[Ngôn tình] Hải nguyệt minh châu - Drop - Dạ Huệ Mỹ (Yên Nhi dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Chí Tôn Yên Yên, 22/9/14.

  1. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Hải Nguyệt Minh Châu
    Tác giả: Dạ Huệ Mỹ
    Editor: Yên Nhi
    Hiệu đính: Isui
    Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cung đấu...
    Tình trạng bản gốc: 393 chương + 1 phiên ngoại - hoàn.

    [​IMG]
    Văn án
    Đây là một nơi không có trong lịch sử.
    Đây là một bức họa mạnh mẽ, sống động tựa như dân du mục phi hắc mã trong ánh bình minh. Đây là một vị hoàng đế khai quốc cơ trí hơn người, dù có khóc thì lệ cũng chảy ngược vào trong. Đây là những nhân vật được đưa lên sân khấu diễn một vở tích thủy lưu tình.
    Ở nơi gió nổi mây bay lại xuyên qua thời không.
    Giữa Thần phi Hải Lan Châu cùng Hoàng Thái Cực cuối cùng là tình yêu sao? Mọi chuyện xôn xao đó là do vô tình hay hữu ý. Đó là một đoạn hạnh phúc trong chuyện tình xưa. Tình cảm là thứ trói buộc mạnh mẽ nhất, dù cho thời gian có mạnh như dòng thác chảy xiết cũng không cắt đứt được. Bình minh diễm lệ đã tan đi chỉ còn lại đêm tối, năm tháng trôi cứ trôi, thanh xuân ta khó giữ, hồng nhan dù mỹ miều cỡ nào rồi cũng hóa tro bụi. Đời người chỉ có một lần, đã nắm tay người nào thì hãy dẫn người đó đi đến cuối đường.

     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/15
  2. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Xuyên qua thời không.
    Quân doanh chỉnh tề màu xanh biếc, sau giờ ngọ ánh nắng vô cùng rực rỡ. Phong cảnh trước mắt một mảng trắng xóa, khói thuốc súng chậm rãi tan đi. Hải Lan như mơ hồ nhìn thấy người mặc quân phục là chồng của mình đang chạy đến, mọi thanh âm náo động đều không nghe được nhưng lại có thể nghe rõ ràng thanh âm gió thổi nhẹ nhàng. Cảm giác đầu tiên sau vụ nổ đó là đau đớn, thân thể nhẹ bổng như bay, chỉ sợ chính mình chết đi, thật sự không cam lòng. Cô chỉ muốn đến thăm người thân, muốn nhìn bộ đội tập luyện ra sao, nhưng bỗng dưng lại có vụ nổ mạnh, khó trách thầy tướng số nói, năm nay sẽ có tai họa, phải cẩn thận.

    "Hải Lan, em không thể xảy ra chuyện được." Hải Lan bị ôm lấy, Tiêu Dật đã không còn sự uy nghiêm thường ngày của một vị đại đội trưởng, sự cơ trí trầm ổn trong đôi mắt bây giờ chỉ còn sự bối rối, anh ngàn vạn lần hối hận vì sao lại để cho Hải Lan đến đây thăm người thân, người trong lồng ngực hô hấp dần suy yếu, trải qua chuyện sống chết Tiêu Dật sao có thể không rõ, chỉ có thể không ngường kêu tên Hải Lan, anh không tin thần phật nhưng vẫn khẩn cầu trời cao, chỉ cần làm cho cô vượt qua kiếp nạn này, cho dù tai họa ập vào anh

    "Hải Lan, Hải Lan, hãy nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến anh trai thương yêu nhất của em, nghĩ đến anh nữa…" Trên chiếc xe cứu thương đang lao như tên bắn, Tiêu Dật nữa quỳ bên cạnh Hải Lan, trên mặt Hải Lan mang lồng dưỡng khí. Năm cô mười tám tuổi, bọn họ bởi vì tranh chấp ngoài ý muốn mà gặp nhau, khi đó hai mươi tuổi, chính mình đã động tâm, trải qua thiên tân vạn khổ, vượt qua sự coi thường của anh trai Hải Lan, sau khi cô tốt ngiệp, thuận lợi đem cô đi ghi danh, đưa cô vào giáo đường

    "Tiêu… Dật." Hải Lan cố gắng mở mắt, muốn mở miệng, Tiêu Dật lấy lồng dưỡng khí xuống: "Tiêu Dật, đây là việc ngoài… ý muốn… em không oán trách anh, anh hãy thay em báo hiếu, là… em tùy hứng… mới…"

    "Hải Lan…" Tiêu Dật la lớn, điện tâm đồ bên cạnh chạy một đường dài thẳng tắp, ngón tay tinh tế thon dài của Hải Lan buông xuống. Ai nói đàn ông không rơi lệ, người cương nghị quả cảm như Tiêu Dật mắt lúc này đã đỏ hoe, giọt lệ ở vành mắt tuôn rơi, rũ xuống, trên mái tóc vợ mình, trầm thấp gọi: "Hải Lan, Hải Lan."

    ***********************
    Trên thảo nguyên Mông Cổ, mây trắng nhàn nhạt khẽ thổi qua bầu trời, những ngôi nhà bạt phân bố chằng chịt. Mấy người mặc trang phục Mông Cổ đứng xung quanh một ngôi nhà bạt không ngừng đi qua đi lại, xa xa có một con tuấn mã chạy như tên phóng tới, một thiếu niên chừng bảy, tám tuổi ghìm dây cương xoay người xuống ngựa hỏi: "Phụ thân, còn chưa sinh sao?"

    Một người Hán trung niên khoác trên mình áo Mông Cổ lam dài, bên hông mang thắt lưng màu vàng, tóc đuôi sam trên đầu được chải thật dài, mũi thẳng miệng rộng, trong ánh mắt lộ vẻ lo lắng, nhất là khi nghe thấy trong nhà bạt truyền ra từng thanh âm đau đớn, lắc đầu: "Không có, chưa có tin gì cả."

    Thiếu niên anh tuấn cũng rất lo lắng, dậm chân giận dữ nói: "Sao lâu thế?"

    "Thiếu gia, người đừng nóng vội, Tát Mãn đã tính cái thai này nhất định sẽ bình an vô sự." Tùy tùng bên cạnh trấn an, nói.

    Lúc này từ phía sau, một tiểu cô nương tầm tám tuổi, vóc người nhỏ nhắn một thân xiêm y hồng phấn cũ kỹ, đầu thắt bím nhỏ chạy đến, lo lắng hô to: "Không xong, không xong, ngất đi rồi."

    "Cáp Nhật Châu Lạp thế nào rồi?" Thiếu niên kéo tiểu cô nương qua một bên, mở miệng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngày hôm qua không phải còn rất tốt sao?"

    "Ngươi hoảng cái gì? Cáp Nhật Châu Lạp bị sao vậy?" Tâm trạng của vị lão hán trung niên kia đều đặt trên người nữ nhân đang sinh con kia. Thê tử của hắn từ khi mang thai bắt đầu có những phản ứng rất lớn, khiến cho hắn lo lắng không ngớt, hắn sợ sẽ xảy ra điều gì ngoài ý muốn, trực tiếp mở miệng nói: "Ngô Khắc Thiện, con hãy đi xem muội muội của con đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế này?"

    Thiếu niên kia sắc mặt hơi đổi, nhanh chóng theo tiểu cô nương kia trở về bên trong nhà bạt, nhìn Cáp Nhật Châu Lạp sắc mặt tái xanh, trắng bệch đang nằm trên nhuyễn tháp, Ngô Khắc Thiện nửa quỳ gối, nhẹ giọng gọi: "Cáp Nhật Châu Lạp, muội ngàn vạn lần phải chịu đựng, khi muội khỏe lại, ca ca sẽ dạy muội cưỡi ngựa…"

    Mành trướng bị đẩy ra, chỉ thấy một lão nhân có khuôn mặt già nua, cả người khoác trường bào đã cũ, trên mặt mơ hồ ẩn hiện những nếp nhăn tang thương đi đến, Ô Mã kích động lên tiếng: "Gia gia, người mau đến xem, nàng có phải… Ô Mã không muốn nàng xảy ra chuyện."

    Ngô Khắc Thiện ngây ra một lúc, hắn không nghĩ đến nha đầu bên cạnh Cáp Nhật Châu Lạp lại gọi Đại Tế Ti là gia gia. Rốt cuộc đây là chuyện gì? Vì sao hắn không biết gì cả?”

    Lão nhân giật giật khóe miệng, đi tới phía trước nhuyễn tháp, ngồi một bên, miệng lẩm bẩm, sau một hồi lâu lại ánh mắt xẹt qua sự bất lực, vừa muốn lắc đầu thì đột nhiên ánh mắt đục ngầu lại xuất hiện một tia sáng tia sáng: "A, đây là…"

    "Tát Mãn Đại Tế Ti, Cáp Nhật Châu Lạp… muội ấy có ổn không?" Đôi mắt Ngô Khắc Thiện đỏ lên, gặp ánh mắt sáng ngời của lão nhân kia, hắn nghe những lời lão nhân nói không hiểu, cũng không thể cưỡng lại mở to mắt nhìn muội muội đang hôn mê không rõ đang nghĩ gì.

    Lão nhân từ trong lồng ngực lấy ra pháp khí gia truyền, đặt trên khoảng trống phía trên người Cáp Nhật Châu Lạp, đung đưa pháp khí, đọc kinh. Nhất thời trong nhà bạt chỉ nghe thanh âm già nua vang lên. Một lúc lâu sau, lão nhân dừng nói, trên trán phủ một tầng mồ hôi, giống như rất mệt nhọc, lại nhìn thoáng qua người đang nằm trên nhuyễn tháp nhẹ giọng nói: "Chuyển sang kiếp khác đi, Cáp Nhật Châu Lạp."

    "Tát Mãn sư, ý của ngài là?" Ngô Khắc Thiện không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lão nhân mệt mỏi khoác tay, bước ra ngoài như chốn không người. Lúc đi ngang qua tiểu cô nương kia, nhẹ nhàng nói: "Ô Mã, ngươi rất trung thành với chủ tử, nàng sẽ vô cùng biết ơn ngươi."

    Trong miệng lão nhân không ngừng lặp lại: "Trời cao ban ân, nghịch thiên sửa mệnh… ngịch thiên sửa mệnh."

    Ô Mã liền nhào đến nhuyễn tháp, nghe thấy lời nói của Đại Tế Ti làm cho lòng yên ổn hẳn, nhất là khi thấy lông mi nhẹ chớp, càng vui vẻ, lau nước mắt rồi khẽ nói: "Cách cách, người tỉnh lại đi, đừng bỏ lại Ô Mã."

    Hải Lan nghe thấy thanh âm bô bô bên tai, một câu nàng cũng không hiểu. Chẳng lẽ mình chưa chết? Mình đã đi nước ngoài rồi sao? Nhưng nàng có thể hiểu được tiếng Anh với tiếng Pháp mà, sao lại không hiểu người kia đang nói gì? Cố sức mở mắt, lờ mờ nhìn thấy một tiểu cô nương mặc trang phục Mông Cổ. Chậm rãi nhắm mắt lại, ảo giác, chính là ảo giác, nhất định là ảo giác. Tiêu Dật anh hứa bảo vệ em cả đời, giờ anh ở đâu?

    Ngô Khắc Thiện lúc này mới từ biểu hiện của Tát Mãn mà khôi phục lại tinh thần, thương xót muội muội vừa mới tỉnh táo lại, tiến lại gần, nhìn thấy người trên nhuyễn tháp sắc mặt đã biến chuyển, mừng rỡ nói: "Muội muội, cuối cùng muội cũng đã tỉnh."

    Chỉ nghe được thanh âm ồn ào, Hải Lan nghe không rõ, lại mở mắt. Lần này đã thấy rõ hơn một chút, nhìn quanh bốn phía, đây là nhà bạt, chỉ thấy ánh sáng lờ mờ. Cẩn thận nhìn lại vị thiếu niên kia cùng tiểu cô nương, làn da của cô nương này không trắng mà lại đỏ sậm, chắc đã trải qua nhiều nắng gió thảo nguyên mới như vậy.

    Thiếu niên có chút anh khí, không có khí chất trầm ổn của một nam tử trưởng thành nhưng từ trong mắt có thể thấy một tia sắc bén, ắt hẳn không phải nhân vật đơn giản. Chẳng qua nàng không rõ, hắn là ai? Cùng thân thể này có quan hệ như thế nào?

    Âm thanh rõ ràng như vậy, bài trí xung quanh không tính là hoa lệ thuần khiết, vậy chắc không phải nằm mơ. Cố sức đưa tay lên, Hải Lan sau khi thấy bàn tay nho nhỏ, nàng sợ ngây người, nàng ủ rũ ai oán. Thì ra thật sự có chuyện xuyên không, nhưng tại sao không mặc đĩnh sẵn tiếng Hán địa phương, này ngôn ngữ Mông Cổ sao nàng hiểu được?

    Bên ngoài nhà bạt truyền đến tiếng tung hô, nghe rất ồn ào: "Sinh rồi, sinh rồi, phúc tấn đã sinh ra một tiểu cách cách."

    Ngô Khắc Thiện trong lòng vui mừng, nhìn thấy Cáp Nhật Châu Lạp đã thanh tỉnh, hắn liền nhanh chóng đi nhìn muội muội mới sinh của mình, an ủi mấy câu, hắn phân phó Ô Mã chiếu cố nàng, sau đó nhanh chóng rời đi.

    Ô Mã hiểu được, nhẹ giọng an ủi: "Cách cách, người đừng để ở trong lòng, người cũng là Khoa Nhĩ Thấm Cáp Nhật Châu Lạp tôn quý, không ai có thể bạc đãi người."

    Tuy nghe không hiểu nàng đang nói gì, chính là bản thân có phản ứng giống như Hải Lan nghe được tên Cáp Nhật Châu Lạp, lòng bỗng co rút lại. Không phải như mình nghĩ sao, không phải Hải Lan Châu ư, nhất định là nghe lầm, nhất định là như vậy, không hiểu tiếng Mông Cổ, có thể nó còn có nghĩa khác…

    Hải Lan nhớ đến lời hứa vĩnh viễn yêu cô, bảo vệ cô của đại đội trưởng trưởng bộ đội đặc chủng, nhớ đến cha mẹ, nhớ anh trai của mình, nhớ đến chị dâu nữa. Năm hai mươi tuổi mẹ cùng cha kết hôn sớm, sau đó sinh anh hai, khi anh trai mười lăm tuổi mẹ mới sinh ra Hải Lan, nên cô rất được yêu thương.Vì lớn hơn mười mấy tuổi nên anh rất yêu thương cô, che chở cô, gia đình hạnh phúc đó… Không có, rốt cuộc lại không trở về được.

    Nước mắt theo khóe mắt rơi xuống, nơi xa lạ này, không biết số mệnh thế nào, Hải Lan luôn cởi mở nhưng lúc này không biết phải làm sao, thân thể này là của ai? Vì sao bệnh như thế mà cha mẹ không ở bên người? Theo kinh nghiệm của nàng thì chắc người này không được sủng ái. Từ nhỏ đến lớn cô luôn được cha mẹ cùng anh hai nuông chiều, không hề chịu qua ủy khuất như Hải Lan mà nói lại càng thêm khổ sở mấy phần, thậm chí cô không dám mở miệng, chỉ sợ không nói được tiếng Mông Cổ bọn họ tưởng cô là yêu nghiệt.

    Ô Mã nâng chủ tử dậy, đem nước đặt ở khóe miệng Hải Lan, cô liền thông suốt, đây là muốn cho mình uống nước? Hải Lan tỉnh táo lại, giả bộ sợ hãi làm rơi chén nước, ôm lấy hai đầu gối, vùi đầu vào, chỉ lộ ra đôi mắt đen hoảng sợ: "Ô… ô… ô…"

    Thấy Ô Mã hiện ra vẻ lo lắng, Hải Lan có chút áy náy, nhưng vận mệnh chính mình là quan trọng nhất, nàng không sợ chết, nhưng lại xuyên qua thời không. Nàng phải cố gắng sống tốt, mọi người vẫn sống tốt mà, chỉ sống ở thời điểm khác thôi. Chắc bọn họ sẽ nghe được, chúng ta có sợi dây vô hình ràng buộc mà. Đem mặt vùi vào đầu gối, trong lòng thầm nghĩ: "Cha, mẹ, anh hai, Tiêu Dật, Hải Lan còn sống, mọi người phải khỏe mạnh, Hải Lan mới có thể yên tâm sống tốt ở thời đại này, Tiêu Dật… Tiêu Dật."

    Ô Mã nhìn chủ tử của mình như thế, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, nghe thấy bên ngoài kịch liệt phát ra tiếng hoan hô, ở thảo nguyên Mông Cổ, nữ nhân là tôn quý, nhất là lại lấy được một mỹ nữ nổi tiếng Khoa Nhĩ Thấm, vành mắt Ô Mã chuyển hồng, nửa quỳ xuống, đem Hải Lan ôm vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: "Cách cách, Ô Mã sẽ ở bên người, sẽ không rời khỏi người."

    Hải Lan tuy không hiểu nhưng có thể cảm nhận được thiện ý của tiểu cô nương kia. Trong lòng cười nhạo mình vô dụng nhưng phần ấm áp này lại làm cho Hải Lan quyến luyến thời không xa lạ này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/9/14
  3. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Bạn ơi cái này Hải Lan xuyên không vào Hải Lan Châu hay vào mẹ của Hải Lan Châu vậy nhỉ. Mình vẫn chưa hiểu lắm, hơi chuối tiêu.
     
    conruoinho thích bài này.
  4. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Xuyên qua thành Hải Lan Châu đó bạn. Chương 1 hơi rối. >"<
     
    bupbecaumua thích bài này.
  5. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Đọc văn án thì thấy xuyên không qua thành HLC mà đọc chương 1 chẳng hiểu mô tê gì.
    Có chương mới tag tớ nhé.
     
    Chí Tôn Yên Yên thích bài này.
  6. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Sáng tỏ
    Từ lúc đó đến mấy ngày sau, Hải Lan không hề nói chuyện, luôn ngơ ngác ngồi ở nhuyễn tháp. Mỗi ngày Ô Mã đều nói chuyện với nàng, nhưng nàng nghe không hiểu, cũng không thể trả lời. Chỉ có thể nhìn động tác của Ô Mã mà đoán ý, dù sao ra dấu việc ăn uống rất đơn giản, không cần suy nghĩ, nhưng nàng vẫn cảm thấy cô đơn, làm cho người luôn tự do tự tại như Hải Lan khó có thể chấp nhận.

    Tuy rằng không hiểu tiếng Mông Cổ nhưng nàng có thể cảm nhận được sự vui sướng của những người ở ngoài nhà bạt. Nằm trên nhuyễn tháp, đưa tay ra trên không trung, tính ra thân thể này chỉ mới bốn năm tuổi, nàng cảm thấy tò mò, rốt cuộc nàng là ai? Dựa trên định luật xuyên qua, thì có lẽ nàng không phải người vô danh, Hải Lan muốn biết tên của thân thể này.

    Ô Mã đẩy trướng liêm vào, cầm chiếc lọ bằng đồng đi đến, nhìn Hải Lan đang ngẩn người, than nhẹ một tiếng. Chủ tử vốn là cách cách được sủng ái nhất Khoa Nhĩ Thấm. Nhưng từ khi phúc tấn có mang thì đối với nàng không còn quan tâm như trước. Cách cách lại rất ít khi nói chuyện với mọi người, hơn nữa tính tình nóng lạnh thất thường, sau đó lại ngã bệnh, cũng may Trường Sinh phù hộ cách cách tỉnh lại, nhưng từ đó lại càng ít nói hơn.

    Ô Mã nghiêng lọ bằng đồng để đổ sữa vào trong chén, bưng đến gần, gọi nhỏ: "Cách cách."
    Hải Lan ngửi được mùi sữa lại thấy buồn nôn. Ở thời hiện đại nàng cũng không thích các chế phẩm từ sữa, bây giờ loại sữa này chưa được tinh chế, nàng càng không thể nuốt nổi. Hai ngày trước vì lo lắng sẽ để lộ điều gì đó nên cố gắng uống, nhưng nhiều ngày quan sát thấy bên người nàng chỉ có một tiểu nha đầu này hầu hạ, ắt hẳn sẽ không có chuyện gì, vì thế mới quay mặt đi chỗ khác, nhẹ nhàng lắc đầu.

    "Cách cách..." Ánh mắt Ô Mã tối sầm lại, xem ra cách cách vẫn chưa nghĩ thông, dù cho phúc tấn có sinh tiểu cách cách ra, nhưng cách cách vẫn tôn quý nhất, làm sao có thể không được yêu thương?

    Trong nhà bạt ánh sáng sáng ngời, trướng liêm lại bị xốc lên, Hải Lan nheo mắt nhìn, chỉ thấy thiếu niên có mặt lúc nàng tỉnh lại cùng nam nhân trung niên xa lạ đi vào.

    Ngô Khắc Thiện thân thiết nhìn Hải Lan, mở miệng hỏi: "Cáp Nhật Châu Lạp còn chưa khỏe sao? Sao thần sắc vẫn không tốt?" Đi đến nhuyễn tháp chỗ Hải Lan đang nằm, đặt tay lên trán muội muội, nhìn phụ thân hắn cũng đang rất lo lắng nói: "Cha, có nên tìm đại phu xem một chút không? Muội muội luôn ốm yếu, lần này tỉnh dậy nhưng thấy chưa ổn, chỉ sợ bị tổn thương nội tạng."

    Trong lòng bàn tay Hải Lan đổ đầy mồ hôi, bởi vì không hiểu bọn họ đang nói gì, lại lo lắng bọn họ nhìn ra sơ hở của mình, chỉ có thể nhắm mắt lại.

    Người khác chỉ nhìn thấy Cáp Nhật Châu Lạp run rảy, lộ ra vẻ yếu ớt không giống như nữ nhân Mông Cổ, không chịu nỗi sóng to gió lớn. Nam nhân trung niên thở dài, đứa con gái này quá yếu đuối, tương lai mờ mịt, sao có thể chịu được sóng gió đây, thảo nguyên Mông Cổ không thể có một bông hoa nhỏ mềm mại như thế này được.

    "Không phải hai ngày trước bắt được một người Hán làm nô lệ sao? Dường như hắn ta là đại phu, nếu đại phu của bộ tộc chúng ta không thể chữa được thì hãy cho Hán nhân kia đến xem thử đi."

    "Ý này của phụ thân rất hay, con sẽ cho người gọi hắn đến." Ngô Khắc Thiện liên tục gật đầu, nhanh chóng xoay người bước đi. Nam nhân trung niên đi đến gần hơn, nhớ đến chuyện Tát Mãn Đại Tế Ti nói về Cáp Nhật Châu Lạp không giống như lúc trước, sau khi Bố Mộc Bố Thái được sinh hạ hắn muốn gặp Đại Tế Ti, lại bị đồ đệ của Đại Tế Ti cản trở. Nhưng nghe nói Đại Tế Ti sẽ chọn ngày để cầu phúc, hắn chỉ có thể đè tâm tư xuống, dù sao vào lúc đầy tháng Bố Mộc Bố Thái, Đại Tế Ti cũng xuất hiện, lúc đó hỏi cũng không muộn.

    "Phụ thân, phụ thân." Ngô Khắc Thiện hấp tấp la lên rồi đi vào, Hải Lan mở mắt ra, chỉ thấy một người mặc bộ đồ sam màu than chì, trên đầu búi tóc theo kiểu triều Minh, trên đó có cây trâm bằng gỗ đào, khoảng chừng ba mươi tuổi. Mặt như quan ngọc nhưng lại lộ ra mấy phần phong sương. Tuy rằng nhìn có vẻ nghèo khổ nhưng đáy mắt vẫn hiện lên khí chất của người đọc sách.

    "Ngươi đừng ngây ra đó nữa." Ngô khắc Thiện người nọ một chút, chỉ vào Hải Lan đang nằm trên nhuyễn tháp, quát: "Nếu ngươi không chữa hết bệnh cho muội muội của ta, ngươi cũng không cần sống nữa."

    Hán nhân hơi nhíu mày, tuy rằng không muốn nhưng người nhà của hắn đều ở trong tay người khác, chỉ có thể nghe lệnh đi đến bên cạnh Hải Lan, lấy tay nắm cổ tay nàng, một lát sau thì thào tự nói: "Kỳ quái, thật sự kỳ quái, mạch ổn định như bình thường sao sắc mặt lại…"

    Hải Lan khẽ run người, hắn nói tiếng Hán, nàng liền cảm thấy thân thiết, nhanh chóng nắm tay lại, móng tay đâm vào thịt, đau đớn làm cho nàng tỉnh táo lại, thể hiện ra vẻ không hiểu những gì hắn nói. Nhìn trang phục của hắn, chỉ sợ chính mình xuyên qua vào lúc nhà Minh suy tàn, ý niệm trong đầu nàng vững chắc hơn một chút, âm thầm khẩn cầu ông trời đừng là nàng, là nữ nhân cả cuộc đời đều bị thảm.

    "Rốt cuộc là thế nào? Ngươi hãy nói thật đi." Ngô KhắcThiện đứng lên. Hán nhân đứng rất gần Hải Lan, phát hiện ra sự khác thường của nàng, đáy mắt hiện lên vẻ trầm tư, hắn chậm rãi nói bằng tiếng Mông Cổ: "Vị cách cách này hoảng sợ quá nên linh hồn tạm thời rời khỏi xác, tạm thời quên đi những chuyện trước kia, cho nên nàng cũng quên luôn ngôn ngữ. Ta thấy giọng nói của cách cách không đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là tốt thôi."

    "Ý ngươi là Cáp Nhật Châu Lạp quên cách nói chuyện? Sao có thể như vậy?" Nam nhân trung niên kia nhìn Hải Lan, phát hiện có gì đó khác biệt, trong lòng có sự nghi ngờ. Người nằm ở nhuyễn tháp kia là con gái mình, Đại Tế Ti cũng đã gặp qua, nếu có gì không ổn, Đại Tế Ti nhất định sẽ nói ra.

    "Thì ra là thế, cái này chỉ cần kêu Ô Mã dạy lại Cáp Nhật Châu Lạp là được rồi." Ngô khắc Thiện cảm thấy muội muội mới bốn tuổi, bình thường cũng không thích nói chuyện, cũng không có chuyện gì cần phải nhớ, cho nên cũng không thèm để ý chuyện Hải Lan đã quên hết mọi chuyện trước kia.

    Lúc này nhìn muội muội nhu nhược đáng thương, ngược lại Ngô Khắc Thiện cảm thấy có chút đau lòng, nhất định phải thương yêu muội muội hơn bình thường. Hắn đi lên nắm tay Hải Lan, đáy mắt hiện lên vẻ yêu thương, nhẹ nhàng nói: "Nhưng mà, muội cũng không thể quên ta là ca ca của muội. "Ngô Khắc Thiện nói hai câu tiếng Mông Cổ có chữ ca ca, Hải Lan nhìn vị thiếu niên trước mặt, giống như ở hiện đại, khi được anh hai dạy thì câu đầu tiên nói sẽ là anh hai.

    "Ca...ca." Hải Lan lặp lại, Ngô Khắc Thiện hưng phấn nháy mắt, hưng phấn nói: "Cáp Nhật Châu Lạp, đợi muội khỏi hẳn, ca nhất đĩnh sẽ dạy muội cưỡi ngựa."

    Câu mà Ngô Khắc Thiện nói ra giống như giải khai phong ấn, tuy rằng nghe không hiểu nhưng nhìn hành động của hắn cũng hiểu được một chút, nhẹ giọng lặp lại: "Cáp Nhật Châu Lạp, Cáp Nhật Châu Lạp." Người thiếu niên đứng trước mặt kia là Ngô Khắc Thiện, mà người nam nhân trung niên kia, chính là bối lạc gia của Khoa Nhĩ Thấm – Trại Tang, mình chính là quả phụ tái giá được sủng ái nhất của Hoàng Thái Cực - thần phi Hải Lan Châu, nước mặt chợt rơi xuống.

    "Muội muội, muội muội thấy không khỏe sao?" Ngô Khắc Thiện khẩn trương hỏi, Trại Tang cũng thân thiết tiến đến gần, Hải Lan mỉm cười nhìn bọn họ, giọng nói đứt quãng: "A… phụ thân... ca ca, Cáp Nhật Châu Lạp."

    Trại Tang nghe Cáp Nhật Châu Lạp nói tiếng Mông Cổ, cuối cùng những nghi ngờ trước kia cũng tiêu tan. Nàng chính là con gái của mình, không phải người ngoài. Ngô Khắc Thiện cười to: "Muội muội thật thông minh."

    Hán nhân kia cũng có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới một câu nói làm cho nàng nhớ chuyện cũ, thần trí sáng suốt, nhưng trong sách nói khác. Mất hồn thì sẽ biến thành điên hoặc người ngốc, tiểu cô nương này thật may mắn.
    ____________________________
    bupbecaumua Gạch đá thoải mái. :3
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/9/14
    Quỷ Lệ, conruoinhobupbecaumua thích bài này.
  7. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Hơi hiểu hơn rồi, khiếp chương 1 rõ rối.
     
  8. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Tks nàng ;)
     
    bupbecaumua thích bài này.
  9. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 3: Thầm hạ quyết tâm

    Lúc này ở thảo nguyên Mông Cổ cũng rất đơn giản, cho dù con gái của thủ lĩnh bộ lạc thì cũng không thể hưởng thụ được. Hải Lan, không, từ nay nàng là Cáp Nhật Châu Lạp, mặc dù ở hiện tại nàng được cha mẹ cùng anh hai yêu thương, cùng Tiêu Dật hứa hẹn sẽ yêu nhau suốt đời, là công chúa trong mắt mọi người, nhưng nàng còn thừa hưởng cả tính cách cao ngạo của cha. Nếu không thể thay đổi việc mình xuyên qua trở thành Hải Lan Châu thì mình sẽ nắm chắc số phận của mình trong tay.


    "Cách cách, người đừng buồn phiền ở trong lều trại nữa, hãy đi ra ngoài một chút đi." Mấy ngày gần đây Ô Mã không ngừng dạy nàng nói tiếng Mông Cổ, hiện giờ nàng có thể nghe, hiểu tàm tạm, có thể vì cơ thể này có ấn tượng, hoặc là khi ở hiện tại Hải Lan có khả năng học ngôn ngữ rất tốt, cho nên nói qua nói lại thì có thể tạm xem là lưu loát. Ở trong mắt mọi người chỉ là Cáp Nhật Châu Lạp bị bệnh nặng, quên vài thứ nhỏ nhặt mà thôi.

    Hải Lan nương theo cửa sổ nhỏ ở nhà bạt để nhìn ra ngoài, lúc này mười phần đúng giờ ngọ, thời điểm độc nhất trong ngày. Tuy rằng bây giờ thân thể này mới bốn tuổi, nhưng ở Mông Cổ có tục lệ tảo hôn, thậm chí mười tuổi phải thành thân lập gia đình, nếu thật sự mỗi ngày phải phơi nắng, hứng gió, thì mai sau muốn dưỡng da rất khó khăn.

    "Không... ta muốn nghỉ một lát." Hải Lan một lần nữa nằm xuống, nhắm mắt lại, bắt đầu nghĩ đối sách tiếp theo. Bố Mộc Bố Thái đã được sinh ra rồi, đối với hoàng hậu Hiếu Trang trong lịch sử nàng có vài phần kính nể. Trong lịch sử ghi con của Hải Lan Châu chết non, nàng thì chết vì quá thương tâm. Nàng không tin Đại Ngọc Nhi không có một chút liên can đến chuyện này.

    Nàng hiểu muốn thay đổi vận mệnh vậy thì từ nay về sau nàng phải cố gắng. Hải Lan cẩn thận hồi tưởng cuộc đời của Hải Lan Châu, hình như trượng phu đầu tiên của nàng là Lâm Đan Hãn? Nhưng rồi nàng tái giá với người rất có danh vọng là Hoàng Thái Cực, nếu hắn là người chiến thắng thì cần gì nàng phải chịu đau khổ mà tái giá nữa?"

    "Muội muội như thế nào rồi?" Ô Mã đang ngồi ở một góc thêu thùa, đột nhiên nghe thấy lời chủ tử nói, bỗng sững sờ, cẩn thận trả lời: "Tiểu cách cách rất trắng, nghe nói vài ngày trước vừa trợn mắt, tuy rằng không biết có thật không nhưng mọi người nói ánh mắt của tiểu cách cách như trời xanh của thảo nguyên, trong suốt sáng ngời.

    Hải Lan bĩu môi, mẹ của nàng là bác sĩ đông y, mẹ cũng từng muốn cho Hải Lan theo nghiệp của mình, hơn nữa thân thể của nàng rất mảnh mai, từ nhỏ đã được bồi bổ bằng thuốc đông y, nên cũng biết được nhiều loại thuốc. Lúc trước kia nàng học ngành báo chí, nếu không gặp Tiêu Dật thì có lẽ nàng đã thi vào đông y rồi.

    "Muội muội chưa đầy tháng, chớp mắt cũng không có gì lạ, tại sao lại nói là ánh mắt trong suốt?"

    "Cách cách, nô tỳ nghe nói như thế, sao có thể sai được." Ô Mã nói như là chuyện này này rất đáng tin chuyện bình thường, bình thường có người thân bên cạnh, trợn mắt thì sao chứ? Nhỏ giọng nói: "Xem sắc mặt của bối lạc gia mới có thể nói như vậy."

    Buông cây kim trong tay, Ô Mã suy nghĩ một lúc lâu, đi đến cạnh Hải Lan, thấp giọng nói: "Cách cách, nghe nói cô của người phái người đến tặng lễ vật, nói là khi đến đầy tháng của tiểu cách cách thì sẽ quay về thăm mọi người."

    Đầu Hải Lan lập tức muốn nổ tung. Triết Triết, Hoàng Thái Cực, Đại Ngọc Nhi, cùng rất nhiều tên những nhân vật trong lịch sử lướt qua trong đầu nàng, làm cho nàng không thể nằm yên, vội vàng bật dậy, đáy mắt dao động, có vài phần tò mò hỏi: "Cô cô ? Chính là người được gả đi Kiến Châu?"

    "Chính là người đó, cách cách, nghe nói dượng là một trong những người con được khả hãn tín nhiệm nhất." Ô Mã nhìn bốn phía, thấp giọng khuyên nhủ: "Người cũng không thể như trước kia không để ý mọi chuyện. Nếu cô cô của người quay về Khoa Nhĩ Thấm thì sẽ có cơ hội chúng ta được coi trọng, bối lạc gia cũng sẽ thương yêu người. Bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm chúng ta nổi tiếng với rất nhiều mỹ nữ, cách cách được gả đi nơi đó là tốt nhất."

    Hải Lan lấy ánh mắt của đứa trẻ ba tuổi nhìn Ô Mã liếc mắt một cái, nghe nàng nói bóng gió biết được Ô Mã là bà vú trẻ con từ khi mẹ nàng mất. Ô Mã vẫn trung thành và tận tâm hầu hạ Cáp Nhật Châu Lạp trầm mặc, có thể nói đây là người nàng tín nhiệm nhất.

    Ở Khoa Nhĩ Thấm tuy rằng nữ nhân rất được coi trọng, Tắc Tang cùng Ngô Khắc Thiện đối với nàng cũng rất thương yêu, nhưng nếu một nữ nhân không biết làm nũng thì sẽ bị xem nhẹ. Nếu không có Ô Mã can thiệp thì chắc là nàng đã gặp rất nhiều rắc rối.

    "Cách cách, người phải ghi tạc trong lòng." Ô Mã thấy Hải Lan ngây người, trên mặt không giấu được vẻ lo lắng, tiểu cách cách sinh ra được bối lặc gia sủng ái, nhìn nét mặt thanh tú không chịu nổi khổ cực của chủ tử, nếu việc hôn nhân làm không tốt thì chủ tử phải làm sao?

    "Người đừng trách Ô Mã lắm chuyện, bối lạc gia là phụ thân của người, hãy đi gặp bối lạc gia nhiều một chút, dù sao cũng là một lòng có hiếu."

    Hải Lan thấy Ô Mã một lòng vì mình mà tính toán nên cảm động, đảo mắt, lần đầu thấy một cô nương bảy tuổi mà trưởng thành sớm như Ô Mã: "Ta biết ý tốt của ngươi, trước kia Cáp Nhật Châu Lạp không hiểu chuyện, về sau sẽ không như thế nữa."

    Ô Mã nhìn Hải Lan, có cảm giác trên người nàng lộ ra vẻ cương quyết, thở dài một hơi, vui mừng nói: "Thật sự là Trường Sinh phù hộ, người đã nghỉ thông suốt rồi."

    "Ân, đã nghĩ thông suốt rồi, nếu bây giờ không hiểu chuyện thì chắc đã muộn rồi?" Hải Lan đứng dậy, cánh tay nhỏ đón lấy ánh sáng, mở ra, nắm chặt lại mở ra... Lặp lại vài lần, ánh mắt lộ ra vẻ không quan tâm. Mặc kệ lịch sử thế nào, chỉ cần mình sống yên ổn hạnh phúc, vậy thì ở một thời không khác cha mẹ, anh hai cùng Tiêu Dật cũng sẽ an tâm.

    Hải Lan thấy ở góc lều có một miếng gỗ lim, khắc trên đó vài đóa hoa hải đường có vài phần xưa cũ, trên đó có tấm gương đồng. Từ lúc xuyên qua đến giờ, nàng không biết bộ dáng mình ra sao, nên cố ý đến gần.

    Ở giữa gương đồng mơ hồ hiện lên hình ảnh của một tiểu cô nương, nhìn chăm chú vào mới cảm thấy hoảng hốt. Gương mặt của Cáp Nhật Châu Lạp giống nàng lúc nhỏ đến tám chín phần. Tuy rằng không biết tương lai trổ mã sẽ thế nào, nhưng lúc này lại là một tiểu cô nương rất xinh xắn.

    Đôi mắt hạnh lộ ra ánh sáng có vẻ thông minh động lòng người, đối với dáng người thế này Hải Lan vẫn thấy hài lòng. Dù sao đi nữa ở nơi này dung mạo rất quan trọng. Lại cúi đầu nhìn cổ tay mảnh khảnh, âm thầm thở dài, phải rèn luyện mới được. Vẻ đẹp nhu nhược này không thích hợp ở thảo nguyên Mông Cổ rộng lớn, cũng không thích hợp ở Kiến Châu hung hiểm, càng không thích hợp ở nơi loạn thế chiến sự liên miên.

    Ô Mã nhìn xem canh giờ, mở miệng nói: "Cách cách, nô tỳ đi ra ngoài tìm một chút thức ăn người thích." Sau khi nàng đi nghe ngoài, Hải Lan loáng thoáng thấy tiếng nàng cười nhỏ. Khóe miệng Hải Lan cong lên, nếu không thể thay đổi thời đại này thì chỉ có thể thích ứng với nó. Trong đầu nàng thoáng qua hình ảnh, cười khẽ: "Nếu Cáp Nhật Châu Lạp không hề im lặng nhu nhược thì mọi chuyện sẽ thế nào? Vận mệnh của nàng sẽ thay đổi không?"
    ____________________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua : thỉnh bắt lỗi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/9/14
    bupbecaumua thích bài này.
  10. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
     
  11. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 4: Lần đầu kỵ mã
    Trên thảo nguyên Mông Cổ, bầu trời xanh trong suốt, giống như nước trôi êm đềm, xa xa vài người du mục đang ngồi trên lưng ngựa, quất roi, ngâm xướng bằng tiếng Mông Cổ cùng với tiếng đàn dê phát ra âm thanh như dàn hợp ca, thỉnh thoảng ghìm cương, hét to hai câu để tách đàn dê ra.

    Hải Lan thu lại tầm mắt, nàng thấp bé ngồi trên lưng ngựa, so với đứng trên mặt đất thì bây giờ có thể nhìn xa hơn một chút. Mặc dù hiện tại nàng đã học qua cưỡi ngựa, nhưng cũng không rành lắm. Hơn nữa bởi vì thân thể nhỏ lại còn bốn tuổi, cảm giác cũng không giống trước kia, cho dù con ngựa này rất hiền nhưng cũng đủ làm cho tinh thần nàng rối loạn so với hiện đại.

    Lại thêm người dạy nàng kỵ mã là Ngô Khắc Thiện, không phải là Tiêu Dật mà nàng hoàn toàn tin cậy, khó trách nàng càng thêm lo lắng. Hải Lan biết đây là lần đầu Cáp Nhật Châu Lạp kỵ mã, cũng không nên biểu hiện quá tốt, bắt lấy dây cương, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại, giống như đang tìm gì đó dựa vào chuồng ngựa đứng cạnh Ngô Khắc Thiện, khẽ gọi: "Ca ca, không được..."

    "Hảo, hảo, hảo." Ngô Khắc Thiện nói ba lần từ hảo. Từ khi muội muội của mình bị bệnh nặng, làm cho người ta càng nhìn càng đau lòng, bây giờ không giống như lúc trước luôn luôn trầm mặc nữa, đây mới chính là nữ nhân tôn quý.

    Tuấn mã chỉ đứng đến vai Ngô Khắc Thiện, cánh tay hắn cầm lấy cánh tay nhỏ bé Hải Lan, cùng nàng nắm dây cương. Thấy nàng mặc váy màu đỏ buộc thắt lưng, trên đầu đội mã não, dưới chân mang giày thêu hoa, vui mừng nói: "Muội muội nên sớm như vậy, muội là Cáp Nhật Châu Lạp, là người lưu giữ huyết mạch của hoàng thất, chính là minh châu của thảo nguyên này.

    "Ca ca, ca sẽ mãi mãi bảo vệ muội sao?"

    Mọi việc xảy ra trước mắt làm Hải Lan có chút lẫn lộn với hiện đại. Đó giờ nàng luôn muốn anh hai phải yêu thương mình, bây giờ lại muốn Ngô Khắc Thiện cũng vậy. Trong lòng nàng cảm thấy chua xót, mi mắt cụp xuống trong lòng tự giễu cợt bản thân. Phải được phụ mẫu yêu thương thì mới có thể tự ý quyết định được hôn sự trong tương lai, sẽ không tùy tiện bị gả ra ngoài.

    "Ân, ca ca nhất định sẽ bảo vệ Cáp Nhật Châu Lạp." Ngô Khắc Thiện không nhìn ra tâm tư của Hải Lan, trong mắt hàm chứa ý cười, chắc nàng đang lo lắng có tiểu muội bọn họ sẽ không yêu thương nàng nữa, nhéo mũi Hải Lan, nhẹ giọng an ủi: "Không nên suy nghĩ nhiều như vậy, ta là ca của muội, việc này sẽ không thay đổi, dù tiểu muội đã được sinh ra, thì người ta thương yêu nhất cũng là muội, muội đã an tâm chưa?"

    Hải Lan kẹp chặt bụng mã, ghìm cương, ngựa dừng lại, nhìn Ngô Khắc Thiện vươn tay phải: "Ca không không được nuốt lời, chúng ta đập tay hứa nào."

    Ngô Khắc Thiện nhìn Hải Lan, thấy nàng toát ra tia ưu thương, giống như liều mạng giữ lấy chính mình, rốt cuộc có chuyện gì? Chẳng lẽ có ai phụ bạc nàng sao? Nén sự kinh ngạc, nắm lấy cánh tay gầy yếu của Hải Lan, cam đoan nói:" Ca ca nói được làm được, nhất định sẽ bảo vệ muội."

    Hải Lan ngẩng đầu, trên mặt lộ vẻ tươi cười, ánh mắt như ngọn đèn sáng, giống như bầu trời đêm trên thảo nguyên, mang theo sự nghiêm túc nói: "Ca ca, muội cũng sẽ bảo vệ ca."

    Lời nói non nớt của Hải Lan làm Ngô Khắc Thiện sửng sốt, hắn chưa từng nghĩ đến việc này, trong lòng thấy ấm áp. Chưa kịp trả lời, nhìn thấy Hải Lan đang chạy trên đồng cỏ xanh, đã ở cùng nhau nhiều năm, nhìn bóng dáng cô đơn, chỉ sợ trong chốn loạn thế này nàng không có nơi dựa vào.

    "Ca ca, ca buông dây cương đi, muội có thể tự mình đi." Ngô Khắc Thiện làm như nàng muốn, Hải Lan chỉnh lại thế cân bằng, hít một hơi, giẫm lên bàn đạp, ôm chặt lưng ngựa, một tay cầm dây cương, một tay cầm roi quất mông ngựa, con ngựa bị đau chạy lên, tiếng vó ngựa lạch cạch nghe xe dần. Ánh mắt Ngô Khắc Thiện xẹt qua sự ngạc nhiên, nhìn tùy tùng ngoắc tay, thuần thục phi lên lưng ngựa, đuổi theo muội muội.

    Ô Mã đứng tại chỗ, híp mắt, nhìn hai thân ảnh một cao một thấp đang ngồi trên lưng ngựa ở phía xa kia mừng thầm, cách cách đã nghĩ thông suốt, thật sự là Trường Sinh phù hộ.

    Hải Lan cưỡi ngựa đã thuần thục hơn, cảm thấy bớt lo lắng, chậm rãi cưỡi ngựa đi vòng quanh, gió thổi qua tai, trước mắt là thảo nguyên rộng mênh mông. Ở đây cuộc sống tuy không đầy đủ như ở Minh triều nhưng cung nữ rất tự do, địa vị của nữ tử ở đây cũng cao hơn, nếu mình xuyên qua đây không thể thay đổi kết quả thì cứ làm cho mình hạnh phúc vậy.

    Hải Lan nghiêng đầu, có phần khẩn trương nói với Ngô Khắc Thiện: "Ca ca, muội muốn trở thành viên ngọc sáng chói ở thảo nguyên này. Sẽ không để cho bất cứ ai sắp xếp vận mệnh của mình.” Ngô Khắc Thiện sảng khoái cười to. Hai huynh muội bọn họ cưỡi ngựa thật lâu, chậm rãi dừng lại, quay đầu ngựa. Hải Lan thám thính mọi chuyện ở đây qua lời kể của Ngô Khắc Thiện, mới biết sự thật lịch sử ở đây và những ghi chép ở hiện đại khác xa nhau, Kiến Châu, Mông Cổ, Đại Minh, ba nơi thật là náo nhiệt.

    "Muội muội, muội có lòng thì tốt, nhưng ngàn vạn lần đừng để mình nổi bật quá, Khoa Nhĩ Thấm..." Ngô Khắc Thiện không cam lòng nói: "Vẫn còn rất nhỏ bé, hiện giờ ở thảo nguyên Mông Cổ nổi bật nhất chính là Lâm Đa Hãn, hắn muốn chinh phục mọi nơi, nhưng phụ thân thì xem trọng Nỗ Nhĩ Cáp Xích Đại Hãn, cô cô thì gả cho Hoàng Thái Cực, Khoa Nhĩ Thấm không thể bảo hộ được một viên minh châu quá chói mắt."

    Ngô Khắc Thiện kéo ngựa dừng lại, nắm lấy dây cương trong tay Hải Lan, kéo hai con ngựa sát lại với nhau, thấp giọng nói: "Cáp Nhật Châu Lâp, muội không biết lúc trước có một gã cứ nói khởi hưng thiên hạ, khởi vong thiên hạ, kẻ đó bị mọi người truy đuổi, chiến tranh khắp nơi, Nỗ Nhĩ Cáp Xích vì nàng chinh phạt, cuối cùng chiếm được Kiến Châu."

    Vỗ vai Hải Lan, Ngô Khắc thiện thở dài nói: "Ca không hi vọng muội giống như một người bình thường, cuối cùng chết trong lạnh lẽo." Một lúc sau thấy muội muội mình không động tĩnh, chỉ ngẩn người, nhéo mũi nàng, ngữ khí dịu dàng nói: "Cùng muội nói chuyện cũ, chỉ mong muội hiểu biết một chút, đừng để mình nổi bật quá, đến lúc đó ca ca phải đánh giá nam nhân đến cầu hôn muội, chỉ khi nào muội được gả cho nam nhân tốt ca mới yên tâm được."

    "Ca ca." Thời không một lần nữa thay đổi, trong mắt Hải Lan đọng nước mắt. Lúc trước Tiêu Dật bị anh hai làm cho thật thê thảm, không còn khí chất của bộ đội đặc chủng nữa.

    "Muội muội, Cáp Nhật Châu Lạp." Hải Lan nghe thấy liền lấy lại tinh thần, lau khóe mắt, bắt lấy tay Ngô Khắc Thiện, khẽ cười nói: "Ân, nếu ca ca thấy không tốt, muội sẽ không lấy."

    "Ca ca thề với trời cao, nhất định phải chọn cho Cáp Nhật Châu Lạp một vị hôn phu tốt." Ngô Khắc Thiện hứa, không phải xúc động nhất thời, không hiểu vì sao hắn chỉ muốn muội muội mình luôn cười tươi như vậy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/9/14
    bupbecaumua thích bài này.
  12. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
     
  13. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Tks nàng, ta ẩu quá. >"<
     
    bupbecaumua thích bài này.
  14. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 5: Tính kế giành lấy tình cảm.
    Từ ngày kỵ mã ấy về sau, Hải Lan ngày càng giống muội muội thân thiết kề cận Ngô Khắc Thiện. Với suy nghĩ của người trưởng thành, nàng tự nhiên sẽ hành xử đúng mực, lúc Ngô Khắc Thiện bận bịu, nàng sẽ không xuất hiện. Mà đối với Trại Tang, nàng luôn luôn cẩn thận, không dám để cho hắn biết Cáp Nhật Châu Lạp thay đổi quá nhiều. Nhưng mà, nếu Hải Lan giống như Cáp Nhật Châu Lạp trước kia, trầm mặc im hơi lặng tiếng thì nàng chịu không nổi, cho nên không thể tránh được sự thay đổi. Về phần để cho Trại Tang không phát hiện ra thì phải cố hết sức che giấu.

    "Gần đây Cáp Nhật Châu Lạp hiếu động hơn rồi, bệnh cũng đỡ rồi đúng không?" Trại Tang nhìn Hải Lan chơi đùa với những nữ nhân xấp xỉ bằng tuổi, Ngô Khắc Thiện đứng bên cạnh phụ thân liếc mắt có thể nhìn thấy Hải Lan, mỉm cười nói: "Phụ thân, bệnh của muội muội đỡ nhiều rồi, nhưng muội muội còn yếu lắm. Phụ thân biết không, muội muội cưỡi ngựa rất tốt, rất ít nữ nhân có thể so sánh được. Nhưng có một yếu điểm, đó là buổi trưa sẽ không xuất môn, ngay cả gió lớn một chút cũng che kín mặt."

    Trong mắt Trại Tang hiện lên ý cười, trong lòng có chút nghi hoặc. Nữ nhi của mình chỉ là tiểu cô nương, có gì đó khác biệt với trước kia, lập tức nhíu mày: "Dạo này Đại Tế Ti không gặp bất cứ ai, cũng không biết đang làm cái gì? Sắp đến ngày đầy tháng của tiểu muội muội con rồi, tên này còn không có động tĩnh gì, cũng không có tính toán gì sao?"

    "Phụ thân, không phải Đại Tế Ti đã nói, khi đến đầy tháng của tiểu muội muội nhất định sẽ đến, huống chi đó là nữ nhân ở Khoa Nhĩ Thấm, số mệnh tiểu muội muội có thể thua kém bọn họ sao? Phụ thân đã nghĩ nhiều rồi." Ngô Khắc Thiện không thèm để ý, thấy Hải Lan nhìn hắn tươi cười, giơ tay ra ngoắc, thậm chí không để ý đến mọi người. Trại Tang bất đắc dĩ lắc đầu, đối với nữ nhi này, hắn kì vọng rất lớn, trông cậy nàng có thể mang về quý nhân đem vinh quang đến cho Khoa Nhĩ Thấm.

    Mặc dù Hải Lan đang vui đùa, nhưng sự chú ý lại đặt lên người Trại Tang, thậm chí có thể thấy ánh mắt nghi hoặc của hắn. Trong lòng căng thẳng, hắn có thể phát hiện ra cái gì không? Âm thầm suy nghĩ, đã nhiều ngày thay đổi như vậy rồi, Hải Lan khẽ cắn môi, luôn nhát như chuột sợ người khác nhìn ra sơ hở thì sống có ý nghĩa gì? Vậy thì làm sao có thể thay đổi vận mệnh?

    Hải Lan đã nghĩ thông suốt, cùng nữ nhân bên cạnh nói hai câu, chạy chậm đến chỗ Trại Tang, đứng trước mặt hắn, hai mắt mở to, bên trong lộ vẻ không muốn xa rời, cái miệng nhỏ oán giận nói: "Phụ thân, người không đến chỗ Cáp Nhật Châu Lạp, có phải phụ thân không thương con?"

    "Sao có thể như thế?" Trại Tang tuy có nhiều nữ nhi, nhưng chưa có nhiều kinh nghiệm, thân thể cứng ngắt: "Gần đây phụ thân có nhiều việc phải làm, mới không có thời gian quan tâm con, nếu thiếu cái gì con hãy nói với ca ca."

    "Phụ thân, nữ nhi chỉ nhớ phụ thân, không cần đồ vật này nọ." Hải Lan làm điệu bộ mất hứng, nụ cười tươi trên mặt cũng ảm đạm không ít, ngẩng đầu thân thiết lo lắng nhìn Trại Tang, nhẹ giọng nói: "Phụ thân, người bận rộn nhưng cũng phải giữ gìn sức khỏe, phải ăn cơm đúng giờ, không được bỏ bữa."

    Trong lòng Trại Tang cảm thấy ấm áp, vuốt đầu Hải Lan, trong mắt không còn sự nghi ngờ: "Phụ thân đã biết, con cũng nên cẩn thận, đừng để bị nhiễm bệnh lại."

    Trên mặt Hải Lan lại hiện nụ cười, liên tục gật đầu, nhưng dáng vẻ như vậy lọt vào mắt Trại Tang cùng Ngô Khắc Thiện lại làm bọn họ đau lòng, Trại Tang chậm rãi ôm Hải Lan, trò chuyện một lúc, mới quay qua Ngô Khắc Thiện nói: "Hãy chăm sóc cho Cáp Nhật Châu Lạp, nếu con khi dễ muội muội, cha sẽ không tha cho con."

    "Làm sao con có thể khi dễ muội muội, phụ thân không thấy muội muội luôn làm khó con sao?" Ngô Khắc Thiện muốn nhéo mũi Hải Lan. Hải Lan tránh ở phía sau Tắc Tang, lộ ra đầu nhỏ, le lưỡi với Ngô Khắc Thiện, gắt giọng: "Phụ thân, phụ thân xem, phụ thân có mặt ở đây ca ca cũng ăn hiếp con, nhéo mũi của con, làm mũi con xẹp xuống bây giờ?"

    Lời nói ngây thơ làm bọn họ cười lớn, Hải Lan ở phía sau lưng Trại Tang dậm chân: "Hai người không được cười, không cho cười." Lập tức chạy ra xa, nhìn bọn họ với ánh mắt giận dỗi.

    "Phụ thân, muội muội như thế thật làm người ta đau lòng." TrạiTang nhìn Hải Lan chạy ra xa, đồng ý nói: "Đúng là như thế, Cáp Nhật Châu Lạp bây giờ mới tốt, nhưng lúc trước Đại Tế Ti..."

    "Phụ thân, lúc trước Đại Tế Ti có nói mệnh cách của Cáp Nhật Châu Lạp không tốt." Ngô Khắc Thiện tới gần phụ thân của mình, thấp giọng nói: "Ngày mà muội muội tỉnh lại, con thấy Đại Tế Ti lấy pháp khí ra, nói một hồi lâu rồi nhắc đến cái gì đó, sau đó đi ra ngoài cùng Ô Mã nói chiếu cố muội muội, muội muội sẽ mang đến ân huệ cho nàng. Còn nói cái gì quý nhân, còn sửa mệnh nữa."

    Trại Tang nắm chặt tay Ngô Khắc Thiện, trầm giọng hỏi: "Thật như vậy sao?"

    "Con lừa phụ thân làm gì, phụ thân thấy dáng vẻ của muội muội như thế này, ai làm cho muội ấy chịu ủy khuất được chứ?" Ngô Khắc Thiện nghĩ một hồi, muốn phụ thân xem trọng Cáp Nhật Châu Lạp, lại thấp giọng nói: "Ô Mã kêu Đại Tế Ti là gia gia, bây giờ mới nhớ, từ lúc Đại Tế Ti làm cho Cáp Nhật Châu Lạp tỉnh lại, hắn ta không gặp ai hết."

    Trại Tang lâm vào trầm tư, một lúc sau đó vỗ vai Ngô Khắc Thiện: "Chờ gặp Đại Tế Ti rồi nói sau, mặc kệ như thế nào thì Cáp Nhật Châu Lạp cũng là nữ nhi ta yêu thương nhất."

    Lúc này Hải Lan không biết bọn họ đang nói chuyện, nàng đi trên cỏ xanh, tự chế giễu hành động của chính mình. Tựa vào một gốc cây không cao, tùy tiện hái một chiếc lá, đặt ở bên môi, thử vài lần thổi lên tiếng. Lúc trước Tiêu Dật đã chỉ nàng, nhớ đến lúc ở trong lòng hắn, lẳng lặng nghe hắn thổi.

    Trong ánh mắt Hải Lan lấp lánh nước, ngửa đầu nhìn trời xanh, Tiêu Dật, anh có biết em đang ở đây không? Ở đây chỉ có thể dựa vào bản thân mình, từng bước tính kế. Hải Lan của anh thay đổi rồi, em hiểu được thế nào là lợi dụng, không còn là người được cha mẹ cùng anh luôn nuông chiều nữa rồi.

    Nghe thấy tiếng bước chân, Hải Lan lau khóe mắt, quay lại nhìn. Ở trong bụi cây có một người đi ra, sau lưng đeo trúc lung [1], nhìn thấy Hải Lan có chút sửng sốt, vội quay người bước đi.

    "Ngươi chờ một chút." Hải Lan không hiểu sao lại mở miệng, người này chính là Hán nhân lúc trước xem bệnh cho nàng. Lúc này mặc một bộ trang phục Mông Cổ cũ nát, nhưng trên đầu còn búi tóc của Minh triều, nhìn tàn tạ không kể xiết.

    "Cách cách có gì căn dặn?" Ngừơi nọ không quay đầu lại, Hải Lan nhìn thấy hắn có có chút khí khái, hỏi: "Ngươi tên gi? Sao lại đến Khoa Nhĩ Thấm?"

    "Tên? Không cần nói, nói ra chỉ càng mất mặt tổ tông." Người nọ nói xong lời này không để ý đến Hải Lan, chậm rãi rời đi, trong miệng ngâm sướng: "Say rượu treo đèn xem kiếm, mộng quay về..." Âm thanh xưa cổ xa xăm làm cho Hải Lan cảm thấy hứng thú, rốt cuộc hắn là ai?
    ___________________
    Chú thích:
    [1] lung: lồng, sọt.
    ___________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/9/14
    bupbecaumua thích bài này.
  15. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Không hiểu sao chỗ thì dùng Tắc Tang chỗ lại là Trại Tang.
     
  16. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Do QT, cái này là có thật trong lịch sử, gg thì Trại Tang mà QT chưa sửa >"<
     
    bupbecaumua thích bài này.
  17. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 6: Nghe được tin tức
    Trong lúc vật đổi sao dời, Hải Lan đã xuyên qua đây được gần một tháng, mấy ngày nữa chính là đầy tháng của tiểu cách cách. Ở Khoa Nhĩ Thấm nữ nhân rất được coi trọng, người nào lấy được mỹ nhân nổi tiếng ở Khoa Nhĩ Thấm đều làm nam nhân đau xót. Hải Lan có thể cảm thấy Ngô Khắc Thiện không cam lòng, cảm nhận được chí khí của hắn, luôn dựa vào nữ nhân xuất giá che chở sao xứng đáng là nam nhi?

    Đối với Ngô Khắc Thiện, Hải Lan có vài phần chân thành, những lời nàng nói lúc đó làm cho Ngô Khắc Thiện phát hiện ra rằng tuy Hải Lan rất mảnh mai, nhưng lại khác những cô gái khác, có thể hiểu được suy nghĩ của hắn, làm tình huynh muội của bọn họ càng thắt chặt thêm.

    Hải Lan không dám biểu hiện nhiều quá, hiện giờ nàng chỉ là tiểu cô nương, chỉ có thể bên cạnh Ngô Khắc Thiện giải thích cho hắn, thầm nghĩ nếu tương lai có sáng kiến có thể giúp một tay. Nếu nhà mẹ đẻ hùng mạnh, mặc kệ là đi đến đâu cũng sẽ không bị khi dễ, huống chi, nếu Mông Cổ cường thịnh thì quá tốt rồi, thì để cho bát kỳ vào quan nội càng khó khăn hơn.

    "Cách cách, sao người lại lắc đầu?" Ô Mã đưa nước ấm cho Hải Lan, thấy chủ tử thật kì quái, không thích sữa mà chỉ thích dùng nước ấm. Ngay cả Ngô Khắc Thiện cho nàng loại trà hảo hạng nàng cũng không dùng. Ô Mã làm sao hiểu được, không phải Hải Lan không thích trà, mà là trà bánh quý giá đó chỉ là hàng thứ phẩm, chỉ có thể lừa gạt người Mông Cổ. Nếu ở Trung Nguyên thì những thứ này chỉ ở trong nhà dân bình thường.

    Hải Lan cầm vật mà Ngô Khắc Thiện mới đưa đến, âm thầm thở dài, cũng không biết Đại Minh giờ thế nào rồi, tính theo năm, là năm Vạn Lịch. Hải Lan đột nhiên cười ra tiếng, cũng không hiểu hoàng đế Đại Minh lúc này đã nắm triều chính rồi sao?

    "Cách cách, người làm sao vậy?" Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Ô Mã, Hải Lan lại cười to hơn. Hoàng đế Đại Minh, phúc lớn, họa lớn cũng ở Liêu Đông. Theo lịch sử ghi lại thì Vạn Lịch là năm xã hội phong kiến đạt đến đỉnh cao. Chậm rãi ngừng cười, Hải Lan nhìn bàn tay nhỏ bé, ở một chỗ sâu trong chốn loạn thế Hải Lan Châu có thể làm gì? Làm cho mình hạnh phúc là được rồi, dù sao thì lịch sử cũng không thể vì một nữ nhân mà thay đổi.

    "Ta đang suy nghĩ đến Trung Nguyên, nghĩ đến lúc mình có thể tự mình thấy được nơi phồn hoa đó." Hải Lan cảm thấy tiếc nuối, ánh mắt chuyển động, nếu có thể đến Trung Nguyên thì không uổng phí công xuyên không.

    "Cách cách, người Trung Nguyên cùng chúng ta có mối hận, là kẻ địch của Mông Cổ, rất nhiều người đã chết trong tay Minh triều." Ô Mã tiến lên, thấp giọng nói: "Người đừng nói lung tung, nếu để cho người ngoài nghe thấy sẽ không tốt đâu".

    Mối thù của dân tộc, luôn chinh chiến không ngớt, mối thù ngày càng sâu, người ở trong cuộc thân bất do kỷ. Hải Lan hiểu những việc Ô Mã nói, mở miệng: "Ân, ta biết rồi, sẽ không nhắc lại việc này nữa đâu."

    "Không nói đến cách cách, chính nô tỳ cũng hâm mộ Trung Nguyên phồn hoa đó, nghe các bô lão nói mỗi tấc đất ở đó đều là vàng bạc, tơ lụa dùng hoài không hết. Lúc trước Hốt Tất Liệt đổ mồ hôi để thành lập nên một đế quốc, nhưng hậu nhân lại không giữ được, lại lui về thảo nguyên."

    Vẻ mặt Ô Mã có chút xúc động, trong ánh mắt tràn đầy hoài niệm, Hải Lan thì thào nói: "Ngoại tộc thống trị, nếu không thể hóa giải mâu thuẫn giữa hai dân tộc thì sao có thể bền lâu? Một triều đại trong lịch sử mà đất đai trải rộng mênh mông, Thành Cát Tư Hãn, Hốt Tất Liệt đúng là anh hùng"

    "Người không muốn đi thăm phúc tấn cùng tiểu cách cách sao?" Ô Mã nhắc nhở làm Hải Lan hoàn hồn, đứng dậy vuốt lại chỗ nhăn trên áo. Đối với Đại Ngọc Nhi nàng vẫn để ý, không biết có phải là ảo giác không, nàng luôn xem Đại Ngọc Nhi là kẻ địch. Âm thầm lắc đầu, chẳng phải mình thật vô dụng sao? Như thế nào mà một người trưởng thành hiểu rõ lịch sử giai đoạn này lại có thể vì một đứa trẻ còn mặc tã lót mà mệt mỏi?

    Ô Mã nhìn Hải Lan đi ra ngoài, tiếc nuối nói: "Nghe nói có người từ Kiến Châu đến, nhưng cô cô lại không trở về đây, thật sự rất đáng tiếc."

    "Không trở về?" Hải Lan dừng bước, Ô Mã mượn cơ hội nói: "Người chỉ là trắc phúc tấn, ở trên còn có đại phúc tấn, tuy rằng người được sủng ái nhưng lại không hề tự do, huống chi cô của đại phúc tấn còn là đại phi A Ba Hợi, xuất thân cao hơn cô cô đương nhiên có sự khác biệt."

    Hải Lan đổ mồ hôi, lúc này quan hệ Hậu Kim thật hỗn loạn, nếu tính là chẳng phải Hoàng Thái Cực là con của Nỗ Nhĩ Cáp Xích hay sao? Ý cười chậm rãi trên mặt, nghiêng đầu hỏi: "Cô cô không phải là đại phúc tấn của Hoàng Thái Cực sao? Sao lại thành trắc phúc tấn?"

    "Cách cách không nhớ sao?" Ô Mã cả kinh, lập tức mở miệng nói: "Cũng khó trách tại cách cách đã quên chuyện trước kia, năm trước đi Kiến Châu đã được lên trắc phúc tấn, đây là vinh quang mà Khoa Nhĩ Thấm khó mà có được."

    "Ờ, thì ra thì như vậy, ta nghĩ lúc đó rất náo nhiệt." Trong lòng Hải Lan cảm thấy kinh sợ, nhưng ngoài mặt làm ra vẻ bình tĩnh. Ô Mã hâm mộ nói lên tình cảnh náo nhiệt lúc đó, ở Kiến Châu đưa đồ cưới đến, bởi vì Triết Triết được gả cho Hoàng Thái Cực nên Khoa Nhĩ Thấm mới có thể sống yên ổn. Dù sao thì bọn họ cũng không đủ mạnh để đứng lên chiếm thảo nguyên rộng lớn này.

    Hải Lan không nghe được những lời Ô Mã nói phía sau, trong đầu không ngừng nhớ lại, Triết Triết là trắc phúc tấn? Lịch sử thay đổi, Hoáng Thái Cực còn có đại phúc tấn? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, nàng cực kì hối hận, lúc trước không nghe cha kể chuyện lịch sử, kết quả lại mơ hồ như bây giờ, lại thầm mắng phim truyền hình hại chết người rồi.

    "Cách cách, đã đến rồi." Nghe thanh âm của Ô Mã, Hải Lan dừng bước, trước mắt là nhà bạt rất lớn, xem ra hoa lệ hơn nhà bạt nhỏ của mình rất nhiều. Bỏ qua sự nghi ngờ cùng oán giận, Triết Triết là phúc tấn cũng tốt, là sườn phúc tấn cũng được, mình không có liên quan nhiều thì cần gì phải nghĩ nhiều. Trước tiên phải làm cho Trại Tang yêu thương mới là chuyện quan trọng nhất.

    Ô Mã đẩy trướng liêm, Hải Lan đi vào, tuy rằng lều trại bày trí rất đẹp nhưng vẫn có chút u ám, lộ ra mùi sữa mẹ. Hải Lan khó chịu nhất chính là điều này, ở thảo nguyên đều là ngủ trong lều trại, hơn nữa lại không được tắm rửa nhiều, Hải Lan có chút không thích ứng. Nín thở đến khó chịu, trên mặt Hải Lan lộ ra sự quyến luyến, nhẹ giọng kêu: "Mẫu thân, con nhớ người."

    Nữ nhân gần ba mươi đang ngồi ôm đứa trẻ ngồi ở nhuyễn tháp, ngẩng đầu nhìn Hải Lan, ân cần hỏi han: "Nghe nói con bị bệnh, hiện tại như thế nào?" Hải Lan đánh giá một lúc, ngũ quan của nàng ta không tinh xảo, hấp dẫn người ta chính là ánh mắt, làm cho người ta cảm thấy ấm áp. Trong mắt Hải Lan hiện lên tầng hơi nước, đi đến ngồi cạnh nàng ta.

    "Con đã làm cho mẫu thân lo lắng, bây giờ sức khỏe con tốt lắm." Hải Lan không nghĩ đến nơi này mình xuyên qua, người trước mặt này có gương mặt rất giống mẹ của mình ở hiện đại, làm cho nàng không còn cảm giác xa lạ.
    _____________________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/10/14
    bupbecaumua thích bài này.
  18. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 7: Lần đầu gặp lại

    Hải Lan muốn dựa sát vào lồng ngực của mẫu thân, lại phát hiện trên tay mẫu thân đang ôm đứa bé: "Mẫu thân, đây là tiểu muội muội sao?" Thật sự cảm thấy thích thú khi nhìn trẻ con, nhìn nó thật yếu ớt, không chịu nổi sóng gió. Mắt khẽ híp, cái miệng nhỏ nhắn, nào có dáng vẻ của Hiếu Trang hoàng hậu trong tương lai.

    "Con có thể ôm muội muội không?" Hải Lan ôm Đại Ngọc Nhi, cẩn thận để dựa vào trong ngực, mặt mày của nàng không biết nhìn ra bao nhiêu ý tứ, nếu mình dùng sức một chút, có thể hay không? Âm thầm buồn cười lắc đầu, mặc dù trong lịch sử cái chết của Hải Lan Châu liên quan đến Trang phi, nhưng nàng lại không muốn làm Thần phi thì sao lại cần để ý đến Đại Ngọc Nhi?

    "Con cùng Đại Ngọc Nhi rất giống nhau, nhưng ánh mắt con lại trầm tĩnh hơn." Phu nhân của Trại Tang chính là Tháp Na Khất Nhan nhìn thấy Hải Lan có chút mất tự nhiên, cũng nghe trượng phu của mình nói Cáp Nhật Châu Lạp có sự thay đổi lớn, nàng thật sự rất vui mừng, nhẹ giọng nói: "Cáp Nhật Châu Lạp, con là nữ nhi của ta, lớn lên nhất định rất xinh đẹp."

    "Không cần xinh đẹp làm gì, chỉ cần giống mẹ là được." Hải Lan tiến sát lồng ngực Khất Nhan thị, không dám khinh thường ôm chặt Đại Ngọc Nhi, cùng Đại Ngọc Nhi tranh giành tình cảm. Điều này thật sự rất thú vị, giống như tìm được mục tiêu mới, nhìn xem Hiếu Trang có bao nhiêu lợi hại. Nếu lịch sự thay đổi, Hải Lan Châu không gả cho Hoàng Thái Cực, thì Đại Ngọc Nhi có thể sinh hạ Phúc Lâm, trở thành Hiếu Trang hoàng hậu.

    "Con nha, càng ngày càng dẻo miệng, miệng lưỡi ngọt ngào như mật." Khất Nhan thị làm sao không nghĩ đến tình cảm mẹ con gắn bó, nhưng lúc trước Cáp Nhật Châu Lạp rất trầm mặc. Ở chung một thời gian dài nhưng cũng không nói một câu, chỉ mới nghiêm khắc một chút lại làm nàng khóc. Đó giờ Khất Nhan không thích nữ nhân cứ suốt ngày khóc, hiện giờ nhìn thấy Hải Lan hoạt bát sao mà có thể không thích được chứ.

    "Đúng rồi, người của cô cô con từ Đại Minh có đem quà đến, có đôi hoa tai trân châu cũng đẹp lắm, ta giữ lại cho con mà chưa có dịp đưa." Khất Nhan thấy Hải Lan đoa tai đeo đôi hoa tai trân châu nhỏ xíu, không có giá bao nhiêu, chợt cảm thấy đau lòng, tội nghiệp đứa con gái nhỏ này.

    "Hoa tai trân châu?" Mẹ giữ đeo đi, nghe nói trân châu tốt, mẹ mới sinh muội muội, dùng nó tốt hơn con." Hải Lan lắc đầu liên tục, thị nữ bên người Khất Nhan thị bế Đại Ngọc Nhi, Hải Lan không kiêng kị dựa vào lồng ngực Khất Nhan, cảm động và nhớ nhung nói: "Con không thiếu gì cả, chỉ cần được ở bên mẫu thân là tốt rồi."

    Khất Nhan có chút cảm động, lại quyết tâm đem hoa tai tặng cho nữ nhi của mình, vuốt vành tai nàng nói: "Nữ nhi của ta có vành tai biểu hiện của phúc khí, hạt châu kia xứng với con."

    "Tát Nhân, đem trang sức của ta để trong hộp mang đến." Một thị nữ mười sáu mười bảy tuổi đứng bên cạnh quay đi, một lúc sau lấy ra hộp trang sức bên trên có khắc hình hoa hải đường. Hải Lan biết hộp này của Trung Nguyên, nhìn có chút quen mắt".

    "Đây là của hồi môn, nghe các lão nhân nói lúc trước khi Mông Cổ còn ở quan nội." Khất Nhan vuốt mặt hoa hải đường trên nắp hộp, bộ dáng xúc động. Hải Lan cũng đã âm thầm hỏi thăm, Khất Nhan cùng Thành Cát Tư Hãn có quan hệ thân thích, khó trách Ngô Khắc Thiện luôn tư hào về huyết mạch hoàng tộc của mình.

    Khất Nhan tiếc nuối lắc đầu, khẽ thở dài: "Nói chuyện này để làm gì? Mọi chuyện qua rồi, con xem đôi bông tai này đi, nếu con thích mẫu thân sẽ cho con."

    Mở hộp ra, bên trong đầy các loại trang sức vàng bạc mã não, trông rất đẹp và tinh xảo. Tuy rằng bây giờ Hải Lan còn nhỏ, nhưng nàng cũng là nữ nhi, đối với những thứ này là nữ nhân nào mà không hứng thú? Nhất là những thứ này đều là đồ cổ, ở thời hiện đại rất quý trọng, đến gần xem còn khó nói chi là đeo.

    Khất Nhan ôm Hải Lan, thấy nàng nhìn chằm chằm vào hộp trang sức, một lúc cầm lấy vòng ngọc, lại cầm hoa tai, đúng là tiểu hài tử, nhẹ giọng hỏi: "Thích không?"

    "Ân, nhưng con thích nhìn thôi, được nhìn cũng tốt rồi" Hải Lan tuy thích châu báu nhưng cũng không mê luyến, chỉ khâm phục những người thợ thủ công tinh xảo ở cổ đại. Bảo thạch, phỉ thúy đều là cực phẩm, màu sắc sặc sỡ trong suốt.

    "Chính là đôi này." Khất Nhan thị đem hoa tai trân châu đặt vào tay Hải Lan. Hoa tai rất đẹp, hạt châu tròn tỏa ánh sáng nhu hòa, vừa mới thấy đã biết đây là cực phẩm.

    "Mẫu thân, đôi hoa tai này tốt lắm, nhưng con không thể nhận được." Hải Lan từ chối, thấy Khất Nhan thị có chút giận dỗi bèn đem hoa tai mang vào tai Khất Nhan, vừa lòng gật đầu: "Chúng nó được mang trên tai mẫu thân mới xứng, con không phải xa lạ mà là đôi hoa tai trân châu này rất thích hợp với người, phối hợp với trang sức bằng trân châu thấy mẫu thân càng đẹp hơn."

    Khất Nhan thị nghe thấy những lời này, hờn giận trong lòng tan đi, lấy gương đồng Hải Lan đưa đến, cùng với những lời Hải Lan nói, Khất Nhan thị cảm thấy đôi hoa tai mình mang rất thích hợp.

    "Mẫu thân, con thích cái này." Hải Lan không khách khí cầm chiếc lắc tay làm bằng san hô màu hồng, mang trên cổ tay mình, nói với Khất Nhan thị: "Cho nữ nhi cái này được không mẫu thân?" Nhẹ nhàng kéo tay Khất Nhan thị, làm ra vẻ phải có bằng được.

    "Được, tất nhiên là được" Khất Nhan cười, lấy ra trong hộp một đôi hoa tai bằng vàng rồng giống như vòng tay san hô, đeo vào tai cho Hải Lan: "Đó là của hồi môn của mẫu thân, bây giờ cho con, rất hợp với con, mẫu thân nhớ còn một cây trâm, sao tìm không thấy?"

    Khất Nhan tiếp tục tìm, Hải Lan nắm tay mẫu thân, thấp giọng nói: "Mẫu thân, có hai món này là được rồi, đây là quà mẫu thân tặng cho con, con nhất định sẽ giữ cẩn thận"

    "Cáp Nhật Châu Lạp đã trưởng thành, hiểu chuyện rồi." Khất Nhan ôm Hải Lan vào lòng, Hải Lan chậm rãi nhắm mắt lại cảm nhận tình thương của mẹ. Lúc trước khi nàng gả cho Tiêu Dật, mẹ cũng tặng cho hai bộ trang sức, trong đó có vòng tay bằng hồng ngọc, không giống như san hô nhưng Hải Lan cảm thấy đeo vào tay như có mẹ ở bên.

    Hải Lan lau khóe mắt, không thể quên được chuyện ở hiện đại. Khất Nhan hiểu lầm nhưng giọt nước mắt của nàng, trong lòng có chút áy náy, âm thầm trách mình không chú tâm đến Cáp Nhật Châu Lạp. Một chiếc vòng tay cùng đôi hoa tai không đáng giá cũng làm cho con gái mình khóc, trên người lộ ra vẻ không muốn rời.

    "Cáp Nhật Châu Lạp, mai mốt con thiếu cái gì cứ nói với mẫu thân." Hải Lan vùi đầu vào lòng Khất Nhan, rầu rĩ nói: "Con không muốn gì cả, chỉ muốn vĩnh viễn không xa mẫu thân."

    "Con gái ngốc." Khất Nhan cười trách cứ, nói chuyện hồi lâu đến khi Hải Lan buồn ngủ mới chủ động cáo từ rời đi.

    ___________________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
    bupbecaumua thích bài này.
  19. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    ?
     
    conruoinhoChí Tôn Yên Yên thích bài này.
  20. Chí Tôn Yên Yên

    Chí Tôn Yên Yên Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    278
    Được thích:
    302
    Đã thích:
    18
    GSP:
    Ap
    Chương 8: Tái kiến Đại Tế Ti
    "Cách cách, người nhanh lên một chút được không?" Ô Mã nghe thấy tiếng người ồn ào náo nhiệt từ phía xa, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, vội vàng thúc giục Hải Lan: "Cách cách, đến muộn không tốt đâu, hơn nữa hôm nay Đại Tế Ti sẽ tiên đoán số mệnh của tiểu cách cách, chẳng lẽ người không muốn đến nhìn một chút, không phải người đã suy nghĩ rất lâu rồi sao?"

    "Được rồi, Ô Mã, ta sắp xong rồi." Hải Lan rửa sạch sữa bò bám trên mặt, oán giận nói: "Nếu không phải hôm qua gió lớn mà ca ca còn kéo đi cưỡi ngựa thì sao lại phiền toái như vậy? Thực không hiểu có chuyện gì vui."

    "Cách cách, trắc phúc tấn ở Kiến Châu có thai, đây quả thật là việc vui nha." Hải Lan ngồi trước bàn trang điểm. Hiện giờ nhà bạt của nàng hoàn toàn thay đổi hình dạng. Tìm một vách bình phong cũ chia nhà bạt làm hai phần. Ở trong là bàn trang điểm cùng ngăn tủ, bên ngoài là nơi tiếp khách, có một chiếc bàn nhỏ bé, cùng một chiếc đệm sặc sỡ. Hải Lan yêu cầu lều của mình phải rộng, có nhiều ánh sáng một chút.

    Ở góc phòng đặt bát lư hương, bên trong không có hương liệu. Không phải Hải Lan không thích hương liệu, nhưng mà cuộc sống hiện tại ở Khoa Nhĩ Thấm không thể có đồ quý giá được, cho nên ở trên thảo nguyên chỉ cần tìm một ít cỏ thơm đặt ở lư hương, có thể xua tan đi mùi sữa mà nàng không thích.

    Hải Lan đích thân thiết kế lều trại của mình, nhưng Ngô Khắc Thiện lại được hưởng nhiều nhất. Chỉ cần lúc rảnh rỗi là hắn sẽ chạy đến đây ngồi một chút, hương thơm tươi mát thoải mái làm cho hắn lưu luyến không thôi, Hải Lan đều phải đuổi hắn đi, nhưng lại kéo Tắc Tang đến, làm cho nàng đau đầu không thôi. Nàng không muốn đối diện với ánh mắt trầm tư của Tắc Tang, cũng may nàng khác với những người khác, nhu thuận làm nũng làm cho Tắc Tang rất hài lòng càng thêm vài phần thương yêu.

    "Mau giúp ta buộc tóc, nếu không sẽ muộn." Hải Lan buông cánh tay, ở Mông Cổ búi tóc lên nhưng chải không đều, Ô Mã đem thau đồng đi châm nước, đi đến gần, cầm lấy sợi dây, làm một hồi liền đem đồ trang sức cài vào đầu Hải Lan, cúi đầu nhìn da thịt trắng nõn của chủ tử liền tán thưởng: "Cách cách, ở Khoa Nhĩ Thấm, không, toàn bộ Mông Cổ không ai trắng được như người."

    Trên mặt Hải Lan đầy hắc tuyến, há mồm, nhẹ giọng nói: "Sao không nói ta mất rất nhiều tâm tư? Chăm sóc da phải làm từ nhỏ, không phải vì tuổi nhỏ mà không thèm để ý, Mông Cổ hay có bão cát, ánh sáng mặt trời rất mạnh, đều phải cần thận mới được."

    "Cách cách, người đang nói cái gì vậy?" Ô Mã có vài phần bất đắc dĩ, từ sau khi chủ tử tỉnh lại mọi thứ đều tốt, nhưng có cái tật hay làu bàu, than thở. Hầu hạ Hải Lan mặc Mông bào màu đỏ có thêu chỉ vàng, một lúc sau nhìn vào gương đồng, tuy rằng mơ hồ nhưng vẫn có thể nhìn ra hình dáng, vừa lòng gật đầu, nhẹ giọng khen: "Ô Mã, tay nghề của ngươi càng lúc càng tốt nha."

    "Là do cách cách đẹp." Ô Mã nửa quỳ trên đất, sửa sang lại giày cho Hải Lan, lo lắng dặn dò: "Cách cách, cô cô của người có hỷ sự, nếu có thể sinh tiểu đại ca thì rất tốt, người đừng nói lung tung, hiện tại cả bộ lạc đều hi vọng việc này, dượng của ngài của rất được Anh Minh Hãn coi trọng mà."

    "Ta sẽ không nói lung tung." Hải Lan tất nhiên sẽ không nói linh tinh. Thật ra nàng hi vọng Triết Triết có thể sinh con, như vậy Khoa Nhĩ Thấm sẽ không cần đưa nữ nhân đến bên Hoàng Thái Cực nữa, không biết lịch sử có thể thay đổi hay không.

    Thấy Ô Mã muốn nói gì nữa, Hải Lan hỏi: "Còn việc gì sao? Sao hôm nay ngươi lại ấp a ấp úng không giống như thường ngày vậy?"

    "Cách cách, bọn họ nói tiểu cách cách mang đến tin tốt, người..." Hải Lan lạnh nhạt cười, đối với cổ nhân tin vào số mệnh thì xem như hiểu biết rồi. Đại Ngọc Nhi mang đến tin tốt? Nàng ta có bản lĩnh làm cho Triết Triết mang thai? Vậy cần Hoàng Thái Cực làm cái gì, thấy Ô Mã lộ vẻ kinh ngạc, ý cười trong mắt Hải Lan càng dày đặc.

    "Tốt lắm, đi nhanh lên, nếu không sẽ muộn." Hải Lan mang theo Ô Mã đi đến lều lớn, ven đường rất náo nhiệt, mọi người hiện vẻ mặt vui sướng, làm cho nàng hiểu được, đối với việc sinh con, toàn bộ Khoa Nhĩ Thấm đều hy vọng rất lớn. Nàng từng nghe Ô Mã nói, lúc Đại Ngọc Nhi chưa sinh ra, Tát Mãn Đại Tế Ti từng nói Khoa Nhĩ Thấm sẽ được trời cao ban ân, sẽ có quý nhân đến, mà Đại Ngọc Nhi lại sinh vào lúc này, khó trách mọi chuyện như thế.

    Trong ánh mắt Hải Lan hiện lên tia sáng cùng sự bình tĩnh, phải chăng lúc trước Hoàng Thái Cực cầu hôn Đại Ngọc Nhi cũng bởi vì nàng là quý nhân mà trời mang đến? Có thể giúp được hắn sao? Nếu thật sự là thế thật muốn nhìn xem, còn có nhiếp chính vương tương lai Đa Nhĩ Cổn, hai con rồng làm trò, thật là thú vị. Lúc này Hải Lan không ngờ đến việc nàng xuyên qua thời không, nghịch thiên sửa mệnh, nhiễu loạn một phần lịch sử, tương lai như thế nào cũng không ai biết được.

    Ô Mã đẩy trướng liêm, Hải Lan tươi cười đi vào, trong trướng tụ tập rất nhiều người, nhìn Hải Lan đến ngẩn ngơ, một tiểu cô nương mặc y phục màu đỏ đẹp động lòng người, làm sao người ta có thể không chú ý. Vẻ mặt Ngô Khắc Thiện hiện lên vẻ kiêu ngạo, hướng muội muội vẫy tay: "Cáp Nhật Châu Lạp, đến chỗ ca này."

    Hải Lan liếc Ngô Khắc Thiện một cái, đến chỗ Trại Tang cùng Đại Tế Ti trò chuyện mà hành lễ: "Nữ nhân chào phụ thân." Muốn qua chỗ Ngô Khắc Thiện, nhưng nhìn lại Đại Tế Ti, là người mà khi Hải Lan tỉnh lại thấy đầu tiên là hắn. Lão nhân thần bí đứng lên, né tránh ánh mắt của Hải Lan, lộ ra sự tươi cười, giọng trầm thấp nói: "Cáp Nhật Châu Lạp cách cách, người tỉnh lại là tốt rồi, đây chắc là ân đức của Khoa Nhĩ Thấm."

    Trại Tang ngây ngẩn cả người, hắn đứng gần Đại Tế Ti nên nghe được, muốn mở miệng, chỉ thấy Đại Tế Ti lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Một chút nữa chúng ta sẽ nói chuyện này, đây không phải là chỗ nói chuyện."

    Trại Tang gật đầu, cùng Đại Tế Ti ngồi xuống lần nữa, bởi vì có hai việc vui, nên Khoa Nhĩ Thấm có khách quý đến, giao hảo với bộ lạc đều đến chúc mừng để xem mọi chuyện là thật hay giả. Tuy rằng bọn họ không nghe những lời Đại Tế Ti nói, nhưng ở Mông Cổ Tát Mãn có vị trí rất cao, hơn nữa Đại Tế Ti ở Khoa Nhĩ Thấm nên rất có uy danh ở thảo nguyên Mông Cổ, hiện giờ hắn đối với Hải Lan kính cẩn thế, làm cho mọi người không tránh khỏi có tâm tư.

    Hải Lan rất khẩn trương, âm thầm suy nghĩ chẳng lẽ Đại Tế Ti thần thông đến thế sao? Thế nhưng có thể nhìn ra được linh hồn của nàng xuyên không, như vậy rất có bản lĩnh, vậy có thể nào đưa nàng trở về không? Trong lòng có chút hi vọng, nhưng nghĩ đến việc thân thể kia đã bị thiêu thành tro cốt, trở về thì có ích lợi gì? Gặp lại mọi người mà không nhận ra mình thì rất đau khổ, huống chi việc xuyên qua là bí mật, làm sao có thể dễ dàng nói ra? Nếu nói ra thì Đại Tế Ti có nghĩ mình là yêu nghiệt không?

    Hải Lan thở dài, vẫn là quên đi, sống với thân phận Cáp Nhật Châu Lạp, tranh thủ thay đổi vận mệnh mới là chuyện quan trọng.
    ________________________________
    Chí Tôn Yên Yên tag bupbecaumua
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
    Huyền Huânbupbecaumua thích bài này.

Chia sẻ trang này