Iris White - Cập nhật - Akaihane

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Akaihane, 19/8/16.

?

Đố mấy bạn nam chính chừng nào mới chính thức xuất hiện?

  1. Lúc Iris năm tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  2. Lúc Iris mười hai tuổi.

    0 vote(s)
    0,0%
  3. Lúc Iris mười bốn tuổi.

    1 vote(s)
    10,0%
  4. Lúc Iris mười lăm tuổi.

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Lúc Iris hai mươi mốt tuổi.

    3 vote(s)
    30,0%
  1. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Tên tuyện: Iris White

    Tác giả: Akaihane


    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác | Tình trạng đăng: Cập nhật

    Lịch đăng: Chưa rõ. Tác giả đang lên kế hoạch chỉnh sửa lại, sẽ cố gắng thay đổi ít nhất có thể. 0w0

    Thể loại: Phiêu lưu, thần thoại, siêu nhiên, tình cảm

    Độ dài: 150 chương +

    Giới hạn độ tuổi đọc: 16+ | Cảnh báo về nội dung: sản phẩm của trí tưởng tượng.



    Giới thiệu

    Hành trình của một cô gái đi tìm kiếm tri thức và dùng tri thức của mình để thay đổi cả một thế giới. Đâu đó trong thế giới ấy, vang lên bài thánh ca:
    Hoang tàn một mảnh nhà đổ nát
    Người đau kẻ khổ sống lầm than
    Con trẻ biết ôm ai than khóc?
    Tóc bạc đầu biết khóc cho ai?
    Iris White
    Tri Ý gánh mệnh của con dân
    Chiến Vu đi đầu chống số phận
    Hồng Vũ nhảy múa tiễn vong linh
    Bách tộc ra đi không hối tiếc.
    Dylan Clockman

    Chỉ nguyện
    Để tương lai lại cho nghìn đời.


    Mục lục

    Phần 1: Odrysia


    Chương 1 --- Chương 2 --- Chương 3 --- Chương 4 --- Chương 5
    Chương 6 --- Chương 7 --- Chương 8 --- Chương 9
    Chương 10 --- Chương 11 --- Chương 12

    Chương 13 --- Chương 14
    Góc lảm nhảm:
    - Tác giả không phải lần đầu viết truyện nhưng là lần đầu đi đăng lên diễn đàn. Câu chuyện này là một phần trong câu chuyện rất rất lớn, được tác giả ấp ủ qua mấy năm mà băn khoăn không biết nên viết câu chuyện nào trước. Nói ngắn gọn thì câu chuyện này là một phần của một hệ liệt lớn đó. Cả hệ liệt chắc phải mất thời gian mấy năm để viết. Nhưng mà, nếu có thể viết được đến cuối chặng đường, chắc cũng là một thành tựu của dân không chuyên như mình. Sau này đọc lại cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn.
    - Đây là một câu chuyện hình thành từ trí tưởng tượng, hoàn toàn không có thật. Và, có thể sẽ có những chỗ bất hợp lý bởi sự thiếu hiểu biết của tác giả.
    - Cuối cùng, hy vọng những ai đọc truyện của mình có thể có được những phút thư giãn. Nếu như cảm thấy không hợp hoặc không muốn đọc tiếp thì cứ dừng lại, đừng gượng ép làm gì. 0w0




     
    Chỉnh sửa cuối: 22/7/17
  2. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Trẻ con ngày nay thích đi trộm sách à?
    Chương 1: Người cha.

    Người đàn ông sải những bước chân không nhanh không chậm trên hành lang lót đá thạch anh. Ông có vẻ ngoài không nổi bật, tuổi trong khoảng từ bốn mươi lăm đến năm mươi, khoác trên người bộ trường bào tối màu đơn giản nhưng lại được may từ chất liệu tốt nhất. Trong tay ông là một chồng sách dày bìa cứng. Những lính gác hai bên hành lang đều phải cúi đầu khi thấy ông.

    “White đại nhân, ngài xong việc rồi sao?”

    Nhẹ nhàng đặt chồng sách lên bàn, người đàn ông khẽ gật đầu nói:

    “Hôm nay ta sẽ mượn những quyển này, hãy làm thủ tục giúp ta.”

    “Vâng, sẽ nhanh thôi ạ.” Quan thủ thư nhanh chóng làm thủ tục rồi đưa thẻ cho người đàn ông.

    Người đàn ông nhận thẻ và sách rồi rời đi. Ông bước xuống những bậc thang cao khá khó khăn vì phải bê chồng sách dày và nặng.

    Thị vệ hai bên bậc thềm biết người đàn ông sẽ không để người khác mang hộ sách, nên không có ý định đến giúp ông.

    Mặc dù đã cẩn thận đi chậm lại nhưng người đàn ông vẫn để rơi một quyển sách, nó tuột hẳn đến qua khỏi bậc thang cuối cùng.

    Lúc này, một cô bé áo quần rách rưới từ đâu lao đến, nhặt lấy quyển sách rồi chạy mất hút.

    Người đàn ông sững sờ, ông có chút ngạc nhiên thốt lên: “Trẻ con ngày nay thích đi trộm sách à?”

    Thị vệ hai bên im lặng nghĩ: Không, chúng thích trộm đồ ăn hơn!

    Một thị vệ lên tiếng: “Đại nhân, nó là từ khu dân nghèo. Có cần đi bắt nó về không ạ?”

    Ông khoát tay: “Không cần, cũng chỉ là một đứa trẻ. Hẳn con bé không thể chịu đói hơn nữa mới đi trộm thứ gì đó để bán. Ta sẽ trả lại quốc thư quyển sách khác. Các ngươi đừng báo cáo lại chuyện này.”

    “Rõ, đại nhân.”

    Mặt trời đã về Tây, người đàn ông đi bộ trên con đường đá, ông cũng không về nhà mà hướng tới khu buôn bán lớn nhất thủ đô, nơi sầm uất nhất của thành phố, nhưng nằm cạnh nó lại là nơi sinh sống của những con người khốn khổ.

    Hai bên đường không ngừng có những con người tàn tạ gầy gò ngồi dựa bên bờ tường. Trước mặt họ sẽ có một mảnh vải hoặc cái bát mẻ, thế nhưng những người mà trước mặt họ không hề có gì cả, lại chiếm nhiều hơn. Có lẽ đối với họ mảnh vải hay cái bát, là những thứ quá xa xỉ và không cần thiết bằng một mẩu bánh mì.

    Mỗi lần đi ngang một người, ông đều thả xuống một đồng bạc. Hành động ấy diễn ra liên tục trên suốt quãng đường và lòng ông vẫn luôn có một tảng đá đè nặng.

    Hiệu sách chính là đích đến của ông, đây cũng là nơi ông thường đến ngoài thư viện.

    Chủ của hiệu sách này là bạn thời còn đi học của ông, lúc còn trẻ là một thương nhân lưu động thích đi đây đi đó, cưỡi trên đầu ngọn sóng cơn gió, nhưng càng lớn tuổi thì lại càng muốn được yên ổn một chỗ. Cuối cùng, người bạn ấy dùng số tiền dành dụm được, mở một hiệu sách trong khu buôn bán rồi bình yên sống qua ngày.

    Thật ra, người đàn ông cảm thấy bản thân rất giống người bạn này. Khi còn trẻ ông coi tri thức là tất cả, nhiệt tình năng nổ theo đuổi nó, nhưng khi ông đã biết được nhiều thứ, thấy được nhiều cảnh đời bất hạnh, ông lại hoang mang, bất lực. Tuy ông có tri thức nhưng cũng có rất nhiều việc ông không thể thực hiện được.

    Sau cùng, ông thất vọng. Vì phát hiện ra vốn kiến thức của ông chỉ như một mớ lí thuyết suông và nó không thể giúp gì cho những con người bất hạnh ngoài kia cả. Phải, kiến thức của ông không thể đem lại bánh mì cho những con người chịu đói, cũng không thể mang lại mái nhà cho những kiếp người vô gia cư.

    Năm tháng trôi qua, ngọn lửa nhiệt huyết thời trai trẻ đã tắt từ lâu, những năm gần đây ông chỉ sống vô thức, sống vật vờ như một cái bóng mà không hề có mục đích.

    “Alan, lại đến tìm sách à? Lần này là quyển gì đây?” Người bạn lâu năm của ông lên tiếng.

    “Lần này hơi khó khăn một chút. Tôi cần quyển “Cơ sở của hình học” bản cổ nhất.”

    “Quả thật là khó khăn đấy ông bạn.”

    Alan White thở dài: “Một cô bé tình cờ nhặt đi quyển sách tôi mượn từ thư viện. Tôi phải trả lại thư viện một quyển khác.”

    “Trẻ con? Đi trộm sách? Là con cái nhà nào nghịch phá thế?” Người bạn nghi hoặc.

    “Không, đứa bé đó đến từ khu dân nghèo.”

    Người bạn bật cười: “Trẻ con khu nghèo lại đi trộm sách? Nó hẳn là phải đi trộm thức ăn mới đúng chứ! Hơn nữa lại còn ở thư viện? Nơi mà cách chỗ chúng ở cả nửa thành phố! Không phải ai cũng thích đi qua nửa thành phố chỉ để tìm sách như ông đâu, ông bạn.”

    “Trẻ con ở khu vực trung tâm, tôi cũng coi như quen hết mặt. Đứa trẻ đó tôi không nhận ra. Quần áo, dáng vẻ thì… cũng chỉ có thể đến từ khu dân nghèo. Tôi đến cũng là muốn hỏi ông có thể tìm xem đứa bé ấy là ai không?”

    “Mặt mũi nó thế nào? Khoảng mấy tuổi?”

    “Mặt và tóc đều rất bẩn, tôi không nhìn rõ được nhưng đôi mắt lại rất đặc biệt, là màu tím hiếm có.”

    “Màu tím sao? Màu mắt đặc biệt như vậy thì cũng sẽ dễ tìm hơn. Được rồi, tôi sẽ hỏi thăm dùm ông. Còn quyển sách kia thì không rẻ đâu. Một nghìn đồng bạc. Một tay giao tiền, một tay giao đồ. Hiệu sách của tôi dùng quyển này để trấn tiệm đó!”

    “Thế thì để nó trấn thêm một ngày nữa đi. Trên đường đến đây, tôi lại tiêu hết tiền rồi.”

    “Ông lại tật cũ. Cũng không biết nó là tốt hay xấu nữa.” Người bạn lắc đầu, thở dài.

    *******

    Vài ngày sau đó, tại thư viện.

    “Ngài White, đây là…” Người thủ thư ngập ngừng.

    “Ta xin lỗi vì đã làm mất cuốn “Cơ sở của hình học” của quý thư viện. Cuốn sách này ta mua từ bên ngoài, là bản cùng thời với cuốn cũ. Quý thư viện có thể bỏ qua cho ta lần này không?” Alan White lịch sự xin lỗi.

    Trước lời xin lỗi chân thành của một quý tộc, quan thủ thư cũng khó mà từ chối. Vị quan cúi đầu kiểm tra cuốn sách mới thật kỹ, rồi đồng ý.

    “Được rồi. Ngài là khách quen của thư viện. Quyển sách này cũng không khác bản gốc. Nhưng mong ngài hãy cẩn thận hơn vì mỗi quyển sách nơi đây đều rất quý giá. Mất quyển nào tôi đều khó ăn nói với đức vua.”

    Alan chân thành gật đầu: “Cảm ơn ngươi đã bỏ qua.”

    Sau khi đã trả lại sách, Alan White rời khỏi thư viện cùng với những quyển sách mới vừa mượn từ nơi đó. Lần này, ông cũng gặp khó khăn trong việc bước xuống bậc thang. Bất hạnh hơn lần trước, lần này ông đánh đổ cả chồng sách, còn bản thân thì té lăn xuống nền đá. Thị vệ hai bên vội vã nhặt sách, đỡ ông dậy.

    Cùng lúc đó, cũng có người hớt hải chạy lại, đặt xuống quyển “Cơ sở của hình học”, nhanh tay thó thêm quyển khác, rồi nhanh chân chuẩn bị chạy.

    “Đứng lại!” Alan phát hoảng. Ông mới vừa hứa với quan thủ thư sẽ không làm mất sách nữa. Nếu bây giờ mất thêm một quyển thì sau này sẽ rất khó ra vào thư viện. Hơn nữa, tiền mua sách rất đắt đó!

    Đứa bé không quay đầu lại.

    “Dừng lại! Nếu ngươi lấy quyển sách đó thì lần sau sẽ không lấy được thêm quyển nào đâu!”

    Đứa bé không chạy nữa, nó dừng một chốc, rồi đi ngược về phía ông. Nhìn quyển sách trên tay một lúc lâu, mới đặt xuống đất, chuẩn bị lủi đi.

    “Đợi đã. Ta có chuyện muốn nói. Sẽ không làm hại ngươi đâu.”

    Đứa bé không định chạy nữa. Nó quay lại, nhìn thẳng vào người đã gọi mình.

    Hành động nhìn thẳng vào quý tộc tại vương quốc này được xem là vô lễ, cũng có thể tính là tội không tôn trọng quý tộc. Ở đất nước này, tầng lớp quý tộc, tu sĩ và thần quan được hưởng rất nhiều đặc quyền, còn bình dân thì thấp bé như một con kiến. Trong luật pháp có rất nhiều quy định về việc bình dân phải hành xử như thế nào trước quý tộc, tu sĩ và thần quan. Nếu vi phạm thì sẽ bị xử nặng. Tuy nhiên, nếu so với tội trộm sách của quốc thư thì vẫn nhẹ hơn.

    Alan lại không để ý đến việc đó. Ông tiến lại gần hơn để nhìn cho kĩ đứa bé. Mắt của nó đúng là màu tím, vậy thì chính là đứa trẻ lần trước rồi. Tuổi thì có vẻ rất nhỏ, khoảng ba tuổi. Ông cũng không chắc, vì những đứa trẻ ở khu dân nghèo đều có vẻ nhỏ gầy hơn so với tuổi thật...

    Ông đứng im lặng, lúng túng không biết nên hỏi gì hay nói gì mặc dù ông là người bảo có chuyện muốn nói.

    Đứa bé đó cũng im lặng chờ ông mở lời.

    Ông nhìn sâu vào mắt đứa trẻ, nó không hề có vẻ gì lúng túng. Thu lại ánh nhìn, ông với tay nhận lấy quyển “Cơ sở của hình học” từ tay thị vệ, lật trang đầu tiên.

    “Điểm là gì?” Alan White hỏi.

    Đứa bé: “…”

    Alan: “Đường là gì?”

    Đứa bé: “…”

    Alan: “Thế mặt phẳng? Góc phẳng? Hình tròn?!”

    Đứa bé: “…”

    Alan White thất vọng. Ông nghĩ có lẽ bản thân đã mong chờ quá nhiều chăng?

    Đột nhiên, như nghĩ ra điều gì đó, ông vội lật bừa một trang trong “Cơ sở của hình học”. Chỉ vào trang sách đó, ông hỏi.

    “Có thể đọc không?”

    Đứa bé lắc đầu. Nhưng có lẽ nó biết ông đang thử nó, nên nó quay đi, tìm một viên đá dưới chân rồi bắt đầu vạch vẽ từng nét nguệch ngoạc trên đất.

    Alan White ngạc nhiên. Ông không ngờ một đứa trẻ không biết chữ lại có thể viết được như thế. Điều đó chứng tỏ cô bé này có trí nhớ khá tốt.

    Ông cũng đã có thể đưa ra quyết định của mình.

    “Cô bé, có muốn làm con gái nuôi của ta không?”

    Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn ông, nhìn sách trong tay ông, rồi lại nhìn thư viện sau lưng ông, dứt khoát gật đầu.

    Trẻ con thực thành thật! Alan cảm thán.

    “Ta là Alan White. Là một quý tộc cũng là đại học sĩ của vương quốc này. Kể từ hôm nay, con sẽ là con gái ta. Con có tên không?”

    Đứa bé lắc đầu.

    “Vậy tên con sẽ là Iris. Hoa Iris màu tím tượng trưng cho trí tuệ và sự khen ngợi. Ta nghĩ cái tên này hợp với con và với màu mắt tím của con. Con có thích nó không?”

    Đứa bé đưa tay lên mắt, xoa xoa một lát, rồi gật đầu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/10/16
  3. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Nhiều năm sau cây cối mọc lên, lấp đi khoảnh đất đó, hoàn toàn xóa bỏ dấu vết nơi Iris đã từng sống trước năm tuổi. Những kí ức về căn nhà này cũng theo đó chìm vào quên lãng.
    Chương 2: Nhà cũ

    “Đây là nhà mới của con, mặc dù trông nó không mới cho lắm.”

    Trước mặt Iris là một tòa dinh thự đã cũ, màu sơn đã phai và rêu bám đầy trên những bức tường. Iris được Alan dắt tay vào trong nhà. Bên trong dinh thự lại càng không sang trọng, hoành tráng như những tòa dinh thự của các quý tộc khác. Trần nhà không hề có những chiếc đèn chùm pha lê tuyệt đẹp, chỉ có những chiếc đèn khung sắt cùng nến trắng. Không có những món đồ trang trí bằng vàng nạm đá quý, chỉ có những vật dụng đơn giản làm bằng bạc. Trên những bức tường không hề có những bức tranh của các danh họa mà chỉ là một màu xám nhạt thếch. Cả tòa dinh thự toát lên phong cách của chủ nhân nó, không cầu kì, không dư thừa và một chút gì đó thật trống vắng.

    Người hầu trong dinh thự chỉ có đúng ba người.

    Alan để một nữ hầu dẫn Iris đi xem phòng của mình rồi tắm rửa thay quần áo, đi ăn cơm chiều.

    Lúc nữ hầu dẫn Iris vào, Alan đang vừa dùng cơm vừa đọc sách mượn từ thư viện.

    “Thưa ngài, tiểu thư đã xong rồi ạ.” Nữ hầu nói xong liền lui ra ngoài.

    Alan ngẩng đầu. Sự kinh ngạc khiến ông làm rơi cả chiếc muỗng đang cầm. Ông không ngờ tóc của Iris lại là màu bạch kim. Nếu mắt tím đã hiếm thì tóc màu trắng tuyệt đối là khó gặp.

    Tóc của ông là màu vàng, mọi người dân ở vương quốc này đều mang tóc màu vàng. Trong sách có đề cập đến những người có màu tóc khác nhau thì ở những vùng khác nhau. Ông cũng đã gặp qua nhiều người có mái tóc khác màu, thế nhưng màu trắng đến không tì vết thì đây là lần đầu tiên ông thấy.

    Hơn nữa, khuôn mặt đó lại càng tinh xảo đến bất ngờ. Bây giờ còn nhỏ đã đẹp đến như vậy thì lớn lên chắc chắn khiến vạn người say.

    Iris nhìn ông một cái rồi tự tìm chỗ ngồi.

    “Tại sao ôn… cha lại nhận nuôi con?” Đây là lần đầu tiên Iris nói chuyện sau khi gặp Alan.

    Khi hỏi câu này, trông mặt Iris rất bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ thấy bàn tay vụng về cầm muỗng của cô nắm rất chặt.

    Dĩ nhiên Alan thấy điều đó. Ông thu lại vẻ thất thố của mình.

    “Ta đã nghe kể về con, một đứa bé thường bị những đứa trẻ khác trong xóm nghèo ném bùn vào người. Một đứa trẻ mồ côi và không biết thường trú ở nơi nào, nhưng lại thường được phát hiện đứng ngoài lớp học nhỏ của thầy giáo trong xóm. Thường chạy đi làm những việc lặt vặt trong khu buôn bán để kiếm tiền. Và, chưa bao giờ ăn cắp một thứ gì. Cũng như con đã không lấy đi quyển sách này.”

    Ông lấy từ chiếc tủ gần đó cuốn “Cơ sở của hình học”.

    Ánh mắt Iris lóe lên khi nhìn thấy quyển sách.

    “À, đừng lo lắng, ta đã trả lại thư viện quyển khác. Ta biết con thường đứng ở con hẻm nhỏ gần thư viện mà nhìn. Ta biết con đã quan sát rất lâu và biết ta dễ tính, sẽ không trách phạt người khác, nên con quyết định “mượn” sách từ tay ta. Tuy nhiên…”

    Giọng Alan bắt đầu trở nên nghiêm khắc.

    “Nếu như không phải ta mà là một người khác con đã sớm bị giải đi xét xử. Tội ăn cắp nói không lớn cũng không nhỏ, nhưng nếu trộm những vật thuộc sở hữu của quốc gia thì là trọng tội, chắc chắn sẽ bị xử tử. Con có thể thông minh, nhưng vẫn còn rất non nớt trong cách hành xử.”

    Alan dừng lại một lát, đưa mắt nhìn Iris.

    Cô lúc này vẫn đang chăm chú lắng nghe chưa hề xao lãng.

    Alan đứng dậy, từ vị trí đối diện chuyển sang ngồi cạnh Iris. Hồi tưởng lại khoảnh khắc lần thứ hai ông trông thấy cô, từ từ buông lời:

    “Ta đã trông thấy con ngoài lớp học. Bên trong rất ồn mà con thì ngược lại, rất yên tĩnh. Con đang chăm chú lắng nghe và nhìn gì đó trong trong lớp.”

    Ông cười dịu dàng, đưa tay xoa đầu cô.

    “Vẻ mặt con lúc đó cũng giống bây giờ, là vẻ mặt của một người tò mò và muốn được hiểu biết. Ta đã quyết định muốn nhận nuôi con ngay lúc đó, nhưng vẫn còn muốn thử con, thế là lại có chuyện ở thư viện xảy ra. Ta đã già, lại không vợ không con. Nhận nuôi con là đúng rồi.”

    Iris cúi mặt đưa tay xoa xoa đầu mình, cái vị trí mà Alan đã xoa lúc nãy. Sau đó lại ngẩng đầu, dường như đã quyết tâm làm điều gì đó.

    “Cha có thể đưa con về nhà không?” Đây là tiếng gọi cha phát ra từ tận đáy lòng cô.

    *******

    Sáng hôm sau, Alan đưa Iris về nhà, hay nói đúng hơn là Iris dẫn Alan về căn nhà mình thường sống. Nó nằm sâu trong khu rừng kề cạnh khu xóm nghèo.

    Đường rất dễ đi, nhưng Alan có cảm giác, nếu không phải là Iris dẫn đường thì có lẽ ông sẽ không vào được tới bên trong. Alan cảm thấy có điều gì đó rất lạ, dường như trong tâm trí mọi người sống ở thủ đô, kể cả ông, không hề có suy nghĩ sẽ đi vào tìm hiểu khu rừng này. Mặc dù nó tồn tại ngay tại đây, từ rất lâu, nhưng ai cũng phớt lờ nó. Và phải đến khi ông được Iris dẫn vào rừng thì ông mới phát hiện ra điều này.

    Những tàn cây xanh rậm rạp che lấp đi ánh sáng mặt trời, làm cho cả khu rừng trông thật u ám tối tăm. Bên tai ông lúc này, chỉ nghe thấy tiếng bước chân sột soạt vì giẫm lên những tầng lá khô, vang khắp rừng. Alan vừa đi vừa nghĩ nơi đây thật không thật. Là rừng rậm nhưng lại yên tĩnh lạ thường, dường như không hề có sự sống của động vật…

    Không biết đã đi được bao lâu trong những tia sáng ít ỏi xuyên qua từ tầng tầng kẽ lá, Alan bỗng cảm thấy lóa mắt vì ánh sáng phát ra từ cuối con đường. Đến khi ông nhìn rõ cảnh vật thì đập vào mắt ông là một khoảnh trời xanh ngắt, hòa cùng thảm cỏ xanh rì, với đầy hoa dại tươi mát còn vương một ít sương.

    Một nơi đẹp như trong bức tranh cổ tích. Ông thầm nghĩ.

    Trên thảm cỏ ấy nổi bật một căn nhà rơm vàng.

    Alan câm nín.

    Quả thực là làm bằng rơm, từ cái ghế, cái bàn, cái giường cho tới cái đèn… nhưng không có chén, dĩa, muỗng, dao, nĩa. Có vẻ chủ nhân của căn nhà không cần tới chúng. Lại nhìn đến rất nhiều trái cây cất trong giỏ rơm, có lẽ ông đã đoán được Iris ăn gì để sống qua ngày. Tuy nhiên, ông vẫn không thể hiểu nổi, một căn nhà rơm có thể chống đỡ được qua mưa gió mà không bị thổi bay mất sao?

    “Căn nhà này… là do con tự làm à?”

    Alan hỏi Iris từ lúc vào nhà đã luôn đào bới cái gì đó dưới nền đất.

    “Không phải, khi con sinh ra thì đã ở đây rồi.”

    Iris vẫn đang đào. Alan đi vòng xung quanh nhà. Sát cạnh căn nhà có một thân cây to cao vươn ra ba nhánh chắc khỏe ôm trọn lấy nửa phần trên của nhà rơm. Thật khó tin đây là một gốc cây tự nhiên.

    Đây là cây gì nhỉ?

    Đáng ngạc nhiên hơn là kể cả một người hiểu biết khá rộng như Alan cũng không biết gốc cây này tên gì.

    Alan trầm tư nhìn căn nhà. Một gốc cây lạ, một cái chồ… nhà rơm với nội thất… cũng bằng rơm, nhưng đầy đủ, một bãi cỏ đẹp, đơn giản nhưng thơ mộng. Đây là một nơi sống lí tưởng. Người đã xây… không, làm nên căn nhà này hẳn đã gửi vào rất nhiều tình thương cho Iris. Thế nhưng đó là ai? Tại sao lại để Iris bơ vơ một mình?

    Lúc này Iris chạy ra ngoài, cầm theo một cái đồng hồ quả quýt còn dính một ít đất cùng một giỏ trái cây.

    “Cha ơi, xong rồi, về thôi.”

    “Sao lại chôn nó xuống đất thế kia?” Alan xoa đầu Iris.

    Alan mượn lấy chiếc đồng hồ từ tay cô bé, đưa nó đến gần mắt hơn để quan sát. Không phải chỉ là đồng hồ, phía mặt bên kia còn là la bàn. Nắp kim loại của hai mặt được nối cùng một chỗ bởi một nối kép phức tạp. Tại đó còn khảm một viên đá không rõ chất liệu màu vàng kim, rất đẹp cũng thật tinh xảo. Còn khung đồng hồ thì là… bạch kim?

    Đây là kim loại còn quý hơn cả vàng. Chỉ mới xuất hiện gần đây ở các Đế quốc, chủ yếu được làm thành các trang sức nhỏ như bông tai, nhẫn, bởi giá thành rất cao.

    Ông chỉ mới được thấy một mẫu bạch kim thô từ tay một thương nhân lưu động, cũng học được cách giám định bạch kim từ người đó. Thứ này trong vương quốc hoàn toàn không có, cho dù đem ra hiệu cầm đồ cũng không giám định được mà cho nó là một thứ kim loại thường nào đó. Thế nhưng, nếu là ở hiệu cầm đồ của các Đế quốc, với kích thước và trọng lượng này nó đáng giá cả một gia tài.

    “Dì Marry nói, thứ quý giá thì phải giấu đi.” Iris hồn nhiên trả lời.

    Alan nghĩ “quý” mà Iris nói hẳn không phải về mặt tiền bạc.

    “Nó quả thật rất quý. Con hãy cất cẩn thận.”

    Alan trả đồng hồ cho Iris rồi dẫn cô bé đi về.

    Trước khi về, cô bé chạy đến chỗ đất nhô cao gần nhà rơm, đặt xuống giỏ trái cây, quỳ chắp tay im lặng một lát rồi rời đi.

    Lúc cô bé vừa quay đi, bỗng có một cơn gió mạnh thổi tới từ phía sau, làm rụng những chiếc lá trên cây cao, nước trên lá cũng theo đó rơi xuống.

    Từng giọt, từng giọt, như đang khóc…

    Alan nhìn cảnh ấy lại cảm thấy buồn đến lạ. Ông dường như cảm thấy ai đó đã từng rơi nước mắt ở nơi đây, ngay chính tại gốc cây không tên ấy. Ông cũng cảm thấy quang cảnh nơi đây tuy đẹp nhưng lại ảm đạm, không có sự sống của động vật. Và dường như ẩn chứa trong bức tranh cảnh vật là một lời vĩnh biệt đầy yêu thương.

    Lại dường như có rất nhiều bí ẩn vây quanh Iris…

    Sau khi Alan và Iris rời khỏi, gốc cây không tên bỗng gãy đổ, ngã xuống như đã hết trách nhiệm. Một cơn gió lần nữa thổi qua cuốn theo thảm cỏ cùng căn nhà rơm, tất cả đều hóa bụi vàng bay theo gió, chỉ để lại một mảnh đất trống trơ trọi giữa khu rừng già.

    Nhiều năm sau cây cối mọc lên, lấp đi khoảnh đất đó, hoàn toàn xóa bỏ dấu vết nơi Iris đã từng sống trước năm tuổi. Những kí ức về căn nhà này cũng theo đó chìm vào quên lãng.

    Chẳng ai nhớ nơi đây đã từng có một thiên đường trần gian. Chẳng ai nhớ nơi đây khởi đầu cho cuộc đời Iris. Chẳng ai biết ai vì ai mà khóc nơi đây.

    Cho dù đây là nơi kết thúc của một trong ba người quan trọng nhất với Iris, là nơi bắt đầu của cô, cũng là nơi bắt đầu của bọn họ…
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/10/16
  4. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    233
    Được thích:
    563
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Truyện của bạn nội dung khá hấp dẫn, làm mình liên tưởng tới tiểu thuyết "The Secrect Garden" của F.H. Burnett. Văn phong của bạn ổn, miêu tả rất sinh động. Mới hai chương đầu nhưng đã khắc họa rõ tính cách nhân vật. Ông Alan tốt bụng, giàu lòng thương người, trầm tĩnh, biết nhìn người, và coi trọng tài năng tiềm ẩn trong Iris. Iris, mình cũng vô cùng thích loài hoa này (nhưng là biết tới nó với cái tên hoa Diên Vĩ cơ :3). Mắt màu tím với tóc màu bạch kim thì đẹp kiểu Royal rồi. :v
    Tuy nhiên, bạn vẫn mắc vài lỗi (mình đã liệt kê ở dưới). Cụ thể là lỗi diễn đạt, một số câu kéo của bạn dài và nhiều vế nhưng bạn lại không tách ra, đọc dễ lẫn ý này sang ý khác. Còn lại thì đa số là lỗi đánh máy, nhầm dấu hỏi với dấu ngã thôi, chứ chính tả cũng khá chắc rồi đấy. Sửa lại tý là OK. ;)
    Chương 1
    => Mẩu.
    => Mái nhà.
    Mình nghĩ bạn nên cho dấu phẩy trước từ "cũng".
    => dấu cách kìa bạn.
    => Bạn nên "phẩy" sau "Không" để ngắt nhịp và rõ nghĩa nhé.
    => Hớt hải.
    => Sau "còn" nên "phẩy". Các câu văn dài mà nhiều vế thì bạn cứ "phẩy" đi, tránh cho lúc đọc thấy miên man, dễ hụt hơi.
    => Dấu cách.
    => Trẻ con thật thành thật! Alan cảm thán.
    Chương 2:
    => Rồi.
    => Cúi?
    => Tán cây.
    => Sột soạt.
    => Khoảng... vương...
    => "phẩy" sau chất liệu nha bạn.
    => Nếu bạn viết hoa chữ "Đế" thì mấy chỗ khác cũng vậy nhé.
    => Hẳn.
    => Giỏ.
    => Đã dùng "tới" thì bạn bỏ "đến" đi. Có thể viết là "từ phía sau thổi đến" or "thổi đến từ phía sau".
    => Câu này thì mình nghĩ nên bỏ dấu "phẩy".
    *HÓNG-ING* :3
     
    Akaihane thích bài này.
  5. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Www, người đầu tiên, cảm ơn bạn nha. Bạn nhận xét đúng mấy cái mà mình đang rầu lun. Mình mới sửa chương 1 hà, chương 2 để đi học về rồi sửa. =W=
     
    YGinger thích bài này.
  6. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Truyện của bạn khắc họa tính cách nhân vật rất cụ thể và nhanh chóng chỉ trong hai chương đầu. Khi mình đọc thì cũng có cảm giác rất cuốn hút nữa! :x Nhưng mình còn để ý thấy một số lỗi chính tả của bạn và lỗi diễn đạt (thông thường khiến mình khó đọc và khó hiểu), tuy nhiên vì mình đọc một lèo luôn hai chương nên quên luôn lỗi nào ở đâu mất tiêu rồi. :3
    Hóng những chương mới từ bạn. :D
     
    Akaihane thích bài này.
  7. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Mình thấy tàn cây cũng đúng nữa bạn, có sử dụng nhiều trong thơ.

    Khoảng đúng mà khoảnh cũng đúng, mình dùng khoảnh cho nó nghe đậm hơn một chút để nhấn mạnh, gây chú ý đó bạn.

    Còn về dấu phẩy sau "kim loại" thì cảm ơn bạn đã nhắc nhở, câu văn đúng là rất dài. Nhưng mà mình sẽ để sau màu vàng kim. Mình cũng không biết giải thích ra sao, nếu theo phong cách của mình thì mình sẽ đặt ở đó.

    Phải nói là cảm ơn bạn rất nhiều, vì đã kiên nhẫn liệt kê ra lỗi chính tả của mình. Tự sửa lỗi đúng là rất khó. TT
     
    YGinger thích bài này.
  8. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Iris, về nhà nào.
    Chương 3: Đi học

    “Ngôi mộ đó… là của ai?”

    Iris lắc đầu: “Không phải người, là mẹ khỉ.”

    “Khỉ?”

    Iris gật đầu: “Phải. Mẹ khỉ đã chăm con từ khi con còn rất nhỏ, nhưng mẹ cũng mất từ rất sớm.”

    Nói đến đây, Iris cúi đầu.

    Alan thầm nghĩ: Động vật dù sao cũng không thể sống lâu như con người. Mẹ khỉ của Iris hẳn là mất từ hai năm trước, cũng là lúc người ta trông thấy con bé xuất hiện ở xóm nghèo…

    Alan vỗ đầu Iris: “Mẹ khỉ của con đã mất thì vẫn còn cha ta đây.”

    Iris vẫn cúi đầu nhưng lại kéo bàn tay to trên đầu xuống, nắm lấy nó.

    Khi hai người đi ngang qua một căn nhà đất, Iris bỗng dừng lại. Vì Iris vẫn đang nắm tay Alan nên ông cũng phải dừng theo.

    Iris đang nhìn vào căn nhà ấy như những lần trước đây. Tương phản với vẻ yên tĩnh của cô, bên trong thật ồn ào và tràn đầy tiếng cười đùa của những đứa con nít.

    Alan nhận ra đây chính là lớp học nhỏ mà Iris vẫn hay đứng bên ngoài.

    Iris chỉ ngôi nhà đất: “Con có thể vào đây học không?”

    Khi quyết định nhận nuôi Iris, Alan có rất nhiều dự tính cho cô bé. Trong đó, việc đi học được ưu tiên nhất. Ông muốn cho con bé nền giáo dục tốt nhất, mà nơi có đủ điều kiện thì chỉ có thần điện. Tuy nhiên, con bé còn quá nhỏ, ông không muốn cho cô sớm tiếp xúc với các tu sĩ và thần quan. Hơn nữa, Iris vẫn chưa biết chữ, đến thần điện học thì là quá sớm. Có lẽ để con bé học ở lớp học nhỏ này là điều tốt, vì dù sao Iris vẫn quen thuộc với nơi này hơn.

    “Được chứ.” Alan gật đầu đồng ý sau khi đã suy nghĩ kỹ lưỡng.

    Sau đó, Alan dẫn Iris đi khắp khu buôn bán để mua đồ dùng hằng ngày cho cô bé. Vật dụng trong dinh thự vẫn còn thiếu rất nhiều, vì Alan trước giờ vẫn sống một mình cùng với vài người hầu. Đều là người lớn cả nên chẳng có đồ dùng cho trẻ con.

    Tòa dinh thự cũ trước giờ luôn vắng vẻ, thiếu hơi người. Nay có thêm Iris hẳn sẽ náo nhiệt hơn nhỉ? Alan thầm nghĩ.

    Sau khi hai người đã mua nhiều thứ, quay lại căn nhà đất, thì lớp học cũng vừa tan. Thầy giáo đang tiễn học trò ra về.

    Alan chờ cho bọn trẻ về hết rồi mới tìm thầy giáo bàn bạc việc nhập học của Iris. Đây là một vị thầy giáo còn rất trẻ, khoảng hai mươi tuổi. Thầy giáo có khuôn mặt luôn mang nét tươi cười của một con người lạc quan, còn có vẻ là một người yêu thương học trò. Ông cũng an tâm hơn khi gửi Iris học ở đây.

    Khi nghe Alan kể về hoàn cảnh của Iris, đến đoạn cô bé thường xuyên đứng ngoài cửa lớp học lỏm, thầy giáo trẻ lập tức nhận cô không chút do dự. Thầy giáo còn đảm bảo sẽ đặc biệt chú ý giảng dạy cho cô bé, không để cô có khoảng cách với các bạn trong lớp. Vị thầy này rất quý những đứa trẻ ham học hỏi.

    Xong việc, Alan chào thầy rồi dẫn Iris về nhà.

    Lúc này đã là buổi chiều, bầu trời ngả sang màu cam hồng đầy não nề, hai bên con đường ấy vẫn là những kiếp người tàn tạ, đang vật vờ bên bờ tường cũ nát. Alan lại cho họ những đồng bạc, từng người, từng người một, đến khi trong túi ông chẳng còn đồng xu nào cả.

    Ông đưa mắt nhìn những con người gầy gò xanh xao ở cuối đường. Ở đó, có một người phụ nữ ôm trong lòng đứa con nhỏ, một người đàn ông đã mất một chân, một gia đình ngồi thu mình tựa vào nhau, một đứa trẻ lả đi vì đói, vẫn còn vài người nữa… Họ đang giương những cặp mắt đầy trông chờ về phía ông. Nhưng, Alan đã không còn tiền để cho họ.

    Alan cúi đầu. Ông nhìn thấy hàng cúc thẳng tắp được may trên áo mình. Thế là, từng chiếc cúc bạc được giật ra, thay cho những đồng bạc, chúng được trao cho những người cần chúng nhất.

    Những con người đã lay lắt hai bên đường lúc ấy đều ngạc nhiên, trước hành động của ông, cũng trước thân phận quý tộc của ông. Quý tộc không bao giờ để bản thân đánh mất lễ nghi trước người khác, đặc biệt là bình dân.

    Những người nhận được cúc bạc của Alan đã lọm khọm quỳ xuống, dập đầu liên tục, người chỉ còn một chân thì cố gắng ngồi nghiêm trang, lời cảm tạ vang lên không ngừng, nước mắt chảy nhiễu giọt trên mặt đất.

    Cuộc đời cơ cực đã làm mờ đi đôi mắt họ. Ủ dột và sống một cách tạm bợ là điều họ làm hằng ngày. Thế nhưng, hôm nay, họ lại gặp được một người khiến họ phải nhìn thẳng vào cuộc đời này.

    Một quý tộc có thể bỏ đi những quy tắc, thì tại sao họ lại không thể cố gắng thoát khỏi cảnh đói khổ?

    Alan không hề biết, thứ mình đã cho đi không phải chỉ là những đồng bạc và cúc áo.

    Những con người đó có lẽ sẽ khó có thể quên ngày hôm nay.

    Iris vẫn luôn nắm tay Alan trong lúc ông cho đi những thứ mình có thể. Cô bé nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi, nặng nề của cha mình. Cô biết ông không buồn phiền, vì tiếc rẻ những đồng bạc hay cúc bạc đã cho đi, ông không phải là người như vậy. Mà là vì một điều gì đó lớn hơn và cô không thể hiểu được.

    Ánh nhìn của cha luôn hướng về nơi xa xăm nào đó.

    Iris vẫn còn quá nhỏ để hiểu được nó, nỗi buồn thế sự trong lòng cha cô.

    Khi về đến nhà, lão quản gia trông coi mọi việc của dinh thự, ngạc nhiên trước bộ áo không cúc của Alan. Lão vội vàng đi lấy cho ông một bộ áo khác. Trước thói quen của Alan, lão cũng đã đoán ra phần nào nguyên nhân trong đó.

    Tối hôm ấy, Alan bắt đầu dạy cho Iris, chữ và những thường thức cơ bản về vương quốc mà họ đang sống.

    “… Vương quốc chúng ta đang sống có tên là Odrysia. Là một vương quốc có quy mô nhỏ nên chỉ được phân thành hai vùng Thượng - Hạ. Vùng đất dưới chân chúng ta chính là Thượng Odrysia, cũng là thủ đô, nơi tọa lạc của cung điện hoàng gia. Quốc vương hiện tại là Arnold Đệ nhất, vẫn đang bệnh nặng. Vương hậu là Helen White. Hoàng tử chỉ mới tám tuổi nên quyền lực hiện nằm trong tay vương hậu… Đã nhớ chưa?”

    Iris nhanh nhẹn gật đầu.

    Alan cảm thấy bản thân càng già càng hồ đồ. Đứa con Iris này của ông không phải có trí nhớ khá tốt. Mà là quá tốt! Nghe, nhìn, chỉ một lần là nhớ. Bảng chữ cái ông dạy cho con bé, trong vòng ba tiếng đồng hồ là đã có thể đọc viết rõ ràng.

    Lúc trước Iris không hiểu chữ có lẽ là do diều kiện để học quá tệ, thời gian cũng không có nhiều. Trong lần gặp thứ hai, Alan thấy Iris học lỏm trước lớp nghèo cũng chỉ được mười lăm phút rồi chạy đi mua bột cho ông chủ hàng bánh mì. Hơn nữa, tuy chỉ nghe loáng thoáng từ bên ngoài, nhưng ông biết thầy giáo đã dạy xong bảng chữ cái từ lâu, bây giờ đang dạy các bài tập đọc. Cho dù cô ngày nào cũng đứng đó nghe thì cũng không thể nào biết chữ.

    Hẳn Iris cũng hiểu điều đó nên mới nảy ý định trộm sách ở thư viện để tự học.

    Tuy nhiên, cái gì cũng có thể tự học, chỉ duy nhất chữ là không thể. Nếu như có người để trao đổi thì cũng có khả năng tự học được. Thế nhưng, Iris có vẻ bị khinh thị bởi những người ở khu nghèo, lẫn bình dân thành thị. Iris lại không phải đứa trẻ hướng ngoại, sẽ không đi tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác, đặc biệt là những người không ưa mình.

    Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, tính cách hướng nội của Iris cũng không phải tự nhiên mà có. Là do từ nhỏ, con bé đã được khỉ nuôi nấng. Vì màu tóc và mắt quá đặc biệt nên bị người khác xa lánh. Đó là điều dễ thấy, con người rất khó có thể chấp nhận những gì khác với bình thường. Chỉ là, con bé bất hạnh sinh ra có vẻ ngoài không giống với người khác.

    Chính hoàn cảnh sống thiếu sự quan tâm từ con người đã khiến con bé trở nên hướng nội, ít nói.

    Có điều, đáng mừng là cho dù hoàn cảnh có éo le, thì ít nhất Iris vẫn có thể nói chuyện, vẫn hiểu được những gì người khác nói.

    Lần đầu tiên trong cuộc đời, Alan cảm thấy hạnh phúc, vì một con người có thể giao tiếp được với những con người khác.

    Alan cũng hạnh phúc vì các vị thần đã ban tặng cho ông đứa con này.

    Được Alan dạy trong vòng một buổi tối, Iris đã có thể thoải mái đọc sách, đồng thời nắm được những thường thức cơ bản. Tốc độ học của cô bé nhanh hơn người thường rất nhiều lần.

    Chiều hôm sau, Alan đưa Iris đi học. Ông đứng trước cửa lớp giúp cô kiểm tra lại vật dụng trong túi đi học, khiến rất nhiều phụ huynh chú ý. Có lẽ, họ không ngờ một quý tộc sẽ cho con đi học tại cái lớp nghèo nàn này, đứa con ấy lại còn là một bé gái.

    Ở tiểu vương quốc Odrysia, vẫn còn nặng việc trọng nam khinh nữ. Gia đình bình dân nào có con gái thì sẽ luôn giữ ở nhà làm việc, không cho ra ngoài, huống hồ là đi học. Ở giới quý tộc thì các tiểu thư chỉ được tự do tham gia vào các vũ hội, yến tiệc, khi đã qua lễ trưởng thành, ở năm mười lăm tuổi. Nếu chưa đủ tuổi thì các vị tiểu thư vẫn phải hạn chế ra ngoài một mình.

    Việc học tập của các tiểu thư chỉ được giải quyết tại nhà, không được công khai học tại trường, lớp. Trong luật pháp của vương quốc không hề ghi lại điều đó, nhưng nó được xem là tục lệ không thể thay đổi, không ai trong vương quốc sẽ đưa con gái mình đến trường cả.

    Iris được đến lớp vì cô may mắn có người cha là Alan.

    Sau khi đã đảm bảo không thiếu thứ gì, Alan yên tâm cho Iris vào lớp, lại đến nhắn nhủ vài câu với thầy giáo rồi mới rời đi, vào khu buôn bán. Alan muốn tìm áo váy và giày mới cho Iris. Những thứ này trong dinh thự không có sẵn, phải mua mới. Ngày hôm qua mãi lo việc đi học, ông quên mất phải đưa cô đi may quần áo. Đúng là càng già càng đãng trí.

    Alan đi qua nhiều cửa hàng, cuối cùng quyết định vào xem cửa hàng lớn nhất mà các quý cô hay lui tới. Cửa hàng này chuyên bán tất cả những vật dụng dành cho các quý cô, đa dạng và tinh xảo. Ông vừa vào cửa liền có một vị tiểu thư trẻ ra tiếp đón.

    “Quý ngài đây là lần đầu đến ạ? Chẳng hay ngài muốn tìm gì? Cho phu nhân hay con gái?”

    “Ta muốn tìm váy áo cho con gái ta. Con bé năm tuổi. Thân hình khá nhỏ nhắn.”

    “Tôi hiểu rồi ạ. Mời ngài theo tôi.”

    Alan đi theo sau vị tiểu thư nọ, vừa lúc đi ngang hàng tủ trưng bày, ông trông thấy chiếc váy xanh navy dành cho các quý cô trưởng thành, được đặt trong chiếc tủ đẹp nhất.

    Alan bất giác cảm thấy màu xanh navy sẽ rất hợp với Iris khi con bé đã trưởng thành. Tuy nhiên, bây giờ Iris chỉ mới năm tuổi, những màu nhạt và tươi tắn mới phù hợp với trẻ con hơn.

    Alan tiếp tục theo sau vị tiểu thư.

    Ông chọn cho Iris ba bộ váy, một đôi giày, một đôi bông tai và một chiếc khăn buộc tóc. Lúc ra thanh toán, Alan lại đi ngang qua chiếc tủ ban nãy.

    Vị tiểu thư nọ thấy ông cứ nhìn bộ váy mãi mới lên tiếng.

    “Nếu ngài thấy vừa lòng thì cứ mua về cho con gái, chờ sau này trưởng thành rồi mặc. Chiếc váy này được làm từ chất liệu vải tốt nhất, đường chỉ chắc chắn, tỉ mỉ, cho dù để qua hai mươi năm cũng sẽ không hư hao.”

    Alan vẫn nhìn bộ váy, không lên tiếng.

    Vị tiểu thư nhìn ra ý muốn mua bộ váy của ông, tiếp tục nói thêm.

    “Cả đôi giày và chiếc vòng cổ cũng là hàng cao cấp nhất của tiệm chúng tôi đấy ạ. Phối cùng bộ váy sẽ đặc biệt hoàn hảo... "

    Vị tiểu thư bán váy nói mãi không dừng.

    Cuối cùng, Alan mua bộ váy với cả giày và vòng cổ. Ông mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc đã thanh toán đi thăm người bạn già ở hiệu sách, chờ Iris tan học.

    “Chú Alan, chú lại tới à?” Chàng trai tóc vàng mắt xanh niềm nở hỏi.

    “Baron, cháu về rồi?” Alan đặt những chiếc túi xuống.

    “Dạ, cháu vừa về hôm qua. Cháu sẽ ở lại một tháng để tiêu thụ, nhập hàng rồi mới đi ạ.” Baron đi pha trà.

    “Cháu thật năng động, như cha cháu lúc trẻ vậy. Lão Baron đâu rồi?”

    “Cha đi lấy sách rồi ạ.”

    Baron nghi hoặc nhìn những chiếc túi: “Những thứ này chú mua cho ai vậy ?”

    “Là con gái ta. Ta vừa nhận nuôi con bé hôm kia. Bây giờ nó đang đi học, cũng gần tan rồi.”

    Alan nhận tách trà từ tay Baron, khẽ thổi, rồi ngưng lại. Ông rũ mi, không nhìn vào mắt Baron.

    “Dạo này, thông thương không gặp vấn đề gì chứ?”

    Baron giữ cho thái độ của mình thật bình thường. Người thanh niên tóc vàng mắt xanh biết, chú Alan vẫn còn tự trách vì chuyện của mẹ, cậu và bà ngoại.

    Chú Alan là người tốt, Baron không muốn chú mãi chìm trong dằn vặt.

    “Không thưa chú. Nhờ có chú mà vấn đề thông thương của Odrysia mấy năm trở lại đây đã dễ thở hơn rồi.”

    Alan im lặng.

    Baron cũng không lên tiếng.

    Sau khi dùng xong tách trà, Alan đứng dậy.

    “Ta cũng nên đi đón con gái thôi. Chào cháu.”

    “Tạm biệt chú Alan.”

    Lúc này, Iris đang đứng dựa bên bờ tường lớp học, nhìn những phụ huynh đón con của họ về. Những đứa trẻ đó có rất nhiều đứa được bế về nhà. Cô bé tự hỏi không biết cảm giác được bế là như thế nào?

    “Iris, về nhà nào.”

    Iris nâng túi đi học, chạy về phía Alan. Cô đưa tay định học những đứa trẻ kia đòi bế. Nhưng khi thấy những chiếc túi giấy trên cả hai tay ông thì dừng lại.

    Iris thả tay xuống. Cô loay hoay định nắm lấy tay ông như lần trước, nhưng cũng không có chỗ để nắm. Iris đành đi vòng ra phía sau Alan, nắm lấy vạt áo ông.

    Hai người cùng về nhà.

    Iris nghĩ: Để ngày mai vậy.

     
    Chỉnh sửa cuối: 3/10/16
  9. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    233
    Được thích:
    563
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    => Ngả.
    => Dấu phẩy đặt xa kìa bạn.
    => Bông tai.
    Tính vote mà chưa thấy dấu hiệu nam chính xuất hiện. Để vài chương nữa vậy. :3
     
    Akaihane thích bài này.
  10. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Qua qua qua, chắc chương này ít lỗi hơn rồi phải hong nhỉ? Mình sửa lại những lỗi trên rồi. Lại cảm ơn bạn nghen. Nam chính thì... mình quăng bom thôi chứ còn rất rất rất lâu nữa mới xuất hiện. Mình để chữ tình cảm trên thể loại chứ tới nửa sau, gần cuối mới có. TVT. Muốn tự vẽ bìa cho mình quá mà... vẽ màu rất tệ hại TT.
     
  11. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Thôi… để lần sau vậy.
    Chương 4: Quốc tang

    Sau khi về nhà, Alan đưa hết quần áo mới cho Iris, chỉ giữ lại chiếc đầm xanh navy. Ông đặt nó vào một chiếc hộp gỗ cùng với đôi giày và chiếc vòng cổ, rồi cất ở một chỗ sâu trong nhà kho.

    Alan nghĩ chiếc vày này dù sao Iris cũng chưa thể mặc được, thì thôi cất đi, sau này sẽ đưa cô trong lễ trưởng thành. Mặc dù, lúc đó chiếc váy hẳn đã lỗi thời rồi…

    Tối hôm ấy, Alan lại dạy học cho Iris. Lần này ông dạy cho cô nội dung trong quyển “Cơ sở của hình học”. Ông vẫn muốn kiểm tra lại khả năng ghi nhớ của cô.

    Quả nhiên, Iris đọc quyển sách trong vòng một tiếng liền có thể thuộc lòng nội dung trong đó.

    Lúc này, Alan mới chắc chắn rằng Iris quả thật có trí nhớ hơn hẳn người bình thường. Trong lòng ông cảm thấy tự hào về đứa con gái của mình.

    Alan bắt đầu điều chỉnh lại cách dạy cho phù hợp với khả năng của Iris. Ông đưa cho Iris những bài tập ứng dụng cách vẽ hình, cô bé rất nhanh giải được hết mà không cần hỏi ông bài nào.

    Alan lại xác định được thêm khả năng ứng dụng giải quyết vấn đề của Iris đồng bộ với khả năng ghi nhớ. Như vậy thì việc học tập tri thức đối với con bé rất dễ dàng.

    “Tối nay đến đây được rồi, con về phòng ngủ đi.”

    Iris ngẩng đầu, hỏi: “Con có thể đem quyển “Cơ sở của hình học” này về phòng không?”

    “Được chứ.” Alan cười.

    Iris ôm lấy quyển sách bằng cả hai tay, rời đi.

    Nhìn dáng vẻ quý sách của Iris, Alan nghĩ có lẽ ông nên sớm dẫn con bé đến quốc thư. Nhưng trước hết ông phải xây cho cô một thư phòng. Thời còn trẻ, ông có một căn thư phòng chứa rất nhiều sách, nhưng về sau lại đem hết tất cả quyên cho quốc thư, thư phòng cũng bị làm thành nhà kho.

    Iris có vẻ giống ông, rất thích sách. Mặc dù không biết sau này sẽ ra sao nhưng bây giờ cứ xây cho cô một căn phòng sách để cô vui vẻ cũng tốt.

    Đã nghĩ liền làm, ông gọi quản gia tới để bàn việc xây thư phòng.

    *******

    Sáng hôm sau, lúc Alan đang khoác áo chuẩn bị dẫn Iris ra ngoài, thì nhận được tin.

    “Chủ nhân, quốc vương đã băng hà tối qua. Tin tức vừa được truyền ra từ trong cung sáng nay ạ.” Lão quản gia vội vã thông báo.

    Alan sững sờ, mặc dù quốc vương bệnh nặng kéo dài đã lâu, nhưng ông không ngờ ngài sẽ ra đi vào lúc này. Vương tử còn quá nhỏ…

    Iris đứng một bên nhìn dáng vẻ sầu khổ mất mát của cha mình. Cô bé biết quốc vương là ai, biết băng hà là như thế nào. Nhưng cô không hiểu tại sao cha lại buồn đến như vậy, trong khi cô lại không cảm thấy gì cả.

    Alan nhanh lấy lại tinh thần, gấp rút đi thay lễ phục. Sau đó dặn dò lão quản gia.

    “Bây giờ, ta sẽ đưa Iris tới hiệu sách. Đến trưa, ngươi hãy đón con bé về giúp ta.”

    Nói xong, Alan dẫn Iris đi.

    *******

    “Ai u! Con gái nhà ai mà đẹp quá vậy. Về làm con dâu của lão nha.”

    Iris ngơ ngác.

    Thanh niên Baron cười trừ.

    “Con trai ông đã mười bảy. Con gái tôi mới có năm tuổi!” Alan gắt.

    Alan hít một hơi rồi từ từ thở ra.

    “Quốc vương đã đi rồi.”

    Sắc mặc của thanh niên Baron và lão Baron sạm đi. Không khí trong căn phòng bỗng trở nên ngưng động. Ngoại trừ Iris vẫn còn nhỏ, đối với những người còn lại trong phòng, đây là một tin xấu.

    Alan lại thở ra một hơi: “Tôi để Iris lại đây, nhờ ông trông con bé giúp tôi. Tôi phải vào cung.”

    “Được rồi. Ông đi đi. Tôi sẽ kêu Baron chơi với nó.” Lão Baron cảm thấy có lẽ lúc nãy ông đùa không đúng lúc.

    Alan yên tâm rời đi.

    Lúc này, thanh niên Baron nhận mệnh chơi với Iris.

    “Em nhỏ, có muốn ăn kẹo không?” Thanh niên Baron chìa kẹo.

    Iris nhận lấy, im lặng ăn.

    Năm phút sau…

    “Em nhỏ, uống trà chứ?” Thanh niên Baron bưng trà.

    Iris nhận trà, im lặng uống.

    Lão Baron đi ngang, bắt gặp cảnh ấy, cảm thấy có điều gì đó không đúng. Nhưng lão không nghĩ ra nên thôi mặc kệ.

    Mười lăm phút sau…

    “Em nhỏ, có thấy nóng không? Để anh quạt cho nha.” Thanh niên Baron rút cây quạt không biết từ nơi nào, bắt đầu phe phẩy.

    Iris im lặng hưởng những cơn gió mát.

    Lão Baron lại đi ngang. Lần này, ông tỉnh ngộ, thằng con nhà ông rõ ràng đang hầu hạ con bé đó chứ có phải chơi đùa gì đâu.

    Thanh niên Baron đứng quạt đến mỏi tay, thầm nghĩ: Tại sao mình lại đi quạt cho con bé này nhỉ?

    Mọi chuyện phải bắt đầu từ việc Iris quá im lặng. Người ta cho kẹo thì ăn, bưng trà thì uống, quạt cho thì… hưởng, nhưng trong im lặng. Iris không nói chuyện, cho nên thanh niên Baron cũng không biết cô bé muốn gì. Dẫn đến, thanh niên tìm cách để cô thoải mái, vui vẻ từ đó sẽ nói vài câu... Thế nhưng, độ thoải mái tăng mà Iris cứ câm như hến, cho nên thanh niên Baron tiếp tục chịu khổ.

    Thanh niên Baron giác ngộ, xe ngựa đã lao xuống ruộng, cần đổi chiến lược để bản thân không lội sình.

    Thế là thanh niên Baron buông quạt.

    “E hèm. Em nhỏ muốn nghe anh kể chuyện không?”

    Iris nhìn Baron, không lên tiếng.

    Thanh niên Baron khổ não. Này là đồng ý hay không đây?

    Thôi, cứ tính im lặng là đồng ý vậy.

    Thanh niên Baron bắt đầu kể lại những câu chuyện anh gặp được trong lúc thông thương qua các quốc gia. Iris có vẻ rất thích những câu chuyện đó. Có lẽ, trẻ con luôn tò mò những điều mới lạ.

    Iris ngồi nghe chăm chú cho đến khi lão quản gia đến đón cô bé về.

    Phải đến khi Iris đã đi được một lúc lâu, thanh niên Baron mới phát hiện ra, cô bé vẫn chưa nói với anh được một câu nào.

    Baron gục đầu trên thành ghế.

    Chàng thanh niên mắt vàng tóc xanh cảm thấy bản thân thật thất bại... trước một đứa con nít.

    Iris đi trên đường, nhìn thấy trước cửa mỗi nhà đều treo vải đen. Cô bé bất giác nghĩ tới người cha vẫn đang ở trong cung của mình.

    Tại lễ tang của quốc vương trong vương cung, các vị quan nhỏ giọng bàn tán. Tiếng xì xầm bao trùm lễ đường buổi Quốc tang.

    “Quốc vương qua đời rồi. Vương tử mới tám tuổi… Chẳng lẽ để vương hậu nắm quyền sao? Odrysia sẽ đi về đâu đây…”

    Những câu hỏi đặt ra về tương lai của vương quốc tràn ngập trong buổi lễ, khiến cho những người có mặt tại nơi đây phải bất an, lo sợ. Trong lòng những người dự tang lại bồn chồn không yên, thay vì, đau buồn cho người đã khuất.

    Cái chết của người đứng đầu vương quốc luôn sẽ khiến người dân lo lắng, hơn là thương tiếc. Một vị vua có thể đạt được rất nhiều. Nhưng, cũng mất đi thật nhiều.

    Alan vẫn luôn đứng ở một góc, chìm sâu vào bầu không khí u ám của tang lễ. Một người bạn học thời trẻ của ông đã qua đời rồi…

    “White đại học sĩ, vương hậu cho gọi ngài.” Nữ quan thân cận của vương hậu thông báo.

    Cái gì nên đến cũng sẽ đến.

    Alan theo sau nữ quan.

    “Ta nghe nói ngươi vừa nhận nuôi một đứa con gái?” Vị vương hậu Helen White vừa nói vừa thong thả cắt tỉa chậu hoa. Trên mặt bà không hề có vẻ u buồn của một người vừa mất chồng.

    “Chỉ là một đứa trẻ đáng thương thôi ạ.” Alan khom người thưa.

    Vương hậu đặt kéo xuống: “Ngươi thật giàu lòng nhân ái. Vậy hãy mang theo lòng thương người của ngươi mà phò tá hoàng tử lên ngôi vua đi.”

    Alan cúi mặt, hạ người, bắt chéo một bàn tay trước ngực: “Thần rất sẵn lòng phò tá vương tử nếu như người đừng cố lôi kéo quyền lực về phía gia tộc White, thưa vương hậu.”

    Helen vỗ bàn: “Ngươi không phải cũng mang họ White sao!? Là con cháu của gia tộc White thì không phải nên tranh lấy quyền lợi cho gia tộc? Còn ngươi thì tại sao cứ trốn tránh trong cái nhà rách đó!? Cái chí khí hùng hồn bảo vệ cho đám thương nhân năm đó của ngươi đâu rồi!”

    Alan im lặng.

    Vương hậu nhắm mắt, thở ra một hơi: “Ngươi vẫn giận ta chuyện năm đó sao?”

    “Thần hèn mọn, không dám.”

    “Được rồi, ngươi lui đi.” Vương hậu phất tay.

    Alan khom người, chắp tay với vương hậu rồi rời khỏi.

    Vương hậu Helen White chờ Alan rời đi, mới phân phó nữ quan thân cận.

    “Tìm người theo dõi hắn ta, cả đứa bé tên Iris kia nữa.”

    *******

    “Quản gia, họ đang làm gì vậy?” Iris thắc mắc nhìn những người lạ mặt không ngừng ra vào dinh thự.

    Lão quản gia ngạc nhiên khi nghe cô hỏi. Sau khi vào dinh thự tới nay, đây là lần đầu tiên vị tiểu thư này nói chuyện với ông.

    “Tiểu thư, bọn họ đang đo đạc để chuẩn bị xây thư phòng mới .”

    Iris nhìn đám người đang bận rộn, không lên tiếng nữa.

    Lão quản gia cảm thán, vị tiểu thư này không những có vẻ ngoài xinh xắn mà giọng nói cũng dễ nghe. Tuy nhiên, lại quá trầm lặng so với một đứa trẻ.

    Lão quản gia thở dài, bảo Iris chuẩn bị túi rồi thay Alan dẫn cô đến lớp học.

    *******

    Đoàn tang lễ chậm tiến trên con phố. Chiếc quan tài của nhà vua được nâng ở đầu đoàn người đưa tang. Mặt trời buổi chiều tà in bóng đoàn người sao thật nặng nề. Những cánh hoa tang bay khắp trời, cùng với những tấm lụa đen treo hai bên đường, khiến lòng người càng thêm mất mát, đau thương, cũng thật mờ mịt .

    Alan lẫn trong đoàn người. Dáng vẻ ông bước đi mang đầy mệt mỏi. Các vị quan, quý tộc khác sau khi dự lễ phúng viếng đã sớm rời vương cung. Còn ông thì lại muốn tiễn người bạn học này cho tới cuối chặng đường nhân sinh. Người bạn này của ông khi còn sống đã phải gánh vác cả một vương quốc, ông hy vọng khi nhắm mắt, Arnold sẽ được yên giấc.

    Có một điều mỉa mai, đó là những người thân duy nhất của nhà vua lại không có trong đoàn người đưa tang này. Vương tử đã sớm khóc tới ngất đi trong lễ phúng điếu. Còn vương hậu thì… có lẽ đang cố gắng lôi kéo các vị đại quý tộc.

    Helen à, cô còn có thể vô tình đến mức nào đây?

    “Arnold à Arnold, đến cuối cùng lại chỉ có mình tôi tiễn ông sao?” Alan lẩm bẩm rồi thở dài.

    Alan hối hận, năm đó ông không nên để Arnold lấy Helen, không nên tác thành cho hai người. Nếu như vậy thì có lẽ, mỗi người trong các ông đã không phải ôm đau khổ mà sống như thế này. Ông đã sai từ rất lâu rồi.

    Alan đứng trong đoàn người cho đến khi chiếc quan tài màu đen bị đất lấp đi, vĩnh viễn nằm sâu dưới lòng đất, mới quay lưng rời khỏi.

    *******

    Lớp học đã tan, Iris lại chờ Alan đến đón mình, cô vẫn đứng ở cái vị trí hôm qua cô đã đứng. Như thế thì Alan sẽ dễ dàng tìm thấy cô hơn. Hôm nay cô nhất định sẽ thực hiện hành động đòi bế của mình.

    Vừa nhát thấy Alan, cô liền lập tức vừa chạy, vừa giơ hai tay, chuẩn bị thực thi hành động.

    Alan lại bất ngờ khuỵu xuống, ôm lấy cô. Cái bóng của ông che lấp cả mặt trời, ánh sáng không thể nào lọt qua. Và, chứa đựng biết bao sự đau khổ.

    Iris cảm giác thấy nỗi bất lực sâu nặng trên người ông. Ông ôm lấy cô như ôm lấy thứ quý giá cuối cùng của bản thân vậy. Cái ôm khiến người khác phải đau lòng và thương tiếc.

    Cô bé lại buông tay.

    Thôi… để lần sau vậy.

     
    Chỉnh sửa cuối: 28/12/16
    Lê La, Thanhkhe, Konoha4 người khác thích bài này.
  12. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Và, chính câu trả lời ấy đã góp phần đưa nhân loại vượt lên trên số phận.
    Chương 5: Mua sách

    Đêm ngày quốc tang, Alan lên cơn sốt, lâm vào mê man. Lão quản gia gấp rút đi gọi y quan, để lại hai người hầu chăm sóc Alan.

    Iris bị bắt ngồi một bên canh chừng, người lớn không để cô lại gần, sợ cô nhiễm bệnh. Hôm nay, cô bé cũng không cần phải học buổi tối nữa. Cô bé nhìn hai nữ hầu bận rộn mà buồn trong lòng. Cô cũng muốn chăm sóc cha, không biết cha cô bệnh như thế nào? Tại sao ông đi cả ngày đến tối lại thành ra như vậy?

    Y quan nhanh đến rồi nhanh đi. Bệnh của Alan không đáng ngại. Chỉ là đang độ trở trời, ông lại mệt mỏi sau sự ra đi của quốc vương, nên mới nhiễm bệnh. Chỉ cần ông nghỉ ngơi ba ngày, sẽ hồi phục.

    Mọi người trong dinh thự lúc này mới yên tâm. Iris cũng được phép đến bên giường Alan. Cô bé bắt một cái ghế cao, leo lên ngồi. Nhìn cha mê man, cô tự hỏi, không biết chừng nào ông hết sốt?

    Hôm sau, Iris lại đến thăm ông, vẫn bắt một cái ghế cao, vẫn ngồi ở vị trí cạnh giường Alan như ngày hôm qua. Nhưng hôm nay, cô bé mang theo một quyển sách lấy từ phòng cha cô. Lão quản gia bảo, cô có thể mang sách trong phòng cha ra ngoài đọc, nhưng đừng động đến những thứ trên bàn. Thế nên cô bé sẽ đọc sách, chờ cha tỉnh dậy.

    Alan chung quy bệnh không nặng, nên chỉ giữa trưa là tỉnh. Vừa mở mắt, ông liền trông thấy đứa con gái nhỏ đang đọc sách bên giường, như một bà cụ non. Ông cười hiền từ, nụ cười hằn lên vết chân chim nơi khóe mắt, chống tay, nâng người.

    Đã bao lâu rồi khi ông nhận được sự quan tâm từ người thân? Đã bao lâu rồi, sau một cơn bạo bệnh, ông trông thấy ai đó bên giường mình?

    Iris nhảy xuống ghế, định đỡ ông dậy, nhưng cô bé quá thấp so với chiếc giường. Lúc cô vẫn còn loay hoay dưới chân giường, Alan đã tự mình ngồi dậy. Cô bé đành leo lại trên chiếc ghế cao.

    “Tại sao không ra ngoài chơi lại ngồi đọc sách như thế này?”

    Iris lắc đầu: “Con thích đọc sách.”

    Alan vỗ đầu con gái: “Con thật không giống một đứa trẻ.”

    Trong đầu Iris nảy ra một dấu chấm hỏi vĩ đại. Giống một đứa trẻ là như thế nào?

    Vì Alan vẫn chưa thể xuống giường, nên nhiệm vụ đưa đón Iris tới lớp về nhà, được giao lại cho lão quản gia.

    Trong lòng Iris có chút không vui. Nếu cha không đón cô thì cô lấy ai đòi bế đây? Chừng nào cái nguyện vọng nho nhỏ của cô mới thành đây?

    Hôm đó, Iris ngồi trong lớp, lần đầu tiên mất tập trung, hồn thả trên những tầng mây.

    Thầy giáo đang giảng về một số bài thơ của danh nhân trong vương quốc. Iris lúc đầu không hề chú ý, cho đến khi cô nghe thấy tên cha cô, Alan White.

    Cô bé nghiêng đầu nhìn thầy giáo.

    Thầy giáo trẻ trông thấy cô nhìn, vội chỉnh giọng.

    “Bài thơ “Cả đời” này được ngài Alan White, bây giờ là đại học sĩ đại nhân, viết nên trong lúc học tập tại thần điện, nhân một lần ngẫu hứng tranh luận cùng thầy giáo về việc “học”. Lần ấy, giáo sĩ hỏi các học sinh của mình, “Các trò dùng bao nhiêu thời gian trong cuộc đời để học?” Tất cả học sinh đều trả lời là mười năm, giáo sĩ cũng cho như vậy là đúng. Giáo sĩ cho rằng con người chỉ học vỏn vẹn trong mười năm. Thế nên, trong mười năm ấy, họ không được phép lãng phí thời gian, phải cố gắng nhồi nhét vào đầu những kiến thức học được. Nếu không sẽ trở thành kẻ vô dụng…”

    Iris thầm phản bác trong đầu: Con người đâu phải chỉ học trong mười năm trên lớp.

    Thầy giáo trẻ lại tiếp tục: “… Lúc ấy, ngài Alan White lập tức phản bác lại lời của giáo sĩ. Ngài White cho rằng con người dùng cả đời để học. Hằng ngày nhìn thấy những điều mới chính là học, nghe thứ lạ cũng là học, những cảm giác lạ lẫm đến từ các giác quan cũng là học. Kinh nghiệm của con người, mỗi ngày mỗi có, vậy tại sao lại nói chỉ học trong mười năm? Hơn nữa, học không phải là học nhiều thứ, để rồi không hiểu. Nếu không hiểu bản thân đang học gì thì còn học để làm chi? Đó sẽ không phải “học” chân chính mà chỉ là sao chép lại những nội dung được dạy. Cũng trong phút cao hứng ấy, ngài Alan White đã làm nên bài thơ “Cả đời” thức tỉnh mọi người về việc “học”. Từ đó, tên của ngài, Alan White, được lưu truyền khắp vương quốc. Bài thơ “Cả đời” được đưa vào sách giáo khoa để cảnh tỉnh các em nên hiểu những gì mình đang học…”

    Thầy giáo ngưng trong chốc lát, rồi lại nói tiếp.

    “… Hôm nay, các em rất may mắn khi được học tập cùng với con gái của Alan White đại học sĩ đại nhân đấy.”

    Những học sinh trong lớp bỗng rú lên như sói tru, làm cho những người đi ngang qua lầm tưởng hôm nay thầy giáo giảng về tập tính của động vật. Lớp học bắt đầu trở nên hỗn loạn.

    Iris thầm nghĩ: Cảm giác nhìn thấy tên cha mình trong sách giáo khoa thật khó tả.

    Cô bé bỗng nhớ lại lúc cô được nhận nuôi. Lần đó, cha cô còn té lăn từ trên cầu thang xuống. Iris cảm thán, cha cô trông chẳng giống danh nhân tẹo nào.

    Cuối cùng, bài giảng ngày hôm đó của thầy giáo trẻ phải kết thúc sớm, vì đám học trò lợi dụng tình hình bắt đầu quậy phá, nhảy nhót. Thầy giáo trẻ bất lực, không cản được.

    Còn Iris tiếp tục phiền não chuyện chừng nào mới được bế của cô. Thế là, người lớn buồn phiền chuyện người lớn, con nít lo lắng chuyện con nít. Cho dù bên ngoài trông có già dặn như thế nào thì linh hồn cũng chỉ là của một đứa trẻ thôi.

    Sáng ngày thứ hai sau khi Alan hết sốt, ông vẫn phải nằm trên giường vì cơ thể còn yếu.

    Iris hằng ngày luôn mang theo một quyển sách đến thăm ông.

    Alan thở dài: “Trẻ con vẫn nên hoạt bát một chút, nói nhiều một chút, đừng cứ suốt ngày đọc sách như vậy.”

    Iris không hiểu nhìn ông.

    Alan chỉ vào quyển sách, bảo: “Đọc sách cũng tốt, nhưng thế giới bên ngoài vẫn còn rất nhiều thứ đáng để tìm hiểu. Sao con không ra ngoài chơi? Đến hiệu sách thì sao?”

    Iris ngẫm nghĩ: Anh trai ở hiệu sách rất tốt bụng, nơi đó lại có rất nhiều sách. Đó là nơi thứ hai có nhiều sách mà cô bé biết ngoài thư viện.

    Alan trông vẻ trầm tư của Iris, cảm thấy có hi vọng.

    “Thế nào? Có muốn đi không? Ta sẽ bảo lão quản gia dẫn con đi. Hôm nay con không phải đi học thì có thể ở hiệu sách đến chiều đấy.”

    Iris dao động, nghĩ đến cả kho sách có thể đọc ở hiệu sách.

    Alan lấy ra hai đồng xu, tiếp tục dụ dỗ: “Hai đồng này đủ để con mua một quyển sách mang về đó.”

    Iris không nghĩ nữa, nhận lấy hai đồng, leo xuống ghế.

    Alan nhìn theo cái bóng nhỏ của cô, nở nụ cười, xem ra ông đã tìm được cách để dạy bảo đứa con này rồi.

    Iris đến hiệu sách trong lúc vừa nhập sách mới. Lão Baron đang ngồi xổm kiểm tra sách. Lão vừa làm, vừa đấm đấm phía sau lưng.

    “Ai… Già rồi, đến kiểm sách thôi cũng thấy mệt. Phải chi có ai làm dùm mình.”

    “Ông ơi, để cháu giúp ông.”

    Cha dạy phải biết giúp đỡ người già, Iris nhớ lại.

    Lão Baron dừng tay: “Ai da, bé Iris đến chơi à? Công việc nhàm chán này mà cháu lại muốn làm sao?”

    Iris gật đầu chắc nịch.

    “Cũng được. Cháu lại đây để ông chỉ cháu.”

    Iris chạy lại.

    “Cũng không khó đâu. Cháu đọc sơ qua nội dung của những quyển sách này rồi phân loại là được. Mà… cháu biết chữ chứ?”

    Iris gật đầu.

    Lão Baron yên tâm để cô phân loại sách. Thật ra, lão lại quên rằng, đứa con nít năm tuổi thì biết thế nào là phân loại sách chứ. Chúng nó còn chẳng biết sách có những thể loại gì nữa là.

    Nhưng Iris không phải chỉ là một đứa trẻ năm tuổi bình thường, chỉ biết chìm trong các trò vui. Cô bé yêu sách, lại có trí nhớ tốt đến không tưởng. Việc nhận biết sự khác và giống nhau giữa các quyển sách, đối với cô rất dễ dàng. Hơn nữa, cô thích công việc này, vì có thể được đọc trước những quyển sách .

    Iris cũng không cần phải đọc lướt từng quyển một. Tốc độ đọc sách bình thường của cô rất nhanh, chỉ năm phút là xong một quyển. Và cho dù có đọc nhanh, thì cô bé vẫn nhớ như in những thứ đã đọc. Sở dĩ cô cứ hay ôm một quyển sách cả ngày, là vì muốn ngẫm đi, ngẫm lại từng dòng, từng con chữ của quyển sách, chúng làm cô say mê khôn tả.

    Iris vui vẻ tận hưởng công việc. Cô bé đọc hết quyển này tới quyển khác, chăm chú đến không phát hiện thanh niên Baron đi từ bên ngoài vào.

    Thanh niên Baron vừa ra ngoài kiểm tra đoàn thương buôn của anh. Hàng hóa bán ra thu lãi rất nhiều khiến anh cao hứng. Nhưng vừa bước vào cửa nhà, lại trông thấy Iris ngồi giữa đống sách. Thanh niên nhớ đến lần trước cô bé đến chơi, cảm giác thất bại ùa về.

    “Iris đang làm gì vậy cha?”

    Lão Baron đang ngồi tính doanh thu tháng này của tiệm, ngẩng đầu trả lời: “Nó đang phân loại sách cho ta.”

    Lão nhìn nhìn cái vẻ thất bại ủ dột của thằng con.

    “Hì hì, lúc nãy nó nói với ta được một câu đấy.” Lão Baron cười trên nỗi đau của thằng con ruột.

    Thất bại tăng thêm một nấc, thanh niên Baron quay qua nhìn Iris một cách tủi thân. Bé xinh đẹp, sao không nói chuyện với anh trai này.

    Trông bộ dạng xem sách chăm chú của Iris, thanh niên Baron mới nhớ ra. Một đứa con nít năm tuổi biết phân loại sách sao? Thanh niên Baron vẫn thực tế hơn lão Baron nhiều lắm.

    Lại nhìn đến những chồng sách được phân loại hẳn hoi xung quanh Iris, thanh niên Baron nghĩ. Hẳn nó thông minh hơn những đứa trẻ khác.

    Iris đặt quyển sách cuối cùng lên một trong những chồng sách, kết thúc công việc. Cô bé nghiêng đầu nhìn bầu trời bên ngoài, mặt trời đã lên đến đỉnh, đã là buổi trưa rồi. Cô đứng dậy, đi bước nhỏ đến chỗ lão Baron.

    “Cháu muốn mua sách.”

    Lão Baron nhìn thằng con ngồi thu lu một góc, cười cười. Câu thứ hai!

    “Cháu cứ thoải mái chọn đi… Thằng Baron đâu, mau dẫn em nó đi xem sách.”

    Thanh niên Baron phấn chấn nhận nhiệm vụ, vừa đi, vừa hỏi: “Em muốn mua sách gì?”

    Iris không lên tiếng, lắc lắc đầu. Cô cũng không biết nên mua sách gì, ở đây có quá nhiều sách để chọn. Cô bé nghĩ, hẳn nên lấy cuốn nào muốn đọc nhất, vì chỉ được lấy một quyển.

    Iris không để ý thanh niên Baron nữa, quay nhìn xung quanh tìm sách.

    Thanh niên Baron đau lòng. Em gái nhỏ, đến nói chuyện với anh trai này cũng thấy phiền à? Mình bị ghét sao? Thanh niên ai oán tựa vào kệ sách, hóa bóng ma trong nhà hát opera.

    Iris một mình càng đi, càng sâu, qua khỏi những kệ sách mới ở bên ngoài, tiến vào quầy sách cũ. Không khí ở đây đậm mùi giấy hơn ở bên ngoài, còn hơi mang theo mùi mốc. Cô bé cũng bỏ qua những cuốn sách cũ được đặt ngay ngắn trên kệ. Bởi vì, cô biết rõ những quyển như thế rất quý, mà cô thì sẽ không đủ tiền mua. Iris lại đi sâu hơn, vào những chiếc kệ trong cùng. Nơi đây, bụi bặm và đầy mạng nhện, chính là nơi ít được quan tâm nhất trong hiệu sách. Tuy nhiên, những cuốn sách cũ bị lãng quên trong góc sâu này, lại có sức hấp dẫn đối với cô. Cô bé tò mò muốn biết bản thân sẽ tìm được gì trong góc sách này.

    Bỗng nhiên, Iris nhìn thấy nó, quyển sách của định mệnh, là vật đã ảnh hưởng đến một câu trả lời của cô về sau, là vật đã lái tương lai của cô vào đúng hướng đi của nó.

    Và, chính câu trả lời ấy đã góp phần đưa nhân loại vượt lên trên số phận.

    Với vẻ ngoài cũ nát nhưng vẫn còn bìa, cô bé nhìn thấy trên đó cái tên “Những vị thần”.
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/10/16
  13. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    378
    Được thích:
    395
    Đã thích:
    525
    GSP:
    Ap
    Hi bạn, thấy truyện bạn lâu rồi mà hôm nay mới có thời gian ngồi đọc. Mình mới đọc 3 chương đầu, thấy truyện bạn cuốn hút ngay từ những dòng đầu tiên. Cách viết rất đặc trưng, có chút Tây, không hề bị pha lẫn bởi các thể loại truyện khác. Mình thích những truyện thần thoại, giai đoạn đầu này chưa thấy yếu tố đó, tiếp tục theo dõi truyện vậy. Mong là bạn sẽ đi đến hết con đường, mình sẽ cố gắng theo cùng bạn :)!

    Lỗi sai xíu xiu: từ "lỉnh kỉnh" nha bạn!

    Mình góp ý một chút là câu cú, văn phong của bạn đang rất mượt, bỗng nhiên ở chương 3, đoạn hội thoại giữa Alan và Baron, bạn lại thêm từ "ạ" sau mỗi câu của Baron khiến câu văn trở nên miễn cưỡng và mất đi chất Tây vốn có.
    Với lại nếu có thể bạn cho phông chữ bé hơn được không, chữ to hơi khó đọc? Theo quy định của Gác là phông chữ để ở mức 13 thôi, nếu mình nhớ không nhầm.
    Thêm một điều nữa nếu bạn chưa biết là khi bạn trả lời bình luận của một ai đó, bạn có thể tích vào chữ "trả lời" ở góc phải ngay phía dưới bình luận. Khi đó người được bạn trả lời sẽ nhận được thông báo và họ sẽ biết để vào đọc.
    Chúc bạn viết truyện ngày càng hay! :)
     
    Akaihane thích bài này.
  14. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chỗ này mình nghĩ là nếu bạn đã muốn theo phong cách hơi cũ của phương Tây thì nên chuyển thành "thần" thôi. Để là vi thần thì mình nghĩ chỉ trong hoàn cảnh truyện cổ đại phương Đông, nhất là ở Trung Quốc thì hợp hơn.
    Chúc bạn viết truyện tốt nhé! :D
     
    Akaihane thích bài này.
  15. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn nhiều lắm lun á, mình rối loạn vụ sử dụng từ lắm. Tại cái đứa hay coi phim cổ trang, kiếm hiệp như mình mà lại đi viết châu âu trung cổ... =__=.
     
  16. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn nhiều nhiều nhiều lắm mình sẽ cố gắng chỉnh. QWQ
    Zụ trả lời thì mình biết mà, lúc đầu vô diễn đàn còn cuống lên cuống xuống nhưng bây giờ thì cũng quen quen rồi. =W=
    Mà phông chữ 13 là cỡ số 5 trong gác phải hông bạn? Mình hay copy vào gác rồi vừa đọc vừa chỉnh lại, nên sử dụng phông của gác lun cho tiện. =W=
    Mố 0.0, mình biết rồi, mình thấy nút trả lời mà quên bấm, toàn bang vô cái khung cuối trang trả lời. =-=
     
  17. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    378
    Được thích:
    395
    Đã thích:
    525
    GSP:
    Ap
    Ý mình là bạn cứ đánh phông chữ 13 trên excel, sau đó copy vào đây là vừa đẹp. :D
     
    Akaihane thích bài này.
  18. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Khổ cái là lúc đọc lại, mình hay thêm câu, cắt chữ TT.
     
  19. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    378
    Được thích:
    395
    Đã thích:
    525
    GSP:
    Ap
    Không sao, nó vẫn sẽ nhảy ra cỡ chữ đấy mà!
     
    Akaihane thích bài này.
  20. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Ù ù ù ù, hình như đó giờ bị lậm gòi. Cám ơn bạn nhiều nha. QwQ
     

Chia sẻ trang này