Bút ký Một mai ta không còn trên đời!

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Lê Yên Linh, 6/5/19.

  1. Lê Yên Linh

    Lê Yên Linh Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    3
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    "Một mai tôi không còn trên đời,
    Ai sẽ cười, ai sẽ xót thương tôi?"
    Vẫn là một ngày trong muôn ngày u khuất. Tôi vững bước trên con đường quốc lộ vốn đã thinh vắng đến nghe được tiếng thở của đêm, hôm nay lại càng sầu não đến mức nghe thấy tiếng hạt bông lau rơi loạn trên mảnh đất hoang,bọn chúng cũng như tôi, là những kẻ mà lơ đãng giữa cuộc đời chẳng biết bản thân mình khi nào rơi xuống, chẳng biết cơn gió nào khiến mình rơi, nhưng hạt lau trắng còn có nhau, chúng còn bắt được một ít ánh trăng để thành tri kỷ, còn tôi? Tôi có ai? Có được những gì?
    Về đến nơi ở của mình, chẳng biết là nó gọn gàng hay đã quen với màu của đêm, không một tia sáng nào xuyên qua được tấm rèm dày che trước tấm cửa kính ban công phản chiếu ánh trăng. Chắc là đã quen, đã quen với ngõ ngách của căn phòng vỏn vẹn 10m vuông tối tăm chật hẹp. Chẳng còn tí niềm vui nào tồn tại, chẳng còn ít nào tha thiết với cuộc sống này, phải chăng tôi nên kết thúc chuỗi ngày bi ai ngay lúc này?
    Nếu ngày mai tôi không còn tại thế, tôi muốn quay về khoảng đời tươi đẹp bằng phần hồn nhẹ êm của mình. Tôi sẽ nhẹ nhàng lướt qua từng con phố mà khi xưa đôi chân từng đi qua một cách mệt nhoài. Tôi muốn một lần nhìn lại thanh xuân như cái cách bao người chết đi đều quay lại khoảng đời đẹp nhất của họ. Tôi muốn nhìn anh một lần, muốn ôm anh một lần nhưng khi không còn trên cõi đời tôi sẽ chẳng làm được. Nhưng tại sao, tôi vẫn còn thở những hơi thở mệt nhoài, nhưng sao tôi vẫn nghe vẫn thấy tiếng chán trường của đêm, nhưng sao.... Sao cái chết cũng chối từ kẻ đáng thương này hay sao?
     
  2. birdy mark

    birdy mark Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Thich hình ảnh ngọn lau và ánh trăng của bạn quá. Trong trẻo
     
  3. Haru240301

    Haru240301 Gà con

    Bài viết:
    6
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Màu xám, đó chính là thứ tôi thấy được khi đọc tác phẩm của bạn. Buồn và buồn, tôi đã từng như vậy. Cảm thấy đau khổ vì là một kẻ khác người không thể hòa nhập với ai. Cố gắng sống từng ngày như một con cừu đen sống giữa bầy cừu trắng. Dù đã phủ lên trên mình lớp phấn trắng, như vẫn không thoát khỏi sự lo sợ bị phát hiện. Lúc nào trong đầu cũng hiện lên chữ "Chết". Đứng giữa xa lộ chờ được qua đường, nhìn những bóng xe lao nhanh, chỉ muốn được thả mình vào chiếc xe. Nhưng không được, tôi không thể để cái chết của mình lại làm cho ai đó phải đau khổ theo. Hãy thử nghĩ nếu tôi lao đầu vào chiếc xe đấy thì sao ? Chú tài xế phải chịu một cú sốc tâm lí, chủ xe phải chạy đôn chạy đáo cho phía cảnh sát và gia đình nạn nhân, cha mẹ phải nhìn xác con mình tát nát. Không tôi không muốn! Tôi phải sống, không được chết. Đúng là cuộc sống thật nghiệt ngã, nhưng đối diện với nó cũng vui mà. Có đau khổ thì mới có hai từ hạnh phúc đúng không ?. Suy nghĩ đó đã làm tôi thả mình theo đời luôn. Sống lạc quan quá mức cho phép, cái gì tôi cũng nghĩ lạc quan hết, tới mức tôi không biết buồn và cũng chẳng thấy vui. Nhưng mà cũng nhờ vậy tôi đã tìm thấy được đam mê của mình. Đam mê được chụp nhưng bức ảnh, được bắt trọn những khoảng khắc tuyệt vời nhất của cuộc đời này. Dẫu buồn đến đâu, thì hay cố sống thật tốt vào. Để được là chính mình, được sống cuộc đời của riêng tôi, không phải của ai khác, không phải vì ai mà khóc.
    Mong bạn sẽ sẽ sống tiếp, đừng buồn nữa! Hãy sống đi để tôi vui, nhờ có sự tồn tại của bạn mà tôi mới có được những dòng tâm sự này. Bạn đã có một phần ý nghĩa với tôi rồi đấy.
     

Chia sẻ trang này