Thơ Mẹ ơi...!

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi ngocnungocnu, 7/11/20.

  1. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.200
    Được thích:
    8.181
    Đã thích:
    14.019
    GSP:
    Ap
    Mẹ nhận hết về mình những năm tháng cô đơn
    Gánh gồng những gian truân, quá nửa phần đời nuôi dạy con khôn lớn
    Mẹ bỏ mặc ngoài tai những lời dị nghị xát vào tim mình đau đớn
    “Người đàn bà không chồng mà chửa..! Thứ đàn bà mất nết...hư thân”

    Mẹ lau những giọt nước mắt khi bắt gặp ánh nhìn lãnh đạm từ người thân
    Lặng lẽ nuốt vào trong cả những đắng cay tủi hờn của một tình yêu vừa rũ bỏ
    Dù đúng, dù sai thì tổn thương vẫn là trẻ nhỏ
    Chuyện của người lớn mà, đứa bé nào có tội gì đâu.

    Mẹ lặng thầm giấu đi những vết thương sâu
    Năm tháng thời gian, có những nỗi đau cũng dần dà trở thành chai sạn
    Chỉ cần con lớn khôn, trưởng thành và ngoan ngoãn
    Mẹ sẽ thay con gánh tất cả muộn phiền

    Những tháng năm con qua là nước mắt mẹ hiền
    Là nghĩa nặng ân sâu bao la hơn lòng biển
    Mỗi mùa thu đi qua, lòng con lại nhắc nhở
    “ Biết cho tới khi nào, con gánh lại đời mẹ...
    Mẹ ơi!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/11/20

Chia sẻ trang này