If I have to love you - Cập nhật - Sow

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi SOW590, 26/4/17.

  1. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Ủng hộ
     
    SOW590 thích bài này.
  2. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    cám ơn nhé^^^mà không biết làm sao để đến được với nhà xuất bản.
     
  3. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Phần 2
    Chương 1

    London tháng 11, bầu trời trở nên u ám và lạnh lẽo. May nhìn con phố bị che phủ bởi màn sương ẩm ướt. Những con người với áo khoác dày cộm băng nhanh qua con đường và tìm cho mình một chốn ấm áp trong các quán ăn. Tại bảo tàng London, mọi nhân viên đang tất bật chuẩn bị cho triển lãm cuối năm.

    - Luck, đem cái này đến chỗ giáo sư Albert. Nhớ nói với ông ấy chuyện tôi dặn cậu đấy.

    - Vâng thầy Ron, em nhớ rồi.

    Luck nhanh chóng khoác chiếc áo ấm và bước ra khỏi bảo tàng. Cậu hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố bất chấp cái lạnh tê tái của mùa đông buốt giá này.

    Giáo sư Ron quay lại, ông nhìn lại tập tài liệu đang bày la liệt trước bàn làm việc. Ông có một mái tóc đỏ quạch, hệt như nhân vật Ron trong Harry Potter. Và không thể không kể đến cặp kính phải dày đến nửa inch ông đang đeo. Chúng làm sống mũi của ông hằn lên hai vết chai thâm xì. Nếu bỏ đi cái tính hay càu nhàu thì ông là một ông già vui tính và khá hiền lành.

    - Thầy Ron, thầy còn cần em làm gì nữa không ạ?

    May đưa tập tài liệu cuối cùng trong ngày cho ông.

    - Ồ, được rồi May. Xong rồi sao? Tuyệt lắm, tuyệt lắm. Chí ít thì Al cũng gửi đến một người thực sự biết làm việc đấy!

    - Ồ, Luck cũng được mà.

    - Thôi, nó không bắt ta phải đánh vần lại tên của các bức tranh là đã quý hóa lắm rồi. Con định về sao May? Trời đang lạnh lắm đấy.

    - Vâng, không sao, có người sẽ đón con rồi.

    - À, anh chàng đó hả? Anh chàng Jane giới thiệu phải không?

    - À…

    - Không sao, đâu cần lúng túng vậy. Ta là anh chàng đó thì nhất định sẽ thấy mình cực kì may mắn đấy.

    - Được rồi Ron, thầy làm con thấy lúng túng thật rồi đấy.

    - Ha ha…đùa thôi, đùa thôi. Con rất tuyệt, hãy nhớ lấy điều đó nhé.

    - Vâng, cảm ơn giáo sư. Thầy chắc là không cần con giúp gì nữa chứ?

    - Xong rồi, không cần gì nữa đâu. Về và tận hưởng cuối tuần của con đi.

    May tạm biệt người thầy già vui tính. Cô làm việc cho bảo tàng nghệ thuật London được gần hai tháng, ngay sau khi trở lại Anh, bất chấp bà cô đã phản đối thế nào. Cuối cùng thì lời hứa trở về nhà vào dịp Tết và tất cả các ngày lễ lớn khác của nước Anh có vẻ có chút tác dụng.

    - Hello, vâng, em xong rồi. Ở đâu? Ok, em sẽ đến đó trước. Gặp anh sau.

    May cất chiếc điện thoại vào túi áo. Hôm nay là kỉ niệm ba tháng hẹn hò của cô với người đàn ông này. May biết anh vui tính, đẹp trai, galăng, giàu có hay tất cả những gì đại loại như thế mà một cô gái hay mơ về người đàn ông lý tưởng của mình. Ngoại trừ việc anh là con trai của chủ tịch liên minh ngân hàng Bắc Ireland thì mọi việc với cô đều có vẻ suôn sẻ cả. Hẹn hò với một nhân vật xuất chúng và xuất thân không tầm thường tý nào như thế này khiến cô có chút lo lắng.

    “Super lo lắng ấy chứ!” May vừa bước nhanh qua những vỉa hè, vừa không ngừng lẩm bẩm. Jane quả là đã giới thiệu cô với một người đàn ông tuyệt vời. Không có gì để cô có thể phàn nàn về anh. Một người đàn ông không có gì để chê trách và điều quan trọng là cô biết anh thực sự quan tâm đến cô. Đôi khi cô nghĩ rằng nếu sống quãng đời còn lại của mình bên cạnh anh cũng không phải là một điều tồi tệ, không, là tuyệt vời ấy chứ.

    May ngồi trong nhà hàng Blue Roses. Những bông hoa hồng xanh nhìn kiêu kì và bí ẩn trong những chiếc hộp pha lê. Ánh sáng dịu nhẹ hòa cùng tiếng vĩ cầm réo rắt một bản Serenade của Shubert. May nhìn ánh nến đang tỏa ra những tia ấm áp. Trong một khoảnh khắc cô dường như có thể nhận thấy kí ức của mình cũng từng xuất hiện ánh nến và ánh sáng của chúng phản chiếu qua những mảnh pha lê như thế này. Chỉ là cô không thể nhớ chính xác được kí ức đó là khi nào và ở đâu.

    - Em đợi lâu không?

    - Anh đến rồi à?

    - Ừ, em gọi món chưa? Trời lạnh lắm, anh xin lỗi đã không kịp đón em.

    - Không sao Robert, ở đây cũng gần bảo tàng, em chỉ đi bộ khoảng mười phút thôi.

    - Vậy, chúng ta gọi món nhé! Chắc em đói lắm rồi.

    May nhìn Robert, anh mang một nụ cười quyến rũ và cực kì có duyên. Anh biết cách làm cho cô cười và chả bao giờ anh thấy nhàm chán khi nghe cô kể về những chuyện của bảo tàng, hay bộ sưu tập nghệ thuật mới mà cô đang phải làm việc…

    “Có lẽ là anh ấy!” May thầm nghĩ. “Mình thực sự đã gặp anh ấy trước đó sao? Là anh ấy?”

    Khi cô vừa trở lại Manchester, người đầu tiên cô gặp không phải là Jane, tất nhiên là ba cô làm việc tại Oxford cũng không đón cô được, mà là Robert. Chuyến bay đó trễ hơn bốn tiếng và anh vẫn kiên nhẫn đợi cô. Không thể nói rằng May không cảm thấy gì đó, nhưng thực sự người đàn ông này đã khiến cô có chút rung động.

    - Buổi triển lãm thế nào? Em có vẻ bận bịu quá.

    - À, tốt, mai em sẽ đi cùng thầy Ron đến New York.

    - Thật sao?

    Robert ngừng lại. Ánh mắt anh có chút bất ngờ lẫn lo lắng.

    - Bảo tàng New York sẽ trả lại bộ sưu tập của chúng em, cần người đại diện làm một vài thủ tục cơ bản thôi.

    - Không có ai khác sao?

    - Robert, chúng ta nói chuyện này từ tuần trước rồi mà.



    - Anh giận à?

    - Không, em đúng, anh ngớ ngẩn thật. Chỉ là anh hơi lo lắng.

    - Lo lắng gì chứ? Em ổn mà.

    “Anh ấy lo cho mình à? Dễ thương quá.” May thầm cười nhưng cũng cảm thấy rất cảm kích. Đã quá lâu rồi cô không hề chấp nhận tình cảm của bất cứ ai. Robert khiến cô cảm thấy có chút khác lạ. Anh rất từ tốn, rất dịu dàng. Anh chưa bao giờ có một hành động nào sỗ sàng với cô. Thậm chí lời nói cũng rất chừng mực. Tính tới thời điểm này thì anh chả có gì khiến cô phải chê trách.

    Robert đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn.

    - May, đây không phải điều gì to tát, anh chỉ muốn em nhận món quà này như một kỉ niệm ba tháng hẹn hò của chúng ta.
    May mở chiếc hộp bọc nhung sang trọng, một chiếc nhẫn không quá cầu kì nhưng rất tinh tế.

    - Robert?

    - Đừng lo, không phải nhẫn cầu hôn đâu, chỉ là một món quà thôi. Em có thể không đeo nó nhưng hãy giữ lấy như một món quà kỉ niệm của chúng ta.

    May trầm ngâm hồi lâu rồi cô nhìn Robert.

    - Cám ơn anh Robert, em sẽ giữ nó.

    - Cám ơn em.

    Họ tiếp tục dùng bữa tối và Robert đưa cô về.

    - Em về nhé, ngủ ngon.

    Robert tiễn cô trước cửa tòa nhà May vừ dọn đến. May chào anh, vẫn chỉ là những xử chỉ lịch sự và có chút gượng gạo. May không thể diễn tả cảm giác trong lòng mình. Mọi thứ về Robert được lí trí của cô đánh giá đến mức hoàn hảo. Chỉ có điều cảm giác lại không như vậy. Cô vẫn thấy có gì đó còn thiếu, có gì đó ngăn cô tiếp nhận những cử chỉ và tình cảm dịu dàng của anh.

    May thở dài, cô đẩy cửa phòng. “Đi ngủ vậy, mai bay rồi.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/8/18
    Cô Nàng Song Ngư thích bài này.
  4. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Tung bông tung bông chào đón nào
     
    SOW590 thích bài này.
  5. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Chương 2

    May bước xuống sân bay trong cái lạnh tê tái của thành phố New York, cả đêm trên máy bay cô không thể ngủ ngon. Có gì đó ở New York khiến cô không ngừng nghĩ về nó. Trời còn mờ sương, đồng hồ chỉ mới 6 giờ sáng. Không khí ở đây cũng không khác London lắm. Cô quấn chặt hơn chiếc khăn quàng cổ, rảo bước theo thầy Ron tiến ra ngoài sảnh chờ.

    Một chiếc xe đợi sẵn ngoài sân bay. Vị tài xế già có mái tóc muối tiêu mỉm cười thân thiện mở cửa cho hai người. “Bảo tàng New York làm việc thật chu đáo.” May thầm nghĩ. Chiếc xe đưa hai người đến khách sạn Louis. Phòng của May và giáo sư ở cạnh nhau. Khách sạn này cổ kính với lối thiết kế nội thất cổ điển từ những năm đầu thế kỉ hai mươi.

    - May à, con nghỉ ngơi một chút, bảy giờ tối chúng ta sẽ đến bảo tàng New York.

    - Vâng thưa giáo sư.

    May nhìn thầy Ron vào phòng rồi mới mở của phòng mình. Căn phòng đẹp một cách trang nhã và cổ kính. Cửa sổ mở ra có thể nhìn thấy một phần thành phố New York. Những song sắt uốn lượn theo phong cách Art Nouvo. May để chiếc túi lên ghế. Cô mở của sổ và để những tia nắng mai tràn vào phòng. Những làn sương mỏng manh đang tan dần trong ánh nắng. Người đi bộ dưới những vỉa hè bắt đầu trở nên đông đúc. Hình như cô từng thấy cảnh này, không khí này, mùi này… Có gì đó khiến cô cảm thấy quen thuộc. May không nhớ mình từng đi Mỹ.

    “Sao thấy quen thế nhỉ?”

    Kí ức vẫn chỉ là màu đen. May cảm thấy chán nản, giống như đang sống cuộc đời của một người khác vậy. Cô thả mình trên chiếc giường êm ái và nhắm mắt lại.

    Khi màn đêm buông xuống trên bầu trời New York, có lẽ bây giờ mới đúng là lúc thành phố có lịch sử còn lâu đời hơn nước Mỹ này thực sự sống dậy. May đi cùng thầy Ron qua các block nhà nguy nga tráng lệ của khu bờ Tây Mahattan.

    - May nhìn này, đẹp chứ?

    Thầy Ron cứ tấm tắc mãi cái cravat mới mua được. Chỉ vì có mỗi cái cravat này thôi, mà hai thầy trò lội đi lội lại dãy phố này cả tiếng đồng hồ. May cũng không ngờ ông thầy già nhìn đơn giản này của mình cũng đỏm dáng thế.

    - Đẹp, tuyệt vời! Thầy chắc là chúng ta không bị muộn đấy chứ?

    - Không sao, yên tâm. Khách sạn đó ở cách khách sạn chúng ta có một block nhà thôi.

    Tối nay chủ tịch của bảo tàng New York mở tiệc. Một bữa tiệc chúc mừng mùa triển lãm cuối năm thành công tốt đẹp và các hoạt động từ thiện v..v… May chỉ biết thế. Vốn cô cũng không thích những nơi váy áo lụa là ấy nhưng công việc vốn đề cao tính chất giao lưu này, đặc biệt là các tác gia cùng các nhà tài trợ tiềm năng lại luôn xuất hiện ở những nơi như vậy, không còn cách nào khác May cũng phải thuyết phục bản thân chuẩn bị một chút cho buổi gặp mặt.

    Cánh cửa phòng khiêu vũ mở ra mang theo tiếng nhạc du dương. May hít một hơi thật sâu nhưng cố gắng nén xuống để không ai thấy cô đang căng thẳng. Cô khoác tay thầy Ron tiến vào. Phòng khiêu vũ theo kiểu nội thất thời Victoria vẫn y nguyên. Hai cầu thang uốn lượn hai bên đưa lên tầng hai có lan can bằng hợp kim mạ bạc sáng loáng. Ánh đèn chùm pha lê tỏa một ánh sáng dịu dàng và say đắm.

    - Ồ Ron, Ron, ông bạn già.

    Một người đàn ông đứng tuổi với bộ râu rất chi là cổ điển bước tới. Mái tóc nâu sẫm được vuốt gọn gàng ra sau, hai thái dương lấm tấm bạc. Trông ông ta phong độ trong độ tuổi năm mươi. Áo quần phẳng phiu và mùi nước hoa nam tính từ xa đã có thể ngửi thấy.

    Người đàn ông bước tới ôm thầy Ron thân mật.

    - Xin lỗi chiều nay không gặp ông, tôi phải chuẩn bị vài thứ.

    - Ha ha, lại đi tỉa bộ râu của ông chứ gì?

    - Ron, ông không thay đổi gì cả nhỉ?

    Nhìn sang bên cạnh, người đàn ông đánh mắt sang Ron.

    - À, còn bông hồng bạch xinh đẹp này là ai vậy?

    “Bông hồng bạch?” May mỉm cười “Mình mặc chiêc váy trắng này cũng có chút nổi bật đây.” Cái váy khiến cô tiêu tốn không ít nên trong một giây cô cho phép mình được tự mãn một chút.

    - Học trò của tôi, May.

    - Xin chào ngài Parker, tôi là May.

    May đưa tay ra để bắt tay ngài chủ tịch.

    - Ồ, rất tự tin, rất xinh đẹp. Xin chào quý cô.

    Vừa nói Parker vừa cúi người nâng tay May lên và hôn lên tay cô. May hơi ngượng ngùng.

    - Ồ, cứ thoải mái nhé cô gái.

    Ngài Parker cười lớn làm rung cả bộ ria được tỉa rất công phu của ông ta.

    Bữa tiệc hội tủ đầy đủ các nhân vật thượng tầng của New York. Các quý ông và các quý bà trang phục lộng lẫy, trang sức lấp lánh, xa hoa vô cùng. Chỉ cần vài hạt đá ấy cũng đủ xây một ngôi trường cho trẻ em cơ nhỡ. May nhìn thấy cảnh tượng này vô cùng chán nản. Cô cũng tự dưng cảm thấy không vui khi đồng ý đến buổi tiệc này. Căn phòng quá nhiều mùi hương khiến nó sực nức và ngột ngạt. May hướng về phía ban công trên tầng hai.

    Cô lách người mở cánh cửa và bước ra ngoài, không ai để ý thấy cô cả. Ngoài trời tuyết bắt đầu rơi, cái lạnh tê tái khiến May không khỏi rùng mình.

    Cô choàng chiếc khăn lên người. Từng hơi thở ngưng đọng trong màn sương ẩm ướt. May cảm thấy đỡ hơn một chút, cái lạnh này chí ít cũng không tra tấn cô bởi hàng trăm loại hương liệu trong căn phòng kia.

    Cô chống khuỷu tay lên ban công đá. Nó lạnh ngắt. Cô cúi người nhìn xuống con phố đang đông đúc của New York. Có lẽ thì cô nên để kí ức của mình như dòng người kia, cứ đều đặn trôi đi như vậy. Có thể một ngày nào đó cô sẽ bắt gặp lại chính xác những người này một lần nữa, ở đâu đó. Kí ức đã mất của cô có thể là một người khách bộ hành đang lẫn trong đám đông kia. Cô sẽ gặp lại anh ta, một ngày nào đó.

    Có tiếng "leng keng", tiếng nước đá va vào li thủy tinh. May bất giác quay lại. Trong bóng tối, một người đàn ông đang ngồi trên thành ban công. Anh ta dựa lưng vào tường. Cả người mặc một bộ vest đen, áo khoác dài qua gối. Tay trái cầm một li rượu, tay phải chậm rãi đưa điếu thuốc lên miệng. Khói thuốc chầm chậm nhả vào không khí. May không biết anh ta ngồi đó từ lúc nào. Bóng tối che đi nửa người trên của anh ta. Ánh đèn từ trong phòng hắt ra chỉ chiếu được một khoảng ban công. May nhìn thấy trong bóng đêm ấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô. Đôi mắt phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ dưới phố. Một đôi mắt bỗng chốc khiến cô sởn gai ốc.

    - Xin lỗi quấy rầy, tôi không thấy anh.

    May quay nhanh vào trong phòng. Cô khép cánh cửa lại mà thấy tim đập thình thịch.

    Ở ngoài trời sương giá. Người đàn ông nốc hết ly rượu rồi đặt nó xuống ban công. Những giọt rượu đáy ly lập tức kết tủa thành băng. Anh ta rút điện thoại và bấm số. Chỉ hai giây, đầu dây bên kia đã lên tiếng.

    - Vâng thưa cậu chủ?

    - Max, nói cho tôi biết cô ấy đang làm cái quái gì ở New York vậy hả?



    - Mèo ăn mất lưỡi của ông rồi à Max?

    - Vâng , xin lỗi cậu chủ, tôi sẽ điều tra ngay.

    Dane cất điện thoại vào túi áo. Anh đưa điếu thuốc lên rít hơi cuối cùng. Làn khói trắng dường như ngay tức khắc biến mất trong làn tuyết đang chầm chậm rơi xuống. Anh thả điếu thuốc xuống đụn tuyết trên thành ban công. Ánh lửa le lói rồi lịm hẳn trong cái lạnh tê tái của băng giá.

    Anh để tay vào túi áo. Một tiếng nhạc quen thuộc vang lên. Chiếc đồng hồ bạc lấp lánh trước mặt Dane, 9h15’.
     
    Cô Nàng Song Ngư thích bài này.
  6. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Chương 3

    Ba ngày tiếp theo, May bận rộn làm việc với bảo tàng New York. Công việc kiểm kê và giám định lại bộ sưu tập vừa phải tỉ mỉ, vừa phải cẩn thận.

    - May, chiều nay chúng ta đi cùng Parker. Con không ngại chứ?

    - Sao phải ngại, thầy Ron?

    - Ta thấy con không vui lắm sau bữa tiệc đó. Nó làm con thấy không thoải mái à?

    Vừa nói thầy Ron vừa đưa chiếc kính lúp lên soi lại bức tranh trước mặt. May phải bái phục mức độ nắm bắt tâm lí của ông thầy già này. Hôm đó thực sự cô cũng không biết mình bị làm sao, tim cứ đập mạnh liên hồi như vừa nhìn thấy thứ gì đó vô cùng kích động. May không nói gì cả. Cô im lặng một lúc rồi cất tiếng phá vỡ bầu không khí.

    - Chúng ta sẽ đi đâu vậy?

    - Parker đến tập đoàn Stonage, nhà tài trợ chính của đợt triển lãm này. Họ cũng sẽ bắt đầu là nhà tài trợ chính của bảo tàng London năm sau.

    “Stonage, chả có ấn tượng gì cả.” Dù sao thì những chuyện lớn lao như vậy cũng không đến lượt một trợ lý nhỏ bé như cô lo liệu.

    3 giờ chiều, chiếc Ford bạc dừng lại trước cửa tòa nhà Stonage. May đi cùng ngài Parker và thầy Ron vào đại sảnh, đã có nhân viên đợi sẵn. May ngồi im lặng trong khi thầy Ron cùng ngài Parker làm việc với người đại diện của tập đoàn. Kết thúc cuộc gặp mặt, May cũng không nhớ rõ ràng họ đã thảo luận những vấn đề gì. May nhìn ra bên ngoài. Cô cùng những người khác bước vào thang máy kính đặt giữa đại sảnh. Chiếc lồng kính nhẹ nhàng hạ xuống. Bất chợt May nhìn thấy một gương mặt…Một gương mặt lạnh lùng và có phần mệt mỏi. Anh đút hai tay vào túi quần. Đầu hơi cúi với bóng lưng dựa hờ vào thành kính. Đôi mắt họ chạm nhau trong tích tắc, gần như cùng lúc May nhìn thấy anh ta. Hai chiếc thang máy một lên, một xuống giao nhau tại cùng một thời điểm chưa tới một giây, nhưng May cảm thấy thời gian như quay chậm và có một khắc không gian như ngừng lại nơi họ chạm mắt nhau. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh như thể muốn bắn ra khỏi cái lồng kính này.

    - May, con sao thế?

    - À, con hơi chóng mặt, thầy Ron.

    Cô cố trấn tĩnh lại. “Đôi mắt đó, sao lại khiến mình…” Có tiếng điện thoại, của người nhân viên đang tiễn họ. Anh ta bắt máy và sau đó quay ra nói với ngài Parker.

    - Ngài chủ tịch, chủ tịch của chúng tôi đã về. Ngài ấy đang đợi ngài trong phòng, ngài sẽ bớt chút thời gian nữa chứ?

    - Ồ, thế sao? Tôi cũng muốn gặp cậu ta.

    Parker quay sang hai thầy trò.

    - Chủ tịch Stonage sẽ tiếp chúng ta. Anh lên chứ Ron?

    - OK.

    Vậy là thang máy lại quay ngược lên trên. May bước từng bước theo đoàn người tiến về phía căn phòng cao nhất của tòa nhà. Một cánh cửa bạc hiện ra. Một căn phòng rộng mênh mông với ba phía được ốp kính. Họ đi theo viên thư kí tiến về phía chiếc bàn giám đốc. Nơi đó đã có mấy người đàn ông đứng quanh bàn đợi sẵn.

    May bước theo thầy Ron tiến lại phía đám người. Cô cũng tò mò xem thử vị chủ tịch quyền cao chức trọng kia mặt mũi ra làm sao mà khiến chủ tịch của bảo tàng New York hồ hởi ra mặt như vậy. Mấy người đàn ông lùi lại để viên thư kí đến trước mặt người đàn ông đang ngồi trên ghế tựa.

    Anh ta ngồi đó, chậm rãi nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm, rồi anh ta lại chậm rãi đặt tách cà phê xuống, đồng thời dựa lưng ra sau, ngước lên nhìn đám người phía trước, đôi mắt không chút biểu hiện.

    Mùi cà phê thơm xộc thẳng vào mũi khiến cô không kìm được mà hắt hơi một cái. Căn phòng rộng và trống đến nỗi thanh âm của cô tạo ra khiến nó như vang lên cả chục lần. May tưởng có cái hố ở đó chắc cô sẽ lao ngay xuống. Cả căn phòng im lặng trong tích tắc. Các vị tai to mặt lớn đều bị cô làm cho giật bắn, nhất thời không kịp phản ứng. Sở dĩ như thế vì họ còn chờ phản ứng của người đang ngồi trầm ngâm trên ghế kia, như thể anh ta chỉ ho một tiếng là họ cũng không dám thở mạnh vậy. Ron và Parker cũng bối rối trong giây lát. Parker chỉ vừa kịp mở miệng chưa thốt ra hết một chữ đã bị tiếng hắt hơi của May át đi cả. Chợt một tiếng phì cười phá tan bầu không khí.

    - Ha ha, các vị tới thật đúng lúc. Mời ngồi.

    Dane không nhịn nổi cái gương mặt muốn độn thổ của May. Anh đứng dậy và mời mọi người ngồi xuống. Ron và Parker giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Còn đám người kia nhìn có chút bất ngờ với biểu hiện hình như hơi khác thường của vị chủ tịch nổi tiếng khó chịu này. May cảm thấy các mạch máu đang dồn cả lên mặt mình. Cô cũng chậm rãi ngồi xuống cạnh thầy Ron.

    Lại nói chuyện, lại các vấn đề tiền bạc, chi phí v..v… đại khái là những gì May nghe được.

    - Cô nghĩ sao?

    Cả căn phòng yên lặng. May tự nhiên thấy kì quái. Cô ngẩng lên. Các cặp mắt đang hướng về mình. Dane ngồi đó, hai tay đan vào nhau, nâng lên trước mũi. Anh chống hai khuỷu tay xuống thành ghế, chân vắt chữ ngũ, đầu hơi cúi với ánh mắt nhìn cô chăm chú, khuôn miệng khẽ mỉm cười. Tim May đánh thịch một tiếng. Cô nuốt nước bọt.

    - Xin lỗi tôi không nghe rõ, anh có thể hỏi lại được không?

    Các vị đang có mặt trong phòng lập tức nín thở, ngoại trừ Ron và Parker vẫn chưa biểu hiện gì. Có lẽ chưa có ai dám lơ đãng khi nói chuyện với vị chủ tịch trẻ tuổi này. Dane hạ một tay xuống tựa lên thành ghế.

    - Hai ngày nữa có một phái đoàn của Trung Quốc muốn thăm bộ sưu tập cổ vật của chúng tôi. Tôi nghe ngài Parker nói cô am hiểu cổ vật phương Đông, cô có thể giúp chúng tôi chứ?

    - Tôi…

    May nhìn sang thầy Ron. Hai ngày nữa cô phải bay về London, buổi triển lãm cuối năm sẽ diễn ra trong một tuần sau đó.

    - À, ta sẽ cân nhắc vấn đề này. Con có thể giúp họ một chút cũng được.

    - Vậy tôi sẽ cố gắng.

    May nói nhưng trong lòng không biết mình có thực sự muốn như vậy không.

    - Được, vậy tốt rồi. Chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

    Dane đứng dậy. Bắt tay với hai người đàn ông. Anh gật đầu chào May và ném cho cô một nụ cười nửa miệng.

    May cảm thấy mình như vừa nhìn thấy một gương mặt ám ảnh nhất thế giới này. Tim cô đánh từng tiếng rõ ràng như tiếng búa của người thợ rèn đập vào thanh sắt. Khi ba người bước ra khỏi tòa nhà. May không đợi nổi đến khi về khách sạn, cô lập tức quay sang hỏi Ron.

    - Thầy Ron, chúng ta không bàn trước chuyện này.

    - Bộ sưu tập của Ethan Sawyer, May.

    - Gì cơ?

    Thầy Ron chậm chạp quay đầu lại nhìn cô học trò đang giương to mắt ếch lên chả hiểu gì cả.

    - Dòng họ của anh ta là người bảo hộ cho Ethan Sawyer. Anh ta đang giữ hai mươi ba trong tổng số ba mốt bức tranh của ông ta. Bảo tàng của chúng ta chỉ giữ hai bức. Các bức còn lại đã bị mất và thất lạc. May, giá trị hai bức tranh ấy là niềm tự hào của cả bảo tàng London Anh đấy. Và con có tin là anh ta giữ hai mươi ba tuyệt tác còn lại của Ethan không?

    “Từ từ…” May bây giờ mới định thần lại “Ethan, Ethan…Vị họa sĩ người Do Thái nổi tiếng với các tác phẩm sơn dầu miêu tả lại nạn diệt chủng của Phát xít Đức những năm thế chiến thứ hai. Ông là nạn nhân và cũng là một trong những nhân chứng cuối cùng còn sống sót sau khi được quân Đồng Minh cứu sống từ trại tập trung. Ông ta bắt đầu vẽ tranh từ năm mười bốn tuổi, một năm sau khi được cứu thoát. Ethan là một cái tên ông ta tự đặt sau này, không ai biết cậu bé sống sót trong địa ngục đấy tên gì hay sinh ra ở đâu. Cuộc đời ông vẫn là một bí ẩn lớn của giới hội họa. Tuy nhiên thì các tác phẩm của ông đều khiến giới hội họa kinh ngạc ngay từ khi chào đời. Và…”

    - Khoan đã…

    May như sực tỉnh lại.

    - …thế thì liên quan gì đế cái cổ vật phương Đông đấy?

    Người thầy già lúc này phải tháo cặp kính lão để nhìn cô bằng đôi mắt màu nâu nhạt của mình.

    - May, con không nghe à? Anh ta và ta bàn chuyện đó cả nửa buổi. Anh ta sẵn sàng cho mượn bộ sưu tập khi bảo tàng của chúng ta giúp tập đoàn của anh ta trong đợt đấu giá cuối năm này.

    - Sao lại là bảo tàng London? New York đâu thiếu các chuyên gia thẩm định cổ vật phương Đông?

    - Có mười bốn chuyên gia hàng đầu. Mười trong số đó đang ở nước ngoài. Một người vừa bị tai nạn. Còn lại thì đã bị bên phái đoàn Trung Quốc kia mời đi rồi.

    - Bảo tàng New York cũng có người chứ?

    - Ồ, xin lỗi nhé. Bảo tàng của chúng tôi đã cử hết các chuyên gia lĩnh vực này sang làm việc với đối tác ở Đài Loan rồi.

    Parker lúc này mới lên tiếng. May còn nghe ra ông ta có chút châm chọc cô trong lời nói.

    - May à, cô rất thông minh và tự tin. Anh ta không làm khó cô nổi đâu. Cô lo lắng gì thế?

    May cũng chả hiểu cô lo lắng cái quái gì trong chuyện này. Thầy Ron thì dường như bị anh ta bỏ bùa khi nhắc tới các tác phẩm của Ethan. Thật cũng chả hề ngạc nhiên. Đây vốn là đề tài nghiên cứu của Ron trong suốt bảy năm liền. Sinh viên có khi gọi tên ông ấy thành Ethan Sawyer chỉ vì cường độ ông thầy già này nhắc đến cái tên ấy trong tiết học trung bình cứ hai phút một lần. May chả biết nói gì hơn. Cô cũng rất yêu thích lịch sử châu Á. Giờ thì đúng là mơ ước của cô thành hiện thực.

    “Ok, không lo lắng, không lo lắng, mình sẽ làm tốt, sẽ làm tốt.” May cố trấn an mình bằng những suy nghĩ tích cực hơn. Chỉ có điều đôi mắt của người đàn ông quyền lực ấy khiến cô không khỏi rùng mình
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/18
    Cô Nàng Song Ngư thích bài này.
  7. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Trời quơi đọc hết chương rồi cứ nghĩ sao chương ngắn quá nhưng thù ra là đọc nhanh quá. Hối hộp rồi đó
     
    SOW590 thích bài này.
  8. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Tình hình là Sow vừa bị trộm ghé nhà, mất hết macbook, ipad, máy ảnh. May là truyện đã kịp save trong drive. Tạm thời mình chưa có máy để edit truyện trước lhi đăng nên các bạn thông cảm, chờ Sow một thời gian nữa nhé. Cám ơn mọi người.
     
  9. Cô Nàng Song Ngư

    Cô Nàng Song Ngư Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    44
    Được thích:
    14
    Đã thích:
    63
    GSP:
    Ap
    Bạn ơi hay quá đi à. Mau ra chương mới nha bạn mình rất mong May và Dane sớm quay lại với nhau.:)<3
     
  10. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Đợi bạn Sow mà mỏi mòn luôn ah
     
    SOW590 thích bài này.
  11. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Chương 4

    Không khí trong khách sạn có phần tấp nập. Trong căn hội trường lớn được dùng làm phòng trưng bày, các cổ vật được đặt trên các trụ cẩm thạch với lồng kính bao quanh. May liếc qua một vài món cũng có thể nhận thấy các số “0” trong đầu tăng vọt. Cô nín thở đi qua các lồng kính chứa các vật phẩm giá trị liên thành kia. Vừa đi vừa không khỏi trầm trồ tán thưởng những vật phẩm vô giá này.

    "Bụp" May không kịp phản ứng đẫ đập mặt vào lưng người đàn ông đi trước. “Anh ta dừng lại lúc nào thế không biết?”

    - A, xin lỗi anh Anderson.

    Người đàn ông quay lại khẽ nhíu mày. Khoảnh khắc đó thôi cũng khiến cô rụng rời hết cả người. “Đắc tội với anh ta rồi sao?”

    - Dane.

    Người đàn ông nhắc lại lần nữa.

    - À, vâng Dane.

    - Cô biết tiếng Hoa chứ?

    - Một chút.

    - Nói chuyện được không?

    Một chút.

    Dane không nói gì, anh quay mặt lại nhìn nhóm người châu Á đang tiến sát lại.

    - Xin chào ngài Châu. Rất hân hạnh được gặp ông tại đây.

    Dane tiến tới người đàn ông lớn tuổi có mái tóc bạc. Ông ta mang gương mặt châu Á thuần chủng. Người đàn ông nâng lại cái gọng kính mạ vàng của mình lên nhìn thanh niên trước mặt.

    - Ồ, cậu Anderson, xin chào.

    Hai người bắt tay nhau và nhanh chóng giới thiệu. Ông Châu, đại diện tập đoàn Hoa Ca, tập đoàn Đông dược lớn nhất Bắc Kinh. Cuộc họp ngày mai chính là làm việc với đối tác này.

    - Đây là cố vấn của tôi, May.

    “Cố vấn ư?” May cũng không kịp nghĩ thêm gì lập tức lấy lại dáng vẻ tự tin, bước lên trước bắt tay với ông Châu.

    - Xin chào ngài Châu.

    Người đàn ông châu Á nhìn cô có hơi bất ngờ. May nghĩ chắc ông ta cũng không hiểu cô gái trẻ như cô là cố vấn gì trong cuộc bán đấu giá cổ vật này.

    - Anh Anderson, cố vấn của anh thật xinh đẹp. Cô ấy sẽ giúp anh chuyện gì vậy?

    Cả nhóm người đàn ông phá lên cười. Dane vẫn đứng yên, anh không cười, cũng không nói gì. May im lặng với đôi mắt nhìn thẳng vào đám đàn ông trước mặt.

    Dane kiên nhẫn chờ đám người kia tự im lặng. Lúc này anh mới quay sang May. Anh nhẹ nhàng ôm eo cô sát lại. Một tay nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn một cái nhẹ nhàng. Anh mắt anh nhìn cô trìu mến đến nỗi May á khẩu không nói thành lời. Cô cảm giác như mình lúc đó đã biến thành một con thú nhồi bông vô tri vô giác để người ta muốn ôm thế nào thì ôm. Đám người trước mặt cũng trợn tròn mắt. Câu nói tiếp theo của Dane khiến đám người muốn ngoác cái miệng đến tận mang tai.

    - Ngài nói đúng. Cô ấy không chỉ là cố vấn, cô ấy là vị hôn thê của tôi.

    “Ầm, ầm.” Mặt May như vừa bị ăn hai cái bạt tai, lập tức đỏ lựng lên.

    - Khụ khụ à, vậy sao? Chúc mừng anh. Tôi thật không biết nên đã đùa một chút. Anh đừng để tâm nhé.

    Dane không nói gì, anh buông May ra nhưng tay vẫn nắm chặt tay cô.

    - Ông Châu, buổi đấu giá sắp bắt đầu. Chúng ta vào chứ?

    - Được, được, đi thôi.

    Khi May ngồi xuống cạnh Dane, anh vẫn chưa buông tay cô ra.

    - Anh Anderson.



    - Anh Anderson.

    May bắt đầu mất kiên nhẫn.

    - Anh An…Dane.

    - Gì vậy?

    - Tay tôi.

    - À.

    Rồi anh buông tay cô ra, mọi việc nhanh, gọn, lẹ đến nỗi May không biết phải làm sao để nắm bắt được mạch cảm xúc của người đàn ông trước mặt.

    - Cô biết họ muốn gì chứ?

    - Gì?

    Dane chậm rãi quay lại nhìn May.

    - Cô đã nhìn thấy hết các cổ vật ấy rồi chứ? Cô có đoán ra được họ muốn gì không?

    May bắt đầu nhớ lại các cổ vật vừa trông thấy. “Giá trị của chúng là vô kể. Sao có thể nhận diện được đâu mới là cổ vật bên Trung Quốc kia muốn có chứ?”

    - Nhiệm vụ của cô đêm nay là tìm cho được món cổ vật ấy, vậy thôi.

    “Trời ơi sao nghe đơn giản vậy?” May không hiểu người đàn ông trước mặt này đang nghĩ gì nhưng đây có vẻ là chuyện hệ trọng. May thầm nghĩ nếu quả thực cô không tìm ra được món cổ vật này liệu anh ta có đồng ý vụ bộ sưu tập của Ethan hay không. May thoáng nghĩ đến gương mặt của thầy Ron chắc sẽ chết không nhắm mắt nếu dự định này thất bại.

    - Vật đầu tiên, cổ văn Phật pháp được tìm thấy trong thành Đôn Hoàng…

    May chăm chú lắng nghe. “Được rồi, cổ văn tiếng Phạn. Thành Đôn Hoàng bị các nhà thám hiểm châu Âu mang danh khai quật, đã lấy đi không ít báu vật Phật giáo của tòa thành từng là đầu mối giao thương lớn nhất của con đường tơ lụa. Mọi thương nhân khi ra khỏi Trung Quốc đều đi qua đây. Không phải, chắc phải có gì đó độc nhất, Phạn văn, không đúng.”

    May im lặng, thầm tiếc cho di sản quốc gia rơi vào tay một thương nhân người Đức ra giá 25.000 đô. Nhóm người Trung Quốc vẫn im lặng. May sốt ruột. Các bảo vật dần được xướng tên, vẫn không có động tĩnh gì cả.

    - Bảo vật thứ tám, chén mật.

    Một tủ kính được đẩy ra, bên trong trên tấm vải lụa một chiếc chén màu xanh trong như ngọc mà không phải ngọc. May nhìn thấy chiếc chén lập tức hơi thở trở nên dồn dập.

    - Là nó ư?

    Dane lập tức quay sang. May không nói gì, đôi mắt dán chặt vào chiếc chén.

    - Tôi không chắc Dane. Có thể chính là nó.

    Phía bên Trung Quốc cũng không hề có động tĩnh. Dane khoanh tay lại. Chiếc chén nhỏ nhắn nhìn rất đỗi bình thường này không phải chưa từng thấy qua. Nhưng người mua nó cũng hết sức nhàn nhã như mua một món đồ trang trí, không hề tỏ ý thực sự muốn có được trân phẩm.

    - 10.000 đô lần thứ nhất, 10.000 đô lần thứ hai, 10.000 đô lần thứ … ồ có người trả 15.000 đô.

    May bất thình lình quay sang Dane, anh đang giơ cao tấm thẻ số.

    - 15.000 đô lần thứ nhất… ồ có người trả qua điện thoại 20.000 đô cho chiếc chén này.

    May nhìn phía bên Trung Quốc, có vẻ có chuyển biến. Họ đang nhìn về phía cô. Nhưng họ vẫn không ra mặt. May thấy hơi lờ mờ hiểu ra. Người trả giá qua điện thoại chính là người của họ.

    - 25.000 đô, vâng ngài Anderson có vẻ hứng thú với chiếc chén này. Ồ, một đầu dây khác sẵn sàng với 30.000 đô.

    Phía bên Trung Quốc bắt đầu nhộn nhạo. May tin chắc là phán đoán của mình đã đúng. Dane bây giờ mới nở một nụ cười nửa miệng. Tấm thẻ số tiếp tục giơ lên.

    - 30.000 đô… 35.000 đô… vâng cái chúng ta mong chờ chính là không khí này đây thư quý vị. 40.000 đô ồ, có vẻ chúng ta đang có thêm một nhân vật nữa muốn có chiếc chén này.

    Cả căn phòng bắt đầu lao xao. Bên Trung Quốc có người liên tục nhấc điện thoại. Dane vẫn ngồi trầm ngâm không nói, không cười.

    - Vâng tôi vừa nhận được điện thoại, có bên đã trả 100.000 đô cho chiếc chén này.

    Căn phòng bắt đầu huyên náo.

    - Vâng, ngài Anderson tiếp tục cuộc chơi, 105.000 đô thưa quý vị.

    Bến Trung Quốc sắc mặt thực sự khó coi. Người đàn ông với gọng kính mạ vàng đứng dậy. Đôi mắt ông ta nhìn chằm chằm vào Dane.

    - 200.000 đô. Con số đã lên đến 200.000 đôla thưa quý vị. Ngài Anderson, ngài có muốn tiếp tục.

    Dane lại đưa tay lên phẩy một cái.

    - 205.000 đô. Quả là một cuộc rượt đuổi rất sít sao. 205.000 đô lần thứ nhất… 250.000 đô, tôi xin lỗi, chúng ta đã tiến tới con số 250.000 đô thưa quý vị.

    Dane không nói gì. May thì cảm thấy mồ hôi của mình chảy dài trên trán. “Rốt cuộc là anh ta muốn gì, chọc tức mấy đối tác này sao?” May nhìn Dane bình thản trước lời tuyên bố cuối cùng của người chủ trì buổi đấu giá.

    - … lần thứ … Vâng, quý vị thật khó tin. Một nhân vật nữa ra giá 500.000 đô cho chiếc chén đặc biệt này, tôi thực sự nghĩ là chiếc chén này có thể là chén thánh của người Trung Hoa rồi đấy.

    Cả khán phòng phì cười nhưng lại có vài người mặt đanh lại. May có thể thấy ngài Châu đang giận dữ thế nào.

    - Ngài Anderson, ngài có muốn tiếp tục?

    Lúc này Dane mới quay đầu lại nhìn nhóm người Trung Quốc đang đứng cả dậy.

    - 550.000 đô!

    Giọng ngài Châu vang vọng trong khán phòng.

    - Vâng, là 550.000 đô thưa quý vị.

    “Cuối cùng ông ta cũng ra mặt.” May thầm nghĩ, cô nhìn lên gương mặt đang cực kì thỏa mãn của Dane.

    - Vâng, quả là rất bất ngờ. Con số bây giờ là 550.000 đô. 550.000 đô lần thứ nhất, 550.000 đô lần thứ hai, 550.000 đô lần thứ… Vâng, ngài Anderson tiếp tục cuộc chơi. 555.000 đô lần thứ nhất…

    May sợ điếng người tưởng chừng như người đàn ông châu Á kia sắp nhảy bổ sang bên này. Cũng may là những người bên cạnh ông ta đã ngăn lại, ông ta bắt đầu bình tĩnh ngồi xuống. Dáng vẻ cố gắng bình thường trở lại.

    - Vâng, một cú điện thoại nữa thưa quý vị. Con số bây giờ là 600.000 đô, 600.000 đô thưa quý vị, 600.000 đô lần thứ nhất…

    Dane ngồi trầm ngâm. Anh không biểu hiện gì thêm ngoài chờ đợi.

    - Một triệu... bảng Anh. Tôi xin lỗi, một dầu dây khác vừa trả một triệu bảng Anh. Một triệu bảng lần thứ nhất, lần thứ hai. Lần thứ ba…

    Cả căn phòng nín thở.

    - … bán

    Dane đứng dậy. Lưng anh che đi ánh đèn trần, ngả một cái bóng dài lên người May.

    - Đi thôi, chúng ta xong việc rồi.

    Dane nói rồi kéo tay May đứng dậy. Anh dắt cô ra khỏi mớ lôn xộn của cuộc đấu giá trước khi May kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
     
  12. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Chương 5

    Cánh cửa xe mở ra, May bước xuống. Trước mặt cô là một khách sạn hiện đại, Valencia. “Cái tên cũng hay nhỉ!” May thầm nghĩ. Dane đi trước cô. May cũng ung dung quay lại. Cô nhìn tứ phía định gọi một chiếc taxi. Bỗng một bàn tay kéo giật cô lại.

    - Làm gì vậy?

    Giọng Dane lạnh lùng hỏi cô.

    - Tôi bắt taxi, tôi phải trở về khách sạn chứ.

    Dane thở dài một cái, buông tay cô ra.

    - Từ giờ cô sẽ là cố vấn của tôi. Hành lí của cô đã được dọn đến, cô có thể nhận phòng.

    Còn chưa đợi May mở miệng, Dane đã quay đi. Anh cũng không chờ cô nói gì, cứ thế tiến thẳng vào khách sạn.

    May để người nhân viên dẫn mình vào phòng. Căn phòng hiện đại với cửa kính lớn nhìn ra thành phố New York tráng lệ. Có cái gì đó vụt qua đầu cô. May cảm thấy chóng mặt, cô đưa tay kéo tấm rèm lớn che đi tấm cửa kính như đang chuyển động không ngừng kia.

    “Đêm nay, chỉ đêm nay nữa thôi.” May bước ra khỏi nhà tắm, thân hình cô tỏa ra mùi hương nồng nàn. Mái tóc đen dài ướt sũng vắt qua vai. Một bóng người áo đen đang ngồi trước ghế. May giật bắn cả người.

    - Anh Anderson! Anh làm cái gì vậy?

    - Dane, uống rượu.

    - Được rồi, Dane, ý tôi là anh đang làm cái gì ở phòng tôi vào giờ này vậy?

    May không còn đủ kiên nhẫn để chơi mèo vờn chuột với thể loại này nữa, thể loại tự cho mình là độc tôn thích làm gì thì làm.

    - Tôi muốn biết sao cô nhận ra chiếc chén này thôi.

    Dane đưa chiếc chén lên trước mặt. Màu xanh trong trẻo vô cùng phản chiếu dưới ánh đèn. May bất ngờ đến trợn tròn cả mắt. “Thì ra đầu dây khác đó cũng là người của anh ta.”

    - Chắc anh đã điều tra kĩ càng rồi. Cần gì hỏi tôi nữa?

    - Cô biết lai lịch của nó như thế nào?

    - Tôi từng xem một bộ phim tài liệu nói về kho báu dưới ngôi chùa cổ. Chiếc chén này chỉ là một trong vô vàn vật phẩm quý giá kia. Sở dĩ chọn nó vì nó vốn có hai chiếc. Một chiếc có lẽ nằm ở bảo tàng Bắc Kinh, thứ đám người đó muốn có lẽ là chiếc chén còn lại này. Có thể họ muốn đôi chén này được thành một cặp.

    - Chén mật ư? Nó quan trọng như vậy à?

    - Người Trung Quốc vốn coi trọng số dương. Một cặp tức chỉ sự viên mãn, đầy đủ. Huống hồ chiếc chén này là vật phẩm chứa đựng tinh hoa của dân tộc Trung Quốc. Màu xanh của chiếc chén là một thứ men làm từ cỏ mật, vì thế nó mới tên là chén mật. Niên đại của nó từ khoảng đầu đời nhà Đường. Và công thức về men cỏ mật này thất truyền ngay từ khi nó được sinh ra, vì thế nó không chỉ đơn thuần là một món đồ cổ có niên đại lâu năm, nó còn là độc nhất, tất nhiên là cả chiếc chén đang ở bảo tàng Bắc Kinh nữa, một cặp độc nhất, không có cặp thứ hai.

    May thầm tưởng lại thời khắc cô phán đoán là chiếc chén, trong đầu cũng không nắm chắc phần thắng, chỉ do linh cảm.

    - Được, tốt lắm. Vậy cô nghỉ ngơi đi, mai chúng ta sẽ bận rộn đấy. Tài xế sẽ đón cô lúc 9g sáng mai.

    - Khoan đã, tôi cũng có thắc mắc. Tại sao anh lại tham gia vào trò chơi này. Anh đẩy giá của nó lên đến một triệu bảng Anh và không ra mặt. Những người Trung Quốc đó sẽ kí hợp đồng với anh vào ngày mai kia mà. Anh làm như vậy không sợ khiến họ thay đổi suy nghĩ à?

    - Những chuyện thương trường này, có nói cô cũng chả hiểu. Việc của cô là tìm ra chiếc chén này, thế thôi. Hãy nghỉ ngơi đi, muốn biết gì thì mai cô sẽ biết.

    Dane bước ra khỏi phòng. May chỉ chờ có vậy. Cô nằm "uỵch" lên chiếc giường êm ái, tóc cũng chưa kịp khô, May nhắm đôi mắt lại chìm vào giấc ngủ.

    Khi đồng hồ chỉ 10g30 sáng hôm sau, May đã đang ngồi trong phòng họp lớn của tập đoàn Stonage. Cô lặng lẽ nhìn xung quanh, chỉ có cô và người trợ lí của Dane. Thời gian trôi qua chậm chạp đến nỗi May không biết đã tự hỏi mình làm cái quái gì ở đây đến lần thứ mấy rồi. Cuối cùng cánh cửa cũng mở ra. Dane lịch lãm trong bộ vét đen. Anh đi cùng đoàn người Trung Quốc kia, gương mặt lạnh lùng lại nở một nụ cười nửa miệng khi thấy May.

    - Tôi quả là đánh giá thấp cô, May. Thật vô cùng xin lỗi.

    Ngài Châu hồ hởi chủ động bắt tay May.

    - À vâng…

    May còn đang chưa hiểu chuyện gì.

    - Đôi mắt của cô quả rất nhạy bén. Cô có thể nhìn ra trân phẩm trong số hàng chục bảo bối kia. Ngài Anderson quả là có phúc tướng bên cạnh. Tôi không thể sánh bằng được. Xin nhận thua, nhận thua.

    “Ôi, cái kiểu cách ăn nói này…” May hơi nổi da gà. Cô cố tỏ ra bình thường và vui vẻ.

    - Ngài quá khen, chỉ do may mắn thôi.

    - Ngài Anderson cũng quả có mắt nhìn. Chuyên gia hàng đầu của chúng tôi cũng không hề biết ở New York còn có một nhà thẩm định cổ vật phương Đông lợi hại như vậy.

    Dane chắc hẳn đã làm gì đó khiến đám người này hài lòng đến nỗi đi nịnh nọt một cô cố vấn vớ vẩn như cô. May nghĩ vậy. Cô quay sang nhìn Dane. Anh chỉ mỉm cười.

    - Chiếc chén đó…

    - …đang được chuyển về Bắc Kinh cùng với người của chúng tôi. Anderson đã giúp chúng tôi thương lượng với bên kia và chuộc lại chiếc chén này. Thật vô cùng cảm ơn. Đây sẽ là một bước tiến tốt đẹp trong mối quan hệ làm ăn của chúng ta.

    Ngài Châu nói mặt vui vẻ, hồ hởi không giấu được cảm giác sung sướng, tự hào được là người mang bảo vật quốc gia về cho chính phủ. Chắc chắn ông ta sẽ được những lợi ích không nhỏ thừ phi vụ này. Và tất nhiên là Dane cũng vậy. Việc đánh vào tâm lí chính phủ Trung Quốc thông qua cổ vật vô giá của quốc gia này sẽ giúp một tập đoàn của Mỹ nhanh chóng có được bộ mặt trên thị trường. Quả là một thị trường béo bở. Một triệu bảng Anh đó chả là gì so với chuyện này. Nhưng nghĩ kĩ lại, ông Châu không đời nào lại không nhận ra chiêu trò của Dane, chỉ là không bằng không chứng. Huống hồ, ông ta cũng không mất một cắc nào, đẩy giá trị của chiếc chén lên một triệu bảng Anh. Vậy thì cũng thuận nước đây thuyền, coi như một thương vụ không lỗ. Ông ta có bán hay giao lại cho chính phủ thì chắc chắn cũng không chịu thiệt được.

    May giờ mới hiểu, tất cả chỉ là một nước cờ của Dane. Buổi kí kết hợp đồng diễn ra nhanh chóng và gọn nhẹ.

    - Tối nay ngài sẽ đến chứ? Hãy dẫn theo cô gái xinh đẹp này nhé!

    - Tôi sẽ, còn May…

    Dane quay sang nhìn May.

    - À, tôi có một chút việc bận…

    Tất cả ánh mắt đang nhìn về cô. May dừng lại “Không đi sẽ bị coi là không tôn trọng người ta, thôi được rồi.”

    - … nhưng tôi sẽ sắp xếp và đến ngay sau khi xong việc.

    - Ồ, một cô gái bận rộn. Ngài Anderson chắc hẳn phải đãi ngộ đặc biệt lắm mới có thể có một cố vấn giỏi như vậy.

    May phì cười trong bụng, “Đãi ngộc đặc biệt, hic, cho tôi về là tôi cảm ơn lắm rồi.”

    Khi đoàn người đi khỏi. Chỉ còn May và Dane trong phòng.

    - Anh Anderson, vậy tối nay tôi có thể trở về London được chứ?

    Dane không nói gì. May cố kiềm chế đợi câu trả lời.

    - Hãy đợi đến khi đoàn người Trung Quốc đó về nước. Tôi còn cần cô giúp một vài việc nữa. Hãy chuẩn bị cho tối nay. Trợ lí của tôi sẽ dẫn cô đi mua sắm. Đây coi như phần thưởng của cô.

    May nhận những lời nói như mệnh lệnh ấy, cô không nói thêm gì.

    - Vậy, chào anh.

    Chiếc xe lăn bánh chở May đến trung tâm thương mại cao cấp của NewYork.

    Eric, viên trợ lí của Dane làm việc rất chu đáo. Chỉ cần cô lên tiếng lập tức sẽ như mệnh lệnh được thực thi. May ngồi trên xe chán nản. Cô không hiểu cảm giác này. Cảm giác thấy rất khó chịu. Cô khó chịu khi nhìn Dane, khó chịu khi nghe thấy anh, khó chịu khi chính mình cũng để Dane sai khiến. Anh trước sau vẫn lạnh lùng một cách kì lạ. May không nhận ra một cách rõ ràng nhưng đột nhiên May muốn anh nhìn cô dịu dàng hơn, chỉ cần như vậy, như thể hôm đó trong buổi triển lãm.

    - Eric à, tôi mệt rồi. Anh cho tôi về khách sạn được không?

    - Cô Trần, còn buổi tối nay? Cô không muốn đi sắm sửa một chút sao?

    - Không cần, tôi đã có những thứ mình cần trong khách sạn rồi.

    - Vậy, tôi sẽ phải báo cáo lại với ngài Anderson…

    - Anh cứ nói là chở tôi đi một vòng nhưng không chọn được gì cả. Bảo anh ta yên tâm, tôi không làm mất mặt anh ta đâu.

    Chiếc xe lại lăn bánh đưa May về khách sạn. Cô nằm dài trên giường. “Đã mất công như vậy, phải được cái gì chứ. Mình ngốc thật, đáng lẽ ra nên mua hết cái trung tâm mua sắm đó cho bõ ghét.” Giờ thì có vẻ hơi hối hận rồi, May lăn qua lăn lại trên chiếc giường rộng lớn. Chợt cô nghĩ ra, May nhanh chóng vớ lấy chiếc điện thoại.

    - Alô, lễ tân à, ở đây có dịch vụ spa chứ?... được chuẩn bị cho tôi một suất trọn gói, tôi sẽ xuống trong 10 phút nữa.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/2/19
    Duyên Nguyễn 2101 thích bài này.
  13. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Sau bao ngày mong đợi
     
    SOW590 thích bài này.
  14. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Chương 5
    Khi ánh đèn đường chiếu qua làn sương đêm mỏng manh của thành phố New York, May thấy mình đang đứng trước khách sạn Pearl. Đài phun nước bắn tung bọt trắng xóa. Hơi nước lạnh lẽo khiến May rùng mình. May siết chặt hơn chiếc áo khoác. Cô tiến vào khách sạn. Trong đại sảnh, cô thấy Dane đang đứng đó. Anh mặc bộ vest đen cổ điển và lịch lãm. Áo ghi-lê và cà vạt trắng. Anh nhìn May, chờ đợi cô tiến về phía Anh. May cởi áo khoác đưa cho nhân viên phục vụ. Dane nhìn cô hơi sững sờ một chút, rồi anh lập tức quay đi, che giấu vẻ bối rối của mình. May mặc chiếc áo dài màu ngà sang trọng. Lớp họa tiết hoa cúc ẩn hiện mỗi lần cô bước đi. Cô khoác chiếc khăn màu lục nhạt. May đeo một đôi hoa tai đơn giản. Mái tóc đen bồng bềnh buông xuống. Lớp trang điểm nhẹ nhàng càng khiến cô trông thanh thoát. May tự tin tiến lại phía Dane. “Bộ áo dài này cuối cùng cũng có lúc dùng đến.” May thầm hài lòng, nhưng biểu hiện của Dane còn khiến cô thấy vui hơn. Anh có vẻ hơi lúng túng. Gương mặt lạnh hàng ngày cũng có thể thay đổi trở nên rất dễ thương.

    Hai người tiến vào căn phòng lớn. May lại chợt hối hận vì đã tham dự bữa tiệc này. Đa số là người Trung Quốc, giờ May mới hiểu hóa ra là bữa tiệc do lãnh sự quán Trung Quốc tổ chức. Lý do chắc hẳn liên quan đến cái chén kia rồi. May cứ lẽo đẽo theo Dane hết chỗ này đến chỗ khác, chào hỏi hết gười này đến người khác. Điều duy nhất cô thấy được an ủi là chiếc áo dài của mình đã gây ấn tượng không ít đến những con người có mặt ở đây. Dù sao thì ai và ở đâu đi chăng nữa cũng phải công nhận là Việt Nam có một bộ quốc phục vô cùng đẹp và không thể nhầm lẫn đi đâu được. May ý thức được chút niềm tự hào dân tộc đang tăng dần, vì thế mà cảm thấy tự tin hơn, đến khi một người đàn ông Trung Quốc tiến lại và cất lời.

    - Cô Trần, tôi có thể mời cô khiêu vũ chứ?

    May bất thình lình không biết trả lời thế nào. Cô có biêt khiêu vũ đâu, dù ở trường cũ đã mấy lần Jane cố gắng dạy cho cô. Cuối cùng là Jane đã thề không bao giờ dạy cô khiêu vũ nữa. Đây có lẽ là điều cô không bao giờ làm được trong cuộc đời này mất.

    - Hôm nay cô ấy hơi mệt, xin lỗi ông Vương, để tôi uống rượu với ngài.

    Dane lập tức chắn trước cô và người đàn ông nọ. Ông ta đảo mắt nhìn May rồi chợt phá lên cười.

    - Ồ, hóa ra là vậy. Xin lỗi, mời!

    Bữa tiệc kéo dài tới nửa đêm. May cuối cùng đã có thể leo lên xe trở về khách sạn. Cô mệt mỏi chả nói lên lời. Bụng cô kêu "ục ục" vì cả buổi chỉ uống mấy li rượu vang và ăn hai cái bánh điểm tâm. Dane ngồi bên cạnh cô.

    - Cám ơn.

    - Cô không biết khiêu vũ, nhận lời sẽ làm mất mặt tập đoàn của tôi mất, à và cả thể diện của chiếc áo cô đang mặc nữa.

    “Gì?” May bị mất ngờ. “Người đàn ông này có thể trả lời một cách nhanh lẹ như vậy. Anh ta biết mình không khiêu vũ được, biết đây là quốc phục của Việt Nam nữa cơ à?”

    - Tôi tưởng anh chả quan tâm gì ngoài thương trường chứ? Anh cũng biết tên của chiếc áo này sao?

    - Một người… từng nói cho tôi biết.

    - Sao anh biết tôi không khiêu vũ được?

    - Lần trước ở bữa tiệc với bảo tàng New York.

    May chợt nhớ lại lần đó cũng khiến cô muốn độn thổ. Chỉ vì vui mà cô quên mất cái sở đoản của mình, lại đi khiêu vũ với ngài Parker, làm dẫm lên chân ông ta mấy lần còn suýt ngã. Lúc đó mượn cớ là say rượu chuồn đi mất tiêu.

    - A, vậy là anh cũng ở đó.

    May nhận ra việc tiếp theo cô sẽ nói.

    - Vậy anh là người đàn ông ngoài ban công.

    - Giờ cô mới nhận ra à?

    - Tối quá nên tôi không nhìn ra anh.

    Dane không nói gì, anh nhắm mắt lại vẻ buồn ngủ. May cũng im lặng. Cô uống mấy ly rượu lúc đói giờ cũng cảm thấy choáng váng. Ngoài trời những bông tuyết lên tục đập vào cửa xe. Giáng Sinh đang đến gần rồi. May mỉm cười nhìn qua tấm kính. Hình ảnh phản chiếu thu lại trong đôi mắt xanh trong của Dane. Anh chỉ im lặng, đôi mắt buồn nhìn theo làn tóc đen bồng bềnh của May.

    Có một mùi hương nhẹ nhàng, ấm áp bao phủ cơ thể May. May có thể nhìn thấy nhân ảnh dưới ánh trăng kia, trong căn phòng ngập tràn giá sách, anh đứng quay lưng lại với cô. Đôi tay anh dang rộng mở khung cửa sổ. Ánh trăng, mùi hương đó. May cứ mê mê tỉnh tỉnh trên tay Dane. “Gương mặt, gương mặt…” May mở mắt. Dane đang đặt cô xuống giường. Gương mặt anh kề sát cô đến nỗi cô có thể cảm nhận làn da của anh mỏng như thế nào. Một luồng máu nóng xông thẳng lên mặt khiến cô cứ trợn tròn mắt lên nhìn anh như vậy.

    Dane cũng không nói gì, anh đặt May nhẹ nhàng lên giường.

    - Ngủ đi, cám ơn cô hôm nay đã giúp tôi.

    Rồi anh quay lại, ra khỏi phòng, tắt đèn và đóng cửa.

    May cảm thấy tim mình đập mạnh đến muốn văng ra khỏi lồng ngực, phải một lúc sau cô mới trấn tĩnh lại.

    “Gì, vừa rồi là cái gì?” Nhỏ đến lớn chỉ có ba cô là ẵm cô đi ngủ, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên một người đàn ông mà lại hoàn toàn xa lạ bế cô. May cố gắng trấn tĩnh. Chưa bao giờ cô cảm thấy cơ thể phản ứng dữ dội như vậy với một người đàn ông, kể từ khi cách đây bảy năm, bảy năm trước… Tâm trạng May bắt đầu trùng xuống. Cô uể oải đứng dậy tháo từng nút áo. Cơ thể mềm mại trắng ngần của cô hiện lên trong ánh đêm lạnh lẽo. May ngồi vào bồn tắm. Đêm nay quả thực dài. Cô không hiểu mình có phải đang khống chế một ham muốn nào đó không. Nó khiến cô dằn vặt và không thể thôi nghĩ về điều vừa xảy ra. Bước ra khỏi phòng tắm, tâm trạng cô có thoải mái hơn một chút, cũng không thấy đói nữa. May tiến về phía chiếc giường thì nghe tiếng gõ cửa.

    - Ai vậy?

    May mở cánh cửa, là Dane.

    - Có chuyện gì sao?

    May còn chưa kịp nói hết câu đã cảm nhận môi mình bị ngậm chặt trong miệng của Dane. Cách anh hôn cô thô bạo và thèm khát. Đôi môi mỏng dính chặt lên môi cô không ngừng di chuyển tách miệng cô ra cho đến khi cô cảm nhận thấy lưỡi anh đang khuấy đảo trong miệng cô.

    - Buông…

    May vùng dậy. Cô vẫn đang nằm trên giường. “Mơ ư?” May thở dốc. Nụ hôn đó thật đến nỗi như cô có thể cảm nhận được ở đầu môi của mình vẫn thấy hơi tê tê
     
    Duyên Nguyễn 2101 thích bài này.
  15. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Nàng May bắt đầu nhớ ra rồi phải không nè. Nhớ gì không nhớ lại nhớ toàn những chuyện đó haha nhưng mà iu lắm
     
  16. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà con

    Bài viết:
    49
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    9
    GSP:
    Ap
    Lại mất tích nữa rồi hả nàng???
     
    SOW590 thích bài này.
  17. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    https://my.w.tt/JgVDM9cJ1V Sow sang wattpad vậy^^ post lại từ đầu=)) ở đây khó tiếp cận độc giả quá. Mọi người lại ủng hộ Sow nhé=))
     
  18. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    https://my.w.tt/THFfyVAf3V Giống như yêu lại từ đầu ^^ nhiều khi đọc lại ko nghĩ mình đã viết những dòng ấy^^ khi nào rảnh phải ngồi edit lại truyện mới được, câu chữ còn lủng củng quá, cán bạn thông cảm nha. Merci mọi người đã ủng hộ.
     
  19. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
  20. SOW590

    SOW590 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap

Chia sẻ trang này