Khói thuốc trên phím dương cầm máu - Cập nhật - Nhocmuavn

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Nhocmuavn, 13/8/15.

  1. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Khói thuốc trên phím dương cầm máu
    Tác giả: Nhocmuavn
    Thể loại: Lãng mạn.

    [​IMG]

    Giới thiệu:
    Vì sao chúng ta lại sinh ra trong đời? Sự tồn tại bắt đầu khi mỗi người cất tiếng khóc chào đời nhưng sự sống chỉ hiển hiện nếu người ấy tìm được lý tưởng để mà kiên trì, để mà phấn đấu.
    Vài đêm triền miên, một lần yêu đương cũng đủ để tạo nên sinh mệnh nhưng tình mẫu tử thiêng liêng liệu có đơn giản như thế?

    Sinh con khó, nuôi còn càng khó, dưỡng dục càng khó hơn.
    Trong câu chuyện của tôi có một sinh linh bé bỏng nhẽ ra không nên sinh ra trong cõi đời lắm nhiễu nhương này.

    Hai mươi năm, hai mươi năm sinh linh ấy chẳng biết mình tồn tại vì lẽ gì, không tương lai, không hoài bão, không xúc cảm. Cô ấy tên Diễm! Diễm trong diễm kiều và liệu tên có như mệnh đời?

    Diễm đã gặp người ấy - hoài bão của đời mình - chàng nhạc sĩ nghèo ôm mộng cầm ca cao đẹp không chấp nhận bán lý tưởng đổi hư vinh. Đêm đêm, nơi gác trọ bé nhỏ, chàng lướt tay trên phím ngà, cất tiếng hát say nồng quyện theo làn khói thuốc trên môi Diễm. Chừng ấy thôi đã đủ một kiếp người...

    Chàng công thành danh toại, khói thuốc năm cũ có còn vờn quanh phím dương cầm xưa?
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/10/15
    Mưa Mùa Hạ, Linh CaCa, Đan5 người khác thích bài này.
  2. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Chương 01:
    [​IMG]

    (Ảnh: Internet)
    Mưa tháng sáu lâm thâm, con nhỏ Hai Rớt ngồi bó gối trên cái chõng tre đã ọp ẹp, ánh mắt nhìn xa xăm, ngó mông lung vào đồng nước mênh mông vây quanh căn chòi vịt nhỏ xíu xiu, được dựng tạm trên mé sông vắng. Nhỏ mượn tiếng ếch, nhái, ễnh ương làm âm lục huyền, âm nhị(1),…

    “Đêm đêm tiếng nhạc lời ca dệt gấm thêu hoa
    Giữa chợ đời man trá
    Thế cuộc đổi thay, lòng người điên đảo
    Mỏi gót phong trần bởi nặng nợ cầm ca
    Đó rồi đêm đêm
    Trút cạn máu tim cho nhân thế vơi sầu
    Dưới ánh đèn đêm thương vay khóc mướn
    Khi màn nhung khép lại rồi, môi cũng nhạt màu son…”(2)

    Tám câu Phụng Hoàng rơi lãng đãng trong đêm mưa gió, nức nở mà ngọt ngào như nỗi lòng Hai Rớt. Chiến cuộc này chẳng biết còn kéo dài bao lâu nữa, nhỏ sợ đời mình chưa lần được khoác áo đào thương đứng trên sân khấu đã vội ra đi giữa bom đạn vô danh. Nghĩ đến sân khấu, mắt nhỏ càng thêm mơ màng say đắm, khóe môi bất giác mỉm cười cùng lúc với tiếng thở dài chua xót. Nhà nghèo, dưới nhỏ còn đến bốn đứa em dại, cơm áo qua ngày đều dựa vào bầy vịt chạy đồng và những việc không tên, ai kêu gì làm nấy của ông ba bà má thì biết lấy gì nuôi mộng cầm ca cao xa vời vợi?

    Nhỏ nhớ lần đầu tiền được tận mắt chứng kiến mấy anh chị đào kép lộng lẫy với quần áo tha thướt, đôi môi đỏ tươi, làn da trắng bóc đứng trên sân khấu cất tiếng hát ướp hương tẩm mật hồn người hồi ba năm trước – lần dì Út may mắn được gả cho cậu Tú trên huyện. Má dẫn nhỏ theo đoàn đưa dâu, sẵn tiện ghé chợ sắm sửa Tết nhứt. Ở quê nhỏ, cứ mỗi độ tháng Chạp, các đoàn hát lại xuôi ghe về, tụ hợp trên bến sông cạnh chợ, dựng rạp. Lần đó, vì mải mê len lỏi ra sau cánh gà để được nhìn gần hơn, hít thở mùi phấn son rõ hơn, dỏng tai nghe từng làn điệu hò - xự - xang – xê – cống tường tận hơn nên nhỏ đã bị lạc. Cũng không hiểu do nơi đâu, thay vì lo sợ, hốt hoảng, khóc lóc như bao nhiêu đứa trẻ khác, nhỏ dẫu chưa tìm thấy má vẫn cười toe toét, gật đầu ngay tức khắc khi được chị đào xinh đẹp vừa đóng vai người vợ hiền chịu nhiều bất hạnh lúc nãy xoa đầu, an ủi mà rằng: “Lỡ không tìm thấy má thiệt thì đi theo chị hát cải lương, cưng chịu hôn?”

    Nhưng cuối cùng, nhỏ phải đành bịn rịn chia tay chị đào tốt bụng kia, buồn bã xuống ghe cùng má. Từ sau đó, cứ mỗi lần nghe ca vọng cổ là nhỏ lại ngẩn ngơ tựa hồ bị thôi miên, toàn thân ngả nghiêng theo từng làn điệu, theo từng phách nhịp lên xuống ngân nga. Giấc mơ được đánh mắt, tô son, đứng giữa bao khán giả, cất tiếng ca ngọt lịm, du dương, khóc cười theo những vai diễn chẳng biết tự khi nào đã ám vào đời cô nhỏ chơn chất quanh năm chân lắm tay bùn, một chữ bẻ đôi lận lưng cũng không có. Nhỏ ghi nhớ và học lỏm rất tài. Khi bóng chiều buông, đàn ông trong xóm mé sông này thường thích tụ tập, vừa nhâm nhi ly rượu đế con cá khô vừa cao hứng mấy câu vọng cổ sau một ngày lao động cực lực; họ ca gì, phách nhịp ra sao, nhỏ chỉ cần nghe qua đôi ba lần là thuộc làu làu, thậm chí còn ca hay hơn bởi giọng nhỏ trong vắt, cao vút cộng thêm cảm xúc luôn thắm đượm, đong đầy.

    Ba má không thích nghiệp xướng ca vô loài nên nhỏ chỉ có thể mặc sức thả hồn vào câu ca mỗi khi lùa vịt ra đồng. Những lúc ấy, bầy vịt trở thành những khán giả trung thành nhất, để mặc cho nhỏ sắm vai cô đào buồn thương u uẩn, chịu nhiều bất hạnh mà vẫn rực sáng niềm tin yêu đời yêu người. Nước mắt đã lã chả rơi hàng trăm lần, ướt đẫm từng câu chữ, làn điệu và nụ cười hồn hậu, thuần khiết cũng thắm đượm trên môi ngần ấy lần, tự nhiên như thể nhỏ đang kể lại câu chuyện đời mình. Thắm thoắt, ba năm đã trôi qua…

    Nhỏ tặc lưỡi, đưa ánh mắt không cam đành nhìn lên bầu trời đêm lất phất mưa rồi khom lưng đứng dậy, lần dò theo ánh trăng già vào nhà trong. Mang danh nhà nhưng đó cũng chỉ là bốn bức vách phên nứa xiêu vẹo cùng mái lá dừa nước che gió chắn mưa cho tám con người nương nấu bên trong diện tích chưa đầy ba mươi mét vuông. Đất chẳng thiếu nhưng bạc tiền còn chưa đủ miếng ăn, nhà rộng để mà làm gì? Nhỏ lừng khừng chạm bàn tay xương xẩu, thô ráp vào cánh cửa cật tre đan vội đang run rẩy trước gió đêm thổi thốc từ dưới sông lên rồi chép miệng thở dài. Ước mơ được đứng trên sân khấu rực rỡ ánh đèn càng thêm bỏng cháy hơn bao giờ hết bởi biết đâu chừng ba má và lũ em sẽ có được nét mặt rạng ngời, ăn bận sang trọng là lượt như mấy anh chị đào kép. Từ hồi ký ức bắt đầu lưu lại cho đến tận hôm nay, nhỏ vốn dĩ chưa từng nhìn thấy ba má mặc manh quần tấm áo lành lặn nào, thậm chí một chiếc áo rách sáng màu cũng không, quẩn quanh chỉ nâu và đen, vá chằng vá đụp đến khi mục rã mới thôi. Chị em nhỏ thì ít mảnh vá hơn đôi phần.

    Bất giác, khóe mắt nhỏ ướt nhòe, từng dòng ấm nóng lăn tròn trên đôi gò má. Hít mũi mấy hơi, nhỏ đưa tay quệt nước mắt rồi mím môi đẩy cửa. Nhưng khi tay còn chưa kịp chạm đến thì một tràng ho khan bỗng vang vọng trong đêm thanh vắng, tiếng má nhỏ rầu rầu cất lên theo sau:
    - Ông đừng có lo quá mà sanh bệnh thì khổ! Bên nhà anh Năm có ăn có mặc hơn nhà mình, người ta cũng nhân hậu lắm đa, chắc không tới nỗi bạc đãi con Hai đâu.

    Cái giọng ồm ồm còn lại từ những trận ho xé lồng ngực miết mấy năm qua của ba nhỏ chừng như thêm khản đục chua xót:
    - Bà nói tui đừng lo, vậy sao bà còn thở dài cả buổi?

    Nói xong, ông trở mình, quay mặt sang hướng vợ. Dưới ánh trăng già cỗi mờ mờ đang len lỏi qua tấm vách nứa đan thưa, ông thấy mắt bà hơi đỏ, tay gác lên trán nghĩ ngợi xa xôi. Ông sinh ra trong cảnh cơ cực, lớn lên giữa chiến tranh tang tóc, mười mấy tuổi đầu đã cút côi nên tài sản quý giá cuộc đời nhất chính là người vợ và bảy đứa con thơ này. Bà buồn một, ông còn buồn đến mười:
    - Tui thiệt không nên thân, mấy chục tuổi đầu rồi mà chạy gạo ba nữa no đủ cho vợ con cũng chưa đặng.

    Tiếng thở dài đánh sượt muốn bật ra nhưng chợt nghẹn lại trong cổ họng, má nhỏ vỗ vỗ lên vai chồng rồi cau mày ý chừng quở trách:
    - Cái ông này… toàn nghĩ chuyện tầm xàm không đâu hà! Tui sợ khổ thì đâu có ưng ông mà tui thấy nhà mình đâu có khổ, xấp nhỏ đứa nào cũng lành lặn khỏe mạnh, tui với ông ấm êm.Vầy là phúc phần lắm rồi. Ông nhìn nhà anh Bảy cuối xóm coi, vợ chồng đánh chửi nhau miết; rồi nhà Tư Còn thì khoai cũng không có mà ăn; nhà cô Ba Huệ thì mẹ góa con côi.

    Bà là vậy! Mười lăm năm làm vợ ông dù thiếu thốn trăm bề, quần quật không phút thảnh thơi nhưng chưa bao giờ than van lấy nửa lời, nụ cười biết bằng lòng luôn thắm trên môi, ánh mắt an phận thủ thường lúc nào cũng ấm ấp, hướng về chồng con. Vì thế trước những lời động viên của bà, ông chỉ biết cười. Đôi mắt in hằn dấu vết nắng mưa dãi dầu chong chong ngước nhìn vào mái lá đen kịt, ông trăn trở:
    - Dù gì thì con Hai nó cũng còn nhỏ quá. Gả nó đi, tui thiệt không đành…

    - Biết vậy! Nhưng…

    Bà chần chừ, nửa muốn nói tiếp nửa muốn thôi. Qua tấm vách mỏng, nhỏ lại nghe tiếng thở dài não nề của má:
    - Không gả nó đi, tui sợ mình mất con luôn đó ông ơi. Nhà anh Năm ngay bên kia sông, chớ gánh hát thì rầy đây mai đó…

    Lần nữa, bà để nỗi nghẹn ngào chắn ngang câu nói. Hai Rớt do bà rứt ruột sinh ra thì làm sao bà không hiểu nó nghĩ gì. Gả con đi, sướng khổ gì cũng gần nhà. Còn nghiệp hát xướng bạc bẽo, chắc gì con đã nhớ đường mà về? Cha bà cũng là một kép hát, quanh năm lang bạc hết huyện này qua tỉnh khác, lâu lắc lâu lơ mới ghé qua nhà được dăm bữa nửa tháng. Từ năm bà lên sáu, con út vừa thôi nôi thì ông đi luôn, không về nữa. Má bà một nách ba con, ngày bươn bả cơm gạo, đêm về rưng rức khóc thầm được mươi năm rồi kiệt sức, ra đi trong hiu quạnh. Số phận ác nhân đâu dừng ở đó, đứa em trai kế bà cũng mê mẩn cải lương y hệt ba bà. Tệ hại hơn là nó mang cả mấy mảnh ruộng hương hỏa đi cầm cố, lấy tiền theo gánh hát. Gần hai mươi năm đã qua, nó sống chết ra sao không một tin tức.

    Nỗi lo của bà cũng là nỗi lo của ông. Mỗi lúc bắt gặp con Hai say mê nhập vai khóc cười giữa bầy vịt là ông giận đến run người, lớn tiếng la mắng không tiếc lời, thậm chí đòn roi nhưng giận bao nhiêu thì thương bấy nhiêu. Đánh con một roi, lòng ông tím bầm chục vết. Ông thở hắt ra, nghiến răng nói:
    - Ngày mốt bên nhà anh Năm qua dạm ngõ, để tui bàn với ảnh cho hai đứa nó cưới sớm.

    Bên ngoài cánh cửa sơ sài, nhỏ trợn mắt to hốt hoảng, hai tay bụm chặt miệng không cho tiếng khóc nghẹn ngào phát ra. Ngồi bệt xuống hè nhà nhão nhoét bùn đất, lòng nhỏ rối như tơ vò. Cãi lời ba má thì ăn gan hùm nhỏ cũng không dám nhưng giấc mơ đào thương thì biết phải làm sao đây? Tiếng song lang gõ phách nhịp nhàng cùng làn điệu vọng cổ ngọt lịm, chất chứa bao buồn vui chợt vang vọng trong tim nhỏ dẫu vành môi vẫn đang cắn chặt. Bỗng dưng bao nỗi sợ đều biến mất, nhỏ thấy mình đứng trên sân khấu cao, trên người khoác chiếc áo dài màu xanh da trời và cất cao tiếng hát…

    Đêm đã về khuya, nhỏ lấy tay áo chùi nước mắt, rón rén mở cửa vô nhà. Ngang qua chỗ ba má nằm, nhỏ không cách nào kìm được nước mắt. Từ sâu trong tâm tư, những lời thì thầm đau đớn từ đâu vọng đến – ba má đừng buồn con nghe ba má, con muốn được hát cải lương lắm ba má ơi. Nhỏ đi chầm chậm, nhìn kỹ từng đứa em một, nước mắt vẫn không ngừng lã chã rơi.Gió thổi thốc vào liên hồi, lạnh buốt, mấy đứa em co ro ôm lấy nhau. Phía đầu kia chiếc phản dài, ba nhỏ khùng khục ho trong giấc ngủ mệt mỏi.
    Một đêm trắng trôi qua! Sáng tinh mơ, nhỏ cặm cụi nấu khoai sáng cho cả nhà trước khi lùa vịt ra đồng. Hôm nay, nhỏ không ngân nga mấy câu vọng cổ giống mọi ngày mà cần mẫn lội ruộng đặt nơm cá. Chiều, nhỏ lùa vịt về sớm, dẫn đám em đi hái bông so đũa về nấu canh chua. Sáu đứa trẻ vô tư cười giòn tan, còn nhỏ thì cười như mếu.

    Đó là buổi chiều ấm cúng cuối cùng của nhỏ Hai Rớt chơn chất như lúa với khoai.

    * * *
    Cuộc sống sau cánh gà không hào nhoáng, dễ dàng như Hai Rớt vẫn tưởng tượng. Chuỗi đời cay đắng đã bắt đầu từ sau cái ngày nhỏ gạt nước mắt, quá giang ghe hàng xóm xuống chợ huyện với hành lý đem theo là ước mơ sân khấu cháy bỏng và hy vọng vào một ngày mai sẽ khác cho ba má cùng đàn em thơ. Nhỏ có giọng hát ngọt lịm, bộ dáng được mắt lại ngây ngô dễ dạy nên được nhanh chóng được một ông bầu nhận vô làm chân sai vặt trong gánh hát.

    Thời buổi chiến tranh liên miên, cơm gạo còn không đủ ăn thì nói gì đến bỏ tiền mua vé xem cải lương. Vì vậy, gánh hát ruổi rong càng ngày càng xa quê cũ của nhỏ. Xuôi từ Trà Vinh về Năm Căm rồi ngược lên Châu Đốc – Long Xuyên, mỗi nơi ghé lại dăm bữa nữa tháng, có đêm bán được vài chục vé, có đêm vắng tanh. Nhỏ uống nước lã cho qua cơn đói đã không còn là chuyện lần một lần hai nữa. Một mình làm hết mọi công việc, giặt giũ, cơm nước, đóng vai lặt vặt như xác chết, con hầu, khỉ, voi,… Khổ cực là vậy nhưng chỉ cần ngước mắt nhìn lên sân khấu thì bao nhiêu mệt mỏi, lo lắng trong lòng nhỏ đều tan biến.

    Ghe chở gánh hát trôi nổi theo từng con nước lớn nước ròng, tiếng ca của nhỏ cũng lênh đênh tựa cánh bèo trôi. Chớp mắt đã hai mùa xuân qua đi, nhỏ vẫn chưa được đàng hoàng bước lên sân khấu dù ông bầu luôn miệng hứa hẹn. Nỗi nhớ nhà cũng chất chồng thêm nhưng nhỏ thiệt không biết đường về nữa rồi bởi trong ký ức đứa trẻ suốt mười bốn năm chỉ quẩn quanh xóm nhỏ đâu còn gì ngoài cái tên “Gò Quao”. Mà Gò Quao thì xa lắm, rộng lắm thay! Và nỗi nhớ nhà dần nguôi khi ông bầu thường xuyên gọi nhỏ ra ngoài, lúc giữa đêm để tập ca, tập diễn xuất.

    Ước mơ đào thương chưa thấy đâu thì bụng nhỏ ngày một lớn hơn. Một ngày, ông bầu cho đưa mấy chục bạc, kêu nhỏ xuống chợ khám bệnh, sẵn tiện lựa vải về may áo dài diễn. Nhỏ răm rắp nghe theo, vừa đi vừa cười tít mắt, cảnh tượng cô The mặc chiếc áo dài xanh, tóc xõa dài, nghẹn ngào nức nở trong vở “Nửa đời hương phấn” chiếm trọn suy nghĩ. Nhưng khi nhỏ trở về bến sông, chiếc ghe chở gánh hát đã không còn neo ở chỗ cũ. Mấy gói thuốc với mảnh vải xanh da trời trên tay nhỏ run lên cầm cập, hai chân luýnh quýnh men theo bờ, gặp ai cũng hỏi về gánh hát như điên như dại.

    Bà mẹ trẻ chưa tròn mười bảy tuổi tay ôm đứa con khát sữa khóc ngằn ngặt suốt đêm ngày thang lang khắp nơi và ngoài vốn tự có ra, nhỏ chẳng còn gì để bán…

    (1)Âm lục huyền, âm nhị: Các loại nhạc cụ trong cải lương, vọng cổ.
    (2)Trích từ bản vọng cổ “Kiếp cầm ca” của cố soạn giả Viễn Châu.
    Hết chương 1.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/8/15
  3. Kẹo Lạc

    Kẹo Lạc Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    225
    Được thích:
    294
    Đã thích:
    156
    GSP:
    Ap
    Đọc chán quá. Cậu đăng thêm đi xem thế nào.
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  4. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Đọc chán lắm à? Vậy mình sẽ cố chau chuốt phần sau kĩ hơn nữa. ^^
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/8/15
  5. Kẹo Lạc

    Kẹo Lạc Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    225
    Được thích:
    294
    Đã thích:
    156
    GSP:
    Ap
    Không hay lắm. Cố lên. Đừng bỏ cuộc. :):):).
     
  6. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Chắc chắn rồi. ^^
    Cám ơn bạn nhiều, đã chia sẻ thẳng thắn. :tho26:
     
  7. Kẹo Lạc

    Kẹo Lạc Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    225
    Được thích:
    294
    Đã thích:
    156
    GSP:
    Ap
    Vừa bị Ktmb mắng một trận. Cậu viết gửi gắm suy tư của mình thì chả sao, cứ thoải mái mà viết. Đừng mong vừa thuần việt vừa viết cho mình lại có nhiều người đọc. Loãng hết cảm xúc lâng lâng bay bổng.
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  8. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Thực ra là tác phẩm đầu tay của mình, nên những nhận xét thẳng thắn của cậu giúp mình rất nhiều. Cậu kệ Ktmb. :D:D
     
    KtmbKẹo Lạc thích bài này.
  9. Vi An Sakura

    Vi An Sakura Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    277
    Được thích:
    387
    Đã thích:
    428
    GSP:
    Ap
    :tho6:*ngóc đầu lên* Đa số thiên về kể và tả, chưa có gì hấp dẫn lắm, nếu không đủ kiên nhẫn là sẽ... nản (:|. Tuy nhiên có vẻ nó là thuần Việt và hình như (theo em đoán) truyện sẽ là bi kịch, hóng tiếp ạ :P. Có chương mới chị tag em vô đọc thử nhé chị :-c.
    Mà sao em chẳng thấy ảnh được vậy chị? Bìa chương bìa truyện chẳng hiện gì hết, chữ ký của các mem cũng không thấy luôn?
     
  10. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Mới chương 1 mà sao thấy hết được em. Kiên nhẫn xí đi. :D
    Chữ kí với ảnh chị vẫn thấy bình thường nhé, có lẽ do mạng bên em bị chậm đó.
     
    Vi An Sakura thích bài này.
  11. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Giọng văn một vài chương đầu sẽ hơi hướng hoài cổ một tẹo, nên như em nói là thiên về kể và tả, nhiều từ phương ngữ, sợ mọi người sẽ không thích và đúng thế thật. :( Nhưng vì là chương 1 nên chị muốn khái quát hoàn cảnh hơn nên sẽ ít thoại và nhiều về tả. :3
    Chương sau chị sẽ tag em. Cám ơn em đã đọc, hi vọng em góp ý nhiều hơn để chị hoàn thiện. :D
     
  12. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.952
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Văn án không hấp dẫn nhưng chị thấy đọng cảm xúc. Sở dĩ nói không hấp dẫn là em gợi mở một motif truyện khá quen, giá em nói được cái lạ, cái đặc biệt của truyện thì tốt vì văn án vốn được xem là "lời chào hàng" của truyện mà.
    Giọng văn của em rất hay, lại mượt mà, cái chính là không thấy điểm nhấn vì toàn kể là kể. Chị chưa đọc truyện nào về đề tài đào thương và bối cảnh cũ thế này, nên cảm thấy tò mò và đọc tiếp. Nhưng em xem lại cách viết một chút. Chẳng hạn chi tiết bỏ nhà đi và bụng Nhỏ lớn dần ấy, là hai chi tiết cao trào của chương mà em viết nó cứ trôi tuồn tuột, không đọng lại cảm xúc. Em nên viết hai chi tiết này thành những đoạn đặc tả, nhấn mạnh tâm lý nhân vật một chút.
    Nói thế nào nhỉ: Chị thích truyện nhưng không ưng giọng kể của em dù giọng rất hay và mượt.
    Tuy nhiên mới chương đầu, và (có lẽ) là truyện đầu tiên em viết đúng không? Đợi xem có thay đổi gì không ở những chương sau em nhé.
    Chị nhảy vào cmt mặc dù đã đọc từ chiều vì thấy có bạn nói chán quá, sợ em nản. ^^. Ráng lên nha.
    => Phương ngữ hả?
    => Câu này chị thấy em xem lại diễn đạt tí
    => Phiên nứa hay phênh nứa?
    => Phương ngữ hả?
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  13. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Giọng kể mượt và hay nhưng không có hồn đúng không chị ơi? Cái này em sẽ có điều chỉnh ở những chương sau ạ. :D
    Dạ là truyện đầu tay thật nhưng em sẽ không bỏ cuộc đâu ạ. :D Em cám ơn chị nha.

    Chơn chất - một cách nói khác của chân chất, và là phương ngữ chị ạ. :D
    Dạ chị.
    Phên nứa ạ. :)) Em sai chính tả, để em sửa lại luôn ạ.
    Nhơn hậu, cũng là dạng nói của nhân hậu. Nhưng giờ em thấy đọc nhân hậu xuôi hơn, để em sửa lại luôn ạ
     
  14. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.952
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Chị chỉ trích những từ chị cho là phương ngữ nhưng tra từ điển mạng mà không thấy thôi. ^^. Chớ đọc thì cũng đoán được.
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  15. Vi An Sakura

    Vi An Sakura Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    277
    Được thích:
    387
    Đã thích:
    428
    GSP:
    Ap
    Cơ mà cái tên ấn tượng lắm đó chị, ban đầu em bay vô vì em tưởng là trinh thám máu me gì ấy:v.
     
    Guto_jichi001Nhocmuavn thích bài này.
  16. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Không có trinh thám đâu em nhé :)), sẽ là những dòng văn lai láng, đưa em về hồi ức xưa xưa xưa lắm luôn. :))
    Cái tên hay là tốt rồi. :P
     
  17. Vi An Sakura

    Vi An Sakura Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    277
    Được thích:
    387
    Đã thích:
    428
    GSP:
    Ap
    Chị làm cái tít đi câu view được lắm luôn. À mà không nói nhảm nữa. Em vẫn không thấy cái bìa.
     
  18. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Chương 2:

    Trên chiếc giường ọp ẹp, bốc mùi tanh hôi đặt cuối căn phòng trọ tạm bợ, tường gạch chưa trát vữa, sàn xi-măng gập gềnh nhớp nháp, Hai Rớt nằm ngửa, tay ôm ngực, há miệng thở dốc. Sau gần bốn mươi năm làm kiếp đàn bà bán vốn tự có, Hai Rớt giờ chẳng còn lại gì ngoài khối u ác tính đang đè lên ngực, ngày qua ngày rút rỉa từng hơi thở tồn tại. Cả thân người giống hệt bộ xương khô phủ thêm lớp da nhăn nhúm, nhàu nát, xanh xanh tím tím bên ngoài. Gương mặt gầy tọp chỉ còn trơ hai hốc mắt trũng sâu và khung xương hàm nhô ra càng xấu xí dưới cái đầu lơ xơ vài mớ tóc bạc bết dính vào nhau.

    Hai Rớt ho khan một tràn dài, đớn đau cấu cào mười ngón tay khòng khoèo xuống chiếu. Nước mắt từ đâu chảy ra như suối, cơn ho càng dữ dội hơn. Mấy vết thương hở trên ngực lại được dịp vỡ tung, dịch pha máu thấm ướt cả mảng áo to, bốc mùi nồng nặc. Nửa năm trước, bác sĩ nói Hai Rớt bị ung thư vú, không chữa trị sẽ chết. Ai mà không sợ chết nhưng cả đời bán thân nuôi miệng còn chưa đủ ăn thì lấy cái gì mà trả viện phí? Vậy là Hai Rớt về nhà, nằm chờ cái chết tới đón. Nhanh hoặc chậm…

    Có tiếng cửa mở cọt kẹt, tiếng chân người, tiếng bật đèn, mùi thuốc lá nồng nặc, Hai Rớt biết con Diễm về. Từ hồi bệnh tình Hai Rớt trở nặng, mấy cái u nhọt trên ngực bắt đầu sưng to, chảy máu mủ hôi tanh, mắt cũng mờ dần rồi nằm một chỗ cho đến giờ, Vui – con gái Hai Rớt cũng là mẹ Diễm – đã ra ngoài thuê phòng khác, ở cùng bạn trai mới. Chỉ còn Diễm thương chút tình bà cháu mà ở lại, mua miếng cháo viên thuốc giảm đau cho Hai Rớt.

    - Đau lắm hả? Tui lấy cho ngoại miếng nước nghen?

    Cái giọng khàn khàn, lúc nào cũng chán đời của con Diễm cất lên. Nó nhăn mặt nhìn đến chỗ giường rồi đưa tay túm cái túi đựng bông gòn, thuốc đỏ treo trên tường, bước nhanh.

    Khó khăn lắc đầu, Hai Rớt đưa mắt nhìn hình ảnh mờ mờ đang đi gần về phía mình. Cổ họng có khối u chèn ngang nên mỗi lần nói chuyện là mỗi lần Hai Rớt đớn đau như lúc rặn đẻ con Vui vậy. Nhưng lúc này, Hai Rớt không còn cảm thấy sợ đau nữa, giọng thều thào, ngắt quãng:

    - Đừng lau vết thương cho ngoại chi, ngoại sắp chết rồi…

    Nước mắt đầm đìa trên gương mặt ngập tràn nét yêu thương, Hai Rớt cố hết sức, run rẩy cầm tay Diễm. Đây có lẽ lần đầu tiên hai bà cháu có cử chỉ tình cảm đến vậy. Vui có Diễm lúc mười lăm tuổi, xong quẳng đó cho Hai Rớt muốn nuôi sao thì nuôi. Hai mươi hai năm qua, họ giống ba người đàn bà làm nghề “bán trôn nuôi miệng” sống cùng nhau dưới một mái nhà hơn là ba thế hệ trong một gia đình. Từ lúc oe oe khóc chào đời cho đến năm mười hai tuổi, Hai Rớt không để Diễm đói ăn thiếu mặc nhưng cũng chẳng mấy khi quan tâm vì chính Hai Rớt còn không hiểu thế nào là quan tâm. Sau tuổi mười hai, Diễm cũng bắt đầu lấy đêm làm ngày, mỗi người một cuộc đời, một địa bàn hành nghề riêng.

    Diễm trợn mắt nhìn xuống bàn tay xương xẩu đang đặt trên tay nó. Luồn khí nóng rần rần chạy khắp cơ thể, khiến tay nó run run theo:

    - Chết cái gì mà chết? Tui để dành được hơn triệu rồi, mai tui đưa ngoại đi bệnh viện.

    Vừa nói, Diễm vừa lòn tay vào áo ngực, lấy ra mớ tiền cuộn tròn còn nóng hôi hổi, đưa đến gần sát mắt Hai Rớt. Những tờ tiền có mùi mồ hôi và tinh trùng của bao gã đàn ông.

    Rất muốn thở dài chua xót, tuy nhiên Hai Rớt không còn đủ sức. Diễm không được xinh đẹp như Vui hay tròn trịa như Hai Rớt nên kiếm được đồng tiền không phải dễ, nhất là trong thời buổi gái nhiều hơn khách này. Nụ cười trên đôi môi tàn tạ của Hai Rớt bỗng sáng lạn như ánh bình minh nhưng lòng lại đau như cắt, đau hơn cả cơn đau đến từ cổ họng:

    - Để dành phòng thân đi, đừng để mẹ mày biết. Nó biết thì kiểu gì cũng nạo cho bằng sạch.

    Cả ngày hôm nay, Hai Rớt đã chiến đấu cực lực với những cơn buồn ngủ đeo đẳng, chỉ vì muốn chờ Diễm về. Xiết chặt bàn tay Diễm hơn, Hai Rớt nói bằng hơi thở dốc, vừa khổ đau ân hận vừa vai nài cầu khẩn:

    - Đừng trách mẹ con nghen con. Tại ngoại không dạy được nó…

    Dứt lời, Hai Rớt trợn ngược mắt, đôi tròng mắt trắng dã giãn to hết cỡ. Miệng há rộng, phát ra những tiếng nấc khó nhọc. Toàn thân co giật liên hồi. Diễm hốt hoảng ôm chầm lấy bà ngoại, gào thét gì đó chẳng thành chữ. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện lên nét mặt nó. Những đòn roi, những câu chửi từ mẹ nó đột ngột ùa về rồi tan biến. Nó cuống cuồng xốc bà ngồi lên, choàng tay qua lưng và chân bà.

    Nhưng Hai Rớt đã giữ tay Diễm lại. Cười thật tươi và dịu dàng nói bằng chữ một:

    - Ngoại… muốn… hút… điếu… thuốc…

    Năm đó, sinh con Vui xong, Hai Rớt vừa chạy bom đạn vừa đói nên không kiêng cữ được. Vì vậy, mới gần ba mươi tuổi đã chịu lạnh không nổi, cứ mặt trời xuống núi là người bắt đầu run cầm cập. Nghe mấy chị em làm chung chỉ vẽ, Hai Rớt tập tành hút thuốc, cũng nhờ vậy mà đủ sức tiếp mấy lượt khách một đêm. Rồi như thành tập tính, mỗi lần vui buồn, nhớ nhà, nhớ quê Hai Rớt đều châm điếu thuốc.

    Diễm ngập ngừng rồi gật đầu. Nó gắn điếu Hero lên đôi môi thâm tím, bật lửa, kéo một hơi dài, nhả khói trắng đục, trước khi gắn sang môi Hai Rớt. Hai Rớt yếu ớt hít vào, đốm đỏ trên đầu thuốc không lóe sáng, làn khói yếu ớt vừa kịp nhả ra khi đôi tay từ từ buông thõng. Không biết làn khói ấy có đủ sức đưa Hai Rớt về đến Gò Quao, tìm gặp ông ba bà má với đám em nhỏ?

    Người đi! Nét mặt bình thản. Người ở lại! Căn phòng trọ ngập ngụa khói thuốc. Diễm ngồi đó, trên mép giường lạnh ngắt, ngực áo lấm tấm những vệt máu dây từ Hai Rớt. Rít thuốc không ngừng. Một! Hai! Ba! Ba điếu thuốc nữa đã cháy, đã tàn. Đỡ Hai Rớt nằm lại ngay ngắn trên giường xong, Diễm rút điện thoại gọi đi. Giọng nó không có gì khác lạ: “Ngoại chết rồi, bà có về không?”

    Đêm chưa qua hết, đêm đã tàn!

    *********

    Hai Rớt nằm lại căn nhà chẳng là của mình nhưng cũng sống tạm hết gần một phần ba đời người, thêm đêm cuối. Khu trọ xập xệ, nằm xa cách với khu dân cư này vốn do người ta lấn chiếm mé rạch Giồng Ông Tố mà cất nên, có tên gọi mĩ miều là “xóm đĩ”. Tròm trèm hai mươi căn - mười tám căn có khách thuê trọ làm nghề “bán trôn nuôi miệng” – mấy căn còn lại không xe ôm kiêm bảo kê thì cũng giặt đồ, nấu cơm mướn cho mấy động chứa. Đĩ được chia làm nhiều giai cấp. Trẻ trẻ, còn sắc còn vóc thì làm phục vụ nhà hàng sang trọng. Trung trung, nhỡ nhỡ, ít ít đẹp thì bán cà-phê ôm, bia ôm, cắt tóc ôm. Xấu xấu như Diễm hay già già cỡ Hai Rớt thì không có địa điểm cố định; hè phố, gốc cây, bến tàu, nhà chứa,… nơi đâu cũng có thể là bãi đáp kiếm miếng ăn, miễn có người chịu bảo kê. Vì vậy, ngày nào không ra rả những tràng nói tục chửi thề là mấy chục con người trong xóm trọ ăn không ngon, ngủ không yên. Ồn ào riết hồi thành quen, đến độ công an khu vực mắt nhắm mắt mở coi như “xóm đĩ” không tồn tại nếu vẫn chưa có vụ đánh nhau, đâm chém ầm ĩ nào đó xảy ra.

    Nhưng nhờ “xóm đĩ” bị xa lánh mà Hai Rớt không bị chủ nhà tống cổ khi bệnh hoạn, có thể chết lăn ra bất kỳ lúc nào. Con Diễm làm thủ tục chứng tử cũng dễ dàng hơn. Vì người khác chết thì còn lo tranh giành gia sản, hãm hại, giết người,… chứ đám người như Hai Rớt chết bớt một đỡ ồn ào một. Hơn nữa, cái xóm trọ này chẳng ai sợ ma sợ quỷ, nếu có sợ thì chỉ sợ ma cô còn sống, biết ăn biết xài tiền.

    Đời đĩ bạc, lòng đĩ chưa chắc bạc. Vui không về vuốt mắt cho Hai Rớt lần cuối nhưng có mấy chục chị em, già có trẻ có bỏ kiếm ăn một đêm để trải áo mưa, ngồi chật kín cái hè nhà nhỏ xíu. Tiếng đập muỗi chan chát vang lên, đôi khi nhịp nhàng giống như ban nhạc Tây hay chơi trong các đám tang nhà giàu.

    Đời đĩ kiếm đêm nào xào đêm đó nên dù mỗi người góp một tay, Hai Rớt cũng chỉ có được cái quan tài gỗ tạp, mỏng dính, sơn vàng nhem nhuốc. Mà đẹp, sang hay tồi tàn thì có khác gì nhau đâu? Cuối cùng vẫn lấp đất, cho dế giun làm nhà hoặc cháy thành tro tàn dưới ngọn lửa thiêu xác.

    Đời đĩ vô tâm lắm! Đám ma nhà có học, con cháu khóc nức nở, thương tiếc ngút trời. Còn đây, bên trong quan tài nằm nửa trong nửa ngoài cửa phòng, Hai Rớt mặc cái đầm vải phi bóng đỏ chói mà con Kiều ở cạnh phòng mới mua hôm qua. Môi tô son hồng cánh sen, mắt kẻ xanh tím, mặt trát phấn trắng toát, má hồng rực rỡ. Chân đi đôi guốc cao gót đính đá giả lấp lánh của nhỏ Ánh. Bên ngoài quan tài, mấy chục ả đàn bà đốt thuốc lá lấy khói xông muỗi, ly rượu đế chuyền tay nhau, hột dưa, cóc ổi làm mồi nhậu. Cười cười, nói nói rôm rả.

    Con Ánh búng búng tàn thuốc xuống nền đất, vừa đưa tay đập muỗi dưới chân vừa oang oang nói:

    - Bà Hai coi vậy mà sướng! Đi sớm, còn có con Diễm với cái đám tụi mình làm đẹp cho. Chứ kiểu tụi mình, có khi còn không có chiếu đắp xác nữa kìa.

    Bên kia tấm áo mưa, một ả mắt to, mũi cao, da trắng bóc, chừng hai hai, hai ba tuổi, nốc cạn ly rượu, khà thành tiếng lớn rồi bóc miếng cóc xanh bỏ miệng, nhai rau ráu. Giọng ả chua lét, không biết có phải vì cóc xanh luôn chua:

    - Mẹ, cái miệng bà. Bà ngủm củ tỏi đi rồi tui mua hòm cho, khỏi chiếu.

    Nói xong, ả hất hất mặt về hướng Diễm, đang lui cui đốt giấy tiền vàng âm phủ, phía trước đầu quan tài Hai Rớt nằm:

    - Chắc nó buồn lắm…

    - ĐM mày, tao nói sai hả? – Con Ánh gầm gừ, trừng mắt như sắp đánh nhau tới nơi.

    - Thôi đi mấy má… – Một ả tuổi trung trung khác nạt to rồi tặc lưỡi, chống cằm nhìn lom lom cái quan tài: - Buồn rồi cũng thôi, chớ để bả nằm miết, còn tội bả hơn. Hôm kia, tao đem miếng cháo vịt qua cho bả mà bả có ăn được muỗng nào đâu. Sống mà không ăn không uống được, nằm một chỗ, sống chi đâu.

    Nghe vậy, con Ánh lẫn ả trẻ tuổi cùng mấy chị em khác đều im lặng, nhìn về chỗ Diễm. Nó vẫn cúi đầu, mớ tóc xơ xác nhuộm vàng chóe che hết khuôn mặt nên chẳng ai biết nó đang nghĩ gì. Cái thau nhôm đốt đồ âm phủ đã tàn lửa, chỉ còn lại mấy cọng khói xám xịt nhưng bàn tay gầy trơ xương của nó vẫn liên tục bốc không khí từ túi trống kế bên bỏ vô thau. Nhịp nhàng và vô hồn!

    Ả trung niên khịt mũi, chắc do khói đốt đồ âm phủ bay đến nên mắt ả ướt đỏ:

    - Diễm, qua đây làm ly rượu coi mày.

    - Hả? – Con Diễm ngơ ngác. Tay nó khựng lại, mắt nhìn cái túi đựng đồ âm phủ đã trống không rồi cười khẩy một mình: - Mẹ bà nó, cả trăm ngàn mà có mấy xấp mỏng dính.

    Con Diễm lầm bầm chửi. Đồ âm phủ nhưng mua bằng tiền thật nên nó mong bà ngoại sẽ xài được thật. Mấy tháng cuối đời đã không có bữa no thì chết rồi cũng phải có chút tiền lận lưng, trên đường xuống gặp Diêm Vương còn ghé đâu đó ăn bữa ngon. Vừa nghĩ nó vừa rướn người, chỉ chỉ tay vào gói thuốc lá. Con Ánh ngồi gần nhất, hiểu ý, liền lấy một điếu thuốc đưa nó.

    Tóp má rít hơi thuốc dài, con Diễm ngửa cổ lên trời phà khói. Xong, nó cắm điếu thuốc vào bát nhang trước đầu quan tài:

    - Ngoại đừng có tiếc tiền, thích cái gì thì mua cái đó đi. Mai mốt tui đi làm lại, có tiền rồi đốt thêm cho.

    Rồi như không có chuyện gì xảy ra, người nằm trong quan tài kia chẳng phải máu thịt của mình, con Diễm vui vẻ uống rượu, nói dóc với đám hàng xóm. Chập chập, một người trong đám lại đóng giả điệu bộ, lời nói lúc Hai Rớt còn sống, trong khi những người còn lại ôm nhau cười lăn cười bò. Cười đến độ, mặt mũi nhòe nhoẹt son phấn rẻ tiền, để lộ ra làn da xanh nhợt nhạt, chi chít dấu chân chim cùng bao đôi mắt mệt mỏi, buồn bã.

    Chớp mắt, trời đã tỏ. Mấy chục con người lục tục thu dọn đống bừa bộn chung quanh quan tài, thu dọn cả không khí náo nhiệt đêm qua. Lần lượt mỗi người ghé qua nhìn Hai Rớt lần cuối, trước khi xe của trại hòm tới, đưa xác ra lò hỏa thiêu. Có người khóc nức nở, có người không nhưng nét mặt ai ai cũng chỉ dám thầm hy vọng, ngày cuối cùng của mình được như Hai Rớt. Mọi người còn phải tranh thủ ngủ bù để đêm còn kiếm tiền nên mình con Diễm đưa Hai Rớt đi. Nó trở về “xóm đĩ” khi nắng chiều vàng vọt soi rọi lên khuôn mặt đen sạm, mắt trũng sâu. Không giống với những đám đưa tang khác, nó mặc quần áo bình thường, quần jean bạc phếch, áo thun sát nách thay cho đồ tang.

    Một tay xách lủng lẳng cái túi đựng hộp cơm với chai rượu, tay kia ôm cái bài vị giấy do nhà chùa cho đem về, con Diễm vừa cắm đầu bước vừa nghêu ngao hát. Bài gì nó cũng chẳng biết, thấy quán cơm bà Mập đầu đường mở, nghe hay hay thì hát theo. “Nếu mai anh chết, em có buồn không? Nếu mai anh chết, em cúng đầu heo…” Tự hát, tự chế câu trả lời, tự cười khùng khục, tự khóc hu hu, cuối cùng nó cũng về đến cửa nhà.

    - Mày vui quá hen?

    Giọng đàn bà xỉa xói cất lên, đem theo cả mùi nước hoa ngòn ngọt.

    Đưa tay đẩy cửa cái rầm, đưa chân đá cái thau nhôm đốt đồ âm phủ lăn lông lốc vô gầm giường, con Diễm thả túi thức ăn xuống cái bàn gỗ ván ép đen xì duy nhất đặt giữa nhà – cái bài này, đêm qua là bàn thờ hương hỏa của Hai Rớt. Trên tay vẫn ôm cứng tấm bài vị. Nó không thèm nhìn cũng biết người vừa nói kia là người đàn bà có vóc dáng tròn trịa, da trắng tựa trứng gà bóc, đường nét khuôn mặt thanh tú và là má nó.

    - Ừ, vui đó, rồi sao? Sống đách có gì vui, chết có mẹ gì để buồn. Mà má bà chết, bà còn không buồn, sao tui phải buồn?

    Vui như không nghe mấy lời con Diễm nói, đảo mắt nhìn quanh căn phòng trọ ẩm mốc, nồng nặc mùi chết chóc tanh hôi rồi đưa bàn tay có năm chiếc móng dài nhọn, sơn đỏ ớt lên che mũi:

    - Được nhiêu tiền?

    - Tiền gì? – Con Diễm nghiêng đầu, câng câng hỏi lại.

    - Thì tiền đám ma. Mày định nuốt một mình, đâu có được! – Mép môi xăm đỏ tươi nhếch lên ra vẻ không vừa lòng, Vui khoanh tay, liếc xéo con Diễm.

    Bỗng! Con Diễm dằn mạnh tấm bài vị trên tay xuống bàn, khiến hộp cơm nẩy lên, đổ tung tóe. Bằng hai bước dài, nó lao nhanh đến kệ bếp. Xẻng! Tiếng kim loại va vào nhau khô cứng. Trên tay nó là con dao to bản, gỉ sét đang hướng thẳng về hướng Vui. Nó rít lanh lảnh:

    - Tiền… tiền… cái máu què tui nè! Bà biến đi, xớ rớ, tui chém thấy mẹ à!

    Trước giờ con Diễm rất hiền, Vui chửi đánh kiểu gì nó cũng không lên tiếng. Có đôi khi, Vui còn nghĩ rằng nó bị đần độn vì mẹ con thì mẹ con nhưng có mấy ai bị đánh tơi tả hôm trước, hôm sau vẫn cun cút nộp tiền cho người đánh mình? Do vậy, Vui không thể không bất ngờ trước phản ứng dữ tợn lúc này. Đôi mắt nhỏ, hơi xếch đỏ ngầu, rực lửa thù hận. Cái hàm vuông bạnh càng thêm xấu xí, thô kệch. Nhất là nét mặt không có vẻ hăm dọa qua loa của nó khiến Vui lùi lại mấy bước rồi vội vã bỏ đi và không quên ném lại cả tràng dài chua ngoa:

    - Con chó, để coi ăn hết tiền xác thúi của bả rồi mày có lếch xác qua xin xỏ tao kiếm khách cho làm không thì biết… Gái vừa trẻ vừa đẹp thiếu cha gì, cái thứ xấu hơn chó như mày mà không phải con tao thì đừng hòng… Lần này, mày có quỳ xuống, liếm từ chân tao liếm lên cũng kệ bà nội mày…

    Con Diễm đổ vật xuống giường, vùi đầu vào đống mền gối còn chưa khô máu, dịch nhớp nháp của Hai Rớt. Bên tai vẫn ong ong những lời chửi rủa ầm ĩ từ người nó gọi là má. Hai năm trước, Vui cặp với thằng ma cô trẻ hơn chục tuổi, cả hai mở một nhà chứa – giới đĩ tụi nó vẫn thường gọi là “đi ca”. Ừ thì nó xấu, ít khách thèm ngó tới nhưng nó đi ca cho nhà Vui cũng phải trả đủ loại phí như bao đứa khác, thậm chí còn cực hơn vì phải kiêm luôn công việc ở đợ không công.

    Cười khanh khách rồi ho sặc sụa đến tím tái mặt, nước mắt giàn giụa trong vùng khói thuốc mù mịt tối tăm, con Diễm đang tự hỏi ngoài cái công banh cửa mình cho nó chui ra thì Vui có cái gì giống một bà má?!

    Hết chương 2.
    Vi An Sakura Ktmb Ivy_Nguyen
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/8/15
    Quỳnh Anh., Ktmb, Collagen2 người khác thích bài này.
  19. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.952
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Chương 2:
    Cảm giác đọc thú vị hơn chương một nhiều. Một số chi tiết miêu tả tỉ mỉ đọc rất thú vị, chẳng hạn cách đưa ma của xóm đĩ. Tuy nhiên chị vẫn thấy văn thiên về giọng kể. Từ sự tiến bộ của chương này thì chị khá là mong chờ chương tiếp theo đấy. (Đã nghĩ bụng trước khi đọc: nếu giống chương một thì... thôi. ^^)
    => Liền một lúc giới thiệu hai nhân vật, chị nghĩ em nên viết rõ thêm. Chị đọc xuống dưới mới hiểu được câu này.
    => tràng?
    => Miêu tả thế này cho chị cảm giác, cái quan tài to tổ bố, chứa được đến vài ngườ???
    => lá
    => Viết lại câu này đi, diễn đạt hơi buồn cười em ạ.
    => Liếm từ chân tao liếm lên?
    => giàn giụa
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  20. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.537
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Em cám ơn chị nhiều ạ. ;;);;)
     

Chia sẻ trang này