Iris White - Tạm dừng - Akaihane

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Akaihane, 19/8/16.

?

Đố mấy bạn nam chính chừng nào mới chính thức xuất hiện?

  1. Lúc Iris năm tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  2. Lúc Iris mười hai tuổi.

    0 vote(s)
    0,0%
  3. Lúc Iris mười bốn tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  4. Lúc Iris mười lăm tuổi.

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Lúc Iris hai mươi mốt tuổi.

    3 vote(s)
    30,0%
  1. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Xiết bao có mà em? Chị thấy từ này cũng thường xài mà. 0w0
    "Chiếc thoa nào của mấy mươi, Mà lòng trọng nghĩa khinh tài xiết bao!" (TKiều)

    Đúng là sự bất lực thường thấy hơn nhưng mà nếu đặt câu hỏi cho câu này: Nỗi buồn ấy là gì?
    Giữa nỗi buổn ấy có lẽ chính là bất lực và nỗi buồn ấy có lẽ chính là sự bất lực, chị lại thấy vế đầu tương đương hơn. =W= (nỗi buồn = (nỗi) bất lực; nỗi buồn # sự bất lực)
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/10/16
    K i r i n thích bài này.
  2. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Nỗi buồn vốn dĩ nó khác sự bất lực mà.
     
    Akaihane thích bài này.
  3. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Mình lại nghĩ trong bất lực sẽ có buồn. 0w0 (Lý lẽ cùn ý mà). Thiệt ra đọc câu trên nghĩa là ông buồn do ông bất lực. Do cách diễn đạt của mình nó ngộ hay sao ta? Mình hình như có thấy cách diễn đạt như thế lầy ở đâu đó gòi mà. 0w0?
     
  4. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Tại sao hắn lại nhận nuôi một đứa con gái?

    [​IMG]
    Tay áo bliaut (nữ).
    Chương 8: Anh em

    Iris rất quen thuộc với cái tên Solomon Greenman. Số lần nó xuất hiện trong sách giáo khoa nhiều hơn hẳn tên cha cô. Cô bé vẫn còn nhớ rõ tiểu sử của ông.

    Solomon Greeman đã từng là đại học sĩ như cha cô bây giờ, có nhiều đóng góp tích cực cho Odrysia đặc biệt là trong hệ thống giáo dục. Ông là thầy của nhiều danh nhân nhưng cũng yêu cầu rất cao trong việc lựa chọn học trò. Đặc biệt, Solomon Greenman được xem là một nhà bác học đa tài. Ông nghiên cứu và học tập trên nhiều lĩnh vực trong đó có mỹ thuật.

    Solomon nổi tiếng là người yêu gia đình. Người thường xuất hiện trong tranh của ông là vợ và hai người con, một trai một gái. Nhưng trong một lần bạo động, cả vợ và con ông vô tình đã bị liên lụy, qua đời.

    Iris thầm nghĩ: Có lẽ bọn họ không phải vì bị liên lụy mà mất. Trong sách viết không hẳn là sự thật.

    Iris đã nghe Alan và thầy Solomon trò chuyện, dù không biết rõ mọi chuyện nhưng cô vẫn có thể đoán ra một vài việc.

    Kể từ hôm đó, lịch trình hàng ngày của Iris có sự thay đổi. Iris chia đôi thời gian buổi sáng cho việc học thầy Solomon và đến hiệu sách. Cô bé đã nói chuyện được vài câu với anh trai tên Baron. Lúc trước, Iris thường trông thấy anh trai này hoặc là dựa tường thẫn thờ hoặc là thu mình trong góc tường, làm chuyện gì đó không ai hiểu. Cô bé cứ ngỡ anh trai này bị lập dị. Thế nhưng, sau khi đã trò chuyện mới biết anh trai Baron là người bình thường, còn rất hay cười. Mỗi lần nghe cô nói chuyện, anh trai đều cười rất tươi, khóe mắt còn rướm lệ, nhưng không hiểu vì sao mỗi lần như vậy, ông Baron đều nhìn anh ta với ánh mắt khinh bỉ.

    Buổi sáng là như vậy. Còn buổi chiều, Iris vẫn đến lớp như thường lệ. Đám bạn học trong lớp vẫn quậy phá, luôn tìm cách để buổi học kết thúc sớm, khiến thầy giáo trẻ phải rầu rĩ mãi. Cô bé cảm thấy khá khó chịu vì hành động cắt ngang buổi học của đám bạn, mặc dù trên khuôn mặt cô không hề biểu lộ điều gì. Và có vẻ cho dù đám học trò có quậy phá như thế nào, thầy cũng sẽ không trách mắng mà chỉ cười khổ, cho qua.

    Thầy luôn yêu các học trò của mình, cho dù bọn chúng không chịu ngoan ngoãn.

    Iris thầm nghĩ: Phải chăng là thầy giáo thì sẽ luôn yêu thương học trò của mình?

    Buổi tối, Iris dành thời gian trong thư phòng để đọc sách. Cha cô từ sau khi thư phòng xây xong, không dạy học buổi tối cho cô nữa mà để cô bé tự đọc sách trong đó. Ở đấy để sẵn giường, phòng khi cô mệt mỏi thì có thể ngủ lại.

    Cô bé ngủ lại phòng sách khá thường xuyên.

    Iris quả thật thích đọc sách trong thư phòng, nhưng cô bé càng mong được học hỏi từ cha cô. Cha từ sau khi vào vương cung ngày cô theo học thầy Solomon, vẫn luôn có vẻ rất bận rộn. Cô bé thường xuyên nhìn thấy đèn phòng cha cháy đến sáng. Cha thường xuyên bảo quản gia gửi thư cho những người nào đó, thường xuyên đọc gì đó trên bàn ăn…

    Số lần trò chuyện giữa Iris và cha ngày càng ít đi. Bởi vì, cha cô luôn trông rất mệt mỏi. Cô bé không muốn làm phiền cha, trong những phút nghỉ ngơi ít ỏi của ông ấy.

    Đến lão quản gia cũng phải lo lắng cho cha. Lão quản gia vẫn luôn biết điều gì đó. Iris thường nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của quản gia.

    Chỉ có Iris là người duy nhất không biết chuyện gì đang xảy ra, mà người lớn thì sẽ không nói với cô bé điều gì.

    Iris hiểu điều đó và đã không hỏi bất cứ thứ gì. Điều cô bé làm hằng ngày là lẳng lặng đọc sách, lẳng lặng đi học, lẳng lặng nhìn cha cô đọc giấy tờ đến quên cả dùng bữa.

    Một ngày nào đó, trên bàn ăn, Iris ngẩng đầu nhìn Alan vẫn đang đọc thư, thức ăn trong đĩa của ông đã nguội. Iris dời mắt, cúi đầu nhìn đĩa thức ăn đã hết của bản thân, vẫn tiếp tục ngồi lại trên bàn. Cô bé muốn chờ đến khi cha cô dùng bữa xong.

    Có lẽ, ông sẽ không ăn nữa mà quay về phòng tiếp tục làm việc, thế nhưng cô vẫn muốn chờ ông.

    Những việc mà một đứa bé năm tuổi có thể làm, chỉ có bấy nhiêu.

    Cuối tuần, vào những ngày không cần phải đến lớp hay đến nhà thầy, Iris sẽ tới thư viện. Lão quản gia đã dẫn cô bé đến thư viện vài lần, để quan thủ thư và các lính gác quốc thư biết thân phận của cô. Sau đó, cô tự mình đi thư viện mà không cần lão quản gia đi cùng nữa. Thế nhưng, Iris vẫn mong có thể cùng cha tới thư viện vào một ngày nào đó.

    Alan đã nhận nuôi cô bé tại nơi này, dưới những bậc thềm đá.

    *******

    Nửa năm qua đi.

    Với Iris lại như đã rất lâu, số sách cô bé đọc được đã lên đến hàng ba chữ số. Cô bé được học, được đọc sách như ý nguyện lúc đầu nhưng lòng lại luôn rất buồn. Cô ngày đó đồng ý nhận ông làm cha vì biết ông sẽ cho cô được những điều cô cần. Một phần là vậy, phần còn lại vì biết ông là người tốt, biết ông sẽ không đối xứ tệ với mình. Lúc đó, cô bé không có khái niệm gì về yêu thương hay quan tâm, bởi trước đó nữa cô không hề nhận được những điều này.

    Cô bé là trẻ mồ côi.

    Trong hai tuần đầu được nhận nuôi, ông dẫn cô theo ông mãi, dẫn cô đi gặp những người ông quen biết, nói với cô rất nhiều điều. Ông là cha, cũng là người thầy đầu tiên của cô. Chính ông là người đã dạy cho cô về vương quốc Odrysia này, về những con người của đất nước này, về những thường thức cơ bản. Ông chấp nhận những yêu cầu của cô, ông xây cho cô một căn thư phòng riêng, ông để cô sống cuộc sống đầy đủ. Và, Alan nghiêm khắc khi cô làm ra những hành động suy nghĩ không kỹ lưỡng.

    Trong hai tuần đó, việc ông thường làm nhất là cười rồi vỗ đầu cô. Những cái vỗ đầu lạ lẫm khiến cô yêu thích và thường theo cạnh ông để ông lại vỗ đầu mình. Giấc mơ về một tương lai xa xôi cũng chính do ông gieo vào lòng cô. Tất cả những điều đó khiến ông trở thành người cha duy nhất với cô.

    Thế nhưng, nửa năm trôi qua, cô cũng chỉ có thể nhớ về khoảng thời gian hai tuần đó mà thôi. Nó bất giác đã trở thành điều gì đó trong quá khứ rồi. Cô và cha vẫn ít khi có cơ hội trò chuyện.

    Iris biết rằng cha cô tuy bận, nhưng không phải không yêu thương cô. Tuy nhiên, không được nghe cha trò chuyện khiến cô bé cảm thấy lạc lõng trong căn nhà mới này.

    Tại sao ông ấy phải bận như thế?

    Iris thầm nghĩ trong im lặng.

    Phiền muộn khiến cô bé không để ý đến đám bạn quậy như giặc xung quanh. Thầy giáo lúc này vẫn đang đau đầu tìm cách dẹp loạn, mặc dù thường lệ là loạn chưa dẹp xong thì thầy đã đầu hàng.

    “Đám quỷ sứ này! Dám ăn trộm bánh mì nhà tao?! Tụi bây chán sống rồi hả!” Một giọng nói thô lỗ vang lên, át cả tiếng ồn trong lớp học.

    “Là gã bán bánh mì. Hai thằng nhóc này chết chắc rồi.”

    “Hai đứa này không phải làm trong tiệm bánh mì sao? Sao lại thành thế này rồi?”

    Bình dân khu buôn bán bàn tán xôn xao.

    Iris quay đầu nhìn ra cửa sổ. Một người đàn ông mập, tay cầm chày cán bột, đang hăm he hai đứa nhóc ngã ngồi trên mặt đất. Cô bé nhận ra gã ta. Lúc trước, cô từng làm việc trong tiệm của hắn. Cô đã phải thường xuyên chạy đi làm việc vặt cả ngày nhưng chỉ được trả công nửa ổ bánh mì. Có khi, chẳng có gì cả.

    Iris biết người tới từ khu dân nghèo luôn bị khinh thị, hắt hủi bởi mọi người. Chẳng qua gã ta cũng chỉ là một trong số đó và còn tệ hơn nữa vì gã là một kẻ bạo lực, đến cả vợ mình cũng đánh. Hắn đánh người không cần biết phụ nữ hay trẻ con, vì vậy cô bé đã chịu biết bao lần những trận đòn từ hắn ta.

    Iris đã rất ghét gã. Chính vì gã mà thời gian cô học lỏm ngoài lớp học càng khó khăn hơn bởi những vết bầm cứ đau nhức âm ỉ.

    “Ông làm gì vậy. Chỉ là một cái bánh mì thôi mà.” Giọng một người phụ nữ vang lên.

    Iris thầm nghĩ: Là dì Marry.

    “Đàn bà thì biết cái gì?! Cút qua một bên!”

    Gã đàn ông hất ngã vợ của hắn rồi vung cao chày cán bột, ra sức đánh đập hai đứa trẻ trên đất. Đứa trẻ lớn tuổi hơn vội vàng khom người che chắn cho em trai của nó, đưa lưng ra chịu đánh. Gã đàn ông thấy chỉ có thể trúng đứa lớn càng tức giận đánh hăng hơn. Tiếng phịch phịch nện vào da thịt mỗi lúc một trầm.

    Ai cũng có thể mường tượng được đứa trẻ ấy đau đớn như thế nào, nhưng chẳng ai bước ra ngăn cản.

    Người phụ nữ tên Marry bị chồng hất vào đám đông, chỉ có thể run rẩy trước từng cú nện của chồng lên người đứa trẻ. Bà không dám cản chồng lại nữa, vì nếu làm như thế chính bà sẽ phải nhận những trận đòn đó. Bà chỉ có thể nhu nhược đứng một bên nhìn chồng hành hạ bọn trẻ.

    Đứa trẻ nhỏ hơn trong tay ôm bánh mì, không thể chịu đựng cảnh anh nó bị hành hạ hơn nữa. Nó gào lên: “Đừng đánh nữa! Đừng đánh anh tôi!”

    Iris ra khỏi lớp.

    Lúc này, thầy giáo trẻ và đám giặc trong lớp mới chú ý đến ồn ào bên ngoài lớp học.

    “Ông tốt hơn nên dừng lại.” Iris lên tiếng.

    “Mày là đứa nào? Biết tao là ai không hả?!” Gã ngưng nện cái chày vào lưng đứa trẻ lớn.

    “Chỉ là một ổ bánh mì thôi. Tôi sẽ trả.” Iris điềm nhiên.

    “Có tiền để lại. Hai thằng này tao vẫn đánh!” Gã hất khuôn mặt béo mập, khiến mỡ trên đó rung lên, vung chày lại định đánh thằng nhóc dưới chân mình.

    Iris theo bản năng đến ngăn lại, bị gã hất ra xa. Cô bé ngã trên đất, cạnh tường lớp học. Chân cô tụ máu, bị bầm một mảng trên đầu gối, lòng bàn tay cũng bị trầy. Lúc trước, cô bé chịu đánh bởi vì bản thân cô không cha không mẹ, lại đến từ khu nghèo, sẽ chẳng có ai tôn trọng cô. Nhưng bây giờ đã khác, cô đã là quý tộc rồi. Một cái nhìn thẳng của bình dân vào quý tộc đã có thể ghép tội, huống hồ là hất ngã hay đánh đập.

    Iris ngẩng đầu. Đôi mắt tím của cô bé lúc này lấp lánh ánh sáng xinh đẹp đến mức người ta phải trầm trồ.

    “Là Mắt Tím sao?” Người phụ nữ tên Marry bật thốt lên.

    “Mắt Tím? Là mày? Tao đang không biết mày chạy đi đâu nửa năm nay. Hóa ra là ở đây.”

    “Ông nên cẩn thận lời nói, hành vi của mình. Tôi là quý tộc.”

    Iris đứng dậy, không phủi váy. Bàn tay rướm máu của cô lúc này phủi váy chỉ làm nó bẩn thêm.

    “Mày? Quý tộc? Thứ rác rưởi không biết ai sinh như mày sao? Mơ à!”

    Gã đàn ông cười sỗ sàng, định vung chày đập cho cô tỉnh khỏi cơn mơ. Biết cô bé là con nhóc mắt tím từng làm trong tiệm, gã lại thêm càn rỡ.

    Thầy giáo sợ Iris bị đánh, vội giải thích: “Thật vậy. Alan White đại học sĩ đã nhận nuôi em ấy. Ông nhìn váy áo của em ấy trông có giống bình dân không?”

    Gã ta nhìn kĩ lại cách ăn mặc của Iris. Trên người cô bé là một chiếc vày vạt dài chạm đất, tay áo bliaut với phần bên trong ôm sát cả cánh tay, bên ngoài phủ tay áo ống loe. Trên chiếc váy ấy còn thêu hình hoa, chất liệu vải có vẻ rất đắt tiền. Đây là một chiếc váy mà bình dân không thể nào mua nổi.

    Gã ta bắt đầu hoảng sợ. Nỗi sợ hãi đối với quý tộc đã ăn sâu vào trong tận xương tủy mỗi bình dân tầng lớp dưới. Gã có thể đánh phụ nữ, đánh trẻ con, nhưng quý tộc gã không dám động vào. Luật của vương quốc sẽ không buông tha cho hắn.

    Gã hạ chày xuống, định tránh khỏi nơi này.

    “Khoan đã.” Iris gọi hắn lại.

    Gã ta nơm nớp quay lại.

    Iris thả một đồng xu vào tay hắn: “Đây là tiền bánh mì.”

    Nhận tiền xong, gã vội vã rời đi, chẳng màng đến người vợ vẫn còn đứng một bên. Gã không muốn ở lại nơi này lâu hơn phút nào.

    Hết việc để xem, đám đông tản đi.

    Thầy giáo trẻ lùa học trò vào lớp. Biết Iris sẽ còn đứng ở bên ngoài một lúc, thầy giáo bắt đầu giảng lại bài, để cô bé giải quyết việc riêng xong rồi tự vào lớp.

    Marry do dự, tiến tới thăm hỏi Iris. Bà từng chăm sóc cho đứa trẻ này, nhưng chẳng đáng bao nhiêu so với việc chồng bà thường xuyên hành hạ con bé. Bây giờ, con bé đã thành quý tộc…

    “Con… đã được quý tộc nhận nuôi à?” Bà ngập ngừng. “… Sống có tốt không?”

    “Vẫn tốt ạ. Con đã có tên họ rồi. Là Iris White.”

    Marry định khen cái tên của Iris, nhưng bà không được học chữ, không hiểu cái tên ấy có nghĩa là gì, nên chẳng thể nào khen bừa được. Bà chỉ có thể nói vài lời tốt đẹp đơn giản với cô.

    “Vậy… vậy sao? Thật tốt cho con.”

    Đứa trẻ lớn tuổi mặc kệ cơn đau trên người, đỡ em của nó đứng dậy. Rồi nó quay sang, cảm ơn Iris, người đã hai lần cứu nó cùng em trai.

    “Thật sự rất cảm ơn tiểu thư đã giúp chúng tôi.”

    Iris nhận ra chúng, là hai đứa trẻ từng được cô tặng hai đồng xu. Cô bé chưa bao giờ quên mặt những người đã từng gặp.

    Iris lên tiếng: “Cho dù thế nào thì trộm cắp vẫn là sai trái.”

    *******

    Tại vương cung, vị phó nữ vương cao quý đang nhìn ra bên ngoài, từ cửa sổ phòng mình. Ánh nhìn của bà hạ xuống nơi nào đó trong vườn.Khi còn trẻ bà, bà thường như vậy, từ trong phòng đứng nhìn ra bên ngoài bằng cửa sổ.

    Helen đã không được phép ra ngoài.

    Việc học tập của Helen được giải quyết bằng cách mời gia sư đến nhà. Cho dù chỉ được học ở nhà nhưng bà học rất tốt, thầy giáo đã thường xuyên khen bà.

    Ấy thế mà, trớ trêu thay, bà chỉ là nữ. “Phụ nữ học tốt cũng chả có ích gì” là câu bà thường nghe từ cha mình nhất.

    Phụ nữ trong vương quốc này luôn có địa vị không bằng nam giới.

    Khác với anh họ Alan White là trung tâm của cả gia tộc, là đứa con cưng đầy tài năng mà gia tộc chiều chuộng, bà chỉ là một đứa con gái của nhà nhánh. Alan White là ánh mặt trời rực rỡ, bà đã chỉ là một cái bóng vật vờ ở nơi nào đó không ai quan tâm.

    Cho dù có tài thì sao? Cũng không thể nào được đem đi so sánh với Alan White, không được mọi người công nhận. Sau khi được gả đi, tài năng mà bà có sẽ chỉ là thứ gì đó góp phần làm nền cho nhà chồng. Bởi bà chỉ là một người phụ nữ không được công nhận trong cái xã hội bất bình đẳng này.

    Phó nữ vương siết chặt bàn tay đặt trên kính cửa sổ, bà đã không hề cam tâm.

    Tại sao hắn lại nhận nuôi một đứa con gái?

    “Theo dõi tới đâu rồi?” Helen White không quay đầu, hỏi nữ quan thân cận.

    “Rất nhiều thư được gửi đi ạ.”

    “Thư? Tiếp tục theo dõi. Còn đứa bé tên Iris thì sao?”

    “Thưa… đã được ngài Greenman nhận làm học trò… Khá có tài.”

    Helen hạ tay xuống thành cửa sổ, cười mỉa mai: “Có tài thì sao? Cũng chỉ là một đứa con gái!”
    Chị suongthuytinh có chương mới ạ. =W=
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
    Konoha, chuyencuanganYGinger thích bài này.
  5. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Thôi, có lẽ nên dừng tại chương tám đây. Đơn giản chỉ Iris "thần thánh" quá mức so với tuổi của mình.
     
    Akaihane thích bài này.
  6. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Hầy, đọc bình luận của bạn nói không buồn là nói dóc.
    Mình không biết tại sao bạn nghĩ vậy, cũng không biết chi tiết nào khiến bạn nghĩ như thế. Nhưng mà nói thật em ấy cũng có thần thánh gì đâu, chỉ là suy nghĩ không hợp với tuổi thôi. Và cho dù suy nghĩ có hơn tuổi, trí nhớ cực tốt, trì thông minh siêu cao thì em ấy cũng có thay đổi được hoàn cảnh lúc nhỏ đâu, cũng phải để bản thân bị thương khi nhảy ra bênh vực cho hai anh em nọ thôi.
    Dù sao thì cũng cảm ơn bạn đã theo dõi truyện của mình cho tới bây giờ.
     
  7. konny

    konny Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    512
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    321
    GSP:
    Ap
    Hay quá ấy à.
     
    Akaihane thích bài này.
  8. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Sao chị lại không nhận được thông báo là em có tag nhỉ? May mà tự mò vào :D.
    Lỗi chương mới nha em. Chương này em vướng khá nhiều lỗi đánh máy, chương sau chú ý nha.
    Chỗ này lặp đến ba lần từ thư phòng nên câu hơi rối. Có thể sửa lại thế này không?
    Buổi tối, Iris dành thời gian trong thư phòng để đọc sách. Cha cô sau khi xây xong thư phòng, không dạy học buổi tối cho cô nữa mà để cô bé tự đọc sách trong đó. Ở đây để sẵn giường, phòng khi cô mệt quá thì có thể ngủ lại.
    Bậc
    Được. Biết.
    Lạ lẫm
    Vung cao. Mắc lỗi diễn đạt: "Vung cao chày cán bột, ra sức đánh đập".
    Chị nghĩ là chạy lại thì đúng hơn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/16
    Akaihane thích bài này.
  9. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Xin lỗi chị, em đánh chương này ẩu quá. Trong tuần ôn bài để kiểm tra, cuối tuần mới đánh được mà thứ hai lại kiểm tra tiếp. =-= Chắc em phải sắp lại thời gian biểu rồi. Mấy lỗi trên em sẽ ráng sửa sớm ạ. 0w0
    Chị ơi, cho em hỏi. Văn của em hình như dở lắm phải không ạ?
     
  10. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn nha. 0w0
     
  11. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Cứ từ từ mà sửa thôi :). Nếu em bận quá thì không bắt buộc phải ra chương mới đâu. Bao giờ thấy nó thật sự chất lượng rồi up cũng được mà.
    Sao em lại nghĩ là văn em dở? Nếu nó dở thì chị đâu có mất công dõi theo truyện của em, ngồi đọc từng chương và rà lỗi chính tả cho em chứ :).
     
    Akaihane thích bài này.
  12. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn chị, hôm nay em thiếu ngủ. Nghe lời động viên của chị, em có sức thức tiếp chiến đấu cho bài kiểm tra ngày mai gòi. 0w0
     
    suongthuytinh thích bài này.
  13. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    548
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Thời gian mới chỉ thêm nửa năm thôi à TT^TT Iris vẫn chưa lớn. Hóng đến đoạn cô bé trở thành thiếu nữ, hay nói cách khác là hóng gặp nam chính. :)))
    Cưng chiều nhé, không được viết theo ngôn ngữ chat.
    Ài, tốc độ ra chương mới của bạn làm mình chờ thành hươu cao cổ rồi. Với nhịp độ châm rãi, dàn trải thế này... nói thiệt là hơi mất kiên nhẫn. :v
     
    Akaihane thích bài này.
  14. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Mình còn đang định nhây thành 4 tuần/chương. Thấy bạn bảo vậy hết dám nhây luôn. 0w0 Chương này chắc lỗi quá trời luôn gòi. T-T
     
  15. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    [Iris nó cứ hay đọc sách một mình.]
    Chương 9: Phản lại?

    Thầy giáo trẻ đang giảng bài bỗng dừng lại, cất tiếng hỏi.

    “Iris vẫn chưa vào lớp sao?”

    Chúng học trò nhốn nháo.

    “Từ lúc nãy vẫn chưa vào đó thầy.”

    Thầy giáo nhìn ra ngoài cửa. Con bé không có ở bên ngoài… Thầy giáo trẻ bỗng giật mình nhận ra.

    Đây là trốn học rồi sao?

    *******

    Iris dẫn hai đứa nhóc tới hiệu sách. Dì Marry cũng đi theo. Nếu dì về nhà bây giờ thì thế nào cũng bị gã chồng bạo lực kia hành hạ trút giận.

    Iris không về nhà. Cô bé không muốn để cha nhìn thấy dáng vẻ trầy trật lấm lem này của mình.

    Cha sẽ lo lắng.

    Thanh niên Baron thấy Iris đến liền tươi cười ra đón. Nhưng vừa trông thấy bộ dạng trầy trụa của cô bé, còn có một trong hai đứa trẻ cô dẫn theo bầm tím khắp người thì giật mình. Thanh niên vẫn chưa hỏi han điều gì liền lập tức chạy đi tìm bông băng, thuốc mỡ.

    Hai cha Baron chia nhau chăm sóc hai đứa trẻ. Lão Baron thoa thuốc cho đứa trẻ bị thương nặng kia. Còn thanh niên Baron băng tay và đắp thuốc lên chân Iris.

    Thanh niên Baron vừa quấn băng cho Iris vừa rầu rĩ hỏi: “Con gái sao lại để bị thương như thế này? Ngộ nhỡ để lại sẹo thì sao?”

    Iris không đáp lời. Lúc trước, hầu như ngày nào cô bé cũng không được lành lặn. Rất nhiều người không thích cô, gã bán bánh mì, còn có cả lũ trẻ xóm nghèo và bình dân nơi này. Họ bài xích màu mắt, tóc của cô. Bởi hầu hết người dân của vương quốc Odrysia này đều có mái tóc vàng và đôi mắt xanh biển. Anh trai Baron như thế, ông Baron cũng như thế, cha cô cũng như vậy, mọi người đều có tóc vàng mắt xanh. Riêng cô lại có mắt tím, tóc bạch kim. Hơn nữa, một đứa trẻ năm tuổi lại mang một đầu tóc trắng toát dễ khiến người khác phải hoảng sợ. Ngày đó, đến chính cô cũng không thích hình dáng này của mình.

    Vì thế, cô thường làm bản thân lấm lem để che đi màu tóc trắng, nhưng lại không thể giấu đi đôi mắt tím.

    Hai anh em đó có đôi mắt đỏ rực như máu vậy. So với tóc trắng của cô thì đôi mắt đó càng đáng sợ hơn. Bọn họ, có lẽ, bị đối xử còn tệ hơn cô lúc trước. Hôm ấy, cô tặng họ hai đồng xu có lẽ là vì đồng cảm với ngoại hình của họ.

    Thế nhưng, dù cho đáng thương như thế nào thì trộm cắp vẫn là hành vi sai trái.

    Iris chờ lão Baron đã bôi thuốc xong cho người anh, mới hỏi:

    “Họ, tên của ngươi là gì?”

    Người anh điềm tĩnh trả lời: “Họ của chúng tôi là Chiến. Tôi là Chiến Minh, em trai tôi là Chiến Vu Triết.”

    Tên họ này…

    “Đến từ phương Đông sao?”

    Baron lớn nhỏ ngạc nhiên: Iris biết về mảnh đất phía đông ư?

    Chiến Minh mơ hồ: “Có lẽ… là vậy… Chúng tôi không nhớ rõ. Chỉ nhớ cha mẹ dẫn chúng tôi đến đây từ một nơi rất xa, nhưng sau đó họ lại mất tích. Có lẽ… đã qua đời rồi.”

    Thân thế phức tạp. Iris thầm nghĩ.

    “Cho dù hoàn cảnh sống có khổ sở thì cũng không thể đi trộm cắp. Trong luật pháp của Odrysia, đó là tội, có thể đem đi xử phạt.” Iris lạnh giọng.

    “Không liên quan anh trai! Bánh mì là do tôi trộm!” Người em, Chiến Vu Triết, bỗng nhiên gào lên rồi nhỏ giọng, thút thít khóc.

    “Anh trai… hức… ngày càng suy nhược… hức… Chúng tôi không đủ ăn… hức… làm việc… hức… nặng cả ngày… hức hức… Lão ác ôn kia còn hay đánh đập anh… hức hức… Mới đi trộm bánh mì… hức… không ngờ bị phát hiện… hức hức… anh trai còn nhận đòn thay...”

    “Ngoan, đừng khóc nữa.” Chiến Minh cười khổ, ôm em mình vào lòng.

    Iris lạnh lùng: “Đừng đổ cho hoàn cảnh. Trộm là trộm.”

    Vu Triết vùng vẫy, thoát khỏi cái ôm của anh mình, đề gắt gỏng.

    “Anh trai vẫn bảo cô là người tốt, nhưng cô có phải người tốt đâu! Quý tộc các người làm sao là người tốt được? Tất cả các người đều ghét chúng tôi! Các người không cho chúng tôi sống tốt thì vì sao tôi lại không thể đi ăn trộm bánh mì chứ?!”

    Ngoại trừ Iris, những người còn lại trong cửa hàng chìm vào trầm mặc. Người phụ nữ tên Marry định lên tiếng nói vài lời. Nhưng bà ngập ngừng, rồi thôi.

    Iris vẫn luôn bình tĩnh lắng nghe, bắt đầu cất lời.

    “Vậy ngươi có nghĩ rằng trộm cắp chỉ khiến bọn họ càng thêm xem thường, khó chịu hơn với các ngươi. Các ngươi sẽ bị đối xử còn tệ hơn bây giờ. Ngươi có nghĩ rằng nếu kiên trì sống lương thiện đến lúc trưởng thành thì mọi người sẽ thay đổi suy nghĩ về các ngươi? Cuộc sống của các ngươi sẽ tốt hơn. Thế nhưng, ngươi lại đi ăn trộm, ngày hôm nay lại làm ầm ĩ ở chợ. Ta tuy có thể giúp các ngươi thoát khỏi những đòn đánh, nhưng còn mọi người thì sao? Trong mắt bọn họ, các ngươi đã bị gán danh kẻ trộm. Bây giờ, các ngươi nghĩ bản thân có thể dễ sống hơn?”

    Iris đưa tay lấy tách trà trên bàn. Hôm nay, cô bé đã nói nhiều hơn rất nhiều so với thường ngày, cổ họng của cô bắt đầu khó chịu.

    Có lẽ vì xấu hổ, cũng có lẽ vì nghe hiểu được những điều Iris nói, Vu Triết khóc càng to hơn, làm Chiến Minh phải vội ôm em đi dỗ dành.

    Những người còn lại trong phòng nghĩ: Đứa trẻ này còn nhỏ mà có thể hiểu được đến như vậy sao?

    Khi Vu Triết đã khóc mệt đến lã đi trong lòng anh mình, Iris dùng xong tách trà, leo xuống khỏi ghế.

    “Hai người nếu quay về nơi ở cũ cũng khó sống. Thôi thì, theo ta về dinh thự đi.” Iris thản nhiên buông lời.

    “Ch… chờ đã! Không phải em nên nói với chú Alan trước sao?” Thanh niên Baron hoảng hồn, nghĩ: Dẫn trai về nhà, chú Alan sẽ nghĩ như thế nào đây?!

    Lão Baron nhìn thằng con, khinh bỉ lần thứ n, lão biết tỏng nó nghĩ gì. Lão lườm thằng con, nghĩ: Iris mới năm tuổi, lão già Alan thì có thể nghĩ gì chứ?!

    Iris bình thản: “Em sẽ nói với cha sau… Còn một điều nữa…”

    Cô bé trỏ vào lớp vải băng trên tay: “Đừng nói với cha.”

    Iris ra khỏi hiệu sách. Chiến Minh cõng trên lưng em trai đang ngủ, đuổi theo Iris.

    Marry chào hai cha con Baron rồi về nhà.

    “Cảm ơn tiểu thư đã để nó nói hết những gì buồn phiền trong lòng.” Chiến Minh phá vỡ im lặng.

    Iris quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ như máu của Chiến Minh.

    Chiến Minh cũng tự nhiên, để cô bé nhìn.

    Đó là đôi mắt tuy đỏ nhưng trầm tĩnh lạ thường.

    Iris dời mắt, bước tiếp.

    Chiến Minh đi theo sau. Cậu cứ nghĩ Iris sẽ im lặng suốt quãng đường thì bất thình lình cô bé lại lên tiếng: “Ngươi thật khác với em trai ngươi.”

    Mặt trời buổi chiều in bóng của ba đứa trẻ lên mặt đường. Chiếc bóng của đứa em đang ngủ nhập làm một với bóng của anh nó. Trên mặt đất, chỉ thấy chiếc bóng của Iris di chuyển dứt khoát, mạnh mẽ, cách người đi phía sau một khoảng rộng. Chiếc bóng còn lại nhấp nhô chậm rãi nhưng lại thật cô tịch. Số phận của ba đứa trẻ như đã được định trước từ lâu…

    *******

    “Quản gia, ta đến tiệm sách một lát… Iris con đi học về rồi à?” Alan khoác áo choàng dài tối màu, chuẩn bị rời dinh thự.

    “Hai đứa trẻ này là…”

    “Bọn họ có thể theo hầu con không?”

    Alan bỗng cảm thấy tự trách. Sao ông lại không chú ý đến việc này chứ? Con cháu quý tộc luôn có vài người hầu thân cận, Iris nhà ông lại luôn ra ngoài về nhà một thân một mình. Cũng vì bình thường ông sống một mình không mấy quan tâm đến chuyện người hầu, có vài người giúp dọn dẹp dinh thự là đã đủ, Iris lại có vẻ muốn tự mình đi đây đi đó. Vì vậy, ông quên mất phải tìm cho con bé vài người hầu gần tuổi. Khi ông còn nhỏ, cha ông cũng đã từng tìm vài đứa trẻ đến chơi cùng ông.

    Hơn nữa, trong giới quý tộc, ông đã khác với người ta rồi, ông không muốn cả Iris cũng bị xa lánh.

    Alan nở nụ cười trên khuôn mặt mệt mỏi, vì nhiều ngày thức khuya: “Được chứ.” Rồi ông chuẩn bị ra ngoài.

    “Cha đến hiệu sách phải không? Cho con theo được không?” Iris cố gắng hỏi.

    Chiến Minh nghĩ: Cô ấy vừa trở về từ nơi đó.

    Alan lắc đầu, đưa tay vỗ đầu con gái: “Không được đâu. Cha có việc phải làm.”

    Alan rời đi, để lại Iris cúi mặt đứng ở cửa. Đến Chiến Minh xa lạ còn có thể cảm nhận được cô bé đang buồn.

    Không khí u ám nổi lên…

    Lão quản gia muốn cô vui lên bèn hỏi: “H… Hôm nay tiểu thư đi học vui chứ?”

    “Hôm nay ta trốn học.” Iris trầm trầm trả lời.

    Lão quản gia tắt tiếng.

    “Quản gia, ông hãy sắp xếp công việc và chỗ ở cho hai người bọn họ. Lúc rảnh rỗi, dạy thêm chữ cho bọn họ.” Iris dặn dò xong, lủi thủi trở về thư phòng.

    *******

    “Lão Baron, tôi có việc cần tìm ông.”

    Lão Baron thầm nghĩ: Hay thật. Con vừa đi cha liền đến.”

    “Thằng Baron đâu. Ra canh tiệm đi.”

    Bỏ mặc thằng con ở ngoài trông tiệm, lão Baron dẫn Alan vào phòng trong.

    “Đứa con của ông dạo này thường về nhà nhỉ?” Alan hỏi thăm.

    “Cũng nhờ con gái của ông. Nó có vẻ thích con bé.”

    Alan rũ mắt: “Tôi sẽ không gả con bé cho con trai của ông đâu… Tôi sẽ không gả nó cho một thương nhân.”

    Lão Baron thở dài: “Tôi hiểu mà… Iris nhà ông chỉ xem thằng con của tôi như một người anh lớn thôi. Đừng lo lắng.”

    Lão Baron đi pha trà, đặt xuống trước mặt Alan một tách, bản thân một tách.

    “Hôm nay, ông chịu đi pha trà cho tôi rồi sao?”

    “Tôi không pha được ư? Cái mặt ông nhìn như sắp chết đến nơi!”

    Alan thổi trà, nhưng không uống: “Có lẽ vậy.”

    Lão Baron cứng họng.

    Alan đặt tách trà xuống: “Tôi muốn nhờ ông liên lạc với những thương nhân năm đó tham gia bạo động.

    Lão Baron hoảng sợ: “Này, này, Alan, có phải ông đang làm quá lên không? Ông muốn phản lại quốc vương à? Ông muốn theo cái người ở Hạ Odrysia kia sao?”

    Alan cười khổ: “Nào có. Tôi chỉ sợ bản thân bỏ mạng thì không còn ai che chở cho Iris thôi. Năm đó, tôi bảo vệ họ đến như vậy, có lẽ họ sẽ bằng lòng nhận nuôi đứa con gái nhỏ của tôi. Mặc dù tôi đã cầu thầy nhận Iris làm học trò, nhưng dù sao thầy cũng đã già rồi.”

    “Cha vợ á? Iris giỏi đến như vậy à?... Á, không phải… Có phải ông đã lo xa rồi không? Helen cũng chưa chắc sẽ làm gì ông mà.”

    Alan cầm tách trà đã nguội lên, rũ rũ mắt: “Arnold đã mất… Ông nghĩ vì sao Arnold lại mất sớm như vậy chứ? Ông ấy còn chưa tới năm mươi…”

    “Ý của ông là do Helen…”

    Alan im lặng, nước trà trong tách khẽ nhấp nhô.

    Lão Baron nổi giận: “Cô ta thật sự làm ra chuyện đó sao? Đó là chồng của cô ta!”

    “Arnold đổ bệnh nhiều năm không dứt, tôi lúc đầu cứ nghĩ là do vị ở Hạ Odrysia làm bèn đề nghị đổi hết y quan, người hầu bên cạnh Arnold. Sau đó, bệnh của ông ấy từ từ thuyên giảm… thế nhưng đúng một tháng sau lại qua đời… Tôi đã điều tra, đúng là Helen làm.”

    Lão Baron nghiến răng: “Cô ta thật đáng sợ!”

    Alan đặt tách trà nguội xuống, vẫn chưa uống giọt nào: “Ông có đồng ý giúp tôi không?”

    Lão Baron thở dài: “Để tôi suy nghĩ đã. Chuyện giúp đỡ này chắc chắc sẽ khiến Helen phát giác. Làm không cẩn thận, ông với tôi không giữ được mạng thì thôi. Chỉ sợ liên lụy tới Iris với thằng Baron.”

    Lão Baron nói tiếp: “À mà ông nên quan tâm Iris nhiều hơn đi. Nó…”

    [Đừng nói với cha.]

    “Sao?”

    Lão Baron lắc đầu: “… Không có gì. Iris nó cứ hay đọc sách một mình.”

    *******

    Vào lúc tối khuya, Alan mới lê thân hình mệt mỏi về nhà. Thắp đèn lên, nhìn những giấy tờ lộn xộn trên bàn, ông nghĩ: Có lẽ sẽ lại thức trắng.

    Alan ngồi xuống ghế, cầm bút bắt đầu trả lời thư.

    [Iris nó cứ hay đọc sách một mình.]

    Alan đặt bút xuống, gọi quản gia vào phân việc.

    “Hai đứa trẻ ban chiều, hãy để chúng nó bên cạnh Iris…”

    Ông ngẫm nghĩ: Chúng nó cũng nên biết chữ. Nhưng đưa vào lớp của Iris thì có lẽ theo không kịp…

    “Còn nữa, ngươi nếu rảnh hãy dạy chữ cho chúng.”

    “Những điều này tiểu thư Iris đã dặn dò rồi ạ.”

    “Vậy… sao? Được rồi, ngươi ra ngoài đi.”
    P/s: Chị suongthuytinh em xong chương chín rồi, trời ơi mừng thấy sợ. T^T Tưởng đâu tuần này không kịp rồi.
    Mình hông biết có nên chưa xin phép mà tag bạn YGinger hông. Thấy bạn mỗi lần mình ra chương hông comment đầu cũng nhì. Đọc lại comment của bạn hông biết phải nói thế nào, cứ sợ bạn thất vọng. Thành thật mà nói lúc đầu mình định viết nó có nhiều tình cảm hơn. Nhưng mà, mình nghĩ lại, mình muốn truyện đầu tiên mình đăng này sẽ là một cái gì đó đáng nhớ hơn là một câu chuyện tình. Thành ra, như vậy đấy. =-=
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
    Konoha, JinJin, chuyencuangan1 người khác thích bài này.
  16. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    548
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Đang là đợt kiểm tra giữa kỳ, nên tập trung vào ôn bài vở vẫn hơn. Mình cảm thấy chap này ngắn mà nội dung không có gì mới cả. Bản thân mình cũng đang stress, sáng tác thì nên đặt tâm trí vào trạng thái thư giãn, dễ tưởng tượng và viết rành mạch hơn. Chứ gắng gượng viết thế này trong khi đầu óc xoay mòng mòng với đống công thức, thật sự con chữ viết ra không mấy thỏa mãn.
    Thừa 1 chữ "hiệu".
    Chỗ này bạn nhấn cách kìa.
    Chậc, sao lại coi thường thương nhân rồi... nếu Iris yêu thanh niên Baron thật chả lẽ ông sẽ cấm cản? Muốn gả con gái cho sĩ phu thôi hả? :v

    Kì lạ, người phương Đông có mắt màu đỏ? Chắc là bị đột biết gen. :))
     
    Akaihane thích bài này.
  17. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Truyện này mình viết hồi hè tới nửa chương 12. Hiện tại chỉ đang đánh máy và sửa lỗi bất hợp lý thôi. Mình đánh chậm dữ lắm. 0w0 Thật ra cũng không cực bao nhiêu. Chỉ là thời gian hơi bị kín nên chỉ mò đánh hai ngày thứ 7 chủ nhật. 0w0
    Những điều bạn chỉ ra, mình đã tiếp thu. Ý bạn là nhịp truyện đang rất chậm phải không? Mình sẽ cố gắng đẩy nhanh từ từ. 0w0
    Còn ông Alan không phải khinh thương nhân đâu Gừng. Ông đang sợ. Thảm cảnh năm đó in sâu vào trong tâm trí khiến ông sợ Iris sẽ trở thành nạn nhân của mối mâu thuẫn quý tộc - thương nhân. Thật ra thì cuối cùng vẫn xuất phát từ tình thương con thôi bạn.
    Bật mí, ba người quan trọng nhất trong cuộc đời là cha, chồng và con. 0w0
    Mình thiết kế phương Đông trong truyện này là vùng đất ở phía Đông có từ xa xưa huyền bí. Khác nhiều với phương Đông ngoài đời. Và hồi đầu truyện mình có đề cập, màu mắt màu tóc ở thế giới này khá đa dạng, nhưng chia ra phân bố tập trung ở từng vùng. Kiểu như, nếu bạn thấy một người mắt đỏ ở nơi sống của người mắt xanh thì bạn biết người đó không phải dân bản địa.
    Mình đọc thì thấy bạn rất căng thẳng với chuyện điểm số. Ráng lên nha bạn, làm được cái gì thì làm đừng ôm hết vào người. 0w0 Điểm năm nay không cần cao chủ yếu là thi làm bài được. 0w0
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/10/16
    YGinger thích bài này.
  18. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Hi cô bé, hôm nay chị mới rảnh rang được để đọc truyện của em đây. Chương này hình như lỗi chính tả bé Gừng đã sửa cho em rồi, có một chỗ chị hơi thắc mắc thôi:
    Đoạn thoại này chị thấy hình như hơi cứng so với tuổi của cậu bé Vu Triết, bản thân Iris đã là một cô bé có suy nghĩ rất người lớn rồi, nếu thêm Vu Triết và Chiến Minh nữa thì thành ra truyện em toàn là thần đồng mất :D. Nếu có thể thì hãy sửa cho những câu nói có nét gì đó ngây thơ, vụng về đi một chút sẽ hợp lý hơn.
    Hình như em giống chị, có thói quen viết truyện trên giấy sau đó mới đánh máy lại. >:D<
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/16
    Akaihane thích bài này.
  19. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Em định viết Vu Triết là đứa ngây thơ nhất bọn. Nên xây dựng bé thành đứa trẻ dễ cáu, dễ khóc, nhưng biết điều vì dù sao bé cũng là ăn xin, tâm trí không thể quá ngây thơ được.
    Và đoạn thoại của Vu Triết đúng là không hợp rồi, em lo tập trung vô cái tâm lý giận tăng cấp mà không để ý câu từ của bé đúng là không hợp tuổi. Mà cũng không thể để quá ngây ngô được. Em bí, hết biết sửa sao luôn gòi chị ơi. T-T
    Viết trên giấy nó có cảm giác hơn ấy chị. 0w0 Mặc dù biết viết xong sẽ khó sửa nhưng vẫn thích viết ra. 0w0
     
    suongthuytinh thích bài này.
  20. Elluka

    Elluka Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    46
    Được thích:
    42
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Văn phong của bạn vẫn hay lắm. Nhưng Iris có vẻ... già dặn quá mức, mới chỉ 5 tuổi mà dù có là thần đồng đi nữa cũng khó mà có những suy nghĩ nhanh và lí giải nhanh như vậy, nếu là khoảng 8 tuổi trở lên thì hợp lí hơn. Cả sự thay đổi tâm lí từ thân phận nghèo hèn trở thành quý tộc nữa, thời gian có vẻ hơi nhanh.
     
    Hoàng Khánh LinhAkaihane thích bài này.

Chia sẻ trang này