Cảm nhận Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh

Thảo luận trong 'Cảm nhận' bắt đầu bởi Min_Romance, 16/7/17.

  1. Min_Romance

    Min_Romance Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    29
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Mắt biếc của Nguyễn Nhật Ánh là một câu chuyện buồn. Buồn cho cả tôi- người đọc, buồn cho cả những nhân vật và cho cả tác giả. Khi đọc gần những trang gần cuối của cuốn truyện, tâm trạng tôi đã nao nao hạnh phúc vì nghĩ rằng sẽ có một kết thúc thật đẹp cho tất cả nhân vật. Nhưng tiếc rằng, bi kịch vẫn chưa kết thúc với nhân vật Ngạn.

    Tôi thương tiếc cho Ngạn, cho một con người nặng tình với tình yêu và quê hương. Xuyên suốt câu chuyện là tình yêu trong sáng, nhẹ nhàng mà ăn sâu tới tận xương tủy của Ngạn dành cho Hà Lan. Có lẽ không ai là không nuối tiếc cho những kỉ niệm của hai đứa trẻ từ thuở còn học lớp vỡ lòng của thầy Phu cho đến khi lên cấp 3. Ngạn vẫn vậy, vẫn như thuở còn là "chúa hay té, vua đánh lộn", thành phố xa hoa cũng không thể làm thay đổi tâm trí, những kỉ niệm về ngôi làng Đo Đo dấu yêu. Nhưng buồn thay, Hà Lan đã thay đổi, không còn là cô bé ngày nào luôn đi theo Ngạn, Hà Lan đã bị cám dỗ bởi sự mới mẻ, náo nhiệt của thành phố. Thật ra cũng không thể trách Hà Lan, con người ai cũng có sự thay đổi tuy nhiên có lẽ sự thay đổi của Hà Lan quá lớn, làm đau lòng những người yêu thương cô ấy.

    Tại nơi thành phố ấy, Hà Lan đã gặp Dũng và mang thai đứa con ở tuổi thứ 17 , cuộc đời cô bước ngoặt sang một trang mới và ở trang ấy Ngạn đã trở nên mờ nhạt. Ngạn đi Quy Nhơn học ngành sư phạm để có thể quay trở về làm thầy giáo tại ngôi làng xưa, nơi chan chứa kỉ niệm giữa Ngạn và Hà Lan.

    Khi Ngạn trở về với cố hương, Ngạn gặp được Trà Long - con gái của Hà Lan vẫn nơi dàn hoa thiên lý ngày xưa với đôi mắt biếc được di truyền từ mẹ. Đôi mắt ấy đã kéo tâm trí Ngạn về kỉ niệm thời thơ ấu và thật ra Ngạn chưa từng thôi mong nhớ chỉ là Ngạn đã phải cất nó vào sâu trong nơi chôn dấu kí ức mà thôi.

    Trà Long như một chiếc cầu nối với những kỉ niệm của Ngạn và Hà Lan, nhờ có Trà Long mà tình cảm của Ngạn một lần nữa được đong đầy, nỗi buồn cũng vơi đi chừng nào, lòng không còn trống rỗng làm con người ta phải xót xa đến nghẹn ngào. Nhưng cho đến khi gấp trang cuối của cuốn sách lại, trong tôi vẫn luôn tổn tại một câu hỏi rốt cuộc tình cảm của Ngạn dành cho Trà Long là gì? Có những trang sách, thật sự tác giả đã khiến tôi cảm nhận rằng Ngạn thật sự yêu Trà Long. Tuy nhiên cho đến cái kết, hình ảnh Hà Lan chợt thoáng qua trong tâm trí Ngạn làm tôi không khỏi giật mình sợ hãi. Phải chăng cái bóng của Hà Lan quá lớn, kỉ niệm ngày xưa quá sâu sắc hay con tim của Ngạn vốn chưa từng hướng về Trà Long?

    Và tôi còn một câu hỏi nữa cho nhân vật Hà Lan. Chẳng nhẽ chấp nhận Ngạn lại khó đến vậy sao? Tôi biết rằng tình yêu là không thể ép buộc tuy nhiên Hà Lan chưa từng có phút giây nào rung động vì Ngạn, trái tim chưa một lần thổn thức cho cậu bé cùng bàn với mình sao? Tại sao Hà Lan lại mau quên như vậy, những kỉ niệm về mảnh đất giản dị nơi có giàn hoa thiên lý với rừng Sim có thể dễ dàng xóa nhòa bởi sự vội vã, tấp nập của thành phố đến vậy sao? Cá nhân tôi thấy Hà Lan là một con người lạnh lùng, không phải cô ấy lạnh lùng với tình yêu của Ngạn mà cô ấy lạnh lùng với cố hương, với cha mẹ. Khi cô lớn lên, lòng cô cũng theo cánh chim bay về nơi khác mất rồi, những gì còn níu kéo cô về nơi làng Đo Đo dăm ba ngày cũng chỉ là con cô - Trà Long mà thôi. Khi cô vui vẻ bên Dũng, tình yêu của mình thì cô đã quên mất rằng ở nơi chốn cũ vẫn còn mẹ cô ngày qua ngày chờ cô về ăn khoai luộc, còn bố cô với đôi mắt biếc ngóng mong. Tôi chỉ thấy giận chứ không thương cảm với Hà Lan dù cho cô có phải chịu những khổ đau như nào.

    Cái tôi yêu duy nhất ở câu chuyện này có lẽ là ngôi làng Đo Đo, mảnh đất bình dị, nghèo khó nhưng lại là mảnh đất của tuổi thơ nơi có trời xanh cao vời vợi, trong suốt như pha lê, có hoa dâm bụt đỏ chói, có những quả thị vàng ươm và có cả tình bạn trong sáng, tình yêu nghề tha thiết. Tất cả tạo nên một bức tranh đẹp đẽ về một chốn đồng quê nơi đất nước Việt Nam này. Cảm ơn Nguyễn Nhật Ánh cho tôi biết bao được trông thấy mảnh đất diệu kì này và mang tình yêu thương với nó...

    Ngậm trên môi

    Một nhành cỏ dại

    Chợt hiểu rằng

    Tôi đã khác tôi xưa...

    3:35 Hà Nội, 16/07/2017
     
  2. Min_Romance

    Min_Romance Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    29
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Lần đầu em viết cảm nhận ạ. :) Mọi người cho em xin chút nhận xét để em sửa đổi ạ :x
     
  3. Hexagon

    Hexagon -trong sáng-

    Bài viết:
    3.905
    Được thích:
    8.938
    Đã thích:
    3.632
    GSP:
    Ap
    Có lẽ em còn nhỏ tuổi :). Hồi xưa lúc đọc anh cũng mong Hà Lan chấp nhận Ngạn như là chấp nhận một người tốt có thể ở bên mình. Giờ thì có lẽ nếu anh ở vị trí của Hà Lan cũng vẫn chọn cách từ chối như vậy.
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  4. Min_Romance

    Min_Romance Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    29
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    em chào anh ạ. Từ lúc đăng bài cho đến bây giờ em mới lên lại diễn đàn. Cá nhân em thấy rằng sống với nhau từ bé thì Hà Lan ít nhất sẽ có một chút tình cảm với Ngạn nên Hà Lan nên mở lòng một chút với Ngạn chứ như vậy thì tội Ngạn quá ạ.:(
     
  5. baominh.02

    baominh.02 Gà con

    Bài viết:
    10
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Nguyễn Nhật Ánh - nhà văn của thiếu nhi, của tuổi thơ tươi đẹp. Trong sự nghiệp của mình, ông đã bỏ túi nhiều tác phẩm thành công. Văn phong của ông thật giản dị. Câu chuyện ông viết ra chạm đến trái tim bao người. Mắt Biếc là một tác phẩm như vậy.

    Trên con đường đời chủa chúng ta, không ai không có một tuổi thơ. Có người tuổi thơ đày những niềm vui, hạnh phúc, nhưng có tuổi thơ buồn... Tuổi thơ nơi có tình yêu thương của cha mẹ, ông bà, thầy cô bạn bè,..mái trường quê hương,…. Chắc hẳn ai cũng sễ có những mối tình đầu, đã từng cảm nắng một người con trai hay một cô gái nào đó. Có thể ở cấp hai, cấp ba,…nhưng dù là khi nào nó cũng là một thứ tình cảm đẹp đẽ, hoài niệm biết bao ! “Mắt Biếc cũng thế, nó đẹp, nó trong sáng biết nhường nào…

    “Mắt Biếc” - một bản tình ca buồn cho những người yêu đơn phương. Một tác phẩm được nhiều người bình chọn là hay nhất của nhà văn này. Đó là tác phẩm đang được dịch và giới thiệu nhiều đến bạn đọc Nhật Bản, bởi sự trong sáng của một tình cảm, bởi cái kết buồn, bởi nhiều dư âm sâu lắng đọng lại trong lòng người đọc. Xuyên suốt câu chuyện là những điều vui, buồn lẫn lộn. Cũng bởi “Mắt biếc”… năm xưa… nay… còn đâu? Nó in sâu vào trong tôi về những hình ảnh của những thứ tình cảm trong sáng, đơn sơ ấy.

    Khi đọc Mắt Biếc tôi cảm tưởng như mình đang lắng nghe một bản nhạc buồn của đời người...

    Một cuốn sách hay, một câu chuyện hay bao giờ cũng để lại những dư âm, những cảm xúc khó phai trong lòng người đọc sau khi gấp sách lại, và Mắt biếc chính là một câu chuyện như thế. Nhất là với những tâm hồn yêu sách- như tôi. Vẫn là văn phong quen thuộc của Nguyễn Nhật Ánh câu chuyện được gợi ra bằng một bức tranh toàn cảnh về một làng quê nghèo cùng những phiên họp chợ nhộn nhịp, những mùa thị chín và những trò nghịch không hồi kết của đám con nít trong làng… Tất cả tạo nên tuổi của nhân vật chính tên Ngạn . Ngạn sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ mang tên Đo Đo. Ngay từ ngày nhỏ Ngạn đã rất nghịch ngợm, lúc ấy ai ngờ rằng sau này Ngạn lại suy tư, sầu muộn đến vậy…

    Người bạn thân thiết nhất, cũng là cô gái về sau Ngạn yêu nhất , đó chính là Lan – cô bạn hàng xóm( “Mắt Biếc”). Ngạn quen Lan một cách rất tình cờ.Khi Ngạn bắt đầu học ở lớp vỡ lòng của thầy Phu. Sau cái vụ mà Thằng Ngọc … ị trong quần. Ngạn đổi chỗ và ngồi cạnh Lan.“ Hồi đó, tôi chưa gọi Mắt Biếc là Mắt Biếc”

    Và từ đó , không hiểu sao hai người họ cứ như hình với bóng… Một tình bạn tuyệt đẹp. Nó bỗng chốc trở thành tình yêu thầm lặng của Ngạn khi cả hai lớn lên. Ngạn yêu Lan, Ngạn gửi gắm nó qua những lời thơ, câu hát :

    “ Có những lúc

    Tôi ngỡ ngàng tự hỏi[​IMG]

    Tại vì sao

    Tôi lại yêu em

    ……….

    ……….

    Ngậm trên môi

    Một cành cỏ dại

    Chợt hiểu rằng

    Tôi đã khác tôi xưa…”

    Những câu hát đó in trong tôi mãi không phai mờ…

    Thế là Ngạn cứ giấu cảm xúc mình , không nói một lời nào, Ngạn suy tư, Ngạn đàn , hát … nên những bản tình ca của Ngạn , của tuổi thơ hai đứa.

    Tuổi thơ của cả hai thật đẹp và thuần khiết, như tâm hồn họ vậy. Đến khi rời khỏi làng, hai trái tim ấy đã tách khỏi nhau…Khi tấm lòng của Ngạn luôn hướng về nguồn cội, về làng Đo Đo, và cả về người con gái mang tên Lan thì nàng không cưỡng lại được cám dỗ của cuộc sống sa hoa nơi đô thị mà ngã vào vòng tay của Dũng.

    “Rất nhiều năm về sau này tôi thường tự trách mình tại sao hồi đó tôi không nói thẳng với Lan là tôi yêu nó. Nếu tôi nói ra điều đó, hẳn cuộc đời của chúng tôi đã rẽ sang hướng khác, sáng sủa hơn và ít xây xát hơn”.

    Và rồi Lan có mang, nhưng bị Dũng ruồng bỏ. Cô để con lại ở quê gửi cho bà ngoại chăm sóc. Đặt tên đứa bé là Trà Long. Dù biết rõ những tình cảm mà Ngạn dành cho mình nhưng cô vẫn không đáp lại … Long ở quê sống dưới tình thương của mọi người trong đó có Ngạn. Cô là hình ảnh của Lan, cô đẹp như mẹ cô vậy. Mọi người cứ ngỡ rằng Long chính là sự nối tiếp cho mối tình còn dang dở của Ngạn và Lan. Nhưng không … “Tôi đã tê tái hiểu ra mối tình tôi với Trà Long chẳng qua chỉ là sự nối dài của một mối tình tôi với Hà Lan qua một hình bóng khác. Cứ nghĩ đến cảnh ôm trà Long trong tay mà lòng cứ ngỡ đang hôn Hà Lan đắm đuối…” Ngạn quyết định ra đi khi nhận thấy rằng Long chỉ là hình bóng của Lan – người mà Ngạn đem lòng yêu thương…

    Cái kết tuy thật đau buồn nhưng lại tốt cho tất cả, cuối cùng mỗi người trong họ đều có một con đường mới của riêng mình. Mắt Biếc là câu chuyện đầu tiên khiến tôi rơi lệ khi đọc xong nó… Dù rằng tôi chưa từng trải qua mỗi tình nào, cũng chưa từng đơn phương ai nhưng sao trái tim lại thấy nhói đau. Tôi thương Ngạn, thương Lan, thương Trà Long…

    Lối kể của nhà văn thật chân thật giản dị, chứa đựng nội tâm sâu sắc, một giọng văn đặc biệt mang lại biết bao những cảm xúc của tâm hồn trẻ thơ . Đặc biệt trong “Mắt Biếc”…

    [Nhân vật, họ cùng nhau hòa thành một , tạo tên một câu chuyện buồn …]

    [Giận lắm, trách nhiều lắm]

    Giận Ngạn

    “Tôi đã viết những bản tình ca và hát chúng lên. Đó là lời tỏ tình của tôi. Trong những ngày tháng đó, Hà Lan đã nhìn thấu đáy lòng tôi như người làng Đo Đo nhìn thấu những viên sỏi phơi mình dưới dòng suối Lá vào mùa nước cạn. Vậy thì, tôi cần gì phải nói ra những điều đã không còn là bí ẩn với cả hai đứa tôi. Và liệu có ích gì nếu tôi nói Hà Lan rằng tôi yêu nó và được nghe nó nói nó cũng yêu tôi…”

    Ngạn dại quá… con gái ai cũng thích một người con trai chủ động với mình, cứng rắn. Vậy mà Ngạn lại không quyết nói ra, Ngạn chỉ đem nó gửi qua những bản tình ca mà Ngạn viết. Sự dại dột đó…nó đã đem “Mắt Biếc đi xa… đi xa mãi…”

    Giận Ngạn vì đã quá si sình…

    Liệurằng trên cuộc đời này có còn tồn tại một tình yêu đơn phương thủy chung như Ngạn dành cho Hà Lan ?

    Giận cả Hà Lan

    Nhiều lần Ngạn khuyên, Lan không nghe “Hà Lan không thôi Dũng được”.

    Sao Lan mù quáng vậy, cứ bám lấy Dũng, không nghĩ cho mình, cho mẹ, cho Ngạn… đến nỗi…

    Nếu Lan không yêu Ngạn thì hãy nói thẳng ra chứ, ai lại để Ngạn buồn , Ngạn sầu, Ngạn đau, và Ngạn vẫn không không thôi được cái hình bóng của “Mắt Biếc”

    [Nhưng thương họ nhiều lắm thương cho những tuổi thơ, những tâm hồn đẹp đẽ]

    Thương cho cuộc đời Ngạn…

    Cho cuộc đời Lan…

    Cho tuổi thơ của Trà Long...

    [ Yêu lắm “Mắt Biếc” – Nguyễn Nhật Ánh]

    Trước khi bắt đầu mối tình, cả hai còn đang là đôi bạn thân , ngày ngày cùng nhau chạy nhảy tung tăng thì “Mắt Biếc” gợi cho ta những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò, cái tuổi thơ trong sáng của mỗi người. Tôi cũng vậy, nó khiến tôi nhớ về biết bao kỉ niệm. Tôi cũng trèo cây, cũng nghịch ngợm như Ngạn. Tôi cũng có những người bạn thuở ấu thơ như Ngạn.

    Tôi khác Ngạn ở chỗ tôi chưa từng cảm nắng cô bạn nào cho đến bay giờ ( tôi đang học lớp 8), có lẽ tôi không thấy hết những gì Ngạn đã trải qua, nhưng tôi cảm nhận được tình yêu đẹp đẽ của Ngạn, nó thật trong sáng! Ngạn chắc chắn là một người có trái tim ấm áp vô cùng!

    Yêu nhất đối với tôi là tình cảm của Ngạn xuôi về ngôi làng xinh xắn Đo Đo

    ''Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có mỗi một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu nga rẽ, làm sao người chẳng quên người.''

    ''Làng mình đẹp, nhưng buồn. Hồi chú nhỏ, làng vui hơn. Cũng có thể làng vẫn thế thôi, nhưng bây giờ chú thấy khác. Khi lớn lên người ta thường thấy mọi thứ khác đi, cháu ạ! Chúng ít rực rỡ và trong suốt hơn.''

    [ Hình bóng con nối dài hình bóng mẹ… trong cuộc đời Ngạn]

    Có nhiều người thấy hơi rợn mình , vì Ngạn…yêu Trà Long . “Cứ nghĩ đến cảnh ôm trà Long trong tay mà lòng cứ ngỡ đang hôn Hà Lan đắm đuối”.

    Nhưng tôi thấy đó là sự táo bạo của Nguyễn Nhật Ánh trong cách hành văn của ông, ít ai dám làm vậy , duyên mẹ không thành thì lại đến duyên con…

    Riêng cá nhân mình, tôi thấy sự nối dài này rất nhẹ nhàng, khéo léo của nhà văn. Hợp lý, nó diễn ra một cách rất tự nhiên, trong sáng… Nó làm nên sự đặc biệt của “Mắt Biếc” trong truyện Nguyễn Nhật Ánh, trong văn học Việt Nam.

    [Kết…]

    “Mắt Biếc” - Một tác phẩm buồn , đầy cảm xúc như bao tác phẩm khác. Một nỗi buồn như bao nỗi buồn khác ( “ Đi qua hoa cúc”, “Còn chút gì để nhớ” ,…)

    Tôi yêu nó biết bao “ “Mắt Biếc” – Nguyễn Nhật Ánh. Là câu chuyện tình yêu đầu đời nhưng nó khiến người ta buồn nhiều hơn vui vì cái dư âm tan tác của một mối tình đơn phương hoa mộng. Tình ở đây đã lớn hơn và vẫy vùng trong bi kịch.

    Nó chứa đựng tình yêu đôi lứa, tình yêu với quê hương... Đó đều là những tình cảm theo ta lớn lên.

    “ Những điều lòng muốn nói
    Sao chẳng nói được gì
    Những điều không muốn nói
    Lại nói mãi em nghe
    Nhớ ngày xưa tuổi nhỏ
    Ta suốt ngày bên nhau
    Kể bao điều thầm kín
    Lòng có ngại gì đâu
    Bây giờ sao quá khó

    Lòng anh và tình em

    Chút hương thầm trong gió

    Biết ngày nào bay lên

    Nếu biết tình như thế

    Chẳng lớn lên làm gì

    Thà như ngày thơ ấu

    Hai đứa cầm tay đi. ”




    [Phạm Đức Minh Review NXB Trẻ năm 2017]
     
    Min_Romance thích bài này.
  6. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà già Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    4.814
    Được thích:
    7.734
    Đã thích:
    13.641
    GSP:
    Ap
    Thật ra, nếu là Hà Lan, cho dù không có Dũng, mình cũng không chọn Ngạn!
    Những thứ đơn giản nhất một người con gái cần Ngạn đều không có. Chân thành thôi không đủ! Chân thành để làm gì khi tình cảm dành cho đối phương như thế nào cũng chẳng dám nói ra. Nói thế nào nhỉ. Ngạn là một chàng trai người ngoài nhìn vào có thể thương cảm, có thể ước ao có được người thương mình như thế. Nhưng người trong cuộc thì cảm thấy quá chông chênh và thiếu an toàn.
    Ai trách Hà Lan thì có lẽ chưa hiểu được thế nào là yêu?
    Không lẽ yêu là khi người khác cứ dành tình cảm cho mình là mình buộc lòng phải đáp lại. Đó là điều không thể. Bởi vì chỉ khi bạn trải qua được hoàn cảnh đó bạn mới hiểu. Tình yêu không phải lòng biết ơn. Càng chẳng phải lòng thương hại. Không ai bắt đối phương phải yêu mình như thế nào. Và cũng chẳng ai có thể tự ép buộc bản thân phải đáp lại thứ tình cảm mình không thích. Tình yêu vốn không phải là một cuộc giao dịch khi mà người này đem cho người kia bao nhiêu thì người kia buộc lòng phải đáp lại bất nhiêu. Bởi vì như thế mới là tình yêu!
    “Mắt biếc” có thể lôi cuốn độc giả đến bây giờ- có thể là do nó chạm đến cảm xúc của nhiều người. Ai cũng có một mối tình đầu. Và chắc hẳn có quá nhiều người cũng từng trải qua những nuối tiếc giống như câu chuyện của Ngạn, của Hà Lan và của Trà Long!
    Và “ tình đầu đẹp bởi vì nó để lại nhiều thương nhớ!”
     

Chia sẻ trang này