Người lạ quen mặt - Hoàn thành - Mộc

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Mộc miêu, 13/5/14.

  1. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn em đã đọc truyện của chị.
    Thật ra chị cũng không có gì cho em ngưỡng mộ đâu. Tầm tuổi em chị viết linh tinh lắm, có dám úp lên đây đâu. Dần dần em cũng sẽ lên tay nếu viết nhiều và đọc nhiều thôi. ^^
    Chị xây dựng An khác hoàn toàn về một nữ chính mà mọi người hay nghĩ tới. Nhân vật xấu trong truyện của chị chính là An. Em biết đấy, không ai là hoàn hảo cả.
    Còn về phần Dim và nhai lại cỏ, em đợi chương sau của chị là rõ nhé. Chứ nói ra luôn thì không còn gì bất ngờ nữa, phải không?
     
  2. huongduong08

    huongduong08 Gà con

    Bài viết:
    22
    Được thích:
    45
    Đã thích:
    149
    GSP:
    Ap
    Cám ơn những chap mới của bạn Miêu. Mình thích nội tâm nhân vật của bạn.

    Mình có một thắc mắc về nhẫn cưới của An và Dim, bạn làm chuẩn lại nhé.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  3. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Xin lỗi bạn. Đây là lỗi của mình. Đoạn về sau là mình viết sai vì mình quên mất chi tiết trong truyện của mình. Mình đính chính nhé, An có đeo nhẫn. ^^
    Cảm ơn vì bạn đã tìm ra lỗi này giúp mình vì mình hay quên các chi tiết trong truyện của mình. Lỗi này của mình thật sự phá hỏng câu chuyện. :D
     
    Munn97 thích bài này.
  4. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 17: Tôi sẽ không cố chấp thêm một lần nào nữa

    “Con đường em vừa rẽ, không còn bước chân anh nhưng lại thêm một bước chân của người khác.
    Con đường anh vừa tới, có cùng em rẽ lối một lần nữa không?”




    Tôi đã đi làm trở lại. Không có vấn đề gì lớn khi tôi quay trở lại ngoài mấy ánh mắt soi mói cùng những lời hỏi thăm không kiêng nể của đồng nghiệp trong công ty. Bởi vì tôi đã bị điều chuyển sang phòng hậu kỳ nên tôi không có dịp gặp mặt Amanda, chỉ có Tùng hay lui tới tán dóc với tôi hay cùng tôi đi ăn trưa, câu chuyện của chúng tôi thường xoay quanh việc hôm nay ăn gì và ngày mai mưa hay nắng. Nói chung là không có gì quá đặc biệt, ngoại trừ việc tôi đang gặp gỡ một người đàn ông. Người đó là Vương.



    - Anh uống rượu à?

    Vương khẽ cười, dựa lưng vào bức tường phía sau lưng, đưa tay nới lỏng cà vạt, mệt mỏi nhắm mắt lại.

    Tôi buông hai tay đang giữ vạt áo khoác, lại gần đỡ lấy cánh tay Vương.

    - Có cần em đưa anh về không?

    Vương lắc đầu rất chậm, thở ra một hơi dài đầy mùi rượu rồi ngồi thụp xuống đất. Cả người bỗng chốc bám đầy rêu và bụi bẩn.

    Có vài lần anh đến đây nhưng rất hiếm khi anh để tôi trông thấy bộ dạng say mèm. Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh đều gọi cho tôi, nói anh lại phải mời cơm mấy vị khách hàng, lại phải say và lại phải nhớ tôi mà không thể đến gặp tôi. Tôi thường bật cười trước lời thú nhận thật thà của anh rồi thì thầm vào điện thoại, vậy thì mỗi lần mời cơm khách thì mang em theo, một công đôi việc, tiếp khách mà vẫn gặp em. Và dường như anh rất thỏa mãn với câu nói của tôi, cười một hồi lâu, lại nói: “Yêu em.” Nhưng chưa lần nào tôi đáp lại anh, rằng tôi yêu hoặc tôi cũng. Tôi luôn cười rồi cho qua, chúc ngủ ngon và tắt máy. Tôi luôn cố gắng để mọi việc đi vào một giới hạn nhất định, để có thể tự kiểm soát được mọi thứ. Tôi đã không còn ở cái tuổi có thể phung phí tuổi trẻ của mình cho mọi thứ đột nhiên xảy đến. Tôi đã từng thích anh nên khi anh hy vọng có thể buộc lại sợi dây đã bị cắt đứt, tôi đồng ý trao cho anh đoạn dây tôi đang giữ để cùng anh buộc lại. Việc chúng tôi quay lại với nhau cũng không phải điều gì sai trái. Vương yêu tôi và tôi cũng thử hy vọng vào điều đó.

    Tôi ngồi lên bậc thềm, kéo Vương ngồi gần mình, để đầu anh ấy ngả lên đùi tôi, vuốt má anh.

    - Nghỉ một chút cho hả hơi rượu đi anh…

    - Ừm…

    Vương tìm một tư thế ngồi thoải mái, dễ chịu, ôm lấy chân tôi, thở đều.

    - Nếu anh cứ say mãi thế này, em sẽ làm gì với anh?

    Đột nhiên Vương lên tiếng khiến cho tôi hơi ngạc nhiên, lúng túng dừng lại động tác xoa lưng anh.

    - Quăng anh vào xe rồi ném anh về nhà hay ở với anh ở đây cho tới tận khi anh hết say?

    Không để tôi phải phân vân lâu, Vương hỏi tôi thêm một lần nữa với hai câu trả lời.

    Kể từ khi quay lại với nhau, chắc khoảng sáu tháng gì đó, cũng có đôi lần tôi nghe thấy Vương thử hỏi tôi về sự lựa chọn nhưng chưa bao giờ anh hỏi thẳng tôi. Lần nào cũng rất nhát gừng, chỉ sợ hỏi xong thay vì trả lời thì tôi sẽ bỏ đi. Vương nói những năm ở bên tôi, anh ấy cũng đã hiểu tôi là kiểu người như thế nào nên khi có thêm cơ hội đến với tôi, anh sẽ không làm gì để bản thân phải hối tiếc cũng như để tôi phải rơi vào kỷ niệm như ngày trước.

    Tôi xốc lại áo Vương, dựng người anh thẳng dậy rồi ôm lấy anh, tựa cằm vào vai anh.

    - Chúng ta cưới nhau đi!

    Tôi lén thở một hơi dài, nói thật nhanh suy nghĩ bao ngày qua tôi luôn trăn trở. Cũng đã đến lúc tôi thôi lông bông trong cuộc đời này, tôi cần một người đàn ông giống như Vương, cần lấy tôi và tôi cũng cần lấy anh. Giống như hai mảnh ghép, chỉ nằm trong một mảng trời nào đó trên tấm ghép, không quan trọng nhưng nhất định phải ghép lại với nhau để có thể hoàn thiện bức hình. Tôi và Vương đối với nhau tình cảm đã không thật sự quan trọng nhưng sự thân thuộc lại giúp chúng tôi có thể chia sẻ được những thiếu sót trong đời mà chúng tôi có thể bù trừ được cho nhau, để có thể hoàn thiện cuộc sống của nhau. Còn với Dim, chắc, cũng chắc thôi, chỉ là đã từng…

    Nói tôi không nhớ đến Dim thì sẽ là nói dối. Một người đàn ông ở bên tôi lâu nhất, khoảng thời gian dài đến cả một thập kỷ như vậy vừa bền vững vừa an nhiên. Người ta từng hỏi tôi, một người phụ nữ cần gì nhất ở người đàn ông có thể làm chủ gia đình. Tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi yên tâm đáp lại, rằng đó là niềm tin. Nếu một người có thể cho tôi niềm tin vững chắc, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi cũng an lòng ở cạnh. Đáng tiếc là có người trao nhưng tôi lại không nhận. Chính xác là tôi đã đánh rơi niềm tin ngay khi tôi có thể được có nó.

    Minh nói lại với tôi câu chuyện mà cô ấy nói với Dim trước khi anh ấy rời đi, về một câu chuyện niềm tin nào đó từng xuất hiện trong hôn nhân của tôi và anh ấy. Minh hỏi Dim về chuyện tại sao lại nói dối là tôi có em bé với cô ấy và hỏi tại sao anh ấy lại giấu tôi về chuyện gia đình cũng như chuyện của Phương Lan. Ban đầu Dim chỉ cười hoặc nói về chuyện khác, không hề có ý định trả lời Minh cho những câu hỏi mà cô ấy vừa đưa ra. Cho đến tận khi cô ấy quá tò mò, bộc phát bằng việc đe dọa nếu anh ấy không chịu trả lời, cô ấy sẽ đánh anh ấy một trận thì anh ấy mới bật cười, nói: “Đó chính là câu trả lời của tôi.”

    - Ý anh là gì?

    Minh không hiểu, ngồi phịch xuống ghế, vắt chéo chân rồi rút từ trong bao thuốc một điếu thuốc, châm lửa hút.

    - Có thể cô nghĩ việc tôi đã làm là ngu xuẩn hay ấu trĩ nhưng tôi đã từng thật lòng mong đợi dù chỉ một lần thôi, việc nói dối của tôi có tác dụng và cô ấy sẽ có phản ứng như mọi người bình thường, giống như cô, tò mò và tức giận. Nếu cô ấy quát lên với tôi và hỏi tôi về một điều gì đó, tôi sẽ cảm thấy hạnh phúc.

    Dim thở dài, bờ vai rủ xuống.

    - Tuy vậy, cô ấy chưa từng hỏi tôi, chưa từng muốn tôi giải thích điều gì. Cô biết không?

    Dim ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn Minh.

    - Tôi không nghĩ tôi có đủ khả năng để khiến cô ấy yêu tôi và hạnh phúc. Việc cô ấy đang làm, đang cố gắng chứng tỏ sự chịu đựng của bản thân không phải việc cô ấy tin tưởng tôi. Cô ấy không tin tưởng tôi, cũng như việc cô ấy không hề yêu tôi…

    - Vậy anh nghĩ cô ấy yêu ai?

    Minh nhả khói, trầm tư nhìn dáng vẻ đau khổ của Dim.

    Dim lắc đầu mệt mỏi, hướng ánh mắt ra ngoài đường, hai tay xoa lấy nhau.

    - Cô ấy yêu một ai đó, không phải tôi.


    Bởi vì Dim tin rằng tôi không yêu anh ấy nên trước sự xuất hiện của Phong và Vương, anh ấy chẳng hề ngạc nhiên, cũng chưa từng truy hỏi. Cũng có thể coi như, anh ấy đang chấp nhận một thực tế mà anh ấy tin tưởng. Và cũng như tôi từng tin tưởng, tôi tin anh ấy và tin vào sự chờ đợi của anh ấy. Đáng tiếc, niềm tin của chúng tôi đều vỡ rồi…


    - Được! Anh nhất định sẽ làm em hạnh phúc.

    Vương vui sướng, nắm chặt lấy bàn tay tôi. Khuôn mặt đang đỏ lựng lên vì say của anh trở nên hạnh phúc lạ thường cùng với đôi mắt ánh lên niềm vui đang nhìn thẳng vào mắt tôi, hứa chắc chắn.

    Tôi nghiêng người, hôn lên má Vương như một sự chấp nhận. Tôi sẽ tin và chợ đợi, bắt đầu từ bây giờ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
    Munn97huongduong08 thích bài này.
  5. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Hic, sao càng về cuối càng đau tim thế này. Huhu... Chị vẫn mong chờ HE cơ, òa òa.
    Quả này hết truyện viết ngoại truyện về Minh - Quân và bé Bia đi, đáng yêu quá.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  6. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chị ơi, thế nhỡ An và Vương về với nhau thì cũng là HE mà. ;;)
    Cái này thì để em xem thế nào đã vì trầy trật mãi mới viết được câu chuyện chính, thêm phần ngoại truyện nữa thì hơi căng. :P Bộ đôi Minh - Quân lại được chú ý ngoài mong đợi của em đấy.
     
  7. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Chị rất đau lòng nhưng mà nếu trong cuộc sống thì chị nghĩ mọi việc sẽ thế này:
    " Có lẽ Dim và An sẽ k về với nhau được nữa, 2 người cùng trải qua những kỉ niệm đẹp và 1 quãng thời gian có ý nghĩa, đã bỏ lỡ nhau và sẽ luôn nhớ về nhau.
    An sẽ kết hôn với 1 ai đó và trân trọng cuộc hôn nhân mới, có thể là Vương hoặc 1 người khác. An cũng học được cách quan tâm người khác, đặt mình vào vị trí người khác và suy nghĩ, mở lòng mình ra. "
    Cơ mà =(( thế thì buồn quá, truyện mà cứ như cuộc sống thì đau lòng chết, chị vẫn thích An với Dim, có thể coi như chị tự sướng đi, huhu...
    Uh, bộ đôi Minh - Quân đáng yêu bất ngờ :P
     
    huongduong08 thích bài này.
  8. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Em phải thừa nhận là chính em viết ra câu chuyện này nhưng em lại không thật sự hiểu nó bằng những độc giả như chị. Từng điều chị nói với em giống như chị đã cùng nhân vật của em trải qua mọi chuyện vậy. ^^
    Mục đích của em viết ra câu chuyện này là viết truyện như viết về cuộc sống. Nó sẽ rất thật, nó sẽ không đẹp nhưng nó thực tế. Em không muốn mọi người đọc truyện của em quá mơ mộng hay hy vọng vào những điều không thật. Như khi em đọc truyện của người khác, đều là ghét nhau, căm thù nhau, gây tổn thương cho nhau nhưng rốt cuộc cũng vẫn không thoát ra khỏi nhau, tha thứ và yêu nhau tới chết. Em thấy họ đề cao tình yêu quá, biến nó trở nên cao thượng và không thật. Tuy vậy, em cũng không thể cấm được những suy nghĩ về một hạnh phúc có thật trong những nỗi đau, rằng ai cũng có quyền hạnh phúc khi họ biết nắm bắt lấy cơ hội.
    Kết truyện của em chị nghĩ sẽ như thế à? ^^ Chị đoán tiếp đi! Em luôn luôn gây bất ngờ đấy.
    Em đang nghĩ có nên viết về Minh và Quân sau truyện này không đây. Nhưng vì đang lười nhác nên cứ để thế đã chị ạ. :D
     
    huongduong08 thích bài này.
  9. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 18: Anh hứa, anh sẽ làm. Em hứa, em sẽ làm.


    “Không có gì chắc chắn hơn việc em đã từng thích anh, điều này là thật lòng. Và không có việc gì chắc chắn hơn việc anh đã từng hứa với em, anh sẽ làm em hạnh phúc, điều này là dĩ vãng.”



    Thứ bảy tuần này Vương sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình anh nên tôi đã lôi Minh ra ngoài mua sắm. Đây có lẽ là lần thứ hai tôi gặp bố mẹ Vương nên tôi cũng cần vớt vát lại hình ảnh không đáng có về ngày xưa đó. Không biết bố mẹ Vương nghĩ sao nhưng tôi thì có chút xấu hổ khi nghĩ lại.

    - Mày cứ mặc chiếc váy hai dây màu xanh coban tao tặng mày tuần trước đi!

    Minh hãm phanh xe, quay đầu nhìn tôi đang cố ngắm vuốt đầu tóc của mình trước khi quyết định hành quyết nó ra sao.

    Tôi chẹp miệng, lắc đầu.

    - Mày nghĩ tao đi diễn xiếc chắc?

    - Vậy mày nghĩ đó là mục đích của tao khi tặng mày cái váy đó à?

    Minh trố mắt, hai tay chống hông, bực dọc hỏi ngược lại. Có vẻ tôi đã lỡ miệng.

    Tôi cười tít mắt, nịnh bợ nắm lấy tay Minh.

    - Ý tao là chiếc váy không hợp với hoàn cảnh đó thôi! Mày cũng biết vụ tao cãi nhau tay đôi với bố mẹ Vương mà. Dù gì bọn tao cúng tính chuyện lâu dài, chẳng lẽ tao lại không làm vui lòng bố mẹ anh ấy sao?

    Tôi giả vờ mát xa cho Minh, chưa được vài phút đã nhanh nhảu bước xuống xe vì đã tia được chiếc váy liền màu tím bên đường. Tuy nó không phải gu của tôi nhưng chắc chắn là hợp với gu của bố mẹ Vương. Dân kinh doanh thường thích kiểu sang trọng, quyến rũ vừa phải như thế này. Dẫu sao với kinh nghiệm từng dẫn một chương trình thời trang thì cái gì nên biết tôi cũng đều biết cả, tinh tế một chút vẫn là hơn.

    Vừa bước chân vào cửa hàng, cả tôi và Minh đều bị một tiếng quát nạt rất lớn hù dọa đến giật mình.

    - Bày một vài cái lèo tèo ở đây còn nhét trong kho một đống. Tôi trả tiền cho mấy người để đến đây chơi hả?

    Minh bĩu môi, lầm bầm bên tai tôi: “Kệch cỡm, chua ngoa!”

    Ngay lập tức, một khuôn mặt quen thuộc đang cau có xuất hiện trước mặt tôi rồi chỉ thẳng vào mặt Minh, lớn tiếng.

    - Cô vừa nói cái gì?

    - Nói gì bà hỏi làm gì?

    Minh đốp chát, không ngừng thể hiện bản thân đang sẵn sàng đánh nhau như thế nào qua vẻ mặt.

    Tôi thật không thể ngờ con mắt đầy nghệ thuật tinh tế của tôi lại đưa tôi đến thảm cảnh như thế này. Mẹ chồng tương lai của tôi đang cãi nhau chửi bới với cô bạn thân của tôi. Điều này thật khủng hoảng!


    Một lúc sau, sự việc tạm thời ổn thỏa khi Vương đến. Mặc dù tôi không muốn sự việc không đáng có này ảnh hưởng đến Vương nhưng vì không muốn gây thêm hiểu lầm nào đáng ngại, tôi đành cầu cứu anh. Còn Minh chỉ chịu bình tĩnh ngồi trong xe khi tôi cố gắng khuyên nhủ cô ấy.

    Tôi cùng Vương quay trở lại cửa hàng chào mẹ anh để ra về.

    - Là con bé xấc xược năm đó phải không?

    Mẹ Vương hất hàm nhìn tôi rồi nói tiếp.

    - À, hay là người phụ nữ không biết đẻ nhỉ?

    Câu nói đầy sự châm chọc đó rất nhanh cắm thẳng vào nơi sâu nhất trong trái tim tôi. Tôi đã không mong bà ấy nhận ra tôi với những lời nói này. Cho dù bà ấy nói tôi mất dạy hay hỗn xược vì hành vi khi đó, tôi còn cảm thấy nó thỏa đáng hơn những gì bà ấy vừa thốt ra khỏi miệng bây giờ. Không biết đẻ? Sao bà ấy có thể nói như thế với tôi?

    - Cháu…

    - Mẹ, mẹ không nên nói cô ấy như vậy.

    Vương ngắt lời tôi, nắm chặt lấy bàn tay tôi. Giọng Vương trầm xuống, không vui.

    Mẹ Vương đi đến trước mặt chúng tôi, ngắt bàn tay đang nắm lấy tay tôi của Vương, nắm lấy.

    - Con còn không biết gì sao? Người phụ nữ này đã từng chung đụng với một gã Tây vớ vẩn nào đó gần chục năm mà thậm chí chưa từng có con. Khoảng thời gian đó, gia đình bình thường cũng phải có tới hai đứa rồi. Rõ ràng cô ta bị làm sao mới không có nổi một mụn con. Nếu không phải vì con Mai không thể mang thai, mẹ đời nào lại chấp nhận chuyện con qua lại với một người phụ nữ như cô ta chứ? Mẹ biết con đau khổ nhưng hãy nghe mẹ, mẹ sẽ tìm một người phụ nữ tốt cho con. Hãy bỏ cô ta đi!

    Mẹ Vương vừa vuốt má Vương, vừa hằn học nói những lời chì chiết tôi. Hóa ra trong ấn tượng của bà ấy, tôi đã luôn xuất hiện đầy xấu xí và đáng khinh thường. Nhưng điều khiến tôi đau lòng không phải là những câu nói của bà ấy, mà là thái độ của Vương. Anh chỉ đứng im, không phản bác, cũng không lên tiếng, mửa câu bênh vực tôi cũng không hề có. Vương im lặng như thể ngầm thừa nhận những câu mẹ anh nói là đúng, hoặc là anh không thể làm gì khác ngoài việc nghe lời mẹ anh.

    Tôi đứng trân mắt nhìn Vương, trong lòng cảm thấy rất trái ngược. Tôi có thể bỏ ngoài tai tất cả những điều không hay, chỉ cần Vương sẵn lòng ở cạnh tôi. Hay, tôi sẽ đáp thẳng những lời vô căn cứ kia rồi bỏ đi mà không ngoái đầu lại.

    Tình yêu?

    Gia đình?

    Một ngôi nhà mới?

    Một người chồng?

    Tôi có thật sự cần không?

    Toàn bộ nhân viên và mấy vị khách trong cửa hàng đều hướng sự tò mò về phía tôi sau khi nghe được những lời xấu xí về tôi từ miệng mẹ Vương. Bà ấy cố tình nói to khi kể về tôi nhưng lại cố ý thêm những tiếng nức nở chèn vào những câu nói khuyên nhủ Vương. Nói cho cùng tôi vẫn là kẻ ngoài cuộc, đòi hỏi sự công bằng là điều không cần thiết.

    Cả cơ thể tôi bỗng chốc run rẩy, nước mắt muốn tràn ra khỏi hốc mắt, cay xè. Tôi không thể khóc trước mặt Vương và càng không thể khóc trước mặt mẹ anh. Như vậy khác nào tôi thừa nhận những điều kia, khác nào tôi đang thừa nhận mẹ anh đã đả kích tôi rất đúng? Không phải đâu… Tôi chỉ muốn khóc trước mặt Dim. Chỉ có ở trước mặt anh ấy, dù đúng hay sai, tôi cũng sẽ nức nở, cũng sẽ an tâm mà không trói buộc bất cứ cảm xúc nào.

    Mấy ngón tay của tôi chạm vào tay Vương. Tôi phát hiện bản thân đã rơi nước mắt nhưng vẫn cứ thế ngước lên nhìn anh, miệng nói khẽ.

    - Em về trước đây.

    Rồi cúi đầu chào mẹ Vương.

    - Cháu xin phép.

    - Khoan đã, An!

    Vương mau chóng bắt lấy những ngón tay đang mất dần đi sức lực của tôi, kéo tôi trở lại bên cạnh anh.

    - Mẹ, để con đưa cô ấy về. Rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau mẹ nhé!

    Sau những giây phút trầm mặc đó, tôi không nghĩ những câu nói này của Vương là điều tôi mong đợi. Anh không muốn bảo vệ tôi. Vậy sau này chúng tôi lấy nhau, mọi oan ức hay khổ tâm, ai sẽ cùng tôi mà gánh lấy?

    - Con không thấy cô ta đi bằng gì đến sao? Đến bằng gì thì về bằng cái đấy! Con không cần mất công lịch sự với cô ta làm gì, để dành cho mấy cô gái mẹ vừa ưng ý đi!

    Mẹ Vương giữ lấy tay Vương, ngăn anh không đi với tôi. Hành động này của mẹ Vương trái lại có thể giúp tôi trút bỏ đi gánh nặng trong lòng. Tôi mỉm cười, gỡ ngón tay Vương đang bám lấy ngón tay tôi.

    - Minh đưa em về, anh đừng lo!

    Tôi bước thật nhanh ra cửa, bước lên xe của Minh và nhất định, không nhìn lại dù chỉ nửa giây nhưng nước mắt đã kịp rơi rất nhiều trong nửa giây cương quyết đó của tôi. Tôi đã ngỡ thời gian có thể thay đổi một con người, cùng với năm tháng trôi qua, hoàn cảnh đổi khác, con người Vương sẽ khác đi, sẽ tự đem tiếng nói của bản thân bảo vệ cho bản thân và những người mà anh mong muốn giữ lấy. Cuối cùng, Vương vẫn là Vương của những ngày trẻ tuổi bồng bột, rốt cuộc cũng không thể vì tôi mà quyết đấu tranh lấy mong muốn của bản thân. Vương không thể làm trái ý bố mẹ anh. Tôi đã biết mà vẫn cố dấn thân vào con đường đầy gai đó chỉ vì thứ niềm tin tôi hy vọng được xây dựng.


    - Tại sao bố mẹ anh lại chấp nhận cho anh qua lại với Huy? Họ đơn thuần chấp nhận giới tính đó của anh sao?

    Tôi vu vơ hỏi khi cùng Vương nói chuyện trước cửa nhà.

    Vương gẩy một hòn sỏi trên nền đất rồi cầm nó lên, ném nó ra xa.

    - Đối với họ mà nói, anh chỉ giống như hòn sỏi kia thôi! Họ đem anh về, nuôi nấng anh, chữa khỏi bệnh cho anh và mong muốn duy nhất của họ trong suốt khoảng thời gian anh khỏe trở lại là giúp họ gây dựng lại sự nghiệp mà ông bà đã để lại. Chấp nhận bản thân mình có thêm một giới tính mới, anh đã mất rất nhiều nước mắt, cũng như tìm kiếm thêm động lực để có thể tự thôi miên bản thân, rằng đó là cách để anh có thể trả ơn dưỡng dục của họ, cũng như làm tròn trách nhiệm cho cậu bé mà đã hiến tặng anh trái tim này.

    Tôi biết Vương là trẻ mồ côi, được gia đình hiện tại nhận nuôi khi anh ấy còn là một đứa trẻ sơ sinh, đỏ hỏn và yếu ớt. Vương lại mắc bệnh tim. Trái tim trong cơ thể anh là của đứa con đã mất của gia đinh họ. Điều này không phải Vương tự nói, tôi biết được là do Dim tìm hiểu giúp tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn không thể nào chấp nhận nổi cách gia đình họ mang Vương ra để kinh doanh, trao đổi rồi gọi đó là cái họ nên nhận được vì nuôi nấng và trao cho anh một trái tim để sống. Không phải đó là việc họ cho đi mà không cần nhận lại sao? Cái tâm ở đời từ bao giờ lại phải tính toán như thế?

    Tôi đã rất phẫn uất thay Vương nhưng cũng không thể thay đổi hiện thực. Vương không bao giờ phản bội lại lòng tin của bố mẹ anh. Việc gì Vương đã hứa, nhất định anh sẽ làm. Nhưng có một vài chuyện không thể đoán trước được, rằng có thể hứa, có thể sẽ làm nhưng cuối cùng vẫn không thể làm được.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
    kamyoMunn97 thích bài này.
  10. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Chương mới hay ^^, chị cũng hơi bất ngờ với cách ứng xử của Vương. Chi tiết con nuôi tuy không mới nhưng mà nó lý giải rất nhiều điều, làm cách ứng xử và tâm lý nhân vật rất hợp lý. Vì sao bố mẹ Vương lại nhẫn tâm như thế, chị tin rằng nếu Vương là con ruột họ sẽ đau lòng cho con họ và không nỡ bắt ép anh như thế. Ngược lại Vương lúc nào cũng mang tâm lý mắc nợ cha mẹ nên sẽ luôn nhu nhược, ko phản kháng. Và cuối cùng, sau bao nhiêu tháng ngày, ngỡ như Vương đã thay đổi, đã nhận ra điều quan trọng, biết yêu thương bản thân và trân trọng người khác thì rút cục anh vẫn cứ là kẻ hèn nhát ngày nào, đây là điều chị hơi bất ngờ vì chị tưởng Vương đã trưởng thành hơn. Có lẽ Vương cũng chỉ có thể có gắng đến mức để bố mẹ miễn cưỡng chấp nhận An nhưng chắc chắn sẽ không thể bảo vệ An trước sự ghẻ lạnh và sự tổn thương họ đem lại, sẽ giống rất nhiều gia đình Việt mà con dâu bị chì chiết, gia đình ngột ngạt. An đã suy nghĩ rất đúng!
    Những người đàn ông trong đời An: Phong thích An bằng tình cảm ích kỉ, trẻ con; Vương yêu An bằng tình yêu hèn nhát, trốn trách nhiệm; Dim yêu An bằng tình yêu vị tha nhưng tự ti. Sau khi trưởng thành, Phong vẫn thế, vẫn là tình yêu cố chấp trẻ con ích kỉ làm tổn thương người khác. Vương hóa ra cũng vẫn hèn nhát như vậy. Còn Dim, liệu anh có trở lại cùng với tình yêu rực rỡ tự tin kiêu ngạo không? Giống như tằm phá kén?
    An cũng trải qua ba quãng tình cảm. Hai lần đầu đổ vỡ cô ấy cũng ích kỉ cũng hèn nhát không nhìn vào sự thật, sống thu mình và tư lợi. Lần thứ ba mới khiến cô ấy tỉnh ngộ, nhìn vào thất bại, suy nghĩ thực sự và tìm cách thấu hiểu, lắng nghe trái tim và mở lòng. Chị tin An bây giờ sẽ mong chờ hạnh phúc, cố gắng vì nó và đón nhận nó như bất cứ cô gái bình thường nào. Tuy muộn màng nhưng liệu có hạnh phúc nào cho An không?
    P/S: Tầm này An bao tuổi rồi em nhỉ? 35? 40? Dim hơn An tầm 5t đúng không? Sản phụ này tuổi cũng quá cao đấy:P
     
    huongduong08Mộc miêu thích bài này.
  11. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Lần nào chị vào đọc chương mới cũng cho em những nhận xét chi tiết, em không biết nên cảm ơn chị thế nào nữa.
    Em thấy thật mừng vì mình cũng có thể khắc họa ra nhân vật để mọi người có thể tưởng tượng và hiểu được. Em nghĩ, cũng may cho mình thật. Vì em viết lủng củng và có chút vụng về.
    Em rất muốn nói cho chị cái kết em định sẵn trong lòng em là như thế nào nhưng mỗi ngày, mỗi chương em viết ra, đọc mỗi lời nhận xét, em đều nghĩ, mình có phải nên thay đổi kết quả không vì nếu nhìn thẳng vào những gì em đang nghĩ và đang viết, cuối cùng, kết quả sẽ rất khó chịu đấy chị ạ. Bởi vì từ đầu, em không định cho truyện này HE, hướng đi của em là SE hoặc OE, nhưng dần dần, em lại để cho cảm xúc quyết định, không gò bó nó nữa.
    Còn về điều chị hỏi thì về mấy số má em toàn bị lẫn lộn lung tung ngày tháng tuổi tiếc thôi nhưng An hiện tại đang 34 tuổi. Và Dim thì hơn cô ấy 4 tuổi. :-"
     
  12. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 19: Là một điều gì đó khác trước


    “Khi tất cả mọi thứ đều thay đổi, tôi còn đợi điều gì để khiến tôi đổi thay?”


    Nước sôi sùng sục trên bếp, reo ầm ĩ một hồi tôi mới chợt sực tỉnh khỏi cơn buồn ngủ, lúi cúi bắc xuống bàn, đổ đầy một bát loa rồi xé gia vị vào. Tôi lục tìm trên tủ bếp chiếc đĩa nhỏ để úp lên bát loa, xong việc lại nằm ườn ra ghế, lật mấy trang tạp chí để đọc.


    “Mở cửa cho tao!”


    “Anh đến rồi.”


    “Tớ ở bên ngoài.”


    Cùng một lúc, ba tin nhắn gửi đến điện thoại của tôi khiến nó rung lên liên hồi. Tôi cau mày, muốn chui vào trong tủ quần áo ngồi thiền một lúc. Đi đi đi lại một hồi, tôi cũng quyết định mở cửa.

    Vừa mở ra, khuôn mặt Minh chình ình xuất hiện, ló vào không chút lịch sự rồi giật lấy quả táo trên tay tôi, xông vào thẳng nhà, ngồi yên trên ghế đẩu ở trong bếp, nháy mắt nói với tôi: “Bởi vì tao tốt nên tao sẽ đợi. Xử lý hắn đi!”

    Tôi bước hẳn ra phía hiên ngoài sau khi nhắn tin cho Phong, bước lên xe của Vương. Từ khi lên xe, tôi đã cảm thấy không khí ngột ngạt. Vương gục đầu trên vô lăng, đến cả tiếng thở cũng thấy nặng nhọc, ưu phiền.

    - Em đi pha nước gừng cho anh nhé?

    Tôi ngửi thấy mùi rượu quyện đặc trong không khí điều hòa. Ở trong không gian kín, thứ mùi này quả thật không dễ chịu.

    Tay tôi vừa chạm đến nắm cửa thì Vương đã giữ tôi lại, ôm rịt tôi vào lòng, giọng mê man.

    - Có thật là em muốn lấy anh không?

    Càng ngày, nỗi lo lắng của tôi về Vương càng lớn, tưởng chừng như không thể phá bỏ lại thêm nặng nề và trĩu xuống lòng tôi. Tôi đã đấu tranh, đã suy nghĩ rất nhiều về thứ tôi muốn là gì. Rất nhiều đêm khi tôi nói chuyện điện thoại với Vương xong, tôi đều thử nghe tiếng lòng của bản thân, thử xem mình có thể tin vào những điều hiện tại hay không. Cho đến tận chiều nay, khi mẹ Vương sỉ nhục tôi với một cái cớ vô lý đến nỗi tôi chỉ muốn hét lên cho tất cả mọi người biết nỗi khổ trong lòng tôi thì tôi vẫn tìm cách để suy nghĩ, tự nói với bản thân, điều này chẳng có ý nghĩa gì với cuộc sống của tôi. Trước đây khi cố gắng bắt đầu mối quan hệ với anh, tôi đã huyễn hoặc bản thân rằng mình có thể cho cả tôi và anh thêm một cơ hội. Tôi muốn lấy Vương. Phải rồi, tôi thừa nhận, tôi khao khát có gia đình, có những đứa trẻ và một người đàn ông yêu tôi. Nhưng tôi cũng muốn thừa nhận một điều, tôi không còn thích Vương. Cả yêu, cũng không hề có. Và rồi tôi lại nghĩ, vào cái tuổi này rồi sẽ chẳng còn ai cần lấy tôi, tôi còn có thể trông đợi vào tuổi tác hay lý do nào của bản thân để trì trệ việc có một gia đình nữa đâu?

    - Thật.

    Tôi giữ lấy cánh tay Vương đang dần dần tuột xuống trên vai tôi, mỉm cười buồn bã.

    - Thật chứ?

    Vương hỏi lại ngay lập tức, nhìn thẳng vào mắt tôi với những tơ máu hằn lên trong mắt. Một người không tỉnh táo thường cho rằng mình đang rất tỉnh, cho nên điều họ nói chính là cái họ đang để trong lòng. Rõ ràng, Vương không tin tôi. Nhưng ngay khi tôi định đáp lại, Vương đã chồm lên người tôi, cố gắng hôn lên má tôi rồi gần như cưỡng đoạt, ép tôi vào một góc xe, chà sát môi tôi đến đau nhói.

    - Vậy… vậy hãy cho anh đi…

    Giọng nói gấp gáp, ám đầy dục vọng của Vương như một cái tát đánh thẳng vào lý trí của tôi. Tôi khó thở, kiên quyết chống cự đến cùng, đẩy Vương ra xa. Bởi vì tôi đẩy khá mạnh nên đầu Vương đập ngay vào cửa kính, lại thêm men rượu xộc lên đầu, ngóc lên một chút rồi ngủ luôn trên vô lăng.

    Tôi lôi Vương ra khỏi xe, gọi cả Minh ra dìu anh vào nhà. Minh dĩ nhiên không thích thú với việc tôi rước một con ma men vào nhà, ương bướng đẩy Vương nghiêng hẳn về phía tôi. Nói chung vẫn không giúp được gì cho tôi. Cuối cùng Minh ngúng nguẩy, cào vài cái lên mặt tôi rồi làu bàu:

    - Chị về đây. Dỗi!

    - Mà sao giờ này lại đến?

    Tôi phủi ống tay áo bị chà vào tường, giữ Minh lại hỏi chuyện. Một cô dâu mới như Minh không ở nhà với chồng lại mò sang đây. Nơi ở của cô ấy cách xa chỗ tôi, chẳng có lý gì mà cô ấy lại tình nguyện đến đây chỉ để ăn một quả táo rồi đi về.

    - Cậu ta gọi cho tao, hỏi tình hình của mày. Tao biết ngay kiểu gì cậu ta cũng đến tìm mày nên tao đi theo. Cho chắc ăn!

    Minh cười hề hề. Mắt Minh hấp háy, đánh mắt sang bên kia đường. Phong đang ngồi đút tay vào túi quần ở trên ghế đá, tầm mắt hướng thẳng chỗ tôi đang đứng.

    Tôi ghé tai Minh, thì thầm.

    - Mày đã nói gì?

    - Tao nói: “Mày trúng độc toàn thân.” Chấm hết.

    Dứt lời, Minh té rất nhanh. Chưa đầy một phút sau đã thấy Minh yên vị trên xe, nổ máy rất êm và phóng đi cũng bằng với tốc độ cô ấy trèo lên xe. Tôi biết ngay Minh luôn muốn trêu chọc Phong, chủ yếu do cô ấy không vừa mắt với những gì Phong đã làm với tôi.

    Tôi “hừ” một tiếng, quay trở vào nhà đắp chăn tử tế cho Vương rồi đi vào bếp rót trà thảo mộc vào cốc, quay ra ngoài.

    Kể từ sau vụ kiện, tôi không gặp Phong nữa. Có đôi lần tôi nghe phong phanh về việc Phong muốn gặp tôi nhưng tôi đều bỏ ngoài tai, không muốn phát sinh thêm chuyện gì rắc rối với cậu ấy. Tôi không muốn giữa tôi với Phong có thêm những kết cục giống như vụ kiện này, chẳng ai tiến được mà cũng chẳng ai lùi được. Tôi muốn cho cả tôi và cậu ấy đều có một con đường để đi, ít ra gặp nhau vẫn có thể nói một lời chào.

    Bầu trời đêm quang đãng với những đám mây đen tản dần ra xung quanh, gió thoảng qua rất nhẹ, tựa như một tấm vải lụa mềm mại lướt qua mi mắt tôi khiến nó rung lên rồi rất nhanh mà chuyển động theo. Tôi cụp mí mắt, không thích ứng được với thời tiết ban đêm dù nó khá dễ chịu. Bình thường giờ này tôi đang ngủ, hoặc cũng là nằm trên giường xem vài bộ phim tình cảm sướt mướt chứ không còn thích lang thang vào ban đêm như ngày trước.

    Tôi đưa Phong cốc trà rồi ngồi xuống bên cạnh Phong, duỗi chân ra phía trước, ngửa mặt lên nhìn trời đêm.

    - Cậu nói xem, trên trời có bao nhiêu ngôi sao?

    Phong đang nhìn con sên nhỏ đang bò trên đường, nghe vậy cũng chậm rãi nhìn lên, rất lâu sau mới đáp.

    - Một.

    Lời nói cụt lủn của Phong như thể bị không khí nuốt trôi, khiến tôi không nghĩ mình có thể tin là mình vừa nghe thấy điều đó, tôi hỏi lại.

    - Một? Sao lại là một?

    Tôi nhìn lại bầu trời một lần nữa để kiểm tra rồi quay lại nhìn Phong. Phong gầy, gầy thật. Hai bên má hóp lại, lộ rõ khung xương vốn đã nhỏ lại càng thêm nhỏ đi, cả khuôn mặt có lẽ cũng không to hơn bàn tay cậu ấy là bao. Mái tóc dài không còn vẻ lãng tử như mọi ngày, thay vào đó nó lại được buộc một cách cẩu thả ra đằng sau, một vài sợi tóc ở hai bên mang tai còn ương bướng không chịu vào nếp, bay lung tung ra bên ngoài. Trên cằm vẫn còn sót lại một vài sợi râu, dường như vừa trải qua một cuộc truy quét vội vàng. Đôi mắt một mí trũng xuống, không còn sức sống.

    Tôi buồn bã, thu lại tầm nhìn và tiếng lòng vào trong, quay mặt ra phía khác.

    - Bởi vì trong lòng tớ chỉ nghĩ về một ngôi sao nên dù trên trời có bao nhiêu ngôi sao đi chăng nữa, tớ vẫn chỉ nhìn thấy một ngôi sao mà thôi!

    Lòng tôi nổi lên một cơn sóng nhỏ, xô trái tim tôi nằm gọn lại một góc, nhỏ bé. Tôi không bắt bản thân giả vờ như không hiểu như trước đây. Tôi hiểu điều Phong nói, vốn dĩ không biết nên tiếp lời ra sao, lại buột miệng.

    - Ngôi sao đó cũng đến lúc phải dập tắt đi. Trời sẽ sáng lên và mặt trời sẽ sớm mọc.

    Tôi mím môi, suy nghĩ về điều mình vừa nói, nghiêng đầu nhìn Phong lại bắt gặp ánh mắt của cậu ấy đang đặt thẳng vào tôi. Tôi thoáng giật mình, co vai lại.

    Phong khẽ mỉm cười, đôi môi cong hờn nửa muốn kéo lên nửa muốn hạ xuống, cảm xúc cũng vì đó mà không yên. Phong lắc đầu, nhìn tôi một giây rồi cúi đầu xuống.

    - Tớ biết làm sao được khi mà nhìn ngôi sao đó rồi thì dù trời có sáng lên, tớ cũng chỉ nghĩ về nó cơ chứ?

    - Thật ra, cậu không yêu tớ như cậu vẫn nghĩ đâu.

    Ngón tay tôi chạm vào tay Phong, dè dặt nắm lấy rồi tôi xoay mặt cậu ấy lại, để cậu ấy nhìn tôi.

    - Chỉ là cậu muốn tớ đáp trả lại tình cảm của cậu. Nếu tớ vui vẻ đồng ý bắt đầu lại với cậu, trong lòng cậu cũng không hề thoải mái, cậu có từng nghĩ đến điều này không?

    Trong đáy mắt Phong thoáng hiện lên tia ngỡ ngàng, lại thêm chút thất vọng như thể tôi đã nói trúng suy nghĩ của cậu ấy, khiến cho cậu ấy không có cách nào gạt bỏ suy nghĩ đó trong khỏi đầu được.

    - Thật ra năm đó tớ đã thử chờ đợi cậu, nuôi hy vọng cậu sẽ quay về với tớ dù cậu đã bỏ đi mà không nói với tớ một lời, dù cho cậu biết rằng tớ thích cậu. Tớ đã từng đợi cậu… cho đến tận khi tớ không nghĩ bản thân tớ không thể đợi thêm được nữa vì tớ đã thích một người khác. Tình cảm vốn dĩ không thể nói trước được. Tớ lại là một người ích kỷ, nếu là điều tớ muốn thì tớ sẽ làm theo cách tớ cho là đúng. Tớ có thể vì một người mà bất chấp tất cả nhưng cũng là người có thể bỏ một người vì tất cả, nếu tớ cho rằng cần phải kết thúc. Cũng như bây giờ, khi Dim vừa rời đi, tớ lại chọn cách ở bên một người khác.

    Tôi chọn cách thật lòng với Phong để giải thoát những suy nghĩ đau khổ của cậu ấy luôn vì tôi mà mệt mỏi. Nếu tôi chịu nói ra lòng mình thì những năm cậu ấy chờ đợi tôi, đau khổ và hận thù tôi cũng không dài đến thế. Chí ít cũng có người để cậu ấy chấp nhận cậu ấy nên hạnh phúc cùng người đó, chứ không phải tôi - một người vô tình xuất hiện trong thời niên thiếu của cậu ấy rồi lạnh lùng rũ bỏ tất cả khi trưởng thành. Mai nói với tôi, dù cho cô ấy có ở bên Phong bao lâu thì cũng không thể bằng thời gian cậu ấy có với tôi trong những năm tháng còn đi học. Bởi vì tôi là mối tình đầu của Phong. Tôi biết, mối tình đầu luôn là mối tình khó phai nhạt nhất trong lòng của mỗi người, là mối tình trọn đời không có giây nào là ngừng nhớ tới. Dù đau khổ hay vui vẻ, cũng luôn là những ký ức đáng để trân trọng trong đời. Nhưng tôi lại không phải kiểu người như thế. Tôi luôn luôn sống thực tế nhưng tôi cũng luôn tự cười với chính mình, tôi thực tế đến mức tôi không nghĩ rằng mình đang sống và đang yêu, giống như tôi là một cái thời khóa biểu, ngày hôm nay nhất định sẽ khác với ngày hôm qua và hoàn toàn không trùng với ngày mai.

    - Tớ đã rất thích cậu, cũng đã rất yêu Dim, nhưng cậu xem, giờ tớ ở bên một người khác, cũng đã nghĩ về chuyện kết hôn. Chúng ta chỉ cùng rẽ chung một lối, đâu phải dừng lại hẳn, cậu cũng phải đi tiếp chứ? Cậu có thể thích tớ thì cũng có thể thích một người khác, cố chấp vẫn là điều không nên. Ba mươi tư tuổi rồi, cậu phải trưởng thành đi!

    Tôi vỗ vào vai Phong mấy cái. Vốn định ôm lấy cậu ấy vỗ về nhưng lại thấy ánh điện từ trong nhà hắt ra, có lẽ Vương đã tỉnh, nếu anh ấy nhìn thấy cũng không phải là điều hay ho gì. Tôi biết vị trí của mình trong mọi câu chuyện, chỉ là có lúc tôi thích phóng túng rồi lại có lúc kiềm chặt bản than, ví dụ như lúc này.

    Tôi gượng gạo nhoẻn miệng cười khi thấy ánh mắt của Phong nhìn tôi đã dịu đi, không còn quá bi lụy như ban nãy nhưng lại là ánh mắt của một người có những tâm tư không thể nào nói thành lời.

    Mãi cho đến khi bóng lưng của Phong khuất sau những tòa nhà cao ngất, tôi mới chậm rãi thở dài. Câu nói cuối cùng của Phong trước khi tạm biệt tôi đã khiến tôi buồn bã. Buồn bã cũng chính vì quá thấu hiểu, cho nên buồn, cho nên không vui rồi thở dài. Cậu ấy nói: “Có thể cậu không cần nghe điều này nhưng… tớ yêu cậu, An ạ! Luôn luôn là như vậy, cả năm đó và ngay lúc này.”

    Rốt cuộc những điều mà tôi thường chối bỏ chỉ là những điều tôi nghĩ là không đúng nhưng thực tế thì nó luôn đúng với người khác, chỉ sai với mình tôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  13. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 20: Điều gì là có thể?


    “Một giây trước chúng ta đã từng là tất cả nhưng chỉ một giây sau chúng ta đã trở nên hoàn toàn xa lạ.
    Liệu anh có nghĩ đến một giây tiếp theo không?
    Em thì có đấy.”




    Mối quan hệ giữa Vương và tôi chững lại khoảng một thời gian sau buổi sáng hôm anh tỉnh dậy ở nhà tôi và nói câu xin lỗi. Tôi không nói gì, cũng không có ý định liên lạc với anh. Tôi cứ ngồi đờ đẫn cả đêm hôm đó, rồi cho đến ngày hôm sau, hôm sau nữa tâm trạng cũng không thể đi lên vì những điều Phong để lại. Điều thứ nhất là Phương Lan đã kết hôn vào tháng trước. Điều thứ hai là lý do cho số tiền bồi thường lại được thỏa thuận xuống một phần ba và số tiền tôi được trả thay là do Dim trả, thay vì thông tin ban đầu là do Phong trả. Dim đã đến gặp Phong, nói chuyện như hai người đàn ông với nhau - theo cách nói của Phong, cậu ấy còn kèm thêm hai chữ “yêu cậu” vào sau cụm “hai người đàn ông”. Cuối cùng, không có bất cứ sự xin xỏ hay nhờ cậy giúp đỡ gì từ Dim, Phong chấp nhận thỏa thuận lại và để Dim trả thay tôi số tiền vi phạm. Phong mỉm cười với tôi rồi nói: “Anh ta rất yêu cậu vì trong mỗi câu chuyện của anh ta, đều có cậu.”

    - Tại sao cậu lại chấp nhận thỏa thuận lại?

    Tôi dẹp bỏ những suy nghĩ về Dim sang một bên, lưỡng lự hỏi lại Phong.

    Phong nhếch môi cười, nhíu đôi chân mày rậm xuống, khẽ gõ lên trán tôi.

    - Thế mới nói trình độ của người học hành nhiều và người không thích học hành cũng không khác nhau nhiều.

    Nụ cười trên môi Phong rộ lên, như trở về ngày xưa ấy, trong một góc quán kem, cậu ấy cũng nói với tôi những điều này và dĩ nhiên, tình cảm của tôi dành cho cậu ấy cũng bắt đầu từ ngày hôm đó - thứ tình cảm mới lớn nhen nhóm chậm rãi rồi cũng chầm chậm lụi tắt đi sau một cơn mơ.


    Ngày kia là sinh nhật của bố tôi, có cả mẹ, bác Vỹ và cả gia đình nhà Hà đến dự. Hà đã lập gia đình được mấy năm với một anh chàng kỹ sư điện ở quận Cam và cũng đã có hai nhóc tỳ xinh xắn. Thi thoảng tôi cũng nói chuyện với cô ấy qua mạng, hỏi thăm và nói vài câu chuyện ngớ ngẩn ngày xưa, cũng không có quá nhiều thứ giữa tôi và cô ấy để liên hệ.

    Vốn dĩ tôi sẽ đến sinh nhật bố cùng Vương vì tôi dự định giới thiệu anh với mọi người khi gia đình tôi được đông đủ nhưng công việc ở công ty có chuyện đột xuất nên anh đã bay sang Hong Kong từ hôm trước. Vì vậy mà tôi đã trở về nhà một mình để có thể mua bánh cho bố, kịp cho ngày mai làm sinh nhật vì quán bánh ưa thích của bố không làm việc vào chủ nhật. Gần một năm nay bố tôi rất thích ăn bánh ngọt, lại chỉ thích ăn ở một quán duy nhất nên ngày sinh nhật cũng chỉ muốn mua bánh của quán này. Vì quán cách khá xa nhà nên tôi tiện đường về ghé vào mua cho bố. Quán nằm ngay ngắn trước cột đèn đỏ ở ngã ba với chiếc biển hiệu để chồng lên một chiếc bàn nhỏ kê ở ngay sát cửa ra vào. “Vecchio” - một cái tên ngắn nhưng đặc biệt. Trong tiếng Ý, nó có nghĩa là “xưa cũ”, tôi đã từng nghe nói rất nhiều về từ này bởi vì tôi từng sở hữu một cây bút máy khắc chữ “Vecchio”. Cây bút máy này là của Dim tặng cho tôi khi lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò và cũng chính anh ấy là người giải thích ý nghĩa của nó cho tôi. Sở dĩ tôi nhớ về nó, hơn cả kỷ niệm, nó là thứ mà tôi luôn giữ gìn, luôn mang theo bên mình, kể cả là bây giờ. Tôi không dùng nó thường xuyên, cũng không hay mang ra ngắm nghía, chỉ đơn giản là thiếu nó trong túi, tôi cảm thấy không quen.

    Đúng như tên gọi của quán, mọi thứ trong không gian nhỏ bé này đậm chất vintage, cũ kỹ và cổ xưa với màu nâu đất trải dài từ sàn nhà cho đến những tờ giấy dán tường. Khi mới bước vào quán, tôi ngửi thấy mùi lá dứa thoang thoảng, thơm dịu và nhàn nhạt, lại có cả mùi bột, mùi kem hoà quyện vào không khí. Tôi thật sự đã nghĩ, mình đến quán này quả là hơi muộn. Chỉ mới ngắm nghía và thưởng thức phần ngửi thôi đã cảm thấy mọi thứ của quán này không tồi chút nào. Tôi gọi một cô bé nhân viên đội chiếc mũ nồi màu xám có gắn chiếc huy hiệu chữ “Vecchio” lại gần và đặt một chiếc bánh tráng trí đầy ắp táo - thứ quả bố tôi yêu thích nhất. Bởi vì chiếc bánh được yêu cầu trang trí đơn giản nên họ làm ngay cho tôi mà không bắt tôi phải đặt trước. Quán nhỏ mà đông, may là tôi đến sớm, không thì đã phải đứng ở tận ngoài cửa chờ đợi.



    “Look into my eyes – you will see

    What you means to me

    Search your heart- search your soul

    And when you find me there you’ll search no more.”



    Tiếng nhạc quen thuộc phát lên trong quán như vừa được ai đó thay vào. Tôi xoay chiếc điện thoại trong tay, tự cười một mình. Có lẽ tôi là một người hoài niệm, cùng một ngày mà luôn cảm thấy cái gì cũng quen thuộc, như thể cái gì mình cũng từng trải qua. Ngay cả bài hát này, tôi cũng từng rất thích, từng để làm nhạc chuông cho Dim. Còn của tôi là bài “If you and me” – bài hát mà cả tôi và anh ấy cũng thích nghe, có lần còn nghe cả một đêm, cứ nằm cạnh nhau rồi nghe nhạc, thậm chí còn không thiết tha nói thêm với nhau điều gì. Tôi đã nghĩ rằng đó là buổi tối bình lặng nhất trong cuộc đời tôi, không suy nghĩ, không mệt mỏi.

    Mấy ngày nay tôi đang phải cố gắng làm vừa lòng mẹ chồng tương lai sau khi bà ấy chấp nhận một đám cưới sắp tới của tôi với Vương. Bà ấy không thích tôi, gặp mặt lần nào cũng phải chì chiết đôi ba câu, nếu không cũng là xoi mói cái này cái nọ. Tuy vậy, bà ấy không còn chỉ trích tôi về việc có con vì cuộc nói chuyện của chúng tôi vào tháng trước. Cũng như mọi tình tiết gay cấn khác trong cuộc đời, bà ấy hẹn gặp tôi, yêu cầu tôi từ bỏ và kéo vị trí của tôi xuống đáy thấp nhất trong xã hội. Tôi vốn định không nói gì, cũng không định đôi co tranh cãi, cuối cùng cũng chỉ nói vài ba câu coi như là lời tạm biệt nhưng không ngờ những lời tạm biệt đó lại tác động đến suy nghĩ của bà ấy. Đúng một ngày sau, bà ấy gọi cho Vương và nói bà ấy đồng ý về việc anh ấy nên có một người vợ. Dĩ nhiên với tính cách của bà ấy, bà ấy sẽ không nói thẳng là tôi nhưng chỉ cần là điều đó thôi cũng đủ cho tôi cảm thấy may mắn và vui vẻ. Tôi đã nói với bà ấy: “Bác à, điều duy nhất con muốn làm cho Vương đó chính là trở thành một sự lựa chọn của anh ấy, để anh ấy được quyền chọn lựa và được tự do có được hạnh phúc mà anh ấy muốn, chứ không phải là bác muốn.” Tôi tin là bà ấy có thể hiểu những điều tôi nói, và tôi đã đúng. Hơn hết, bà ấy còn thấu hiểu và tin theo tôi.


    - Chị ơi, cảm phiền chị đợi thêm mười phút ạ! Thợ làm bánh của quán em vừa bị bỏng nên làm sẽ lâu hơn một chút. Mong chị thông cảm ạ!

    Cô bé nhân viên dè dặt đưa cho tôi một đĩa chocolate lava cake và một ly trà đào ướp hoa - một thức uống không có trong thực đơn.

    Tôi đón ly trà từ tay cô bé, mỉm cười cảm thông, nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng bếp, trong lòng dậy lên chút lo lắng. Có lẽ thợ làm bánh bị bỏng nặng nên mới để nhân viên ra xin lỗi như thế này, không biết có làm sao không.

    - Không sao đâu!

    - Vâng, em cảm ơn!

    Cô bé nhân viên nở nụ cười, ôm cái khay gỗ vào lòng rồi rời đi.

    Một lúc sau, mẹ kế gửi cho tôi hình chiếc bánh mà lần trước bố đã mua để tôi có thể bảo họ trang trí giống như thế. Mối quan hệ của tôi và mẹ kế tốt lên theo năm tháng, tôi cũng có nhiều thiện cảm với bác ấy vì đã chăm sóc bố rất tốt, cũng có thể coi là bạn đời lý tưởng khi vừa biết dung hoà chuyện công việc và chuyện gia đình. Tôi ngưỡng mộ bác ấy, vì mọi thứ.

    Tôi cố gắng gọi nhân viên để đưa hình chiếc bánh nhưng chẳng có một ai có thể lắng nghe tôi vì giờ đã quá đông khách hàng. Theo chỉ dẫn của một nhân viên, tôi tự tìm vào phòng bếp để nói chuyện với thợ làm bánh.

    Trong bếp càng trở nên bận rộn hơn với những đợt bánh nóng hổi và cả một góc đầy ắp những chiếc bánh kem đầy màu sắc đang đợi trang trí theo yêu cầu. Tồi tìm thấy chiếc bánh táo dang dở đang được thợ làm bánh gắn những miếng táo hình xoắn ốc lên trên. Tôi không muốn làm anh ta giật mình nên yên lặng đứng ở một khoảng cách vừa phải nhìn từng động tác cẩn thận, chăm chút của anh ta. Tôi thích thú mỉm cười. Dáng vẻ tập trung khi làm bánh của anh ta rất giống Dim, như thể cả thế giới chỉ tồn tại một khoảnh khắc này. Bỗng anh ta cất tiếng nói, bằng chất giọng trầm ấm, ân cần.


    - Linh này, em ra nói với khách là bánh táo sắp xong rồi đi!


    Nụ cười trên môi tôi từ từ vụt tắt, tôi đứng khựng người lại. Chợt như không biết phải làm sao, tôi định sẽ đứng mãi như thế cho đến khi anh ta quay đầu nhìn vì không thấy tiếng đáp lại, tôi rụt chân, nấp vào sau bức tường. Tôi nắm chặt hai tay, gần như nín thở đợi cho tiếng bước chân của anh ta dừng lại khi cô bé nhân viên tên Linh đã vội vàng trả lời. Trong vài giây ngắn ngủi đó, có rất nhiều suy nghĩ lướt qua tâm trí tôi khiến tôi tưởng chừng như đã bế tắc. Tôi cố gắng hít thật sâu, mở điện thoại ra và áp lên tai. Chỉ sau hai hồi chuông, bên kia đã có người bắt máy.

    - Cậu… có thể nói cho tớ biết, em gái cậu kết hôn với …

    - Tớ biết cậu muốn hỏi gì.

    Phong điềm đạm đáp lại nhưng lại không có ý định nói tiếp.

    - Vậy?

    - Tại sao cậu không tự hỏi xem, đáp án mà cậu muốn là gì?

    Câu nói của Phong chạm đúng cơn đau âm ỉ của tôi. Nỗi đau như muốn vỡ tan ngay lập tức nhưng sự đau đớn lại chậm chạp lan dần trong tim tôi. Tôi thừa nhận, tôi đã đợi anh ấy. Tôi đã đợi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  14. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Xời ơi, cúp đúng đoạn hay nha. Em làm chị thót cả tim, thực ra đoạn bước vào quán bánh thấy quen thuộc chị đã ngờ ngợ rồi, có điều vụ mẹ Vương đồng ý đám cưới làm chị bị đánh lạc hướng:)) Thôi, cho đời nó mơ mộng tí, HE nhá nhá :-*, HE thì chị mới dám đi quảng cáo cho mọi người đọc chứ SE hay OE thì chị chỉ dám đọc một mình:P.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  15. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 21: Tạm biệt. (End)



    “Đời em đã từng có anh.”



    Trong mọi thời điểm của cuộc đời, dù khó khăn hay có chuyện gì đột ngột xảy ra, tôi luôn biết mình nên phải làm gì, sẽ lựa chọn ra sao và bước tiếp thế nào. Tôi hiểu rõ bản thân mình, hiểu tới nỗi tôi nghĩ chỉ cần tôi không yêu thì việc sống một mình đối với tôi không phải điều gì quá đau khổ. Nhưng tôi đã lựa chọn yêu và sẵn sàng vì yêu mà trở nên mệt mỏi. Tuy vậy, tôi luôn nghĩ mình là một người may mắn vì những người đàn ông đến bên đời tôi, dẫu chỉ là một khoảnh khắc, họ đều đã từng trân trọng và chỉ nhìn về tôi. Tôi cũng chưa bao giờ hối tiếc về những gì tôi đã có, với mỗi người đàn ông lưu lại trong cuộc đời tôi vào từng thời điểm, tôi đều dành hết trái tim của mình để nâng niu từng chút từng chút một những gì tôi với họ có với nhau. Tôi có thể thờ ơ, có thể xấu tính hay có thể không được ngoan hiền nhưng chí ít, tôi vẫn có một điều để tự hào với bản thân và với những người tôi đã từng thương nhớ, đó là sự chung thuỷ. Và tôi biết chẳng có gì là mãi mãi, giống như tình yêu của tôi, giống như sự chung thuỷ mà tôi luôn tự hào, tôi biết rồi nó cũng sẽ biến mất như cách nó hình thành trong tôi. Rất lâu sau ngày hôm đó, tôi đã nhớ về câu nói đầu tiên của tôi, với anh ấy, Dim.



    “Em đã đợi anh.”


    Và rồi, chúng tôi tạm biệt nhau, lần cuối cùng trước khi tôi còn thương nhớ anh ấy và cũng là lần cuối cùng, anh ấy nói anh ấy yêu tôi. Quan trọng là sau khi tôi đã học cách đợi được Dim thì Dim cũng từ bỏ việc đợi chờ tôi. Cứ thế chúng tôi nghĩ, duyên phân chúng tôi không đứt đoạn nhưng cũng không còn vững chắc, ai nắm đầu này ai kéo đầu kia đã không phải còn là chuyện mà chúng tôi lưu tâm nữa.

    Dim đưa tôi đến đầu ngõ, nói với tôi, anh ấy sẽ đi làm cha xứ, cũng không quay trở lại đây. Tôi hỏi anh, đã định như thế sao còn quay lại. Khi nói câu đó, tôi đã nhận ra sự trách móc nhẹ nhàng xen lẫn nỗi buồn không buông của mình, tôi thẹn thùng, quay mặt đi. Lòng bàn tay tôi trở nên ấm áp bởi luồng khí nhẹ nhàng truyền tới, sau đó là một làn môi mềm chạm vào mỗi đầu ngón tay tôi, thức tỉnh sự lạnh lùng cố níu của tôi. Tôi nhìn xuống, Dim đang hôn lên tay tôi bằng sự dịu dàng nhất mà tôi từng thấy. Có lẽ là không phải, giống như cách anh ấy đã yêu tôi ngay từ lần đầu tiên. Dim từng nói, chuyện yêu anh hay không thì sau này sẽ là hối hận của một mình em, không phải anh bởi vì ngay từ khi biết em có mặt trong cuộc đời anh, anh đã yêu em rồi.

    Lúc Dim ngẩng lên nhìn tôi thì tôi đã rơi nước mắt. Nước mắt không vội, lòng tôi mới vội, tim tôi mới vội. Nó cứ chậm rãi ứ đọng trên hàng lông mi rồi ngay khi chạm phải ánh mắt đượm buồn của Dim, nó đã cố chấp chảy vô lối khắp khuôn mặt tôi như thể nó đã đợi để được rơi vào giây phút này.


    “Vẫn là anh không thể để cho em hiểu mình. Có thể em không tin, nhưng chỉ từ lúc chúng ta bước ra khỏi cửa hàng bánh, anh mới dừng lại việc đợi chờ em. Anh quay về cũng chỉ có một lẽ vậy. Và anh nghĩ, anh sẽ rời khỏi đây, cũng vẫn là một lẽ đó.”


    Lời nói tạm biệt của Dim đã không còn thêm ba từ, anh yêu em. Lần này chỉ là hai từ vỏn vẹn, tạm biệt. Không phải anh yêu em, cũng không phải hẹn gặp lại em, mà chỉ là tạm biệt. Tạm biệt.

    Dưới chân tôi là một hộp nhỏ màu đen, đặt cẩn thận trên nền gạch phủ đầy nước mưa. Tôi đứng lặng nhìn bóng Dim đi xa khuất, bóng lưng to lớn mà cô đơn ấy cứ thế đi xa tôi mãi. Cuối cùng thì tôi cũng đã có một niềm tin trọn vẹn dành cho Dim, vậy mà đó lại không phải tình yêu mà lại là sự chia ly. Tôi biết có một vài thứ đã kết thúc, tiếng còi xe bên đường, tiếng radio lúc sáu giờ chiều, cuộc gọi đường dài của Vương và sự chờ đợi của chúng tôi - của tôi, của Dim.


    Sau này, khi tôi đã có con, tôi không còn nghĩ đến nhiều chuyện linh tinh như trước kia. Đôi lúc tôi cũng sẽ nhớ về một kỷ niệm nào đó, tôi kể cho con nghe, mở đầu bằng câu: “Mẹ có một câu chuyện rất vui…” Và thằng bé luôn nói với tôi rằng, có vẻ như ngày nào mẹ cũng được ăn kẹo, nên mẹ mới vui như thế. Tôi bật cười, gật đầu. Là được cho kẹo nhưng lại không chịu ăn. Nếu cứ nghĩ như một trẻ nhỏ vậy thì tình yêu sẽ nhỏ bé đi và chẳng ai có thể nói đến sự chia xa khi mà không hiểu hết. Tôi luôn kể chuyện tình buồn của mình bằng những điều vui vẻ, có lẽ tôi nghĩ đó là cách để tôi chấp nhận, cũng là điều tôi cần phải quên đi. Nếu cứ kéo dài mãi câu chuyện buồn bằng một nỗi buồn thì chẳng thể nào để nó có một kết thúc. Thôi thì, tôi rất vui vì đã từng được sống trong một câu chuyện buồn và yêu với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tôi không hối hận, nếu có thì cũng là thời gian hối hận, không phải tôi. Vì tôi đã yêu đúng người, và ở bên ai đó đúng lúc.


    - Hôm nay em nấu món cá kho riềng à? Em thật hiểu suy nghĩ của anh.


    Tôi cầm muôi đặt xuống đĩa trên bàn, mỉm cười bước ra đón áo vest từ tay Vương. Anh đã xắn tay áo lên, chuẩn bị ăn vụng.

    Lúc tôi quay trở lại phòng bếp thì bố con Vương cũng đã ăn hết hơn nửa đĩa cá kho, hai bên miệng dính đầy cơm và nhem nhuốc là những nước từ cá kho mà ra. Tôi chỉ chỉ hai bố con rồi chỉ vào hai bên má, rồi đột ngột hai bố con Vương nghĩ tôi muốn thơm má, liền nhân lúc tôi không phản ứng gì, cùng nhau chạy tới chỗ tôi thơm lấy thơm để vào má tôi, dường như là cuộc thi ai thơm mẹ nhiều nhất. Cuối cùng thì không ai thắng mà chỉ mình tôi thua, cơm và nước dính hết trên mặt, dở khóc dở cười. Hai bố con còn hí hửng, ngồi ăn tiếp cơm mà chẳng đoái hoài gì tới việc vừa xảy ra. Lúc nào cũng vậy, bố con Vương chỉ nhớ tới tôi mỗi lúc cần phải lấp đầy dạ dày. Thời gian còn lại, tôi nghĩ là thế giới chỉ còn tồn tại mỗi bố con Vương. Tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ rằng, khi Vương có con lại thay đổi đến thế, từng phút từng giây anh đều đấu tranh vì con, bảo vệ con và âm thầm yêu thương tôi. Lúc con mới sinh ra, anh thức cả đêm, chờ đợi được ẵm con. Lúc con bị sốt, anh ôm con ngủ từ đêm này qua đêm khác, thay tã cho con, cười đùa cho con vui. Lúc con không được bà nội chấp nhận, anh kiên quyết nắm tay tôi rồi ôm con bỏ đi, để lại lời nói chắc nịch, nếu mẹ từng coi con là tất cả thì cũng hãy coi cô ấy và thằng bé là tất cả. Và rồi chúng tôi ở bên nhau, nói với nhau về chuyện ngày hôm nay anh phải xử lý chuyện gì, ngày hôm qua tôi học được cách nấu món ăn nào và cả chuyện thằng bé đi học ăn cái gì, chơi với ai và đã đánh nhau ra sao với một chú mèo chỉ vì chú mèo đó đã tha đi cuộc len của tôi. Những điều bình dị này khiến tôi cảm thấy hạnh phúc, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt thôi nhưng bởi vì chúng tôi là một gia đình, mọi thứ đều là một mảnh ghép của bức tranh. Và tôi nghĩ tôi đã hoàn thiện được bức tranh đó. Tôi không đặt tên, bởi tôi biết vào mỗi hoàn cảnh khác nhau, nó sẽ có một tên gọi khác nhau nhưng nếu có thể, tôi sẽ gọi tắt nó là “Cuộc đời.”

    Vào một chiều cuối thu, tôi đã mở chiếc hộp đen mà Dim đã để lại, là hình chụp một đôi nhẫn với dòng chữ viết tay gọn gàng: “Đời anh đã từng có em.”

    Phải, là đã từng.

    Tôi ngước nhìn lên bầu trời rồi nhìn vào khuôn mặt bé nhỏ của con trai tôi, khẽ vỗ về thằng bé trong giấc ngủ.

    Và ở một nơi rất xa nào đó, chuyện em yêu anh.

    Anh có biết không?
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
    huongduong08 thích bài này.
  16. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chị ơi, dạo này em lười nên em không viết nốt. Bây giờ viết xong rồi mới dám trả lời chị này. Em đã nghĩ rất nhiều, cuối cùng em đã lựa chọn như thế nhưng em lại thấy rất thoải mái. Nó hợp ý em rất nhiều.
    Em hy vọng chị không quá hụt hẫng với cái kết này và mong chị đón nhận nó một cách tích cực.
    Em còn sửa lại truyện rất nhiều nên em không định đưa truyện đi đâu bây giờ chị ạ vì em đọc lại thấy nhiều chỗ sai sót, lủng củng và vô lý quá. Hehe.
     
  17. huongduong08

    huongduong08 Gà con

    Bài viết:
    22
    Được thích:
    45
    Đã thích:
    149
    GSP:
    Ap
    Buồn cho sự chung thuỷ theo từng thời điểm của cuộc đời nữ chính.

    Một Dim vì yêu nên hết lòng bao dung, thấu hiểu và quan tâm đến mọi thứ thuộc về người yêu quá hiếm hoi trong cuộc sống.

    Một Vương nhu nhược, thiếu quyết đoán trong tình yêu và tình thân kết hợp với nữ chính khi hờ hững khi sầu lắng trong hôn nhân.

    Đây là cái kết HE của tác giả và nhiều người khác nhưng không phải của mình.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  18. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Thật ra đây chỉ là cái kết của mình tác giả thôi bạn ạ. Và cũng không phải là một HE. Đơn thuần, với mình nó chỉ là kết, kết thúc. Mình định để nó vởn vơ, mơ hồ vì ngay từ đầu mình đã định sẵn hướng đi cho câu chuyện này và chắc chắn nó không phải là HE. Nó là một SE nhẹ nhàng. Bởi vì tình yêu đến muộn, đến khi mọi thứ phải kết thúc và mình để nữ chính của mình chọn lựa việc ở bên một người khác thay vì người mà đã hết lòng yêu thương cô ấy dẫu cho anh ấy có quay trở về để đợi chờ cô ấy.
    Trong lòng cô ấy có quá nhiều ngổn ngang, quá nhiều thứ rào cản nên tình yêu của cô ấy dành cho anh ấy sẽ ở lặng một góc nào đó trong tim vì cô ấy đã qua cái thời phải đấu tranh hết mình vì tình yêu. Cô ấy muốn có một gia đình, với những đứa con mà tình yêu lại không thể cho cô ấy điều đó. Cô ấy thật và tác giả cũng rất thực. Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện của mình trong suốt thời gian qua. Những góp ý của bạn cũng giúp mình có những suy nghĩ tốt hơn, cải thiện nhân vật hoàn chỉnh hơn. Tuy vậy, mình sẽ chỉnh sửa và thêm thắt vài thứ cho truyện, cũng có khả năng thêm ngoại truyện nên sau khi hoàn thành mọi thứ đầy đủ nhất, với diện mạo đẹp đẽ nhất, bạn sẽ đọc lại truyện của mình một lần nữa chứ? ^^
    Cảm ơn bạn!
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/4/15
    huongduong08 thích bài này.
  19. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Hài, hết rồi, chị biết mà, thực ra vào cái chương An để Dim ra đi chị đã biết là kết cục sẽ như thế. Thực ra nó là cái kết hợp lý nhất, hình như chị đã nói rồi đấy. Chị hiểu tâm trạng của nhân vật. Thực ra con người ta sống trên đời, cái quan trọng nhất không phải tình yêu, thực sự, còn rất nhiều điều to tát hơn tình yêu, đơn cử như tình thân. Thế nên cũng không có chuyện chẳng thể từ bỏ điều gì vì tình yêu hay là thiếu đi tình yêu nồng nàn thì sẽ không hạnh phúc. Cho đến cuối, nữ chính đã biết cách thỏa hiệp với tình yêu để có hạnh phúc. Đó mới là điều quan trọng, trong đời người mấy ai được ở bên người mình yêu nhất, và tình yêu dù khắc cốt ghi tâm đến đâu cũng đều có thể trở thành một phần kí ức. An với Dim chính xác là đã bỏ lỡ nhau, đã lỡ nhịp như những mối tình trước đây của An. Cô ấy nói đúng, cô ấy có thể yêu nhiều người nhưng với mỗi người cô ấy đều chung thủy. Dim đi, cô ấy đã chọn khép lại tất cả và bắt đầu cuộc đời mới, với Vương. Cô ấy có thể bất mãn, có thất vọng về thái độ của Vương nhưng cô ấy không trốn chạy mà vẫn cố gắng. Không phải câu chuyện về tình yêu mà là câu chuyện về hạnh phúc, về mái ấm gia đình. Dim quay về, để tình yêu giữa họ có một cái kết cuối cùng, có thể đau đớn nhưng không còn bất cam. Không phải là An sẽ vứt bỏ Vương và lại về với Dim, chị cho đây là chi tiết rất thực tế. Còn 1 sự thật nữa đó là Dim không thể có con. Cả hai đã từng yêu, và đều hài lòng với việc giữ gìn tình yêu đó như một ký ức đẹp, có những điều rất đẹp nhưng cũng đã kết thúc rồi. Có những người lựa chọn để tình yêu trở thành vĩnh hằng, chứ không phải gặm nhấm nó.
    Chị thấy vui vì cuối cùng An vẫn có mái ấm của mình, một người chồng, một đứa con và một hạnh phúc đáng trân trọng, dù đó không phải là Dim. Chị thích câu "Đời anh đã từng có em". Hơi buồn nhưng thực tế, hợp lý, sửa truyện đi nhé, để chị đi quảng cáo, thực sự đọc truyện lúc đầu không nghĩ kết lại buồn :P nhưng thế này thì câu chuyện sẽ có ý nghĩa hơn là kết lại về với nhau, có thế này thì nó mới phù hợp với các lựa chọn trước đây của nhân vật. Hài!
     
    Mộc miêu thích bài này.
  20. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Em cảm ơn chị!
    Lần đầu tiên trong đời em đã viết được một câu chuyện tử tế, có kết thúc trong suốt những năm tháng em viết truyện, em cảm thấy rất hạnh phúc và biết ơn những ai đã đọc truyện của em, hoà cùng nhân vật của em và cho em những lời nhận xét tốt nhất, thậm chí còn hiểu nhân vật hơn cả bản thân tác giả là em. Có một độc giả như chị, em rất biết ơn.
    Mọi thứ em muốn nói về nhân vật thì chị đều đã nói hết rồi nên em chẳng biết nói gì nữa. Hehe.
    Ban đầu em không muốn để cho An về với ai bởi vì em muốn mọi người hiểu về một câu chuyện thực tế. An ích kỷ và vô tâm nên cô ấy phải nhận lại những gì cô ấy đã hờ hững. Nhưng càng viết em lại càng muốn nhiều hơn thứ gọi là hạnh phúc và nhiều khi quá miên man vào một loại cảm giác khó xác định. Nên cuối cùng, em đã suy nghĩ rất lâu để quyết định lựa một cái kết như vậy. Giống như trong phần lời tựa em viết, cuộc đời một cô gái quanh đi quẩn lại vẫn va vấp lại câu chuyện xưa, vẫn đụng lại người cũ, tất cả các nhân vật nam của em đều là nhân vật nam chính. Tình yêu và sự lựa chọn của nữ nhân vật chính mới là trung tâm của câu chuyện. Em viết nên một câu chuyện hài hước chỉ để cho mọi người dễ đọc, dễ ngấm nhưng thực tế, điều em hướng đến lại là một câu chuyện thực, em để mọi người mơ mộng nhưng cũng vẽ ra một con đường song song để người đọc có thể quay về hiện tại. Em không thích những câu chuyện yêu nhau ghét nhau trắc trở mấy cũng vẫn lại về với nhau. Người ta nói những câu chuyện tình viết lên là để người ta mơ mộng, để người ta thoát khỏi thực tế cứng nhắc và nghèo nàn nhưng em lại không muốn như thế. Nếu có ai đó không thích truyện của em, em chấp nhận. Bởi vì mỗi người có một quan điểm riêng và em tôn trọng điều đó. Nhân vật nữ chính - An - của em, không phải là một cô gái tốt, không yếu đuối, không mạnh mẽ, hơn hết, cô ấy rất thực tế, giống như chính em.
     

Chia sẻ trang này