Iris White - Tạm dừng - Akaihane

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Akaihane, 19/8/16.

?

Đố mấy bạn nam chính chừng nào mới chính thức xuất hiện?

  1. Lúc Iris năm tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  2. Lúc Iris mười hai tuổi.

    0 vote(s)
    0,0%
  3. Lúc Iris mười bốn tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  4. Lúc Iris mười lăm tuổi.

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Lúc Iris hai mươi mốt tuổi.

    3 vote(s)
    30,0%
  1. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    765
    GSP:
    Ap
    Không có gì bạn! Nếu có gì không hiểu có thể hỏi các gà cũ, ở Gác mọi người đều rất sẵn lòng trả lời cho bạn :).
     
    Akaihane thích bài này.
  2. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    340
    Được thích:
    445
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Mình vừa đọc hai chương đầu. Mình xin lỗi khi nói điều này nhưng mình cảm thấy ở ngay đoạn đầu tiên ở chương một đã có vấn đề rồi. Đó là:
    Thị vệ hai bên nhìn thấy người quý tộc tay ôm chồng sách nhiều như vậy nhưng không bước tới đỡ hộ ông? Họ chỉ chờ sách ngã để nhặt hộ ông thôi sao? Mình biết chi tiết để sách rớt là rất quan trọng trong truyện nhưng theo mình nghĩ nếu đã như vậy thì nên có đoạn hội thoại như kiểu Alan từ chối khi được người thị vệ hỏi ý mang sách hộ ông.
    Chương hai thì chỗ này làm mình hơi khó chịu:
    Thứ nhất là bạn hoàn toàn có thể kết câu ở "quý tộc khác" và bắt đầu câu mới bằng từ "nó". Và dù nếu không kết câu ở đó thì bạn vẫn nên thêm từ nó. Vì đoạn này so sánh hai kiểu dinh thự của quý tộc nên khi đọc mình khá rối vì không phân biệt được. Kiểu như dinh thự của những quý tộc khác "đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi cho chủ nhà", dinh thự của Alan thì... tệ hơn vậy một chút? Hay dinh thự của Alan "đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi cho chủ nhà"? Vì vậy mình nghĩ thêm từ "nó" đằng trước từ "đơn giản" sẽ làm rõ hơn rằng dinh thự của Alan đơn giản...
    Thứ hai, mình không mường tượng được dinh thự của những quý tộc khác sang trọng và hoành tráng như thế nào. Và cũng không biết kiểu "đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi cho chủ nhà" là như thế nào. Nên mình nghĩ bạn nên thêm đoạn miêu tả một chút dinh thự các quý tộc khác để người đọc dễ mường tượng được sự khác biệt giữa hai dinh thự này hơn thay vì vặn vẹo đầu óc tạm thời cho rằng nó khác biệt. Nếu hào phóng hơn nữa thì miêu tả thêm dinh thự Alan luôn.
    Phía trên là hai điều mình không ưng ý lắm ở hai chương đầu. Tuy nhiên, lỗi diễn văn của bạn thực sự lôi cuốn mình. Mình nhiều lần đã ghé nhưng đọc phần giới thiệu thấy 150 chương nghe ghê quá bèn lướt ra mà không đọc thêm. Hôm nay mới có dịp ghé lại. Xuất thân của Iris thật đáng để tò mò cũng như mình vẫn muốn biết nhiều hơn về ngài Alan và "người bạn thân của ông". Những chuyến phiêu lưu, những kiến thức ông có cũng như tìm hiểu thêm về vương quốc này. Rằng câu chuyện sẽ dẫn đến đâu. Sẽ ủng hộ truyện. Mong bạn ra... nhanh hơn nữa kiểu như một tuần 2-3 chương vì... 150 chương mà tuần 1 chương thì... độc giả chờ có thể sẽ chán... Hì. :D
     
    Akaihane thích bài này.
  3. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn lời nhận xét nhiệt tình của bạn nhiều lắm lun =W=.
    Phần chi tiết thì ông Alan là khách quen thư viện đó bạn, cho nên thị vệ biết luôn thói quen của ông rồi. Nhưng có lẽ chỗ này mình cũng nên thêm gì đó để chỉ ra nhỉ?
    Còn vấn đề câu cú thì mình khá... í ẹ. Tự đọc vì hiểu lun gòi nên mình không thấy được lỗi. Thật lòng cảm ơn bạn đã chỉ ra, mình sẽ cố gắng để ý và chỉnh khi có thời gian. =W=
    Vụ chương chắc mình làm không được gòi, 1 chương 1 tuần là hết giới hạn của mình gòi T_T. Nếu viết nhanh sẽ ảnh hưởng việc học của mình và chương truyện cũng không có chất lượng nữa. Thấy bạn chỉ ra làm mình không biết có nên ém luôn số chương đi không +-+.
    Cám ơn bạn đã ghé qua ~~~=W=~~~
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/9/16
  4. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Chương Quốc tang:
    => Là "vân vân" chứ bạn. Vân là mây, vân vân liền với mây mây khi diễn tả số nhiều không đếm được. Phải không?
    => Quên viết hoa đầu lời thoại kìa bạn.
    => Khuỵu.
    Cảm nhận thấy Iris là một cô bé khao khát tình thân, em chờ đợi cái ôm của Alan nhưng chưa có cơ hội. Mong em sớm được cha ôm vào lòng. :3
    Chương 5 vui đấy, thanh niên Baron... có lẽ là nam phụ chăng? :v
    Tự nhiên có cảm giác hoàng tử 8 tuổi sắp lên ngôi là nam chính trong tương lai. Như thế chỉ có nước hoàng hậu buông rèm nhiếp chính. Truyện hướng đến một bờ tri thức lớn lao mà cô bé Iris là người thực hiện chuyến hành trình ấy, giống như đọc về cuộc đời của một danh nhân vĩ đại vậy.
    Hóng những chương tiếp theo của bạn. :3
     
    Akaihane thích bài này.
  5. Elluka

    Elluka Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    46
    Được thích:
    42
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Bỏ qua phần chính tả, mình rất thích văn phong của bạn cũng như văn học phương Tây, đọc nó sướng hơn truyện TQ nhiều lắm. Bạn cũng khắc họa được rõ tính cách nhân vật nữa (mình tự viết tự đọc thì chẳng biết mình đã làm được thế chưa).
    Mình thích kiểu truyện mà tình yêu chỉ là yếu tố thêm vào, chờ chương tiếp ^^
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/16
    Akaihane thích bài này.
  6. Elluka

    Elluka Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    46
    Được thích:
    42
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    À mà một tuần một chương là mình thấy quá nhanh rồi bạn.
     
    Akaihane thích bài này.
  7. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Một đống chỗ cần sửa =W=. Bạn đoán gần đúng gòi á. Bé Iris sau này là danh nhân.
    Bé hoàng tử thì... hông phải nam chính đâu. Thanh niên Baron, hình như cũng chả phải nam phụ. Sau này xuất hiện thêm nhiều nhân vật lắm bạn và sớm nhất là nam phụ thứ thiệt. =W=
    Nam chính bị ém sâu lắm, nhưng mà lúc xuất hiện thì biết liền là nam chính hà.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/16
  8. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Bỏ qua phần chính tả, phải chăng vì nó quá nhiều? T__T.
    Vâng, một tuần, một chương là đã cố hết sức gòi ó. T__T
    Cám ơn bạn đã ghé qua. =W=
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/16
  9. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    765
    GSP:
    Ap
    Lỗi ở chương 5: Mua sách
    bao lâu
    nhiệm vụ

    Vẫn chưa có chương mới à bạn?
     
    Akaihane thích bài này.
  10. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    A, hôm nay mình sửa chính tả mấy chương trước rồi mai mới đăng bạn.
    Tổng kiểm chính tả năm chương 0W0.
     
    suongthuytinh thích bài này.
  11. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    340
    Được thích:
    445
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Mình khá vui vì bạn đã xem xét ý kiến của mình. Tuy nhiên bạn sửa vội rồi. Còn lỗi nè. :P Chương 1 nhé.
    Mình nghĩ bạn nên tận dụng dấu chấm than hơn nữa. Nhiều câu có tính chất biểu cảm cao mà? Ví dụ như câu trên ở chương 4.
    Đọc đoạn này thấy sai gì rồi chứ? :)
     
    Akaihane thích bài này.
  12. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Á sửa ẩu thiệt. Bạn mà hông chỉ ra không biết chừng nào nó mới được đưa ra ánh sáng. =-=
    Không biết thói quen của mình có phải sai hay không. Hình như mình chỉ xài dấu chấm than lúc chửi, gắt, mỉa,... túm cái váy lại là lúc giọng nhân vật lên cao ấy. Còn lúc nhẹ nhàng thì không có dùng. Cũng hông biết như vậy có được hông nữa. 0.0

    Hỏi ngu một phát. Phải mình sai chỗ dấu phẩy hôn? 0W0
     
  13. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    340
    Được thích:
    445
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Sai chữ "nguyện" đấy. :v
    Mình đọc câu "ai u, ..." kia thì cảm thấy giọng ông già lên xuống trôi nổi vô cùng nên nghĩ có thêm "!" thì hay hơn. Hoặc có thể là do mình tự lên xuống giọng lại tỏ cảm xúc khi đặt mình là ổng chứ thật ra ổng không có bộc lộ nhiều vậy. :3
     
    Akaihane thích bài này.
  14. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Đọc lại, nghĩ chắc mình nên thêm chấm than sau ai u. Có lẽ mình nên sử dụng đều dấu câu nhỉ?
    Do thiếu ngủ hay sao ấy mà mắt bị lé, hông thấy =-=.
    Cám ơn bạn đã chỉ ra chỗ sai cho mình nha, còn giúp mình để ý đọc lại nữa. ~~~=W=~~~
    Hy vọng bạn thoải mái khi đọc truyện của mình. =W=
     
  15. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Có lẽ cô nên tin vào thần. Bởi vì họ đã ban cho cô một người cha thật tốt.
    Chương 6: Vào nếp

    Iris vươn tay muốn lấy quyển sách nhưng nó quá cao so với tầm với của cô bé. Cô bé xoay người, định tìm thanh niên Baron giúp đỡ. Nhưng vừa quay đi thì quyển sách lại đột nhiên rơi xuống, tạo thành tiếng vang thật lớn trong không gian tối yên tĩnh.

    Iris giật mình quay lại. Cô bé nghi hoặc nhìn quyển sách trên sàn, nhặt nó lên. Lớp bụi dày bám trên sách làm bẩn tay cô. Cô bé không để ý điều đó, chùi tay mình vào váy, in ra mấy vệt đen. Cô lại dùng ống tay áo lau lau quyển sách cho đến khi hết bụi. khi mở nó ra, cô ngạc nhiên trước những dòng chữ viết tỉ mỉ cứng cáp được tác giả cẩn thận đặt trên từng hàng kẻ. Đây là một quyển sách viết tay, cũng là một cuốn tự truyện.

    Đóng lại quyển sách ấy, Iris quyết định chọn mua nó.

    Iris một mình chạy tới quầy tính tiền. Thanh niên Baron hoàn toàn bị cô bé vứt sau đầu…

    Iris đặt quyển sách cũ lên bàn, lại đặt thêm hai đồng xu Alan đã đưa cô.

    “Đủ không ông?”

    Lão Baron liếc nhìn tên quyển sách, “Những vị thần”, nghĩ: Tại sao con bé lại chọn loại sách này?

    “Đủ chứ.”

    Lão Baron thu hai đồng của Iris, rồi lấy ra một đồng bạc đưa cô.

    “Đây là tiền công xếp sách của cháu.”

    Iris lắc đầu không nhận. Cô bé từng phải vất vả kiếm sống, nên cô biết rằng một đồng bạc là rất nhiều so với những gì cô đã làm.

    “Nhiều lắm ông ạ.”

    Lão Baron cười, nghĩ: Đứa bé này thực thành thật.

    “Cháu cứ nhận đi. Cháu giúp ông nhiều lắm đó.”

    Iris lại lắc đầu.

    Lão Baron thở dài, thu lại đồng bạc, lấy ra hai đồng xu mà ban nãy Iris dùng để mua sách.

    “Thế này được rồi chứ?”

    Iris vẫn lắc đầu. Nếu nhận hai đồng xu này thì khác nào cô mua sách không trả tiền.

    Lão Baron nghiêm mặt: “Nếu cháu không nhận ông sẽ buồn đó! Cháu muốn ông buồn sao?”

    Iris do dự, cuối cùng nhận lấy hai đồng. Cô chào lão Baron, dự định một mình về nhà. Lão quản gia hẳn tới chiều mới đến đón cô, nhưng cô sẽ không ở lại đến chiều. Cha cô vẫn đang bệnh.

    “Khoan đã, cháu định về một mình sao? Để ông gọi thằng Baron đưa cháu về.”

    Iris lắc đầu, bước thẳng ra ngoài phố. Cô bé từng sống cuộc sống cực khổ, nên cô không nghĩ rằng việc về nhà nhất thiết phải có người đón. Cô bé đã nhớ đường về nhà từ lâu rồi.

    Khi thanh niên Baron thoát khỏi trạng thái bóng ma thì Iris đã đi xa. Thanh niên nhận ra anh lại thất bại trong việc khiến Iris giao tiếp cùng anh và còn mất luôn cơ hội đưa bé xinh xắn về nhà. Thanh niên u ám, thu mình trong góc vẽ vòng tròn.

    Lão Baron liếc cái dáng vẻ bánh mì mốc của thằng con.

    “Baron, nếu ta cho con một đồng bạc, con có lấy không?”

    “Dĩ nhiên là lấy!” Thanh niên tóc vàng mắt xanh trưng ra bộ mặt tham tiền đặc trưng của dân buôn.

    Lão bắn ánh mắt khinh bỉ vào bản mặt của thằng con, nghĩ: Con nhà người ta đáng yêu bao nhiêu thì con nhà mình đáng ghét bấy nhiêu!

    Iris trên đường về nhà gặp được hai cậu bé ăn xin, có lẽ là hai anh em. Bọn họ trông trạc tuổi cô và đang ngồi thu mình bên bờ tường. Con đường này có rất nhiều những con người túng quẫn như vậy.

    Lần trước, khi băng qua con đường này, cha cô đã cho mỗi người ăn xin một đồng bạc, cúc bạc, vẻ mặt ông lúc ấy rất nặng nề. Lúc này, khi cầm hai đồng xu trong tay, cô bé có lẽ đã hơi hiểu được tại sao cha cô có vẻ mặt ấy.

    Cô chỉ có hai đồng xu, trong khi những người nghèo đói còn rất nhiều. Cô bé không thể giúp được cho tất cả bọn họ. Cũng giống như, tuy cha cô có thể tặng hết những người trên con đường hôm ấy mỗi người một đồng, cúc bạc, nhưng ông lại không thể giúp cho tất cả những con người cực khổ trên đời có cuộc sống tốt hơn. Và, nỗi buồn mà cha cô chất chứa ngày ấy có lẽ chính là bất lực.

    Iris ngồi xuống, cẩn thận đặt vào tay hai anh em mỗi người một đồng xu. Có lẽ chẳng đáng bao nhiêu nhưng đó là tất cả những gì cô có.

    Rồi cô bé một tay ôm sách, dùng ống tay áo còn lại lau mặt cho hai anh em họ.

    Trước đôi mắt có màu đỏ như máu của hai anh em cùng khuôn mặt đen đến lạ, do bùn đất phủ lên. Cô bé biết họ muốn dùng bùn đen để che đi khuôn mặt có đôi mắt khác biệt. Nhưng như thế có tác dụng sao? Đôi mắt là thứ rất khó có thể được giấu đi, trừ khi vĩnh viễn nhắm nó lại.

    Iris đứng dậy, xoay người, rồi chầm chậm bước đi trên con đường đầy ắp những con người khốn khổ. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng trước cuộc sống từ những con người ấy. Được sống có phải là điều mệt mỏi với họ?

    Trong lòng cô bé lúc bấy giờ, len lói một chút cảm thông với những người có số phận bất hạnh.

    Với hai anh em ăn xin, hôm nay lại là một ngày khó quên. Một cô gái quý tộc nhỏ tuổi đã dùng ống tay áo đắt tiền lau mặt cho họ. Đối với họ, hành động này của cô còn đáng quý hơn cả những đồng xu trong tay, bởi nó thể hiện sự tôn trọng và quan tâm mà bình thường hai người không thể nào nhận được. Anh em họ khắc ghi trong lòng, hình ảnh một vị tiểu thư xinh đẹp với đôi mắt tím và mái tóc bạch kim. Còn trong tay vị tiểu thư ấy là một quyển sách cũ nát.

    Iris sau khi về dinh thự, lại lủi vào phòng của cha cô.

    Alan lúc này đang dùng cháo do quản gia đưa tới.

    Iris lại leo lên chiếc ghế mà cô vẫn hay ngồi, ôm sách nhìn cha cô ăn cháo.

    Alan đặt xuống bát cháo đã hết. Ông nhìn thấy những vết bẩn trên váy và cả hai ống tay áo của Iris, thầm nghĩ: Không chỉ tri thức, ông còn phải cho Iris học lễ nghi của quý tộc nữa. Những điều đó đều rất cần thiết cho con bé sau này.

    “Con sao về sớm vậy? Ở hiệu sách có vui không?”

    Iris gật đầu: “Vui ạ. Con được đọc rất nhiều sách…”

    Cô bé kể lại cho cha nghe những việc đã làm trong buổi sáng ở hiệu sách.

    Alan vui mừng nghĩ: Con bé trông hoạt bát hơn rồi. Có lẽ mình nên để con bé ra ngoài nhiều hơn.

    Iris lại kể cho cha về những người ăn xin, đồng thời tỏ bày với cha cô những điều mà cô suy nghĩ.

    Alan xoa đầu con gái: “Con vẫn còn nhỏ, sao phải suy nghĩ nhiều như thế."

    Rồi ông tiếp: “Điều con suy nghĩ là đúng đắn, buồn cho hoàn cảnh của họ và bất lực trước khả năng của bản thân cũng không hề sai. Yêu thương con người, yêu thương lẫn nhau chính là lẽ phải. Nhưng con à, con vẫn còn nhỏ, chỉ mới năm tuổi thôi. Có lẽ bây giờ với con, giúp đỡ họ là quá sức, nhưng khi đã trưởng thành và có đủ sức, con có thể làm những việc lớn lao. Những việc ấy có thể lớn hơn cả những việc ta đã làm, có lẽ còn lớn hơn bất kì ai trên thế gian này. Không ai biết trước được. Chỉ cần con cố gắng, không gì có thể ngăn con vĩnh viễn. Thế nên, con à, đừng vội buồn bã vì sức yếu mà hãy phấn đấu vì những gì con mong muốn.”

    Alan thầm nghĩ: Phải, đứa trẻ nay là hy vọng của ông. Con bé có khả năng mà những người khác không có. Con bé có thể làm được những điều ông không thể, là đứa trẻ mà ông sẽ dùng quãng đời còn lại để nuôi dạy thật tốt.

    Vào một ngày của năm năm tuổi, Iris được cha gieo vào lòng hạt giống mang tên yêu thương con người và mong muốn kinh bang tế thế, khởi đầu cho cuộc hành trình dài đằng đẵng của cô ngày sau.

    Iris không nói gì, chìa quyển sách vừa mua được cho Alan xem.

    Alan nghiêng người nhìn bìa sách.

    Những vị thần?

    Nó là một cuốn tự truyện viết tay, đã rất cũ…

    Khép lại quyển sách, ông hỏi: “Iris, con có tin vào các vị thần không?”

    Iris suy nghĩ rồi lắc đầu: “Con không biết ạ. Con chưa bao giờ nhìn thấy thần nhưng những điều chưa nhìn thấy không hẳn sẽ không tồn tại.”

    Alan cười: “Còn ta thì tin đấy. Chẳng phải các vị thần đã ban con cho ta sao?”

    Tròng mắt Iris khẽ dao động, ánh sáng lấp lóa trong đôi mắt tím của cô. Cô bé cúi đầu.

    Có lẽ cô nên tin vào thần. Bởi vì họ đã ban cho cô một người cha thật tốt.

    Trong những ngày Alan bệnh, Iris buổi sáng sẽ đến hiệu sách đọc sách và phụ giúp vài việc vặt. Lão Baron lại trả công cho cô bằng những đồng xu. Lần này, cô không có lí do gì để từ chối cả, thế nên cô nhận, rồi dùng một nửa để mua sách nửa còn lại thì để dành. Buổi chiều, Iris sẽ đến lớp học. Cô bé không cần phải có người đưa đón nữa mà tự mình đi học, tự mình về nhà.

    Iris vẫn chưa được Alan bế nhưng cô bé đã không cần phải quan tâm đến chuyện này. Cô có một người cha đối xử tốt với cô, như vậy đã đủ rồi.

    Buổi tối, cô bé dành thời gian ở bên cha. Có khi cô sẽ kể cho ông nghe những việc xảy ra trong ngày. Như là, ngày hôm ấy cô lại nhìn thấy tên ông trong sách giáo khoa. Hay là, đám bạn học trong lớp lại nhân dịp đó mà quậy phá khiến lớp học phải tan sớm. Hay là, sau buổi học nào đó, thầy giáo giữ cô lại nói chuyện riêng. Thầy gật gù liên tục, nói: “Thầy thật mừng vì có em là học trò. Còn nữa, thầy kính trọng cha em lắm đó.” Và có khi, cô sẽ chẳng kể gì cả, chỉ im lặng đọc sách bên giường cha.

    Đã một tuần trôi qua kể từ khi Alan bắt đầu bệnh, Iris cảm thấy chỉ vài ngày thôi nhưng cô dường như đã quen với cuộc sống của hiện tại. Cô thường xuyên ra ngoài, nói chuyện nhiều hơn, dù chỉ nói với cha cô. Thường xuyên đọc sách, thường xuyên suy nghĩ về tương lai, hiện tại. Bộ óc nhỏ của cô liên tục vạch ra những hướng đi sau này cho mình, để có thể thực hiện được mục tiêu của bản thân.

    Đây cũng là lúc cuộc sống của Iris chính thức vào nếp.

     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
  16. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    765
    GSP:
    Ap
    :)) Thanh niên này buồn cười quá! Phải gọi là đứa trẻ Baron mới đúng.
    Tương lai.
     
    Akaihane thích bài này.
  17. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    407
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Good :))
     
    Akaihane thích bài này.
  18. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    407
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Bạn đang lấy bối cảnh ở châu Âu thì cái từ lão gia nghe không hợp cho lắm. Nó có thể thay thế bằng như từ chủ nhân, Ngài Alan,... đọc nó hợp với bối cảnh, văn hóa hơn.

    Mình nghĩ đoạn này hơi hư cấu một chút rồi, không biết cái ngôn ngữ của vương quốc này là ngôn ngữ gì chứ tiếng Anh mới dạy phần chữ mà đã có thể đọc sách thoải mái rồi là chuyện không thể dù có là thánh đi chăng nữa. Bạn cũng buff nữ chánh thành thiên tài một cách quá mức gì vậy. Dù là những thiên tài nổi tiếng trên thế giới cũng chưa chắc học nhanh như thế. Mình cực kì dị ứng với kiểu buff siêu nhân như vậy.

    Nhưng cô bé quá thấp so với chiếc giường


    Chỉ nên chọn một trong hai chức danh đại học sĩ hoặc đại nhân để xưng hô thôi.

    Chết cười =))

    Thanh niên Baron
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/9/16
    Akaihane thích bài này.
  19. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Hình như chả bao giờ hết được lỗi chính tả TAT, cảm ơn bạn đã lượm ra.
    Thanh niên Baron là bạn nhỏ đáng thương =-=. Nhưng mà chủ yếu xuất hiện để chọc cười =W=.
     
  20. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Mảng lỗi chính tả + dùng từ mình sẽ cố sửa xong sớm. Một núi... tui sợ tui sót TAT.
    Còn chi tiết học chữ của Iris thì mình thành lập nó trên giả thuyết Iris có một trí nhớ siêu phàm (cài nỳ thì nó bay ngoài hiện thực lâu rồi =-=). Và cô bé là người bản địa, hiểu được và giao tiếp được với người bản địa. Bạn ấy đầu tiên đã có được cách sử dụng ngôn ngữ nhờ vào cuộc sống. Điều thứ hai là bạn ấy đã đọc và ghi nhớ một cuốn sách với rất nhiều chữ nhưng chưa hiểu nghĩa. Thế nên mình nghĩ cái bạn ấy thiếu chỉ là một chiếc cầu thôi, để gắn kết giữa ngôn ngữ đọc với những con chữ. Và mình nghĩ chiếc cầu đó chính là việc Alan dạy chữ cái + phát âm chữ cho Iris. Chỉ cần có được cách phát âm từ, chữ cái bạn ấy sẽ có thể tự lồng nó vào ngôn ngữ nói và những chữ đã nhớ qua trong sách. Như vậy sẽ hoàn thiện quá trình học chữ mặc dù nó bay quá xa thực tế. =-=
    Túm cái váy lại là bạn góp ý thì mình mừng lắm =W=. Mình chém bớt giờ nhủ trưa để nhắn tin luôn =W=. Ngày mai là cực hình, lu bu lắm, tuần này kiểm tra liên miên nữa nên có thể mình sẽ sửa lỗi rất chậm.
    Cám ơn bạn đã dành thời gian để đọc, nhận xét truyện của mình. Phải có người chỉ ra cái sai thì mới tiến bộ được, cảm ơn bạn. =W=
     

Chia sẻ trang này