Tình yêu Mùa lúa trổ đòng - Cập nhật - Umio

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Umio, 2/10/17.

  1. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    MÙA LÚA TRỔ ĐÒNG

    [​IMG]
    Thương tặng câu chuyện này cho Thóc.
    Tác giả: Umio
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Thể loại: Bối cảnh làng quê Bắc Bộ, dân dã, tình cảm
    Độ dài: Cập nhật
    Cảnh báo độ tuổi: Không

    Giới thiệu


    … Thầy còn bảo, thầy cũng hi vọng với cái tên ấy, mùa nào đi qua đời Lúa cũng là mùa lúa trổ đòng, có khói lam chiều tỏa ra từ mái bếp, có rơm vàng óng chất trong sân nhà, có nụ cười má lúm đậu trên gương mặt tròn trĩnh của Lúa.

    Năm mười bốn tuổi, nó vân vê vạt áo tự hỏi, anh Đông có chăng cũng là một mùa lúa trổ đòng ngang qua đời nó? Để nó mỗi lần nghe câu thơ anh ngâm nồng ấm và bình dị, lại xao xuyến ngẩn ngơ đến lạ.


    “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
    Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn…”*

    *Hai câu đầu bài thơ “Cô hàng xóm” của Nguyễn Bính
    Mục lục
    01. Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
    02. Bí mật của thằng Thóc

    03. Ma
    04. Chuyện cậu Trinh
    05. “Không chồng mà chửa”
    ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/20
  2. Lạc Tâm Vũ An

    Lạc Tâm Vũ An Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    765
    Được thích:
    1.250
    Đã thích:
    2.177
    GSP:
    Ap
    Mình chờ đợi truyện này của bạn. Đọc phần giới thiệu thôi đã có cảm giác muốn đọc rồi.
     
    Aki HanabusaUmio thích bài này.
  3. Nhật Giao

    Nhật Giao Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    653
    Được thích:
    1.209
    Đã thích:
    334
    GSP:
    Ap
    Gu hợp nhau ghê. :))
     
    Aki HanabusaUmio thích bài này.
  4. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    01. Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

    Trời hẵng còn lờ mờ tối, mặt trời chưa ló khỏi ngọn tre đầu làng. Râm ran ngoài ngõ vài tiếng chó sủa những người đi làm đồng sớm. Cái Lúa nhón chân lách mình khỏi tấm liếp, cẩn thận lẻn ra ngoài sân như một con mèo nhỏ. Nó vớ ngay lấy cái chổi dựng ở đầu nhà, cần mẫn quét tước qua một lượt. Xong xuôi đâu đấy, nó mới thong thả rảo bước về phía bếp, khẽ thổi phù phù vào đống trấu và bổi[1] mới giấm[2] tối qua, lửa vừa nhen nó đã nhanh tay bắc ngay ấm nước đặt lên bếp. Tí nữa nước sôi, cái Lúa tranh thủ hãm một tích vối cho anh Thỉnh uống sau bữa cơm sáng. Anh Thỉnh nghiện vối hơn là nước chè, mà cái Lúa chừng đâu cũng cùng chung cái thú ấy với anh, thế nên mới có chuyện trời chưa rõ mặt người, nó đã tót vào bếp đun nước.

    Cái Lúa ngỏng cổ sang bờ giậu nhà hàng xóm, mặt trời lưng lửng ngọn tre mới nghe thấy tiếng lạch cạch từ bên ấy.

    - Đông ơi Đông, nhanh cái chân lên kẻo lại muộn!

    - Vâng u đợi con tí, con sắp xong rồi đây.

    Tiếng chân chạy bình bịch trên nền đất, tiếng dội nước ào ào bên sân nhà ấy vọng sang mái bếp nhà Lúa. Phỏng chừng cái anh con giai vừa cất tiếng đáp kia đang mải mốt rửa ráy chân tay.

    “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,

    Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn…”
    Sáng nào như sáng nấy, anh Đông – con trai bác Bính hàng xóm cũng vừa rửa mặt vừa nghêu ngao mấy câu thơ tình nghe rất đỗi bình dị, xao xuyến.

    Cái Lúa dậy sớm để đun nước hãm vối, và cũng để chờ đợi khoảnh khắc êm dịu ấy của mỗi buổi tinh mơ.

    Nó thơ thẩn nhìn nồi gang đặt trên bếp lửa đang nổ lép bép, lắng tai nghe cái giọng quen thuộc và nhịp chân vững chãi của anh Đông xa dần rồi mất hút trong tiếng gà gáy muộn.

    Chẳng mấy chốc ở buồng trong nhà cái Lúa cũng vang lên tiếng khóc ngằn ngặt của trẻ con, tiếng người cáu gắt và tiếng bước chân nặng nề rảo bước. Ấy là lúc anh chị nó đã thức dậy.

    Thầy u[3] Lúa có cả thảy bốn người con: chị Loan đã đi lấy chồng, cái Lúa là gái nhớn thứ hai trong nhà, sau nó còn hai thằng em trai: cu Toản lên bảy và cu Mít vừa tròn bốn tuổi. Mới đầu tháng Giêng năm ngoái, u nó sinh được một gái, nhưng sinh non, đứa em chưa kịp nhìn thấy mặt của cái Lúa mất.

    Hồi cái Lúa còn để tóc trái đào, nó nhớ có lần thầy đặt nó ngồi ngay ngắn trên đùi thầy, rồi vừa âu yếm vuốt má nó vừa thủ thủ cắt nghĩa cái tên Lúa. Thầy bảo, năm u đẻ nó trời làm bão lớn, mùa lúa mất trắng, hoa màu vụ ấy cũng tan hoang cả. Cái Lúa được sinh ra vừa là lộc trời ban nhưng vừa là gánh nặng đè lên mái nhà vốn xác xơ.

    Thầy còn bảo, thầy cũng hi vọng với cái tên ấy, mùa nào đi qua đời Lúa cũng là mùa lúa trổ đòng, có khói lam chiều tỏa ra từ mái bếp, có rơm vàng óng chất trong sân nhà, có nụ cười má lúm đậu trên gương mặt tròn trĩnh của Lúa.


    Vụ gặt năm nay chị Loan nhà Lúa ở cữ lần đầu, ngặt nỗi bên họ nội lại neo người, anh Thỉnh cũng phải đi làm quần quật cả ngày để nuôi đủ ba miệng ăn. Thế là Lúa bị u đuổi sang nhà anh rể, vừa trông nom cu Mùi vừa cơm nước đỡ đần cho chị Loan. Thỉnh thoảng ham chơi, nó ngủ luôn lại nhà chị.

    Mặc dù lấy cớ là sợ ma, không dám đi qua cái miếu cổ ở đầu làng thế thôi chứ cái Lúa biết tỏng trong bụng mình, ấy là nó muốn sáng sớm mai còn được nghe giọng anh Đông ở cách một bờ giậu ngâm nga hai câu thơ cũ rích. Nó thấy thẹn và như là thinh thích… Nhà anh và nhà chị Loan dẫu chẳng cách cái giậu mùng tơi xanh rờn nhưng cũng chỉ giáp nhau một bờ tường thấp lè tè. Cái “nàng” hàng xóm ngày ngày dỏng tai nghe anh vu vơ dăm ba câu thơ lại không phải nó thì chẳng nhẽ là chị Loan!

    Cái Lúa chống cằm ngẫm nghĩ, ừ, có khi nào hai câu thơ ấy là ảnh đọc cho nó nghe không nhỉ? Nhưng… anh Đông còn chưa cả nói chuyện với nó cơ mà, thế thì làm sao anh biết đường ngâm thơ cho nó nghe?

    Lòng cái Lúa rối như tơ vò, nhiều lúc bế em mà nghĩ thẩn nghĩ thơ đến nỗi bị anh Thỉnh cốc đầu mắng là “bà cụ non”! Nhưng nó nào dám đem chuyện ấy tâm sự với chị Loan, mặc dù ngày chị còn ở nhà, tối nào hai chị em cũng nằm trong màn rủ rì rù rì chán chê mới lăn ra ngủ. Không phải vì chị nó bận bịu hơn trước mà bởi cái Lúa bây giờ đã lớn rồi, đã thành “cô thiếu nữ” trong lời trêu chọc của thầy u. Nó bắt đầu biết thẹn thùng và suy nghĩ vẩn vơ. Thêm nữa chị Loan mà biết nó tơ tưởng anh Đông thì thể nào chị cũng chạy về nhà mách u cho mà xem. Bởi nhẽ, u ghét anh Đông lắm lắm.

    Cái Lúa chỉ biết lờ mờ chứ không hiểu rõ ngọn ngành đầu đuôi, nghe đâu ngày xưa bác Bính trai kiên quyết lấy bác Bính gái, đến nỗi cãi lời cha mẹ, phá ngang đính ước với u nó. Thầy ở sát vách nhà ngoại, rõ là thương u mười mươi mà không dám ngỏ lời, mãi về sau chẳng có mối nào trong làng dám rước u làm dâu nữa thì thầy mới lẽn bẽn đem giầu cau sang hỏi u về.

    Bởi lẽ ấy mà u giận nhà bác Bính lắm, giận lây sang cả anh Đông chẳng có tội tình gì. U chống nạnh dạy cái Lúa rằng thì là:

    - Thương ai thì thương, lấy ai thì lấy, u chẳng cấm cản gì mày! Nhưng chớ có dây dưa với nhà thằng Đông nghe chưa con!

    U đã phán thế, cái Lúa có mười lá gan cũng chẳng dám trái lời. Ai bảo nó sinh ra đã là con u, anh Đông sinh ra đã là con bác Bính! Ai bảo nhà anh lại sát vách nhà chị gái nó…

    Thế nên Lúa chỉ dám giấu nhẹm những tương tư đầu đời trong lòng, chỉ biết mỗi sớm tinh mơ mặt trời còn chưa ló khỏi ngọn tre đầu làng, nó đã lẻn ra ngoài bếp ngỏng cổ chờ người con trai ở bên kia bờ giậu vừa dội nước vừa ngâm nga những câu thơ tình ngỡ như dành riêng cho nó.

    Cái Lúa đồ rằng, chỉ cần như thế thôi là nó đã mãn nguyện lắm rồi.

    *

    * *

    - Cái gì đây hở chị?

    Đương lúc nghịch ngợm cái hòm chứa đồ của chị Loan, tay Lúa rớ phải bìa một cuốn sổ cũ đã bám đầy bụi. Chị nó khẽ mân mê quyển sổ với ánh mắt mơ màng.

    - Hồi xưa anh Thỉnh đi học mót thơ của người ta rồi nguệch ngoạc mấy dòng vào đây, ngâm đi ngâm lại cho thật thuộc mới đem qua “tán” chị đó!

    Cái Lúa che miệng cười khúc khích làm cho cu Mùi đang ngủ say trên võng cũng phải giật mình thon thót. Chị Loan cốc vào đầu nó một cái đau điếng, rồi tựa như nhớ lại những kỉ niệm một thời, chị bỗng cất tiếng ngâm nga.

    “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

    Một người chín nhớ mười thương một người…”[4]



    - U ới!

    Cái Lúa giật nảy mình vì tiếng lạch cạch mở cổng vọng sang từ bên nhà hàng xóm. Nó vội buông đôi đũa cả, nhảy tót ra ngoài sân nghe ngóng.

    - Bác Tính biếu nhà mình mớ tép ngon lắm u ạ, đây này, u xem…

    - Úi giời, sao lấy của bác ấy làm gì!

    - Bác ấy cứ giúi vào tay con thì biết làm sao? Thôi, u hẵng cứ ngồi nghỉ đi, để con thổi ào nồi cơm một cái.

    - Ừ thế cũng được, tao tranh thủ sang nhà chị Thơm xem nó ốm đau thế nào…

    Tiếng trò chuyện nhỏ dần rồi bị ngắt quãng bởi tiếng mở cổng loảng xoảng, xem chừng chỉ còn mỗi anh Đông ở nhà. Cái Lúa vờ vịt tóm lấy cái chổi dựng trên đầu hiên, hết lượn ra lại lượn vào bên bờ giậu. Cuối cùng, lấy hết sức bình sinh, nó run run đọc hai câu thơ đã nằm lòng.

    “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

    Một người chín nhớ mười thương một người.”

    Bỗng Lúa giật bắn mình khi nghe thấy cái giọng vẫn hay ngâm nga thơ tình kia vang lên bên tai:

    - Ô, Lúa đấy hả em? Lúa cũng thích đọc thơ giống anh à?

    Cái đầu của anh Đông thập thò bên hiên giậu, anh hấp háy mắt cười nhìn Lúa với vẻ hiền lành. Nó lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, hai tay vặn vẹo lấy cán chổi một cách khổ sở.

    Đợi mãi mà không thấy Lúa đáp nhời, anh Đông có vẻ hơi ngượng, khuôn mặt hiền hiền của anh thoáng đỏ lên. Chắc phỏng anh đang nghĩ cái Lúa cũng giống như u nó, ghét cay ghét đắng cả nhà anh.

    Nhanh như cắt, cái đầu ngó nghiêng của anh Đông mất hút khỏi bờ giậu trước ánh mắt hốt hoảng đầy tiếc rẻ của Lúa. Nó giận mình lắm, đến một câu chào anh mà cũng không dám thốt ra nữa.

    - Lúa, bắt lấy này!

    Đương khi cái Lúa vẫn ngẩn ngơ nhìn bờ tường thấp lè tè, anh Đông bỗng ló đầu sang cười với con bé, tay anh cầm một củ khoai nướng huơ huơ về phía trước. Lúa vội vàng vứt cái chổi đấy để chạy lại bên bờ tường, nhanh nhẹn đón lấy củ khoai nóng rẫy từ tay anh. Xong nó lí nha lí nhí nói:

    - Em cảm ơn anh ạ.

    Anh Đông cười “hì” một tiếng, đôi mắt tít cả lại nom ngồ ngộ.

    - Bao giờ có dịp, anh em mình đọc thơ cho nhau nghe nhé! Thôi Lúa quét sân tiếp đi, anh vào thổi cơm đây.

    Anh Đông thoắt cái đã trèo khỏi bờ giậu, nhịp chân vững chãi của anh xa dần xa dần rồi tắt hẳn. Với gương mặt đỏ ửng như gấc chín, cái Lúa vội lỉnh vào trong bếp, vừa trông nồi canh cua vừa tỉ mẩn bóc vỏ củ khoai lang nướng.


    Khuya lắc khuya lơ đêm hôm ấy, cái Lúa trằn trọc mãi trên giường mà không sao ngủ được, nó cứ mải mê mường tượng lại cuộc trò chuyện tình cờ ban chiều rồi bụm miệng cười lích rích trong màn. Hóa ra anh Đông cũng để ý đến nó, cũng biết cả tên nó kia đấy. Hóa ra, bấy lâu nay đâu phải chỉ riêng mình nó ôm ấp tương tư khờ dại...

    Ở phía bên kia của căn buồng, tiếng hát ru ời của chị Loan vẫn vang lên da diết, xao xuyến lạ lùng.

    “À ơi, à ời…

    Nhớ ai bổi hổi bồi hồi

    Như đứng đống lửa, như ngồi đống rơm,

    À ơi…”
    [1] bổi: vụn rơm (theo cách nói dân dã)

    [2] Thời xưa, giữ lửa bằng cách xin mồi lửa rồi ủ trấu và rơm qua đêm. Cách làm này được gọi là dấm hoặc giấm (mình được nghe kể lại, chứ thực tình không biết từ này viết thế nào T^T)

    [3] thầy u: cha mẹ (theo cách nói dân dã)

    [4] Trích Tương Tư – Nguyễn Bính

    Giới thiệu <> Chương kế
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/18
  5. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    02. Bí mật của thằng Thóc

    e5bc95cfebbef597d0079cdc6b8776f8.jpg
    Trời làm một cơn mưa to.

    Cái Lúa ngồi bó gối trước đầu hồi, hai tay chống cằm mơ màng nhìn nước nhỏ tong tong từng giọt xuống cái sân gạch trước nhà.

    Thằng cu Mùi hẵng còn ngủ mê mệt ở buồng trong, còn chị Loan nó đã chạy sang nhà hàng xóm từ chiều sớm, chắc là dứt cơn mưa mới về. Chỉ có một mình đương lúc trời mưa, chẳng chạy nhảy đi chơi đâu được, cái Lúa đâm buồn ngẩn ngơ.

    Gió từ ngoài vườn thổi thốc vào mặt nó từng cơn mát rượi. Trong làn không khí lành lạnh, nó nghe cả mùi đất nứt nẻ lâu ngày gặp mưa rào ngày hạ bốc lên ngai ngái.

    Cái Lúa không thích những ngày nắng oi nồng, nắng đâu mà nắng khiếp quá, hơi nóng từ dưới mặt đất cứ phả liên hồi vào tận mặt còn mồ hôi thì thấm đẫm lưng áo. Ngày xưa cái Lúa chỉ thích những ngày mưa rào thật to, nó tìm thấy niềm vui trong những lần cùng đám trẻ con trong xóm ùa ra giếng Đá đầu làng tắm mưa, tắm chán chúng lại hùa nhau kéo từng gàu nước giếng mát lạnh và để mặc nước giếng hòa cùng nước mưa xối ào ào trên đầu trên cổ.

    Thế nhưng từ ngày thầy u cấm Lúa không được nô nghịch cùng đám trẻ ranh ấy nữa thì nó cũng chẳng còn ưa những buổi mưa rào mùa hạ. Cái Lúa không tìm thấy niềm vui mỗi khi quẩn quanh bên hiên nhà, rứt từng cọng lá tre rồi ngồi nhìn chúng băng băng xuôi theo dòng.

    Ấy vậy mà chiều nay, “niềm vui” bất ngờ tìm đường đến với nó. Thoạt đầu, “niềm vui” thình lình ló đầu khỏi bờ tường thấp lè tè và cất giọng rủ rê:

    - Lúa ơi, đi tắm mưa không em?

    Hóa ra “niềm vui” có hình hài của anh Đông hàng xóm.

    Đã mấy bận từ sau lần vô tình nói chuyện kia, anh Đông thi thoảng lại lựa lúc chị Loan vắng nhà hay bận bịu với cu Mùi để đu mình bên bờ tường gạch, vu vơ bắt chuyện với cái Lúa. Lần nào anh cũng gọi một tiếng “em” nghe ngọt lịm. Để cái Lúa lại bắt gặp mình đứng ngẩn ngơ giữa sân, lòng xao xuyến bồi hồi.

    - Đi tắm mưa không em? - Đợi mãi không thấy cái Lúa nhúc nhích, anh Đông thấp thỏm lặp lại câu hỏi.

    - Em... Em lớn rồi, u em dặn con gái lớn không được tắm mưa... nhất là, nhất là với tụi con trai...

    Nửa câu sau nó nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, nó ngờ rằng đến chính bản thân nó cũng không nghe ra mình vừa thốt lên câu gì giữa những tiếng mưa rơi lộp bộp.

    - Lớn rồi cũng tắm mưa được chứ sao em! - Anh Đông gãi đầu gãi tai cười, dường như uy danh của u cái Lúa cũng không làm anh chùn bước - Đi đi rồi anh chỉ cho Lúa xem ổ chim bách thanh mới nở, nom ngộ lắm!

    Anh Đông là chúa... khờ! Anh không hiểu được tụi con gái khi lớn lên có gì khác so với hồi còn nhỏ, thế nên anh vẫn cứ vô tư rủ cái Lúa đi tắm mưa chung, còn bày ra bao nhiêu trò nghịch ngợm hòng hấp dẫn nó.

    Thật may cho anh là cái Lúa lại chúa... ham chơi! Nghe anh Đông rủ rê một hồi, trong lòng nó đã xiêu xiêu. Nó nhủ thầm trong bụng, ờ, thằng cu Mùi thì hãy còn đang ngủ mệt trong kia, chị Loan thì chắc cũng sắp về, chạy ra đằng kia một tí cũng có sao đâu. Nhất lại là tắm mưa, bắt trứng chim - với anh Đông, cái người mà nó vẫn nhong nhóng mong chờ suốt nhiều tháng nay.

    Nghĩ đến đó là cái Lúa gật đầu ngay tắp lự. Nó khép cổng, quày quả đi theo anh Đông. Đi tới vườn nhà ông Sấu thì trời ngớt dần, chỉ còn vài giọt nước mưa đọng lại trên tàng cây nhỏ tong tong xuống đất.

    - Sắp đến chưa anh Đông?

    Cái Lúa bỗng thấy hơi ngài ngại, áo quần ngấm nước mưa trở nên ướt nhẹp, dính sát vào người. Anh Đông chẳng ý tứ gì, thi thoảng vẫn cứ hồn nhiên quay đầu qua bắt chuyện với cái Lúa. Nó đâm sượng sùng chẳng biết giấu đầu đi đâu, đành hỏi một câu vu vơ để khỏa lấp sự ngại ngùng của mình.

    Anh Đông lại tưởng cái Lúa “cả thèm chóng chán” nên vội vàng huơ tay nói:

    - Tới cái ao kia là đến rồi em!

    Nói rồi, anh bỗng nhiên nắm chặt lấy tay nó kéo đi. Đầu không ngoảnh lại, anh tiếp:

    - Đi cẩn thận nhé Lúa, chỗ này toàn là bụi gai không, bị chích vào người là đau lắm đấy.

    Nhìn vành tai đỏ lựng của anh Đông từ phía sau, cái Lúa ngượng nghịu vịn lấy vai anh dọ dẫm đi giữa đám bụi gai. Trên đầu nó, vòm lá che kín bầu trời chỉ có vài vệt nắng mới lên rớt lốm đốm xuống tóc xuống cổ. Đám chim sẻ nâu, chìa vôi lích rích chuyền cành giữa tàng lá xanh um.

    - Nhìn này Lúa!

    Anh Đông nhẹ nhàng vạch lá để chừa ra một khoảng không gian nhỏ, mặt anh sáng bừng như trẻ con được quà. Cái Lúa hơi nghến cổ nhìn theo hướng tay anh chỉ thì phát hiện ra một cái ổ chim lót bằng rêu, lá cây và cành củi khô, nằm ngay ngắn giữa đám bụi gai mọc tua tủa. Trong tổ có năm con chim non đang há mỏ kêu chiêm chiếp.

    - Chim bách thanh mới nở đấy, có lần anh vô tình tìm thấy ổ của chúng ở đây.

    Anh Đông cúi đầu thì thầm vào tai cái Lúa như thể anh sợ sẽ làm bọn chim non trong tổ giật mình. Tim đập thình thịch trong lồng ngực Lúa, nó giả vờ đưa mắt liếc nhìn lên cao để xua đi nỗi bồi hồi đang ngày càng dâng ngập.

    - Ối! Ghê quá!

    Cái Lúa giật bắn mình khi tia nhìn của nó chạm phải xác đám châu chấu cào cào xuyên qua những cành gai nhọn hoắt, phơi mình ra nắng. Có cả xác một con thằn lằn dài hơn ngón tay người lớn, nằm xám xịt và khô queo giữa lùm cây.

    - “Thành quả” của chim bố mẹ đấy! - Anh Đông nhẹ nhàng mỉm cười trấn an nó - Chim bách thanh có tập tính giữ lại xác con mồi mà. Nhiều người gọi nó là loài chim đồ tể cũng đúng em nhỉ?

    - Eo ôi, tên chúng hay mà chúng chẳng dễ thương chút nào hết!

    Nhìn gương mặt bí xị của cái Lúa, anh Đông lại bật cười thành tiếng. Hai anh em đang rôm rả bàn tán về bọn chim chóc thì cái Lúa bỗng nhiên thấy đám lá khô dưới chân chuyển động lao xao. Nó chưa kịp định hình thì một cái đầu nhỏ, dài đã phóng phốc lên như một mũi lao xé gió.

    Cái Lúa hét lên một tiếng bải hải[1]:

    - Anh Đông! Có rắn!

    Anh Đông nhanh như cắt nắm chặt lấy tay cái Lúa lôi nó chạy một mạch. Ra đến đường làng, hai anh em ôm bụng thở hồng hộc. Mặt cái Lúa cắt không còn giọt máu.

    - Nó không đuổi theo nữa đâu em. - Anh Đông dịu dàng đặt tay lên vai nó trấn an - Chắc là rắn nước từ dưới ao bò lên đấy, không phải rắn độc đâu.

    Nó lo lắng ngước nhìn anh:

    - Ngộ nhỡ... nó tấn công tổ chim non thì sao hở anh?

    - Không sao đâu! Loài chim bách thanh này săn cả rắn đấy, em không cần lo cho chúng!

    Ngần ngừ một lát, cái Lúa cũng yên lòng theo anh Đông trở về nhà. Suốt cả quãng đường về, trong lòng nó cứ tiếc rẻ vẩn vơ một điều gì đó mà chính bản thân nó cũng không hiểu nữa.

    Để tránh “tai mắt” của chị Loan, cái Lúa trở vào nhà trước, còn anh Đông vòng theo đường tắt về nhà bằng lối cửa sau.

    Cái Lúa không ngờ rằng khi nó vừa bước chân vào sân thì đã thấy chị Loan nó bế cu Mùi đứng đó chờ sẵn.

    - Trời mưa gió mà mày bỏ đi đâu vậy Lúa? Có biết thằng Mùi nằm khóc ngằn ngặt trong võng không hả?

    Cái Lúa giật thót mình, nó đứng như trời trồng giữa sân, nhăn nhó mãi mới ấp úng được một câu:

    - Em chạy sang chơi với... cái Na chứ đâu!

    Nó cứ tưởng lôi cái Na ra thì chị Loan sẽ tin ngay, bởi nó với cái Na nhà ông Vừ chơi thân với nhau từ tấm bé. Ai ngờ chị chẳng những chẳng tin gì sất mà còn hùng hồn đưa ra bằng chứng để vạch trần lời nói dối trắng trợn của nó:

    - Đừng có dối! Cái Na sang chơi nhà chị Thơm cả buổi nay với tao chứ đâu!

    Lúc nghe chị Loan nói thế, thực tình cái Lúa muốn òa khóc ngay quá. Nó có ngờ đâu người bạn gái thân thiết lại vô tình... phản bội sau lưng nó thế! Cái Lúa không khóc ngay lúc đó là bởi vì có một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng nó, khiến cho cả hai chị em đều giật nảy mình.

    - Chị Lúa đi nghịch mưa với em đó chị Loan!

    Thằng Thóc từ đâu bất thình lình chui ra, đứng ngay bên cạnh cái Lúa. Nó nhìn gương mặt nửa tin nửa ngờ của chị Loan, vọt miệng thêm hai câu nữa:

    - Chị Lúa sợ bị mắng vì trốn đi chơi nên mới nói dối vậy thôi à! Em núp sau gờ tường kia, nghe thấy hết ráo.

    Chị Loan nghe vậy chỉ nạt “Lần sau đừng có bỏ nhà bỏ cửa đi chơi nữa nghe chưa!” rồi bỏ vào trong nhà. Cái Lúa không ngờ nó “thoát nạn” nhanh thế, và nó gần như ngay lập tức quay sang chĩa tia nhìn vào kẻ vừa mới giúp nó trốn tội.

    Thằng Thóc, chẳng cần cái Lúa mở miệng truy hỏi, đã nhanh nhảu nói:

    - Em nhìn thấy hết rồi, thấy chị đi chơi với anh Đông nhà bác Bính! Nhưng em không kể cho ai nghe đâu, vì em cần chị giúp và chị cũng vậy.

    Nghe thằng bé nói huỵch toẹt, cái Lúa đâm ngượng sống sượng[2]. Nhưng nó cũng không nén nổi tò mò:

    - Ý mày là sao?

    Thằng Thóc cẩn thận liếc ngang liếc dọc rồi mới chụm miệng vào tai cái Lúa thì thầm, nom hai đứa nó chẳng khác nào đang bàn bạc chuyện quốc gia đại sự.

    Và tiết lộ của thằng Thóc khiến Lúa sửng sốt tới mức suýt trượt chân ngã ngửa.

    - Chị Nguyệt ở xóm Hạ đang cưa cẩm anh Đông của chị đấy! Nhưng chị đừng lo, em đã có kế hoạch để phá ngang hai người họ rồi.

    - Tại... sao? Tại sao phải phá?

    Nhìn vẻ mặt ngờ nghệch của cái Lúa, thằng Thóc chỉ nhăn nhó chép miệng một cái:

    - Vì chị thích anh Đông còn em thì thích chị Nguyệt, chứ sao nữa!

    [1] bải hải: phương ngữ, (tiếng kêu la) to và thất thanh
    [2] sống sượng: thiếu sự nhuần nhuyễn, thiếu tự nhiên
     
    chuyencuanganLê La thích bài này.
  6. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    03. Ma
    ma.jpg



    Đầu làng Sỏi có một cây đa trăm tuổi, ngụ dưới gốc cây bề thế ấy là cái miếu cổ thờ Hoàng thành làng. Khoảng đất trống bé cỏn con là nơi đám trẻ vẫn thường lê la tụ tập chơi quay, chơi đánh đáo mỗi độ Tết về. Thế nhưng khi bóng tối len xuống dày đặc tán cây đa sừng sững, sân chơi náo nhiệt của bọn trẻ lại trở thành một thế giới khác, âm u, huyền bí và đáng sợ. Không biết đã có bao nhiêu truyền thuyết đồn thổi khắp làng Sỏi về cái chốn “âm dương gặp gỡ” đó.

    Cái Lúa từng được mấy chị lớn trong xóm rỉ tai mấy chuyện ma quái sởn gai ốc. Nó sợ nhất là chuyện hồi xửa hồi xưa có cô thiếu nữ chửa hoang bị làng phạt vạ, tủi nhục quá mới nhảy từ trên ngọn đa xuống chết tươi. Linh hồn của cổ mang nhiều uất hận nơi trần thế nên không thể siêu thoát, đêm đêm tìm về gốc đa để hại người yếu bóng vía. Nghe đâu cô gái ấy ngã lộn cổ mà chết nên hồn ma chỏng ngược đầu xuống đất, kẻ nào xấu số đi ngang qua gốc đa lúc đêm hôm khuya khoắt thể nào cũng nghe thấy mấy tiếng bịch, bịch, bịch.

    - Đó là tiếng cái đầu của bả đập xuống đất khi nảy tưng tưng như lúc mày nhảy lò cò ấy!

    - Eo ơi! – Một cơn ớn lạnh truyền đến dọc sống lưng làm cho cái Lúa không khỏi rùng mình dù trời đang nắng chang chang.

    Nó đem mấy câu chuyện ma rùng rợn ấy về kể cho cả nhà nghe, cuối cùng chốt lại bằng một nỗi băn khoăn: “Có thật là có ma ở gốc đa đầu làng mình không hở thầy u?”

    Thầy u nó khẽ đưa mắt nhìn nhau một hồi lâu, rốt cuộc u phán:

    - Đích thị là ma chứ còn hở với kín gì nữa! Mày cứ liệu chừng đấy, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma! Từ giờ thì cấm tiệt bước chân ra đường lúc trời tối nữa nghe chưa?

    Từ ngày nghe u nói thế, cái Lúa lại càng đâm sợ. Trời vừa xâm xẩm tối, nó đã chạy tót về nhà, bỏ lại sau lưng tiếng gọi nheo nhéo của đám bạn cùng làng.

    Thế nên khi thằng cu Thóc vừa mở miệng nhắc tới mấy chữ “gốc đa đầu làng”, cái Lúa đã trợn ngược mắt lên nhìn thằng bé:

    - Mày điên rồi à?!

    Thằng Thóc nhún vai:

    - Em không điên, nhưng mà chị thì có đấy. Có họa là điên mới tin ở gốc đa làng mình có ma.

    - Không thể nào! – Cái Lúa vội gân cổ lên cãi – Chính miệng u tao bảo với tao ở đấy nhung nhúc những ma là ma!

    - Mấy lần em đi đánh giậm đêm với thầy em, mệt quá vào ngủ tạm trong miếu mà có thấy ma nào đến xơi? – Thằng Thóc bĩu môi vẻ kẻ cả – Thầy em bảo miếu thờ Hoàng thành làng, ma không dám bén mảng quanh đấy đâu.

    Cái Lúa đuối lý không nói lại được, đành phải bấm bụng nghe nó tiếp tục trình bày kế hoạch phá đám anh Đông và cái Nguyệt xóm Hạ. Theo như thằng Thóc trinh thám từ trước thì cái Nguyệt tối nào cũng rủ anh Đông ra cây đa đầu làng tâm sự tới khuya lắc khuya lơ mới về. Tất nhiên là chỉ trò chuyện trong sáng, chứ nếu anh Đông dám giở trò “trong tối” gì thì thằng Thóc đã xông vào ứng cứu cho chị Nguyệt của nó ngay chứ chẳng ở đó mà rình mò.

    - Nhưng không có nghĩa là hai người đấy sẽ trong sáng mãi, chị hiểu chưa? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, huống chi anh Đông mỡ để miệng mèo thế kia, sớm muộn gì cũng có ngày mèo xơi tuốt luốt!

    Cái Lúa vẫn mếu xệu sau khi biết anh Đông của nó sáng thì tình tứ đọc thơ cho nó nghe, tối lại đều đều ra gốc đa đầu làng tâm sự với đứa con gái khác. Nó đâm ra ngẩn ngơ và phản ứng chậm chạp trước lời nói của thằng Thóc, tới mức bị thằng này thò tay cốc vào đầu “binh” một cái!

    - Chị có nghe em nói cái gì không đấy?

    Cái Lúa tay ôm trán, miệng méo xệch:

    - Khổ quá, tao vẫn nghe mà!

    Thằng Thóc lừ mắt nhìn nó, chép miệng hai cái ra vẻ ông cụ non rồi trịnh trọng tuyên bố:

    - Tóm lại, chị sẽ giả ma để dọa anh Đông và chị Nguyệt.

    Mặc cho con bé hết nài nỉ rồi đe dọa, thằng Thóc vẫn y lời mà làm. Nó bắt cái Lúa lấy trộm bộ áo dài trắng của chị Loan cất trong tủ, tối tối phải đợi cho vợ chồng chị say giấc, lẻn ra khỏi nhà.

    - Tao sợ lắm mày ơi, nếu chị tao biết được thì tao no đòn! Hu hu, còn thầy u tao nữa…

    Đêm đầu tiên gặp nhau ở ngoài đầu làng, cái Lúa khóc lên rưng rức. Thằng Thóc chẳng những không nổi đóa như thường lệ, mà lại còn khẽ khàng hỏi một câu:

    - Thế bây giờ anh Đông lấy chị Nguyệt thì chị có chịu không?

    Cái Lúa ngừng khóc, thẫn thờ hồi lâu. Nó đối với anh Đông tuyệt đối không phải thứ tình cảm không yêu được thì chỉ có nước chết. Mỗi lần nhớ về anh, nó chỉ thấy tâm hồn non nớt khẽ xao xuyến rung động, trong lòng ngập tràn cảm giác dịu dàng, êm ái. Nhưng nếu bây giờ anh đột ngột đi lấy vợ, sẽ chẳng còn những buổi sáng tinh mơ như vậy nữa, sẽ chẳng còn những lúc anh sẽ sàng gọi nó một tiếng “em” ngọt lịm, sẽ chẳng còn chiều mưa hai anh em nắm tay nhau đi xem ổ chim bách thanh mới nở, anh và nó sẽ chẳng thể gần nhau trong gang tấc một lần nữa.

    Những cảm giác rất đỗi lạ kỳ mà nó mới được trải qua lần đầu tiên, sẽ giống như một chiếc lá tre bị cơn mưa đầu mùa ngày nào cuốn đi trôi băng băng.

    Nghĩ tới đó, cái Lúa gạt nước mắt, thì thầm với thằng Thóc:

    - Làm thì làm, sợ gì chứ!

    Đêm đầu tiên, hai đứa ngồi trên cây đa chờ đến tang tảng sáng.

    Đêm thứ hai, cái Lúa bỏ về lúc trăng đã lên cao.

    Đêm thứ ba…

    Khi cái Lúa vừa định nhúc nhích thì tiếng cười khe khẽ từ dưới đất truyền tới:

    - Anh Đông, hôm qua em gặp bác Bính ngoài chợ, bác ấy bảo là đang tìm vợ cho anh đấy!

    Ngay sau đó nó nghe thấy tiếng anh Đông trầm trầm đáp lại:

    - U anh nói đùa ấy mà, em đừng tin.

    Cái Lúa vừa ngoảnh đi ngoảnh lại đã chẳng thấy thằng Thóc ở bên cạnh đâu nữa. Đợi thêm một lúc nữa thì thấy có khói ở đâu bốc lên mù mịt, thoảng trong mùi cháy khét lẹt còn có mùi nhang bay qua, càng làm cho nó rợn người.

    Đúng lúc cái Lúa định kêu ré lên vì sợ thì nó chợt nhớ ra nó chính là ma đi dọa người chứ đâu, thần hồn nát thần tính thế nào lại dọa ngược chính mình.

    Cái Lúa vừa đung đưa tà áo dài màu trắng vừa hờ khóc nỉ non.

    - U hu hu, ai trả chồng, trả con lại cho tao… Tao hận chúng mày, tao hận chúng mày hại mẹ con tao chết oan chết uổng! Hờ hờ, trả con lại cho tao, hờ hờ…

    Khói từ dưới đất bốc lên ngày càng mờ mịt làm cho nó đang giả vờ khóc mà đâm ra sụt sịt khóc thật, âm thanh càng thêm chân thực sống động.

    Chẳng mấy chốc, cái Nguyệt ở dưới đất cũng phát hiện ra “cô hồn dã tử” đang bay lơ lửng trên tán cây đa, lẫn trong thoang thoảng khói càng làm nổi bật lên tấm áo dài màu trắng lẻ loi.

    - Nam mô a di đà Phật, nam mô a di đà Phật!

    Cái Nguyệt run rẩy bíu lấy lưng anh Đông, không ngừng tụng kinh niệm Phật. Cái Lúa chứng kiến cảnh tượng ấy càng thêm lộn ruột, nó cười gằn, hét lên:

    - Chúng bay ở đâu tới, tại sao lại làm ô uế chốn yên nghỉ của tao?!

    Anh Đông giống như gà mẹ, bình tĩnh che chở cho cái Nguyệt ở phía sau lưng. Anh vừa vái ba vái vừa nói:

    - Chúng tôi không phải kẻ cướp con của cô, chỉ là tiện đường đi ngang qua đây. Xin cô hãy siêu thoát, đừng gây ra nghiệp báo nữa!

    Nói rồi anh cùng cái Nguyệt vội vã rời khỏi gốc đa đầu làng, nhìn điệu bộ hãi hùng của Nguyệt, cái Lúa tin chắc rằng có cho vàng nó cũng chẳng dám mò xác tới đây lần nữa.

    ***

    Khắp làng Sỏi đồn ầm lên việc có ma hiện hình ở gốc đa. Hễ trời xế chiều là đám trẻ con lại tót về nhà, không dám la cà như trước kia nữa.

    Cái Lúa đi chợ nhìn thấy bọn con gái đang tụ tập trước quán nước chè của bà Ất, xôn xao trò chuyện có vẻ hăng hái lắm. Nó ghé vào xem thì thấy cái Nguyệt xóm Hạ chứ ai, đang vỗ ngực binh binh khẳng định chính mắt nó nhìn thấy ma nữ ôm một đứa trẻ treo lủng lẳng trên trời, hai mắt trắng dã, lưỡi thì đỏ lòm, dài thoòng cứ đung đưa đung đưa như quả lắc đồng hồ nhà cụ Ký. Bọn con gái túm tụm xuýt xoa: “Eo ôi, kinh thế!”

    Cái Lúa tủm tỉm cười nhìn nó:

    - Thế đêm hôm khuya khoắt, mày ra gốc đa làm gì hả Nguyệt?

    Cái Nguyệt vênh mặt, lưu loát nói dối mà không vấp:

    - U tao sai tao sang ngủ với bà!

    Bọn con gái càng được đà khen nó tợn.

    Ngoại trừ thằng Thóc, không ai biết con ma mà cái Nguyệt gặp phải đêm hôm ấy chính là cái Lúa. Nhưng cũng ngoại trừ ba đứa nó, chẳng ai biết đêm ấy cái Nguyệt đã chạy muốn són ra quần như thế nào.

    Thế nên cái Lúa đã giật nảy mình khi nghe thấy anh Đông ở phía bên kia bờ giậu hỏi han:

    - Đêm qua khói bay lên nhiều vậy, chắc cay mắt lắm ha Lúa?

    - Anh Đông đang nói chuyện gì thế? Đêm qua em ngủ kĩ trong buồng, có thấy khói gì đâu?

    Cái Lúa cúi xuống mải miết đưa tay thái bèo, vờ vĩnh không hiểu. Ai ngờ anh Đông thường ngày hiền lành, chất phác là thế, hôm nay lại cứng đầu một cách lạ lùng.

    - Anh biết là em rồi Lúa, đừng chối nữa! Hôm qua anh đưa Nguyệt về xóm Hạ, khi quay lại thì thấy em mặc áo dài trắng, lén la lén lút mở cổng vào nhà.

    - Sao em làm vậy hở Lúa?

    Cái Lúa biết mình đã bại lộ, có bao biện thế nào anh Đông cũng chẳng tin. Nó đành ngẩng đầu, thở dài nói:

    - Thằng Thóc thích cái Nguyệt, nó bày trò cho em để phá hai người đó!

    - Chuyện đó anh biết rồi, thằng Thóc phá anh không phải lần một, lần hai. Anh Đông hơi ngập ngừng, ánh mắt sáng lấp lánh của anh dừng lại trên gương mặt cái Lúa - Còn em thì sao? Tại sao em phải vào hùa với nó phá anh?

    Bởi vì em thích anh, thích nghe anh chỉ đọc thơ cho một mình em, thích được cùng anh đi tắm mưa, thích anh có món gì ngon đều lén thầy u để dành cho em… thích tới mức không muốn nhìn thấy anh lấy đứa con gái khác làm vợ. Bao nhiêu từ ngữ tuôn ào ào trong đầu cái Lúa, nhưng cổ họng nó lại tắc nghẹn, không sao thốt ra nổi.

    Cuối cùng nó cúi gằm mặt, lí nhí nói:

    - Bởi vì u dạy em phải ghét anh.

    Không dám ngẩng mặt lên, cái Lúa chỉ nghe thấy tiếng anh Đông khẽ thở dài thật buồn ở phía bên kia hàng giậu:

    - Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma đó Lúa!
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/18
    Kevin Đẹp Trai, chuyencuanganLê La thích bài này.
  7. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.538
    Được thích:
    2.779
    Đã thích:
    5.458
    GSP:
    Ap
    Đọc thích quá em ạ. ^^
     
    Umio thích bài này.
  8. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    Vậy ạ, dạo này em viết mãi mà không ra, cảm ơn chị đã cho cái còm làm động lực ^^.
     
  9. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.538
    Được thích:
    2.779
    Đã thích:
    5.458
    GSP:
    Ap
    Hí hí. Cố lên em, đọc đang hay.
     
  10. Bình An Ping_An

    Bình An Ping_An Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Truyện hay quá! ^^
     
    Umio thích bài này.
  11. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    04. Cậu Trinh

    Khi anh Đông thở dài nhắc nhở cái Lúa "đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma", chắc anh cũng không ngờ rằng lời nói của mình lại ứng nghiệm nhanh như vậy. Chỉ có điều con ma mà cái Lúa xui xẻo đụng trúng chẳng phải cô hồn dã tử vất vưởng ở đâu, mà lại là một người bằng xương bằng thịt nhưng cũng đáng sợ không kém gì ma quỷ.

    Ấy là cậu Trinh, con trai độc của cụ Ký trong làng.

    Năm nay cái Lúa vừa tròn mười bốn tuổi. Đám bạn bè cùng trang lứa với nó đã lũ lượt được thầy u gả đi lấy chồng hết cả. Tính ra ở làng Sỏi, hạng con gái như cái Lúa cũng sắp sửa “được” liệt vào hạng… ê sắc ế! Thế nhưng ngặt nỗi sau lần sinh non năm ngoái, u cái Lúa ốm một trận thập tử nhất sinh, thầy nó xót u nên chưa vội gả nó đi ngay, ý là muốn trong nhà có bàn tay đỡ đần của cô con gái nhớn.


    Những ngày tan chợ sớm, lại được dịp trời hửng nắng, u và cái Lúa hay bảo nhau bắc hai chiếc ghế con con ra ngoài đầu hiên, nó sẽ ngoan ngoãn ngồi im để cho u vạch tóc bắt chấy. Những lúc ấy, thể nào u cũng gí yêu vào trán nó mà mắng rằng:

    - Tiên sư nhà mày, to xác rồi vẫn còn phải để u hầu! - Rồi tự dưng u chép chép miệng, đôi mắt đã hơi mờ mờ thoáng qua một vệt buồn - Nhưng nhớn thế nào vẫn là con u! Sang năm mày đủ mười lăm, u mới cho mày đi lấy chồng con ạ!

    Cái Lúa nũng nịu kêu toáng lên:

    - Năm nào u cũng bảo sang năm! Khéo mà mười cái sang năm rồi! Ứ ừ, con mà bị ế, không ai thèm rước là tại u cả đấy!

    Mỗi khi nó giả vờ kêu lên như thế, nếu không có mặt hai thằng cu Toản và cu Mít thì thôi, chứ hễ chúng đang thơ thẩn chơi trong nhà thì trăm lần như một - chúng sẽ cun cút chạy lại ôm chặt lấy chân u mà rằng:

    - Lêu lêu, có người mót đi lấy tồng! Lêu lêu!

    Khi ấy, thầy chúng nó - nếu đang ngồi sưởi nắng trên sân - sẽ nạt hai ông tướng kia một trận vì sợ cái Lúa xấu hổ mà đâm sợ việc lấy chồng, rồi sau đó thể nào ông cũng ngửa cổ lên nhìn giời mà tặc lưỡi - y như một vị thiền sư đang đúc kết sự đời:

    - Ngẫm ra thì các cụ nhà mình nói cấm có sai, u nó ạ! Gả con gái đi lấy chồng thì phải lựa nhà nào ở giữa làng mà gả, chớ nhà ở đầu hay cuối làng nếu không phải hạng khố rách áo ôm thì cũng rặt đám ngụ cư cả.

    U nó vừa miết cây lược bí vào mái tóc dày của Lúa vừa chua ngoa đáp:

    - Đầu làng cuối làng gì tôi kệ sất! Cái Lúa ưng ai thì tôi gả nó vào nhà ấy, chỉ chừa lại thằng Đông con lão Bính!

    Cái Lúa lẩn thẩn nghĩ, các cụ nhà nó sao mà nói cái gì cũng đúng thế: giữa làng Sỏi chẳng phải là nhà cụ Ký tiên chỉ* đó sao! Nhà cụ không thiếu gì tiền hay thóc gạo nhưng lại hiếm hoi về đàng con cái, cụ chỉ có độc một anh con trai - ấy chính là cậu Trinh.

    Cậu Trinh được cụ Ký nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa; đến các bậc cha chú trong làng cũng phải kiêng nể gọi bằng một tiếng “cậu”. Mới lên mười, cậu đã được gửi ra Hà Nội để học làm đốc-tờ, kỹ sư, hay bét ra thì cũng phải là hạng thầy thông, thầy ký.

    Nhưng cái Lúa sợ cậu Trinh hơn sợ cọp. Cậu đâu có thật thà, chất phác như anh Đông, so với anh có khi cậu còn chẳng bằng một góc! Lúa chỉ dám trộm nghĩ trong lòng như thế thôi chứ đời nào dám nói ra miệng. Mặc dù nó biết, tụi con gái trong làng Sỏi, hay thậm chí là làng Bộc cạnh bên, cũng chẳng ưa gì cậu Trinh cả.

    Cậu đi học trên Hà Nội chẳng biết có được điều hay gì hay không mà chỉ riêng cái thói chơi bời lêu lổng, háo sắc thì ai ai cũng nhận ra là cậu học rất nhanh.

    Những lời đồn đại bay đi khắp làng, rằng không biết đã có bao nhiêu đứa con gái tơ đã qua tay cậu; rằng cậu Trinh đã làm cho con Lành xóm trên chửa ễnh bụng, tủi hổ tới mức phải bán xới khỏi cái đất này…

    Có một đêm giăng sáng, cái Lúa và cái Na nhà ông Vừ rủ đám bạn gái ra sông ngồi hóng gió, khi chúng nó vừa thẩn thơ đi trên đường làng ngập ánh trăng ngọt vừa rúc rích chuyện trò với nhau thì cả lũ bất ngờ ré lên oai oái vì một bóng người con giai thù lù bước ra từ đám cỏ bên đường. Nhưng khi nhận ra đó là cậu Trinh với gương mặt quạu cọ và nửa thân trên trần như nhộng thì cả đám cúi đầu và lặng im rảo bước thật nhanh.

    Cái Lúa trẻ con đâu có hiểu cơ sự gì nhưng vì sợ, nó cũng làm theo chúng bạn. Đêm ấy, nằm trong màn với u, nó bèn thậm thọt kể lại cho u nghe và tò mò hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt không biết cậu Trinh rúc vào trong bụi ấy làm gì hở u?” Nhưng chẳng ngờ u nạt nó gay gắt và cấm tiệt, “Mày mà nghe lời thằng ấy nó dỗ ngon dỗ ngọt rồi theo nó chui vào bụi rậm thì chết với u, nghe chửa!”

    Cái Lúa đã tò mò một bụng giờ lại còn ấm ách vì tự dưng bị u mắng! U chẳng biết gì sất, nó đâu có ưa gì cậu Trinh cơ chứ! Mỗi lần vô tình bắt gặp cậu trên đường làng, nó đều cố gắng tránh đi thật nhanh. Mặc dầu, cậu chẳng làm hại gì đến nó mà còn đon đả chào:

    - A, em Lúa nhà bác Chức đấy nhỉ! Lâu ngày không gặp đã ra dáng thiếu nữ rồi đấy!

    Thế nhưng lúc nào nó cũng sờ sợ cái ánh mắt hau háu mà cậu đặt lên trên người nó. Cái Lúa trở mình, xua tan đi suy nghĩ trong đầu và chập chờn chìm vào giấc ngủ trong câu thơ văng vẳng của anh Đông…


    Từ ngày anh Đông bắt thóp được cái Lúa vì vụ giả ma giả quỷ trên cây đa, nó chẳng còn nói chuyện với anh thêm lần nào nữa. Nếu như chỉ mới nửa tháng trước, nó còn tìm đủ mọi cách để được ngủ lại nhà chị Loan thì nay nó lại tìm đủ mọi cách để trốn rịt ở nhà, mặc cho u cứ léo nhéo mắng nó ở ngoài sân. Những hôm bất đắc dĩ phải chạy qua nhà chị Loan trông cu Mùi, Lúa cũng ở tịt trong buồng hoặc quanh quẩn chỗ mấy luống hoa, chứ chả dám bén mảng ra gian bếp như trước nữa. Lần này thì đến lượt chị nó léo nhéo suốt cả ngày. Thế là tự dưng cái Lúa bị gán cho cái tên “thần lười” một cách oan uổng!

    Ấy vậy mà Lúa không ngờ rằng nó và anh Đông nói chuyện lại với nhau trong một hoàn cảnh thật éo le.

    Hôm ấy giời tối đen như mực vì không có trăng, bác cả và bác hai qua thăm nhà nó, cái Lúa đang thơ thẩn chơi với bọn cu Toản, cu Mít dưới mái hiên lập tức bị thầy “triệu” lại, sai ra quán nước bà Ất mua lấy cút rượu.

    Trên đường về, chẳng hiểu sao cái Lúa lại gặp cậu Trinh.

    Bình thường nó đã sợ cậu thì chớ, lại mới hôm nào bị u mắng cho đầy một bụng ấm ức nên vẫn còn nhớ đời, vừa nghe thấy tiếng cậu cười khanh khách, nó đã cúi đầu lẻn đi như một con chuột. Ấy vậy mà khác với mọi hôm, lần này cậu Trinh lại chẳng để nó trốn đi dễ dàng đến thế.

    Đường làng vắng ngắt, giời lại tối đen, cậu một mực nắm lấy tay nó, thì thầm vào tai:

    - Này Lúa ơi, ngoài kia cậu mới thấy con chim sáo hay lắm, đi với cậu… cậu cho xem… nhé!

    Hơi rượu nồng nặc phảng phất đầu mũi cái Lúa, nó nhăn mặt van cậu:

    - Con chắp tay con lạy cậu, thầy con đang đợi ở nhà… cậu cho con về kẻo thầy đánh con!

    Cậu Trinh vốn cao to lại sẵn có hơi men trong người, cậu chẳng để nó nói hết câu đã một tay lôi tuột cái Lúa vào trong bụi cây ven đường, còn một tay cậu bịt chặt mồm nó lại. Cút rượu tuột khỏi tay Lúa rơi “choang” một cái, rượu chảy ra lênh láng.

    Cái Lúa chưa bao giờ thấy sợ đến thế, nước mắt giàn giụa trên mắt khiến quang cảnh xung quanh nó chỉ còn lại lớp nước mờ mờ đục đục. Nó cố gắng dùng sức hét lên thật to nhưng những gì thoát khỏi cổ họng lại chỉ là những âm thanh ú ớ không tròn tiếng.

    Biết rằng không thể kêu cứu, nó dùng hết sức bình sinh để quơ tay quơ chân thật mạnh, mong rằng có người làng đi qua nghe thấy được.

    Nhưng mà làm gì có ai… Kể cả có người chứng kiến, thì cũng đâu có ai dám đứng lên chống lại cậu Trinh con giai độc nhà cụ Ký...

    Mùi rượu nồng nặc quanh mũi Lúa, người nó mỗi lúc một lả đi, nó thổn thức nhìn lên bầu trời thẫm kêu cứu một cách tuyệt vọng…

    Anh Đông ơi… Anh Đông ơi… Anh Đông ơi…!

    - Lúa!

    Tiếng kêu của người con trai ấy xé toạc không gian tĩnh lặng, khiến bàn tay giữ chặt cái Lúa nới lỏng ra một tí và giúp cái Lúa thoi thóp hít vào được vài hớp không khí lành lạnh của buổi đêm.

    Anh Đông! Anh Đông thật đấy ư?!

    - Bụp!

    Sau tiếng “bụp” ấy, cái Lúa bị thả rơi tự do trên đám cỏ vệ đường, nó mê man đi, chẳng còn biết gì nữa ngoài những tiếng đấm thùm thụp dữ dội bên tai...

    *tiên chỉ: trước được gọi là hương trưởng, là người đứng đầu hội đồng kỳ dịch ở trong làng thời phong kiến xưa, nôm na là một người rất có quyền lực.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/9/19
    chuyencuangangiangtran20 thích bài này.
  12. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.057
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Truyện dễ thương quá em ạ. Cách viết chị thấy rất có hồn. Tuy nhiên chị thấy chương 4 tình tiết hơi bị quá mạnh so với ba chương đầu. Tức là mạch chuyện đang dễ thương nhẹ nhàng trong ba chương đầu, rồi đùng một cái sự việc rất kịch tính xảy ra ở chương 4. Nhưng nói thế là do chị không biết hướng diễn biến của truyện tiếp sẽ như thế nào. Nếu đây chỉ là bắt đầu của một chuỗi cái sự việc kịch tính và có cảm xúc mạnh tương đương thì sẽ vẫn trôi chảy nhịp nhàng.
     
    Umio thích bài này.
  13. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    05. “Không chồng mà chửa”
    “Không chồng mà chửa mới ngoan,
    Có chồng mà chửa thế gian sự thường!”

    Chuyện xảy ra vào buổi tối hôm đó đã khiến thầy u cái Lúa đâm lo sợ và bảo nhau giữ gìn cô con gái lớn duy nhất trong nhà cho thật chặt. Cái Lúa thành ra lại được thảnh thơi đôi phần, vì cứ hễ chiều chiều đổ bóng trở đi là thầy u chỉ túm đầu sai thằng cu Toản chạy ra chỗ nọ chỗ kia mua mấy thứ lặt vặt. Cứ hễ Lúa cần ra ngoài đi đâu đấy là phải có u kè kè đi theo, nếu u bận thì đến phiên thầy “hộ tống” nó. Còn la cà đi chơi với chúng bạn thì cấm tiệt! Thế là chẳng còn cách nào khác, thi thoảng vài ba bữa cái Na nhà ông Vừ lại chạy sang nhà thủ thỉ với bạn cho đỡ tủi thân, còn hễ hôm nào nó trót ham chơi, bận theo chân đám trẻ ranh đi chăn trâu, thả diều thì cái Lúa chỉ độc thui thủi một mình quanh xó bếp.

    Giữa những lúc thời gian thì rảnh rang mà tâm trạng thì rối bời, chẳng hiểu sao cái Lúa đã nhen nhóm một tia hi vọng mong manh từ sự việc tồi tệ nọ. Rằng u nó sẽ bớt ghét anh Đông đi một chút, rằng u sẽ thấy không phải cứ là con bác Bính thì anh Đông sẽ xấu xa và ghét bỏ cái Lúa, ngược lại anh còn chẳng chần chừ gì mà lao vào đánh nhau với cả cậu Trinh - cậu ấm của cả cái làng này chỉ để cứu nó.

    Lúa cứ ấp ủ mãi niềm an ủi bé nhỏ ấy cho tới tận khi tiếng ồn ào ngoài ngõ đánh thức nó từ một cơn ngái ngủ buổi sớm…

    - Cái gì đấy, cái gì đấy hở u nó?!

    Không chỉ có một mình Lúa bị tiếng ầm ĩ dựng dậy nửa chừng, vừa dụi mắt bước ra khỏi tấm liếp, nó đã thấy thầy đang xỏ áo, thì thầm hỏi u.

    - Hình như là làng phạt vạ chửa hoang thầy ạ… Cái Nguyệt con nhà bác Mão xóm dưới…

    U nói rất khẽ như sợ bị ai rình trộm bắt quả tang, thế nhưng cái Lúa vẫn nghe thấy. Gần một tháng giời chỉ có chôn chân trong nhà, cái Lúa đã lâu không giáp mặt anh Đông, cái Nguyệt, còn thằng Thóc từ bữa biết anh Đông phát hiện ra chuyện giả ma giả quỷ tai quái của chúng nó thì cũng lủi đi đâu không thấy tăm hơi. Thế nên thành ra lời nói của u sớm hôm ấy, cái Lúa nghe mà chẳng hiểu gì.

    Cho tới tận khi trời đã sáng rõ mặt người, tiếng huyên náo càng lúc càng đến gần khiến nó không nén được cơn tò mò, bèn nhân lúc thầy u không để ý mà chạy vọt ra bên ngoài.

    Khi bước chân ra khỏi cổng, cái Lúa được chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng nhất trong cuộc đời nó từ trước đến nay.

    Một đứa con gái, mà thoạt tiên nó không nhận ra ngay là cái Nguyệt, đầu bị cạo trọc lốc như đàn ông, trên trét vôi trắng xóa, hai tay bị trói bẻ ngoặt ra phía đằng sau lưng. Đi ngay sau đó là bác Mão, thầy cái Nguyệt, vừa thúc vào người đứa con gái đi trước vừa dắt theo sợi thừng trói tay nó.

    Rất nhiều người trong làng lốn nhốn đi theo phía sau nữa, cái Lúa thấp thoáng nhận ra đám bạn gái quen thuộc của nó cũng có mặt. Đi xung quanh và gây ra thứ âm thanh ầm ĩ nhất là đám trẻ ranh, chúng ném sỏi túi bụi vào người đứa con gái bị trói, miệng ríu rít một bài đồng ca.

    “Con chim mỏ nhát

    Nằm trong đống rác

    Gác mỏ kêu trời

    Chửa hoang đẻ lậu, giữa trời ai nuôi!”
    [1]

    Đám đông ồn ào cứ nhích dần một cách chậm chạp theo thứ tự kỳ lạ ấy, người con gái đi đằng trước lầm lũi nhắm mắt, nét mặt cam chịu và bất chấp nhưng tuyệt không có một chút gì lấy làm xấu hổ hay sợ hãi. Có lẽ trong đoạn đường ngắn ngủi vừa rồi, nó đã quen với khung cảnh lạ lùng xung quanh mình rồi chăng?

    Đờ đẫn nhìn mãi vào đứa con gái xấu số ấy, Lúa giật mình nhận ra đó là Nguyệt xóm Hạ, cái Nguyệt mà mới ngày nào chính mắt nó còn thấy đang líu lo chuyện trò cùng anh Đông ở dưới gốc đa đầu làng.

    Mới một tháng trôi qua giữa bốn bức tường nhà, chuyện gì đã xảy ra ở cái làng Sỏi này mà nó không được biết?

    Đám đông đã tiến đến rất gần nơi cái Lúa đang đứng chôn chân. Nó vẫn bàng hoàng chưa kịp hiểu cảnh tượng diễn ra trước mắt mình là gì thì thằng Thóc, cái đứa biến mất dạng bấy lâu nay, từ đâu xông tới như một mũi tên vừa bật ra khỏi nỏ. Mũi tên ấy mạnh mẽ lao đi xô ngã đám trẻ con vẫn đang líu lo bài đồng dao độc ác và ném những viên sỏi lên người cái Nguyệt.

    Nhưng thằng Thóc chỉ có một mình.

    Nó không đủ sức để cản bọn trẻ con phóng những thứ độc địa, cay nghiệt vào người chị mà nó hết mực yêu thương, nó thậm chí còn chẳng ngăn nổi những lời xì xầm bàn tán của đám đông phía sau lưng. Cuối cùng thằng Thóc yên lặng đi bên cạnh Nguyệt, giúp Nguyệt hứng chịu những viên đá cứng ngắc.

    Cái Lúa lầm lũi gia nhập vào hàng người càng lúc càng dài. Nhưng thay vì hùa vào hóng hớt cùng những người xung quanh, nó chọn cách đi trong im lặng. Từ tận sâu thẳm thâm tâm mình, cái Lúa nghĩ đó là điều duy nhất mà nó có thể làm được cho Nguyệt ngay lúc này.

    Thầy Nguyệt dắt nó đi giễu khắp một vòng quanh làng, cứ đi qua một cổng nhà là hàng người đang đi lại được nối dài thêm một chút. Và khi đi ngang qua nhà bác Bính, cái Lúa gần như ngay tức khắc nhận ra vẻ mặt bàng hoàng sửng sốt của anh Đông. Không biết lúc đó cái Nguyệt có hé mắt ra nhìn anh lấy một cái nào hay không? Và nếu có nhận ra anh đang đứng đó nhìn mình chằm chằm thì liệu cái Nguyệt sẽ có suy nghĩ gì trong lòng…? Quả thực, chính bản thân Lúa cũng rùng mình khi nghĩ đến những câu hỏi ấy.

    Đoàn người chỉ dừng lại khi hai thầy con nhà Nguyệt đến được trước đình làng. Ở đó đang khoan thai ngự trên chiếu trên ngà ngà chén chú chén anh với nhau, cái Lúa nhận ra ngay có cụ Ký tiên chỉ, cụ Biểu hương mục và cụ Dư tuần đinh[2]. Loay hoay phục dịch trên ấy là bác Tí xã trưởng[3], vừa thấy đám đông nhốn nháo tiến vào sân đình, bác vội lăng xăng chạy lại hô hoán: “Trật tự! Trật tự! Thấy các cụ mà cứ láo nháo thế hử? Thằng Ngọ, thằng Ngọ đâu!”.

    Sau màn phô trương quyền lực của mình bằng những tiếng hò hét bở hơi tai, bác Tí bắt thầy Nguyệt dắt nó tiến vào giữa sân đình, quỳ ở đấy đợi đến lúc tra hỏi.

    - Trần Thị Nguyệt, con gái Trần Văn Mão xóm Hạ, không chồng mà chửa, nay làng đem ra xét xử. Thị Nguyệt, mày ăn nằm với thằng nào mà đến nông nỗi này?

    Đáp lại lời kết tội và tra hỏi của bác Tí chỉ có những tiếng xì xèo của nhũng người dân trong làng tới xem phiên xét xử. Cái Nguyệt cúi gằm mặt, cái đầu trọc lốc bôi vôi trắng lóa lên nhức mắt dưới ánh nắng mặt trời.

    - Thằng Ngọ, đánh nó cho tao! Đánh đến khi nào nó chịu khai thì thôi!

    Thế là anh Ngọ cầm chiếc roi mây dài quất từng cái lên lưng lên người cái Nguyệt. Cứ mỗi lần roi vụt xuống da thịt, Lúa thấy người cái Nguyệt khẽ nảy lên theo từng cơn. Cùng với nhịp roi lên xuống là nhịp quát mắng thét ra lửa của bác Tí.

    - Này thì chửa hoang! Này thì câm họng!

    Đánh cả nửa ngày, mặt trời đã gần đứng bóng, các cụ kỳ dịch cũng đã uống tới cút rượu thứ năm mà cái Nguyệt vẫn gan lì không nói lấy một chữ. Bác Tí ra hiệu cho anh Ngọ dừng tay roi, tiến tới thì thầm gì đó vào bên tai Nguyệt. Cái Nguyệt bỗng hơi ngọ nguậy cổ, và nó bắt đầu chậm chạp lướt tia nhìn quanh một vòng những người đang đứng đó. Cứ mỗi lần tia nhìn của nó quét tới người con trai nào, người con trai ấy đều rụt hết người lại như thể muốn thối lui khỏi đám đông.

    Cuối cùng, cái Nguyệt dừng lại ở anh Đông. Tia nhìn của nó tĩnh lặng tới mức bất động.

    - Nguyễn Văn Đông, con nhà Nguyễn Văn Bính xóm Thượng?

    Cái gật đầu của nó như một lời kết tội gián tiếp. Tất cả đều lặng đi trong một giây, và chỉ một giây sau đó tiếng xì xầm bàn tán bùng lên như vũ bão.

    Thằng Thóc nãy giờ vẫn đứng im lặng ở cuối đám đông bỗng nhiên rẽ lên và lao đi như mũi tên xé gió đấm thốc một cái “bụp” thật mạnh vào giữa bụng anh Đông.

    Ngay tại khoảnh khắc cú đấm ấy chạm tới người anh, mắt cái Lúa hoa lên, tựa hồ như nó vừa đánh rơi trái tim mình ở đâu đó...
    ________________________________
    [1] Ca dao Việt Nam về chửa hoang.
    [2] Mô hình tổ chức làng ở Việt Nam từ thời Lê cho tới thời Pháp thuộc.
    Hội đồng kỳ dịch là cơ quan nghị quyết của làng, bao gồm: tiên chỉ, hương mục và tuần đinh.
    [3] Xã trưởng (tức lý trưởng) là người thi hành những nghị quyết của hội đồng kỳ dịch.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/20
  14. Mộ Vân

    Mộ Vân Gà tích cực

    Bài viết:
    76
    Được thích:
    46
    Đã thích:
    65
    GSP:
    Ap
    Nhớ quê quá! Tên truyện mang cả một trời kỷ niệm.
     
    Umio thích bài này.
  15. Kevin Đẹp Trai

    Kevin Đẹp Trai Gà cận

    Bài viết:
    268
    Được thích:
    152
    Đã thích:
    504
    GSP:
    Ap
    Chị làm bìa truyện ở app hay trang nào vậy? Em muốn biết để còn làm bìa truyện nữa!
    Đọc giới thiệu đã muốn lướt qua còn đọc truyện rùi, hấp dẫn quá!
     
    Umio thích bài này.
  16. Umio

    Umio Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    397
    Đã thích:
    649
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn nàng đã ghé qua! ^^
    Bìa truyện chị đặt làm ở một forum khác nhưng hiện tại dịch vụ làm bìa bên đó cũng đóng cửa rồi.
     
    Kevin Đẹp Trai thích bài này.

Chia sẻ trang này