Liệu có là ngoại tình - Tạm dừng - Vũ Yến Vũ

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Mưa Mùa Hạ, 23/8/14.

  1. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    wed_09 copy.jpg
    Liệu có là ngoại tình
    Tác giả: Mưa Mùa Hạ.

    Thể loại: Tâm lí tình cảm, tình yêu và mâu thuẫn trong hôn nhân
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Giới hạn độ tuổi đọc: 16+
    Cảnh báo: Không có gì quá nóng
    Giới thiệu:

    Tôi tên là Khánh Linh, năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, có chồng cùng con gái một tuổi. Tuy không còn bố mẹ nhưng bù lại tôi có một người chồng hết mực yêu thương và chiều chuộng tôi. Tôi cho rằng, chỉ cần ngoài bố mẹ mình ra, còn có một người “khác máu” thật lòng yêu mình, với tôi, đó chính là hạnh phúc.

    “Em không cần một cuộc sống tốt nhất. Em chỉ muốn vợ chồng con cái chúng ta ở bên nhau. Cái gì cũng vừa đủ thôi là được. Anh xem, chúng ta có nhà, có ô tô, có tiền gửi tiết kiệm, có công việc lại không nợ nần ai. Cuộc sống như vậy quá tốt rồi! Anh không cần vất vả như thế nữa!”

    **************​

    Chồng tôi tên là Trần Bình, năm nay anh ba mươi ba tuổi, là Trưởng phòng Kiểm toán cho một công ty đa quốc gia của Nhật. Anh chính là niềm mơ ước của không biết bao cô gái trẻ, là mẫu người đàn ông thành đạt, có địa vị lại biết chăm lo cho vợ con. Tôi có một cuộc sống an nhàn và sung túc chính là nhờ vào việc chồng tôi rất giỏi kiếm tiền, để có được thành công như ngày hôm nay, chúng tôi phải đánh đổi bằng rất nhiều khoảng thời gian quý giá của mình.

    “Em không phải là cô gái mất trí nhớ, nhưng anh muốn ngày nào cũng được gặp đi gặp lại em, yêu đi yêu lại em bằng tất cả cảm xúc như những ngày đầu tiên yêu nhau. Anh bỏ lỡ điều đó năm năm rồi. Giờ anh muốn làm điều đã bỏ lỡ ấy.”

    **************​

    Anh ta là Huy Quân, là bác sĩ Nhi khoa, ba mươi lăm tuổi, có vợ và con gái bốn tuổi. Anh ta là mẫu người đàn ông thành công trên con đường công danh và tỏ ra là một người rất mực yêu thương vợ con. Mặc dù công việc bận rộn nhưng anh ta luôn dành cho gia đình vị trí hàng đầu trong cuộc sống.

    Giữa chúng tôi hoàn toàn không xảy ra chuyện quan hệ ngoài luồng nào nhưng số phận lại liên tiếp kéo hai con người đã có gia đình rơi vào một cái vòng tròn luẩn quẩn không thể nào dứt ra được.

    “Anh không biết việc gặp gỡ em là định mệnh hay là do số phận an bài. Chỉ có một điều đó là chúng ta đã gặp nhau quá muộn. Hạnh phúc của mình không nên gây dựng trên nỗi đau của người khác. Nếu phải lựa chọn lại một lần nữa, anh vẫn là buông tay.”

    “Hy vọng em giữ đúng lời hứa. Chúc em sống hạnh phúc!”

    **************​

    Lời tác giả:

    “Liệu có là ngoại tình” – một câu chuyện tôi xây dựng từ chất liệu của hôn nhân, từ những yêu thương, hờn giận, từ những hiểu lầm, dối trá đến những mâu thuẫn, dằn vặt nội tâm mà các nhân vật phải trải qua.

    Một Khánh Linh trẻ trung và yêu gia đình. Một Trần Bình vô cùng yêu vợ nhưng lại bị ám ảnh bởi quá khứ. Một Huy Quân thâm trầm và bí ẩn… Cuộc sống của hai gia đình họ rồi sẽ đi về đâu, khi giữa bộn bề những lo toan vụn vặt trong cuộc sống, liệu còn có chỗ cho một thứ gọi là tình yêu nảy nở và đâm hoa kết trái.

    Các nhân vật và tình tiết trong truyện đều là hư cấu, nếu có trùng hợp với ngoài đời thì chỉ là một sự ngẫu nhiên.

    Mục lục
    Mở đầu
    Chương 1. Cuộc gặp lúc sáng sớm
    Chương 2. Tụt huyết áp
    Chương 3. Say nắng?
    Chương 4. Từ bụng ta suy ra bụng người
    Chương 5. Facebook của Phùng Huy Quân
    Chương 6. Cảm giác tội lỗi
    Chương 7. Những ngày hạnh phúc
    Chương 8. Oan gia ngõ hẹp
    Chương 9. Nghi ngờ
    Chương 10. Phát hiện mới
    Chương 11. Thăm dò
    Chương 12. Ký ức đẹp
    Chương 13. Và con tim đã vui trở lại
    Chương 14. Anh muốn chơi trò gì?
    Chương 15. Gặp gỡ bé Chíp
    Chương 16. Có những chuyện không nên hỏi vội
    Chương 17. Nghi ngờ nối tiếp nghi ngờ
    Chương 18. Sự thật hay nửa sự thật
    Chương 19. Chiến tranh lạnh
    Chương 20. Tranh luận mới ra sự thật
    Ngoại truyện. Quá khứ của Trần Bình
    Chương 21. Thay đổi bất thường
    Chương 22. Cơn mưa và cuộc gặp không báo trước
    Chương 23. Một đêm nguy kịch
    Chương 24. Hai ngày sóng gió
    Chương 25. Mẹ luôn luôn yêu con
    Chương 26. Trốn tránh nỗi đau
    Chương 27.
    Chương 28.
    Chương 29.
    Chương 30.

    ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/10/14
    Sâu, miyu, Liên Mường25 người khác thích bài này.
  2. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    386
    Được thích:
    979
    Đã thích:
    664
    GSP:
    Ap
    Vẫn biết là không nên lọt hố, nhưng lỡ lọt rồi T^T.
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  3. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.831
    Được thích:
    5.650
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Đang sáng tác Những chuyện tình cơ mà sao lại nhảy một bước từ tuổi thơ sang hôn nhân gia đình vậy bạn? Liệu mình có phải hụt hẫng vì chờ mãi không thấy Hạ Vũ xuất hiện không?@-)
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  4. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Mạt Họa Chị chết chìm trong hố của em nhiều chứ em mới chết ở một hố của chị thì vẫn còn đủ sức khoẻ để leo lên nhanh thôi. :P
     
  5. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Híc híc, tự nhiên có ý tưởng, lại đang chán đời một số chuyện nên nảy sinh viết truyện ngoại tình.
    Truyện của Hạ Vũ mình cũng sẽ cố gắng viết tiếp, dù biết là rất gian nan và có vẻ viết không được tốt lắm.
    Rất vui vì bạn đã theo dõi các tác phẩm dở dở ương ương của mình. =D>
     
  6. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    386
    Được thích:
    979
    Đã thích:
    664
    GSP:
    Ap
    Em có ít hố mà...
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  7. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.831
    Được thích:
    5.650
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Thực ra mình cũng đang có hứng đọc truyện ngoại tình mang màu sắc thực tế Việt Nam đây, lấy kinh nghiệm sống í mà. Đọc mấy cái ngôn tình TQ về vấn đề này chán lắm, chẳng giống mình gì cả, toàn thấy màu hồng với xám xịt thôi. Hóng chap nghe bạn.
     
    Ngọc đình, Tiểu TinhMưa Mùa Hạ thích bài này.
  8. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Ít ra cũng có hai cái mà...
     
  9. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    386
    Được thích:
    979
    Đã thích:
    664
    GSP:
    Ap
    Vâng T^T.
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  10. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Không dám hứa trước điều gì nhưng đảm bảo: 100% tên nhân vật Việt Nam, địa điểm Việt Nam, tình hình thời sự cũng Việt Nam...
    P/s: Mình cũng đọc truyện ngôn tình của TQ toàn thấy các ông chồng bá đạo quá, làm khổ cả vợ lẫn nhân tình. Thật đúng là đàn bà số khổ, toàn là đàn bà viết truyện mà cũng làm khổ đàn bà trong truyện. Ở đâu cũng khổ... híc híc.
     
  11. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.151
    Được thích:
    3.043
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    Em cũng ráng theo dõi xem Ngôn Tình bản Trung và bản Việt khác nhau cỡ nào. Ủng hộ chị. ;;):D;;):D
     
  12. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Mở đầu.

    Tôi đã từng hỏi mình không biết bao nhiêu lần: Tại sao người ta yêu nhau, chán nhau hoặc hiểu lầm, chia tay rồi lại yêu, yêu cho đến khi nào tìm được một người phù hợp để kết hôn? Vậy tận cùng của tình yêu có phải là hôn nhân? Tận cùng của hôn nhân có phải là cảm giác nhàm chán…? Tận cùng của cảm giác nhàm chán… có phải là ngoại tình? Tận cùng của ngoại tình có phải ly hôn? Vậy tận cùng của ly hôn là điều gì? Liệu tận cùng của ly hôn có phải là tình yêu? Là một tình yêu mới đang chờ đợi ta ở phía trước sau bao nhiêu lầm lỡ, và rồi, có phải một cái vòng tròn luẩn quẩn lại tiếp tục diễn ra:

    “Yêu - Chán nhau, hiểu lầm… - Chia tay - Yêu - Kết hôn - Chán nhau, hiểu lầm… - Ngoại tình - Ly hôn - Yêu...”

    Có mấy tình yêu sau bao nhiêu lần trắc trở, đi đến cuối cùng là hôn nhân viên mãn? Có mấy tình yêu là một lần và cũng là hạnh phúc mãi mãi? Có mấy tình yêu dang dở giữa chừng, không đến được với nhau, không có một đám cưới nhưng vẫn vui vẻ hoặc đau khổ đến cuối đời? Chẳng phải hàng ngày khi yêu, kết thúc cuối cùng chúng ta trông đợi là một lễ cưới, rồi sau đó sẽ cùng người mình yêu sống hạnh phúc, cùng nhau sinh ra những đứa con, cùng nắm tay nhau già đi hay sao?

    Tôi cũng không ngoại lệ, câu chuyện tình yêu của đã tôi kết thúc bằng một lễ cưới tràn ngập tiếng cười, tôi đã sinh ra một cô con gái đáng yêu và khỏe mạnh, tôi cũng muốn nắm tay chồng mình cùng nhau già đi. Tôi không biết tận cùng hôn nhân của mình sẽ đi về đâu, liệu tôi có bị cuốn vào cái vòng tròn luẩn quẩn mà tôi đã nghĩ ra hay không? Cuộc sống không ai có thể nói trước ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng tôi vẫn tin tưởng rằng, chỉ cần tôi sống tốt ngày hôm nay, thì ngày mai không còn là điều quá quan trọng.

    >> Chương một. Cuộc gặp lúc sáng sớm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/9/14
  13. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.831
    Được thích:
    5.650
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    Mình nghĩ là “Yêu - Chán nhau, chia tay... - Yêu, kết hôn, chán nhau… - Ngoại tình, ly hôn - Yêu...”
    Nhưng sao bi quan quá vậy bạn, không phải là kinh nghiệm cuộc sống cá nhân đấy chứ!
     
    Ngọc đìnhTiểu Tinh thích bài này.
  14. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 1. Cuộc gặp lúc sáng sớm

    Cuối tháng chín, thời tiết Hà Nội đang chuyển giao giữa mùa thu gần sang mùa đông, những chiếc lá vàng gần như đã bị cuốn đi hết chỉ để trơ lại những cành cây khẳng khiu trong gió lộng. Mặt trời không còn trải dài một màu nắng vàng tươi mát, thay vào đó là bầu trời âm u, những tia nắng yếu ớt cố xen qua các đám mây để mang đến một chút ấm áp cuối thu.

    Không khí lạnh và hanh khô làm cho cô con gái hơn chín tháng tuổi của tôi khó chịu, sụt sịt, sổ mũi và ho suốt từ đêm hôm qua. Chồng tôi đang đi công tác ở Singapore, ngôi nhà ba tầng chỉ có hai mẹ con cùng cô giúp việc.

    Chiều nay trước lúc tan làm ở Đài Tiếng nói Việt Nam, tôi đã kịp hỏi Lan - bạn thân từ hồi đại học và hiện tại cũng là đồng nghiệp của tôi số điện thoại của một bác sĩ chuyên khoa hô hấp làm tại viện Nhi Trung ương, đề phòng ngày mai con gái không có chuyển biến tốt thì sẽ cho đi khám. Sở dĩ tôi hỏi Lan vì Lan đã có con trai ba tuổi, thằng bé ốm hay được vị bác sĩ này khám và kê đơn rất nhanh khỏi, nghe nói đây là bác sĩ rất có uy tín trong ngành Nhi nên tôi nhanh chóng lưu số vào điện thoại.

    Buổi tối con gái tôi bỏ ăn, con bé bắt đầu ho nhiều hơn và quấy khóc, từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên con bé ốm, vốn không có kinh nghiệm gì nên tôi cứ cuống hết cả lên. Chồng tôi gọi điện về, nghe thấy giọng tôi lo lắng liền động viên:

    - Em chịu khó theo dõi con, nếu không đỡ, sáng mai xin nghỉ việc cho con đi khám. Anh xin lỗi vì lúc này không ở nhà, anh sẽ cố gắng thu xếp về sớm.

    Tôi biết chồng tôi chỉ đang cố làm tôi yên lòng, công việc của anh luôn bận rộn, làm kiểm toán nội bộ cho một công ty đa quốc gia của Nhật, chi nhánh đặt ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội không có lúc nào rảnh rỗi. Bình thường anh tan làm về nhà vào khoảng chín, mười giờ tối, muộn thì một, hai giờ sáng hôm sau. Còn đa số là những lần anh đi công tác trong và ngoài nước, mỗi lần đi ít nhất hai mươi ngày, nhiều nhất một tháng rưỡi.

    Tôi đã quá quen với việc vắng mặt của chồng trong những lúc tôi cần anh nhất suốt bốn năm qua. Đó cũng giải thích cho lý do tôi và Lan cưới chồng cùng năm hai mươi ba tuổi mà bây giờ con trai Lan hơn ba tuổi, con gái tôi mới gần một tuổi. Chồng tôi không muốn có con vội, anh muốn chuyên tâm cho công việc và thăng chức nên tạm hoãn việc sinh em bé một thời gian.

    Chồng tôi tên là Trần Bình, hộ khẩu gốc Hà Nội, anh hơn tôi sáu tuổi. Khi chúng tôi yêu nhau và quyết định kết hôn thì gặp phải không ít lời phản đối của bố mẹ anh. Bình sinh năm con Khỉ, tôi sinh năm con Hổ, tuổi của chúng tôi phạm vào “tứ hành xung” và nghe đâu mẹ Bình đi xem quẻ, thầy bói phán tôi sẽ khắc chồng, cản trở con đường công danh, sự nghiệp cũng như làm ảnh hưởng đến sinh mệnh quý giá của anh. Hôn nhân của chúng tôi một là đổ vỡ, hai là có người bị ốm đau, bệnh tật.

    Còn có lý do nữa, tôi là một cô gái mồ côi tỉnh lẻ. Mẹ mất khi tôi còn rất nhỏ, bố một mình nuôi tôi ăn học, chắt chiu tích cóp tiền mua được một ngôi nhà nhỏ ở ngoại thành Hà Nội (khoảng chục năm trước đất ở Hà Nội chưa sốt giá như bây giờ) chờ lúc tôi vào đại học không phải đi thuê nhà. Năm cuối khi tôi tốt nghiệp, bố muốn đến dự buổi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp của con gái nên một mình đi xe máy xuống trường tôi học. Số phận thật bất công khi trên đường đi bố đã gặp tai nạn và mất ngay tại chỗ, tôi bảo vệ luận văn xong thì nhận được tin dữ, choáng váng, ngất xỉu giữa đường.

    Sau này nghe Lan kể lại, có một người đàn ông đi xe ô tô, dừng lại đưa tôi đến bệnh viện rồi dùng di động của tôi gọi điện cho Lan đến, số của Lan là cuộc gọi gần nhất. Khi tỉnh lại, tôi đau khổ gào khóc gọi bố và muốn bỏ chạy khỏi viện, tôi muốn về quê, muốn ngay lập tức được gặp bố mình.

    Biết chuyện Lan đau đớn ôm tôi dỗ dành để tôi bình tĩnh lại. Hôm ấy tôi khóc đến không biết gì cả, người đàn ông lạ đã thay tôi nộp tiền viện phí, sau đó còn nhận đưa tôi và Lan về quê mà không cần một lời cảm ơn nào. Sau khi tổ chức tang lễ cho bố xong, tôi thu dọn đồ đạc ở nhà cũ, quay lại Hà Nội tiếp tục can đảm, mạnh mẽ sống như kỳ vọng và mong muốn của bố. Tôi tìm gặp người đàn ông ấy qua thông tin anh ta để lại ở bệnh viện để cảm ơn.

    Và người đó chính là Trần Bình.

    Vì yêu tôi, Bình đã bất chấp lời ngăn cản của bố mẹ, chúng tôi kết hôn và dọn ra ở riêng trong căn nhà mà ông nội anh để lại cho đứa cháu đích tôn duy nhất của dòng họ Trần. Quan hệ của tôi với bố mẹ chồng không được tốt lắm, lại chưa sinh được con trai nên hai ông bà có phần thất vọng.

    Khoảng 1 giờ sáng, con gái bắt đầu sốt cao và ho dữ dội. Tôi bấm nhiệt độ cho con là gần ba mươi chín độ nên vội vàng cho con bé uống thuốc hạ sốt, lấy khăn ấm chườm trán và nách cho con như cách Lan đã chỉ bảo. Một tiếng sau con gái vẫn không hạ sốt, thân nhiệt duy trì ở mức ba mươi chín và bốn mươi độ, con bé khóc ngằn ngặt cả đêm không ngủ, tâm trạng tôi trở nên hoảng sợ và lo lắng cực độ.

    Đã gần 4 giờ sáng, nhiệt độ trên người con bé tiếp tục tăng trên bốn mươi độ, linh tính của người mẹ tin chắc là có gì đó không ổn, phải đưa con đến bệnh viện ngay. Rất nhanh, tôi lấy ba lô của con ra, nhét vội quần áo, bỉm sữa, khăn xô, máy đo nhiệt độ, giấy tờ liên quan rồi bấm máy gọi taxi đưa con lên viện Nhi Trung ương. Bà Xuân (tôi gọi là bà thay cho con gái) – giúp việc trong nhà, sốt sắng muốn đi cùng nhưng tôi bảo không cần, bà cứ ở lại đợi tôi gọi điện về.

    Bệnh viện Nhi Trung ương lúc 4 giờ sáng không đông như giờ hành chính nhưng cũng có nhiều em bé được bố mẹ đưa đến khám vào giờ này. Con gái vẫn cứ khóc liên tục, tôi phải mua sổ y bạ, viết tên, nộp tiền rồi ngồi đợi đến lượt gọi tên mang con vào khám. Lan đã nói không phải trong giờ hành chính thường là bác sĩ đa khoa khám chứ không phải bác sĩ chuyên khoa nên tôi cảm giác không yên tâm. Trong đầu tôi rất sợ con gái gặp phải chuyện xấu, cảm giác mất đi người thân lúc bố qua đời khiến tôi rơi vào hoảng loạn thực sự và không ý thức được bản thân đang làm gì. Tôi lấy điện thoại di động ra, tra đến số bác sĩ Quân mà Lan đã cho lúc chiều.

    Sau năm hồi chuông dài thì có tiếng nghe máy, tôi lơ mơ nhận ra không phải giọng vừa ngủ dậy nên liến thoắng nói:

    - Bác sĩ Quân có phải không ạ? Tôi, con gái tôi hiện đang ngồi ngoài phòng khám số năm của bệnh viện Nhi Trung ương, cháu sổ mũi, ho và sốt cao quá. Người quen cho tôi số của bác sĩ, tôi biết giờ này đang rất sớm nhưng hôm nay bác sĩ có trực trên khoa không? Bác sĩ có thể xuống khám cho cháu được không? Thật không còn cách nào khác nên mới phiền bác sĩ vào giờ này.
    Cứ nghĩ sẽ không có chuyện bác sĩ Quân đồng ý nhưng lỡ gọi rồi nên tôi cũng cố nói cho hết câu. Vì con gái, tôi có thể làm mọi chuyện nói gì một cuộc gọi điện thoại. Một bác sĩ bận rộn và đông bệnh nhân như vậy làm gì có thời gian mà khám riêng cho con gái một người lạ hoắc gọi điện vào giờ này. Khi tôi bắt đầu cảm thấy hối hận thì đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói ấm áp.

    - Chị cứ ngồi ở đấy, may cho chị là hôm nay tôi trực trên khoa, đợi tôi mười phút tôi sẽ xuống khám cho con gái chị.

    - Ôi, vâng ạ, cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ!

    Vui mừng ngắt điện thoại, năm phút sau tôi nghe thấy tiếng cô y tá gọi tên con gái vào khám nhưng tôi giả vờ không có mặt để cho người khác vào khám trước. Không hiểu sao tôi lại có cảm giác vô cùng tin tưởng rằng bác sĩ Quân sẽ xuống khám cho con gái mình như đã nói.

    Quả nhiên, năm phút sau đó tôi thấy một người đàn ông cao ráo, tuổi trên dưới ba mươi lăm, vận một chiếc áo blouse trắng, gương mặt cương trực, đeo kính cận, tiến về phía tôi ngồi.

    - Chị có phải là người gọi điện cho tôi?

    - Dạ, đúng, đúng rồi. Anh là bác sĩ Huy Quân?

    Rất nhanh, tôi ôm con gái đứng dậy, rối rít hỏi lại để khẳng định trong khi con bé vẫn đang thút thít trong lòng mẹ. Bác sĩ Quân không trả lời mà đưa tay sờ lên trán con bé rồi khẽ bảo:
    - Sốt cao quá, đưa cháu vào phòng số bốn đi! Tôi sẽ khám cho cháu.

    Tôi ôm con theo chân bác sĩ Quân vào phòng số bốn. Trong phòng có một cô bác sĩ trẻ và một y tá cũng đang khám cho một em bé khác, bác sĩ Quân nói nhỏ gì đó với cô bác sĩ trẻ, cô ấy gật đầu nhìn về phía tôi. Bác sĩ Quân vẫy tôi ôm con lại chiếc bàn phía sau cô bác sĩ, lấy ra hai chiếc ghế, một chiếc anh ta ngồi còn một chiếc bảo mẹ con tôi ngồi xuống.

    Bác sĩ Quân mở sổ y bạ, hỏi về tình hình bệnh của con gái từ đêm hôm kia đến rạng sáng hôm nay có biểu hiện như thế nào. Anh ta ghi lại cẩn thận rồi nhẹ nhàng nịnh con bé há mồm để bác sĩ kiểm tra họng. Lạ thật, con bé đang khóc nhưng nhìn thấy bác sĩ Quân nó lại im lặng, kể cả khi bác sĩ bóp nhẹ mồm, dùng chiếc que bằng thiếc đè lưỡi con bé xuống để xem họng, nó cũng không gào lên. Tôi ngạc nhiên buột miệng:

    - Ơ, cái con bé này từ tối đến giờ cứ khóc mãi, bây giờ bác sĩ khám lại tự nhiên im bặt!

    Bác sĩ Quân rút que khám ra cười cười:

    - Có lẽ nó thích tôi đấy… Họng hơi đỏ. Chị vén áo con lên để tôi kiểm tra phổi.

    Tôi lập tức nghe theo, vội vén áo con gái lên. Con bé ngồi im cho bác sĩ khám, bác sĩ Quân đưa ống nghe lên nghe quanh vị trí tim trước ngực, sau đó chuyển ống nghe ra sau lưng nghe toàn bộ phổi. Bác sĩ Quân khẽ nhăn trán.

    - Con gái chị viêm phổi cấp, để qua hai đêm một ngày nhưng cũng không nặng lắm đâu. Tuy nhiên phải nhập viện để điều trị. Tôi sẽ giúp chị làm thủ tục nhập viện, đến giờ hành chính sẽ đưa chị phiếu đi chụp X-quang và thử máu cho con.

    Mặt tôi cắt không ra giọt máu, lần đầu tiên con gái ốm lại đã viêm phổi phải nằm viện, liệu tôi có phải là người mẹ tồi không biết chăm con? Con gái đã nín khóc, nó mệt và ngủ lả đi trên tay mẹ. Bác sĩ Quân hỏi thẻ bảo hiểm, giấy khai sinh phô tô của con bé rồi cầm theo sổ y bạ bảo tôi đi cùng ra làm thủ tục nhập viện. Trước khi đi ra cửa, tôi có loáng thoáng nghe được tiếng cô bác sĩ trẻ nói với theo:

    - Chẳng phải việc làm thủ tục nhập viện của bộ phận khác sao? Anh Quân sao lại…

    Bác sĩ Quân đưa tay đóng cửa phòng, nói vừa đủ nghe.

    - Đã nói cô ấy là người quen của tôi rồi!

    Mở đầu << >> Chương 2.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/14
  15. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.151
    Được thích:
    3.043
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    Em phát hiện lỗi nhá: "sẽ không có chuyện bá sĩ" -> "Bác sĩ". :)
     
    Giản Đơn, Tiểu TinhMưa Mùa Hạ thích bài này.
  16. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Úi, đọc toét mắt soát đi soát lại mà vẫn sót, cảm ơn em nhiều!
     
  17. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.151
    Được thích:
    3.043
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    Không có gì ạ. :)
     
    Giản Đơn, Tiểu TinhMưa Mùa Hạ thích bài này.
  18. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Híc, kinh nghiệm sống cá nhân của mình mới chỉ dừng lại ở mục "Kết hôn" thôi, hiện tại chưa đi tiếp vòng nữa.
    Đây là suy nghĩ của nhân vật Linh thôi à!
    Anh chồng trong phiên bản này 90% tớ cóp từ anh chồng thật của tớ còn nữ chính và nam chính 2 thì hư cấu lên thôi à.
     
  19. tennycin

    tennycin Homo sapiens Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.831
    Được thích:
    5.650
    Đã thích:
    6.750
    GSP:
    Ap
    È, dù gì thì tác giả cũng đừng đi tiếp vòng thứ ba nhé. Mình chỉ thích dừng lại ở vòng "Kết hôn" thôi. Còn nhân vật thì vô tư đặng để mình còn học hỏi kinh nghiệm áp dụng cuộc sống nữa chứ... Hì :x
     
  20. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.046
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Nếu chẳng may mà dừng lại ở "ly hôn" thì tác giả tình nguyện độc thân đến cuối đời cho nhàn thân, rảnh nợ. Hú hú... Đùa thôi! Ai mong thế đâu.
    Chờ tí tớ đăng chương mới, vừa viết vừa up nên mong mọi người tìm giúp lỗi nha!
     

Chia sẻ trang này