[Ngôn tình - huyền huyễn] Á Xá - Update - Huyền Sắc (Yên Nhi dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Chí Tôn Yên Yên, 8/11/14.

  1. ongvangkieusa

    ongvangkieusa Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Siêng quá :x
     
    Chí Tôn Yên Yên thích bài này.
  2. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Ahihi. :v
     
    huyenpluss thích bài này.
  3. fannobita

    fannobita Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    60
    Được thích:
    24
    Đã thích:
    16
    GSP:
    Ap
    Thích truyện này ghê cơ. :x
     
    Chí Tôn Yên Yênbupbecaumua thích bài này.
  4. Mỡ Ngoan

    Mỡ Ngoan Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chờ truyện nơi ấy, chờ hoài chưa thấy tỷ ơi. [-O< Xin người mau trở lại, truyện hay, edit tốt.
     
    bupbecaumua thích bài này.
  5. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Độc ngọc Phật
    Dịch giả: Chí Tôn Yên Yên
    Đọc bông: bupbecaumua

    Công Nguyên năm 465.

    Thác Bạt Hoằng sửa sang lại bào phục trên người, hắn thích Hồ phục tay áo chật vạt áo dài của bộ tộc Tiên Ty, đơn giản và già dặn, nhưng hoàng hậu lại thích Hán phục. Ngày hôm nay, lúc phái người triệu hắn đến yết kiến, tỳ nữ cố ý để hắn mặc loại nhu phục tay áo rộng này.

    Được rồi, đã không phải là hoàng hậu, mà là hoàng thái hậu.

    Thác Bạt Hoằng ở trước đại môn Phật đường, kinh ngạc dừng bước.

    Thác Bạt Hoằng ba tuổi đã được phong làm hoàng thái tử, năm nay mới mười hai tuổi. Mấy ngày trước phụ hoàng của hắn Thác Bạt Tuấn chết vì bệnh, ngày mai là lễ đăng cơ của hắn.

    Tuy rằng tuổi tác không lớn, nhưng Thác Bạt Hoằnglại được xưng là ấu nhi thần vũ thông tuệ cơ ngộ [1], thân là hoàng đế triều Ngụy, là sắp đảm đương rất nhiều trách nhiệm.

    [1] Ấu nhi thần vũ thông tuệ cơ ngộ: tuổi trẻ tài cao

    Vì sao phụ hoàng mới hai mươi sáu tuổi quyết bỏ mặc hắn, Thác Bạt Hoằng cúi đầu, có chút mù mờ.

    Triều Ngụy có tập tục giết chết mẫu thân, để phòng ngừa ngoại tộc tham gia vào chính sự. Năm đó, lúc ba tuổi, Thác Bạt Hoằng được lập làm thái tử, mẫu phi lại được ban tặng dải lụa trắng. Đến nay Thác Bạt Hoằng vẫn nhớ rõ, mẫu phi vừa tự hào vừa quyến luyến và xen lẫn ánh mắt oán hận.

    Mẫu phi của hắn chỉ có một, cho nên mặc dù ngoài miệng Thác Bạt Hoằng gọi hoàng hậu là mẫu hậu, nhưng đáy lòng không thừa nhận cách gọi này.

    Thật sự quá tốt, bây giờ có thể gọi là thái hậu.

    Thác Bạt Hoằng tự giễu cười cười.

    “Hoằng nhi, ngươi đến rồi.” Trong Phật đường, vang lên một giọng nữ ôn nhu như nước.

    Thác Bạt Hoằng rùng mình, vô thức sửa sang lại tao phục của mìnhrồi mới nhẹ nhàng đẩy cửa Phật đường, mùi đàn hương nồng nặc xông vào mũi.

    Bóng lưng nữ tử vô cùng đẹp xuất hiện khi cửa Phật đường mở ra, chậm rãi đập vào mắt hắn. Phùng thị đang thẳng người quỳ gối trước mặt tượng Phật, mặc đồ tang màu trắng, tay áo rộng tà áo ngắn, quần dài phía dưới đung đưa, bên ngoài quần dài còn thêm váy ngắn buộc bên hông, làm vòng eo nhỏ nhắn hoàn mỹ hiện ra. Mái tóc như mây chỉ đơn giản dùng một sợi dây trắng vấn sau đầu, mang thêm một đóa quyên hoa trắng, phía dưới vẫn còn dấu vết lọn tóc bị đốt cháy đen.

    Thác Bạt Hoằng thu lại ánh mắt, hôm qua dựa theo tập tục của bộ tộc Tiên Ti, thực hiện nghi thức đốt cháy y phục lúc còn sống, thì Phùng thị vọt qua, định cùng đi theo phụ hoàng. May mànội thị tổng quản Thượng Tà một đời hầu hạ hoàng tộc từ thời Thái Võ Đế phát hiện, mới cứu nàng ta về, bằng không sẽ không chỉ đốt trụi vài sợi tóc đơn giản như vậy.

    Thật ra lúc đó Thác Bạt Hoằng cũng không bất ngờ, phụ hoàng và Phùng hoàng hậu giai uyên hiệu ương nùng tình mật ý, hắn rất gần gũi với bọn họ, nên thấy rất rõ ràng. Nhưng hắn không có cách nào đem Phùng thị trở thành mẫu hậu của mình.

    Một là hắn không quên được mẫu phi. Còn có, thật ra Phùng thị không lớn hơn hắn bao nhiêu tuổi. Tổ phụ của nàng ta là vị hoàng đế cuối cùng của Bắc Yên tiền triều, sau đó bị Ngụy triều lật đổ, nàng ta liền bị gán tội là nghịch nữ, lúc còn nhỏ thì vào cung phục dịch, được mẫu phi của hắn nhìn trúng, giữ ở bên người làm đại cung nữ. Nhưng người này mười một tuổi thành quý nhân của phụ hoàng, mười bốn tuổi là nữ tử leo lên bảo tọa của hoàng hậu, Thác Bạt Hoằng thật ra thấy may mắn vì nàng ta không sinh hạ hài tử cho phụ hoàng, nên cảm thấy đây là một nữ tử thủ đoạn cao siêu, nếu sinh hạ một thái tử, dựa theo tập tục của triều Ngụy thì bị ban thưởng cái chết rồi.

    Phảng phất trong trí nhớ đã lâu, trong bụi hoa phù dung, chợt hiện ra một khuôn mặt mỹ lệ trong phút chốc làm Thác Bạt Hoằng ngẩn ngơ, hắn còn tưởng rằng nàng ta chỉ là một cung nữ ngây thơ hầu hạ hắn, mà hắn vẫn là một hài tử không ràng thế sự.

    “Hoằng nhi thỉnh an thái hậu.” Thác Bạt Hoằng che giấu đi tâm tình phức tạp trong mắt, ngoan ngoãn quỳ lạy trên mặt đất.

    Cửa Phật đường chậm rãi khép lại phía sau, mang đi toàn bộ ánh sáng, khiến Phật đường càng thêm u ám.

    “Hoằng nhi, đứng lên đi, sau này ngươi là hoàng đế của Ngụy triều, không cần phải quỳ xuống trước bất kỳ ai cả.” Phùng thị còn trẻ tràn ngập xúc động, âm thanh như chim oanh ở Phật đường trống trải lơ lững không xác định.

    Thác Bạt Hoằng đứng lên, đi về phía trước vài bước, nhìn Phùng thị quỳ gối trên đệm cói, rõ ràng còn chuẩn bị một chiếc nệm cói bên cạnh nàng cho hắn, khiêu khích hỏi ngược lại: “Vậy Phật Tổ chịu được sự quỳ lạy của ta?”

    Phùng thị thở dài một tiếng, đập nhẹ trán xuống, thầm đọ một câu xin lỗi, rồi ngẩng đầu lên, trong mắt như mỉm cười nhìn Thác Bạt Hoằng, nuông chiều cười nói: “Phật Tổ không phải là người, hiển nhiên là nhận được sự quỳ lạy của ngươi.”

    Lúc thấy dung nhan của Phùng thị, thì ngay cả Thác Bạt Hoằng hít thở cũng không thông. Dung nhan của Phùng thị tuyệt đại tao nhã, nếu không thì cũng không thể lúc mười một tuổiđược phụ hoàng phá lệ nhét vào hậu cung. Hiện tại nàng ta ở ngay tuổi đẹp nhất, hơn nữa do đang chịu tang, vài sợi tóc rơi bên tai, một đôi mắt phượng vẫn còn ửng đỏ sau khi khóc, còn gương mặt tái nhợt tinh tế, ngay cả Thác Bạt Hoằng nhìn quen cũng không có cách nào nhìn thẳng, trong lòng ngực có tình cảm xa lạ như phá đất chồi lên, không thể ngăn cản nó xuất hiện. Thác Bạt Hoằng vội vã quỳ gối trên đệm cói trước mặt, cúi đầu thành kính về phía bàn thờ Phật. Phụ hoàng hắn thờ phụng Phật giáo, thậm chí còn xây Vân Cương thạch quật[1], cho nên Thác Bạt Hoằng đối với lễ Phật cũng không xa lạ, chỉ là Phật đường này hắn chẳng bao giờ đi đến, nhưng trong lúc vội vàng, hắn cũng không có chú ý.

    [1] Vân Cương thạch quật: là một trong những hang nhân tạo lớn nhất Trung Quốc. Hang được UNESCO công nhận là Di Sản Văn Hóa thế giới năm 2001.

    “Hoằng nhi, ngày mai người sẽ đăng cơ hoàng vị, gian Phật đường này, cũng sẽ thuộc về người.” Phùng thị nhàn nhạt nói.

    Thác Bạt Hoằng nghe nàng nói chuyện, vô thức ngẩng đầu, lại vô ý nhìn đảo qua tượng Phật trên bàn thờ bày đồ cúng, không khỏi ngây ngốc.

    Nguyên nhân là vì, bởi vì hắn thấy rõ ràng, trong Phật hương lơ lửng, chỉ có một Phật ngọc cao một tấc lại bị bể. Một vết nứt không có cách sửa chữa ở gáy của tượng Phật, làm thân pho tượng Phật ngọc chia lìa, dù cho ép nó lại một chỗ, cũng lộ ra vẻ quái dị không cách nào miêu tả. Khuôn mặt của tượng Phật vẫn ôn hòa hiền lành, nhưng vết nứt vỡ lại vô cùng dữ tợn.

    Cho đến bây giờ chưa thấy có ai cung phụng một tượng Phật bị vỡ.

    Thác Bạt Hoằng nghi ngờ nhìn quanh bốn phía, phát hiện Phật đường to như vậy, chỉ thờ phụng một pho tượng Phật bằng ngọc bị vỡ.

    “Tượng Phật bằng ngọc trên đó, chất liệu ngọc là từ Độc Sơn, nên được gọi là Độc ngọc Phật. Độc ngọc là một trong tứ đại ngọc, xuất xứ từ Nam Dương, ở cuối thời Thương có ghi chép khai thác. Độc ngọc Phật này, là có người nhiều năm trước đưa cho Thái Vũ Đế.” Phùng thị đưa tay bắt đầu lần tràng hạt bằng gỗ cây tử đàn, nhắm hai mắt, dịu dàng giải thích. Khuôn mặt của nàng tú lệ xinh đẹp, mặt mang vẻ từ bi, càng rất giống Quan Thế Âm Bồ Tát trách trời thương dân.

    “Thái Vũ Đế?” Thác Bạt Hoằng nghe vậy sửng sốt, Thái Vũ Đếlà tổ phụ của phụ hoàng, cuối cùng phương Bắc thống nhất, kết thúc hơn một trăm năm thập lục quốc tách ra, ở phía Nam chính quyền Lưu Tống cùng tồn tại, hình thành nên cục diện Nam Bắc giằng co, cũng từ đó triều Ngụy bị người phía Nam gọi là Bắc Ngụy. Uy danh Thái Vũ Đế vang xa, trong đó lệnh khiến người phía Nam cực kỳ khiếp sợ, là ra lệnh “Thái Vũ diệt Phật”.

    Thời kỳ thống trị của Thái Vũ Đế, hết thảy tăng ni dưới năm mươi tuổi phải hoàn tục, tượng Phật cùng với toàn bộ kinh Phật bị thiêu hủy, thậm chí rất nhiều lão tăng ni bị chôn sống, toàn bộ trên dưới Ngụy triều, cấm nói về Phật. Phương pháp như vậy, tuy rằng Thác Bạt Hoằng không tán thành, nhưng cũng biết dụng ý của Thái Vũ Đế. Bắc Nguỵ vừa nhất thống phương Bắc, các nơi chinh chiến năm xưa, bách phế đãi hưng[1], hiển nhiên là không dư thừa thuế ruộng để nuôi tăng ni không canh tác. Tuy rằng Phật pháp có lợi để khống chế ngu dân, nhưng có vài tăng lữ ăn to nói lớn, vượt qua vương pháp, Thái Vũ Đế sát phạt quyết đoán, hiển nhiên là không thể dễ dàng tha thứ.

    [1] Bách phế đãi hưng: rất nhiều việc đang chờ hoàn thành.

    Thái Vũ Đế như vậy, lại có thể có người can đảm mà tặng người Độc ngọc Phật? Chắc là tặng trước khi ban lệnh diệt Phật? Thác Bạt Hoằng có chút hiểu nhìn tượng Phật đã bị tổn hại, nghĩ thầm chắc chắn nhất định là Thái Vũ Đế đã phá hư nó.

    Phùng thị rơi vào cảnh trong quá khứ, năm đó tuổi của nàng cũng không lớn, nhưng việc này dường như vẫn nhớ rất rõ, “Người kia nói với Thái Vũ Đế, ra lệnh diệt Phật rất quá đáng. Sẽ gặp báo ứng của ông trời. Nếu như có thể thờ cúng Độc ngọc Phật này, nói không chừng có thể bù đắp được oan nghiệp mà Thái Vũ Đế đã làm.”

    “À.” Thác Bạt Hoằng không biết nói gì, hiển nhiên hắn biết kết chuyện, sẽ xảy ra chuyện gì, “Sau đó Độc ngọc Phật này đã bị ném đi rồi nứt sao?”

    Phùng thị nhẹ nhàng gật đầu, thở dài một tiếng nói: “Lúc đó người trẻ tuổi kia nhìn đầu và thân Độc ngọc Phật trên mặt đất bị tách ra, thương tiếc mà nói, trên người Thái Vũ Đế mang sát khí quá nặng, cho nên oan nghiệt này chỉ có thể báo ứng đến hậu nhân. Về sau người thừa kế ngôi vị hoàng đế của Ngụy triều, đều không thể sống quá lâu.”

    Thác Bạt Hoằng mở to hai mắt, đây cũng quá vô lý rồi. Nhưng đột nhiên hắn nghĩ đến phụ hoàng mới hai mươi sáu tuổi mà chết yểu, môi giật giật muốn nói gì đó, nhưng cái gì cũng chưa từng nói ra.

    Phùng thị cầm tràng hạt trong tay, trong giọng nói có chút mờ mịt: “Người trẻ tuổi kia lúc đó còn bị Thái Vũ Đế cho vào tử lao, thế nhưng trước khi hành hình lại vô duyên vô cớ biến mất. Tính tình Thái Vũ Đế còn nóng nảy hơn, vì sự tình quá mức kỳ quặc, năm đó Độc ngọc Phật bị gia gia của ngươi, cũng là Cảnh Mục Đế sau này tiếp nhận.”

    Thác Bạt Hoằng khó khăn hít sâu một hơi, vốn mùi hương đàn mộc làm người ta thoải mái, nhưng lúc này lại làm người ta khó thở. Hắn biết Cảnh Mục Đế, chính là lúc làm thái tử, lại không hiểu vì sao mà chết đi, lúc đó chỉ có hai mươi ba tuổi. Cho nên lúc phụ hoàng đăng cơ mới truy phong làm Cảnh Mục Đế.

    “Hoằng nhi, hôm nay ai gia gọi ngươi đến đây, không ngoài gì khác.” Phùng thị yếu ớt thở dài, “Oan nghiệt này giống như lời nguyền đã ứng nghiệm hai đời rồi, cho dù ngươi không tin, cũng cần chú ý một chút.” Thác Bạt Hoằng nghĩ đến lúc phụ hoàng đăng cơ, liền lập tức hủy bỏ mệnh lệnh diệt Phật của Thái Vũ Đế, không để ý đến quốc khố trống rỗng, hạ lệnh xây Vân Cương quật thạch, chắc chắn là để chuộc oan nghiệt sai lầm. Thác Bạt Hoằng thấp giọng nói vâng, nhưng trong lòng có phần không cho là đúng.

    Chỉ là trùng hợp mà thôi.

    Lúc Thác Bạt Hoằng cáo lỗi lui ra, bỗng nhiên nghe được câu dặn dò của Phùng thị nói: “Hoằng nhi, ngươi cũng không còn nhỏ nữa, ngày mai lúc đăng cơ, ai gia thay ngươi tuyển vài nữ nhi có gia thế tốt.”

    “Đa tạ thái hậu ban ân.” Thác Bạt Hoằng kiềm nén sự phiền muộn không hiểu vì sao xuất hiện, cúi đầu đáp ứng.

    “Nhân sinh trên đời, thân như trong bụi gai. Tâm không động, ngườikhông làm xằng, không động sẽ không tổn thất. Như tâm động thì người sẽ mù quáng, ngoài thân thể còn đau đến xương. Thế là cảm được được muôn vàn thống khổ của thể gian.” Âm thanh lơ lửng không rõ của Phùng thị, nương theo chút tiết tấu của tiếng gõ mõ, chậm rãi biến mất lúc cửa Phật đường từ từ đóng lại.

    Thác Bạt Hoằng đứng im ngoài cửa, nhiều lần cân nhắc câu Phật kệ này, không khỏi ngây dại.

    *****​

    Công Nguyên năm 467.

    Thác Bạt Hoằng cúi đầu nhìn chiếc tã lót bọc đứa trẻ mới sinh ra đời, có cảm giác không chân thật, trọng lượng nhẹ đến hầu như người ta chẳng để ý. Hài tửyếu đuối vậy, nếu như hắn dùng lực mạnh một chút, giống như có thể bóp nát được.

    Năm nay hắn chỉ có mười bốn tuổi, đã có nhi tử rồi.

    Thác Bạt Hoằng biết ở dân tộc Tiên Ti, việc có hài tử ở tuổi của hắn rất bình thường, lúc mười bốn tuổi phụ hoàng cũng đã có hắn. Thác Bạt Hoằng nhìn lại trên giường, khuôn mặt tú lệ cũng không giấu được sự mệt mỏi của Lưu quý nhân, nhìn ra được trên mặt nàng có vẻ phức tạp. Hắn biết, tại triều Ngụy, nữ nhân trong hậu cung trong lòng đều có tâm lý mâu thuẫn khác thường. Hết mong được hoàng đế sủng ái, còn lo lắng bản thân mình sinh hài tử. Nếu sinh một nữ nhi thì quá tốt, nhỡ ra sinh long tử, còn được hoàng đế thích, như thế phải theo lệ cũ của triều Ngụy, lập tức giết chết mẫu thân.

    Không ai nguyện ý chết đi, cho dù là vì chính nhi tử của mình. Thác Bạt Hoằng nghĩ đến lúc bản thân mình được lập ngôi thái tử, ánh mắt không có lời nào có thể nói rõ của mẫu phi.

    Nhìn Lưu quý nhân có vài phần tương tự, dưới đáy lòng Thác Bạt Hoằng lặng yên nói câu xin lỗi, nếu như hài tử trong lòng hắn bây giờ có thể bình an sống đến hai tuổi, như vậy sẽ là thái tử của hắn. Có điều như trước, không cho mẫu tử bọn họ tiếp xúc quá nhiều là tốt nhất. Hắn không muốn để con hắn có hồi ức đau khổ như mình.

    Phân phó các cung nữ chiếu cố tốt Lưu quý nhân, Thác Bạt Hoằng tự mình ôm nhi tử ra khỏi nội thất, vừa lúc thấy Phùng thị vẫn ngồi ở thiên điện.

    Phụ hoàng đã tạ thế hai năm, Phùng thị vẫn dựa theo tập tục của dân tộc Hán thay hắn chịu tang, cả người trắng thuần, mặc kiện y phục có cổ áo thêu hoa bằng chỉ bạc và tay áo ngắn, bên hông buộc một mảnh bằng tơ tằm, buộc vòng quanh vòng eo nhỏ nhắn, hạ thân mặc chiếc quần dài bằng tơ tằm mềm nhẹ, lướt trên nền nhà, tầng tầng lớp lớp. Gương mặt của nàng như tranh, trên trán bao phủ sự sầu muộn, không có son phấn, nhưng vẫn như trước vô cùng xinh đẹp.

    Bước chân của Thác Bạt Hoằng dừng lại trong chốc lát, bởi vì ôm hài tử, cho nên vẫn không hành lễ như mọi người, chỉ là gật đầu nói: “Thỉnh an thái hậu.”

    Dáng vẻ Phùng thị vô cùng ưu nhã buông chén trà men sứ trắng Thanh Liên trong tay, ánh mắt thoáng nhìn qua đứa trẻ mặc tã lót trong lòng Thác Bạt Hoằng, rất tự nhiên đưa tay qua phía hắn, ôn nhu nói: “Đến đây, để ai gia nhìn một chút.”

    Thác Bạt Hoằng tiến lên vài bước, liền ngửi được trên người nàng truyền đến mùi đàn hương, không khỏi giật mình. Hắn biết nàng vẫn ở trong Phật đường kia vì phụ hoàng mà ăn chay niệm Phật, lại không nghĩ rằng thân thể của nàng đều nhiễm mùi đàn hương nồng nặc như vậy.

    Phùng thị tự nhiên tiếp nhận tã lót, có thể hài tử cảm thấy mùi đàn hương trên người nàng có chút gay mũi, bất an vung vẫy cánh tay nhỏ, bi bô khóc rống lên.

    Thác Bạt Hoằng vội vã nhận lấy nhi tử lần nữa, lui lại mấy bước, quả nhiên hài tử như là cảm nhậnđược hơi thở quen thuộc, lập tức bình tĩnh lại.

    Trong đôi mắt tuyệt mỹ của Phùng thị hiện lên sự cô đơn, sau đó cong môi cười nói: “Xem ra hài tử này và ai gia vô duyên, mà thôi.” Phật đường tịch mịch, càng ăn chay niệm Phật, hồi ức ngày xưa phu thê hòa hợp càng rõ rệt, Phùng thị vốn muốn đem hài tử này nuôi dưỡng bên người, nhưng bây giờ tình cảnh như vậy, e là không thể như tâm nguyện.

    Thác Bạt Hoằng nhíu mày, nhịn không được khuyên: “Thái hậu, người cũng phải chú ý thân thể.” Năm nay hắn mới mười bốn tuổi, dù cho trời sinh thông minh, nhưng nắm quyền bính quốc gia trong tay, cũng thật là quá mức miễn cưỡng. Hai năm trước hắn mới đăng cơ, quyền lực triều chính bị khống chế trong tay Xa kỵ đại tướng quân Ất Phất Hồn. Ất Phất Hồn mang tâm tư, bình thường hay bóp méo chiếu mệnh của hắn tru sát dị kỷ. Chỉ mới gần bốn mươi ngày, hắn từ Xa kỵ đại tướng quân thăng lên Thái úy, lục Thượng thư, cuối cùng là thừa tướng, muốn ngồi trên đầu hắn, một tay che trời, hoàn toàn không đặt vị hoàng đế nhỏ tuổi này trong mắt.

    Hắn không cam lòng bị người ta quản chế, nhưng cũng phải thừa nhận bản thân mình đấu không lại Ất Phất Hồn. Cuối cùng vẫn là Phùng thị ở Phật đường niệm kinh đích thân ra tay, bình tĩnh nhắm vào việc Ất Phất Hồn phóng đãng, làm một đại kế đánh hắn bất ngờ, nhanh như chớp làm Ất Phất Hồn không kịp trở tay khép hắn vào tội mưu phản bị tru sát, sau đó tuyên bố thính chính khi lâm triều. Khi hạ triều nàng nghỉ ngơi tại Phật đường trống trải, nhưng mỗi mệnh lệnh do Ngụy triều phát ra, đều cho chính nàng phát lệnh.

    Trong lòng Thác Bạt Hoằng cười khổ, tuy rằng hắn do nàng một tay dạy dỗ, nhưng bất kể là tâm kế hay ý chí, đều không thể so sánh với nàng.

    Phùng thị giống như xem thấy suy nghĩ trong lòng hắn, xoay tròn chuỗi tràng hạt bằng gỗ tử đàn trong tay, ôn nhu nhỏ nhẹ nói: “Hoằng nhi, yên tâm, chỉ cần ngươi có năng lực, thì Ngụy triều sẽ thuộc về ngươi.” Phùng thị ôn nhu nhìn Thác Bạt Hoằng đã trở thành một thiếu niên tuấn tú, có hơi bàng hoàng ngẩn ngơ, năm đó lúc nàng gặp Thác Bạt Tuấn, người nọ cũng xấp xỉ bằng tuổi, Thác Bạt Hoằng lại cực kỳ giống phụ hoàng hắn, người nàng mong chờ ngày đêm giống như hoàn hảo không thay đổi gì đứng trước mặt nàng, trong lúc nhất thời Phùng thị không khỏi ngây dại.

    Thác Bạt Hoằng chạm đến ánh mắt của nàng, trong lòng nhảy lên, lập tức thất vọng thở dài. Hắn biết nàng nhìn qua hắn, mà nhớ đến tiên hoàng. Hắn vừa muốn nói gì đó, lại thấy ánh mắt trở lại vẻ trấn tĩnh của nàng, gương mặt không hề có vẻ khác biệt.

    Mỗi lần đều như vậy, người đến gần trước là nàng, mà người rời khỏi trước, cũng là nàng.

    Cánh tay Thác Bạt Hoằng có hơi dùng sức, hài tử trong tã lót có vẻ có chút khó chịu, bất an ngọ ngoạy. Thác Bạt Hoằng cả kinh, ngay lập tức thả lỏng.

    “Hoằng nhi, có đặt tên tự cho hài tử này chưa?”Phùng thị điềm nhiên như không cầm lấy chén trà nhỏ, uống một ngụm trà nóng.

    “Cử kỳ hoành cương, gọi là Thác Bạt Hoành.” Thác Bạt Hoằng thản nhiên nói.

    “Thác Bạt Hoành?” Phùng thị hơi nhíu đôi mi thanh tú, cảm thấy tên hai người phụ tử bọn họ đồng âm tiết, có chút không thích hợp. Nhưng nếu Thác Bạt Hoằng nói như thế, dù sao nàng cũng không thể để ngay cả chút tự do đặt tên nhi tử hắn cũng không có, không thể làm gì khác hơn là điểm nhẹ trán nói: “Tên rất hay, nếu đứa nhỏ này có thể sống qua hai tuổi, ai gia sẽ đích thân dạy dỗ nó.”

    Thác Bạt Hoằng nhìn Phùng thị nhẹ nhàng đứng dậy, biết ý tứ của nàng trong câu nói, nhất định là hai năm sau nàng sẽ trả quyền lực cho hắn.

    Trong thoáng chốc, đúng là không biết nên mừng rỡ hay là thất vọng.

    “Tài sắc của người, nỗi buồn của người, tỉ như lưỡi đao có mật, chỉ một bữa cơm, đứa trẻ liếm nó, thì sau đó sẽ bị đứt lưỡi.” Thanh âm yếu ớt của Phùng thị cùng mùi đàn hương quen thuộc vang đến tai hắn, đến khi thân ảnh dịu dàng biến mất ở góc hành lang.

    Thác Bạt Hoằng ôm nhi tử trong tã lót, vẫn xuất thần.

    *****​
    Công Nguyên năm 470.

    “Hoàng Thượng tỉnh rồi! Hoàng Thượng tỉnh rồi!”

    Thác Bạt Hoằng khó khăn tỉnh dậy từ trong hôn mê, nghe được tiếng kêu của nội thị bên giường liên tục vang lên. Cảm giác được cổ họng mình khô rát vô cùng khát nước, Thác Bạt Hoằng đoán rằng vì chính mình bị nhiễm bệnh, e là hôn mê một thời gian rồi.

    “Hoàng thượng, người vừa mới tỉnh, từ từ.” Một giọng nói già nua từ bên giường vang lên, vừa nói vừa đỡ Thác Bạt Hoằng lên, thuần thục chèn thêm miếng đệm dựa phía sau hắn.

    Thác Bạt Hoằng vừa ngẩng đầu, phát hiện đúng là nội thị tổng quản Thượng Tà, không khỏi mỉm cười nói: “Thượng công công, trẫm không sao, ngươi cũng nhanh đi nghỉ ngơi đi.” Thượng Tà cả đời làm người hầu trong hoàng cung ở Ngụy triều từ thời Thái Vũ Đế, mà từ nhỏ lại rất chiếu cố hắn, trong lòng hắn cũng xem như là trưởng bối, thấy ông ta bởi vì gác đêm mà có vẻ vô cùng tiều tụy, không khỏi có chút lo lắng.

    Thượng Tà đắp chăn cho Thác Bạt Hoằng, chỉ đến bên người hắn: “Lão thân không mệt, nhưng thái tử điện hạ, vẫn ở bên bệ hạ không chịu ngủ, vừa rồi mới chịu không nổi mà ngủ bên cạnh người rồi.”

    Lúc này Thác Bạt Hoằng mới thấy trên long sàng còn một thiên hạ nhỏ bé đang nằm, trên khuôn mặt trắng mịn vương đầy ưu sầu, dù cho đang ngủ cũng không yên ổn, một đôi tay bé nhỏ nắm chặt y phục của Thác Bạt Hoằng. Bởi vì Thác Bạt Hoằng sợ bi kịch của bản thân lại tái diễn trên người nhi tử, cho nên lúc Thác Bạt Hoành mới sinh ra hắn đã đem nhi tử tách khỏi Lưu quý nhân. Hơn nữa, khi còn bé Thác Bạt Hoành tuyệt nhiên không chịu nổi mùi đàn hương trên người Phùng thị, cho nên tiểu tử này được Thác Bạt Hoằng mang theo bên mình, tự mình dạy dỗ. Năm ngoái khi Thác Bạt Hoành sinh nhật hai tuổi, được lập làm thái tử, thân mẫu của hắn Lưu quý nhân bị ban chết, mà Phùng thị cũng tuân theo lời hứa, đón nhận dạy dỗ Thác Bạt Hoành, hơn nữa đã buông triều chính.

    “Hoàng thượng, tiểu thái tử vẫn tự mình trông nom người, ngay cả vết thương mưng mủ của người đều là điện hạ tự mình tẩy trừ.” Thượng Tà đưa qua một chén thuốc vừa mới sắc xong, sợ đánh thức Thác Bạt Hoành đang ngủ say, cố ý đè thấp thanh âm.

    Trong lòng Thác Bạt Hoằng cảm thấy ấm áp, nhận chén thuốc uống một hơi cạn sạch, mà lại không cảm thấy uống chén thuốc này có bao nhiêu đắng. Hắn đưa chén thuốc đã hết ra, khoát tay áo với Thượng Tà nói: “Thượng công công, trước tiên các ngươi lui xuống đi, ta còn muốn nghỉ ngơi một chút.” Hắn biết nếu mình không ngủ, thì tuyệt đối Thượng Tà sẽ không lui xuống phía dưới.

    Thác Bạt Hoằng nằm xuống một lần nữa, thấy thân thể bé nhỏ một lòng nằm bên cạnh mình, nhịn không được đưa tay ôm nhi tử vào trong lòng.

    Lần thứ hai tỉnh dậy, Thác Bạt Hoằng cảm thấy thân thể của mình đã khá hơn. Khi mở mắt ra, hắn thấy một đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn theo hắn, phát hiện hắn tỉnh lại, trong đôi mắt kia hiển nhiên là lộ ra ý mừng.

    “Phụ hoàng.” Cái miệng nhỏ nhắn của Thác Bạt Hoành cong lên vui suớng, quả nhiên là Thượng công công không lừa hắn, phụ hoàng thật sự không có việc gì!

    Tâm tình Thác Bạt Hoằng không tệ vò mái tóc rối tung của Thác Bạt Hoành, mềm mại, cảm giác rất tốt. “Hoành nhi, mấy ngày nay đều ở đây cạnh phụ hoàng, có xin nghỉ chỗ thái hậu bên kia không?”

    Thác Bạt Hoành nghe phụ hoàng nhắc đến Phùng thị, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên lạnh lẽo, dùng mũi nhỏ hừ nhẹ một tiếng nói: “Bây giờ bà ta cũng không có thời gian để ý trên dưới!”

    Tay vỗ về đầu Thác Bạt Hoành dừng một chút, Thác Bạt Hoằng rất ít thấy nhi tử của mình dùng ngữ khí này nói chuyện, nhíu mày nói: “Sao conlại nói thái hậu như vậy? Không biết tôn ti sao?”

    Thác Bạt Hoành như là bị kích động, đôi mắt to tròn lập tức trừng lên, âm thanh giận dữ nói: “Con không biết tôn ti? Vậy bà ta biết tôn ti? Ở phía sau cung quấn lấy nam nhân, đó là thái hậu tôn quý của một quốc gia sao?”

    Những lời này giống như là sét đánh giữa trời đánh lên người Thác Bạt Hoằng. Đầu hắn trống rỗng, chỉ nghe chính mình hốt hoảng hỏi thăm: “Những lời nay là ai dạy con nói?” Đúng rồi, rất nhiều người không muốn thấy hắn và Phùng thị hòa bình ở chung, bình thường bọn họ ở bên tai nói luyên thuyên, để đấu tranh giành lợi ích nhỏ nhoi. Hoành nhi nhỏ như vậy, hắn có thể hiểu được cái gì?

    “Cái này ai dạy con? Là con tận mắt nhìn thấy sao! Nam nhân đó là Nam bộ thượng thư Lý Phu đệ đệ của Lý Dịch, trước đó ở dạ yến cung đình con từng gặp qua, nhưng mà hắn và thái hậu lại có quan hệ như vậy!” Tuy rằng Thác Bạt Hoành chỉ có ba tuổi, nhưng từ nhỏ lớn lên trong cung, hẳn là hắn đều hiểu được, không nên động chạm cũng hiểu được. Huống hồ chuyện này trong cung của thái hậu không phải là bí mật gì, bộ tộc Tiên Ti bọn họ cũng không đặt lễ nghĩa liêm sỉ quá nặng, cho dù là Phùng thị tôn trọng Hán nho, cũng chỉ là mặc phục sức của Hán nhân, trong miệng niệm kinh Phật mà thôi. Hành động cử chỉ, còn không có nửa điểm rụt rè của nữ tử nhà Hán. Chỉ là người hầu trong cung, không biết vì sao đều rất ăn ý vẫn gạt phụ hoàng chuyện này.

    Thác Bạt Hoành cáo trạng xong, gương mặt nhỏ nhắn đang bất bình ngẩng lên, đã thấy phụ hoàng vừa khỏi bệnh nặng yên lặng đứng dậy, gọi nội thị đến nhanh chóng thay y phục. Gương mặt tuấn dật không chút thay đổi, cả người tản ra khí thế uy nghiêm làm kẻ khác sợ hãi. Mơ hồ Thác Bạt Hoành đã biết vì sao không ai dám ở trước mặt phụ hoàng nói ra bí mật của Phùng thị, bởi vì không ai có dũng khí nhận lấy cơn giận của thiên tử. Nhưng Thác Bạt Hoành không hiểu, phụ hoàng như bây giờ, có thể không chỉ vì Phùng thị dâm loạn hậu cung.

    Nhìn Thác Bạt Hoằng nhanh chân rời đi, Thác Bạt Hoành cứ thế ngồi trên giường mà ngây ngẩn cả người, sau đó mới giật mình tỉnh lại, vội vã gọi nội thị vào thay y phục cho hắn, rồi mang giày nhanh chóng đuổi theo. Chỉ là khi hắn vào đến cung điện nơi thái hậu ở, thì thấy một cảnh máu tươi, phụ hoàng cầm một thanh kiếm sắc bén, đứng vững ở nơi này, trên mũi kiếm vẫn chảy xuống máu tươi còn chưa khô. Lý Dịch kia nằm trên mặt đất, ngực rỉ máu, đã không còn hơi thở.

    Gương mặt nhỏ nhắn của Thác Bạt Hoành không còn chút máu, lúc này hắn mới phát hiện, gương mặt của Lý Dịch lại có thể giống phụ hoàng mình vài phần, đều là tuổi trẻ anh tuấn, mi mục thanh tú. Thác Bạt Hoành rùng mình một cái, trong tiềm thức cảm giác hình như chính mình đã phát hiện ra bí mật của một người, cho nên vẫn chưa đi vào trong điện, mà rụt rè đứng ở cửa sổ bên ngoài.

    Lúc này Phùng thị đang ở Phật đường tụng kinh, được nội thị thông báo mà bước nhanh đến, nhưng khi nhìn đến thi thể của Lý Dịch thì dừng bước. Nàng đã không còn dáng vẻ trắng thuần của ba năm trước để tang, mà mặc y phục màu hồng thêu chỉ vàng rộng rãi, bên hông buộc dây màu vàng nhạt, tay áo và váy rộng theo bước chân của nàng mà phiêu động, đúng là khí khái ung dung vô cùng đẹp đẽ. Trên gương mặt cũng phủ một lớp son phấn mỏng, tính ra thì Thác Bạt Hoằng chẳng bao giờ thấy qua Phùng thị xinh đẹp như vậy, trong chốc lát không khỏi ngây ngẩn cả người, sau đó nghĩ đến nàng vì ai mà ăn diện như vậy, không khỏi càng giận dữ hơn.

    Lúc này Phùng thị đã thấy rõ tình cảnh trong điện, gương mặt tuyệt mỹ xẹt qua sự căm hận, sau đó hoàn mỹ che giấu xuống. Nàng xem như không thấy lưỡi kiếm sắc bén của Thác Bạt Hoằng nhỏ xuống từng giọt máu, thản nhiên nói: “Hoàng thượng bệnh nặng mới khỏi, vì sao không nghỉ ngơi cho tốt, trái lại muốn đến chỗ của ai gia đây?”

    Thác Bạt Hoằng nắm chặt chuôi kiếm, thật ra hắn không nên kích động như vậy.Rõ ràng hắn có thể tìm một khuyết điểm, rồi từ từ mưu tính, e rằng Lý Dịch không có kết cục tốt.

    Thật sự hắn chỉ muốn đến xem Lý Dịch này ra cái dạng gì, nhưng khi nhìn đến hắn ta có vài phần tương tự lúc mình còn trẻ, thì kiềm chế không được lửa giận trong lòng.

    Rõ ràng, người giống phụ hoàng nhất, không phải là hắn sao?

    Rõ ràng, trong bụi hoa phù dung, người đầu tiên tìm được khi nàng khóc, không phải là hắn sao?

    Rõ ràng, người nàng muốn nương nhờ, không phải là hắn sao?

    Vì sao hắn lại không thể?

    Thác Bạt Hoằng nghe được giọng nói bình tĩnh của mình nói rằng: “Nam bộ thượng thư Lý Phu nhận hối lộ, bị người tố giác, Lý Dịch lại kháng cự không thừa nhận, lại nói năng lỗ mãng với trẫm, trong lúc trẫm tức giận, đã lỡ tay.”

    Phùng thị nhíu mày, châm chọc hừ lạnh nói: “Quả nhiên là hoàng thượng làm mọi việc do tâm, vậy Ngự Sử chỉ để trang trí phải không? Ai gia thật sự lo lắng khi giao Ngụy triều vào tay bệ hạ, xem ra ngày mai nhất định ai gia phải lâm triều thính chính.”

    Sắc mặt Thác Bạt Hoằng cứng lại, hắn biết việc hôm nay quả thật là quá đáng, làm Phùng thị tức giận, rốt cuộc thu hồi quyền hành triều chính mới buông tay một năm.

    Phùng thị dáng vẻ ưu nhã ngồi xổm xuống, không để ý quần áo hoa lệ bị vấy bẩn trong vũng máu, nhẹ nhàng lấy tay khép lại hai mắt của Lý Dịch, sau đó không chút lưu luyến đứng dậy rời đi.

    “Yêu một người, như cầm bó đuốc mà đi ngược gió, nhất định sẽ bị đốt phỏng tay...” Y phục dính đầy vết máu của Phùng thị đi vào trong điện để lại vết tích loang lổ, lập tức sau tiếng ngâm khẽ của nàng trở nên khô đi, trở thành một vết máu khó coi.

    Thác Bạt Hoằng lảo đảo, tay như là bị phỏng, thân thể vừa bị bệnh mới khỏi cũng không cầm được trường kiếm trong tay, loảng xoảng một tiếng rơi trên mặt đất, vang vọng vô tận trong điện trống trải.
     
    Starlightbupbecaumua thích bài này.
  6. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.499
    Được thích:
    4.890
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Sao không chia làm ba phần cơ, dùng điện thoại lướt mỏi cả tay. Chia ít, còn chưa kịp beta xong chương mới đã đăng xong thì biết lấy gì đăng tiếp. :((
     
  7. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Khỏi lo, một tháng mới post nữa chương mừ. Càng ngày càng lười. cuteonion24
     
    bupbecaumua thích bài này.
  8. Mỡ Ngoan

    Mỡ Ngoan Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Ra chương nào là đã chương đó, cố lên.
     
  9. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Chương tiếp đâu rồi? Mau đăng đê....
     
  10. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.499
    Được thích:
    4.890
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Vừa vào không com được cái nào bình luận về truyện tình tay ba tay tư giữa mấy cha nội này đã giục chương mới.
    P/S. Thực ra là 2 tháng hè, không động vào beta 1 tí nào nên đang có tật giật mình. =))=))=))=))=))=))
     
    Starlight thích bài này.
  11. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Bác sĩ quá thụ, ông chủ không phải cường công, đại boss quá hắc ám.
    Thêm tình tiết huynh đệ luyến nữa nên cảm thấy hơi rốt rắm. Chụy đợi chương mới đọc cho hiểu rõ cặn kẽ, giải quyết thắc mắc xong mới nhận xét được nhoa cưng. :v
     
    bupbecaumua thích bài này.
  12. meo_mup

    meo_mup Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    194
    Được thích:
    178
    Đã thích:
    107
    GSP:
    Ap
    Xí, nhưng Chí Tôn Yên Yên ơi, sao đang từ Triệu Khuông Dận - Triệu Quang Nghĩa cái qua truyện khác luôn vậy?
     
  13. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Á, giờ mới để ý luôn á, up sót chương. Up bổ sung liền. cuteonion33
     
    meo_mup thích bài này.
  14. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Rìu Thiên Việt (2)
    Dịch giả: Chí Tôn Yên Yên

    Đọc bông: bupbecaumua

    Triệu Khuông Dận thấy ánh mắt nhị đệ nhà mình nhìn rìu Thiên Việt trong tay hắn, giống như không thấy mà hỏi thăm: “Nhị đệ, trẫm còn chưa hỏi qua đệ, chiếc rìu ngọc này ngươi mua từ cửa hàng nào?”

    Triệu Quang Nghĩa sửng sốt, thoáng cái mà đã qua chín năm, sao bỗng nhiên đại ca hắn nhớ tới mà hỏi việc này? Triệu Khuông Dận ho nhẹ một tiếng nói: “Không nhớ rõ thì thôi, trẫm cũng chỉ thuận miệng hỏi.”

    “Không, thần đệ vẫn còn nhớ kĩ mua ở cửa hàng nào.” Triệu Quang Nghĩa lắc đầu, “Bởi vì tên của cửa hàng rất đặc biệt, cho nên thần đệ vẫn không quên.”

    “Hử? Nói đi.” Triệu Khuông Dận bị khơi dậy sự tò mò.

    “Cửa hàng đó gọi là Á Xá, ý là đồ cổ im lặng không thể nói.” Triệu Quang Nghĩa vừa nói, vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của đại ca hắn.

    Triệu Khuông Dận lẩm nhẩm đọc mấy lần tên Á Xá, gật đầu tán thưởng: “Nhất định lão bản là một thư sĩ, lát nữa rảnh rỗi nhất định nhị đệ phải bồi trẫm đến thăm hỏi.”

    Trong lòng Triệu Quang Nghĩa cả kinh, tốt xấu gì hiện tại đại ca nhà mình cũng là vua một nước, lại có thể đến thăm hỏi sao? Nhưng hắn không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: “Hoàng huynh, ngày thứ hai cửa hàng đó đã được dọn đi, đệ cũng không gặp qua lão bản của gia điếm đó, rìu ngọc này vì cửa hàng đó vội vàng dọn đi, đệ mới mua được từ tiểu nhị trong cửa hàng với giá rẻ.” Hắn cũng phải tốn rất nhiều nước bọt giải thích năm đó đánh cược với thiếu niên kia, trong tiềm thức cảm thấy chuyện này không thể nói cho đại ca, ngay cả mảnh cẩm bốtrong hộp gấm cũng không thể nói.

    Triệu Khuông Dận có chút tiếc nuối thở dài, nhưng mà nghĩ lại, nếu không phải cửa hàng đó vội vã dời đi, năm đó nhị đệ hắn mang theo chút ít tiền như vậy, sao có thể vét được một kiện đồ tốt như vậy? Nghĩ như vậy, Triệu Khuông Dận cũng bình thường trở lại. Hắn vuốt ve rìu Thiên Việt trong tay, đột nhiên nói: “Nhị đệ, đệ nghĩ nên xử trí Nghĩa xã thập huynh đệ thế nào?”

    Triệu Quang Nghĩa biến sắc, năm đó Nghĩa xã thập huynh đệ là do đại ca hắn bắt chước cách làm của Chu thái tổ Quách Uy trong quân kết xã, ở Điện tiền làm thành một tổ chức. Hiển nhiên vì chính là lôi kéo và kết giao với quan quân cấp cao, phát triển thế lực của bản thân. Mà Nghĩa xã thập huynh đệ này đã ở trong chuyện khoác hoàng bào phát huy tác dụng quan trọng, hô khẩu hiệu “Điểm kiểm là thiên tử”, ủng hộ Triệu Khuông Dận trở thành thiên tử Đại Tống.

    Bây giờ những người này, ngược lại thành tâm bệnh của Triệu Khuông Dận, hiện tại những người này có thể ủng hộ người khác, thậm chí chính bọn họ. Dù cho bọn họ không có ý nghĩ này, thì sau này thuộc hạ của bọn họ cũng sẽ có. Triệu Quang Nghĩa cẩn thận sắp xếp câu nói: “Hoàng huynh, người mới đăng ngôi hoàng đế, nếu cung tốt được cất đi chó săn bị nấu, sẽ làm cho lòng mọi người nguội lạnh.” Đương nhiên là Triệu Quang Nghĩa cảm thấy không nên làm sớm việc này như vậy, đại ca hắn vừa mới đăng cơ mấy tháng, căn bản vẫn không yên, nếu chạm đến những người thân tín này, như vậy những người khác sẽ cảm thấy như thế nào? Dù cho Lưu Bang là đại sát công thần, cũng phải là sau vài năm lên ngôi có phải không?

    Triệu Khuông Dận cũng biết Triệu Quang Nghĩa nói không sai, nhưng nếu những người đó mở rộng thế lực của bọn họ, đến lúc đó mới ra tay, thì rất khó khăn. Triệu Khuông Dận ở trong quân phát tích, cũng không phải là chuyện hai ba năm. Hiện tại khắp nơi chinh chiến, quan quân lập chiến công thật sự rất dễ dàng. Triệu Khuông Dận không nghe được câu trả lời mình muốn, vẻ mặt liền trầm xuống vài phần, cuối cùng gật đầu nói: “Nghỉ ngơi thôi, đệ ngủ ngon, việc này bàn sau. Nhưng mà nhị đệ, vị trí Điện tiền đô điểm kiểm, ta không an tâm cho những người khác ngồi, đệ nhận đi.”

    Tuy rằng đã đoán được từ lâu, nhưng lòng Triệu Quang Nghĩa khó tránh nhảy lên một cái mạnh, không biết sao lại nghĩ đến mộc bài “Điểm kiểm làm thiên tử”, mí mắt càng run sợ. Để che giấu, vội vã cúi đầu quỳ tạ ân.

    Hắn nghe lời nói bình thân liền đứng lên, thấy gương mặt Triệu Khuông Dận lặng như nước mà ngắm rìu Thiên Việt, hiển nhiên vẫn như cũ mà nghi ngờ Nghĩa xã thập huynh đệ.

    Triệu Quang Nghĩa im lặng xin cáo lui, trở lại thư phòng của mình, trở mình một đêm, rốt cuộc mở mắt từ rương đựng tạp vật tìm được một mảnh cẩm bố cũ nát, chữ viết trên mặt trên vô cùng rõ nét.

    “Rìu Thiên Việt, rìu của Chu Vũ Vương, do Khương Tử Nha Khương thái sư chế tạo, người không phải thiên mệnh không thể cầm. Vì Vũ vương tức giận chém bạn thân, sau vô cùng hối hận, người cầm rìu này, lòng nghi kị nổi lên, họa đến người xung quanh, Vũ vương phong ấn mười hai năm.”

    Lòng nghi kị nổi lên sao? Triệu Quang Nghĩa không biết có phải do mình quá đa nghi hay không, vậy rìu Thiên Việt không phải là trò bịa đặt sao? Vì sao... Hắn nắm chặt cẩm bố trong tay, một lúc tâm tư rối loạn.

    *******************​


    Công Nguyên năm 973, Thùy Củng Điện.


    “Phịch!” Triệu Khuông Dận đem tấu chương hung hăng ném trên ngự án. Một chiếc chén màu xanh in hoa bị quét rơi xuống, kèm theo một tiếng vỡ vụn thanh thúy, canh bên trong vung tứ tung, bắn lên sa bào đỏ có vân long hồng kim điều, để lại một chút dấu.

    Nhưng không có nội thị dám đến dọn dẹp, lúc này không có ai trong điện, chỉ có một mình Triệu Quang Nghĩa. Triệu Quang Nghĩa mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, đại ca hắn thấy tấu chương, là đệ của hắn đưa lên, đương nhiên biết vì sao đại ca tức giận.

    Thật ra cũng không phải đại sự gì,chỉ là trưởng tử của Thương Châu ti hộ Lôi Đức Tương là Lôi Hữu Lân cáo trạng Trung thư đường hậu quan Hồ Tán, Lý Khả Độ nhận hối lộ, Thượng thái huyền chủ Lưu Vĩ ngụy tạo lí lịch biển thủ chức quan vân vân. Việc này chỉ là đơn lẻ, hoàn toàn là việc nhỏ không báo đến trước mặt hoàng đế, nhưng nó tập hợp cùng một chỗ, lại hoàn toàn chỉ về một người đứng sau những chuyện này, tể tướng Triệu Phổ.

    Nếu như không có Triệu Phổ bao che, không ai có thể bạo gan khi quân phạm thượng, dĩ quyền mưu tư.

    Im lặng cúi đầunhìn những mảnh nhỏ chén dĩa trên mặt đất dao động, yên lặng nghĩ, nhất định là trước đây đại ca hắn tín nhiệm Triệu Phổ, thậm chí coi hắn như người nhà mà đối đãi, bình thường hắn đến nhà làm khách, còn gọi thê tử của Triệu Phổ là tẩu tẩu. Nhưng thời gian trôi qua, người ta sẽ thay đổi.

    Lúc trước đại ca hắn vừa mới đăng cơ được một năm, liền được Triệu Phổ hiến kế, dùng rượu tước binh quyền[4], ôn hòa toàn vẹn giải quyết chuyện võ tướng chuyên quyền, đem quân quyền thu hồi trong túi. Đại ca hắn bổ nhiệm Triệu Phổ làm tể tướng, nhưng không phải thật sự là trên một người dưới vạn người. Triệu Khuông Dận thành lập khu mật sử để quản lí việc quân, tam ti để quản tài chính, làm mọi chuyện đều không thuộc quyền tể tướng, chỉ phụ trách việc hành chính thông thường. Còn chia nhau tham tri chính sự, Khu mật sử và tam ti, phó sử ba người làm phụ tá, để kiềm chế trói buộc nhau. Đem quyền lực của tể tưởng hạn chế đến giới hạn thấp nhất, có thể thấy được lòng nghi kị với Triệu Phổ nặng bao nhiêu.

    [4] Dùng rượu tước binh quyền: lấy tước cao lộc hậu làm điều kiện để tước bỏ quyền lực

    Nhưng dù phòng bị như vậy, cuối cùng vẫn không an tâm.

    Mảnh vỡ chén đĩa trên mặt đất cuối cùng cũng đứng im, Triệu Quang Nghĩa khom người xuống, đem những mảnh vỡ nhặt lên để trong tay, chậm rãi thu dọn. Thật ra loại việc này không cần hắn phải làm, nhưng hắn sợ hắn không làm một chút, sẽ phải nói cái gì đó. Thà nói sai, hắn làm nhiều việc còn hơn.

    Có khi thoạt nhìn đại ca hắn sẽ rất rộng lượng, Triệu Quang Nghĩa nghĩ như vậy. Tiểu nhi tử của Chu Thế Tông Sài Vinh, không bị giết, ngược lại được phong làm Trịnh vương. Phải biết rằng quan lại có kì công sau khi chết mới được truy phòng làm vương, đại ca hắn nói về sau Đại Tống thì không có vua khác họ được sống trên đời, nhưng người ngoại lệ đầu tiên là tiểu tử họ Sài kia. Hẳn là tiểu tử kia không có một chút uy hiếp? Vị quân vương đã quy hàng Mạnh Sưởng của Hậu Thục kia về sau cũng được phong một chức quan, phong tước hưởng hết tuổi thọ. Nam Diện Lý Dục kia, mấy ngày trước để hắn đến Biện Kinh, nhưng mượn cớ ốm không đến. Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, phỏng chừng không bao lâu sẽ phát binh đánh Nam Đường, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành Lý hậu chủ, mở ra một kẻ rảnh ngồi tán khách.

    Nói cách khác, đại ca hắn đối với người không có uy hiếp, đều rất khoan dung. Nhưng đối với người có sự uy hiếp thì...

    Ngọa tháp chi trắc, khởi dung tha nhân hàm thụy[5]... Nghĩa xã thập huynh đệ, Triệu Phổ... Tiếp tục là ai?

    [5]Ngọa tháp chi trắc, khởi dung tha nhân hàm thụy: một bên giường sao có thể để người khác thoải mái ngủ ngon | phạm vi thế lực của mình, lợi ích của mình thì không cho phép người khác xâm chiếm.

    Tay Triệu Quang Nghĩa run lên, mảnh vỡ sắc bén xẹt qua ngón trỏ, lập tức hiện lên vết máu. Hắn nhanh chóng nắm chặt ngón trỏ, kiềm chế sự kích động trong lòng.

    Dường như hắn, khoảng cách với đại ca, có phần gần quá, sự thân cận này sẽ làm đại ca nghi ngờ hắn. Tuy rằng hắn tin tưởng tình huynh đệ của hắn và đại ca, nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, thì thấy đại ca hắn vuốt ve rìu Thiên Việt trong tay, trong lòng không tránh khỏi lạnh lẽo đến tận xương. Từ sau khi tìm lại được miếng cẩm bố để trong ngực, nó chưa từng rời khỏi người hắn. Chữ viết trên mặt đã thuộc làu làu, khắc sâu trong đáy lòng hắn.

    Người cầm rìu này, lòng nghi kị nổi lên, họa đến người xung quanh.

    “Truyền ý chỉ của trẫm, để Ngự Sử điều tra, nếu chuyện này là thật, thì xử lí thật nghiêm khắc.” Giọng nói băng lãnh của Triệu Khuông Dận vang lên, “Còn nữa, tham tri chính sự Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh thăng làm Đô Đường, cùng thừa tướng nghị luận đại sự.”

    Triệu Quang Nghĩa cúi người lĩnh chỉ, ngón tay đặt trên miếng gạch lạnh lẽo, vết thương đau đớn.

    Hắn biết, đây là đại ca hắn công khai bày tỏ không tín nhiệm Triệu Phổ nữa, Triệu Phổ làm tể tướng, nhiều nhất cũng hai tháng là hết mức.

    Họa đến người xung quanh... Bây giờ người phụ tá đắc lực đã đi, còn hắn thì...
    ******************​

    Công Nguyên năm 976

    Ánh nến lập lòe, huân hương lượn lờ, Triệu Quang Nghĩa rót đầy chén rượu Bồ Trung Tửu mà Triệu Khuông Dận yêu thích nhất uống. Bồ Trung Tửu này tên gốc là Bồ Châu Tửu, rất nổi tiếng ở Bắc Chu, kéo dài đến thời Tùy Đường không suy. Chỉ cần Triệu Khuông Dận uống rượu, thì phải uống loại rượu này.

    Triệu Quang Nghĩa thấy Triệu Khuông Dận nâng chén uống một hơi cạn sạch, không khỏi lo lắng khuyên nhủ: “Hoàng huynh, huynh còn đang bệnh, uống rượu hại thân.”

    Triệu Khuông Dận khoát tay chặn lại nói: “Không sao, chỉ là phong hàn thôi mà. Khó có lúc bệnh nên tranh thủ mấy ngày, gọi đệ uống chút rượu, đệ cũng không mất hứng.”

    Triệu Quang Nghĩa cười cười, đại ca hắn cần mẫn yêu dân, sau khi Triệu Phổ bị truất chức ba năm trước đây, mọi chuyện trong triều, đều do Triệu Khuông Dận tự mình can dự, tưởng tượng thôi cũng rất vất vả. Nhìn sắc mặt hắn không tệ, cũng không khuyên nữa, đưa tay uống thay hắn một chén.

    Một chén này Triệu Khuông Dận uống không gấp gáp, lúc này cũng đã là đêm khuya, hắn và Triệu Quang Nghĩa hai người ngồi khoanh chân trên án kỉ, hai huynh đệ cứ như vậy thân thiết ở cùng một chỗ, những năm gần đây cũng cực ít thấy cảnh này. Triệu Khuông Dận ngửi hương rượu nồng nặc, mỉm cười nói: “Hai người huynh đệ chúng ta, thật ra không có nhiều lúc thân thiết như vậy.”

    Triệu Quang Nghĩa nghe câu nói của đại ca hắn vẫn chưa tự xưng là trẫm, giọng nói cũng thân mật hơn rất nhiều, liền buông xuống sự đề phòng vẫn đè trong lòng, thản nhiên cười nâng chén nói: “Đúng vậy, hôm nay không say không về.”

    Bao nhiêu năm không ai dám ở trước mặt hắn không cấm kỵ mà nói cười, Triệu Khuông Dận cực kì vui mừng, hai người chén qua chén lại, một lúc uống đến vui vẻ. Hai huynh đệ đều là dũng tướng từ trong chiến trường chém giết mà ra, bình thường không được uống rượu, nhưng từ sau khi Triệu Khuông Dận trở thành hoàng đế, cũng rất ít khi thoải mái uống rượu, rượu quá ba tuần thì đã ngà ngà say.

    “Nghĩ đến năm làm bạn với Thế Tông, bây giờ trẫm chiếu cố tốt cho con hắn, coi như là không phụ ơn tri ngộ của hắn...” Chếnh choáng say, người hay nói lại xuất hiện, Triệu Khuông Dận bắt đầu nói liên miên lải nhải về hồi ức. Triệu Quang Nghĩa tiếp tục giúp hắn rót đầy rượu, nghe thấy nhưng không lưu tâm. Đại ca hắn giữ lại nhi tử của Sài Vinh không giết, đó là mua danh chuộc tiếng, thu phục nhân tâm. Khống chế một tiểu hài tử chỉ có bảy tuổi, hiển nhiên là đơn giản hơn rất nhiều, nếu năm đó hài tử này là người trưởng thành, e rằng hài cốt cũng đã nát vụn.

    “Các huynh đệ Nghĩa xã, trẫm cho bọn họ làm Tiết Độ Sứ, cho bọn họ vinh hoa phú quý. Đa tích ta tiễn, hậu tự ngu nhạc, sử tử tôn vô bần phạp[6]. Làm quan không phải vì những thứ này sao? Một chén rượu thôi! Chỉ cần một chén rượu là có thể giải quyết họa lớn trong lòng trẫm.” Triệu Khuông Dận nói đến năm đó dùng rượu tước binh quyền, rất là đắc ý.

    [6]Đa tích ta tiễn, hậu tự ngu nhạc, sử tử tôn vô bần phạp: Nhiều tiền tích góp, rồi tự mình vui vẻ, con cháu không thiếu thốn.

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười tiếp tục rót rượu, các binh sĩ và quan lại đều biểu hiện xúc động rơi lệ mà tạ ân, nhưng trong lòng hài lòng hay không hắn cũng không biết.

    Dù sao những người đó đều là nhân vật hào kiệt một người trong vạn người từ chiến trường chém giết mà ra, mà lúc dùng rượu tước binh quyền, cũng chỉ có thể giải ngũ về quê. Hảo nam nhi, ai không muốn ở trên chiến trường phân cao thấp, dù cho da ngựa bọc thây, cũng tốt hơn so với bây giờ làm một phú gia rảnh rỗi. Mà bây giờ những người lĩnh quân xuất chinh đều là quan văn, tuy rằng tránh được một mình võ tướng độc tài, nhưng những quan văn đều là lí luận suông, đâu biết đánh trận?

    “Ài, Triệu Phổ, Triệu Phổ... Trẫm coi là trợ thủ đắc lực, mọi chuyện lớn nhỏ, đều thương lượng quyết định. Nhưng hắn hồi báo trẫm thế nào? Lúc đó quan lại muốn yết kiến trẫm, Triệu Phổ lại có thể muốn tiền, nhận tấu chương lợi dụng thời cơ để khiển trách, còn hứa cho lên điện,ngay cả báo cáo cũng không làm, thẳng tay thiêu hủy đi ấm sành. Năm đó tấu chương của Lôi Hữu Lân, nếu không phải tự mình Quang Nghĩa ngươi tự mình đưa lên, e rằng đến nay trẫm đều bị lừa gạt!” Triệu Khuông Dận nói đến liền tức giận, sảng khoái uống rượu như uống nước.

    Triệu Quang Nghĩa vẫn như cũ mỉm cười rót rượu, hắn biết đêm nay đại ca hắn chỉ là muốn tìm một người để kể ra, nhiệm vụ của hắn chỉ cần lắng nghe, không phải là hùa theo. Nói nhiều nhất định sẽ sai, đây là nguyên tắc xử thế mà những năm gần đây hắn tổng kết được. Huống chi chuyện của Triệu Phổ, nếu tính toán nghiêm khắc, cũng không phải trách nhiệm của một mình Triệu Phổ. Chuyện tham ô nhận hối lộ, ở trong bảo khố sáu năm, Ngô Việt Vương Tiễn Lưu vì bừa bãi chỉ muốn hưởng an nhàn, còn từng phái người đặc biệt truyền tin cho Triệu Phổ, tặng mười lọ Qua Tử Kim, nhưng đúng lúc lại bị đại ca hắn bắt gặp. Lúc đó Triệu Phổ sợ đến chân tay luống cuống, nhưng đại ca hắn ung dung mà bắt đầu trò đùa, trái lại rõ ràng khuyên Triệu Phổ nhận lấy tiền đút lót.

    Nếu không phải đại ca hết sức dung túng, Triệu Phổ sao lại đến tình cảnh quyền thế làm nghiêng ngả triều đình? Đúng là đại ca hắn là người rất có thủ đoạn, trong lòng nghi kỵ Triệu Phổ, cũng không phá hủy danh tiếng khoan dung của mình, cho nên thi hành thủ đoạn, để Triệu Phổ tự phá hỏng thanh danh. Đến lúc mọi chuyện không còn cách nào khác, lúc Triệu Phổ phạm vào những quan lại làm dân chúng tức giận, thì mới truất chức quan của Triệu Phổ.

    Thủ đoạn của đế vương, quả nhiên thiên uy khó lường.

    Triệu Quang Nghĩa biết lúc Triệu Phổ thất thế, trong triều thì hắn là kẻ gai mắt nhất, nhưng những năm gần đây hắn rất cẩn thận, lại có thể phỏng đoán được thánh ý của Triệu Khuông Dận, cho nên đến nay vẫn còn vô sự. Lúc này Triệu Khuông Dận đã uống đến tám phần say, đưa tay lấy ra rìu Thiên Việt ở bên hông chưa từng rời khỏi thân, đặt trên án kỉ, cười tít mắt hạ giọng nói: “Quang Nghĩa, trẫm muốn nói với ngươi một bí mật, là về chiếc rìu ngọc này.”

    Trong lòng Triệu Quang Nghĩa lộp bộp một tiếng, cảm thấy miếng cẩm bố trong lòng như nặng nghìn cân, trĩu nặng trong lòng hắn.

    Lúc này đã là nửa đêm, trong điện mờ tối, Triệu Khuông Dận vẫn chưa để ý đến vẻ mặt cứng đờ của nhị đệ nhà mình, tiếp tục thần bí cười nói: “Chiếc rìu ngọc này, chỉ có trẫm mới có thể cầm được, đổi lại những người khác, cổ tay đều mỏi nhừ, ngay cả một lúc cũng cố gắng không được.”

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy quên cả hô hấp, bỗng nhiên hắn nghĩ đến nhiều năm trước, lúc thiếu niên kia mở hộp gấm, rõ ràng biểu hiện trên mặt là trò đùa dai. Thì ra,thì ra rìu Thiên Việt này thật sự không phải ai cũng có thể cầm lên. Quả nhiên là không có thiên mệnh không thể cầm...

    “Lúc đó trẫm nghĩ chiếc rìu này có chút kì lạ, càng nghĩ tiếp, nhất định là chỉ có thiên tử mới có thể cầm chiếc rìu ngọc đại diện cho quyền bính trong thiên hạ này.” Triệu Khuông Dận không phải là người tầm thường, ít nhiều cũng đã đoán được chỗ kì quái của chiếc rìu ngọc này. Phàm là người có vận mệnh to lớn, thì đều tin vào thiên mệnh. Miệng hắn uống rượu, bỗng nhiên thở dài nói: “Ngoài Đức Tú chết trẻ ra, Đức Chiêu, Đức Lâm, Đức Phương trẫm đều mượn cơ hội mà thử qua, ba người bọn họ không cầm nổi rìu Thiên Việt. Aiz, khó khăn là thái tử của trẫm còn chưa ra đời.

    Triệu Quang Nghĩa nghe được như vậy liền ngây người, hiển nhiên Đức Chiêu, Đức Lâm, Đức Phương là ba đứa con của đại ca hắn, không nghĩ đến qua nhiều năm như vậy đại ca hắn chưa phong thái tử, thì ra lại có nguyên nhân như vậy. Ánh mắt Triệu Quang Nghĩa khó mà khống chế nhìn vào rìu Thiên Việt. Hắn không quên, năm đó hắn lại dễ dàng cầm nổi chiếc rìu Thiên Việt này, giống như đại ca hắn.

    Triệu Khuông Dận nhìn chăm chú vào rìu Thiên Việt, cho rằng hắn không tin lời mình nói, lập tức cười nói: “Quang Nghĩa, đệ không tin lời ta, thì đến mà cầm thử xem?” Nói xong, đem rìu Thiên Việt cầm trong tay, cán rìu đưa về hướng đệ hắn.

    Những lời này của Triệu Khuông Dận chỉ là thuận miệng mà nói, nhưng Triệu Quang Nghĩa vừa nghe đến, giống như là sấm sét giữa trời quang.

    Hắn cầm rìu Thiên Việt? Đây là thăm dò? Năm đó hắn mua rìu Thiên Việt này, chắc chắn sẽ cầm trong tay ngắm nghía, chẳng lẽ đại ca hắn vẫn canh cánh trong lòng, cho nên hôm nay mới bãi giá Hồng Môn Yến?

    Sài Vinh, Nghĩa xã thập huynh đệ, Triệu Phổ... Bây giờ lại đến lượt hắn rồi.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn dưới ánh sáng ngọn nến, rìu Thiên Việt óng ánh trắng mượt, trong lòng kích động. Bên tai truyền đến âm thanh thúc giục của Triệu Khuông Dận, ý chí và lòng can đảm của Triệu Quang Nghĩa như vỡ ra hướng về rìu Thiên Việt này.

    Hắn biết thật ra chuyện này có thể giải quyết tốt, chỉ cần trong chớp mắt hắn cầm được rìu Thiên Việt, làm ra động tác cổ tay mỏi nhừ, là có thể bỏ được sự nghi ngờ của đại ca hắn.

    Nhưng ngay lúc rìu ngọc lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, không biết vì sao đại não hắn trống rỗng, mà ngay cả tay đại ca hắn chưa từng rời đi cũng không phát hiện.

    Chờ đến khi hắn lấy lại tinh thần, hoảng sợ ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy vẻ mặt phức tạp của đại ca hắn.

    Kết thúc rồi, theo tâm tư của đại ca hắn, chắc chắn hắn sẽ không sống quá đêm nay.

    Triệu Quang Nghĩa cũng không biết theo ý niệm trong đầu, vô thức giơ rìu Thiên Việt trong tay lên, nện về phía người đối diện.

    Trên bình phong ánh nến chớp lên, đi đôi với âm thanh của một vật rơi xuống, một vết máu gai mắt vẩy ra, lại là một mảnh yên lặng như chết.


    Công Nguyên năm 2012

    “Nói như vậy, người bị lòng nghi kị khống chế, thật ra là bản thân Triệu Khuông Nghĩa, mà không phải Triệu Khuông Dận?” Bác sĩ nghe xong chuyện về rìu Thiên Việt, không tránh khỏi sụt sịt không ngớt.

    Thân thể cậu bị Phù Tô chiếm, lúc này vẫn là trạng thái linh hồn như trước. Ông chủ vì cậu mà tìm một nhân ngẫu bằng gỗ ngô đồng. Ngô đồng là loại gỗ nhẹ nhất, chuyện xưa phượng hoàng đậu trên ngô đồng, gỗ cây ngô đồng hiển nhiên là rất có linh khí. Nhân ngẩu làm bằng gỗ ngô đồng này được làm rất tinh xảo, các đốt ngón tay của nhân ngẫu đều có thể hoạt động, thân thể thì rỗng ruột, được khảm vào trong mặt dây chuyền thủy thương ngọc. Nói vậy là để dưỡng linh hồn của hắn, nhân ngẫu bằng gỗ ngô đồng này chỉ bằng lòng bàn tay người lớn, được ông chủ đặt trong túi áo, trái lại cực kì thuận tiện.

    “Không sai, thật ra Triệu Khuông Dận còn giữ kim quỹ di chiếu, trong kim quỹ di chiếu, nói rõ Triệu Khuông Nghĩa là người kế vị.” Lúc này ông chủ đang đứng trong một cánh rừng hoang vu, trong tay cầm một hộp gấm dát vàng hoa văn bằng bạc, trong hộp hiển nhiên là đựng rìu Thiên Việt khiến cho nội bộ bất hòa.

    “Hả? Thì ra cái kim quỹ di chiếu kia không phải do Triệu Khuông Nghĩa tạo ra sao?” Bác sĩ vẫn còn nhớ kiến thức lịch sử, dĩ nhiên với vỏn vẹn học trong sách giáo khoa thì đến đó thôi.

    “Triệu Khuông Nghĩa bị lòng nghi kị khống chế, dưới ánh nến dùng rìu giết đại ca của mình, sau đó lại sợ đế vị bất ổn, lại giết đệ đệ Triệu Khuông Mỹ của mình, không lâu sau Triệu Đức Phương cũng qua đời, chết không rõ ràng. Lúc Triệu Khuông Dận còn sống thì Lý Dục còn rất tốt, kết quả Triệu Khuông Nghĩa kế vị, Lý Dục cũng bị ép tự sát. Lúc này mới thật là lòng nghi kị nổi lên, họa đến người bên cạnh...” Ông chủ thản nhiên kể lại, trong lòng bình tĩnh. Đối với anh là nói, đây đã là chuyện của ngàn năm trước. Năm đó, chiếc rìu Thiên Việt này từ trong Á Xá của anh truyền đi, sau đó anh cố ý thu lại, rìu Thiên Việt này vẫn ở trong Á Xá được phong ấn ngàn năm.

    “Chiếc rìu Thiên Việt này có thể bài trừ một trong mười hai đồng nhân yếm khí của đế vương cổ xưa sao? Nhưng vì sao lại ở nơi này? Nơi này không có kiệt thạch mà?” Bây giờ bác sĩ cũng không biết ông chủ dẫn cậu đến nơi nào. Cậu vẫn nằm trong túi áo của ông chủ không thể tùy ý động đậy, cho đến khoảng một giờ trước mới được thả ra, đặt trên đầu vai ông chủ, mới xem được cảnh tượng xung quanh.

    “Trấn áp khí cũng phải có trình tự, phá bỏ Càn Khôn đại trận, chỉ có thể từ từ tính toán, một tháng mới có thể chôn tiếp đồ cổ. Tháng giêng gọi là Chính Dương, rìu là quyền bính của một quốc gia, chôn ở chỗ then chốt của trận này, chắc là có thể áp chế yếm khí.” Ông chủ thản nhiên giải thích. Phá trận dễ, lập trận khó. Năm đó Tần Thủy Hoàng lập bảy pho kiệt thạch cũng tốn hao nhiêu đó năm, cho nên một chút ông chủ cũng không gấp gáp. Không tin đường đường là Càn Khôn đại trận, Phù Tô có thể nhanh chóng lập nên.

    Bác sĩ nhìn động tác không biết ra sao của ông chủ, bên chân liền xuất hiện một cửa động sâu và tối. Ông chủ ném hộp gấm vào hang động tối đen thoạt nhìn không thấy đáy, hồi lâu cũng không có âm thanh vang lên.

    Ông chủ thở dài nhẹ nhõm, cả người đều thả lỏng, phất phất tay để bên chân khôi phục nguyên dạng.

    Bác sĩ lặng lẽ không nói gì, vô thức nghĩ cho dù cậu hỏi, cũng không thể giải thích đã xảy ra chuyện gì. Nhưng cậu có thể nhìn ra từ nét mặt của ông chủ, rìu Thiên Việt này chắc là có tác dụng. Bác sĩ thử giật giật cánh tay con rối bằng gỗ ngô đồng, chỉ có thể gắng gượng giơ cổ tay lên, hiện tại cậu bị nhốt trong con rối không thể nhúc nhích, đúng là đáng buồn.

    Ông chủ như cảm giác được bác sĩ đang bất an, đưa tay chỉnh lại tư thế của con rối, để cậu càng vững vàng ngồi trên vai anh.

    Rìu Thiên Việt làm cho nội bộ bất hòa... Trong hoa tuyết đang bay xuống khắp nơi, ông chủ thản nhiên cười.

    Trước khi chôn rìu Thiên Việt xuống, chưa để huynh đệ Phù Tô và Hồ Hợi cầm lấy xem thử, thật sự là tiếc nuối...
    **************​

    Tiểu kịch trường:

    Bác sĩ: Này? Ông chủ, thời Tống mũ đeo thật kì quái, hai bên thật dài là cái gì?

    Ông chủ: Cái đó gọi là trường sí mạo, là do Triệu Khuông Dận phát minh. Tống Thái Tổ cảm thấy lúc lên triều, các đại thần lén nói chuyện phiếm đối với hắn không tôn trọng, cho nên để các đại thần đội loại trường sí mạo này, để khiến cho các đại thần tránh xa nhau, không thể trò chuyện riêng.

    Bác sĩ: ... Tống Thái Tổ thật uy lực, một nghìn năm trước mà bắt đầu cấm quan lại trò chuyện riêng, làm tôi từng bị bệnh viện cấm nói nhảm cũng cảm động lây đó!

    Ông chủ: ...
     
    Starlight, meo_mupbupbecaumua thích bài này.
  15. Mỡ Ngoan

    Mỡ Ngoan Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Tự dưng coi xong bị mê mấy thứ cổ cổ2onion35
     
  16. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Tui cũng vậy, ahihi. :-*
     
  17. Geneii

    Geneii Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Ta vừa phải tạo tk để vào cmt cho các nàng đây. ;-;;;
    Thật sự là truyện hay đến mức ta cứ quắn quéo không yên. Sau khi đọc xong thì phát hiện 2 tháng rồi các nàng chưa up chương mới. Huhu, đừng bỏ ta mà, các nàng đào hố cho ta nhảy là không được đâu. Mau hiện thân nào nào, người ta sắp xuất bản sách luôn rồi đó.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/10/16
  18. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.499
    Được thích:
    4.890
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Vì người ta sắp xuất bản nên đã lười lại càng lười ấy nàng. :))
    P/S. Nhớ viết hoa đầu câu và có dấu kết câu, phủi bụi đi qua xóa bài đó.
     
  19. Geneii

    Geneii Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Aw >////< Onl đt nên ngại để ý tiểu tiết ghê.
    Cảm ơn nàng nha.
    Mà đừngggg, ta mong các nàng edit lắm lắm lắm, người ta chỉ mới xuất bản quyển một thôi mà, còn lâu mới tới quyển 3 của mình cơ
    Ta sẽ luôn ủng hộ các nàng, cho nên đừng nản, nha nha. ovo
    Yêu thương các nàng.
     
  20. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Bọn no thả thính vậy thôi đấy...
    Lâu không gặp ông chủ với bác sĩ rồi đó nha. Tag 1 tên thả thính bupbecaumua .
     
    bupbecaumua thích bài này.

Chia sẻ trang này