Iris White - Tạm dừng - Akaihane

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Akaihane, 19/8/16.

?

Đố mấy bạn nam chính chừng nào mới chính thức xuất hiện?

  1. Lúc Iris năm tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  2. Lúc Iris mười hai tuổi.

    0 vote(s)
    0,0%
  3. Lúc Iris mười bốn tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  4. Lúc Iris mười lăm tuổi.

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Lúc Iris hai mươi mốt tuổi.

    3 vote(s)
    30,0%
  1. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Còn mình chả có ai chỉ ra lỗi cả :'(
     
    Akaihanephongnhi2183 thích bài này.
  2. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Mố, 0.0, hình như hông thấy bạn viết truyện hay tản văn nên mình hông có mò đi nhận xét được 0.0.
     
  3. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    548
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    => Đằng đẵng.
    => Chẳng.

    Mình bắt đầu cảm thấy tư tưởng nội dung mà câu chuyện truyền đạt càng ngày càng mang tầm vĩ mô. Việc liên quan đến một bờ tri thức lớn lao, cứu rỗi thế giới hay đại cục của một quốc gia... chúng quá trừu tượng so với một cô bé 5 tuổi thì phải. :3
    Ưu điểm của bạn là xây dựng mạch truyện từ tốn, không quá bộp chộp phi lý. Nên có lẽ chỉ cuốn hút những người kiên nhẫn, có sở thích đọc thể loại khoa học, nhân văn (hay nói cách khác là Điền văn ít cao trào, kịch tính).
    Ngoài ra, truyện mang âm hưởng cổ điển Tây phương nên cá nhân mình thấy có chút buồn buồn sao ý. Và cũng rất tò mò, không biết cái mà Iris tìm được trong tương lai vĩ đại ra sao? Sẽ không trùng lặp với một chân lý nào đó của danh nhân hương Tây chứ? Hoặc, nếu đó là một tri thức mới mẻ để thay đổi sự phân hóa giai cấp trong xã hội ấy, thì việc một bé gái như Iris chỉ bằng tư tưởng liệu có thay đổi được không? Theo như mình biết, mọi sự vận động lịch sử của một triều đại nào đấy không chỉ bằng tư tưởng. Cái quyết định bao giờ cũng là hành động, một cuộc cách mạng chẳng hạn. Và vì thế khiến mình hiếu kì Iris sẽ hành động thế nào trong tương lai?
    Bạn đề cập nhiều đến tình thương giữa người với người, những mảnh đời khốn khổ, bất hạnh. Nó cho mình suy nghĩ bạn sẽ lái con thuyền theo chủ nghĩa nhân đạo. Sẽ rất khó để nó đi vào lòng độc giả nếu bạn không tạo nên nét riêng, độc đáo và không pha lẫn với bất kì một tác phẩm phương Tây nào.
    Không thể phủ nhận, đọc tác phẩm của bạn làm mình "nghĩ" hơi bị nhiều. :)))
     
    Akaihane thích bài này.
  4. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Nó buồn buồn là bởi vì lúc viết nó mình nghe nhạc anime không lời mà chủ yếu là nhạc buồn không đó bạn. Tại bình thường cảm xúc mình lên xuống thất thường nên cần cái gì đó để duy trì. =W=.
    Thiệt ra đây là truyện thần thoại mà =W=. Ba cái vụ cao siêu gì đó hình như vượt quá tầm tay mình. Câu chuyện này chỉ đơn thuần tái hiện lại những gì trong đầu mình thôi. =W=
    Chủ nghĩa nhân đạo là nền tảng chứ không phải là tầng trên. Và, tư tưởng mà Alan truyền đạt lại cho Iris đã tác động mạnh đến cô bé, để sau này cô mới có thể kiên định trên bước đường của mình. =W=
    Cảm ơn bạn lại ghé qua, đọc nhận xét của bạn khiến mình tự hỏi, mình viết truyện hách não đến như vậy thật sao? =-=?
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/9/16
    YGinger thích bài này.
  5. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    548
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Không hack não quá đâu bạn, thật ra truyện rất nhẹ nhàng. Chỉ là đôi lúc, độc giả như mình bắt gặp một cái gì đó trừu tượng lại nghĩ nó đơn giản. Còn cái nhìn bề ngoài tưởng chừng nó bình thường, nhưng mình lại cảm nhận nó trừu tượng. Cách mình cảm thụ nó khác người vậy đấy. :v
    Giờ mới biết bạn giống mình, nghe nhạc không lời => cảm xúc trào dâng => ý tưởng sinh sôi nảy nở => viết. :))
    Dạo này mình bị bấn bản "The Second Moon - OST Moonlight Drawn By Clouds". Bạn nghe thử đi, buồn đến độ trái tim thổn thức, ngưng đọng luôn ý. T^T
     
    Akaihane thích bài này.
  6. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Mình có viết nhưng mà cầu toàn quá nên toàn viết đi viết lại thành ra chưa được hoàn chỉnh. Hơn nữa, các dự án truyện của mình lớn, tiêu tốn thời gian nhiều và chỉ ra mắt khi hoàn thành. Với lại mình có ý xuất bản nên trước khi đó không có ý định đăng online.

    Mình đang tìm cộng sự viết cùng, nếu không phải mình nghĩ bạn còn bận đang hoàn thành truyện này của bạn có thể mình sẽ mời bạn tham gia.
     
    Akaihane thích bài này.
  7. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Tui bận là bận thi ĐH á TwT. Thi đậu cái là không còn gì có thể cản tui nữa, mặc sức bay nhảy. =W= Đành hẹn bạn năm sau TWT.
     
  8. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    High-five cái coi nè :) , hội những người sẽ bung lụa sau khi thi ĐH :v . Mà cũng nể bạn thiệt vẫn có thời gian viết, mình viết được có hai chương xong bỏ xó trong máy từ hồi ôn thi tới giờ luôn :( . Hồi còn 11 tưởng lớp 12 chắc chỉ cực hơn tí xíu í mà, ai ngờ nó bận còn hơn tưởng tượng nữa, đã vậy giờ lại phải tốn thêm thời gian học toán Tn nữa :((. Bạn có thời gian viết nhiều vậy là quá hay rồi :) .
    Mà cho mình hỏi cái là mình thấy truyện của bạn cũng hay nhưng mình đang bận lắm nên mình chỉ muốn đọc cái gì mình thích trước thôi, truyện của bạn nói về gì vậy bạn? Cái phần giới thiệu nói cứ mờ mờ ảo ảo sao ấy. Mình đọc thử 2 chương đầu hình như nó giống kiểu phim Nàng De Jangum hay Oliver Twist đúng không? Nghĩa là thể loại tiểu sử cá nhân phải không?
    Mình hỏi vậy do mình thấy truyện của bạn hay :) , văn phong đọc nghe khá Tây. Chỉ là mình muốn chắc là nó thuộc thể loại mình thích để biết có nên ưu tiên đọc trước hay không thôi :) .
    Đọc qua hai chương đầu mình đánh giá bạn viết khá ổn, giọng văn không phải quá độc đáo nhưng cũng có nét riêng. Còn về nội dung mình thấy ổn. Tuy nhiên bạn cũng mắc phải một lỗi mình vẫn hay thấy ở hầu hết các tác giả trên Gác là bạn chuyển sang plot twist khá gượng gạo, không tự nhiên lắm. Kiểu như đang khá nhập tâm vô nhân vật White cái tự dưng đâu ra cô bé Iris bay vô cái ào rồi bắt vào truyện luôn ấy, đọc cảm tưởng cứ như kiểu Iris bị ép xuất hiện vì là nhân vật chính vậy chứ không có cảm giác là tình cờ. Mình thường thấy một số tác phẩm hay người ta hay chuyển twist như thế này nè bạn. Nghĩa là người ta cho nhân vật chính xuất hiện một cách rất mờ nhạt, tình cờ đến nỗi không ai để ý rồi từ từ nâng cấp nhân vật lên. Không thì còn cách hai là vô truyện ngay là có nhân vật chính luôn nhưng chi tiết làm cách nào nhân vật chính được tìm thấy sẽ bị ém đi rồi từ từ mới xì ra dần dần.
     
    Akaihane thích bài này.
  9. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã ghé qua =W=. Vụ thời gian thì... chắc sắp hông còn. Mình chỉ đang đánh máy lại những chương đã viết trong hè thôi. Vậy mà vẫn lầy mãi. =-=
    Thật ra mình khá bối rối khi nghe nhận xét của các bạn rằng mình có giọng văn hơi Tây. 0w0 Vì thật ra mình viết truyện thể loại thần thoại viễn tưởng và trên hết là cái thế giới trong truyện không có thật 0w0. Sau này hẳn sẽ có sự giao thoa văn hóa đông tây do mình tự chế nữa =-=. Lúc đọc nhận của mấy bạn khác mình không dám đề cập chuyện này, vì sợ nếu là như vậy thì mấy bạn ấy có hết đọc truyện luôn hông. TAT
    Xuyên suốt câu chuyện là các cuộc hành trình của bạn I, mình nghĩ biết nhiều mới khiến quyết định của bạn ấy chính xác hơn. 0w0
    Kết quả cuối cùng chính là lập thế bạn ạ =w=. Cái văn án câu đầu tiên có nói ó, mấy câu tiếp theo thì nói về sự hy sinh trong quá trình đó qua lời của nữ, nam chính thôi. Và, cái văn hóa Đông Tây đã được lẫn sẵn trong văn án rồi đó. 0w0
    Yếu tố kì ảo chỉ xuất hiện rất nhạt trong những chương đầu. Nhưng trong phần một sẽ xuất hiện một nhân vật khiến yếu tố ấy rõ hơn. (Mình vẫn đang phân vân có nên quăng bạn này vô phần 1 hông, mà thấy các bạn khác đọc hình như quên luôn vụ thần thoại nên mình nghĩ phải có nhân vật này). =w=
    Mình cho nhân vật chính xuất hiện không phải tình cờ đâu bạn. 0w0 Bé thủ sẵn trước thư viện lâu rồi đó bạn. Bởi vậy đám thì vệ mới nhìn cái biết lun bé từ đâu ra. Còn Alan thì trong mấy năm đó thường xuyên tới thư viện, thường xuyên mang sách ra vào thư viện. Cho nên một bé muốn trộm, một bạn giữ sách thì hai người gặp nhau là cái định mệnh. Còn lí do trộm sách của bé I được giải thích ở chương 3 á bạn. =w= Với tác giả như mình thì mình thấy nó khá hợp lỳ nhưng vẫn nên xét theo góc nhìn của độc giả. Vì độc giả mới là người đọc mà 0w0.
    Vụ plot twist, mình hình như chưa hiểu lắm? 0w0? Bạn có thể nào chỉ ra rõ hơn một chút được hem bạn? Thiệt sự thì cho dù mình đã hiểu rồi, cũng sẽ khó chỉnh lại. Nhưng vẫn mong bạn chỉ ra lỗi của mình =w=.
    Cám ơn bạn đã ghé qua =w=.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/9/16
  10. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Mình không biết bạn tham gia Gác lâu chưa nhưng khi trả lời bạn phải bấm nút trả lời đó không là mình không được thông báo bạn trả lời đâu :) .
    Rồi, sau khi bạn giải thích thì mình hiểu rồi :D . Bạn giải thích nhiều quá nên hơi rối đó mà. Nói chung sau khi đọc kĩ lại thì mình hiểu là bạn viết truyện thuộc thể loại High-fantasty + Saga chứ gì :3 . Công nhận bạn cũng tham vọng ghê nha, hai thể loại này đều còn mới mẻ ở việt nam và khá khó viết, đằng này bạn kết hợp cả hai luôn (bởi vậy nên mới có tên tiếng anh đó do chưa có từ tiếng việt chứ không phải mình sính ngữ đâu nha :) ) . High-fantasty chỉ thể loại giả tưởng tác giả thiết kế hẳn luôn một thế giới mới có quy luật hẳn hoi, hoàn chỉnh như 1 thế giới thật. Còn Saga ý chỉ thể loại kể nhiều tuyến truyện, mỗi tuyến là một nhân vật chính, mỗi nhân vật như một mảnh ghép hòa vào bức tranh chung. Wow công nhận bạn cũng ghê nha, chắc mình sẽ theo dõi để xem trong tương lai câu chuyện sẽ đi tới đâu :) .
    Còn cái vụ plot twist hình như mình hiểu nhầm, xin lỗi nha :v . Ý của mình đó là bạn mắc phải lỗi thiếu tự nhiên khi chuyển từ đoạn có tiết tấu chậm sang đoạn có tiết tấu nhanh đó mà. Thực ra đó cũng chẳng phải lỗi gì nghiêm trọng, bạn không cần viết lại làm gì, chẳng qua đó chỉ là cảm giác của người đọc thôi.
    Để cho dễ hiểu mình sẽ đưa ra ví dụ vậy, có thể lúc này bạn chưa cần biết về lỗi này nhưng thôi mình vẫn cứ nói vậy, biết đâu lúc nào đó hy vọng sẽ hữu ích cho bạn.
    Ví dụ như đang có hai ông cụ đang ngồi nói chuyện trước hiên bàn về chuyện chiến tranh đang diễn ra ngoài kia, bỗng nhiên có người đi qua nói về việc có một thằng giặc vừa bắn ai đó đầu làng vì không nghe lời nó.
    Chuyển từ chậm sang tiết tấu nhanh nhưng lại tự nhiên hơn, kiểu như biến cố ấy tới rất là dĩ nhiên, đang trong bối cảnh đó hiển nhiên nó là như vậy.
    Ví dụ 2 mình lấy từ một bộ phim ướt át chiếu trên tivi. Đôi tình nhân đang cãi nhau bỗng nhiên một thằng ăn cướp bay vô, nam chính quyết định quên đi cãi nhau xả thân vì nữ chính.
    Cũng từ chậm sang tiết tấu nhanh nhưng không hề tự nhiên một tí xíu nào, cảm tưởng rất là khiên cưỡng, kiểu như thằng ăn cướp bị ép phải xuất hiện vậy.
    Nhưng mà mình cũng muốn nói lại là đây không phải lỗi lớn, bạn không cần phải sửa lại làm gì. Chẳng qua là làm người đọc đôi khi cảm thấy mất tự nhiên một chút xíu thôi hà :) .
     
    Akaihane thích bài này.
  11. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    @-@, Trời ơi, tui quên vụ bấm nút trả lời hoài vậy nè. @-@
    Hình như mình cũng tham thiệt. TwT Nhưng mà lúc nghĩ câu chuyện mình có để ý thể loại của nó đâu TwT. Tưởng tượng ra cái gì là phan ra hà. Bởi vậy lúc đăng kí, mình loạn xì ngầu vụ thể loại =-=. Hông biết chính xác mình đang viết cái gì. 0w0
    Cảm ơn hai cái ví dụ của bạn, mình đã hiểu rồi. Có lẽ sẽ khó nhưng mình sẽ để ý điều chỉnh trong cách viết. 0w0.
    Vụ dùng từ của bạn không phải mình hạch hay gì đâu. 0w0 Mình có một khoảng thời gian lâu tự kỉ, hạn chế giao tiếp nên có nhiều thứ trong cách nói chuyện của người khác mình không hiểu được. Mấy từ tiếng anh là bó tay =-=. Đọc lên biết sơ sơ chứ hông chính xác. Cho nên nhiều khi bạn sẽ cảm thấy nói chuyện với mình rất hại não TwT. Mình đang sửa đây.
    Dù khúc đầu không có nhiều yếu tố kì ảo nhưng mình sẽ cố gắng thêm điểm nhấn cho nó.
    Cuối cùng, cảm ơn bạn đã nhận xét dùm mình ~~~~~~=W=~~~~~~~~.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/9/16
    nguyenhoachidung2704 thích bài này.
  12. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uh nói chuyện với bạn đúng là hơi hại não thật, cái đoạn bạn giải thích vì sao bạn nói chuyện hại não đọc thật hại não :)) .
    Hình như bạn hiểu nhầm rồi, mình đâu có nói bạn tham đâu, từ mình dùng là tham vọng mà, hai từ khác nhau mà. Tham vọng có ý khen bạn bản lĩnh ấy. Hy vọng bạn sẽ điều chỉnh ở phần ghi chú thể loại đầu truyện nha :) , mình thấy phần tên thể loại cũng đóng góp một trong những ấn tượng ban đầu của người đọc.
    Hôm nay mới đọc thêm chương 3 của bạn. Nói qua một chút về hai ví dụ mình nói, chương ba mình nghĩ thế này sẽ tự nhiên hơn. Thay vì bạn ghi là Iris đi qua ngôi trường và nhìn thèm thuồng nên Alan quyết định cho bé đi học trường đó, bạn thử cho Alan chủ động muốn cho Iris đi học rồi dắt cô bé đi mua đồ, trên đường đi ông có chỉ một hai trường nhưng bé không hào hứng mấy nhưng tới một ngôi trường nọ bé rất háo hức, hỏi ra mới biết đây là ngôi trường cô bé từng một thời học lỏm, do đó giải thích cho sự hào hứng của Iris do bé gắn bó với nơi này hơn. Mình nghĩ như thế mạch truyện sẽ tự nhiên hơn.
    Mà cũng không sao, lỗi nhỏ thôi bạn không cần bận tâm đâu. Cái lỗi mình sắp nói mình nghĩ bạn nên chỉnh ngay luôn bạn tranh thủ truyện còn chưa up hết.
    Mình thấy bạn nên sửa chuyện xây dựng tính cách nhân vật đấy. Không phải nhân vật bạn mờ nhạt đâu, cũng không phải bạn không biết cách xây dựng nhân vật, bạn xây dựng tính cách nhân vật rất tốt, chỉ có điều là lộn nhân vật thôi @_@ .
    Nhân vật Alan bạn xây dựng tốt nhưng hình như mình cảm thấy nhân vật này càng ngày càng nổi bật tới mức lấn át luôn ánh hào quang của Iris luôn ấy. Sao bé Iris cứ im ỉm thế, mình cảm tưởng ngoài thông minh ra mình không có ấn tượng gì khác ở bé. Độ tuổi đó thì đáng lẽ con nít sẽ có khuynh hướng bộc lộ tính cách. Mình mong đợi một nét tinh nghịch hay vui tươi gì đó của bé để bé sưởi ấm lòng người cha của mình, hay là nét nghịch ngợm hoang dã gì đó vì bé có thời gian dài sống trên đường phố. Mình cũng nghĩ có lẽ bạn đang xây dựng hình tượng girl-lạnh-lùng nhưng hình như bạn cho bé lạnh quá hay sao ấy nên hơi girl-nhạt-nhòa :v . Trong khi ấy nhân vật phụ Alan lại được có đất diễn trù phú luôn, thậm chí còn được nhiều câu thoại hơn nhân vật chính nữa.
    Cố lên nha bạn, lần đầu tiên mới thấy trên Gác có người viết Saga nên mình rất ủng hộ, mình đang đọc tiếp.
     
    Akaihane thích bài này.
  13. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Bạn Iris chỉ mờ trong ba chương đầu thôi, về sau bạn ấy xuất hiện nhiều hơn =w=. Tính cách lúc nhỏ của Iris với mình là một sự tiếc nuối, em khó có thể hoàn toàn vui chơi như những bạn nhỏ khác. Mình chỉ có thể cho em ấy một tuổi thơ với người cha bên cạnh thôi. Thật sự mình rất muốn thấy em ấy cười, nhưng nếu cho em ấy cười thoải mái vui chơi tự do mình cứ thấy đó không phải là em ấy nữa.
    Câu chuyện này hình như tổng hợp rất nhiều suy nghĩ của mình trong vô thức mà dạo gần đây mình mới phát hiện 0w0. không biết các tác giả khác có như vậy không ta? 0w0
    Í hình như mình phát hiện ra bé Iris hơi bị vô cảm chứ không phải lạnh lùng thì phải? Lúc đầu mình cứ đinh ninh là lạnh nhưng hình như một phần trong tính cách của bé bị vô cảm. Công nhận mình viết mà không phát hiện luôn 0-0.
    Quên nữa, thể loại nên thêm vào nên là cái gì bạn nhỉ? Mình cũng ngu ngu lun gòi. 0w0
    Thành thật mình không tự tin lắm vào khả năng viết của bản thân, nên cứ sợ sẽ làm bạn thất vọng, mình sẽ cố gắng. 0w0
    Cảm ơn bạn đã nhận xét.
    Thiệt ra vẫn ức chế lắm, lúc đầu viết trả lời dài lắm mà ngu ngu xóa hết trơn, cho tui lảm nhảm xả ức nha TwT.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/9/16
  14. JinJin

    JinJin Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    13
    Được thích:
    16
    Đã thích:
    8
    GSP:
    Ap
    E hèm, trên Gác thì mình là ma mới nhưng cũng tham gia kha khá diễn đàn truyện rồi ạ, chủ yếu là comment dạo thôi chứ không có đăng truyện nhiều.
    #TeamThiDH Năm nay cũng 12 rồi đây mà vẫn mò mẫm đi viết truyện mới rõ nghiêm túc.
    Nhận xét truyện của bạn.
    Đầu tiên là tổng thể văn phong khá ổn, mang hơi hướng phương Tây nên chắc bạn cũng đọc nhiều tiểu thuyết phương Tây. Theo mình thì đúng là Iris có lạnh-lùng-girl nhưng ít cảm xúc đến độ nhạt nhòa như vậy thì... Chỉ là mình thắc mắc một cô bé nhỏ tuổi như vậy thì sao có thể nghĩ ra được những thứ vĩ đại như vậy thôi :v
    Nhược điểm là giống như các nhận xét trên, bạn dính vài lỗi sai chính tả và lỗi type.
    Đây chỉ là nhận xét trên phương diện độc giả thôi ạ, sẽ ủng hộ truyện của bạn dài dài.
     
    Akaihane thích bài này.
  15. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Mố vẫn còn lỗi 0w0? Chắc beta nữa =w=. Mà nói thiệt tui đọc muốn nát mấy chương đầu gòi. =-=
    Hây da, mình có nên giải thích tính cách của Iris hông ta 0.0? Có lẽ mình nên giải thích trong truyện thì hay hơn nhỉ? Để người đọc cảm nhận thì mới hợp lý =W=.
    À nhạt mà bạn nói là đất diễn của em I ấy phải hông? Như mình đã đề cập thì những chương sau bạn ấy sẽ có vai nhiều hơn. (nhân vật chính vẫn là em ấy mừ =w=)
    Ba cái thứ vĩ đại có phải em tự nghĩ ra đâu, ông cha tẩy não đó. W
    Ầy dân sắp thi Đh mà vẫn còn ghiền truyện nhiều nhỡ. OWO
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/9/16
    JinJin thích bài này.
  16. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Đứa trẻ này bản tính hiền lành, nhưng đáng tiếc lại có người mẹ là Helen.
    [​IMG]
    (hình kiếm được trên google)
    Chương 7: Người thầy

    Sau khi khỏi bệnh, Alan dẫn Iris đến nhà của người thầy đã dạy dỗ ông rất nhiều điều, cũng là người đã cống hiến rất nhiều cho đất nước này.

    Năm đó, khi trở thành đứa học trò mười lăm tuổi đầu tiên của thầy, ông đã rất vui mừng đến mấy đêm không ngủ được. Bởi vì, thầy yêu cầu rất cao trong việc nhận học trò, nếu không thật sự sáng dạ sẽ không hiểu được những gì thầy dạy. Thế nên, việc trở thành học trò của thầy là một niềm vinh dự với Alan, khi ông mười lăm tuổi.

    Iris vẫn còn nhỏ nhưng con bé rất thông minh. Ông tin con bé có đủ khả năng để theo học thầy. Hơn nữa, với năng lực của con bé, nếu không được thầy truyền dạy cho thì thật đáng tiếc.

    Alan trông mong rất nhiều vào Iris. Cho dù phải mang theo nỗi xấu hổ đến gặp người thầy cũ của mình, ông vẫn muốn tranh thủ cho đứa con một cơ hội để học những gì tốt nhất.

    Căn nhà của thầy, giống như ngôi nhà của Alan và Iris, là một tòa dinh thự cũ. Cũng có thể nói cách bày trí trong nhà Alan được ảnh hưởng từ chính người thầy của ông. Trước khi Alan dọn vào tòa dinh thự ấy, ông vẫn sống tại nhà chính của gia tộc White. Nhưng sau những biến cố, Alan quyết định thoát ly khỏi gia tộc, một mình chống chọi với tất cả.

    Biến cố năm đó đã gần như đánh gục Alan, khiến ông muốn buông bỏ tất cả mà sống một cách tránh né những mâu thuẫn. Ông đã khiến cho những người xung quanh phải đau khổ chỉ vì sự bốc đồng lúc còn trẻ, chỉ vì cái suy nghĩ “ta có thể làm nên tất cả” của ông.

    Alan hít sâu, gõ cửa nhà ba tiếng đúng mực. Một người hầu ra mở cửa cho ông.

    “Thưa, ngài là ai?”

    “Ta đến thăm thầy của mình. Hãy nói lại với thầy, ta là… Alan White.”

    Alan lo lắng trong lòng. Có lẽ thầy sẽ không muốn gặp ông. Nhưng sau tất cả, ông vẫn phải nói với thầy một câu xin lỗi rõ ràng.

    “Ngài chờ một lát.” Người hầu vào trong thông báo cho chủ nhà.

    Một lúc sau…

    “Ngài vào đi ạ.” Người hầu mở cửa mời ông và Iris.

    Trái tim Alan đập mạnh một nhịp, cơ thể ông hơi run lên vì căng thẳng.

    Iris nhận thấy điều đó rõ nhất vì bàn tay cô bé vẫn luôn nằm trong tay ông. Nhưng cô cũng không tò mò hỏi ông điều gì mà chỉ nắm chặt tay hơn, để ông có thể bình tâm lại.

    Alan dắt tay con gái, bước vào nhà thầy. Bên trong căn nhà, treo đầy những bức tranh gia đình được tô vẽ tỉ mỉ. Những bức tranh ấy đều do thầy của ông vẽ cho phu nhân và những đứa con của mình. Thầy là một người thông thái về nhiều mặt trong đó có hội họa.

    Những bức tranh ấy treo dọc hai bên hành lang, toát lên sự đầm ấm của một gia đình hạnh phúc, thế nhưng chúng lại khiến Alan nghẹt thở vì tội lỗi của mình.

    Tại phòng khách của dinh thự, Alan gặp lại người thầy sau bao nhiêu năm không dám đến thăm. Thầy trông già đi và tiều tụy hơn năm đó. Alan đợi vị thầy giáo già đã ngồi lên ghế liền lập tức gập người thật sâu. Bao lời không thể nói ngày xưa, hôm nay được ông đau đớn nói ra trong từng câu từng chữ.

    “Con xin lỗi thầy! Tất cả là lỗi của con! Nếu năm đó con không đưa ra các chính sách tăng lợi ích của thương nhân, nếu năm đó con không đẩy mâu thuẫn giữa quý tộc và thương nhân lên gay gắt thì phu nhân…” Giọng Alan nghẹn lại. “Phu nhân… cả con gái… con trai của thầy sẽ không bỏ mạng.”

    “Đều là lỗi của con…” Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt già cỗi của người đàn ông trung niên.

    Chỉ bấy nhiêu lời ấy mà bao năm nay Alan đã không dám nói ra.

    Thầy là người mà Alan kính trọng nhất ngoài đấng sinh thành, nhưng ông lại hại chết những người thân yêu nhất của thầy. Ông hổ thẹn trước bao năm nhận sự chỉ bảo từ thầy, đau đớn trước sự chăm sóc ân cần của phu nhân những năm ông còn trẻ, càng đau đớn hơn khi chính tay ông hại những người bạn của mình ra đi vĩnh viễn. Ông đã phá hoại cả gia đình đã có ơn dạy dỗ chăm sóc mình; đẩy người thầy, vốn hạnh phúc bên vợ và con cái, vào cảnh cô độc suốt quãng đời còn lại.

    Cũng chính vì vậy, ông không dám cũng không còn mặt mũi nào đến thăm người thầy này cả.

    Alan vẫn giữ nguyên tư thế gập người, nước mắt từng giọt lăn xuống nền phòng khách.

    Người thầy già thở dài: “Ngươi ngồi xuống trước đi. Đừng để con ngươi phải nhìn thấy cha nó trong bộ dạng này chứ.” Rồi vị thầy giáo hướng về phía Iris. “Cháu bé, cũng lại đây ngồi đi.”

    Alan dẫn Iris ngồi vào ghế nhưng vẫn không dám nhìn thầy.

    Người hầu bưng lên ba tách trà. Thầy giáo già cầm lấy một tách rồi nâng nó lên thổi cho nguội bớt.

    Alan vẫn cúi gằm mặt.

    “Bao nhiêu năm nay ngươi vẫn tới nhà hai cha con Baron nhưng sao không tới thăm ta?”

    “Con không còn mặt mũi nào để gặp thầy.” Alan nói gần như thì thầm.

    “Ngươi thật giống thằng Baron lớn, mấy năm nay cũng không dám bén mảng tới nơi này. Chỉ có thằng cháu Baron nhỏ còn tới được vài lần.”

    Alan im lặng.

    Thầy giáo già lắc đầu: “Ta tuy già nhưng vẫn còn phân biệt được đúng sai. Phu nhân và những đứa con của ta không đáng phải chết nhưng ngươi và thằng Baron lớn cũng không có lỗi gì. Tại sao phải tự dằn vặt mình như vậy chứ?”

    “Thầy nên trách con đi ạ. Cũng vì con đưa ra chính sách đó…”

    “Chính sách đó giúp ích cho rất nhiều người. Nếu ngươi hối hận vì năm đó đã đưa ra nó thì mới đáng trách.”

    Alan lại cúi đầu.

    Người thầy đặt xuống tách trà vẫn chưa vơi đi giọt nào, nhớ về một đứa học trò cũ…

    “Arnold đã đi rồi phải không?”

    Alan gật đầu trong mệt mỏi.

    Thầy giáo già cụp mắt: “Arnold là đứa trẻ tốt nhưng không hẳn là một vị vua tốt. Nó đã không cương quyết được trong những việc nên làm…”

    Hai người đồng thời tưởng niệm một người đã khuất trong im lặng. Những ngày tháng tốt đẹp trong quá khứ bây giờ chỉ có thể được nhớ lại. Vị thầy giáo mất đi người thân rồi lại một đứa học trò. Alan mất đi gia đình thứ hai rồi cả người bạn học cũ. Hai người đều mất đi những người thân yêu đối với mình.

    Những người đã ra đi chỉ để lại trong lòng người ở lại xiết bao đau đớn.

    Không gian lặng im lạnh lùng, nỗi đau thương như lan từ lòng người ra đến từng ngóc ngách trong căn phòng. Iris từ đầu tới cuối vẫn luôn ngồi lắng nghe cuộc trò chuyện.

    Thầy giáo lên tiếng: “Thôi, đừng nói những chuyện này trước mặt đứa nhỏ.”

    Alan ngẩng đầu, gác đau buồn của bản thân sang một bên, ông vẫn còn việc phải làm.

    “Thầy có thể nhận Iris làm học trò không?”

    “Đứa trẻ này sao? Còn nhỏ quá…”

    “Nó rất thông minh.”

    “Có hơn ngươi lúc trẻ không?”

    “Hơn con rất nhiều ạ.”

    Thầy giáo già trầm tư suy nghĩ một lát, mới quyết định.

    “Được rồi. Hãy để đứa bé này ở đây hôm nay. Ta phải thấy được khả năng của nó rồi mới xem xét có nhận hay không.”

    Alan cúi đầu chào thầy, ông dặn dò Iris vài câu rồi mới rời đi, dự định sẽ xin phép cho Iris nghỉ học vào buổi chiều.

    *******

    “White đại học sĩ.” Các vị quý tộc gật đầu chào Alan.

    Ông cũng gật nhẹ đầu đáp lại. Trong cơn bệnh, ông đã bỏ qua lễ đăng quang của tiểu vương tử. Hôm nay lại có cuộc triệu tập từ vương cung, ông không thể vắng mặt.

    “White đại học sĩ.” Lại một quý tộc đến chào ông.

    Ông gật đầu chào lại người nọ.

    Alan thầm nghĩ trong lòng, có lẽ qua hôm nay họ sẽ không cần phải chủ động chào ông nữa. Ông đứng thẳng lưng ở vị trí đầu hàng phía bên phải ngai vàng.

    “Quốc vương đến.” Tiếng thông báo vang vọng khắp đại sảnh vương cung khiến mọi người không thể không chú ý.

    Một cậu bé tám tuổi lững thững dẫn đầu đoàn người bước vào.

    Đứa trẻ này bản tính hiền lành, nhưng đáng tiếc lại có người mẹ là Helen.

    Alan thầm thở dài.

    Helen White vương hậu mặc một thân váy đen, mang mạng che mặt, theo sau tân quốc vương.

    Chúng quý tộc ghé tai xì xào bàn tán.

    Alan đã để ý chiếc ghế bên cạnh ngai vàng từ lâu. Hẳn nó dành cho vương hậu.

    Helen White ngồi xuống ghế, cất cao giọng.

    “Chồng ta, đức vua Arnold Đệ Nhất đã qua đời. Con ta, tân quốc vương Arnold Đệ Nhị vừa mới lên ngôi nhưng vẫn còn trẻ người non dạ. Để hỗ trợ đức vua trị vì đất nước, kể từ nay ta sẽ là phó nữ vương của vương quốc Odrysia. Các ngươi ai có ý kiến?”

    Chúng quý tộc bắt đầu lời qua tiếng lại bàn tán.

    Địa vị của nữ giới ở Odrysia này luôn thấp hơn nam giới. Nay vương hậu lại tự phong phó nữ vương, muốn tự tay can thiệp vào việc công của Odrysia. Điều này khó tránh khỏi dị nghị trong giới quý tộc và thường dân của vương quốc. Thế nhưng, trong những quý tộc đang hiện diện tại nơi này, sẽ không có ai đứng ra phản đối việc phong phó nữ vương. Bọn họ không có can đảm để làm điều đó.

    “Brian Alexander hiệp sĩ nam tước.”

    Brian Alexander rời hàng tiến lên trước, quỳ một chân “Có!”

    Vương hậu bước xuống bậc thềm đá thạch anh, nhận lấy thanh gươm từ cận vệ, chạm nhẹ mũi gươm lên vai Brian Alexander.

    “Ngươi, từ nay sẽ là thống chế đứng đầu quân đội, cũng là người sẽ phò tá cho tân quốc vương.”

    Brian Alexander: “Rõ!”

    Vương hậu giao lại gươm cho cận vệ.

    Brian Alexander đứng dậy, trở về hàng ngũ. Thay vì đứng ở giữa hàng như mọi khi, bây giờ ông đứng vào vị trí đầu hàng phía trái của ngai vàng.

    Bên tai Alan lại vang lên tiếng nghị luận mơ hồ.

    “Người phò tá quốc vương không phải là White đại học sĩ sao?”

    “White đại nhân không phải vẫn luôn phò tá đức vua Arnold Đệ Nhất à?”

    Đây là việc ông đã sớm biết từ lúc từ chối Helen. Với Alan, đó sẽ là một niềm vinh hạnh nếu như ông được phò tá tân vương, thế nhưng việc phò tá này lại gắn liền với quyền lực. Helen muốn lợi dụng Alan, ông biết điều đó. Cha cô ta vì muốn tranh vị trí trưởng tộc nên đã phát động nội chiến trong gia tộc White. Cô ta muốn lợi dụng thân phận con trai trưởng dòng chính của ông.

    Nếu là thời còn trẻ, có lẽ ông sẽ lao vào cái vòng tranh đấu ấy, vì hiếu thắng, tự cho mình có thể làm mọi thứ. Thế nhưng, bây giờ đã khác, trong ông chỉ còn một mảnh trống rỗng, chẳng còn gì có thể khiến ông bận tâm hơn đứa con gái vừa nhận nuôi cả. Đứa trẻ đó là tất cả đối với ông. Thay vì tranh giành quyền lực, ông muốn an ổn nuôi dạy đứa trẻ đó nên người.

    Tuy nhiên, bấy nhiêu thôi bây giờ cũng rất khó có thể thực hiện. Arnold có lẽ vì áy náy chuyện năm đó, vẫn luôn bảo hộ ông khỏi Helen. Mặc dù nhu nhược nhưng Arnold chưa bao giờ để Helen có thể làm gì được ông. Và, ngay từ giây phút Arnold qua đời, ông đã không thể nào sống yên được nữa rồi. Helen sẽ không buông tha cho ông. Một mình rời khỏi gia tộc, không liên kết với bất kì quý tộc nào, ông nếu không có sự ủng hộ từ Arnold thì chỉ là một tử tước mà thôi.

    Helen là một người rất đáng sợ, những người cô ta không ưa thích, ngoại trừ ông, hiện tại đã qua đời cả rồi. Tình cảnh của ông bây giờ rất khó khăn, có thể ông sẽ không giữ được mạng mình.

    Thế nhưng, Alan không cần bản thân phải sống sót, ông chỉ mong con gái được sống tốt. Muốn làm được điều đó trong tình cảnh này, có lẽ ông sẽ phải trả giá đắt.

    *******

    Tại nhà của vị thầy giáo già. Lúc này, Iris đã thuận lợi vượt qua những lần kiểm tra, đánh giá của thầy và đang ngồi uống trà trên ghế, chờ Alan đến đón.

    “Con là đứa trẻ xuất sắc nhất mà ta từng gặp.” Thầy giáo già từ tốn buông một lời nhận xét dành cho Iris.

    Iris đặt tách trà xuống, ngẩng đầu lắng nghe.

    Thầy giáo già nhìn cô thở dài: “Có lẽ vì khả năng hơn người, trông con bớt đi vài nét ngây thơ mà những đứa trẻ nên có.”

    Với khuôn mặt ít thể hiện cảm xúc, Iris vẫn lắng nghe chăm chú.

    Thầy giáo già lắc lắc đầu, thầm nghĩ. Thôi, để từ từ rồi sửa cho con bé vậy. Rồi ông nhìn thẳng vào mắt Iris, dõng dạc tuyên bố.

    “Ta sẽ đồng ý với Alan nhận con làm học trò. Tên đầy đủ của ta là Solomon Greenman. Từ nay, con hãy giống như Alan gọi ta một tiếng thầy đi.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
    Konoha, chuyencuanganYGinger thích bài này.
  17. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    ngươi

    Chồng ta, đức vua (tên) đã qua đời. Nay, hoàng tử (tên) sẽ lên kế vị ngai vàng trở thành vị vua mới của vương quốc Odrysia. Nhưng vì ngài vẫn còn trẻ người non dạ nên ta sẽ tạm thời là nữ hoàng của Odrysia cùng đức vua trị vì vương quốc. Không biết các vị có mặt ở đây có ý kiến gì không?

    Nay hoàng hậu (tên) lại tự phong nữ hoàng, muốn tự tay can thiệp vào công việc của Odrysia.

    Tóm lại các từ như phó nữ vương thay bằng nữ hoàng, tân vương là đức vua mới, tiên vương là đức vua (tên)/chồng ta.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/10/16
    Akaihane thích bài này.
  18. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Akaihane thích bài này.
  19. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Quan tước mà mình nói là tước đi kèm của một quý tộc nhưng nó không phải là tước quý tộc. =W= Những nguồn mình tra có vẻ đã gộp chung tước quý tộc của cả phương Tây lẫn phương Đông. Thế nên mình mình mạo muội dựa theo bảng trên để phân tước. Quốc vương sẽ có vợ là vương hậu, con là vương tử.
    Odrysia chỉ là một tiểu vương quốc. Hồi còn nhỏ mình có nghe cô giáo bảo chỉ vua của những nước lớn mới xưng đế mà nữ hoàng lại ngang bằng với hoàng đế, cũng chẳng thể gọi Helen là thái hậu. Vậy nên, mình lại mạo muội chỉnh là phó nữ vương (kết hợp giữa nữ vương và phó vương). Còn một vấn đề nữa là sau này sẽ xuất hiện những Đế quốc lớn hơn, thế nên tước Hoàng, Đế mình dành lại cho vua những nước đó. (Nói thiệt là vụ chức tước này làm đứt khá nhiều nơ ron của mình. =-=)
    Chân thành cảm ơn bạn đã bỏ sức đi tìm hiểu giúp mình, trang bạn dẫn link mình đã xem và cũng lượm nhặt được số ý. 0w0
    Vị vương tử đã đăng quang trong lúc Alan bệnh, thế nên câu "Nay, hoàng tử (tên) sẽ lên kế vị ngai vàng trở thành vị vua mới của vương quốc Odrysia." mình sẽ không sử dụng. Mình sẽ thay đổi chữ tân vương và tiên vương thành đức vua. Đồng thời sử dụng đoạn văn trên của bạn. Cám ơn bạn đã gợi ý. Mình vẫn còn bí từ và câu văn nhiều lắm. =W=
    Cám ơn bạn đã ghé qua lượm sạn. Hy vọng sạn của mình không làm mất hứng đọc truyện của bạn.
    Hương Hương thân mến~~~~~~~~~.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/10/16
  20. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Mình nghĩ bạn đang bị lầm lẫn giữa phong kiến Trung Hoa với phong kiến châu Âu. Ở châu Âu dù là nước lớn hay nước nhỏ cũng không phân biệt các chức vị chỉ trừ trường hợp vương quốc của bạn thuộc một vương quốc lớn hơn. Nhưng vì thế nó gần với khái niệm lãnh chúa - quốc vương. Và thực sự cũng không có cái gọi là quan tước cả. Chỉ có các chức danh trong bộ máy hành chính nhà nước và tước vị hay tước hiệu thôi.
     
    Akaihane thích bài này.

Chia sẻ trang này