Mary Sue, con rối hoàn mĩ hay ác thần fiction?

Thảo luận trong 'Các vấn đề chung về sáng tác' bắt đầu bởi nước mắt tử thần, 30/9/14.

  1. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    Trước tiên phải giới thiệu mình là một người rất thường viết thể loại fiction, dường như đó là mảng viết chính cũng như một giấc mộng lớn nhất trong việc sáng tác của mình. Thế nên trên con đường vấp ngã đầy rẫy, cùng hàng loạt ổ gà ổ voi khổng lồ trong công cuộc viết lách. Mình phát hiện có một hiện tượng mà người viết fiction, hay fanfic, thường hay mắc vào. Đó là Mary Sue, cô bé ngây thơ vô số tội.

    1. Mary Sue là thuật ngữ mà người viết fànfic sử dụng để nói về một nhân vật, thường là một cô gái, hoàn hảo về mọi mặt:

    _Ở trường cô là ánh hào quang tỏa sáng, tài giỏi trong mọi chuyện từ thể dục đến văn thơ, từ thiên văn đến địa lý, từ lịch sử đến chiêm tinh, từ hạnh kiểm đến được lòng giáo viên. Cô ấy có thể không cần học, lười biếng, hay thậm chí không đến trường, nhưng mỗi lần cô ấy xuất hiện là sự thành công đến chấn động, luôn dẫn đầu mà không có người thứ hai thứ ba xứng đáng ở bên dưới.
    _Với xã hội, cô ấy là một người bác ái, thân thiện, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà hi sinh mình, và cô ấy cũng giải quyết mọi việc rất êm ái, gọn gàng. Cô ấy có thể bỏ hết gia tài của mình để cứu giúp dân nghèo rồi lại kiếm được từng ấy tiền trong một thời gian ngắn, cô có thể lao vào tù và cướp ngục rồi lại dùng mọi trí thông minh của mình để đứng lên giữa tòa minh oan cho người đó.
    _ Với gia đình, cô ấy là người em người chị ngoan ngoãn, hiền lành, tốt bụng. Nấu ăn rất giỏi, cắm hoa rất tài, cô ấy có thể loáng một cái đã làm ra bữa tiệc Mãn Hán hoành tráng, và dù bị phá hỏng cô vẫn có thể tạo ra một cái bánh mười ba tầng nhà trong vòng nửa tiếng.
    _Cô ấy luôn được yêu mến, luôn được bảo vệ, luôn được tha thứ.

    Nói tóm lại, cô ấy quá hoàn hảo, một con người không tì vết. Nhưng cô ấy sinh ra từ đâu? Từ một định mệnh trời sinh nào đó, từ một biến cố kinh hoàng trong quá khứ, từ một vết thương lòng không hể lành lặn. Cho nên trong thâm tâm cô là một người yếu ớt, dù bên ngoài rất mạnh mẽ. Cô không muốn làm tổn thương bất cứ ai, nên vô tình làm tổn thương rất nhiều người, dù những người đó sẽ vì yêu mến cô mà xem tổn thương kia là một huy chương danh giá. Mary Sue quá tuyệt vời, quá hoàn hảo. Mọi việc dù khó đến đâu, Mary Sue sẽ giải quyết âm ái hết tất cả.

    Nếu vậy thì cái kết, nó có gì đặc biệt? Ngoài việc cô ấy đã chiến thắng ngay từ đầu?

    2. Mary Sue từ đâu mà có?
    Hãy nhìn vào gương và Mary Sue hiện lên khi bạn nhìn thấy người đó trong gương và nhắm mắt lại.

    Mary Sue là sản phẩm của trí tưởng hoàn thiện hóa bản thân. Nó là bản thể của người viết, hoặc một bản thể của thần tượng của người viết. Thế nên trong đó có ước mơ của tác giả, có hình ảnh của tác giả, có những ưu điểm của tác giả, lẫn những ưu điểm mà tác giả muốn, chỉ khuyết điểm là không có. Hoặc nếu có, nó là một ưu điểm khác trong vô vàng ưu điểm của Mary Sue.

    3. Mary Sue tốt hay xấu?

    Có người cho cô ấy là thiên thần.
    Có người cho cô ấy là ác quỷ.

    Vì thiên thần của tác giả sẽ cứu rỗi toàn bộ mọi thứ trong truyện, kể cả tác giả.
    Vì ác quỷ sẽ giết chết mọi hứng thú của người đọc, đơn giản vì nó quá xa vời, quá hoang tưởng và không có gì thú vị khi đã biết cái kết.

    4. Có nên đưa Mary Sue vào truyện?
    Có nhưng không.

    Những người mới bắt đầu viết fanfic hay fiction, thường vướn vào cô ấy. Nhưng đa phần đều lâm vào một tình trạng đó là: cô ấy đang lèo lái tác phẩm chứ không phải tác giả đang làm việc đó. Cô ấy quá lộ liễu. Nó làm người ta rơi vào ảo mộng, và người đọc thực sự, hay ít ra là một tác phẩm xuất bản thực sự, lại không chấp nhận một cô Mary Sue. Họ cần con người chứ không phải thiên thần, những con người gần giống với đọc giả để họ hòa mình vào nhân vật. Những người tạo ra Mary Sue thường bị giới fiction đánh đồng là non nớt, yếu kém, một người viết fiction tồi.

    Biến Mary Sue trở nên hấp dẫn là rất khó, không hơn vài phần trăm. Nhưng khi biến Mary Sue thành một tác phẩm bắt người khác phải công nhận, thì kết quả của nó là gì? Là người đó sẽ ghi tên mình vào giới tác gia. Có thể không vượt mặt Rowling nhưng cũng có một thứ hạng nhất định.

    Vậy thì chúng ta nên đi một con đường khó: biến Mary Sue thành con rối hoàn mĩ. Hay cứ để cô ấy làm một ác thần fiction bị người khác đánh giá là tượng đài của những người viết tồi (dù chỉ nhất thời)?

    Cá nhân mình không chê bai Mary Sue, cũng không chê bai tác giả làm ra Mary Sue. Chỉ là có vẻ như cô ấy đang bị lên án quá nhiều. Và mình không thích điều đó lắm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/10/14
    tennycin, Pagodasto, Siente5 người khác thích bài này.
  2. Vì Em Là Nắng

    Vì Em Là Nắng Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    910
    Được thích:
    1.982
    Đã thích:
    1.331
    GSP:
    Ap
    Một nhân vật quá hoàn mỹ dễ khiến cho bản thân cảm thấy thiếu chân thực. Nếu như tác phẩm ấy rơi vào thời gian hiện đại.
    Vậy nếu như đó là sản phẩm của trí tưởng tượng cho một tác phẩm thể loại viễn tưởng, không bao giờ có thật. Vậy thì hiện tượng Mary Sue tốt hay xấu? Hay đúng hơn là nên hay không nên sử dụng?
     
    Starlightnước mắt tử thần thích bài này.
  3. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Nên cho cô ấy một khuyết điểm thì sẽ làm cho nhân vật thật hơn. Hoàn mỹ quá làm cho người ta khó tin lắm ạ. :)
     
    conruoinhonước mắt tử thần thích bài này.
  4. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    Câu hỏi đáng tranh cãi này dường như chưa bao giờ nó chịu có hồi kết cả luôn. Giống như câu gà hay trứng có trước ấy. Nhưng mà riêng mình thì mình thích Mary Sue, chỉ là chúng ta có đủ sức để mang Mary Sue từ "hành tinh hoàn mĩ" đến với con người hay chưa. Mà công nhận đó là một việc rất khó khăn, và một tác phẩm càng dài thì nó vô cùng khó khăn.
    Mình nghĩ nếu sử dụng Mary Sue làm một vỏ bọc có lẽ sẽ có tác dụng. Giống như một tượng đài dùng để đập nát khi kháng chiến thì có khi lại thành công. Nhưng khi đó Mary Sue đã không còn là Mary Sue nữa, vì cô ấy đã nát rồi, như vậy thì vốn không có Mary Sue nào trong truyện. Vậy thì ta đang cứu Mary Sue hay đang giết Mary Sue.
    Một câu hỏi đến mình còn nhức đầu luôn. :(
     
    tennycin, Pagodasto, conruoinho1 người khác thích bài này.
  5. Vì Em Là Nắng

    Vì Em Là Nắng Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    910
    Được thích:
    1.982
    Đã thích:
    1.331
    GSP:
    Ap
    Thật ra không có câu trả lời nào là hoàn mỹ. :)
    Nên lợi dụng nó một cách hợp lý thì sẽ đạt được kết quả tốt đúng không?
     
    tennycin, Pagodasto, Siente2 người khác thích bài này.
  6. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    He he, đến bây giờ thì mình vẫn đang đi tìm Hoa Đà để chữa. Dù sao thì trong truyện có 1 Mary Sue đã là kinh hoàng rồi, mình đang thử tìm cách nào đó biến ra 3 4 cô Mary Sue để truyện nó thật sự nhức óc hơn nữa. :P
     
    Pagodasto, Ktmbconruoinho thích bài này.
  7. Siente

    Siente Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    19
    Được thích:
    83
    Đã thích:
    151
    GSP:
    Ap
    Mình đồng quan điểm với Vì Em Là Nắng. Nếu được vận dụng khéo léo, cho dù là hình mẫu Mary Sue vẫn có thể hấp dẫn lôi cuốn như thường :D.
    Chỉ tiếc trong phần lớn các trường hợp, Mary Sue bị chính "phụ huynh" của mình vụng về biến thành một trò lố, thay vì một điểm sáng đáng ngưỡng mộ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/10/14
  8. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    Mà coi bộ hơi nhiều trò lố nữa ấy chứ. Khổ thân con bé. Chỉ vì cô bé thường hay rớt vào tay những người mới viết nên khả năng xử lí bị kém đi.
     
    PagodastoSiente thích bài này.
  9. trang_libra

    trang_libra Gà con

    Bài viết:
    21
    Được thích:
    31
    Đã thích:
    19
    GSP:
    Ap
     
  10. sparkling

    sparkling Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    500
    Được thích:
    976
    Đã thích:
    1.273
    GSP:
    Ap
    Thật ra bản than bạn Ling viết về Mary Sue rất dễ. Cứ bê nguyên y bản thân bạn Ling từ ngọai hình đến phẩm chất vô là đạt rồi hihi.
     
    nước mắt tử thần thích bài này.
  11. trang_libra

    trang_libra Gà con

    Bài viết:
    21
    Được thích:
    31
    Đã thích:
    19
    GSP:
    Ap
    mary sua, chuẩn ATSM rồi. Cũng từng viết fanfic nhưng mà quá dị ứng loại này.
     
    nước mắt tử thần thích bài này.
  12. trang_libra

    trang_libra Gà con

    Bài viết:
    21
    Được thích:
    31
    Đã thích:
    19
    GSP:
    Ap
    mary sua, chuẩn ATSM rồi. Cũng từng viết fanfic nhưng mà quá dị ứng loại này.
     
  13. Ring

    Ring Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    383
    Được thích:
    864
    Đã thích:
    915
    GSP:
    Ap
    Nói thật là tớ không thích Mary Sue lắm, đôi khi hoàn mỹ đến mức xa rời thực tế. Mary Sue vào tay mấy câu chuyện teen của mấy bạn mới tập tành viết là phần nhiều, và đúng là khiến người đọc rất ức chế. Cô ta cũng giả dạng thành nhiều kiểu biến thể, nhiều vỏ bọc. Mary Sue hiện đại không còn "hoàn hảo từng milimet" như Mary Sue cổ điển, cô ta có thể là cô gái nhà nghèo, đanh đá song rất xinh đẹp và mang tấm lòng nhân hậu, hoặc một nàng vẻ ngoài bình thường nhưng dễ thương, IQ thần đồng, có thể học kém nhưng thông minh tới độ thần thánh (do tác giả nói), giỏi võ vẽ... vân vân và vân vân... Nhiều biến thể lắm, và luôn bị những người ném đá gọi là "Thánh nữ".
    Tuy nhiên, tớ không nghĩ giết cô ta là tốt. Mary Sue kiểu Lọ Lem đang là mẫu hình "hot", phải thừa nhận rất nhiều người còn mê mẩn cốt truyện "Hoàng tử - Lọ Lem", bởi vậy giết Mary Sue là điều cực khó. Có chăng là làm cô ta đừng quá phi thường và rời xa con người, gần gũi một chút, như thế thì có lẽ cô ta sẽ dễ dàng được đón nhận hơn.
    Vâng, đừng quên anh em song sinh của Mary Sue là Hary Stu. Và tớ thấy rằng Hary Stu xuất hiện trong hầu hết tất cả các tác phẩm của tác giả trẻ hiện nay. Nghĩa là anh ta được cổ vũ vô cùng nồng nhiệt.
    Kết, tớ nghĩ nên suy ngẫm để xây dựng "nhân vật như thế nào" hơn là "nhân vật theo phong cách nào".
    :D
    P/S: Mary Sue và Hary Stu thường có quá khứ cực kì bi thương. :3
     
    sparklingnước mắt tử thần thích bài này.
  14. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    :D Làm thế nào để mấy thánh ấy thành người coi bộ cũng tài lắm. Nhưng mà nhân vật như thế nào của bạn là về mặt gì cơ?
     
    sparklingRing thích bài này.
  15. Ring

    Ring Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    383
    Được thích:
    864
    Đã thích:
    915
    GSP:
    Ap
    Phong cách là cái có sẵn, người ta tạo ra trước rồi và mình làm theo. Còn tạo nhân vật như thế nào, nghĩa là mình tự tạo ra nhân vật và cá tính nhân vật.
    Ví dụ, người ta xây dựng Lọ Lem ngoan hiền học giỏi nhưng rất khổ sở, mình tạo Nhọ Nồi học gần đội sổ lớp nhưng có một trái tim trong sáng và nhân hậu. Đại loại thế. :o)
    Đùa thôi nhưng ý của tớ gần gần thế. :P
     
    nước mắt tử thầnsparkling thích bài này.
  16. sparkling

    sparkling Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    500
    Được thích:
    976
    Đã thích:
    1.273
    GSP:
    Ap
    Hihi, cái này làm mình nhớ cái dạo mấy năm trước cứ hay thấy mấy bạn trẻ viết fic, cho ra cái bản giới thiệu nhân vật mà mình nhìn là thấy tủi thân kinh khủng hic hic.

    Mình không biết ý của bạn Ring có giống mình không. Mình cũng nghĩ khi xây dựng nhân vật đừng nên gắn nhãn mác label cho họ. Cứ cho họ tự do đi hihi.
     
    Ringnước mắt tử thần thích bài này.
  17. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    À là thế. Nghĩa là tự vẽ ra một nhân vật cho phù hợp với cốt truyện của mình. :D
     
    Ringsparkling thích bài này.
  18. Ring

    Ring Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    383
    Được thích:
    864
    Đã thích:
    915
    GSP:
    Ap
    Tớ gặp mấy fic như thế toàn phải lê lết đi ra. #:-s
    Tớ cũng nghĩ như bạn, nhân vật như thế nào là tùy vào cốt truyện, đôi khi họ tự phát triển ngoài dự định của mình.
    Cơ mà đừng để râu ông này cắm cằm bà kia là được. Hồi trước đọc cái truyện gì đó không nhớ tên mà ban đầu nữ chính mập ú như heo, cuối truyện thành body chuẩn siêu mẫu. Rồi cả mấy bạn được miêu tả yếu ớt mỏng manh lắm, nhưng gặp cướp là đuổi hùng hục, đập cướp ngã lăn quay để "cướp" lại đồ. :P
    Đùa đó, nhưng mà tạo cốt truyện rồi mới tạo cá tính nhân vật chứ nhỉ? Dù sao tớ vẫn tin gà có trước trứng.:>
     
    sparkling, Sientenước mắt tử thần thích bài này.
  19. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    667
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.242
    GSP:
    Ap
    Với một số ngườit hì làm song song, còn mình thì đúng là cốt trước nhân sau, dù mặc định là vậy nhưng trong quá trình viết mà có biến cố thì cũng uyển chuyển theo.
     
    sparklingRing thích bài này.
  20. Ring

    Ring Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    383
    Được thích:
    864
    Đã thích:
    915
    GSP:
    Ap
    Ừm, đúng. Dù sao thì cái đầu mình mà nắm được tính cách của bao nhiêu người thì khó thật. Tuy nhiên tớ vẫn nghĩ nên tạo một cá tính "gốc" cho nhân vật, dạng dạng như cái cột sống trong cơ thể người ấy. Nếu anh chàng nhân vật chính lúc đầu ngây thơ, vô dụng và tốt bụng vô số tội, sau gặp biến cố mà anh ấy thành độc ác, thì cũng nên cho anh ta một chút nhân tính còn sót lại từ hồi đầu chứ nhỉ? :-/
     
    sparkling thích bài này.

Chia sẻ trang này