Iris White - Tạm dừng - Akaihane

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Akaihane, 19/8/16.

?

Đố mấy bạn nam chính chừng nào mới chính thức xuất hiện?

  1. Lúc Iris năm tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  2. Lúc Iris mười hai tuổi.

    0 vote(s)
    0,0%
  3. Lúc Iris mười bốn tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  4. Lúc Iris mười lăm tuổi.

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Lúc Iris hai mươi mốt tuổi.

    3 vote(s)
    30,0%
  1. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.242
    Được thích:
    8.282
    Đã thích:
    14.126
    GSP:
    Ap
    Chị mới đọc xong 3 chương đầu. Truyện của em hấp dẫn lắm nhưng chị hơi băn khoăn 1 chút về tuổi của Iris lúc gặp ông Alan. Chị nghĩ 5 tuổi mà cô bé có vẻ già dặn quá. Chỉ là cảm giác 1 chút đó thôi. :)
     
    Akaihane thích bài này.
  2. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    =-= Mố, xin lỗi, trả lời hơi bị lâu. Tuần trước mình bận quá.
    Về mặt tâm lý của bé Iris, mình xây dựng bé ấy vừa thông minh vừa có cuộc sống lúc nhỏ cơ cực. Cho nên khoảng thời gian ngây ngô của bé rất ngắn, tâm lý hiện tại của bé khoảng 15, 16 ở mức khá chững chạc (ý là thiệt ra nó cao hơn nữa ấy). Có lẽ mình nên phân tích luôn tâm lý của bé giai đoạn này. Thật ra, tích cách cơ bản của Iris rất là lạnh. Người mà bé quan tâm nhất chỉ có cha. Cái lòng thương người hay lý tưởng sâu xa gì đó thực chất là suy nghĩ bé tiếp thu từ cha chứ không phải xuất phát từ chính tâm hồn từ bé. Kiểu như ba mẹ thầy cô bảo bạn không được đánh người già,... Và bạn làm theo, bạn nhận định đánh người già là hành động sai trái. Tuy nhiên bạn chỉ làm những thứ được dạy chứ không phải vì yêu thương người già mà bạn không đánh họ.
    Thế nên, có thể nói Iris đang làm lại một cách máy móc những gì cha dạy. Đứa bé này có rất ít tình cảm với những người xung quanh ngoại trừ cha của bé (thời điểm này). Vấn đề này đến chính bé cũng không nhận ra nữa. Mà một người không bị tình cảm cản trở rất dễ nghĩ thông những việc xảy ra xung quanh mình.
    Tui xây dựng của bé theo hướng bị tác động đa chiều, từ cha, từ thầy, từ bạn bè và từ những người xung quanh nữa. Trong đó, nhiều nhất là sự lạnh nhạt từ người xung quanh và tình thương của cha bé. Nhưng mà, tính cách lạnh đã có sẵn một phần trong bé, cho nên lạnh vẫn chiếm ưu thế hơn. 0w0
    (Tui viết không được liền mạch nên thôi thông cảm nghen. =-=)
    Về phần chuyển từ nghèo hèn trở thành quý tộc thì mình nghĩ bé Iris sẽ không có trở ngại gì về tâm lý, bởi bé đủ thông minh để hiểu nhiều chuyện. Cho nên, có lẽ bé sẽ ít khi bị bất ngờ và rối rắm.
    =W= Thân, Ellu đã ghé qua.
    P/s: Quạ đen có chương mới chưa? =-= Tui đợi trong mỏi mòn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/11/16
    Ellukangocnungocnu thích bài này.
  3. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Dạ, cái này nhiểu người hỏi lắm chị. Em sẽ miêu tả ngắn gọn về bé: sản phẩm của trí tuệ cao + ra đời quá sớm + tính cách lạnh lùng => tâm lý tuổi tác bay xa.
    À một vấn đề then chốt: sản phẩm không có thật ngoài đời. =-=
    Chị ghé nhà làm em bất ngờ ghê. Em không nghĩ chị sẽ đọc thể loại rời xa thực tế như truyện của em. 0w0
    Cám ơn, chị đã ghé qua ạ. ~~~~~~~=W=~~~~~~~~
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  4. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.242
    Được thích:
    8.282
    Đã thích:
    14.126
    GSP:
    Ap
    Chị từng viết viễn tưởng rùi. Hì. Chỉ là chị hơi thắc mắc xíu xiu đó thôi. Rảnh rảnh chị lại vô đọc tiếp. ;)
     
    Akaihane thích bài này.
  5. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    407
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Bạn từng viết truyện viễn tưởng à? Truyện viễn tưởng với đề tài gì vậy?
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  6. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.242
    Được thích:
    8.282
    Đã thích:
    14.126
    GSP:
    Ap
    Hì. Tớ viết linh tinh thôi ý mà. Đang viết dở thì không có thời gian viết tiếp nên tạm dừng rồi bạn ạ. :)
     
    Akaihane thích bài này.
  7. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.058
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Truyện của em quá hay em ạ. Chị đọc một lèo hết cả 9 chương mà vẫn muốn đọc nữa đó :D. Chị rất thích cách em xây dựng nhân vật và dẫn dắt cốt truyện. Có chiều rộng, có chiều sâu.

    Tuy nhiên chị đồng ý với các cmt khác là để Iris 5 tuổi thì hơi bé quá. Chị thấy 8 tới 10 tuổi thì hợp lý hơn. 10 tuổi mà nói được như Iris cũng là uyên bác lắm rồi. Nhưng mà chị biết dù gì cũng là truyện. Phải siêu thế thì mới thành truyện được nhỉ :D.
     
    Akaihane thích bài này.
  8. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Thấy comment của chị làm em mừng ghê. Em cứ sợ càng viết về sau thì sẽ không được như lúc đầu, cứ sợ nó dở đi. T-T
    Em nghe mọi người góp ý cũng phân vân lắm, xây dựng tính cách trên mặt lí thuyết thì em cảm thấy tính cách tâm lý của Iris không sai, nhưng đa số những người đã đọc truyện của em đều thất mắc vấn đề này. Thành thật thì chuyện tuổi của Iris khó sửa lắm chị ạ, vì em đã hình thành luôn nội dung truyện theo từng tuổi của Iris về sau rồi. 0w0
    Cám ơn, chị đã ghé qua. Mặc dù không có người comment hay khích lệ, em cũng sẽ viết tiếp nhưng mà có người comment thì vui hơn nhiều nhiều lắm đó chị. TwT. Cám ơn chị ạ. Hy vọng chị không chọi đá vì em ra chương rất lâu ạ. >w<
     
    chuyencuangan thích bài này.
  9. JinJin

    JinJin Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    13
    Được thích:
    16
    Đã thích:
    8
    GSP:
    Ap
    Đã đọc chương 9. Có vẻ như bạn hơi vội nên chương này nội dung hơi ngắn, chưa có nhiều biến lắm thì phải?
    Vẫn ủng hộ dài dài. :D
     
    Akaihane thích bài này.
  10. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.058
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Hehe không sao em. Càng lâu thì càng ngấm :D.
     
    Akaihane thích bài này.
  11. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Ngắn hở bạn? =w=? Mình nghĩ mình chương này dài hơn trung bình mà nhỉ? Chắc do diễn biến quá... chậm. =x= Chương mười mình đã cố găng quăng thêm tình tiết vào. Hy vọng phần 1 không nhây hơn 50 chương =x=.
    Cám ơn bạn Jin đã ghé qua ủng hộ. 0w0
     
  12. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cám ơn chị ạ. ~~~~~~~~=W=~~~~~~~~
     
    chuyencuangan thích bài này.
  13. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Con bé họ White, không phải Greenman.
    Chương 10: Nỗi lòng

    Bầu trời ngày hôm đó rất trong, rất xanh, tiếng chim hót đâu đó ngân vang ngoài cửa sổ. Cành cây đung đưa khe khẽ dưới bầu trời. Khung cảnh ngày ấy, nếu có thể, đã thanh bình như thế đấy.

    Người phụ nữ không tên ngồi trên chiếc ghế tre, trên đùi phủ một lớp khăn giữ ấm. Bà vừa ru ngủ đứa con mới sinh trong lòng vừa thì thầm với nó.

    “Đôi mắt, mái tóc, khuôn mặt này của con đều thật đáng yêu… Thế nhưng tại sao phải là màu này chứ…” Từ trong cổ họng bà, tiếng nức nở vang lên như khóc không thành tiếng.

    Bấy giờ, có tiếng ồn ào từ bên ngoài, đều là những tiếng chửi rủa không biết dành cho ai. Đám đông như bị ai đó kích động càng chửi càng điên cuồng. Không lâu sau đó, khói giăng mù mịt khắp căn nhà gỗ, ánh lửa bén lên thiêu đốt tất cả. Tiếng chim lúc này như tiếng rít thật chói tai, thân cây bên cửa sổ chỉ còn là bóng đen trong lửa, bầu trời chỉ thấy màu khói nghẹt thở mà thôi.

    Khung cảnh thanh bình cứ thế bị phá vỡ.

    Người phụ nữ hoảng sợ, bà vội che chắn cho đứa con nhỏ, muốn tìm lối thoát ra khỏi căn nhà. Nhưng rồi, bà khựng lại, qua khung cửa sổ mờ khói, bà nhìn thấy chồng bà đang cầm một bó đuốc thật lớn, dẫn đầu đám đông. Lặng người trong vài giây, nước mắt bà tuôn trào, đó là chồng của bà?!

    Người phụ nữ không tìm cách chạy ra ngoài nữa mà loay hoay tìm một chiếc chăn thật lớn, cố gắng bao bọc cho hai mẹ con bà. Người phụ nữ biết, có lẽ hôm nay, cả hai mẹ con bà sẽ phải chôn thây nơi căn nhà này. Mỉa mai lắm, đây còn là căn nhà của người đàn ông đang hăm he ở sân trước. Bà không thể chạy ra khỏi nhà, vì điều đau khổ hơn đang chờ hai mẹ con bà trước cửa.

    Người phụ nữ thu mình, đưa lưng ra bảo vệ đứa con. Căn nhà lúc này dày đặc lửa và khói, tiếng rầm rầm của những vật dụng bén lửa ngã xuống khiến con người ta tuyệt vọng. Tiếng lửa cháy hòa vào tiếng tiếng hô hả dạ của những con người ngoài kia làm bà thêm đau đớn, tủi nhục. Da thịt bà dày đặc những vết bỏng, quần áo chỉ phút chốc đã không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.

    Bà có tội tình gì? Đứa con này thì có tội tình chi? Bao nhiêu lần bà đặt ra câu hỏi này, nhưng mỗi lần chỉ nghe tiếng khóc của chính bà trả lời nó.

    Sâu trong thâm tâm bà bây giờ chỉ hy vọng đứa con này được sống.

    Tiếng lách tách và tiếng gỗ mục bật ra trên đỉnh đầu người phụ nữ. Bà giật mình nhìn lên trần nhà, thanh xà ngang đang lung lay sắp rơi xuống. Bà hoảng hốt khom người che đậy cho đứa trẻ.

    Rắc.

    Iris giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ, một lớp mồ hôi mỏng phủ trên trán cô. Bàn tay cô bé bất giác đã siết ga giường rất chặt. Cô bé thì thào: “Mẹ…” Như chết lặng.

    Sau một lúc, Iris tỉnh táo lại, leo xuống khỏi giường, thay quần áo. Cô bé lúc này phát hiện ra một việc rất kỳ lạ. Không có gì ngạc nhiên khi cô nhớ cả những chuyện xảy ra lúc mới sinh. Thế nhưng bản thân cô không nhớ rõ đến như thế, vì đa số thời gian lúc ấy cô thường ngủ, đầu óc cô không tỉnh táo và cũng không hiểu việc gì đang xảy ra xung quanh. Hơn nữa, khoảng kí ức từ sau lúc đỏ lửa kia đến trước khi năm tuổi của cô đang càng ngày càng mờ đi. Chuyện này thật vô lý, trì nhớ của cô là tuyệt đối. Và nếu cô đã có thể nhớ những chuyện xa hơn nữa thì làm sao lại quên đi những việc chỉ xảy ra sau đó?

    Thêm một nghi vấn được đặt ra trong lòng Iris.

    Ngày đó khi vừa sinh, Iris không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn còn nhớ những hình ảnh đó. Lúc lớn lên, cô bé đã hiểu cũng biết người đã phóng hỏa là ai. Thế nhưng, cái thời điểm có thể đau buồn đã qua rồi.

    Iris ra khỏi dinh thự, đến học nhà thầy Solomon. Hôm nay, Iris đem theo quyển “Những vị thần”. Có một điểm khiến cô tò mò trong quyển sách viết tay này, cô muốn cùng thầy nghiên cứu xem sao.

    Nhìn xuống kẻ bề tôi trên nền điện chủ thần, vị nữ thần trên ngôi tối cao kia bảo: “Ngươi rất vinh dự được chứng kiến đông đủ các vị thần… Khoan đã, “hắn” đâu rồi?”

    Vị nữ thần của âm nhạc đứng ra trả lời: “Ngài ấy đã rời khỏi thần giới… Ngài ấy bảo, vị trí của thần trí tuệ cứ nên để trống đi.”

    Nữ chủ thần gật đầu với nữ thần âm nhạc, trầm tư suy nghĩ rồi đứng dậy khỏi chủ tọa.

    “Có lẽ ngươi cũng đoán ra vì sao bản thân được gọi lên thần giới. Nhưng hãy thứ cho lỗi của ta, ngươi đã phải thất vọng. Ngươi nên trở về nơi ngươi sống rồi.”

    Đây chính xác là một buổi phong thần, nhưng nửa chừng vì một lời của “hắn” mà bị buộc phải dừng lại. Iris muốn biết “hắn” là ai. Cả quyển sách đều không thấy đề cập đến tên và thân phận của hắn, khiến cô bé nghĩ rằng cả chính tác giả của quyển sách cũng không biết “hắn” là ai. Càng khiến cô tò mò hơn là nếu câu chuyện này không có thật thì tại sao tác giả lại không biết một nhân vật trong đó?

    Quả thật cô bé rất muốn biết…

    *******

    Solomon nhìn bìa sách: “Những vị thần? Truyện thần thoại?”

    Iris lắc đầu: “Là một cuốn tự truyện.”

    Tự truyện? Solomon thầm nghĩ. Ông lật xem bìa sau của quyển sách, một dòng chữ mờ đập vào mắt ông.

    “Wil… li… am… Wal… ker…? William Walker?!”

    Solomon vội mở quyển sách, cẩn thận để không làm hư trang sách cũ.

    “Viết tay?! Rất giống!”

    Ông kích động chạy đi lục tìm trên kệ sách hơn vạn quyển. Solomon rút ra một quyển sách có vẻ dày và nặng, nhưng không cũ. Iris nhìn thấy trên quyển sách ấy cái tên “William Walker bách khoa”, là một quyển sách tổng hợp về học giả William Walker.

    Solomon run run tay đối chiếu nét chữ với từng bức hình trong sách, từng bức, từng bức một. Ông nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh như muốn chạy ra khỏi lồng ngực. Hơn mấy chục năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên ông kích động đến như vậy. Thử hỏi có ai không kích động khi nhìn thấy bút tích của người mình kính trọng chứ?

    Solomon nén xuống kích động: “Quyển sách này con tìm thấy ở đâu vậy?”

    Iris thành thật trả lời: “Trong cửa hàng của ông Baron.” Cô bé nghĩ nghĩ, bổ sung thêm: “Chỉ hai đồng.”

    Solomon phức tạp nhìn quyển sách. Thằng con rể của ông thật không biết nhìn hàng. Quyển sách này trên cơ bản là vô giá, có tiền cũng không mua được. Vô số học giả có thể tranh nhau đến vỡ đầu vì nó, ông cũng nằm trong số đó. Ấy thế mà lại để cho Iris bỏ ra hai đồng mua được. Con bé thật may mắn.

    “Con đã đọc quyển sách nào của William Walker chưa?”

    “Có ạ. Là một quyển về triết học và hai quyển về toán học.”

    Solomon gật đầu, tiếp tục hỏi: “Con nghĩ như thế nào về tác giả của “Những vị thần” và của những quyển con đã đọc?”

    Iris bình tĩnh đáp: “Giống tên nhưng không phải cùng một người. William Walker là vị học giả uyên bác sống ở thời điểm hơn năm trăm năm trước, là vị học giả bậc nhất cho tới nay chưa ai có thể vượt qua.”

    Solomon phì cười: “Không phải không có mà là trong sách không đề cập thôi… Con biết được như thế cũng tốt rồi. Phải, khi chỉ nhìn tên của quyển sách, ta cũng đã nghĩ như con, họ không phải cùng một người. William Walker rất khó có thể viết nên tác phẩm mang hơi hướng thần thoại như thế này, ông là một vị học giả của khoa học… Thế nhưng, chứ viết trong quyển sách này là bút tích thật của William Walker.”

    Khi trông thấy vẻ kích động của thầy Solomon, Iris đại khái cũng biết mình đã đoán sai. Thế nhưng, có ai đó còn uyên bác hơn cả William Walker ư? Là vị nào? Tại sao trong sách không thấy nhắc đến?

    Lại thêm một điều khiến cô bé tò mò.

    Nhưng cô phải giải quyết vấn đề tò mò số một đã.

    Iris nhìn thấy sự luyến tiếc cùng yêu thích đến không nỡ buông tay của thầy Solomon với quyển “Những vị thần”.

    “Con sẽ tặng thầy quyển sách này.”

    Solomon ôm sách bừng tỉnh: “ Thật… Thật không?” Vẻ mừng rỡ hiện lên trên khuôn mặt thầy.

    “Nhưng mà, con có thể nhờ thầy nghiên cứu một điểm kì lạ trong sách không?”

    Quyển “Những vị thần” Iris đã thuộc lòng rồi. Cô không quan tâm mấy về bút tích của học giả nổi tiếng. Cô yêu thích những quyển sách như nhau cho dù giá trị của chúng khác nhau. Nhưng nếu thầy đã thích, cô bé sẽ nhường lại cho thầy, thầy sẽ bảo quản nó tốt hơn cô.

    Thầy kính trọng William Walker như vậy, hẳn sẽ cố gắng nghiên cứu. Còn có việc tặng sách làm động lực, tò mò số một của cô sẽ nhanh chóng được giải đáp. Một mũi tên tiến thẳng về đích.

    “Được. Sau khi đọc xong ta sẽ tìm hiểu giúp con.” Solomon dứt khoát đáp ứng.

    Iris không biết, cô hiển nhiên đã chiếm vị trí đứng đầu trong số các học trò của Solomon Greenman, thành công vượt qua Alan. Chỉ xếp sau tình cảm của Solomon giành cho gia đình. Tuy nhiên, vợ và hai con ruột của ông đã qua đời, chỉ còn lại một thằng con rể không dám mò đến nhà cùng thằng cháu đi quanh năm suốt tháng thỉnh thoảng mới xuất hiện. Nếu so sánh thì dĩ nhiên vị trí của Iris đã áp đảo tất cả, đứng nhất trong lòng Solomon.

    Đứa trẻ này, về tài năng, mỹ mạo, tính cách, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt. Solomon vui vẻ nghĩ.

    “Chủ nhân, ngài Baron đến thăm ạ.” Người hầu thông báo.

    Niềm vui liên tiếp mà, Solomon vui vẻ ra mặt: “Thằng cháu Baron về rồi sao?”

    “Thưa, không phải. Là ngài Baron, con rể của ngài.”

    “Sao? Thằng ngu đó á?!”
    Iris lúc này đang nghiên cứu cuốn “William Walker bách khoa”, quay qua nhìn.

    Solomon thu lại vẻ thất thố, ông vui quá nên hỏng đầu rồi. Sao lại mất hình tượng trước mặt Iris như vậy chứ?

    “E hèm… Được rồi, ta biết rồi.” Lại quay sang Iris: “Ta đi một lát. Con tự học đi.”

    *******

    “Cha… Cha vẫn khỏe chứ?” Lão Baron nhích nhích người, ngồi không yên trên chiếc ghế trong phòng khách.

    “Sao? Bây giờ anh mới nhớ tới lão cha vợ này à?” Khác với vẻ nghiêm nghị, hòa nhã lúc bình thường, Solomon khi nói chuyện với thằng con rể này luôn có vẻ mỉa mai như vậy.

    Lão Baron có chút ngẹn trong họng, bắt đầu tự đạp đạp chân mình.

    Solomon Greenman nhìn bộ dạng bún thiu của thằng con rể, nhịn không được nghĩ: Tại sao đứa con gái thông minh của mình lại bỏ qua Alan tài ba mà chấm thằng thiểu năng này? Cũng nhờ tên này mà đứa cháu ngoại của ông thông minh thì có thông minh nhưng lại lây tính dở hơi từ cha của nó. Ông thật không biết nên vui hay buồn đây. Buồn vì thằng cháu dở hơi giống cha nó? Hay là nên cảm tạ trời đất vì đứa cháu không ngu như cha của nó? Kể ra thì thằng Baron này tuy không thông minh nhưng lại có nhân duyên rất tốt, từ con gái, con trai ông, Alan, Arnold cho đến đám thương nhân kia, đều vây quanh nó. Chẳng lẽ người ngu cũng có phúc của người ngu?

    Solomon liếc thằng con rể vẫn chẳng thể ngồi yên được trên ghế.

    “Anh tìm tôi có việc gì?”

    Lão Baron tỉnh hồn: “Là… Là chuyện của Alan ạ…”

    *******

    Đã là buồi chiều, Alan tìm đến nhà thầy của mình. Suy cho cùng, ông vẫn phải nói với thầy việc mình đang làm. Thầy cũng là người mà ông muốn gửi gắm Iris.

    “Ta đã nghe về chuyện của ngươi. Ngươi hẳn là đến đây để gửi gắm Iris ở chỗ ta.” Solomon thong dong nói.

    Alan giải bày với thầy: “Phải ạ. Nếu con thật sự phải chết thì vẫn mong có thể dùng thế lực của thương nhân để gây sức ép với Helen, cũng mở một con đường sống cho Iris. Bản thân con thì như thế nào cũng được, nhưng đứa trẻ này nhất định phải sống.”

    Solomon thở dài: “Alan à Alan, ngươi thông minh cả đời nhưng cũng lo nghĩ quá nhiều. Arnold mới mất nửa năm, ngươi thực sự nghĩ Helen sẽ công khai làm gì ngươi sao? Chính hành động bây giờ của ngươi mới là ngòi nổ khiến cô ta có lí do xử tử ngươi. Ta hiểu ngươi lo cho Iris nhưng đừng để lo lắng của ngươi che mất lý trí…”

    Solomon dừng một lát, lại tiếp: “Ngươi bảo bản thân có thể sẵn sàng bỏ mạng. Nhưng còn Iris thì sao? Ngươi chẳng lẽ không biết con bé rất thương ngươi ư? Con bé là trẻ mồ côi, may mắn được ngươi nhận nuôi. Bây giờ ngươi lại bảo muốn đi chết để con bé được sống? Còn sống thì làm sao? Iris mới năm tuổi. Ngươi để nó sống mà phải một mình ôm nỗi đau mất người thân ư? Ngươi có phải cha con bé không vậy?!”

    “Con…” Alan mất đi tiếng nói.

    Solomon nổi giận: “Là cha thì không phải nên để con bé có tuổi thơ hạnh phúc nhất ư? Không phải nên để con bé tận hưởng cái gọi là gia đình sao? Nửa năm nay ngươi đã làm cái gì? Nói với con bé được bao nhiêu câu? Ngươi để con bé một mình đọc sách! Đó là bộ dạng của một đứa trẻ nên có ư?!”

    Alan cúi gằm mặt thật lâu rồi nhỏ giọng chậm rãi nói.

    “Mong thầy có thể thay con trở thành cha của Iris.”

    “Ngươi…” Solomon cảm giác máu toàn thân đang dồn hết lên não.

    Ông ho khan hai tiếng, nâng tách trà trên bàn uống cho đến khi huyết áp bình thường trở lại.

    Đứa học trò Alan này bình thường rất nghe lời. Vì sao hôm nay lại cứng đầu như vậy?

    Solomon hạ mắt: “Iris khác ngươi, con bé có thể làm được nhiều hơn ngươi. Số phận của bản thân, con bé có thể tự định đoạt được.”

    Ông đứng dậy, bỏ lại một câu.

    “Con bé họ White, không phải Greenman.”

    *******

    Alan lê từng bước chân, thật chậm đi trên con đường về nhà, đường về hôm nay sao lại dài và mệt mỏi hơn mọi khi...

    “Ngài Alan White.” Thầy giáo trẻ gọi với theo bóng dáng của Alan.

    Lớp học hôm nay đã tan, bọn trẻ đã về hết. Thầy giáo trẻ đang dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa lớp học thì nhìn thấy dáng vẻ Alan bước đi như muốn ngã sấp trên đường, trông thật không xong. Hơn nữa, thầy giáo muốn trao đổi với Alan một số việc về Iris. Cả lớp chỉ có con bé là thầy thường xuyên không gặp được người nhà.

    Alan dừng lại.

    “Chuyện là thế này. Hôm qua, Iris xô xát với một người bán bánh mì. Em ấy bị trầy ở hai lòng bàn tay, hôm nay tôi vẫn thấy tay em ấy quấn băng. Tôi nghĩ ngài không nên để em ấy tự đi tự về một mình thì hơn…”

    Thầy giáo trẻ bắt đầu kể về những chuyện của Iris trong lớp. Như là cô bé quá trầm lặng ít nói, không chịu hòa đồng với bạn bè trong lớp, như là Iris quả thật quá thông minh rồi, có lẽ trình độ của lớp học đã không còn phù hợp với cô bé,…

    Alan nghe mà lòng trống rỗng. Ông quả thật chẳng biết gì về chính con gái của mình…

    Hôm ấy, phòng Alan vẫn thắp đèn đến khuya, thế nhưng ông không làm gì cả, chỉ ngồi thẫn thờ nhìn giấy tờ, những phong thư được gửi tới còn có những bức thư viết dở của ông trên bàn…

    Alan bỗng giật mình nhớ tới hôm nay vẫn chưa hỏi thăm việc Iris bị thương ở tay. Ông gọi quản gia vào.

    “Iris đang làm gì?”

    “Thưa, đã ngủ lại thư phòng rồi.”

    “Vậy… sao? Tay nó thế nào rồi?”

    Lão quản gia ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lời: “Vết trầy tuy sâu nhưng đã được chăm sóc kỹ sẽ không để lại sẹo ạ.”

    “Được rồi… ngươi ra ngoài đi.” Alan cúi đầu, đưa tay chống trán.

    Lão quản gia do dự, cuối cùng vẫn không ra ngoài.

    “Thưa ngài, tôi biết bản thân không nên nói nhiều. Nhưng có lời này, tôi phải nói ra thì hơn. Ngài làm những điều này, tiểu thư có muốn không?”

    Lão quản gia hít sâu: “Tôi theo cha ngài từ rất sớm, đã chứng kiến sự trưởng thành của ngài khiến tôi nhận ra một điều. Tuổi thơ của ngài rất khác với tiểu thư. Ngài thể hiện tài năng từ khi còn nhỏ khiến ngài luôn sống giữa sự thương yêu của cả gia tộc. Nhờ vậy mà khi trưởng thành, tính cách của ngài rất sáng sủa, có ước mơ, có hoài bão lại lương thiện. Còn quá khứ của tiểu thư Iris vốn đã đáng thương, khi mới về dinh thự lại rất ít nói, lúc ngài ngã bệnh mới thấy tiểu thư hoạt bát hơn một chút, nhưng nửa năm sau… Nửa năm nay lại chuyển tệ hơn. Cô ấy rất lạnh, nói đúng hơn là lạnh lùng với những người xung quanh. Bản tính của tiểu thư lương thiện, nhưng cứ thế này thì thật không xong… Thật ra tâm tình của tiểu thư vẫn luôn đặt trên người ngài, cô ấy chỉ muốn ngài quan tâm cô ấy hơn một chút thôi…”

    “Được rồi, ra ngoài đi." Alan mệt mỏi.

    “Ngài Alan…”

    “Ra ngoài đi, ta muốn một mình.” Alan cao giọng.

    “Xin lỗi ngài… tôi xin phép.” Lão quản gia nén thất vọng, rời đi.

    Alan tựa ghế, hai tay buông thõng, ngẩng mặt nhìn trần nhà.

    Iris nó cứ hay đọc sách một mình.

    Ngươi chẳng lẽ không biết con bé rất thương ngươi ư?... Ngươi có phải cha con bé không vậy?!... Nửa năm nay ngươi làm cái gì? Nói với con bé được bao nhiêu câu?

    Tôi thấy ngài không nên để em ấy tự đi tự về thì hơn…
    Con bé họ White, không phải Greenman.

    Cô ấy chỉ muốn ngài quan tâm cô ấy thêm một chút thôi…

    Số phận của bản thân, con bé có thể tự định đoạt được.

    Những câu nói xoay vần trong tâm trí Alan, nhắm mắt lại rồi mở nó ra. Ông gom hết những phong thư chưa mở, thư viết dở, giấy tờ lộn xộn trên bàn, tất cả quăng vào sọt rác.

    Cầm bút lên, Alan bắt đầu viết lại những bức thư mới.
    Chị suongthuytinh, đồng chí bị stress nhưng hy vọng đã hồi phục YGinger (Gừng gân guốc hay Gừng gan góc >w<), xong chương 10 và đã cố tình quăng hàng, bóng mờ của nam chính xuất hiện gòi đó. ~~~~=w=~~~~
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
    Konoha, Elluka, YGinger1 người khác thích bài này.
  14. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.058
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Chương mới này hay quá, làm chị rất tò mò. Chị thấy em giỏi xây dựng nhân vật quá. Nhân vật nào cũng rất hay. Thích thầy Greenman và con rể Baron trong chương này.

    Chị chú ý thấy một câu thoại thiếu dấu câu:

     
    Akaihane thích bài này.
  15. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Ha ha, stress đã tan thành mây khói sau khi kiểm tra 1 tiết Toán được 9đ :)). Thế là tui lại có tâm trạng đi nhảy hố nọ hố kia rồi.
    Bóng mờ đúng là quá mờ... William Walker, tui thích Alan Walker thôi à :)).
    Chẳng hiểu nổi suy nghĩ trong lòng ngài Alan, nó phức tạp quá. Iris của chúng ta hình như vẫn chưa nhận được cái ôm ấm áp :(.
    Chương sau lại tag tui nha! :x
     
    Akaihane thích bài này.
  16. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    0w0 Gừng là người bạn thân thiết từ hồi tui mới vô gác tới giờ mà, tui sẽ tag bà dài dai. 0w0
    Không liên quan nhưng thấy Gừng bảo suy nghĩ của Alan phức tạp cái tui tưởng tượng ra hình ảnh thiếu nữ đang yêu đa sầu đa cảm. =x= Xung thần kinh của tui nhiều khi bay lệch hướng. =-=
    Tui thì chỉ thích có Faded của AW, cái MV làm tui bấn. ~=W=~
    Ờ đúng gòi bà đoán ra nam chính là ai hôn. ~~~~~~~ Nhìn kỹ nhá, đừng để mấy cái tên đánh lừa. =w=~~~~~~~
     
    YGinger thích bài này.
  17. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Cái người mà còn siêu hơn cả William Walker, "hắn" là ai? Mau hiển linh trước mặt Iris bé bỏng của chúng ta...! :3
     
    Akaihane thích bài này.
  18. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Vâng, phải hơn 70 chương xác của thánh ấy mới xuất hiện. 0w0
     
    YGinger thích bài này.
  19. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Nghe thấy câu nói của cha, cô bé lắc đầu: “Con không thể cười.”
    Chương 11:Quyết định

    Ở một ngôi làng nhỏ tọa lạc nơi đất nước Abdera, đã từng có một cặp vợ chồng vốn dĩ sống rất hạnh phúc.

    Người vợ với mái tóc và đôi mắt màu nâu thường thấy ở vương quốc này, là một người phụ nữ có tài quán xuyến việc nhà. Còn người chồng, mặc dù không phải là người nổi trội nhất làng nhưng với việc buôn bán vải vẫn đủ nuôi sống gia đình. Chỉ là, người chồng có một tật xấu, ông nghiện cờ bạc.

    Lo sợ trước tật xấu ấy, người vợ thường xuyên hỏi han về việc kinh doanh của tiệm vải, cố gắng kiểm soát gắt gao số tiền người chồng tiêu xài. Bà xiết chặt chi tiêu của chồng mình, đến nỗi người ngoài nhìn vào đều cảm thấy bà đang làm quá mọi chuyện. Và, những lời bàn tán không hay từ dân làng đa số đều nhằm về phía người vợ.

    Người chồng đã yêu thương vợ của mình, nhường nhịn bà và làm theo lời bà nói. Ông đã bỏ ngoài tai những lời từ người xung quanh bảo ông là kẻ sợ vợ. Tuy nhiên, ông đã vẫn không thể bỏ được tật xấu cờ bạc của mình.

    Tại căn nhà ấy, thường xuyên diễn ra khung cảnh như thế này.

    “Tháng này tiệm vải buôn bán lời bao nhiêu?” Người vợ hỏi chồng như nhiều lần trước đó bà vẫn hỏi.

    Người chồng như thường lệ báo ra một con số, rồi không chờ vợ hỏi đã tiêu hết bao nhiêu liền thành thật trả lời, đồng thời khai ra số tiền tháng này ông đánh bạc.

    Sau đó, người vợ như cũ cằn nhằn vài câu với chồng, khuyên ông bỏ cờ bạc, rồi lại quay đi làm việc nhà.

    Người vợ tuy lo sợ chồng sẽ nghiện cờ bạc đến hỏng người, thế nhưng hôn nhân của bà vẫn còn đó. Bà cũng không thể làm mâu thuẫn giữa bà và chồng nặng thêm. Thế nên, đến một mức độ nào đó bà sẽ dừng lại.

    Cả hai người như quen hẳn với cuộc sống như thế, người chồng đi đánh bạc rồi lại về nhà báo cáo với vợ, còn người vợ khi nghe xong sẽ luôn cằn nhằn rồi thôi. Có lẽ, họ sẽ sống đơn giản mà hạnh phúc như vậy. Nếu như, đứa bé đó không được sinh ra.

    Tuy nhiên, đứa bé đó đã ra đời, đem đến sự đổ vỡ của một gia đình, cũng là nguyên nhân chính hại chết mẹ nó, khiến bà phải kết thúc cuộc sống bình thường mà bà hằng mong muốn.

    Mặc dù, thật ra, chẳng ai có lỗi cả.

    Đây chẳng qua chỉ là một phần không hề có trong kí ức của Iris. Cho nên, đến cuối cùng cô bé vẫn không biết cha mẹ ruột của cô đã có thể hạnh phúc như thế nếu như cô không chào đời.

    Là may mắn, nhưng cũng chỉ là một may mắn trong vô vàn bất hạnh Iris phải chịu mà thôi.

    *******

    Alan thức trắng đêm để hoàn thành các bức thư. Cầm sấp thư dày trên tay, ông cảm giác được bản thân đã có thể trút đi gánh nặng bấy lâu nay. Ông tắt đèn dầu đi, ra khỏi phòng tìm quản gia.

    “Gửi những bức thư này đi giúp ta.” Alan đưa ra một sấp thư thật dày.

    “Thưa ngài...” Lão quản nhận lấy thư, ngập ngừng như muốn nói gì đó.

    Alan mỉm cười, nụ cười thật sự sau nửa năm ông mệt mỏi.

    “Hãy yên lòng, đây là lần cuối cùng.”

    Rồi ông nói tiếp với vẻ kính trọng cùng chân thành trên khuôn mặt.

    “Thật xin lỗi, tối hôm qua đã to tiếng với ngươi. Cảm ơn ngươi đã luôn quan tâm ta và Iris. Người cha thứ hai của ta.”

    Lão quản gia đỏ hốc mắt, vội vã đem thư đi gửi. Ông cũng vậy, xem Alan như con, còn Iris là cháu. Bao năm nay, ông chưa bao giờ hối hận ngày đó theo Alan rời khỏi đại gia tộc White cả.

    Alan nhìn bầu trời bên ngoài, tính toán thời gian hẳn Iris sắp tan ở chỗ thầy Solomon. Ông khoác áo, đi ra ngoài. Cho dù ông mệt mỏi vì phải thức trắng nhưng trong tâm lại nhẹ nhõm vô cùng.

    Iris hôm nay vẫn như mọi ngày, vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng khó gần đó. Cô bé biết tính tình của mình ngày càng tệ nhưng cô cũng mặc. Người cha mà cô quan tâm cứ ngày càng xa.

    Solomon trông thấy cô như vậy chỉ lắc đầu thở dài. Lại nhớ đến cuộc trò chuyện giữa ông và Alan thì càng thêm tức giận, khó chịu. Ông hít sâu một hơi, vội đi tìm nước uống. Hai hôm nay, huyết áp của ông cứ tăng mãi, y quan dặn ông phải uống nhiều nước, không được tức giận.

    Solomon không ngờ có ngày đứa học trò ông vẫn luôn an tâm nhất lại khiến ông phải phiền lòng thế này. Cho dù là chuyện năm đó, ông cũng đã chẳng thể nào trách đứa học trò này.

    “Chủ nhân, ngài Alan đến ạ.”

    Đôi mắt tím của Iris sáng lên trong chốc lát, nhưng rồi lại trầm xuống.

    Hẳn cha đến vì công việc.

    Solomon liếc mắt nhìn Iris rồi theo người hầu ra cửa.

    “Anh lại đến tìm tôi làm gì?”

    Alan nghe ra sự khó chịu từ trong câu nói của thầy. Thầy đã rất giận. Sau chuyện năm đó, ông lại khiến thầy phải phiền lòng.

    Alan gập người thật sâu.

    “Con đã làm thầy phải phiền lòng, con xin lỗi. Thầy dạy chí phải, con đã để sự lo lắng của bản thân che mất lý trí. Những gì con đang làm không hề mang lại hạnh phúc cho Iris, mà chỉ khiến con bé thêm buồn khổ.”

    Trước sự thay đổi của Alan, Solomon giãn đầu chân mày, thở phào trong lòng: “Ngươi đã hiểu được thì tốt. Vào nói chuyện với con bé đi.”

    Iris lúc này đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, cô đã hết giờ học.

    Alan tiến vào phòng.

    Iris ngẩng đầu nhìn ông, một cái nhìn thẳng không gợn chút sóng.

    Alan bỗng lúng túng, không biết nên mở lời như thế nào. Phút chốc, ông cảm thấy bản thân như đang quay về thời điểm lúc nhận nuôi con gái dưới những bậc đá của thư viện. Hôm ấy, con bé cũng im lặng nhìn thẳng vào ông như thế này, ông cũng đã lúng túng không biết phải nói gì.

    Ông nhận ra bản thân đã nhận nuôi Iris trước cổng thư viện. Thế nhưng, chưa bao giờ cùng con bé đến đó.

    Nửa năm trôi qua, nhưng lại trở về lúc bắt đầu...

    “Ta... Người mà ta nên xin lỗi nhất vẫn là con. Cha xin lỗi vì nửa năm nay đã bỏ mặt con. Cha nhận nuôi con nhưng lại không làm tròn bổn phận của người cha. Không cho con được tình thương mà con mong muốn nhất.”

    Khoé mắt Alan cay rát.

    “Hãy tha thứ cho ta.”

    Ông đã đặt quá nhiều niềm tin và hy vọng vào đứa bé này nhưng lại quên mất đem đến cho con bé sự quan tâm mà nó nên có.

    Iris im lặng, khuôn mặt cô bé vẫn giữ vẻ lành lạnh.

    Alan giật thót trong lòng. Chẳng lẽ con bé không tha thứ cho mình?

    Iris lướt qua người Alan, mang theo túi đeo, đi ra khỏi phòng.

    Lòng Alan trĩu nặng. Quả nhiên không được sao? Là do bản thân ông...

    “Cha ơi, nhanh lên.” Rời phòng được vài bước thì Iris phải dừng lại gọi Alan, vì ông cứ đứng chôn chân tại chỗ.

    Alan giật mình, thoát khỏi vẻ ủ dột. Từ ngạc nhiên chuyển sang mừng rỡ, đuổi vội theo Iris.

    Hãy cảm thông cho Iris vì khuôn mặt không khả năng biểu cảm của cô bé. Hơn nữa, để cô bé cảm động nói ra câu “Con tha thứ cho cha” là việc khó khăn với cô bé, ít nhất là bây giờ.

    Sau nửa năm sống chung, lại có một ngày, hai cha con cùng bước chung trên một con đường.

    Iris lại lần nữa được nắm lấy bàn tay to của cha mình thả những bước chân đầy mãn nguyện.

    Hôm nay thời tiết thật đẹp. Cả hai cha con cô bé cùng nghĩ.

    Alan cúi xuống nhìn đỉnh đầu con gái của mình. Mái tóc bạch kim của con bé đang toả sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đứa con gái này của ông vẫn luôn xinh đẹp, tinh xảo như thế. Vậy mà ông đã không hề biết trân trọng nó. Đã bao lâu rồi, ông mới ngắm nhìn kỹ con gái của mình? Đã nửa năm rồi...

    “Mái tóc của con như một kho báu dưới ánh mặt trời vậy.” Alan cười hiền từ, hằn lên những nét chân chim nơi khoé mắt.

    Ông đưa tay xoa đầu Iris, đây là hành động mà ông vẫn thường làm với con bé.

    Iris niết niết tóc của mình. Người sợ hãi vì mái tóc của cô thì rất nhiều nhưng khen nó đẹp thì Alan là...

    Đôi mắt, mái tóc, khuôn mặt này của con đều thật đáng yêu…

    Iris sững người lại, tay cô bé kéo giật bàn tay của Alan khiến ông phải dừng theo.

    Cha là người thứ hai...

    Alan chưa bao giờ hỏi về quá khứ của Iris và cũng sẽ không hỏi. Trước trí thông mình, tính cách mà một đứa trẻ năm tuổi không thể nào có, cả chiếc đồng hồ kiêm la bàn bằng bạch kim kia, ông lờ mờ đoán được quá khứ của cô bé không chỉ dừng lại ở một đứa bé mồ côi sống ở xóm nghèo. Hơn nữa, mọi chuyện xảy ra trước đó đều là khi con bé còn quá nhỏ, nhỏ hơn năm tuổi, ông không hề muốn khuấy nó lên trong tâm trí Iris.

    Khi bị giật lại, ông đã trông thấy vẻ thẫn thờ trên khuôn mặt Iris, một vẻ mặt khác của con bé mà ông đã chưa bao giờ thấy. Nhưng ông biết, vẻ mặt đó đại diện cho những điều không tốt.

    Như bâng quơ, phá tan dòng suy nghĩ của Iris, ông nói: “Ta vẫn chưa được nhìn thấy con cười.”

    Iris giật mình bừng tỉnh. Nghe thấy câu nói của cha, cô bé lắc đầu: “Con không thể cười.” Rồi lại bổ sung thêm: “Không phải không muốn cười mà là không thể nào cười.”

    Alan ngạc nhiên: “Tại sao lại như vậy?” Ông có một chút không tin lời của cô bé, trên đời này có người không thể cười sao?

    Iris nhìn ông do dự. Cô có thể cho cha xem nhưng lúc đó quả thật rất kinh khủng, có thể doạ sợ cha cô.

    Rồi Iris bình tĩnh há miệng, định bắt chước tiếng ai đó đang cười, thế nhưng chẳng có tiếng cười nào lọt ra khỏi cổ họng cô cả, sợi thanh quản của cô bé không hề rung. Khuôn mặt cô loang lổ máu từ khoé mắt chảy ra. Giống như, cô bé đang đổ huyết lệ vậy.

    Iris bụm mắt ngăn dòng máu không ngừng chảy ra. Dù đối với ai, cảnh tượng này cũng thật đáng sợ.

    Alan hoàn hồn, lo lắng lục vội khăn tay trên người, rồi lau mặt cho con gái. Chiếc khăn trắng của ông lúc này loang lỗ máu trông thật hãi. Máu không thể dễ dàng lau sạch bằng khăn khô. Thế nên, Alan dẫn Iris đến giếng nước gần đó, múc nước lau mặt cho cô bé.

    Khi mặt Iris đã sạch máu, hai cha con im lặng.

    Alan biết khi người ta khóc đến một mức độ nào đó sẽ khóc ra máu. Đồng thời, có khả năng rất cao người đó sẽ bị mù. Còn việc do cười mà khóc ra máu, ông chưa nghe bao giờ.Nhưng ông vẫn sợ điều này sẽ ảnh hưởng tới thị lực của Iris.

    Hai cha con như hiểu nhau, không nhắc lại việc này nữa.

    Alan không hỏi vì biết có lẽ chính Iris cũng không biết tại sao lại như vậy.

    Iris không nói vì cô quả thật không biết và cũng biết cha cô hiểu điều đó.

    “Hôm nay, đừng đến hiệu sách. Cha muốn dẫn con đến một nơi.”

    Nơi Alan muốn dẫn Iris đến chính là tư gia của một hoạ sĩ.

    Iris đại khái đã biết Alan muốn làm gì.

    Tới bây giờ Alan mới nhớ đến việc bản thân và con gái phải có một bức tranh gia đình. Cũng nhờ những bức tranh trên tường nhà thầy mà ông mới nhớ ra.

    Alan cười khổ: “Chúng ta vẫn chưa có tranh gia đình. Thật lòng, cha muốn tự tay vẽ một bức hơn, tuy nhiên khả năng mỹ thuật của ta vẫn luôn rất tệ hại.”

    “Cha chắc chứ? Sắc mặt của cha hôm nay rất tệ.” Iris biết cha cô lại thức trắng, quầng thâm dưới mắt và khuôn mặt tiều tuỵ của ông ai cũng có thể thấy. Cô bé cũng biết, cha đã ra một quyết định gì đó, bởi vì hôm nay ông không trông như bị áp lực nữa, cách ông quan tâm cô đã thay đổi.

    Alan cười trừ. Ông biết khuôn mặt của bản thân hôm nay không nên để người khác vẽ. Thế nhưng...

    “Hôm nay là một ngày đáng để kỉ niệm.”

    Như đoán ra điều gì đó, Iris im lặng không thắc mắc nữa.

    Người thợ vẽ hôm nay gặp phải những người khách kì lạ. Thông thường, quý tộc sẽ cho gọi ông đến dinh thự để vẽ, ít ai sẽ đến tận nhà tìm ông vẽ tranh gia đình, hai người khách ấy rõ là quý tộc, hơn nữa còn là một cặp cha và con gái. Người thợ vẫn nghĩ cha sẽ ít khi nào dẫn con gái ra ngoài, nhất là khi vẽ những bức tranh như thế này. Bởi vì, cô bé ấy vẫn chưa qua lễ trưởng thành, quý tộc lại rất xem trọng lễ nghi. Đặc biệt, người khách ấy còn yêu cầu vẽ thật kỹ khuôn mặt trông như nhiều ngày không được ngủ của mình.

    Thật kì lạ.

    Khi đã xong xuôi chuẩn bị dụng cụ vẽ, người thợ cứ mãi không thể phác hoạ bức tranh. Ông cảm thấy có điều gì đó không ổn.

    Người thợ băn khoăn: Là gì nhỉ?... Đúng rồi!

    “Ngài Alan hãy bế bỗng con gái lên đi. Để cô bé ngồi trên vai ngài... Phải, đúng rồi, như vậy đấy.” Thợ vẽ đã tìm ra vấn đề.

    Người cha quá cao, đứa con gái lại quá thấp. Hai người cứ thế mà vẽ trông không tương xứng chút nào. Vì vậy, cứ để cô bé ngồi trên vai người cha thì vấn đề chiều cao được giải quyết và còn trông hoà hợp hơn. Mặc dù, cũng có thể để cô bé ấy ngồi trên ghế cao còn cha thì đứng, thế nhưng trông rất quy cũ lại cứng nhắc. Hai người khách này đã lạ rồi thì thêm chút ít độc đáo vậy.

    Quan trọng hơn là, người hoạ sĩ nào cũng muốn tác phẩm của mình trở thành tuyệt tác, khác với những gì đã có lúc đương thời.

    Lúc Alan bế bỗng Iris lên, tuy chỉ trong giây lát nhưng cô bé cảm thấy như thế đã đủ. Cảm giác lúc ấy, thật khó tả, cái cảm giác đột ngột thay đổi độ cao ấy khiến cô có chút giật thót nhưng lại rất thích thú. Có lẽ, cô bé đã hiểu tại sao những đứa bạn học lại thích thú khi được bế như thế rồi.

    Iris ngồi yên lặng trên vai Alan, lòng cô bé đã được lấp đầy mãn nguyện. Những xa cách giữa cô bé và cha đã được phá vỡ trong một phút như thế.

    Hai cha con cô phải đứng làm mẫu rất lâu, đến khi vai Alan đã mỏi nhừ thì bức tranh vẫn chưa xong. Người thợ vẽ cũng biết Alan đã có tuổi lại phải đưa vai cho con gái ngồi trong hơn mấy tiếng hẳn là rất mệt, thế nên người thợ đành để hai cha con về, hẹn họ hôm sau lại đến hoàn thành bức tranh.

    Alan trước khi đi còn dặn đi dặn lại người thợ rằng, hôm sau ông có đến vẽ thì hãy giữ nguyên khuôn mặt của ngày hôm nay, ông không muốn được vẽ lại khuôn mặt khác.

    Người thợ: “...”

    Iris: “...”

    Iris biết ngày hôm nay với cha rất đáng kỉ niệm, nhưng ông có cần cố chấp với khuôn mặt thiếu ngủ tàn tạ đầy quầng thâm như thế không?

    Đến khi người thợ chắc chắn rằng sẽ làm như lời ông nói thì Alan mới dẫn theo Iris về nhà.

    Người thợ vẽ buồn buồn trong lòng. Bức tranh này chắc hẳn không có khả năng trở thành tuyệt tác rồi. Chẳng có bức tuyệt tác nào lại vẽ khuôn mặt của một người đang thiếu ngủ cả...

    Khi hai cha con về đến nhà thì đã trưa, Iris cùng Alan đi ngang qua sân trước liền thấy Vu Triết đang cố gắng cầm cây kéo còn to hơn cả bản, cắt tỉa cây trong sân. Còn Chiến Minh vẫn đang quấn băng đầy người thì ngồi một bên nhìn em trai cười khổ.

    Bấy giờ Iris lẫn Alan mới nhớ ra trong nhà vẫn còn hai anh em họ Chiến này.

    Alan dắt Iris đến hỏi thăm chuyện của hai anh em. Ông vẫn chưa biết nhiều về hai đứa trẻ này lắm.

    “Hai ngươi tên là gì?” Đến cả tên, Alan cũng chưa biết.

    Vu Triết vứt kéo sang một bên, lon ton chạy đến trả lời.

    “Anh tôi là Chiến Minh.” Nó chỉ về phía người anh quấn đầy băng ngồi trên ghế rồi lại trỏ vào mình. “Tôi là Chiến Vu Triết.”

    Tên họ thật lạ. Alan không hẹn mà có cùng suy nghĩ với Iris lúc cô bé mới gặp hai anh em họ Chiến.

    “Là đến từ phương Đông.” Iris đều đều thêm vào.

    Alan ngạc nhiên, rồi lại cười, vỗ đầu Iris: “Biết nhiều thật.”

    Nói về mảnh đất phía Đông thì từ thời còn nhỏ, Alan đã có cái ao ước được đến đó. Mảnh đất phía đông là một nơi kỳ bí chỉ được nhắc đến trong một vài cuốn sách cổ. Ông còn từng được đọc trong một quyển sách xưa rằng phía Đông là nơi khởi nguồn của tất cả con người trên mảnh lục địa này. Tất cả những người sống ở phía Tây này đều là di dân từ phía đông. Thế nhưng, con đường đến mảnh đất phía Đông ấy vẫn còn là một dấu chấm hỏi. Hơn nữa, bình dân và các quý tộc đều không hề biết về vùng đất ấy. Câu chuyện về mảnh đất phía Đông chỉ thỉnh thoảng được lưu truyền trong giới thương nhân lưu động và một vài học giả hiểu biết rộng mà thôi.

    Dựa vào cách đặt tên thì Alan vẫn mơ hồ nhớ, đúng là của phía Đông, tư liệu về khoảng này vẫn luôn rất ít ỏi. Vì vậy, ông rất ngạc nhiên khi Iris có thể khẳng định anh em này đến từ phương Đông.

    Cũng mừng thầm vì hiểu biết của con gái mình.

    Vu Triết gật đầu liên tục: “Đúng đó, đúng đó. Hình như là tới từ nơi đó.”

    Chiến Minh ngồi trên ghế, trông thấy vẻ ồn ào của em trai, cười lắc lắc đầu, đứng dậy đi về phía Alan.

    Alan vui vẻ, vỗ vỗ đầu Vu Triết. Ông yêu thích trẻ con chính là vì chúng luôn có vẻ hoạt bát như thế này, rất đáng yêu. Nhìn chúng nó chơi đùa cứ như được quay về tuổi thơ vậy. Mặc dù, đôi mắt đỏ của đứa bé này có chút đáng sợ nhưng với ông thì trẻ con đứa nào cũng đáng yêu như nhau.

    Bàn tay Iris giật giật khi nhìn thấy động tác vỗ đầu Vu Triết của Alan. Được Alan vỗ đầu không phải là đặc quyền của riêng cô ư? Cô bé bắt đầu cảm thấy hơi ghét thằng nhóc Vu Triết này.

    Alan lại nhìn qua Chiến Minh đang đến gần. Khuôn mặt có nhiều biểu cảm hơn Iris một chút nhưng vẫn là bộ dạng chững chạc như đã trải đời lắm giống Iris.

    Alan bất giác nghĩ: Nhà ông có hai đứa trẻ già trước tuổi.

    Chiến Vu Triết rất thích Alan. Cậu thấy ông chú này rất dễ gần lại tốt bụng hoàn toàn không giống ai kia. Vu Triết quay sang nhìn bản mặt lạnh của Iris.

    Iris lạnh lẽo liếc mắt nhìn nó.

    Vu Triết rùng mình, giật lùi, nhào vào lòng anh trai nó.

    Chiến Minh lại tiếp tục cười khổ.

    “Cám ơn ngài đã để chúng tôi ở lại. Chúng tôi sẽ cố gắng làm việc để trả ơn ngài...” Lại nhìn sang Iris. “...và tiểu thư.”

    Rõ là một đứa trẻ hiểu chuyện. Alan nghĩ.

    “Tuy ta không nhận các ngươi làm con nhưng các ngươi không nhất thiết phải làm công việc của người hầu. Trước hết, cứ học chữ đã, nếu muốn cứ ra ngoài chơi.”

    Bọn nó cũng chỉ là trẻ con, Alan không muốn bắt ép chúng nó phải làm những công việc mà người lớn làm.

    Chiến Minh cúi đầu: “Thật sự cám ơn ngài đã chiếu cố chúng tôi.”

    Trong sâu thẳm nơi tim, cậu ta khắc ghi ơn huệ của vị tiểu thư tên Iris cùng ngài quý tộc trước mắt này.

    Giờ cơm tới, Alan lùa đám trẻ vào ăn cơm trưa. Cũng để Chiến Minh, Vu Triết ngồi ăn cơm cùng mình và Iris. Trên bàn cơm đúng là mỗi đứa một vẻ.

    Đầu tiền phải nói đến Vu Triết, dáng vẻ đứa trẻ này ăn cơm thật không dám khen. Muỗng, nĩa trên bàn không hề dùng tới mà hoàn toàn bốc bằng tay. Đã như vậy, lúc lấy đồ ăn thì đứng cả lên ghế, bốc tay đến nỗi mỗi dĩa đồ ăn đều không nhìn ra cách bày trí ban đầu. Cơm ăn cũng rơi vãi trên bàn rất nhiều.

    Alan thầm nghĩ: Phải từ từ dạy dỗ lại.

    Đứa trẻ tên Minh khác với em của nó, ăn uống rất từ tốn, cũng không gây nhiều tiếng động. Dùng bữa thì dùng muỗng, nĩa trên bàn hẳn hoi. Mặc dù không phải là dáng dùng bữa chuẩn của quý tộc nhưng cũng không tệ.

    Alan nhìn sang Iris, hơn nửa năm nay ông chưa từng để ý đến cách dùng cơm của con bé. Cho dù, ông ngồi ăn chung một bàn cơm với con gái của mình. Ông đã đánh mất khoảng thời gian nên có với con gái của mình, nửa năm trưởng thành. Ông còn nhớ bữa cơm đầu tiên của ông và Iris, lần đó, con bé cầm muỗng rất vụng về, như là chưa bao giờ được cầm nó vậy. Ông nhớ con bé hình như trước kia chỉ ăn trái cây, cụ thể thì...

    Lạ nhỉ...? Mình không nhớ rõ...?


    Chỉ thắc mắc trong giây lát, Alan lại tiếp tục với dòng suy nghĩ của mình.

    Con bé bây giờ đã có thể thoải mái cầm dao, muỗng, nĩa, dáng ăn cũng là kiểu tiêu chuẩn của quý tộc. Tuy nhiên, vẫn chỉ ăn rau không ăn thịt.

    “Con nên ăn cả thịt nữa đấy Iris.” Alan thình lình lên tiếng.

    Ông cảm thấy lạ, trẻ con thì thường thích ăn thịt hơn là rau chứ? Nhìn thằng bé Vu Triết sắp càn quét hết thịt trên bàn kia kìa.

    Iris nhìn rau trong đĩa của mình rồi lại nhìn thịt ở trên bàn, lắc đầu.

    “Con không ăn.”

    Iris luôn cảm thấy bản thân không nên ăn thịt... và tốt nhất là không ăn.

    Alan lại cảm thấy lạ, đứa con Iris này vẫn luôn rất ngoan mà, không nên chỉ vì kén ăn mà không nghe lời chứ.

    Ông xiên một miếng thịt nướng lên, đặt trong một cái dĩa nhỏ rồi đẩy tới trước mặt Iris.

    “Ngoan nào, trẻ con thì nên ăn thịt mới chóng lớn.” Alan nhẫn nại dụ dỗ Iris ăn miếng thịt.

    Iris nhìn cha rồi lại nhìn miếng thịt, động nĩa, xiên nó lên. Cô bé đưa nó đến gần mũi, ngửi ngửi, một mùi tanh hôi xộc vào mũi khiến từ trong dạ dày cô trào lên vị chua. Cô bé dịch miếng thịt ra xa mũi, nén xuống cơn buồn nôn, nhanh chóng bỏ nó vào miệng, nhai nhai vài cái rồi cắn răng nuốt xuống.

    Alan vẫn theo dõi con gái từ đầu tới cuối, chờ cô bé sẽ nói ra câu như “Thịt cũng không khó ăn”. Đến Chiến Minh lẫn Vu Triết cũng nghĩ cô sẽ nói ra câu đó.

    Nhưng không, đôi mắt Iris bỗng lập loè theo đúng nghĩa đen, lúc tím đậm, lúc tím nhạt, thay đổi liên tục. Trán vã mồ hôi, cô bé run rẩy té xuống khỏi ghế. Chống tay trên đất, cô phun ra miếng thịt, đồng thời cũng ói ra máu...

    Bấy giờ, những người còn lại trên bàn ăn mới giật mình hoàn hồn. Alan sợ hãi chạy tới đỡ Iris dậy.

    Alan lo lắng nghi ngờ: Không lẽ trong thịt có độc? Nhưng tất cả đều ăn đĩa thịt đó tại sao chỉ có Iris lại như thế này?

    Hai anh em Chiến Minh, Chiến Vu Triết cũng lao tới vây quanh Iris.

    Cô bé vẫn còn run, ho liên tục, bắt đầu nôn ra ngụm máu thứ hai.

    Alan hoảng hốt, vội gào lên: “Quản gia đâu! Mau, mau gọi y quan tới. Nhanh lên!”

    Ông cố gắng vuốt lưng Iris để cô bé bớt ho. Thế nhưng, Iris ho càng ngày càng dữ dội hơn, lại nôn ra ngụm máu thứ ba.

    Alan cuống đến đỏ mắt: “Cố gắng lên con gái. Y quan sắp tới rồi, một chút nữa thôi.”

    Chiến Minh cho dù có lo lắng thế nào cũng chỉ có thể ngồi một bên nhìn Iris còn Vu Triết thì khóc ré lên, đưa hai bàn tay đầy dầu mỡ, do ban nãy bốc thức ăn, nắm lấy vạt váy của cô bé. Vừa khóc, vừa nắm, vừa giật lại còn thường xuyên đổi chỗ...

    “Chị gái, chị làm sao vậy?” Vu Triết vẫn đang khóc như khóc tang cha mẹ.

    Còn Iris lúc này đã rơi vào bán hôn mê thì không còn hơi sức đâu để ý tới cái váy đang bị thằng oắt con hành hạ. Sau lần nôn ra máu thứ năm, cô bé chính thức hôn mê. Doạ xanh mặt những người còn lại.

    Y quan phải một lúc sau mới đến, lúc ấy Iris đã được đặt trên giường, ba người kia cũng đã bình tĩnh lại vì phát hiện cô thật ra chỉ ngất đi thôi.

    Y quan sau khi kiểm tra cho Iris, lại xem xét đĩa thịt liền phán Iris chỉ bị dị ứng với thịt. Còn về dị ứng như thế nào mà khiến con người ta phải nôn ra máu thì ông cũng... không biết. Sau mấy chục năm hành nghề y, đây là lần đầu tiên ông gặp phải trường hợp này.

    “Tuyệt đối đừng để vị tiểu thư này ăn thịt nữa. Con người cũng không có nhiều máu để mà nôn đâu.”

    Y quan viết cho Iris một đơn thuốc bổ máu rồi rời đi.

    Lúc này Alan mới buông lỏng được nỗi lo của bản thân.

    Ông đau khổ, lầm bầm: “Bản thân mày hơn nửa năm trước đã không quan tâm. Bây giờ lại ép con bé ăn đến nông nỗi này...” Alan nhớ đến chuyện Iris không thể cười mà đổ lệ máu ban sáng, càng đau đớn hơn: “Mày đúng là thằng cha tồi!”

    Lão quản gia ngập ngừng: “Ngài Alan, tại sao váy của tiểu thư lại dơ như thế này?”

    Alan giật mình nhìn chiếc váy dính đầy vệt nâu nâu, đen đen không tên.

    “Chắc là do... té ngã?” Ông cũng không chắc.

    Lão quản gia: “Hình như còn có chút mùi của thức ăn?”

    Alan: “Ờm... ờ... Ta quả thật không biết...”

    Lúc nãy ông chỉ lo lắng xem Iris có còn thở hay không, hoàn toàn không để ý đến váy của con bé làm sao lại như thế này.

    Alan day day trán: “Gọi nữ hầu đến thay áo váy cho con bé đi.” Ông ngưng một lát rồi tiếp. “Hãy đi lấy chiếc nhẫn của cha ta. Ta có việc cần dùng tới nó.”

    Phải, ông có việc cần tới nó, việc này liên quan đến sinh mạng của cả nhà ông.

    Lão quản gia kinh ngạc trong chốc lát rồi đáp lời, lập tức đi làm.

    Đến giữa khuya, Alan vẫn còn canh bên giường Iris, trông cho con gái ông ngủ. Ông dùng một chiếc khăn sạch, lau mồ hôi con bé đổ ra trong lúc ngủ. Chiếc khăn ông đang đặt trên trán cô, bỗng nhiên, chân mày Iris nhăn lại, khuôn mặt cô bé bất giác trông rất khó chịu pha lẫn đau đớn.

    Lửa ở khắp mọi nơi, người phụ nữ bị đè dưới thanh xà ngang. Bà nằm đó, bụm miệng ho ra máu, nước mắt không ngừng tuôn.“Thần, xin hãy cứu lấy đứa bé này.”
    Tiếng sấm sét nổ vang, đuổi theo không ngừng ở phía sau. Gió tuyết bị ngăn cách ở bên ngoài.

    Trong căn nhà nào đó, ai đó tỳ trán vào trán đứa trẻ.
    “Hay ăn, chóng lớn, hạnh phúc. Và, không được làm việc xấu, không được trộm cắp.”
    “Hoang tàn một mảnh nhà đổ nát
    Người đau kẻ khổ sống lầm than
    ...
    Chỉ nguyện
    Để tương lai lại cho nghìn đời...”
    Tiếng ai đó ngày càng rõ ràng hơn, đang hát bên tai đứa trẻ.



    Iris mở mắt, thét lên một tiếng đầy hoảng loạn. Cùng lúc ấy, bên ngoài đổ mưa, bầu trời nổ ra tiếng sấm rền dữ dội.

    Alan giật mình, ông chưa kịp kéo Iris lại thì cô bé đã lảo đảo chạy ra bên ngoài. Cô còn chưa mang cả giày. Ông vội vàng chạy theo con gái.

    “Iris!" Alan gọi to tên cô nhưng trong màn mưa to, nó như vô vọng, tiếng ồn từ cơn mưa át đi tiếng gọi của ông.

    Iris chạy nhanh trong mưa, không quay đầu lại.

    Iris chỉ là một đứa trẻ nhưng Alan đã lớn tuổi, ông chạy theo cô trong mưa bão như thế này quả thật không thể đuổi kịp. Nhưng ông biết hướng chạy của cô, con bé đang chạy về phía rừng cây.

    Iris chạy thật nhanh thật nhanh, cô bé không hoàn toàn tỉnh táo, lúc này trong đầu cô chỉ còn sót lại một ít cảm giác. Chẳng mấy chốc nữa, thật sự không bao lâu nữa, mảnh kí ức đó sẽ không còn.

    Cô bé biết căn nhà đó, nó ở trong rừng cây. Một căn nhà bằng rơm.

    Điều gì đó thật đau đớn chảy qua trong lòng cô bé...

    Alan đuổi theo Iris đến khu rừng thì hoàn toàn không thể đuổi tiếp được nữa. Cánh rừng này như không cho ông vào trong, ông chạy theo một đường thẳng nhưng quanh đi quẩn lại lại chỉ ở ngoài bìa rừng.

    Ông trơ mắt nhìn bóng Iris biến mất sau những hàng cây, trong cơn mưa gió.
    P/s: Chị suongthuytinh , bà YGinger, cô JinJin, tui xong sớm hơn dự tính nên đăng luôn đặng khỏi nhột nữa. Chị chuyencuangan, em thấy chị đọc được 10 chương gòi, mạo muội tag chị luôn, hy vọng không làm phiền chị. Mà nếu phiền thì chị cứ nói, em sẽ bỏ tag mà. 0w0
    Chương này thật sự vượt chỉ tiêu...=-=
    Tui đang từ từ tăng độ dài của chương, cũng tăng thêm tốc độ diễn biến. Hy vọng không nhanh quá... Mọi người cứ chọi đá đi ạ. Chọi mạnh vô, nổ đom đóm mắt mới có hiệu quả. 0w0
    Hy vọng mọi người đọc truyện thư giãn ạ.









     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
    Konoha, suongthuytinh, YGinger1 người khác thích bài này.
  20. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.058
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Hay quá em ạ! Làm chị tò mò quá cơ. Cám ơn em tag chị nhé. Chị cũng đang định bảo em mà quên mất.

    Có một chi tiết mà chị không rõ vì sao phải có đó là đoạn thay váy cho Iris. Không rõ là nó có tầm quan trọng gì không, vì chị thấy không cần thiết cho mạch truyện.

    Chị thấy một số lỗi trình bày và chính tả:
    1. Thiếu khoảng trống sau dấu chấm:
    2. Lỗi đánh máy: "quấn băng"
    3. Thiếu khoảng trống sau dấu chấm:
    4. Lỗi đánh máy: "cảm thông"
    5. Lỗi đánh máy: "bốc" và "đĩa"
    6. Thiếu khoảng trống giữ từ:
    7. Lỗi đánh máy: "bốc"
     
    Akaihane thích bài này.

Chia sẻ trang này