[Ngôn tình] Giang Hồ Không Đụng Đao - Update - Nhĩ Nhã (Liên Phụng dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Thesun.nguyen, 8/9/14.

  1. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Giang Hồ Không Đụng Đao
    Tác giả: Nhĩ Nhã
    Dịch giả: Liên Phụng
    Thể loại: Ngôn tình, cổ trang, giang hồ tranh đấu...
    Cảnh báo: Mọi đối tượng đều có thể đọc

    ****
    giang-ho-khong-dung-dao.jpg
    ***

    Bản dịch được đăng phi lợi nhuận - chưa xin phép tác giả
    ***
    Văn án
    Nhan Tiểu Đao trốn chạy khỏi giang hồ, Tiết Bắc Phàm lại chẳng chịu buông tha, Đại Đao đuổi theo Tiểu Đao… giang hồ thành mớ hỗn độn.

    Vẫn nói người giang hồ khó tránh khỏi đao thương, nhưng mà lúc nào cũng bị người ta chém, ấy là do bản thân có vấn đề.

    Vẫn biết tình trường tránh sao khỏi gian dối, nhưng lúc nào cũng bị lừa gạt, ấy cũng là do bản thân có vấn đề.

    Vẫn biết đi đường lớn khó tránh ổ gà, nhưng nếu lúc nào cũng lọt phải ổ gà thì chỉ có thể là do bản thân có vấn đề.

    Giang hồ hiểm ác, minh đao ám đao khó lòng phòng bị.

    Tình trường hung hiểm, lừa trên gạt dưới đầy rẫy khắp nơi.

    Nơi nơi đều nguy hiểm như vậy, một thế giới yên bình vẫn còn xa lắm… Cho nên, nếu muốn làm một giang hồ nhân sĩ không cần đụng đến đao kiếm, ngươi cũng cần có chút bản lĩnh thật sự mới được!


    Chương 14:
    Chương 15:
    Chương 16:
    Chương 17:
    Chương 18:
    Chương 19:
    Chương 20:
    ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/3/15
  2. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Em đặt gạch hóng nhé. Dự là 1 truyện hài té ghế.
     
    xiaofangThesun.nguyen thích bài này.
  3. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Chương 1 - Cùng phiêu bạt giang hồ, chỉ mình ngươi bị chém
    Dịch giả: Liên Phụng

    ***
    “Tiểu ca!”.

    Đang cầm chổi quét lá rụng gần chân tường, Tiết Phúc bỗng nghe được một tiếng gọi cực dễ nghe. Suy nghĩ một chút, mình dù sao cũng chỉ mới đôi mươi nên càng cảm thấy rất thân thiết với tiếng gọi “Tiểu ca” ngọt ngào này, liền hơi ngẩng đầu lên.

    Trước mặt chỉ có vách tường trống trơn, dây Thường Xuân khô vàng phủ trên đầu tường, cành lá đều khô quắt cả, Tiết Phúc cứ thế ngẩn người, bả vai lại bị người ta nhẹ nhàng, hời hợt chọc một cái.

    Hắn nhanh chóng quay đầu lại.

    Chẳng biết từ khi nào, sau lưng hắn đã có một cô nương xinh tươi như hoa nở, khoảng độ mười tám mười chín tuổi, mỉm cười đứng tại đó rồi? Dáng người không cao không thấp, thật sự rất đáng yêu. Nàng mặc một chiếc váy vàng nhạt, phủ ngoài bằng một chiếc khảm kiên (1) cẩm thêu hoa mai nhỏ rất đặc biệt, nhìn có vẻ khá đắt. Mái tóc được chải khá tinh tế, rủ xuống mấy lọn uốn cong.

    Đẹp.

    Tiết Phúc hơi đỏ mặt, ngại ngùng bẽn lẽn cúi gằm nhìn xuống ngực mình, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Tiểu thư có chuyện gì sao?”.

    Cô nương đưa tay, lòng bàn tay hồng nhuận đang cầm một thỏi bạc, liếc mắt nhìn qua cũng phải đến hai lượng bạc, Tiết Phúc đoán nàng có chuyện gì đó muốn mình làm, vung tay rộng rãi như vậy hẳn là chuyện không nhỏ.

    Tiết Phúc vội nói: “Tiểu thư cứ sai bảo là được, không cần cho bạc đâu.”.

    Cô nương thấy hắn là người lễ phép, lại không hề thô kệch, khóe miệng cũng cong thêm mấy phần, thương lượng với hắn: “Tiểu ca, nói giúp nói giúp.”.

    Tiết Phúc ngẩn người: “Nói giúp?”. Trong lòng vẫn không ngừng tán thán, tiếng “tiểu ca” này thật ngọt.

    Tiểu cô nương kia cũng không trả lời, chỉ quay đầu lại chỉ về nhóm người xếp hàng thật dài xa xa.

    Cách tường này khá xa có một khu nhà cao ráo rộng rãi, trên cửa vào vô cùng khí phái có treo một tấm biển đề ba chữ “Phái Bắc Hải” rất to.

    Trước cửa chính có hai hàng thủ vệ mắt dọc mày ngang, dáng vẻ uy nghiêm lẫm liệt, nhìn còn có vẻ hung dữ hơn cả bức tượng kỳ lân bằng đá bên cạnh nữa.

    Bên cửa trái có bày ba chiếc bàn dài nối nhau, ba lão đầu đang thẳng lưng ngồi phía sau bàn, kiểm tra tướng mạo cho đám nam nữ đang xếp hàng phía trước.

    Liếc mắt nhìn qua, nếu lão đầu nói ra chữ “Qua” thì người đó sẽ được phát một tấm thẻ gỗ, viết tên nha hoàn lên rồi được dẫn vào trong góc cửa. Nếu lão đầu vung tay lên, ngay cả tiếng “Không qua” cũng lười nói thì sẽ cứ thế bị đuổi đi.

    Màn này cũng chẳng phải là chọn tú nữ vào cung gì, là phái Bắc Hải đang tuyển nha hoàn và gia nô mà thôi.

    Phái Bắc Hải là môn phái lớn Đệ nhất giang hồ, trang chủ Tiết Bắc Hải nổi danh toàn thiên hạ, gia nghiệp lớn, cảnh tượng chọn hạ nhân như vậy cũng không có gì là lạ.

    Tiết Phúc gãi đầu: “Tiểu thư, đó là việc chọn hạ nhân làm việc vặt thôi mà.”.

    “Chưởng môn Tiết Bắc Hải của phái Bắc Hải các ngươi sắp thành thân, nhân thủ không đủ cho nên cần tìm người làm công đúng không?”. Cô nương này tính cách cũng có vẻ vui tươi hào phóng, lúc nói chuyện thích nhìn thẳng vào người ta, cặp mắt biết nói càng khiến Tiết Phúc lúng túng hơn, lắp bắp nói: “Đúng… đúng vậy, đang tìm hạ nhân, làm việc nhà bình thường.”.

    “Ta muốn được vào làm hạ nhân, nhưng sợ xếp hàng rồi bọn họ lại không thích ta, cho nên mới chạy đến tìm ngươi đi cửa sau này.”.

    Cô nương nói như chuyện đương nhiên vậy, khiến Tiết Phúc trợn tròn cả mắt, mạnh dạn quan sát nàng cẩn thận một chút, nhìn thế nào cũng thấy nàng là một tiểu thư được yêu chiều, có chỗ nào giống một người lao động tầm thường chứ?

    “Tiểu thư, đừng đùa nữa.”. Tiết Phúc méo miệng, khó xử nói: “Cô sao làm được việc nhà chứ!”.

    “Làm được, làm được!”. Tiểu cô nương lại quơ quơ bạc trước mặt Tiết Phúc, nói: “Tiểu ca, giúp một tay đi!”.

    Tiết Phúc suy nghĩ xong rồi, chỉ vào chỗ bên trong góc cửa cách đó không xa, có một nam tử trung niên đang chắp tay sau lưng, dáng vẻ rất cao ngạo, nói với cô nương: “Đó là Quản gia Tiết Trung, hắn mới là quản sự. Ta chỉ là một tên sai vặt chuyên quét sân mà thôi, không làm chủ được, nếu cô không ngại thử đi cầu xin hắn xem?”.

    Tiểu cô nương kia cũng không hề động đậy, lắc đầu: “Trong tất cả hạ nhân của phái Bắc Hải, ngươi còn lớn hơn bọn hắn một chút, ngươi nhất định làm chủ được.”.

    “Cô… sao có thể biết được?”.

    “Nếu ta đoán trúng, ngươi đã nhận bạc của ta thì phải nói giúp ta, thế nào?”.

    Tiết Phúc gật đầu một cái.

    “Những quản gia cùng hạ nhân kia, người nào cũng phải nhận lệnh làm việc nhưng cũng hống hách hết, chỉ có mình ngươi có vẻ khiêm tốn ở đây nhưng cũng chẳng có ai bắt nạt ngươi.”. Cô nương kia vừa nói vừa liếc mắt nhìn tay của Tiết Phúc: “Trong rất nhiều hạ nhân, chỉ có tay của ngươi là mềm nhất, da ngươi trắng nhất, y phục ngươi mặc cũng là loại tốt nhất, cho nên thường ngày nhất định ngươi không phải làm việc tay chân, hẳn là ngươi chuyên chăm sóc cho trang chủ đúng không?”.

    “Cô nương đúng là người tinh tế.”. Tiết Phúc bái phục, cam chịu thua cuộc, nhận bạc dẫn nàng đi từ cửa sau vào trong đại trạch.

    Vừa đi, Tiết Phúc vừa hỏi: “Vừa nhìn qua cũng thấy được cô nương xuất thân gia đình khá giả, sao lại muốn vào đây làm nha hoàn?”.

    “Muốn được nhìn thấy Hồng Chỉ Bảo Tản.”.

    Tiết Phúc hiểu được.

    Hồng Chỉ Bảo Tản này là một trong những bảo vật gia truyền của phái Bắc Hải, mấy ngày nữa Chưởng môn đại hôn, sẽ lấy ra cầu phúc. Tương truyền, Hồng Chỉ Bảo Tản có khả năng kỳ diệu, có thể cầu phúc lộc, đắc nhân duyên, cô nương nào có thể che chiếc dù này dạo quanh mấy bước thì nhất định sẽ có được nhân duyên tốt đẹp trời ban.

    “Đúng rồi, cô nương tên gọi là gì?”. Tiết Phúc hỏi: “Ta tên Tiết Phúc.”.

    “Nhan Tiểu Đao.”.

    “Giống tên nam nhân hơn.”. Tiết Phúc đến phòng quản sự giúp nàng ghi danh, sau đó lấy cho nàng một bộ y phục nha hoàn: “Làm việc quét dọn đi, cô nương xinh đẹp như vậy, nội trạch cùng đại viện sẽ không thích cô.”.

    Nhan Tiểu Đao thấy Tiết Phúc nói xong là đi luôn, nhịn không được mà “chậc chậc” mấy tiếng. Hạ nhân của phái Bắc Hải cũng thoải mái thật, không sợ mình là người xấu à, nghĩ rồi cầm chổi tùy ý đi lại.

    Sau đó, Nhan Tiểu Đao cũng bắt đầu làm việc quét sân viện, thuận tiện tìm kiếm Hồng Chỉ Bảo Tản, muốn được mở rộng tầm mắt chút.

    Vừa mới đi đến cửa viện thứ nhất đã nghe được tiếng hai hạ nhân xì xào bàn tán với nhau.

    “Tối nay động thủ chứ?”.

    “Tối nay đi!”.

    “Lúc đó chúng ta cứ giả vờ ngủ, gì cũng không làm!”.

    “Được!”.



    Tiểu Đao nghĩ hay là đừng có vào nữa, chuyển đến viện thứ hai. Hình như nơi này là phòng bếp, vừa mới đi đến bên cửa sổ, định nhìn xem việc ăn uống của môn phái đệ nhất thiên hạ này như thế nào một chút, lại nhìn thấy có người trông rất mờ ám.

    Xong rồi lại thấy đầu bếp đang nhận một bọc thuốc từ tay một thanh niên ăn mặc theo kiểu võ sinh.

    “Bỏ vào canh của Chưởng môn sao?”.

    “Đúng vậy.”.

    “Liệu có bị phát hiện không?”.

    “Phu nhân tự mình đút cho hắn uống, hắn sẽ không đề phòng đâu!”.

    Ngoan ngoãn đứng dưới bậc cửa sổ, nàng nghĩ hay là mình đến viện thứ ba quét dọn đi. Lúc này, cước bộ của Tiểu Đao càng nhẹ nhàng hơn nữa, y như một chú mèo con, dán vào thân tường lặng lẽ quét.

    Vừa quét đến cửa phòng, lại thấy cánh cửa sổ chỉ khép hờ, tò mò liếc nhìn một cái, thấy một quý phụ trẻ tuổi đang rất thoải mái ngồi trên đùi một võ sinh, nói chuyện gió mây tư phòng.

    “Chàng coi, chàng còn chưa xong việc thì ta đã sắp thành sư nương của chàng rồi đây này!”.

    “Nhưng tối nay nàng sẽ thành quả phụ thôi!”.

    “Chàng hư lắm, như vậy sẽ hại người ta phải thủ tiết!”.

    “Cho nên, ta sẽ thay sư phụ chăm sóc thật tốt cho nàng…”.

    Tiểu Đao run một cái, nhanh chóng che tai lướt qua chân tường trốn – Phi lễ bất thính (2) a!



    Đến viện thứ tư, thấy trong viện tĩnh lặng, cửa cũng đóng kín, Tiểu Đao hít vào một hơi, xem ra có thể an tâm quét dọn rồi. Nhưng thật bất đắc dĩ, võ công căn bản của nàng tốt, nhĩ lực cũng cao, cho nên, dù người trong phòng có nhỏ giọng nói chuyện thì nàng cũng vẫn nghe rất rõ ràng.

    “Tối nay nhất định phải khiến cho Tiết Bắc Hải đầu rơi xuống đất!”.

    “Lúc đó ta chính là Chưởng môn mới của phái Bắc Hải.”.

    “Nhớ buộc hắn nói ra tung tích của năm bức Long Cốt Đồ, tìm được Nguyệt Hải Kim Chu và cuốn phổ Thánh Võ Hoàng.”.

    “Hắn không nói sẽ khiến hắn muốn sống không được, muốn chết cũng chẳng xong!”.

    Tiểu Đao cầm chổi lên, đi ra đến cửa viện liền đưa tay nhéo hai lỗ tai mình, miệng lẩm bẩm: “Kêu ngươi nghe lời sao ngươi lại cứ không nghe chứ?”.

    Bọn nha hoàn đi ngang qua đều che miệng cười nàng.



    Cuối cùng cũng đi đến viện thứ năm, cũng chính là cửa viện cuối cùng, Tiểu Đao bị người cản lại, một thủ vệ canh cửa hung dữ nói với nàng: “Đây là nơi nghỉ ngơi của Chưởng môn, không được tùy tiện ra vào.”.

    Nhan Tiểu Đao đứng ngoài khu phòng nghỉ ngơi của bọn nha hoàn, bắt đầu cân nhắc việc mình nên ở lại đây chờ nhìn thấy Hồng Chỉ Bảo Tản hay là nhanh chóng chạy đi, đừng có dính vào vũng nước đục này đây?

    Đáng tiếc, còn chưa đợi nàng nghĩ xong thì trời đã tối sầm, sấm chớp đùng đùng, mưa tuôn xối xả.

    Một tia sét đánh xuống, ngày cứ như sụp một nửa rồi. Đúng lúc này, từ viện thứ năm trong phái Bắc Hải lại truyền đến một tiếng hét thảm, bốn viện phía trước lại lặng ngắt như tờ, y như viện chết vậy.

    Nhan Tiểu Đao đứng dưới mái hiên, nhìn từng giọt mưa lăn từ trên hiên nhà xuống, trong lòng thầm tính toán, có nên xen vào chuyện người khác không đây?

    Lúc này, Tiết Bắc Hải thân đã trúng kịch độc lại còn bị chém thêm mấy đao, hắn chịu đựng đau đớn chạy ra bên ngoài, lắc lư vô hướng, hụt chân ngã lăn xuống vách núi.

    Cho đến cuối cùng, hắn vẫn không thể tin tưởng được kẻ âm thầm hãm hại mình lại là người mà thường ngày hắn tín nhiệm nhất. Đúng lúc hắn mơ mơ màng màng, sắp bất tỉnh đến nơi thì lại thấy có người đi về phía mình.

    Váy vàng nhạt, một đôi giày thêu hoa xinh đẹp…

    Tỉnh lại lần nữa, Tiết Bắc Hải phát hiện mình đã nằm trong một hang động, vết thương cũng được xử lý rồi, thế nhưng cả người vẫn chẳng có chút sức lực nào. Trước mắt ánh lửa phập phồng, bên đống lửa có một cô nương xinh đẹp đang xòe rộng Hồng Chỉ Bảo Tản mà mình vẫn còn ôm chặt lúc rơi xuống vách núi.

    “Ngươi tỉnh rồi à?”.

    “Ngươi là ai?”.

    “Người cứu ngươi a!”.

    Tiết Bắc Hải nghe xong lời này đột nhiên cười ngây ngốc: “Chẳng ngờ được, người ta quen biết lại hại ta, người ta chẳng hề quen biết lại cứu ta.”.

    Nhan Tiểu Đao đi tới trước mắt hắn: “Cho nên ngươi cần tự kiểm điểm lại đi.”.

    “Ta kiểm điểm lại?”. Tiết Bắc Hải có vẻ khó tiếp nhận: “Người khác hại ta sao ta lại phải tự kiểm điểm lại?”.

    Nhan Tiểu Đao chỉ đầu chiếc ô vào mũi hắn, nghiêm túc nói: “Nương ta thường dạy ta, người ta phiêu bạt giang hồ, sao tránh khỏi đao thương, nhưng nếu lúc nào cũng bị người ta chém thì chính là do lỗi ở ngươi! Ngươi không tự kiểm điểm lại thì ai mới phải kiểm điểm đây?”.

    Tiết Bắc Hải trợn mắt há mồm: “Ta…”.

    “Trong phái Bắc Hải ít nhất có mười người biết tối nay có người muốn hại ngươi, vậy tại sao lại chẳng có ai cảnh báo ngươi chứ?”. Nhan Tiểu Đao còn tiếp tục xát muối vào vết thương của hắn: “Bình thường rốt cuộc ngươi khiến người ta ghét đến thế nào a?”.

    Tiết Bắc Hải vốn đã bị thương, mất máu nhiều, nay lại bị nàng nói như vậy, thiếu chút giận đến đứt hơi.

    Đúng lúc này lại nghe thấy bên ngoài có người kêu: “Trang chủ! Trang chủ!”.

    “Là Tiết Phúc!”. Tiết Bắc Hải vừa định trả lời thì lại bị Nhan Tiểu Đao bịt miệng lại, còn thuận tay phẩy ống áo dập tắt đống lửa. Bên ngoài mưa rất to, hơn nữa bọn nàng còn đang ở trong một sơn động cao hơn mặt đất những hai trượng nên không bị người ta phát hiện.

    “Tiết Phúc là người mà ta tín nhiệm nhất, hắn sẽ không hại ta đâu!”.

    “Thôi đi, tiểu ca kia cũng đã phản bội ngươi rồi!”.

    “Cái gì?”.

    “Ta là một người chẳng rõ lai lịch cũng có thể vào phái Bắc Hải, điều này chứng tỏ hắn không hề sợ ta sẽ hại ngươi, bởi vì ngươi sớm muộn gì cũng phải chết thôi.”.

    Tiết Phúc gọi một lúc không thấy tiếng trả lời, liền dẫn theo thủ hạ tiếp tục đi đến phía trước tìm: “Nhất định hắn đã bị trọng thương, bắt sống cho ta!”.

    Hai người ở trong động nghe rất rõ ràng, Nhan Tiểu Đao nhướng mày với Tiết Bắc Hải – Xem đi!

    Tiết Bắc Hải chán nản xụi lơ, ngẩng mặt lên trời thở dài: “Không ngờ Tiết Bắc Hải ta lại bị phản bội chỉ cách ngày thành hôn có một ngày, rốt cuộc là vì sao.”.

    Tiểu Đao chẳng thèm để ý tới hắn, mặc hắn ở đó mà lải nhải không ngừng, bản thân thì ngồi trên một tảng đá, sờ Hồng Chỉ Bảo Tản một cái, còn thầm tán thưởng cái ô này thật đẹp, đáng tiếc sẽ phải trả lại cho người ta rồi.

    Tiết Bắc Hải đột nhiên hỏi: “Tên Ân công là gì?”.

    Tiểu Đao vừa nghe được hai chữ “ân công” đã tê cả da đầu, trở lời: “Gọi Tiểu Đao.”.

    “Tiểu Đao cô nương, có phải cô thích Hồng Chỉ Bảo Tản không?”.

    “Thích chứ.”.

    “Ta nguyện dùng chiếc dù này làm tiền công, muốn nhờ cô nương giúp ta làm một việc.”.

    “Ý ngươi là, chỉ cần ta giúp ngươi làm một việc thì chiếc dù này sẽ là của ta?”.

    “Đúng vậy! Chỉ nhờ cô nương giúp ta đến phủ Hàng Châu một chuyến.”.

    “Ừm, nói chi tiết chút đi.”.

    Tiết Bắc Hải móc một hộp gấm bọc da dê từ trong ngực ra, đưa cho Nhan Tiểu Đao: “Đến Tinh Hải Viên ở phủ Hàng Châu tìm huynh đệ Tiết Bắc Phàm của ta, tự tay giao chiếc hộp này cho hắn, nhắc nhở hắn cẩn thận đề phòng người của phái Bắc Hải.”.

    “Trong hộp có cái gì?”.

    “Năm bức họa Long Cốt!”.

    Nhan Tiểu Đao le lưỡi một cái, người giang hồ thường đồn đại, trong giang hồ có bốn món bảo vật, “Nguyệt Hải Kim Chu, Thánh Võ Hoàng Phổ, Hồng Chỉ Bảo Tản và Phong Nguyệt Vô Ưu”. Trong đó vật thần bí nhất chính là Nguyệt Hải Kim Chu và cuốn phổ Thánh Võ Hoàng, nghe nói được giấu ở Thủy Tinh Cung trong Bắc Hải, mà nghe nói vị trí của Thủy Tinh Cung tại Bắc Hải này được nghi rõ trong năm bức Long Cốt này, tạo thành năm bức Long Cốt Đồ.

    “Vật quý giá như thế, ngươi giao cho ta không sợ ta độc chiếm mất à?”.

    Tiết Bắc Hải im lặng một lúc lâu, nói: “Nếu người của mình không thể tin tưởng được, vậy thì cứ tin tưởng người ngoài đi.”.

    Tiểu Đao suy nghĩ một chút, nhìn cái hộp, lại nhìn cái dù đỏ kia: “Vậy Hồng Chỉ Bảo Tản này là của ta rồi nhá!”.

    Tiết Bắc Hải gật đầu, vỗ tay làm dấu với Nhan Tiểu Đao, nàng quyết định thực hiện cuộc giao dịch này.



    Sáng sớm hôm sau, mưa lớn đã nhỏ dần, Nhan Tiểu Đao mở dù đỏ rời khỏi hậu sơn phái Bắc Hải, trong ngực có cất Long Cốt Ngũ Đồ, đi thuyền đến Hàng Châu.

    Tiết Bắc Hải ở trong sơn động vận công trị thương, lúc này lại có một người lặng lẽ đi vào, chính là Tiết Phúc.

    “Trang chủ, làm xong rồi ạ?”.

    Tiết Bắc Hải mở mắt, gật đầu: “Lần này đúng là Tuyệt xứ phùng sinh (3), cũng may là ngươi thông minh, có thể nhận ra thân phận của nàng.”.

    “Trang chủ, Nhan Tiểu Đao thật sự có thể giúp chúng ta sao?”.

    “Đương nhiên là có thể.”. Tiết Bắc Hải lim dim hai mắt, nhàn nhã nói: “Chuyện tiếp theo, phải trông vào Tiết Bắc Phàm rồi.”.

    ***

    (*) Chú thích:

    (1) Khảm kiên: áo gilê ngày xưa

    (2) Phi lễ bất thính: Thấy chuyện bậy bạ thì không được nghe.

    (3) Tuyệt xứ phùng sinh: Sống lại từ chỗ chết.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/9/14
    Mèo Lam, hongphuongle, Ktmb1 người khác thích bài này.
  4. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Cũng cỡ đó em. Đọc vui nhé! :)
     
  5. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Tưởng mình thông minh, nào ngờ chính mình lại mắc bẫy người khác.
    P/S.
    cách ngày thành hôn có một này => ngày.
    À nhớ tag em nhá.

    Thắc mắc thực ra thân phận Nhan Tiểu Đao là gì? Hóng.
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 8/9/14
    conruoinhoThesun.nguyen thích bài này.
  6. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Ừ em. 3 ngày chị sẽ đăng 1 chương. Khi nào đăng sẽ tag em. Ngày mai sẽ đăng tiếp Hiểu Phong Thư Quán nhé! :)
     
    bupbecaumua thích bài này.
  7. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.768
    Được thích:
    5.493
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Oa chị ơi đã quá. Một lúc mà chị làm cả 2 bộ. Em mong chờ! >:D<
     
    Thesun.nguyen thích bài này.
  8. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.100
    Được thích:
    2.887
    Đã thích:
    3.146
    GSP:
    Ap
    Chị Thesun.nguyen em yêu chị, bộ nào cũng hay hết á, em phải bấm theo dõi, hóng hóng trông trông mới được! :x
     
    Thesun.nguyen thích bài này.
  9. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Hè hè. Nhưng chị sẽ cố gắng duy trì tốc độ tốt. Đọc vui em nhé. :)
     
    Ktmb thích bài này.
  10. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Mỗi tuần từ 2 - 3 chương nhé. Đọc vui em. :)
     
    Mèo Lam thích bài này.
  11. Tẫn Tuyệt Tình Phi

    Tẫn Tuyệt Tình Phi Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.063
    Được thích:
    1.379
    Đã thích:
    2.125
    GSP:
    Ap
    Hiểu Phong thư quán nhớ tag em với chị nha.
     
    Thesun.nguyen thích bài này.
  12. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Ừa, chị sẽ tag em khi đăng chương. Bây giờ đã đăng chương 6 rồi của Hiểu Phong Thư Quán rồi nhé. :)
     
  13. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Chương 2 – Thần bộ đa nhân cách và cô nương đeo mặt nạ
    Dịch giả: Liên Phụng

    ***

    Tháng năm, tại giao lộ nhỏ bên ngoài phủ Hàng Châu.

    Đường đất đen, phủ trên bởi một lớp sỏi đá mỏng, trên cùng còn được rải một lớp đá thạch cao mịn. Sau trận mưa nhỏ, đường đất đá sẫm màu không hề bẩn bụi, khá sạch sẽ và thoáng đãng.

    Bên đường có ruộng rau, màu vàng trong veo trải dài cả mảng ruộng đồng rộng lớn, ngọn gió nhẹ phất phơ như gợn sóng vàng lấp lánh, kết hợp với bầu trời xanh sạch sẽ, khiến khách lữ hành chẳng nỡ dời chân.

    Bên kia đường có một cái ao nước trong vắt, mặt hồ trong suốt như gương phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ soi rọi đến mọi ngóc ngách xa xa. Trên mặt nước, làn sương nhẹ chẳng khác nào mây bay lờ lững, nước chảy mây trôi, thỉnh thoảng hiện ra một cánh hải âu cô độc, khi thì tung cánh bay cao, lúc lại thu mình cô đơn hiu hắt. Ngư dân dậy sớm giương buồm đánh cá, tinh thần hăng hái mà cất mấy câu ca càng khiến cho cảnh sắc Giang Nam thêm phần tươi đẹp, càng khiến người ta như thấy mình lạc trong mộng cảnh.

    Đặc biệt hơn nữa là hình ảnh tài tử giai nhân mới sáng sớm tinh sương đã đến đây ngắm cảnh, lại chẳng dằn nổi lòng mà vịnh phú đề thơ, giữa làn sương ảo, vẻ thanh lịch càng trở lên phong nhã hơn.

    Trong cảnh thôn dã thanh đạm như nước ấy, xa xa lại xuất hiện một điểm sáng màu đỏ chói mắt.

    Người đi đường rối rít quay đầu lại xem, thấy trên đường, một mỹ nhân che một cây dù màu đỏ vô cùng diễm lệ, ngồi trên lưng một chú lừa con, chậm rãi đi về phía trước.

    Cô nương ấy nhìn rất ngọt ngào, đặc biệt thích hợp với cảnh sông nước Giang Nam này, một chiếc dù đỏ làm tôn thêm làn da trắng nõn yêu kều, càng thêm xinh đẹp quyến rũ hơn.

    Nàng đeo một bọc y phục nhỏ, ngồi trên lưng lừa nhìn ngó xung quanh, tìm xem có quán trà nào không để ăn chút bánh bao sáng.

    Người tới chẳng phải là Nhan Tiểu Đao đó sao.

    Khó khăn lắm mới nhìn thấy được một tấm biển có chữ “Trà”, Nhan Tiểu Đao vội vàng nhảy khỏi lưng lừa, chọn một chỗ ven đường ngồi xuống. Tiểu nhị ra đón tiếp, thấy một cô nương xinh đẹp, giọng nói bất giác cũng mềm mại hơn một chút: “Cô nương đi một mình sao? Muốn ăn điểm tâm à?”.

    Tiểu Đao thu dù đỏ lại, cẩn thận lau khô rồi cất đi, nói tiểu nhị mang cho mình một bát đậu hoa và một chiếc bánh bao trắng.

    Tiểu nhị nhanh chóng bưng lên, còn tặng thêm cả một phần nộm dưa chuột tự làm. Nhan Tiểu Đao đưa tay cầm đũa, kẹp nộm dưa chuột với bánh bao, nhàn nhã ăn.

    Ăn một lúc, người đi đường cũng nhiều hơn rồi.

    Vùng Tô Hồ (1) này xưa nay vốn là nơi thương nhân tụ tập, các thương buôn sáng sớm cũng nóng nảy vội vã lên đường, mưa dừng hẳn, mặt trời vừa lên thì cảnh sắc như chốn bồng lai tiên cảnh buổi sớm mai cũng dần tiêu tán, nhường chỗ cho những tiếng ồn ào náo nhiệt như thường lệ.

    Quán trà cũng dần đầy ắp khách, chỉ còn lại ba chỗ trống trước mặt Tiểu Đao mà thôi.

    “Bộp” một tiếng vang lên, một thanh đao lớn đặt ngang mặt bàn, ngay dưới mắt Tiểu Đao.

    Đao này dài ba thước ba, vỏ đao có miệng khá rộng, bên trên có chín nút buộc, lại còn mang cả biên hào (2), người này có thể là một quan sai.

    Tiểu Đao giương mắt quan sát, người ngồi trước mắt là một võ sinh, tuổi tác cũng chỉ khoảng đầu hai mươi, không lớn lắm, ngũ quan đoan chính, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, trên trán còn có mồ hôi, chỉ dùng ống tay áo tùy ý lau đi một chút rồi gọi tiểu nhị: “Bốn bánh bao, một chén cháo!”.

    Tiểu Đao nhéo một chút bánh bao ăn cùng dưa chuột, nhìn thấy bên hông người nọ lộ ra nửa khối kim bài – có lẽ là một bộ khoái.

    Người đó vừa lau mồ hôi vừa ngồi chờ đồ ăn mang lên, lúc giương mắt lên mới nhìn thấy người ngồi đối diện mình là một cô nương liền câu nệ cúi đầu, không dám quan sát tỉ mỉ, chờ ăn cơm.

    Tiểu Đao hơi nhếch môi – Một người thành thật a!

    Tiểu Đao lại ăn thêm mấy miếng nữa, đã thấy người kia đột nhiên ngẩng đầu lên, kêu một tiếng với tiểu nhị: “Thêm một tô mì thịt bò nữa!”.

    Tiểu Đao há miệng nhìn bốn chiếc bánh bao và bát cháo nhỏ trước mắt hắn nháy mắt cái đã biến mất rồi, âm thầm tán thán – Thùng cơm nha!

    Bên này còn đang ăn thì lại có người đến, lần này là hai người.

    Hai người đó đứng trước quán trà nhìn qua một chút, thấy không có chỗ ngồi thì đang định do dự, tiểu nhị lại vội vàng nói: “Hai vị khách quan, ở đây đúng lúc vẫn còn hai chỗ trống này!”.

    Vì vậy, một người ngồi vào chỗ bên cạnh Tiểu Đao và bộ khoái kia, người khác đứng sau lưng hắn.

    Tiểu Đao lại nghe thấy một giọng nói khó chịu vang lên: “Một bình trà, hai bánh bao.”.

    Mặc dù giọng nói này có chút khó chịu nhưng vẫn có thể nhận ra là giọng nữ, hơi khác với các cô nương khác, giọng người này trầm thấp, lạnh lùng mà trong trẻo, Tiểu Đao cảm thấy thật dễ nghe, vì vậy mới ngẩng đầu lên nhìn, nhìn xong thì lại sợ hết cả hồn.

    Người ngồi bên cạnh là một nam tử khoảng hơn hai mươi tuổi, đúng lúc hắn cũng đang quan sát Tiểu Đao.

    Tướng mạo người này rất đẹp, Tiểu Đao nghĩ hắn cũng có chút thân phận vì từ hắn tỏa ra vài phần quý khí, cách ăn mặc chỉn chu, giơ tay nhấc chân cũng rất ưu nhã. Nhưng mà điều thu hút Tiểu Đao cũng chẳng phải vị qúy công tử trước mắt này, mà là người đứng sau lưng hắn.

    Đó là một cô nương mặc áo đen có đeo mặt nạ, hẳn đây là người vừa mới nói ban nãy.

    Nàng đứng sau lưng công tử quý khí kia, vừa giống tùy tùng lại vừa như hộ vệ, dáng người cao gầy, vì đeo mặt nạ nên không thấy rõ được dung mạo, mái tóc màu đen cũng được giấu trong y phục. Mà mặt nạ nàng đeo có vẻ giống như một chiếc mặt nạ quỷ trong số các mặt nạ trừ tà, nhìn thật đáng sợ.

    Mặc dù không thấy được dung mạo nhưng cô nương này lại mang đến cho người ta cảm giác thật trầm lặng mà lạnh lùng…. Tiểu Đao cảm thấy rất tò mò về nàng.

    Cô nương đeo mặt nạ kia cũng nhìn Tiểu Đao một cái, không lên tiếng.

    Khi trà được đưa lên, cô nương đeo mặt nạ kia dùng ngân châm cẩn thận thử một chút, thấy không có vấn đề gì mới đặt trước mặt vị quý công tử kia. Sau khi giúp hắn tráng ly, rót trà xong thì tiếp tục đứng sau lưng hắn.

    Vị bộ khoái “thùng cơm” kia đang ăn đến chén mỳ thứ hai rồi, nhìn thấy cảnh này thì nhàn nhạt tới một câu: “Bản thân tay chân đầy đủ, vậy mà vẫn cần có người phụ vụ.”.

    Khóe miệng Tiểu Đao bất giác lại nhếch lên – Sắp cãi lộn à? Vị bộ khoái này thật là thẳng tính nhanh miệng nha!

    Quý công tử thì lại một tay chống cằm, chậm rãi hỏi ngược lại một câu: “Kim Đao Thần Bộ, Hác Kim Phong, sao lại chạy tới Hàng Châu vậy?”.

    “Khụ khụ…” Vừa nghe đến cái tên “Hác Kim Phong” này, Nhan Tiểu Đao liền bị nghẹn bánh bao, đưa tay vỗ ngực.

    Vị quý công tử kia đưa tay rót cho nàng chén trà, đưa tới trước mắt nàng.

    Tiểu Đao nhận lấy, nói tiếng cảm ơn, uống trôi bánh bao xuống, lại phát hiện cô nương đeo mắt lạ kia đánh mắt liếc mình một cái.

    “Ta tới bắt Tiết Bắc Phàm.”. Hác Kim Phong trả lời một câu.

    Nhan Tiểu Đao vốn định đặt ly xuống rồi đi luôn, nhưng vừa nghe thấy ba chữ “Tiết Bắc Phàm” thì lại ngồi im bất động, chính là Tiết Bắc Phàm mình muốn tìm sao?

    “Tiết Bắc Phàm là bằng hữu của Thẩm Tinh Hải ta, một tháng nay y đều làm khách ở Tinh Hải Viên của ta, không biết y đã phạm phải tội gì để đến nỗi thần bộ phải chạy thật xa đến đây bắt người như vậy?”.

    Trong lòng Nhan Tiểu Đao chậc chậc hai tiếng, vậy người ta mới nói “vô xảo bất thành thư” (3) a! Mình lại có thể gặp được Viên chủ Tinh Hải Viên, Thẩm Tinh Hải ở đây.

    “Tên dâm tặc Tiết Bắc Phàm kia tội không thể tha, ta muốn bắt hắn về quy án!”.

    “Dâm tặc á?”.

    Tiểu Đao nhịn không được thốt ra một câu, Thẩm Tinh Hải cùng Hác Kim Phong đều nhìn về phía nàng.

    Tiểu Đao vội vàng cúi đầu.

    Hác Kim Phong hỏi Thẩm Tinh Hải: “Người ta đồn đại rằng ngay trước đêm Tiết Bắc Hải thành hôn lại nhiễm bạo bệnh mà qua đời, vậy mà Tiết Bắc Phàm vẫn có thể ở lại Giang Nam ăn uống vui đùa sao?”.

    “Tiết huynh không thích giao thiệp giang hồ, quan hệ với huynh trưởng rất lạnh nhạt.” Thẩm Tinh Hải giải thích giúp: “Ngày ngày y thường ngồi thuyền du ngoạn Tây Hồ, tiêu diêu tự tại, ta đã quen biết y nhiều năm, tuy y thường rất phong lưu, nhưng không phải kẻ hạ lưu, chắc chắn không phải là dâm tặc gì đó, ngươi cần điều tra cho rõ, đừng có vu oan người tốt.”.

    “Vu oan sao?”.

    Hác Kim Phong vừa nghe đến hai chữ này, vẻ mặt liền rúm ró. Người này bình thường vốn nhiệt tình như lửa, lúc này lại lạnh tựa hầm băng, ngay cả giọng nói cũng thay đổi, thanh âm cao sắc, lành lạnh, cười như không cười mà nói: “Chẳng lẽ các hạ cho rằng ta là loại quan lại thích vu oan người tốt, tài tang hãm hại, phải trái bất phân, ti bỉ vô sỉ, là loại bộ khoái vô dụng, loại người dựa vào vu oan người khác để cầu thăng quan phát tài à?”.

    Thẩm Tinh Hải và Nhan Tiểu Đao đều bưng chén trợn mắt há miệng nhìn hắn – Bộ khoái này sao lại tự dưng biến đổi dữ vậy nhỉ?

    Cuối cùng.... Khi Tiểu Đao húp sùm sụp một ngụm trà nóng, mọi người mới hồi phục tinh thần lại.

    Hác Kim Phong lắc đầu, trở lại cái dáng vẻ khi làm “thùng cơm” ban nãy rồi, vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Ta mới nói gì rồi à?”.

    Thẩm Tinh Hải cúi đầu uống trà, người ta nói Hác Kim Phong thứ gì cũng tốt chỉ là có đôi khi tích cách đột nhiên biến đổi lớn, thì ra là thật.

    Nhan Tiểu Đao đã biết Tiết Bắc Phàm đang trên một chiếc thuyền ở Tây Hồ, nếu như cái tên ôn thần Hác Kim Phhong này cũng ở đây tìm y thì mình cứ nhanh chóng đến đưa đồ rồi cách càng xa càng tốt đi.

    Nghĩ xong, nàng đặt xuống hai đồng bạc, chuẩn bị rời khỏi.

    Tiểu Đao vừa mới đưa tay dắt con lừa nhỏ ra, lại nghe thấy Hác Kim Phong hỏi Thẩm Tinh Hải: “Năm bức họa Long Cốt đang ở trên tay Tiết Bắc Phàm à?”.

    Thẩm Tinh Hải vội nhún vai một cái: “Ta cũng không biết.”.

    Nhan Tiểu Đao bất giác dừng lại một chút nhưng cũng không khỏi khiến người ta hoài nghi, bất động thanh sắc dắt con lừa nhỏ kia đi. Thẩm Tinh Hải và Hác Kim Phong vẫn còn tiếp tục nói chuyện, có vẻ cũng không để ý, chỉ có duy nhất cô nương đeo mặt nạ kia lại nhìn Tiểu Đao một cái.

    Chờ đến khi Tiểu Đao đi rồi, Hác Kim Phong hỏi Thẩm Tinh Hải: “Ngươi biết cô nương vừa nãy à?”.

    Thẩm Tinh Hải khẽ cười một tiếng: “Cô nương xinh đẹp như vậy, nếu ta biết nhất định sẽ nhớ.”.

    Hác Kim Phong sờ cằm lầm bầm: “Thấy nàng có chút quen mắt, gặp ở đâu rồi…”.

    Mặc dù Hác Kim Phong không nhớ rõ Nhan Tiểu Đao, nhưng Nhan Tiểu Đao lại biết rõ hắn, hơn nữa hai người còn có chút quan hệ sâu xa.

    Hai mươi năm trước, mẫu thân Nhan Như Ngọc của Nhan Tiểu Đao là thần thâu danh chấn giang hồ, danh xưng Phi Thiên Hồ Ly. Triều đình phái Kim Đao Thần Bộ Hác Cửu Long đi bắt nàng, lại chẳng nghĩ tới, Hác Cửu Long chẳng những không bắt được Nhan Như Ngọc mà còn mất cả đao, sau khi trở lại thì quay ra thoái ẩn sơn lâm.

    Người giang hồ đều nghĩ vì Hác Cửu Long bại dưới tay Phi Thiên Hồ Ly cho nên mới bị kích động như vậy, thật ra thì cũng không phải. Nhan Tiểu Đao nghe nương nàng nói về chuyện này rồi, Hác Cửu Long cùng bà kết thành phu thê, sinh được một nam một nữ, nam là Hác Kim Phong, nữ đương nhiên chính là Nhan Tiểu Đao rồi, hai người chỉ hơn kém nhau có một tuổi thôi.

    Sau ba năm thành hôn, Tiểu Đao vừa mới đầy tháng thì Nhan Như Ngọc nghi ngờ Hác Cửu Long ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, hai người cãi nhau một trận rồi đường ai nấy đi, tử nữ một người nuôi một.

    Ngay sau đó Hác Cửu Long tái xuất giang hồ, trở thành thần bộ đệ nhất thiên hạ. Tên phụ tình này còn cho người vẽ hình tập nã Nhan Như Ngọc, khiến Nhan Như Ngọc phải mang theo Tiểu Đao ẩn cư nơi rừng núi. Có lẽ Hác Kim Phong cũng không biết thân thế của mình, nghĩ Nhan Như Ngọc là cừu nhân của cha hắn cũng nên.

    Tiểu Đao chẳng ngờ tới chuyện mình vừa tới phủ Hàng Châu đã đụng ngay phải huynh trưởng thân sinh của mình, nhưng vừa mới nghĩ đến lão cha phụ tình kia, tốt nhất là đừng quen biết còn hơn. Mặt khác, hình như Hác Kim Phong không được bình thường cho lắm thì phải? Sao vừa mới nghe tới hai chữ “oan uổng” đã biến thành người khác vậy?

    Vừa suy nghĩ nàng vừa đi dọc theo bờ hồ, trên mặt hồ thuyền hoa đông như dệt cửi, Tiết Bắc Phàm ở trên chiếc thuyền nào đây?

    Thấy phía trước có không ít chủ thuyền, Tiểu Đao lóe lên ý tưởng, chạy đến hỏi một phu thuyền: “Đại thúc, thuyền nào của Tinh Hải Viên vậy?”.

    Mấy thuyền phu đều đưa tay chỉ một chiếc thuyền lớn hai tầng sơn dầu đỏ, nói: “Chiếc đó!”.

    Tiểu Đao chạy lên một cây cầu gần đó, nhìn kỹ chiếc thuyền kia, thấy thuyền đó đang đi về phía mình.

    Lúc này có một nam tử bạch y đang đứng ở mũi thuyền, bưng chén rượu ngắm phong cảnh. Tiểu Đao nhíu mày một cái, nhìn ngoại hình có vẻ rất tư văn nhã nhặn mà, sao lại mang cái tiếng là dâm tặc nhỉ?

    Nàng còn đang tự mình đánh giá thì lại nghe thấy sau lưng có người gọi một tiếng: “Tiểu tặc.”.

    Nhan Tiểu Đao giật mình, quay đầu lại nhìn.

    Lại thấy một nam tử hắc y cầm một cây dù bằng giấy dầu đứng ở phía sau, đang nhìn nàng. Người này khoảng hơn hai mươi tuổi, rất cao lại gầy teo, Tiểu Đao khẳng định trước đây mình không hề quen y, thử suy nghĩ một chút, nương nàng Nhan Như Ngọc quả thực là trộm thì không sai rồi, nhưng nàng đâu phải chứ! Từ nhỏ đến lớn nàng chỉ học chút y thuật của một lang trung, học chút võ công mèo quào cùng nương nàng thôi mà, nàng rất an phận thủ thường chưa làm chuyện xấu bao giờ. Nghĩ vậy nàng cảm thấy hình như người này đang gọi ai đó, cho nên Tiểu Đao xoay mặt nhìn tiếp.

    Lúc này, chiếc thuyền lớn kia cũng sắp đến đầu cầu rồi, Tiểu Đao liền suy nghĩ xem nên gọi hắn một tiếng hay là cứ thế nhảy xuống.

    Ai ngờ người sau lưng lại gọi thêm tiếng nữa: “Này, tiểu tặc.”.

    Tiểu Đao quay đầu lại, phát hiện vẫn là người kia, hỏi: “Ngươi gọi ta hả?”.

    “Đúng vậy!”.

    “Ta chỗ nào giống trộm chứ?!”.

    “Ngươi trộm bảo vật gia truyền của ta mà còn nói mình không phải là trộm sao?”. Người nọ chắp tay sau lưng, gió sông vừa nổi, mái tóc nhẹ nhàng phất phơ theo làn gió, nói là tán loạn đi, nhưng hình như cũng không có cẩu thả lắm, nếu nói là chỉnh tề đi, lại có chút tùy ý. Cũng giống như gương mặt người nọ, nói là đoan chính đi, lại thấy có chút tà khí, nhưng nếu nói là tà khí, lại phảng phất có vẻ chính trực.

    Tiểu Đao còn đang nghĩ xem người kia là ai thì lại nghe thấy có một tiếng rống giận vang rền: “Dâm tặc, chạy đâu cho thoát?!”.

    Vừa mới nghe giọng, Tiểu Đao cũng biết là Hác Kim Phong rồi, nàng theo bản năng xoay người chạy trốn, thật đúng lúc cái vị vừa mới gọi nàng là “Tiểu tặc” kia cũng chạy cùng nàng.

    Tiểu Đao kinh ngạc, người nọ cũng kinh ngạc.

    Hác Kim Phong ở phía sau thì tung chân, điên cuồng đuổi theo.

    Tiểu Đao đang sốt ruột, người nọ lại cười khà mà chào hỏi với nàng: “Trùng hợp thế, ngươi cũng là dâm tặc à? Hạnh ngộ!”.

    ***

    (*) Chú thích:

    (1) Tô Hồ: Bao gồm Giang Tô, Tô Châu, Hồ Nam, Hồ Bắc – Những tỉnh trù phú thuộc Giang Nam Trung Quốc.

    (2) Biên hào: Quan hiệu tượng trưng cho chức vụ, phẩm cấp của người làm quan.

    (3) Vô xảo bất thành thư: Chỉ sự trùng hợp một cách kỳ lạ.
    ----------------------------------------------------------------------------------------------------
    Thesun.nguyen tag bupbecaumua, Mèo Lam vào đọc góp vui. :P
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/9/14
    Mèo Lambupbecaumua thích bài này.
  14. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Vừa mới chương 2 đã gặp toàn người nổi tiếng. Càng thắc mắc trên giang hồ Nhan Tiểu Đao có thân phận gì mà lại bị Tiết Bắc Hải gài bẫy đi tìm Tiết Bắc Phàm.
    Đành hóng tiếp vậy.
    P/S.
    - lạnh lùng….
    - Cuối cùng….
    Toàn 4 chấm thế này.
     
    KtmbThesun.nguyen thích bài này.
  15. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.100
    Được thích:
    2.887
    Đã thích:
    3.146
    GSP:
    Ap
    =)) Người cũng là dâm tặc à? =))
    Sao mà cười đứt ruột thế này! =))
    Mà có chỗ kì kì nha chị Thesun.nguyen !
    Chẳng lỡ => chẳng nỡ.
    HÓNG TIẾP CHƯƠNG SAU!
     
    Thesun.nguyen thích bài này.
  16. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Dấu 3 chấm và một dấu chấm hết câu. :D Thân phận là con gái của Phi Thiên Hồ Ly vang danh thiên hạ mà. Còn lý do tại sao lại bị lợi dụng... thì hạ hồi phân giải nhé.:)
     
  17. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Chị đã sửa nhé. Cảm ơn em nhe. :)
     
    Mèo Lam thích bài này.
  18. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Sao chị càng nói càng làm em tò mò quá vậy. Hị hị, chị spoil trước được không?
    P/S. Dấu 3 chấm kết câu thì không cần có dấu chấm cuối câu nữa đâu chị, tương tự dấu kết thúc bằng dấu chấm than hoặc hỏi chấm cũng thế.;;) (hình như là vậy):))
     
  19. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Chương 3 – Vừa Mới Nhập Giang Hồ Đã Dính Một Đao
    Tác giả: Nhĩ Nhã
    Dịch giả: Liên Phụng
    ***
    Nhan Tiểu Đao vừa mới bị người nọ gọi một tiếng là “Dâm tặc”, giận đến độ muốn nhảy dựng lên.

    Bỗng lại nghe thấy Hác Kim Phong ở phía sau thét lớn: “Tiết Bắc Phàm, ngươi đứng lại cho ta!”.

    Tiểu Đao giật mình, nhìn người bên cạnh: “Ngươi là Tiết Bắc Phàm à?”.

    Tiết Bắc Phàm gật đầu với Tiểu Đao: “Đúng vậy!”.

    Còn đang nói chuyện thì Hác Kim Phong đã đuổi sát nút rồi, Tiết Bắc Phàm bỗng túm lấy cánh tay Tiểu Đao, tung người nhảy xuống khỏi cầu. Đúng lúc chiếc thuyền lớn kia vừa tới dưới cầu, đón lấy bọn Tiểu Đao, xuyên qua gầm cầu đi về hướng khác.

    Nam tử bạch y vẫn bưng chén rượu trên thuyền nhìn thấy vậy, cười trêu ghẹo: “Tiết Bắc Phàm, giữa ban ngày ban mặt mà ngươi cũng có thể mang được một mỹ nhân lên thuyền à? Thật chẳng hổ danh dâm tặc nhỉ!”. Nói xong lại chỉ về phía Hác Kim Phong vừa chạy vừa thét “đứng lại” kia, nói: “Hôm nay mười sáu, đại hung, không thích hợp làm gì hết.”.

    Tiểu Đao có chút khó hiểu, công phu của Hác Kim Phong rất tốt mà, chỗ này cách cái cầu kia cũng không xa lắm, sao vẫn chưa đuổi tới chứ?

    Nam tử bạch y ở phía sau hình như đoán được suy nghĩ của nàng, nói: “Hác Kim Phong là Kim Bài Thần Bộ, giang hồ cũng có người gọi hắn là Phi Thoái Nghiễn Thai (1), chủ yếu bởi vì hắn hoàn toàn không có khinh công, chỉ có thể dựa vào cặp đùi chạy không ngừng mà thôi.”.

    Nhan Tiểu Đao vui vẻ rồi, chắc là vì khinh công của Nhan Như Ngọc rất cao, vì vậy lão cha phụ tình Hác Cửu Long kia mới ghi hận trong lòng mà không dạy khinh công cho nhi tử mình đây mà. Chậc chậc… Vậy mới nói khi nam nhân thay lòng liền trở cả mặt luôn.

    Chính lúc mọi người ở đây đều cho rằng đã thoát được việc bị Hác Kim Phong truy đuổi rồi thì ai ngờ hắn đã bò lên đầu cầu, cố sức mà nhảy về phía trước…

    “Ùm” một tiếng vang lên.

    Hác Kim Phong quả nhiên danh bất hư truyền, không hổ danh là “nghiên mực”, vừa mới nhảy xuống đã chìm luôn.

    “Á!”. Có không ít người đi đường trên bờ nhìn thấy, nghĩ là có người nhảy sông tự sát, nhanh chóng kêu người cứu.

    Nhan Tiểu Đao lao vội lên đầu thuyền, thấy Tiết Bắc Phàm vẫn còn muốn xem náo nhiệt, vội nói: “Mau cứu hắn đi!”.

    Tiết Bắc Phàm chỉ mấy người đã chèo thuyền qua, nói: “Sẽ có người cứu hắn thôi, võ công hắn giỏi thế, chịu đựng chút cũng chẳng sao.”.

    Nhan Tiểu Đao cũng chẳng thể ung dung như vậy, tốt xấu gì tên ngốc kia cũng là đại ca thân sinh của mình, nếu như có chuyện gì, để mẫu thân nàng biết, chẳng phải sẽ khóc đến chết sao? Nhìn thấy Tiết Bắc Phàm toàn tâm chỉ muốn xem náo nhiệt, Tiểu Đao đã định nhảy xuống cứu hắn, vừa định lao ra mò người thì…

    Lại thấy Hác Kim Phong tự mình lặn dưới nước mà mò tới rồi, đang bám lấy thuyền thò đầu ngẩng lên, miệng không quên thét: “Dâm tặc! Ta phải bắt ngươi đi hầu quan!”.

    Tiết Bắc Phàm giật mình lùi về phía sau một bước, người áo trắng phía sau kia thì lại ôm bụng cười đến giậm chân.

    ***

    Hác Kim Phong cố sức bò lên mãi cũng chẳng được, vừa mới nhoài lên cái lại trượt xuống đáy thuyền, người áo trắng kia thả dây thừng xuống cho hắn túm lấy, kéo lên đưa vào trong một phòng nhỏ trên thuyền để hắn thay y phục.

    Hác Kim Phong thay bồ đồ ướt sũng ra, bạch y nhân cũng chẳng thèm cho hắn bộ đồ nào khác để thay, chỉ quẳng cho hắn một tấm khăn, Hác Kim Phong quấn khăn thì đâu thể bắt Tiết Bắc Phàm được, cuối cùng cũng chịu ngồi yên.

    Nhan Tiểu Đao nghĩ tình hình bất ổn rồi, tục ngữ nói rất đúng, lên thuyền tặc thì dễ, xuống khỏi thuyền tặc thì khó, nàng giờ đã ở trên thuyền của Tiết Bắc Phàm, lại còn đụng phải Hác Kim Phong, làm sao đây?

    “Xin hỏi Qúy tính tiểu thư là gì vậy? Phải xưng hô thế nào đây?”. Tiết Bắc Phàm quả không hổ là “dâm tặc”, tất cả hứng thú đều dồn cả lên người Tiểu Đao, còn nhìn cây dù đỏ trong tay nàng nữa.

    Giờ thì Nhan Tiểu Đao cũng rõ tại sao hắn lại gọi mình là tặc rồi, đây là Hồng Chỉ Bảo Tản, nhìn qua cũng không thấy có gì đặc biệt, nhưng mà cái dù này quả thực có giấu càn khôn, có lẽ chỉ có hai huynh đệ Tiết Bắc Hải và Tiết Bắc Phàm mới biết mà thôi.

    “Hửm?”.

    Lúc này, Hác Kim Phong cũng đã để ý đến Tiểu Đao rồi: “Cô chẳng phải là cô nương ngồi đối diện ta trong quán trà sáng nay sao?”.

    Tiểu Đao há miệng: “Ừ…”.

    “Có phải tên dâm tặc này quấy rối cô không?”. Tinh thần trượng nghĩa của Hác Kim Phong lại dâng trào, một tay giữ tấm khăn quấn quanh mình, tay kia định cầm lấy đao của mình: “Đừng sợ, ta bắt hắn về quy án!”.

    Tiết Bắc Phàm nhanh tay kéo đao của hắn ra xa xa, Hác Kim Phong không lấy được, lại chẳng thể cử động quá mạnh, chẳng còn cách nào là ngồi yên tức giận trong phòng nhỏ trên thuyền.

    Nhan Tiểu Đao quan sát cự ly trên bờ, hay là lát nữa mình cứ trả lại hộp gấm cho Tiết Bắc Phàm cái rồi xoay người chạy luôn đi? Hẳn là…

    Còn đang tính toán, vị bạch y nhân kia bỗng nhiên lại “À!” một tiếng, rồi quay lại phòng lật lật đồ trên giá sách, rút ra một cuốn. Cầm cuốn sách kia đi ra ngoài, rút một tờ ra cho Nhan Tiểu Đao xem: “Ta đã bảo sao lại quen mắt thế mà.”.

    Tiểu Đao vừa cúi đầu nhìn, đó là một tờ cáo thị cũ, ghi chép trước mắt rất rõ ràng rằng truy nã mẫu thân Nhan Như Ngọc của nàng, mà ngoại hình lại cực kỳ giống Tiểu Đao.

    “Nàng là…”.

    Tiết Bắc Phàm còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Nhan Tiểu Đao vung tay xé bức họa trong cáo thị, chỉ vài cái thôi đã xé nát cả tờ cáo thị rồi quẳng luôn xuống nước rồi. Động tác còn rất liền mạch lưu loát nữa. Tờ cáo thị ngấm nước, nháy mắt ướt đẫm, chữ cũng nhòe đi.

    Tiết Bắc Phàm cùng Bạch y nhân kia trợn mắt há mồm mà nhìn Nhan Tiểu Đao.

    Tiểu Đao liếc mắt nhìn Hác Kim Phong đang lục lọi quanh khoang thuyền tìm y phục, cảnh cáo hai người trước mắt: “Dám nói ra, hai người nhất định phải chết!”.

    Tiết Bắc Phàm nhếch khóe miệng mỉm cười: “Thì ra là Thần Thâu Nhan Như Ngọc cũng có một nhi nữ à, nàng tên gì vậy?”.

    Nhan Tiểu Đao liếc hắn một cái, rất không cam tâm tình nguyện mà trả lời một câu: “Nhan Tiểu Đao.”.

    Tiết Bắc Phàm nhíu mày: “Sao lại lấy một cái tên xấu như thế cho một nha đầu xinh đẹp vậy chứ? Mẫu thân của nàng còn biết tự lấy tên Như Ngọc nữa mà.”.

    “Tên ngươi mới xấu á! Người nói Như Ngọc gần âm với Nhập Ngục (2), là điềm xấu cho nên trước đây mới gặp phải tên phụ tình.”. Tiểu Đao âm thầm lầm bầm một câu.

    Bạch y nhân kia lại chắp tay với nàng: “Tại hạ là Trọng Hoa, hạnh ngộ.”.

    Nhan Tiểu Đao cũng chắp tay với hắn, lại cẩn thận quan sát Trọng Hoa này một cái, tuổi tác sàn sàn Tiết Bắc Phàm, tư văn nhã nhặn, thuận mắt hơn Tiết Bắc Phàm này nhiều.

    Trọng Hoa thấy Tiểu Đao có chút dè chừng Hác Kim Phong trong khoang thuyền, liền nói: “Ta đi tìm cho hắn bộ y phục, hai người cứ tiếp tục trò chuyện.”. Nói xong thì đi vào phòng nhỏ, dẫn Hác Kim Phong lên lầu tìm y phục.

    Tiết Bắc Phàm nhìn cây dù đỏ trong tay Tiểu Đao một chút, vừa định đưa tay đòi về, Tiểu Đao đã nhanh chóng giấu ra phía sau: “Của ta!”.

    Tiết Bắc Phàm cười: “Hồng Chỉ Bảo Tản là vật gia truyền của Tiết gia ta, sao lại là của nàng được.”.

    “Đại ca ngươi cho ta rồi.”. Tiểu Đao giấu dù xong rồi, lấy ra một hộp gấm trong bọc y phục đưa cho hắn: “Đại ca ngươi bị thương, nhưng không chết, hắn nhờ ta mang cái này cho ngươi, còn nhắc nhở ngươi cẩn thận đề phòng người của phái Bắc Hải.” Nói xong nàng phất tay với hắn: “Ta đi đây.”.

    Tiểu Đao đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, vừa định nhanh chóng thoát thân thì Tiết Bắc Phàm đã kéo cánh tay nàng lại.

    “Đừng có kéo!”. Tiểu Đao rút tay về, trừng hắn: “Đại ca của ngươi đã vỗ tay làm chứng với ta rồi, ta đưa đồ cho ngươi, Hồng Chỉ Bảo Tản này là của ta.”.

    “Nàng đừng có gấp, ta không đòi dù của nàng, cái dù này vốn là vật chuyên dùng cho cô nương, ta có lấy cũng vô dụng.”. Tiết Bắc Phàm lắc lắc hộp gấm trong tay mình, hỏi: “Đây là cái gì?”.

    “Đại ca ngươi nói là Long Cốt Ngũ Đồ.”.

    “Nói như vậy, đại ca ta bảo nàng mang Long Cốt Ngũ Đồ đến cho ta sao?”.

    “Ừ.”. Tiểu Đao gật đầu.

    Tiết Bắc Phàm cúi đầu, mở hộp gấm ra.

    Tiểu Đao vốn định đi rồi, nhưng mà người ta vẫn nói hiếu kỳ hại chết mèo con, nàng lại muốn nhìn xem Long Cốt Ngũ Đồ có hình dạng thế nào một chút nên tiến đến xem thử, chỉ thấy trong hộp làm gì có năm khối Long Cốt nào, chỉ có mấy trang giấy trắng có viết năm cái địa danh bên trên mà thôi – đầm Cửu Châu Long, thác Tiên Vân Sơn, Qủy Thành ở Tây Vực, Nại Hà Môn, phái Bắc Hải.

    Tiểu Đao nháy mắt mấy cái, Tiết Bắc Phàm ho khan một tiếng, nhìn nàng chằm chằm.

    Tiểu Đao ngẩng mặt đối diện với hắn, thấy ánh mắt hắn xong liền hít một ngụm khí lạnh: “Ta chưa từng mở hộp xem qua đâu!”.

    Tiết Bắc Phàm nhướng mày: “Thật không?”.

    “Đương nhiên!”. Nhan Tiểu Đao gấp gáp, trong lòng bắt đầu rà qua soát lại, nghĩ ra – chắc không phải cái tên Tiết Bắc Hải kia lừa mình đấy chứ?

    “Hừm.”. Tiết Bắc Phàm tỏ ý nghi ngờ: “Hay là nàng muốn nuốt trọn bảo vật gia truyền Long Cốt Ngũ Đồ của nhà ta để tự mình đi tìm Nguyệt Hải Kim Chu và cuốn phổ Thánh Võ Hoàng vậy?”.

    Nhan Tiểu Đao nhăn tịt giữa hai hàng lông mày lại, đáp: “Nếu ta trộm thật, ta có thể dùng mấy miếng xương giả để lừa ngươi, sao có thể viết mấy cái… này chứ? Hơn nữa, ngươi nhìn chữ viết xem, có phải là của đại ca ngươi không?”.

    Tiết Bắc Phàm nở nụ cười: “Nha đầu nàng cũng nhanh trí thật.”.

    Tiểu Đao tặng cho hắn cái liếc trắng mắt coi thường: “Đồ ta đã giao rồi, ta mặc kệ đó, hẹn không gặp lại!”. Nói xong định nhảy lên bờ, vậy mà lại nghe thấy tiếng Tiết Bắc Phàm chậm rì nói ở sau lưng: “Chuyện nàng đồng ý làm giúp đại ca ta vẫn chưa xong mà, thù lao lại nhận cả rồi, đâu thể không chịu trách nhiệm được.”.

    Tiểu Đao dừng chân lại: “Chẳng phải đã đưa đồ đến tận tay ngươi rồi sao?”.

    “Đại ca ta bảo nàng tới làm gì?”. Tiết Bắc Phàm rất dùng ngón tay út ngoáy lỗ tai, dùng vẻ mặt khiến người ta muốn đấm cho một phát mà hỏi Tiểu Đao.

    “Đưa hộp gấm này cho ngươi với cả nhắc ngươi cẩn thận a.”.

    “Vậy đại ca ta nói trong hộp gấm có cái gì?”.

    “Trong hộp gấm…” Tiểu Đao há miệng, ú ớ hồi lâu, âm thầm giậm chân – Tiết Bắc Hải, ngươi giỏi lắm, dám lừa bản cô nương!

    Tiết Bắc Phàm dán sát hơn, nói với Tiểu Đao: “Đại ca của ta bảo nàng mang Long Cốt Ngũ Đồ cho ta chứ đâu có bảo nàng mang cho ta năm tờ giấy trắng nhỉ, nếu như trên tờ giấy đó có viết nơi giấu năm bức họa Long Cốt đó, đương nhiên là nàng phải giúp ta lấy chúng về rồi, Hồng Chỉ Bảo Tản này là báu vật vô giá, trên đời này làm gì có vụ buôn bán nào dễ dàng chiếm lợi thế chứ? Đúng không, Tiểu mỹ nhân.”.

    Tiểu Đao đỏ bừng cả mặt, vừa định cãi lại thì Tiết Bắc Phàm đã nói trước: “Thế này đi, ta cũng là người dễ nói chuyện, hay là cứ để ta chịu thiệt thòi chút, đi tìm cùng nàng nhé?”.

    Tiểu Đao buồn bực rồi, mình lại để bị gạt nữa! Con rùa Tiết Bắc Hải kia, mình đã cứu mạng hắn, hắn còn lấy oán trả ơn chém mình một đao. Giờ nhớ lại chuyện ngày ấy gặp được Tiết Phúc ở cửa phái Bắc Hải, Tiểu Đao có thể đoán ra rõ ràng mọi chuyện – Ngay từ đầu đã bị tính kế rồi!

    “Vậy thì cùng lắm là ta trả dù lại cho ngươi.”. Tuy Tiểu Đao rất không muốn nhưng cũng biết cân nhắc nặng nhẹ, mấy cái nơi kia đều là long đàm hổ huyệt (3), không thể đi! Hơn nữa, tên Tiết Bắc Phàm này miệng mồm ngọt xớt lại quá tâm cơ, cứ nhìn vào việc hắn ăn ý với đại ca mình như vậy cũng rõ. Cứ ở cùng hắn kiểu gì chẳng có ngày bị lừa cho xem.

    Tiết Bắc Phàm nhìn cái dù kia một chút, “chậc” một tiếng, ra điều khó xử lắm: “Tiết gia nhà ta có quy củ, thứ gì đã tặng đi thì không thể đòi trở về. Hơn nữa, từ phái Bắc Hải đến đây ít nhất cũng phải mất hơn nửa tháng, nàng đã dùng nó lâu như thế, giờ trả lại cho ta không thấy xấu hổ sao?”.

    Tiểu Đao biết mình cuối cùng đã vướng phải hắc điếm rồi, rơi vào cái bẫy của Tiết Bắc Hải. Nàng nghĩ mãi không ra sao lại xuất sư bất lợi như thế chứ, vừa mới đặt chân vào giang hồ, vốn nghĩ có được Hồng Chỉ Bảo Tản là đại cát đại lợi, ai ngờ còn chưa chính thức phiêu bạt giang hồ đã bị lừa một vố rồi.

    Mẫu thân nàng thường dạy nàng rằng: “Nam nhân có bản mặt càng đẹp thì càng không được tin tưởng, nam nhân có võ công càng giỏi càng không được tin tưởng, nam nhân có địa vị cao cũng càng không được tin tưởng, nam nhân miệng mồm ngọt xớt lại càng không được tin tưởng… Nói chung cứ là nam nhân thì không được tin tưởng.”. Lúc này nàng đã thực sự hoàn toàn lĩnh hội rồi.

    “Ha hả.”. Tiết Bắc Phàm cười đến vô hại, đưa tay vỗ bả vai Tiểu Đao, Tiểu Đao nhanh nhẹn tránh ra. Trong lòng nàng thầm nhủ, nhà các ngươi đã muốn giở trò quỷ, bổn cô nương cũng chẳng muốn làm cừu non đợi người tới thịt, giờ nàng trốn quách cho xong, dù sao thì với khinh công của nàng hiện nay, trên giang hồ hẳn là cũng chẳng có mấy người có thể đuổi theo nổi.

    “Nàng định chạy à.”. Tiết Bắc Hải đoán được ý đồ của Tiểu Đao, liền đánh mắt liếc lên lầu hai, lúc này Hác Kim Phong cũng đã thay xong y phục đi ra rồi. Hắn nhắc nhở Tiểu Đao một câu: “Nếu cho hắn biết nàng chính là nhi nữ của Nhan Như Ngọc…”.

    “Ngươi dám nói!”. Tiểu Đao cũng chẳng tỏ ra kém thế: “Ngươi đừng quên ngươi là dâm tặc, hiện giờ hắn muốn bắt ngươi! Ngươi có tin giờ ta kêu lên ngươi lại phi lễ không?”.

    Tiết Bắc Phàm nhướng mày: “Nàng tính vu oan giá họa cho ta sao, ta cũng đâu có làm gì.”.

    Tiểu Đao nghiến răng: “Vu oan giá họa cũng không có bỉ ổi bằng việc hai huynh đệ các ngươi liên thủ lừa người.”.

    Tiết Bắc Phàm cười đến hào sảng: “Nói cho cùng thì năm chỗ này nàng nhất định phải đi rồi, muốn đi cũng phải đi mà không muốn đi cũng phải đi!”.

    Tiểu Đao đưa tay che tai, hít sâu một hơi định kêu phi lễ, Tiết Bắc Phàm vội vàng kéo hai tay che tai của nàng xuống: “Này, nàng định làm thật đấy à?”.

    Tiểu Đao lườm lại hắn: “Ngươi nghĩ ta có dám hay không?”.

    “Được lắm!”. Tiết Bắc Phàm vẻ mặt khiêu khích nhướng mày: “Ta sẽ nói cho toàn bộ võ lâm Trung Nguyên biết đại ca ta đã giao Long Cốt Ngũ Đồ cho nàng!”.

    “A…”. Tiểu Đao hít ngụm khí lạnh, vì hít quá mạnh nên thiếu chút thì ợ cả ra, đưa tay chỉ vào mũi Tiết Bắc Phàm: “Tên dâm tặc chết tiệt nhà ngươi, đê tiện vô sỉ!”.

    “Đa tạ khích lệ.”. Da mặt Tiết Bắc Phàm còn dày hơn cả tường thành nữa, chắp tay mà cười với Nhan Tiểu Đao: “Chuyến đầu tiên chúng ta tới đầm Cửu Châu Long nhé?”.

    “Không được! Không thể đến đó!”. Tiểu Đao nhảy dựng lên, có vẻ rất nóng nảy.

    Tiết Bắc Phàm cũng khá bất ngờ, thầm nghĩ đâu đến mức vậy chứ? Đầm Cửu Châu Long cũng đâu phải nơi đáng sợ gì.

    Đang định hỏi kỹ một chút thì thấy Hác Kim Phong tiến tới: “Tiết Bắc Phàm, ngươi trêu ghẹo Vương phi, hại nàng mang thai phải nhảy sông tự vẫn, một thi hai mệnh, mau theo ta trở về gặp quan phủ.”.

    Tiết Bắc Phàm nghe xong câu này liền sửng sốt, một lúc lâu sau mới hỏi một câu: “Vương phi nào?”.

    Hác Kim Phong giậm chân: “Ngươi không phải chỉ đùa giỡn có một người thôi sao? Ngươi…”.

    Còn chưa dứt lời đã thấy Nhan Tiểu Đao cân nhắc khoảng cách một chút, một cước đạp lên thành thuyền nhảy ra bên ngoài, thân hình tựa như chim én lướt sát mặt nước… bay thẳng lên bờ.

    “Khinh công tốt.”. Trọng Hoa ở đầu thuyền nhìn thấy, nhịn không được tán thưởng.

    Tiết Bắc Phàm nhìn Hác Kim Phong đang hùng hùng hổ hổ một chút, lại nhìn Nhan Tiểu Đao nhanh chân bỏ chạy trên bờ, cười nói với Trọng Hoa: “Giúp ta chiêu đãi bộ khoái đại nhân, ta phải đuổi theo tiểu mỹ nhân đây.”. Nói xong liền nhảy lên bờ đuổi theo Tiểu Đao.

    Trọng Hoa vừa định hỏi xem Hác Kim Phong muốn uống trà hay dùng điểm tâm, chẳng ngờ tên ngốc đó lại tự mình nhảy vào trong nước, lặn xuống, lên bờ tiếp tục đuổi bắt người rồi.

    ***

    (*) Chú thích:

    (1) Phi thoái nghiễn thai - Chân chạy như bay

    (2) Như Ngọc đọc là Rúyù, gần âm với Nhập Ngục (vào tù) đọc là Rùyù

    (3) Long đàm hổ huyệt: Đầm rồng hang hổ, chỉ những nơi vô cùng nguy hiểm
    ------------------------------------------

    Thesun.nguyen tag bupbecaumuaMèo Lam vào đọc góp vui này. :x
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/9/14
    bupbecaumua, KtmbMèo Lam thích bài này.
  20. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.100
    Được thích:
    2.887
    Đã thích:
    3.146
    GSP:
    Ap
    Hác Kim Phong giống em, con vịt cạn không thể bơi!!!
    Có vài lỗi đánh máy nha chị Thesun.nguyen .
    Lãoc.
    "nhoài trên" em nghĩ là "nhoài lên" mới đúng chứ ạ?! Hay chị xem xét lại nha!
    Em hóng chương tiếp đấy, truyện vui quá cơ! =))
     
    Thesun.nguyen thích bài này.

Chia sẻ trang này