Lời nguyền trên tháp Ma Hời - Cập nhật - Mỹ Hạnh

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Phankha93, 8/5/14.

  1. Phankha93

    Phankha93 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    39
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Tên tác phẩm: Lời nguyền trên tháp Ma Hời.
    Thể loại: Tiểu thuyết.
    Tình trạng: Update.
    Tác giả: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh.
    Tóm tắt nội dung: Vân Tranh - cô giáo trẻ tuổi ở chốn thành thị vì chạy trốn tình yêu của mình, đã quyết định chuyển công tác dạy học về Duy Phú ( thuộc Duy Xuyên - tỉnh Quảng Nam ). Tại đây, ngoài công tác dạy học có chút vất vả bởi thỉnh thoảng vẫn còn có bom đạn, học trò cũng học bữa đực bữa cái vì hoàn cảnh gia đình, Vân Tranh còn được nghe nhiều về lầu đá - nơi các quí tộc Chiêm Thành xưa bị nhốt để sám hối, rồi còn sự tranh đấu của hai họ Mai - Đoàn để giành giật lầu đá suốt bao năm. Theo như lời đồn, lầu đá đó đứng vững suốt bao năm tháng dù cho bon đạn có nã, là bởi có hồn ma của các quí tộc Chiêm Thành bảo vệ. Trong ngày đầu tiên Vân Tranh tới Duy Phú, cô đã gặp một em bé bên bờ suối. Em bé đó khi gặp cô thì bỏ chạy về phía tháp Ma Hời kia. Rồi sau đó Vân Tranh lại gặp một người đàn ông râu tóc xuề xòa tại hầm tránh đạn, mà theo như cô được người đàn ông đó kể thì người đó trốn quân ngũ. Sau vài lần gặp mặt ngắn ngủi, người đàn ông đó lại biến mất. Vân Tranh lại nghe nhiều người ở Duy Phú kể về một đứa bé nhỏ sống cùng người cha bị tâm thần nhưng lành tính trong lầu đá. Lời nguyền về lầu đá đó thật sự là như thế nào? Sự tranh đấu suốt năm tháng của hai họ Mai và Đoàn - người đàn ông trốn quân ngũ - em bé và người cha bị tâm thần trong lầu đá, thật sự có liên quan như thế nào? Liệu Vân Tranh có phải là chìa khóa cuối cùng giải đáp điều đó?
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/5/14
    nothingvuthungoc thích bài này.
  2. nothing

    nothing Gà tích cực

    Bài viết:
    88
    Được thích:
    173
    Đã thích:
    1.892
    GSP:
    Ap
    Em sợ truyện ma.
     
    Phankha93 thích bài này.
  3. vuthungoc

    vuthungoc Gà cận

    Bài viết:
    919
    Được thích:
    1.295
    Đã thích:
    1.441
    GSP:
    Ap
    Dù sợ thể loại này nhưng tui vẫn thích đọc. Cố lên bạn.
    À, có một số lỗi về chính tả bạn sửa lại nhé, ít thôi. Hi.
    Bữa đựa bữa cái > bữa đực bữa cái, bon đạn > bom đạn, trong lầu đá...thật sự > trong lầu đá... thật sự (sau dấu (...) thì phải cách.)
     
  4. Phankha93

    Phankha93 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    39
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Lời nguyền trên tháp Ma Hời.
    Chương 1.
    ***

    Vân Tranh đến ngôi trường còn nguyên vết bom đạn chiến tranh ở vùng thôn xa ấy vào một chiều cuối thu, khi thản nhiên nói lời chia tay với người mà cô còn yêu, mãi yêu, nhưng không thể suốt đời trao thân gửi phận. Biết sao được? Yêu là một lẽ, tự đánh mất mình cho một kẻ điên theo dục vọng phù hoa là một lẽ khấc.
    Chẳng thủ tục nhiêu khê gì nhiều với cô giáo cấp một từ tỉnh thành về vùng quê dạy học. Hiệu trưởng trạc ngoài ba mươi, với bàn tay thiếu ngón bấm cò súng, nói vài lời ngắn gọn, chào đón đồng nghiệp trẻ. Vài ba cái bắt tay e dè với bốn vị thầy cô, áo bà ba, sơ mi nhàu nát. Xong, Vân Tranh được hiệu trưởng đèo trên con đường đá đầy ổ gà, cỏ tranh ven lề cao vút đầu người và những cánh đồng hoang hóa.
    - Cô Tranh quê ở mô hè? - Hiệu trưởng hì hục đạp, vừa thở hỏi.
    - Dạ, quê em ở Hội An. Nhà lên Đà Nẵng từ khi còn nhỏ. Thầy Hòa nì! Trường có đủ lớp không?
    - Đủ chớ. Nhưng học trò mô đủ. Sắp nhỏ đi học bữa đực bữa cái, dạy cực lắm.
    - Vì răng?
    - Cha trời! Cô nghĩ coi. Súng đạn còn ầm ầm thức nớ, đám trẻ phần lo đói, phần lo chết, có mô...
    Thầy Hòa bỏ lửng câu nói. Vân Tranh thở dài. Cô lú lẫn trong tình yêu đến độ quên hết. Hiệp định Paris ký kết từ năm 72, quân viễn chinh Mỹ rút về nước lâu đời, nhưng chẳng phải đêm đêm tiếng súng vẫn vang về phố thị đó sao?
    - Thầy có khi mô dẫn học trò tránh pháo chưa?
    - Chuyện nớ thường lắm đa. Sau trường có hai hầm tránh pháo chắc chắn lắm. Một cái của mấy ông lính mần, một cái mấy ông Việt cộng mần. Cô thấy lạ chưa?
    - Lạ lắm. - Vân Tranh ngớ ra.
    Thầy Hòa cười khùng khục:
    - Còn cái lạ nữa. Học trò Duy Phú một nửa con cháu lính ngụy, một nửa con cháu Việt cộng.
    - Trời ơi! Rồi làm răng dạy? Trường mình là của...
    - Của chính phủ ông Thiệu chớ chi? Chẳng ăn nhằm mô. Đất ni ông Thiệu chẳng nói đất Việt Nam cộng hòa na, nhưng tới chạng vạng, bộ đội, du kích đi ngời ngời như Ma Hời làm hội, đố bọn lính dám hó hé.
    Vân Tranh rùng mình. Ma Hời! Nghe ghê quá.
    - Rứa dạy cách chi?
    - Muốn dạy cách chi thì dạy. Miễn sắp nhỏ học hiểu được thì ổn. Thiệt ra Duy Phú có trường tiểu học từu lâu, nhưng xóa tên ở phòng giáo dục rồi.
    - Còn lương?
    - Khi mô xã nhắn thì lên lãnh. Đôi lúc ba tháng lãnh một lần. Nhưng cô Tranh đừng lo. Bọn học trò "nuôi" mình đàng hoàng lắm.
    Vân Tranh bối rối đến độ không hỏi vì sao học trò nuôi. Cô nhớ gã răng vẩu ở phòng giáo dục, ba hoa rằng: Tiểu học Duy Phú như một thiên đường cho những kẻ tránh đời. Duy Phú thuộc Duy Xuyên, có thánh địa Chiêm Thành, có làng dệt lục, có văn miếu Hàn Huyên, có mộ Đoàn Phi, có chùa Lầu, nhà thờ Trà Kiệu v.v... Gã xấu đến ghê, nói hay phát mê, và cô đồng ý xin đi để vợ gã thế chân ở trường cô đang dạy. Ôi! Sống chết là chuyện nhỏ. Đói no chẳng sao. Chỉ sợ ba biết tình hình ở đây, sẽ tức chết.
    - Tới rồi.
    Vân Tranh sực tỉnh, xuống xe. Nơi cô đến cứ như cõi trời riêng nào vậy. Một ngôi lầu chăng? Không phải. Một lô cốt tránh pháo chăng? Không đúng. Nó như ngôi đình hai tầng, bị bom đánh sụp, vẫn tựa lưng vào vách núi, kiêu hãnh, cô độc với những tảng đá thay gạch ghép thành. chung quanh là vòng rào đầy hoa quỳ vàng rực. Vòng trong như một khu rừng nguyên sinh, với hàng trăm gốc đại thụ ngả nghiêng, lá khô vàng vì bom đạn đầy các loài chùm gởi bám vào.
    Vân Tranh chỉ tay:
    - Mình ở đó hả anh Hòa?
    Hòa lắc đầu cười, dắt xe đi vào con đường nhỏ sát bên đầy cỏ tranh lấp che.
    - Bên ni. Dân Phú Hòa cất nhà cho tụi mình chỗ không bom đạn mô ăn tới.
    - Răng không phát cỏ, anh Hòa?
    - Chi? Để rứa cho ra vẻ thiên nhiên, còn khỏi sợ bị thả bom.
    - Anh nói nghe dễ sợ rứa. Mỹ rút hết rồi còn mô?
    - Còn ông Việt Nam cộng hòa chi? Mấy cha nớ sảng lên giết dân, càn quét chuyện thường.
    Đi độ trăm mét, cả hai đến dãy nhà tranh nhỏ cất dọc triền suối, bên kia suối là rẫy sắn quanh một tháp Chiêm nhỏ còn nguyên vẹn, đứng trơ vơ, sừng sững. Xa hơn chút là chân núi chạy dài.
    - Đẹp quá! - Vân Tranh reo lên, nhìn quanh rồi chạy a vào ngôi nhà cất dưới vòm lá lớn, có hai màu xanh, bạc. Trong nhà, bàn ghế, giường đều làm bằng tre nứa. Ở góc chạn chén bát, có bếp nồi hẳn hoi.
    Vân Tranh nhún nhảy ở giường, không thấy cái cười vẻ thương hại của Hòa. Aanh nói:
    - Cô Tranh nì! Cần nói rõ một chút để chuẩn bị tâm lý ở đây lâu dài hỉ?
    - Là răng anh Hòa?
    - Là ri...
    Điều Hòa nói được Vân Tranh ghi vào bộ nhớ. Tóm gọn lại, dân Phú Hòa còn ở vùng tranh chấp, họ không muốn con cái dốt nát mới thỉnh nghị chính quyền mở trường. Mở rồi, thầy cô mô đến vài tháng là bỏ đi. Từ thời Hòa, nghĩa là mới sau năm 72 đến giờ thị trụ được. Lý do hầu hết giáo viên người Duy Xuyên. Thứ hai, dân Phú Hòa có truyền thuyết về tháp Sám Hối bên kia suối. Họ nói tháp đó là nhà sám hối hay nhà tù của hoàng tộc Chiêm Thành. Nơi đó có nhiều người thuộc hoàng tộc chết oan, vong hồn thường hiện lên nhảy múa. Vì vậy tháp rất linh, bom đạn đánh đầy nhưng chu vi một trăm mét vuông quanh tháp không hề ảnh hưởng. Cây cối mọc xanh rì. Vì vậy mới cất nhà cho giasao viên ở đây để nhờ sự linh thiêng bảo vệ.
    - Nghĩa là nhờ hồn ma đẩy bom đạn đi không cho dính mình hả anh Hòa?
    Vân Tranh cười ranh mãnh. Hòa cũng cười.
    - Dân đây gọi là tháp Ma Hời. Họ canh tác bên nớ không khi mô thu hoạch yếu nên quét dọn khói hương thành kính dù tuyệ không dám vào tháp.
    - Thánh địa Chiêm Thành ở đây cách bao xa?
    - Độ chục cây đa, không ai dám mon men.
    - Răng tháp ni mọc đây ngộ hè.?
    - Bởi rứa dân mới nói nó là nhà tù hoàng thất. Cô nhìn xem, chung quanh sơn thủy hữu tình, đúng là nơi các bậc cao quý tĩnh tâm sám hối. Nì! Rứa cô sợ không?
    - Nghe hai tiếng Ma Hời hơi ớn, nhưng mọi người ở được thì Tranh ở được.
    - Rứa tốt rồi. Giao nhà cho cô với cô Phúc, phụ nữ ở chung khỏi sợ. Tui ở gian mé trại, giáp nhà đấ họ Mai. Gian kế thầy Thuận. Gian mé phải, mẹ con cô Thoa. Gian ngoài cùng, thầy Ân. Rứa đi. Chừ cô ra suối tắm rửa. Cô Thoa về nấu cơm cùng ăn.
    - Răng chị Thoa đem con theo rứa?
    - Chồng chết trận, bị tên thôn trưởng dê xồm mới trốn thẳng đây. Đừng lo. Chỉ nấu cơm ăn chung, mình trả tiền tháng. Thôi. Tui đi qua đây chút. À nì! Tắm suối nhớ mặc đồ hỉ.
    Tranh đỏ mặt hứ dài. Hòa cười khì đạp xe đi. Một loáng, Tranh soạn đồ xong, lật đật ra suối. Suối có đá, nước trong veo chảy róc rách. Sát mấy lùm cỏ tranh có hai gian nhà nhỏ một mái rời nhau khá xa. Chắc nhà vệ sinh. Tranh nghĩ bụng. Đầu nguồn, gần khu nhà đá bên kia, thêm hai gian có cửa để mở. Là nhà tắm. Đúng. Có cả thùng đựng nước, gáo dừa.
    Tranh thích tắm suối, cô để nguyên áo quần mà nhảy ùm xuống nước, vụt cười khanh khách quên hết mọi nỗi buồn. Cô chợt có cảm giác ai nhìn mình, vụt nhìn quanh và thấy con bé ngồi phía trên đầu suối. Tranh rờn rợn, hỏi:
    - Em là ai?
    Con bé lõ cặp mắt hoang dại nhìn Tranh rồi rời suối, vạch rào chui qua khu rừng có gian nhà đá, biến mất. Tranh lại rồn rợn, cô tắm nhanh, đi vào nhà thay đồ, giặt phơi lên. Vừa lúc các giáo viên lục tục về. Trên yên xe đạp cô giáo lớn nhất là thằng con trai độ mười tuổi với túi thức ăn. Thằng nhỏ nhảy xuống xe đến làm quen với Tranh ngay. Xưng tên là Bình.
    Nói Thoa làm bếp, thật ra mọi người đều phụ giúp. Nấu xong cùng ăn vui vẻ. Tranh kể chuyện thấy con bé có cặp mắt to kỳ lạ, cu Bình cười toe:
    - Con Mai Hối bên nhà đá đó cô. Hắn tội lắm. Nhưng mẹ với mấy thầy cô biểu con...
    - Bình! - Thoa gắt.
    Chú chàng nín tịt. Tranh nhỏ nhẹ:
    - Vì răng, kể Tranh nghe với?
    Hòa phẩy tay:
    - Không có gì. Sợ thằng Bình qua nhà đá, có chuyện thôi.
    - Chuyện chi? - Tranh hỏi luôn.
    - Là ri. - Thầy Thuận cụt tay trái, trạc gần bốn mươi tuổi, kể - Trong nhà đá có người điên, Hối là con anh ta. Họ ở với ông Thà là người chăm nom ba của con Hối suốt bảy năm rồi.
    Tranh tròn mắt hồi hộp. Trời! Nào bom đạn, nào Ma Hời, nào người điên, đất chi hung hiểm lạ. Như hiểu rõ, thầy Ân trấn an:
    - Đừng sợ. Cô trẻ nhất, tụi tôi bảo vệ cô. Nghe kinh rứa mà không can chi mô. Anh ta điên mà lành lắm. Bà mẹ về thăm hoài.
    - Chắc họ giàu có. Răng không đưa ba của bé Hối vô bệnh viện?
    - Điều lạ là bà nội bé Hối không nuôi nó, lại để nó ở với ba nó bị điên - Cô Phúc bình phẩm.
    Thầy Thuận trầm ngâm nói:
    - Khắp Duy Xuyên, họ Mai lạc cội, rứa mà giàu nứt vách. Con gái họ Văn đẹp nhất, hay chữ, thông minh, về làm dâu họ Mai, là giai thoại cả xứ Quảng. Điều lạ, ngôi lầu đá nớ thuộc họ Đoàn, đùng một cái thành gia sản họ Mai.
    Tranh tò mò định hỏi, Hòa nói:
    - Thôi. Chuyện nớ không can chi tới mình. Ăn xong, cho cô Tranh nghỉ sớm.
    Nói nghỉ, nhưng Tranh lạ chỗ nên không ngủ được. Cô lại không quen ngủ chung. Phúc như hiểu, cười:
    - Mai mình nhờ phụ huynh đóng thêm giường.
    Cả hai chuyện trò đến nửa đêm. Tranh biết Phúc quê Duy Châu, cả nhà chết hết trong bom đạn. Phúc hai tám tuổi, chưa lập gia đình. Tranh hai bốn tuổi, quê Hội An, ba là thầy thuốc bắc. Vậy thôi. Răng con bé về đây rứa hè? Có nỗi khổ chi? Với thắc mắc đó, Phúc đi vào giấc ngủ. Tranh cũng ngủ, nhưng là một chuỗi mộng mị trong mơ. Cô mơ thấy từng đoàn Ma Hời ở tháp Chiêm nhảy múa. Mơ thaafy tòa nhà đá bị bom đánh sụp. Thầy con bé mắt to khóc gào ôm xác người đàn ông. Sáng dậy, Tranh bơ phờ, than:
    - Kiểu ni cho em ở một tháng chắc chết.
    Phúc hỏi:
    - Chuyện chi?
    - Em toàn nằm mơ điều dễ sợ. Chị Phúc! Đất thiêng có thiệt không?
    Phúc tủm tỉm:
    - Ở vài năm thì biết.
    - Vài năm? - Tranh như thấy đất trời tối sầm lại.
    ***
     
  5. Phankha93

    Phankha93 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    39
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Lời nguyền trên tháp Ma Hời.
    Chương 2.
    ***

    Buổi sáng chủ nhật trôi qua êm đềm. Mọi người vệ sinh nhà cửa, giặt quần áo. Thoa luộc nồi sắn đem ra kèm dĩa mè.
    Thầy Ân độ 35 tuổi, mái tóc bạc trắng, chở thùng dầu lửa về lúc mọi người ngồi vào chõng tre cùng ăn. Ân nói liền:
    - Cha trời! Mình ở bên nách mà không nghe, ngoài chợ đồn dậy trời.
    Phúc quen thói nói tiếng đôi:
    - Chuyện chi?
    - Hồi hôm anh chàng điên nớ trốn mất tiêu. Dân hai xã Phú - Hòa đang tranh nhau tìm lấy thưởng.
    - Ai treo thưởng?
    - Ông Thà. Nghe nói ổng đi Đà Nẵng mời mẹ Mai Trì về.
    Mọi người gật đầu. Tranh chợt lo:
    - Rứa bé Hối làm răng?
    Chị Thoa liếc cu Bình. Hắn nói liền:
    - Sáng ni thấy bé Hối lang thang trước rừng đổ, mắt sưng húp, chắc khóc dữ.
    - Rừng đổ? - Tranh nhíu mày, rồi cô vội nhốn mấy củ sắn, đứng lên - Em đem qua cho Hối.
    Cu bình phóc theo:
    - Cho con đi với.
    Thoa không tiện ngăn cản, dặn theo:
    - Đừng ở lâu bên nớ. Lão Thà khó chịu lắm.
    Vừa đi, Tranh vừa nghĩ, phải vì rứa mà láng giềng hai năm vẫn còn xa lạ? Tranh quay qua hỏi chuyện Bình về bé Hối. Thằng nhỏ nói một hơi:
    - Con lớn hơn hắn hai tuổi, biểu hắn đi học mà hắn không chịu. Nói có ông Thà dạy, hắn nói muốn ở bên ba hắn. Mà ba hắn thấy hắn lại nổi điên, kỳ rứa chớ.
    Hai cô cháu đi hết con đường mòn, qua địa phận khu nhà đá. Để vào nhà, họ đi qua khoảng rừng đổ với hàng trăm đại thụ ngả nghiêng, hoặc nằm chỏng chơ, trốc gốc lá chết khô, với hàng chục loại chùm gởi bò bám chằng chịt.
    Bé Hối ngồi giữa hàng cây đổ, như pho tượng đất Chăm trong tư thế nguyện cầu. Mắt con bé sưng húp. Thấy Tranh, vụt đứng lên lùi dần. Cu Bình nói:
    - Mi đừng sợ. Cô Tranh dạy ta đó. Cô sợ mi đói nên đem sắn cho mi nè.
    Tranh đứng yên, vẫy tay.
    Con bé đứng một lúc rồi rụt rè lại gần, nó mặc bộ đồ kate hồi hôm qua, đi chân không. Tranh nắm tay nó, dịu dàng hỏi:
    - Hối đói chưa?
    Hối không trả lời, nhưng không từ chối mấy củ sắn Tranh đưa. Con bé ăn chậm, đột nhiên nức lên, bêu bạo:
    - Tại con nên ba mới nổi điên bỏ trốn. Ba không muốn thấy con, còn con nhớ ba quá.
    Tranh thương xót dù không hiểu điều bé Hối nói. Cô lau nước mắt cho Hối, ôm con bé dỗ dành:
    - Đừng khóc. Mọi người sẽ tìm ra ba của con.
    - Ba không muốn ở nhà đá đâu cô ơi.
    - Răng con biết?
    - Ba thường nói trong mơ. Khi ba ngủ, con lén tới thăm và nghe được. Ba nói nhà đá họ Đoàn là ổ tội lỗi, oan khiên.
    - Ba con còn nói gì nữa?
    - Ba còn hét lên ": Không. Tao không vào tháp Ma Hời. Đừng ép tao". Rồi ba khóc thôi.
    Tranh ôm chặt bé Hối vào lòng. Mồ côi mẹ từ nhỏ, Tranh hiểu tình thương trong tim trẻ quý giá nhất. Vì răng Hối không có mẹ? Vì răng mẹ của Mai Trì đem con trai và cháu nội về nhốt chỗ ni, nơi bom đạn nhiều hơn lá rừng? Vì răng người điên thấy con gái lại sợ?
    Không dằn được tò mò, Tranh hỏi bé Hối nhưng con bé không biết gì cả. Nó chỉ nói được, bà nội giàu lắm, làm nhiều việc nên không rảnh. Bà nọi ghét nó vì nó giống Ma Hời. Nó nghĩ vậy vì có lần bà nội hét nó:
    - Cút đi. Đồ Ma Hời loạn luân.
    Còn ba của nó đâu có điên. Chỉ ngồi lầm bầm hoặc vẽ. Ba nó vẽ rất đẹp. Nào là xe hơi, tàu thủy, nhà lầu, vườn hoa. Tuyệt ba nó không vẽ con người bao giờ. Nhưng khi ba nó thấy nó là nổi điên, gào thét ghê gớm. Tay bịt kín mắt, ba gào như vầy:
    - Tôi không có tội. Vì răng ứng lời thề vào tôi?
    - Lời thề chi? - Cu Bình hỏi.
    Bé Hối lắc đầu. Nó có hiểu gì đâu.
    Có tiếng xe hơi. Bé Hối vjt co rúm, thì thào:
    - Bà nội về.
    Đúng vậy. Chiếc xe Huê Kỳ trắng dừng ngay khoảng giữa rừng đổ. Trên xe bước xuống người đàn bà trạc sáu mươi, mái tóc nhuộm đen nhánh. Bà mặc áo dài nhung, dáng đường bệ cao sang, duy nét mặt thì trơ trơ đầy vẻ lạnh lùng, khắc nghiệt.
    - Hối! - Bà gọi cháu không hở môi. Sau bà là người đàn ông trạc 45, to lớn, gân guốc và một gã thanh niên bóng bẩy, tóc mướt, khăn mù xoa ló ở túi áo sơ-mi. Cả hai đồng bước đến chỗ Tranh đang ngồi.
    - Cô là ai? - Cả hai đồng hỏi.
    Tranh đứng lên dắt cu Bình, bé Hối đi lại. Hối vòng tay, cúi đầu lấm lét:
    - Thưa nội. Thưa ông Hai. Thưa chú Danh.
    Đôi mắt lá răm mờ vết chân chim dưới lớp phấn khá dày như lưỡi dao xoaasy vào Tranh. Cô mỉm cười, nhỏ nhẹ:
    - Chà bà. Tôi là cô giáo mới, ở sát đây nên muốn ghé qua chào hỏi láng giềng.
    Người đàn bà rất lịch sự, dù mặt lạnh như tiền:
    - Rất tiếc, tôi có ít dịp về. Cảm ơn cô đã ghé thăm. Hẹn cô lúc rảnh ta uống trà.
    Nghĩa là cô cút xéo đi. Tôi đang bận.
    Tranh lại cười:
    - Dạ, hẹn dịp khác. Mong bà mau chóng tìm được ba của Hối. Xin phép bà. Chào hai ông.
    Tranh dắt cu Bình về sau vài lời an ủi bé Hối. Nó nhìn cô đau đáu vẻ cầu khẩn. Đột nhiên Tranh nói:
    - Thưa, bé Hối sống lẻ loi quá. Hay bà cho cháu đi học?
    - Tôi có cho nhưng nó không đi, thưa cô giáo.
    Người đàn bà nói lịch sự, giọng ghìm nén vẻ khó chịu, quay lưng đi vào nhà một mạch.
    Hai Thà gầm gừ với Tranh như gấu:
    - Họ Mai không thích ai dòm ngó nhiều chuyện. Cô làm ơn.
    Gã đi theo bà chủ, dắt luôn bé Hối, còn lại tên tài xế thơm phức như ả điếm đang lên. Gã cười mơn, giọng đặc cải lương ba xu:
    - Ối người đẹp. Anh còn ở đây vài ngày, nàng cho anh cái hẹn nghen?
    Tranh lợm người trước gẫ, cô bỏ đi như chạy. Cu Bình chạy theo, ngoảnh lại cung nắm đấm bé xíu dọa Danh. Gã cười khúc khích.
    ***
    Ở đây, cô, thầy giáo dạy ngày hai buổi, mỗi buổi bốn tiết. Giờ dạy khá sớm, mười giờ ba mươi là tan trường để học trò tranh thủ giúp gia đình việc nhà.
    Tranh dạy lớp nhất (lớp 5) môn Văn, kiêm luôn sử ký, địa lý. Tan trường, học trò chạy ùa về nhà. Thầy Hòa quan tâm hỏi:
    - Răng cô Tranh?
    - Học trò hơi kém. Tranh hứa cô gắng.
    Thầy Ân, thầy Thuận, cô Phúc, cô Thoa vừa tới, nói:
    - Vái trời cho Tranh trụ được.
    Tất cả dắt xe đạp ra cổng, vừa đi vừa trò chuyện. Phúc nhìn Tranh ngồi xe mới, giỡn:
    - Khao xe mới nghe Tranh.
    Tranh cười. Hôm qua cô đi Đà Nẵng mua xe và ghé về thăm nhà. Ba của Tranh giận tới độ quăng cả chày thuốc, khiến mấy tên học trò thất kinh. Rồi ông cũng đành để Tranh đi, bướng là nết di truyền của họ Thái mà. Điều nữa, ông chẳng ưa Hoàng- người yêu Tranh, bởi ông thuộc loại người sống nếp cổ, chuộng đạo đức. Hoàng săn đón ông chẳng hề nản, luôn biếu xén quà cáp, còn ông lại ghét cay ghét đắng thằng lắm tiền ăn chơi đó.
    - Tranh! Răng thừ người ra rứa? - Phúc hỏi. Thấy Tranh gượng hỏi nên Phúc truy luôn - Nì! Nói đây nghe luôn đi. Răng chuyển vô đây rứa? Khai nhanh.
    Tranh cũng không muốn giấu,nói:
    - Em tránh mặt một người, hắn cứ như âm hồn thất tán bám riết em.
    - Tranh yêu hắn hử? - Chị Thoa hỏi.
    Tranh bâng khuâng nhìn về phía xa:
    - Em yêu điều chân thật, yêu thiên nhiên, yêu hắn là sai lầm. Hắn quá giàu, sống như thiêu thân lao vào ánh đèn, sống phá bỏ mọi chuẩn mực đạo đức. Hắn yêu em chân thật và chân thật khi cười nhạo em quê mùa cổ hủ.
    Thầy Ân lắc mái đầu bạc:
    - Nếu Tranh cưới hắn thì Tranh khổ cả đời. Quên là tốt nhất.
    Đột nhiên Tranh muốn một mình. Cô quay xe:
    - Em ở lại trường chấm bài. Chị Thoa chiều đi dạy thì cho em phần cơm nghe.
    Không ai cản Tranh, đồng lên xe đi khuất. Tranh lững thững dắt xe vào, mở phòng học ngồi chấm bài. Chấm xong, Tranh đi quanh trường gồm năm gian lợp lá, đi vòng ra chỗ hai hầm tránh pháo. Hầm mô mấy ông Việt cộng làm hè?
    Tranh chọn căn hầm nằm bên lùm tre, cô đi vào. Hầm rộng và sâu, có nóc bê tông. Chắc là của mấy ông lính. Cô nghĩ bụng, chân thong thả bước, đầu lom khom sợ đụng nóc hầm. Cô vụt khựng lại, ở đầu cửa hầm bên kia, một người nằm co, đầu gối lên tay, dường như hắn đang ngủ. Tranh nhíu mày. Đứa học trò mô không về, chui vô hầm ngủ? Cô lại gần, hết cả hồn khi thấy một gã đàn ông trạc 30 tuổi, râu ria lởm chởm, áo lính, đứt cúc, phanh lồng ngực rộng. Lính đào ngũ. Tranh run lên, tiến thoái lưỡng nan.
    Gã vụt mở mắt, lồm cồm ngồi dậy nhìn Tran:
    - Cô là ai rứa?
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/5/14
    Mèo Lười thích bài này.
  6. Mèo Lười

    Mèo Lười Mèo con ham chơi! Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.420
    Được thích:
    6.571
    Đã thích:
    6.420
    GSP:
    Ap
    Mình bị ám ảnh bởi cái tên truyện của bạn nên dù đọc chưa có gì gay cấn mà đã thấy sợ (Cái này là yếu bóng vía).;) Mới nhìn thấy cái hầm thôi mà đã tưởng tượng tùm lum rồi.

    P/S: Bạn còn vài lỗi nhé. "đàu gối lên tay", "đi vòn ra chỗ hai hầm tránh pháo"...
     
  7. Phankha93

    Phankha93 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    39
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn. Mình đã chỉnh lại rồi.
     
  8. Phankha93

    Phankha93 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    39
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Thật ra thì khúc đầu chưa có gì đâu, nhưng phân đoạn trả thù mới gọi là phân đoạn dã man. Mẹ mình nói đây là bộ truyện mà mẹ mình hài lòng nhất.
     
    Mèo Lười thích bài này.

Chia sẻ trang này