[Ngôn tình] Hải nguyệt minh châu - Drop - Dạ Huệ Mỹ (Yên Nhi dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Chí Tôn Yên Yên, 22/9/14.

  1. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    HTC bao giờ mới xuất hiện tiếp vậy??? Hị hị.
     
  2. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Nhớ không lầm là hai chương nữa, tại vì chương sau HLC đấu với BMBT tiếp.
     
    bupbecaumua thích bài này.
  3. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 29: Đọ sức lần hai

    Hải Lan quay lại nơi trú quân, lại tình cờ thấy vài binh lính, nhưng đều bị nàng đánh lạc hướng, hy vọng bọn Ngô Danh có thể thuận lợi quay về Đại Minh. Trong lồng ngực giữ mấy cuốn sách mà Ngô Danh đưa cho. Hải Lan xuống ngựa đi đến nhà bạt của mình, nhưng lại nghe thấy tiếng của Bố Mộc Bố Thái: "Tỷ tỷ, phụ thân đang tìm tỷ, chúng ta cùng nhau đi đến đại trướng đi."

    Bố Mộc Bố Thái đi đến, nắm lấy tay Hải Lan, nhìn sơ một lượt, lo lắng nói: "Muội nghe nói tỷ cũng đi tìm Ngô Danh nên rất lo lắng. Đêm nay gió lớn, còn có bông tuyết bay tán loạn, thân thể tỷ lại yếu ớt, nếu bị cảm lạnh thì thế nào?"

    Hải Lan cụp mi xuống, ánh mắt mờ mịt, cảm thấy Bố Mộc Bố Thái đến gần muốn chạm vào lồng ngực, liền lùi về sau một bước: "Người của ta đang lạnh, coi chừng truyền khí lạnh cho muội. Nếu phụ thân cần tìm thì chúng ta qua đó mau đi."

    Hải Lan bước nhanh đến đại trướng. Nếu lúc này nàng đòi quay về thay quần áo nhất định sẽ khiến cho Bố Mộc Bố Thái nghi ngờ. Cũng may lúc trước nàng thông minh, may một chiếc túi bên trong áo. Nếu không soát người thì người ta sẽ không biết.

    "Phụ thân, con về rồi." Hải Lan bước vào nhà bạt đèn đuốc sáng trưng, nhìn thấy Trại Tang cau mày, vẻ mặt hờn giận. Bố Mộc Bố Thái lặng lẽ nhìn Trại Tang, cởi áo choàng ngồi xuống ghế.

    "Cáp Nhật Châu Lạp, sao con lại đuổi theo?" Trại Tang lộ ra sự thương yêu. Hải Lan đi đến cạnh hắn, kéo cánh tay, nhíu mày, rầu rĩ nói: "Phụ thân, con không ngờ Ngô Danh lại như thế nên dẫn người đuổi theo. Nhưng bên ngoài trời rất lạnh, lại rất tối, con sợ nên chưa tìm được đã quay về."

    Trại Tang thấy Hải Lan đang xoa xoa ngón tay đã đỏ lên vì lạnh, thấy đau lòng nắm tay Hải Lan, mở miệng nói: "Biết sợ? Không biết hậu quả hay sao còn chạy loạn? Tìm Ngô Danh đã có ca ca con, con đi theo không giúp được gì mà còn làm phiền."

    "Đem nước trà gừng lên cho Cáp Nhật Châu Lạp uống để ấm người." Trại Tang phân phó người hầu, Hải Lan làm nũng cọ cọ vào cánh tay hắn, tươi cười nói: "Cám ơn phụ thân."

    "Ngô Danh đột nhiên rời đi chắc tỷ tỷ rất buồn." Bố Mộc Bố Thái tỏ ra lo lắng, nhẹ giọng thở dài. "Nhưng thật ra hắn lựa chọn thời điểm để ra đi rất tốt. Giữa đêm tuyết rơi tìm người thật không dễ. Tỷ tỷ cùng bọn Ngô Danh ở chung lâu nhất, lấy trí tuệ của tỷ tỷ nhất định phải biết thời điểm bọn họ rời đi mới đúng"

    "Ta... Ta" Hải Lan cảm thấy căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ ủy khuất, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nấc: "Phụ thân, bọn họ nhanh trí, lại một lòng muốn quay về Đại Minh, sao có thể để lộ điều gì trước mặt con được? Con bị bọn họ tính kế, đều là do con ngu ngốc, không như muội muội nói có thể phát hiện ý đồ của bọn họ. Nếu ngược lại mà muội muội chắc hẳn có thể biết được, con không thông minh bằng muội muội..."

    "Đừng khóc, ngoan, đừng khóc, Cáp Nhật Châu Lạp, phụ thân không trách con." Trại Tang nhìn Bố Mộc Bố Thái, liếc mắt một cái, trong lòng cảm thấy khó chịu. Nếu nói người ở chung với Ngô Danh lâu nhất thì người đó là hắn mới đúng. Dù sao Ngô Danh cũng là quân sư, mình còn không biết được ý đồ của Ngô Danh, nói chi là người luôn không biết tính kế như Cáp Nhật Châu Lạp.

    "Thật sao?" Trong mắt Hải Lan chứa đầy nước mắt. Tùy tùng bưng lên chén trà gừng, Trại Tang đem chén trà kề sát miệng nàng mang theo sự cưng chiều nói: "Mau uống ngay, chuyện Ngô Danh bỏ trốn cùng con không có liên quan gì hết. Tại phụ thân không an bài tốt, người Hán rốt cuộc vẫn không thể tin được."

    Hải Lan yên tâm, uống xong trà gừng lấy khăn lau miệng. Nhìn Trại Tang tươi cười, khuyên giải nói: "Con nghe tục ngữ nói dưa xanh ăn không ngọt, Ngô Danh đã có ý làm phản nên lúc này rời đi rất tốt. Nếu hắn còn ở lại mà nghe ngóng được gì thì rất nguy hiểm cho chúng ta."

    Trại Tang hít một hơi, vừa nãy tức giận nên quên chuyện này. Ngô Khắc Thiện đẩy trướng liêm đi vào, vuốt sạch tuyết đọng trên người, lớn tiếng nói: "Phụ thân, tìm không thấy Ngô Danh, bên ngoài tuyết rơi ngày càng nhiều, gió lại thổi lên càng lạnh, thật sự không dễ tìm."

    "Quên đi, không cần tìm bọn họ nữa. Bọn nô lệ người Hán không đáng tin tưởng. Bọn Ngô Danh cho dù không bị người đó bắt thì cũng không thể trở về Trung Nguyên. Nơi đó đang có chiến sự, làm sao dễ dàng cho người vào?" Trại Tang xua taycoi như buông tha cho họ, cúi đầu nhìn Hải Lan đang buồn ngủ nhẹ nhàng lắc đầu: "Con cũng mệt rồi, mau về nghỉ đi. Con đừng lo lắng, trong mắt phụ thân con là nữ nhi tốt nhất."

    "Phụ thân." Hải Lan ngượng ngùng dậm chân một cái, đi đến trướng liêm. Ngô Khắc Thiện giữ chặt nàng lại khoác thêm một chiếc áo choàng, lo lắng nói :"Muội nha, lại làm người ta lo lắng. Bên ngoài gió lớn, muội đi ra ngoài như vậy chắc chắn sẽ bị cảm lạnh, muội xem Bố Mộc Bố Thái cẩn thận không kìa."

    Hải Lan liếc mắt nhìn Bố Mộc Bố Thái mặc áo choàng cũng sắp đi ra ngoài, gắt giọng nói: "Ca ca, tuy rằng muội không lớn bằng muội muội nhưng cũng đâu có kém như ca nói vậy."

    Bố Mộc Bố Thái nhìn thấy Ngô Khắc Thiện véo mũi Cáp Nhật Châu Lạp, cùng nàng nói chuyện vui vẻ trong ánh mắt liền có vài phần buồn bã. Có phải lúc còn nhỏ sẽ bị xem thường không? Ca ca có bao giờ đối xử như thế với mình chưa? Mình chỉ mới bảy tuổi thôi mà, cũng muốn được phụ mẫu thương yêu. Nhưng ai cũng yêu thương tỷ tỷ, sợ Cáp Nhật Châu Lạp gặp rắc rối, không giống như cách cách ở Mông Cổ, quá yếu đuối, làm cho người ta thương yêu. Chỉ có chính mình cẩn thận mới có thể đứng vững ở Khoa Nhĩ Thấm này.

    "Ca ca, ca nhớ uống trà gừng, đừng quên đó." Hải Lan né tránh không cho Ngô Khắc Thiện véo mũi. Mặc kệ kiếp trước hay kiếp này, ca ca luôn nhéo mũi nàng. Nhất định là do bọn họ thấy mũi mình cao nên mới nhéo hoài.

    "Được rồi, một hồi ca sẽ uống chén lớn." Ngô Khắc Thiện cười đáp, Hải Lan nhăn mặt nhìn hắn, nói với Trại Tang: "Phụ thân, người cũng là người anh minh nhất Khoa Nhĩ Thấm, tuy Ngô Danh thật sự giỏi nhưng hắn không biết điều, người không cần để ý."

    Nói xong lời này, Hải Lan mới đẩy trướng liêm đi ra ngoài, sau đó Bố Mộc Bố Thái cũng hành lễ với Trại Tang, nhẹ giọng nói: "Phụ thân, con cũng đi trước." Rồi theo Hải Lan rời đi.

    "Hai đứa con này, tính cách thật sự khác nhau." Trại Tang cảm thán nói, Ngô Khắc Thiện gật đầu đáp: "Cáp Nhật Châu Lạp làm cho người ta đau lòng, ngược lại Bố Mộc Bố Thái thì không cần quan tâm, mọi việc đều làm rất tốt. Phải tìm một người yêu thương Cáp Nhật Châu Lạp, nếu không thì thật là lo lắng."

    Bố Mộc Bố Thái đuổi theo Hải Lan áy náy nói: "Tỷ tỷ, lúc nãy không phải muội nói tỷ không cẩn thận, tỷ đừng hiểu lầm muội."

    "Ta hiểu." Hải Lan cười lạnh trong lòng, ý của ngươi chính là như thế, sao ta có thể hiểu lầm? Trong mắt lộ ra tia ai oán nói: "Muội muội thông minh hơn tỷ, lại rất cẩn thận, nếu là muội thì sẽ phát hiện được Ngô Danh sẽ phản bội rồi. Tỷ không có chủ kiến nên chỉ có thể dựa vào phụ thân cùng ca ca, muội muội mới chính là minh châu thật sự ở Khoa Nhĩ Thấm."

    "Tỷ như vậy là tốt rồi, Thạc Tắc sẽ yêu thương tỷ." Bố Mộc Bố Thái nắm lấy tay Hải Lan an ủi. Hải Lan lập tức cầm lại tay nàng, nghiêm túc nói: "Muôi muội, tỷ sẽ không tranh giành Thạc Tắc với muội, không cần dò xét tỷ, Thạc Tắc là của muội, ta là tỷ tỷ đương nhiên sẽ giúp muội."

    Bố Mộc Bố Thái im lặng, Hải Lan nói tốt cho Thạc Tắc, cuối cùng thở dài nói: "ThạcTắc chính là ông trời ban cho muội, tỷ sẽ chúc phúc cho muội."

    Hải Lan buông Bố Mộc Bố Thái đang sững sờ ra, đi vào nhà bạt của mình. Ô Mã giúp nàng cởi áo khoác, đem sách cất kỹ, Ô Mã thấy áo choàng ẩm ướt liền hỏi: "Cách cách, đây là nước tuyết tan sao?"

    "Không, là mồ hôi, mồ hôi lạnh" Hải Lan rốt cuộc không còn sức nói, nằm ở nhuyễn tháp, tim đập bịch bịch. Nếu bị phát hiện thì mọi cố gắng của mình trước kia đều đổ sông đổ bể, người Mông Cổ không thể chấp nhận được sự phản bội.

    Bố Mộc Bố Thái hoàn hồn, nhếch môi, xoay người đi về phía ngược lại. Trên mặt đất đầy tuyết có hai dấu chân đi về hai hướng.
     
  4. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Càng ngày càng ghét Đại Ngọc Nhi. ><|||
     
  5. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Máy cùi của ta bị lỗi win, ráng làm hết trước khi nó dở chứng mất hết chương. :'(
     
  6. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 30: Ở quan ngoại.

    Ban đêm tuyết và gió làm người ta lạnh run người. Tuy rằng Ngô Danh đã chuẩn bị kế hoạch về Đại Minh từ sớm nhưng mẫu thân của hắn thân thể suy yếu, khó tránh khỏi sự truy tìm của binh lính ở Khoa Nhĩ Thấm, nên bọn họ di chuyển rất khó khăn. Ngô Dụng ở thảo nguyên rất lâu rồi, được ăn thịt uống sữa mỗi ngày nên thân hình cũng rất cường tráng, có thể chống chọi được với gió lạnh.

    "Tổ mẫu, con cõng người." Ngô Dụng thấy mẫu thân đang cố sức đỡ lão nhân gia dậy, để nhanh chóng rời khỏi Khoa Nhĩ Thấm nên Ngô Dụng xoay người cõng tổ mẫu trên lưng. Ngô thị lấy trong bọc ra một chiếc áo choàng choàng lên người lão nhân.

    "Đây là do cách cách đưa cho, nàng nhận ra điều gì đó nên mấy ngày trước đưa vài thứ cho mình." Vẻ mặt Ngô thị hiện lên vẻ cảm động. Cáp Nhật Châu Lạp ngoại trừ là cách cách ở Mông Cổ thì không có lỗi gì nữa. Nàng lương thiện, thích nghe về lịch sử Đại Minh, có khi làm Ngô thị sinh ra vài phần nghi hoặc, có phải nàng là người Hán không.

    Ngô Dụng đứng dậy, hít một hơi dài, sải bước đi về phía trước. Ngô Danh đỡ thê tử của mình, trách nhẹ: "Nếu đã rời Khoa Nhĩ Thấm thì nàng còn nhắc đến cách cách làm gì? Dù sao thì cũng là cách cách ở Mông Cổ, không giống chúng ta, Đại Minh mới là cố hương."

    "Lão gia nói đúng." Ngô thị vội mở miệng, lúc này Ngô Dụng mới thấp giọng nói: "Phụ thân, Cáp Nhật Châu Lạp, không, Hải Lan Châu từng nói người Hán với người Mông đều giống nhau, không khác gì cả, chỉ là ở tại những nơi khác nhau thôi."

    "Lời này nàng cũng có thể nói ra." Ngô Dụng cùng nàng cũng sống nhau sao? Những lời này hắn khắc sâu vào tận đáy lòng.

    Đi suốt một đêm, rốt cuộc cả nhà Ngô Danh cũng đã rời khỏi thảo nguyên đi đến Liêu Đông, nơi này là địa bàn của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Đi đến Kiến Châu, Ngô Dụng tò mò xem xét cuộc sống của người Hán ở đây, nhìn thấy trang phục rách rưới, vẻ mặt lộ ra sự đau khổ, hoặc là nịnh nọt người người Bát Kỳ nếu muốn sống. Trong lòng xúc động cả ngàn vạn lần, đây là kẻ địch lớn nhất của Đại Minh sao? Chỉ bằng tác phong của người Nữ Chân (Mãn Châu) thì bọn họ vĩnh viễn không có ngày vượt qua được biên quan.

    Trong khách điếm, một nhà Ngô Danh chỉ rửa mặt chải đầu. Ngô Dụng nghe thấy người ta rảnh rỗi bàn luận về tứ đại bối lặc, hơn nữa còn nhắc đến Hoàng Thái Cực, Ngô Danh đứng lặng một hồi.

    "Thật ra nếu không phải Hoàng Thái Cực bối lặc nghĩ ra cách thì không thể chiếm được thành nào cả." "Đúng đó, hắn xử lý lương thảo cũng rất thỏa đáng."

    "Phụ thân? Ngô Dụng đưa điểm tâm lên, nhẹ giọng hỏi: "Cha nghĩ gì thế, nếu không gặp rắc rối gì thì vài ngày nữa chúng ta có thể trở về nhà rồi."

    "Hoàng Thái Cực, người này rất mưu lược, nghe nói hắn là người duy nhất của Nỗ Nhĩ Cáp Xích biết chữ."

    "Nàng cũng nói qua, Hoàng Thái Cực là người trí dũng kiệt xuất." Ngô Dụng hoàn toàn đồng ý, nãy vừa nói đến tứ đại bối lạc, bọn họ hiểu rõ vì sao Nỗ Nhĩ Cáp Xích có thể cùng Đại Minh tranh giành Liêu Đông.

    Sau khi ăn xong, cả nhà Ngô Danh lại tiếp tục xuôi về hướng nam, trong chuyến đi có vài người giống như người Hán bị lưu lạc bên ngoài, bọn họ đều muốn vào thành để trở về Đại Minh. Ngô Danh cảm thấy những người này rất đáng thương nên đã đem lương khô chia cho bọn họ, cùng nhau tránh né người Nữ Chân tìm cách vào thành.

    "Giao chiến ở Trữ Viễn Thành, chúng ta giống như người chạy nạn vậy, rất có khó vào thành, có thể bọn họ sẽ tưởng rằng chúng ta là gian tế mà giết chết." Sắc mặt vàng vọt, thân hình gầy yếu, một người trung niên lấy lương khô từ tay Ngô Danh nói: "Các ngươi từ thảo nguyên đến đây? Thấy cách ăn mặc này của các ngươi xem ra ở thảo nguyên không tồi. Thấy tiểu ca thân hình mạnh khỏe không giống như người Hán nha."

    "Ta là người Đại Minh, không phải người Mông Cổ." Trong lòng Ngô Dụng căm tức, cho hắn ăn mà hắn còn nhiều lời như thế. Người nọ liếm lương khô còn sót lại trên tay, thở dài: "Xem ra tiểu ca chưa trải qua đau khổ, chỉ cần yên bình thì làm chó cũng được, các ngươi chắc không hiểu được. Người Đại Minh xem người lưu lạc như chúng ta là phản tặc là vì đâu? Ngoại trừ Hoàng Thái Cực ra thì những người khác xem chúng ta không bằng heo chó. Lần này liều mạng, nếu đi qua được Trữ Viễn Thành, dù cho bị bắt giam thì chúng ta cũng là người Đại Minh."

    Những người đồng hành liên tục gật đầu, trong ánh mắt lộ ra tia không cam lòng. Ngô Danh âm thầm thở dài, thân ở trong lúc loạn thế chỉ muốn lo cho mình, đúng là không thay đổi. Đại Minh không hề tiếp nhận những người khốn khổ? Bọn họ đều là người Hán mà, trong lòng Ngô Danh nổi lên sự mê man. Bên tai vang lên câu hỏi của Hải Lan Châu: Người Hán thì sao? Người Mông Cổ thì thế nào?'

    Tránh được sự đuổi bắt, cuối cùng bọn họ cũng đang ở nơi cách Trữ Viễn Thành mười dặm. Núi non trùng điệp, có thể thấy những người canh giữ Trữ Viễn Thành đứng ở giữa, có rất nhiều người đứng với tư thế làm quan. Ánh nắng chói mắt che đi những khẩu pháo trên thành, đây mới chính là cánh cửa ngăn cản vào thành lợi hại nhất, chắc Nỗ Nhĩ Cáp Xích đã ở dưới đây chịu rất nhiều đau khổ.

    Ngô Dụng sờ soạng cung tiễn bên hông, Hải Lan Châu, ta phải trở về Đại Minh, duyên xem như đã hết. Rút cung tên ra muốn bẻ gãy lại nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa chạy đến. Chẳng mấy chốc có thể thấy bụi đất mịt mù, một người mặc áo giáp Đại Minh chạy đến.

    Nắm dây cương, nhìn mười người trước mặt, ngạo mạn mở miệng: "Các ngươi muốn vào thành?"

    Một vài người quá sợ hãi, vốn đã quen làm nô dịch nên quỳ xuống đất dập đầu cầu xin: "Quan gia, tiểu nhân là người Hán, ngày đem mong ngóng có thể quay về Đại Minh" " Quan gia, ngàn vạn lần cầu xin người hãy thương cho tiểu nhân, cho tiểu nhân vào thành đi, tiểu nhân nguyện vì người mà làm trâu làm ngựa."

    Ngô Danh tuy rằng biết tiến biết lùi, nhưng lại có vài phần khí chất của thư sinh, chắp tay hành lễ nói: "Đại nhân, ta là người đọc sách nhưng lại phải lưu lạc bên ngoài, thỉnh đại nhân chấp thuận cho vào thành."

    "Hừ, người đọc sách? Nhìn giống như ngươi còn là thư sinh?" Vẻ mặt của đầu lĩnh tướng quân lộ vẻ khinh thường, trêu đùa: "Ngươi là thư sinh nhưng sống ở bên ngoài, chắc ngươi đã sớm quên tổ tông"

    "Đại nhân nói gì vậy." Ngô Dụng tức giận, mặc dù Ngô Danh giữ chặt nói: "Chúng ta chưa từng quên mình là người Đại Minh, nếu khi xưa có thể tham gia quân ngũ thì sao có thể lưu lạc?"

    "Ngươi, đi đi." Tướng quân chỉ Ngô Dụng kêu đi đi. Ngô Dụng ở trên thảo nguyên đã rất có bản lĩnh, đưa tay nắm lấy roi ngựa, túm hắn xuống ngựa. Tổng binh ngã khỏi ngựa, tạo thành một hố to.

    Mọi người nhìn thấy tư thế khó coi cửa hắn, liền che miệng cố gắng nén cười. Trên mặt Ngô Dụng mang theo sự đau đớn, người như vậy mà là tướng quân? Là tổng binh? Còn đấu không lại một người bình thường ở Khoa Nhĩ Thấm, khó trách Nỗ Nhĩ Cáp Xích dám thường xuyên xuôi nam, tướng sĩ không phải bảo vệ Đại Minh sao? Ai nói vậy? Đúng rồi, chính là Hải Lan Châu.

    "Ngươi, ngươi chính là gian tế của Hoàng Thái Cực." Tướng quân đi lên, nắm lấy áo Ngô Dụng, nổi giận nói: "Ngươi có người phái ngươi đến dọ thám tin tức đúng không? Ngươi muốn vào Trữ Viễn Thành?"

    "Không phải, ta không biết Hoàng Thái Cực là ai?" Ngô Dụng phản bác, Ngô Danh bước lên phía trước nói: "Đại nhân, chúng ta không phải gian tế".

    Ngô thị cũng tiến lên hành lễ van xin, tướng quân thấy Ngô thị xin đẹp, bọn họ đã lâu không thấy nữ nhân xinh đẹp như thế sao có thể bỏ qua?

    "Người đâu, bắt bọn họ lại cho ta, ta muốn thẩm vấn" Lời này vừa nói ra, binh sĩ tiến lên giữ chặt mọi người. Có vài người giãy ra muốn chạy trốn, thậm chí đánh binh sĩ. Bọn họ hiểu được nếu bị bắt lại thì thập tử nhất sinh, như vậy thà ở bên ngoài ít ra còn có hy vọng.

    Tổng binh thấy bọn họ dám phản kháng, lửa giận ngút trời, rút đao cao giọng nói :" Ta thấy bọn họ liền biết là gian tế, quả thật đúng mà. Người đâu, ngoại trừ phụ nữ và trẻ em còn lại bắt sống hết.

    "Vâng, đại nhân." Việc này đối với bọn họ quả thật không quen. Từ rất lâu Trữ Viễn Thành đã không phát lương, bọn họ phải dựa vào tống tiền mà sống qua ngày, nhiệt liệt rút dao hưởng ứng.

    "Dừng tay lại." Ngô Danh lớn tiếng la lên, đau lòng nói: "Tất cả mọi người là con dân Đại Minh, không được động tay..." Lời nói còn chưa dứt, đã bị người ta xô ngã. Một người hướng hắn bổ tới, Ngô Dụng cùng tổng binh giao chiến, không rảnh chiếu cố, sợ hãi nói: "Phụ thân, phụ thân."

    Ngô thị đột nhiên nhào vào người Ngô Danh, chắn trước thanh đao. Máu tươi chảy đỏ quần áo Ngô Danh, suy yếu nói: "Lão gia, người... Không có chuyện gì... Là tốt rồi... Đây là Đại Minh sao, thiếp muốn sống... Thảo nguyên."

    "Phu nhân, phu nhân." Nước mắt của Ngô Danh chảy xuống, Ngô Dụng đá bay tổng binh, ngửa mặt lên trời thét: "Mẫu thân, mẫu thân." Hoàn hồn nhìn lại thấy tổ mẫu cũng nằm trong vũng máu. Trong mắt Ngô Danh phiếm hồng, không bao giờ... Hai tay đoạt lấy đao, hung hăng chém vào người tổng binh giống như bị ma nhập, mất hết lí trí. Nhưng chưa chém được đã bị binh lính giữ lại? Một hồi liền bị yếu thế.

    Ngô Dụng bảo vệ cha mình, binh lính chạy đến chạy lui. Không biết qua bao lâu, nghe giống như tiếng vạn mã chạy đến. Khói mây cuồn cuộn, hoàng kỳ tung bay

    "Đại nhân, Hoàng Thái Cực đuổi đến, chúng ta làm sao bây giờ?" Binh lính dừng tay lại, lúc này mới nhớ Hoàng Thái Cực đang ở phía sau bọn họ, tổng binh vội vàng lên ngựa, phất tay nói: "Đi, đi mau, chúng ta phải đến Trữ Viễn Thành bẩm báo chiến sự, những người nãy hãy để cho Hoàng Thái Cực đi."

    Sờ vết thương trên tay, tổng binh nhe răng cười với Ngô Dụng: "Coi như ngươi may mắn" Rồi cưỡi ngựa chạy đi.

    Ngô Dụng mất hết sức lực, ngồi phịch xuống đất, thấy dưới đất toàn vết máu, không tự giác nói: "Đây là hận thù sao? Vì sao? Rốt cuộc là vì sao? Đây là Đại Minh trong lòng ta sao?"
    ________________________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/11/14
    bupbecaumua thích bài này.
  7. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    => "Vâng, đại nhân."
     
  8. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chết mất. >"<
     
  9. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 31: Lại có thu hoạch

    Tiếng vó ngựa ngày càng gần hơn, có khoảng năm trăm nhân mã đến. Họ mặc áo giáp màu bạc, trên đầu đội nón cùng màu, màu da đỏ sậm. Một người mặt mày anh tuấn, thân hình to lớn như dũng mãnh đi đến trước mặt bọn Ngô Danh.

    Nhìn mặt đất còn vết máu chưa khô, còn vài ngươi sống nhưng vẻ mặt lại toát lên vẻ sợ hãi, những người vừa đến không để ý đến bọn họ. Nhìn phong hỏa đài trên Trữ Viễn Thành thấy quân Minh lu bu công việc, sắc mặt cứng đờ, tỏ vẻ không cam lòng thở dài: "Trữ Viễn Thành, Trữ Viễn Thành, sẽ có một ngày Hoàng Thái Cực ta bước lên tường thành."

    "Chủ tử, có thể tấn công thành Thẩm Dương đã là đại thắng rồi, nếu không phải vì mưu lược của ngài thì sao chúng ta có thể thắng?"

    "Lời này không đúng, là do phụ hãn anh minh, các tướng sĩ thiện chiến thôi." Hoàng Thái Cực hiểu lúc này không phải là lúc tranh giành công lao, nhưng mà đối với đại thắng vừa rồi hắn rất hài lòng. Ít ra thì bây giờ Liêu Đông, Hậu Kim cùng Đại Minh có thể đứng ngang hàng nhau rồi, chỉ khi chiếm được Thẩm Dương thành thì Hậu Kim mới có thể dẫn trước một bước.

    "Còn những người Hán chạy nạn thì thế nào?" Hoàng Thái Cực nhìn thoáng qua hơn mười Hán nhân, nhẹ nhàng vung tay, quay đầu ngựa chuẩn bị về doanh trại. Tùy tùng tự nhiên sẽ hiểu, xoay người xuống ngựa, rút đao dưới thắt lưng đi đến chỗ Ngô Danh.

    Ngô Danh lắc đầu cười khổ, sớm biết hôm nay tang mẫu tang thê, nếu còn ở lại Khoa Nhĩ Thấm thì... Trong ánh mắt phiếm hồng của Ngô Dụng khiến người ta nhìn vào cảm thấy sợ hãi, phải bảo vệ phụ thân. Hắn lấy cung tiễn mà Hải Lan tặng ra, định cùng binh lính quyết đấu. Trên người lộ ra khí thế áp đảo làm bọn họ không dám đến gần.

    "Này, ngươi là Hán nhân? Sao nhìn không giống?" Có một người lính hỏi Ngô Dụng.

    "Đúng vậy, ta là Hán nhân." Ngô Dụng giương cung chuẩn bị bắn tên, hắn nhất quyết sẽ không buông tay chịu trói. Bọn họ nói câu đó tất nhiên là muốn Hoàng Thái Cực nghe được. Hoàng Thái Cực một lần nữa ghìm cương, ngồi trên ngựa cao to híp mắt nhìn Ngô Dụng.

    Cung tên trong tay hắn không phải Hán nhân có thể có được, nó đến từ Mông Cổ. Hoàng Thái Cực ngờ vực, chẳng lẽ bọn họ từ Mông Cổ trốn tới đây?

    "Đợi một chút." Thị vệ lùi sang một bên. Ngô Danh hoàn toàn xuất hiện trước mắt Hoàng Thái Cực. Ngô Dụng không hề sợ hãi trợn mắt nhìn Hoàng Thái Cực. Ngô Danh lau nước mắt, mình không thể để chính mình và con xảy ra chuyện được, mình là con trai độc đinh của cả nhà. Hắn nhẹ nhàng đẩy Ngô Dụng ra, chắp tay nói: "Chúng ta ở Mông Cổ kiếm ăn, không ngờ lại bị quân Minh cướp giết. Mong người giơ cao đánh khẽ tha cho tiểu nhân một mạng."

    Trong lòng Ngô Dụng cảm thấy xấu hổ và giận dữ. Hắn không còn khí thế của người từng ở thảo nguyên nữa. Hiện tại hắn chỉ hận chính mình vô dụng, không thể bảo vệ được phụ mẫu và tổ mẫu. Để mẫu thân và tổ mẫu phải chết dưới đao của quân Đại Minh, phụ thân phải khom người nịnh bợ. Ngô Dụng? Ngươi lấy tên này đúng rồi.

    "Mông Cổ? Các ngươi đến từ Khoa Nhĩ Thấm?" Hoàng Thái Cực thay đổi sắc mặt, càng để tâm đánh giá bọn họ. Chỉ có ở Khoa Nhĩ Thấm mới có thể đối xử với nô lệ một cách tử tế, không còn nhìn ra Ngô Dụng là Hán nhân nữa, hắn rất giống người Mông Cổ.

    Trong lòng Ngô Danh giật mình hoảng hốt, quả thật Hoàng Thái Cực rất sắc bén. Ngô Danh quỳ trên mặt đất nói: "Trại Tang bối lạc rất hiền lành. Nhưng tiểu nhân có nỗi khổ riêng, mẫu thân nhớ nhà nên mới cho tiểu nhân trở về Đại Minh, không ngờ bây giờ lại thành như thế này, thật hổ thẹn với ân điển của bối lặc gia."

    "Ngươi đã là người của Khoa Nhĩ Thấm..." Bỗng nhiên Hoàng Thái Cực dừng nói, ánh mắt nhìn cuốn sách chăm chú, miệng lẩm nhẩm, những chữ viết trên đó trông rất quen. Hoàng Thái Cực vội vàng xoay người xuống ngựa, mọi người giật mình kinh ngạc, hắn cúi người nhặt lên một quyển sách. Trên quyển sách còn lưu lại vài vết máu, nhẹ nhàng cầm lên xem cẩn thận. Sát khí trên mặt chậm rãi tiêu tan, ánh mắt lộ ra sự may mắn.

    Hoàng Thái Cực nhanh chân đi đến, không quan tâm Ngô Dụng đang lấy cung tên nhắm mình bắn, quỳ trước mặt Ngô Danh, tự tay nâng hắn dậy, nói lớn: "Người chính là Phạm Trình, Phạm tiên sinh sao? Ta tìm người lâu lắm rồi, cuối cùng cũng tìm thấy người."

    "Bối lạc gia, tiểu nhân không dám nhận." Ngô Danh giật mình. Thứ nhất, hắn không nghĩ đến sao Hoàng Thái Cực có thể biết hắn. Thứ hai, hắn không đoán được rằng mình sẽ được kính trọng như thế này. Điều này đối với người đã chịu đựng nhục nhã ở Mông Cổ cùng Đại Minh mà nói thì hắn đã có chút tự tôn của mình.

    Hoàng Thái Cực nắm chặt tay Phạm Trình, vui sướng nói: "Lúc trước ta thấy được văn kiện mà tiên sinh viết để phê bình khai quốc hoàng đế của Minh triều - Chu Nguyên Chương. Khi đó ta cầm không buông, ta thấy đạo lý, kế sách trong đó rất hay, tiên sinh quả nhiên là người có tài."

    "Không dám, không dám." Lúc này Phạm Trình mới hiểu được lý do. Lúc trước bị buộc phải rời Đại Minh, mất đi bộ sách, không ngờ bộ sách này đều nằm trong tay Hoàng Thái Cực, quả thật là ý trời."

    "Người đâu, chuẩn bị quan tài, an táng thê tử cùng mẫu thân của tiên sinh." Hoàng Thái Cực phân phó tùy tùng. Ngô Dụng chậm rãi buông cung tên, quỳ gối bên xác mẫu thân cùng tổ mẫu, cắn chặt môi, không nghe thấy tiếng khóc nhưng từng giọt nước mắt tuôn xuống, thì thào nói: "Hải Lan Châu, đây là mối thù mà ngươi nói sao? Uổng công ta là người Hán mà không bằng một cách cách của Mông Cổ. Ngươi có thể nhìn thấu mọi chuyện, thì ra ngươi có ý này nên mới đưa cung tên cho ta. Nhưng ta lại không thể bảo vệ mẫu thân cùng tổ mẫu, ta... Ta."

    Lỗ tai Hoàng Thái Cực giật giật, Hải Lan Châu? Nàng là cách cách của Khoa Nhĩ Thấm? Lấy lại tinh thần, Hoàng Thái Cực thở dài nói: "Phạm tiên sinh, người Nữ Chân chúng ta không giết người vô cớ. Đại Minh không phải chỉ có người lương thiện, chỉ khi nào bình định thiên hạ mới không xảy ra chuyện người chết vô cớ. Tiên sinh có nguyện phò trợ ta không?"

    Phạm Trình do dự, hắn là người Hán không thể chấp nhận giúp đỡ thát tử được. Nhưng Hoàng Thái Cực rất chân thành, nếu như mình không đồng ý thì hai phụ tử chắc chắn sẽ chết. Nhưng hắn cũng không có lòng tin mình có thể giả vờ thuần phục Hoàng Thái Cực rồi sau đó làm phản. Hoàng Thái Cực không phải là Trại Tang.

    Đang do dự không biết phải nói sao, nhưng Hoàng Thái Cực cũng không ép buộc hắn. Phạm Trình không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của mình. Ánh mắt chợt lóe, bây giờ phải làm cho hắn thật lòng muốn quy phục, không phải chỉ cần hắn giúp mình tính kế giành hãn vị mà còn phải giành cả giang sơn Đại Minh.

    Tùy tùng đem xác của mẫu thân cùng thê tử của Phạm Trình đặt vào trong quan tài, để trên xe ngựa. Hoàng Thái Cực đi qua Phạm Trình, đi đến chỗ quan tài, vẻ mặt đau khổ: "Phạm lão phu nhân, Phạm phu nhân, vĩnh biệt hai người. Ta - Hoàng Thái Cực nhất định sẽ vì hai người mà trả mối hận này."

    "Bối lặc gia, ta không đảm đương nổi." Phạm Trình cảm động, thấy Hoàng Thái Cực rút bảo đao Nỗ Nhĩ Cáp Xích ban tặng, cắt một đường trên ngón tay. Giọt máu tươi chảy ra, lớn tiếng nói: "Hôm nay không có gì để tế, ta nguyện lấy máu để tế."

    "Hoàng Thái Cực bối lặc, ta... Ta.. Xin bái kiến người." Phạm Trình vén vạt áo hành lễ. Khóe miệng Hoàng Thái Cực cong lên, nâng hắn dậy, cảm động nói: "Được tiên sinh trợ giúp đó là vận may của ta. Tiên sinh yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với Hán nhân."

    "Phạm Trình nhất định sẽ dùng toàn lực phò trợ người." Hoàng Thái Cực nghe xong rất vui, tự mình đỡ hắn lên ngựa. Sau đó mới leo lên ngựa, quay lại nhìn Trữ Viễn Thành, trên môi lộ ra ý cười, phất tay nói: "Quay về doanh trại."

    Phạm Lễ chậm rãi nhắm mắt lại, ngồi trên ngựa. Hắn đã không muốn quay về Đại Minh nữa, nắm lấy dây cương, theo phụ thân đi đến Liêu Đông. Khi hắn gặp Hải Lan lần nữa, thì mọi chuyện đã rất khác rồi.
    _____________________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/11/14
    bupbecaumua thích bài này.
  10. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Toàn lỗi ta beta rầu mà. ><|||
     
  11. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 32: Người đến từ Kiến Châu
    Dịch giả: Chí Tôn Yên Yên
    Hiệu đính: bupbecaumua

    Ngô Danh đã rời khỏi thảo nguyên hai năm, tuy rằng Khoa Nhĩ Thấm còn rất nhiều Hán nhân học thức phong phú nhưng Hải Lan không đến chỗ bọn họ để học. Bố Mộc Bố Thái có lòng tốt tìm người dạy Hải Lan nhưng lại bị nàng lạnh nhạt từ chối.

    Từ đầu đến cuối Hải Lan chỉ xem một mình Ngô Danh là tiên sinh. Lại thêm việc nàng đã biết rõ cầm kỳ thi họa cùng với những gì học được ở hiện đại thì Hải Lan cảm thấy đủ dùng rồi. Hải Lan không muốn trở thành tài nữ, nàng học thi họa là để giải sầu, hiện tại không làm cho người ngoài nghi ngờ là tốt nhất.

    Thời tiết đầu xuân, sáng sớm những giọt sương còn đọng trên cỏ. Hải Lan hít một hơi, mùi bùn đất nhưng rất trong lành, cảm thấy như mình đã hòa nhập với thiên nhiên, coi như đây là lợi ích của việc xuyên qua đi. Nàng đặt ngón tay lên môi, huýt một tiếng, một đôi chim màu xám xuất hiện trên bầu trời, lộ ra vẻ oai hùng. Chúng nó bay nhanh xuống, lượn vài vòng quanh đầu Hải Lan rồi mới hạ xuống, đậu trên cánh tay nàng. Ô Mã đi lên bọc chân nó lại. Hải Lan khẽ vuốt cánh chim ưng, nhỏ nhẹ nói: "Các ngươi bay chưa đủ sao? Ta thật hâm mộ các ngươi, có thể tự do bay đến mọi nơi."

    "Cách cách, tuy đôi chim ưng này không bằng diều hâu, nhưng vẫn rất hiếm có, nếu người không mở miệng thì chắc chắn thế tử cũng không cho người khác đâu?"

    "Diều hâu? Nhìn chúng rất tốt nhưng lại rất hung hãn." Hải Lan cảm thấy chim ưng có thể nghe hiểu tiếng người nên ánh mắt hiện ra sự khinh thường. Đôi chim ưng bám chặt tay Hải Lan giống như để chứng minh với chủ nhân chúng nó không hề thua kém diều hâu. Hải Lan sờ trán tụi nó, cười nhẹ: "Ta thích các ngươi, nếu ai đưa diều hâu tới đây ta cũng không cần."

    Đôi chim ưng đắc ý kêu lên một tiếng phá vỡ sự im lặng của thảo nguyên. Hải Lan để bọn nó vào lồng sắt rồi đi đến nhà bạt của mình. Người của Khoa Nhĩ Thấm nhìn thấy nàng liền tươi cười nói: "Cáp Nhật Châu Lạp cách cách sớm tốt lành" " Cách cách lại đi ngoạn ưng sao?"

    Hải Lan mỉm cười gật đầu, đây là lúc mọi người bận rộn nhất. Phải cho dê ăn cỏ khô rồi lấy sữa. Trở về lều của mình, Ô Mã bưng nước ấm lên, khăn mặt đặt cạnh đó, thả vào thau nước vài cánh hoa, sau đó giúp Hải Lan rửa mặt chải đầu.

    Hải Lan không dùng khăn lau bọt nước còn đọng lại trên mặt, nàng ngồi ở bàn trang điểm dùng tay vuốt hai má. Đầu mùa xuân ở thảo nguyên gió thổi rất lớn, làm như vậy để dưỡng ẩm cho da, phòng ngừa da bị khô.

    Nhìn vào gương đồng thấy không rõ ràng, Hải Lan bỗng dưng nghĩ đến khi nào mới có gương bằng thủy tinh để dùng? Chờ cho nước trên mặt khô đi, Hải Lan ghé mặt sát vào gương đồng, gương mặt của nàng ngày càng xinh đẹp. Đôi mắt phượng, đôi mi dài thanh tú như trong tranh, lông mi thật dài, mũi nhỏ nhắn cao thẳng, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp.Nhưng làm người ta ước ao đó là làn da trắng nõn. Hải Lan thật vừa lòng với dung mạo ở kiếp này của mình, có thể nói là còn đẹp hơn ở hiện đại nữa.

    "Ở thảo nguyên Mông Cổ này, không, mà ngay cả Đại Kim, nô tỳ chưa thấy ai xinh đẹp như cách cách." Trên mặt Ô Mã lộ ra sự kiêu ngạo, nghĩ lại thì mấy năm nay Hải Lan rất cẩn thận. Âm thầm lắc đầu cười, chưa bao giờ Ô Mã thấy một cô nương thích làm đẹp mà lại cẩn thận như Hải Lan.

    "Cách cách, theo như lệnh của người làm thành son." Ô Mã cầm lấy hộp nhỏ bằng gỗ lim. Hải Lan mở ra, bên trong là son môi màu đỏ, thoảng nhẹ mùi hoa. Nàng vừa lòng gật đầu, ngón tay chấm chút son rồi chạm lên môi, mím môi để cho son đều hơn. Sau đó lấy ra một chiếc bình nhỏ, đổ ra một chút nước hoa, chà sau cổ.

    "Làm mấy thứ này rất tốn công, trân châu, hoa, tinh dầu, ai có thể nghĩ ra chứ".

    "Rất đáng giá, không phải sao?" Hải Lan thích chưng diện, cũng không muốn đối xử tệ với bản thân mình, nhưng ở hiện tại nàng cũng rất thích chăm chút cho bản thân. Ở hiện đại mọi sản phẩm đều có hóa chất công nghiệp, nhưng chuyên môn của Hải Lan lại là điều chế mỹ phẩm nên mới có thể ở thời đại này mà tạo ra đồ trang điểm. Ngoại trừ việc thích sạch sẽ thì nàng cũng không muốn làm cho bản thân mình nồng nặc mùi thơm.

    Dùng xong điểm tâm, Hải Lan chống cằm suy nghĩ hôm nay nên làm gì thì tỳ nữ của Khất Nhan vén trướng liêm đi vào, chỉ đứng ở ngoài cũng có thể ngửi được mùi hương không giống những nơi khác. Hơn nữa nơi đây rất sáng sủa, âm thầm khen ngợi, vẫn là Cáp Nhật Châu Lạp cách cách rất tinh tế, chẳng trách ai cũng muốn đến đây ngồi. Cáp Nhật Châu Lạp cách cách từng giúp Khất Nhan thị trang trí nhà bạt, khiến cho bối lặc gia thường lui đến đó, nhưng vẫn không bằng nơi này, cũng không cần nói về nhà bạt của Bố Mộc Bố Thái cách cách, khác nơi này một trời một vực.

    "Cáp Nhật Châu Lạp cách cách, người từ Kiến Châu đem đồ đến, phúc tấn gọi người đến đó." Tỳ nữ quỳ xuống hành lễ, Hải Lan buông tay, trong ánh mắt lộ ra sự suy tư, nhẹ giọng nói: "Cô cô phái người đến?"

    "Đúng như vậy, Triết Triết phúc tấn tặng rất nhiều vật phẩm quý giá, phúc tấn biết người thích nên cố ý cho nô tỳ đến gọi người."

    "Muội muội cũng đến rồi sao?" Hải Lan không tin Triết Triết lại trở về tặng quà, nhất định là có mục đích gì đó, nàng mười bốn tuổi rồi, có phải hay không Triết Triết có ý đồ gì? Gõ trán, không đúng, hiện giờ nàng ta chỉ là trắc phúc tấn, ở trên còn có đại phúc tấn, làm gì tới lượt nàng ta làm chủ?

    "Bố Mộc Bố Thái cách cách cũng đã đến rồi, người cũng mau đến đó đi?" Tát Nhân nghĩ đến chuyện mình chưa thông báo với Bố Mộc Bố Thái mà nàng ta đã đến thỉnh an Khất Nhan thị. Không biết phải trùng hợp hay không, bởi bình thường nàng ta đâu có đi thỉnh an sớm như vậy.

    Hải Lan liếc nhìn Ô Mã rồi đứng dậy đi vòng qua bình phong, đi vào trong thay quần áo. Ô Mã biết ý, đem ra hà bao đưa cho Tát Nhân kia, hạ giọng hỏi: "Người hầu luôn ở bên cạnh Triết Triết phúc tấn sao?"

    Tát Nhân muốn từ chối, sau đó nhận lấy, vừa cầm đã biết trong đó đựng mấy viên châu, sau đó Tát Nhân nói nhỏ: "Là người rất thân tín, so với lúc ở Khoa Nhĩ Thấm thì đã may mắn rất nhiều. Mọi người đều kì vọng vào nàng ta, lúc trước còn rất thân thiện nhưng bây giờ nhìn rất cao ngạo."

    "Ngươi cũng đừng để trong lòng, nghe nói Hoàng Thái Cực bối lặc đã đánh thắng Trầm Dương thành rồi? Điều đó cũng khó tránh khỏi." Ô Mã nhẹ giọng khuyên bảo, tát nhân gật đầu, nhìn Hải Lan đang ở bên trong, hạ giọng nói nhỏ với Ô Mã: "Nghe nói nàng ta cũng hầu hạ Hoàng Thái Cực bối lặc, không biết là thật hay giả."

    Mặc dù Hải Lan đang thay quần áo, nhưng cũng áp tai lắng nghe. Nghe đến đây bỗng cảm thấy ghê tởm. Hoàng Thái Cực đúng là không tha ai cả, Triết Triết thật hiền lành. Âm thầm suy nghĩ phải biểu hiện thế nào mới tốt. Nàng đã lớn rồi, trước sau cũng phải lập gia đình. Không cần suy nghĩ đến Lâm Đan Hãn nhưng nghĩ đến Hoàng Thái Cực lại nổi da gà. Hay là gặp rồi hãy tính, song châu của Khoa Nhĩ Thấm sao có thể thua kém chứ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
    Gió về miền xuôi thích bài này.
  12. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    => thiếu đóng ngoặc kép.
    => thừa ngoặc kép.
    Hu hu có phải máy tính nàng có vấn đề không, toàn chỗ đã sửa mà, lại còn lỗi mới nữa. ~.~
     
  13. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Máy ta chưa rinh đi sửa, nhưng mà ta thấy word xài bình thường mà. Òa òa. :((
     
  14. Gió về miền xuôi

    Gió về miền xuôi Gà con

    Bài viết:
    13
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    38
    GSP:
    Ap
    Chờ đợi là hạnh phúc, hihi. Cám ơn các bạn đã dịch.
     
  15. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    :x:x:x:x:x
    Dạo này người beta gặp sự cố máy móc nên chưa có chương mới cho các bạn. Mong các bạn thông cảm.
     
    Gió về miền xuôi thích bài này.
  16. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 33 : Dò xét tâm tư
    Dịch giả: Chí Tôn Yên Yên
    Hiệu đính: bupbecaumua

    Hải Lan mặc Mông bào màu đỏ, đeo hoa tai trân châu, trên đầu cài trâm, hoa tai phát ra châu quang làm da thịt nàng trông như càng trắng nõn, mềm mại hơn.

    "Cáp Nhật Châu Lạp cách cách, thật sự là..." Tát Nhân không nói nên lời, không biết phải khen như thế nào mới đúng. Hải Lan lạnh nhạt cười, có câu nhất bạch che tam xấu, làn da thật sự rất quan trọng.

    Hải Lan cùng Ô Mã đi vào nhà bạt của Khất Nhan thị, nghe thấy tiếng cười của nữ nhân, dừng lại ở trước của nhà bạt, có thể nghe rõ ràng tiếng của Bố Mộc Bố Thái.

    "Cách cách, người không đi vào sao?" Tát Nhân ở bên cạnh lưỡng lự. Hải Lan mỉm cười, âm thầm lắc đầu, đây không phải là chuyện nàng đã sớm đoán được rồi sao? Sao lại có thể bỏ qua cơ hội này được?

    "Mẫu thân." Vén trướng liêm lên, Hải Lan nhẹ nhàng đi vào. Bên trong mọi người im lặng, nhìn ra ngoài trướng liêm thấy một tiểu cô nương mười bốn tuổi thân hình cao gầy, ngũ quan tinh xảo, da trắng như tuyết, xung quanh nàng như tỏa ra ánh nắng ban mai... Khóe mắt ẩn chứa nụ cười thản nhiên, mặc bộ trang phục màu đỏ giống như ngọn lửa hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

    "Đây là Cáp Nhật Châu Lạp cách cách sao? Vài năm không gặp bây giờ đã xinh hơn rất nhiều." Một người mặc sườn xám màu xanh được khảm lông cáo, cài một đóa hoa màu hồng trên tóc, bên cạnh còn có tơ vàng lay động theo từng bước. Dung mạo miễn cưỡng lắm mới được gọi là thanh tú, nếu nói đẹp nhất là ánh mắt lộ ra sự nhanh nhẹn.

    Hải Lan thấy nàng ta lộ ra vẻ ngạo mạn, dường như rất xem thường Khoa Nhĩ Thấm, hơn nữa ánh mắt nàng ta nhìn mình như đồ vật, trong lòng không vui vẻ gì, lãnh đạm nói: "Ngươi quá khen."

    Khuôn mặt người nọ cứng đờ. Vừa rồi Khất Nhan thị cùng Bố Mộc Bố Thái quá khách khí nên quên mất thân phận của mình là nô tỳ. Hiện giờ Hải Lan không để cho nàng chút mặt mũi nào nên có chút ngại ngùng. Ở phủ bối lặc, nàng không bao giờ bị đối xử kiểu này, dù sao Triết Triết cũng là người được Hoàng Thái Cực sủng ái nhất, hơn nữa nàng cũng đã hầu hạ hắn rồi, cùng lắm hai năm nữa thôi nàng có thể trở thành thứ phúc tấn.

    "Người đừng để ý, tính tình tỷ tỷ rất thẳng thắn." Bố Mộc Bố Thái giữ chặt nàng ta ngồi xuống, Tô Mạt Nhi rất biết nhìn sắc mặt, vội vàng đem sữa lên. Bố Mộc Bố Thái cười nói: "Người cũng nếm thử chút đi, ở xa đã rất lâu rồi không uống sữa từ Khoa Nhĩ Thấm."

    Phụ nhân uống một hơi, khen: "Vẫn là sữa ở Khoa Nhĩ Thấm là ngon nhất, cách cách thật biết lòng ta nha." Bố Mộc Bố Thái cười nhạt, đem điểm tâm đặt lên bàn.

    Khất Nhan kéo Hải Lan, vỗ nhẹ trán nàng, cười: "Cáp Nhật Châu Lạp bị ta nuông chiều quá nên hư, tính tình quá mức ngang ngược."

    "Cáp Nhật Châu Lạp cách cách, cũng là?" Nàng ta bĩu môi, trong lời nói mang theo sự mỉa mai, nhưng thấy ánh mắt đen của Hải Lan hiện ra sự chế giễu, trong lòng hốt hoảng, mới nhớ ra thân phận của mình là nô tỳ, liền thu lại sự ngạo mạn, bắt đầu nói cách khác: "Sao phúc tấn không thương cách cách chứ, đừng nói là người, chỉ nhìn dung mạo đó ai mà không yêu thương? Sao mà có thể để cho cách cách chịu ủy khuất."

    Hải Lan cười nhạt, nàng ta coi như biết điều, nắm tay Khất Nhan thị, trên mặt nở nụ cười chân thành: "Mẫu thân, con ở bên cạnh người là được rồi."

    "Cẩn thận coi chừng người khác chê cười." Tuy rằng ngoài miệng Khất Nhan thị nói như vậy, trong ánh mắt lại tỏ vẻ cưng chiều, ôm Hải Lan vào lòng, nhẹ giọng nói: "Bằng tuổi con mẫu thân đã xuất giá nhiều năm rồi, con cứ như thế này sao mẫu thân có thể yên tâm?"

    "Vậy không lấy phu quân cũng được, con ở với mẫu thân chẳng lẽ không tốt sao?" Hải Lan không thèm để ý, nàng đã từng nghĩ đến, nếu có thể thì gả cho người ở Khoa Nhĩ Thấm cũng được.

    "Chuyện này sao có thể? Con không hiểu, mọi người đều đem con gái gả đi sớm, nếu không phải vì Đại Tế Ti thì bây giờ con đâu còn ở đây."

    "Cáp Nhật Châu Lạp cách cách, tính ra thì tuổi tác cũng lớn, cũng nên lập gia đình rồi." Trong ánh mắt phụ nhân chợt lóe sáng, cẩn thận dò hỏi: "Phúc tấn đã chọn được ai chưa?"

    "Hôn sự của Cáp Nhật Châu Lạp ta không thể quản được, đều do bối lặc gia làm chủ." Khất Nhan giải thích. Lúc này Bố Mộc Bố Thái xen vào nói: "Tỷ tỷ chính là nữ nhân được kính trọng nhất Khoa Nhĩ Thấm, phụ thân sẽ không để cho tỷ tỷ dễ dàng xuất giá, nhưng lại có..."

    Hải Lan biết Bố Mộc Bố Thái muốn nhắc tới Thạc Tắc, nàng mở miệng đánh gãy lời của Bố Mộc Bố Thái: "Đúng rồi, muội muội, nghe nói Thạc Tắc đã giúp Lâm Đan Hãn chiếm lấy Mạc Nam, qua một trận nữa sẽ đến Khoa Nhĩ Thấm cầu hôn, ta chúc mừng muội trước."

    Mặt Bố Mộc Bố Thái đỏ bừng, ngượng ngùng nhìn mọi người, Hải Lan thấy người Triết Triết phái đến trên mặt lộ ra sự tính toán, nên nói tiếp: "Muội muội đừng ngại, muội cũng có thể lập gia đình rồi, tỷ sẽ chuẩn bị lễ vật thật tốt cho muội."

    "Tỷ tỷ, Thạc Tắc không thích muội." Bố Mộc Bố Thái nắm chặt tay, âm thầm làm mình tỉnh táo lại. Hải Lan không có ý định buông tha cho nàng, tiếp tục trêu chọc: "Sao lại không? Muội muội thông minh, thân thể đẫy đà, sao Thạc Tắc không thích? Hơn nữa muội muội cũng là minh châu của Khoa Nhĩ Thấm, phụ thân sẽ không để cho muội chịu ủy khuất."

    Hải Lan nhìn nàng ta hỏi: "Ngươi thấy đúng không? Không có ai xuất sắc như muội muội ta đâu."

    "Song châu ở Khoa Nhĩ Thấm, ở Liêu Dương nô tỳ cũng đã nghe qua." Phụ nhân đè xuống tâm tư, gật đầu đáp, lặng lẽ nhìn Bố Mộc Bố Thái. Tuy không đẹp như Cáp Nhật Châu Lạp nhưng thân hình đầy đặn, không giống Cáp Nhật Châu Lạp nhìn rất yếu ớt nhu nhược.

    Nhớ đến lời nói của chủ nhân, nàng ta đứng lên, trong ánh mắt hiện lên sự xót xa, đi đến bên cạnh Khất Nhan nói: "Triết Triết phúc tấn muốn hôn sự của cách cách phải cẩn thận một chút. Đại Kim cùng Lâm Đan Hãn đang đối đầu nhau, lúc đó chỉ sợ cách cách chịu khổ."

    "Ta hiểu, việc này sẽ bàn lại với bối lặc gia." Khất Nhan thị gật đầu, cho dù mình không biết chuyện chính sự nhưng cũng hiểu được Khoa Nhĩ Thấm với Nỗ Nhĩ Cáp Xích có quan hệ gì. Buông Hải Lan ra, nhẹ giọng hỏi: "Không có tin tức của Triết Triết phúc tấn? Ca ca của muội ấy rất lo lắng."

    "Phúc tấn không cần lo lắng, Triết Triết phúc tấn rất được bối lặc gia sủng ái, nhưng từ lần sảy thai trước không có tin gì cả." Nàng ta nhìn Khất Nhan thị thở dài nói: "Đại Kim muốn dời đô đến Liêu Dương, đó chính là nơi phồn hoa đô hội, châu báu lụa là đều không thiếu. Bối lặc gia là người được đại hãn coi trọng nhất trong tứ đại bối lạc. Triết Triết phúc tấn đến đó tuy vất vả nhưng chắc chắn sẽ hạnh phúc."

    "Triết Triết phúc tấn còn trẻ, chắc chắn sẽ tốt." Khất Nhan thị không khỏi lo lắng, nàng hiểu được ý đồ của Triết Triết, nhưng hai nữ nhi này đều là bảo bối của mình, dù người nào nàng cũng không nỡ. Nhất là Cáp Nhật Châu Lạp, Hoàng Thái Cực đã có đại phúc tấn, sao có thể để cho Cáp Nhật Châu Lạp đi đến đó?

    "Triết Triết phúc tấn thật biết lo xa." Khất Nhan thị cầm lấy bình hoa, làm bộ như cẩn thận xem xét, nhìn hai nữ nhi nói: "Các con thấy thế nào?"

    Hải Lan liếc mắt một cái, bình hoa này không đáng giá, hơn nữa người làm ra nó không tinh tế. Liêu Dương? Là nơi phồn hoa? Mới nghe đến đó Hải Lan muốn cười ra tiếng, thản nhiên nói: "Đại Minh gì đó không thấy là tốt nhất."

    "Tỷ tỷ nói không sai nhưng muội thấy nó rất tinh xảo." Bố Mộc Bố Thái cầm bình hoa tán thưởng, cùng người nọ nói chuyện phiếm đồng thời nghe ngóng chuyện từ Liêu Dương. Người nọ thấy Bố Mộc Bố Thái thích thú, không tự chủ cười, ở trong miệng nàng Liêu Dương chính là một thành lớn không nơi nào có.

    Hải Lan cố nén ý cười, xoay người dựa vào lòng Khất Nhan thị, rầu rĩ bật cười. Khất Nhan thị khẽ lắc đầu vuốt tóc nàng, nữ nhi này phải gả cho nam nhân thế nào mới không ủy khuất đây?
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/12/14
    bupbecaumua thích bài này.
  17. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Đoạn này bị rớt dòng vậy.
     
  18. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chắc bên word online bị cách trang rồi copy qua dính luôn.:-s
     
    bupbecaumua thích bài này.
  19. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Đăng xong kiểm lại chứ, cắp đít đi luôn à. :v
     
  20. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Bình thường là như vậy đó, đọc muốn thuộc luôn rồi. :v
     
    bupbecaumua thích bài này.

Chia sẻ trang này