Ngôn tình và Định mệnh - Hoàn thành - Mờ Nhạt

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi mo_nhat, 18/5/14.

  1. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn đã ghé qua đọc truyện của mình. Được bạn theo dõi như vậy mình may quá rồi. ^^ Mình sẽ cố gắng để không bạn thất vọng. Mong bạn tiếp tục ủng hộ! ^^.

    Mình đã đọc đi đọc lại cmt của bạn mà vẫn không biết giấu đâu sự vui mừng. Mình không dám nhận mình viết tốt như bạn nói đâu, nhưng để bạn thích và cảm nhận được nhân vật như vậy, bạn cũng cho mình chút tư tin rồi.^^. Mình hiểu nghi ngại của bạn, cũng khớp với nghi ngại của cô ấy. Mình nghĩ thời gian họ thể hiện với nhau có lẽ sẽ là câu trả lời cho mọi nghi ngại. Mong bạn tiếp tục ủng hộ mình nhé. Cám ơn nhiều lắm vì đã ghé qua và để lại một cmt tuyệt vời thế này nhé. :8
     
    Sea_Sand, Mèo LamJuBy Wind thích bài này.
  2. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Anh Nghĩa ấm áp quá! Thích nhất là lúc anh ấy bảo với Thủy "Vào ngủ thôi em" hi hi, cứ như 2 người đã là vợ chồng của nhau vậy. Nhưng ta cũng hi vọng sau này nó sẽ trở thành sự thật. :)

    vậy tốt quá anh có thể dừng công việc vô bổ này
    được lại rồi không? => Câu này có phải nàng đánh nhầm không hay ý của nàng là như vậy? 2 từ "được lại" ta thấy phải là "lại được" mới đúng chứ. *cười*

    Hóng chap mới nhé! :-*
     
    mo_nhatMèo Lười thích bài này.
  3. Mèo Lười

    Mèo Lười Mèo con ham chơi! Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.420
    Được thích:
    6.571
    Đã thích:
    6.420
    GSP:
    Ap
    Đọc xong chương 8 và chương 9 thì mình chợt nghĩ: Phải chăng Nghĩa biết hoàn cảnh, biết xuất thân của Thủy. Phải chăng Nghĩa biết Thủy từ trước, từ khi cô ấy sinh Trọng Nghĩa...
    Và mình vẫn cảm thấy đoạn mà vào ngủ ấy, nói thế nào nhỉ, hơi nhanh và có chút gì đó không được tự nhiên.;;)
     
    mo_nhatSea_Sand thích bài này.
  4. Vì Em Là Nắng

    Vì Em Là Nắng Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    910
    Được thích:
    1.982
    Đã thích:
    1.331
    GSP:
    Ap
    Chương 9 của bạn khiến bản thân thấy diễn biến hơi nhanh, tình cảm có chút hụt hẫng.
    Thứ nhất: việc xưng hô của Nghĩa đối với Thủy, nó cho bản thân thấy như hai người rõ ràng yêu nhau từ lâu lắm rồi. Không chỉ là giả vờ. Dù sau này bạn muốn diễn biến truyện như thế nào, thì bây giờ mường tượng về tình cảm của Nghĩ vẫn thấy nó hơi bị quá.
    Thứ hai: là một người mẹ, lại là một người mẹ đơn thân, cũng như trải qua một chuyện tình không thể nói là không hề đau đớn. Mặc dù hai người chỉ giả vờ với nhau, cũng biết là cô ấy muốn được quan tâm, được yêu thương. Nhưng cảm xúc của tớ đối với Thủy ở chương này khiến nó khác với cô ấy lúc trước rất nhiều. Rất khó diễn tả, chỉ là chương này cô ấy rất khác. :(:(:(:( Trời ơi, không biết diễn tả ra sao nữa. T_T
     
    Phương Quý, mo_nhatMèo Lười thích bài này.
  5. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Hi, ta nhầm đó. Để ta sửa lại. Cảm ơn nàng nhiều nhé vì luôn ở bên ta. :-*.

    Hihi, trước hết em (em biết mình nhỏ tuổi hơn, xưng vậy cho theo thói quen ạ. ^^) xin cám ơn hai người vì đã cmt thành thật cho em biết cảm xúc về chap này. Thú thật, khi đưa chap này lên em đã suy nghĩ rất nhiều, vì biết đưa lên mọi người sẽ thấy nhanh khó tả và diễn biến tâm lý của Thuỷ khiến mọi người quay như gụ. ^^! Em không có ý đồ gì nhiều lắm, chỉ muốn một chút khắc hoạ lên khía cạnh: vồ vập, thiếu tiết chế khi bản thân gặp được thứ mà mình mong ngóng bấy lâu. ^^! Còn về Nghĩa to, cái này em chỉ có thể nói là không phải em viết để đó.

    Em cám ơn lắm vì hai chị vẫn vào ủng hộ dù truyện đột nhiên lòi đâu ra một chương trái ngoe. ^^. Tay viết còn kém nên làm mọi thứ đi lệch quỹ đạo, em sẽ cố gắng nhiều hơn ở những chap sau ạ. ^_^.
     
    Starlight, Mèo LườiSea_Sand thích bài này.
  6. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 10: QUAY VỀ

    Trong lòng tôi vẫn còn khát vọng âm ỉ được đoàn tụ, và hơn cả, sinh linh bé bỏng phải chịu nhiều vất vả đang ở cạnh tôi đây, tôi muốn con được gặp huyết thống của mình.
    Ánh mắt dịu dàng ấy, sao không làm tôi thấy an lòng? Bàn tay ấm áp ấy, sao không làm tim tôi thêm yên ổn? Cảm xúc hỗn loạn đã khiến tôi không còn thể tin vào những gì mắt thấy tai nghe. Run rẩy cầm lấy bàn tay đó, tôi đã đẩy anh ra xa. Có lẽ vì không nghĩ tôi sẽ làm vậy, nên người anh cũng vì thế theo quán tính mà bị xô ngã.

    Trong tôi giờ đây xáo trộn tựa như bị cho vào cỗ xe kẹo bông quay mòng mòng, cảm xúc sợ hãi nhiều hơn sự bình tâm. Tôi dùng hết những gì lý trí còn đọng lại để phân tích tình hình mong lấy một sự hợp tình. Nhìn anh chằm chằm tựa cảm giác tia máu cũng đã hiện lên trong đôi mắt này, tôi muốn anh thấy sự không thể tin được từ sâu thẳm nơi nội tâm mà đưa cho tôi một lời giải thích hợp lý.

    Nước mắt hòa cùng phẫn nộ, tôi siết chặt bàn tay chế ngự sự run rẩy mà nói với anh.

    “Anh… anh là ai? Anh là ai mà biết gia đình tôi? Ý đồ của anh là gì? Anh muốn gì ở tôi?”

    Tôi có thể thấy bản thân vì kiềm chế mà gồng lên căng cứng, cũng cảm thấy vì tâm lý bất ổn mà cơ thể đang phản kháng dữ dội. Cố gắng níu lấy mặt kính để giúp cơ thể đứng lên, tôi giữ cho thân mình không bị liêu xiêu trước ánh mắt ngỡ ngàng tột đỉnh đến thất thần đó.

    Tôi đợi, tiếng kim giây tích tắc nhảy từng nhịp càng làm tâm tôi rung động mạnh, xin hãy trả lời, xin hãy trả lời câu hỏi mà anh biết chắc đáp án là gì đó… Xin anh! Tôi giờ nhìn anh không phải bằng mắt nữa mà bằng sự thê lương kiệt quệ nơi nội tâm bất ổn. Tôi muốn anh nhìn thấy, cảm thấy và nhận ra tôi đang đau khổ thế nào. Tôi ước anh dùng đầu óc thông minh và sự từng trải của mình như anh hay làm để nhìn ra những xáo trộn không có từ giải thích trong tôi lúc này.

    Không khí càng trở nên loãng đặc, bản thân cũng ngột ngạt đến nỗi không thể tiếp tục chờ đợi hơn, tôi sau đó đã nhếch môi tự giễu bản thân, nước mắt cuối cùng cũng khô. Anh không một lời giải thích, cũng không một chút phản kháng trước những gì tôi thể hiện, từ đầu đến cuối nhìn tôi không lấy một lời. Phải chăng bộ dạng này của tôi không đáng để anh trao ra vài câu vàng ngọc? Phải chăng thấy tôi sống không yên như thế này, anh càng khoái chí hơn?

    Tay vẫn phải nhờ tường và kính làm điểm tựa, tôi quyết định thoát khỏi nơi khó chịu này. Tôi không hiểu anh đang nghĩ gì, càng không hiểu lý do tại sao anh tiếp cận tôi. Từng kí ức như bộ phim kết thúc không có hậu đang chiếu trước mắt, từng bước chân lại là những hình ảnh đẹp đẽ không chân thực đó hiện lên.

    Đứng trong thang máy, nước mắt vừa khô lại tuôn rơi. Sự sợ hãi vốn xoán lấy tâm trí tôi, giờ đây từng chút từng chút lại được dịp len lỏi vào mọi ngóc ngách trong trái tim. Người tôi run lên, sao số tôi khổ quá, cứ có cảm xúc với ai là người đó sẽ bằng nhiều cách khiến trái tim tôi tan nát như thế sao? Sự lạnh lùng đến mức sắt đá của anh như ngàn con dao phản lại tin tưởng tôi đã trao. Đôi đồng tử đen đậm nhìn tôi xoáy sâu vài phút trước là mũi súng chỉ điểm cho mọi thứ tôi đã mù quáng thể hiện.

    Chạy thật nhanh ra khỏi khách sạn, vẫy lấy một chiếc taxi, tôi giờ chỉ muốn trốn thật nhanh khỏi thực tại trớ trêu này.

    ./​

    Bậc cầu thang khu tập thể không cao, nhưng sao hôm nay chân tôi như đeo đá, bước thôi cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Mở cửa vào nhà, tôi vội ngã nhào vào chiếc ghế sa-lông như chứng minh cho mọi cố gắng nỗ lực đã cạn kiệt, gác tay lên trán, tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.

    Sắp xếp mọi thứ với nhau, từ lúc bắt đầu như phép màu, diễn biến như chẳng có cốt truyện nào có thể vẽ lên, tôi càng cảm thấy trong lồng ngực khó thở. Phải chăng anh đã biết tôi là ai, phải chăng anh ngay từ đầu đồng ý không phải vì thương cảm mà chắc chắn trong dự liệu? Nếu anh đã biết đến gia đình tôi, chắc chắn bố mẹ cũng biết tôi sống thế nào. Họa chăng, anh phải để tôi trải qua cảm giác hối hận đó trước rồi mới nói cho tôi biết sự thật đứng sau tất cả? Anh muốn trừng phạt tôi sao? Tôi hỏi đi hỏi lại mình những câu đó mà không thấy đâu ra đáp án khả dĩ. Khổ sở hơn, càng nghĩ, càng nhiều câu hỏi sinh ra khiến trí não nhỏ bé này muốn vỡ tung.

    Phải rồi! Mở mắt và nhìn về khoảng không trước mặt, tôi giờ thấy mình ngu nhiều hơn. Chẳng phải tôi là đứa vui vẻ đón nhận, chẳng phải tôi là đứa không lấy một chút nghi ngờ mà cứ để anh siết vào lòng, chẳng phải tôi là đứa dùng anh để nói dối Trọng Nghĩa sao? Nghĩ kĩ lại, chính tôi mới là người mở cơ hội cho những rắc rối không thể tháo gỡ, chính là tôi chứ không phải anh hay một ai khác!

    Tự đấm vào lồng ngực đau đến bất thường, duyên phận có hay chăng đến với tôi cứ như trò đùa của tạo hóa. Cuộc tình đầu tiên là vết chai sần, đến lần thứ hai rung động cũng lại là làm cho vết chai đó thêm to, thêm cứng. Tôi hẳn là vẫn chưa biết rút kinh nghiệm từ mối tình xương máu tuổi hai mươi, nên ông trời mới tạo thêm một cơ hội nữa cho tôi được sáng tỏ.

    "Bố ơi, con về rồi."

    Tôi lê ánh mắt sang nhìn khuôn mặt hớn hở của con ở cửa. Nhìn con cười nói, rồi lia mắt khắp nhà tìm kiếm, tôi lúc này chẳng thể nói dối thêm được nữa. Tôi mệt mỏi kêu gọi tên con :

    "Nghĩa, con lại đây!"

    Thằng bé mặt đang hớn hở trở thành khó hiểu, con vất cặp sách xuống sàn rồi nghiêng đầu ngạc nhiên nhìn tôi. Trọng Nghĩa như mọi khi ôm lấy bụng tôi mà hỏi han:

    "Mẹ, sao mắt mẹ sưng vậy? Mẹ vừa khóc à? Ai bắt nạt mẹ?"

    Tôi khẽ cười trước câu hỏi ngờ nghệch của con, siết thằng bé vào lòng, tôi chậm rãi nói với con tất cả những gì đáng ra phải là câu chuyện của cả một thời gian dài đã qua.

    "Nghĩa, nếu mẹ nói, người mà con vẫn nghĩ là bố của mình, thật sự không phải là bố của con, con sẽ như thế nào?"

    Dường như chỉ cần chút hỏi dò đó thôi đã làm Trọng Nghĩa chấn động, thằng bé ngay lập tức giật mạnh ra khỏi người tôi, nó nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đã hiện lên những tia màu đỏ vì sắp khóc. Nghĩa mếu máo nhìn tôi nói:

    "Mẹ, bố đâu? Sao bố không về với mẹ? Bố không về với Nghĩa nữa đúng không mẹ?"

    "Con nghe mẹ nói, người đó không phải bố của con. Từ đầu đến giờ là mẹ nói dối con, người đó, thật sự không phải là bố đẻ của con, con hiểu không?" – tôi phẫn uất mà hét lên, đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời, tôi đặt ý kiến cá nhân lên suy nghĩ của Trọng Nghĩa.

    "Con không biết đâu, mẹ mang bố về cho con. Con muốn bố về với con cơ." – Nghĩa cuối cùng cũng òa khóc. Thằng bé cầm tay tôi lay thật mạnh như thể truyền hết những khát khao và mong chờ của con sang cho tôi vậy.

    Tôi nhìn khuôn mặt đã giàn giụa nước mắt của con thì lòng càng đau thắt lại, tưởng chừng tim gan cũng bị bóp chặt đến đau nhói. Tôi cũng đã khóc, nhưng tôi lúc đó không muốn con phải chìm sâu vào một biển ký ức không có thật nên đành giữ tay con lại, buộc thằng bé phải đối diện với tôi, cũng là đối diện với sự thật.

    ‘Bố của con đã bỏ mẹ con ta từ khi con còn chưa thành người. Bố của con không như những gì mẹ nói. Mẹ sợ con buồn với các bạn nên đã nói dối con như vậy, người đó cũng vì bất đắc dĩ mà phải làm bố của con. Sự thật, không phải như những gì con nghĩ. Con hiểu không?"

    Cái sai lầm của tôi lúc đó chính là tin tưởng những gì mình nói ra thì Nghĩa sẽ hiểu. Nhưng thật sự trái ngược, con của tôi càng khóc nhiều hơn và miệng luôn nhắc đi nhắc lại muốn bố về với nó. Tôi từ kiên định muốn cho con biết sự thật thành hốt hoảng và sợ hãi. Thằng bé khóc nhiều đến nỗi, tiếng nấc đã chèn cả vào hơi thở, vừa khóc vừa ho, Nghĩa như muốn khóc hết nước mắt vậy. Tôi hoảng hốt ôm con vào lòng, cố gắng vỗ lưng dỗ dành trấn an, nhưng kết quả vẫn không như tôi mong muốn.

    "Xin lỗi con, xin lỗi con rất nhiều!"

    Tôi bế thốc thằng bé dậy, ôm con thật chặt vào trong lòng mà tất cả mọi thứ như đảo lộn trước mắt. Con cứ khóc, còn tôi cứ bế con đi quanh nhà, vừa dỗ vừa mong sao con nín. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong tôi lộn xộn như thế này, càng cố gắng sức lực của tôi càng cạn kiệt.

    Ông trời ơi, xin hãy rủ lòng thương! Xin hãy cho con biết con phải làm thế nào?

    ./​

    Từ sau ngày hôm đó, Trọng Nghĩa thường ngày vui tươi của tôi giờ bay đi đâu mất. Tôi là một bà mẹ đơn thân không kinh nghiệm, và ngu dại hơn chính sự thiếu kinh nghiệm đó đã khiến đứa bé tự tay tôi nuôi nấng thay đổi tính cách trong một sớm một chiều.

    Đúng như những gì tôi ao ước, con không hận tôi, nó vẫn sà vào lòng, vẫn ôm lấy, nhưng đôi mắt có hồn ngày trước nay thay bằng sự trống rỗng đến đáng thương. Trọng Nghĩa ồn ào chạy nhảy làm tăng âm điệu cho gian nhà nhỏ, giờ thay bằng Trọng Nghĩa trầm lặng khiến cho gam màu lạnh càng tăng lên. Nếu chỉ một hai ngày, tôi sẽ nghĩ đơn giản do chấn động tâm lý nhẹ, nhưng sự việc đã một tuần và bây giờ đang bước sang tuần thứ hai, tôi bắt đầu lo lắng đến nỗi nôn nao trong lòng. Tôi không biết phải làm gì trong lúc này, càng không thể tìm anh lần nữa để sửa sai nên đành bấm số gọi điện cho Duyên. Dù gì, chị ấy cũng là mẹ của hai đứa nhỏ, chắc chắn kinh nghiệm dày dặn hơn đứa chẳng biết gì như tôi.

    Duyên đến và đưa Nghĩa đi bác sĩ tâm lý khám, tôi hôm đó đi làm nửa buổi sáng cũng chạy về bệnh viện xem kết quả luôn. Tôi cứ đứng chờ bên ngoài, tay chân đột nhiên cảm thấy vướng víu bất thường, dù rằng chồng Duyên đã nói mọi chuyện sẽ ổn thôi, nhưng tôi đẻ Nghĩa ra tôi biết, mọi chuyện sẽ chẳng ổn nổi như vậy!

    Cánh cửa đẩy ra cũng là lúc tim tôi đập nhanh như trống dồn. Đứng đợi ở ngoài, tôi đã lên bao nhiêu trường hợp có thể xảy ra, nhưng đến lúc đối mặt vẫn thấy thật khó khăn.

    Duyên dắt theo Trọng Nghĩa giờ này vẫn vô hồn nhìn mọi thứ một bên mà nói – "Bác sĩ bảo Nghĩa bị chấn động tâm lý quá mạnh dẫn đến như vậy. Đối với người lớn sẽ chỉ mất vài tuần hoặc một tháng có thể tự vượt qua, nhưng đối với trẻ nhỏ, việc này sẽ giống như ám ảnh một cái gì đó trong quá khứ cho đến già vẫn không dám lặp lại."

    Duyên đưa tay Nghĩa cho tôi cầm rồi dặn dò – "Em ở nhà để ý hành động cử chỉ của con. Cố gắng khiến thằng bé vui vẻ và không được để nó một mình."

    Nhìn đứa con mang nặng đẻ đau đang thất thần nhìn mọi thứ, tôi cố mà không cầm được nước mắt rơi. Trọng Nghĩa bé nhỏ thường ngày bi bô đòi ăn đòi đi chơi của tôi giờ đâu mất rồi? Có phải tôi đã phạm một lỗi rất nghiêm trọng không thể xóa bỏ đi được không? Quỳ xuống để nhìn rõ khuôn mặt xinh xắn của con, tôi ôm thằng bé vào lòng mà không biết nói sao ngoài hai chữ: Xin lỗi.

    Nhờ chồng chị Duyên trông Nghĩa, Duyên dẫn tôi ra hành lang của bệnh viện. Chị hỏi chuyện tôi:

    "Tại sao em lại nói với con những điều khủng khiếp như thế? Thằng bé còn quá nhỏ để chịu đựng cú sốc tâm lý nặng nề như vậy."

    "Em không biết làm sao nữa" – tôi nấc lên – "Em đã quá ích kỉ, em đã sai rồi. Em ngu dại quá, em…"

    Duyên thở dài, chị ấy vẫn luôn là người sát cánh bên tôi, người sẵn sàng đưa đôi tay ra phía tôi mà không cần lý do gì hết. Chị vuốt lưng tôi dọc xuống như trấn an, Duyên nói – "Chị biết em rất khổ sở, nhưng… mọi chuyện có thể sắp xếp. Bây giờ, việc của em là làm cháu vui vẻ, đừng để con hoảng hốt hay gì đó. Nhớ chưa?"

    "Em nhớ rồi. Cảm ơn chị nhiều lắm! Không có chị chắc em chết mất." – Tôi gạt nước mắt, chợt trong đầu nhớ ra một chuyện nên liền hỏi Duyên – "Chị, dạo này… bố mẹ em thế nào?"

    "Hai cụ vẫn khỏe, mẹ em giờ cũng đỡ hơn nhiều, tuy nhiên lúc nhắc đến em vẫn nước mắt lưng tròng lắm. Nhìn mà thấy tội nghiệp." – Duyên cười như không – "Mà chú mới lấy được vụ thầu lớn, nghe nói của khách sạn ManO. Có lẽ vì vậy mà trong lòng cũng phấn khởi hơn nhiều. Hôm qua bố mẹ chị có đến nhà em, về cũng kể lại là nếu em về đây, họ sẽ không truy cứu nữa."

    Tôi lắng nghe Duyên nói, cũng để ý thái độ của chị. Duyên trong đời có một lần giấu giếm chính là chuyện của tôi, ngoài ra, vui buồn đều được chị thể hiện rất rõ qua khuôn mặt. Tôi nghe chị kể cùng nụ cười trên môi, trong lòng chút ít ấm lại. Thật may bố mẹ tôi vẫn bình an, vẫn khỏe mạnh. Có lẽ đó là điều an ủi tôi nhất trong lúc này.

    "Thủy, bao giờ em định về? Em cứ đi làm như vậy, giờ Trọng Nghĩa cũng không thể để một mình được. Hay em về đi, ở nhà với ông bà, Trọng Nghĩa sẽ lành bệnh nhanh hơn."

    Câu nói đó chính là những gì tôi suy nghĩ hai ngày qua. Hai hôm nay tôi cũng nghỉ việc ở sân bóng để cả ngày có thể để mắt đến Nghĩa. Hai ngày qua nhìn con học rồi chơi nhưng không một nụ cười trên môi, vai tôi như đeo một tấn sắt vậy. Trước đó tôi cũng trao đổi qua với cô Yến, nên cô tích cực cho bọn trẻ quây quần bên con tôi. Chỉ là thằng bé vẫn chơi, nhưng hoàn toàn vô cảm xúc. Trẻ con không hiểu thì liền sau đó chán nản mà bỏ con tôi một mình, người lớn ngồi một bên cũng chỉ biết xót xa mà không thể làm gì hơn.

    Sự bế tắc cùng sự động viên từ Duyên, tôi cuối cùng cũng đi đến quyết định làm cuộc đời quặt sang một ngã rẽ khác.

    Đó là một ngày đầu thu gió lạnh, tôi quay trở lại ngôi nhà ẵm đầy kỉ niệm tuổi thơ đến trưởng thành của mình khi mặt trời đã lặn hẳn. Thời điểm này, khoảnh khắc này, tôi đang đứng trước cánh cổng dày mà mấy năm nay vẫn chỉ dám dừng chân ở đây không dám bước tiếp. Tôi đến lúc này vẫn không có tự tin, đến lúc này vẫn chưa lấy đâu ra can đảm để đối mặt với đấng sinh thành ra mình. Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn còn khát vọng âm ỉ được đoàn tụ, và hơn cả, sinh linh bé bỏng phải chịu nhiều vất vả đang ở cạnh tôi đây, tôi muốn con được gặp huyết thống của mình.

    Vươn tay chạm lấy nút chuông, cho đến khi tiếng "Ting-toong" từ trong nhà vang lên, từng nhịp tim cũng nhảy lên bần bật theo khoảnh khắc trôi qua.

    Cánh cửa gỗ nối ra sân đang dần hé mở, tôi dán mắt theo từ khi cánh cửa đó tạo với tường một khe hở nhỏ, cho đến khi thân ảnh đó xuất hiện, tôi mới cho phép bản thân chớp mắt một cái.

    "Thiên Thủy!"

    "Mẹ ơi!"
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/6/14
    StarlightMộc miêu thích bài này.
  7. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Sai lỗi chính tả nè. Hihi, hình như bị nhiễm bạn Sea_Sand rồi hay sao đó. :))
    Trong chương này, mình thấy cú sốc đó làm Nghĩa con bị như thế có hơi bị nói quá không?
     
    Sea_Sandmo_nhat thích bài này.
  8. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Cám ơn nhắc mình nha, mình hay bị như vậy lắm. Haiz, bị nhắc hoài sao vẫn sai.
    Vì có lần nghe bác mình là bác sĩ tâm lý nói, có đứa trẻ sốc quá mà bị tự kỉ luôn. :-<. Theo bạn như vậy là quá quá hả? :-<. Mình cũng dựa vào thực tế chút, cũng cố gắng giảm nhẹ, mong bạn theo dõi mạch truyện và không thấy phiền nhé. Cám ơn vì đã ủng hộ mình. ^.^.
     
    Phương Quý thích bài này.
  9. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Hihi, không có chi, không cần cảm ơn. :P
    Minh không biết, tại tự thấy như vậy thôi. Mà mình có phải bác sĩ đâu :)) không dám nhận xét kĩ cái này đâu.
     
    mo_nhat thích bài này.
  10. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Nàng viết càng ngày càng hay đó, nhưng vẫn còn một số lỗi nhỏ nhá.*cười*
    Cảm xúc hỗn loạn đã khiến tôi
    không còn thể tin vào những gì mắt thấy tai nghe. => Ngay chỗ "không còn thể" ta vẫn thấy nó thiếu thiếu gì đó, phải không nàng?
    Tôi ước anh dùng đầu óc thông minh và sự từng trải của mình như anh hay làm để nhìn ra những xáo trộn
    không có từ giải thích trong tôi lúc này. => Câu này ta cũng chưa hiểu lắm. :-/
    "Mẹ, sao mắt mẹ sưng vậy? Mẹ vừa khóc à? Ai
    bặt nạt mẹ?" => Bắt
    tôi hôm đó đi làm nửa buổi sáng cũng chạy về bệnh
    viên xem kết quả luôn. => Viện
    tôi
    dán mặt theo từ khi cánh cửa đó tạo với tường một khe hở nhỏ = > ý nàng là "dán mắt" hay "dán mặt"?
    Ta chỉ góp ý nhiều đó thôi, chờ chương tiếp của nàng nhá. :-*
     
    mo_nhatPhương Quý thích bài này.
  11. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    :-o Thật là, mình còn phải theo học bạn dài dài.
     
    Sea_Sand thích bài này.
  12. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Hi hi, bạn làm mình ngại quá đi mất. :">
     
    Phương Quý thích bài này.
  13. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Ta chỉ bị sai chính tả thôi, chứ còn những cái khác, ta viết đều có dụng ý hết. Hoặc có thể cách nói chuyện giữa hai vùng khác nhau nên mới không hiểu một số chỗ đó. ^^. Chỗ "không có từ giải thích trong tôi lúc này" ý nói rằng sự xáo trộn ở trong lòng cô ấy không có một từ nào đủ khả năng diễn tả được. ^^.

    Cám ơn nàng rất nhiều vì những đóng góp về chính tả nhé, ta hay sai lắm. Nhưng cũng muốn hơn nếu nàng nhận xét xem mạch truyện của ta đã ổn chưa? Diễn biến tâm lý nhân vật có bị sạn giống sạn chính tả không? ^^.
     
    Sea_Sand thích bài này.
  14. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Về việc mạch truyện của nàng thì ta thấy không có gì phải đáng lo, phải nói cốt truyện của nàng ổn, mạch truyện cũng khá tốt. Còn diễn biến tâm lý nhân vật thì ta không thấy có gì đáng ngại cả. Nói chung là mọi thứ đều ổn ngoài trừ lỗi chính tả nàng hay mắc phải he he. :D Mà nàng cũng đừng buồn, chính là thì ai cũng sai chứ không riêng gì nàng đâu, thỉnh thoảng ta cũng hay sai nè. *cười* :))
     
  15. suỵt xuỵt

    suỵt xuỵt Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    thấy cái tựa là lạ nên mới bay vào đọc,thật sự là khúc đầu truyện làm mình hơi ức chế...nhưng phải nói nhờ lời văn nhè nhẹ cuốn hút mình đọc một vèo hết cả 10 chương. Ở truyện này mình rất thích cách bạn viết về tình cảm gia đình, tình cảm của người mẹ dành cho con rất cảm động.
     
    mo_nhatSea_Sand thích bài này.
  16. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn nhiều lắm! Mong bạn tiếp tục ủng hộ mình nhé. ^ ^
     
  17. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 11: TÌNH CỜ

    Những tiếng nấc nhỏ như chiếc kìm nhổ từng cái đinh án ngữ trong tim tôi, cái nhìn vội vã như sợ đánh rơi khoảnh khắc là gạn vớt những mảng đục trong lòng tôi lúc này.
    “Thiên Thủy!”

    “Mẹ ơi!”

    Trong giây phút này, những từ ngữ hoa mỹ nhất đẹp đẽ nhất cũng hoàn toàn không thể miêu tả được tâm trạng của tôi. Tất cả mọi thứ như vỡ tung. Mọi nỗi nhớ, khát khao, xúc cảm đều như được thoát khỏi cái kén chật chội. Tôi lao đến bám lấy thanh sắt cửa, còn mẹ thì đã không thể đứng vững mà bổ nhào về phía tôi.

    Tay mở cửa của bà run run, dù trong bóng tối, tôi vẫn có thể nhìn rõ được nước mắt rơi không ngừng trên mu bàn tay nhăn nheo ấy. Tôi trấn an bà bằng giọng nói nghẹn ngào của chính mình:

    “Không phải vội vàng đâu mẹ, con vẫn ở đây mà.”

    “Mẹ biết rồi, mẹ biết rồi.” – bà quệt đi hàng nước mắt trên gò má – “Mẹ không vội, mẹ chỉ vui mừng quá thôi!”

    Sự ngăn cách hoàn toàn bị phá bỏ khi cánh cổng sắt ấy mở ra, tôi không phải dùng suy nghĩ nữa mà ngay lập tức nhào vào lòng bà. Hai mẹ con tôi ôm nhau mà khóc nấc, bản thân tôi cũng cảm thấy khi ở trong lòng mẹ như thế này, chút ít gánh nặng trên vai nhẹ bớt.

    Mẹ vuốt hai má tôi, ánh mắt của mẹ vẫn vậy, vẫn nhìn tôi âu yếm không suy chuyển. Chỉ là đôi mắt ấy đã phần nào chứng minh năm tháng là kẻ thù lớn nhất của đời người, mẹ… đã già đi nhiều quá! Tôi buông mình ra khỏi bà, ngồi xuống đối diện Trọng Nghĩa vẫn ngạc nhiên không hiểu chuyện gì trước mắt, tôi hắng giọng để không bị lệch lạc khi nói với con:

    “Nghĩa à, đây là mẹ của mẹ, là bà ngoại của con. Con còn nhớ mẹ có kể về ông bà cho con nghe trước đó không?”

    Mắt con khẽ liếc ra phía sau nơi mẹ tôi đang đứng, Trọng Nghĩa nói nhỏ như ngại ngùng:

    “Có nhớ ạ!”

    Tôi vui khi thấy con như vậy, vui vì con vẫn còn nhớ những gì tôi kể trước đó. Kéo tay con gần hơn đến trước mặt mẹ tôi có chút ấp úng:

    “Mẹ… đây là Trọng Nghĩa… cháu được bốn tuổi rồi!”

    Trong khi Nghĩa vẫn còn ngây ngô trước những sự việc hoàn toàn xa lạ với con và tôi vẫn còn vương vấn ngượng ngùng của bản thân, thì mẹ đã ôm lấy con tôi vào trong lòng. Tôi nhìn thấy người bà run lên khi quỳ xuống ôm lấy Nghĩa, những tiếng nấc nhỏ như chiếc kìm nhổ từng cái đinh án ngữ trong tim tôi, cái nhìn vội vã như sợ đánh rơi khoảnh khắc là gạn vớt những mảng đục trong lòng tôi lúc này.

    Đêm hôm đó, không khí thanh đạm đến kì lạ.

    Cho Trọng Nghĩa ngủ, tôi với mẹ mới có thời gian nói chuyện với nhau. Vẫn như ngày nào, trước mặt tôi là một đĩa trái cây và cốc nước lọc. Mẹ nói hôm nay bố đi công tác, phải ngày mốt mới về, tôi về lần này ông ấy không được gặp quả thật tiếc.

    Tôi nghe mẹ nói, miệng cười nhưng lòng lại không thể cười được hơn. Tôi tin rằng mẹ sẽ không bao giờ quay đi với tôi, nhưng bố… một người luôn coi trọng hình ảnh gia đình mẫu mực, sẽ như thế nào khi nhìn thấy tôi? Ông ấy có vui không hay chỉ lãnh đạm bước qua tôi?

    “Mẹ, bệnh của mẹ sao rồi?” - tôi cố lái sang một chủ đề khác.

    “Vẫn tốt, bác sĩ Thành nhiệt tình giúp đỡ nên bệnh cũng đỡ đi nhiều.” – mẹ nắm lấy tay tôi, bà nhìn vào đó thật lâu, đến lúc đưa mắt lên nhìn tôi thì đã trực đầy nước mắt – “Con vất vả lắm phải không Thủy? Sao con không về đây, mẹ sẽ giúp con nói với bố, sao con lại dại dột thế hả Thủy?”

    Cúi gằm mặt vì xấu hổ, lúc tôi rời khỏi, đầu chỉ nghĩ rằng trốn chạy là cách giải quyết êm thấm nhất. Lúc tôi nuôi nấng Trọng Nghĩa, đầu cũng chỉ nghĩ rằng, cố gắng thật nhiều thì ắt sẽ qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây mới hiểu, càng cố càng mệt, càng tự mù lòa suy nghĩ bản thân thì sự thật càng tường rõ. Bản thân tôi hoàn toàn không thể làm tròn mọi trọng trách hoàn hảo như mẹ đã từng làm với tôi.

    Tôi siết thật chặt lấy bàn tay nhăn nheo của mẹ, gục lên đó mà khóc. Ngoài biện minh hay kể khổ, tôi tất cả chỉ muốn được khóc thoải mái như thế này một lần.

    Đêm đó, mẹ con tôi nói chuyện đến ba giờ sáng. Tôi kể cho bà nghe từ lúc mọi chuyện xảy ra đến những ngày tháng sau này, và đặc biệt nói đến bệnh của Nghĩa. Mẹ chỉ nghe không hỏi lại cũng không tỏ ra ngạc nhiên, kể cả là lúc tôi xin lỗi và xin tha thứ, bà cũng nhanh chóng gật đầu như thể đã biết chắc chắn sẽ có ngày như thế này. Mẹ nhất nhất nhìn tôi hiền từ đến phút chót!

    Bà an ủi tôi rằng, ngày bé tôi cũng hay bị trẻ con hàng xóm bắt nạt, nhiều đến nỗi tính cách trong mấy tháng liền lầm lì khó chịu. Việc trẻ con bị tổn thương cảm xúc dẫn đến trạng thái tạm thời rối loạn không phải ít, hơn cả Trọng Nghĩa còn là đứa nhỏ thiếu thốn tình cảm, nên có lẽ chỉ có thể chờ đợi.

    Nghe mẹ nói, lòng tôi nhẹ đi được hẳn một bên gánh, chỉ là, nửa còn lại… chuyện về anh tôi hoàn toàn không nhắc đến. Tôi không đủ dũng cảm để động chạm đến tên của anh cũng như đảo ngược quá khứ để nhớ đến anh nữa! Tôi đã sớm coi đó là giấc mơ rồi.

    Trước khi vào phòng, mẹ có nói với tôi:

    “Con còn nhớ bác Hải không? Bạn thân của bố đó. Hôm nay mẹ mới nhận tin vợ bác ấy bị tai biến phải vào viện, mai hai mẹ con ta qua đó thăm bác ấy được không?”

    “Được mẹ ạ! Vậy để mai con đưa Nghĩa qua bên chị Duyên rồi mẹ con ta đi, được không ạ ?’

    Mẹ hiền từ gật đầu rồi vào phòng mình. Nhìn bóng lưng mẹ khuất dần, đôi môi tôi không cần lý do liền tự vẽ lên một nụ cười. Với tay tắt đèn hành lang trước cửa phòng mình, tôi thật sự đã về nhà rồi.

    ./​

    Bác Hải là bạn đại học của bố tôi, tôi có nghe kể rằng, khi doanh nghiệp nhà tôi gặp vấn đề về tài chính, bác ấy đã không ngần ngại cho bố tôi mượn một khoản tiền rất lớn. Cũng nhờ bác ấy, nên công ty xây dựng của bố mới có thể phát triển đến ngày hôm nay. Tuy nhiên, câu chuyện của bác ấy đọng lại trong kí ức của tôi chỉ là những vấn đề về kinh doanh như vậy…

    “Đây rồi.” – mẹ ngó lên biển phòng rồi đẩy cửa vào.

    Tôi đi sau cầm theo một giỏ hoa quả và bó hoa lớn.

    Mẹ tôi chào hỏi trước, còn tôi vẫn còn e dè nấp sau lưng bà. Không hiểu sao nhưng tôi có cảm giác bác này sẽ biết toàn bộ chuyện của tôi, bởi vậy, xấu hổ là điều không thể tránh khỏi.

    “Ôi, ai đây? Có phải Thiên Thủy đấy không? Lâu không gặp mà đã xinh đẹp thế này rồi sao?”

    Nhìn ông bác vồn vã đến ngắm nghía tôi từ đầu chí cuối, dường như tôi đã nhầm ở đâu đó thì phải. Sự xấu hổ cũng đột nhiên tan biến, tôi cười thật tươi để che đi suy nghĩ thái quá của bản thân - "Cháu chào bác!"

    Ngồi trên ghế nghỉ của căn phòng rộng rãi dành cho hai bệnh nhân, tôi nghe bác Hải kể lại bệnh tình của vợ mình cho mẹ tôi nghe. Nếu là mấy năm trước đi theo mẹ thăm bệnh, tôi sẽ đút tai nghe điện thoại và tìm một góc cho đến khi mẹ gọi về, hoặc lấy cớ đi vệ sinh để chuồn ra ngoài chơi. Nhưng lúc này, tôi… lắng nghe không xót một chữ. Nhìn người đàn ông ấy vừa kể về vợ mình với giọng nói nghẹn ngào, trong lòng tôi cũng thấy có gì đó nhoi nhói. Bệnh tật đến với con người chẳng kể ngày tháng, cũng chắc chắn chẳng bao giờ cho một cái hẹn cụ thể. Thích là đến rồi nhanh chóng cuốn theo cả một mạng người dày công trưởng thành, dày công phấn đâu. Có thể ngày mai sẽ mắc bệnh, cũng có thể đến về già nhắm mắt với căn bệnh tuổi cao, nhưng bất kể lúc nào cũng có thể nằm ở đây, nơi bao bọc bởi màu trắng này.

    Tôi nghe rất kĩ câu nói của bác ấy : Sống nên biết hưởng thụ, cũng nên biết đón nhận, đừng để đến lúc không thể làm được gì mới hối hận sao hôm qua mình không trân trọng bản thân mình hơn, sao ngày trước mình không chăm sóc cho bản thân mình nhiều hơn.

    Tôi ngây ngốc bị cuốn theo từng câu từng chữ của câu chuyện đó đến nỗi, có người ngồi xuống cạnh mình mà tôi không biết cho đến khi bên cạnh mở lời trước.

    “Trọng Nghĩa thế nào?”

    Kéo lê đôi mắt của mình sang bên cạnh, tôi chết lặng trước khuôn mặt được nhìn từ góc nghiêng của anh. Tôi có nghe thấy người lớn giới thiệu gì đó, cũng nhìn thấy anh cười nhàn nhạt lấy lệ, tuy nhiên những chi tiết đó không thể quan trọng bằng, tại sao anh lại xuất hiện ở đây?

    “Không khỏe sao?”

    Tôi ấp úng ậm ừ mất một lúc trước cái nhíu mày chặt của anh, nhưng lại bị vướng ở cổ họng nên ho khan không đúng lúc ập đến làm tôi được một phen bẽ mặt. Mẹ với bác Hải vội lấy nước rồi vỗ lưng thùm thụp giúp tôi xuôi. Người lớn cứ tìm lý do ở đâu đó, còn thật sự trước mắt chính là con người đang ngồi cạnh kia mới là nguyên nhân của vụ ho dài này thì chẳng ai đả động đến.

    Tôi xin phép ra ngoài khi ho mãi không hết. Chạy vội! Không hiểu sao tình huống trớ trêu lại vồ vào tôi như thế.

    Đứng một lúc thì hết ho, tôi cố hít lấy không khí nhuộm mùi sát trùng này để tìm tinh thần đối diện với anh. Nhưng kết quả… vẫn là tôi đứng đực ở trước cửa phòng, một chút dũng cảm để mở cửa cũng không có. Giờ đột nhiên tôi mà trốn đi chắc chắn mẹ sẽ rất lo, nhưng lại không dám tiến vào lần nữa. Tôi đã tự cho quãng thời gian có anh xuất hiện trong cuộc đời, những quãng thời gian được đối xử như người đặc biệt, quãng thời gian… thật đẹp khi có anh ở bên, hoàn toàn là một giấc mộng đẹp. Hơn cả, tôi chưa chuẩn bị để gặp anh…

    “Ôi!”

    Suy nghĩ của tôi bị cắt ngang vì cả cái mặt phẳng trơn tru đối diện đập thẳng vào trán. Tôi ôm lấy trán mà nhăn mặt nhìn lên người đẩy cửa, cùng lúc cũng nhận được chút gì đó vội vàng trong đôi mắt lạnh băng độc quyền của anh.

    “Không sao chứ? Sao lại đứng ở đây?”

    Anh tiến sát lại phía tôi, không chút kiêng nể vén tóc mái nhìn xem trán của tôi như thế nào. Anh lúc đó hoàn toàn không coi tôi là người lạ như cách tôi nhìn nhận anh.

    Sự cọ xát của hơi thở làm không khí giữa tôi và anh hình như càng lúc càng tăng nhiệt độ. Nó nóng đến nỗi, hít thở của tôi càng về sau càng khó khăn. Đôi mắt anh nhìn từ trán tôi rồi trượt xuống nhìn thẳng vào tôi không do dự. Đôi mắt ấy như muốn moi móc chút gì thông tin từ tôi, rất sâu, rất ma mị nhưng đầy thâm tình. Đây là lần đầu tiên tôi bị anh áp bức bằng mắt chặt chẽ đến nỗi không còn đường thoát thế này.

    Chút lí trí cuối cùng cũng giúp tôi thức tỉnh, đẩy anh ra, tôi không đủ can đảm nhìn vào mắt anh mà nói – “Tôi không sao!”

    Anh không phản ứng gì sau đó, tất cả là im lặng. Chút sau, giọng nói trầm ấm tựa như tiếng cello đó mới cất lên – “Tôi đi mua nước. Vào trong đợi, chút tôi đưa đi ăn.”

    “Hả?” – tôi giật mình quay về phía anh – “Đi gì cơ?”

    “Tôi nói với mẹ em rồi!”

    Nói rồi, anh cứ thế rời đi mà không cho tôi thêm một lời giải thích nào hơn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/6/14
    Starlight thích bài này.
  18. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    723
    Được thích:
    1.350
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Nè, bộ anh Nghĩa là con của bác Hải hả nàng? Anh xuất hiện trong trường hợp này đúng là bất ngờ thiệt. :) Mà không biết khi đưa Thủy đi ăn, anh Nghĩa có nói chuyện gì về tình cảm không ta. *mơ mộng*
    Chap này khá dài và hay, ta chờ chap mới đấy. :-*
     
    mo_nhat thích bài này.
  19. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 12: HẮN TA

    Vì không hiểu sâu xa được mọi chuyện nên tôi đã trao anh ánh nhìn căm phẫn nhất mà tôi có thể thể hiện.

    Trước mặt tôi hiện giờ là hình ảnh người đàn ông anh tuấn, mỹ quan đều đặn, cử chỉ điềm đạm gắp từng chút thức ăn một bỏ vào bát. Nhớ đến lúc ở bệnh viện, người lớn biết anh muốn đưa tôi đi ăn thì liền vui vẻ vun vén. Không những thế, mẹ trước khi về còn nháy mắt ám hiệu khiến tôi phải cau mày vì không vừa lòng. Mẹ rõ ràng biết Trọng Nghĩa vẫn còn ở nhà chị Duyên, vậy mà lại đẩy tôi đi như thế, thằng bé thấy không có tôi ở đó lại hoảng hốt thì phải làm sao. Nhưng sau đó, mẹ đã nói câu này làm tôi cũng xuôi bớt đi vài phần: “Hãy để mẹ một mình với cháu trai được không? Mẹ muốn hiểu Trọng Nghĩa hơn!”

    Mẹ đã nói như vậy tôi đành ậm ừ đồng ý rồi giờ kết quả là đang ở đây đây.

    Anh đưa tôi đến một nhà hàng không quá sang trọng, nhưng thiết kế tinh tế và có không gian. Dường như anh đã đặt trước nên đến một cái liền nhanh chóng dẫn tôi tới bàn cạnh cửa sổ. Đưa cho tôi quyển menu dài dằng dặc bao nhiêu là món mà mắt tôi hoa cả lên. Công nhận trước đây tôi có hay cùng ba mẹ, hoặc vài lần cùng bạn bè đến nhà hàng ăn uống, nhưng khoảng thời gian nuôi con một mình đã đốt cháy những quãng kí ức đó, giờ cầm trong tay quyển menu này đối với tôi không khác gì đứa trẻ vỡ lòng đánh vần chữ. Tôi nhìn anh thể hiện sự ngại ngùng của mình rồi khẽ đẩy quyển menu ra phía anh, tôi chỉ có thể nói với anh rằng: “Anh chọn đi, tôi sẽ theo!”

    Không hỏi nhiều, cũng chẳng mất công chờ tôi giải thích, tuy nhìn thấy mày anh nhíu lại khi quyển menu chạm vào mu bàn tay, nhưng ngay sau đó anh liền chưng ra bộ mặt xã giao với người phục vụ, một lần gọi năm bảy món.

    “Anh có chắc sẽ ăn hết không? Hai, ba món thôi là được rồi.” – tôi thấy anh gọi nhiều như vậy, lỡ không hết dư thừa sẽ rất phí phạm.

    “Em định tính cho tôi thành kẻ keo kiệt, đi ăn với phụ nữ gọi độc có hai, ba món sao?”

    Vẫn biết tính cách anh bá đạo là thế, nhưng không nghĩ lại phát tác ngay lúc này, tôi đành ngậm ngùi nhìn thức ăn đưa lên chật kín cả bàn. Và giờ đây là ngồi nhìn anh ăn ngon lành như thể cả buổi chỉ uống nước cầm hơi vậy.

    Không biết làm sao, cũng chẳng thể thất lễ mà đứng dậy bỏ về ngay lúc này, tôi đành miễn cường cầm đũa lên ăn. Gắp đại một gắp rau muống xào, tôi bỏ vào miệng ăn lấy được.

    “Em chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

    “Câu hỏi gì cơ ?” – tôi nhìn anh vẫn chăm chăm gắp đồ ăn đối diện mà hỏi.

    “Trọng Nghĩa…”- anh thở dài một cái rồi bỏ đũa xuống cạnh bát, hai tay đan vào nhau, ánh mắt không kiêng nể nhìn tôi như muốn nuốt chửng – “… Có khỏe không?”

    Nghe ba chữ “có khỏe không” được anh gằn rõ ràng mạch lạc, trong tôi đột nhiên có chút khẩn trương. Đúng là lúc ở bệnh viện anh có hỏi tôi về con, nhưng tôi nghĩ rằng đã không thể tiếp tục thì những thông tin về thằng bé, anh biết chỉ là dư thừa. Tôi quay mặt đi chỗ khác tránh né ánh nhìn xoáy sâu của anh, trả lời y chang những gì trong đầu tôi đang nghĩ đến.

    “Anh biết để làm gì? Dù gì thằng bé cũng không phải máu mủ của anh!”

    “Tôi cho em suy nghĩ kĩ lại rồi trả lời.”

    Tôi ở một bên có thể nghe thấy nhịp thở đã dần bất ổn của anh, cảm giác như vì giận quá nhưng phải kìm nén nên thành ra như vậy. Tôi vẫn không hiểu, nếu đúng là anh giận thì vì lý do gì chứ? Trước sau, sự thật rằng những gì có được hoàn toàn giả dối thì biết sớm hay muộn cũng chỉ là vấn đề thời gian. Nhìn ở khía cạnh nào, anh đều không phải cha của Trọng Nghĩa, hơn thế cả, con người anh mập mờ không rõ ràng, tôi bản thân không thể tin tưởng, cũng không thể nói thêm bất cứ thứ gì với anh.

    Tôi quay lại đối diện với lòng mắt thâm sâu của anh mà đáp lại rằng – “Chẳng có gì phải suy nghĩ kĩ. Anh trước sau đều không liên quan đến mẹ con tôi. Anh có ý tiếp cận mẹ con tôi, tôi còn chưa nói đến. Dù rằng không hiểu sao anh lại là con bạn thân của bố tôi, nhưng điều đó cũng không thể chứng minh anh có quan hệ với tôi được. Nên…” – tôi hít lấy một hơi, đôi mắt cũng cố thoát ra sự chắc chắn để anh có thể thấy rõ – “Xin anh... hãy buông tha cho mẹ con tôi!”

    Tôi không đợi chờ anh phản ứng mà liền đứng dậy quay người muốn rời đi. Không nói dối rằng, tôi rất đau lòng khi phải làm tổn thương anh, cũng cảm thấy rất có lỗi khi phải nói ra những lời đó, nhưng sự thật đúng là như vậy, nếu không một lần dứt khoát e rằng sẽ còn phải tiếp tục trạng thái mơ hồ này rất dài sau nữa.

    “Dừng lại!”

    Anh nói nhưng tôi vẫn bước đi.

    “Tôi nói em dừng lại!”

    Dù thanh âm của anh đã trở nên lớn dần, nhưng tôi vẫn bỏ ngoài tai mà bước đi tiếp, cho đến khi thấy cổ tay đau nhói tưởng như xương cốt tôi bị lực mạnh đó bóp vụn. Tôi quay lại vì tức giận, nhưng không là gì so với sự hoảng hốt khi nhìn lên đôi mắt tức giận của anh. Dường như anh không màng đến những người xung quanh đang nhìn chúng tôi thế nào, hay người phục vụ mang món lên cũng phải run sợ mà rời khỏi hiện trường, từ đầu đến cuối cứ đứng đó hành hạ cổ tay tôi và ép buộc tôi phải nhìn vào đôi mắt rực lửa giận của mình.

    “Anh muốn gì?” – tôi hét lên.

    “Đến giờ này em có thể thôi cái suy nghĩ đó đi được rồi đấy.” – anh nắm chắc cổ tay tôi và kéo mạnh làm người tôi lảo đảo liền mất đà nhào về phía anh.

    Tôi ra sức giãy dụa, tay còn lại phối hợp tháo gỡ gọng kìm anh tạo ra, miệng cũng không quên van nài anh buông tha cho tôi. Nhưng kết quả vẫn là tôi không làm được gì, vẫn bị anh kiểm soát, mà chính xác hơn tôi luôn bị anh kiểm soát như thế này.

    “Anh muốn gì ở tôi? Anh muốn cái gì ở tôi chứ?” – vì sợ hãi nên tôi đã khóc, cứ nghĩ đến tình huống trớ trêu và bẽ mặt này, tôi chỉ hận sao mình không đủ tự tin hơn một chút để cho anh một cái bạt tai.

    “Tôi muốn em thôi ngay suy nghĩ nông cạn của mình đi. Xin em đừng đem tư tưởng cá nhân ra để áp đặt người khác, cũng đừng mang phương pháp ấu trĩ mà em đã sử dụng để phán xét tôi.”

    Tôi lặng thinh nhìn sự nổi giận nơi đáy mắt anh, nhưng lúc đó vì không hiểu sâu xa được mọi chuyện nên tôi đã trao anh ánh nhìn căm phẫn nhất mà tôi có thể thể hiện. Nước mắt không cần tác động tự động làm hai má tôi ướt đẫm, cắn chặt môi dưới đến nỗi trong khoang miệng tôi còn cảm nhận được vị tanh tanh mặn mặn của máu tươi, tôi thật sự rất căm hận anh.

    Tôi không biết anh buông tôi ra từ lúc nào, chỉ biết rằng người rời đi trước không phải tôi mà là anh. Nhìn bàn ăn đối diện trống trải với thức ăn vẫn còn nghi ngút khỏi, có lẽ anh giận đến nỗi quên cả chiếc áo vest ngoài vắt ở lưng ghế. Tôi không hiểu thâm ý của anh, nhưng có lẽ ý anh nói tôi đã suy nghĩ sai về tất cả. Tôi không biết, cũng không muốn biết. Chấp nhận một lần như thế này để không còn phải gặp mặt lại nữa, tôi nghĩ như vậy cũng ổn thôi.

    Cầm lấy chiếc áo vest của anh, nhìn vào đó mà suy nghĩ rằng: Tôi sẽ để mọi thứ trôi qua như thế này!

    ./​

    Con người của năm năm trước đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà tôi, hiện giờ, tôi và hắn ta đang nhìn nhau trân trân qua thanh sắt cửa.

    Lúc nghe thấy chuông kêu, tôi chạy ra mở cửa. Nhưng ngay sau đó liền đứng hình khi nhìn thấy bộ dạng của hắn ta. Đúng, chính là bố Trọng Nghĩa, cũng là người đàn ông đốn mạt đã vất tôi đi năm đó, giờ đang đứng ở đây mà nhìn tôi.

    “Anh làm gì ở đây?” – tôi lùi lại một bước, người cũng đang run lên vì sợ hãi.

    “Thiên Thủy, anh về rồi đây, mở cửa cho anh. Con của chúng ta đâu?”

    Hắn ta vòng tay vào ổ khóa như cố dùng sức cậy mở, tôi nhìn hắn liên tục đập rình rình vào cửa mà sợ hãi đến nỗi tứ chi đều bất động. Sao hắn ta biết tôi có con với hắn, lúc hắn bỏ đi còn chẳng thèm đếm xỉa xem tôi sống hay đã chết, huống hồ quan tâm xem tôi có con hay không?

    Mẹ chắc vì nghe thấy ồn ào liền chạy ra xem sự thể, có lẽ chính bà cũng không thể tin hắn sẽ xuất hiện nên liền ngạc nhiên hết mức.

    “Cậu đến đây làm gì?” – mẹ nắm lấy tay tôi mà kéo lui xuống.

    “Mẹ, chẳng phải con đã nói rồi sao. Con chỉ muốn đến nhận con thôi.” – hắn ta nói như thể đã quấy rầy gia đình này rất nhiều lần rồi.

    Hắn lôi thôi lếch thếch, hoàn toàn không còn vẻ tươi sáng của công tử bột ngày nào nữa. Khuôn mặt tiều tụy hốc hác, chiếc áo khoác tuy nhỏ nhưng có lẽ quá gầy mà trông hắn như bơi trong nó vậy. Mái tóc bông rối không trật tự, râu cũng mọc lún phún làm mặt hắn chia theo từng mảng từng mảng kì dị. Tôi không biết tại sao hắn lại bệ rạc thế này, chẳng phải gia đình hắn rất giàu và xung quanh hắn không thiếu những mỹ nữ chân dài sao? Hay đối với hắn đời như vậy chưa đủ vui, nên phải quay về đây quấy rầy tôi?

    “Tôi không biết anh! Anh nhầm nhà rồi.” – nói rồi tôi kéo mẹ vào trong, tính đóng cửa thì hắn ta nói với lại.

    “Sao em nói như vậy chứ? Anh biết anh sai ngày đó bỏ em, nhưng đã có con với nhau em cũng không nên lạnh nhạt như vậy.”

    Tôi quắc mắt nhìn hắn ta, con người này… thật sự dây thần kinh bị đứt hết rồi. Sao anh ta có thể mở mồm ra nói như vậy chứ? Tôi không muốn dính líu, càng không muốn nói chuyện với hắn ta thêm một giây một phút nào hết.

    “Tôi không biết anh nghe tin tôi và anh có con với nhau ở đâu ra. Nhưng anh nhầm rồi, giữa tôi và anh chẳng có gì hết, cũng chẳng liên quan đến nhau.”

    Hắn ta nhìn tôi rồi nhếch môi cười đểu, trong đôi mắt đục ngầu của hắn chứa đựng âm mưu gì đó mà tôi cố gắng dự đoán nhưng không thể suy ra. Hắn lấy tay xoa xoa lớp râu dưới cằm, rồi giương mắt lên nhìn tôi đầy vẻ khiêu khích. Hắn nói – “Cô cứ đợi đấy, đứa con đó sẽ sớm thuộc về tôi thôi!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/6/14
    StarlightSea_Sand thích bài này.
  20. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Ừm, anh ấy chính là con bạn thân của bố cô ấy. ^^. Anh ấy từ đầu đến cuối đều rất quan tâm, chỉ là mơ hồ quá nên khiến cô ấy sợ thôi. ^^.

    Cám ơn nàng vì luôn ủng hộ ta nhé. :-*
     
    Sea_Sand thích bài này.

Chia sẻ trang này