Thơ Ký ức

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi CafeBon, 11/10/20.

  1. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    891
    Được thích:
    919
    Đã thích:
    514
    GSP:
    Ap
    Ký ức
    Ký ức em gom lại thành trang thơ
    Vần điệu êm tai nhưng hoá ra lại đắng
    Có đêm buồn giọt nước mắt rất mặn
    Có bàn tay khao khát chút hơi tàn.

    Em gom ký ức, thức tràn những ngổn ngang
    Hoá ra em, mười năm đau vẫn khóc.
    Nhớ hay quên?
    em không thể đếm đong bao nhiêu lần thương nhớ
    Bao nhiêu lần trách hỏi những vu vơ.

    Anh đến, rồi đi.
    Chuyện chia ly
    Mười bảy em chưa từng biết khổ đau như thế,
    Em đã trách
    người không giữ trọn đôi câu hứa
    Em đã buồn
    người hững hờ quay bước ra đi.

    Rồi người tàn nhẫn khi nhẹ lau bờ mi
    Tựa vào vai em, bình yên hay bão tố?
    Em học cách quên,
    học cách đi
    học cách bỏ qua từng than thở
    Nhưng vẫn mãi không thành...

    Đêm.
    Giấc mơ chòng chành
    Em vươn đôi tay mong ngày níu giữ
    Nhưng tất cả đã là quá khứ
    Thứ không thể mang theo trên suốt cuộc đời.

    Hơi thở anh không còn nhẹ bên môi
    Bàn tay anh không còn vương trên tóc
    Bài hát anh không dành cho em nữa
    Chỉ còn em thương xót chính tim mình

    Thời gian ơi, thức đếm những bình minh
    Đếm giúp em con tim này khao khát
    Gom hết những ký ức cũ nát
    Vò nhàu tim đau đem đốt nắm tro tàn.

    P/s: Khi viết về những thứ mang tính cảm xúc, câu chữ không còn được sắp xếp theo đúng trật tự của nó. Lúc là quá khứ. Lúc lại là thực tại. Lúc là niềm vui. Thoáng chốc đã nỗi buồn. Ký ức luôn thế, là những mảng nhớ và quên chồng lấn lên nhau. Thế nên viết ra, không phải để đọc và hiểu, chỉ để lưu lại chút “tro tàn”.
    Bên ngoài kia là mưa gió, là bão bùng, rối rắm. Nhưng bên trong lòng là gì thì không xác định được.
     
  2. Sunflower HMT

    Sunflower HMT Gà cận

    Bài viết:
    814
    Được thích:
    861
    Đã thích:
    835
    GSP:
    Ap
    Buồn quá!
     
    CafeBon thích bài này.

Chia sẻ trang này