Ngôn tình và Định mệnh - Hoàn thành - Mờ Nhạt

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi mo_nhat, 18/5/14.

  1. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Yahh! Ức chế cái tên Quân đó quá, đi thì thôi về thì lại bày ra nhiều trò, quả là đáng ghét mà. x-( Lần đầu tiên ta thấy anh Nghĩa hung dữ như vậy á, khiến cho Thủy sợ đến phát khóc luôn. :-s Nhưng dù sao ta vẫn thích anh Nghĩa hơn cái tên Quân xấu xa đó. :"> Không biết hắn định làm gì Thủy nữa đây? Nhưng dù hắn có làm gì thì ta tin anh Nghĩa sẽ không để cho hắn yên thân đâu phải không nàng? :-*
    Nàng viết càng ngày càng hay, ta chờ chương mới nhá. :rolleyes:
     
    mo_nhat thích bài này.
  2. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Sao lại là hơn thế cả mà không phải là hơn nữa? Đọc cứ thấy ngược ngược sao sao á.
    Tại sao lại là không hiểu sao? Mình thấy nó không được phù hợp cho lắm. Nghĩa là con của ông Hải, điều đó là một sự thật đâu thể giải thích, nên dùng là không biết thì hợp hơn chứ nhỉ?

    Nghĩa là con của ông Hải, ông Hải là bạn của bố Thủy, trước đó họ đã từng gặp qua chưa? Anh Nghĩa có biết Thủy là con của bạn bố mình từ trước không?
     
    mo_nhat thích bài này.
  3. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Khi so sánh như thế, thì ai mà chẳng thích Nghĩa hơn hả cô bé. ;)
     
    Sea_Sand thích bài này.
  4. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    754
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    A... Ban đầu mình đọc lời giới thiệu truyện thì rất thích, sau đó đọc chương 1 lại thấy không thích. Chỉ là cảm nhận của riêng mình, học sinh lớp 9 cưỡng bức bạn học của mình, mà lại là nguyên một đám con trai, trường học sao lại có chuyện như vậy? Hôm nay mình mới tò mò đọc thêm chương 2, vậy là đọc một mạch tới đây luôn. Tình tiết truyện của bạn nhanh và hấp dẫn, càng đọc lại càng lôi cuốn. Mình chỉ tò mò về Nghĩa thôi, anh liệu có phải là đã có tình cảm với Thủy từ trước? b-)
     
    mo_nhatSea_Sand thích bài này.
  5. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 13 : BẮT CÓC

    Sao thành phố hôm qua còn nhỏ bé, mà giờ lại rộng lớn như thể đi cả thế giới thế này?


    Lo lắng này chưa qua đi, lo lắng khác đã tìm tới, tôi như cảm giác có lửa trong lòng, ngồi một chỗ mà tâm không thể yên. Tôi gặng hỏi mẹ về chuyện của hắn, mẹ nhìn tôi lo lắng rồi cũng kể mọi sự tình. Một năm trước, hắn có đến nhà năm bảy lần, tất cả đều chỉ hướng đến một điều duy nhất là Trọng Nghĩa. Mẹ cũng nói không biết hắn lấy đâu được thông tin tôi có con mà đến giờ lại đòi thằng bé như thế. Hơn thế, đã nỡ vất bỏ từ quá khứ, sao nay lại muốn tìm về để xin con, tôi đối với tình huống này chưa có lời giải đáp. Mẹ còn nói thêm, bố tôi nhiều lần can thiệp để không cho hắn quấy nhiễu gia đình tôi, cũng rất lo lắng tôi gặp chuyện không hay, bởi vậy ông rất rất mong tôi sẽ sớm quay về. Siết chặt nắm tay, tôi khẽ run lên vì sợ hãi, cứ nhớ đến thân ảnh tiêu điều tan tác của hắn ta chiều nay mà tôi lại thấy lo lắng. Không phải hắn nghiện ngập rồi chứ, ngày nay còn mấy vụ say ma túy đá rồi làm chuyện bậy, nếu hắn đúng là như thế, có lẽ tôi và Trọng Nghĩa phải cố thủ trong nhà mất.

    Sáng đầu tuần vào một ngày mùa đông lạnh, tôi dặn mẹ chăm Trọng Nghĩa rồi lại đi làm như thường ngày, dù gì công việc ở sân bóng tôi không thể bỏ dở. Trước khi đi, tôi lưu ý mẹ tỉ mẩn sinh hoạt hàng ngày của Trọng Nghĩa, cũng như dặn mẹ muốn đi đâu thì gọi bác Ba tài xế đến, không được một mình ra ngoài.

    Đi bộ ra trạm xe buýt, tôi cứ cảm giác như đằng sau có người, nhưng lúc quay lại thì chẳng có bóng dáng ai hết. Tôi tự trấn an mình rằng dạo này lo lắng thái quá dẫn đến suy nghĩ linh tinh, hòa vào dòng người bước nhanh lên xe buýt, tôi mong sao cảm giác đó mau tiêu tan. Tuy nhiên, qua ba trạm xe buýt và tính cả quãng thời gian đi bộ, đằng sau gáy tôi đều có cảm giác ớn lạnh như có con mắt nào đó đang dõi theo. Tôi sợ lắm, bàn tay vì sợ hãi đến nỗi chảy cả mồi hôi lạnh trong bao tay bằng len. Cố bước nhanh, bước thật nhanh, dường như là chạy bán sống bán chết, tôi rất mong sao nhìn thấy tấm biển Royal to lớn mà tôi thường ngày nguyền rủa là chán ngắt đó.

    Cuối cùng cũng đến, tôi chạy thục mạng vào bên trong, không quên quay người lại xem có ai không, lúc chắc chắn xong tôi mới an tâm đứng dựa vào một bên tường. Giữ lấy quả tim đập thình thịch không ngừng, giữa mùa đông lạnh mà tôi quệt mồ hôi liên tục, miệng khô khan chỉ mong sao có chai nước lạnh để xoa dịu sự nóng nực trong tôi.

    Trước khi vào làm việc, tôi được mọi người ở sân hỏi han rất nhiều sao tuần trước nghỉ làm, cả ông chủ cũng đến hỏi han lo lắng cho sức khỏe của tôi. Thấy mọi người quan tâm, tôi cũng chỉ cười gượng rồi trả lời rằng là do tôi mới chuyển nhà nên cần thời gian sắp xếp. Ông chủ nghe thấy vậy thì vỗ vai tôi rồi nói:

    “Cô không đi làm, tôi cũng mất một khách VIP.”

    Tôi không hiểu ý ông ấy lắm, lại nghĩ ông ấy nói sai tiếng Việt, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấp liếm bằng cách vâng dạ rồi cười lấy lệ, tôi tính xin phép ông ấy để đi làm. Nhưng chợt trong đầu lóe lên một chuyện, tôi vội nói với ông chủ :

    “Tôi biết rằng đề nghị này rất thái quá, nhưng tại con trai tôi đang ốm, tôi không thể làm qua trưa, bởi vậy, ông chủ có thể cho tôi về sớm một tiếng buổi trưa được không? Chiều hai giờ tôi sẽ có mặt.” – tôi đưa tay lên thề, cũng cầu xin ông ấy bằng ánh mắt van nài nhất có thể, mong ông ấy rộng lượng mà đồng ý.

    Nếu chỉ là chuyện bệnh tình của Nghĩa, tôi có thể an tâm để mẹ giúp thằng bé hồi phục. Nhưng nay lại có thêm chuyện của hắn, khiến cho tôi mỗi phút không nhìn thấy con là lòng lại như có lửa đốt bên trong. Trong đầu tôi hôm nay đã không thiếu những câu hỏi giả như: Hắn có đến quấy nhiễu mẹ nữa hay không? Trọng Nghĩa có an toàn ở nhà không? Và nhiều hơn cả, tôi mong bố kết thúc chuyến công tác và đi về sớm. Những việc như điều động vệ sĩ, hay tăng cường bảo vệ, bố tôi là ông chủ mới có thể sai khiến.

    Chờ đợi một lúc thì ông chủ gật đầu đồng ý, nhưng ông ấy nói, vì cắt giảm giờ nên tất nhiên lương của tôi cũng sẽ giảm. Tôi không nghĩ nhiều mà liền đồng ý rồi cảm ơn ông ấy rối rít. Giờ phút này đồng tiền không còn là vấn đề nữa, an toàn của con tôi mới nên đặt lên hàng đầu.

    Vì trời lạnh, cộng cũng là đầu tuần nên khách đến sân rất ít, chưa kể đến phần sân tôi phụ trách chỉ độc có một chị gái đến tập. Không phải lao động nhiều nên tôi nhanh chóng thấy rét. Xoa hay tay vào nhau, miệng cũng thở vào giữa khe hở hai bàn tay để tạo hơi ấm, tôi nép vào một góc sân, chờ chị gái kia đánh xong thì tôi sẽ ra nhặt bóng. Nói đến chị gái kia, trông dáng đánh cộng sự cật lực dùng sức vụt bóng, tôi đoán mười phần thì bảy phần là đang có chuyện buồn. Không biết có phải mắt tôi bị hoa không, nhưng tôi nhìn rõ những giọt nước mắt trên má chị ấy. Vừa vụt bóng, vừa hét, vừa khóc, thấy chị ấy như vậy, trong tôi chợt có chút thương cảm.

    Bất chợt, vì mất đà mà té ngã, cả người chị gái ấy ngã xõng xoài ra mặt đất, máy bắn bóng vô tri không biết thì cứ thế ném đến, người chị ấy vì vậy hứng không ít đạn bóng. Tôi hốt hoảng vội vã chạy ra phía đối diện tắt máy, rồi cũng nhanh chóng trở lại đỡ chị dậy. Đỡ chị ấy đến băng ghế nghỉ, tôi vội lấy đồ sơ cứu đến.

    “Chị không sao chứ? Có đau không ạ?” – tôi nhìn những vết trầy đang rỉ máu thì khẽ thấy xót, vội mở hộp nước muối y tế, tôi giúp chị ấy sát trùng.

    “Không sao, cứ để đó tôi tự làm. ” – chị giằng lấy bông và nước muối trong tay tôi rồi tự mình làm.

    Tôi không kháng cự, cũng tự nhiên để chị ấy giành lấy. Chỉ bởi vì, tôi cảm giác như loại đau đớn này, tôi cũng đã nếm trải nên rất hiểu. Nhớ cái ngày tôi loạn lên chạy khỏi khách sạn để tìm hắn, bụng dưới đau nhói, chân trần chạy bị cứa xước toạc máu, nhưng điều đó chẳng ăn nhằm gì với tổn thương trong lòng sâu đậm. Dường như nếu vết thương bên trong quá lớn, vết thương bên ngoài sẽ chỉ như làm màu cho thân thể tàn tạ.

    “Xin lỗi vì đã nhiều chuyện, nhưng nếu có việc buồn thì thay vì làm đau mình, khóc một lần sẽ tốt hơn nhiều.”

    Tôi không chắc có phải đã chạm đúng nỗi đau của chị hay không mà liền một lúc, chị cho tôi nhìn thấy nước mắt lăn dài trên khuôn mặt trang nhã quý phái. Chị vừa khóc vừa kể rằng, trước đó ra tòa li dị, chồng chị đã được nhận toàn quyền nuôi con, giờ nhớ thằng bé cũng khó lòng đến được với con. Chị xuất thân từ quê nghèo, được chồng giàu bao dưỡng, đến khi có con thì không lâu sau chồng chị cặp bồ, để lại cho chị một căn nhà và chút tài sản, còn đâu toàn quyền nuôi dưỡng thằng bé. Chị nói chị không cần những thứ đó, chị chỉ cần con chị.

    Bàn tay tôi giơ lên mấy lần, từ bỏ mấy lần, nhưng cuối cùng cũng chạm đến tấm lưng nhỏ bé đang run lên vì khóc kia. Tôi đồng cảm với chị, tuy câu chuyện khác nhau, nhưng tôi vẫn nhìn được sự mong chờ đến mức đáng thương của người phụ nữ này. Nếu là tôi, nếu đổi lại là tôi đây, chỉ một ngày thôi không thấy con, chắc tôi chết mất.

    Đang an ủi chị thì chợt vai tôi được chùm lên bởi cái gì đó. Tôi giật mình quay lại thì nhìn thấy anh đang vòng ra bên cạnh mà ngồi cạnh tôi.

    “Anh…” – tôi sững sờ.

    “Không thấy rét sao? Mặc có mỗi như vậy, cảm thì lấy sức đâu?” – anh không nhìn vào mắt tôi, nhất nhất hướng ra khoảng không vô định trước mắt, tuy nhiên câu nói một trăm phần trăm là để cho tôi.

    Chị thấy có người đến thì quay ra cảm ơn tôi vì đã cho chị khoảng thời gian để yếu đuối. Lúc trước thấy chị khóc, nhưng ngay sau đó tôi liền thấy được dáng vẽ quý phái vốn có của chị, ở điều này, hẳn tôi vẫn thua chị cả trăm bước. Nhìn bóng chị khuất dần, tôi quay lại nhíu mày với anh, cũng kéo dịch người tự tạo với anh khoảng cách.

    “Anh tìm gặp tôi có chuyện gì?” – tôi đồng thời cũng cởi bỏ chiếc áo vest còn đầy hơi ấm mà trả lại cho anh.

    “Tôi là khách ở đây, cũng đóng góp cổ phần không nhỏ, chẳng nhẽ đến thôi mà cũng không được?” – anh nhếch mày nhìn tôi, trong lời nói có sự chế giễu.

    Tôi biết bản thân không nói lại anh, nên nhanh chóng đứng dậy rời khỏi vị trí. Nhưng vừa bước được hai bước, cổ tay tôi liền bị giữ lại, bên tai văng vẳng giọng nói trầm ấm.

    “Xin lỗi vì hôm đó đã nặng lời với em.”

    Chắc anh không thể biết rằng, chỉ cần sự xuất hiện của anh thôi cũng đủ làm con tim tôi mềm yếu. Cũng chẳng cần anh hoa mỹ thành khẩn như vậy, cũng đủ khiến cho tôi xiêu lòng. Tôi cảm nhận rõ các chi của mình đang mềm ra rõ rệt từ khi nhìn thấy đôi mắt mang nặng hàm ý của anh. Lòng tôi cũng không muốn cứ phải duy trì tình trạng này với anh, hơn nữa, dù gì anh cũng đã rất tốt với tôi trước đó. Bởi vậy, nhẹ rút tay mình ra khỏi, tôi xoay người không đối diện với anh mà nói.

    “Không sao, dù gì anh cũng chẳng có lý do để phải nhẹ nhàng với tôi. Xin lỗi tôi còn công việc.”

    Tôi dứt khoát rời đi, anh cũng không ép buộc níu kéo. Không hiểu sao nhưng từ khi hắn xuất hiện, trong tôi đột nhiên có loại cảm giác kì lạ. Loại cảm giác so sánh giống như tôi sợ hãi khi thấy hắn, nhưng lại thấy an toàn khi thấy anh bước lại gần. Tôi lo lắng hắn sẽ làm hại Trọng Nghĩa, nhưng sâu trong tâm can tôi vẫn tin anh không bao giờ làm tổn thương Trọng Nghĩa dù chỉ là một cọng tóc. Tuy nhiên… mau chóng gạt bỏ, tôi không đủ tự tin để tin thêm bất cứ ai, ngoài gia đình, tôi không còn đủ tỉnh táo để phán đoán xem, ai mới là người tôi nên đối mặt.

    ./​

    Bố về, thấy tôi cùng Trọng Nghĩa ra mở cửa, đã rất lâu rồi từ lần bị làm nhục năm cấp hai, tôi mới nhìn thấy nước mắt của ông tuôn rơi. Ông bỏ quên hành lý cùng vali ngoài cửa, nhanh chóng nhao đến ôm lấy tôi vào lòng. Ông khóc, tôi cũng khóc theo, Trọng Nghĩa thấy tôi khóc nên cũng nhanh chóng òa lên. Thân hình ông cao lớn ôm trọn lấy tôi, hương vị của ông vẫn ở đó làm tôi càng thêm chua xót. Lâu lắm rồi, tôi không ở trong vòng tay của ông, vậy mà ngày quay trở lại tôi vẫn còn nghĩ rằng, bố sẽ lạnh nhạt mà đi qua tôi. Nghĩ đến đây, nước mắt tôi chảy càng nhiều, chỉ là đến nay đã là gần cuối cái tuổi đầu hai, mà tôi vẫn không thể hiểu cho ông một chút, hiểu cho người cha luôn một hai theo mỗi bước tôi đi.

    Về chuyện của hắn, mấy ngày nay tôi vẫn cảm giác thấy ớn lạnh ở sau gáy. Tuy quay lại không thấy ai, nhưng chỉ cần bước đi là cảm giác đó lại trở lại. Tôi đem chuyện này kể với bố, đôi mắt ông nheo lại, một tia tức giận hiện lên trên cái nhíu mày chặt, ông nói: “Con yên tâm, hiện giờ hai mẹ con ở đây, thằng đó không thể làm gì! Tuy nhiên, vẫn phải hết sức cẩn trọng.”

    “Nhưng đột nhiên sao hắn ta lại tìm đến hả bố?” – tôi đem nghi vấn giãi bầy cho ông.

    “Bố cũng tìm hiểu qua, hình như hắn cá độ bóng đá nợ nần, bản thân lại là con nghiện nên chủ nợ tìm đến liên tục không ngớt.”

    "Nhưng chẳng phải gia đình hắn rất khá sao?" - tôi nghe chuyện càng không thể tin.

    "Trịnh Thắng rất khắt khe, cũng không phải thuộc dạng thích nhúng chàm. Hắn ta có mấy bà vợ lận, mất một đứa con cũng chẳng nhằm nhò gì. Chỉ có điều bố vẫn không hiểu, thằng đó muốn Nghĩa để làm gì? Hiện giờ chỉ có được giả thiết muốn tống tiền, còn đâu không thể nghĩ đến hơn."

    Nhìn bố suy tư nghĩ lý do cũng như biện pháp, trong tôi càng thêm lo lắng. Bố nói đúng, ngoài việc muốn tống tiền ra thì chẳng còn lý do nào khả dĩ hơn. Nhưng sao lại có thể loại tống tiền mà năm lần bảy lượt đến xin con như hắn, giống như nếu có Trọng Nghĩa trong tay thì hắn sẽ có cả một gia tài lớn vậy.

    Bẵng mấy hôm, đột nhiên một ngày Nghĩa nói với tôi con muốn về nhà trẻ ở khu tập thể cũ chơi với các bạn. Tôi nhìn con mếu máo nói nhớ các bạn, sự không nỡ lại xoán lấy tôi. Sau một hôm suy nghĩ, tôi quyết định hỏi nhờ bố thuê vệ sĩ, bố đồng ý và mang đến cho tôi ba anh áo đen cao lớn, nhìn rất đáng tin. Tôi an tâm rồi ngồi xe bác Ba đưa con về khu tập thể cũ.

    Vừa đến nơi, thấy bọn trẻ nhao nhao ra gặp, lại nhìn nụ cười lâu lắm mới xuất hiện trên khuôn mặt của Nghĩa khi con ôm lấy các bạn, tôi khẽ sững người. Người làm mẹ như tôi quả thật không tốt, phải chăng tôi cứ nhốt con ở nhà như thế là trị bệnh cho con, nhưng đến hôm nay tôi biết tôi đã nhầm.

    Cười!

    Trời ơi, xin hãy lưu giữ mãi nụ cười ấy bên con trai con thật lâu. Đừng bao giờ để nó tắt mất đi. Xin ông!

    Tôi bảo với mấy anh vệ sĩ trông coi thật kĩ thằng bé, còn bản thân định ra chợ gần khu tập thể mua mấy đồ về nấu, tối nay tôi muốn đãi vợ chồng cô Yến một bữa.

    Chọn thức ăn xong đâu đấy, tôi liền quay trở về nhanh. Hiện giờ mỗi phút trôi qua đối với tôi đều rất quý giá, bởi vậy không đi bộ mà tôi chạy về khu tập thể. Nhưng... đi đến nửa đường, chợt điện thoại kêu, tôi đứng lại rút ra xem thì là một dãy số lạ.

    “Alo.” – không hiểu sao nhưng tim tôi như đập chậm một nhịp, mọi sự sợ hãi đột nhiên dồn về bàn tay cầm điện thoại làm nó run lên bần bật.

    “Anh đã nói với em rồi, Thiên Thủy, con rồi sẽ do anh nuôi dưỡng. Em yên tâm, anh sẽ không làm khổ nó.”

    Hắn cụp máy rất nhanh, để lại tôi từng tầng hoảng hốt. Bản thân cơ thể như bị đáp lên trời mây, vô trọng lực, vô điểm tựa. Đôi chân mềm nhũn nhưng cố gắng gượng đứng vững, tôi từ vô định Alo vào điện thoại, đến cuối là hét lên mong sao có chút phản hồi trong sự tĩnh mịch phía đầu dây.

    Tôi lúc đó như bị điên, trong đầu tôi không còn gì khác ngoài hình ảnh Trọng Nghĩa bị bàn tay bẩn thỉu của hắn động vào. Tôi chạy nhanh nhất có thể về khu tập thể, thì cảnh tượng trước mắt càng khiến cho tôi càng không thể nói dối bản thân thêm được. Mọi người dáo dác đi tìm, ba anh vệ sĩ cũng đang chuẩn bị lên xe đi kiếm, đám trẻ con khóc thét, vợ chồng cô Yến cũng đi hỏi hết nhà này đến nhà khác.

    “Thiên Thủy, cô không biết làm sao nói với em nữa. Nghĩa đang cùng mấy đứa nhỏ chơi ném bao cát ở sân sau, ở đó đã có rào cẩn thận nhưng không hiểu sao lại như vậy. Thằng bé con chị Xuân chỉ nói là thấy Nghĩa bị một người đàn ông bắt mất, rào cũng bị cắt.”

    Tôi nghe, nghe chứ, nghe lọt từng câu từng chữ cô Yến nói, chẳng qua không thể để ý thái độ của cô. Hắn hẳn đã có dã tâm từ rất lâu mới có thể một đường làm mọi chuyện suôn sẻ như thế. Tôi không còn khả năng trả lời cô Yến nữa, xoay người chạy đi mọi nơi có thể nghĩ ra, tôi cứ chạy miết mà hận không thể thu hẹp cái thành phố này được hơn.

    Tuy nhiên... tất cả là vô ích khi đến đêm rồi mà vẫn không có chút tin tức nào của Trọng Nghĩa, cũng chẳng thấy bóng dáng nhỏ bé của con đâu. Vò lấy mái tóc trên đầu, tôi giờ chỉ có ý niệm giết người, thề rằng khi thấy anh ta, tôi sẽ cho anh ta trả giá về những gì đã làm.

    Trả con cho tôi…

    Trả Nghĩa cho tôi… Thật khốn nạn. Biết tìm ở đâu đây, ở đâu bây giờ?

    Sao thành phố hôm qua còn nhỏ bé, mà giờ lại rộng lớn như thể đi cả thế giới thế này?
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/6/14
    Starlight, LinhduahauSea_Sand thích bài này.
  6. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    ^^. Nàng có thấy nhân vật của ta xoay vòng như vậy sẽ chán ngắt không? Ta định thêm một người mới vào phá chứ không phải tên Quân, nhưng lại muốn kết thúc sớm. :-<. Thật sự rất đau đầu, mong không làm nàng thấy chán nha. Cám ơn vì luôn ủng hộ ta. :-*

    "Hơn thế cả" là từ mình rất hay dùng trong bài làm văn khi đi học, ý là trên tất cả mọi thứ, trên tất cả mọi bao hàm. ^^. Còn "hơn nữa", chỉ là tiếp sau của một sự việc. Do thói quen thôi ấy mà. ^^.
    Còn về lỗi thứ hai, "không hiểu sao" đầy đủ phải là "không hiểu tại sao", ý chỉ nhân vật lúc đó thật sự không tin, cũng không muốn tin. Mình muốn nhấn mạnh hơn sự ngỡ ngàng của cô ấy, nếu nói "không biết" sẽ rõ ý hơn, nhưng cũng là kết luôn và không còn ý tứ gì nữa. ^^
    Về câu hỏi cuối của bạn, mình không biết trả lời sao ngoài đăng tiếp chương thôi. Mong bạn ủng hộ và tìm ra câu trả lời nhé. Cám ơn vì đã luôn theo dõi truyện của mình. :-*

    Hi, cuối cùng cô bạn cổ trang cũng sang đây với tôi này. Cám ơn vì đã khen nhé, mình rất vui. Mong bạn tiếp tục theo dõi nhé. Mình chỉ muốn nói, anh Nghĩa là chính diện thôi. :D. Không còn cách giải thích nào hơn. :P
     
    Sea_SandLinhduahau thích bài này.
  7. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Thực ra mình hỏi thế là để giải đáp cho việc Nghĩa cứu Thủy ở đoạn trước. Lúc cứu Thủy thì Nghĩa dường như đâu có biết Thủy, vậy nên mình hỏi họ biết nhau từ trước hay sao là vậy.
     
    mo_nhatSea_Sand thích bài này.
  8. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Sặc!!! Ban đầu đọc cái tựa đề là ta thấy nghi nghi rồi, nhưng khi thấy hắn theo dõi Thủy ta cứ tưởng hắn sẽ bắt cóc Thủy nhưng không ngờ hắn lại nhắm vào đứa con. Không biết hắn có phải là muốn tống tiền hay không? Hay là muốn nuôi con thật? Mà người nghiện ngập như hắn và không có đồng nào như hắn thì sao có thể nuôi Trọng Nghĩa được đây? Ta thật muốn biết kết quả quá đi nhưng phải chờ thôi chứ biết sao giờ. :D
    Xoa
    hay tay vào nhau => hai.
    nhao đến => nhào.
    Chương này đọc mượt lắm nàng ạ, thật đấy! :-*


    Không chán, không chán chỉ cần có một chút kịch tính thì sẽ không chán. Nếu như nàng thêm nhân vật mới vào thì truyện nàng sẽ dài thêm, nếu nàng muốn viết tiếp thì có thể thêm. Còn nếu không, thì nàng cứ để tên Quân đó thôi được rồi. :">
     
    mo_nhat thích bài này.
  9. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Cứ để thằng cha Quân đi. Hehe. Ta còn sợ chương này hơi bị khấc, may quá nàng vẫn đọc thấy mượt ^_^. Cám ơn nhiều vì luôn ủng hộ ta nhé.

    Mình chỉ có thể nói là đăng tiếp chương mới được thôi. ^^. Mình sẽ tháo gỡ dần dần, mong bạn không thấy nản khi đọc truyện nhé.
     
    Sea_Sand thích bài này.
  10. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 14: BỊ THƯƠNG

    Những lúc tôi khốn khổ nhất, người bên cạnh tôi, đều là anh.

    Bước đi vô định mà bản thân không biết đang lưu dạt về nơi nào. Mỗi góc phố, mỗi con hẻm tôi đều dùng hết khả năng để tìm kiếm, mong sao nhìn được một tia hy vọng trong những nơi đầy mùi ẩm thấp rêu phong này.

    Sáng rồi…

    Tôi nhìn mặt trời bắt đầu ló rạng bên cầu Long Biên, lúc đó, tôi mới bàng hoàng nhận ra, mấy tiếng đồng hồ không đủ dài để tìm kiếm một bóng người. Nhìn bàn tay trống không, trong tôi đau đớn đến tột cùng. Tim bị xé nát, trong lòng như ngàn vết đâm, mới hôm qua thôi tôi còn nắm bàn tay con nhỏ bé, giờ chỉ còn là bụi bẩn minh chứng cho sự bất lực của mình.

    Nhìn dòng người qua lại bắt đầu càng lúc càng đông, mặt trời cũng lên cao thay cho màn đêm tĩnh mịch bị tôi phá tung trước đó, tự hỏi, phải chăng mặt trời có sáng hơn mặt trăng để chỉ cho tôi biết, con tôi đang ở đâu không?

    Tôi không biết mình thiếp đi lúc nào, chỉ nhớ rằng lúc dựa vào thành cầu, cả thân thể tôi đã hoàn toàn vô lực. Nhắm mắt lại nghỉ ngơi dăm ba phút coi như lấy sức, vậy mà đến lúc tỉnh dậy, đối diện tôi lại là ánh mắt lo lắng cùng những vệt nước mắt khô đọng lại trên gò má của mẹ.

    “Thủy ơi, con tỉnh lại chưa?"

    Tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi, cũng thấy mẹ lay mình, nhưng cảm giác không chân thực trước mắt làm tôi không dám tin. Sao tôi lại ở nhà chứ? Tôi đang đi tìm Trọng Nghĩa cơ mà? Nếu tôi ở nhà như thế này, có nghĩa rằng tôi không thể tìm thấy thằng bé, đúng không?

    Nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa, vẫn là căn phòng rộng lớn và hình ảnh mẹ lần nữa hiện ra, bây giờ tôi mới tin, tất cả hoàn toàn mất hết hy vọng.

    Tôi đau đớn bấu chặt lấy ga trải giường, nước mắt nóng ấm chảy trên da mặt cũng khiến tâm can tôi như bị dày xéo. Tôi đã cố gắng mọi thứ để bảo vệ con, nhưng chỉ một phút sơ sẩy lại khiến mất thằng bé dễ dàng như thế. Tôi hận, tôi hận chính bản thân mình vô ý, vô tâm, làm cho con tôi phải chịu khổ sở, đến nay sống chết thế nào vẫn chưa có đáp án chính xác.

    “Trả lại con cho tôi, trả Nghĩa lại cho tôi.”

    Tôi ôm lấy mặt mình mà khóc. Sao hắn không bắt tôi đi, rồi hắn muốn làm gì tôi thì làm, tại sao phải là đứa con bé bỏng không biết gì đó.

    Đúng rồi! Tôi chợt nghĩ ra, phải chăng đổi lấy tôi, hắn sẽ tha cho Trọng Nghĩa, tôi tin nếu tôi xuất hiện và làm mọi thứ hắn muốn, Trọng Nghĩa sẽ an toàn. Nghĩ là làm, tôi vùng khỏi chăn muốn chạy thật nhanh ra khỏi cửa. Nhưng vừa đi được hai bước, chợt có người giữ lấy tôi, trước mắt tôi ngay sau đó không phải cánh cửa rộng mở mà là màu trắng cùng dải cúc màu đen của chiếc áo sơ mi.

    “Em muốn đi đâu?” – tôi nghe thấy tiếng nói quen thuộc đó đột nhiên vọng lại bên tai.

    Nhìn lên, tôi chỉ thấy anh đang đứng đó, đôi mày nhíu chặt lộ vẻ tức giận, hai bàn tay nắm lấy vai tôi cũng dùng lực rất mạnh.

    “Tôi muốn, đi gặp hắn ta. Tôi sẽ làm tất cả những gì hắn cần, tôi muốn Trọng Nghĩa trở về bên tôi. TÔI MUỐN TRỌNG NGHĨA TRỞ VỀ.”

    Vùng tay thật mạnh để trốn khỏi gọng kìm anh tạo ra, tôi hét lên thật lớn bằng chính sức lực còn lại của mình. Sự đau đớn đến nát tan cõi lòng này đang ăn mòn mọi lý trí của tôi, giờ đây chỉ cần một tia hy vọng tôi cũng sẵn sàng nắm lấy. Dù có là nhảy vào chảo lửa tôi vẫn phải cứu lấy nụ cười của con, cũng là nụ cười cứu rỗi cuộc sống tưởng chừng đã chết này.

    Tôi không nghe thấy gì bên tai mình nữa, mọi âm thanh như thứ tạp âm hỗn loạn khiến cho đầu óc càng thêm choáng váng. Tính chạy thật nhanh ra khỏi cửa, nhưng tay lại bị giữ lại. Và dường như có một lực rất mạnh kéo giật tôi về phía sau, cả người tôi trong tích tắc vội vã gọn gàng trong vòng tay rắn khỏe đó.

    “Em đã rất cố gắng, nhưng cách em làm bây giờ chẳng mang Nghĩa về cho em. Cái hắn ta cần là con của em, không phải em, nên dù em có vác xác đến thì hắn cũng chẳng coi em ra gì đâu.” – anh hét lên, trong lồng ngực của anh, tôi vẫn còn nghe tiếng trầm vang vọng vì nội lực đang dùng.

    Tôi không tin, ngàn lần không tin. Nếu hắn cần con tôi, sao không đến tìm nó từ mấy năm trước? Nếu hắn chỉ cần Trọng Nghĩa, sao hắn lại bỏ mặc chúng tôi như vậy? – “Tôi không tin. Tại sao hắn cần con tôi? Hắn cần con tôi để làm gì?”

    Tôi hỏi, nhưng không thấy câu trả lời. Tôi đưa mắt lên nhìn anh, tôi nhìn thật kĩ và cũng chờ đợi câu trả lời cho những gì anh nói. Đôi mắt anh đâu đó ánh lên tia bối rối làm tôi càng thêm ngờ vực những gì anh nói lúc trước chỉ là an ủi để tôi không chạy ra ngoài.

    “Nếu không giúp được… thì tránh ra để tôi cứu con tôi.” – tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường nhất có thể. Những gì tôi nói, đều thể hiện tâm trạng thật của mình lúc đó, hoàn toàn không phải do quá đau lòng mà tổn thương người khác.

    Trong thời khắc này, nếu ai có thể giúp tôi mang Trọng Nghĩa về, tôi sẽ chẳng ngại để người đó giáo huấn chỉ trích, cốt sao cuối cùng kết quả là thằng bé ở trước mặt tôi. Còn nếu không thể, thì xin hãy tránh ra để tôi tự tìm lấy con tôi, dù gì thằng bé cũng chẳng phải con họ đứt ruột đẻ ra, họ sao thấu hiểu!

    Tôi lần nữa giằng mình ra khỏi anh, cố gắng trấn tĩnh không làm loạn, nhưng có lẽ vì vậy nên bước chân càng nặng nề và mệt mỏi hơn.

    “Thủy…” – anh gọi tôi.

    Nhưng tôi chỉ hét lên – “Đừng nói nữa.”

    Tôi khăng khăng kiên định với phương pháp của chính mình, cho đến khi dáng người cao lớn của bố đứng chắn ở cửa, cùng những gì từ miệng ông nói, tôi mới bàng hoàng với mọi chuyện đang diễn ra.

    Bố tôi nói – “Nghĩa nói không sai, cái mà thằng đó muốn là con của con, không phải con. Chúng ta cũng đã báo cảnh sát, họ đang tham gia đi tìm. Con làm loạn ở đây, chẳng giúp ích được gì, không những thế, có thể còn làm rối tung mọi chuyện lên.” – ông chậm rãi nói, nhưng trong đó đầy lực và sự nghiêm khắc như răn đe ép tôi phải tỉnh táo.

    “Nhưng không đi, Trọng Nghĩa phải làm sao?” – tôi vô lực hướng về phía ông – “Hắn cần gì con của con chứ?”

    “Thủy, con phải bình tĩnh nghe bố nói. Thằng đó nhất định không làm hại Trọng Nghĩa, vì, thứ nó cần là số tiền Trịnh Thắng hứa, nếu thằng đó chí thú lấy vợ sinh con, mang cho ông ta một đứa cháu về, nợ nần coi như ông ta sẽ thay nó gánh vác. Bởi vậy, túng quẫn, nó mới nghĩ ra cách đó.”

    Tôi chôn chân ở cửa, hắn… quả thật quá khốn nạn. Bên cạnh hắn bao nhiêu mỹ nữ chân dài, sao không kiếm đại một người để cho hắn một đứa con, sao phải quay về đây bắt cóc con tôi làm gì chứ? Tất cả đều không thể làm dịu đi sự lo lắng đến cùng cực của tôi, duy chỉ có ánh mắt kiên định của cha khi ông nói “Nhất định không làm hại Trọng Nghĩa”, tôi mới an tâm phần nào. Lùi lại phía sau, tôi ngã mình xuống ghế, cũng không còn sức nên phải gục mình lên hai đầu gối. Trong tôi vẫn còn rất lo lắng, hắn không làm hại hôm nay, có thể hại ngày sau. Chỉ mong có thể tìm được càng nhanh càng tốt.

    Bàn tay tôi được nắm chặt, ngẩng lên nhìn đôi mắt hiền dịu của mẹ, mũi tôi lại cay cay. Mẹ vuốt tóc tôi, bà an ủi tôi nhẹ nhàng như vẫn hay làm – “Mẹ hiểu lắm chứ Thủy, con mình đẻ ra, giờ sống chết ra sao không biết, mẹ hiểu lắm rằng con sẽ rất đau lòng.” – giọng mẹ lạc đi, ngón tay cũng nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt của tôi – “Anh Nghĩa từ hôm qua đến giờ đều rất lo lắng cho con, chính anh cũng là người tìm ra con bị ngất ở chân cầu Long Biên. Anh ấy cũng tìm được lý do của thằng Quân tại sao bắt Trọng Nghĩa. Con xem, có Nghĩa ở đây, con đừng quá nôn nóng, rồi mọi chuyện sẽ có cách giải quyết. Con hiểu không?”

    Tôi gật đầu theo đôi mắt mong chờ của mẹ, lại hướng lên anh vẫn đang đứng ở đó nhìn tôi từ đầu chí cuối, nước mắt tôi lại ứa ra. Trong căn phòng rộng khắp này, cho đến khi chỉ còn tôi và anh, tôi mới nhìn thấy một điều mà trước nay tôi luôn cố gắng phủ nhận, đó là: Những lúc tôi khốn khổ nhất, người bên cạnh tôi, đều là anh. Anh chung thủy không mở lời, cũng tạo cho tôi không gian riêng. Thỉnh thoảng anh có chạy ra ngoài nghe điện thoại, nhưng đều quay lại rất nhanh như thể sợ tôi biến mất. Chúng tôi cùng nhau chờ tin tức trong không gian tĩnh mịch, cho đến khi điện thoại của anh lần nữa vang lên, và cũng lần nữa tôi hướng về bóng dáng anh cao lớn ở ngoài cửa nghe điện thoại.

    Tôi nghe được anh nói mấy câu vội vã, trong câu chữ thêm phần khẩn trương như: “Vậy sao? Ở đâu?” hay “Được rồi, tôi đến ngay.”

    Khi anh đi vào trong, tôi liền hỏi – “Có tin tức gì không?”

    Anh nhìn tôi, thở mạnh một cái rồi nói – “Cảnh sát nói tìm được chỗ của Quân rồi, nhưng họ nói có thể ở đó còn rất nhiều tay chân của Quân, nên cả đội đang phải ở ngoài quan sát. Giờ tôi sẽ đến đó.”

    “Cho tôi đi cùng với.” – tôi níu lấy tay áo anh, cũng thành khẩn xin anh.

    “Nếu em tin tưởng, thì cứ để tôi làm, tôi hứa sẽ mang Trọng Nghĩa an toàn về đây cho em.” – anh chắc chắn lời nói với tôi, trong đôi mắt đẹp của anh hiện rõ sự cương trực, quyết đoán.

    Tôi biết anh nói thì sẽ làm, trước đây anh vẫn luôn như vậy, nhưng vì lo lắng cho thằng bé, tôi không thể chỉ ở đây mà đợi anh mang con về. Tôi muốn tận mắt chứng kiến con an toàn, tận mắt chứng kiến con không sao. Bởi vậy nói với anh:

    “Không phải tôi không tin tưởng anh, chỉ là… tôi không muốn phải chờ đợi ở đây.”

    Có lẽ anh nhìn thấy sự thành khẩn nơi tôi, nên đôi đồng tử đen đậm đó mới trùng xuống như vậy. Anh trước nay đều quan sát rồi phán đoán, tôi biết, nên không kì kèo ngăn cản, tôi nghe từ anh rằng – “Đồng ý cho em đi, nhưng hứa với tôi phải ngồi trong xe, không được ra ngoài.”

    Tôi gật đầu, cũng cảm thấy trong tim an tâm khi người đi cùng với tôi là… anh. Anh khoác chiếc áo bông dày cộm lên người tôi rồi dìu tôi ra ngoài. Đứng một bên đợi anh nói chuyện với bố mẹ, chắc chắn hai ông bà đều lo lắng cho tôi nên có khoảnh khắc tôi thấy cả ba bọn họ đều hướng về tôi, nhưng anh mau chóng giải thích, mất một lúc thì họ đồng ý.

    Tôi theo anh ra xe, mùa đông lạnh nhưng có lẽ vì nôn nóng nên tôi cự tuyệt những quan tâm anh đưa ra như có cần tăng nhiệt độ không, hay đã đủ ấm chưa, hay những thứ tương tự như thế. Chiếc xe lao đi khi màn đêm đã chiếm lấy toàn bộ đất trời và mặt trời duy nhất là ánh trăng, anh đưa tôi đến một khu đất trống rất xa nhà, vừa đến đó đã thấy vài chiếc xe khác đỗ ở ngoài. Anh xuống xe và bước thật nhanh đến cạnh một người đàn ông trung niên, nhìn khung cảnh mỗi chỗ đều có vài chiến sĩ công an đứng nấp, tôi đột nhiên rùng mình một cái. Tôi nhìn về hướng những chiến sĩ ấy nhắm đến, là một căn nhà cấp bốn cũ, nhưng bên trong vẫn được thắp đèn sáng. Nheo mắt để nhìn kĩ, nhưng vì tiêu cự quá xa nên không thể thấy rõ, chỉ thầm đoán rằng, Trọng Nghĩa của tôi đang ở bên trong. Chắp hai tay cầu lạy ông trời đừng để thằng bé xảy ra chuyện gì, tôi lần đầu tiên tin vào mê tín mà cứ chắp tay cầu trời, cầu Phật phù hộ.

    Đột nhiên, tôi thấy bọn họ di chuyển, cả anh cũng di chuyển theo. Tim tôi không hiểu sao đập rất mạnh, như thể hồi hộp và lo lắng đang bóp nghẹn lấy tôi. Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời anh ở trên xe, nhưng nhìn mọi người cảnh giác tiến sâu vào trong, tôi càng không thể ngồi im. Cứ như vậy cho đến khi tất cả biến mất vào màn đêm, chỉ còn mình tôi ở trong xe, lúc đó, nơi sâu thẳm nhất của tôi đột nhiên trỗi dậy, nơi sâu thẳm ấy có lẽ… chính là sự lo lắng cho an nguy của anh.

    Tôi run rẩy đẩy cửa xe ra ngoài, sự tĩnh mịch làm tôi càng thêm sợ hãi. Cứ bước một bước lại nghe thấy tim tôi đập bịch lên một nhịp, đã phải dặn lòng đừng sợ đừng sợ, nhưng kết quả vẫn là chân tay run lập cập mà di chuyển. Đột nhiên… tôi nghe thấy tiếng hỗn loạn phía trước, những tiếng hô lớn kêu đầu hàng, tiếp theo là những tiếng chửi bới, rồi là những tiếng leng keng như va chạm kim loại.

    Không phải nói cũng biết, nơi đó đang rất hỗn loạn. Trọng Nghĩa đang ở đó, và cả… anh cũng đang ở đó. Nghĩ đến vậy, mọi sợ hãi run rẩy chợt biến mất, tôi như bản năng chạy về phía trước, chỉ mong sao ông trời che chở cho hai người họ.

    Và… đúng là ông trời đã che chở cho Trọng Nghĩa, ông trời đã mang thân anh che chở cho con trai tôi. Lúc tôi chạy đến nơi, thì cảnh tượng anh bị nhát dao của một tên không biết mặt mũi đâm lén từ phía sau đã hoàn toàn lưu vào trong mắt tôi. Anh đau đớn đổ gục xuống nhưng trong lòng vẫn ôm chặt lấy đứa con bé bỏng đang run sợ của tôi. Cảnh sát vây bắt, cả tên đâm lén anh cũng bị nổ súng vào chân dẫn đến ngã quỵ mà phải đầu hàng.

    Khó thở quá, bước chân nặng nhọc nhưng vẫn cố gắng chạy đến. Càng lại gần, tiếng khóc của Trọng Nghĩa càng lớn dần thêm. Con tôi đang lay gọi anh, từ miệng con một hai câu đều gọi anh là bố.

    “Bố ơi, tỉnh dậy đi. Bố ơi, bố đừng chết, con nhớ bố nhiều lắm. Bố đừng chết mà bố ơi.”

    Tôi quỳ thụp xuống bên anh đang chảy máu rất nhiều, đôi mắt anh nhắm nghiền, bàn tay cũng không còn lực mà buông trên người Trọng Nghĩa. Sao trong tôi lại trống rỗng thế này, sao trong tim... lại đau như thế? Đỡ lấy đầu anh, tôi vội vã ôm lấy anh trong lòng. Đôi môi hồng trước đó còn hỏi han tôi, cũng như nhắc nhở tôi tránh xa nguy hiểm, nay nhợt nhạt không còn sinh khí. Sự ấm áp từ anh là thứ áo giáp luôn bảo vệ cho tôi, luôn lo lắng cho tôi giờ ngày càng lạnh đi. Sao càng ôm anh, anh càng lạnh như vậy? Anh vẫn luôn làm cho tôi bất ngờ, nhưng bất ngờ này tôi hoàn toàn không thích chút nào hết. Anh thường ngày vẫn thoắt ẩn thoắt hiện trong cuộc đời của tôi cơ mà, tôi không muốn thấy anh nằm bất động như thế này chút nào hết!

    Xin cứu anh ấy… xin hãy cứu lấy anh ấy. Xin anh hãy tỉnh lại đi… XIN ANH!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/14
    StarlightLinhduahau thích bài này.
  11. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Ôi, cảm động quá đi à. Anh Nghĩa đã dùng cả người mình để che chở cho Trọng Nghĩa, đúng là 1 người đàn ông tốt. Đọc từ đầu chí cuối ngoài Thủy và anh Nghĩa ra thì người mà ta thích và có cảm tình nhất là Trọng Nghĩa, ta cứ thấy thằng bé đáng yêu thế nào ấy. :"> Chap này đọc hay quá nàng ơi, nhanh ra chap mới nhé. :-*
     
    mo_nhat thích bài này.
  12. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.433
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Yah.... Tên Quân chết bằm. Ta đọc mà thấy đau lòng cho Thủy quá. :mad:
    Bạn viết ngôi thứ nhất rất hay. Giọng văn mượt mà. Các chi tiết có lúc hơi nhanh nhưng vẫn rất hay, hấp dẫn nè.
    Thường thì mình không thích đọc truyện chưa hoàn nhưng đọc xong chương 1 thì lại nghiền ngẫm đến hết luôn. Đang khúc hay mà không có chap mới đọc, bùn ghê. Bạn mau up chap mới đi nhá.;)
    Ửng hộ bạn hết sức. *tung hoa, tung hoa* :x:x:x
     
    mo_nhatSea_Sand thích bài này.
  13. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 15: EM NÓI…

    Nghĩ ra, người nhìn tôi lớn lên là ba mẹ, nhưng người nhìn tôi trưởng thành lại là anh.​

    Nghĩa, đã gần hai tuần rồi đấy, sao anh vẫn chưa tỉnh lại? Anh không lo cho ManO thì cũng phải lo cho gia đình anh chứ? Lười biếng ngủ như thế, mọi người thấy anh như vậy thì phải làm sao?

    Nghĩa, em không chắc anh còn muốn nghe em nói nữa không, nhưng dù chỉ một lần, em vẫn luôn cầu mong anh tỉnh dậy, em sẽ nói rằng: thật sự xin lỗi anh. Em biết bản thân không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh đưa đẩy khiến tính cách mình khó ưa, cũng không thể mang những vết thương quá khứ ra làm lá chắn biện hộ cho những gì đã làm với anh. Anh nói đúng, em không nên sử dụng mắt nhìn ấu trĩ của mình để phán xét anh. Giờ thì em thấm thía rồi.

    Anh có biết không, trong mảng quá khứ của em có một giai đoạn mang tên Ngôn Tình. Hắn, người đã gây cho anh vết thương đau đớn đó, đã có lúc được em coi như định mệnh, vì hắn ta hoàn toàn là ước mơ của em về một người bạn trai hoàn hảo. Còn anh, người mà em không mong chờ, cũng chẳng nghĩ rằng anh sẽ xuất hiện trong cuộc đời em, giờ này lại ngạo nghễ làm em lo lắng, ngạo nghễ làm em day dứt như vậy. Tuy rất ghét làm phép so sánh này nọ, nhưng khi một người của Ngôn Tình và một người của Định Mệnh xếp cạnh nhau, hẳn cán cân sẽ rất ưu ái anh.

    Tỉnh lại đi nhé, kể cả anh không nhận lời xin lỗi này, thì cũng hãy tỉnh dậy. Hãy cứ là anh với đôi mắt sâu hun hút khiến người khác phải khiếp sợ, hãy cứ là anh thoắt ẩn thoắt hiện, hãy cứ là một ông phó tổng giám đốc cao cao tự tại trước khi quen em. Anh nhé!

    “Mẹ…”

    Tiếng nói của con đã kéo tôi về hiện tại, vội lau nước mắt, tôi quay ra đỡ lấy Trọng Nghĩa đang chạy nhào tới.

    “Mẹ, bố vẫn ngủ hả mẹ? Mẹ đừng quấy rầy bố nhé.” – con chạy đến vuốt má anh một cái, rồi lại quay ra phía tôi, để ngón tay lên môi nó, ý chỉ tôi không được làm phiền anh ngủ như vậy.

    Tôi cười, rồi cũng nhanh chóng gật đầu thỏa hiệp với con.

    Đã gần hai tuần nay mẹ con tôi luôn ở đây, trớ trêu thay, nơi anh nằm điều trị chỉ cách chỗ mẹ anh nằm một hành lang. Cứ nghĩ đến điều này, trong lòng tôi lại cảm thấy day dứt không yên. Luôn cho rằng tôi sẽ chạy thật nhanh lại quá khứ để xem lại hình ảnh trước đây, thì dường như, chưa một lần nào anh đối xử tệ bạc với tôi. Những hình ảnh đẹp đẽ khi có anh ở bên, có muốn rũ bỏ cũng là điều khó khăn. Có lẽ Trọng Nghĩa cũng vậy, gia đình tôi rất sợ khi bị bắt cóc con sẽ hoảng loạn, nhưng tinh thần thằng bé lại trở nên bình thường đến khác lạ khi gặp lại anh. Nhìn con tôi giờ đây ngoan ngoãn ở một góc phòng luyện chữ, tôi mới biết rằng, thuốc chữa bệnh tốt nhất cho thằng bé, chính là anh. Anh đã thâm nhập quá sâu vào thằng bé. Anh cũng đã chọn một vị trí trong lòng tôi, một vị trí quá đỗi quan trọng đến nỗi, chỉ cần thấy anh đi vào nơi nguy hiểm, liền khiến cho tâm can tôi lo lắng không ngừng.

    Chỉ là, tôi vẫn chưa hiểu được, nhưng dường như anh đã biết tôi từ trước đó rồi. Hơn nữa, anh còn là con của bạn thân bố tôi, có lẽ, tình cảnh của tôi anh cũng nắm rất kĩ. Có điều, sao em trai anh ngoài chuyện anh cứu tôi từ rất lâu đó ra, cậu ta hoàn toàn không biết gì, để đến khi biết tôi là nguyên do khiến anh trai cậu ấy nằm viện như thế này, Nhân đã rất bàng hoàng.

    Nhớ lại hôm đó, rõ ràng cậu ấy còn hỏi tôi rằng: “Thủy và anh trai mình quen nhau từ lúc nào?”. Nghe Nhân hỏi vậy, tôi gần như cứng họng. Có lẽ việc anh giúp tôi đóng giả làm cha Trọng Nghĩa hoàn toàn chỉ là bí mật giữa tôi và anh, thế nên, nghĩ cách nào cũng không được, tôi đành nói: “Anh Nghĩa và mình có nói chuyện ở sân tennis.” Nhưng điều này càng khiến cậu ấy nghi ngờ, tôi nhìn thấy điều đấy qua đôi mắt mang đầy ngờ vực của cậu, cũng trong lúc đó nghĩ thêm phương án ứng chiến, tuy vậy, cậu sau khi soi xét tôi thì chỉ thở dài mà nói.

    “Anh mình sống riêng từ lâu, nên hầu như cuộc sống của anh ấy, ba mẹ và gia đình mình đều không biết. Anh ấy kể thì mọi người biết vậy, không kể thì mọi người đều không cố gặng hỏi, tính anh ấy như vậy, rất khó ưa.” – cậu trùng mắt nhìn tôi, trong đó mang đầy tia ưu tư – “Anh ấy vì cậu mà như vậy, hẳn có tình cảm rất sâu. Là anh em nên mình rất hiểu, anh Nghĩa đã không yêu là không quan tâm, mà đã quan tâm thì chắc chắn yêu rất nhiều.”

    Những tiếng tít tít của đồng hồ đo mạch, tiếng lách tách của từng giọt truyền, và cả từng câu chữ trong lời kể của Nhân đều hội tụ về nơi đây. Tôi vẫn như vậy, vẫn phải vấp ngã, phải mất mát mới hiểu hết mọi điều. Ước gì thời gian chỉ cần quay lại hai tuần trước đó thôi, trong căn phòng rộng chỉ có độc mình tôi và anh, tôi sẽ nói cảm ơn anh ngàn lần cũng như xin lỗi anh vì đã làm phiền đến anh quá nhiều. Thật tâm, tôi không muốn thấy anh phải vì tôi mà chịu nhiều đau thương thế này.

    ./​

    Tội giữ người trái phép, tàng trữ vũ khí cùng cố ý gây thương tích đã mang chúng, những người gây nên hậu quả cho con trai tôi cũng như anh, hình phạt thích đáng. Hắn vì là chủ mưu, tuy không trực tiếp ra tay hãm hại anh, nhưng có nhiều tiền án tiền sự trước đó, nên phải ngồi tù. Tôi nghe nói khi bị bắt, lúc đầu hắn không ăn năn, còn ngoan cố nói cha hắn làm quan to, sẽ sớm cho hắn tại ngoại. Nhưng có vẻ đúng như lời bố tôi nói, Trịnh Thắng là người không thích nhúng chàm nên từ đầu chí cuối, ông ấy không đến gặp, cũng chẳng có động thái giúp hắn thoát tội như hắn nghĩ. Tuy nhiên…

    Hôm nay tôi đến trại giam thăm hắn…

    Nói là “thăm” nghe thật hoa mỹ và chứa đầy tình cảm, có phải không tôi nên thay đó bằng từ “xem”? Nhưng, nhìn hắn gầy rộc, râu ria mốc xanh quanh miệng, hốc mắt sâu vì mất ngủ, đâu đó trong lòng tôi lại thấy sự thương cảm. Khi đối diện hắn như vậy, đột nhiên Quân – chàng trai đại học với khuôn mặt đẹp như hoa lại ngồi cạnh hắn giờ này như sự so sánh của tháng ngày sống không màng đến mọi thứ và trụy lạc của hắn. Nhìn hắn giờ này vẫn gương mặt vênh váo, nhưng tôi lại không nỡ ghét.

    “Tại sao anh biết tôi có con?” – đây là câu hỏi tôi đã lặp đi lặp lại ngoài miệng có, trong lòng có, không biết bao nhiêu lần.

    “Bạn nói!” – hắn trả lời vuốt đuôi.

    “Ngày đó sao anh lại đối xử như thế với tôi?”

    Hắn nhếch miệng nhìn tôi, lời nói như nhát dao chí mạng lần nữa xuyên qua trái tim vốn tổn thương, hắn nhìn tôi đầy khinh bỉ - “Đã tã lại còn thích thể hiện.”

    Tôi như thấy vị đắng trong họng mình trào lên, sống mũi cay như hít phải ớt bột, nhưng tôi dặn lòng không thể khóc ở đây, nên nắm chặt bàn tay kìm nén đau đớn, tôi cũng cười với hắn – “Cũng may anh là người thích trải nghiệm đầu, nên tôi mới có thể sớm biết được anh thật sự như thế nào.”

    Hắn không nói gì, cũng gọn lẹ thu lại ánh mắt khinh bỉ trước đó. Hắn dựa lưng vào ghế, đôi tay bị còng hơi chút lại đan vào nhau. Tôi biết hắn đang bối rối.

    Ra khỏi trại giam, cũng nhớ đến lý do hắn bắt Trọng Nghĩa, tôi thật sự đau lòng. Nhưng an ủi một phần khi ít nhất con tôi vẫn được hắn cho ăn cho ngủ, và không gây thương tổn gì bên ngoài cho thằng bé. Hà một hơi khói trong cái gió lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông cuối năm, lại như nhìn thấy con dao dài đâm vào người anh chảy máu, thật sự tôi cảm thấy rùng mình. Mùa đông lạnh như thế này, đến cái ngã nhẹ thôi cũng thấy đau buốt, vậy mà anh phải chịu đựng hẳn một nhát dao đau đớn như thế… Đột nhiên tim tôi thắt lại!

    Khi tôi quay trở lại bệnh viện đã là xế chiều, dòng người vội vã về nhà bởi trời tối nhanh, bản thân cũng cảm thấy khẩn trương vô định. Tôi mua ba xuất cơm cho tôi, Nghĩa và bác Hải, cứ nghĩ như mọi khi sẽ là ba người vừa ăn cơm vừa trò chuyện cho anh nghe như mọi lần…

    Tuy nhiên, khi đẩy cửa vào trong, cảnh tượng trước mắt khiến cái thứ mằn mặn không kìm được đó liền cứ thế tuôn rơi.

    Anh… người quấn băng chằng chịt, đang ngồi dựa vào thành giường nói chuyện với bác Hải, một bên là con tôi đang ngoan ngoãn cẩn thận cầm bình thủy tinh nước thật lớn, nhón chân tỉ mẩn rót vào chiếc ly rỗng.

    Anh… nhìn tôi chậm rãi. Ánh mắt anh chưa bao giờ hiền dịu như thế này với tôi, bởi vậy nên hôm nay tôi đã được cảm nhận, tại sao Trọng Nghĩa khi đối diện với ánh mắt ấy lại ngay lập tức yêu quý anh.

    Anh… vẫn ra dáng một ông sếp không bao giờ để lộ cảm xúc, nên cho dù tay bị băng bó khó khăn, thì các ngón tay còn chút cử động vẫn vỗ nhẹ hai cái xuống mặt giường, rồi nói nhẹ nhàng: “Đứng đấy làm gì, vào đây đi.”

    Bác Hải cuống quýt gọi tôi vào, Trọng Nghĩa sau khi cẩn thận làm việc của mình cũng chạy lại ôm lấy đôi chân vô lực của tôi mà nói:

    “Mẹ không cầm điện thoại đi ạ? Con đọc số của mẹ cho ông gọi, nhưng mẹ không nghe máy.”

    Tôi cố gắng kìm nén gật đầu, rồi cũng cố gắng để không òa khóc mà nói: “Anh tỉnh từ bao giờ? Còn đau không?”

    Anh không nói gì, chỉ cười rồi gật đầu hai cái. Tôi không tin, nên liền chạy đến chứng thực một lần nữa, tuy các vết thương vẫn phải băng bó, nhưng thần thái anh thật sự rất tốt. Gánh nặng trên vai như hoàn toàn rơi rụng, vô lực ngồi xuống chiếc ghế bên giường mà hai tuần qua tôi luôn sử dụng, tôi chỉ có thể nói: Cám ơn ông trời đã không tệ bạc với anh!

    “Có phải em luôn thấy anh rất kì quái, khi không biết gì về em mà lại giúp đỡ em không?”

    Anh đột nhiên hỏi làm tôi chấn động. Tôi run rẩy lê mắt lên chạm vào đôi đồng tử đen đậm của anh mà lắp bắp nói: “Anh…”

    “Em biết đấy, bố chúng ta thân nhau mà, nhưng thật sự anh chẳng biết gì về em hết.” – anh cười nhẹ - “Ngay đến cả khi cõng em trên vai năm đó, anh cũng không biết và cũng không muốn biết chút gì về em. Anh… lúc đó, chỉ có thương cảm, tội nghiệp cho em.”

    Tôi lắng nghe anh nói mà lòng đột nhiên trĩu nặng, tất cả những gì mập mờ từ trước đến giờ, tôi đang được nghe từ chính miệng anh giải thích.

    “Đến khi anh 25 tuổi thì làm ở ManO. Năm đó lại trùng với công ty xây dựng của bố em đang tham gia đấu thầu làm khu giải trí cho khách sạn, chú anh đã giao cho anh nhận toàn quyền quyết nhận thầu, và nói nếu thành công, có thể sẽ được thăng tiến.”

    “Vậy…” – tôi như nhìn ra nút tháo cho mọi mắt xích trước đây.

    Anh nhìn tôi, chậm rãi đưa cánh tay cứng đờ của mình lên chạm vào phần tóc buông xõa, anh nắm lấy một lọn tóc nhỏ mà nhoẻn miệng cười nói:

    “Đối với anh chuyện bạn bè của bố hoàn toàn không có hứng thú. Tuy nhiên, có vẻ năm đó là năm em bỏ đi, bố em đến một chút hứng thú muốn đấu thầu cũng không có, nên đã thua trắng. Nhưng anh thật sự thích ý tưởng không được thể hiện đó của bố em, nên đã tìm cách gặp trực tiếp ông ấy. Em biết không… anh đã đến nhà em một lần ngày bé, ấn tượng duy nhất chính là kiến trúc mang hướng cổ nhưng vẫn hiện đại mà thời đó bố em đã làm được, bởi vậy lần thứ hai đến, anh đã hoàn toàn ngỡ ngàng.”

    “Bố em đã nói anh biết… chuyện của em, phải không?” – tôi e dè hỏi anh.

    “Ừm…” – anh nhanh chóng trả lời – “Này, có biết nhà em lúc đó ảm đạm thế nào không? Đến anh đi vào còn thấy sởn gai ốc.” – anh cười trêu tôi.

    “Sau đó…?”

    “Sau đó, cũng là sau khi đã biết hai bố chơi thân với nhau, anh đã nhận cùng giúp bố em tìm em về với điều kiện bố em nhận xây dựng khu giải trí. Nhưng… đừng giận khi anh nói cái này, tuy nhiên lúc đó anh thật sự ghét em.” – anh nghiêng đầu nhíu mày nhìn tôi.

    “Em biết.” - ảo não cúi đầu, sao không biết chứ khi một đứa con mất dạy như tôi, lại còn bụng mang dạ chửa đi khỏi nhà. Thật hết nói!

    “Đã nói đừng giận mà!” – giọng nói như tiếng đàn cello của anh, lại pha thêm chút đùa đùa, đột nhiên trong lòng tôi cảm thấy ấm áp lạ kì.

    Cũng nhìn anh, tôi hỏi – “Vậy sau đó, anh khi nào tìm được em?”

    “Tìm được ngay.” – anh trả lời nhanh đến nỗi khiến tôi á khẩu – “Nhưng cũng giúp em một tay giấu giếm, anh chỉ muốn xem, một đứa con như vậy, khi tự bản thân sống độc lập sẽ như thế nào? Anh lúc đó đã nghĩ, chắc khoảng dăm ba bữa em sẽ chạy về nhà mà khóc lóc đòi tha thứ. Nhưng… anh đã nhầm.”

    Bóng xế tà thay bằng màu đen tuyền vốn có của màn đêm tĩnh lặng. Chúng tôi ăn cơm cùng nhau, sau đó mọi người biết tin anh tỉnh thì liền nườm nượp kéo đến. Ngồi bên một nhìn anh cười nói, đột nhiên thấy anh chẳng có gì mà cao ngạo, sao lúc đầu anh xuất hiện, tôi lại sợ cái khí chất của anh đến thế?

    Anh nói, nghĩ rằng tưởng vài ba ngày tôi sẽ chạy về nhà, nhưng đến nửa năm, gần một năm, rồi đến lúc tôi sinh nở, anh hoàn toàn không thấy gì ngoài ý chí quật cường của tôi. Tôi nhớ đến câu anh nói với Trọng Nghĩa: Nhưng bố đã nhìn thấy Nghĩa chào đời. Bố đã thấy Nghĩa ngoan ngoãn chui ra khỏi bụng mẹ, anh thật sự đã đến bệnh viện lúc đó, cũng nhìn thấy Trọng Nghĩa đỏ hỏn trong bọc khăn. Anh nói, từ lúc đó, anh đã có suy nghĩ khác về tôi. Sau đó cứ theo dõi, vẫn giúp tôi giấu bố mẹ, nhưng tình cảm trong lòng vốn đã không thể đứng vững khi thấy tôi quật cường nhặt bóng trên sân.

    Tôi phì cười khi nghĩ đến hai chữ “quật cường” mà anh dùng đi dùng lại. Chính ra, anh mới là người “quật cường” khi đã theo dõi tôi năm năm có lẻ như vậy, mà vẫn có thể đóng kịch khi hỏi rằng: Nhà ở đâu, tôi đưa cô về.

    Nghĩ ra, người nhìn tôi lớn lên là ba mẹ, nhưng người nhìn tôi trưởng thành lại là anh. Khi nghe câu chuyện anh kể, tôi đã không kìm lòng mà khóc. Anh vỗ nhẹ vai tôi rồi nói mọi chuyện đã qua rồi, giờ tôi có thể an tâm mà chăm sóc Trọng Nghĩa. Anh cũng nói xin lỗi tôi vì đã dành gần hai năm để ghét và phán xét tôi, hai năm theo dõi và định hình, một năm để quyết định, và mấy tháng trời khiến tôi mập mờ không biết thực hư. Anh khen tôi giỏi, thật sự rất giỏi. Anh cũng nói anh không bao giờ khen ai hết, nên tôi phải cực kì tốt, anh mới khen.

    Nghe đến đây, ai không cười cho được?

    Đêm hôm đó, tôi nhìn anh chìm sâu vào giấc ngủ, đến lúc này, tôi mới có thể nói với anh rằng:

    “Em thật sự xin lỗi vì đã hiểu nhầm anh một thời gian rất dài qua. Mặc kệ trong anh giờ đây là ghét hay kinh tởm hay ghê sợ, có thể không nhận lời xin lỗi của em?”

    Và… - “Có sao không nếu em nói… xin anh… hãy ở bên cạnh em… như lúc trước?”

    Màn đêm yên tĩnh độc nghe thấy tiếng gió rít qua cửa sổ, trong cái sự im lặng ấy, ngữ tưởng chỉ có mình tôi đối thoại với chính mình, nhưng… chỉ ngắn gọn một câu thôi, cũng có lẽ vì âm thanh trầm ấm vốn có, anh đã lần nữa thức tỉnh sự khao khát yêu thương đã bị khóa chặt trong lòng tôi:

    “Chờ em nói câu này, lâu thật đấy.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/7/14
    LinhduahauSea_Sand thích bài này.
  14. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn đã khen nhé, mình rất vui khi có thêm bạn đọc truyện của mình, ;). Mình bản thân cũng không thích đọc truyện chưa hoàn, nhưng chắc còn một chương nữa thôi là hết rồi, bạn tiếp tục ủng hộ mình nhé. Lần nữa, cám ơn rất nhiều.

    Nghĩa luôn dễ thương mà. Hihi. Cám ơn nàng nhé vì đã luôn ủng hộ ta. Sắp hết rồi. Cố lên. :-*
     
    Sea_SandStarlight thích bài này.
  15. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Chương này dễ thương quá nàng ạ. ^^ Nhẹ nhàng và đầy tình cảm, ta thích nhất câu này:
    "Tuy rất ghét làm phép so sánh này nọ, nhưng khi một người của Ngôn Tình và một người của Định Mệnh xếp cạnh nhau, hẳn cán cân sẽ rất ưu ái anh."
    Rất hay nàng ạ, truyện tới đó ta cũng đoán được phần nào cái kết nhưng cũng rất mong sự trổ tài của nàng cho phần kết, chắc chắn sẽ là 1 kết cục tốt đẹp nàng nhỉ? ;)
     
    mo_nhat thích bài này.
  16. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    754
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Chương này hay quá bạn ơi, ngôn từ rất nhẹ nhàng nhưng rất sâu sắc. Tiếc là truyện sắp hoàn rồi phải không bạn? :)
    Không ngờ tình cảm của Nghĩa đã phát sinh khi âm thầm theo dõi Thủy, rất ngọt ngào. :xGiá như cũng có ai đó lặng lẽ dõi theo mình như thế, hihi. Mơ tưởng ~ ing :">
     
    mo_nhat thích bài này.
  17. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Bạn giống mình rồi, vậy nên mấy chàng của mình tạo nên toàn kiểu như vậy. Hầy. :">. Cám ơn bạn vì đã đọc truyện nhé. Mình sẽ sớm hoàn thành chương cuối.

    Nàng vẫn luôn là tình yêu lớn nhất của ta. :-*. Ta chẳng biết trổ có nổi tài không nữa. Đang lăn tăn nhiều quá, để nghĩ kĩ lại rồi mới dám đưa lên. Hihi. Thank nàng nhiều nhé. :">.
     
    Mèo Lười, Sea_SandLinhduahau thích bài này.
  18. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 16: ĐỊNH MỆNH TRONG TAY
    Có anh với Trọng Nghĩa trong đời, coi như tôi đã hoàn được ước nguyện.

    “Chờ em nói câu này, lâu thật đấy.”

    Câu nói đó tuy chẳng có chút nào ngọt ngào tựa như những lời bày tỏ ướt át trong ngôn tình, cũng chẳng có dư vị của màu hồng tình yêu đáng nhẽ phải tồn tại như thường thấy, nhưng anh đã hoàn toàn nắm bắt được trái tim tôi.

    Tôi bất động nhìn anh.

    Anh cũng dùng đôi mắt tuyệt mĩ đó mà nhìn tôi.

    Môi anh vẽ lên một nụ cười gió, nhẹ nhàng nhưng lưu luyến. Bàn tay anh băng bó đưa ra phía tôi, cứng ngắc nhưng dịu dàng. Anh chống tay còn lại đã lành lặn cố nhấc thân mình dậy, tôi lúc đó chỉ biết để mặc anh khó khăn tự mình vận động, vì đơn giản tâm trí tôi đã đóng băng hết rồi.

    Đến lúc tôi hoàn toàn bừng tỉnh và định vội vã ra đỡ anh, thì anh đã ở ngay trước mặt. Chúng tôi gần nhau, gần nhau lắm! Cái khoảng cách chỉ được đong đếm bằng hơi thở này khiến cho người tôi run lên một cái. Run lên vì sự gần gũi quá mức, run lên vì sự ái muội vờn quanh, nhưng hơn cả, tôi cảm thấy không phải cơ thể, mà là trái tim này đang không ngừng thúc đẩy bảo tôi cũng hãy bước về phía anh.

    Trên khuôn mặt của tôi, từng chỗ ngón tay anh lướt qua, đều để lại hơi ấm dường như đã thân thuộc bấy lâu. Anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vẫn còn vương trên khóe mắt, anh cũng nhẹ nhàng chỉnh lại những lọn tóc bông rối do cả ngày chạy đi chạy lại không được chỉnh chang, và… ngón tay cái của anh lướt qua đôi môi đang run rẩy của tôi, tựa như ngón tay điêu luyện của người nghệ sĩ piano cưng nựng những phím đàn của mình.

    Anh nói rằng – “Anh không biết có phải đây là tình yêu sét đánh hay gì đó không, nhưng anh thật sự rất yêu em.”

    Anh trần tình rằng – “Anh yêu sự nỗ lực, cam chịu, trái tim nhân hậu và tình yêu thương con bao la em dành cho Trọng Nghĩa.”

    Anh nhíu mày trách tôi rằng – “Sao em có thể suy nghĩ rằng anh đã có bạn gái hay có vợ rồi, mà vẫn lông bông đi nằm cạnh một người phụ nữ khác? Em nghĩ anh lăng nhăng thế sao?”

    “Nhưng thật sự lúc đó…” – tôi hít lấy một hơi thật dài – “Em nghĩ anh thật sự là người tốt còn xót lại duy nhất trong xã hội này, nên… mới nghĩ… thiển cận như vậy.” – tôi dè dặt nhìn lên cái nhếch mày chế giễu của anh.

    “Vậy em chưa bao giờ có tình cảm với anh? Em luôn chỉ nghĩ anh là người tốt bụng: Duy. Nhất. Còn. Xót. Lại. Trong. Xã. Hội. Này.?” – anh gằn từng chữ lặp lại những gì tôi nói làm tôi được một phen xấu hổ.

    Nghĩ lại lúc đó tôi cũng ngây thơ quá đi. Tại sao tôi có thể cứ để mặc cho anh yêu chiều như vậy, cứ để mặc cho anh ôm ấp như thế, vậy mà trong lòng luôn vương vấn suy nghĩ rằng bên cạnh anh vẫn đang tồn tại một người phụ nữ khác? Đưa mắt lên cẩn trọng nhìn anh, nếu anh biết tôi đã lo sợ như thế nào khi chẳng may anh nói anh đã có vợ hay bạn gái, không biết anh có cười cho tôi thối mặt hay lại nhếch cái lông mày gọn gàng của anh lên mà giễu tôi không?

    “Em… có.” – tôi ngượng đến nỗi phải quay mặt đi chỗ khác vì sợ hai gò má mình đang hồng lên không báo trước.

    “Có như thế nào?” – đột nhiên bên tai tôi truyền đến giọng nói trầm cảm kì lạ thay cho giọng điệu giễu cợt lúc trước.

    Tôi quay lại phía anh thì liền chạm ngay vào đôi mắt ma mị xoáy sâu cộp mác tên anh. Anh cười như không, cứ như vậy thúc ép tôi bằng ánh mắt mang đầy vẻ quyến rũ chết người đó.

    Có như thế nào ư? Nếu như ai biết đến đoạn tình cảm này, hẳn sẽ chế nhạo, hay nói rằng đây là sự bịa đặt vô căn cứ nhất. Tuy vậy, tôi thật sự… thật sự mong muốn mình có thể an nhàn mà nhào vào vòng tay anh, cũng thật sự mong rằng, người đầu tiên bước vào đời tôi là anh. Từng cử chỉ tưởng chừng ngắn ngủi, nhưng tôi biết, điều đó đã đốt cháy năm năm của anh. Từng lời nói tưởng chừng mờ nhạt, nhưng tôi hiểu, anh đã dành năm năm để có thể nói ra được những lời đó.

    Tôi hối hận vì đã oán trách anh, cũng tiếc rằng mình đã bỏ quá nhiều thời gian cho những suy nghĩ cá nhân. Tôi hẳn phải nên học cách tôn trọng sau những mất mát, nhưng cũng chính mất mát đã khiến tôi e sợ mà mất tôn trọng anh.

    “Em xin lỗi…”

    Cuối cùng, câu trả lời cho anh chỉ có thể là xin lỗi. Tôi muốn nói tôi cũng rất yêu anh, rất muốn ở bên anh, nhưng đến khi nói ra lại là lời xin lỗi đã lặp đi lặp lại nhiều lần. Những khát khao bấy lâu nay vỡ tung, tôi thấu cảm quá rõ. Từng chút từng chút thẩm thấu vào tâm tư cũng như nỗ lực mạnh mẽ của tôi, bởi vậy, tôi mới khóc như thế này.

    “Sao lại khóc nữa rồi? Khóc mấy năm qua chưa chán sao, cô bé?”

    Bàn tay anh ấm áp vuốt lấy tóc tôi, ngón tay anh lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má, cảm giác như anh lau đi nước mắt cho tôi chính là niềm vui và hạnh phúc của anh vậy.

    “Sao anh lại tốt với em như vậy? Tình cảm lớn quá, em sao có thể dám nhận đây?”

    “Ai cho em không dám? Em bắt buộc phải dám.”

    Tôi lau nước mắt nhìn lên sự quái tính bộc phát không đúng lúc của anh. Anh trong thời điểm này vẫn có thể giở giọng phó tổng ra như thế ư? Sao ngay cả người không phải là nhân viên cho anh, anh cũng ra lệnh được chứ? Phải chăng tôi nên rút lại suy nghĩ: “Anh là người tốt bụng duy nhất còn tồn tại trong xã hội này.” đi!

    Tôi phì cười.

    Anh cũng cười theo.

    Anh dùng sức khỏe yếu ớt của mình kéo tôi từ ghế ngồi ngã nhào đè vào người anh. Thấy anh “ực” lên một tiếng, tôi biết mình đã đè trúng chỗ đau thì liền đứng dậy mà nói có chút lớn: “Anh làm trò gì vậy? Đã yếu còn thích tinh vi.”

    Mắng vậy thôi nhưng thấy mặt anh nhăn nhúm lại, trong lòng rất thương xót. Tôi thở dài đầu hàng rồi nhanh chóng xem vết thương ở chân anh. Nhưng… đúng là tôi vẫn thơ ngây so với con cáo già như anh, nên lần hai liền nằm gọn lỏn trong vòng tay to lớn ấy.

    Tôi quẫy, muốn vùng ra khỏi đó, nhưng càng cử động, cánh tay anh càng siết chặt và… giống như lần đó, giống như phép màu mà tôi nghĩ đã hoàn toàn biến mất lần đó, anh ghé vào tai tôi nói:

    “Đã vất vả rồi!” – hôn nhẹ lên trán tôi, anh nhẹ giọng – “Cảm ơn em nhiều lắm, Thiên Thủy.”

    ./​

    Chiếc nhẫn trên ngón áp út, tôi đã ngắm nhìn một năm nay mà không thấy chán. Gió cùng nắng thổi qua làm tấm rèm trắng bay bay, tôi cảm giác như giờ này mình đang hoàn toàn đắm chìm trong bể hạnh phúc khôn nguôi.

    Đám cưới của chúng tôi ư?

    Nó diễn ra gọn nhẹ và giản dị đến nỗi, chỉ có người thân và bạn bè cực kì gần gũi đến góp vui. Trọng Nhân có lẽ là người ngạc nhiên nhất, cho đến khi chúng tôi đã hoàn thành hôn lễ thì cậu vẫn không thể tin mọi chuyện mà nói: "Hai người giỏi thật đấy!"

    Vòng lại quá khứ một chút, lần đó khi ôm tôi vào lòng, anh đã lấy ra một chiếc hộp bên ngoài bọc nhung đen nhét vào tay tôi. Anh nói, đây là phần thưởng cho thời gian tôi đã trông nom anh. Tôi đã ngờ ngợ, cho đến khi mở chiếc hộp đó ra và chiếc nhẫn vàng trắng đơn giản với những hạt kim cương nhỏ đính quanh, tôi mới hoàn toàn chắc chắn rằng anh đang cầu hôn tôi.

    Cảm xúc tôi lúc đó rất hỗn loạn. Có quá nhiều tầng xúc cảm chiếm lấy tôi lúc đó: hạnh phúc có, lo sợ có, an tâm có, mà bất an cũng nhiều. Khi nhận chiếc nhẫn này, giữa anh và tôi là ràng buộc chắc chắn. Tôi không thể tin, người bố giả, cũng như người chồng giả đến với tôi và con chóng vánh, bây giờ đang ở đây nhìn tôi trân trân, trong đôi mắt anh còn nhiều hỗn tạp và mong chờ hơn cả suy nghĩ của tôi.

    “Nghĩa, em thật sự… cảm thấy…”

    “Em không có thời gian cảm thấy nữa.”

    Anh cứng nhắc đến độ khó tin khiến tôi phải nhíu mày xoay mình mà nhắc nhở lại thời cuộc:

    “Anh là đang cầu hôn em hay dạy cấp dưới của anh vậy?”

    “Anh chỉ là đang nhắc nhở em.”

    “Anh mà như thế này ai mà dám nhận.” – rồi tôi nhét hộp nhẫn vào tay anh – “Thôi, trả anh đó.”

    Tôi cảm thấy cục tức dồn đến tận họng mà sao không thể kiềm chế nuốt xuống. Trước đó tôi còn lo mình không xứng đáng với những gì anh dành cho tôi, nay thì khỏi nói tôi cũng chẳng thèm nữa. Cư nhiên là bực mình, tôi quyết định vùng đứng dậy, nhưng cổ tay sau đó liền bị giữ lại.

    “Đồng ý làm vợ anh nhé, Thủy.!”

    “Nói như thế này tùy em tin hay không, nhưng từ khi nhận chức anh chưa bao giờ ngủ ngon. Chỉ đến khi ở căn nhà nhỏ cùng hai mẹ con em, anh mới có những đêm ngủ đủ giấc.”

    “Anh không quan tâm em có con rồi, hay đã từng qua lại với ai. Anh muốn em là của hiện tại và đồng ý chấp nhận lời đề nghị của anh.”

    Từng câu từng chữ, giờ nhớ lại rồi, tôi vẫn không tránh khỏi buồn cười. Anh cầu hôn tôi cũng thật khoa trương như khi anh tiếp cận tôi vậy. Cứ cố tỏ ra lạnh lùng, nhưng bản chất lại ngược lại hoàn toàn, có lẽ, đó chính là điều tôi yêu ở anh nhất.

    Suy nghĩ mông lung, chợt ở bụng tôi có cánh tay ấm áp ôm lấy, lưng cũng được bao trọn bởi bộ ngực rắn khoẻ. Trên môi tôi sau đó nhanh chóng nhận được hơi ấm từ đôi môi anh. Nụ hôn của anh luôn nhẹ nhàng như vậy, từ khi bắt đầu cho đến bây giờ, anh hôn tôi thật mềm mại, thật dịu dàng, nhưng cũng không kém phần quyến rũ, tà mị. Tôi chỉ biết, dù ngàn lần nữa, thì khi đôi môi ấy quyến luyến rời khỏi, tôi vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối, vẫn luôn mong sau nụ hôn của anh kéo dài mãi.

    “Đứng như vậy, em bé cảm lạnh thì sao?”

    Anh ôm lấy cái bụng tròn xoe năm tháng tuổi của tôi. Đúng vậy, đây là đứa con chính thức giữa tôi và anh. Cảm giác thế nào ư? Chỉ có thể thừa nhận là hoàn toàn hạnh phúc.

    Nói đến thằng nhỏ đang ngủ ở phòng bên cạnh kia thì, Trọng Nghĩa của tôi giờ đã học gần xong mẫu giáo, và đang rất phấn khởi chuẩn bị vào lớp một. Chúng tôi có con, nhưng anh chưa bao giờ bỏ mặc Trọng Nghĩa dù chỉ một giây phút. Anh quan tâm đến thằng bé hệt như con đẻ của anh, mà đôi lúc tôi cảm thấy… Nghĩa chính là con của chúng tôi vậy. Mỗi lần ngắm con học bài, rồi nhìn nụ cười con tươi rói khi làm đến đáp án, tôi lại rùng mình khi thấy sự giống nhau giữa hai cha con anh. Ở gần anh nhiều, nên từ cử chỉ dáng đi đến cách ăn nói, Nghĩa giống hệt anh. Ở điểm này, tôi hoàn toàn không thể lý giải!

    ./​

    Nắm tay anh thật chặt, dựa vào lồng ngực rộng lớn, tôi và anh giờ đây đang nhìn về cùng một phía.

    Người đàn ông tôi đã nghĩ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời mình, bằng sợi dây định mệnh đã đến bên tôi như thế này. Cuốn truyện đã xóa tan màu tăm tối trong quá khứ, tôi vẫn để trong ngăn kéo. Nhưng tôi biết rằng, dù có đọc mười hay hàng nghìn tập ngôn tình đi chăng nữa, thì chỉ một phần nhỏ may mắn được nếm trải cảm giác Ngôn Tình là như thế nào.

    Tuy nhiên, không ai đánh thuế ước mơ! Tôi vẫn luôn khát khao về một tình yêu giản đơn bình lặng như bây giờ, và có anh với Trọng Nghĩa trong đời, coi như tôi đã hoàn được ước nguyện.

    Tôi không chắc tương lai sẽ như thế nào, điều duy nhất tôi quan tâm lúc này đó là vun vén cho gia đình thêm hạnh phúc và chờ đợi chào đón bé gái đang nằm ngoan ngoãn trong bụng tôi đây.

    “Em đã từng thích nhiều người, yêu một người, nhưng lại cưới một người hoàn toàn chẳng quen biết gì như anh. Anh xem, có phải ông trời rất thích thử thách em không?”

    “Thế em thấy thử thách thế nào?”

    Ừm… rất tốt! Dù qua nhiều đau khổ mất mát, nhưng cũng nhặt lại không ít yêu thương.

    HOÀN TRUYỆN!
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/7/14
    Mèo Lười, Sea_SandLinhduahau thích bài này.
  19. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    754
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Ực. Bạn úp hàng khuya quá, may mà mình cũng là cú đêm. ;;)
    Thế là bạn Thủy đã có hạnh phúc trọn vẹn rồi. Mình thích nhất câu cuối cùng của bạn:
    "Dù qua nhiều đau khổ mất mát, nhưng cũng nhặt lại không ít yêu thương." @};-
     
    mo_nhat thích bài này.
  20. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Hi, tại cả ngày bù đầu giờ mới up lên đuoc ^^. Cũng cú quá nhé, ngủ sớm đi nha. Cám ơn bạn vì đã theo dõi truyện của mình và để lại dấu tích nhé. 10000 cái ôm. :-*
     
    Linhduahau thích bài này.

Chia sẻ trang này