Truyện ngắn Khi tình yêu bắt đầu

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Butchivacucgom, 4/1/14.

  1. Butchivacucgom

    Butchivacucgom -Tẩy- Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.751
    Được thích:
    2.785
    Đã thích:
    3.411
    GSP:
    Ap
    Tôi là một cô gái may mắn sở hữu một làn da trắng mịn, vóc người nhỏ nhắn, tính tình hoạt bát. Lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, để thay đổi cuộc sống, tôi chỉ biết nỗ lực học hết mình để thành tài.

    Năm mười tám tuổi, tôi thi đậu vào đại học, cũng từ đó cuộc đời tôi rẽ sang hướng khác.

    Nhà tôi nghèo, để cho tôi đi học là cả một quyết định hết sức khó khăn của cả nhà, tôi thương bố mẹ vất vả nên vừa học vừa làm. Ba năm liền tôi luôn đạt học bổng.

    Trong lớp, tôi là một người hoàn toàn xa lạ. Đa số lớp tôi toàn dân thành phố, ai cũng ăn mặc đẹp, xinh xắn. Những ngày mùa đông giá rét, tôi vẫn mặc chiếc áo ấm cũ trong khi các bạn tôi diện những bộ đồ rất hợp mốt. Tôi khác hẳn với các bạn. Ba năm học tôi chỉ biết thư viện, trường, chỗ làm thêm và kí túc xá.

    Rồi một ngày, tôi nhận được một bức thư tỏ tình của anh chàng đẹp trai nhất lớp - Khôi. Tôi bối rối lắm, lần đâu tiên trong đời nhận được thư tỏ tình, trong thư cậu ấy bảo hãy trả lời vào ngày mai. Tôi rất băn khoăn, so với những bạn gái khác trong lớp tôi không xinh, không giàu có, không sành điệu, vậy tại sao cậu ấy lại thích tôi. Tối đó tôi trằn trọc không ngủ được. Thấy thế, Lan - đứa bạn chung phòng lo lắng hỏi:

    - Mày làm sao mà cứ trở người mãi thế?

    - Tao không ngủ được mày à.

    - Có chuyện gì à?

    - Uh, Khôi… viết thư nói là thích, bảo tao trả lời vào ngày mai, tao chả biết sao nữa.

    - Thằng Khôi á… Thôi ngủ đi, sáng mai còn đi học, cứ trả lời theo suy nghĩ của mày, đừng thức khuya quá.

    Sáng hôm sau, tôi không dám vào lớp, tôi sợ sẽ gặp Khôi, mãi đến khi thầy vào lớp tôi mới vào. Mọi con mắt trong lớp đều đổ dồn về tôi, họ cười nói khiến tôi căng thẳng, cả tiết học tâm trí tôi đi đâu.

    Lúc ra về tôi đi nhanh ra nhà để xe, vậy mà Khôi vẫn đuổi theo. Ra tới cổng trường cậu ấy nhất định không cho tôi đi, tôi với cậu ấy vào một quán nước.

    - Sao Nguyệt tránh mặt Khôi.

    - À, ừ… đâu có Nguyệt hơi bận nên về nhanh thôi mà.

    - Nguyệt nói dối, Nguyệt không thích tôi à?

    - Nguyệt…

    Tôi không biết nói sao với Khôi, trước cậu ấy tôi hoàn toàn bối rối, một đứa con gái quê mùa như tôi mà cũng có người thích sao?

    - Khôi này, Nguyệt thấy mình không có gì để Khôi phải chú ý cả, vậy tại sao Khôi thích Nguyệt?

    - Với Khôi, Nguyệt rất khác, Khôi thích sự khác biệt đó của Nguyệt với những người con gái khác.

    - Khôi thấy thế thật sao?

    - Uh, Nguyệt làm bạn gái Khôi nhé.

    - Nguyệt nghĩ là mình nên làm bạn trước đã.

    - Uh, tùy Nguyệt thôi, làm bạn trước làm người yêu sau.

    Tôi và Khôi cứ như thế quen nhau. Từ ngày gặp Khôi tôi thay đổi rất nhiều, ăn mặc đẹp hơn, tóc tai đẹp hơn, tôi bây giờ khác xa tôi trước kia. Tôi thường đi chơi cùng bạn bè Khôi, họ là những người dân thành phố thứ thiệt. Chúng tôi lượn xe quanh những con đường, có mặt ở các vũ trường, quán café. Bỗng chốc tôi cũng muốn thành người thành phố, tôi không muốn trở về với làng quê nghèo của mình. Tôi cũng không thường xuyên nói chuyện với các bạn trong phòng, đối với họ, tôi bây giờ là người xa lạ, chỉ có Lan là hay trò chuyện với tôi.

    Rồi một ngày:

    - Nguyệt, có phiếu điểm trên văn phòng khoa rồi này, Nguyên lấy về cho Nguyệt đó. Dạo này Nguyệt học sút đi nhiều quá! - Cậu lớp trưởng chìa tờ phiếu trước mặt.

    Tôi hoa cả mắt, lần đầu tiên sau ba năm học, tôi mất học bổng, tất cả là kết quả của những lần đi chơi khuya cùng Khôi.

    Tôi dấu chuyện học hành với cả nhà, tự hứa sẽ cố gắng hơn trong học kì sau. Tôi từ chối bớt những cuộc hẹn với Khôi, tập trung vào việc học. Nhưng tôi vẫn không sao kéo điểm lên được, tôi loay hay với những điểm số. Thấy tôi như thế, Khôi nhiều lần tỏ ra bực bội trách tôi bỏ bê, tôi cũng chẳng thể nào làm khác được, tôi đã hứa sẽ học tốt với cả nhà. Mặc dù cố gắng tập trung nhưng tôi vẫn hoàn toàn dậm chân tại chỗ. Nhưng bên cạnh tôi vẫn còn những người bạn tốt. Lan và Nguyên giúp đỡ tôi rất nhiều, nhờ Nguyên mà tôi tiến bộ hẳn, tôi lấy lại phong độ nhanh chóng, cũng chính nhờ thế mà tôi hiểu Nguyên nhiều hơn. Ba đứa tôi, Lan, Nguyên hay rủ nhau đi thư viện, trò chuyện, tôi dần cảm thấy mình đúng là đang sống thời sinh viên.

    Tối đó, Khôi đến gặp tôi, Khôi tỏ vẻ khó chịu khi tôi và Nguyên đang học cùng nhau, Khôi và Nguyên cãi nhau to, tôi không muốn thế liền yêu cầu Khôi ra về. Lúc sau Nguyên cũng về.

    Sáng hôm sau, Nguyên đi học với một mắt bầm tím, tôi biết đó là do Khôi. Tôi gặng hỏi thì Nguyên bảo do trời tối đi vấp té, tôi không tin.

    Chiều về tôi đang tính sang nhà Khôi thì có điện thoại, mẹ tôi ốm nặng, phải nhập viện mà nhà tôi lại không có tiền. Tôi đến gặp Khôi với tâm trạng rối bời, hi vọng Khôi sẽ là người an ủi động viên mình. Nhưng tới nhà Khôi, tôi lại thấy anh đang ôm eo một cô gái khác, thấy vậy tôi ào chạy, anh không đuổi theo.

    Ngày hôm sau tôi nghỉ học, tôi đi kiếm việc làm thêm trong một quán café.

    Đang bê nước ra cho khách thì tôi nghe bà chủ gọi vào, bảo muốn kiếm nhiều tiền thì tiếp vị này, tôi đồng ý. Vào gặp khách mà tim tôi đập thình thịch, trong ánh sáng mờ ảo tôi nhận ra vị khách mà tôi phải tiếp không ai khác là Khôi. Tôi thấy rất khó chịu, các cặp trai gái khác đang ôm nhau trên ghế.

    - Hóa ra người đẹp của quán này lại là Nguyệt, thì ra Nguyệt cũng như những người con gái khác. Vậy cũng tốt, bao nhiêu thì tôi có thể mua được Nguyệt?

    Tôi thấy mình bị xúc phạm, nhưng không còn cách nào khác, vì mẹ, tôi chấp nhận.

    Sau tối hôm đó, tôi về quê, xa thánh phố, tôi lại là tôi, về với ruộng đồng, quê nhà. Ngôi nhà trống vắng, hôm nay mẹ tôi xuất viện.

    Ngày về lại trường, tôi rất vui, đến lớp Nguyên và Lan hỏi thăm nhiều lắm. Nhưng không thấy Khôi đâu. Lan kéo tay tôi ra ngóc khuất:

    - Nguyệt, thằng Khôi nó đểu lắm, nó với bọn bạn cá nhau sẽ có được Nguyệt, nó không yêu gì Nguyệt đâu, Nguyệt rời xa nó đi, Nguyên nó lo cho Nguyệt lắm đó.

    Tim tôi đau như cắt. Hóa ra tình yêu đó chỉ là một trò đùa, tôi là một con ngốc, vậy mà tôi đã tin anh. Tôi quay đi, tôi là một con ngốc, tin và trao tình yêu cho anh một cách mù quáng. Tôi lao ra đường, đầu tôi quay cuồng. Có tiếng ai gọi sau lưng, tôi không muốn nghe. Tôi tiếp tục chạy.

    Két, rầm, hự.

    Có ai đó xô tôi từ đằng sau, mọi người đổ xô bao quanh, tôi quay đầu lại, người nằm đó là Khôi, anh đang nằm đó, đầy máu, anh đỡ cho tôi.

    - Khôi! - Tôi hét lên. Người anh đầy máu, tôi ôm anh. - Ai đó gọi cấp cứu với.

    - Nguyệt, cho Khôi xin lỗi, Khôi …. Khôi yêu Nguyệt, anh … anh yêu em! - Rồi Khôi lịm đi.

    - Khôi! Khôi!

    Ba năm sau.

    - Khôi này, hôm nay em đưa con ra thăm anh, dạo này anh sao rồi? Trên đó có lạnh không anh? Em đặt tên con là Hoài Nhi, anh thấy tên hay không? Mẹ con em cũng nhờ có Nguyên rất nhiều, nếu không có anh ấy, em không biết cuộc sống của mẹ con em ra sao. Em đã đọc thư anh, hôm nay em trả lại cho anh. Em và con sẽ sống hạnh phúc, anh cũng vậy nhé.

    “ Nguyệt!

    Cho Khôi xin lỗi nhé.

    Khôi biết những điều mà Khôi đã làm thật không đúng với Nguyệt. Ban đầu, Khôi cá với bạn sẽ tán được Nguyệt, nhưng khi quen được Nguyệt rồi Khôi hiểu rằng Nguyệt rất trong sáng, đúng như tên của Nguyệt vậy.

    Khôi thật hồ đồ khi ghen với Nguyên, Khôi cũng đã xin lỗi Nguyên rồi.

    Khôi thấy mình đã sai, Khôi đã lấy đi cái quý giá nhất của đời con gái, nhưng Khôi có thể thề với Nguyệt rằng người Khôi yêu chỉ có Nguyệt, chính Nguyệt đã giúp Khôi hiểu ra rằng, trên đời này còn có những con người sống vì tình cảm chứ không phải vì tiền bạc, tha lỗi cho Khôi.

    Có lẽ vì gia đình Khôi như thế nên Khôi cho rằng ai cũng như ai nhưng Nguyệt giúp Khôi tin hơn vào cuộc sống, Khôi hứa sẽ học tập chăm chỉ, mai này sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc, Nguyệt đồng ý không?

    Yêu Nguyệt!

    Khôi.”

    (Butchivacucgom)
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/1/14
  2. Sienna

    Sienna đứa trẻ bốc đồng Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    4.125
    Được thích:
    6.173
    Đã thích:
    7.641
    GSP:
    Ap
    Dù bài viết không xuôi theo dòng cảm xúc giống em, nhưng khi đọc xong bài viết này, trong em có một cái gì đó rất khó chịu!...

    Cảm ơn Tẩy tỷ, em thích truyện của tỷ lắm nhá! :x
     
    Butchivacucgom thích bài này.
  3. Butchivacucgom

    Butchivacucgom -Tẩy- Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.751
    Được thích:
    2.785
    Đã thích:
    3.411
    GSP:
    Ap
    Thế cảm xúc của em như thế nào?
     
  4. Sienna

    Sienna đứa trẻ bốc đồng Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    4.125
    Được thích:
    6.173
    Đã thích:
    7.641
    GSP:
    Ap
    A, ý em không phải khó chịu vì bài viết của chị! Mà khó chịu vì câu chuyện của em thôi! "Khó chịu" có nghĩa là "nhoi nhói khó chịu" đó ạ.
    Dạ, em nói chuyện không rõ ràng làm tỷ hiểu nhầm, em xin lỗi tỷ! :P
     
  5. nk.libra

    nk.libra Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    52
    Được thích:
    54
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Hành văn có cảm xúc thật!
     
  6. daumua

    daumua Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    5
    GSP:
    Ap
    Bài Viết tôi thấy rất đặc sắc cháu tương lai sẽ trở thành nhà văn tôi thật cảm ơn cháu đã đưa tôi về với tuổi thơ của mình
    Thân!
     
    Butchivacucgom thích bài này.
  7. daumua

    daumua Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    5
    GSP:
    Ap
    Bạn ơi tác giả là con trai hóa thân thành con gái đó ;)
     
  8. Butchivacucgom

    Butchivacucgom -Tẩy- Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.751
    Được thích:
    2.785
    Đã thích:
    3.411
    GSP:
    Ap
    Ý là cảm xúc của em thế nào mừ?!
     
  9. Sienna

    Sienna đứa trẻ bốc đồng Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    4.125
    Được thích:
    6.173
    Đã thích:
    7.641
    GSP:
    Ap
    Dạ cảm giác bị người khác đùa giỡn, khó chịu ạ! Dù tỷ không dùng nhiều câu từ, cảm xúc để tả nó, nhưng em vẫn cảm thấy có một cái gì đó rất... phũ phàng.

    Bản thân từng vấp phải, tụi nó cũng vấp phải nhưng lại cùng một người thì ai biết?! Chỉ là thời gian khác nhau thôi!
    Em sa đà ngả vào cái gọi tình yêu ấy, đổi lại chỉ là nỗi buồn thất vọng của gia đình... Cuối cùng em cũng thoát ra khỏi cái lưới trò chơi ấy, em không muốn dây dưa bị lụy như tụi nó, em từ bỏ... Sau đó em cố gắng hơn, em muốn vực lên những con số điểm ấy để gia đình đỡ lo hơn, nhưng dường như điểm số nó vẫn dậm châm tại chỗ. Em mệt mỏi!..

    Cảm xúc của em có lẽ là vậy! :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/1/14
  10. Butchivacucgom

    Butchivacucgom -Tẩy- Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.751
    Được thích:
    2.785
    Đã thích:
    3.411
    GSP:
    Ap
    Học cho lắm cũng cá với mắm, ra trường bằng cấp không là gì, ở công ty thằng nào giỏi thằng đó lên chức lên lương, trừ phi là em đi dạy em mới cần bằng và bảng điểm đẹp thôi em à.
     
    Sienna thích bài này.
  11. Sienna

    Sienna đứa trẻ bốc đồng Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    4.125
    Được thích:
    6.173
    Đã thích:
    7.641
    GSP:
    Ap
    Lúc trước em cũng nghĩ vậy, nhưng lúc em nộp bảng điểm đi thực tập em bị lung lay rồi. Vì nhìn bảng điểm đại học của em không đẹp cho lắm, buồn... Huhu, giờ em vẫn chưa tìm được nơi thực tập tỷ ơi... :((
     

Chia sẻ trang này