Người lạ quen mặt - Hoàn thành - Mộc

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Mộc miêu, 13/5/14.

  1. Munn97

    Munn97 Gà tích cực

    Bài viết:
    125
    Được thích:
    260
    Đã thích:
    737
    GSP:
    Ap
    Đừng bảo với em là An ốm nặng quá sinh ảo giác nhé. :eek:
     
    Mộc miêu thích bài này.
  2. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chắc là như em nói rồi. 8-|
     
    Munn97 thích bài này.
  3. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 5: Nếu có thể, hãy để em có một kết thúc trọn vẹn cho câu chuyện của anh.


    “Vào kiếp sau, nếu có thể, chúng ta hãy yêu nhau bằng trái tim dũng cảm hơn, anh nhé.”


    Càng gần cuối năm, các công việc chuẩn bị cho những chương trình phát sóng trong Tết càng gấp rút hơn nên thời gian để tôi buồn bã và nghĩ chuyện không đâu cũng chẳng có. Tôi làm việc thâu đêm suốt sáng, chẳng màng đến ăn uống. Tôi làm nhiều như vậy bởi tôi đã có một hiệp ước ngầm với Tùng để có thể nghỉ thêm một tuần sau Tết dương. Tôi muốn về Mỹ, một phần là để tìm Dim, một phần cũng là để thăm gia đình anh.

    - An, em sẽ không phiền chứ nếu bảo anh chàng tình cũ của em có thể đánh xe ra chỗ khác nhường chỗ đó cho bé cưng của anh?

    Khi tôi vừa bắt máy thì Tùng đã đề nghị.

    “Tình cũ?”

    Tôi không hiểu, cố gắng hỏi lại trong khi đau đầu suy nghĩ về tập tài liệu đêm qua tôi đã thức để làm đang ở chỗ nào.

    - Anh đang nói ai vậy?

    - Audi Q7.

    Tùng đáp gọn rồi gần như hét vào điện thoại, đe dọa.

    - Hãy xuống đây xử lí cho anh không thì anh sẽ vô hiệu hóa hiệp ước của chúng ta đấy!

    Tôi tin là anh ấy biết những lời này của anh ấy chẳng có chút ảnh hưởng nào với tôi vì bao nhiêu lần anh ấy đe dọa là bấy nhiêu lần tôi mặc kệ nhưng anh ấy vẫn luôn nói những lời vô nghĩa đó kể cả tôi chẳng hề để tâm.

    - Em cúp máy đây.

    Tôi tốt bụng thông báo rồi tắt máy không chần chừ thêm phút nào. Tôi đã nghĩ về một tuần sắp tới, khi tôi có thể tìm thấy Dim và nói chuyện với anh ấy về những gì tôi đã cố bỏ qua suốt thời gian trước đó.

    Mấy phút sau, Tùng đi lên văn phòng và tiếp tục than phiền với tôi về việc bé cưng của anh ấy đã buồn bã thế nào khi không được ở chỗ quen thuộc của nó nhưng tôi lại chẳng mấy quan tâm. Rồi đâu sẽ vào đấy, Tùng sẽ không nghĩ lâu về chuyện này với tính cách chóng quên của anh ấy đâu.


    Đến tận đầu giờ chiều tôi mới tạm dừng công việc. Văn phòng không có nhiều người bởi họ đi ăn trưa chưa về, một số ra ngoài tác nghiệp còn hơn nửa văn phòng là ở trong trường quay trên tầng năm để ghi hình. Chương trình của tôi đã quay xong ba số và một số đặc biệt về Tết.

    Tôi mệt mỏi, dựa vào lưng ghế, uể oải ngáp một hơi dài. Tôi đi ra chiếc máy pha café gần cửa sổ, lấy một cốc café nóng để khống chế cơn buồn ngủ. Dù bác sĩ đã dặn tôi không được uống các chất kích thích nhưng tôi vẫn uống, lại còn uống rất thường xuyên. Vì thức đêm nhiều nên tôi tìm đến café, thậm chí còn uống thay cả nước lọc. Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nhìn xuống phía nhà để xe đối diện, chiếc xe audi màu đen vẫn đứng im lặng ở cạnh lối đi ra. Những ngón tay dài, gầy gò đang gõ trên cửa xe thịp nhịp, đều đều, chậm rãi. Tôi biết nhịp điệu này, là bản nhạc ngày xưa tôi thường nghe lúc bên Vương – Kiss the rain của Yiruma. Tôi lấy một chiếc cốc giấy, đổ đầy café vào cốc rồi xoay người, xách túi đi xuống.

    “Cạch.”

    Tôi mở cửa xe, tự ngồi vào trong xe, phủi vài hạt mưa vừa bay lên mái tóc buộc hờ của mình rồi đưa cho Vương cốc café nhỏ.

    Vương đang nhắm mắt, nghe thấy tiếng động, mở he hé một bên mắt, mỉm cười đón lấy cốc café từ tay tôi.

    - Anh đã nghĩ sẽ đợi em đến tối.

    Tôi nhún vai, vứt túi xách ra ghế sau.

    - Em xin lỗi đã phá vỡ kế hoạch của anh nhưng từ giây phút này, em không bận.

    Kiểu nói năng của tôi đầu đuôi mỗi cái một kiểu nhưng tôi vẫn hy vọng bất kỳ ai nói chuyện với tôi đều hiểu.

    Trong xe rất lạnh. Tôi vừa vào xe thôi mà đã muốn rét run lên.

    - Lần sau đừng đợi em như thế này, gọi cho em là được.

    Tôi xoa hai bàn tay vào nhau rồi nhét vội vào túi áo khoác, nhăn nhó nhắc nhở Vương.

    Vương không nói gì, chỉ ngồi yên nhìn tôi. Ánh mắt Vương ánh lên những tia nhỏ ấm áp, hạnh phúc. Khi bất chợt bắt gặp ánh nhìn đó, tôi không vui vẻ mà nhảy cẫng lên như mấy năm trước, không bối rối đến mức muốn trốn chạy như vài tháng trước, tôi chỉ cảm thấy bình thản. Đối với những cảm xúc lạ, tôi đã thôi hoang mang và bình tĩnh hơn.


    Tôi và Vương có một bữa ăn nhỏ ở một nhà hàng ở khu phố Tây. Một bữa ăn kiểu Pháp với gan ngỗng áp chảo khai vị và rượu vang Chateau Grangeneuve White. Tôi không thường đi ăn những bữa ăn xa xỉ và sang trọng nhưng cũng có đôi lần đi xã giao nên cũng được thưởng thức những món ăn kiểu như vậy. Lần đầu tiên tôi ăn món gan ngỗng, tôi cảm tưởng nó tan ngay trên đầu lưỡi. Vị béo ngậy của nó cuốn hút tôi từ miếng đầu tiên khiến tôi lưu luyến tới mức ăn xong rồi vẫn còn cảm giác muốn ăn thêm. Mà tôi lại là một người có sở thích duy trì thói quen dài nên mỗi lần đi ăn đồ Pháp, tôi luôn gọi gan ngỗng mà chẳng cần xem qua menu có những gì. Cũng như rượu vang, tôi luôn chọn vị quen thuộc. Nhưng so với uống bia thì sức uống rượu của tôi kém hơn hẳn. Tôi không say những dễ đau đầu và khó chịu. Vị của Grangeneuve White khá là chua nhưng nếu nhấp nháp từ từ sẽ tận hưởng được hương vị của cây cam lá chanh, cây đoan và cây keo cùng với hương thơm mạnh mẽ quyến rũ của nó. Tuy tôi không phải người sành rượu nhưng đối với những loại rượu tôi uống, tôi luôn tìm hiểu và dành thời gian cảm nhận để có thể thưởng thức nó một cách đầy đủ hơn. Tôi học được điều này từ Dim mỗi lần đi uống với anh ấy. Có một lần tôi đi uống cùng Dim, nhìn anh ấy cầm ly rượu lên, lắc nhẹ nó vài cái, tôi cướp ly rượu đó, đánh liều uống cạn một hơi. Sau đó tôi lắc đầu, chê bai vị rượu vừa đắng vừa nghẹn cổ. Nghe tôi nói vậy, Dim cười phá lên. Mãi lâu sau tôi mới hiểu điệu cười của anh ấy là chê tôi ngốc nghếch không biết thưởng thức rượu.

    - Thức ăn không ngon sao?

    Nghe tiếng Vương, tôi thoáng giật mình, xiên mạnh chiếc dĩa vào miếng gan, bắn chút nước sốt ra áo. Tôi luống cuống lấy khăn ăn lau vội vết nước sốt.

    - Món ăn rất tuyệt. Em chỉ là đang cảm nhận vị của nó thôi.

    Tôi mỉm cười, bỏ một miếng vào miệng, ăn ngon lành trước sự lo lắng của Vương.

    Nhìn thấy tôi ăn ngon miệng, Vương hài lòng ăn tiếp, không có ý định trò chuyện gì với tôi. Anh vẫn như ngày xưa, làm gì cũng yên lặng, chậm rãi và bình tĩnh. Khi ăn cùng anh, người duy nhất nói hết chuyện này sang chuyện khác là tôi, đôi lần tôi hỏi gì đó, anh đều đáp lại ngắn gọn bằng “ừ” hoặc “không”. Chẳng bao giờ anh đưa ra ý kiến của anh, luôn luôn đáp ứng tôi mà không cần lý do gì. Có một thời gian, tôi thấy chuyện tình yêu của tôi khá tẻ nhạt khi chỉ mình tôi hào hứng, chỉ mình tôi vui sướng nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì tôi cũng là người đòi có bằng được tình yêu này, kể cả việc đi làm người xấu tôi cũng làm để có được thứ tình yêu nhạt vị với anh nên tôi đành chấp nhận hiện thực trong im lặng mà chẳng phàn nàn nhiều.


    - Anh muốn đưa em đến một nơi.

    Vừa lên xe, Vương quay sang nhìn tôi, mở lời từ tốn.


    Vương đưa tôi đến một ngọn đồi ở ngoại thành. Từ lúc xuống xe, Vương không nói với tôi điều gì, chỉ lẳng lặng nắm lấy tay tôi đưa tôi lên ngọn đồi. Cách đây vài năm, tôi từng đến đây với Vương. Ở đây chúng tôi đã có một lời hẹn ước với nhau, rằng khi chúng tôi rời khỏi thế giới, tôi hy vọng chúng tôi sẽ được ở cạnh nhau trên ngọn đồi này, cùng nhau ngắm mặt trời mọc và chờ đợi hoàng hôn buông xuống, ngày này qua ngày khác. Khi đó tôi đã hào hứng biết bao nhiêu, nhảy nhót, nói cười không ngớt về viễn cảnh tương lai còn Vương cũng ngầm đồng ý với tôi bằng cách mỉm cười. Dĩ nhiên là trông tôi khi ấy hạnh phúc biết mấy, cũng không thể nghĩ được rằng khi quay lại đây, vẻ mặt hạnh phúc ngày xưa đã chẳng còn đọng lại gì.

    Khi tôi lên tới đỉnh đồi, tôi nhìn thấy một ngôi mộ nhỏ nằm giữa khoảng đất trống, lòng tôi dấy lên những cảm giác bứt rứt không yên. Và khi Vương lấy ra một cây hương từ trong chiếc túi nilon đen mà anh cầm từ lúc bước xuống xe, tôi đã ngờ ngợ ra chút ký ức.

    Vương thắp hương, nở nụ cười hiền lành, khẽ nói.

    - Choco của bố, mẹ con đến rồi đây.

    Vương vừa cất lời, trái tim tôi chợt như co thắt lại. Tôi không thở được, không thở nổi. Khắp người đều là cảm giác đau đớn, như vừa ngã xuống một nơi găm đầy gai nhọn. Tôi bước từng bước đến ngôi mộ. Trên tấm bia, dòng chữ viết hoa ngay ngắn – Trần Vương An Bình – cái tên mà tôi và Vương đã cùng nghĩ ra để đặt cho đứa bé khi chúng tôi vừa biết tôi có đứa bé. Thậm chí, ngay cả cái tên Choco tôi thường gọi khi vỗ về sinh linh nhỏ trong bụng cũng được Vương khắc lên đó. Vương nói, bố tôi gọi là Pie thì anh ấy sẽ gọi con gái của chúng tôi là Choco để khi muốn gọi cả mẹ và con, anh chỉ cần nói Chocopie là được. Rất ít khi tôi thấy Vương trêu đùa nên khi nghe anh nói vậy, tôi đã cười nguyên cả ngày, còn trêu chọc anh.


    “Con của mẹ…”


    Tôi run rẩy ngồi xuống bên mộ, khẽ khàng đưa tay ra, chạm lên phiến đá lạnh lẽo trên mộ. Tôi kìm chặt tiếng nấc, không ngẩng lên nhìn Vương, thu tầm mắt, hỏi.

    - Anh đã làm khi nào?

    - Trong ngày hôm đó. Anh muốn cho con của chúng ta có một ngôi nhà để ở.

    Tôi im lặng, vuốt ve tấm bia, phủi đi những hạt bụi bay lên đó. “Mẹ sẽ không bao giờ bỏ đi không quay đầu lại như ngày hôm đó nữa. Mẹ hứa, mẹ sẽ đến đây với con.”

    Suy nghĩ về cái ngày đau khổ ấy lại ùa về trong tôi.

    - Vương.

    Tôi ngoảnh đầu nhìn Vương đứng sau lưng, khẽ gọi.

    - Lại đây đi, em muốn ôm anh.

    Khi Vương vừa cúi xuống, tôi quàng tay lên cổ Vương, ôm chặt anh. Bờ vai của anh, không rộng hơn, không dài hơn nhưng lại vững chắc hơn. Vương ngày xưa và Vương bây giờ, tuy vẫn cùng là một con người nhưng đổi khác hơn rồi. Chỉ có điều trong lòng mỗi chúng tôi lại có vết thương lòng quá lớn, qua bao nhiêu năm vẫn đau cũng nỗi đau ấy. Nỗi đau vẫn chồng lên nỗi đau, vết thương thì vẫn mãi nứt nẻ. Và rồi khi tôi gặp lại vợ của Vương, cô ấy nói anh đã chọn lựa việc ly hôn sau vài năm chung sống không tình yêu, không kết quả. Tôi cũng biết rằng, Vương vẫn yêu tôi và luôn nặng tình với ký ức ngày đó. Nhất là khi Vương biết vợ anh không thể sinh con được, sự đắm chìm vào quá khứ và tuổi trẻ ngày đó lại càng sâu thêm. Vương nhớ đứa bé. Còn tôi thì… cũng vậy. Nhưng chúng tôi chỉ nên nhớ về đứa bé vào một lúc nào đó trong cuộc đời thay vì ngày ngày ôm lấy hình ảnh đứa bé, nhớ nhung và đau lòng. Và hơn hết, chúng tôi không nên nhớ về nhau. Đã là quá khứ thì nên để nó lại sau lưng. Dù tuyệt tình nhưng chuyện tình cảm, dây dưa nhiều không phải điều nên làm.

    - Cảm ơn anh.


    “Cảm ơn anh, về em, về con và về chuyện tình của chúng ta. Mọi thứ.

    Vào kiếp sau, nếu có thể, chúng ta hãy yêu nhau bằng trái tim dũng cảm hơn, anh nhé.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
    thuyuuki, huongduong08Munn97 thích bài này.
  4. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 6: Không phải cứ đau lòng thì phải khóc


    “Gặp phải tôi, cuộc đời anh ấy như đi vào ngõ cụt, bế tắc và luẩn quẩn. Nhưng tôi lại luôn nghĩ ích kỷ thế này, rằng tôi vẫn muốn gặp anh ấy dù cho tôi khiến cuộc đời của anh ấy đi vào ngõ cụt bởi tôi chỉ muốn anh ấy dừng lại ở chỗ tôi mà không đi đến một nơi nào khác, một nơi mà chẳng có ích kỷ, cũng chẳng có tôi.”


    Rạng sáng tôi sẽ ra sân bay để bay qua Mỹ mà giờ này tôi vẫn chưa chuẩn bị được nhiều đồ. Tôi quá bận và càng bận hơn khi phải ngồi ôm lấy máy tính để gửi mail cho Amanda nên tôi đã gọi cho Huy để nhận được sự giúp đỡ. Khi tôi gọi, Huy đang tắm và nói rằng cậu ta sẽ từ chối sự nhờ vả của tôi kể cả tôi có tặng cho cậu ta một anh chàng đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn đi chăng nữa vì cậu ta sẽ không để cho tôi có cơ hội phá vỡ thời gian biểu của cậu ta. Nhưng rồi Huy vẫn đến, với bộ pijama hình minion. Tôi không biết liệu năm sau cậu ta có mặc bộ đồ ngủ bằng ren ra đường không. Sẽ chẳng ai biết được thời trang của cậu ta bao la tới cỡ nào.

    - Tôi muốn ném hết đống này vào thùng rác.

    Huy ngồi trên sofa, cầm một chiếc áo lót của tôi lên, nhăn nhó.

    Tôi liếc mắt nhìn, lao tới chỗ Huy với tốc độ ánh sáng, giật lấy chiếc áo lót nhét vào đáy vali.

    Huy bĩu môi, ôm Bột béo vào lòng, bộ dạng ngả ngớn.

    - Không thể hiểu nổi tại sao mấy người đàn ông đẹp trai và hiện đại như thế lại chịu được thứ phong cách thời trang thập niên chín mươi của chị nữa. Phải tôi thì tôi sẽ đá chị ngay lập tức.

    Huy búng tay, lắc đầu ngạo mạn.

    Tôi cười thầm trong lòng, nghĩ ngợi: “Còn tôi thì sẽ không thèm nhìn cậu dù chỉ là nửa giây với thời trang pijama đó.”

    Tôi không đôi co với Huy, đi vào phòng ngủ tìm hộ chiếu. Đã vài năm rồi kể từ lần ăn Tết cũng gia đình Dim, tôi không ra nước ngoài. Còn những năm sau đó, bố mẹ Dim đi du lịch khắp nơi nên họ ăn Tết ở bất cứ nới nào họ đến, chúng tôi cũng không trở về Mỹ. Vả lại, Dim là người cất hộ chiếu nên tôi chẳng biết rõ nó ở chỗ nào. Tính tôi lộn xộn, hễ về nhà là quăng đồ lung tung nên để sắp xếp lại trật tự trong nhà, mọi thứ đều phải qua tay Dim.

    Tôi lục tung mọi ngăn tủ, ngó lên ngó xuống khắp các gậm giường gậm tủ cũng không tìm thấy tung tích của chiếc hộ chiếu. Đang chán nản, ủ rũ nằm vật ra giường thì tôi chợt nhớ ra ngày trước Dim từng nói với tôi về thói quen của anh ấy, rằng anh ấy thích giấu những món đồ quan trọng dưới quần áo ở trong tủ. Vì thế tôi bật dậy, xô chồng quần áo sang một bên, quyển hộ chiếu màu xanh nằm gọn gàng ở dưới chiếc áo len xám tro của Dim.

    “Đây rồi!”

    Tôi vui mừng, kéo quyển hộ chiếu ra khỏi đống quần áo, một tập phong bì trắng rơi xuống dưới chân tôi. Tôi cúi xuống nhặt nó lên. Bên ngoài tập phong bì ghi tên một bệnh viện nước ngoài, địa chỉ là ở Mỹ và tên người nhận là Dim. Có lẽ đây là kết quả kiểm tra sức khỏe của Dim nhưng tôi chưa bao giờ thấy anh ấy đi bệnh viện. Nhìn thời gian là vào khoảng bảy năm về trước, hình như là lúc chúng tôi vừa kết hôn.

    Với sự tò mò không giới hạn, tôi mở tập phong bì ra, dịch được vài từ rồi tắt ngỏm. Các ký hiệu y học thật rắc rối và cả chữ của vị bác sĩ trên tờ giấy này nữa, loằng ngoằng như chữ Ả rập. Tôi cầm tờ giấy kết quả ra ngoài, ném cho Huy. Cậu ta là bác sĩ, hơn nữa lại còn từng du học, kiểu gì cũng sẽ hiểu hơn tôi nhưng mục đích thật sự của tôi khi mang ra cho cậu ta xem chính là để chế giễu chữ viết xấu như gà bới của cậu ta. Bề ngoài cậu ta đẹp trai bao nhiêu thì nét chữ của cậu ta tỷ lệ nghịch bấy nhiêu.

    - Tôi hy vọng ngành y của cậu quan tâm nhiều hơn đến chữ viết của bác sĩ. Đặc biệt là cậu, chữ quá tệ!

    Huy cầm tờ giấy lên, chau mày đọc.

    Sau một hồi dọn dẹp, sắp xếp, tôi quyết định nghỉ ngơi, thả phịch cơ thể xuống sofa.

    - Đã làm người tốt thì làm cho trót, đem tôi đến bỏ ở sân bay rồi khi về tôi sẽ dâng tận tay cậu một anh chàng Tây cao to đẹp trai cho cậu đổi vị. Hứa đấy!

    Tôi quay sang Huy, chớp mắt liên hồi ra vẻ thật thà nhưng chẳng có xi nhê gì. Huy vẫn cứ ngồi yên, chăm chú đọc. Sự tập trung của cậu ta khiến tôi ngạc nhiên, vì thế tôi huých vai cậu ta, cười cợt.

    - Không thích à? Vậy một anh chàng da đen nhé? Không phải cậu luôn bảo tôi thích những sự đột phá mà…

    Đột nhiên, Huy nhìn thẳng vào tôi, nói bằng thứ giọng nghiêm trọng.

    - Chị có biết trong này viết gì không?

    Tôi vốn định trêu chọc Huy một chút nhưng vẻ mặt cậu ta bây giờ hoàn toàn không có ý định tiếp nhận sự trêu chọc của tôi. Huy-rất-nghiêm-túc. Tôi thề!

    - Viết gì?

    Tôi nhướn mày, thăm dò thái độ của Huy.

    - Về kết quả khám sức khỏe của Dim.

    Huy nói chậm rãi.

    Rốt cuộc thì cậu ta mất tới hai mươi phút tập trung chỉ để nghiên cứu cái tiêu đề này sao? Tôi lầm bầm, ném gối vào người cậu ta.

    - Tôi cũng đọc được đó. Dĩ nhiên là kết quả khám sức khỏe của Dim rồi.

    Ngồi với Huy một lúc nữa, tôi e là tôi sẽ bốc khói lên mất. Tôi đứng dậy, định bụng sẽ bỏ đi, ít nhất là cách xa Huy một mét nhưng cậu ta kéo tay tôi lại.

    - Là không có tinh trùng.

    Ngỡ như trái tim tôi vừa ngừng lại một nhịp rồi tôi bật cười, hành xử như một người ngớ ngẩn, hếch mặt hỏi lại ngay lập tức.

    - Thì thế nào?

    - Là vô sinh, vô sinh đấy, chị hiểu không hả?

    Huy gào lên, gào thẳng vào tai tôi rồi bực tức ném tờ giấy xuống, bỏ ra ngoài.

    Cho đến tận lúc chỉ còn lại một mình trong phòng, tôi mới thở hắt ra, hấp tấp cầm tờ kết quả khám bệnh, nhìn lại một lần nữa.

    Đứa bé đó… không phải là con Dim. Nếu như dựa vào tờ kết quả này thì đứa bé đó một trăm phần trăm không phải là của Dim. Rõ ràng là anh ấy biết điều này, vậy tại sao anh ấy lại không nói gì với tôi, giấu kín và khi bị tôi hiểu lầm thì lại chẳng hề giải thích, chấp nhận cư xử như một kẻ có tội, im lặng bỏ đi. Rốt cuộc thì điều anh ấy đang làm là gì? Điều anh ấy muốn là gì? Là rời bỏ tôi sao?

    Im lặng, vẫn luôn là im lặng.

    Một lúc sau, tôi lấy lại bình tĩnh, kéo lên môi một nụ cười bình thản, đi ra mở cửa, đứng nép bên cửa, nhìn ra phía Huy đang ngồi. Chờ cho vẻ mặt của cậu ta dịu đi, tôi mới chậm chạp bước đến, thở dài.

    - Cậu còn trẻ, cậu ham tức giận. Tôi đây già, muốn khóc, lại sợ mệt nên thôi. Càng lớn tuổi tôi lại càng có nhiều nỗi sợ. Nỗi sợ đã ăn sâu vào tôi quá rồi, cậu tức tôi cũng chẳng để làm gì, chỉ thiệt thân, mau già như tôi.

    Tôi vỗ nhè nhẹ lên ngực Huy, để cậu ta mau hết giận tôi, cũng là để tôi hết giận mình. Tôi biết cậu ta quan tâm tới tôi nên cũng tức vì điều chẳng liên quan tới cậu ta, tức vì tôi cố chấp, cố giả vờ. Chắc, cũng tức vì số tôi lận đận quá. Ai bảo ngày trước tôi hùng hồn tuyên bố với cậu ta, tôi sẽ sống hạnh phúc ngàn vạn lần cho cậu ta thèm chảy nước miếng.

    Huy quay mặt, bĩu môi.

    - Kiếp sau chị làm đàn ông đi rồi gặp gỡ một người phụ nữ giống chị ở kiếp này, để xem chị sẽ chịu được bao lâu. Rồi chị sẽ hiểu được sự đau khổ của những người đàn ông xung quanh chị.

    Tôi cười lớn tiếng, liếc mắt.

    - Tôi làm đàn ông để cậu yêu tôi à?

    - Thôi đi, thôi đi.

    Huy cáu nhặng xị, giơ tay đẩy mặt tôi ra xa, cáu kỉnh và nhăn nhó. Tôi cảm thấy ghen tỵ với cậu ta, muốn cáu thì cáu, muốn giận thì giận. Bất kỳ lúc nào muốn là sẽ làm, chứ không như tôi, lúc nào cũng sẵn sàng giấu khi muốn, đã thế lại còn giấu đến tận cùng. Vì thế dù tôi tức giận với Dim, hoặc là tôi im lặng bỏ qua, hoặc là tôi tự biến tôi thành kẻ đau lòng, khóc rưng rức nhưng vẫn chỉ là khi ở một mình.

    Đối với một người đàn ông trưởng thành như Dim, chuyện không thể sinh con là điều đau khổ. Bởi vì đó cũng là tự tôn của một người đàn ông. Anh ấy một mình chịu đựng chuyện này suốt ngần đấy năm, vẫn vui vẻ bên tôi, vẫn yêu thương tôi mà chưa từng để lộ ra bất kỳ đau khổ nào. Một mình anh ấy như vậy chẳng phải rất cô đơn? Có tôi ở bên cạnh mà có cũng như không, tôi chỉ biết đòi hỏi, yêu cầu, ra lệnh và luôn nghĩ mình đúng. Gặp phải tôi, cuộc đời anh ấy như đi vào ngõ cụt, bế tắc và luẩn quẩn. Nhưng tôi lại luôn nghĩ ích kỷ thế này, rằng tôi vẫn muốn gặp anh ấy dù cho tôi khiến cuộc đời của anh ấy đi vào ngõ cụt bởi tôi chỉ muốn anh ấy dừng lại ở chỗ tôi mà không đi đến một nơi nào khác, một nơi mà chẳng có ích kỷ, cũng chẳng có tôi. Cứ rơi vào tình yêu, lòng tham của tôi lại xuất hiện, dày đặc và biến con người tôi thành một kẻ chẳng ra gì.

    Lúc yêu nhau, hai kẻ cô đơn ôm chầm lấy nhau thấy vui và hạnh phúc với thế giới của chỉ riêng hai người. Cưới nhau rồi, quanh ra quẩn vào cũng chỉ có hai kẻ tâm hồn già cỗi nhìn nhau, tự dưng lại thèm cái cảm giác có thêm một “người thứ ba” đáng yêu và hồn nhiên để níu kéo tâm hồn. Tâm trạng ai cũng vậy, yêu và cưới là hai trạng thái khác hẳn nhau. Yêu thì cái gì cũng không thèm lo, cưới thì cái gì cũng phải lo. Vào độ tuổi này, tôi muốn có con, muốn có đến mức nhìn mấy đứa bé ngoài đường chỉ muốn nhào tới cưng nựng. Tôi đã như vậy thì Dim còn thế nào. Dĩ nhiên là, hơn thế.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  5. Munn97

    Munn97 Gà tích cực

    Bài viết:
    125
    Được thích:
    260
    Đã thích:
    737
    GSP:
    Ap
    Yes! Em thích chương này, chị mau cho An đuổi sang Mĩ tóm cổ Dim về cho em! Phải bắt Dim chịu trách nhiệm với chuỗi ngày đau khổ của cả hai bằng cách mỗi ngày sống thật hạnh phúc! :-*
     
    Mộc miêu thích bài này.
  6. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Em lại đang mơ về HE à? :">
     
  7. Munn97

    Munn97 Gà tích cực

    Bài viết:
    125
    Được thích:
    260
    Đã thích:
    737
    GSP:
    Ap
    Em có quyền mà. :))
    Haha dù kết thế nào em vẫn đọc. :x
     
  8. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chị cũng đang mơ. :">
    Chị đang viết, em gắng chờ nhé. ^^
     
    Munn97 thích bài này.
  9. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 7: Đó là anh, không ai khác. Không phải tôi, không ai khác.


    “Anh không biết mình cần mất bao nhiêu thời gian nữa nhưng anh vẫn hy vọng có thể vì em mà mong chờ nhiều hơn từ những điều ngay từ ban đầu anh đã biết là không có thật.”


    Sân bay lúc nào cũng đông đúc và ồn ào, bất kể là bây giờ đã quá nửa đêm. Tôi bay chuyến bay rạng sáng. Huy ngồi bên tôi, ngủ gà ngủ gật dù tôi có kêu cậu ta đi về nhưng cậu nhất quyết xem tôi có nhát gan mà bỏ về hay không. Chẳng là mấy ngày trước tôi với Huy có một vụ cá cược khi tôi phân vân nên đi hay không đi. Dù nói thì nghe có vẻ quyết tâm lắm nhưng trong lòng tôi vẫn lấp đầy một nỗi sợ. Tôi sợ tôi sẽ đi và trở về một mình. Tôi sợ tôi không tìm được anh ấy. Sợ, tìm được rồi nhưng mọi thứ chẳng thay đổi gì.

    Tôi suy nghĩ mông lung, nhìn vẩn vơ xung quanh, bắt gặp được bóng dáng mà tôi vẫn mong chờ trong những ngày qua - Dim. Tôi sợ mình nhìn lầm, dụi mắt cật lực, vỗ vai Huy để gọi cậu ta dậy.

    - Nhìn đằng kia xem, có phải là Dim không?

    Bởi vì người đó không đi một mình mà còn bế một đứa trẻ trên tay, đi cùng lại là một cô gái, cho nên tôi sợ đó không phải là Dim.

    - Lại gần mới rõ được!

    Huy đứng dậy, kéo tay tôi đi tới chỗ người đó đang đứng. Càng lại gần tôi càng thở dốc, tim đập nhanh hơn. Tôi không hiểu tôi đang lo lắng điều gì. Rõ là tôi đang lo lắng rất nhiều.

    Khi Huy vừa lên tiếng gọi tên Dim thì bất ngờ, một vòng tay ai đó ôm lấy tôi, chặn đứng tôi lại. Tôi mở to mắt ngạc nhiên. Đúng lúc ấy, bóng dáng kia quay lại. Là Dim. Nhưng tôi ước rằng giá mà anh ấy đừng quay lại, đừng nhìn thấy tôi bị ai đó ôm. Và nhất là khi người ôm tôi lại là…

    - Tớ xin lỗi.

    Là Phong.

    Huy quay lại, giật mình hơn cả tôi, cố gắng kéo Phong ra khỏi tôi, bực tức mắng mỏ cậu ấy. Nhưng mắng thì để làm gì? Dim nhìn tôi với ánh mắt xa lạ, chẳng bực tức, chẳng hờn ghen. Chỉ là không thân thuộc thôi. Rồi ánh mắt ấy dời đi, thật nhanh chẳng còn đưa về phía tôi. Tôi vội vàng chạy tới chỗ Dim, nắm tay anh ấy lại.

    - Em…

    Giờ đây nuốt nước bọt với tôi cũng trở nên khó khăn.

    - … muốn nói chuyện với anh. Em muốn nói chuyện với anh.

    Tôi lặp lại, chỉ sợ nói không to, chỉ sợ Dim không nghe rõ.

    Dim dừng bước, xoay mặt lại, nhìn tôi.

    - Để anh đưa đứa bé về đã rồi chúng ta nói chuyện sau. Muộn rồi, em về nhà đi.

    Khi nào chứ? Khi nào chúng tôi mới có thể nói chuyện được? Nhỡ đâu khi tôi về rồi, chờ mãi chờ nữa anh ấy cũng không về thì sao?

    Tôi lắc đầu, giữ chặt ống tay áo Dim.

    - Không. Em muốn nói chuyện bây giờ. Anh để Lan và đứa bé về với Phong đi.

    - Đừng trẻ con như thế!

    Dim ôm đứa bé vào trong lòng, vỗ về giấc ngủ của đứa bé. Tôi không hiểu vì sao anh ấy lại phải chăm lo cho đứa bé không phải là của anh ấy. Anh ấy có mối quan hệ gì với Lan? Tôi muốn biết câu trả lời. Vì thế, tôi muốn hỏi và hỏi ngay bây giờ.

    Nhưng khi tôi ngước mắt nhìn lên, nhìn vào đôi mắt sâu của Dim, những lời tôi muốn nói lại nghẹn ứ trong cuống họng. Cuối cùng thì tôi cũng đành bất lực, buông tay Dim ra để anh ấy đi. Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình ở trong khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà tôi thật sự cảm thấy sợ hãi khi nhìn vào đôi mắt Dim. Bởi vì trong đôi mắt đó, tôi không còn thấy tôi nữa. Không tôi, không ai khác.

    - Đây là lần đầu tiên em thật sự tức giận với anh đấy, anh biết không Dim?

    Tôi nói nhỏ như nói với chính mình, lặng người gạt nước mắt, quay người bước đi.

    Rồi sau đó tôi nghe tiếng Huy trách tôi, tiếng Phong xin lỗi và cả những tiếng còi xe ồn ào đến nhức đầu.

    Tôi đang ngồi trong nhà, trên phía đầu của chiếc sofa với một chiếc vali to bên cạnh. Tôi không biết tôi ngồi đây từ lúc nào, ngồi đây bao lâu, chỉ thấy ngoài cửa sổ, trời đã sáng.

    Hơn bảy giờ sáng, Dim trở về nhà với bộ dạng mệt mỏi, râu ria lún phún trên cằm như mấy ngày chưa cạo. Tôi không nhìn Dim, chỉ biết anh ấy đến ngồi cạnh tôi, thở dài. Cơn đau đầu bất chợt ập đến khiến tôi dù ngồi cũng cảm thấy choáng váng mấy phần. Đầu tôi nặng trịch. Có lẽ vì mấy đêm liền tôi không chợp mắt nên cơ thể đã quá sức chịu đựng. Chân tay tôi bủn rủn. Tôi vịn tay vào vali, cố đứng lên, nhỏ giọng nói.

    - Bây giờ em mệt rồi. Để…

    - Em nói luôn bây giờ đi.

    Dim cầm tay tôi, giữ tôi lại, ngẩng lên nhìn tôi nói.

    -Vì anh không biết bao lâu nữa em mới muốn nói. Hoặc có thể là chẳng bao giờ.

    - Em…

    Giọng tôi run lên. Tôi đưa tay ra, định nắm lấy tay Dim nhưng chưa kịp chạm tới thì anh ấy đã buông ra.

    - Anh biết rồi.

    Tiếng thở dài thất vọng đi cùng với câu nói chán nản đó của Dim khiến lòng tôi không thoải mái.

    Tôi biết là nếu bây giờ tôi cùng anh ấy nói chuyện rõ ràng, tôi sẽ có câu trả lời như tôi mong muốn. Dù chuyện đúng hay sai, anh ấy sẽ cho tôi câu trả lời. Nhưng tôi đã mất hết cái gọi là dũng khí để đối mặt, quay về với bộ dạng hèn nhát thường ngày, như con ốc lúc nào cũng ẩn mình trong vỏ ốc mỗi khi sợ hãi. Tôi thường sợ những điều vớ vẩn và lo lắng những thứ không đâu.

    - Anh đói không?

    Ngay khi Dim quay lại nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu thì tôi đã nhận ra mình thốt ra điều gì. Tôi vừa mở đầu câu chuyện bằng một vấn đề không liên quan và tôi nghi ngờ rằng câu hỏi đầu tiên này cũng sẽ đặt dấu chấm hết cho câu chuyện. Nhưng tôi vẫn cứ đứng lên, giả vờ xoa bụng. Có lẽ Dim cũng đầu hàng trước hành động ngớ ngẩn của tôi, từ bỏ vẻ mặt buồn chán mấy phút trước, bật cười đứng dậy đi vào bếp cùng tôi. Thật ra ban đầu tôi cũng có chút ý định khi hỏi câu đó, một phần vì tôi cũng đói, một phần vì tôi muốn khoe khoang với Dim là tôi biết nấu ăn. Tôi đã học trên mạng và lúc nào ăn xong món tôi nấu thử cũng phải cấp cứu trong phòng vệ sinh. Gần đây thì không còn thế nữa vì tình hình nấu ăn của tôi cũng khá lên nhiều.

    Cuối cùng thì người nấu ăn lại là Dim. Nhưng trong khi anh ấy tìm đồ để nấu thì anh ấy cũng đã phát hiện ra điều tôi muốn khoe khoang. Chỉ có điều, anh ấy lại hiểu theo một cách khác.

    - Mẹ đến đây à?

    - Sao anh lại hỏi thế?

    Tôi trố mắt nhìn cái biểu hiện “dĩ nhiên là thế” của Dim. Anh ấy chẳng thể ngờ được việc tôi nấu ăn. Không ngoại trừ anh ấy, Huy cũng có những biểu hiện không tin nổi khi biết tôi nấu ăn. Tôi nghĩ nếu tôi nói ra, anh ấy sẽ cười phá lên cho mà xem.

    - Thì đồ ăn trong tủ…

    - Là em đã mua đấy.

    Tôi trề môi, giận dỗi ngồi xuống bàn ăn. Ai cũng có quyền thay đổi, đây lại còn là sự thay đổi tốt đẹp mà lại không được công nhận. Thôi, từ nay tôi sẽ trở về thời chỉ ăn chứ không nấu. Chỉ có như vậy cuộc sống của tôi mới bình thường được mà tôi cũng yên ổn hơn với cái bụng không reo ùng ục cả ngày nữa.

    Trở lại với câu chuyện trước giữa tôi và Dim, anh ấy không phản ứng gì với câu nói của tôi còn tôi cũng không để tâm đến việc bị anh ấy lơ đi hay không vì ngay sau đó tôi đã “lao” vào ăn khi Dim đưa đồ ăn cho tôi ăn. Ngày xưa tôi cố công giữ gìn hình tượng bao nhiêu thì giờ đây tôi liên tục phá vỡ hình tượng bấy nhiêu. Tôi không quan tâm đến bất cứ thứ gì có thể khiến tôi bắt mắt hay đẹp đẽ ngoài việc ăn ngon và ngủ kỹ. Dĩ nhiên là gần đây có rất nhiều chuyện khiến ngay cả việc tôi làm hăng say nhất là ăn và ngủ tôi cũng không nhớ tới.

    Dim ăn cùng tôi. Tôi không nghĩ anh ấy có tâm trạng để ăn uống nhưng vì thấy tôi ăn một mình nên cùng ngồi ăn. Vốn dĩ chúng tôi định ăn trong yên lặng nhưng con Bột béo từ đâu chui ra, nhảy lên bàn ăn, xấu tính lè lưỡi thử đồ ăn trong bát của tôi. Suýt chút nữa tôi cho con Bột béo bay ra sofa. Tôi đang đói, tâm trạng lại nhạy cảm nên khi thấy hành động không báo trước của nó, tôi nghĩ mình có khả năng động thủ với nó. May cho nó là với tình yêu thương của bố nó thì nó hoàn toàn nhận được sự bảo vệ đáng trân trọng. Dim ôm nó vào lòng, vuốt ve nhớ nhung rồi mắng yêu nó vài câu vì cái tội tranh đồ ăn với tôi. Dim đẩy bát của anh ấy sang cho tôi rồi lấy bát của tôi cho con Bột béo ăn nốt vì dẫu sao tôi cũng không thể ăn khi mà nó đã kịp phủ đầy nước miếng của nó vào bát tôi.

    - Khi anh gặp em ở sân bay là em đang chuẩn bị bay sang Mỹ.

    Tôi rụt rè mở lời khi thấy tâm trạng Dim tốt hơn sau khi chơi đùa với Bột béo.

    Dim ngẩng lên nhìn tôi vài giây rồi lại cúi nhìn Bột béo.

    - Em đã suy nghĩ rất nhiều về câu hỏi mà anh đã từng hỏi em trong bệnh viện, về niềm tin và cả điều em muốn. Cho đến tận buổi tối ngày hôm qua, em đã không hề tin anh. Em đã nghĩ rằng em tin anh nhưng em lại chẳng có một lần nào thể hiện sự tin tưởng của em cho anh biết. Em biết quá nhiều điều về anh mà không nghe từ chính anh. Em không hỏi anh bởi vì chúng ta đã từng hứa với nhau sẽ không nói dối nhau. Cũng bởi vì em đợi anh nói cho em nghe. Nhưng đối với em, việc chờ đợi gần như là cực hình. Em không đợi được, không nghe được những gì em muốn. Vì vậy, em đã muốn thoát khỏi đau khổ, thoát khỏi anh. Nhưng đó chỉ là trong một giây phút nào đó thôi. Em đã nghĩ, thà rằng anh cứ nói dối em đi còn hơn là giấu mọi thứ đi như vậy.

    Tôi lấy từ trong túi xách tập phong bì trắng, để lên bàn.

    - Về chuyện này, em mới biết đêm qua.

    Thái độ của Dim khi nhìn thấy tập phong bì, không ngoài dự đoán của tôi, anh ấy bất ngờ. Nhưng sự bất ngờ ấy không dừng lại trên nét mặt của anh ấy lâu. Dim thở dài, buông con Bột béo trên tay xuống.

    - Anh đã không nghĩ sẽ để em biết điều này.

    Dim thẳng thắn thừa nhận, một chút giấu giếm cũng không có.

    - Tại sao? Anh định để cả đời em không biết sao? Vì sao anh lại không muốn cho em biết? Rốt cuộc anh sống với em vì điều gì? Nếu anh chỉ cần một người ở cùng thì anh có thể tìm được ai khác biết quan tâm anh hơn em đấy. Anh thậm chí còn không nhắc về chuyện đăng ký kết hôn với em. Nói đi, nói cho em biết đi! Lý do cho tất cả chuyện này là sao?

    Giọng tôi càng ngày càng cao lên, tôi đã mất bình tĩnh. Trái với sự bất ổn của tôi, Dim không phản ứng nhiều, chỉ im lặng nắm lấy tay tôi trong khi tôi bắt đầu khóc lóc.

    - Tại sao anh không chịu nói cho em biết anh không thể có con? Sao em cứ phải biết mọi thứ trong cùng một lúc như vậy? Em đã nói em mệt rồi mà…

    Tôi nức nở, nấc lên thành tiếng, gục mặt xuống bàn khóc.

    - Sở dĩ anh không muốn cho em biết vì đó chưa phải là kết quả cuối cùng. Anh vẫn đang cố gắng thay đổi nó. Anh không biết mình cần mất bao nhiêu thời gian nữa nhưng anh vẫn hy vọng có thể vì em mà mong chờ nhiều hơn từ những điều ngay từ ban đầu anh đã biết là không có thật.

    Dim đến gần, ôm lấy tôi. Anh ấy luôn biết cách tự xoa dịu nỗi đau của anh ấy và nỗi đau của tôi. Anh ấy đã yêu tôi bằng tất cả sự cố gắng, bằng nỗi đau luôn chế ngự trong lòng anh ấy.


    “Hai đứa vừa nói cái gì?”

    Một giọng nói từ đằng sau tôi phát ra. Tôi sợ hãi, không dám quay đầu lại. Không thể được, chuyện này không thể để có quá nhiều người biết. Mà người không nên được biết nhất, chính là…

    Mẹ…
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  10. huongduong08

    huongduong08 Gà con

    Bài viết:
    22
    Được thích:
    45
    Đã thích:
    149
    GSP:
    Ap
    Mình tò mò cách bạn gỡ nút thắt trong mối quan hệ giữa Dim và An cùng những người liên quan.
    Cảm nhận của mình về mối quan hệ vợ chồng giữa D&A thiếu chân thật, ai cũng đeo mặt nạ cảm xúc để đối diện với đối phương, ai cũng mệt mỏi mà cố níu kéo màng chắn vô hình đó để làm tổn thương nhau.
    Cách chủ ý dày vò cảm xúc nhân vật của bạn đã thành công rùi đó.
     
    KtmbMộc miêu thích bài này.
  11. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Bởi vì tớ chưa trải qua mối tình nào quá rắc rối như thế này và cũng chưa lập gia đình nên có thể đọc truyện của tớ nó có chút không thật và cách giải quyết vấn đề của tớ chưa được sáng suốt hay vừa lòng được nhưng tớ vẫn luôn hy vọng dù theo cách nào thì mọi người vẫn chấp nhận truyện của tớ như cái cách mọi người đã theo dõi và đưa ra nhận xét cho truyện của tớ.
    Tớ thắt nút chặt quá thành ra đang vò đầu bứt tóc nghĩ ra cách tháo đây. :((
    Chuyện vợ chồng giữa An và Dim đúng như bạn nói vậy. Họ quá cố gắng giữ thứ mà họ muốn, đi theo cái họ nghĩ nên tổn thương cứ chồng chất lên nhau, đè nặng lên mối quan hệ của họ.
    Cảm ơn bạn đã nhận xét cho tớ nhé. Tớ viết theo cảm xúc nên chẳng để ý gì nhiều cả. Mọi người nhận xét mới biết truyện của mình có hàm ý gì thôi. :P
     
    Ktmb thích bài này.
  12. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 8: Sự thật không đẹp và chạm vào thì rất đau


    “Dù tình yêu có cao thượng và tuyệt đẹp đến mấy, tôi cũng sẽ không vì nó mà đánh đổi.”


    Đúng như suy nghĩ đầu tiên khi thấy mẹ tôi bước vào, chúng tôi đã có một cuộc cãi vã lớn. Bà muốn tham gia quá nhiều trong câu chuyện này, thậm chí còn chỉ trích thái độ sống của tôi. Điều này càng làm tôi thêm tức giận mà trở nên mất bình tĩnh. Khi tôi nói sẽ không có gì thay đổi sau chuyện này, mẹ tôi đã quay ra yêu cầu Dim nói ý kiến của anh ấy với ánh mắt không thể khó chịu hơn. Tôi đẩy Dim ra khỏi nhà rồi hét lên với mẹ tôi.

    - Chẳng lẽ con phải ly hôn như mẹ sao? Phải làm giống như cách mẹ đã làm với bố để theo đuổi cái gọi là tự do và hạnh phúc của mẹ sao? Vậy còn hạnh phúc của bố? Mẹ đã từng nghĩ tới chưa, dù chỉ một lần…

    Nhịp tim tôi dồn dập, như thể đập thẳng vào màng nhĩ khiến đầu tôi đau buốt. Lại thêm cả việc tôi khóc nhiều nên dây thần kinh căng ra, kéo giãn mọi thứ trong đầu tôi.

    - An!

    Dim từ bên ngoài bước vào, ôm lấy đầu tôi, trấn an tôi.

    Mẹ tôi vẫn ngồi trên ghế, nét mặt không thay đổi, nhàn nhã nói.

    - Mẹ nghĩ mẹ đã xin lỗi bố con về điều này rồi.

    Thật không thể tin được khi đối diện trực tiếp với mẹ về vấn đề mà tôi luôn canh cánh trong lòng này, mẹ tôi lại có thể điềm nhiên như thể không có gì như thế. Tôi đã nghĩ ra đủ mọi viễn cảnh ngay sau khi tôi biết được chuyện này, rồi cả khi mẹ tôi xin lỗi trong điện thoại, tôi từng nghĩ vẻ mặt mẹ tôi phải đau khổ lắm. Nhưng không, mẹ tôi vốn không có ý định hối lỗi dù chỉ trong nét mặt.

    - Vậy mẹ sẽ xin lỗi như thế nào với một người đã vì mẹ mà uất ức quá đến mức tự tử? Mẹ biết rõ Phong là ai mà vẫn để cậu ấy đến gần con. Mẹ nghĩ tặng con cho cậu ấy là cách để mang bố cậu ấy đi ư?

    Tôi lao đến chỗ mẹ tôi, gào khóc đầy đau đớn.

    Cách đây hai hôm Phong đã nhắn tin cho tôi nhưng vì bận quá nên tôi không đọc. Khi tôi ngồi ở ghế đợi để chuẩn bị vào phòng chờ ở sân bay, tôi đã mở ra đọc, kết quả là tôi thấy rất hối hận. Bởi vì tôi chưa từng chuẩn bị trước cho sự thật đó. Bởi vì người mẹ mà tôi cố gắng bảo vệ lại có thể làm những việc mà từ trước đến nay tôi không tưởng tượng nổi. Mẹ của Phong vì bị mẹ tôi dồn ép ly hôn, phẫn uất quá nên thần kinh trở nên không bình thường, vào một ngày nọ không làm chủ được bản thân, nhảy lầu tự tử. Một cái chết thương tâm và ám ảnh, khiến cho Phong và em gái của cậu ấy mất cả bố lẫn mẹ, trở nên cô độc và đáng thương. Nếu tôi là Phong, tôi không nghĩ tôi sẽ có thể gặp lại người mà khiến gia đình cậu ấy tan nát và còn có thể biến lòng căm hận thành tình yêu cho con gái của người phụ nữ đó. Dù tình yêu có cao thượng và tuyệt đẹp đến mấy, tôi cũng sẽ không vì nó mà đánh đổi.

    Dim ngăn cản tôi có hành động gì quá đáng với mẹ tôi, giữ chặt lấy tôi, nói với mẹ tôi.

    - Mẹ. Bây giờ mẹ hãy về nhà trước đi, con sẽ theo sau. Con sẽ giải thích tất cả. Cô ấy đang không được bình tĩnh, mẹ đừng cố nói chuyện thêm với cô ấy. Mẹ hãy nghe lời con một lần.

    Dim cố gắng thuyết phục mẹ rồi để tôi ngồi xuống ghế, đi ra phía mẹ tôi đỡ bà ra ngoài. Từ đằng xa, tôi có thể thấy được dáng vẻ của mẹ tôi. Bà đi không vững. Tôi biết lời nói của tôi có tính sát thương thế nào với mẹ tôi nhưng tôi vẫn nói, vẫn không giữ được sự bình tĩnh vốn có mà làm tổn thương mẹ tôi. Tôi biết mẹ tôi đã ngạc nhiên và đau đớn ra sao khi nghe những lời nói trách móc đó từ chính miệng tôi chứ không phải ai khác. Nhưng tôi biết làm sao được, lời nói đã nói ra, rút lại hay không suy cho cùng vẫn là đã nghe thấy, đã nghe xong và cũng đã kịp đâm thẳng vào trái tim mẹ tôi. Chưa bao giờ tôi cãi mẹ tôi, cũng chưa một lần tôi có suy nghĩ sẽ dùng sai lầm ngày xưa của bà để làm tổn thương bà như ngày hôm nay. Chỉ có điều, nếu tôi không làm vậy, tôi sẽ khiến mọi thứ về vạch xuất phát, nơi mà tôi không bao giờ muốn quay lại.

    - Anh đã nói chuyện ly hôn với mẹ rồi sao?

    Nghe tiếng mở cửa, tôi biết Dim về. Tôi nhìn vô hướng, bâng quơ hỏi. Mẹ tôi là kiểu người như thế nào, tôi luôn là người biết rõ nhất. Kể cả trong lúc tưởng như đau khổ nhất, bà vẫn biết nên làm gì và làm như thế nào. Mẹ tôi sẽ bắt Dim trả lời mọi câu hỏi của bà với cái cách nhấn nhá nửa ý của bà. Luôn luôn tỏ rõ ý nhưng khi nói sẽ chỉ nói một nửa để cho đối phương tự trả lời – đó là cách bà dạy dỗ tôi. Lúc nào mẹ tôi cũng tỏ ra không quan tâm, không để ý nhưng bà luôn có cách để biết được hết mọi chuyện và xử lý chúng theo cách suy nghĩ của bà. Nếu mẹ tôi không được biết từ tôi thì người cho mẹ tôi câu trả lời thỏa đáng nhất sẽ là Dim.

    - Anh không nói.

    Dim ngồi xuống bên cạnh, xoa đầu tôi.

    Nghe thấy Dim trả lời như vậy, lòng tôi chợt rung lên, vui mừng. Nếu Dim thật sự muốn rời xa tôi thì cách nhanh nhất sẽ là nói cho mẹ tôi biết bởi vì bà sẽ có cách khiến tôi phải ly hôn. Bình thường mẹ tôi không bao giờ tham gia vào chuyện của tôi nhưng một khi bà đã đặt sự quan tâm vào thì bà sẽ giải quyết theo ý muốn của bà mà không cần hỏi ý kiến của tôi. Như lần tôi thi vào Đại học, trong khi tôi ung dung làm hồ sơ vào trường Báo chí mà tôi yêu thích thì mẹ tôi cũng âm thầm nộp hồ sơ cho tôi vào một trường gần nhà, nơi mà bà có thể yên tâm nhìn thấy tôi mỗi ngày và quản lý được tôi. Mẹ tôi nói với tôi thi thử khối A xem kết quả như thế nào. Tôi đã làm theo mà chẳng hề suy nghĩ nhiều. Vậy mà vào ngày tôi đi thi vào trường Báo, mẹ tôi cố tình để tôi ngủ quên rồi chở tôi đến nhầm địa điểm thi. Sau mấy ngày sống ngập trong nước mắt, tôi cũng phải quyết định nhập học ở ngôi trường mẹ tôi đã định sẵn kia. Dù tôi không tự nguyện nhưng tôi cũng không trách mẹ tôi lâu vì tôi luôn nghĩ mẹ tôi đúng, quyết định của bà là tốt cho tôi nên dù có đau lòng bao nhiêu tôi vẫn vui vẻ tiếp nhận con đường lạ lẫm đó. Và hơn hết, tôi biết sẽ chẳng bao giờ tôi thắng nổi mẹ tôi. Đó không phải chân lý, mà là nguyên tắc. Vậy mà hôm nay tôi đã lật đổ cái nguyên tắc tôi sống theo bao năm để bảo vệ ý muốn của tôi. Tôi không biết liệu tôi làm thế có phải là một sai lầm không như tôi đã quyết định nên đành đi theo.

    Tôi mệt mỏi dựa vào lòng Dim. Tôi rất buồn ngủ. Cả tôi và Dim đã thức quá lâu cho một ngày dài. Mọi sự căng thẳng trong ngày hôm nay đều không có giới hạn nên chúng tôi đã quá mệt mỏi để có thể nói với nhau thêm bất cứ điều gì. Mắt tôi khép hờ, dần dần tôi đi vào giấc ngủ. Tôi nghe thấy tiếng thở dài văng vẳng bên tai. Rất dài và nặng trĩu…
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  13. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 9: Giờ mới thật sự bắt đầu


    “Những điều tuyệt vời thường không đến cùng một ngày nhưng chắc chắn là những điều tồi tệ sẽ cùng đến trong một ngày.”


    Những ngày vừa qua là những ngày dài nhất cuộc đời tôi, không chỉ có đau khổ mà còn rất mệt mỏi. Chuyện của tôi không chỉ có mẹ biết, còn có bố và cả Minh. Hết người này đến người nọ gọi cho tôi, tìm gặp tôi, từ khuyên răn cho đến trách móc, đủ cả. Tôi đành dựa vào mấy ngày nghỉ để trốn trong nhà, tự mình suy nghĩ. Tôi suy nghĩ nhiều đến mức đau đầu, mất ngủ. Triệu chứng kéo dài khiến tôi phải tìm đến bác sĩ. Họ kê cho tôi một cái đơn dài ngoằng những tên thuốc lạ lẫm nhưng tôi mua xong để đó và chẳng uống khi nào. Phần lớn là do tôi quên uống, cũng do tôi chẳng muốn uống. Bởi vì tôi ăn rất ít, đôi lúc ngửi mùi thức ăn lại buồn nôn. Kể từ hôm đó, Dim ở nhà với tôi, bỏ hết công việc sang một bên, cũng không đến chỗ mẹ con Lan mà thi thoảng mới gọi điện dặn dò. Cho đến tận bây giờ Dim vẫn chưa cho tôi một lời giải thích nào về mẹ con Lan, tôi cũng không chủ động hỏi. Mối quan hệ của chúng tôi lại trở về thời điểm ban đầu, ngượng ngập và không tự nhiên, thậm chí còn tỏ ra lịch sự với nhau.

    Sức khỏe của tôi đã không ổn định từ vài tháng nay, lại thêm việc ăn uống thất thường, mất ngủ và suy nghĩ nhiều. Minh hỏi tôi có muốn đến bác sĩ tâm lý không nhưng tôi đã từ chối ngay lập tức. Tôi không nghĩ tôi có bệnh gì mà phải đến gặp bác sĩ tâm lý ngoài việc cơ thể không tốt. Nhưng khi thấy Dim vì quá lo lắng cho tôi mà cũng tiều tụy đi thì tôi lại thay đổi suy nghĩ cứng nhắc của bản thân. Tôi ăn bao nhiêu anh ấy ăn bấy nhiêu, tôi ngủ được bao lâu thì anh ấy cũng ngủ được bấy lâu. Tuy chúng tôi không trò chuyện với nhau nhiều nhưng cũng quá rõ được đang bận lòng nhau điều gì. Anh ấy lo cho tôi và tôi cũng vậy.

    Tôi ăn một ít súp ngô vào buổi sáng, trước khi được Minh đưa tới phòng khám của vị bác sĩ mà theo cô ấy ca ngợi là người có thể thấu hiểu được tất cả mọi người trên thế giới. Tôi ậm ừ tán thành, đợi Minh rời khỏi rồi ngồi yên lặng trong phòng đợi. Hầu hết những người đến đây đều mang khuôn mặt lo lắng hoặc buồn chán, lúc nào cũng cau mày hoặc nhìn đăm chiêu. Trông họ dường như chưa bao giờ cảm thấy thoải mái. Có lẽ đó là vấn đề chung duy nhất để những con người thuộc đủ mọi lứa tuổi tìm đến nơi này, trong đó có cả tôi. Tuy tôi đã đặt lịch hẹn từ vài ngày trước nhưng vì có một lịch hẹn trước đó nên họ xếp cho tôi vào giữa buổi sáng.

    Khi tôi bước vào phòng, khuôn mặt của vị bác sĩ đó làm tôi ngạc nhiên. Hóa ra là một bác sĩ nữ, còn rất trẻ, có lẽ trạc tuổi tôi, tên là Mai. Không như tôi vẫn nghĩ về một bác sĩ tâm lý là một người đàn ông trung niên già dặn, có giọng nói rất trầm. Hơn nữa khuôn mặt Mai dường như rất quen thuộc, giống như tôi đã từng gặp ở đâu đó. Lúc cô ấy ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt ngỡ ngàng của cô ấy nhanh chóng lọt vào tầm mắt tôi dù cô ấy đã rất nhanh chóng thay đổi cảm xúc và đưa ánh mắt xa lạ về phía tôi. Kể cả khi chúng tôi bắt đầu cuộc trò chuyện, tôi cũng không thể dừng suy nghĩ của bản thân.

    - Xin lỗi… nhưng tôi cảm thấy cô rất quen. Cô là bạn của Phong, đúng không vậy?

    Lần gặp Phong ở siêu thị, người đi cùng cậu ấy và em gái cậu ấy là cô gái này. Điều khiến tôi nhớ rõ ở cô ấy là dáng vẻ mỏng manh nhưng ánh mắt lại vô cùng mạnh mẽ đó, như khi nãy cô ấy nhìn tôi.

    Mãi một lúc sau, cô ấy mới lên tiếng thừa nhận.

    - Trái đất thật tròn.

    Mai mỉm cười dịu dàng rồi đưa hỏi tôi những câu đơn giản về triệu chứng tâm lý của tôi. Giọng nói ấm áp và nhẹ nhàng của Mai khiến lòng tôi thấy dễ chịu. Tôi đã nói rất nhiều và cũng khóc rất nhiều. Nói chuyện với cô ấy như nói chuyện với chính bản thân tôi, có thể nói hết ra mà chẳng cần giấu diếm điều gì, cứ thể thả lòng mình. Dù tôi khóc nhiều nhưng tôi không cảm thấy mệt, như thể việc nói ra lòng mình khiến tôi gỡ được gánh nặng trong lòng, bỏ bớt được những tâm tư nặng nề trong đầu đang đè nén tôi mỗi ngày.

    Buổi đầu trị liệu tâm lý diễn ra tốt đẹp hơn mong chờ của tôi. Hóa ra việc gặp gỡ bác sĩ tâm lý không phải luôn khó khăn và nhiều định kiến như tôi vẫn nghĩ. Tôi cảm thấy hối hận khi đã không đến đây sớm hơn. Quyết định tốt bao giờ cũng cho kết quả không tồi, ít nhất là bây giờ nụ cười của tôi cũng không còn gượng gạo như vài tiếng trước. Tôi không về nhà vội, ngồi trong phòng đợi để lau hết nước mắt và đợi cho mắt bớt sưng và khuôn mặt bớt đỏ rồi mới trở về nhà. Lúc sáng tôi đi ra khỏi nhà, tôi đã nói dối Dim rằng tôi đi mua sắm với Minh. Chuyện tôi đi gặp bác sĩ tâm lý tôi không nói với Dim. Tôi sợ nếu anh ấy biết, anh ấy càng lo lắng thêm.

    - Vũ Phương Lan! Vũ Phương Lan có ở đây không?

    Một cô y ta đi từ phòng bác sĩ ra, gọi tên người tiếp theo vào. Cái tên này… nghe thật quen. Vừa lúc đó, một cô gái mặc chiếc váy dài màu trắng lớn tiếng trả lời rồi tiến tới gần chỗ tôi.

    Lan?

    Tôi đứng dậy, bắt lấy cánh tay Lan, giữ lại.

    - Tại sao cô lại ở đây?

    Sau vài giây ngạc nhiên, Lan trừng mắt lên, khoanh tay rồi nói với tôi bằng giọng cáu kỉnh.

    - Tôi mới là người nên hỏi cô câu đấy. Một người phụ nữ như cô thì có gì để mà Jack yêu được nhỉ? Càng nhìn tôi càng không tìm thấy được một chút hấp dẫn nào ở cô.

    Nói rồi Lan quay người đi, không có ý định nói với tôi thêm câu nào. Cô ta đang muốn nói đến ai? Jack nào? Tôi không quen ai là Jack. Nhưng nhìn vào điệu bộ của Lan thì chắc chắn là tôi có mối quan hệ thân thiết với người tên Jack đó, nếu không cô ta đã không phải dùng cái giọng điệu khinh miệt tôi ngay từ đầu như vậy. Phải chăng Jack là người đàn ông Lan yêu? Còn Dim thì sao? Đối với cô ta, anh ấy là gì? Tôi thật sự không hiểu. Cứ nghĩ nhiều một chút lại thêm đau đầu, mở mắt thôi cũng mỏi mệt. Nhưng, Lan cũng là bệnh nhân sao?

    Từ trước đến nay, tôi vốn là người cứng đầu và bướng bỉnh. Chỉ cần là chuyện tôi muốn biết, tôi sẽ tìm mọi cách để biết. Và giờ thì tôi đang ngồi đợi Mai ở một quán café gần đó. Tôi không biết số điện thoại cá nhân của Mai, cũng không có ý định gọi cho cô ấy để xin một cái hẹn riêng tư. Tôi chỉ ngồi đợi cô ấy tan làm, hỏi những điều cần hỏi.

    Lúc vừa thấy tôi từ trong quán café đi ra, Mai không hề tỏ ra ngạc nhiên. Dường như cô ấy đã biết trước việc tôi sẽ chờ đợi cô ấy.

    - Lan bị sao vậy?

    Tôi hỏi thẳng mà không cần né tránh bất cứ điều gì. Vòng vo đối với những vấn đề trực tiếp không phải là điều gì có lợi cả, vậy nên thà bất lịch sự một chút còn hơn hỏi mãi cũng không có câu trả lời vừa ý, như thế không những tốn thời gian còn gây mất thiện cảm lâu dài.

    Mai lắc đầu, không định dừng lại.

    - Tôi không biết.

    - Vậy thì… Jack là ai?

    Lúc chờ đợi Mai, tôi đã nghĩ rất nhiều về cái tên Jack đó nhưng nghĩ mãi tôi cũng không tìm thấy sự quen thuộc nào.

    Mai kiên quyết không trả lời tôi, bước đi dứt khoát. Còn tôi thì kiên nhẫn đi theo. Tôi nghĩ là tôi đã dùng toàn bộ sự kiên nhẫn trong suốt ba mươi ba năm chỉ để dành hết cho việc này.

    - Cô yêu Phong đúng không?

    Khi tôi chuyển đề tài về Phong, bước chân Mai gần như đã chững lại. Thấy cô ấy bị ảnh hưởng bởi đề tài này, tôi an tâm đứng yên, không đi theo Mai mà tiếp tục nói.

    - Bởi vì cô biết Phong yêu tôi nên cô không muốn giúp đỡ tôi? Nếu điều này là thật thì thật đáng thất vọng.

    Tôi lựa chọn cách khiêu khích Mai. Tuy tôi không chắc làm vậy với một bác sĩ tâm lý giỏi như cô ấy thì có tác dụng gì không nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ những phép thử. Đáng tiếc là sự việc không như tôi mong muốn, Mai quay lại chào tôi rồi đi thẳng, thậm chí còn không quan tâm tôi có nghe thấy hay không. Thái độ của cô ấy tuy không nhiều nhưng rõ ràng là cô ấy không muốn nói với tôi.

    Tôi chán nản, thở dài một hơi rồi bắt một chiếc taxi, mệt mỏi trở về nhà. Cuối cùng thì suy nghĩ lại chồng lên suy nghĩ, vứt được chút nào thì lại đầy thêm chút đó. Đột nhiên điện thoại báo hiệu tin nhắn đến. Tôi lục trong túi, lấy điện thoại ra nhìn. Hai tin nhắn vừa gửi đến. Một là của Tùng và cái còn lại là từ một số lạ.

    “Chương trình của em gặp trục trặc rồi. Có người kiện chương trình ăn cắp ý tưởng. Gọi cho anh ngay khi em đọc tin nhắn này đấy.”

    Tôi nhìn sang cuộc gọi nhỡ, dài dằng dặc là số của Tùng. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Kiên tụng? Ăn cắp? Thật là điên rồ!

    “Jim.”

    Một chữ ngắn gọn nằm trong tin nhắn từ số lạ.

    Điên rồi. Tất cả mọi thứ đều điên rồi…
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
    huongduong08, thuyuukiMunn97 thích bài này.
  14. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 10: Quá khứ không phải để sửa lại, mà là để nhìn lại


    “Ngày đó chúng ta đã đều có lựa chọn cho riêng mình. Và chúng ta đều chọn từ bỏ tình cảm của chúng ta. Chỉ là, thời gian để chúng ta nhận ra khác nhau thôi.”


    Ngay khi tôi vừa có mặt tại công ty, hàng loạt con mắt đổ dồn về phía tôi với hơn nửa là sự dè bỉu đi kèm chút thích thú. Tôi đoán là họ đã đợi ngày này rất lâu, ngày mà họ được trông thấy tôi đang ở trên đỉnh cao trôi tuột xuống mà không có bất cứ cái gì để vịn vào.


    “Xoạch!”



    Một tập tài liệu vứt xuống trước mặt tôi. Tôi đưa tay ra lấy, nhìn nội dung trên tờ giấy kẹp ở ngoài.

    - Tôi hy vọng là cô đã có một lời giải thích hoàn hảo cho tôi trong khi đến đây và ngồi thoải mái như vậy.

    Amanda nhìn tôi với vẻ lãnh đạm thường thấy. Nếu tôi nói với bà ấy rằng trong suốt khoảng thời gian tôi ngồi taxi tới đây, tôi đã không dùng đến nửa giây để suy nghĩ về vụ kiện tụng thì liệu bà ấy còn giữ nổi vẻ bình tĩnh như bây giờ không.

    - Sự thật là ý tưởng đó cháu đã nghe nó từ Phong.

    Hai tháng trước, khi tôi đang bế tắc vì không thể tìm kiếm được ý tưởng cho chương trình phát sóng vào đêm Halloween thì Phong đã gợi ý cho tôi. Cậu ấy nói cho tôi đại khái về ý tưởng tổ chức một cuộc thi cho những nhà thiết kế không chuyên thiết kế ra những bộ quần áo ma quỷ để tạo ra hiệu ứng. Đó là một ý tưởng đơn giản nhưng sự tương tác là rất cao nên thu hút được nhiều người xem. Và đó cũng là tập có lượng người xem cao nhất trong vòng sáu tháng cuối năm của chương trình, dĩ nhiên tôi đã được thưởng lương cho điều này. Tôi đã đãi Phong một bữa cơm rất sang trọng cùng với một chầu bia vào một buổi chiều nào đó cậu ấy tự dưng thèm bia và nhớ tới tôi. Bởi vì khi tôi muốn ghi tên cậu ấy vào phần sáng tạo ý tưởng thì cậu ấy đã nói tôi nên ghi tên tôi vào đó với lý do tôi là người phụ trách cuối cùng. Và hơn nữa, còn vì chúng tôi là bạn, chúng tôi có thể chia sẻ cho nhau. Cuối cùng thì tôi đành ký tên tôi vào đó vì không muốn cuộc trò chuyện trở thành cuộc tranh cãi không đáng có.

    - Giờ cô đang đổ lỗi cho người khác sao?

    Amanda quay mặt lại, ánh mắt của bà ấy không thân thiện chút nào. Dường như có gì đó toát ra từ ánh mắt của bà ấy khiến tôi vừa nhận thấy đã muốn đóng băng hành động, còn không dám mấp máy môi.

    - Nhân viên của tôi là những người dám chịu trách nhiệm cho những việc họ làm sai và cả những việc họ không làm sai, chỉ cần trên văn bản có chữ ký của họ. Tôi nghĩ là cô đã nghĩ về trách nhiệm của cô khi ký tài liệu đưa lên cho tôi.

    Tôi mệt mỏi, đưa mắt nhìn xuống dòng chữ xiêu vẹo của mình trên tờ giấy rồi đưa mắt nhìn lên tên công ty kiện tôi: Style Jobs Entertainment.

    Tôi ra về ngay sau khi rời khỏi văn phòng của Amanda. Bà ấy không nói gì với quyết định chịu trách nhiệm của tôi. Chẳng ai đoán được bà ấy đang nghĩ gì, có thể là ngày mai bà ấy sẽ thông báo cho tôi là tôi không cần đến làm nữa, hoặc là bà ấy muốn tôi đền bù tất cả thiệt hại cho vụ kiện tụng này. Mà không, chỉ cần nghe hai chữ “kiện tụng” thôi thì danh tiếng của công ty đã bị hủy hoại, có thể tôi sẽ bị bà ấy tống vào tù kể cả trong đơn kiện không chỉ đích danh tôi.

    - Em định làm gì?

    Tùng dựa vào tường, châm một điếu thuốc rồi đưa lên miệng hút. Anh ấy vừa đi làm đã qua nhà tôi nhưng nhất định không chịu vào nhà nói chuyện vì ghét con Bột béo. Lần trước anh ấy đã bị nó phóng bậy vào ba lô nên xem ra anh ấy rất tức giận với nó.

    Tôi lấy bao thuốc trong tay Tùng, rút ra một điếu, châm lửa hút. Rít vào một hơi thật chậm, tôi nheo mắt nhìn ra phố, nghĩ ngợi rồi quay sang Tùng, hỏi.

    - Anh biết gì về công ty Style Jobs Entertainment không?

    - À… ừm… anh không rõ.

    Tùng nhíu mày, nhả khói. Thái độ của anh ấy khiến tôi tò mò. Có vẻ anh ấy biết gì đó.

    Khi tôi vừa định hỏi Tùng thêm thì Dim về tới nhà. Cửa hàng bánh của Dim bận rộn nhất vào dịp cuối năm mà việc tôi ốm khiến thời gian của anh ấy dành cho một ngày là không đủ nên hôm nay trước khi ra khỏi nhà tôi đã nói anh ấy nên đến cửa hàng xem sao vì tôi có thể sẽ về muộn. Vậy mà anh ấy vẫn giữ lời hứa với tôi sẽ về nhà trước năm giờ chiều. Sáng nay anh ấy đã nhắn tin cho tôi để tôi về nhà ăn tối.

    - Hey, Dim!

    Tùng thay đổi nét mặt, đứng dậy, vui vẻ gọi tên Dim theo kiểu của tôi và đập tay với Dim.

    Trong lúc hai người đó chào hỏi, tôi vội vàng dụi tắt điếu thuốc vào chậu cây, mỉm cười hối lỗi. Chỉ vừa mới một tuần trước thôi dưới sự chứng kiến của bác sĩ và Dim, tôi đã hứa không động tới thuốc lá. Mà giờ thì tôi đã phá tan lời hứa của tôi trong khi Dim luôn giữ lời hứa của anh ấy. Điều này làm tôi thấy xấu hổ.

    - Sao anh không vào nhà ngồi?

    Dim vỗ vai Tùng, thắc mắc nhưng ánh mắt lại đưa về phía tôi. Tôi giả ngơ, nhìn xung quanh, lén bước lên vài bậc.

    Tùng nhún vai, nhăn nhó.

    - Ba lô của anh chưa khô. Thôi, anh về đây! Chăm sóc An nhé, ngày hôm nay là một ngày dài với cô ấy đấy.

    Dù Tùng ghé sát vào tai Dim thì thầm nhưng qua khẩu hình miệng của anh ấy, tôi gần như biết rõ anh ấy đang nói gì. Tôi đã quên nhắc nhở anh ấy không được nói chuyện này với Dim.

    Trái với suy nghĩ của tôi, Dim vào nhà thay quần áo, dặn dò tôi đi tắm rồi chuẩn bị nấu ăn mà không hỏi tôi về chuyện Tùng vừa nói, cũng như là không trách tôi không nghe lời mà ngồi ở ngoài cửa và còn hút thuốc. Hơn ba mươi tuổi mà tôi vẫn khiến người khác lo lắng, đến tôi tự nghĩ cũng thấy chán ngấy bản thân mình. Vào tuổi ba mươi, tôi chỉ là một người phụ nữ không có vế sau đáng ngưỡng mộ. Tôi không có xe, chưa có con, công việc có lương cứng nhưng khá bấp bênh, cả việc tôi cũng không có chồng trên luật pháp. Một người phụ nữ ở độ tuổi này được coi là hoàn hảo khi có đủ mấy yếu tố đó, còn tôi thì suốt ngày chỉ biết ở nhà ủ rũ với mọi chuyện.

    Tôi ngồi bó gối trên ghế, gõ vài chữ lên máy tính. Ngay lúc đó, điện thoại vang lên.

    - Cậu cố ý làm vậy với tớ, phải không?

    Tôi liếc nhìn Dim, quay người, nói khẽ vào điện thoại, cố kiềm chế cơn tức giận không bộc phát. Từ lúc tôi nhìn thấy tên công ty đó, tôi đã cảm thấy rất quen thuộc. Đó chẳng phải là công ty đại diện của Phong sao? Hơn nữa, tôi đã xem đoạn clip cậu ấy tham gia chương trình mà tôi bị kiện là ăn cắp ý tưởng đó cách đây vài năm khi cậu ấy hoạt động bên Mỹ.

    - Cậu đã nghe tin rồi à?

    Giọng Phong mang ý cười, khiêu khích.

    - Tớ không ngờ cậu lại lấy tất cả ý tưởng đó đấy. Tớ chỉ nói cho cậu ý tưởng để cậu tự tìm hướng đi thôi chứ không hề bắt cậu phải lấy ý tưởng đó. Cậu không thể nói tớ cố ý được.

    Nghe được những lời lẽ này của Phong, tôi đã phần nào hiểu được ánh mắt hôm cậu ấy cố gắng hôn tôi. Cậu ấy đang tức giận với tôi bằng sự thù hận hơn mười năm về trước và cả sự thất vọng vì tôi từ chối tình cảm của cậu ấy. Chưa bao giờ tôi lại tin vào điều này đến thế. Ngày hôm đó tôi đã nghĩ tới nhưng tôi lại phủ nhận nó, cho rằng tôi đã quá cảm tính mà quên đi sự chân thành của cậu ấy dành cho tôi. Hóa ra, sự chân thành đó chỉ là vỏ bọc cho chuyện này. Tôi đã không biết… Tôi đã hoàn toàn không nghĩ tới.

    Tôi cười lạnh.

    - Được rồi. Vậy cậu cứ tiếp tục làm theo những gì cậu muốn đi.

    Tôi định tắt điện thoại, không muốn đôi co thêm thì nghe thấy tiếng Phong hét vào điện thoại.

    - Tại sao cậu không yêu tớ? Ngày đó… ngày đó rõ ràng cậu đã rất thích tớ… Tại sao? Tại sao cậu lại thay đổi?

    Tiếng nói nghèn nghẹn của Phong như tràn cả vào điện thoại, rất thật. Dường như cậu ấy có nỗi uất ức lớn với tình cảm của tôi.

    - Tại sao cậu lại thay đổi tình cảm của cậu khi mà tớ đã phải vứt bỏ hết để nói lên tình cảm của tớ dành cho cậu? Tại sao chỉ mình tớ đợi còn cậu thì không? Tại sao cậu lại lạnh lùng đến như vậy hả An?

    Nhớ lại mùa hè năm đó, tôi đã chạy ra khỏi nhà với bộ quần áo ngủ, bắt xe đến sân bay, vừa khóc vừa đi quanh sân bay. Tôi nhìn lên bảng thông báo, cảm thấy rối bời và vô dụng vì tôi không biết Phong bay chuyến bay nào và việc tôi chạy đến đây có ích gì không. Tôi đã chạy quanh sân bay hai tiếng đồng hồ, hỏi thăm về mọi chuyến bay tới Mỹ nhiều tới mức các nhân viên còn phải tỏ ra khó chịu với tôi và trả lời tôi với vẻ mặt bực tức. Cảm giác vừa vụt mất thứ gì đó quan trọng khiến tôi như muốn tan ra. Đó là lần đầu tiên tôi khóc vì ai đó. Sau lần đầu tiên đó, tôi đã hứa không bao giờ rơi một giọt mắt nào vì ai.

    Ai nói tôi không đợi?

    Tôi đợi chứ. Tôi đợi, đợi trong im lặng, đợi mỗi khi có ai đó nói tôi có người tìm gặp là lại cuống quýt. Một thời gian dài tôi cứ chờ đợi như thế nhưng không một ai biết tôi đang chờ đợi. Họ nói tôi vô tâm, rằng bạn bè thân thiết đi cũng không tiễn, rời cũng không hỏi. Tôi không hề biết cậu ấy đi mà tiễn và nếu có hỏi cũng không biết được gì. Vậy nên tôi đã chờ đợi theo cách mà tôi nghĩ. Rằng, chỉ cần tôi vẫn ở đây, cậu ấy sẽ về. Nhưng thời gian trôi qua, tôi không còn tin vào sự chờ đợi ấy bởi tôi không có niềm tin vào bất cứ điều gì. Tôi cứ sống, cứ yêu. Thật ra, họ nói tôi vô tâm cũng không sai. Tôi là kiểu người chỉ cần đi khỏi cuộc đời tôi là tôi cho ra khỏi tầm mắt. Sự chờ đợi của tôi rất giới hạn. Lần đầu tiên đó rơi vào khoảng năm tháng rồi kết thúc khi tôi nhận ra tình yêu của tôi dành cho Vương. Đó cũng là khoảng thời gian tôi chờ đợi lâu nhất và cũng là lần cuối cùng. Tôi đã đánh rơi niềm tin của tôi vào sự chờ đợi. Tôi thậm chí chỉ chờ đợi Dim sáu tiếng rồi đầu hàng vô điều kiện. Nhưng sáu tiếng mà tôi coi thường và rẻ rúng đó lại cứu vớt tình yêu của tôi. Đêm hôm trước, khi tôi mất ngủ và chỉ nhắm hờ mắt, Dim đã ôm lấy tôi, nói rất nhỏ: “Sáu tiếng với anh không hề ít ỏi như em tưởng đâu An. Bởi vì em chịu đợi anh là anh đã rất vui rồi.” Khoảnh khắc ấy, tôi trở nên bé nhỏ trong vòng tay Dim và niềm tin đã quay trở lại với tôi ngay lúc đó. Tôi đã hiểu về tình yêu, vào một đêm rất dài như thế.


    - Bởi vì tớ đã từng thích cậu. Là đã từng, chỉ thế mà thôi!
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  15. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Trải dài các chương của em vẫn chung một cảm giác buồn và day dứt. Nhất là đoạn An biết sự thật về Dim, chị suýt khóc... Chị đồng cảm với Dim về cảm giác đó vì bản thân chị cũng từng trải qua, đã từng nghĩ sẽ từ bỏ chông mình... Chị cảm thấy khâm phục lối viết và cách cảm nhận của cô gái trẻ chưa từng trải như em. =D>
     
    Munn97Mộc miêu thích bài này.
  16. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Thật ra chị ạ, mấy chương này là mấy chương em không ưng ý nhất. Em viết mà em thấy gượng gạo và không hay, cho nên em viết rồi lại nghĩ, xem nó không hay ở chỗ nào, phải sửa ra làm sao. Chính vì vậy em không định viết liền mạch nữa, để ra một khoảng thời gian suy nghĩ, để viết ra những gì ưng ý nhất.
    Ngay từ đầu em đã định hướng truyện của em đi theo bi thương và ảm đạm một chút nhưng vẫn không giấu được những tình tiết và tính cách hài hước của nhân vật vì em mà thành ra như vậy. Em cũng không muốn người đọc phải cảm thấy quá gò bó và ngột ngạt khi đọc truyện của em. Tuy là phần cuối này là phần buồn bã nhất nhưng em hy vọng nó sẽ mang đến một kết thúc và hiệu quả như em đã mong muốn.
    Chuyện đời, chuyện người, chuyện hôn nhân, em trải qua chưa hết và cũng có những chuyện chưa từng trải qua, như chuyện tình yêu này và cả chuyện hôn nhân kia. Em muốn làm sao mọi người đọc của em không bị đứt quãng vì cách viết lúng túng của em. Em hy vọng truyện của em sẽ đem lại điều gì đó tốt hơn cho mọi người, về cách họ nên trò chuyện với nhau, nói với nhau trong cuộc sống.
    Em cũng bình thường thôi ạ. Chị nói khâm phục làm em ngại quá. :P
     
  17. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 11: Hạnh phúc của em chính là để anh nắm tay, lạnh đến mấy em cũng thấy ấm áp vô cùng


    “Em chưa từng nghĩ sẽ nợ anh điều gì cho đến tận khoảnh khắc anh nắm lấy tay em, em biết, em nợ anh nhiều lắm. Nhưng có khi nào anh muốn đòi nợ em không? Nếu có, đòi đi, em sẽ trả, em hứa.”


    Kể từ sau khi tôi biết chuyện ngày xưa của mẹ tôi với gia đình của Phong, tôi cư xử với Phong nhẹ nhàng hơn, không thô lỗ hay cáu kỉnh như ngày trước. Dù tôi không làm chuyện gì có lỗi với cậu ấy nhưng cứ hễ đứng trước mặt cậu ấy, tôi lại mềm lòng và dịu dàng với cậu ấy vì tôi muốn làm dịu đi nỗi đau ngày xưa mẹ tôi gây ra cho cậu ấy. Tuy tôi biết dù có làm gì đi chăng nữa, mẹ cậu ấy cũng không thể sống lại và gia đình cậu ấy có thể êm đẹp như ngày mẹ tôi chưa bước đến. Dẫu sao, làm được việc gì khiến cậu ấy vui vẻ thì tôi cũng thấy nhẹ lòng, chỉ trừ chuyện tình yêu. Người đàn ông tôi đang yêu và sẽ chung sống cả đời, chỉ có thể là Dim mà thôi. Tôi không hy vọng tình cảm của tôi thay đổi cũng như tình cảm của anh ấy dành cho tôi. Đi cũng nhau quãng đời xa đến vậy, lỡ một bước cũng có thể lạc mất nhau. Cho nên tôi không thể vì Phong mà bước chậm lại.

    Dim gọi tôi vào ăn cơm. Anh ấy bước ra từ phòng tắm với chiếc khăn đang lau dở trên đầu. Tóc mái rũ ra đằng trước trán, nước theo tóc mà chảy hết xuống mắt, xuống má mà Dim cũng chẳng để tâm, đi xới cơm cho tôi. Tôi rất ít khi đứng nhìn Dim từ đằng sau. Tấm lưng mà ngày nào tôi cũng nịnh bợ anh ấy là mạnh mẽ, giờ nhìn lại thấy nó chẳng mạnh mẽ như tôi ca ngợi. Bởi vì trông nó cô đơn, cô đơn tới mức che lấp hết đi hình dáng mạnh mẽ vốn có. Tôi đưa mắt nhìn xuống chiếc áo phông xanh Dim đang mặc, ở bên hông có một vệt vải dài đã bung ra, gần như muốn rách toang. Chợt nhớ lại lần đầu tiên tôi mua áo tặng cho Dim là khi tôi có tháng lương đầu tiên từ công việc mà anh ấy xin cho tôi. Chiếc áo sơ mi kẻ xanh mà tôi tặng cho Dim, cứ cách ngày anh ấy mặc một lần, mặc rồi giặt rồi lại mặc. Có một thời gian dài anh ấy cứ giữ khư khư chiếc áo như bảo bối, chỉ đến khi anh ấy vô tình làm vướng tay áo vào cạnh tủ, bị rách nên đành ngậm ngùi xếp nó vào tủ. Sau đó còn dành hẳn một đêm ngồi ngẩn ngơ vì tiếc. Ngẫm lại thì đó là lần đầu tiên tôi mua gì đó cho Dim, và cũng là lần duy nhất trong suốt những năm chúng tôi bên nhau. Một nửa số quần áo và váy trong tủ của tôi là do Dim mua, nói với tôi, thấy hạ giá nên anh ấy mua về cho tôi mặc chơi. Tuy tôi biết những món đồ đó không như lời anh ấy nói, thậm chí tôi còn biết anh ấy mua ở đâu nhưng vì anh ấy nói vậy nên chẳng khi nào tôi coi là món quà, tôi nghĩ là dĩ nhiên và hiển nhiên cứ nhận như chuyện bình thường.

    Chúng tôi cùng ăn cơm. Nhìn những món ăn yêu thích trên bàn, tôi chẳng có cảm giác gì thích thú. Rất lâu rồi tôi không có cảm giác thèm ăn một thứ gì.

    - Không ngon à?

    Dim nhìn tôi, lo lắng khi thấy tôi cứ cầm đũa mà ngồi yên.

    Tôi cười gượng gạo, lắc đầu.

    - Không đâu. Chỉ là em không ăn được nữa.

    Tôi nhìn vào bát cơm của mình, còn chưa vơi được mấy. Dạ dày tôi không thường xuyên co bóp, kể cả khi trước mặt tôi là một con vịt quay với lớp da giòn tan béo ngậy, tuyến nước bọt của tôi cũng không tiết ra thêm chút nào. Cảm giác giống như dạ dày tôi vẫn luôn ở trạng thái ngủ đông.

    Dim gật đầu, tiếp tục cúi xuống ăn, không nói thêm lời nào.

    Tôi đẩy ghế, đứng dậy, đi ra phòng khách tìm đĩa phim nào đó để xem. Lúc tôi đang lục tìm đĩa phim thì Dim cũng ăn xong và rửa bát. Anh ấy đi lướt qua tôi, rút một chiếc đĩa ở trong hộp đựng đĩa nhạc, để vào trong đầu máy rồi bật cho tôi.

    - Anh bật cho em rồi.

    Vẫn luôn là Dim tìm thấy những đồ mà tôi làm thất lạc, vẫn luôn là anh ấy biết tôi muốn gì vào những thời điểm nào. Anh ấy quá hiểu tôi. Sự hiểu biết của anh ấy nhiều lúc khiến tôi cảm thấy thẹn, bởi vì tôi không đủ quan tâm anh ấy nên vốn dĩ chẳng hiểu được anh ấy nhiều như anh ấy hiểu tôi.

    Tôi thường có thói quen xem đi xem lại phim mà tôi thích, cho đến khi tôi chán thì tôi sẽ không xem nữa. Vì thế mà đây là lần thứ mười hai tôi xem bộ phim này. Phim mà tôi xem chủ yếu là phim buồn, hơi hướng bi kịch cho nên mỗi lần xem xong khăn giấy từ trong hộp đã đầy ắp chỗ nằm yêu thích của con Bột béo. Tôi nằm dài trên sofa, mắt lơ đãng nhìn phim, lại thấy Dim cứ đi qua đi lại cửa phòng ngủ, thi thoảng bắt gặp ánh mắt của tôi thì nhanh chóng lảng sang nơi khác. Đến nửa tiếng sau, tôi không thể chú tâm xem phim được nữa mới tiến đến phòng ngủ, ngó vào. Dim đang mặc quần áo nghiêm chỉnh, có lẽ định đi ra ngoài nhưng lại ngồi trên giường cắn móng tay nghĩ ngợi.

    - Anh định đi đâu à?

    Tôi chấm dứt việc nhìn trộm Dim, lên tiếng. Tuy tôi mở lời rất chậm nhưng có vẻ vẫn khiến Dim giật mình, đứng dậy ngay lập tức. Dim đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa trả lời tôi.

    - Anh định đến cửa hàng bánh.

    Tôi nhíu mày, cảm thấy khó hiểu, ngước nhìn đồng hồ: 8:30.

    - Trời lạnh hơn rồi, anh mặc thêm áo vào rồi hãy đi.

    Tôi đi lại mở tủ, lấy ra chiếc áo phao đưa cho Dim. Lúc anh ấy mặc áo, tôi nhìn thấy vạt áo sơ mi chìa ra khỏi chiếc áo len anh ấy đang mặc, là áo sơ mi ngày trước tôi tặng. Nó rách rồi sao anh ấy còn mặc?

    Dim đi ra đến cửa, chần chừ một lúc rồi quay lại nhìn tôi.

    - Có muốn đi với anh không?

    Câu hỏi đột ngột của Dim khiến tôi ngỡ ngàng xen lẫn vui sướng. Nhưng đáp lại câu hỏi của anh ấy lại là trạng thái bất động của tôi. Có lẽ vui quá nên không biết nói gì. Thấy tôi cứ đứng im, chẳng từ chối mà cũng chẳng đồng ý, Dim đành tự quyết, mỉm cười chào tôi. Tôi hốt hoảng, nắm vội tay Dim, nói, em đi, em đi mà.

    Cửa hàng bánh của Dim có thêm một cơ sở, đặt ở gần nhà chúng tôi, chỉ cách mười phút đi bộ nên chúng tôi quyết định đi bộ cùng nhau dù trời bên ngoài rất lạnh. Chuyện cửa hàng của Dim tôi thường không quản lý bởi tự mình Dim có thể lo từ đầu đến cuối, ngay cả việc tính toán chi tiêu cho cửa hàng anh ấy cũng không cần một cựu kế toán như tôi phải động tay vào.

    Cho tới tận khi tôi ngồi trong cửa hàng với một cốc ca cao nóng trong tay, tôi mới biết lý do của chuyến ghé thăm buổi tối này. Dim muốn làm bánh. Từ lúc anh ấy bước vào trong bếp, anh ấy không nói một lời nào, rất tập trung và tỉ mỉ. Ngay cả khi đợi bánh chín trong lò nướng, tôi nghĩ anh ấy đã nín thở để yên lặng hơn. Vẻ mặt của Dim tuy rất thoải mái nhưng ánh mắt của anh ấy tràn ngập sự lo lắng, như thể anh ấy đặt cả trái tim của anh ấy vào chiếc bánh này. Từ đằng xa tôi có thể thấy chiếc bánh nhỏ xíu mà anh ấy làm. Khi Dim đi ra cùng với đĩa bánh trên tay, tôi mới thật sự hiểu được sự tập trung đó của anh ấy. Chocolate lava cake – loại bánh đỏng đảnh nhất mà tôi từng được thưởng thức qua. Tôi gọi nó là đỏng đảnh vì sau khi rời khỏi lò nướng, nếu không ăn ngay nó sẽ ngay lập tức phản bội lại hương vị ban đầu của nó. Hơn nữa, để làm được loại bánh này, người làm ra cần phải tập trung cao độ và dùng hết sự khéo léo của mình để tạo ra được chiếc bánh đúng nghĩa.

    - Khi tâm trạng không tốt, ăn đồ ngọt sẽ cảm thấy tốt hơn.

    Dim đưa tôi một cái dĩa, thích thú nhìn tôi.

    - Em cũng sẽ không phiền lòng đâu nếu anh chỉ đưa em một viên kẹo socola.

    Tôi bật cười, trêu chọc Dim rồi xắn một miếng bánh nhỏ cho vào miệng. Phần nhân chocolate lỏng tan chảy như nham thạch, sóng sánh tràn ra đĩa. Miếng bánh ngọt ngào hấp dẫn gần như tan ngay trong miệng tôi. Nó làm tôi rung động. Tôi cần nó cầu hôn tôi ngay lập tức, để tôi có thể ăn nó cả đời. Nhưng sẽ là thiết thực hơn nếu tôi cưới người làm ra nó và nhìn xem, tôi cưới người đó rồi.

    Vẻ hài lòng, mãn nguyện không giấu giếm hiện lên trên mặt Dim. Cơ mặt của anh ấy đã dãn ra rất nhiều khi thấy sự thích thú và ngon miệng của tôi. Tôi giơ ngón tay cái lên, khen ngợi. Cuối cùng thì dạ dày của tôi cũng thức dậy.

    Khi tôi ăn xong cũng là gần mười giờ, Dim nói chúng tôi nên về nhà vì tôi đã suýt ngủ gật ở đó với cái dĩa trong tay. Anh ấy muốn tôi được ngủ thoải mái nên định gọi taxi để có thể về nhà nhanh hơn nhưng tôi không đồng ý. Tôi kéo Dim đi bộ, vòng tay ôm chặt cánh tay anh ấy rồi nhét bàn tay đang lạnh cóng của mình vào túi áo. Dim chìa tay ra, nắm lấy bàn tay của tôi, đặt vào trong túi áo của anh ấy trong yên lặng. Thật ra tay anh ấy cũng rất lạnh nhưng tôi nghĩ, hai bàn tay cùng lạnh nắm tay lâu lâu sẽ ấm. Mà nếu không ấm cũng mặc kệ, để anh ấy nắm tay chính là lý tưởng của tôi bây giờ. Bây giờ tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc. Niềm hạnh phúc của tôi đạt đến đỉnh điểm khi tôi đánh liều, bạo gan kéo cổ áo Dim xuống, nhắm thẳng môi Dim mà hôn liền mấy cái. Hôn xong, tôi che miệng, cười thích thú, định bỏ chạy. Vừa mới kịp rút tay ra khỏi túi áo Dim thì lại bị anh ấy túm chặt tay.

    - Anh nói rồi, đã hôn là phải hôn thế này.

    Dứt lời, Dim đặt tay lên gáy tôi, hôn tôi thật dịu dàng. Nụ hôn ngọt ngào này làm tôi nhớ lại nụ hôn đêm giao thừa ngày trước. Nụ hôn chúng tôi trao cho nhau không chỉ là sự ấm áp trong ngày đông giá lạnh mà còn trao cho nhau thứ tình tan chảy cả trái tim. Tôi yêu Dim, có lẽ một lời nói, một nụ hôn là chưa đủ. Tôi sẽ cho anh ấy một đời, liệu anh ấy có cần không?
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/15
  18. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Ngọt ngào nhỉ? Đọc đến đoạn nào tình cảm của vợ chồng An - Dim chị lại cảm thấy bình yên và cảm thấy yêu cuộc sống vợ chồng của mình quá đỗi. Chương này đọc tình cảm nhẹ nhàng! >:D<
     
    Munn97Mộc miêu thích bài này.
  19. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Em cũng thấy ngọt ngào quá nè. Khỏi phải ăn đường mấy tuần luôn. :P
     
    Mưa Mùa HạMunn97 thích bài này.
  20. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Chà chà, ngọt ngào rồi rồi, ngọt ngào rồi rồi. Hi vọng những ngày hạnh phúc ko xa :-*
    Mau mau hoàn truyện thôi để chị đem đi giới thiệu nào^^
     
    Mộc miêu thích bài này.

Chia sẻ trang này