Liệu có là ngoại tình - Tạm dừng - Vũ Yến Vũ

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Mưa Mùa Hạ, 23/8/14.

  1. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Ktmb Mẹ Hớn Truyện mới của chị, mời hai em vào hố dạo chơi. :))
     
  2. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.826
    Được thích:
    5.647
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Ui, tốc độ viết tên lửa thật! Bạn đúng là dân viết lách thứ thiệt...
     
  3. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.509
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Dạ. Em đang đọc nè chị. Chị nhanh tay thế. ^^
     
    Tiểu Tinh, Ngọc đìnhMưa Mùa Hạ thích bài này.
  4. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Không, mở đầu và chương 1 viết lúc chiều. Tối quyết định up nên đang viết dở chương 2. Làm gì mà gõ siêu tốc đến thế. Ngại quá. ;;)
    Ps: gõ truyện bằng máy tính, đọc bình luận bằng iphone, tránh mất tập trung.
     
  5. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.826
    Được thích:
    5.647
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Nghe bạn nói mình muốn đập đầu vào gối tự tử quá!
    Ôi, số kiếp con rùa của mình biết bao giờ mới thành thỏ đây!
    Cố lên bạn!
     
    Ngọc đình, Tiểu TinhMưa Mùa Hạ thích bài này.
  6. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 2. Tụt huyết áp

    Bé Bông - con gái tôi được kết luận bị viêm phổi. Ngay sau khi có kết quả thử máu và chụp X-quang, bác sĩ Quân báo lại Bông phải tiêm thuốc ít nhất năm đến bảy ngày mới có thể được ra viện. Tôi vô cùng lo lắng và xót con, Bình vẫn bảo sẽ thu xếp về sớm nhưng tôi biết chuyện đó không thể xảy ra, tôi cũng không thể để bà Xuân vào chăm sóc Bông nên đã xin cơ quan nghỉ phép để trông con trong viện.

    Khoa Hô hấp là khoa cách ly, chỉ được một bé và một người nhà trông nom, nếu muốn đổi người thì phải ra ngoài cửa chính của khoa thay ca cho nhau. Bà Xuân thì không trông được Bông, ông bà nội thì chỉ đến thăm được một lúc ở ngoài cửa, Duyên – em gái Bình thì cũng đã có gia đình riêng, thằng nhỏ bằng tuổi với Bông nên cũng cần mẹ ở nhà, không ai có thể giúp tôi lúc này. Vì cách ly nên tôi bảo Lan và các đồng nghiệp khác không nên đến thăm, thành ra, suốt những ngày Bông nằm viện, chỉ có một mình tôi chăm sóc con.

    Bông được xếp vào phòng “tiêu chuẩn” của khoa Hô hấp trên tầng bốn, sau một ngày ở viện tôi mới biết phòng này có hai giường, có điều hòa, có nhà vệ sinh riêng và thường chỉ dành cho con em hoặc người quen biết của các bác sĩ, y tá trong khoa. Bác sĩ Quân dù không hề quen biết mẹ con tôi nhưng lại giúp đỡ nhiệt tình làm tôi rất cảm kích, phòng Bông nằm cũng chính là phòng bác sĩ Quân phụ trách theo dõi, hàng ngày cứ khoảng hơn 8 giờ sáng bác sĩ Quân sẽ qua phòng trực tiếp khám cho Bông và một bạn gái hai tuổi khác cùng phòng.

    Bông được các y tá tiêm ven hai lần vào buổi sáng và chiều, ba ngày đầu con bé còn phải chịu một mũi tiêm máy vào buổi tối. Do tiêm nhiều kháng sinh vào người, Bông ăn ít và bỏ sữa. Từ hồi Bông tám tháng tôi bị mất sữa nên giờ con bé bú bình hoàn toàn, đang là một đứa trẻ bụ bẫm vậy mà mấy ngày Bông sụt đi trông thấy. Tôi nhìn con cảm thấy xót xa trong lòng.

    Bình không thu xếp được công việc để về sớm hơn, tôi cũng chẳng trách Bình, hàng ngày anh gọi điện hỏi thăm, động viên mẹ con tôi thế là đủ rồi. Đôi khi người ta sống với nhau, cư xử với nhau, nhiều việc đã trở thành thói quen thì việc thói quen ấy lặp đi lặp lại, dù nhàm chán hay hưng phấn thì cũng không làm ta bị phân tâm, ảnh hưởng.

    Bông đưa bàn tay nhỏ xíu không bị cắm kim luồn lên nghịch ngợm mấy sợi tóc của tôi, con bé tròn xoe mắt ê a điều gì đấy. Tôi cúi xuống nhìn con mỉm cười, ngay khi vừa ngẩng mặt lên thì thấy bác sĩ Quân đang đứng bên cạnh giường nhìn xuống mẹ con tôi. Giật mình, tôi lắp bắp:
    - Bác sĩ, Bông… Bông nhà tôi có chuyện gì không ổn à? - Nghe thấy tôi hỏi, chính bác sĩ Quân cũng giật mình.

    - Bông nhà chị tiến triển tốt, tiêm thuốc năm ngày rồi, kết quả thử máu và chụp X-quang hôm nay cho thấy vùng tổn thương ở phổi đã mờ đi rất nhiều. Hết ngày mai là có thể ra viện.

    - Thật vậy ạ? - Mắt tôi sáng lên rạng ngời.

    Còn gì vui hơn khi nghe con gái mình sắp được ra viện.

    - Hôm nay bệnh nhân ở phòng chị ra viện rồi. Suốt mấy ngày qua tôi thấy chỉ có mình chị chăm con. Nếu cần đi đâu hay có việc gì chị có thể gọi điều dưỡng Hương ở phòng trực, tôi đã dặn cô ấy để ý phòng này. Với lại, hôm nay tôi trực ca đêm, chị có số điện thoại của tôi, nếu xảy ra chuyện gì có thể trực tiếp gọi cho tôi.

    Dặn dò xong bác sĩ Quân đưa tay nhéo hai má Bông rồi đi ra khỏi phòng. Tôi chớp chớp mắt lấy làm lạ trước sự quan tâm của vị bác sĩ này. Mấy hôm nay tâm trí chỉ dành cho con gái nên tôi không để ý, vừa nãy lúc bác sĩ Quân đưa tay trêu Bông tôi mới liếc mắt, cảm thấy rằng anh ta rất đẹp trai, sau cặp kính cận là đôi mắt to, hai hàng lông mày rậm và cương nghị. Quân có vầng trán cao thông minh, mũi cũng không đến nỗi tệ, còn cái miệng thì khỏi chê, rộng nhưng mà nhìn đúng kiểu “miệng rộng thì sang” như các cụ ngày xưa đã nói.

    Nhắc đến trai đẹp thì tôi cũng gặp nhiều rồi, Bình cũng là một trong số đó. Việc anh yêu và lấy một cô gái “nửa quê mùa” như tôi khiến không biết bao cô nàng thành phố xinh đẹp ghen tuông và tiếc ngơ tiếc ngẩn. Ngày cưới của chúng tôi còn có một cô gái uống rượu mừng đến say xỉn, khóc lóc tại hội trường.

    Lúc ấy đông khách, không chủ tâm để ý lắm nên tôi chỉ thoáng thấy cô ấy bị một cô bé gái khác kéo về, bóng lưng của hai cô gái đó cao ráo như người mẫu, nhìn từ phía sau đã đẹp như thế rồi không biết nhìn đằng trước còn đẹp như thế nào nữa. Tôi đem nỗi tiếc nuối không được nhìn thấy mặt ấy nói với Bình, thực ra thì tôi đợi câu giải thích của Bình nhưng rất tiếc anh chỉ cười trừ không nói gì.

    Tôi đến với Bình rất tự nhiên và thành thật. Sau lần gặp gỡ thứ hai Bình chủ động theo đuổi tôi. Lúc ấy bố vừa mới qua đời, lại có một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai, giàu có, thành đạt, một chỗ dựa vững chắc theo đuổi mình, chẳng mấy mà tôi đầu hàng.

    Trước Bình tôi đã có một tình yêu đẹp hai năm đại học với Hoàng - cậu bạn học khoa Xuất bản, còn tôi học khoa Phát thanh - Truyền hình trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Tình yêu sinh viên ấy đến thì rất đẹp nhưng đi lại thật buồn. Hoàng bỏ rơi tôi để yêu một người con gái khác học cùng khoa Xuất bản với cậu ấy, nghe nói người con gái đó trước kia là bạn gái thân với Hoàng từ nhỏ. Thì ra là thanh mai trúc mã của nhau.

    Tôi không làm ầm lên, tôi đã đọc rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình và tôi nghĩ, có thể họ yêu nhau nhưng vì không chịu thừa nhận hoặc không nhận ra nên họ mới đi lạc nhau vài năm. Hai năm qua chắc tôi đã làm một người thay thế, tôi đau đớn, âm thầm chịu đựng rời xa Hoàng không một lời oán hận. Nhiều năm sau tôi lại nghĩ đó là điều may mắn, vì khi kết thúc câu chuyện tình ấy, số phận đã cho tôi gặp Bình, tuy Bình không dành nhiều thời gian cho vợ con, nhưng anh rất yêu thương và lo cho mẹ con tôi đầy đủ. Hạnh phúc với tôi chỉ cần có vậy.

    Hôm nay Bông khỏe hơn một chút, con bé bú hết bình sữa khoảng một trăm ml rồi ôm gấu bông ngủ. Lạ thật, Bình không gọi điện về. Đã hai ngày rồi Bình không hỏi thăm gì về con, chẳng giống tính cách anh chút nào.

    Mấy ngày nay đêm nào cũng phải dỗ dành Bông nên tôi hay bị mất ngủ. Thêm vào đó, một phần vì lo cho con, một phần vì lười không chịu xuống căng tin mua cơm thành ra việc ăn uống của tôi có phần bị chểnh mảng, cả cơ thể mệt mỏi. Tôi uể oải mở ba lô lấy quần áo rồi đi tắm rửa, thay đồ.

    Khi đã xong xuôi, bước ra khỏi cửa phòng vệ sinh thì đầu óc tôi choáng váng, vốn có chứng bệnh tụt huyết áp nên tôi loạng choạng, mọi vật quay tròn trước mắt và tôi ngã gục xuống sàn nhà. Trán tôi bị đập mạnh vào chân giường, chỗ va chạm truyền đến một cảm giác đau nhức. Máu, là máu, một chút máu đã chảy ra. Cả người tôi như không còn một chút sức lực.

    Tôi ngước mắt nhìn lên thì thấy con gái đang say sưa ngủ, cái miệng con bé chu lên như đang chuẩn bị bú sữa. Còn điều gì có thể đáng yêu và bình yên đến vậy? Bất giác tôi mỉm cười, quên hết cảm giác đau đớn. Tôi cố nâng người để đứng dậy nhưng cố mãi không được, chẳng còn cách nào đành phải khổ sở bấm số cho bác sĩ Quân. Bây giờ là nửa đêm và tôi thì đang gọi điện cho một người đàn ông không phải chồng mình đến giúp. Thật là trớ trêu, tôi tự nghĩ.

    - Xảy ra chuyện gì à?

    Bên tai truyền đến một giọng nói như đang ngái ngủ. Tôi đắn đo:

    - Bác sĩ có thể nhờ điều dưỡng Hương qua phòng tôi có chút việc được không? Tôi, tôi không thể tự đi ra được?

    - Sao vậy? Chị không ổn chỗ nào à? - Giọng bác sĩ Quân tỉnh táo trở lại.

    - Cũng không hẳn có chuyện, chỉ là, chỉ là tôi bị ngã… không thể tự đứng lên được.

    Tôi nói yếu hẳn đi. Không có tiếng trả lời mà thay bằng tiếng tút tút, điện thoại đã ngắt. Có lẽ bị làm phiền lúc đang ngủ nên anh ta cáu và sẽ gọi điều dưỡng Hương đến giúp mình? Chưa đầy hai phút sau thì cửa phòng tôi được mở ra nhè nhẹ, dưới ánh đèn sáng trưng tôi nhìn thấy bác sĩ Quân, anh ta không khoác áo blouse trắng như mọi lần tôi gặp, anh ta vận một chiếc quần bò xanh rêu, áo sơ mi kẻ ca rô trên người nhàu nhĩ chạy đến đỡ tôi dậy. Hình như vì lo lắng cho tôi nên bác sĩ Quân thay cách gọi từ “chị” chuyển sang “cô” mà không hề hay biết.

    - Cô làm sao mã ngã ra thế này? Có biết mình đang chảy máu không?

    Tôi không trả lời, dựa tay vào vai bác sĩ Quân, cố gắng dùng sức để đứng dậy nhưng vẫn bất lực, gần như anh ta phải bế hẳn người tôi lên và đỡ tôi nằm xuống chiếc giường trống đối diện giường con gái tôi đang nằm. Bấy giờ, tôi hơi đỏ mặt, lí nhí nói:

    - Chắc tôi bị tụt huyết áp, tôi không tự mình đứng dậy được, sao anh không gọi điều dưỡng Hương? Xin lỗi lại gây phiền phức cho anh vào giờ này.

    Tôi cũng tự nhiên chuyển cách gọi từ “bác sĩ Quân” thành “anh” một cách nhanh chóng, không hề cảm thấy mất tự nhiên.

    - Cô nằm im đấy, đợi tôi đi lấy bông băng rửa vết thương cho cô.

    Chẳng để tôi nói lời từ chối, rất nhanh sau đó Quân đã quay trở lại với hộp thuốc trên tay. Anh ta đỡ tôi ngồi dậy dựa vào tường, Quân ngồi bên cạnh, dùng bông đã tẩm dung dịch sát trùng khéo léo lau vệt máu dài trên trán, vì đau nên tôi khẽ cứng người lại. Tay Quân dừng trong một vài giây rồi tiếp tục công việc. Tôi chẳng biết nói gì, im lặng đợi được dán một miếng băng lên trán rồi mới cảm ơn. Quân xếp dụng cụ vào hộp thuốc, đứng dậy hỏi:

    - Cô có tự nằm xuống được không?

    - Ấy, ấy, tôi tự nằm được. - Tôi đáp rất nhanh. - Tôi đỡ rồi, cảm ơn anh nhiều lắm! Anh về phòng nghỉ đi, công việc của anh cả ngày đã bận lắm rồi. Vả lại nửa đêm, anh ở trong phòng tôi thế này, sợ…

    - Cô yên tâm, tôi đã nói với khoa cô là họ hàng của tôi. - Quân ngắt lời tôi. - Vậy cô tự nằm nghỉ đi, tôi sẽ gọi cho cô một suất ăn đêm, lát nữa đem vào.

    - Ối, không cần đâu bác sĩ. - Tôi xua xua tay từ chối.

    - Nếu cô muốn chăm con tốt, thì bản thân mình phải giữ sức khỏe. Cứ thế đi!

    Quân nói như ra lệnh rồi đi ra khỏi phòng bấm điện thoại. Một lúc sau anh ta mang vào cho tôi hộp bún gà của cửa hàng ăn đêm Thiên Ý, cửa hàng này khá nổi tiếng ở Hà Nội nên tôi rất lấy làm cảm kích, sẵn lúc đói không khách khí gì mà ăn hết. Ăn xong định bụng nói lời cảm ơn thì tôi không thấy bóng Quân trong phòng nữa. Cả người tôi tỉnh táo hơn hẳn, Bông của tôi vẫn ngủ say như không hề biết mọi chuyện vừa xảy ra. Tôi trèo sang giường Bông, đẩy con vào trong và nằm bên cạnh con từ từ chìm vào giấc ngủ.

    Chương 1 << >>Chương 3
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
  7. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 3. Say nắng?

    Tôi choàng tỉnh khi bên ngoài có tiếng người phụ nữ đi dọc hành lang gọi mọi người ra mua nước sôi. Theo thói quen định bật dậy xuống giường lấy phích trước khi con gái thức thì tôi thấy một chiếc khăn ẩm từ trên trán rơi xuống. Nhìn vào phía bên trong không thấy Bông đâu, một nỗi sợ hãi chạy dọc từ đầu xuống chân làm tôi hoảng hốt quay đầu tìm kiếm. Vừa quay ra phía ngoài thì thấy Quân đang bế Bông, con bé đang uống sữa và người cầm bình cho con bé uống chính là Quân. Với bộ dạng ấy, Quân nhìn không khác gì người cha đang cưng nựng đứa con gái yêu của mình, nét mặt Quân đang rất vui và trên môi vẫn còn đọng lại một nụ cười ấm áp nhìn Bông chăm chú.

    Tôi kinh ngạc:

    - Sao… sao anh lại ở đây? Sao lại cho Bông uống sữa?

    Quân đáp như không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.

    - Cô sốt cả đêm hôm qua, tôi quay lại định đưa thuốc giảm đau cho cô nhưng cô đã thiếp đi miên man. Con bé đói dậy khóc mà cô không biết, thấy bình sữa cô để trên bàn, tôi tự ý pha sữa cho nó uống.

    Quân dứt lời khiến tôi càng ngạc nhiên hơn, tôi làm mẹ kiểu gì mà con khóc lại không hề hay biết? Tôi mang máng nhớ ra đêm qua khi chìm vào giấc ngủ, khắp người nóng ran và nhức mỏi, nhớ ra có ai đó đắp khăn lên trán mình, rồi… rồi tôi còn nắm chặt tay ai đó không chịu buông, còn thì thầm bảo đừng đi.

    Ôi, đúng rồi, ai đó chính là bác sĩ Quân, còn kẻ lợi dụng nắm tay là tôi. Vô cùng xấu hổ, rồi lại từ xấu hổ chuyển sang khó hiểu và tức giận, anh ta là gì của tôi mà lại tự tiện xông vào đây lo chuyện bao đồng, tôi đứng xuống giường, giành lấy Bông bé nhỏ lúc này đã uống xong bình sữa.

    - Thực sự không biết cảm ơn anh thế nào nữa. Giờ tôi ổn rồi, tôi có thể tự lo cho mình và con. Anh thức đêm qua chắc cũng đủ mệt rồi, mau mau đưa về nghỉ ngơi đi!

    Tôi ôm vội lấy con gái và không dám nhìn thẳng vào Quân, lạ thật, trống ngực đập thình thình. Tôi đã hai mươi bảy tuổi, đã có chồng con rồi làm gì có phải gái mười bảy nữa đâu mà e thẹn, hồi hộp. Phải chăng là do tức quá và xấu hổ quá? Vừa hay có chuông điện thoại, tôi một tay ôm con, một tay nghe máy. Là Bình gọi điện, tôi gấp gáp:

    - Chồng à, sao bây giờ mới gọi điện?

    Tôi nói to hai tiếng “chồng à” cố tình để Quân nghe thấy. Anh ta đã bước ra đến cửa, bước chân hơi mất một nhịp rồi lại tiếp tục thong dong bước đi. Cứ như trút bỏ được một ngàn cân trên người, tôi đặt Bông xuống giường và nói chuyện với Bình.

    - Anh xin lỗi, mấy ngày này công việc bận quá. Sáng sớm ngày mai anh có mặt ở Hà Nội.

    - Ồ, vậy tốt quá, con khỏe lên nhiều rồi, sáng mai con ra viện. Con sẽ rất vui khi được gặp bố.

    - Thế vợ có vui khi được gặp chồng không? - Bình trêu chọc.

    - Tất nhiên là vui, về mà trông con đi. Một tuần nay em đủ mệt rồi. - Tôi vui vẻ đáp trả.

    - Em yêu con nhất mà, sao mệt được.

    - Anh làm bố vậy à? Lại định ghen với con gái? Thôi, tranh thủ con ngủ em phải đi mua nước sôi. Hẹn anh sáng mai nhé!

    - Vất vả cho mẹ con em rồi. Mai gặp…

    Tôi cúp máy trước khi Bình nói hết câu, những lần vợ chồng nói chuyện điện thoại đa phần tôi là người chủ động tắt máy. Sợ cảm giác nói chuyện với chồng lâu quá tôi sẽ vì nhớ anh, vì tủi thân một mình mà khóc, hoặc tôi lại đa nghi anh có thể đang vui vẻ với một cô gái nào đó bị mình làm ảnh hưởng.

    Sau khi chia tay Hoàng một năm, tôi chấp nhận yêu Bình nhưng tính tình lại trở nên có phần ghen tuông, nghi ngờ. Bình là một người đàn ông hội tụ đủ tiêu chuẩn để đám con gái tình nguyện theo đuổi, không lo mới là lạ. Công việc của Bình lại thường xuyên phải đi tiếp khách về muộn, thêm vào đó việc anh hay đi công tác khiến tôi không tránh khỏi việc thích tra xét chồng.
    Năm đầu của hôn nhân tôi thường đợi Bình về ăn cơm cùng và càu nhàu trách mắng. Đến năm thứ hai thì tôi không muốn đợi cơm nữa, chủ động ăn trước nhưng vẫn thức để đèn sáng đợi anh về. Năm thứ ba tôi mang bầu Bông, đúng là ngay từ khi mang bầu tôi đã phần nào quên mất chồng, hơn nữa, phụ nữ mang thai phải ăn ngủ đúng giờ, điều độ nên thường khi Bình đi làm về tôi đã lên giường đi ngủ trước.

    Khi tôi sinh Bông phải thuê bà Xuân giúp việc cùng chăm sóc con gái, sáu tháng sau thì tôi đi làm lại, Bông ở nhà giao cho bà Xuân trông đến khi mẹ về. Tất cả tình yêu và thời gian ở nhà tôi dành hết cho Bông, công việc của Bình đòi hỏi đi xa thường xuyên hơn nên chúng tôi cứ như Ngưu Lang, Chức Nữ, hai vợ chồng có rất ít thời gian dành cho nhau, chỉ có thể nói chuyện quan tâm đến nhau qua điện thoại.

    Bình cho rằng tôi có trí tưởng tượng quá phong phú và thích suy diễn mọi chuyện, nếu suy diễn theo chiều hướng tốt thì không nói làm gì, chỉ là lối suy diễn ấy có phần cực đoan, tiêu cực. Có lần khi xếp đồ cho Bình, tôi hỏi đùa.

    - Anh có muốn em bỏ bao cao su vào vali không?

    - Sao phải bỏ? Trong khách sạn, ngoài hiệu thuốc bán đầy. - Bình châm biếm, trêu lại tôi. Tôi cằn nhằn:

    - Đấy, đúng rồi, có làm gì thì cũng nhớ đeo bao cao su, đừng mang bệnh về cho em là được.

    - Em không ghen? Em đồng ý à? - Bình nhún vai rồi bước lại gần ôm eo, tì cằm lên đầu tôi đợi câu trả lời.

    - Điên à mà đồng ý, có điên mới không ghen… Nhưng nếu có làm gì sai, tốt nhất đừng để em biết. Anh nghe chị em trên các diễn đàn chia sẻ chưa, “mắt không thấy, tim không đau”, anh hiểu chứ? - Tôi cao giọng dặn dò.

    - À, ừ… Hiểu và tuân lệnh vợ!

    Bình xoay người tôi lại rồi hôn tôi, anh đẩy mạnh tôi xuống giường cười gian xảo:

    - Nhưng anh không thích dùng bao cao su, em thì lại không muốn bị lây bệnh, thế nên anh chỉ có thể “ăn thịt” mình em thôi.

    Rồi chẳng cần biết tôi đang phải gấp một đống quần áo, Bình ôm tôi lăn tròn trên giường, đống quần áo vừa được gấp theo đó bị xô đẩy lộn xộn, cái rơi xuống giường, cái bị chúng tôi đè lên không thương tiếc. Vì hay phải xa nhau, nên mỗi lần trước khi Bình đi công tác hoặc sau khi anh về thì những cuộc “ăn thịt” của anh lúc nào cũng nóng bỏng và nhiệt tình như lửa. Tôi luôn bị cháy rụi trong cảm giác yêu đương cùng Bình, luôn nghĩ Bình sẽ là người đàn ông đầu tiên và cũng là cuối cùng trong đời.

    Cuộc hôn nhân này với tôi rất đáng để quý trọng, tuy thỉnh thoảng tỏ ra ghen tuông, nghi ngờ nhưng trong sâu thẳm trái tim của người vợ được yêu sâu đậm, tôi tin Bình sẽ không phản bội mình. Tôi yêu Bình và anh cũng yêu tôi. Chỉ cần trên đời này còn có một người khác không phải là bố mẹ mình, yêu mình, thế là đủ để tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc.

    Khi tôi mua xong phích nước sôi về phòng thì cũng vừa lúc Bông dậy. Con bé ê a như gọi mẹ bế rồi ngồi ngoan ngoãn ngồi trong lòng chứ không khóc hay ăn vạ như mọi ngày. Bác sĩ Quân không đến khám vào lúc tám giờ sáng vì hôm nay là chủ nhật, cũng là ngày nghỉ sau ca trực của anh ta. Suốt hơn năm ngày qua tôi đã quen với sự xuất hiện của Quân, mọi chuyện đêm qua vẫn cứ như tái hiện trong tâm trí, tự nhiên tôi cảm thấy nhơ nhớ cái bóng dáng cao gầy đấy.

    Tôi điên thật rồi, có lẽ cơn sốt hôm qua làm đầu óc không được tỉnh táo, tôi lắc mạnh đầu mình xua đi hình ảnh Quân lúc băng vết thương trên trán và lúc bế Bông cho uống sữa. Bình còn chưa bao giờ biết pha sữa cho con vậy mà anh ta lại biết pha sữa, lại bế Bông, cho con bé ăn cứ như thân quen lắm. Còn tôi, tôi bị làm sao, cả ngày chỉ bị ám ảnh bởi đôi mắt ấy, gương mặt ấy, bàn tay ấy… sao lại có thể như vậy được?

    Một tiếng nói cứ thế vọng trong đầu như mỉa mai, khuyên bảo: mày là người đang có một gia đình hạnh phúc và yên ổn. Anh ta chắc chắn cũng đã có gia đình rồi. Mày định làm gì, định phá hoại chính gia đình mình và gia đình người khác? Nhớ nhung anh ta? Mày thật chẳng ra làm sao.

    Bất chợt có điện thoại reo, tôi sững người, là Quân gọi đến. Giờ này anh ta đang ở nhà với vợ con, gọi đến có việc gì? Tôi lưỡng lự, cuối cùng thì để chế độ im lặng và không bắt máy. Một đêm trước khi Bông xuất viện, tôi hoàn toàn mất ngủ vì một người đàn ông không phải chồng mình. Tôi đang say nắng? Tôi bấn loạn và lo sợ.

    Chương 2 << >> Chương 4
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
  8. Mẹ Hớn

    Mẹ Hớn Gà con

    Bài viết:
    41
    Được thích:
    96
    Đã thích:
    38
    GSP:
    Ap
    Hihi em nhảy hố liền, nhưng em đọc truyện dài thì chậm lắm chị ạ, vì em con mọn nên bận quá. Nhưng em sẽ cố gắng đọc hết. Truyện hoàn chưa chị? Mà nghe khaonr 15+ mà thấy bà chị em hăng máu quá hihi :x
     
  9. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chị đây còn hai con mọn nè. Toàn phải đợi 22 giờ con ngủ mới bắt đầu viết. Ban ngày thì có giúp việc trông nhưng cứ một chốc chúng lại mò lên phòng làm việc la hét ầm ĩ, không làm gì được. Mang máy tình bảng hay điện thoại xuống làm thì chúng nó giằng nhau đòi chơi điện tử hoặc cầm giấu đi không cho mẹ xem, rõ khổ, thành ra lúc có cảm xúc thì không có thời gian viết, lúc có thời gian viết thì buồn ngủ díp cả mắt.
    Cái 15+ thực ra cũng chẳng biết giới hạn như thế nào. Cứ ghi bừa vào thôi ấy mà. :">
     
  10. Mẹ Hớn

    Mẹ Hớn Gà con

    Bài viết:
    41
    Được thích:
    96
    Đã thích:
    38
    GSP:
    Ap
    Ôi chị ơi bắt tay luôn và ngay. Có nó thì không lướt web được chứ đừng nói là viết. Ban ngày thì em đi làm, thường là chỉ dám đọc truyện ngắn ở cơ quan thôi chứ không dám đọc truyện dài hihi. Tối em cũng toàn phải đợi nó ngủ, nhưng nó ngủ xong thì em cũng díp mắt mất rồi :( Nhà em trước giúp việc, nhưng xong rồi có mấy vụ nên em chẳng dám thuê nữa, 2 vợ chồng tự thân vận động nản quá chị ạ :( Nhiều lúc muốn viết mà oải quá, chẳng viết được nữa. Đến lúc ngồi viết được thì trôi mất cái mạch văn rồi hihi :P
     
  11. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Hô hô, phải vượt qua hoàn cảnh khó khăn thôi.
    Tuần sau con chị đi học, đầu tháng 9 đi làm rồi nên trong vòng một tuần rảnh rỗi ở nhà sẽ cố gắng hoàn truyện này. Khi có hứng thì khoảng 90-120 phút mới xong một chương, nghĩ mà nản. Để có được chương ba, chương bốn hôm qua gần 4h sáng mới đi ngủ. Thật là đau khổ! Sắp tàn phai nhan sắc vì đam mê viết lách rồi.
     
  12. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 4. Từ bụng ta suy ra bụng người.

    Trước khi làm thủ tục xuất viện, tôi có nghe Lan nói trẻ con mắc bệnh về đường hô hấp hay bị đi bị lại, có bé vừa mới ra viện vài ngày sau lại nhập viện nên thường bác sĩ sẽ cho đơn về uống thêm. Biết vậy tôi cảm thấy hơi lo lắng, sợ Bông về nhà không chống đỡ được thời tiết tiếp tục ốm thì khổ thân con, trong lòng tự nhiên thấy chút hối hận vì hôm qua không nghe điện thoại của bác sĩ Quân. Tôi xấu xa khi nghĩ, chỉ là một cuộc điện thoại, có thể lợi dụng lòng tốt của Quân để anh ta quan tâm đến Bông nhiều hơn.

    Từ sáng đến giờ tôi thấy Quân rất bận, hôm nay có buổi họp giao ban đầu tuần nên anh ta đến khám cho Bông muộn hơn một giờ. Sau khi khám lại, xem xét phim chụp, kết quả thử máu, Quân lên tiếng:

    - Hôm nay bạn Quỳnh Anh được xuất viện nhé! Có thể bảo người nhà đi làm thủ tục được rồi. Lát nữa sẽ có người mang giấy thanh toán đến. Cô xuống tầng hai thanh toán xong rồi đưa hóa đơn đến lấy đơn thuốc về cho con.

    Hoàn toàn không nhớ đến cuộc gọi hôm qua, tôi hỏi, giọng rụt rè:

    - Uống thuốc thêm thì chắc ổn cả bác sĩ nhỉ? Tôi sợ chưa dứt điểm cháu sẽ ốm lại.

    - Cô muốn con cô ốm lại hay sao mà hỏi vậy? - Quân có vẻ càu nhàu. - Bảo gì thì làm nấy, con bé khỏe rồi thì cho xuất viện thôi. Người nhà cô đến chưa?

    - Dạ, bố con bé đang đến rồi.

    Tôi nhanh nhảu trả lời rồi nhận ra sao mình lại không nói là chồng tôi đang đến rồi mà lại nói như vậy nhỉ? Có cái gì đó không đúng ở đây. Rồi nhớ ra chuyện điện thoại, tôi giả vờ:

    - À, tối qua anh gọi điện cho tôi có việc gì vậy? Lúc anh gọi tôi không biết, đến khi thấy cuộc gọi nhỡ thì muộn quá rồi nên tôi không gọi lại nữa.

    - Cô cũng biết là muộn à? Lần đầu cô gọi cho tôi là bốn giờ sáng, lần hai cô gọi cho tôi là mười hai giờ đêm, cô vẫn còn sợ muộn sao?

    - Tôi… - Tôi cứng họng không biết giải thích như thế nào.

    Thật may lúc ấy một cô y tá đi vào gọi tên Quỳnh Anh, đưa phiếu thanh toán cho người nhà để đi đóng viện phí. Tôi vội chào bác sĩ Quân và cô y tá ấy, ôm con đi ra cửa chính của khoa đợi Bình. Vài phút sau thì Bình xuất hiện. Bông nhìn thấy bố thì tíu tít hơn hẳn, con bé nhoài người từ tay mẹ sang tay bố, cười tít mắt, hai tay ôm lấy cổ Bình còn hai chân thì quắp chặt hai bên hông như sợ bố đi mất.

    Ánh mắt Bình có vẻ xót xa khi thấy con gái gầy đi, anh đưa tay vuốt nhẹ lên tóc Bông dỗ dành, cưng nựng bảo con bé thơm má mình hết bên này đến bên kia. Với Bông, dường như được gặp bố là điều hạnh phúc, con bé làm theo, thơm má bố liên tục. Hai bố con quấn quýt một lúc rồi mới quay lại phía tôi, lúc này Bình nhìn lên trán tôi sốt sắng hỏi:

    - Trán em làm sao phải dán băng thế kia?

    - Em không cẩn thận bị ngã, vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại cả. - Tôi không nó rõ lý do vì sao bị ngã cho Bình biết, sợ anh hỏi nhiều.

    - Em ấy, hậu đậu vừa thôi. Phải nhớ cẩn thận chứ! - Bình mắng yêu.

    Ôm con gái thêm lúc nữa rồi Bình đi thanh toán, lát sau anh cầm hóa đơn lại đưa cho tôi rồi bế con. Quay về phòng họp của khoa, tôi đưa hóa đơn cho cô y tá trực rồi nhận đơn thuốc bác sĩ Quân để sẵn trên bàn, nhìn quanh không thấy bác sĩ Quân đâu. Tôi cảm ơn mọi người, quay lại phòng dọn đồ, trả áo vàng người nhà bệnh nhân mặc cho bệnh viện rồi xách túi cùng chồng con đứng đợi thang máy xuống tầng một.

    Khi cánh cửa thang máy mở ra, mắt tôi mở to vì nhìn thấy Quân đang khoác trên người áo blouse trắng bước ra. Tôi thích nhất lúc nhìn anh ta mặc áo bác sĩ như thế này, hơi bối rối, tôi vội gật đầu chào. Quân không nói gì mà đi lướt qua cả nhà tôi như những người xa lạ. Tự nhiên trong lòng cảm thấy có chút gì đó hụt hẫng, tôi bước vào, đưa tay ấn vội nút số một bên trong thang máy để đi xuống.

    Bình đi ô tô đến đón hai mẹ con tôi. Lúc nãy mải đi thanh toán tiền viện phí rồi bận bế con nên Bình và tôi chỉ nói với nhau được vài câu. Bình khởi động xe, đợi mẹ con tôi ngồi an toàn trên ghế phía trên anh mới lên tiếng:

    - Trông em cũng gầy đi đấy, xin nghỉ nốt chiều nay rồi mai hãy đi làm, con cũng vừa mới ra viện.

    - Vâng, em cũng muốn về nhà tắm rửa, nghỉ ngơi. Mà sao hôm nay anh không đi làm? Sao có thời gian đón đưa mẹ con em?

    - Có gì mà ngạc nhiên, cả buổi chiều anh cũng nghỉ, ở nhà chơi với con cho em ngủ được không?

    - Ồ, chuyện lạ! Anh nói đùa hay thật đấy? - Tôi nghi ngờ hỏi.

    - Thật, bố con anh sẽ chơi ngoan để em được thư giãn sau một tuần căng thẳng trong viện. - Bình vừa lái xe vừa đáp.

    - Thế thì còn gì bằng! - Tôi không nghĩ nhiều nữa, vui vẻ trả lời.

    Khi về đến nhà thì tôi đã thấy bố mẹ chồng ngồi chơi ở phòng khách, tôi đi vào trong và mở lời chào hỏi. Gặp cháu nội cả hai ông bà mừng rỡ chạy lại định ôm hôn Bông, Bông vốn chỉ theo bố mẹ, mấy hôm không gặp ông bà nội nên nhất quyết không cho ông bà bế hoặc đụng vào người, đến bà Xuân đưa tay ra nó cũng lắc đầu không theo. Trông thấy Bình, mẹ chồng tôi vội vàng nói lớn tiếng:

    - Con cháu nhà mình muốn bế mà cũng khó, con xem, chiều quá con Bông nó hư đấy!

    - Cháu còn nhỏ mà mẹ, đã biết gì đâu. Mới ốm dậy nên nó quấn mẹ là chuyện bình thường. - Bình đáp.

    Nghe con trai có ý bênh vực vợ, mẹ chồng tôi thở dài:

    - Bình thường nó cũng có chịu theo ông bà đâu. Mà này, hôm nay thứ hai, sao con lại nghỉ làm?

    - Linh vất vả một tuần rồi, con xin nghỉ một ngày chơi với Bông cho Linh nghỉ ngơi thì bõ bèn gì.

    - Vậy con trai lại vất vả rồi. - Mẹ chồng nói và liếc xéo tôi.

    Tôi vốn đang rất mệt mỏi nên không muốn đối đáp lại, xin phép ôm con lên phòng nghỉ ngơi. Bình xách túi đồ đi theo sau, không biết bố mẹ chồng tôi có ở lại ăn cơm không nhưng tôi vẫn dặn bà Xuân ở dưới bếp lo cơm nước đầy đủ.

    Vào phòng ngủ, tôi đặt Bông xuống giường rồi đổ giỏ đồ chơi ra cho con chơi sau đó đi vào nhà tắm, thay quần áo mới rồi leo lên giường. Hai mắt díp lại, tôi chỉ kịp dặn Bình trông con cẩn thận, nhớ bảo bà Xuân cho con ăn cháo, uống sữa đúng giờ rồi chìm vào giấc ngủ.

    Tôi ngủ một giấc từ khoảng gần mười một giờ trưa cho đến tận bốn giờ chiều. Khi tỉnh dậy đang định xuống giường tìm con xem có bị sốt hay ho hắng gì nữa không thì Bình từ trong nhà tắm đi ra, như biết ý định của tôi, anh vội nói:

    - Em tỉnh ngủ rồi à? Em yên tâm đi, con ngoan lắm, đang chơi với bà Xuân ở dưới tầng một. Em đã ngủ đến chiều, bố mẹ ăn trưa xong cũng về rồi. Em đói không? Anh mang đồ ăn lên phòng cho em?

    Tôi dụi mắt ngạc nhiên, nhìn chồng nghi hoặc:

    - Em ngủ giấc dài đến thế cơ à? Chắc bố mẹ lại mắng em rồi, sao anh không gọi em dậy? Em cứ như chưa từng được ngủ ấy. - Tôi dừng lại nhíu mắt nhìn Bình nghi ngờ hơn. - À này, sao từ sáng đến giờ anh lạ lắm!

    - Em mệt nên anh không nỡ gọi. Em bảo anh lạ, lạ như thế nào? - Bình hỏi giọng có vẻ gượng gạo.

    - Ờ thì… anh xin nghỉ việc này, trước kia anh luôn bận rộn, sao có thời gian nghỉ. Tiếp theo là anh đồng ý trông con cho em nghỉ ngơi này, tiếp nữa là giờ còn định đưa đồ ăn lên phòng cho em này. Hi hi… cứ như trong phim hay trong truyện ấy, em không quen.

    - À, anh có thể giải thích: thứ nhất, anh xin nghỉ làm được một ngày vì bây giờ anh cũng cảm thấy làm đủ rồi, chức trưởng phòng kiểm toán anh cũng đã được công nhận, không ham hố lên cao nữa, nếu mệt hay có việc thì vẫn có thể xin nghỉ; thứ hai, lần đầu con ốm đau đi viện, anh không có ở nhà, một mình em vất vả chăm con anh rất áy náy và thương em, thế nên anh sẵn sàng trông con để em ngủ; thứ ba, em là vợ anh, anh học phim ảnh mang đồ ăn đến tận giường cho vợ thì có gì sai? - Bình dài dòng nói, vẻ mặt rất nghiêm túc làm tôi buồn cười.

    - Anh đúng là phân tích sâu, lập luận chặt chẽ hệt như lúc làm việc, em bái phục anh sát đất. Vậy thì không ngại nữa, em đói rồi, anh mang đồ ăn lên phòng cho em ăn đi!

    Tôi nũng nịu như trẻ con. Từ ngày cưới đến giờ, có khi nào được chăm sóc chu đáo như thế này đâu, kể cả khi tôi mang thai, công việc của Bình vẫn cứ triền miên bận rộn. Tôi tin lời Bình vừa nói, vui vẻ nhìn theo dáng anh đi ra khỏi phòng và bưng đồ ăn lên cho vợ. Bình ngồi nhìn tôi ăn một cách rất chăm chú.

    - Chồng à, vợ bị cái gì dính lên mặt sao?

    Bình trả lời vẻ mặt lơ đễnh:

    - Không có gì. Chỉ là anh đang nghĩ, đợi con khỏe lại, mẹ con em muốn đi đâu du lịch, anh sẽ đưa đi.

    - A, lại một sự ngạc nhiên nữa. Anh đưa em đi Nha Trang mỗi một lần vào tuần trăng mật, suốt mấy năm nay làm gì có thời gian đưa vợ đi đâu, bây giờ anh rảnh rỗi vậy? Hay ở công ty anh gặp chuyện gì? - Tôi dừng ăn, vừa sung sướng vừa lo lắng nói.

    - Không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ là từ giờ anh sẽ dành nhiều thời gian cho gia đình hơn, anh hứa đấy!

    Lời hứa của Bình tôi biết chắc là khó thực hiện được. Vất vả lắm Bình mới ngồi lên được cái ghế ấy, để giữ nó đâu thể lơ là được, thời gian của anh chính là vàng là bạc, là cục tiền lương dày cộp anh đưa về cho tôi lo cho gia đình, con cái, dư giả thì nhét két bảo hiểm, nếu két bảo hiểm nhiều thì đem ra ngân hàng gửi tiết kiệm hưởng lãi suất.

    Lại nói, tự nhiên Bình thay đổi, tôi lại cảm thấy bất an hơn là vui. Đàn bà dường như hay có giác quan thứ sáu, mà cái kẻ có tính nghi ngờ như tôi thì trực giác lại còn nhạy bén hơn cả người thường. Phải chăng trong chuyến công tác vừa rồi Bình gặp chuyện gì đó, hoặc gặp người nào đó khiến anh thay đổi như vậy?

    Thôi, không đoán mò nữa, ăn xong tôi bảo Bình đưa đơn thuốc để đi mua, mai còn phải dặn bà Xuân ở nhà cho Bông uống. Cầm tờ giấy tôi nhận ra nét chữ của bác sĩ Quân rất gọn gàng, sáng đẹp và cứng cáp, không hề giống bác sĩ viết chữ xấu như mọi người truyền tai. Dưới chữ ký là cái tên Phùng Huy Quân được viết rõ ràng, một tuần trong viện không hề để ý, bây giờ tôi mới biết được họ tên đầy đủ của anh ta.

    Trong suốt bốn năm hôn nhân, tôi cũng đã từng gặp một hai người đàn ông, dù biết rằng tôi có gia đình nhưng vẫn tỏ ra săn đuổi và có ý đồ tán tỉnh, tất cả những người ấy, gặp là tôi tránh xa. Dù họ có đối xử tốt với tôi như thế nào, tôi cũng không mảy may quan tâm, để ý đến. Tôi lấy Bình không phải là nhắm mắt đưa chân, càng không phải là ham giàu sang phú quý. Tôi yêu Bình, thần tượng và cả khâm phục Bình.

    Khi yêu nhau tôi đã biết anh là người rất bận rộn, kết hôn với Bình tôi cũng hoàn toàn biết anh không thể dành nhiều thời gian cho gia đình nhưng tôi chấp nhận. Hôn nhân chẳng phải là cùng nhau vun đắp cho những thiếu sót, khuyết điểm của nhau sao. Trên thế giời này không ít những người vợ lấy chồng quân nhân, thủy thủ, doanh nhân bận rộn… họ cũng phải thường xuyên xa chồng, tôi nghĩ mình cũng không ngoại lệ.

    Tôi cũng không phải là cô gái quá yếu đuối, không có chồng bên cạnh thì buồn bã, than ngắn thở dài, dễ dãi ngã vào tay người đàn ông biết an ủi đúng lúc. Trong hai năm đầu hôn nhân, tôi tìm niềm vui trong công việc, niềm vui trong chuyện nghiên cứu về cách làm các món ăn ngon. Hai năm tiếp theo tôi tìm niềm vui với con gái, chẳng có lý do gì để tôi bị những lời dụ dỗ, những hành động tỏ vẻ quan tâm của những người đàn ông khác làm cho tâm tư lung lay.

    Nhưng không hiểu sao với Quân, anh ta không hề nói là thích tôi như những người đàn ông kia, anh ta cũng không hề tỏ ra quá quan tâm đặc biệt đến tôi, cũng không làm cái gì quá khiến tôi phải suy nghĩ vậy mà tôi cứ bị ám ảnh bởi con người ấy. Trong thâm tâm tôi thật thấy vô cùng có lỗi với Bình. Nếu Bình cũng tơ tưởng, nhớ mong một người con gái khác, chắc tôi cũng sẽ đau lòng lắm.

    Tối hôm ấy khi con gái đã ngủ say, vợ chồng tôi gặp nhau sau hơn một tháng xa cách tình nồng ý đượm. Bình cứ như chú hổ đói, mạnh mẽ mà dày vò tôi. Tôi cảm thấy Bình đang lo sợ điều gì đó, cái cách anh ôm tôi, hôn tôi cứ như hận không thể đem tôi cùng anh tan biến. Trong lòng Bình đang nghĩ gì lúc này, tôi không đoán ra được, chỉ biết nhắm mắt cố gắng hòa vào cùng cảm giác của anh sao cho đồng điệu nhất, sao cho Bình cảm thấy yên lòng nhất.

    Khi đã bình ổn hơi thở, Bình trở về là con người như mọi ngày, khác hẳn lúc dày vò tôi, cười đểu giả:

    - Tưởng vợ vất vả, mệt mỏi với con, đụng vào sẽ đấm, đá, đuổi chồng nằm dịch ra ai ngờ lại nhiệt tình như vậy? Sức khỏe dư thừa nhỉ?

    - Không nhiệt tình, không dư thừa sức khỏe để anh đi tìm cô khác à? - Tôi uể oải trả lời.

    - Sao lúc nào em cũng phá tan không khí lãng mạn bằng những câu nói đầy ẩn ý thế nhỉ? - Bình hơi cau có. - Là em không tin bản thân hay anh không đáng tin?

    - Cả hai. Anh hỏi câu này suốt và em trả lời suốt rồi, anh không nhớ gì à? - Tôi kéo dài giọng ở câu cuối.

    - Thật là… anh chịu thua em rồi đấy, ngoài vợ anh ra anh không có cô nào khác cả. Câu này anh cũng trả lời cả trăm nghìn lần rồi đấy, em không nhớ gì à? - Bình nhại lại câu hỏi của tôi với giọng cười cợt.



    Sực nhớ ra thái độ thay đổi của chồng từ lúc đi công tác về đến giờ, tôi im lặng một lúc rồi trở giọng nghiêm túc:

    - Anh Bình này! Nếu như có một ngày nào đó, anh phát hiện ra anh không còn yêu em nhiều như trước kia nữa, hoặc anh gặp một người khác khiến anh thấy yêu hơn, nhất định phải nói với em, được không?

    - Sao tự nhiên em nói lạ vậy? Cái gì mà không yêu với yêu hơn, em đang viết truyện à? - Bình nhổm người dậy chống tay nhìn thẳng vào mắt tôi. - Thế ai bảo với anh “mắt không thấy, tim không đau”, sao giờ lại thay đổi ba trăm sáu mươi độ?

    Tôi không tránh cái nhìn của Bình, thẳng thắn đáp:

    - Gần đây em nghĩ thông một số chuyện, chỉ là em nói trước với anh vậy thôi. Không có chuyện úp mở nào thì anh phản ứng như vậy làm gì? Xem như em nói đùa đi.

    - Em thật là…

    Bình không nói hết câu, anh lật người nằm xuống và bảo:

    - Thôi ngủ đi em, đừng có nghĩ ngợi lung tung.

    Ồ! Thì đúng là tôi đang nghĩ ngợi lung tung, lại từ bụng ta suy ra bụng người, chẳng phải là mình đã say nắng một gã đàn ông khác vậy mà vừa rồi còn hung hăng phủ đầu chồng. Tôi là vợ kiểu gì đây? Một kiểu vợ đang nằm bên chồng mà nhớ đến người khác và bày đặt nghi ngờ chồng ư? Một người vợ như thế thì ngày xưa đã bị cạo trọc đầu bôi vôi chưa?


    Chương 3 << >> Chương 5
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
  13. Trích Tiên

    Trích Tiên Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.903
    Được thích:
    4.568
    Đã thích:
    7.611
    GSP:
    Ap
    Cô là cô tập trung vào Mộng Tình Duyên cho tôi, không tôi gọi Gwatan Daniella ra hội đồng cô đây!b-)b-)b-)
     
  14. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.936
    Được thích:
    10.057
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Ôi. Mình cũng đang bị dìm trong hố Mộng tình duyên của em ý. Nhưng dù sao cũng đừng đuổi e ý về như thế chứ. Mình sẽ buồn lắm đi thôi:((:((:|
     
  15. Triêu Nhan

    Triêu Nhan Gà BT

    Bài viết:
    1.267
    Được thích:
    2.573
    Đã thích:
    2.674
    GSP:
    Ap
    Em là xã hội "trắng". :)) Chị đừng lôi em vào những phi vụ này :v mà có là xã hội đen đi nữa thì em cũng hông đánh em gái mình :3 nhưng nếu nó không nghe lời tập trung vô MTD em sẽ xử lý bằng cách riêng biệt :)).
     
  16. Trích Tiên

    Trích Tiên Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.903
    Được thích:
    4.568
    Đã thích:
    7.611
    GSP:
    Ap
    Vâng, em là xã hội "trắng"! Cơ mà xử nó sao vậy? Nói ra chị học tập với :3:3.
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  17. Trích Tiên

    Trích Tiên Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.903
    Được thích:
    4.568
    Đã thích:
    7.611
    GSP:
    Ap
    *xoa xoa* tớ không nói nữa là được!;)
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  18. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.144
    Được thích:
    3.038
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    "Ý tá" -> "Y tá".
    "Khuyết khuyết" -> Khiếm khuyết hoặc khuyết điểm chứ nhỉ? Em không hiểu khuyết khuyết lắm.
     
    Giản ĐơnTiểu Tinh thích bài này.
  19. Triêu Nhan

    Triêu Nhan Gà BT

    Bài viết:
    1.267
    Được thích:
    2.573
    Đã thích:
    2.674
    GSP:
    Ap
    Bình tĩnh đi. :))
    ^ 2 người phải cảm ơn ta vì nhờ ta Mạt Hoạ mới chịu sáng tác nhanh hơn đó =)).
     
    Ngọc đình, Tiểu TinhMưa Mùa Hạ thích bài này.
  20. Triêu Nhan

    Triêu Nhan Gà BT

    Bài viết:
    1.267
    Được thích:
    2.573
    Đã thích:
    2.674
    GSP:
    Ap
    Cách này tra không biết là nàng có áp dụng được không nữa? :))
     

Chia sẻ trang này