Người lạ quen mặt - Hoàn thành - Mộc

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Mộc miêu, 13/5/14.

  1. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 6: Vấn đề thứ ba của hôn nhân: câu chuyện đầu tiên



    “Lấy phải một người mặt dày, là xui xẻo của tôi.
    Lấy được một người tôn trọng và thương yêu tôi, là may mắn của tôi.”





    Có một chuyện cười như thế này: Một đôi vợ chồng già dắt nhau đi hẹn hò ở quán café. Đang ung dung ông một ngụm bà một hớp thì có một cô gái trẻ thân hình bốc lửa, ánh mắt tóe lửa đến gần ông chồng già. Ông chồng già lịch sự nói: “Chúng tôi không cần thêm gì.” Cô gái trẻ hừng hực lửa kia mỉm cười quyến rũ đáp lại: “Là em, Lisa đây!” Bà vợ già nghe cái tên xong, suýt phun café vào mặt ông chồng già vì nghĩ đến tên của một con chó lông xù đeo nơ hồng. Ông chồng già căng mắt, hỏi lại: “Vậy thì thế nào?” Cô Lisa vỗ bốp vào má ông chồng già, cười ranh mãnh: “Người yêu anh đây mà.” Rồi chưa để ông chồng già hoàn hồn, cô Lisa cúi đầu một góc 89 độ, giới thiệu với bà vợ già: “Chào chị, em là người yêu của anh ấy.” Bà vợ già “vô cùng khiêm tốn và lịch sự”, ngửa đầu một góc 91 độ, chào lại: “Chào em, chị là vợ của người yêu của em.” Nói xong, bà vợ già vắt một cái chân lên chân kia. Ông chồng già vỗ vai cô Lisa, thân tình khuyên nhủ: “Thế là em cận mấy độ? Ra khỏi cửa, rẽ trái, đi ba bước, rẽ phải, đi mười bước, là đến hiệu kính em nhé! Lisa là tên con cún của bà nội anh, em ạ. Nó là con Đực!” Nghe xong cô Lisa méo mặt, hậm hực chỉnh lại cái áo quây vừa bị trễ xuống hai phân, quay ngắt bỏ đi.

    Câu chuyện cười không buồn cười đã kết thúc rất nhanh. Nó vừa kết thúc được khoảng mười phút và đôi vợ chồng già đó đang ăn bánh quy chấm sữa xem phim đêm khuya.

    - Lần sau anh đi café, em đừng đi theo anh.

    Dim nhét bánh quy vào miệng tôi, tuyên bố.

    - Không có em đi cùng có phải là anh xin số xong rồi không. Trông tươi mới thế cơ mà!

    Giọng Dim tiếc nuối.

    Tôi nhai miếng bánh quy khô khốc trong miệng, nghiêng mặt nhìn Dim.

    - Thế anh bảo hộ em cái người đã năn nỉ em đi café cùng là từ chối cho em đi café với người đó nhé!

    Cơ mặt Dim co lại. Trông anh ấy nhăn nhó thật giống khỉ.

    - Anh năn nỉ em hồi nào?

    Tôi nhếch miệng.

    - Em có bảo anh năn nỉ em à?

    - Đồ phụ nữ xấu tính!

    Dim hậm hực giật cốc sữa của tôi rồi cố gắng đưa tấm thân to lớn của anh ấy che hết tầm nhìn của tôi.

    Phim đang đến đoạn cao trào kiss scene thì lại không được nhìn, tôi giơ chân đá thẳng vào người đang làm trò trước mặt, hét lớn.

    - Mặt em mới xấu, tính em không xấu.

    Trước khi hạ cánh xuống đất, Dim đã kịp rút phéng dây điện ra. Làm sao anh ấy có thể chịu kém miếng với tôi chứ.

    Đang tranh cãi với nhau thì có điện thoại gọi đến. Gọi vào rạng sáng thế này thì chỉ có thể là bố mẹ Dim, họ đã quay trở về Mỹ cách đó mấy hôm.

    Tôi định bắt máy nhưng Dim đã kịp phi thân trở lại giật lấy điện thoại ra ngoài phòng khách nghe máy. Vẻ mặt anh ấy vừa lo lắng vừa bối rối. Anh ấy cố gắng đi càng xa chỗ tôi càng tốt, giống như thể muốn giấu tôi. Tôi tò mò nhưng cũng không có ý định đi nghe lén, nếu việc cần thì anh ấy sẽ tự nói với tôi thôi.

    Khi Dim đi vào, tôi ngước nhìn.

    Dim thấy tôi nhìn anh ấy chăm chú lại tưởng bở vô điều kiện.

    - Anh đẹp trai quá à? Nhìn buổi đêm trông quyến rũ hơn đúng không?

    Sau đó anh ấy không ngần ngại tự nhìn mình trong gương rồi cảm thán bằng những câu tiếng anh nghe khá vô nghĩa.

    - Trời sáng rồi Dim ạ! Nên anh xấu lắm.

    Tôi tự nguyện đánh thức trí tưởng tượng của anh ấy.

    Dim không quay lại, vô duyên chổng mông về phía tôi.

    Bởi vì tôi khá bất ngờ trước hành động kỳ cục của Dim nên tôi ngồi im nhìn anh ấy qua gương và nhìn cả… mông anh ấy.

    Bấy giờ Dim mới quay đầu lại, ngọt ngào nói.

    - Thật ra thì đằng sau anh cũng đẹp lắm!

    Tôi ngớ người, đổ ngửa ra sau than thân trách phận vớ phải một người đàn ông trơ trẽn số một này.

    Chưa đầy một ngày sau bố mẹ Dim lại gọi đến, nhưng lần này là tôi nghe máy bởi vì Dim không có ở nhà. Rất hiếm khi chúng tôi không cùng nhau ở nhà. Sáng nay Dim đã ra khỏi nhà từ sớm để đi nhập nguyên liệu cho tiệm bánh của anh ấy, còn tôi vì bị cảm cúm nên đành ôm chăn ngồi nhà.

    Tiếng anh của tôi tuy không phải là giỏi giang gì, điểm TOEFL hay TOEIC cũng không nhích được tới nửa nhưng giao tiếp bình thường với người bản xứ thì không gặp phải trở ngại nào. Sauk hi tiếp xúc với bố mẹ Dim, tôi phát hiện chuyện bố anh ấy dạy anh ấy tiếng việt là nói dối bởi quả thật bác ấy không biết nói gì ngoài hai từ: “Xin chào!” theo kiểu dân du lịch với tôi. Dim quyết định dạy tôi tiếng anh. Nói là dạy để lấy oai cho Dim thôi chứ anh ấy toàn dạy tôi nói bậy bằng tiếng anh. Bởi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau không phải là ở tiệm bánh mà lại là ở quán bar, tôi thì chửi anh ấy bằng tiếng việt, anh ấy thì chửi lại tôi bằng tiếng anh, nói qua nói lại cũng không ai hơn ai. Cuối cùng chúng tôi cũng tự phục nhau và làm hòa. Nguyên do thì bé như con kiến vậy. Chỉ vì tôi “dẫm nhầm” chân anh ấy còn anh ấy thì cũng “vô tình” đổ rượu lên người tôi. Ngoặc kép là để chỉ sự cố tình và có kế hoạch của cả hai chúng tôi. Do tôi bị bạn gạ gẫm cá cược bắt chuyện với anh chàng Tây ngồi chếch bàn của chúng tôi nên tooiddax cố ý tạo ra tình huống làm quen kỳ cục đó. Dim thì thấy tôi ăn mặc nghiêm chỉnh tới mức kỳ cục thì muốn lân la làm quen. Sau cùng thì mục đích nói chuyện và làm quen của chúng tôi chuyển sang cãi vạ kèm ẩu đả. Mãi về sau, Dim còn than trách và bắt đền tôi mãi vì mấy sợi tóc tôi giật của anh ấy, nào là ăn bao nhiêu đồ dinh dưỡng, uống bao nhiêu loại thảo dược mới nuôi được một sợi tóc dài vài centimet.

    Bố mẹ Dim ngỏ ý muốn chúng tôi cùng đón giao thừa bên Mỹ. Mẹ anh ấy nói muốn khoe con dâu Châu Á với họ hàng trong gia đình nhưng Dim không đồng ý. Thậm chí anh ấy phản ứng rất quyết liệt làm họ có chút buồn bã. Nếu không nhận cuộc gọi này có lẽ tôi đã không biết gì về chuyện này. Nhưng để không mất lòng bố mẹ chồng và cũng không làm Dim không vui, tôi xin phép mẹ anh ấy sẽ gọi lại cho bà vào mấy ngày tới khi chúng tôi bàn bạc với nhau xong. Mẹ Dim vui vẻ đồng ý, còn nói rằng, chỉ đợi câu này của tôi thôi là bà đủ vui vẻ rồi. Bởi vì bố mẹ Dim rất dễ tính nên họ chưa một lần nào gây áp lực cho tôi dù ngôn ngữ hay văn hóa bất đồng. Họ chưa từng bắt ép chúng tôi làm điều gì theo ý họ. Vậy nên vì việc lần này tôi rất muốn đáp ứng ý muốn của họ. Là con dâu nhưng tôi cũng chưa từng sang Mỹ ra mắt họ hàng nhà Dim lần nào, tôi cảm thấy rất xấu hổ. Tôi cũng chưa từng nghĩ qua lý do tại sao Dim không muốn đưa tôi về hay nói với tôi về chuyện này nhưng nhất định không phải vì Dim muốn giấu giếm tôi với mọi người hay xấu hổ vì tôi. Hẳn là có lý do khác phụ thuộc vào tôi. Dim luôn quyết định theo ý của tôi dù tôi muốn hay không vì Dim luôn tôn trọng tôi và thương yêu tôi. Cho nên tôi cũng nên dùng thành ý của mình để đáp lại anh ấy, dù chỉ là một chút thôi tôi cũng muốn dành cả cho anh ấy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
    Nhất Skyhuong dua Ben Tre thích bài này.
  2. Ryan Nguyễn

    Ryan Nguyễn Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    684
    Được thích:
    1.193
    Đã thích:
    548
    GSP:
    Ap
    Truyện của bạn rất thú vị.
    Đọc những chương đầu, mình thấy rất gần gũi, giản dị. Đặc biệt, truyện của bạn khiến mình nghĩ đến cậu bạn đầu tiên mình thích, có gì đó rất khó nói.
    Đến phần hai và phần ba, giọng văn đã có chút thay đổi, nhưng vẫn khá cuốn hút.
    Tuy nhiên, nhiều chỗ mình thấy hơi dài dòng, và tình tiết thỉnh thoảng hơi nhanh...
     
    Mộc miêu thích bài này.
  3. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã đọc và cho mình ý kiến. ^^
    Bởi vì mình viết dựa theo tính cách và dòng cảm xúc bất chợt của mình nên đôi chỗ mình vẫn hay viết thêm theo ý thích và bỏ lửng vì không có cảm xúc. Sau này những phần bỏ lửng mình sẽ viết thêm để phù hợp với câu chuyện, không làm cho câu chuyện đi tua quá nhanh nên mong bạn vẫn sẽ đọc và cho mình nhận xét nhé.
    Mình công nhận là có đôi chỗ mình viết rất dài dòng. ^^ Chỉ là tại mình có cảm xúc chỗ đó nên cứ muốn viết thêm nên thành ra như vậy. Mình sẽ cố gắng sửa lại cho hợp lý. ^^
    Mỗi phần mình vẫn dựa trên tính cách của nhân vật Tôi đó để trải qua những mốc thời gian từ bé đến trưởng thành với giọng văn thay đổi dần dần.
    Câu chuyện của mình không gọi là truyện. ^^ Mình nghĩ thế. Vì nó giống những lời tự sự, những trang nhật ký của một cô gái thôi.
    Cách hành văn của mình cũng khá kỳ cục nên câu chuyện gặp rất nhiều lỗi ngớ ngẩn. ^^
    Còn về mấy chương đầu, cũng có vài người nói với mình giống như bạn, cảm giác tương tự như vậy. Mối tình trong veo, thoáng qua khi mới lớn ai cũng đã từng có cho riêng mình. Tớ cũng vậy, bạn cũng thế và mọi người cũng vậy. Hy vọng câu chuyện của mình sẽ mang tới ấn tượng tốt và cảm giác dễ chịu cho bạn. ^^ Vì đây là câu chuyện giải trí. ^^
     
    Ryan Nguyễn thích bài này.
  4. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 7: Vấn đề thứ ba của hôn nhân: câu chuyện cuối cùng



    “Trước khi yêu nhau, hai bên tự nguyện thề thốt trao nhau mọi bí mật.
    Trong khi yêu nhau, hai bên cam kết cho nhau một nửa sự thật của bí mật.
    Sau khi yêu nhau, hai bên tự nguyện cho mọi người tất cả sự thật của bí mật của đối phương.
    Tình yêu và bí mật, đại loại là như vậy đấy.”




    10 giờ sáng và Dim thì không ở nhà.

    Dạo này tiệm bánh đang triển khai nhiều dịch vụ và làm nhiều loại bánh mới nên công việc của Dim rất bận rộn. Một ngày Dim không nói quá ba câu với tôi vì anh ấy không ở nhà lâu. Hầu hết thời gian một ngày Dim đều ở tiệm bánh chăm chút từng chút một.

    Nếu nhìn từ lần đầu tiên, chẳng ai có thể nghĩ Dim là một ông chủ yêu nghề như vậy. Tôi đã từng nghi ngờ điều đó cho tới khi thấy anh ấy thức đêm để tìm nguồn nguyên liệu và đứng giám sát hàng giờ liền quá trình ra lò bánh mới. Khi làm việc, Dim thật sự rất nghiêm túc, không nói chuyện cười đùa, tập trung cao độ nhất, kể cả tôi có “vo ve” bên cạnh anh ấy cũng hoàn toàn không màng tới. Có hôm tôi đã ngủ ngồi ở cạnh anh ấy suốt sáu tiếng mà anh ấy chẳng hề hay biết. Sau hôm đó Dim cũng đã để tâm thời gian và luôn hối thúc tôi về nhà ngủ và không cho tôi đợi anh ấy vì anh ấy không muốn thấy tôi vì chờ đợi anh ấy mà khổ sở như thế.

    - Chỉ ngủ thôi thì chỗ nào chẳng như nhau.

    Tôi ngái ngủ ôm lấy cánh tay đang mải miết ghi chép của Dim. Anh ấy thích ghi công thức làm bánh và những ghi chú đặc biệt vào một cuốn sổ nhỏ màu nâu thẫm. Đối với thói quen này của Dim, tôi từng rất thắc mắc tại sao Dim lại thích ghi tay và tại sao lại viết vào cuốn sổ cũ đó. Dim bảo, anh ấy thấy chữ anh ấy đẹp nên thích viết ra để thi thoảng nhớ nhung thì ngắm và lý do dùng cuốn sổ này là thấy đẹp nên lượm ở nhà khách khi đi du lịch bên Nhật. Tất nhiên là trừ khi tôi khùng thì tôi mới tin hai điều này. Dim không thích nói, tôi cũng không cảm thấy mình nên phiền phức để hỏi nhiều.

    Chiếc ghế đệm bé nhỏ khổ sở vì bị hai con người ngồi lên chen chúc đến chật vật. Dim vòng tay ra đằng sau ôm lấy vai tôi, vỗ nhè nhẹ.

    - Về nhà nằm ngủ có giường có gối, không phải ngủ dễ chịu hơn sao?

    Tôi ngẩng lên, nheo mắt chỉ vào cánh tay Dim.

    - Đây là gối.

    Rồi tôi lại chỉ vào chiếc ghế mình đang ngồi.

    - Và đây là giường.

    Sau đó tôi dựa vào cánh tay Dim, cọ cọ mặt, ngừi mùi bạc hà trên người anh ấy.

    - Hiện tại em thấy rất dễ chịu và em sẽ ngủ, anh cứ làm việc của anh đi.

    Tôi bướng bỉnh nói chuyện.

    Nếu nhìn kỹ vào hoàn cảnh hiện tại thì tôi đúng là đang khá dễ chịu vì một mình tôi đã chiếm ba phần tư chiếc ghế.

    Hai con người có nhà mà không về, lại trú ngụ ở cái phòng làm việc bé tí teo, thở nhẹ cũng nghe như tiếng sấm. Một người thì làm việc, một người thì làm phiền, cũng thành ra một đôi nhìn qua rất xứng đôi.

    Đợi tôi dần dần im lặng, Dim mới nhẹ giọng lên tiếng.

    - Vài ngày nữa thì qua Mỹ, nhé?

    Nghe giọng Dim rất nhỏ. Dường như anh ấy nửa muốn nói cho tôi nghe, nửa không muốn tôi nghe thấy.

    Tôi bất giác mỉm cười, càng xiết lấy cánh tay Dim chặt hơn.

    Vì bị tôi xiết tay nên Dim mất bình tĩnh và mất luôn cả hình tượng người đàn ông ngọt ngào vài phút trước.

    - Ngủ mà còn chơi trò côn đồ. Tránh xa anh ra!

    Bị Dim phũ phàng đẩy khỏi ghế, tôi vẫn nhe răng ra cười. Dim cũng giống như tôi, anh ấy cũng nhe răng, nhưng là để cắn tôi. Dạo này anh ấy vẫn hay trêu tôi bằng cách cắn tôi mỗi khi buồn chán. Anh ấy thường cắn vào má, bắp tay hoặc bắp chân của tôi, nhiều khi cũng bạ đâu cắn đấy rất bừa bãi để thỏa mãn mấy chiếc răng bị ngứa. Tôi vẫn đùa anh ấy là đồ trẻ con bị ngứa răng. Nhưng mà nói thật, phải người khác mà dám cắn tôi, tôi sẽ không tiếc lời chửi mắng.

    Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ, khoanh tay, nhìn lên đắc ý.

    - Chờ anh tất cả là chín ngày để đợi anh nói cho em về việc đi Mỹ đấy.

    Dim đang trong trạng thái nhe răng, mắt nhắm tịt đột ngột mở to ra.

    - Em biết? Em biết?

    Một câu hỏi Dim lặp lại những hai lần với tông giọng cao chót vót.

    Tôi được dịp nghênh ngang, cười lớn.

    - Cái gì em chả biết, từ việc anh vệ sinh mấy lần một ngày đến việc bà bán rau đầu ngõ bán được mấy mớ rau một ngày. Haha.

    - Oh my God! Em dâm dê thế An. Việc anh đi vệ sinh mà em cũng theo dõi được.

    Dim giả bộ đau lòng thốt lên, lấy tay ôm miệng rồi tự ôm lấy vai anh ấy. Rồi Dim lại tiếp tục than thở.

    - Bầu trời riêng của anh, khoảng không gian bé nhỏ của anh…

    Tôi thấy mình nên đề phòng những lời tiếp theo của Dim, ngăn chặn lại.

    - Là tại anh đi anh toàn nói với em mà. Có lần nào anh đi vệ sinh anh không thỏ thẻ: “Vợ An ơi, anh đi vệ sinh đây!” không?

    Tôi diễn tả lại vẻ mặt và giọng nói của Dim khi nói câu đó.

    - Được nhé! Lần sau em đừng hòng biết anh đi vệ sinh khi nào.

    Dim nói xong quay đầu ra hướng khác, tỏ vẻ kiêu ngạo với tôi.

    Tôi cũng không đôi co nhiều với Dim vào lúc đang buồn ngủ díu cả mắt lại. Chỉ vì cãi mấy câu vô nghĩa mà phí mất bao nhiêu thời gian ngủ, tôi đúng là quá rảnh rỗi. Mặc dù tôi muốn nghe Dim nói nhiều hơn về rất nhiều lý do nhưng tôi nghĩ, chờ đợi rồi sẽ có kết quả thôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
  5. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 8: Rung động bên trời Tây


    “Giống như Minh từng nói, tôi có trong tay một con bài tốt để thắng ván bài cuộc đời nhưng tôi chưa một lần nhìn qua xem tôi từng có hay không, cũng chưa bao giờ có ý định rút nó ra để chiến thắng. Tôi ung dung, vô tư lự nên cũng nghĩ người khác có thể như thế. Dù anh ấy không nói, tôi vẫn biết anh ấy đang chờ đợi tôi, chờ một cái rung động rất nhẹ và rất khẽ đó, đã rất lâu rồi.”



    Khi chúng tôi đặt chân đến sân bay John F. Kennedy là vào buổi chiều muộn.

    Vì ở trên không hơn một ngày nên khi xuống dưới mặt đất rồi tôi vẫn còn cảm giác lâng lâng. Dim nói tôi là trẻ con lần đầu đi máy bay xuất ngoại, tôi cũng không cãi lại anh ấy. Một phần vì anh ấy chẳng nói sai, một phần vì tôi cảm thấy mệt mỏi nên không còn dư thừa sức lực để cãi nhau với anh ấy.

    Dim nói em gái của anh ấy- Bella sẽ đón chúng tôi. Khi tôi nhìn thấy cô ấy, quả thật tôi có chút ngạc nhiên và sững sờ, hai anh em khá giống nhau, nhất là về chiều cao và khuôn miệng nhỏ. Bella rất cao, tầm khoảng một mét bảy. Cô ấy quyến rũ và nóng bỏng trong bộ jumpsuit màu đỏ. Đặc biệt, Bella rất thân thiện và vui tính. Tuy chưa gặp tôi lần nào trước đây nhưng cô ấy tỏ ra rất gần gũi với tôi, khoác tay tôi mặc kệ cho anh trai cô ấy đẩy hành lí ra xe. Nếu nhìn vào cảnh tượng bây giờ thì dường như Dim đi đón tôi và Bella chứ không phải là Bella đón chúng tôi vì cô ấy đã giao phó cho Dim lái xe để ngồi ghế sau nói chuyện với tôi. Bởi vì tính cách thoải mái của Bella mà tôi đã không cảm thấy ngại ngùng với cô ấy. Bella bằng tuổi tôi, dù văn hóa có chút khác biệt nhưng chúng tôi vẫn hợp cạ với nhau. Dim cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên với sự phù hợp giữa tôi và Bella. Anh ấy bảo Bella và anh ấy có tính cách giống nhau nên người anh ấy thích thì cô ấy cũng sẽ thích.

    Nhà Dim ở trên một con phố nhỏ thuộc quận Manhattan. Khi tôi vừa bước vào nhà, một cảm giác ngạc nhiên choán lấy tôi. Bên trong căn nhà rất giống nhà của hai chúng tôi ở Việt Nam. Thấy tôi ngạc nhiên không nói được lời nào, Bella cười khúc khích, nói với tôi về công cuộc “chỉnh sửa nhan sắc” cho ngôi nhà này của bố mẹ Dim. Cô ấy còn nói với tôi, để mua được những vật dụng và đồ đạc rất Châu Á này, bố mẹ đã không ngại nặng nhọc, lần nào đi du lịch cũng phải đem về bằng được. Bởi vì Dim từng nói với tôi, bố mẹ anh ấy rất thích văn hóa phương Đông nên họ hay đi du lịch quanh châu Á, thi thoảng còn đến những hoang đảo mới mẻ, giống như lần họ phải bỏ lỡ lễ cưới của chúng tôi vì trót bay đến Torres Strait. Ngày trước tôi còn hỏi Dim rằng tại sao anh ấy lại chọn lập nghiệp ở Việt Nam mà không phải đất nước nào khác hay tại chính Manhattan này. Manhattan vốn là trung tâm tài chính quốc tế, lại là một môi trường tốt để kinh doanh. Dim hóm hỉnh cười với tôi, bảo rằng vì tới Việt Nam mới yêu được tôi nên anh ấy đã bỏ qua hết mọi sự lựa chọn tốt nhất và tốt vừa để chọn sự lựa chọn tốt bình thường. Tôi cho rằng bởi vì quan điểm cuộc sống là những trải nghiệm và tự do của Dim nên anh ấy mới lựa chọn tới đất nước Việt Nam xinh đẹp và giản dị này, bỏ qua cuộc sống ồn ào, sang trọng ở Manhattan.

    - Oh, An!

    Bố mẹ Dim từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy tôi rồi gọi tôi thân mật.

    Tôi từng gặp bố mẹ Dim một vài lần khi bố mẹ anh ấy qua Việt Nam thăm anh ấy. Hai năm rồi họ cũng không thay đổi gì nhiều. Qua sáu mươi tuổi nhưng họ vẫn giữ được nét trẻ trung của mình.

    Mẹ Dim ôm lấy tôi và hôn lên hai má đang nóng bừng vì ngại ngùng của tôi.

    Tôi khẽ cười, ôm lấy mẹ Dim và chào lại rồi tôi quay sang hôn lên má bố Dim để chào hỏi. Hai người vừa nhìn thấy con trai và con dâu sau một thời gian rất lâu nên càng cảm thấy vui vẻ hơn, kéo chúng tôi ra sofa trò chuyện. Mẹ Dim hỏi tôi rất nhiều thứ, về cuộc sống bên Việt Nam và tìm hiểu tôi. Dim thì cùng bố ra ngoài sân nướng thịt còn Bella nấu ăn trong bếp. Dù tôi muốn vào phụ giúp cô ấy nhưng mẹ Dim ngăn tôi lại và bảo rằng vì tôi đến đây, Bella muốn vào bếp tự nấu những món ăn ngon cho tôi thưởng thức. Mẹ Dim còn nói rằng vì sự kiện hai chúng tôi về Mỹ mà Bella đã chịu quay trở lại phòng bếp nấu nướng. Trước đó thì hoàn toàn không bởi vì Bella không thích quần áo bị ám mùi thức ăn nên cô ấy rất lười vào bếp, cũng vì cô ấy luôn ăn kiêng nên không phải nấu nướng gì nhiều. Bella là một người mẫu nhưng không thực sự được nhiều người biết đến vì cô ấy không đầu quân vào công ty quản lý nào, cũng như không thực sự đầu tư vào nghề này. Bạn trai Bella – Nick sẽ đến ăn tối với chúng tôi hôm nay rồi cùng chúng tôi ra Quảng trường Thời đại đón năm mới.

    Lúc này là tám giờ, mọi người đã gần như nấu xong các món ăn. Tôi lấy từ vali ra hai chiếc bánh trưng và mấy cái giò lụa mẹ tôi làm để tôi mang đi. Vì biết tôi và Dim trở về nhà Dim, mẹ tôi đã chuẩn bị rất nhiều thứ để tôi thay mẹ tôi mang sang cho bố mẹ Dim. Bố mẹ Dim rất vui vẻ khi nhận được những món ăn này, còn nói gửi lời cảm ơn với mẹ tôi. Dù là mấy món ăn giản dị nhưng bố mẹ Dim vẫn quý trọng và thích thú, điều này khiến tôi thấy rất vui và không còn cảm thấy quá lo lắng.

    - Em thấy thế nào?

    Nhân lúc mọi người đang dồn sự chú ý vào mấy món ăn, Dim kéo tôi ra một góc, quan tâm hỏi.

    Tôi nhìn về phía bố mẹ Dim, mỉm cười.

    - Em nghĩ là mình hơi thừa thãi khi lo lắng về gia đình anh.

    Dim khoác vai tôi, cười tủm tỉm.

    - Anh bảo rồi mà. Nhìn anh đây, anh tuyệt vời, dễ tính như vậy thì bố mẹ anh cũng thế. Cả nhà anh gen này là trội nhất đấy.

    Thấy Dim phổng mũi như vậy, tôi vỗ vào lồng ngực Dim khiến anh ấy ho sặc sụa. Tôi nghĩ là tôi không vỗ mạnh tới mức khiến anh ấy trông khổ sở như thế nhưng có vẻ anh ấy muốn gây sự chú ý của mọi người trong nhà chứng kiến hành động của tôi. Ngay lập tức, mẹ Dim vội vàng tiến lại gần chúng tôi, lo lắng.

    - Có chuyện gì với con vậy Jim?

    Tôi ngại ngùng, vội lên tiếng.

    -Mẹ, đừng lo lắng. Anh ấy không sao đâu.

    Trước sự trấn an của tôi, mẹ Dim hỏi lại để an tâm hơn.

    - Không sao chứ?

    Dim mỉm cười gian tà sau lưng mẹ, thấy tôi lườm anh ấy mới chịu trả lời.

    - Cũng khá hơn rồi mẹ ạ.

    Bella đi ngang qua, nhìn thấy sự giả vờ trắng trợn của Dim nên tố cáo với mẹ khiến Dim bị mẹ huých một cú vào bụng.

    Nick cũng vừa đến và chúng tôi cùng ăn tối với bố mẹ. Nick rất nam tính và có làn da rám nắng rất đẹp. Cậu ấy bằng tuổi với cả Bella và tôi, đang làm huấn luyện viên cho một trung tâm thể dục. Tuy Nick không giới thiệu nhưng tôi cũng đã nhận ra công việc của cậu ấy qua cơ thể lực lưỡng đó. Nhìn qua Dim mới thấy sự khác biệt rất lớn. Một người ăn uống cẩn thận với lượng calo vừa phải, còn một người thì ăn không biết trời đất gì, thật khác biệt. Chẳng hiểu sao điều đó không khiến Dim béo ú nhỉ? Tôi đây, ăn nhiều một chút là cân nó cứ nhích dần đều.

    Chúng tôi ra khỏi nhà vào lúc chín giờ để có thể tìm được một chỗ đứng tốt ở Quảng trường. Bella bảo, giờ này ra đường đã là muộn vì mọi người đến từ rất sớm. Ban đầu tôi không hiểu tại sao mọi người bên này lại thích ra đường chen chúc nhau như vậy nhưng khi đến nơi thì tôi đã hiểu vì sao. Không khí ở Quảng trường rất đông vui và nhộn nhịp, giống như một bữa tiệc lớn với sự tham gia của tất cả mọi người. Mọi người đứng với nhau thành các nhóm nhỏ trò chuyện và bàn luận về mọi thứ. Dường như mọi lo âu, mọi buồn phiền đều được cất đi, thay vào đó, mọi người tận hưởng không gian thoải mái và vui vẻ này. May mắn là chúng tôi có thể tìm được địa điểm tốt để nhìn vào sâu khấu biểu diễn được đặt giữa Quảng trường, cũng có thể nhìn lên bầu trời dễ dàng. Mọi người ở đây không phân biệt tuổi tác, màu da, dân tộc, đều nhảy nhót và hát ca với nhau. Một anh chàng nào đó đứng bên cạnh tôi còn đưa cho tôi một lon bia, mỉm cười ý bảo tôi có thể uống nó. Rồi anh ta đưa cho chúng tôi vài cái bánh quy hạnh nhân với nụ cười tươi. Tôi chưa từng nghĩ về việc mọi người chia sẻ đồ ăn ở nơi công cộng như thế này cả. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được vẻ hạnh phúc của ai đó khi trao nhau dù chỉ là một chiếc bánh quy, lòng tôi cũng trở nên ấm áp hơn, mọi sự đề phòng xa lạ cũng đã không còn nữa.

    Dim quàng lại khăn cho tôi, cẩn thận mặc chòng áo khoác lên người tôi để tôi không bị lạnh. Anh ấy sợ tôi không quen với kiểu thời tiết lạnh này nên chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ, giống như mẹ đang chăm con gái cưng. Tôi trêu anh ấy.

    - Vậy thì con gái cưng đứng nép vào mẹ Dim này, không lại bị xô ngã đấy.

    Dim vui vẻ đùa lại tôi, mặc cho ánh mắt ghen tỵ của Bella đang tấn công anh ấy.

    Ở bên người thương mình, hóa ra cũng có cảm giác nhẹ nhàng và dễ chịu như vậy.

    Tôi ngước nhìn Dim, nhìn những cọng râu lún phún dưới cằm Dim, nhìn đôi môi cong cong, nhìn sống mũi cao thẳng, nhìn đôi mắt sâu và nhìn cả mái tóc gọn gàng của anh ấy, đều thân thuộc và đáng yêu trong mắt tôi. Dim- chàng trai ba mươi tuổi, bên tôi gần sáu năm, thương tôi trọn vẹn thời gian ấy mà không quan tâm đến thứ tình cảm đáp lại, không cần mọi lý do. Còn tôi - An - hai mươi sáu tuổi, lần đầu trong suốt ngần ấy thời gian đã rung động trước chàng trai ba mươi tuổi đó. Giống như Minh từng nói, tôi có trong tay một con bài tốt để thắng ván bài cuộc đời nhưng tôi chưa một lần nhìn qua xem tôi từng có hay không, cũng chưa bao giờ có ý định rút nó ra để chiến thắng. Tôi ung dung, vô tư lự nên cũng nghĩ người khác có thể như thế. Dù anh ấy không nói, tôi vẫn biết anh ấy đang chờ đợi tôi, chờ một cái rung động rất nhẹ và rất khẽ đó, đã rất lâu rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
  6. Phong Tử

    Phong Tử Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    118
    Đã thích:
    204
    GSP:
    Ap
    :((:((:((Đọc tới gần cuối muốn khóc quá đi!! Tội nghiệp chị ấy quá. Chị Mộc ơi! Ra nhanh chương mới cho em đọc nữa nha:-*:-*.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/7/14
    Mộc miêu thích bài này.
  7. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn em đã đọc. ^^
    Nhưng anh Minh nào thế em? ^^ Nhân vật Minh mà chị viết trong bài là nữ em ạ, là bạn thân của nhân vật Tôi. :P
     
    Phong Tử thích bài này.
  8. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 9: Bóng dáng cô đơn


    “Gặp lại người cũ luôn là một kiểu hoàn cảnh kỳ lạ.
    Dù ngày trước ra sao, tốt đẹp hay tồi tệ thế nào, chỉ cần sau một thời gian gặp lại, đều có cảm giác đau lòng mãi không thôi.”




    Kim đồng hồ chỉ đúng 11:59, dòng người hò reo, huýt còi đếm ngược sáu mươi giây cuối cùng của năm cũ, quả cầu pha lê được thả xuống, hàng ngàn chiếc hoa giấy đủ màu sắc tung bay khắp nơi. 12 giờ, bầu trời Manhattan trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Những tia pháo hoa nở rộ trên bầu trời, lấp lánh đủ sắc màu khiến không gian như rộng ra thêm. Tiếng nhạc phát ra từ sân khấu càng thêm rộn rang, mọi người cùng nhau hô to câu Happy new year. Những đôi tình nhân không ngần ngại trao nhau những cử chỉ ngọt ngào, họ hôn nhau, say đắm với nhau.

    Tôi nghe nói ở phương Tây, vào thời khắc chuyển giao năm mới, những cặp tình nhân sẽ hôn nhau để lấy may mắn cho năm mới. Xung quanh tôi đều là những cặp đôi từ già đến trẻ hôn nhau ngọt ngào, ngay cả Bella và Nick cũng đang ôm lấy nhau và hôn nhau trong niềm hạnh phúc của tình yêu và của cả năm mới. Khi Dim đang nhìn lên bầu trời, vui sướng với không khí đón năm mới, tôi nhón chân lên, đưa tay xoay mặt anh ấy lại và hôn nhẹ. Tôi mỉm cười, nhìn Dim trìu mến, khẽ nói.

    - Happy new year, Dim!

    Dim nhìn tôi thích thú.

    - Chúc mừng năm mới, An! Nhưng đã hôn là phải như thế này.

    Dứt lời, Dim ôm chặt lấy tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn rất sâu. Một nụ hôn kiểu Pháp, rất đặc biệt và “gợi cảm”. Phải, nó rất gợi cảm. Gợi rất nhiều cảm giác kỳ lạ và thích thú. Cho tới khi tôi không thể tiếp tục khung cảnh lãng mạn này và hơi thở trở nên gấp gáp, Dim mới chịu buông tôi ra.

    - Anh muốn em ngạt thở à?

    Tôi vuốt ngực tìm lại hơi thở ổn định, lườm Dim. Ngay lúc ấy, tôi nhìn thấy một người đàn ông ở phía xa xa sau Dim. Người đàn ông mặc một chiếc măng tô dạ màu đen với áo sơ mi đen bên trong và chiếc quần jeans cùng màu. Giữa biển người vui vẻ hòa với nhau, trông người đàn ông đó có chút cô đơn, lạnh lẽo, ngước nhìn bầu trời với ánh mắt cố định. Khi ánh mắt tôi bắt gặp bóng dáng cô đơn của người đàn ông đó, tôi đã nhận ra sự thân thuộc lạ lùng. Từ lúc tôi nhìn thấy anh ta, tôi không thể ngừng nhìn về phía đó, chăm chú nhìn ngắm anh ta như một người kỳ lạ. Bóng dáng đơn côi của anh ta thu hút tôi. Tôi chưa từng thấy người nào có nỗi cô đơn nào như vậy. Một sự cô đơn thầm lặng, lan dần ra xung quanh. Anh ta đứng trơ trọi ở một góc phố, chỉ nhìn lên bầu trời.

    - Đợi em một chút!

    Tôi vỗ vào tay Dim, nói nhỏ rồi len qua đám đông người đi về phía người đàn ông ấy. Từng bước chân của tôi trở nên gấp gáp hơn khi đến gần anh ta. Dù phong thái hay kiểu tóc, đường nét đã thay đổi, trưởng thành hơn, tôi cũng đã nhận ra người đàn ông này là ai.

    Khi chỉ còn cách anh ta một bước chân, tôi dừng lại, hít thở thật sâu, khẽ gọi.

    - Đầu nấm.

    Quãng chừng một vài giây, người đàn ông ấy khựng lại, ngay cả mắt cũng không chớp, như thể đang giật mình. Khi anh ta xoay đầu lại nhìn tôi, tôi chợt bật khóc. Tôi không biết mình vì lẽ gì mà càng ngày càng yếu đuối và nhạy cảm như vậy. Một chút xao động cũng khiến lòng tôi yếu mềm hơn. Nhạc jazz ở đâu đó vang lên, ngay bên tai tôi, trong giây phút này.

    “Look into my eyes – you will see
    What you means to me
    Search your heart- search your soul
    And when you find me there you’ll search no more

    Don’t tell me it’s not worth tryin’ for
    You can’t tell me not worth dyin’ for
    You know it’s true
    Everything I do – I do it for you”

    Làm sao tôi có thể tưởng tượng người đàn ông cô đơn đó lại chính là Đầu nấm nghịch ngợm vui vẻ thưở nào chứ? Dù cậu ấy có trưởng thành như thế nào, tôi vẫn không bao giờ quên được cái cảm giác về Đầu nấm.

    Nhưng người đàn ông ấy nhìn tôi, đáp lại lạnh lùng.

    - Cô nhận nhầm rồi.

    Giọng nói rất trầm của người đàn ông như đánh thức tôi.

    Tôi nhầm ư? Không thể! Anh ta hiểu tiếng việt, hiểu cái tên tôi vừa nói ra rồi cố gắng giả vờ đáp lại tôi bằng giọng anh mỹ với lời chối bỏ kia.

    - Không, cậu là Đầu nấm.

    Tôi đưa tay ra, đến gần người đàn ông, nắm lấy cổ tay anh ta. Tôi sợ anh ta sẽ bỏ đi, sợ cái cảnh ngay trước mắt tôi mà tôi không thể giữ lại.

    Người đàn ông ấy để mặc tôi nắm cổ tay, lắc đầu chậm rãi. Ánh mắt anh ta nhìn tôi, quen thuộc tới mức tôi có thể cảm nhận được.

    - An, em đang ở đâu?

    Từ đằng xa có tiếng Dim vọng lại, anh ấy đang tìm tôi. Tôi đã đi quá lâu cho hai chữ “một chút”. Tôi không đành lòng bỏ tay đang nắm lấy tay người đàn ông ấy ra, buồn bã nhìn anh ta. Anh ta chỉnh lại cổ tay áo rồi để tay vào bên trong túi áo măng tô, hững hờ nhìn tôi và bước qua.

    - Khoan đã.

    Tôi không quay người, lên tiếng. Tôi không biết anh ta có dừng lại nghe tôi nói không, nhưng tôi vẫn tiếp tục nói.

    - Tôi mặc kệ lý do cậu bỏ đi là gì, lý do cậu giả vờ là không phải cậu, tôi chỉ muốn biết, mấy năm qua, cậu có khỏe không?

    Giọng tôi dần bé đi, chìm dần vào tiếng người nói, tiếng nhạc ồn ã nơi xung quanh.

    Vào lúc ấy, Dim chạy tới, vẻ mặt anh ấy khá lo lắng, ôm chầm lấy tôi, xuýt xoa.

    - Em lạnh không? Đi đâu vậy? Anh tưởng em bị lạc.

    Dim nói với tôi rất nhiều nhưng tôi lại chẳng để lấy một câu lọt vào tai mình. Tôi ở trong lòng Dim nhưng vẫn cố nghe người đàn ông ấy nói với tôi. Anh ta nói rất nhỏ: “Rất khỏe.”

    Dim thấy vài giọt nước mắt vẫn đọng trên má tôi, vội vã lau đi, hỏi han.

    - Lạnh quá à? Đi thôi, chúng ta về nhà. Anh không muốn em ốm.

    Nói rồi Dim nắm lấy bàn tay tôi, dắt đi qua đám đông. Tôi không buồn để ý mọi việc, xoay đầu lại, nhìn về phía bóng dáng cô đơn ấy. Tôi còn muốn hỏi anh ta nhiều điều nữa, muốn hỏi nữa, rằng anh ta còn nhớ tôi không…


    (*) Đây là bài hát Everything I do – I do it for you do Bryan Adams trình bày, là một bản ballad vừa nhẹ nhàng vừa mãnh liệt, vừa vô tư nhưng cũng đầy da diết. Ca khúc bất tử này được Adams sáng tác cùng với hai nhạc sĩ khác là Michael Kamen và Robert John Lange theo đơn đặt hàng để làm nhạc nền cho phim điện ảnhRobin Hood: Prince of Thieves(Robin Hood: Hoàng tử lục lâm) sản xuất năm 1991.
    Lời dịch của hai đoạn trên:

    “Hãy nhìn vào mắt anh – em sẽ thấy​
    Em có ý nghĩa thế nào với anh
    Hãy lần tìm trong trái tim em – trong tâm hồn em
    Và khi em tìm thấy anh thì em không phải tìm nữa


    Đừng bảo anh rằng điều đó không đáng để cố gắng
    Em không thể bảo anh điều đó không đáng để hy sinh
    Em biết đó là sự thật
    Mọi điều anh làm – anh làm là vì em”

    (Trích bài dịch của Wet Grass trên loidich.com)
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
    Munn97, huong dua Ben TrePhong Tử thích bài này.
  9. Phong Tử

    Phong Tử Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    118
    Đã thích:
    204
    GSP:
    Ap
    Ôi em đánh thiếu!!! Để sửa lại. Sr chị nha#:-s#:-s
     
    Mộc miêu thích bài này.
  10. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Hehe ^^
    Có gì đâu em.
    Vậy ý em là anh nào? ^^
     
    Phong Tử thích bài này.
  11. Phong Tử

    Phong Tử Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    118
    Đã thích:
    204
    GSP:
    Ap
    Anh Dim. Anh này yêu cao cả quá!! Nếu Đầu nấm quay lại thì anh Dim ra sao nhỉ:-/:-/? Dù sao em vẫn thích anh Dim hơn:x:x.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/7/14
    Mộc miêu thích bài này.
  12. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Hehe, em thật đáng yêu. :x Đầu nấm em ạ, không phải Đầu đất đâu. ;;)
    Chị cũng thích một anh như Dim ^^. Chị cũng chưa biết khi Đầu nấm xuất hiện thì ra sao nữa. ^^
     
  13. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 10: Chênh vênh


    “Ở bên người mới mà nghĩ về người cũ cũng là một loại ngoại tình, một kiểu phản bội.”



    Kế hoạch đi chơi họ hàng nhà Dim cùng bố mẹ anh ấy cuối cùng cũng bị hủy bỏ. Quyết định này là của mẹ Dim bởi vì tôi đã bị cúm nặng ngay sau khi trở về nhà từ Quảng trường. Tôi không thích tới bệnh viện nên Dim đã để tôi nằm ở trong phòng anh ấy và mua thuốc cho tôi uống, giống như cách anh ấy chăm sóc tôi khi chúng tôi ở Việt Nam. Tôi sốt mê man và hắt xì liên tục khiến cho cơ thể tôi mệt mỏi. Dù nằm trên giường tôi vẫn nghĩ mình nằm trên một đống gai, kiểu như là tê dại và đau nhức. Tôi thường ốm vặt nhưng chưa có lần nào cảm thấy mất nhiều sức lực như vậy.

    - Hãy nói với bố mẹ là ngày mai em có thể đi chơi được rồi.

    Tôi thều thào lên tiếng.

    Dim nhích người vào gần sát tường, tạo khỏang cách cho tôi thoải mái. Chúng tôi đang cùng nằm trên chiếc giường đơn của anh ấy, nó khá là chật chội đối với hai người trưởng thành như chúng tôi.

    - Không, ngày mai chúng ta sẽ về Việt Nam.

    Dim vuốt má tôi, đáp lại một cách nhẹ nhàng.

    Tôi ngạc nhiên với câu nói của Dim, ho vài tiếng đề nói được rõ ràng.

    - Anh nói gì? Chúng ta mới ở đây một ngày. Em sẽ khỏe lại mau thôi.

    - Công việc của anh… chúng ta phải mau về.

    Dim dường như biết tôi sẽ phản đối quyết định này nên đã tìm kiếm được lý do thích hợp phản bác lại tôi. Anh ấy muốn tôi về Việt Nam vì khí hậu sẽ tốt hơn bên này bởi vì cơ thể tôi không quen được với nhiệt độ thấp ở đây.

    - Vậy thì anh về một mình, em sẽ ở lại.

    Tôi khịt mũi, đưa tay lên theo thói quen định lau đi nước mũi. Dim vội vàng giữ tay tôi, vừa lấy khăn lau mũi cho tôi vừa thủ thỉ.

    - Anh làm việc mà không có em bên cạnh thì không tập trung được. Buồn lắm! Trước đây anh có như vậy đâu. Từ khi ở bên em mới sinh ra cái thói quen xấu này đấy.

    - Bây giờ sửa đi, về Việt nam một mình.

    Dù bị ốm nhưng tôi vẫn rất hung hăng.

    - Không sửa, anh không sửa, em đi mà sửa.

    Dim bĩu môi, vứt cánh tay tôi đặt trên bụng anh ấy sang bên cạnh. Tôi ngửa mặt nhìn những hình vẽ siêu nhân, spiderman trên tường, điềm nhiên đặt tay trở lại vị trí cũ trên bụng Dim.

    - Không sửa thì thôi!

    Tôi nhại giọng giận dỗi của Dim, bật cười trêu chọc anh ấy. Rồi tôi chỉ tay lên mấy hình vẽ, tò mò hỏi.

    - Anh vẽ à?

    - Không.

    - Thế ai?

    - Thằng nào đó tên Jim, năm tuổi.

    Tôi huých cùi chỏ vào bụng Dim.

    - Xấu hoắc.

    - Hồi đó em vẽ được bằng anh chưa mà đòi.

    Dim hếch cằm lên, cọ vào má tôi mấy sợi râu mọc dở. Thật tệ hại là dạo gần đây anh ấy bắt đầu có ý thích nuôi râu quai nón. Tôi không thích đàn ông để râu nên đã kịp thời dập tắt ý thích đó của anh ấy.

    - Anh thấy có đứa trẻ nào một tuổi vẽ được siêu nhân chưa?

    - Chưa.

    Dim ngô nghê trả lời tôi, không hề đề phòng đã mắc bẫy của tôi.

    - Vậy thì đừng có mà đem hai đứa mình so sánh với nhau. Em trẻ hơn anh bốn tuổi đó.

    Tôi cốc đầu mình vào đầu Dim, giơ bốn ngón tay lên quơ đi quơ lại trước mặt anh ấy. Ngay lập tức, Dim ngẩng cổ lên ngoạm cả bốn ngón tay của tôi vào miệng anh ấy.

    - Đồ bẩn! Bỏ tay em ra.

    Tôi vì mất tự chủ mà tát liên tiếp vào mặt Dim mấy cái mãi cho tới khi anh ấy vì đau quá mà nhả tay tôi ra, ôm mặt khóc lóc. Tôi càng vô sỉ quyết tâm hắt xì vài cái ngay trước mặt anh ấy để khiến anh ấy bị lây bệnh. Thấy tôi hăng máu trả thù, Dim cũng không chịu nhường nhịn, dùng bàn tay nắm cả khuôn mặt tôi đẩy ra phía xa.

    Một lúc sau thì… “Bịch!”.

    Tôi đã rơi xuống khỏi giường như một bịch bông. Tự nhiên cảm thấy cơ thể tê dại cũng không phải điều quá tồi tệ, ít ra thì những lúc ngã như thế này chẳng cảm thấy đau chút nào. Dim hốt hoảng vội vã xuống giường đỡ tôi dậy, khuôn mặt méo xệch.

    - Em muốn thắng anh thì bảo anh một câu, cần gì phải tự làm đau mình thế này.

    Rõ ràng là Dim đẩy tôi, giờ thì lại nói như thể tôi cố tình ngã vậy. Thật là muốn đánh nhau với con người này. Tôi rất muốn cãi lại nhưng có nói cũng chỉ ồm ồm vài tiếng như vịt đực. Thấy tôi chỉ đứng im nhìn xéo, Dim mới gật đầu chịu thua.

    - Được rồi, là anh đểu. Em lên giường nằm nghỉ đi. Mai khỏe thì chúng ta làm ván.

    Tôi đang giơ chân trèo lên giường, nghe vậy quay ngoắt đầu, cố hỏi.

    - Ván gì?

    Tôi nghĩ là anh ấy muốn nói đến việc đánh nhau giữa hai chúng tôi. Nhưng vì anh ấy vô cùng khôn lỏi nên lần nào hứa hẹn đánh nhau anh ấy cũng trốn mất tiêu.

    Dim đang đứng sau tôi, thấy tôi quay mặt như vậy, mặt anh ấy lại đang ở sát gần, hoảng hồn, buột miệng nói.

    - Trông em hệt như ma nữ trong The Ring.

    Rồi như phát hiện mình lỡ lời, Dim ngay lập tức nói.

    - Ván game chứ ván gì. Street Fighter, anh nhường em thắng anh mười ván.

    Cuối cùng tôi cũng phải chịu thua Dim, ngoan ngoãn nằm yên trên giường không cãi thêm với anh ấy lời nào. Cãi nhau với anh ấy bây giờ chỉ ốm thêm thôi.

    Bây giờ là gần nửa đêm, tôi vẫn thao thức, không biết là vì ốm hay là vì lệch múi giờ nữa. Hết xoay bên phải tôi lại xoay bên trái, nhìn xuôi nhìn ngược, nhìn đến mức mấy đồ vật trong phòng muốn mòn rồi mà tôi vẫn cứ căng mắt ra để nhìn.

    - Người hôm nay em nhìn thấy là cậu ấy à?

    Dim bất chợt lên tiếng.

    Tôi cứ ngỡ anh ấy ngủ rồi. Hóa ra là không chỉ có một mình tôi mất ngủ. Tôi gãi bụng Dim, không hiểu câu hỏi.

    - Cậu ấy nào?

    - Đầu nấm.

    Dim ngượng nghịu nói ra cái tên này.

    Tôi thảng thốt, vô tình cào lên bụng anh ấy. Thấy tôi như vậy, Dim khẽ xoa vai tôi.

    - Anh chỉ hỏi thôi, em đừng nghĩ nhiều.

    Dim xoay người lại, giữ tôi trong lòng, xoa lưng cho tôi dễ ngủ. Tôi dịch người, nép sát vào anh ấy, ôm lấy anh ấy. Tôi nhớ lại hình ảnh người đàn ông đó, dáng vẻ già dặn đã cuốn trôi con người đầy sức sống của Đầu nấm. Cảm giác xót xa về cậu ấy cứ loanh quanh mãi trong lòng tôi. Tôi không ngừng nghĩ về sự đơn độc đó, ngay cả khi sốt mê man.

    - Gặp lại cậu ấy, em phát hiện em rất nhớ cậu ấy.

    Tôi rúc vào ngực Dim, thổ lộ.

    Tôi biết nói điều này sẽ gây tổn thương cho Dim nhưng không nói thì chẳng phải tôi rất dối trá sao? Tôi muốn mình thành thật với Dim, đó là cách tôi tôn trọng anh ấy và tình cảm của anh ấy. Tôi nhớ một người nào đó không phải Dim. Điều này là thật.

    - Anh biết.

    Giọng Dim đều đều bên tai tôi. Anh không nói lại, cũng không trêu chọc tôi, chỉ nằm im ôm lấy tôi, nghe câu chuyện của tôi – câu chuyện về Đầu nấm – một câu chuyện bắt đầu mà không có kết thúc.

    Trong cơn mơ màng, tôi ngủ thiếp đi cùng câu chuyện dang dở đó, chỉ nghe văng vẳng trong tai tiếng nói của Dim. Anh ấy nói, anh ấy sẽ tiếp tục đợi chờ tôi. Chẳng phải tôi vẫn luôn ở đây với anh ấy sao? Ôi tôi không biết nữa, tôi muốn ngủ và cần được ngủ. Chỉ vậy thôi…


    (*) Street Fighter (Chiến binh đường phố) là một trong những loại game đối kháng nổi tiếng trên toàn thế giới với cách chiến đấu tay đôi và một chọi một. Hãng Capcom đã cho giới thiệu game này lần đầu tiên vào tháng 8 năm 1987 và đã qua nhiều phiên bản khác nhau cho đến ngày nay. Rất nhiều đòn thế trong game được mô phỏng từ những đòn thế võ thuật có thật.

    (Wikipedia)
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
    Munn97huong dua Ben Tre thích bài này.
  14. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 11: Chống chếnh


    “Chuyện gì đã xảy ra vậy? Rốt cuộc thì cậu ấy định làm gì?
    Trốn tôi? Tại sao phải làm thế?
    Tìm tôi? Tại sao phải như vậy?”


    Về Việt Nam dưỡng bệnh được được một tuần thì tôi khỏe trở lại. Có những đêm tôi sốt cao, đều là Dim ở bên chăm sóc tôi, thức cả đêm lo lắng cho tôi. Anh ấy chưa được trọn giấc đêm nào, vừa trông tôi vừa làm việc của tiệm bánh nhưng không hề than phiền nửa lời, lúc nào cũng trêu đùa tôi.

    Tôi ngồi trên lưng Dim, ôm lấy cổ anh ấy, nghiêng mặt nhìn mặt Dim, ngón tay lướt trên đuôi mắt anh ấy.

    - Dim già rồi Dim à…

    Đuôi mắt của Dim, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vài nếp nhăn. Nó rất mờ, chỉ khi nào Dim nhăn mặt hay cười quá lớn thì mới thấy được. Vậy nên dạo này Dim rất biết ý, cười rất duyên và cười rất lịch sự, không quá trớn như ngày trước.

    - Làm việc kiếm tiền vỗ béo một cô tên là 55kg nên mới bị già đấy.

    - Tại con Bột béo nó nhảy lên cân lúc đó chứ!

    Tôi không thừa nhận, nhìn thấy con Bột béo đủng đỉnh đi ngang qua, chỉ thẳng vào nó để đổ tội.

    Dim dừng ghi chép, với tay ôm con Bột béo vào lòng, vuốt ve nó, cưng nựng.

    - Bột béo à, mẹ con vừa ú vừa hư, con thông cảm nhé!

    Bột béo liếm vào tay Dim một cái, kêu ư ử thích thú.

    Con Bột béo này bình thường tôi nói gì, làm gì nó cũng không thèm đáp lại, vậy mà chỉ cần Dim vuốt mũi vài cái là nó đáp lại ngay lập tức. Đúng là đồ phân biệt chủ.

    - Em không làm mẹ của một đứa suốt ngày chỉ biết lăn như nó. Mấy lần nó toàn lăn vào chân em, ngứa chân là chỉ muốn đá cho vài cái.

    Tôi vừa nói vừa tiện thể mô phỏng hành động, dụi chân vào người nó. Nó khinh khỉnh không thèm ngước nhìn tôi.

    - Anh là bố nó, em là vợ anh nên dù không muốn em vẫn là mẹ nó. Và còn một điều vô cùng quan trọng là nó bị ú giống em.

    Dim vừa dứt lời đã bị tôi túm lấy cổ áo, xốc lên. Tôi trừng mắt, nhìn anh ấy với con mắt hình viên đạn.

    - Anh mới ú.

    Dim nhe nhẻn cười, véo mũi tôi.

    - Cân nặng của anh bằng em cộng thêm một con Bột béo nữa, không ú, rất đẹp, rất “mi nhon và sexy”.

    Rồi Dim đứng bật dậy, ôm con Bột béo đứng cong mông trông rất mất thẩm mỹ. Mất thẩm mỹ chính là ở chỗ cái mông ấy chỉ cách mặt tôi vài centimet. Có vài lần anh ấy cũng đứng y như vậy, còn hỏi tôi với giọng trìu mến: “Vợ ơi cho em bom nhé!”. Dĩ nhiên anh ấy chỉ muốn trêu tôi thôi chứ không vô duyên tới mức cho tôi bom thật.

    Mọi người nghĩ Dim là người đàn ông hoàn hảo ư?

    Đừng nhầm!

    Trên đời này làm gì có người đàn ông nào hoàn hảo, chỉ có người đàn ông giả vờ hoàn hảo và người đàn ông bị người khác tưởng là hoàn hảo thôi. Dim thuộc loại đàn ông thứ hai. Bạn bè tôi ai gặp Dim cũng đều ghen tỵ với tôi, nói tôi tốt số rồi còn bảo tôi bày cách để tán đổ được người đàn ông manly, galant và tốt bụng như Dim. Tôi thật tình bày cách, bảo các cô ấy là lần đầu tiên gặp nhau, hãy chửi và chỉ chửi thôi. Nhưng đáng tiếc là không một ai trong đám bạn tôi tin tôi cả, nói tôi ki bo không chịu nói thật. Chỉ có Dim là ngồi cười thầm, thích thú nhìn tôi bị đám bạn vần vò đến thảm thương.

    “Hắt xì ơi ơi ơi ơi ơi…”

    Tiếng nhạc chuông điện thoại của Dim bất chợt vang lên làm tôi giật mình, ném bay điện thoại của Dim vào thùng rác vì nó nằm ngay dưới mông tôi. Tiếng nhạc chuông kỳ quái đó chính là tiếng hắt xì của tôi bị Dim ghi âm lại rồi mix lại nó.

    Dim thả Bột béo vào người tôi để đi nhặt điện thoại. Bởi vì con Bột béo rất thích thùng rác. Mỗi lần nó đến gần thùng rác, nó sẽ chui vào đó nằm rất lâu. Khi bị tôi vứt đồ gì vào cũng không thèm kêu nửa tiếng, im lìm ngủ cùng với đồ tôi vứt vào, thật hết biết. May là nó thích thùng rác khô, chúng tôi toàn vứt giấy tờ gì đó nên nó mới được sạch sẽ không thì đã chẳng ai muốn ôm nó.

    - Của em này. Ai đó tên là Hà.

    Dim áp điện thoại vào tai tôi, nói nhỏ.

    Khi nghe thấy cái tên đó, tôi ngờ ngợ. Đến khi nghe được cái giọng lả lướt ỡm ờ trong điện thoại thì tôi đã xác định rõ ràng.

    - Hello An sâu đo!

    Cô ta dám gọi tôi là sâu đo á? Biệt danh đó cô ta lấy ở đâu vậy?

    Tôi đáp lại.

    - Nhầm máy à?

    Tất nhiên là Hà bà già sẽ phản ứng lại.

    - Nhầm cái đầu cậu! Nếu có nhầm thì cũng là con Minh nhầm, không phải tôi.

    - Được rồi, được rồi. Minh cho cậu số này à?

    Tôi thỏa hiệp. Lâu lắm không nói chuyện với Hà, tôi cũng không thích phải cãi nhau luôn, cũng gần mười năm rồi. Vài lần về nhà thăm bố, tôi cũng không gặp cô ta. Cô ta đi du học ngay sau khi tốt nghiệp, lại ở bên Mỹ lập nghiệp luôn nên dĩ nhiên tôi không có dịp gặp gỡ.

    - Dĩ nhiên là như vậy rồi. Cậu nghĩ tôi rảnh rỗi quá à mà tự nhiên đi xin số của cậu?

    Giọng hà bị ảnh hưởng âm điệu của người Mỹ nên dù cô ta nói tiếng việt tôi vẫn thấy có chút không quen tai.

    Rồi Hà tiếp tục.

    - Thấy Minh bảo cậu muốn hỏi về anh họ tôi.

    Hà đi thẳng vào vấn đề mà suốt một tuần liền tôi đang trăn trở. Tôi nhìn Dim bên cạnh, khẽ đáp.

    - Ừ.

    Dim thấy tôi nói nhỏ đi liền đưa cho tôi cầm điện thoại rồi đi vào trong phòng cho tôi nói chuyện thoải mái hơn.

    - Tôi không nói cho cậu biết đâu. Lêu lêu!

    Hà trêu ngươi tôi.

    Tôi thủng thẳng hỏi lại.

    - Cậu gọi cho tôi chỉ để nói điều này à?

    Tôi nghe thấy tiếng cười lớn của Hà trong điện thoại, có vẻ cô ta vui lắm.

    - Đúng rồi đấy. Sao? Tức không? Tôi vui tính nhỉ? Tôi biết mà, đừng khen vội.

    Tôi cắn móng tay, thẳng thắn trả lời.

    - Tôi không sao. Tôi không tức. Cô không vui tính. Cô không biết gì cả và tôi cũng không khen cô.

    Đang cố dùng cái giọng bình tĩnh nhất để đấu khẩu với Hà thì con Bột béo dở chứng ngoạm vào tay tôi rề rà nước miếng của nó. Ngay lập tức, tôi quay đầu về hướng phòng ngủ, hét to.

    - Dimmmm! Con Bột béo mọc răng.

    Chắc là nó mọc răng rồi. Chẳng phải con con nít mọc răng đều chảy rất nhiều nước miếng sao?

    Dim đi ra, nhìn tôi đang cố đẩy mõm con Bột béo ra chỗ khác khổ sở. Anh ấy nhanh nhảu phân trần.

    - Nó quá tuổi mọc răng rồi.

    Sau đó để không bị tôi lèm bèm thêm giây nào, Dim đã ôm nó chạy biến vào phòng, không còn một dấu vết.

    Đến lúc này tôi mới tập trung vào điện thoại, quên béng là Hà bà già đang chửi như đọc rap trong điện thoại.

    - Vậy thì tôi cúp máy nhé!

    Tôi nghĩ nếu như cô ta không muốn nói thì chẳng còn gì để trò chuyện thêm cả.

    Bỗng Hà bà già hỏi rất nhanh như thể sợ tôi cúp máy.

    - Ê, Dim là thằng cha nào? Cậu dám sống với trai?

    - Ừ, với người yêu cậu.

    - Cậu muốn chết à?

    Hà bà già lẩm bẩm vài câu chửi tiếng anh tôi nghe không rõ.

    - Cậu hỏi làm gì? Tôi cũng chẳng nói đấy.

    Tự nhiên tôi trở nên trẻ con, muốn cãi nhau nhặng xị giống như ngày cấp ba.

    - Đồ đáng ghét! Thôi được rồi, bởi vì tôi tốt tính vô cùng nên tôi sẽ nói cho cậu biết. Sự thật là năm đó Phong không đi Mỹ. Anh ấy luôn ở Việt Nam. Tôi không biết tại sao anh ấy bắt tôi phải giấu cậu. Nhưng tôi đã nghe qua cuộc gặp gỡ của hai người ở Manhattan rồi, anh ấy đang làm trò gì tôi cũng không hiểu nổi. Cậu biết đấy, tôi muốn giải thích rõ ràng nhưng tôi không biết nhiều lắm đâu. Đại loại là anh ấy không muốn cậu biết thêm nhiều về anh ấy. Còn một chuyện, anh ấy đến Manhattan… là vì cậu. Đó là việc duy nhất mà gần đây tôi biết được.

    - Sao lại vì tôi? Mà làm sao cậu biết được?

    - Thật là mất mặt nhưng tôi đã đọc trộm tin nhắn của anh ấy khi chúng tôi gặp nhau vài ngày trước. Cậu nên cảm kích tôi đã vì cậu tôi đã làm cái trò lén lút đó.

    Hà bắt đầu kêu ca.

    Tôi không quan tâm lắm đến việc cô ta mất mặt cỡ nào, chỉ chú ý vào câu chuyện.

    - Rồi, cảm ơn cậu, được chưa? Nói tiếp đi!

    Cô ta hít một hơi, chê trách thái độ thờ ơ của tôi.

    - Chẳng có chút thành ý nào. Ừm, tôi đọc thấy tin nhắn của anh ấy gửi cho ai đó hỏi về việc có biết cậu đang ở đâu không và người đó trả lời cậu đang ở Manhattan. Sau hôm đó là tết dương, cậu sang ghê, qua tận Mỹ đón Tết tây.

    Cứ nói được vài câu cô ta lại chuyển chủ đề làm tôi phát bực.

    - Người đó còn book vé cho anh ấy. Anh ấy sang Manhattan là vì cậu, còn việc gặp nhau ở đó thì chắc là không phải cố tình đâu. Anh ấy thì biết cái xó xỉnh nào ở Manhattan đâu chứ! Anh ấy bị điên rồi! Trốn cậu rồi tìm cậu, thật điên rồ!

    Tai tôi ù đi, chẳng còn nghe được gì nữa. Mắt tôi cũng dần mờ, tôi mơ hồ không định hình được mọi thứ.

    Chuyện gì đã xảy ra vậy? Rốt cuộc thì cậu ấy định làm gì?

    Trốn tôi? Tại sao phải làm thế?

    Tìm tôi? Tại sao phải như vậy?


    “Đầu nấm, tôi không hiểu cậu, không hiểu một chút nào…”
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
    Munn97, huong dua Ben TrePhong Tử thích bài này.
  15. thuyuuki

    thuyuuki Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    232
    Được thích:
    802
    Đã thích:
    479
    GSP:
    Ap
    Phần một đúng kiểu học trò, rất dễ thương, mình rất thích! :D
    Phần hai mệt mỏi và cay nghiệt quá, một đoạn tình yêu cố chấp, cũng may nó không thành vì mình không thích anh chàng Vương cho lắm, cảm giác như anh ta không dám sống thật với tình yêu của mình.
    Phần ba chắc là phần mình thích nhất, cuộc sống của những người đã trưởng thành, đọc thấy ấm áp. :">
    Truyện nhẹ nhàng, giọng văn cuốn hút nhưng có một số đoạn dẫn truyện cậu viết hơi dài, mình đọc hơi nản :">. Chờ chương mới nhé!
     
    huong dua Ben TreMộc miêu thích bài này.
  16. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã đọc truyện và cho mình ý kiến nhé. ^^
    Và cũng cảm ơn bạn vì đã hiểu hết ý của từng phần mình viết, may là mình viết dù lủng củng nhưng mọi người vẫn hiểu.
    Đúng là mình đã xây dựng một nhân vật Vương như vậy đấy, yêu nhưng không dám hết mình cho tình yêu.
    Mình cũng đang cố gắng để không bị dài dòng quá đây. ^^
    Cảm ơn bạn một lần nữa. Tầm một ngày mình ra một chương, gần nửa đêm mình mới up.
     
    huong dua Ben Tre thích bài này.
  17. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 12: Luẩn quẩn


    “Đi một vòng rồi lại quay một vòng. Ngỡ đâu thành phố rộng, mà lòng người lại hẹp.”


    Tôi thừa nhận một điều, ngày trước tôi là một người rất vô tâm. Việc Đầu nấm bỏ đi tôi chưa từng để trong lòng nhiều. Tôi không hỏi han, không tìm kiếm thông tin của cậu ấy trên mạng. Thậm chí tôi chỉ vừa biết tên thật của Đầu nấm là Phong sau khi nghe Hà nhắc đến. Bởi trước đây tôi không học cùng lớp, cũng không chơi với bạn bè của cậu ấy, lại toàn gọi bằng biệt danh nên dù có chung trường, chơi chung tôi cũng không biết tên thật. Rồi khi Phong xuất hiện sau ngần ấy năm, tôi lại cảm thấy tâm tình mình so với thời điểm đó thật sự thay đổi. Tôi muốn biết cậu ấy đã và đang làm gì, giấu kín với tôi làm gì. Hay chăng việc tôi quen biết với cậu ấy là một sự phiền toái? Không nghĩ thì thôi, đã nghĩ thì thật sự phức tạp.

    Hai ngày trước Hà đã nhắn cho tôi địa chỉ của Phong. Cậu ấy ở Hải Phòng, nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến. Tôi lần theo địa chỉ và cũng tìm được đến đúng nơi ở của Phong. Tôi chắc chắn như vậy bởi vì tôi đã hỏi bác hàng xóm đang trông vài đứa bé gần đó.

    Phong sống một mình ở đây đã được sáu năm – khoảng thời gian không hề ngắn. Bác ấy nói Phong là một người đàn ông trầm lặng, có cuộc sống khá nghiêm túc nhưng lại khép kín. Một số người sống cùng khu phố đã từng nghi ngờ cậu ấy làm ăn phi pháp hoặc là xã hội đen gì đó nhưng khi thấy một vài cô bé đứng chờ cậu ấy xin chữ ký thì mọi người đã hiểu cậu ấy là ai và làm gì. Tuy có bất ngờ nhưng họ cũng không làm ảnh hưởng tới cuộc sống của cậu ấy, chỉ thêm phần đối xử tốt hơn. Bởi vì tuy ít giao thiệp nhưng với thái độ lịch sự của Phong mỗi khi gặp gỡ mọi người nên mọi người không xa cách với cậu ấy. Mấy đứa trẻ trong khu hễ nhìn thấy cậu ấy là ríu rít chào không ngừng dù cậu ấy đáp lại không nhiều, đôi khi chỉ nhìn chằm chằm vào mấy đứa bé tỏ vẻ đã nghe thấy. Tuyệt nhiên cậu ấy không bao giờ cười. Cũng chưa từng thấy một ai đến thăm cậu ấy, chỉ một mình cậu ấy đi về.

    Lần này đến đây, trực tiếp gặp mặt Phong có phải quá đường đột không? Tôi lo lắng nhìn vào cánh cửa trước mặt, bàn tay giơ lên giữa không trung nửa muốn gõ nửa không. Nhưng không gặp thì Phong sẽ trốn tôi, hoặc bỏ đi, giống như ngày trước. Tôi hít một hơi dài, gõ lên cửa vài tiếng.

    “Cộc cộc.”

    Không có tiếng đáp lại.

    Cả không gian quanh tôi vắng lặng đến lạnh người. Bây giờ là ban ngày, tôi cảm thấy nếu có điều gì đó kỳ lạ xảy ra cũng không nhất thiết phải run sợ.

    “Cạch.”

    Cánh cửa mở hé, bên trong vẫn cài móc khóa. Một khuôn mặt nhợt nhạt ló ra nhìn. Là Phong.

    Không như tôi dự đoán, cậu ấy không hề ngạc nhiên, vần điềm nhiên nhìn tôi, xa lạ và khoảng cách.

    - Có chuyện gì?

    Tôi sợ Phong không muốn nói chuyện với tôi mà đóng cửa nên vội vàng đặt tay nên mép cửa rồi mới tập trung nói chuyện.

    - Còn nhớ tôi chứ?

    Tôi thường không chủ động đi bắt chuyện với người khác như thế này nên có chút lúng túng.

    Phong lắc đầu, nhìn tôi không cảm xúc.

    Tôi buồn rầu, đưa mắt nhìn lên khuôn mặt Phong.

    - Cậu làm như vậy để làm gì?

    Lông mày Phong nhướn lên rồi chậm rãi hạ xuống.

    - Làm gì?

    Tôi đứng im nhìn Phong, nửa lời cũng không nói. Tôi chán ghét cái tình cảnh người trong người ngoài, ý tứ lộn xộn, có đứng cả ngày cũng không hết câu chuyện. Vậy nên tôi bắt mình đứng ì ra, đợi cậu ấy nhường nhịn.

    “Cạch.”

    Cánh cửa ngay lập tức đóng vào chỉ sau nửa phút. Tôi cảm thấy thẹn. Mỗi lần bị ai đó đối xử phũ phàng là tôi nghĩ mình đã bị sỉ nhục. Suy nghĩ này rất cực đoan nhưng tôi vẫn không thể thay đổi.

    Tôi mất bình tĩnh, giơ chân đạp mạnh vào cửa, lộ ngay ra bản chất nóng nảy. Tôi vốn là người như vậy, chỉ cần không theo ý mình một chút là thiếu suy nghĩ mà hành xử thô bạo ngay. Lớn rồi còn kiềm chế bớt chứ ngày trước tôi mà không động khẩu thì cũng động thủ, kiểu gì cũng vẫn phải động.

    Đang giơ chân định đá thêm cái thứ hai thì cánh cửa lại mở, lần này mở rộng hơn vì Phong đang bước ra từ đó. Thấy tôi như vậy, Phong không có hứng thú hỏi gì, đi ngang qua tôi bước xuống bậc. Tôi cũng không nói nhiều liền đi theo cậu ấy. Phong dừng ở một quán café ven đường, ngồi xuống ghế như thể đợi chờ tôi mở lời.

    Một cô gái phục vụ nhỏ nhắn như thể quen mặt Phong tươi cười mang ra một cốc Americano rồi nhìn sang tôi, thoáng giật mình. Cô ấy quen tôi?

    - Chị là An?

    Cô gái mở lời. Thấy tôi ngơ ngác gật đầu, nhào tới nắm lấy tay tôi, kích động.

    - Gặp chị em rất vui.

    Rồi cô gái ngoái nhìn Phong, vui vẻ nhìn lại tôi.

    - Anh ấy cuối cùng cũng tìm được chị rồi. Thật là vui quá!

    Phong tìm được tôi sao? Phải là tôi tìm được cậu ấy chứ? Cô gái này gặp tôi có gì mà phải vui đến vậy?

    Tôi nhìn Phong, cậu ấy có vẻ không quan tâm lắm tới màn gặp gỡ này, coi như không có liên quan.

    Câu chuyện càng ngày càng rối rắm, càng đi sâu vào tôi càng chẳng hiểu được gì. Tôi nửa cười nửa không, hỏi lại cô gái.

    - Sao gặp tôi cô lại vui? Tôi có phải người nổi tiếng gì đâu.

    - Không đâu. Chị rất nổi tiếng, nổi tiếng trong lòng anh ấy.

    Cô gái chỉ vào Phong rồi tự chỉ vào bản thân.

    - Và cả em nữa.

    - Tôi không hiểu…

    Tôi gỡ tay cô gái khỏi tay tôi, nhăn trán.

    - Chị là Khỉ đít đỏ mà. Em là fan hâm mộ của anh ấy. Ngày trước quan hệ của chị và anh ấy, fan bọn em đều biết cả. Nhìn thấy ảnh chị mà anh ấy đăng lên mạng, rồi nhìn chị bây giờ, em nhận ra ngay. Sau đó bọn em không thấy anh ấy nói về chị, anh ấy chỉ bảo đúng một câu: “Khỉ đít đỏ đi lạc rồi”. Giờ thấy chị, em nghĩ anh ấy tìm được rồi nên em rất vui.

    Cô gái vẫn liền mạch kể câu chuyện mà không hề bị Phong cắt ngang. Dù cậu ấy là trung tâm câu chuyện nhưng cậu ấy chẳng có chút quan tâm nào, chỉ ngồi im uống café, nhìn ra ngoài đường.

    Tôi gật đầu lấy lệ trước những gì cô gái đó nói tuy thật sự chẳng hề hiểu gì. Tôi chưa từng đi đâu thì làm sao lại bị lạc? Ai mới là người lạc khỏi ai đây?

    Ngay khi cô gái rời đi, Phong cũng đứng dậy, để lại tờ tiền trên bàn để trả tiền cốc café rồi bước đi quay trở lại nhà. Ngoài trời mưa nặng hạt, Phong đủng đỉnh bỏ đi giữa màn mưa khiến tôi càng trở nên bối rối xen chút tức giận, chạy tới ngay sau Phong, nắm tay cậu ấy kéo lại.

    - Cậu không có điều gì cần phải nói rõ với tôi sao?

    - Nghe xong rồi thì về đi!

    Phong vẫn như hôm đó, không giật tay tôi ra, chỉ đứng nhìn đáp lại. Cơ hồ cậu ấy không có cảm xúc gì với những điều đang xảy ra, như thể cậu ấy biết trước nên bình tĩnh tiếp nhận.

    Tôi định chất vấn Phong thêm nhưng điện thoại trong túi vang lên không ngừng. Tôi không có ý định xem đó là ai, cũng không định nghe, cố chấp nhìn Phong.

    Phong đưa tay lên gãi tai.

    - Thật điếc tai.

    Tôi không thèm chấp thái độ khó chịu của Phong, đưa điện thoại lên tai nghe.

    - Em ra ngoài có mang ô không? Trời đang mưa nặng hạt lắm.

    Dim nói như thì thầm trong điện thoại.

    Tôi nhìn lên khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của Phong, gật đầu buông tay cậu ấy ra.

    - Em không.

    - Cho em bị ốm luôn. Sáng ngày anh đã dặn em mang ô cả chục lần mà cứ phi thẳng ra ngoài, chẳng nghe gì cả. Đáng đời em. Đừng mong anh và Bột béo chăm sóc em.

    Dim léo nhéo trong điện thoại khiến tôi bật cười. Tâm trạng từ chỗ không vui nhanh chóng gỡ lại được sự vui vẻ.

    - Không cần!

    Tôi nhìn theo dáng Phong, trả lời điện thoại.

    - Muốn biết em đi gặp ai không?

    Tự dưng tôi muốn nói cho Dim biết. Không phải bởi vì tôi sợ lộ tẩy mà khai trước, tôi đơn giản chỉ không muốn giấu Dim.

    - Không muốn!

    Dim nói với âm điệu kinh dị.

    - Nhưng mà nếu em thích nói, anh đây cũng đang rảnh, có thể nghe.

    Dim giả bộ bắt buộc phải nghe nên làm cao với tôi.

    Tôi cười khẽ.

    - Gặp Phong.

    Dim không phản ứng gì lạ lùng, tiếp tục lấy giọng đùa cợt trêu đùa tôi.

    - Phong là ai? Em mới tìm được để ngoại tình à? Chờ đấy, năm phút nữa lên ebay mà xem cái gối ôm em yêu thích bị đấu giá như thế nào.

    - Là Đầu nấm.

    Tôi nói thẳng ra. Bởi vì Dim chưa từng nghe qua tên thật của Đầu nấm nên không biết được rõ ràng.

    - Đẹp trai hơn anh không?

    Dim hớn hở hỏi.

    Tôi khoanh tay, tự cười một mình.

    - Nếu đẹp trai hơn anh thì thế nào?

    Đột ngột Dim cười phá lên, cả tiếng con Bột béo kêu gầm gừ nữa.

    - Thì anh đây duyệt chứ sao. Ngoại tình với ai đẹp hơn anh, anh còn chấp nhận và đỡ xấu hổ chứ xấu hơn anh thì còn lâu.

    - Anh yêu vẻ đẹp bên ngoài từ khi nào thế?

    - Từ khi nhận ra em cũng già và Bột béo còn đẹp hơn em. Thôi, hẹn hò đi. Anh bận lắm, phải đi dọn mấy bông hoa màu nâu của con chúng ta đây. Định để em về dọn vì hôm nay là ngày của em nhưng vì nãy anh dẫm phải một bông hoa nên tinh thần bê tông của anh bị vỡ rồi. À, về mua cho anh một que kem, anh thèm quá. Hihi.

    Dim nói liến thoáng vài ba câu chuyện không ăn nhập với nhau rồi tự động cúp máy, không để tôi nói thêm gì.

    Tôi cũng không gọi lại. Tôi biết Dim nghĩ gì, biết anh ấy muốn làm gì. Anh ấy muốn để tôi thoải mái, cho tôi cơ hội làm điều tôi muốn. Nhưng chính vì Dim nuông chiều tôi quá, tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ sinh hư mà không còn ngoan hiền trong vòng tay của anh ấy nữa. Khi đó, tôi sợ mình sẽ làm tổn thương Dim.Tôi, vốn dĩ cũng không phải người có nhiều suy nghĩ như Dim. Việc giữ gìn một hạnh phúc, tôi chưa từng làm trọn.

    Đứng từ đây, tôi nhìn về phía Phong. Cậu ấy cũng đang đứng và nhìn tôi như vậy. Cậu ấy ngày càng trở nên phức tạp, còn tôi lại giản đơn đi rất nhiều. Để hiểu được cậu ấy, tôi sẽ phải mất rất nhiều thời gian nữa. Và cái vòng luẩn quẩn này, tôi chỉ muốn nó bớt luẩn quẩn hơn thôi. Tôi chỉ muốn vậy thôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
    Munn97huong dua Ben Tre thích bài này.
  18. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 13: Bản năng đàn ông


    “Đàn ông con trai, kể từ khi dậy thì đã biết và muốn có những mối quan hệ người lớn. Bản năng đàn ông chẳng ai là không có. Có người vì nhu cầu quá lớn, có một bà vợ, có một cô nhân tình nhưng vẫn phải kiếm một em gái nhỏ để thỏa mãn. Cái đó gọi là ham của ngon vật lạ. Trên đời này chẳng có ai là chưa từng liếc mắt đưa tình, chưa từng lăng nhăng cả, chỉ có điều là họ giấu được bao lâu và giấu được những ai về vấn đề đó thôi.”


    Công việc của tôi gần đây không được suôn sẻ. Chuyện là cô con gái của giám đốc đài truyền hình thành phố muốn thay thế chỗ của tôi để dẫn chương trình hiện tại do tôi phụ trách. Bao nhiêu chương trình cô ta không muốn lại muốn đúng chương trình của tôi, thậm chí cô ta còn hét vào mặt bố cô ta, rằng dù là chương trình gì, chỉ cần là tôi phụ trách, cô ta đều muốn.

    Tôi nghe lời Minh đến gặp ông giám đốc nịnh nọt và xin xỏ một chút, xin ông ấy về nịnh con gái ông ấy hãy chọn chương trình khác. Bởi vì ông ta cũng có vẻ dễ tính, lại thích gái gú nên tôi xuống nước chắc ông ta cũng chịu nhượng bộ. Ai dè ông ta cười dâm tà, nhìn tôi với con mắt đói khát rồi nắm lấy tay tôi, bảo đi tới nơi thoáng mát nói chuyện sẽ dễ hơn. Tôi mới cười ngọt ngào, nháy mắt với ông ta một cái để ông ta u mê liền đi ra mở toang của phòng làm việc, mở hết các cánh cửa, hỏi: “Sếp mát chưa?”. Ông ta thông minh, hiểu ngay ý tôi nên thu lại bộ dạng sỗ sàng vừa rồi, vẫy tay bảo tôi đi, ông ta sẽ suy nghĩ. Thật ra ngay lúc đó tôi muốn tát thẳng vào mặt ông ta, chửi cho ông ta một trận vì dám cả gan sờ mó tôi nhưng chưa đầy một giây sau tôi lại nghĩ, mình mới là người có gan gì mà dám chửi ông ta. Ông ta là người có quyền, có tiền, riêng mấy điều này đã đủ khiến ông ta muốn làm gì thì làm. Còn với một con tép nhỏ như tôi, ông ta hắt xì một cái là tôi bay tới tận châu lục khác rồi. Tôi không muốn làm người thất nghiệp. To tiếng với sếp chỉ mình tôi thiệt mà cũng chẳng ai thương nên đành nín nhịn.

    Hôm đó về nhà tôi tắm rất lâu, riêng bàn tay bị ông ta nắm vào rửa đi rửa lại phải đến hàng chục lần. Tự nhiên tôi có cảm giác mình đã bị xâm phạm rất nặng nề, nhất là nhân cách. Lần này là tay, lần sau còn là gì thì tôi không thể nghĩ nổi. Từ bao giờ tôi lại biến thành một người trông dễ bị ức hiếp vậy? Hóa ra ở đời, chẳng cần biết đẹp xấu ra sao, tuổi cao hay thấp, cứ dưới quyền người khác thì đều bị người ta chà đạp.

    Dim đứng bên cửa, nhìn tôi lạ lùng.

    - Hôm nay em nghịch bẩn lắm à?

    Tôi ậm ừ, không muốn nói khiến Dim phải lo lắng. Chuyện ở công sở, Dim không hiểu nhiều.

    - Xí, anh biết thừa em nghịch gì.

    Dim bĩu môi, đi vào trong lấy nước rửa tay rửa lại tay cho tôi.

    Chắc Minh lại kể với anh ấy. Cái cô nàng này làm gì cũng giỏi, trừ việc giữ miệng, nhất là với Dim. Chỉ cần anh ấy cười hi hi mấy tiếng thì cô ấy sẽ khen dễ thương rồi nói cho hết luôn bí mật của tôi. Cô ấy rất dễ bị dụ dỗ.

    Tôi thở dài, úp mặt vào lưng Dim.

    - Em rất muốn chửi ông ta Dim ạ.

    - Sao em không làm thế?

    Dim hiểu tính cách của tôi, đáp lại thoải mái.

    Tôi nhe răng cắn một miếng trên lưng Dim.

    - Em sợ anh già…

    - Hử?

    Dim xoay mặt nhìn tôi, với lấy khăn lau tay cho tôi.

    - Để anh nuôi em, em sợ anh già.

    Tôi lè lưỡi trêu Dim. Lần trước anh ấy than thở với tôi như thế, tôi còn nhớ rất rõ.

    Dim giang tay ôm lấy tôi vào lòng, vuốt tóc tôi.

    - Anh rất thương em, chỉ sợ thương chưa đủ, chỉ sợ kiếp này thương không hết. Anh cái gì cũng có, mỗi quyền thế là không có. Anh cái gì cũng nhiều, mỗi tiền là không nhiều. Vậy nên không thể tới đánh cho ông ta một trận, không thể bảo em bỏ cái công việc này đi, không thể hứa nuôi em trong giàu có, chỉ có thể để em nhiều khi vất vả đau lòng cũng vẫn phải bên anh.

    Nghe Dim thật lòng thổ lộ, nghiêm túc như vậy, tôi cảm thấy mình quả là một người phụ nữ may mắn. Tôi không biết tại sao Dim lại chọn yêu tôi trong số những người phụ nữ đã từng bước vào, bước qua đời anh ấy. Tôi cũng không biết tại sao Dim lại chịu hy sinh tình yêu cho một người chẳng có lấy một ưu điểm như tôi.

    Người ta nói, khi yêu cần gì lý do. Nhưng tôi muốn bảo họ, họ nhầm rồi, hoặc là họ đang cố lừa gạt bản thân và mọi người xung quanh họ. Chẳng có ai yêu mà không có lý do cả, chỉ là có trước hay có sau thôi. Dim yêu tôi, luôn có một lý do duy nhất khác hoàn toàn với những lý do anh ấy nói với tôi. Lý do anh ấy yêu tôi, là vì anh ấy muốn chờ đợi tôi. Chờ đợi lòng tôi có anh ấy, chờ đợi tim tôi hướng về phía anh ấy và chờ đợi tôi thật sự muốn ở bên anh ấy.

    - Vậy sao anh lại thương em?

    Tôi thầm thì trong lòng Dim.

    Dim không đáp.

    Một giây, hai giây, ba giây, tôi véo vào vai Dim. Tôi chỉ kiên nhẫn được nhiều nhất là ba giây thôi.

    Dim cựa quậy nhưng không buông tôi ra, lại ôm chặt hơn, cười mấy tiếng kỳ lạ.

    - Bởi vì em mặc cúp C. Hehe.

    Tôi mở to mắt, ngẫm lại những lời Dim vừa nói rồi giật mình dẫm vào chân anh ấy.

    - Dựa vào đâu anh bảo em mặc cúp C?

    Mỗi khi tôi xấu hổ, thường nói rất lớn tiếng. Tôi gần như quát lên với Dim.

    Dim cười hì hì, chỉ vào giỏ quần áo dưới sàn.

    - Ngày nào anh chẳng phơi đồ cho em, bra của em, anh cũng phơi mà.

    Mặt tôi đen lại, mắng Dim một câu hư hỏng rồi chạy vào phòng ủ rũ một mình.

    Tôi ôm lấy con Bột béo, gọi cho Minh tỉ tê, đau lòng nói bị Dim phát hiện cúp ngực nhưng Minh không cùng phe với tôi, cô ấy mắng mỏ, vợ chồng thì biết có sao, đau lòng nỗi gì. Tôi mới nhỡ miệng, bảo chúng tôi là vợ chồng trong sáng. Cô ấy hét toáng lên, bảo tôi bị điên, lại hỏi Dim sinh lý vấn đề à. Tôi đối với câu hỏi thô bỉ này quả thật không muốn tiếp nhận để trả lời, dập ngay máy và quyết định đi ngủ. Chỉ có điều cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, gọi cho tôi không được, cô ấy gọi thẳng cho Dim. Dim đưa điện thoại cho tôi, tôi bịt miệng không nói. Bỗng chợt nhớ ra, Minh là động vật ăn thịt, chuyện cô ấy muốn biết thì có trời mới cản được. Nhưng giờ đã quá muộn, tôi chỉ thấy khuôn mặt đang phởn quá độ của Dim. Anh ấy chui vào một góc nhà, ngồi hí hửng nói chuyện xem chừng vui vẻ lắm.

    Đợi Dim nói xong, tôi đứng chống hai tay lên hông, vểnh mặt lên, dùng ánh mắt tra hỏi để nhận được sự khai báo.

    - Em tập thể dục à?

    Dim cũng làm giống tôi nhưng chẳng thấy có tác dụng gì, đành mở miệng hỏi.

    Tôi thấy anh ấy cố tình nhưng cũng chẳng biết làm sao để bắt bẻ, đành hỏi thẳng.

    - Minh hỏi anh cái gì thế?

    - À!

    Dim gật gù. “À” xong một tiếng ngắn củn, anh ấy bỏ đi luôn.

    Tôi đi theo, mặt dày lân la hỏi chuyện.

    - Anh trả lời em đi.

    - Anh chẳng nói đâu, cho em tò mò mất ngủ.

    - Anh không nói thì tối nay em sẽ ngủ sofa.

    Tôi hậm hực đe dọa. Bởi vì Dim sẽ không cho tôi ngủ sofa. Anh ấy sợ tôi bị cảm lạnh, cũng sợ tôi ngủ không thoải mái nên lần nào tôi bị ốm anh ấy cũng tình nguyện đi ngủ sofa.

    Nhưng ai ngờ, Dim vỗ tay vui sướng, cười híp mí.

    - Bravo! Đêm nay Bột béo lại được ngủ giường rồi.

    Nói rồi anh ấy cúi xuống, chơi đùa với con Bột béo đang lăn qua lăn lại giữa chân chúng tôi.

    Tôi hỏi nhiều như vậy chỉ vì tôi sợ Minh làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông của Dim. Tôi sợ chỉ vì tôi mà anh ấy mất mặt, dù là trước một người thì đã mất mặt thì sẽ là mất mặt. Gần hai năm chung sống với tư cách vợ chồng, Dim với tôi chỉ có thể gọi là bạn chung giường, chưa một lần vượt quá ranh giới. Mà cái ranh giới đó do chính tôi tự vẽ ra, vẽ ra cả một khoảng cách bởi thứ tình cảm mất mát đã từng trao cho Vương. Dim không muốn đi xa hơn vì sợ tôi nhớ đến những điều không vui. Dim không muốn có con vì không muốn tôi phải hối hận vì đứa con ấy. Suy cho cùng, anh ấy chịu đựng cũng chỉ vì tôi.

    Đàn ông con trai, kể từ khi dậy thì đã biết và muốn có những mối quan hệ người lớn. Bản năng đàn ông chẳng ai là không có. Có người vì nhu cầu quá lớn, có một bà vợ, có một cô nhân tình nhưng vẫn phải kiếm một em gái nhỏ để thỏa mãn. Cái đó gọi là ham của ngon vật lạ. Trên đời này chẳng có ai là chưa từng liếc mắt đưa tình, chưa từng lăng nhăng cả, chỉ có điều là họ giấu được bao lâu và giấu được những ai về vấn đề đó thôi. Dim đã từng nói với tôi về vấn đề này nhưng anh ấy nói, anh ấy chưa từng ngủ với cô gái nào. Là vợ, là người anh ấy yêu, tôi vô cùng tin tưởng. Nói ra được những điều như vậy, anh ấy không xấu hổ thì thôi, tôi còn lăn tăn điều gì. Bởi vậy việc kìm hãm nhu cầu của một người đàn ông trưởng thành như anh ấy, tôi thấy mình rất có lỗi. Cái quá khứ đó, tôi để trong lòng một thì anh ấy để trong lòng mười. Lúc nào anh ấy cũng canh cánh trong lòng, làm điều gì thì tốt cho tôi, để không làm tôi buồn. Anh ấy nghĩ nhiều như vậy cho tôi, mà tôi lại chẳng làm gì cho anh ấy. Yêu phải người như tôi, Dim thật không hạnh phúc.

    - Thôi được rồi vợ à! Minh hỏi vợ chồng mình một tháng làm mấy tí?

    Dim cười cười, nói lệch chuyện đó sang những từ dễ nghe hơn.

    Tôi nhăn trán, hỏi lại.

    - Anh bảo thế nào?

    - Anh bảo, mấy tỷ tí.

    Dim mỉm cười.

    - Anh bảo vậy ư?

    - Ừ, cô ấy khen anh là siêu nhân, em là rô bốt.

    Tôi lầm bầm một mình, mấy tỷ tí thì có mà ngỏm từ đời nào rồi. Vậy mà Minh cũng để Dim dắt mũi trêu đùa được.

    - Ủa mà sao cô ấy hỏi chuyện này nhỉ?

    Sau khi ngồi cười chán chê, Dim mới nhận ra vấn đề cốt lõi, ngoảnh mặt hỏi tôi.

    Tôi giật thót tim, lắp bắp nói dối.

    - Ôi em không biết. Em buồn ngủ quá. Mình đi ngủ đi.

    Ngay lập tức tôi ôm cổ Dim, kéo anh ấy đi ngủ để anh ấy không hỏi thêm câu nào nữa. Lần sau tôi quyết không trò chuyện mấy vấn đề này với Minh nữa. Còn với Dim, chúng tôi nên nói chuyện nhiều hơn, đợi khi nào tôi đủ tự tin đã.

    Bây giờ thì, đi ngủ!
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/15
    Munn97huong dua Ben Tre thích bài này.
  19. thuyuuki

    thuyuuki Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    232
    Được thích:
    802
    Đã thích:
    479
    GSP:
    Ap
    Ôi trời ơi gần hai năm, khổ thân Dim quá! :-ssMong là bạn An không phụ Dim =((.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  20. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Tớ cũng mong vậy. :D
     

Chia sẻ trang này