Nhóc này, hay mình cứ cưới nhau đi? - Hoàn thành - Dilmat Chanh

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi dilmat chanh, 29/12/14.

  1. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 15

    Bệnh viện Lão Khoa nằm trên phố Phương Mai, ngay gần Bạch Mai, con đường này, đã bé thì chớ, lại dày đặc bệnh viện, ngày thường cũng như cuối tuần, chẳng bao giờ thấy vắng người, xe cộ. Mà cả cái thành phố Hà Nội bé tí teo này, có lúc nào trên đường vắng không? Ý nghĩ lướt qua đầu Linh và câu trả lời là, đương nhiên là có, nhưng đó là sáng mùng một tết, sáng sớm. Linh vẫn còn nhớ năm đó ông nội mới mất, bố mẹ về quê ăn tết với bà nội, mấy anh em cô, ở nhà vừa trông nhà vừa chuẩn bị đón tết. Ông anh trai do đêm trước đưa người yêu đi chơi, sáng hôm sau đánh thẳng cẳng một giấc đến 12 giờ trưa, Linh không ngủ được, hơn 9h sáng mò ra đường, đón chờ cô là một cảnh tượng đáng kinh ngạc, mà cô chưa bao giờ tưởng tượng ra, Hà Nội vắng vẻ và nên thơ kinh khủng, lặng lẽ mà vẫn mang hơi thở mùa xuân ấm áp, làm lòng người ta nhẹ nhõm, vui sướng biết bao nhiêu. Kể từ đó, Linh giữ thói quen sáng mùng 1 hàng năm đều ra đường đón tết, lượn một vòng hồ gươm, hít căng lồng ngực hơi thở mùa xuân rồi trở về nhà, như một kiểu nghi thức chào năm mới.

    Đó là hồi ức sáng mùng 1 đẹp đẽ trong cô, còn hiện tại, chỉ có hiện thực phũ phàng đang đợi cô trước mắt, gửi xe máy cũng mất 15 phút xếp hàng. Xếp hàng xong thì đi tìm thang máy, trước cửa thang máy còn để thêm cái biển “ Thang máy chỉ dành cho bệnh nhân và cán bộ công nhân viên bệnh viện”, thế đấy, không đâu phân biệt đối xử bằng trong cái xã hội thu nhỏ này, sống càng lâu càng thấy đời chua chát, Linh tặc lưỡi. Tối nay phải kêu than với bố Tuấn cái sự khổ này mới được, bố đi nghỉ dưỡng, chỉ cái thân con là khốn khổ thế này đây. Có lẽ Lão khoa là bệnh viện nhân đạo nhất cái thành phố Hà Nội này, gọi là bệnh viện cho người già, mà không, là nơi nghỉ dưỡng của các bệnh nhân cao tuổi nên không khí không mang màu mổ xẻ, tanh máu, nó nhẹ nhõm hơn chỗ khác, bởi đơn giản, chỗ này, bệnh nhân không phải nằm ghép giường, các cụ mỗi người một giường, giường còn có đệm, điều hòa, cộng thêm có thể tùy ý nâng hạ, đối với bệnh nhân ở cái thành phố đông đúc này, thì đây quả thực là một ốc đảo giữa sa mạc.

    Linh không khó để nhận ra Hùng trong cái phòng bệnh màu trắng toát đó, dáng anh cao lớn, vững trãi, cộng thêm mái tóc màu đen cứng cáp và dày, chỉ cần nhìn đằng sau đã cảm thấy quen quen rồi. Linh cũng không biết từ bao giờ, cô luôn có cảm giác quen thuộc đối với bóng dáng của anh, có thể bởi phong thái của anh khiến người ta có cảm giác yên tâm và muốn dựa dẫm vào. Lại nghĩ linh tinh rồi, Linh tự cốc cho mình một cái vào đầu rồi để tỉnh táo rồi đẩy cửa bước vào.

    - Chào chú.

    - Cô mang đến rồi ah?

    - Vâng, đây là tài liệu chú Tuấn nói chú đang cần gấp.

    - Cảm ơn cô, phiền cô rồi.

    - Không có gì ạ, đây là?

    - Mẹ tôi, hôm qua bị tai biến nhẹ, đang nằm viện để bác sỹ theo dõi.

    - Bác sỹ nói sao ạ?

    - Không vấn đề gì, mẹ tôi đã bị như thế này nhiều lần rồi, chúng tôi biết cách xử lý và đưa vào viện kịp thời, chỉ cần theo dõi thêm 1, 2 hôm rồi được ra viện thôi.

    - Bác đang nghỉ ah?

    - Mẹ tôi mới thiếp đi được một lúc, đêm qua có 1 bệnh nhân la hét ghê quá nên cả phòng bệnh đều không ngủ được.

    - Chú ở đây từ hôm qua?

    - Uh.

    - Một mình chú thôi ạ?

    - Không, có cô giúp việc nữa, cô ấy về nhà nấu cháo cho mẹ tôi, chút nữa sẽ vào thay cho tôi về, hai hôm không tắm rửa được, quả thực rất khó chịu.

    - Chú để cháu trông bác gái cho, chú có thể về nhà tắm, khi nào cô giúp việc nhà chú vào, cháu có thể về cũng được.

    - Cô có thể chăm người ốm sao?

    - Bà nội cháu đã từng nằm viện cả tháng trời, mọi người thay nhau trông bà, không sao mà.

    - Nhưng… mẹ tôi đâu có quen cô? Bà tỉnh dậy không thấy người thân thì làm sao?

    - Uh nhỉ, cháu không nghĩ đến điều này. Vậy thôi, chú cứ ở đây trông bác nhé, có cần cháu mua gì không?

    - Không cần gì thêm nữa, nhưng cô có thể trông mẹ tôi chứ?

    - Tất nhiên, nhưng…

    Lúc này Hùng đã cúi sát về phía bà cụ, anh khẽ lay vai mẹ, vì anh biết, bà chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, chứ chưa thực sự ngủ sâu.

    - Mẹ, con có việc phải về nhà một lúc, tý nữa cô Ngát sẽ vào ngay, đây là Linh, đồng nghiệp của con, cô ấy sẽ ngồi với mẹ đến lúc cô Ngát vào mẹ nhé.

    Bà cụ khẽ mở mắt ra, gật gật đầu ra hiệu với Linh rồi lại khẽ nhắm mắt lại, Hùng cũng không nói gì nhiều, anh ra hiệu cho Linh rồi cầm tập tài liệu cô đưa nhanh chóng đi ra phía cửa. Mẹ anh không có gì đáng lo ngại nữa rồi, nhưng vụ án kia thì không thể chần chừ được nữa, nếu để thời gian đủ cho hắn trốn chạy, bọn anh sẽ rất khó khăn trong việc đưa hắn về quy án, muộn một phút, có thể làm vụ án kéo dài thêm rất lâu.

    Bà cụ vẫn nhắm mắt lại, có vẻ thuốc vẫn còn tác dụng, đầu óc có đôi chút mơ hồ, thằng con trai bà, trông có vẻ cứng rắn như vậy, nhưng rất yêu thương mẹ, làm công việc đã phải thức đêm thức hôm nhiều, lại thêm từ hôm qua đến giờ, chưa được chợp mắt lúc nào, mình đồng da sắt đâu mà nhiều sức khỏe đến thế, đã nói bao lần rồi, tìm lấy cô nào mà lấy đi thôi, nó cứ không nghe lời, công việc với sự nghiệp, định làm đến chết ah? Bà không mong gì con mình làm ông nọ bà kia, già rồi, còn hi vọng gì vinh hoa phú quý, bây giờ chỉ mong nó lập gia đình, cho bà cháu bế, nhà rộng, nó lại đi suốt, vắng vẻ quá. Mà thằng con bà, cái gì cũng tốt, cái gì cũng nghe lời, chỉ cái việc hệ trọng nhất đời này, cứ chần chừ mãi, bà liệu sống được bao lâu nữa mà đợi nó yên bề gia thất đây? Lòng người mẹ, lo cho con, nếu bà mệnh hệ gì, làm sao yên lòng được? Nghĩ đến đây, nước mắt đã tự động chảy ra, người già, cứ nghĩ đến chuyện gì đau lòng, là lại không kiềm chế được. Linh hốt hoảng khi nhìn thấy mẹ Hùng khóc, cô đã kịp làm gì đâu, từ nãy đến giờ chỉ ngồi ngó đông ngó tây thôi.

    - Bác gái, bác sao thế ạ? Có chỗ nào đau ạ? Để cháu đi gọi bác sỹ nhé.

    - Tôi không sao. Cô cứ ngồi đấy, tôi không đau ở đâu cả, chỉ là tôi đau lòng quá, thằng con trai tôi, tôi nói nó không nghe.

    Người già có nhu cầu được chia sẻ, chỉ cần có người nghe họ nói, dù không quen biết, họ cũng có thể kể lể đủ chuyện, chuyện xã hội, chuyện trong nhà, tất tần tật. Hóa ra, chú Hùng của cô, cái gì cũng được, bị mỗi cái ế vợ là hàng tồn chưa giải quyết được thôi.

    - Đấy cô xem, tôi có mong gì hơn nữa đâu, có mỗi cái việc lấy vợ, giục nó năm này qua năm khác, vẫn chây ỳ ra thế, đúng là không thương mẹ mà, tôi có bảo nó băng rừng vượt núi gì đâu, chỉ là cưới một cô vợ, con gái đầy đường, chẳng nhẽ nó kém đến thế?

    - Dạ.

    - Mà lần nào tôi mai mối nó cũng lẩn như chạch, lúc nào cũng bảo con có đối tượng rồi, mà đối tượng ở đâu ra, nó thích ai người ta đều đi lấy chồng cả rồi, còn mỗi mình nó, đứng đấy chết già, mà cô xem, tôi đâu có yêu cầu gì cao, chân tay mặt mũi đầy đủ là được, hạ tiêu chuẩn đến thế rồi còn gì?

    - Dạ, bác có uống chút nước không ạ?

    - Có, cô lấy giúp tôi cái chai có ống hút ấy, đến lúc ốm đau mới biết cần cô con dâu thế nào, thằng con tôi, ai cũng bảo nó giỏi giang, thế mà cô xem, mẹ ốm cứ quýnh quáng hết cả lên, có biết gì đâu chứ? hút một ngụm nước, ngọt giọng bà cụ lại bắt đầu kể lể tiếp.

    - Dạ.

    - Tôi bảo cậu nó rồi, dù gì chăng nữa, trong năm nay cũng phải đưa một cô về ra mắt, nếu không tôi chết không nhắm mắt, bố nó mất sớm, tôi có mỗi mình nó, nếu nó chưa yên bề gia thất, tôi xuống suối vàng gặp bố nó, biết ăn nói ra sao với ông ấy bây giờ? Cậu nó làm cái chức gì ấy, tôi quên mất rồi, đã hứa sẽ giúp tôi bắt nó lấy vợ, con cái mà, càng lớn càng không nghe lời, mệt lắm cô ạ.

    - Dạ.

    - Tôi nhờ cô một chút được không? Hơi phiền một chút, nhưng tôi khó chịu quá, cái bà Ngát này, bảo về nhà nấu nồi cháo, mấy tiếng đồng hồ không quay lại, tôi đợi không được nữa rồi.

    - Dạ, có việc gì, bác cứ nói ạ.

    - Ah, bác sỹ bảo tôi không được di chuyển, phải nằm im trên giường, cái bỉm đóng từ sáng đến giờ, không được thay, nặng lắm rồi, cô có thể…?

    - Được ạ, bỉm để trong tủ đầu giường đúng không ạ?

    - Uh, mấy cái Caryn ấy, đóng bỉm khó chịu lắm, nhưng bác sỹ đã dặn rồi mà. Cô làm ơn lấy giúp tôi một cái. Mà cô có biết thay bỉm không vậy?

    - Dạ, bác yên tâm, cháu biết ạ, bà nội cháu cũng dùng cái này khi nằm viện mà.

    - Vậy thì tốt quá, phiền cô rồi, thay được cái nhẹ cả người.

    Đúng lúc này, bác giường bên có người nhà đến, quay sang mẹ Hùng bắt chuyện:

    - Con dâu tương lai của bác đấy ah? Thay bỉm cho mẹ khéo thế.

    - Ôi, tôi mà có được cái phúc đó hay sao? Là đồng nghiệp của thằng Hùng nhà tôi đấy cô ạ, bao giờ tôi được cô con dâu đây?

    - Bác ạ, con trai bác đẹp trai, nghề nghiệp tốt như thế, nhiều cô chạy theo không kịp ấy chứ, chú ấy chỉ đang kén chọn thôi.

    - Kén chọn gì nữa cô, ế chổng lên rồi…

    Linh không nghe tiếp câu chuyện lê thê cùng một chủ đề đó nữa, bà mẹ Hùng, sau khi kể lể xong, có lẽ đã thấm mệt, nghẹo đầu ngủ, cô khẽ kê cho bà cái gối cho ngay ngắn, nỗi lo của bà có lẽ đã bật đến nấc báo động rồi, cậu con trai cái gì cũng giỏi giang, yếu mỗi khâu tán gái đã làm bà mẹ mình tăng xông. Cũng may bố mẹ cô ở nhà đôi khi có nhắc đến chuyện chồng con, nhưng chưa bao giờ đến mức gắt gao như thế, mẹ Hùng có lẽ thuộc thế hệ các bà ngày xưa, quan niệm về vấn đề này có hơi chút phong kiến, nhưng cha mẹ nào cũng thế, làm sao yên tâm khi con cái vẫn đang lông bông, không nơi trốn?

    Linh nhìn qua giường bệnh bên góc phòng, một anh con trai da đen sạm, dáng người to cao như con gấu đang cố hết sức nhẹ nhàng để bón cho mẹ mình từng thìa cháo, thỉnh thoảng bà mẹ còn rớt cả ra ngoài, nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn từng chút từng chút một, bàn tay to, thô cứng của anh ta còn nhẹ vuốt tóc mẹ như một đứa trẻ nhỏ, bà mẹ gầy guộc đang cố mở miệng nuốt từng thìa, từng thìa. Đôi mắt nhiều khi cố sức mở ra nhìn con, trong mắt, ầng ậc nước. Anh con trai dỗ dành mẹ:

    - Mẹ, cố ăn thêm một thìa nữa nhé?

    - Mẹ đắng miệng lắm, không ăn nữa đâu.

    - Bác sỹ dặn phải ăn để uống thuốc nữa, hay nghỉ một tý, con bóp đầu cho mẹ nhé? Một chút rồi ăn tiếp?

    Con trai, ai đã bảo rằng không khéo léo,không tình cảm? ở viện chăm mẹ ốm, đâu chỉ có con gái, con dâu? Đó là hình ảnh về tình cảm mẹ con, mẫu tử sống động nhất mà cô thường thấy trong các bệnh viện, nó cũng là thứ ánh sáng đẹp nhất soi sáng cả không gian trắng toát và đầy mùi thuốc sát trùng này.

    Thấy Linh nhìn chăm chú chiếc giường với hai mẹ con nhà kia, bác gái nhiều chuyện hay tám kia cũng bắt chuyện.

    - Anh đó chăm mẹ kỹ lắm, ở viện vài ngày rồi, tôi chỉ thấy mỗi mình anh ta chăm bà cụ thôi, mà bà cụ, trong người nhiều bệnh, kêu mệt, kêu đau suốt ngày.

    - Thế ạ?

    - Mà thật cô chỉ là đồng nghiệp của chú Hùng con bà cụ này đấy chứ?

    - Vâng, cháu làm cùng cơ quan chú Hùng ạ.

    - Uh, tôi hỏi vậy thôi, nhìn chú ấy cứ nghiêm nghiêm là.

    - Vâng ạ.
     
    giovotinh_jitennycin thích bài này.
  2. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 16

    Con người ta, thường nhàn cư vi bất thiện, Linh rất thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, tận hưởng những thói quen vô bổ của mình. Đàn đúm với đám bạn, mua đĩa về xem phim, ra hàng sách lùng sách mới, nếu trên đời có thứ được gọi là hạnh phúc, thì cái hạnh phúc đích thực chính là được làm điều mình thích, được sống theo cách của mình, đó là phương châm của cô, nhưng đồng thời với điều đó, chính là sự trì trệ, đầu óc không được vận động, nó cứ như cái đèn sắp hết dầu, đến độ buổi sáng ngồi trà cháo với bố Tuấn, cô phải thốt lên:

    - Bố, con chán quá.

    - Chán? Cơm no bò cưỡi còn đòi hỏi gì nữa?

    - Bởi vì cuộc sống, công việc đều bình bình sinh ra việc chán nản.

    - Bố bảo này, mày hẹn hò đi, tình cảm nam nữ là thứ chúa rắc rối, nó làm người ta bận rộn suốt ngày mà không hết việc, cũng chẳng có thời gian mà nhàm chán nữa đâu con.

    - Ý bố bảo con tự đi tìm việc cho mình ah?

    - Thì tìm việc cho đỡ chán mà.

    - Bận vì công việc còn đỡ, bận vì mấy cái vụ yêu đương thì đau đầu lắm.

    - Mày chẳng có tý tế bào lãng mạn nào cả thế con, không biết thằng cu Thông kia nó thích mày ở điểm gì nữa, hôm nào chẳng thấy chầu chực ở cửa cơ quan, mày cũng vừa phải thôi, để nó hứng gió bụi như thế, tội nghiệp lắm con ạ.

    - Không ngờ bố cũng hay thương vay khóc mướn nhỉ? Con thấy bình thường ạ, bạn bè đàn đúm không sao, chứ mà yêu đương thì phải có chút rung rinh đúng không bố? Con thấy chán phèo.

    - Mày để con nhà người ta bám đuôi mệt mỏi, rồi quay lại phán câu xanh rờn, là chỉ coi như bạn bè, sống phải có chút nhân đức chứ?

    - Bố, con bảo bố này, yêu đương và nhân đức có liên quan gì ạ? Để mai con bảo Thông, vì nhân nghĩa, con sẽ yêu cậu ta, có thằng đàn ông nào chấp nhận điều đó không ạ?

    - Bố bó tay vì mày rồi, cứ ngồi đó mà thành gái già đi, cả cái trung tâm này không cẩn thận thành cái tu viện, đi sang chỗ P2 mà cua giai đi, mệt với mày quá.

    - Bố, cái vụ ở Lai Châu, bố cho con đi với nhé?

    - Mày lên đó làm gì? Hồ sơ đã gần hoàn thành rồi, bố chỉ lên để xác nhận lại thôi, đi cho vướng cẳng ah?

    - Bố, mùa này hoa mận đẹp lắm, thì một công đôi việc, con hứa sẽ điếu đóm nhiệt tình mà.

    - Đúng là công chức nhà nước, toàn tham ô thời gian và tiền của công vụ, quên đi, bố là người quang minh chính đại, sẽ không vì tình thân mà hi sinh đại nghĩa đâu.

    - Bố, đấy là bố nói đấy nhé, chiều con qua u Hậu, sẽ tâu với u vụ bố ở cơ quan vẫn hút thuốc lào, thế nào bố?

    - Dám làm trò trước mặt ta đây? Giỏi nhỉ?

    - Con đâu dám ạ? Bố, bố con ta cùng đi không phải vui hơn sao? Dù sao cũng có bầu có bạn…

    - Bầu bạn? này, con gái, con chỉ là cái đuôi khó dứt thôi.

    Cuộc nói chuyện của hai bố con tạm thời dừng lại vì Linh có điện thoại, ông Tuấn tranh thủ bắn thêm vài điếu thuốc lào, vợ ông quản vụ này khá chặt do gần đây ông ho nhiều về đêm, nhưng ai đã nếm và trải nó, không làm sao mà dứt được, “ nhớ ai như nhớ thuốc lào, đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên”. Bị Linh nắm thóp vụ này, ông cũng phải dần thỏa hiệp thôi.

    - Alo, chú Hùng ạ?

    - Uh, cô có thể nói chuyện được không?

    - Nói chuyện? Có việc gì ạ?

    - Tôi có việc muốn nhờ cô, việc cá nhân thôi. Lại việc cá nhân, lần trước là vụ tặng hoa cho cô giáo, không biết lần này là việc gì đây? Tư + tư không biết có = công không nhỉ? Linh tự nhủ

    - Dạ, chú cứ nói đi ạ.

    - Cô biết mẹ tôi rồi đúng không? Cái việc mai mối của mẹ tôi làm tôi điên đầu, chủ nhật này cậu tôi lại muốn mang một cô đến nhà, cả họ nhà tôi đều lo tôi không lấy được vợ, tôi đã bảo tôi có đối tượng rồi, không cần giới thiệu nữa, nhưng mẹ tôi không tin, bảo tôi viện cớ… Hùng bức xúc.

    Linh suýt nữa bật cười khùng khục, mức độ báo động của Hùng qua lời mẹ anh kể cô đã hoàn toàn lĩnh hội, nhưng kể cũng lạ, việc đó thì liên quan gì đến cô chứ? anh có đối tượng, thì anh mang đối tượng của anh về, việc gì phải chạy đông chạy tây, vò đầu bứt tai thế này?

    - Vậy, chú mang đối tượng của chú về là được rồi mà.

    - Vấn đề là tôi chưa thực sự có đối tượng.

    - Chưa thực sự có đối tượng? Linh bắt trọng điểm rất nhanh.

    - Vì vậy, tôi nhờ cô, đến nhà tôi chơi cuối tuần này, đóng vai người tôi đang tìm hiểu, chỉ cần qua được chủ nhật này, tôi sẽ không bao giờ phiền cô việc cá nhân lần nào nữa.

    - Nhưng…cháu

    - Không sao đâu, thì tìm hiểu không hợp vẫn có thể chia tay mà, chỉ cần giải quyết vấn đề cấp bách hiện nay thôi, mẹ tôi, cậu tôi đang định ép tôi bằng được, đây là kế hoãn binh duy nhất mà tôi nghĩ ra đấy.

    - Tôi thấy chuyện nói dối này không hay ho đâu, khi mẹ chú biết chuyện có phải áp lực với chú càng lớn hơn không? Mà gặp một người nào đó, như chú đã nói, chẳng có gì không tốt cả, không hợp thì thôi, có ai bắt chú lấy người ta ngay đâu?

    - Tôi không muốn lãng phí thời gian cho những chuyện như vậy, cô biết mà, không phải ai cũng hiểu được tính chất công việc này, tôi chỉ thấy rắc rối, không có gì là tốt cả.

    - Chú Hùng này, chú đã thực sự yêu một ai đó bao giờ chưa?

    - Sao cô hỏi vậy? Còn cô, cô chắc cũng không có kinh nghiệm về việc này đâu nhỉ?

    - Chú…thôi được rồi, cháu lại phải làm một việc tốt nữa vậy, coi như chú lại nợ cháu một món, ok?

    - Tối mấy giờ cô tan làm, chúng ta nên gặp nhau trước khi triển khai công việc, tôi muốn thống nhất một vài thông tin trước khi đưa cô về nhà tôi.

    - Có cần thiết không ạ? Chỉ cần đến ngày cháu đến nhà chú là được rồi mà.

    - Cô có thấy ai gọi người yêu mình là chú xưng cháu không?

    - Ah, thì là…chưa quen.

    - Được rồi, vậy khoảng 5h30 tôi qua cơ quan đón cô, chúng ta có thể đi ăn tối hay ra quán café trao đổi cụ thể.

    - Không cần ạ, gần trung tâm có quán café Thi, cháu đợi chú ở đó là được, tối nay cháu còn có hẹn.

    - Vậy… được, gặp lại cô sau.

    - Chào chú.

    Chúng ta đều đang tự đan lưới nhện xung quanh mình, các mối quan hệ, từ tình cảm đến công việc, cứ càng ngày càng dày, càng ngày càng rắc rối, người ta tưởng mình đang ở trong một xã hội toàn cầu hóa, việc có nhiều mối quan hệ là điều cần thiết, nhưng nếu bạn nhận ra một điều, càng nhiều mối quan hệ, người ta càng cảm thấy cô đơn, càng cảm thấy muốn hòa mình vào đám đông thêm nữa, kết quả là, bạn thấy ra sao? Có thêm chút hạnh phúc hay vui vẻ nào nữa không? Ngoài cái vỏ bọc hào nhoáng mang tên quan hệ xã hội? Linh không phải tuýp người hay triết lý, cô thích sống một cuộc sống đơn giản, các mối quan hệ, ngoài người thân, bạn bè với cô cũng không nhiều, cô chưa thực sự có một mối quan hệ nào mang tên rắc rối, bởi vậy cô cũng không có ý định tạo thêm cho mình những mối lo toan, ngoại trừ trường hợp này, là cô tự mua dây buộc mình.

    Linh đến chỗ hẹn muộn, là do mấy chú trong phòng đột nhiên muốn kiểm tra lại tài liệu từ một vụ việc trước đó, cô được giao nhiệm vụ thống kê lại số liệu, cả đống giấy tờ đã bị mối xông, bây giờ tìm lại, quả thực không phải là việc đơn giản chút nào. Linh luôn cảm thấy, cơ quan nhà nước cái gì cũng tốt, chỉ riêng cái mục lạc hậu về công nghệ thông tin là không đâu bằng, bây giờ có ai quản lý tài liệu bằng cách ghi sổ hay đánh dấu bằng bút đâu, mà ở trung tâm này, các chú, các bác của cô lại hoàn toàn dùng phương thức thủ công như vậy.

    - Chào chú. Cháu xin lỗi đã đến muộn, phòng có chút việc bận đột xuất.

    - Không sao, tôi mới đợi có 30 phút thôi mà. Hùng không có thói quen đợi người khác, đây là một trong số ít những lần anh kiên nhẫn đợi người khác đến trễ, mà người khác đó, lại không hề điện thoại báo anh một tiếng.

    - Cô…ah..em uống gì? Chúng ta phải thay đổi cách xưng hô ngay từ bây giờ cho quen.

    - Được, cháu…ah em muốn hoa quả dầm. Linh phải uốn lưỡi không dưới 7 lần để có thể thốt ra cách xưng hô đó.

    - Trước hết, tôi… à anh giới thiệu một chút về hoàn cảnh gia đình: Bố anh mất sớm, mẹ anh nuôi hai chị em anh, chị gái anh lấy chồng rồi định cư bên Mỹ rồi, tết mới về Việt Nam, bà ấy có khả năng buôn chuyện còn kinh khủng hơn mẹ anh nhiều, anh cảnh báo em trước, mẹ anh, trước làm ở bưu điện bờ hồ, nghỉ hưu hơn 10 năm rồi, nói chung là không có việc gì làm, chuyên kiếm cớ bắt bẻ anh, nhà anh có một cô giúp việc, tên Ngát, cũng là một bà cô không chồng ở dưới quê lên, rất hợp gu với mẹ anh, toàn những người nói nhiều, còn một nhân vật quan trọng không kém, đó chính là ông cậu của anh, có thể em cũng đã nghe danh ông ấy rồi, cậu Tiến –phó tổng cục trưởng tổng cục cảnh sát phòng, chống tội phạm. Ông ấy ở cơ quan thét ra lửa, thế mà trước mặt mẹ anh lại nhũn như con chi chi, như vậy em biết sơ qua về sức mạnh của mẹ anh rồi đấy.

    - Thế hôm em đến nhà anh, sẽ gặp những ai ở đó ạ?

    - Mẹ anh, cô Ngát, cậu Tiến, thím Lan và hai đứa em họ nghịch như quỷ sứ của tôi..anh nữa.

    - Em… không biết nấu ăn, hôm đó nếu ai bảo em vào bếp thì thật sự là một thảm họa đấy.

    - Không sao…mẹ anh nấu ăn cũng rất tệ, bà chỉ giỏi chỉ đạo người khác thôi, cô Ngát làm hết việc bếp núc rồi.

    - Anh có thể cung cấp thêm một vài thông tin về anh không? Chính xác anh bao nhiêu tuổi? Sở thích? Màu sắc yêu thích? Loại film thích xem?

    - 34 tuổi, thích đá bóng, thích màu xanh dương, phim hành động, thích ăn các loại đồ nướng, quần áo thường mặc là quần kaki/quần bò tối màu và áo kẻ, café đặc, thuốc lá…

    - Còn em?

    - 25 tuổi, thích đọc truyện tranh, màu sắc yêu thích là boocdo, phim hài hoặc trinh thám, thích đồ kho, quần áo thường mặc là quần bò, áo phông, ít café, nhiều nước chè.

    - Truyện tranh? Có lý đấy…Chúng ta chênh nhau 9 tuổi, kể ra gọi chú cháu cũng hợp lý nhỉ? Còn gia đình thì sao?

    - Nhà em g có ba anh chị em, chị gái đã lấy chồng, còn anh trai và em, bố mẹ vẫn đang công tác, còn bà nội. Nói chung gia đình công chức điển hình.

    - Bạn bè thì sao?

    - Em có ba thằng bạn thân hồi cấp 3, bây giờ cũng ít gặp nhau, nhưng nói chung là quan hệ rất tốt, bạn gái thì có 1 đứa, học cùng cấp 2, lấy chồng xong thì chỉ nấu cháo điện thoại thường xuyên, nói chung em có một mối quan hệ xã hội đơn giản đến nhàm chán. Anh chắc cũng không có nhiều bạn bè?

    - Sao em nghĩ vậy?

    - Đặc thù nghề nghiệp mà, anh không phải kiểu thích đàn đúm.

    - Đàn ông Việt Nam chẳng phải cứ xong việc là tụ tập bia hơi café à? Anh cũng là đàn ông mà.

    - Đàn ông không đồng nghĩa với việc thích tụ tập, chém gió, nói chuyện trên trời, cho dù, đại đa số đàn ông Việt Nam đều như vậy, có lẽ anh có những thú vui riêng, ví dụ như chơi cây cảnh chẳng hạn.

    - Sao em biết anh thích cây cảnh?

    - Anh đừng hỏi em chi tiết như vậy, em đoán đúng rồi?

    - ừ, ngoài thời gian cho công việc, anh thích chơi cây cảnh, bạn bè cũng có vài người đủ dùng, nhưng tự bản thân nhận xét, anh không phải người quảng giao, chơi với phụ nữ càng không có.

    - Em hỏi riêng tư một chút, vụ cô giáo Tâm là sao?

    - Đó là do một người bạn giới thiệu, anh có gặp qua vài lần, cũng có cảm tình và thấy nghề nghiệp của cô ấy phù hợp với đặc thù công việc của mình, nên cũng có ý muốn tiến xa hơn, nhưng có lẽ anh là kẻ vô duyên, bị loại ngay từ vòng gửi xe rồi.

    - Anh cũng có tư tưởng lấy vợ cho xong, không xuất phát từ sự rung động thực sự à?

    - Em mà ở hoàn cảnh trên đe dưới búa như anh, anh nghĩ em còn cuống hơn cơ. Hơn nữa, nói đến cùng, vợ chồng không phải là sự thông cảm, thấu hiểu lẫn nhau ư? Rung động mãnh liệt chỉ có ở giai đoạn đầu thôi, rồi nó sẽ dần phai nhạt, chẳng có gì nóng mãi cả, nó nhất định sẽ nguội dần. Anh không còn trẻ nữa, nên đối tượng anh tìm kiếm, cũng đơn giản như mẹ anh thôi, không đui mù mẻ sứt gì là được.

    - Chú này, cháu nói thật, chú không phải U40 đâu, chú như U50 rồi, nhìn đời tươi đẹp đi chú, có tềnh yêu vào, sẽ tươi như hoa ngay. Linh đổi giọng, bắt đầu cả gan trêu trọc Hùng.

    Anh không nói nhiều, chỉ nhấp ngụm café rồi nhìn cô nhóc cười tươi tắn đang ngó nghiêng phố phường kia, trông cô căng tràn sức sống, không già nua cằn cỗi như anh, đến nụ cười của cô cũng có sức lan tỏa làm người khác cảm thấy ấm áp, phấn trấn, trẻ trung. Nhưng, anh chỉ có thể đứng đó và nhìn, cảm thấy, giữa họ, như thể cách nhau cả một thế hệ, cho dù nụ cười kia có làm anh cảm thấy cô không trẻ con, bướng bỉnh, cố chấp như cô vẫn đang thể hiện, để lần đầu tiên anh cảm nhận nét duyên con gái của cô thì nó cũng không phải là để dành cho anh, anh cũng không thể có được nó.

    Lần đầu tiên họ nói chuyện với nhau như những người bình thường, những câu chuyện đời thường nhất được họ chia sẻ, tình bạn, ít nhất có lẽ sẽ bắt đầu từ việc có thể nói với nhau những chuyện vụn vặt, linh tinh, không đầu không cuối, như những người ít nhất có thể giao tiếp với nhau theo cách thông thường nhất. Linh thì cảm thấy, Hùng không phải tảng đá như cô vẫn nghĩ, anh đơn giản là không có kỹ năng giao tiếp thông thường với phụ nữ, cái cách anh nói chuyện luôn khiến người ta có cảm giác áp lực, nhưng nếu hiểu bản chất, thì đó đơn giản đó là cách anh nói chuyện thôi. Linh thừa nhận mình hay thương vay khóc mướn, thích cảm thông dở hơi với người khác, cô cũng cố mà tìm lấy ở Hùng một vài điểm tốt, để ít nhất không yêu mến anh thì cũng không quá ghét anh, sống ở đời, thêm bạn bớt thù luôn là phương châm sống đúng đắn.
     
    giovotinh_jitennycin thích bài này.
  3. giovotinh_ji

    giovotinh_ji Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    362
    Được thích:
    379
    Đã thích:
    934
    GSP:
    Ap
    A, ta vẫn ngóng chương hàng ngày nhé nàng!
    Cơ mà đôi chỗ nàng quên viết hoa, với lại ở những đoạn đối thoại nàng nên tách lời thoại và phần kể chuyện ra nhé.
    Ví dụ: - Chú này, cháu nói thật, chúkhông phải U40 đâu, chú như U50 rồi, nhìn đời tươi đẹp đi chú, có tềnh yêu vào, sẽ tươi như hoa ngay. Linh đổi giọng, bắt đầu cả gan trêu trọc Hùng.
    => - Chú này, cháu nói thật, chúkhông phải U40 đâu, chú như U50 rồi, nhìn đời tươi đẹp đi chú, có tềnh yêu vào, sẽ tươi như hoa ngay. - Linh đổi giọng, bắt đầu cả gan trêu trọc Hùng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/1/15
    tennycin thích bài này.
  4. Màu Nắng

    Màu Nắng Gà tích cực

    Bài viết:
    86
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    317
    GSP:
    Ap
    Mình chưa đọc truyện của bạn nhưng cũng vừa lướt sơ qua, thấy có vài chỗ như thế này. Có những câu của bạn hơi dài, theo mình nên ngắt ra để độc giả dễ theo dõi hơn. Ví dụ như câu dưới đây là câu quá dài:
    May mắn hay đau khổ, cô lại là đứa con gái gần như cao nhất lớp, bị đẩy xuống hàng ghế cuối cùng, ngồi chung với ba ông con trai duy nhất trong lớp, nói không ngoa, cô không thể phân biệt được mình và ba thằng con trai đó có gì khác biệt, chúng nó ôm vai bá cổ cô, kéo cô lê la khắp các hàng internet, chè chén chén chú chén anh, cô bị chúng nó đồng hóa hay chúng nó bị cô đồng hóa khi sẵn sàng cùng cô đi xe đạp lên tận bờ hồ ăn kem vào mùa đông, chen lấn xô đẩy khi vào mấy hàng sách giảm giá trên phố Đinh Lễ, xem vài bộ phim tình cảm học trò mà có khi đang mải xem phim, quay đầu lại, thấy mấy ông bạn vàng, ông thì ngáp lấy ngáp để, ông thì đang ngáy khò khò, ông thì mò điện thoại chơi game, bạn bè là phải chia sẻ và thấu hiểu, điều này quả thực vô cùng chí lý, ít nhất thì đó là với nhóm tứ quái bọn Linh.
    Một điều nữa là mình thấy bạn dùng từ "Ah". Mình nghĩ nên viết ra là "À" luôn cho thuần Việt bạn ạ. :)
     
    giovotinh_jitennycin thích bài này.
  5. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 17.

    Làm người, phải giữ chữ tín, mà chữ tín, cũng phải là chữ tín ở dạng đỉnh cao, tức là hết mình. Linh đã nhận lời giúp Hùng, trong thâm tâm, cô cũng luôn nghĩ, đó chỉ như một sự trợ giúp của những người đang có mặt tại trường quay trong chương trình ai là triệu phú mà thôi. Nhưng buổi tối thứ bảy, tức là trước buổi gặp mặt lịch sử đúng một buổi tối, cô chợt hốt hoảng vì không biết ngày mai nên mặc gì, tủ quần áo của cô ngoài những bộ đồng phục thì toàn quần bò, áo phông hay sơmi, có nữ tính hơn 1 chút cũng là váy bò yếm hay kaki, những thứ cả thế kỷ Linh chưa động đến, cũng chưa lâm vào tình huống ra mắt như thế này bao giờ, cô bắt đầu cuống quýt.

    - Này, hôm trước con nhóc nhà ông nó về ra mắt ông bà bô rồi hả? Linh chẳng thèm chào hỏi, trực tiếp hỏi luôn Tuấn.

    - ừ, chủ nhật tuần trước, tôi chẳng báo cáo rồi còn gì…

    - Ừ, kết quả ra sao?

    - Qua cửa rồi, ông bà còn đang tìm thầy xem ngày cưới xin đấy.

    - Thế hôm ra mắt nhóc ấy mặc quần áo à?

    - Không mặc quần áo thì cởi … à? Có cởi thì cũng cởi khi chỉ có hai đứa thôi chứ?

    - Ăn nói vớ vẩn, nói chuyện nghiêm túc.

    - Ừ, nàng mặc váy, sao lại hỏi chi tiết vậy?

    - Váy màu gì vậy? kiểu đơn giản hay diêm dúa?

    - Hình như… hoa to bản, màu vàng nhạt, nàng cười duyên dáng lắm, còn e thẹn nữa…

    - Cắt cái băng rè đi, buông tóc hay cặp lên?

    - Buông tóc chứ, thế nó mới nữ tính, mà…

    - Hiểu rồi, thế có mang quà gì đến nhà ông không?

    - Tất nhiên, lần đầu ra mắt thì phải mua chuộc lòng người chứ, nàng mang hoa quả tươi đến, có cả quà cho thằng nhóc nhà chị gái tôi nữa, mà bà…

    - Có quà? Ok, còn cái gì phải nhớ nữa không nhỉ? Nói chuyện tự nhiên hay giả vờ dịu dàng đoan chính?

    - Nàng của tôi tất nhiên là dịu dàng, nữ tính rồi, nhưng cũng đoan trang hơn ngày thường một tẹo…

    - Ok, đã hiểu, cảm ơn, đủ thông tin rồi, tạm biệt, gặp lại sau nhé.

    Linh cắt điện thoại cái rụp, tính cô vẫn phũ, không cần là cho out ngay, Tuấn biết chắc bạn mình đang có vụ gì bí mật nhưng chưa kịp tìm thêm mang mối thì đã bị ngắt liên lạc, lần đầu tiên thấy Linh quan tâm đến những việc của nữ nhân, anh không khỏi cười khành khạch, nhắn tin cho hai thằng còn lại “ ma nữ đang yêu” rồi phóng xe ra đường, thời tiết đẹp thật, đến cây tre trăm tuổi rồi cuối cùng cũng biết ra hoa.

    Linh cẩn thận ghi ra quyển sổ nhỏ những gạch đầu dòng:

    1. Mặc váy sáng màu, có họa tiết

    2. Để tóc buông cho nữ tính

    3. Mua quà cho người già và trẻ nhỏ

    4. Cố gắng ăn nói nhỏ nhẹ hết mức có thể.

    Chà, cũng là vấn đề nan giải, mua váy, đơn giản, bây giờ ra phố, cửa hàng thời trang san sát, thể nào cũng kiếm được một cái, vấn đề là có người đi tư vấn cho mình thì tốt, bạn bè toàn nam giới, có mỗi đứa bạn gái thì đã tay bế tay bồng, thôi, tự thân vận động là tốt nhất, không thì nhờ mấy cô bán hàng, kiểu gì cũng kiếm được một bộ tàm tạm, mẹ không thể đi cùng, hỏi đông hỏi tây mệt lắm.

    Tóc tai? Linh từ lâu vẫn để kiểu tóc ngang vai, buộc như đuôi ngựa cho nó thoải mái, nhưng khi bỏ cái dây buộc tóc ra, cô lắc đầu ngán ngẩm, tóc không rối những không hề mượt mà, óng ả, buông tóc ra, có mà thành cái tổ quạ ngay tức thì, làm sao? Đi làm tóc bây giờ có kịp không nhỉ?

    Còn quà tặng nữa, nhà Hùng chỉ toàn người già, chắc mua hoa quả là được, còn hai thằng em kia, bọn nhóc bây giờ thích gì nhỉ? Đồ chơi? Qua cửa hàng Lego là được. Còn hoa quả, nhờ mẹ gọi cửa hàng quen mang đến, vừa đỡ mất công đi mua, vừa đảm bảo tươi ngon, bảo cô ra chợ mua bây giờ, cũng không thể phân biệt được loại nào của Việt Nam, loại nào của Trung Quốc, bây giờ toàn độc dược, cứ cẩn thận còn hơn, nhỡ cả nhà bị ngộ độc hoa quả, cô chắc đâm đầu xuống đất vì hối hận lắm lắm, mà cô đầu cứng, đâm cũng có lẽ đất không toác mà đầu lại thêm vài cục u thì tiêu. Nghĩ sao làm vậy, Linh vội phi ra đường, cô biết trên đường Kim Mã có mấy cửa hàng chuyên bán hàng công sở kiếm vài cái váy nữ tính chắc không phải vấn đề gì to tát lắm. Khi chui đầu được vào chỗ 7.am, Linh mới biết mình đi sau thời đại cả thập kỷ rồi. Váy vóc kiểu dáng nào là thời thượng, màu sắc nào đang dẫn đầu xu hướng, phụ kiện nào phù hợp, cô hoàn toàn mù tịt, được cái mấy em bán hàng vô cùng pro, mang cả một đống váy áo cho cô thử, thử chán màu sáng thì lại chuyển sang họa tiết hoa lá cành, Linh phát hiện ra, điểm vớt vát duy nhất là thân hình cô không đến nỗi quá tệ, không quá gầy cũng không quá béo, dáng không thấp nên cũng dễ mặc quần áo, cô bé bán hàng còn không ngớt khen cô có đôi chân đẹp, thẳng tắp, mặc váy thì khoe hết được ưu điểm. Cuối cùng, qua nhiều khâu chọn lựa, cô quyết định sắm cho mình 1 chiếc váy với chân xòe hoa sáng màu, phía trên là màu tím đậm, nghe nói là xu hướng mới nhất của năm nay, nhìn mình trong gương, Linh không khỏi cảm thán, các cụ nói cấm có sai “ người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”, cô không dám tự coi mình là người đẹp, chứ lúa thì, quả thực, rất chuẩn.

    Còn vụ nan giải nữa là đầu tóc, qua năm lần bảy lượt gọi điện thoại, mới mò được một cái salon tóc, nghe nói là tay nghề chuẩn, giá cả phải chăng, cái váy, đang thời điểm giao mùa, có sale off 50% thì đã ngót ngét triệu bạc rồi, tự nhiên làm công việc từ thiện, mà tốn kém thế này, thảo nào, việc từ thiện, chỉ có các đại gia mới dám tham gia, chứ người thường, lo cho mình đã đủ mệt rồi, lấy đâu sức mà từ với thiện nữa.

    Cuối cùng thì mớ lông ngựa cũng được cải thiện, trở lên óng ả, suôn mượt như ai, cho dù công cuộc đó thật sự lãng phí cả thời gian và tiền bạc, thời gian là 4 tiếng vật vã hết gội lại sấy, bôi cái thứ mùi hôi như nước đái ngựa lên đầu, tiền bạc, than ôi, lần này là chuẩn luôn 1 triệu, Linh chỉ biết than trời, làm hoa hậu quả thực là khổ, suốt ngày váy áo với đầu tóc, không mệt vì cái khác thì cũng chết vì ngồi nhiều. Các người đẹp, quả thực xứng đáng nhận được sự ca tụng của người đời, bởi họ đã rất kiên nhẫn, sức chịu đựng phi thường để có được vẻ đẹp cho người khác ngắm, đẹp để cho người khác ngắm, quả thực chẳng phải một sự hi sinh quá đỗi lỡn lao hay sao?

    Nghe tiếng kẹt cửa, biết con gái mới về, bố Linh vừa xếp lại bàn cờ vừa rủ rê:

    - Làm với bố một ván trước khi đi ngủ nhỉ?

    - Bố, tối nay con bận rồi, mà cô Hoa đã mang hoa quả đến chưa ạ?

    - Mang rồi, mẹ để trên bàn ăn ấy, con mua quà tặng ai ah?

    - Đi đến chơi một người bạn thôi ạ, con cần chuẩn bị một chút.

    - Chuẩn bị? lúc này ông mới ngẩng mặt lên nhìn cô con gái, dù ông biết con gái mình không hề xấu nhưng ông chưa bao giờ thấy được nét dịu dàng nữ tính nào trong phong cách ăn mặc, đầu tóc của con, hôm nay, trước mặt ông là một mái tóc óng ả, còn nhuộm hơi hoe vàng, theo kiểu của bọn trẻ mà ông vẫn gặp ngoài đường, sự nữ tính của cô con gái tăng thêm vài chân kính khiến bản thân ông cũng có đôi chút ngỡ ngàng.

    - Con mới đi cải tạo ở đâu về thế?

    - Bố thì…có xinh hơn không ạ?

    - Nói chung là được, con gái con đứa phải nữ tính một chút, đàn ông con trai, thằng nào chẳng thích những đứa con gái dịu dàng, bố chỉ lo con đã làm cái nghề không giống ai như vậy, thêm cái vẻ bề ngoài chẳng có chút thu hút nào, bố sợ con ế dài, may mắn cũng có lúc tỉnh ngộ như hôm nay, thôi thì cũng vớt vát được chút ít.

    - Bố này, con không ngờ bố lại nhiều mối lo toan như thế, nhưng vì có việc nên hôm nay con mới thế này thôi, mai lại trở về cái máng lợn cũ.

    - Làm cái gì cũng cứ nhoắng lên, nhưng mà, kể cũng phải, đàn ông bây giờ toàn yêu bằng mắt, con cứ giản dị, xấu xí như vậy, nếu có ế thì đừng trách bố không nói trước nhé.

    - Lúc nào ế con tìm bố sau, con lên phòng đã.

    Đổ cái rầm xuống giường, Linh nghĩ về sự thay đổi 3600 trên diện mạo của chính mình, cô không có ý định vì điều gì đó mà phải thay đổi con người mình, cô vốn sống theo kiểu đơn giản, làm việc tùy hứng, thích thì nhích nên vì lẽ gì, cô gây cho mình sự tổn thất lớn lao về tài chính này, cảm thấy mình như một con người mới làm chính Linh cũng cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng. Chẳng có lý do gì cụ thể, cũng chẳng vì mục đích gì, tại sao mình lại làm thế? Ngắm những lọn tóc sáng màu rủ xuống với cái miệng đầy bọt kem đánh răng, Linh khẽ nhăn mày, mình xinh đẹp hơn cho ai nhỉ? Hùng? Chẳng có lý do nào làm thế. Vì mình? Cô chưa bao giờ nghĩ mình cần phải đại tu bất cứ cái gì cả và cô cũng không nghĩ mình giữ được hình ảnh này trong vòng mấy ngày, qua được ngày mai, chắc là mọi việc sẽ lại như cũ mà thôi. Nói thế, nhưng Linh cũng như bao cô gái khác, có đồ mới, lập tức mặc thử, đứng trước gương quay đi quay lại mấy vòng, cố nở cho đủ 100 kiểu cười để chọn một kiểu ưng ý nhất, cứ như thể thật sự ngày mai cô sẽ có buổi ra mặt nhà bố mẹ người yêu vậy. Bôi chút son đỏ, mang em htc ra, cô tự chụp cho mình 1 tấm 360, cũng thấy mình xinh xắn ngấp nghé mấy em hotgirl bây giờ, liền thay luôn làm màn hình avata,coment “ thay đổi chẳng vì điều gì cả”. Một lúc sau, cả tập đoàn Facebook đều phản ứng. Linh cười hinh híc, đầu tư vài triệu, được cả thiên hạ chú ý, thảo nào mấy em 9x đều muốn lên mạng show hàng. Cô đây, không phải cũng đang chạy vuốt đuôi theo thời đại hay sao? Để thiên hạ bình loạn về mình, cả khen và chê, Linh đọc rồi cười, phần nào hiểu được tại sao có người lại mắc bệnh nghiện facebook, được là trung tâm của sự chú ý, nhận được sự tán dương, luôn là tâm lý tự thỏa mãn cái tôi một cách nguyên thủy nhất.


    Xong việc về nhà đã là gần 10h đêm, thế mà chờ Hùng trong phòng khách, vẫn là hai hung thần đang ngồi xem phim Hàn Quốc mà không quên ngẩng phắt lên khi anh bước vào.

    - Thế nào? Ngày mai có đi công tác đột xuất nữa không đấy?

    - Không, mai con đã hứa dẫn bạn gái về rồi mà.

    - Con hứa bao lần rồi hả? Sáng mai lại thần thông biến gió, mẹ đã gọi cậu mợ đến rồi đấy nhé, liệu cái thần hồn, đàn ông đàn ang gì, mỗi cái việc cua gái mà lại kém thế không biết, tôi không biết anh giỏi giang ở đâu, chứ anh xem, thiên hạ bây giờ, bọn trẻ con đi mẫu giáo đã nói chuyện yêu bạn này, thích bạn kia, còn cái thân già như anh, gần 40 rồi, mà xem? Làm được cái trò trống gì? Không hiểu sao tôi lại sinh ra cái kẻ tài hèn sức mọn như anh nhỉ? Chỉ khổ cái thân già này.

    - Vậy, cứ theo mẹ, con hủy bỏ buổi gặp mặt ngày mai luôn, nghe mẹ ca gần chục năm nay, con cũng chai rồi, mà mẹ sao không đổi cái giai điệu đi cho đỡ nhàm chán nhỉ?

    - Lại còn cãi, đố anh mai không mang nó về đây cho tôi xem mặt đấy, nếu không, tôi sẽ tự tìm con dâu, anh đồng ý hay không thây kệ anh.

    - Được rồi, mai con mang về cho mẹ là được, con lên phòng đây.

    Vẫn có câu rằng, âm dương hòa hợp, ở cơ quan cả một lũ đực rựa, nhìn thấy ngán, về đến nhà toàn đàn bà con gái, nghĩ đã thấy oải. Đời anh, cái kiểu hòa hợp này, không biết có thể xảy ra, nơi thì toàn âm, nơi thì toàn dương, anh ở giữa, có ngày chết ngạt. Hùng đi cắm phích nước, chuẩn bị pha cho mình ly café nóng, anh cần phải tắm cái đã cho tinh thần sảng khoái, ngày cuối tuần rồi, cũng nên để cơ thể nghỉ ngơi một lúc. Nhưng không biết có được gọi là nghỉ ngơi không, khi ngày mai cả nhà anh như ra trận thế này? Có lẽ cũng bởi quá nhiều lần kiếm cớ chuồn khi mẹ ép lấy vợ, nên bây giờ, lời nào anh nói, mẹ cũng chẳng buồn tin nữa rồi. Cái chuyện vợ chồng, đâu phải anh không muốn yên bề ra thất, mà là cái mình muốn và cái mình có thể làm được là hai việc hoàn toàn khác biệt, anh cũng lực bất tòng tâm rồi. Cứ tóm một cô về cho mẹ yên tâm, thế như là xong nghĩa vụ, nhưng mẹ anh, đâu đơn giản là cần một nàng dâu, sau cái yêu cầu đầu tiên đó, thế nào cũng là một đứa cháu, rồi hai đứa, anh biết tính mẹ anh, bà luôn muốn chỉ đạo, muốn người khác theo ý bà, ở phòng anh có thể chỉ đạo người khác, chứ về nhà, anh hết vai trò lãnh đạo, cũng đã vài lần định vùng lên, nhưng quả thực, anh thấy mệt quá sức, cứ chiều mẹ một chút, sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, ngoài xã hội đã đầy rẫy kẻ địch, về nhà lại thêm người không cùng chiến tuyến, thì anh biết sống ở đâu cho yên ổn bây giờ đây?

    Hùng chỉ biết thở dài, nhấm nháp ly café khi ngồi vào bàn làm việc, còn một đống tài liệu anh phải đọc và ghi chú lại. Hi vọng cô không quên cái hẹn ngày mai chứ? Hùng tự hỏi mình, anh với điện thoại, gửi đi một tin nhắn:

    - Mai 9h anh qua đón em nhé?

    - Ok, em chuẩn bị xong rồi.

    Cái sự xong rồi của Linh chính là cô đang ngồi rung đùi cười nghiêng ngả bởi những comment vô thưởng vô phạt của lũ bạn hiếu chiến trên mạng. Cô không để ý rằng, việc trả lời tin nhắn và nội dung tin nhắn của hai người vô cùng tình cảm, như thể, họ đang thực sự tìm hiểu và yêu đương nhau vậy.

    Nếu chúng ta để tình cảm cuốn mình vào vòng xoáy của nó, đầu tiên bạn là người có lý trí, bạn nghĩ mình sẽ làm chủ, nhưng rồi, rất từ từ, rất tự nhiên, bạn bị nó cuốn trôi, đến khi bạn tỉnh ngộ, có lẽ bạn đã chìm nghỉm trong bể trầm luân rồi. Đấy bạn xem, ai có thể làm chủ được trong mọi hoàn cảnh chứ? Kể cả thượng đế toàn năng cũng vậy thôi.
     
    Galegiovotinh_ji thích bài này.
  6. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 18

    Chủ nhật là một ngày đẹp trời, thời tiết đẹp, tâm trạng con người cũng trở lên tươi mới hơn. Cũng bởi vì hôm nay là một ngày đặc biệt hơn những ngày bình thường nên Linh dậy khá sớm, cô chạy bộ vài vòng quanh hồ, loanh quanh giúp mẹ nấu đồ ăn sáng, còn có thể hầu bố một ván cờ trước khi tót lên phòng thay quần áo, đánh thêm chút son hồng, cô thấy mình như sắp bước vào một trận chiến, trận chiến mà hình như cô không có cảm giác sắp ra trận, mà là cảm giác chờ đợi hứng khởi, nó giống hệt tâm trạng khi cô bước chân vào giảng đường đại học, cô đã giang rộng đôi tay mặt ngẩng đầu nhìn bầu trời cao xanh bát ngát trên kia mà rằng “ đại học ơi, ta đến đây”. Con người ta được mấy lần trong đời tận hưởng cái cảm giác tràn đầy nhiệt huyết như vậy chứ? Cứ cảm giác như, năng lượng đang tràn đầy, sức trẻ đang muốn bung ra, hạnh phúc đang nở hoa trước mắt. Sau này khi cuộc sống đã trải qua rất nhiều thăng trầm, quay đầu lại, Linh vẫn ước ao mình được trở lại một thời tuổi trẻ, bởi tuổi trẻ khiến người ta luôn cảm thấy mọi thứ đều rộng mở, muốn thử sức và không e ngại. Nói vài câu nâng cao tinh thần, Linh bắt đầu thấy run khi nghe Hùng báo anh đang đợi cô dưới cổng nhà, chỉ là giả bộ thôi, có vấn đề gì đâu, nhưng con người ta luôn lo sợ nếu người ta làm việc không quang minh chính đại, nhất là việc lừa mình lừa người như thế này.

    Khi Linh ló đầu ra khỏi cổng và nhìn Hùng cười, anh thậm chí còn gần như đứng hình, trông Linh khác hẳn ngày thường, lần đầu tiên anh cảm thấy bối rối khi đứng trước một đối tượng khác, thậm chí biểu hiện khuôn mặt anh như thế nào, anh cũng không thể định hình được, đến nỗi, khi Linh đã đứng rất gần mà anh còn chưa thể lấy lại được tinh thần.

    - Này, anh sao vậy?

    - Ah, ừ.. không sao. Em mua gì mà nhiều vậy?

    - Hoa quả biếu người lớn và đồ chơi cho trẻ con.

    - Em không cần có quà cáp gì đâu, anh đưa được người về, mẹ anh còn mừng hơn nhận được một đống vàng ấy chứ.

    - Anh Hùng này, anh đáng báo động thật đấy, không biết mẹ anh đã đặt anh ở mức báo động cấp mấy rồi?

    - Anh nghĩ đã ở mức độ siêu cấp, hôm nay nếu gặp, mẹ anh có tỏ ra quá vồn vã thì em cũng đừng mất tinh thần nhé, mẹ anh bị anh trì hoãn hết lần này qua lần khác nên bắt đầu có biểu hiện tăng động rồi.

    - Em hỏi thật, anh chưa bao giờ đưa bạn gái về nhà thật ah? Nghe có vẻ hơi khó tin nhỉ? Anh đâu có đến nỗi ?

    - Uh, anh cũng thắc mắc anh đâu đến nỗi, cái lỗi duy nhất là chưa lấy vợ để thỏa lòng mong ước của mẹ anh thôi. Em lên xe đi, mẹ anh với cô Ngát đã dậy từ 5h tất bật chuẩn bị đón em đấy, có khi cậu mợ cũng đến rồi, nhà anh cứ như cả nhà đang ra trận vậy.

    - Anh đừng làm em run chứ, em chỉ là đang đi làm từ thiện thôi, làm việc tốt thôi đấy nhé.

    Hai người vừa đi trên đường vừa buôn dưa lê, hai nhà cách nhau không xa, cuối tuần đường xá cũng đỡ đông đúc hơn ngày thương chút xíu, nên một lúc, xe đã dừng trước cổng nhà Hùng, lúc này, Linh bắt đầu thấy run, cô níu tay Hùng:

    - Hay thôi, em không vào nữa? em thấy cứ làm sao ấy…

    - Em mà cũng sợ khi sắp xông vào trận chiến à? Không giống tinh thần của một người chiến sỹ gì cả.

    - Đây không phải chiến đấu với kẻ thù, mà là đối diện với phụ huynh, hai việc này khác hẳn nhau, sau này anh đi hỏi vợ, nhất định cũng sẽ nếm trải cảm giác đặc biệt này, lúc đó em mà cười trên sự đau khổ của anh, anh đừng có trách em đấy nhé.

    - Được rồi, cứ coi như hai chúng ta đang đóng vai đôi vợ chồng sắp cưới để đi điều tra đi, đưa tay đây cho anh, không sao đâu.

    Linh đặt bàn tay con gái mềm mại của mình vào bàn tay có nhiều vết chai sạn của Hùng, cô cũng không ngờ tay anh lại ấm và to đến vậy, mẹ vẫn bảo, người đàn ông nào có bàn tay như vậy là có thể tin cậy được, bởi vậy, tự nhiên, Linh thấy phấn chấn hẳn, cô bất giác nắm chặt tay anh, đầu ngẩng cao, bước về phía trước. Hùng khẽ mỉm cười, đây là lần đầu tiên anh đưa một cô gái về nhà, với tư cách bạn gái anh, nó càng đặc biệt hơn, bởi đây là bạn gái mượn, không biết Linh nghĩ gì, nhưng đột nhiên Hùng có ý nghĩ, nếu điều này là sự thật, sự thật là Linh đúng là bạn gái anh, thì sẽ sao nhỉ? Anh khẽ lắc đầu, cuộc đời, sẽ không đi theo chữ nếu mà anh đặt ra, cho nên cứ chấp nhận thời hiện tại đi đã. Cả hai đều không thể ngờ được, cuộc sống vốn phức tạp hơn họ nghĩ nhiều, họ đã tự sa chân vào cái bẫy họ đã thiết kế, để sau này, người ta vẫn bảo, cái duyên cái số nó vồ lấy nhau.

    Khỏi phải nói tâm trạng của mẹ Hùng nóng ruột như thế nào, còn hơn cả hồi bà lấy chồng, bởi hồi đó, việc ông bà đến với nhau là do hai bên gia đình sắp xếp, trước ngày cưới ngó được mặt đúng một lần, mà còn phải đứng xa xa nên cũng chẳng có giảm giác gì đặc biệt. Nhưng con trai bà, nó làm bà thấp thỏm đến cả chục năm có lẻ, lần nào giục cũng lần khân, qua bao đám mai mối cũng đều hỏng bét, nó cứ bảo để nó tự tìm, vài năm đầu bà còn tin, chứ mấy năm gần đây, nó cứ đi từ sáng sớm đến đêm khuya, có khi bà đã lên giường ngủ được một giấc, mới thấy nó lịch kịch mở khóa cửa, cứ như thế, lấy đâu con gái nó theo? Đã nói bao lần rồi, bớt chút thời gian mà đi tìm hiểu, không nghe, có mà thành trai già…ah, mà không ca cẩm nữa, cuối cùng bà cũng đã đợi được đến ngày này, tưởng xuống dưới suối vàng gặp bố nó còn chưa lo xong việc đại sự cho nó chứ…Đến lúc này, tiêu chuẩn chọn con dâu của bà cũng không còn cao siêu gì nữa, không tàn tật và biết đẻ là được, có con dâu tất nhiên sẽ mong có cháu rồi.

    Khi Linh bước vào nhà, cả nhà như đang dàn trận đón cô, người đầu tiên cô chú ý đó là thủ trưởng Tiến, người cô chỉ nghe đồn trên giang hồ là thét ra lửa chứ chưa được gặp mặt bao giờ, ông không còn cái dáng bệ vệ, nghiêm khắc khi mặc quân phục, chỉ đơn giản như ông chú ở nhà với quần âu và áo sơ mi, thậm chí cô còn thấy ông như khúm núm khi nói chuyện với mẹ Hùng, đang ngồi đối diện làm cô suýt bật cười. Quả thực mẹ Hùng là danh bất hư truyền. Ngồi xung quanh bà là cô em dâu và ông em trai, nhưng cả hai đều lắng nghe bà nói như thế thái hậu đang ban chỉ vậy, thảo nào mà Hùng cũng bó tay trước bà mẹ nhiều chiêu này.

    Trông thấy hai người từ ngoài cửa bước vào, bà Hà đứng bật dậy, trông dáng vẻ của bà có vẻ đã chờ đợi rất sốt ruột:

    - Hai đứa về rồi à? Cả nhà đợi mãi, vào đây đã cháu, đi đường mệt không? Cháu uống chè xanh hay nước lọc? à quên, con gái đều uống nước khoáng cho đẹp da đúng không, bác cũng thích uống nước lọc hơn…

    - Kìa chị, cháu nó vừa đến, chị hỏi nhiều như vậy, cháu nó biết nói gì? Vào ngồi đây cháu, bà chị chú, vì chờ đợi ngày này đã lâu nên hơi sốt sắng, cháu thông cảm. Ông Tiến đỡ lời

    - Dạ, không có gì, cháu chào bác gái, chào cô chú, chào cả nhà ạ.

    - Không phải khách sáo, đều là người nhà cả, vào đây, vào đây, ngồi cạnh bác đây này.

    - Mẹ, mẹ cứ để cô ấy tự nhiên, cô ấy phải ngồi cạnh con chứ, sao lại ngồi với mẹ được?

    - Chưa chi đã bênh chằm chặp rồi, mẹ chỉ muốn ngồi gần nói chuyện cho tình cảm thôi mà. Bà Hà cũng đang mở cờ trong bụng, có lẽ lần này là thật, bà để ý từ khi bước vào đến giờ, hai đứa vẫn nắm tay nhau, tình cảm thế, không thể là giả được.

    Cả nhà cười ầm lên, không khí cũng bớt căng thẳng hẳn, Linh giới thiệu sơ qua về bản thân và hoàn cảnh gia đình mình, về công việc, đến khi cô nói đang làm việc tại trung tâm, chú Tiến đột ngột chen ngang:

    - Cháu làm việc cùng phòng lão Tuấn ah? hắn học cùng trường đại học với chú đấy, chỉ tội tính hơi gàn dở một chút, chứ chuyên môn hắn giỏi lắm đấy, cháu cứ theo lão, học được nhiều điều.

    - Này cậu, hôm nay là chỉ nói chuyện nhà thôi, không mang công việc ra đây nhé, Linh, cháu tên là Linh đúng không? Bác có nghe Hùng nói vài lần nhưng không nhớ được, hai đứa quen nhau lâu chưa?

    - Dạ… Linh bối rối, cô đưa mắt nhìn qua Hùng, nên trả lời thế nào cho ăn khớp đây?

    - Bọn con quen nhau hơn 1 năm rồi ạ, con đã nói sơ qua với mẹ rồi mà.

    - Thì mẹ hỏi lại cho chắc chắn, bác bảo này, hai đứa đã quen nhau được một thời gian, Hùng cũng đã cứng tuổi rồi, hai đứa cũng nên tính đến chuyện kết hôn đi thôi.

    - Dạ… trong lòng Linh bắt đầu méo mó.

    - Mẹ, sao mẹ phải vội thế ạ, con mới hơn 30 tuổi, với lại còn đang bao nhiêu việc, sự nghiệp chưa đi đến đâu, mẹ để bọn con phấn đấu cho sự nghiệp trước đã.

    - Mẹ bảo anh, việc lấy vợ và việc phấn đấu cho sự nghiệp có gì mâu thuẫn đâu, thậm chí ông bà vẫn dạy, an cư thì mới lạc nghiệp, anh ổn định gia đình rồi thì cơ hội thăng tiến sẽ càng nhiều, tôi nói có phải không cậu Tiến, mợ Lan?

    - Vâng, chị nói đúng ạ. Hai ông bà biết, giờ phút này, gió nghiêng về phe nào, thử nói xem, ai dám cãi lời bà Hà chứ? hơn nữa, ông bà cũng mong thằng cháu sớm lấy vợ, giải quyết cho xong cái vấn đề năm nào cũng nhắc tới này.

    - Cháu năm nay bao nhiêu rồi? sinh tuổi nào ấy nhỉ, để bác gọi điện hỏi ông thầy quen, xem bao giờ thì tổ chức được, được ngày thì cưới luôn năm nay thì tốt nhất, à quên, phải xin phép ông bà bên ấy nữa chứ nhỉ? Cháu bảo bố mẹ cháu vẫn còn đang đi làm đúng không?

    - Vâng, bố mẹ cháu làm cho cơ quan nhà nước, cũng chỉ một hai năm nữa là nghỉ hưu thôi ạ.

    - Ừ, vậy thì hôm nào sắp xếp để mẹ sang chơi thăm hai bác cho biết nhà biết cửa, tiện thể có lời xin phép cho hai đứa chính thức đi lại tìm hiểu nhau luôn, cậu mợ sắp xếp thời gian nhé, được ngày tôi sẽ điện thoại báo trước.

    - Vâng, việc đại sự của cháu Hùng, tất nhiên chúng em phải có trách nhiệm rồi.

    Đến lúc này thì Linh thật sự rất run, cô không ngờ bà Hà lại đẩy tốc độ nhanh đến mức chóng mặt như vậy, đã đâm lao rồi sẽ theo lao như thế nào đây? Tưởng chỉ gặp mặt nhau một lần, không cẩn thận lôi cả bố mẹ vào, mà bố mẹ cô, đâu đã biết bị con gái đẩy vào hoàn cảnh ngặt nghèo như vậy chứ? Cô bất giác rùng mình, Hùng ngồi cạnh chỉ biết nắm chặt tay cô, như để trấn an Linh vậy.

    - Mẹ cứ từ từ, để bọn con trao đổi bàn bạc đã, khi nào thuận lợi, sẽ để người nhà hai bên gặp mặt sau ạ.

    - Đợi, con để mẹ đợi bao lâu rồi hả, từ khi đầu một thứ tóc thành hai thứ tóc rồi đây này, mẹ không phải ép hai đứa, nhưng làm gì thì làm, phải nhanh nhanh lên đấy.

    - Con biết rồi, sẽ báo cáo mẹ sau, Linh mang hoa quả vào chỗ cô Ngát đi nhé, mẹ, đến giờ ăn trưa rồi mà.

    - ừ, quên mất đấy, bà Ngát hì hụi trong bếp từ sáng, chắc cũng sắp xong rồi, cháu biết nấu ăn không? Mà cũng không quan trọng, không biết thì học sẽ biết, không vấn đề gì, bác nói cháu nghe, Hùng nấu ăn còn ngon hơn cả bác đấy, con trai bác ấy à, giỏi toàn diện luôn.

    - Vâng, Linh khẽ bấm vào lòng bàn tay Hùng cho khỏi bật cười, trình độ tự sướng của mẹ anh cũng khiến người khác bái phục, chắc tính Hùng giống bố, anh không nói nhiều như mẹ mình, mà quái cái ông này, nắm tay mình cả tiếng đồng hồ không biết mỏi hay sao?

    Bữa cơm nói chung là vui vẻ, mọi người chủ yếu là lắng nghe, bà Hà là người điều khiển cục diện, bà nói mười câu, người khác có lẽ chỉ chêm vào được 2-3 câu, Linh cũng chỉ biết cười trừ, hiểu được nỗi khổ của Hùng, hiểu tại sao anh lại kiệm lời như vậy, có thể do bản tính, cũng có thể do hoàn cảnh, ở nhà không được phát biểu ý kiến, thành ra thành phản xạ, không nói nhiều.

    Cô cũng tự nhiên thích ứng với hoàn cảnh, phát hiện ra, mẹ Hùng nói nhiều, nhưng nói chung là kiểu tự nói tự nghe, bà không có nhu cầu xin ý kiến của người khác, nói xong rồi tự nhiên cũng không để ý nữa, bởi vậy, với những người tính cách như vậy, cách duy nhất để sống chung với lũ là lắng nghe, và đồng tình. Mọi người trong nhà có lẽ đã quen với tính cách của chủ nhà nên đều không có ý kiến, chỉ có ông Tiến thỉnh thoảng quay sang Linh hỏi chuyện công việc, hỏi thăm những người ông quen trong trung tâm.

    Nói chung là buổi ra mắt thành công tốt đẹp, bà Hà có vẻ là người hài lòng nhất với buổi gặp gỡ hôm nay, đơn giản bởi niềm mong ước của bà cuối cùng đã được hiện thực hóa, chỉ là bà hơi nghi ngờ, rõ ràng là lần đầu tiên Hùng đưa bạn gái về nhà, sao bà cảm giác Linh có nét gì đó quen quen, không biết đã gặp ở đâu. Bà là người có gì nói nấy, để trong bụng thấy tức anh ách nên không giữ lâu được, bà quay sang hỏi Linh:

    - Lần đầu cháu đến nhà bác đúng không Linh? Sao bác trông cháu quen quen?

    - Dạ, lần đầu cháu đến nhà nhưng đây là lần thứ hai bác cháu mình gặp nhau, lần trước cháu có gặp bác trong bệnh viện ạ.

    - Thảo nào, khi vừa nhìn thấy cháu, bác đã thấy cháu rất quen, rõ ràng là đã gặp ở đâu đó, nhưng hôm nay trông cháu rất khác, xinh hơn thì phải. Lần trước hỏi thằng Hùng, có phải cháu là bạn gái của nó không, nó nhất định bảo chỉ là đồng nghiệp, làm gì có đồng nghiệp nào lại nhiệt tình như vậy chứ? Hai đứa giấu diếm kỹ quá, bác đã nghi nghi mà.

    - Dạ…Linh nhủ thầm, lúc đó chưa có gì thật và bây giờ cũng thật chưa có gì, nhưng cái oan thị Kính này, biết làm sao đã giải thích đây?

    - Mẹ, thôi để con đưa Linh về đã…

    - ừ, cho bác gửi lời hỏi thăm bố mẹ cháu bên nhà, khi nào sắp xếp thời gian bác sẽ sang thưa lời trực tiếp.

    - dạ… trong lòng Linh méo mó, có khi chết thật rồi, không đùa với lửa được.

    Hùng đưa Linh về, khác với lúc đi, hai người hoàn toàn im lặng, mấy lần Hùng đã định mở lời trấn an cô, nhưng thấy nét mặt cô vô cùng nghiêm trọng, anh lại không biết nói như thế nào, vốn đã không biết an ủi con gái, có khi lại càng làm cô hoang mang hơn nữa. Độ nhiệt tình của mẹ anh, nằm ngoài dự đoán của anh, biết ván bài này, đã ngửa ra rồi, thì chỉ còn cách thu dọn tàn cuộc, nhưng anh thật sự không muốn làm Linh khó xử, cô đã giúp anh đến vậy, là anh đã cảm ơn rất nhiều rồi.

    Khi xe dừng lại trước cổng, Linh quay lại chào Hùng rồi vào nhà, anh chỉ kịp nói với cô:

    - Không sao đâu, anh sẽ nói chuyện với mẹ, đợi anh vài hôm nữa, sẽ không phiền đến em đâu.

    - Dạ, không sao, nhưng anh Hùng này, em cứ cảm giác là lạ, như thể em tự chui đầu vào rọ ấy, rõ ràng em đang làm việc tốt mà sao lại như em đang tự lấy gậy đập chân em vậy?

    Hùng nhìn Linh cười, thật sự không biết nên nói gì, anh cũng đang bối rối, như thể một bài toán khó, một vụ án mà ngay cả phương hướng điều tra anh cũng chưa lần mò ra được, nhưng Hùng không phải là người đầu hàng trước những vấn đề nan giải, anh nghĩ nhất định sẽ có cách, nhưng có lẽ cần 1 chút thời gian. Nhưng cả hai người đều không biết rằng, họ chỉ là những đứa trẻ khù khờ khi gặp phải chuyên gia như mẹ Hùng, người không cho họ một chút thời gian nào để mà xoay sở, để mà trốn tránh, với bà, con kiến cũng không thoát được, huống hồ là cô con dâu bà mong như nắng hạn chờ mưa rào này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/1/15
    giovotinh_ji thích bài này.
  7. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.765
    Được thích:
    5.493
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Đã đọc qua vài chương của bạn. Chưa cần xét đến nội dung, riêng cách trình bày đã vô số lỗi.
    Không những thế, cái tên chủ đề mà mình nhắc bạn, bạn cũng không sửa, vì không muốn xóa bài bạn, mình đành phải sửa cho bạn.
    Nghĩ tới ai làm biên tập viên để đưa bài của bạn lên thư viện, thấy thương làm sao!
    Mong sao bạn dành chút thời gian quý báu của mình để chỉnh sửa lại chính tả, cách trình bày cũng như cú pháp câu cho truyện hoàn hảo hơn, dễ hiểu hơn.
    Đây không phải là truyện đầu tay của bạn, lẽ ra bạn phải có kinh nghiệm hơn mới phải. Tôn trọng tác phẩm của mình, tôn trọng ý kiến góp ý của độc giả cũng là một cách tôn trọng bản thân người viết.
    Mình bình luận với tư cách độc giả, không phải phủi bụi.
    Thân!
     
    Lâm Diệu Anhgiovotinh_ji thích bài này.
  8. giovotinh_ji

    giovotinh_ji Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    362
    Được thích:
    379
    Đã thích:
    934
    GSP:
    Ap
    Cố gắng nhé! Chờ chương mới.
    Thân!
     
  9. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Hi:
    Mình nhớ là đã xem comment của bạn Ktmb, không phải chỉ 1 lần, ít nhất là 3 lần ( mình nói điều này, để bạn biết, mình hoàn toàn tôn trọng ý kiến của ban biên tập), mình coppy nguyên như thế này:
    Bởi vì bạn đã đăng được khá nhiều rồi nên mình châm chước 1 lần. Bạn sửa lại tiêu đề ngay đi không thì mình xóa đó:
    Tên tác phẩm - tình trạng sáng tác - tên tác giả.

    Mình đã chép nguyên cụm " tên tác phẩm- tình trạng sáng tác- tên tác giả" ra giấy để xem khi đăng lên mình đã sửa chưa, mình không nhớ là mình sửa hay bạn là người sửa giúp mình, nhưng rõ ràng chủ đề đã là " Nhóc này, hay mình cưới nhau đi?- Hoàn- Dilmat Chanh" . Theo yêu cầu của nhóm biên tập của website.
    Ai cũng bận rộn với công việc của mình, có khi vài ngày hay cả tuần mình mới có thời gian lên website 1 lần, nên không thể ngay lập tức update những yêu cầu của ban biên tập, không phải mình không sửa, mà là mình chưa kịp sửa, nếu bạn hiểu là mình không tôn trọng ý kiến của ban biên tập, thì mình thật xin lỗi.
    Còn chuyện câu chữ, chính tả hay diễn đạt, có lẽ cần rất nhiều thời gian để sửa chữa, khi viết, hầu như theo mạch văn, cảm thấy viết theo hứng thú vậy thôi, rất xuôi, nhưng khi người ngoài đọc, thấy câu chữ lủng củng, cũng là điều dễ hiểu. Mình sẽ lưu ý.
    Cảm ơn bạn.
     
  10. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 18

    Chủ nhật là một ngày đẹp trời, thời tiết đẹp, tâm trạng con người cũng trở lên tươi mới hơn. Cũng bởi vì hôm nay là một ngày đặc biệt hơn những ngày bình thường nên Linh dậy khá sớm, cô chạy bộ vài vòng quanh hồ, loanh quanh giúp mẹ nấu đồ ăn sáng, còn có thể hầu bố một ván cờ trước khi tót lên phòng thay quần áo, đánh thêm chút son hồng, cô thấy mình như sắp bước vào một trận chiến, trận chiến mà hình như cô không có cảm giác sắp ra trận, mà là cảm giác chờ đợi hứng khởi, nó giống hệt tâm trạng khi cô bước chân vào giảng đường đại học, cô đã giang rộng đôi tay mặt ngẩng đầu nhìn bầu trời cao xanh bát ngát trên kia mà rằng “ đại học ơi, ta đến đây”. Con người ta được mấy lần trong đời tận hưởng cái cảm giác tràn đầy nhiệt huyết như vậy chứ? Cứ cảm giác như, năng lượng đang tràn đầy, sức trẻ đang muốn bung ra, hạnh phúc đang nở hoa trước mắt. Sau này khi cuộc sống đã trải qua rất nhiều thăng trầm, quay đầu lại, Linh vẫn ước ao mình được trở lại một thời tuổi trẻ, bởi tuổi trẻ khiến người ta luôn cảm thấy mọi thứ đều rộng mở, muốn thử sức và không e ngại. Nói vài câu nâng cao tinh thần, Linh bắt đầu thấy run khi nghe Hùng báo anh đang đợi cô dưới cổng nhà, chỉ là giả bộ thôi, có vấn đề gì đâu, nhưng con người ta luôn lo sợ nếu người ta làm việc không quang minh chính đại, nhất là việc lừa mình lừa người như thế này.

    Khi Linh ló đầu ra khỏi cổng và nhìn Hùng cười, anh thậm chí còn gần như đứng hình, trông Linh khác hẳn ngày thường, lần đầu tiên anh cảm thấy bối rối khi đứng trước một đối tượng khác, thậm chí biểu hiện khuôn mặt anh như thế nào, anh cũng không thể định hình được, đến nỗi, khi Linh đã đứng rất gần mà anh còn chưa thể lấy lại được tinh thần.

    - Này, anh sao vậy?

    - Ah, ừ.. không sao. Em mua gì mà nhiều vậy?

    - Hoa quả biếu người lớn và đồ chơi cho trẻ con.

    - Em không cần có quà cáp gì đâu, anh đưa được người về, mẹ anh còn mừng hơn nhận được một đống vàng ấy chứ.

    - Anh Hùng này, anh đáng báo động thật đấy, không biết mẹ anh đã đặt anh ở mức báo động cấp mấy rồi?

    - Anh nghĩ đã ở mức độ siêu cấp, hôm nay nếu gặp, mẹ anh có tỏ ra quá vồn vã thì em cũng đừng mất tinh thần nhé, mẹ anh bị anh trì hoãn hết lần này qua lần khác nên bắt đầu có biểu hiện tăng động rồi.

    - Em hỏi thật, anh chưa bao giờ đưa bạn gái về nhà thật ah? Nghe có vẻ hơi khó tin nhỉ? Anh đâu có đến nỗi ?

    - Uh, anh cũng thắc mắc anh đâu đến nỗi, cái lỗi duy nhất là chưa lấy vợ để thỏa lòng mong ước của mẹ anh thôi. Em lên xe đi, mẹ anh với cô Ngát đã dậy từ 5h tất bật chuẩn bị đón em đấy, có khi cậu mợ cũng đến rồi, nhà anh cứ như cả nhà đang ra trận vậy.

    - Anh đừng làm em run chứ, em chỉ là đang đi làm từ thiện thôi, làm việc tốt thôi đấy nhé.

    Hai người vừa đi trên đường vừa buôn dưa lê, hai nhà cách nhau không xa, cuối tuần đường xá cũng đỡ đông đúc hơn ngày thương chút xíu, nên một lúc, xe đã dừng trước cổng nhà Hùng, lúc này, Linh bắt đầu thấy run, cô níu tay Hùng:

    - Hay thôi, em không vào nữa? em thấy cứ làm sao ấy…

    - Em mà cũng sợ khi sắp xông vào trận chiến à? Không giống tinh thần của một người chiến sỹ gì cả.

    - Đây không phải chiến đấu với kẻ thù, mà là đối diện với phụ huynh, hai việc này khác hẳn nhau, sau này anh đi hỏi vợ, nhất định cũng sẽ nếm trải cảm giác đặc biệt này, lúc đó em mà cười trên sự đau khổ của anh, anh đừng có trách em đấy nhé.

    - Được rồi, cứ coi như hai chúng ta đang đóng vai đôi vợ chồng sắp cưới để đi điều tra đi, đưa tay đây cho anh, không sao đâu.

    Linh đặt bàn tay con gái mềm mại của mình vào bàn tay có nhiều vết chai sạn của Hùng, cô cũng không ngờ tay anh lại ấm và to đến vậy, mẹ vẫn bảo, người đàn ông nào có bàn tay như vậy là có thể tin cậy được, bởi vậy, tự nhiên, Linh thấy phấn chấn hẳn, cô bất giác nắm chặt tay anh, đầu ngẩng cao, bước về phía trước. Hùng khẽ mỉm cười, đây là lần đầu tiên anh đưa một cô gái về nhà, với tư cách bạn gái anh, nó càng đặc biệt hơn, bởi đây là bạn gái mượn, không biết Linh nghĩ gì, nhưng đột nhiên Hùng có ý nghĩ, nếu điều này là sự thật, sự thật là Linh đúng là bạn gái anh, thì sẽ sao nhỉ? Anh khẽ lắc đầu, cuộc đời, sẽ không đi theo chữ nếu mà anh đặt ra, cho nên cứ chấp nhận thời hiện tại đi đã. Cả hai đều không thể ngờ được, cuộc sống vốn phức tạp hơn họ nghĩ nhiều, họ đã tự sa chân vào cái bẫy họ đã thiết kế, để sau này, người ta vẫn bảo, cái duyên cái số nó vồ lấy nhau.

    Khỏi phải nói tâm trạng của mẹ Hùng nóng ruột như thế nào, còn hơn cả hồi bà lấy chồng, bởi hồi đó, việc ông bà đến với nhau là do hai bên gia đình sắp xếp, trước ngày cưới ngó được mặt đúng một lần, mà còn phải đứng xa xa nên cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt. Nhưng con trai bà, nó làm bà thấp thỏm đến cả chục năm có lẻ, lần nào giục cũng lần khân, qua bao đám mai mối cũng đều hỏng bét, nó cứ bảo để nó tự tìm, vài năm đầu bà còn tin, chứ mấy năm gần đây, nó cứ đi từ sáng sớm đến đêm khuya, có khi bà đã lên giường ngủ được một giấc, mới thấy nó lịch kịch mở khóa cửa, cứ như thế, lấy đâu con gái nó theo? Đã nói bao lần rồi, bớt chút thời gian mà đi tìm hiểu, không nghe, có mà thành trai già…ah, mà không ca cẩm nữa, cuối cùng bà cũng đã đợi được đến ngày này, tưởng xuống dưới suối vàng gặp bố nó còn chưa lo xong việc đại sự cho nó chứ…Đến lúc này, tiêu chuẩn chọn con dâu của bà cũng không còn cao siêu gì nữa, không tàn tật và biết đẻ là được, có con dâu tất nhiên sẽ mong có cháu rồi.

    Khi Linh bước vào nhà, cả nhà như đang dàn trận đón cô, người đầu tiên cô chú ý đó là thủ trưởng Tiến, người cô chỉ nghe đồn trên giang hồ là thét ra lửa chứ chưa được gặp mặt bao giờ, ông không còn cái dáng bệ vệ, nghiêm khắc khi mặc quân phục, chỉ đơn giản như ông chú ở nhà với quần âu và áo sơ mi, thậm chí cô còn thấy ông như khúm núm khi nói chuyện với mẹ Hùng, đang ngồi đối diện làm cô suýt bật cười. Quả thực mẹ Hùng là danh bất hư truyền. Ngồi xung quanh bà là cô em dâu và ông em trai, nhưng cả hai đều lắng nghe bà nói như thế thái hậu đang ban chỉ vậy, thảo nào mà Hùng cũng bó tay trước bà mẹ nhiều chiêu này.

    Trông thấy hai người từ ngoài cửa bước vào, bà Hà đứng bật dậy, trông dáng vẻ của bà có vẻ đã chờ đợi rất sốt ruột:

    - Hai đứa về rồi à? Cả nhà đợi mãi, vào đây đã cháu, đi đường mệt không? Cháu uống chè xanh hay nước lọc? à quên, con gái đều uống nước khoáng cho đẹp da đúng không, bác cũng thích uống nước lọc hơn…

    - Kìa chị, cháu nó vừa đến, chị hỏi nhiều như vậy, cháu nó biết nói gì? Vào ngồi đây cháu, bà chị chú, vì chờ đợi ngày này đã lâu nên hơi sốt sắng, cháu thông cảm. Ông Tiến đỡ lời

    - Dạ, không có gì, cháu chào bác gái, chào cô chú, chào cả nhà ạ.

    - Không phải khách sáo, đều là người nhà cả, vào đây, vào đây, ngồi cạnh bác đây này.

    - Mẹ, mẹ cứ để cô ấy tự nhiên, cô ấy phải ngồi cạnh con chứ, sao lại ngồi với mẹ được?

    - Chưa chi đã bênh chằm chặp rồi, mẹ chỉ muốn ngồi gần nói chuyện cho tình cảm thôi mà. Bà Hà cũng đang mở cờ trong bụng, có lẽ lần này là thật, bà để ý từ khi bước vào đến giờ, hai đứa vẫn nắm tay nhau, tình cảm thế, không thể là giả được.

    Cả nhà cười ầm lên, không khí cũng bớt căng thẳng hẳn, Linh giới thiệu sơ qua về bản thân và hoàn cảnh gia đình mình, về công việc, đến khi cô nói đang làm việc tại trung tâm, chú Tiến đột ngột chen ngang:

    - Cháu làm việc cùng phòng lão Tuấn ah? hắn học cùng trường đại học với chú đấy, chỉ tội tính hơi gàn dở một chút, chứ chuyên môn hắn giỏi lắm đấy, cháu cứ theo lão, học được nhiều điều.

    - Này cậu, hôm nay là chỉ nói chuyện nhà thôi, không mang công việc ra đây nhé, Linh, cháu tên là Linh đúng không? Bác có nghe Hùng nói vài lần nhưng không nhớ được, hai đứa quen nhau lâu chưa?

    - Dạ… Linh bối rối, cô đưa mắt nhìn qua Hùng, nên trả lời thế nào cho ăn khớp đây?

    - Bọn con quen nhau hơn 1 năm rồi ạ, con đã nói sơ qua với mẹ rồi mà.

    - Thì mẹ hỏi lại cho chắc chắn, bác bảo này, hai đứa đã quen nhau được một thời gian, Hùng cũng đã cứng tuổi rồi, hai đứa cũng nên tính đến chuyện kết hôn đi thôi.

    - Dạ… trong lòng Linh bắt đầu méo mó.

    - Mẹ, sao mẹ phải vội thế ạ, con mới hơn 30 tuổi, với lại còn đang bao nhiêu việc, sự nghiệp chưa đi đến đâu, mẹ để bọn con phấn đấu cho sự nghiệp trước đã.

    - Mẹ bảo anh, việc lấy vợ và việc phấn đấu cho sự nghiệp có gì mâu thuẫn đâu, thậm chí ông bà vẫn dạy, an cư thì mới lạc nghiệp, anh ổn định gia đình rồi thì cơ hội thăng tiến sẽ càng nhiều, tôi nói có phải không cậu Tiến, mợ Lan?

    - Vâng, chị nói đúng ạ. Hai ông bà biết, giờ phút này, gió nghiêng về phe nào, thử nói xem, ai dám cãi lời bà Hà chứ? hơn nữa, ông bà cũng mong thằng cháu sớm lấy vợ, giải quyết cho xong cái vấn đề năm nào cũng nhắc tới này.

    - Cháu năm nay bao nhiêu rồi? sinh tuổi nào ấy nhỉ, để bác gọi điện hỏi ông thầy quen, xem bao giờ thì tổ chức được, được ngày thì cưới luôn năm nay thì tốt nhất, à quên, phải xin phép ông bà bên ấy nữa chứ nhỉ? Cháu bảo bố mẹ cháu vẫn còn đang đi làm đúng không?

    - Vâng, bố mẹ cháu làm cho cơ quan nhà nước, cũng chỉ một hai năm nữa là nghỉ hưu thôi ạ.

    - Ừ, vậy thì hôm nào sắp xếp để mẹ sang chơi thăm hai bác cho biết nhà biết cửa, tiện thể có lời xin phép cho hai đứa chính thức đi lại tìm hiểu nhau luôn, cậu mợ sắp xếp thời gian nhé, được ngày tôi sẽ điện thoại báo trước.

    - Vâng, việc đại sự của cháu Hùng, tất nhiên chúng em phải có trách nhiệm rồi.

    Đến lúc này thì Linh thật sự rất run, cô không ngờ bà Hà lại đẩy tốc độ nhanh đến mức chóng mặt như vậy, đã đâm lao rồi sẽ theo lao như thế nào đây? Tưởng chỉ gặp mặt nhau một lần, không cẩn thận lôi cả bố mẹ vào, mà bố mẹ cô, đâu đã biết bị con gái đẩy vào hoàn cảnh ngặt nghèo như vậy chứ? Cô bất giác rùng mình, Hùng ngồi cạnh chỉ biết nắm chặt tay cô, như để trấn an Linh vậy.

    - Mẹ cứ từ từ, để bọn con trao đổi bàn bạc đã, khi nào thuận lợi, sẽ để người nhà hai bên gặp mặt sau ạ.

    - Đợi, con để mẹ đợi bao lâu rồi hả? từ khi đầu một thứ tóc thành hai thứ tóc rồi đây này, mẹ không phải ép hai đứa, nhưng làm gì thì làm, phải nhanh nhanh lên đấy.

    - Con biết rồi, sẽ báo cáo mẹ sau, Linh mang hoa quả vào chỗ cô Ngát đi nhé, mẹ, đến giờ ăn trưa rồi mà.

    - Ừ, quên mất đấy, bà Ngát hì hụi trong bếp từ sáng, chắc cũng sắp xong rồi, cháu biết nấu ăn không? Mà cũng không quan trọng, không biết thì học sẽ biết, không vấn đề gì, bác nói cháu nghe, Hùng nấu ăn còn ngon hơn cả bác đấy, con trai bác ấy à, giỏi toàn diện luôn.

    - Vâng, Linh khẽ bấm vào lòng bàn tay Hùng cho khỏi bật cười, trình độ tự sướng của mẹ anh cũng khiến người khác bái phục, chắc tính Hùng giống bố, anh không nói nhiều như mẹ mình, mà quái cái ông này, nắm tay mình cả tiếng đồng hồ không biết mỏi hay sao?

    Bữa cơm nói chung là vui vẻ, mọi người chủ yếu là lắng nghe, bà Hà là người điều khiển cục diện, bà nói mười câu, người khác có lẽ chỉ chêm vào được 2-3 câu, Linh cũng chỉ biết cười trừ, hiểu được nỗi khổ của Hùng, hiểu tại sao anh lại kiệm lời như vậy, có thể do bản tính, cũng có thể do hoàn cảnh, ở nhà không được phát biểu ý kiến, thành ra thành phản xạ, không nói nhiều.

    Cô cũng tự nhiên thích ứng với hoàn cảnh, phát hiện ra, mẹ Hùng nói nhiều, nhưng nói chung là kiểu tự nói tự nghe, bà không có nhu cầu xin ý kiến của người khác, nói xong rồi tự nhiên cũng không để ý nữa, bởi vậy, với những người tính cách như vậy, cách duy nhất để sống chung với lũ là lắng nghe, và đồng tình. Mọi người trong nhà có lẽ đã quen với tính cách của chủ nhà nên đều không có ý kiến, chỉ có ông Tiến thỉnh thoảng quay sang Linh hỏi chuyện công việc, hỏi thăm những người ông quen trong trung tâm.

    Nói chung là buổi ra mắt thành công tốt đẹp, bà Hà có vẻ là người hài lòng nhất với buổi gặp gỡ hôm nay, đơn giản bởi niềm mong ước của bà cuối cùng đã được hiện thực hóa, chỉ là bà hơi nghi ngờ, rõ ràng là lần đầu tiên Hùng đưa bạn gái về nhà, sao bà cảm giác Linh có nét gì đó quen quen, không biết đã gặp ở đâu. Bà là người có gì nói nấy, để trong bụng thấy tức anh ách nên không giữ lâu được, bà quay sang hỏi Linh:

    - Lần đầu cháu đến nhà bác đúng không Linh? Sao bác trông cháu quen quen?

    - Dạ, lần đầu cháu đến nhà nhưng đây là lần thứ hai bác cháu mình gặp nhau, lần trước cháu có gặp bác trong bệnh viện ạ.

    - Thảo nào, khi vừa nhìn thấy cháu, bác đã thấy cháu rất quen, rõ ràng là đã gặp ở đâu đó, nhưng hôm nay trông cháu rất khác, xinh hơn thì phải. Lần trước hỏi thằng Hùng, có phải cháu là bạn gái của nó không, nó nhất định bảo chỉ là đồng nghiệp, làm gì có đồng nghiệp nào lại nhiệt tình như vậy chứ? Hai đứa giấu diếm kỹ quá, bác đã nghi nghi mà.

    - Dạ…Linh nhủ thầm, lúc đó chưa có gì thật và bây giờ cũng thật chưa có gì, nhưng cái oan thị Kính này, biết làm sao đã giải thích đây?

    - Mẹ, thôi để con đưa Linh về đã…

    - Ừ, cho bác gửi lời hỏi thăm bố mẹ cháu bên nhà, khi nào sắp xếp thời gian bác sẽ sang thưa lời trực tiếp.

    - dạ… Linh đã muốn khóc, có khi chết thật rồi, không đùa với lửa được.

    Hùng đưa Linh về, khác với lúc đi, hai người hoàn toàn im lặng, mấy lần Hùng đã định mở lời trấn an cô, nhưng thấy nét mặt cô vô cùng nghiêm trọng, anh lại không biết nói như thế nào, vốn đã không biết an ủi con gái, có khi lại càng làm cô hoang mang hơn nữa. Độ nhiệt tình của mẹ anh, nằm ngoài dự đoán của anh, biết ván bài này, đã ngửa ra rồi, thì chỉ còn cách thu dọn tàn cuộc, nhưng anh thật sự không muốn làm Linh khó xử, cô đã giúp anh đến vậy, là anh đã cảm ơn rất nhiều rồi.

    Khi xe dừng lại trước cổng, Linh quay lại chào Hùng rồi vào nhà, anh chỉ kịp nói với cô:

    - Không sao đâu, anh sẽ nói chuyện với mẹ, đợi anh vài hôm nữa, sẽ không phiền đến em đâu.

    - Dạ, không sao, nhưng anh Hùng này, em cứ cảm giác là lạ, như thể em tự chui đầu vào rọ ấy, rõ ràng em đang làm việc tốt mà sao lại như em đang tự lấy gậy đập chân em vậy?

    Hùng nhìn Linh cười, thật sự không biết nên nói gì, anh cũng đang bối rối, như thể một bài toán khó, một vụ án mà ngay cả phương hướng điều tra anh cũng chưa lần mò ra được, nhưng Hùng không phải là người đầu hàng trước những vấn đề nan giải, anh nghĩ nhất định sẽ có cách, nhưng có lẽ cần 1 chút thời gian. Nhưng cả hai người đều không biết rằng, họ chỉ là những đứa trẻ khù khờ khi gặp phải chuyên gia như mẹ Hùng, người không cho họ một chút thời gian nào để mà xoay sở, để mà trốn tránh, với bà, con kiến cũng không thoát được, huống hồ là cô con dâu bà mong như nắng hạn chờ mưa rào này.
     
    tennycin thích bài này.
  11. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 19

    Qua vài ngày, Linh đã trở lại mặt đất, cô lại hớn hở đến cơ quan làm việc, mặc kệ ánh mắt nhìn vô cùng đặc biệt của bác bảo vệ, thấy cô bước qua cổng, đang rít thuốc lào sòng sọc, bác bỗng ho sặc sụa, hít lấy hít để không khí như con cá mắc cạn, nước mắt nước mũi giàn giụa:

    - Con bé này, có lột xác cũng báo trước một tiếng để bác còn đề phòng đứt dây thần kinh phòng bị chứ?

    - Cháu chào bác Cảnh, bác cứ như thể cháu từ vịt hóa thiên nga vậy, lương bèo quá, chưa đủ đi Hàn Quốc thẩm mỹ bác ạ, nhưng mà xinh hơn hẳn bác nhỉ?

    - May là cháu không nhuộm đầu xanh đỏ như bọn nhóc bây giờ, nhìn rối cả mắt, vào đi, bác thấy ông Tuấn hôm nay đến sớm lắm, chắc có vụ gì đấy.

    - Vâng, cháu chào bác.

    Linh le te chạy vào trong viện, mắt không khỏi liếc nhìn đồng hồ một tý, rõ ràng hôm nay lợn cưới, áo mới, đầu mới và cô cũng không đi làm muộn mà, có việc gì mà bố Tuấn lại đi làm sớm thế nhỉ? Bình thường, giờ lên ca của bố luôn là 9h mà. Không cần đợi lâu, khi Linh bước vào cửa phòng, đã nghe tiếng bố oang oang:

    - Rõ ràng đống tài liệu tôi để ở ngăn này mà, sao bây giờ tìm không thấy?

    - Bố? có việc gì ạ?

    - Cái vụ V05, hôm nay bên hình sự đòi nộp báo cáo bổ sung, con có thấy đâu không?

    - À, chẳng phải anh Nam bên phòng 3 mượn bố còn gì?

    - Ừ, bố quên béng mất, con qua đòi lại nó rồi chuẩn bị đi cùng bố, mình làm chuyến đi Phú Thọ ngắm rừng cọ đồi chè nhỉ?

    - Bố, thế bố ăn sáng chưa? Hôm nay bố đi làm đúng giờ, làm bác Cảnh còn phải sửng sốt nữa.

    - Có cơm nắm muối vừng rồi, không phải lo, đi sang chỗ thằng Nam đòi tài liệu về cho bố đi, nửa tiếng nữa xuất phát nhé.

    Linh mất khoảng 10 phút chạy đi chạy lại giữa hai phòng, căn bản là bởi ông anh tên Nam kia còn đang bận đưa con đi học, bắt cô đợi, thế mà về đến phòng, cô còn không kịp nhận thức được thời thế đã hoàn toàn thay đổi:

    - - ế mà về đến phòng, cô còn không kịp nhận thức được thời thế đã hoàn toàn thay đổikia còn đang bận đưa con đi học, bắt cô đợi, Bố, tài liệu đây rồi, chuẩn bị đi thôi

    - DiDDĐi gì mà đi, con ở nhà, chỉ mình bố đi thôi.

    - Cái gì ạ? Bố vừa chẳng nói hai bố con cùng đi còn gì?

    - Con phải hỏi thằng Hùng ấy, có cái việc này mà cũng phải điều động đến ông Phó tổng cục trưởng ra mặt, đúng là kẻ bất tài.

    - Anh Hùng? Chú Tiến ạ?

    - Ừ, lão đó vừa gọi cho bố, xin phép cho con nghỉ hôm nay để về quê ra mắt họ hàng nhà thằng Hùng, nể tình đồng học, bố đồng ý rồi.

    - Cái gì ạ? Ra mắt ai ạ?

    - Ra mắt bên đằng nhà trai, sao giờ này con còn ở đây nhỉ? Chẳng nhẽ? Mà con với thằng Hùng? Từ bao giờ mà như điện giật thế?

    - Thật sự là… điên hết rồi, bố đợi con một chút.

    Linh vội vàng gọi điện cho Hùng, nhưng bên kia đầu dây báo điện thoại bận liên tục, lúc nước sôi lửa bỏng thế này, người lại còn không liên lạc được, đấy, biết ngay mà, đúng là làm ơn mắc oán. Bên này đầu dây, Linh đứng ngồi không yên, bên kia đầu dây, là Hùng đang bị cho lên thớt.

    - Alo, mẹ ạ.

    - ừ, con xin nghỉ ngày hôm nay đi, về quê với mẹ.

    - Có việc gì ạ?

    - Ở quê có đám giỗ, về thắp hương cho cụ cố và thăm hỏi họ hàng luôn.

    - Sao mẹ không báo sớm, bây giờ con đang ở cơ quan rồi.

    - Bây giờ mới nghĩ ra chuyện này, thôi, con không đi cũng được, nhưng mẹ đang đi đón cái Linh, mẹ xin phép cho con bé rồi, nó sẽ đi cùng mẹ về quê, trong hai đứa có nó đại diện là được rồi.

    - Linh? Sao lại là cô ấy được?

    - Sao không được? nhân dịp này ra mắt bà con họ hàng luôn.

    - Mẹ, sao mẹ cứ làm mà không bàn bạc, trao đổi gì với con thế? Còn Linh nữa, cô ấy còn phải đi làm mà.

    - Đã bảo vừa nghĩ ra chuyện này mà, đằng nào thì mẹ cũng xin nghỉ cho nó rồi, mẹ đi đây, thế nhé.

    - Mẹ, đợi con với, mẹ đang ở đâu vậy?

    - Sắp đến cổng cơ quan cái Linh rồi.

    - Được rồi, vậy con cũng sẽ đến đó, mẹ nhớ đợi con đấy.

    - Biết rồi. Bà Hà mỉm cười sung sướng, bà đã ra tay, có gạo nào không ra cám chứ? Bọn trẻ không vội, chứ bà thì không đợi được nữa rồi. Bà không đẩy một cái, thì chúng nó cứ ngồi im không nhúc nhíc à?

    Buông điện thoại của mẹ, Hùng vội vàng gọi cho Linh, nhưng điện thoại bận suốt, không biết phải làm sao bây giờ, mẹ anh đang định giờ trò gì vậy? Thật sự là trở tay không kịp mà.

    Còn chưa liên lạc được với Hùng thì đã có điện thoại gọi đến:

    - Alo ạ?

    - Chào cháu, bác là mẹ Hùng.

    - Dạ, cháu chào bác.

    - Ừ, cháu có ở cơ quan không? Bác đang ở cổng cơ quan cháu, bác xin lỗi vì không báo trước, cũng là do sự việc đột xuất, cháu về quê Hùng cùng bác nhé.

    - Dạ? về quê ạ?

    - Ừ, hôm nay có cái giỗ của cụ năm đời nhà bố Hùng, mọi năm mẹ con bác đều về cùng nhau, năm nay thằng Hùng nó bận công tác, bác nghĩ hai đứa đã quen nhau được một thời gian, cũng đã tính đến chuyện kết hôn, vậy cháu có thể thay nó về thắp cho cụ một nén nhang.

    - Dạ, bác không báo trước, để cháu còn xin nghỉ, cháu đang có chuyến đi công tác Phú Thọ ạ.

    - Cháu lên xe chưa? Từ đầu giờ sáng bác đã bảo cậu Tiến gọi điện cho thủ trưởng của cháu xin nghỉ rồi mà, cái thằng này, ông nọ bà kia gì mà có mỗi việc cho nhân viên cấp dưới nghỉ một ngày mà cũng không quyết định được. Vậy để bác nói chuyện trực tiếp với thủ trưởng của cháu đi.

    - Dạ, không cần đâu ạ, cháu… Linh chỉ còn nước khóc ròng, bây giờ biết làm sao? Sao Hùng có thể để sự việc đến mức này chứ? về quê ra mắt? híc, yêu đương gì đâu mà mắt với mũi chứ?

    - Ừ, được rồi, không sao, sáng đi chiều về thôi mà, cháu ra ngoài cổng đi, bác đợi ngoài này nhé.

    - Dạ… quả thực là Linh nước mắt hai hàng quay về phòng làm việc, chỉ có bố Tuấn tay đang cắp cái cặp da bóng loáng, ánh mắt rạng rỡ cười trên sự đau khổ của cô.

    - Đúng là về ra mắt đúng không? Hai đứa này tẩm ngẩm tầm ngầm mà ra tay nhanh phết, thoáng cái đã ra mắt rồi, mà con rể tương lai còn chưa mời rượu bố vợ đâu nhé, nhắn thằng Hùng, thế là không được, để hôm nào bố phải dạy nó ra tấm ra món mới được. Con gái, chúc mừng con, bố lên đường đây. Vừa đi ông lại còn huýt sáo bài “bác vẫn cùng chúng cháu hành quân” đúng là, sung sướng quá mà.

    Từ phòng làm việc đến cổng viện, dù vừa đi vừa giật lùi thì 15 phút sau Linh đã có mặt, quả thực là không biết nói gì, cũng không biết hành động như thế nào, tình thế tiến thoái lưỡng nan, mà cái anh Hùng này, làm sao lại để xảy ra cơ sự này chứ? biết làm sao để thoát bây giờ? Mà thoát như thế nào mới được chứ? Nhìn thấy cô con dâu tương lai, bà Hà không khỏi mừng rỡ:

    - Làm cháu bất ngờ phải không? Cũng là ngoài dự tính cả thôi, thông cảm cho bác nhé.

    - Dạ, về quê ở đâu hả bác? Linh đang tìm kế hoãn binh.

    - ở Hưng Yên thôi, ở quê cũng không còn đông người thân lắm, nhưng là cái gốc cái gác, hàng năm cũng phải về đôi lần cho khói hương đỡ lạnh lẽo cháu ạ.

    - Vâng…

    - Bác đã chuẩn bị đồ lễ xong xuôi rồi, không báo trước lên cháu vẫn đang mặc đồng phục, thật là…nhưng mà mặc đồ này về quê, bà con lại càng quý mến, họ thích người nhà nước lắm.

    - Dạ…

    - Mình đợi thêm chút nữa nhé, cái thằng Hùng này, đi gì mà lâu thế nhỉ?

    Đúng lúc này thì Hùng hớt hải chạy xe đến, biết nhau hơn 3 năm, làm việc với nhau cũng đã gần 1 năm, đây là lần đầu tiên Linh thấy bộ dạng này của Hùng, thì ra, ngoài những lúc mặt sắt, anh cũng có đầy đủ hỉ nộ ái ố như bao người khác, cái bộ dạng lo lắng này làm Linh đang bối rối cũng phải phì cười.

    - Mẹ, sao lại…?

    - Con đến rồi đấy à? Gửi xe vào cơ quan Linh đi, rồi cả nhà lên xe, về quê cho kịp, mấy bác ở quê mẹ báo sẽ về, đã gọi điện giục rồi đấy.

    - Nhưng… bọn con làm sao mà đi được?

    - Sao không đi được? Linh đã xin nghỉ rồi, con thì chẳng lẽ cả năm không có ngày phép à?

    - Nhưng mẹ không nói trước, cứ bảo đi là đi, bọn con xoay làm sao kịp?

    - Xoay gì? Lên xe về quê có gì ghê gớm đâu? Cần gì phải chuẩn bị trước? mà có chuẩn bị cũng là mẹ đã lo hết rồi, bọn con chỉ việc lên xe rồi đi, Linh nó không có ý kiến gì, con còn đứng đó mà đôi co nữa.

    - Mẹ thật là…

    Hùng đánh mắt sang nhìn Linh, đôi mắt anh đầy hoang mang, có lẽ việc này đối với anh cũng vô cùng bất ngờ, ngoài dự kiến. Mẹ anh, vượt xa đánh giá của Linh, đúng là một cao thủ, ai cũng phải dưới sự điều khiển của bà, bà có thể dễ dàng xoay người ta như chong chóng, sự việc đến mức này rồi, thì đành đến đâu hay đến đó vậy. Cho nên cảnh tượng như sau, hai đồng chí cảnh sát áp giải một bà cụ lên xe, mà lại là xe công vụ nữa, nhưng điều đáng ngạc nhiên là bà cụ vô cùng hứng khởi cùng vui vẻ, chẳng giống người bị áp giải tý nào, chỉ có hai đồng chí kia, mặt mũi tiu nghỉu, cười không nổi, khóc chẳng xong, một người là cao thủ phá án, một người là chuyên gia tâm lý, cũng có lúc bó tay khi đối phó với một bà già, quả thực, gừng càng già càng cay.

    Hai người lục tục yên vị trên xe, bà Hà ngồi đằng trước vừa buôn chuyện với chú lái xe quen mặt, vừa thỉnh thoảng quay xuống hỏi hai hai người phía dưới, mà kỳ lạ, cả hai người đều chẳng có ý kiến gì nhiều, chủ yếu là ngồi nghe, thi thoảng trả lời mấy câu chiếu lệ. Chỉ có mẹ Hùng,vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên chính trong hoạt cảnh này.

    Thật ra thì quê Hùng cũng không mấy xa xôi, ngay Thanh Hà- Hưng Yên. Nhưng thời điểm này không phải là mùa vải, nên làng quê trở lại sự bình yên vốn có, có sông, có đồng, có ruộng, ngồi trên xe ỉu xìu, nhưng khi xuống xe, thấy không khí trong lành, mát mẻ, Linh như quả bóng vừa bơm hơi, thoáng chốc rạng rỡ hẳn. Vẫn là bà Hà đi trước dẫn đường, vừa đi vừa thao thao bất tuyệt về vải quê chồng mình nổi tiếng như thế nào, giá cả ra sao, nhà nào trồng nhiều nhất, Linh chỉ biết gật gù, tán đồng.

    - Tý nữa cơm nước xong, hai đứa sang nhà bác trưởng họ thắp hương cho các cụ đi nhé, rồi còn phải ra mộ bố con để thắp nén nhang nữa, gần thế này mà cả năm về được mấy lần, không tranh thủ đi thì có mà bận suốt đời ah.

    - Mẹ, nhà mình còn chưa sang nhà Linh để xin phép, mẹ đã ép bọn con về ra mắt họ hàng đằng nội thế này…

    - Ai ép anh chị? Chỉ là nhân cơ hội có đám giỗ, thì tranh thủ về thăm họ hàng thôi chứ? anh xem, anh đi cùng tôi những dịp thế này được bao lần một năm, cái thứ anh, nghe gì những lời mẹ nói?

    - Thì con chỉ nói thế thôi mà, mẹ báo trước, chúng con còn chuẩn bị, còn xin phép cơ quan, đi làm nhà nước, đâu phải bảo nghỉ là nghỉ đâu…

    - Tôi đã xin phép cho cái Linh rồi, còn bản thân anh, thân là thủ trưởng một đơn vị, anh phải tự thu xếp chứ? lại còn đợi tôi xin phép cho anh nữa chắc?

    - Mẹ thì… Linh khẽ kéo tay Hùng, nhắc anh không tranh cãi nữa làm tình hình thêm căng thẳng, sự việc đã đến nỗi này, thì đành đến đâu hay đến đó thôi.

    - Dạ, không sao bác ạ, chuyện giỗ chạp vẫn là quan trọng, bọn cháu nghỉ một hôm cũng không ảnh hưởng gì.

    - Ừ, đấy, nói thế có phải dễ nghe không? Bác cũng chỉ là vì tốt cho cả hai đứa. Bà Hà lấy lại tinh thần càng nói hăng hơn, Linh nghe rồi chỉ ậm ừ, cô còn đang bận nhìn ngang ngó dọc, đã bị đặt vào hoàn cảnh không mấy vui vẻ, thì cách tốt nhất là hãy tự sướng. Cô không hề để ý chuyện tay cô vẫn đang khoác trên tay Hùng, nhìn có vẻ rất tình cảm, như thật sự hai người đang yêu đương thắm thiết và về quê thăm họ hàng, ra mắt người thân vậy. Trong chuyện này chỉ có bà Hà là vô cùng mãn nguyện, việc bà đã sắp xếp, thì nhất định sẽ thành công, hồi bà còn đương nhiệm trưởng phòng nhân sự của VNPT, chẳng phải một tay bà lãnh đạo cả mấy trăm con người sao? Chẳng có lẽ gì bà không thể cho hai đứa này theo sự tính toán của bà cả, bọn trẻ bây giờ lười cưới xin lắm, bà không đẩy một cái, thì đến bao giờ bà mới có cháu để bế bồng đây?
     
    tennycingiovotinh_ji thích bài này.
  12. giovotinh_ji

    giovotinh_ji Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    362
    Được thích:
    379
    Đã thích:
    934
    GSP:
    Ap
    Ôi dào, tội nghiệp hai nhân vật chính... =_=
     
  13. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 20


    Nói chung người tính không bằng trời tính, trời tính không bằng mẹ Hùng tính, bà đã quyết cái gì thì nhất định không thể chần chừ, cũng không thể đợi chờ được. Thằng con trai bà, ngày nào cũng giục giã mà nó luôn tìm cách trốn tránh, hết lý do nọ đến lý do kia, không cho bà có cơ hội sang bên nhà Linh thưa chuyện với bên đó, mà cái bọn trẻ bây giờ, làm sao nó ngại việc cho người lớn hai bên nhà gặp gỡ nhau đến thế? Yêu thì đã yêu rồi, về quê ra mắt họ hàng thì cũng đã về rồi, thế thì còn đợi đến bao giờ? Bọn trẻ không vội, bà thì không đợi được, nên việc ai người đó làm thôi. Vì thế, vào một ngày đẹp trời, bà lặng lẽ xuất quân, mang theo toàn bộ vốn liếng tích lũy hơn 60 năm của mình, quyết chí lấy bằng được cô dâu về cho con trai.

    Sau vài hồi chuông, bố Linh mới ra mở được cổng, bà vợ ông chắc là đi chợ về nhưng quên không mang chìa khóa, cái bà này, dạo này hay đãng trí thế không biết, quên quên nhớ nhớ suốt ngày. Cuối tuần, Linh đã xin phép đi tụ tập với mấy đứa bạn từ sớm, nghe nói là đi câu cá gì đó bên Gia Lâm, ông thì đang mải mê tỉa vài cây cảnh ngoài hiên, được ngày chủ nhật thư thả, cũng phải dành thời gian cho vài cái thú tao nhã điền viên chứ.

    - Xin lỗi bà là…?

    - Dạ, xin hỏi đây có phải là nhà cháu Linh không ạ?

    - Vâng, nhưng con gái tôi không có nhà, xin hỏi…?

    - Xin lỗi ông về sự đường đột, tôi là mẹ cháu Hùng, bạn trai của cháu Linh, nghe nói cụ nhà mệt, tôi có người bạn nhà gần đây, nhân có việc, một là muốn qua thăm cụ nhà, hai là cũng muốn có lời thưa với ông bà, cho hai bên biết nhau ạ.

    - Dạ…? Vâng, mời bà vào nhà uống nước cái đã.

    Nếu một ngày đẹp trời nào đó, một ông bố hiền lành điển hình như bố Linh, bị người ta gõ cửa nhà, báo một tin như sét đánh, tôi là thông gia tương lai của ông đây, thì có thể sẽ chết đứng như Từ Hải vì sự bất ngờ. Vợ không có nhà, con gái thì mất hút từ sáng sớm, ông quả thực vô cùng bối rối, vội vã tìm sự cứu viện ngay sau khi mời người khách đột ngột đến kia uống một chén trà nóng. Đầu tiên là ông tìm sự trợ giúp từ người bạn đời của mình.

    - Bà, bà về gần đến nhà chưa?

    - Chưa, tôi vẫn đang ở ngoài chợ, định mua cho mẹ ít lá xông, sao, có việc gì mà ông hốt hoảng thế?

    - Bà về nhà ngay, có việc lớn rồi.

    - Làm sao? Mẹ làm sao à?

    - Về nhà thì nói, bà về ngay nhé.

    Tìm được người đồng hành rồi, ông vội vàng liên lạc thủ phạm gây ra vụ này, lôi cổ nó về, dám để bố mẹ rơi vào hoàn cảnh bị động như thế này, con với cái, yêu đương gì để người ta tìm đến tận nhà thế này, còn mặt mũi đâu nữa chứ? không biết có gây ra hậu quả gì không mà người ta đã tìm đến tận nhà tận cửa, có lớn mà không có khôn, toàn gây chuyện để bố mẹ đi dọn dẹp.

    - Alo, bố ạ?

    - Ừ, về nhà ngay.

    - Sao ạ? Con đã xin phép bố mẹ cho con sang bên Gia Lâm với bọn Vinh, Việt rồi… chiều con về mà.

    - Về ngay và luôn, gọi cả cái thằng nào tên Hùng đến nữa nhé. Giỏi thật đấy.

    - Dạ?

    Chưa kịp nói thêm tiếng nào thì máy đã tắt cái rụp, gọi lại chỉ nghe thấy tiếng tút tút, vụ hôm nọ về quê còn chưa kịp hoàn hồn, lại có chuyện gì nữa đây? Khổ cái thân tôi không, sao làm việc tốt bây giờ khó thế nhỉ? Linh đành quay sang mấy ông bạn vàng, mếu máo nói:

    - Ông bô gọi về gấp, nhà có chút chuyện, mấy ông cứ ăn chơi đi nhé, hẹn dịp khác.

    - Này, có chuyện gì vậy? lâu lắm mới gặp, lại kiếm cớ chuồn rồi.

    - Kiếm cái con khỉ, ông bô gọi về thật mà.

    - Có cần bọn tôi đưa về không?

    - Không cần, tôi có chân, tạm biệt.

    Linh vừa đi vừa khóc, khóc thật sự, đời sao mà xui xẻo, tưởng được ngày nghỉ ngơi, không ngờ lại bị lôi về, chắc là xảy ra chuyện gì rồi, giọng bố nghe tức giận lắm, ông bố hiền lành của cô, rất ít khi lên giọng đến tận tông đó lắm, mà còn liên quan gì đến cái ông Hùng đen đủi đấy nữa. Cái số cô, được gọi là số con lừa đúng không?

    - Anh Hùng?

    - Ừ, anh đây, có chuyện gì vậy?

    - Em phải hỏi anh câu này mới đúng, đang có chuyện gì vậy?

    - Chuyện gì là chuyện gì?

    - Bố em vừa gọi em về, nói gọi cả anh cùng về nữa.

    - Không lẽ…?

    - Không lẽ làm sao?

    - Đợi chút, để anh kiểm tra, rồi gọi lại cho em sau.

    Linh cảm của người trinh sát cho anh khả năng phán đoán, hơn nữa, hiểu mẹ không ai bằng con trai, nên khi nghe thoáng qua câu chuyện, anh đã phần nào bắt được đầu mối. Sáng nay Hùng cũng có việc phải ra ngoài sớm, anh đi trước khi mẹ anh dậy, nên cũng không biết có việc gì, nhưng nếu bố mẹ Linh gọi cô về, lại yêu cầu gọi cả anh nữa, thì đến 99% là mẹ anh đã đi gây chuyện rồi, mẹ ơi, mẹ đã gây đủ chưa ạ? Nếu chỉ có hai người thì không sao, chứ thêm người lớn nhà Linh bị kéo vào chuyện này, thì sẽ càng ngày càng rắc rối, chưa kịp gỡ thì nó đã thêm mấy phần phức tạp rồi.

    - Có lẽ mẹ anh đang sang nhà em gặp bố mẹ em rồi đấy.

    - Cái gì? Cái gì mẹ anh? Anh định giết em đấy à?

    - Em bình tĩnh, mình tìm cách giải quyết.

    - Bố mẹ em mà biết, anh nghĩ còn cách gì giải quyết không hả? Em không biết đâu, anh đã hứa chắc chắn không phát sinh chuyện gì, bây giờ cho em một đống rắc rối thế này, em phải làm thế nào đây chứ? Linh bắt đầu khóc to

    - Được rồi, anh xin lỗi, là tại anh, em đừng khóc, em đang ở đâu thế? Để anh qua đón em.

    Khi Hùng phi sang được chỗ Linh, thì cô vẫn nước mắt ngắn dài, Linh không phải là cô gái dễ khóc, nhưng trong hoàn cảnh bấn loạn này, nước mắt là thứ duy nhất cho cô sự bình tĩnh, cái mối tơ vò này, cô tự buộc, rồi lại không biết cởi như thế nào. Chuyện càng ngày càng rắc rối, càng ngày càng có sự tham gia của đông đảo các bên đương sự, có cách nào để nó quay về ngay vạch xuất phát không? Nếu có, xin thề, cô sẽ không thèm một giây nào suy nghĩ xem nên hay không nên giúp Hùng, không vì mình trời chu đất diệt, cô làm sao cứ phải thương vay khóc mướn thế này? Để đến lúc ngay khóc cho mình cũng chẳng giúp ích được gì thế này? Chẳng phải Chí Phèo đã từng xin làm người lương thiện đó hay sao? Cô cũng chỉ mong mình làm người bình thường, không cần làm người tốt làm cái quái gì nữa.

    Hai người vềđến nhà cũng đã là gần 1h sau đó, khi câu chuyện giữa bà Hà và bố mẹ Linh cũng đã vãn, hai bên cũng đã đôi chút hiểu về hoàn cảnh của nhau. Đại khái, bố mẹ cô hiểu là đây là mẹ của bạn trai con gái mình, nghe tin bà nội của bạn gái con trai mình mệt nên qua thăm, trước là biết cửa biết nhà, sau là hai bên có dịp biết nhau. Nhưng bà nội Linh, cũng chỉ là bệnh người già, cảm cúm xoàng, đâu cần bà mẹ Hùng đích thân sang thăm? Lại còn đột ngột không báo trước? Đến con gái ông bà cũng không biết để ở nhà mà nghênh đón, việc này, đợi Linh về phải hỏi cho ra lẽ mới được. Cái thời đại đảo điên, con gái đặt đâu, đặt lúc nào bố mẹ đều phải nghe răm rắp đã đến rồi hay sao?

    Lần đầu tiên Hùng chính thức bước vào nhà Linh, trước đây có qua đón cô vài lần, nhưng với một tư cách hoàn toàn khác, bây giờ, trong hoàn cảnh này, với tư thế này, đợi anh sau cánh cửa kia, không biết là bão cấp độ mấy nữa. Hùng chưa từng lùi bước trước bất cứ thử thách nào, anh cũng chưa hề thấy do dự khi đối diện với bất cứ tên tội phạm nào, nhưng ở hoàn cảnh này, anh đột nhiên thấy mình chẳng có chút dũng khí nào cả. Linh nước mắt nước mũi còn tèm nhèm, cũng vội vã lau chùi chút đỉnh, thấy bước chân Hùng chậm lại phía sau, cô vội quay lại:

    - Anh sao vậy?

    - Không sao… chỉ là…

    - Không có đường nào khác thì chiến đấu thôi…

    - ừ, chiến đấu…Anh xin lỗi vì đã đẩy em vào hoàn cảnh như thế này.

    - Anh xin lỗi em hơi nhiều rồi đấy, bây giờ không phải là lúc xin lỗi, mà là lúc đầu óc tỉnh táo để giải quyết hậu quả, anh hiểu không?

    - Ừ, anh hiểu, để xem mẹ anh đã gây ra chuyện gì rồi.

    Như được tiếp thêm nhuệ khí, hai người hùng dũng bước vào nhà, họ không biết, đợi họ không chỉ là bão, mà còn là sấm sét, như hai kẻ tội đồ, bị phơi ra ánh sáng của luật pháp nghiêm minh.

    - Bố mẹ, con chào bác ạ. Linh lên tiếng trước

    - Mẹ? Cháu chào… cô chú. Hùng tiếp theo.

    - Hai đứa về rồi đấy à? Bà Hà tươi cười.

    - Ừ, vào đây, con vào ngay đây, cả cậu nữa nói cho rõ nào, chuyện của hai đứa tìm hiểu, yêu đương bên ngoài bố mẹ không cấm, nhưng đã sang thăm bên nhà, lại còn về quê bên đó mà không nói với bố mẹ một tiếng, con định thế nào đấy Linh?

    - Bố mẹ … con…

    - Con làm sao hả?

    - Dạ, xin ông bà tha lỗi, cũng là tại hai đứa nói chưa tìm được thời gian để đưa tôi sang chính thức xin phép ông bà, thôi thì con dại cái mang, các cháu chưa hiểu hết phép tắc, tôi thay mặt cháu Hùng, xin lỗi ông bà.

    - Dạ, làm cha làm mẹ như chúng ta làm gì có cái quyền gì? chúng nó bây giờ tự do quá, cứ thích làm theo ý muốn ...

    - Bố, mẹ, con xin lỗi.

    - Dạ, đây là lỗi của cháu, chưa sang xin phép cô chú, cháu là Hùng, đây là mẹ cháu, bọn cháu cũng tính thư thả, tìm thời gian thích hợp bố trí để hai bên gia đình gặp gỡ, chỉ là…

    - Tôi sang nhà ông bà đột ngột, không báo trước, quả là thất lễ, mong ông bà bỏ quá cho.

    - Dạ, bà khách sáo quá, bọn trẻ có qua lại với nhau, chúng tôi đâu có cấm, nhưng đã tính đến việc cưới xin, thì cũng phải báo để chúng tôi chuẩn bị…

    - Vâng, ông bà dạy phải.

    - Mẹ, bố, cái gì cưới xin ạ?

    - Còn không phải sao? Thế cô cậu còn định làm gì nữa?

    - Dạ… mồ hôi tay đã ướt đẫm, dù trước khi đến, trong đầu đã tự đặt ra biết bao tình huống, nhưng Hùng không ngờ diễn biến lại xoay nhanh như chong chóng thế này, có cách nào để thoát ra không? Giải quyết mẹ anh đã không hề đơn giản, bây giờ thêm bố mẹ Linh nữa, thoát thân càng khó khăn hơn.

    - Bọn con chưa có ý định kết hôn, mới đang tìm hiểu thôi ạ, con còn trẻ, đâu phải vội vàng gì, với lại, anh Hùng còn đang rất bận việc, bọn con…

    - Thưa ông bà, tôi cũng đã khuyên các cháu, an cư thì mới lạc nghiệp, tôi không phải người cổ hủ, lấy con dâu về để phục vụ nhà chồng, có cưới xong, thì cháu Linh vẫn đi làm và phát triển sự nghiệp bình thường còn cháu Hùng cũng yên tâm công tác…Tôi suy nghĩ vậy, có phải không hả ông bà?

    - Vâng, bà nói phải, chỉ là cháu Linh còn trẻ con, có lớn mà chưa có khôn, tôi cũng muốn cháu ở nhà vài năm nữa, để bảo ban thêm cháu…mẹ Linh đỡ lời.

    - Bây giờ bọn trẻ sống hiện đại lắm, chỉ có con cái dạy dỗ bố mẹ, có bố mẹ nào dạy được con nữa đâu? Tôi thì cũng chỉ mong nhà có con dâu để có thêm người sớm tối ra vào, từ khi ông nhà tôi mất, đã ngót nghét mười năm, nhà chỉ có hai mẹ con, vắng vẻ lắm ông bà ạ. Mà hai cháu cũng đã yêu thương và tìm hiểu nhau được một thời gian, để ổn định cuộc sống, tôi nghĩ là nên cho các cháu tổ chức sớm, không biết ý hai ông bà như thế nào ạ?

    - Dạ, xin phép cô chú, xin phép mẹ, để bọn con trao đổi riêng một chút được không ạ? Hùng buộc lòng phải cắt ngang cuộc nói chuyện của người lớn, anh cảm thấy, nếu không dừng lại lúc này, thì mọi chuyện sẽ theo hướng anh không thể kiểm soát được nữa.


    - Hơ, chuyện gì vậy? Linh vẫn ngơ ngác khi bị kéo ra khỏi phòng khách.

    - Em nghĩ sao?

    - Nghĩ sao là nghĩ sao? Tìm cách thoát thân chứ sao nữa?

    - Em nghĩ thoát thế nào bây giờ? Chạy đi đâu?

    - Đó là việc của anh, anh đã nói…em cũng đã tin…

    - Thì anh đang tìm cách đây, Nhóc này, hay mình cứ cưới nhau đi?

    - Hả? Cưới nhau đi, anh không đùa đấy chứ?

    - Em thấy anh giống đang đùa lắm hả?

    - Vậy sao lại nói đến chuyện cưới xin?

    - Em nghĩ xem chuyện đến mức này, chỉ còn hai cách: 1. Vào bảo với bố mẹ hai bên, họ đang bị chúng ta lừa, biến họ thành trò cười, 2. Cưới nhau, theo em, em chọn cách nào?

    - Chuyện khác thì còn có thể nói dối bố mẹ được, chứ chuyện này, em không biết nếu nói mình đang đóng kịch, đang bịa chuyện, em có bị bố em đuổi luôn ra khỏi nhà không nữa, bố mẹ em…ài chà, biết làm sao bây giờ…

    - Vậy, mình cưới nhé?

    - Cưới, nhưng sao lại cưới?

    - Thì cưới thôi…

    - Anh có thể lấy người anh không yêu đương gì à? Em thì phải lấy người em yêu.

    - Ai bảo em là anh lấy người anh không yêu?

    - Vậy tại sao…? Lại lấy em…?

    - Ngốc, tại anh yêu em…

    - Hả…?

    - Thỏa thuận thế nhé? Để anh vào nói chuyện với cô chú và mẹ anh.

    - Hử…?

    Linh choáng toàn tập.
     
    giovotinh_jitennycin thích bài này.
  14. giovotinh_ji

    giovotinh_ji Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    362
    Được thích:
    379
    Đã thích:
    934
    GSP:
    Ap
    Diễn biến có vẻ nhanh nhỉ tác giả?
     
    Mây Trong Trắng thích bài này.
  15. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.826
    Được thích:
    5.641
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Mình theo dõi truyện của bạn từ đầu và rất thích, ngày nào cũng mong bạn đăng chương mới để đọc. Nhưng mà bạn ơi, bạn chịu khoa bỏ ít thời gian chỉnh lại các lỗi type nhé, đặc biệt là viết hoa đầu câu và dấu cách đoạn hội thoại, chứ để thế này mình đọc nhiều khi thấy hơi rối vì chẳng biết đâu là lời nhân vật nói, đâu là suy nghĩ và hành động của nhân vật.
     
    giovotinh_jiViolet Lady thích bài này.
  16. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 21

    Linh choáng thật sự, trong một ngày, cô bị đảo như con xúc xắc trên bàn cá ngựa, lúc đầu là sợ đến toát mồ hôi hột vì bị gọi về trong khi chưa có bất kỳ sự chuẩn bị nào, thứ hai, được cầu hôn trong một hoàn cảnh không gì có thể diễn tả bằng lời, thứ ba, được tỏ tình một cách trắng trợn và không biết phản ứng ra sao, người nào trong hoàn cảnh của cô, trải qua đủ loại cảm xúc như vậy, thì sẽ phần nào thấu hiểu, cô là cục đất nặn, bị người ta bóp nặn đủ kiểu, không “đơ” mới lạ, cho nên, khi bị dẫn vào phòng, cô chỉ còn biết ngơ ngác, tâm hồn còn đang chu du tận phương nào, đành phó mặc cho Hùng ứng phó, mà anh, khi đã quyết định làm điều gì thì đều vô cùng dứt khoát, cứ thẳng tiến thôi.

    - Trước hết, cháu xin lỗi cô chú vì sự đường đột này, đáng lẽ bọn cháu nên thông báo trước và sắp xếp để hai bên gia đình gặp mặt, cũng là nhân dịp mẹ cháu qua thăm bà nội Linh, nên dù cảm thấy có chút áy náy, thì cháu cũng chính thức xin phép cô chú, cho cháu tìm hiểu em Linh ạ.

    - Được rồi, chúng tôi coi như là hai đứa đã được phép của người lớn để chính thức qua lại, vậy cậu cũng phải nói trước cho chúng tôi biết khi nào cậu sẽ đưa con gái tôi đi, chứ cái kiểu như đánh biệt kích này của cô cậu, có hôm nào đó, mở mắt ra, tôi thấy con gái mình đã về nhà người khác rồi không chừng.

    Hùng quay sang nhìn Linh một cái, vẫn thấy cô đang ngơ ngẩn, cứ tưởng vào cái ngành này, lại học chuyên ngành tâm lý tội phạm, thì thần kinh phải vững lắm, không ngờ, anh chỉ mới nói có hai câu, cô đã hoàn toàn không thể phản ứng tỉnh táo rồi.

    - Dạ, để nhà cháu đi xem ngày lành tháng tốt rồi sẽ sang thưa chuyện với cô chú, việc xem tuổi, xem ngày cháu cũng không rành, nên cần chút thời gian ạ.

    - Ông bà thứ lỗi, cũng là tại tôi hấp tấp, nhưng hôm trước có hỏi tuổi tác của cháu Linh, biết được hai đứa thuộc tứ hành xung, nhưng được cái một đứa mệnh thủy, một đứa mệnh mộc, nên cũng bổ trợ cho cháu, ông thầy tôi quen có nói, không vấn đề gì, chỉ cần đón dâu hai lần là được. Tôi cũng định thưa với ông bà, là để ăn hỏi và cưới vào luôn tháng 11 này, không biết ý ông bà thế nào ạ?

    - Dạ, như vậy cũng có gấp gáp quá không ạ, bây giờ cũng đã là tháng 9 rồi?

    - Vâng, kể cũng hơi gấp, nhưng ở thành phố, việc tổ chức cưới cũng không có phức tạp như ở quê, mọi thứ đều có thể đặt được, có người phục vụ tận nơi, đấy chỉ là tôi đang nghĩ như vậy, còn tùy thuộc vào ý ông bà nữa ạ.

    - Có mỗi mụn con gái, gia đình cũng muốn chuẩn bị cho chu đáo, vậy bà cứ thư thả, để nhà tôi xem xét, có gì sẽ báo lại với bên bà sau.

    - Vâng, vậy thì cảm ơn ông bà đã thông cảm cho mẹ góa con côi nhà chúng tôi, có gì không hay không phải, mong ông bà thứ lỗi, bây giờ cũng đã trưa muộn rồi, mẹ con tôi xin phép ông bà, lúc khác sẽ lại qua thăm cụ và ông bà sau ạ.

    - Cũng đã đến giờ cơm trưa, vậy mời bà và cậu ( Bố Linh quay sang hỏi vợ, cậu ta tên gì nhỉ? Tên Hùng ông ạ- mẹ cô đỡ lời)… Hùng ở lại ăn bữa cơm nhạt, là bọn trẻ không báo trước, nên đến tên con rể tương lai là gì, tôi còn chưa nhớ được, bà thông cảm.

    - Không, đó là do mẹ con tôi thất lễ, xin phép ông bà để khi khác, trưa nay tôi cũng có chút việc, lần sau nhất định mời ông bà qua nhà, để tôi nói cháu Hùng đến đón ông bà, hai bên có điều kiện hiểu nhau hơn, vậy, tôi xin phép ạ.

    - Vâng, bà có việc thì để khi khác vậy, ngày rộng tháng dài mà.

    - Vâng, vậy xin phép ông bà để khi khác.


    Bà Hà ra khỏi nhà thông gia mà vô cùng hoan hỉ, vẫn biết đã ra tay thì tất nhiên phải có kết quả, không ngờ kết quả lại mĩ mãn đến vậy. Trước khi đến nhà Linh, bà cũng đã nhờ cậu em trai cung cấp các thông tin cơ bản về gia đình con dâu rồi, nhưng không ngờ, ông bà thông gia lại hiểu biết và dễ mến đến vậy, như thế này thì con trai bà có làm rể nhà đó cũng dễ dàng hơn. Ngày tháng cũng đã nói sơ qua để bên đó chuẩn bị, việc thuyết phục hay xê dịch ngày giờ cũng chỉ là vấn đề do thằng con trai bà quyết định thôi, bà đi nước cờ này, công nhận là cũng hơi mạo hiểm, nhưng đã là chơi cờ, thì cũng cần cao tay và đôi chút mạo hiểm mới được.


    - Mẹ, sao mà sang nhà Linh mà không báo cho con một tiếng, con chẳng có sự chuẩn bị nào cả.

    - Tôi nói tôi sang bên đó, anh có cho tôi đi không? Lúc nào cũng mẹ thư thả để con sắp xếp, con đang bố trí rồi… rốt cuộc thì sao? Để tôi đợi đến mốc người lên à?

    - Mẹ xem, từ hôm Linh đến nhà mình, đã được 1 tháng đâu, mà mẹ đã đưa cô ấy về quê, lại còn trực tiếp sang nhà cô ấy, mẹ cứ như phóng tên lửa vậy, chuyện cưới xin đâu thể gấp gáp được.

    - Anh chưa nghe các cụ dạy: “ cưới vợ phải cưới liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ rèm pha à?”, tôi chỉ là lo, tôi đợi không được, xuống gặp bố anh dưới suối vàng lại nghe ông ấy trách móc thôi.

    - Mẹ còn khỏe mạnh, phải sống cùng bọn con, phải trông con cho con nữa chứ? Linh vẫn còn rất trẻ, cô ấy muốn phấn đấu cho sự nghiệp, hoàn thiện bản thân mình, cô ấy nấu ăn rất tệ, lại muốn học lên thạc sỹ nữa, con cũng không muốn ép cô ấy mấy việc này, mẹ xem, con đã đợi được 34 năm, chẳng nhẽ thêm vài năm nữa mà không đợi được?

    - Không biết nấu ăn thì mẹ dạy, à không, là cô Ngát dạy, còn việc học, mẹ có cấm đâu.

    - Mẹ nói đấy nhé, bọn con cưới nhau xong, mẹ đừng có ngày nào cũng giục giã chuyện cháu bế bồng, vợ chồng con còn có những kế hoạch khác.

    - Được rồi, để mẹ xem, con bị bỏ đói gần đó năm, là mẹ muốn bế cháu hay con không kiềm chếđược?

    - Mẹ… thật là…


    Hùng quay đi, anh vẫn biết mẹ anh là người bá đạo, sắc sảo, nhưng đến người bản lĩnh đầy mình như anh, còn bị mẹ xỏ mũi dắt đi, khổ thân cô nhóc kia, đang quen tự do, thoải mái, thích làm gì thì làm, về làm dâu mẹ anh, nói từ hành hạ thì không đúng, nhưng chắc chắn là bị mẹ anh điều khiển rồi, không biết sẽ chống đỡ thế nào đây, hai kẻ bị đàn áp, chắc là có thể về cùng một chiến tuyến. Mặt trận phía anh đã tạm thời yên tiếng súng, bởi anh đã đầu hàng vô điều kiện, dưới sự dũng mãnh của mẹ anh, còn phía Linh, mới thực sự là vấn đề nan giải.


    - Con ngồi xuống nói rõ ràng cho bố mẹ xem, rốt cuộc là chuyện gì nào? Bố mẹ vừa được người ta đến xin hỏi cưới con gái mà còn không biết có chuyện gì nữa.

    - Bố, con cũng không biết…

    - Này, con nói chuyện kiểu gì vậy, không biết là không biết thế nào? Con có quen cậu Hùng đó không?

    - Dạ có.

    - Con có đến nhà người ta ra mắt không?

    - Dạ…có, nhưng không phải như bố nghĩđâu…

    - Con có về quê thăm họ hàng nhà người ta không?

    - Dạ…có nhưng …

    - Nó có hỏi cưới con không?

    - Có..nhưng bố…

    - Được, con gây bao việc lớn bên ngoài, bố mẹ ở đây, như ếch ngồi đáy giếng, bị động ngồi chờ con giáng chỉ.

    - Bố mẹ, con xin lỗi, quả thực con cũng không biết làm sao bây giờ, lúc đầu, chỉ là…hiểu lầm, nhưng bây giờ mọi việc diễn biến như thế này, cũng ngoài dự tính của con.

    - Vậy, con định thế nào? Cưới hay không cưới? Nếu con đã không đồng ý cưới thì phải trao đổi trước với cậu Hùng đi, để cậu ta không đưa mẹ đến nhà mình, người lớn với nhau, không phải là chuyện đùa, mà khi cậu ta xin phép, bố có thấy con phản đối gì đâu nhỉ?

    - Bố…thì con biết nói sao bây giờ?

    - Được, vậy bây giờ bố hỏi nhé, cậu ta làm nghề gì?

    - Công an điều tra ạ.

    - Con thấy nhân cách cậu ta thế nào?

    - Là người có thể tin được ạ.

    - Bọn con dự định đến với nhau lâu dài chứ? Dù bị động, nhưng đây là hạnh phúc cả đời con, bố mẹ cũng không muốn thúc ép.

    - Con… con nghĩ cũng không có gì gấp gáp, cứ để bọn con từ từ tìm hiểu lẫn nhau, khi nào cảm thấy đủ điều kiện, bọn con sẽ chính thức xin phép gia đình hai bên.

    - Mẹ cũng nghĩ vậy, nhưng nhìn cung cách mẹ cậu ta, có lẽ nhà họ không đợi lâu được nữa đâu, con nên cân nhắc cho kỹ.

    - Mẹ con nói phải đấy, kể ra mà lấy chồng bây giờ cũng được rồi, ở quê người ta đã con bồng con bế, còn hai đứa nhà này chỉ được cái lêu lổng thôi, hôm nào gọi cậu ta sang đây, để bố chính thức nói chuyện, cũng phải thử xem gân có đủ cứng để làm rể nhà này không đã chứ?

    - Vâng, để con nói lại với anh ấy. Linh cũng chỉ biết gió thổi chiều nào thì xoay chiều đó, bây giờ có bảo cô nhảy xuống sông Tô Lịch cũng không rửa hết nỗi oan khuất này, thôi đành, để mai tính vậy.


    Ngồi thừ trên giường một lúc lâu mà Linh cũng không biết điều gì đã xảy ra trong ngày hôm nay nữa, rõ ràng, cô đã có một ngày cuối tuần hứa hẹn đầy niềm vui, sao tự nhiên lại rơi vào hoàn cảnh này? Cưới xin? chưa yêu đương ngày nào sao có thể cưới xin được chứ? Mà kể cũng lạ, là người tự chủ, sao khi dính vào chuyện này cô lại cảm thấy mình quả thực quá sức hồ đồ? Như kiểu bị người ta dắt mũi mà vẫn cắm cúi theo sau. Nhất định phải đình công, nhất định phải vùng lên, sao có chuyện đặt đâu cô lại ngồi ngoan ngoãn một chỗ cho được?

    Nghĩđi nghĩ lại, lòng quyết tâm đã lên cao độ, nhưng bắt đầu tư đâu thì cô lại hoàn toàn mù tịt, từ phía bố mẹ cô? Đến bây giờ hai cụ còn chưa hết ngỡ ngàng, biết giải thích thế nào? Từ phía mẹ Hùng, cô biết mình dưới cơ bà, không dễ để chuyển biến việc này, có duy nhất Hùng, tên đầu sỏ của mọi chuyện, kẻ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm với việc này, người đã kéo cô xuống vực sâu trăm dặm, nhất định phải giải quyết cho cô, nếu không, cô thề, cho hắn chết không toàn thây.


    - Bố em bảo muốn gặp anh. Linh gọi điện thông báo với Hùng.

    - Ừ, anh biết rồi, sáng mai anh qua đón em đi làm, rồi đi ăn sáng, trao đổi cho kỹ hơn xem ứng phó thế nào. Quả thực anh cũng đang rất rối.

    - Là anh, phải hoàn toàn chịu trách nhiệm giải quyết đống bùi nhùi này, em không biết bằng cách nào, nhưng nhất định phải trả lại sự trong sạch cho em.

    - Thì đang giải quyết đây còn gì, sao em không nghĩđến việc hai đứa chính thức tìm hiểu nhau nhỉ? Anh đã nói chuyện trực tiếp với bố mẹ em rồi còn gì?

    - Anh nói thật đấy à? Anh và em? Không thể nào!

    - Sao lại không thể? Em chưa bắt đầu thì làm sao biết là không thể?

    - Em không nghĩ mình có khả năng, anh xem…em nghĩ…

    - Thôi, em đi nghỉ đi, anh có cảm giác em đang bị shock nặng đấy, sáng mai mình nói chuyện.

    - ….

    - 7h nhé?

    - Anh qua đón em thật à?

    - Đón người yêu đi ăn sáng có gì lạ lắm à? Sao em hay nghi ngờ sự trung thực của anh thế nhỉ?

    - À… là không quen thôi, nhưng 7h thì có vẻ hơi sớm, em sợ mình không dậy nổi, bên trung tâm 8h30 mới làm việc.

    - Mình còn đi ăn sáng, còn thời gian có thể café một chút để trao đổi thêm, tìm hiểu nhau thì cũng cần thời gian chứ?

    - Thôi không nói chuyện nữa… mai gặp.

    - Ừ, mai gặp.


    Cúp điện thoại rồi mà Linh vẫn có cảm giác gì đó không bình thường, linh tính của cô rất mạnh, rõ ràng chỉ là hẹn ngày mai đi ăn sáng để nói chuyện cho rõ ràng, mà sao cô cứ cảm giác mình đang bị người ta cầm tay đưa vào địa ngục vậy? Cô lại ngu ngốc đến thế sao? Nhưng bây giờ tinh thần đang không tỉnh táo, nên suy nghĩ không được thông suốt, ngủ một giấc đã, sáng mai ngủ dậy sẽ là một ngày mới, biết đâu đây chỉ là một giấc mộng dài, tỉnh dậy mọi thứ sẽ khác.

    Bạn nghĩ xem, có thể khác được hay không?


    Hùng ngồi bên bàn làm việc, máy tính đã mở ra rồi lại tự động chuyển chếđộ màn hình chờ mà anh cũng không để ý. Mọi chuyện hôm nay diễn ra quá nhanh chóng khiến anh không kịp có phản ứng để đối phó, nhưng đã đi đến bước này rồi, anh cũng chỉ có thể tiến lên, chinh phục cô nhóc còn đang ngu ngơ kia. Mẹ anh, quả thực không biết là đang giúp anh, hay là đang đẩy anh vào đường cùng nữa. Còn bố mẹ Linh, buổi ra mắt bất đắc dĩ này không biết ông bà sẽ nghĩ sao về anh, tìm hiểu con gái nhà người ta mà lén lút như ăn trộm, anh là người đàng hoàng, đâu cần như vậy chứ? Quả thực là quá phức tạp, quá nhiều vấn đề phải giải quyết.


    - Con có ở trong phòng không Hùng? Mẹ anh ngõ cửa.

    - Có ạ, con đây, có việc gì không mẹ?

    - Hai mẹ con mình nói chuyện một chút nhé.

    - Vâng.

    - Nói thật là mẹ cũng hơi áy náy với hai đứa con chuyện hôm nay, nhưng mẹ cũng chẳng có cách nào khác cả, không giục thì hai đứa để mẹ đợi đến bao giờ nữa?

    - Mẹ, đã làm rồi thì không hối hận, con sẽ giải quyết việc này.

    - Gửi lời xin lỗi Linh hộ mẹ, con bé, chắc là shock lắm.

    - Không sao đâu, sáng mai bọn con gặp nhau sẽ nói chuyện mà.

    - Nhưng mẹ nhắc lại, con phải nhanh tay nhanh chân lên, con bé cái gì cũng tốt, gia đình lại cơ bản, mẹ cũng chẳng yêu cầu gì cả, hai đứa nhanh kết hôn đi.

    - Con lấy vợ cho mình mà? Mẹ đừng tỏ ra quá sốt sắng như vậy được không?

    - Hai đứa tìm hiểu nhanh lên, mấy hôm nữa báo thời gian, để mẹ còn báo cậu mợ và các bác bên bố mày sang nhà đó chính thức xin phép, đặt vấn đề cưới luôn đấy.

    - Thôi được rồi, mẹ ra ngoài đi đã, con còn phải thở, mẹ đừng thế nữa, con bị ép đến mức thành cám rồi.


    Bà Hà ra khỏi phòng con trai, trong lòng vô cùng khoan khoái, bà đã ấn, tất nhiên phải có hiệu quả. Bà lo nhất là cảnh cô dâu chạy trốn, nhưng với thiên la địa võng như thế này, nhất định là chạy đâu cũng không thoát rồi.
     
    giovotinh_jitennycin thích bài này.
  17. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn mọi người đã quan tâm, cũng chỉ còn vài chương nữa thôi, hết đất để dụng võ rồi.
    Đầu tiên mình định viết truyện trinh thám, nhưng không có đủ tài và tầm, cần rất nhiều kiến thức cho lĩnh vực này nên lại quay về sở trường của mình là tình cảm, nhẹ nhàng.
    Tặng mọi người câu hỏi và đáp án cho phần có vẻ " trinh thám" nhất của " Nhóc này, hay mình cứ cưới nhau đi" nhé:

    Sở dĩ nó được coi là những câu hỏi kinh dị vì nếu bạn trả lời được 6/7 câu sẽ được liệt vào loại tội phạm kinh điển tiềm năng!

    Theo 1 nguồn không chính thống, 7 câu hỏi tâm lý mà FBI đã tiến hành đối với những phạm nhân có tâm lý dị thường và kết quả cho thấy câu trả lời của họ đều trùng khớp với nhau. Có thể kết luận rằng những người trả lời được hết hoặc gần hết 7 câu hỏi dưới thì có thể :

    1 – Là người có thiên bẩm suy đoán về tâm lý tội phạm, có xu hướng cao độ về tâm lý dị thường. Sau này có thể trở thành một nhà tâm lý học về tội phạm hay là một thám tử xuất sắc.

    2 – Là người có tâm lý khác thường, hành động cũng khác thường, có thể sẽ trở thành một tội phạm nguy hiểm đối với xã hội. Ví dụ: Sát nhân biến thái giết người hàng loạt.

    Và sau đây là 7 câu hỏi của FBI:

    * 1: Vào một hôm, có một vị công trình sư đã từng đến Nam Cực công tác, đang ngồi ăn thịt trong nhà, cảm giác mùi vị rất lạ bèn hỏi vợ đây là thịt gì? Vợ nói là thịt chim cánh cụt. Người kỹ sư trầm mặc một lúc, lấy dĩa cắm vào cổ họng mình. Câu hỏi là: Tại sao?

    * 2: Một người nam giới bị mắc bệnh kinh niên, đi khắp nơi để chữa bệnh, cuối cùng đã được một bệnh viện chữa khỏi hoàn toàn. Nhưng ngồi trên tàu hỏa trở về quê, đột nhiên anh ta kêu khóc thảm thiết, sau khi điên cuồng làm bị thương mấy hành khách, liền đâm vỡ cửa sổ, nhảy ra ngoài. Kết quả bị cuốn vào bánh xe tàu, nát bét. Tại sao?

    * 3: Một đôi nam nữ đang đi dạo bên hồ, cô bạn gái trượt chân ngã xuống sông, sau khi giãy giụa một lát, liền chìm nghỉm. Người con trai hoảng loạn lao xuống sông, nhưng không cứu được cô bạn gái. Mấy năm sau, người con trai quay lại chốn đau thương, nhìn thấy một ông già đang câu cá. Cậu phát hiện ra những con cá bị ông già câu lên đều rất sạch sẽ, bèn hỏi ông già, sao trên người những con cá không có rong rêu. Ông già trả lời: Con sông này chưa bao giờ có rong rêu. Cậu con trai nghe xong, không nói câu nào, bèn lao mình xuống sông tự vẫn. Tại sao?

    * 4: Một người đàn ông đâm đầu xuống cát ở sa mạc, chết, bên cạnh là mấy chiếc va li hành lý. Trong tay nạn nhân cầm một nửa que diêm. Người này vì sao mà chết?

    * 5: Hai chị em gái tham gia đám tang của mẹ. Trong đám tang, cô em gái nhìn thấy một anh chàng rất đẹp trai, nên đã say mê. Đáng tiếc thay, sau khi đám tang kết thúc, anh chàng này cũng biến mất. Mấy hôm sau, cô em gái lấy dao đâm chết chị gái mình trong bếp. Tại sao?

    * 6: Trong đoàn xiếc có hai người lùn, một người bị mù. Một hôm, ông chủ đoàn xiếc nói với họ, đoàn xiếc chỉ cần một người lùn. Hai người lùn này đều vô cùng mong muốn giữ được công việc này để sinh sống. Kết quả, sáng sớm ngày hôm sau, người lùn mù đã tự sát trong phòng mình. Trong phòng có các đồ dùng bằng gỗ và đầy những mẩu gỗ thừa nằm dưới đất. Tại sao người lùn mù lại tự sát ?

    * 7: Có một người sống ở một căn nhà nhỏ trên đỉnh núi. Vào một đêm khuya, trời mưa như trút nước. Khi người đó đang ở trong căn phòng nhỏ, đột nhiên… Anh ta nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh ta đẩy cửa ra nhìn… thì không thấy một người nào cả .Anh ta bèn đóng cửa lại, lên giường đi ngủ. Ai ngờ, mấy chục phút sau, tiếng gõ cửa thần bí lại một lần nữa vang lên. Người đó run rẩy mở cửa, nhưng vẫn không thấy ai, suốt cả một đêm, tiếng gõ cửa lặp đi lặp lại mấy lần liền, nhưng mỗi lần mở cửa đều không có một ai. Sáng sớm hôm sau, có người phát hiện ra ở chân núi có một thi thể mình đầy thương tích”. Câu hỏi là, người này làm sao mà chết ???


    Lời giải :
    Câu 1:
    Vào một hôm, có một vị công trình sư đã từng đến Nam Cực công tác, đang ngồi ăn thịt trong nhà, cảm giác mùi vị rất lạ bèn hỏi vợ đây là thịt gì? Vợ nói là thịt chim cánh cụt. Người kỹ sư trầm mặc một lúc, lấy dĩa cắm vào cổ họng mình. Câu hỏi là: Tại sao?

    Đáp án:Người kỹ sư đó đã từng gặp nguy hiểm ở Nam Cực, có một người đồng sự đã chết, sau đó ông và những người khác dựa vào ăn một thứ gọi là thịt chim cánh cụt mới duy trì, gắng gượng đến lúc nhân viên cứu hộ đến. Ông ta sau khi được nếm mùi vị thực sự của chim cánh cụt, mới biết lúc đó thứ thịt mà ông ăn là thịt của người đồng sự đã chết.\
    Câu 2:Một người nam giới bị mắc bệnh kinh niên, đi khắp nơi để chữa bệnh, cuối cùng đã được một bệnh viện chữa khỏi hoàn toàn. Nhưng ngồi trên tàu hỏa trở về quê, đột nhiên anh ta kêu khóc thảm thiết, sau khi điên cuồng làm bị thương mấy hành khách, liền đâm vỡ cửa sổ, nhảy ra ngoài. Kết quả bị cuốn vào bánh xe tàu, nát bét. Tại sao?

    Đáp án: Bệnh kinh niên của người đàn ông đó là bệnh mù. Sau khi khỏi bệnh, cứ tưởng mình sẽ được sáng mắt lại, nhìn thấy mọi thứ, kết quả là khi đoàn tàu đi qua đường ngầm, trong đêm tối, người đàn ông đó cứ ngỡ bệnh cũ của mình tái phát lại, quá tuyệt vọng nên đã nhảy xuống tàu tự sát.
    Câu 3:Một đôi nam nữ đang đi dạo bên hồ, cô bạn gái trượt chân ngã xuống sông, sau khi giãy giụa một lát, liền chìm nghỉm. Người con trai hoảng loạn lao xuống sông, nhưng không cứu được cô bạn gái. Mấy năm sau, người con trai quay lại chốn đau thương, nhìn thấy một ông già đang câu cá. Cậu phát hiện ra những con cá bị ông già câu lên đều rất sạch sẽ, bèn hỏi ông già, sao trên người những con cá không có rong rêu. Ông già trả lời: Con sông này chưa bao giờ có rong rêu. Cậu con trai nghe xong, không nói câu nào, bèn lao mình xuống sông tự vẫn. Tại sao?

    Đáp án:Khi cậu con trai nhảy xuống sông cứu bạn gái, đã từng nắm vào một thứ giống như rong rêu, cậu đã thả tay ra. Sau đó, khi nghe xong câu trả lời của ông già, cậu mới biết, lúc đó, thứ cậu nắm được không phải là rong rêu mà là tóc của cô bạn gái.
    Câu 4:Một người đàn ông đâm đầu xuống cát ở sa mạc, chết, bên cạnh là mấy chiếc va li hành lý. Trong tay nạn nhân cầm một nửa que diêm. Người này vì sao mà chết?

    Đáp án:Chiếc máy bay người này ngồi xảy ra sự cố, tất cả mọi người cần phải nhảy dù để sống sót, nhưng lại phát hiện thiếu mất một cái dù. Thế là mọi người bốc thăm để quyết định sinh tử, người bốc vào nửa que diêm không có dù, chỉ có thể tự nhảy xuống. Kết quả nạn nhân bốc vào nửa que diêm.
    Câu 5:Hai chị em gái tham gia đám tang của mẹ. Trong đám tang, cô em gái nhìn thấy một anh chàng rất đẹp trai, nên đã say mê. Đáng tiếc thay, sau khi đám tang kết thúc, anh chàng này cũng biến mất. Mấy hôm sau, cô em gái lấy dao đâm chết chị gái mình trong bếp. Tại sao?

    Đáp án: Cô em gái đã phải lòng người con trái đó, khao khát được gặp lại anh ta. Nhưng cô biết, chỉ có thể gặp lại anh ta trong tang lễ, thế nên cô đã tự tạo ra một đám tang bằng cách kill chị mình
    Câu 6: Trong đoàn xiếc có hai người lùn, một người bị mù. Một hôm, ông chủ đoàn xiếc nói với họ, đoàn xiếc chỉ cần một người lùn. Hai người lùn này đều vô cùng mong muốn giữ được công việc này để sinh sống. Kết quả, sáng sớm ngày hôm sau, người lùn mù đã tự sát trong phòng mình. Trong phòng có các đồ dùng bằng gỗ và đầy những mẩu gỗ thừa nằm dưới đất. Tại sao người lùn mù lại tự sát ?

    Đáp án:Người lùn kia nhân lúc người lùn mù ngủ, đã lẻn vào phòng anh ta, cưa tất cả chân những đồ gỗ cho thấp xuống. Người lùn mù sau khi tỉnh dậy, phát hiện ra những thứ anh ta sờ thấy đều thấp xuống, cứ tưởng rằng sau một đêm mình đã cao lên, tuyệt vọng quá, đã tự sát.
    Câu 7(nghe ghê nhất):Có một người sống ở một căn nhà nhỏ trên đỉnh núi. Vào một đêm khuya, trời mưa như trút nước. Khi người đó đang ở trong căn phòng nhỏ, đột nhiên… Anh ta nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh ta đẩy cửa ra nhìn… thì không thấy một người nào cả .Anh ta bèn đóng cửa lại, lên giường đi ngủ. Ai ngờ, mấy chục phút sau, tiếng gõ cửa thần bí lại một lần nữa vang lên. Người đó run rẩy mở cửa, nhưng vẫn không thấy ai, suốt cả một đêm, tiếng gõ cửa lặp đi lặp lại mấy lần liền, nhưng mỗi lần mở cửa đều không có một ai. Sáng sớm hôm sau, có người phát hiện ra ở chân núi có một thi thể mình đầy thương tích”. Câu hỏi là, người này làm sao mà chết ???

    Đáp án:nạn nhân đến tìm người sống trong căn nhà trên đỉnh núi – chú ý, người này sống ở trên đỉnh núi. Sau khi gõ cửa, người đó mở cửa ra, người đến thăm đáng thương đó liền bị đẩy xuống. Anh chàng xui xẻo này vẫn không cam tâm, sau khi trèo lên lại bị đẩy xuống dưới, cứ lặp đi lặp lại, anh chàng xui xẻo này cuối cùng bị mất mạng.
     
    giovotinh_ji, Vẹt Lắm Mồmtennycin thích bài này.
  18. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.826
    Được thích:
    5.641
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Đọc đoạn này mà mình nổi hết cả da gà. Kinh thật đấy. Qủa đúng là những người có đầu óc không bình thường một chút mới tư duy được mấy câu này.
    P/d: bạn ra chương nhanh nhanh nha, mình hóng quá.:tho26:
     
  19. Vẹt Lắm Mồm

    Vẹt Lắm Mồm Gà con

    Bài viết:
    7
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    8
    GSP:
    Ap
    Câu 7 đọc mãi mà không hiểu Au ạ!! -_- Giải thích đi Au :3
     
    giovotinh_ji thích bài này.
  20. dilmat chanh

    dilmat chanh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    109
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 22

    Tự thân vận động đã quen, bây giờ tự nhiên có người đưa đón, cảm giác có đôi chút lạ lẫm, kỳ cục. Người ta vẫn nói rằng, khổ quá rồi, sướng không chịu được. Linh không quen được sướng, đấy là cảm giác của cô khi ngồi sau lưng Hùng, cô có cảm giác như bị áp lực và không thoải mái, dù trước đó cô đã có quan niệm anh là đối tượng không thể động vào thì lúc này, trong mắt cô, anh vẫn đang là một tượng đài, cao lớn, có tính uy hiếp cao.

    - Em ăn gì?

    - …

    - Em muốn ăn sáng cái gì?

    - Ăn đồ nước.

    - Cụ thể?

    - Bún, miến, trừ phở

    - Anh cái gì cũng được, đặc biệt là phở.

    - Có vẻ chúng ta không hợp nhau lắm về khoản ăn uống, nếu cho phép lựa chọn, phở luôn là món ăn cuối cùng em chọn trong thực đơn.

    - Anh không phải người cầu kỳ ăn uống, tuy thích phở, nhưng không có nghĩa là không thể ăn các món khác, mà như em đã giới thiệu, em không có khả năng nấu nướng nhiều lắm, vậy thì khả năng chúng ta ở nhà ăn phở em tự nấu hầu như không có, bởi vậy, không phải lo lắng đâu nhóc ạ, anh sẽ ổn.

    Linh biết rất rõ mình không phải đối thủ của Hùng khi tranh luận, nhưng rõ ràng, anh đang theo đuổi cô theo nghĩa đen, vậy tại sao, chỉ một chút gallant là nhường cho phụ nữ anh cũng không có? bây giờ còn thế, sau này, giả dụ thôi nhé, là giữa họ có cái thời tương lai đó, thì cô suốt đời vì hiếp đáp như vậy sao? Đời cô, chỉ trên người ta, làm gì có chuyện bị đàn áp? Việc này, đương nhiên là không dễ dàng cho qua rồi, không vì mình trời tru đất diệt, đọc cả bộ tam quốc, đây chính là câu mà cô tâm đắc nhất. Vì mình, không có gì là trái đạo trời cả.

    - Mình đi ăn bún ốc ở Hòe Nhai nhé, em biết có một quán ngay gần chỗ ngã tư, khá ngon.

    - Lần này để em chọn địa điểm.

    - Tất nhiên lần sau vẫn là em, nếu còn có lần sau.

    Hùng mỉm cười, không phải anh không hiểu tâm lý phụ nữ, nhưng thật sự không có nhiều cơ hội để thực hành điều này. Anh em trong đội toàn đực rựa, thời gian làm việc cùng nhau chủ yếu là đi đánh án, toàn giết người, cướp của, làm gì nảy sinh tý không khí uyển chuyển, nữ tính nào? Anh không thể gò mình để làm những việc mà các cô gái trẻ bây giờ đang thích, mà anh đoán, Linh cũng không giống các cô gái trẻ bây giờ, thích nhõng nhẽo, nhưng dù sao cô vẫn là phụ nữ, nên có lẽ nên nhẹ nhàng một chút. Nhưng nếu nói từ cố gắng thì có vẻ hơi lên gân 1 chút, anh không mơ mộng chuyện yêu đương cuồng nhiệt nhưng ít nhất thì đó cũng nên là sự rung động chân thật giữa hai bên.

    Hai người về đến cổng viện cũng đã là gần 8h sáng, Linh bước xuống xe Hùng mà có vẻ vẫn đang lơ tơ mơ.

    - Chiều mấy giờ em tan?

    - Khoảng 5h, anh hôm nay không phải đi đâu à?

    - Chưa có kế hoạch gì, nhưng không biết trước được, có gì anh sẽ báo em. Mẹ bảo chiều em qua nhà ăn cơm đấy.

    - Hả? Ăn cơm nhà anh á?

    - Ừ, mẹ dặn thế, anh đi đến cơ quan đã

    Linh chết đứng luôn, cách họ nói chuyện, sao tự nhiên chuyển thành thân mật đến mức này, đưa đón nhau đi làm, còn đến nhà ăn cơm với phụ huynh nữa, điên thật, càng dấn càng sâu, như kiểu cô bị ném xuống vùng đầm lầy, đã cố giãy giụa nhưng càng giãy càng lún sâu hơn, chỉ đành cố ngước nhìn trời xanh, thầm nói một câu, “ lạy chúa cứu con” thế này?


    - Này, hai đứa đưa đón nhau rồi đấy ah?

    - Bố, hôm nay trời đi vắng hay sao bố đến cơ quan sớm thế?

    - Thì định rủ con đi ăn, bà lão bỏ bố về quê chăm cụ ốm rồi, không ngờ, con gái đã có người đưa rước…mình đúng là thằng già bị bỏ rơi mà.

    - Làm gì có chuyện đó, bố, tý nữa con mời bố cốc café nhé?

    - Sáng nay bố bận rồi, để khi khác, nhưng bố vẫn thắc mắc, chuyện này có thật à?

    - Không thật đâu bố…

    - Mắt thấy tai nghe mà không thật, vậy biết tin vào ai bây giờ đây?

    - Bố hãy tin con, cho dù bản thân con cũng chẳng có chút tin tưởng nào vào bản thân mình cả.

    - Khổ thân con gái tôi, bị lừa vào tròng một cách ngớ ngẩn, tốn bao nhiêu công đèn sách, cơm áo gạo tiền của bố mẹ, tri thức cô thầy…

    - Bố, như bố đang đọc điếu văn cho con vậy?

    - Chưa, khi nào con bị nó tóm về nhà đã…

    - Ngày đó còn xa lắm bố ạ…

    - Vào đi, bố chạy lên chỗ mấy lão họp giao ban cái đã, nói chuyện sau.


    Linh bước vào phòng làm việc, tâm trạng khá hơn rất nhiều, dù sao cũng vừa được an ủi mà, đời cô, cái may mắn duy nhất là khi buồn thì có bạn giải sầu, bạn già, bạn trẻ, mọi lứa tuổi. Đời không bao giờ lấy hết của người ta mọi thứ, chẳng phải như vậy sao? người cùng khổ thì vẫn có bạn khổ cùng, đó luôn luôn là một chân lý. Nếu nói một trong những tính cách Linh thích nhất ở bản thân đó chính là cô luôn biết động viên mình, kịp thời, đúng lúc, đúng thời điểm.

    Đó là một ngày làm việc nhàm chán, cũng có lẽ bởi tâm lý không ổn định, mất tập trung nên cô làm việc không hiệu quả, ra ngoài hiên, kiếm cốc trà nóng, Linh bắt đầu nghĩ về những ngày gần đây, khi mà cuộc sống của cô xoay như cơn lốc xoáy trong truyện ninjago, cô chưa từng trải qua cảm giác kỳ lạ đó, có lẽ bình yên nên nhàm chán, tự đưa mình vào miệng hổ để bị nhai đến chút xương còm cũng không còn.


    - Alo?

    - Sao em lại có cái giọng điệu ngái ngủ đến thế?

    - Anh Thông?

    - ừ, bận không?

    - Không bận lắm, anh sao?

    - Đi ăn trưa với anh đi, cũng muốn nói chuyện với em một chút.

    - Được, mình gặp nhau ở đâu? Lúc mấy giờ?

    - 11h30 anh sẽ qua viện đón em.

    - Ok, hẹn gặp anh sau.


    Kể cũng kỳ lạ, sau mấy lần đi điều tra cùng nhau, giữa Thông và Linh đã thiết lập một kiểu tình bạn lạ đời, rõ ràng nó không đơn thuần như cô đối với Tuấn, Vinh, Việt, nhưng chưa gợn lên chút nào là yêu đương nam nữ. Có lúc nào đó, khi ngồi một mình, cô vẫn bảo, ở bên Thông, cô thấy rất thoải mái, không phải cố làm ra vẻ nữ tính để thu hút anh, cũng chẳng phải điệu đà để lấy lòng, cô thế nào, thì vẫn giữ nguyên như vậy, thậm chí là hơi mộc. Điều đó, làm cho Linh có cảm giác, nếu không có ai khác thích hợp hơn, thì Thông chính là một sự lựa chọn tốt, tình yêu sống chết chỉ là trong tiểu thuyết, người ta đến với nhau, bởi đơn giản, cảm thấy có thể sống bên cạnh nhau, đó là điều cơ bản. Linh hầu như không tin vào thứ tình cảm mãnh liệt mà phim ảnh hay nói tới, chỉ cần có cảm tình là đủ và nếu nói đến cảm tình, cô rõ ràng đã rất thích tính cách của Thông, thậm chí càng ngày càng thích, nhưng… đến lúc này, cô còn sự lựa chọn nào nữa không?


    - Em muốn ăn gì nào?

    - Câu này em nghe hai lần từ sáng rồi, em thích ăn thịt ngan, lên Phùng Hưng đi.

    - Ok.

    - Chiều em có phải trở lại viện không?

    - Không có việc gì gấp, nhưng cũng nên về trước 2h chiều.

    - Vậy được rồi, ăn xong đi làm chầu café rồi về nhé.

    - Ok, lạnh lạnh thế này, chui vào một góc, nhìn người qua lại cũng là một cái thú.

    - Linh này, em với anh hợp nhau mọi điều, sao không yêu nhau được nhỉ?

    - Anh không hiểu, em càng không hiểu, chỉ trời mới hiểu.

    Thông bật cười, cô vẫn tếu táo làm người khác vui vẻ như vậy, ở bên cô, anh cũng thấy thoải mái, không cần quá yêu chiều, không cần quá quan tâm, cô cứ vậy, cái gì cũng muốn tự làm, lúc nào đó, khi anh giơ cánh tay mình ra phía cô, định lắm lấy bàn tay bé nhỏ ấy, thì cô đã nhanh chóng lỉnh đi mất, chạy ngay ra phía trước mặt anh, cười khúc khích “ anh bắt hụt rồi nhé” làm anh chỉ biết lắc đầu cười. Tiếng cười trong trẻo ấy, đã bao lần anh muốn nắm bắt, nhưng nó rõ ràng đang hiện diện trước mắt mà anh không thể nào bắt kịp, nó như quá khứ, như tương lai, nhưng không phải hiện tại.

    Hai người ngồi cùng nhau trong một quán nhỏ trên đường Thụy Khuê, quán vắng tanh, chỉ có bác chủ đang ngồi xem bộ phim Hàn Quốc nhiều tập, vừa xem vừa sụt sịt. Linh nhớ ra, lâu lắm mình không khóc vì xúc động trước một bộ phim hay một câu chuyện cảm động, có khi nước mắt chảy từ đâu ra, cô cũng không thể nào nhớ được nữa. Cuộc sống của cô quá hạnh phúc, không có ưu phiền, hay tâm hồn cô là một cục đá không có nhiều cảm xúc? Người ta vẫn nói phải biết buồn thì mới biết vui, cô đây, vui buồn cũng không rõ ràng. Café hôm nay sao lại ngọt thế nhỉ, Linh nhủ thầm, rõ ràng cô chỉ cho 1 thìa đường, sao cái vị café lại ngọt khé thế này?

    - Sao vậy?

    - Em đang chán.

    - Sao chán?

    - Café ngọt quá.

    - Haha…Linh này, em thú vị thật đấy.

    Linh cười, khi người ta thích một ai đó, dù là những câu đùa vô thưởng vô phạt, thì người ta vẫn thấy nó vô cùng thú vị, cô chưa thích Hùng đến mức như vậy, và với Thông, cô cũng chỉ có cảm tình mà thôi. Giữa hai người đàn ông này, chỉ cần trái tim cô hướng về một ai đó, chỉ cần nó dạy cô biết yêu như thế nào, thì cô sẽ không do dự, không mò mẫm như thế này. Được yêu, phải chăng là hạnh phúc? Biết yêu có phải là hạnh phúc tột bậc? Linh tự hỏi mình, mà mãi cô vẫn chưa có được thứ hạnh phúc đó.

    Chưa kịp có sự rung động, đột nhiên lấy một người vì bất kỳ nguyên nhân gì, với Linh cũng như là một sự cưỡng ép trắng trợn, cô không định để mình thành con rối cho người khác điều khiển, cô vẫn đang tìm cách thoát khỏi mớ rắc rối này, chỉ là cô đang không biết bắt đầu từ đâu và như thế nào. Nhưng cũng đừng mong cô đầu hàng sớm như vậy, không chiến đấu mà đã đầu hàng, đó không phải là phương châm sống của cô.


    - Anh và mấy đứa bạn đang định đi Sapa vào cuối tháng này, em có hứng thú không?

    - Đi mấy ngày ạ? Bạn anh chắc toàn con trai nhỉ?

    - Không đâu, đi chơi xa, thường là có đôi có cặp, rủ bạn bè đi cùng cho vui mà. Thông không nói, đợt này anh đi cùng 1 đôi đang có ý định chụp ảnh cưới luôn, coi như một phép thử, nếu Linh đồng ý, tức là anh còn cơ hội, nếu không, việc gì đến thì cứ để nó đến thôi.

    - Để em xem tình hình thế nào đã, cuối tháng em chưa có kế hoạch gì, nhưng đi vài hôm thì không chắc lắm, bên trung tâm cũng đang có vài thay đổi, bọn em đang bận một chút.

    - Không sao mà, anh cũng chỉ có ý định thay đổi không khí chút thôi, có gì alo anh nhé.

    - Ok, từ giờ đến cuối tuần, nếu em điện thoại tức là em đi, nếu không, tức là em không thu xếp được.

    - Có khi 24h/24h anh phải thức để canh điện thoại mới được.

    - Ha ha, làm gì mà em được hâm mộ thế không biết… Linh đùa.
     
    tennycingiovotinh_ji thích bài này.

Chia sẻ trang này