Ma Sát Chiến Nguyên - Cập nhật - Jey

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi lâm băng1997, 12/7/20.

  1. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    429
    Được thích:
    110
    Đã thích:
    203
    GSP:
    Ap
    Ông chào lại tui cái đi!
     
  2. Marvellous66

    Marvellous66 Gà cận

    Bài viết:
    315
    Được thích:
    85
    Đã thích:
    63
    GSP:
    Ap
    mhoro
    hai
    hej
    rồi
     
  3. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    429
    Được thích:
    110
    Đã thích:
    203
    GSP:
    Ap
    Ok, mà tiếng j vậy???
     
  4. Marvellous66

    Marvellous66 Gà cận

    Bài viết:
    315
    Được thích:
    85
    Đã thích:
    63
    GSP:
    Ap
    quên rồi :D:D
     
  5. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    429
    Được thích:
    110
    Đã thích:
    203
    GSP:
    Ap
    Xỉu!
     
  6. Bắc Lam

    Bắc Lam Gà tích cực

    Bài viết:
    132
    Được thích:
    102
    Đã thích:
    31
    GSP:
    Ap
    Biết mà biết mà, khỏi phải giải thích. Có phải mình em biết đâu hà.
     
    lâm băng1997 thích bài này.
  7. Marvellous66

    Marvellous66 Gà cận

    Bài viết:
    315
    Được thích:
    85
    Đã thích:
    63
    GSP:
    Ap
    vậy tiếng trên kia là tiếng gì
     
    lâm băng1997 thích bài này.
  8. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    429
    Được thích:
    110
    Đã thích:
    203
    GSP:
    Ap
    Chương 3:
    Tôi nghĩ:"Hưm, mình nên ngưng đọng thời gian cho nó lành", tôi phất tay áo, cánh hoa ngừng rơi, nước ở Thác Vọng Hương dừng chảy, mây dưới chân cũng ngừng bay, mọi việc dừng lại tất cả. Rồi tôi ngủ ngon lành mà không hay biết gì trời trăn mây đất.
    Ngủ một giấc thật đã, tôi mở mắt ngồi dậy phất tay áo, mọi việc trở lại với bình thường. Bây giờ tôi đứng lên, đạp mây bay đi đến nơi hẹn.
    Nơi hẹn, tôi ngồi xuống và đợi tiểu Thảo Không đến. Lát sau thì tiểu Thảo Không đến. Tôi hỏi:
    - Ê, sao rồi? Đi không!??
    - Bà ác lắm, người ta mới về nhà hà!
    - Hehe, mà nhận không??
    - Ừ thì...
    - Đi nhanh, ngay và luôn.!
    Nói rồi tôi mở cửa thời không đạp bả vô trong đó.
    - Áaaaaaaa, ác độc lắm, cứu tui!!!
    - Im miệng đê rồi bà đi theo mày cho mày sống, cho mày giữ lại thần lực, cho mày Buff. Không thì mày chết nghe chưa??
    - Biết rồiiiiiiiiiiii!
    Tôi bay thẳng vô trong đó, cửa thời không đóng lại.
    Đến phàm giới, đứng trước một ngôi nhà khá đơn sơ, tôi và tiểu Thảo Không bước vào trong đó thì nhì thấy một cô bé nhỏ nhắn, gầy gò.
    Tiểu Thảo Không và tôi bước vào, ô bé ấy nhìn chúng tôi:
    - Hai người... là thần phải không? Xin hãy đưa tôi đi và trả thù cho ba mẹ tôi với!
    - Ơ, tới giờ mới để ý nha, sao con bé không nhờ người phàm mà lại đi nhờ thần nhỉ? Chúng ta sẽ đập nát cái đại lục mất. - Tiểu Thảo Không hỏi.
    - Chắc bé nó thích chơi lớn. - Tôi đáp.
    - Thực ra là không ai giúp cả nên con gửi đại lên trời. - Lời nói của Cổ Linh như một tiễn xuyên tim của Thảo Không.
    - Một tiễn xuyên tim nghe chưa? Mày số nhọ thật đó, nhận ba cái nhiệm vụ gì đâu không à! Tao cười chết mất thôi á! - Tôi vừa cười, nhìn tiểu Thảo Không vừa nói.
    - Mày bớt khịa tao đi nha! Chức không bằng mày nhưng niệm tình bằng hữu mà tao cho mày ăn hành miễn phí đó!
    - Con gái con lứa gì mà như sư tử Hà Đông.
    - Để chịu xử nó cái! - Lôi tôi đi. - Ra đây!!!
    - Ớ, buôn tao ra, tao chừa rồi!!!!
    - Muộn rồi bạn ạ!
    Rầm, binh, bốp, uỳnh, rầm rầm, đùng, ầm ầm,...
    Lát sau, tôi và nó đi vào, nó toả sáng rạng ngời còn tôi te tua bầm dập. Số là khi ra ngoài, nó dùng Thần Thảo trói và khoá pháp lực của tôi lại rồi dùng hàng ngàn công pháp mà đập tôi.
    - Mày bạo lực qúa, làm mất hình tượng của tao hết rồi nè!
    - Đáng đời cho những đứa chọc vào chị!
    - Em biết sao rồi mà, tha cho em đi!
    - Lần này thôi đó!
    - Umk umk.!!!
    Nó bỏ tôi xuống, tôi ngay lập tức chỉnh lại hình tượng của mình:
    - Ok rồi nè!
    - Hai người nhây quá đi à!
    - Kệ bọn ta đi!
    - Giờ hai người giúp tôi đi!
    - Ừ, biết rồi, đi đầu thai lẹ lẹ lên đi!
    Cổ Linh biến mất, để lại cái xác.
    - Bà nhập vô đi, còn thở đó!
    - Biết rồi, câm mồm đi, không thì cho mày gục đó!
    Thảo Không hoá thành mộ luồng ánh sáng nhập vào thể xác.
    - Đừng mở mắt!
    Tôi đưa tay dung hoà ấn kí, tái tạo cơ thể, truyền thần lực, vân vân và mây mây vào người bả.
    - Rồi, tui làm xong rồi đó, mở mắt đi!
    Thảo không dần mở mắt:
    - Bà làm gì tui vậy?
    - Hỏi nhiều quá! Chỉ làm cho bà quen thoi mà!
    Rầm! Một tiếng nổ vang lên ở khu rừng Mễ Linh Sâm Lâm gần đó...
    ( còn nữa, đón xem chương 4)
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/20

Chia sẻ trang này