Hoàng tử Tí - Cập nhật - Nhatlienhoan

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi nhatlienhoan, 6/7/16.

  1. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: HOÀNG TỬ TÍ
    Tác giả: Nhatlienhoan
    Hỗ trợ ý tưởng: Hoàng Small
    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác
    Lịch đăng: Không cố định
    Thể loại: Thiếu nhi
    Giới hạn độ tuổi: Không
    Cảnh báo: Chưa có

    GIỚI THIỆU:

    Chuối Chiên là vị tiểu Hoàng tử của Vương quốc Trái Cây nằm ở phía Bắc của Thung lũng Bốn Mùa. Cha cậu là Đức Vua Mít Ngọt, Mẹ cậu là Hoàng Hậu Sầu Riêng, Anh trai Dừa Xiêm và Chị gái Dâu Tằm. Thế giới của Chuối Chiên đắm chìm trong tiếng cười và sự yêu thương của gia đình. Dõi theo từng bước trưởng thành của Chuối Chiên thông qua các trò chơi, hoạt động và những bài học từ thời thơ ấu, bạn đọc sẽ tìm lại được phần nào những kỉ niệm tuổi thơ của chính mình trong đó. Vẫn là những trò chơi dân gian quen thuộc, nhưng với ngòi bút của tác giả, những trò chơi này mang một nét tươi mới, hài hước, dí dỏm và hồn nhiên của các cô cậu nhóc ở Vương quốc Trái Cây.
    5c3ac3f468571a6a6e14b3cc77dbba5b.jpg
    Trải qua một tuổi thơ thật đẹp bên gia đình và bạn bè, nhưng Chuối Chiên lại phải tận mắt chứng kiến Vương quốc Trái Cây và những người thân yêu rơi vào tay kẻ thù. Biến cố xảy ra khi thế lực hắc ám tràn vào Vương quốc. Chuối Chiên liệu có thể giải cứu Vương quốc Trái Cây hay đành chứng kiến thảm kịch xảy ra trong vô vọng?
    Diễn biến của câu chuyện xin mời các bạn đón đọc.

    MỤC LỤC
    Chương 1 --- Chương 2 --- Chương 3
    Chương 4 --- Chương 5
    Chương 6


    Chương 17 --- Chương 18
    Chương 19 --- Chương 20 --- Chương 21
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/10/16
  2. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Chúc mừng anh đã được cấp quyền tác giả nha!
    "Thế lực hắc ám" là người hay là kiểu như phù thủy, yêu quái trong siêu nhân vậy anh?
    Tên nhân vật thật là kích thích một đứa thèm ăn trái cây như em. :v
    :)):))
     
    Cẩu Hoàng Đếnhatlienhoan thích bài này.
  3. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn em!
    "Thế lực hắc ám" chính xác là những kiểu em liệt kê ấy. Không có siêu nhân thôi, tại siêu nhân ở đẳng cấp khác anh chưa với tới. Ha ha
    Xin chúc mừng em là sẽ còn kích thích nhiều nữa ;)
     
    Cẩu Hoàng Đếhi1103 thích bài này.
  4. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 1: TIỂU HOÀNG TỬ
    “Oa oa oa.”

    Âm thanh tuyệt vời nhất của cuộc sống vang lên giữa không gian tĩnh lặng vào tảng sáng. Ngước lên nhìn lên bầu trời vẫn còn vương màu của màn đêm, bên cạnh vì Sao Mai sáng lung linh kia, nhấp nháy một ngôi sao thật nhỏ, thật non nớt như báo hiệu cho một sự chào đời. Một sự chào đời rất đặc biệt của ngôi sao nhỏ bé, vừa mới ló dạng đã dám chen chân xuất hiện cùng Sao Mai vĩ đại nọ. Phải chăng chủ nhân của tiếng khóc chào đời kia tuy thật nhỏ bé, non nớt kia rồi sẽ trở nên vĩ đại sánh ngang với cả vì Sao Mai?
    Nature_Other_View_of_the_valley_031457_.jpg
    Nằm lọt thỏm giữa núi rừng hùng vĩ bao quanh là thung lũng Bốn Mùa. Chếch về phía Bắc của thung lũng Bốn Mùa là nơi tọa lạc của Vương quốc Trái Cây – Vương quốc duy nhất của phía Bắc – lãnh địa của nơi ấy rộng lớn hơn những Vương quốc khác ở thung lũng Bốn Mùa. Lối vào Vương quốc được tạo thành từ cánh rừng Cổ Thụ lớn, rậm rạp, được dàn đều tạo thành một con đường và đây là lối ra vào duy nhất được biết đến hiện tại.
    Men theo con đường này tới điểm cuối chính là ngọn thác Đào Tiên hùng vĩ. Vượt qua khỏi ngọn thác ấy, toàn cảnh của Vương quốc Trái Cây sẽ mở rộng ra trước mắt. Không khí ở đây thật náo nhiệt, trong lành và tươi vui hơn nhiều so với con đường lạnh lẽo bên ngoài. Đánh tầm mắt vào khu trung tâm chính là Lâu đài Hoa Quả, nơi phát ra tiếng khóc kia.

    Lâu đài Hoa Quả không có quá nhiều lính canh, cũng không đem lại cho người ta cảm giác u ám hay cao sang quá độ như đang nhìn lên một đỉnh cao nào đó xa vời. Thay vào đó, nó mang lại cảm giác ấm áp, gần gũi. Bên ngoài của Lâu đài vẫn mang nét cổ kính với thời gian nhưng không phải là nét tàn phai mà nó còn điểm vào nhiều nét tươi mới như vừa trải qua một cuộc lột xác vậy. Cảm giác rất khác lạ, không phải mới mẻ nhưng cũng không quá cũ kĩ. Đó là bởi vì Lâu đài đã trải qua biết bao thăng trầm với thời gian và nó cũng vừa bước qua một biến cố lịch sử của Vương quốc Trái Cây không quá lâu trước đó. Nhưng hôm nay đặc biệt hơn với nhiều nét tươi mới hơn, đó chính là tiếng khóc non nớt của trẻ con, tiếng cười rộn vang của mọi người và cái không khí hoan hỉ ngập tràn không thể lẫn vào đâu được ở Lâu đài Hoa Quả.

    Hôm nay quả thật là một ngày đặc biệt! Khi bầu trời chỉ còn vương lại một vì sao, thì một ánh tinh tú nhỏ nhoi xuất hiện. Một âm thanh non nớt, trong trẻo vang lên giữa khoảng không yên tĩnh của Vương quốc Trái Cây. Sau hơn chín tháng mang thai, Hoàng hậu Sầu Riêng đã hạ sinh một bé trai kháu khỉnh. Cả Vương quốc reo hò trong niềm hân hoan về sự chào đời của tiểu Hoàng tử. Một niềm vui ngập tràn cả Vương quốc Trái Cây trong suốt hơn một tuần liền sau đó.
    114408229_wide.jpg
    Thời gian trôi qua, vị Hoàng tử mới lọt lòng năm nào giờ đã biết bò, biết đi và chạy nhảy. Cậu được Vua Cha Mít Ngọt đặt tên là Chuối Chiên với mong ước sự thông thái và tài năng sẽ theo cậu và tỏa hương ở mọi nơi cậu đặt chân đến. Nhưng mãi sau này, công dân của Vương quốc Trái Cây chỉ nhớ đến cậu với tên gọi… Hoàng tử Tí.
    oOo
    Chuối Chiên trải qua thời thơ ấu êm ấm và bình yên bên Vua Cha và Mẫu Hậu. Với sự hiền dịu của Hoàng hậu Sầu Riêng cùng sự nghiêm khắc đúng mực của Đức vua Mít Ngọt, Chuối Chiên đã học được rất nhiều điều hay lẽ phải. Cậu biết yêu thương gia đình, lễ phép với người lớn và với những đại thần trong Lâu đài, kể cả những người hầu, dù rằng họ vẫn luôn khúm núm trước cậu. Có lần Chuối Chiên đem điều này đến hỏi Mẫu Hậu thì được người giải thích rằng bởi vì uy quyền của Vua Cha mà Chuối Chiên mới được mọi người tôn trọng như vậy, cho nên cậu cần phải chăm ngoan nghe lời Vua Cha và Mẫu Hậu để không làm mọi người thất vọng.

    Chuối Chiên đặc biệt là một cậu bé rất hiếu động và nghịch ngợm. Lâu đài Hoa Quả thường rất quy củ và yên ắng. Ngoài tiếng chim hót mỗi buổi sáng ra thì đa phần vẫn là tiếng bước diễu hành của quân đội, những âm thanh khác tuy vẫn có nhưng rất hạn chế và rất khẽ. Nhưng dạo gần đây luôn có một thứ âm thanh xuất hiện thậm chí còn thường xuyên hơn: đó chính là tiếng bước chạy nhảy của Chuối Chiên. Kể từ khi biết đi, biết chạy, Chuối Chiên ít khi nào quay lại việc đã học lúc trước là đi mà sử dụng luôn bài học chạy. Cậu chạy mọi chỗ, mọi nơi đến nỗi tùy tùng, quân lính gác nghe tiếng chạy vồn vã thì đã chuẩn bị cúi chào, vì nếu không chuẩn bị thì vị tiểu Hoàng tử này sẽ vụt qua họ lúc nào không hay và chẳng ai muốn bị trách phạt khi vô tình không thi lễ với Hoàng tử cả.

    Bên cạnh đó, đã không biết bao nhiêu lần cậu thoát khỏi sự canh chừng của người hầu vào mỗi buổi trưa để lẻn ra nô đùa cùng đám bạn đồng trang lứa bên trong thành. Có một dịp, sau vô số lần để Chuối Chiên thành công trốn ra khỏi phòng, Đức vua Mít Ngọt đã đặc biệt bố trí lực lượng canh phòng nghiêm ngặt trong ngoài Lâu đài: Bên ngoài cửa phòng cậu là hai người tùy tùng trông như hai bức tượng với hai cặp mắt gần như không bao giờ đóng lại. Có cảm giác như dù là con ruồi bay ngang qua thì họ vẫn có thể dễ dàng khẳng định nó là giống đực hay cái. Chưa hết, cứ mỗi hai tiếng thì hai người tùy tùng này lại được thay bởi hai người tùy tùng khác. Bên ngoài là bốn người lau chùi với nhiệm vụ chỉ làm việc và túc trực khu vực 50 mét xung quanh phòng của Chuối Chiên. Phía xa hơn là tám người lính canh ở bên ngoài Lâu đài. Chưa hết, bốn tháp canh với hai người mỗi tháp luôn như những đôi mắt diều hâu sẵn sàng phát hiện ra hành động lẩn trốn dù là nhỏ nhất của Chuối Chiên. “Đã đủ chưa nhỉ?” Sau vô số lần thất bại, Đức vua Mít Ngọt quyết định đích thân ngài sẽ là phòng tuyến cuối cùng. Ngài sẽ canh chừng Chuối Chiên ngay trong phòng và sẽ dành thời gian nghỉ trưa cùng với con trai của mình.

    Được canh phòng nghiêm ngặt như thế này liệu Chuối Chiên còn có thể trốn đi chơi được nữa không? Chuối Chiên sẽ trải qua giờ nghỉ trưa như thế nào đây? Chỉ biết rằng sau này nghe mọi người kể lại rằng buổi trưa hôm ấy trong Lâu đài Hoa Quả bỗng vang lên một tiếng hét nghe thật tuyệt vọng và thảm thương.

    Thời gian sau này, ngoài thành rộ lên tin đồn rằng tiếng la chói tai đó là của Đức vua Mít Ngọt, bởi dù đã dùng trăm phương ngàn kế vẫn không ngăn cản được Chuối Chiên trốn đi chơi với lũ trẻ ngoài thành. Tin đồn kia cũng chính từ miệng lũ trẻ con đó phao ra. Thực hư của chuyện này không ai biết ngoài những người trong cuộc. Tuy nhiên, chỉ biết rằng sau lần đó Chuối Chiên bị cấm túc ba ngày trong phòng học văn tự. Nhưng cũng từ sau vụ đó, bạn bè Chuối Chiên kể lại rằng cậu không còn phải trèo trốn nữa mà trực tiếp xin phép Vua Cha cùng Mẫu Hậu ra ngoài chơi với điều kiện cậu phải ngủ trưa một tiếng và có sự theo kèm của một cặp vệ sĩ.
    oOo
    Quay lại câu chuyện trốn thành đi chơi, ra ngoài thành gặp ngay đám trẻ trong Vương quốc, Chuối Chiên không hề tỏ ra e dè mà hăng hái nắm tay hai người lính hộ vệ chạy nhanh về phía chúng.
    - Mấy cậu, cho tớ với hai chú này tham gia nữa nhé? – Chuối Chiên lên tiếng hỏi.
    - Ơ… Cậu là ai mà trông mặt lạ lẫm thế? – Một đứa trong đám hỏi lại.
    - …
    - Cậu thì được còn hai chú này thì không. – Một đứa trẻ ra dáng là thủ lĩnh khoanh tay nghiêm trọng nói.
    Chuối Chiên lưỡng lự một hồi rồi gật đầu, cười tươi nói:
    - Hay quá!
    Nói xong cậu quay sang hai người hộ vệ:
    - Các chú chịu khó ngồi xem nha. Có muốn chơi thì phải cố nhịn đó. He he.
    Cậu để một nụ cười khoái trá lại cho hai khuôn mặt ngây ngốc khó xử ở phía sau và tham gia cùng lũ trẻ.
    - Cậu tên gì? Đây là Khoai Lang, Bí Luộc, Nấm Rơm và tớ, thủ lĩnh Cà Chua. – Cậu chàng thủ lĩnh lại lần nữa thay mặt cả bọn chào hỏi Chuối Chiên.
    - Tớ là Chuối… Hột.
    Từ “Chuối” vụt ra khỏi miệng Chuối Chiên như một phản xạ, chỉ khi cậu kịp nhận ra thì mới chuyển từ “Chiên” sang “Hột”. Vua Cha từng dặn rằng chỉ tiết lộ danh tính cho những ai mà cậu có thể thực sự tin tưởng. May mà trong những buổi học cùng Vua Cha, cậu không có ngủ quên buổi nào.
    - Chào mừng cậu tham gia! Chúng tớ đang chơi trò Trốn Tìm. Cậu biết trò này không? – Cà Chua không nghi ngờ gì, lên tiếng.
    - Xin lỗi các cậu, tớ mới tới Vương quốc nên không biết nhiều trò chơi lắm. – Chuối Chiên ra chiều lúng túng và xấu hổ.
    - Không sao. Trò này dễ ẹt hà. Chỉ xíu cậu biết liền. – Nấm Rơm cười cười nói.
    - Trước khi chơi trò Trốn Tìm chúng ta cần chơi trò Oẳn Tù Tì. Có ba lựa chọn là Chanh – Dâu – Ớt. Dâu thắng Chanh, Ớt thắng Dâu và Chanh thắng Ớt. Cậu nhớ chưa? – Cà Chua tiếp lời.
    - Ừ. Mà… tại sao mình phải chơi trò Oẳn Tù Tì? – Chuối Chiên lại ngơ ngác.
    - Để tìm ra người bị phạt phải tìm những người kia chứ sao. Ngốc thật! – Khoai Lang bĩu môi chê.
    - Được rồi, được rồi. Cậu ấy không biết mà. Như thế này: Sau khi tìm được người thua trong trò Oẳn Tù Tì thì người đó phải nhắm mắt đọc năm lần câu thần chú sau: “Cầu Dừa Sung Đủ Xài Thơm Nho Quất Chuối Cam ” để những người còn lại có đủ thời gian đi trốn. Sau đó cậu phải đi tìm mọi người, tìm được ai thì cậu phải chạy thật nhanh tới nơi đọc thần chú, “báo cáo” vị trí của người cậu phát hiện. Những người đi trốn vẫn có thể chạy tới vị trí thần chú của cậu và họ sẽ được an toàn. Nếu số người an toàn nhiều hơn số người cậu tìm được thì cậu phải làm lại từ đầu. Ngược lại, số người cậu tìm được nhiều hơn số người an toàn thì cậu thắng và một trong số những người cậu tìm được sẽ làm thay cậu và trò chơi cứ thế tiếp tục. – Thủ lĩnh Cà Chua trình bày tường tận luật chơi cho Chuối Chiên.
    - Cà Chua này. Luật thì tớ tạm hiểu rồi. Nhưng câu thần chú Trốn Tìm cũng như ở trò Oẳn Tù Tì là sao tớ vẫn không hiểu ý nghĩa của chúng lắm? – Chuối Chiên lại lộ ra tính tò mò muôn thuở của cậu.
    - Thật ra cũng không có gì. Vương quốc Trái Cây chúng ta đặc biệt ở chỗ bất cứ thứ gì cũng gắn liền với Hoa Quả và Trái Cây. Câu thần chú của trò Trốn Tìm là tên mười loại Trái Cây trong Vương quốc: Mãng Cầu, Dừa, Sung, Đu Đủ, Xoài, Dứa (Thơm), Nho, Quất (Tắc), Chuối, Cam. Còn công thức Oẳn Tù Tì thật ra cũng đơn giản lắm. Ngọt thắng chua, chua thắng cay và cay thắng ngọt. Ba loại quả kia mỗi loại có một vị tương ứng. Thế thôi.
    Cà Chua hào phóng trả lời một cách hăm hở đầy tự hào. Có vẻ cậu chàng rất yêu quý Vương quốc của mình.
    - Tớ hiểu rồi! Chúng mình bắt đầu được chứ?
    - Tớ sẽ đếm một, hai, ba thì mọi người đưa ra loại quả của mình nha. Một, hai, ba! – Cà Chua lớn tiếng hô.
    - Ớt.
    - Chanh.
    - Chanh.
    - Ớt.
    - Dâu.
    - Chúng ta hòa. Tiếp tục lại nào. Một, hai, ba!
    - Ớt, Ớt, Ớt, Ớt.
    - Dâu!
    - Chuối Hột thua. – Bí Luộc la toáng lên.
    - Chuối Hột thua. – Cà Chua cũng tiếp lời.
    - Ha ha ha. – Khoai Lang cười toáng lên rồi cả bọn cứ cười vang như thể bắt được một mâm dĩa đầy ắp hoa quả vậy.
    Cà Chua mắng:
    - Cậu bị ngốc à? Ra Dâu hoài thế?
    Chuối Chiên nào dám nói ra Dâu Tây là tên của Mẫu Hậu cậu trước khi kết hôn với Vua Cha. Cậu lè lưỡi, cười trừ và nói:
    - Vậy là tớ thua phải không? Chỗ đọc thần chú của tớ là ở đâu ấy nhỉ? À! Thấy rồi! Ở đây!
    Chuối Chiên chỉ tay và một gốc Cổ Thụ. Cả đám cùng gật đầu tán thành, thầm nghĩ: “Chọn nơi này đúng là rất tuyệt, hoàn toàn có thể bao quát xung quanh”. Cả bọn ít nhất đã không còn ánh mắt coi thường Chuối Chiên nữa.
    …oOo…​
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/10/16
    Akaihane, Cẩu Hoàng Đếhi1103 thích bài này.
  5. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Trời ơi dễ thương quá anh ạ!
    Sự ra đời của Chuối Chiên được miêu tả rất ấn tượng, và cả không gian hùng vĩ của vương quốc Trái Cây nữa. Anh đã thành công trong việc tạo ra một không gian hư cấu tách biệt với thế giới bên ngoài, có cảm giác như vương quốc Trái Cây là một nơi bí ẩn, một chốn thần tiên ẩn trong rừng sâu mà khi đã bước chân vào, ta sẽ thấy như trong mơ vậy, cuộc sống rất yên bình.
    Ngoài ra các trò chơi trẻ con vốn cũ lại được biến tấu lại mới mẻ, tất cả đều xoay quanh trái cây, khá là thú bị.
    Giọng văn của anh khá ổn, rất phù hợp với thế giới thiếu nhi dễ thương.
    Tuy vậy, các câu văn của anh thường quá dài, và một số chỗ diễn đạt bị rối rắm làm người đọc phải dừng lại để đọc đi đọc lại nhiều lần mới hiểu. Và anh cũng mắc phải lỗi lặp từ giữa các từ trong một câu, giữa các câu gần nhau, làm cho một số chỗ mất hay.
    Có thể thấy ưu điểm của anh là các câu văn dài, miêu tả tỉ mỉ nhưng thiếu sự súc tích. Cái đoạn miêu tả luật chơi trốn tìm, anh tả lại rất tỉ mỉ nhưng dài dòng, làm người đọc không tập trung được.
    Mong là anh sẽ viết càng lúc càng lên tay và có nhiều bạn đọc.
    Em rất thích thể loại phiêu lưu, thần kỳ của thiếu nhi, hi vọng truyện của anh sẽ gây được tiếng vang vì nó rất là có triển vọng.
    Em có một số góp ý vậy nè:
    => Nếu anh bỏ thừ "vĩ đại" thứ hai đi sẽ hay hơn.
    => Từ nàng không thích hợp lắm vì anh đang dùng "Mẫu hậu", có nghĩa là ngôi xưng hướng về Chuối Chiên. Nên đổi thành "người", hoặc "bà".
    => Câu này dài, anh phải dùng dấu phẩy phân cách các ý ra, người đọc mà đọc một hơi thì sẽ không hiểu ý được. "...chuẩn bị cúi chào, rồi thì..."
    => Đọc lại câu này thì anh biết phải sửa gì rồi ha. :v
     
    Cẩu Hoàng Đế, Táo_1007nhatlienhoan thích bài này.
  6. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Anh đã sửa lại những chỗ em chỉ và cũng có thay đổi xíu xiu. Phải công nhận là anh cực kì dở dùng từ luôn á. Biết rằng chỗ đó nên dùng từ khác, có cảm giác là từ mình cần tìm hiện ra rồi mà vẫn không nghĩ ra được từ nào cả.
    Việc giải thích trò chơi dông dài là anh đang tưởng tượng đây là một trò chơi mới và muốn giải thích rõ luôn, ai dè càng giải thích càng rối. :tho7:
    Bài đầu mà được khen cũng thích nhỉ. :D
    Cảm ơn em đã ghé qua đọc và góp ý giúp anh. Hi vọng anh em mình sớm lên tay! :)>-
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/16
    Cẩu Hoàng Đếhi1103 thích bài này.
  7. Cappuccino Đông Đông

    Cappuccino Đông Đông Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    21
    Được thích:
    11
    Đã thích:
    51
    GSP:
    Ap
    Cuối cùng đã thấy anh nhatlienhoan lên sàn. Em mê truyện thiếu nhi cực kì luôn. Đã thế biệt danh của em là "chuối" nữa chứ. Hóng!
     
    Cẩu Hoàng Đếnhatlienhoan thích bài này.
  8. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Ể. Em "chuối" như thế cơ á. Anh hi vọng em sẽ yêu nhân vật chuối này của anh. Cũng mong truyện này không khiến em bớt mê truyện thiếu nhi. :-ss
    Mong em tiếp tục đón đọc hen. ;)
     
  9. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Mình cũng mong đến chap tiếp theo lắm. :D Cả ngày ngồi hóng bình luận. Bây giờ thì đã hiểu cảm giác của các bạn tác giả mới. =))
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  10. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    292
    Được thích:
    298
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    :D Mình bắt đầu viết từ dạo học lớp 7, nhưng ko đăng lên mạng vì hồi đấy mạng vẫn còn chưa về vs bản Mèo :D Viết gửi lên H2T thôi, cũng có vài truyện được đăng rồi. Nhưng trên H2T ngôn ngữ teen và ngôn ngữ chat chit được dùng khá nhiều, khiến mình khi đăng bài lên đây cứ nghĩ là không sao, để rồi bị ném đá cả đống :P
     
    Cẩu Hoàng Đếnhatlienhoan thích bài này.
  11. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Ừ. Quy định ngôn từ của Gác khá gắt nhưng mình không anti nó. Chỉ là đôi khi một vài lỗi nhỏ xíu bị nhắc cũng hơi bực, còn lại thì mình thích thắt chặt ngôn từ như vậy.
    Tuổi trẻ tài cao dữ. ^:)^Hồi đó mình cũng có thằng bạn tuổi trẻ tài cao như vậy. Suốt năm cấp hai nó cho ra đời (theo mình được biết) là ba truyện. Cơ mà ảnh chỉ viết vào tập rồi giữ làm kỉ niệm. Ai dè sau một vài năm cuốn vở đã bị dính nước và hiện tại, lượng chất xám phải sử dụng để đọc hiểu còn nhiều hơn lượng chất xám được sử dụng để viết truyện mới. =))=))
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  12. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 2: TRỐN TÌM, HOÀNG THẤT VÀ ÔNG LÃO KÌ BÍ
    Địa điểm đã chọn xong, Chuối Chiên vào vị trí rồi quay lại nói với các bạn:
    - Các cậu đi trốn đi, tớ đọc thần chú đây.
    Bốn đứa còn lại nháo nhào chạy tản ra:
    - Chạy nhanh đi nào các cậu ơi!
    - Cầu dừa sung đủ xài thơm nho quất chuối camcầu dừa sung đủ rồi. Ấy chết, nhầm! Cầu dừa sung đủ xài thơm nho mít chuối… lại nhầm. – Chuối Chiên cứ vừa đọc vừa nhầm lại vừa tự la rầy bản thân đoản trí. Nhưng rồi cuối cùng cậu cũng đọc xong câu thần chú năm lần không vấp váp gì.
    evoke virtual_de2b1e0b61876152f0f7c816237882a3.jpg
    Mở mắt ngó xung quanh, mọi thứ trống huơ trống hoắc làm cậu bàng hoàng. Mới lúc trước đây còn ầm ĩ mà bây giờ lại im lặng đến ngỡ ngàng. Chuối Chiên đưa mắt cầu cứu hai chú hộ vệ nhưng lại nhận được sự lắc đầu quả quyết của hai người. Cậu không biết rằng luật lệ trong quân lính không cho phép họ tham gia vào những việc không có trong bổn phận, và chỉ ra nơi bạn bè trốn lại là cấm kị nhất. Cậu trao cho họ ánh mắt oán trách rồi tức tối đi tìm mọi người.

    Sau một hồi quanh quẩn bên cây Cổ Thụ, Chuối Chiên cuối cùng cũng đi đến địa điểm gần nhất: vườn Rau Cải. Cậu nhìn bao quát một hồi rồi chần chừ bước chân xuống vườn. Sau khoảng một phút làm quen với môi trường mới, Chuối Chiên hào hứng chạy như bay qua những ruống Rau Cải. Cậu phóng tới trước, trườn sang ngang, quay ngoắt 180 độ và kìa… có một cái gì đó trông rất khác những thứ khác. Chuối Chiên nhanh chân nhưng đồng thời cũng cẩn thận không để lại quá nhiều âm thanh khiến “thứ kia” biết được. Càng tiến gần tới đối tượng, cậu chợt nhận ra thứ đó là một con người, và rồi theo phản xạ, cả người kia và cậu cùng phóng ngược trở lại như hai tia chớp. Lí do rất đơn giản: Chuối Chiên cần tới cây Cổ Thụ để bắt người nọ còn người kia thì cần tới cây Cổ Thụ để được an toàn. Thế là có một cuộc thi chạy đầy ngoạn mục giữa hai đứa trẻ trên một vườn rau cải giữa trưa hè.

    - Nấm Rơm ở chỗ vườn cải. – Chuối Chiên la thật to khi vừa chạm tay vào gốc Cổ Thụ.
    - Khỉ thật! Chỉ cần một chút xíu nữa là an toàn rồi. Cậu là con trai mà sao lại bắt tớ trước hả? – Nấm Rơm tức tối cằn nhằn, tiện tay đánh cho Chuối Chiên một cái. Hai chú hộ vệ bất giác nhỏm người dậy nhưng bắt gặp nụ cười tươi rói của Chuối Chiên nên lại thôi.
    - Thì tớ cũng có biết là ai đâu. Chẳng qua vô tình đi tới rồi gặp cậu thôi mà.
    - Mà sao tìm được tớ?
    - Thật ra thì… thấy có cái gì đó kì kì ở một gốc rau nên tớ lại xem thử. Hóa ra là cậu. Hì hì.
    - Kì kì? Tớ kì chỗ nào hả?
    Ánh mắt Chuối Chiên vô tình liếc nhìn mái tóc của Nấm Rơm. Chẳng khi không cô nàng lại có cái tên đó. Mái tóc xù rối bung lên sau cuộc chạy đua vừa nãy.

    Gãi mũi, Chuối Chiên thật thà nói:
    - Ờ… mái tóc của cậu… chúng nổi bật giữa vườn rau cải… nên tớ…
    - À… Mái tóc này hả? Niềm tự hào của tớ đó! Vậy là cậu nhận ra tớ nhờ mái tóc này hả? – Nấm Rơm hí hửng ra mặt mỗi khi ai đó đề cập đến mái tóc của cô bé. Tuy rằng đa phần mọi người không có hảo cảm lắm với mái tóc này. Nhưng Nấm Rơm cực kì tự hào vì không có ai trong Vương quốc có được mái tóc đặc biệt này. Cô bé cho rằng, khác biệt đồng nghĩa với đặc biệt và điều đó thực sự là một điều đáng tự hào.
    - Đúng vậy! Cậu thực sự rất đặc biệt!
    Chuối Chiên cũng nhiệt tình khen bạn. Tuy nhiên, khi mà cậu còn đang hí hửng thì bỗng có một bàn tay bất ngờ đập lên vai cậu khiến cậu giật bắn người. Quay người lại, Chuối Chiên hoảng hồn không thốt nên lời.

    - Không lo đi tìm mà ở đây trò chuyện cùng người đẹp hen. – Cả Cà Chua, Khoai Lang và Bí Luộc không biết từ lúc nào đã ở ngay sau lưng cậu và đang trưng ra một nụ cười rộng ngoác mang tai.
    - Các… các cậu ở đây từ khi nào thế? – Chuối Chiên ngơ ngác hỏi.
    - Thì từ cái lúc mà có người nào đó không còn tập trung vào trò chơi nữa, tụi tui cũng rón rén đi ra sau lưng ai kia. – Bí Luộc lém lỉnh trả lời bằng một giọng nghe vô cùng nhột.
    Chuối Chiên méo mặt liếc nhanh qua hai chú hộ vệ. Cả hai lúc này đang cười ngặt nghẽo bắt gặp ánh nhìn của Chuối Chiên vội lấy lại vẻ nghiêm chỉnh, và làm lơ coi như không có chuyện gì xảy ra. Quá mất mặt, Chuối Chiên vội nói:
    - Thôi được rồi, tớ thua. Tớ sẽ làm lại.
    - Rồi có trò chuyện cùng người đẹp nữa không? – Bí Luộc vẫn chưa buông tha, châm chọc.
    Nấm Rơm nãy giờ đỏ mặt không nói gì bỗng giãy nảy:
    - Nè nè. Lúc nãy tớ trốn chưa được bao lâu đã bị bắt, các cậu còn muốn tớ bị bắt sớm nữa hả? Hu hu.
    Thấy Nấm Rơm mè nheo, thủ lĩnh Cà Chua cũng lè lưỡi:
    - Thôi thôi. Cho tớ xin. Chơi lại. Làm đàng hoàng đó nha. Không là tối không được về nhà gặp Mẹ đâu đó. Ha ha.

    Ra chiều hù dọa Chuối Chiên đâu đó xong, Cà Chua phất tay cho cả lũ chạy đi trốn. Chuối Chiên lại lọ mọ tìm tới gốc Cổ Thụ nhắm mắt niệm thần chú: “Cầu dừa sung đủ xài thơm nho quất chuối cam.”
    bd66e4b3a182cfdc1a8b91af07e5a7b6.jpg
    Mãi tới khi Chuối Chiên phải niệm câu thần chú tới lần thứ hai mươi lăm, tức cậu đã thua năm lần liên tiếp, cũng là lúc trời đã nhá nhem tối, và mặt mũi đứa nào đứa nấy không còn hình dáng của một con người nữa thì cả bọn mới tha cho Chuối Chiên. Thủ lĩnh Cà Chua lại một lần nữa thay mặt cho cả bọn chào tạm biệt Chuối Chiên:
    - Hôm nay chơi vui chứ Chuối Hột?
    - Ừ. Vui lắm! Tớ trước giờ chưa lúc nào vui như hôm nay cả.

    Lời Chuối Chiên nói là thật khi cậu luôn phải đọc sách và tham luận với Vua Cha. Nhưng Cà Chua lại bĩu môi ra vẻ không tin lắm vì cu chàng cho rằng ở cái tuổi này thì mọi đứa trẻ đều đã phải chơi đủ mọi loại trò chơi rồi chứ. Tuy nhiên, cậu vẫn nói:
    - Bữa sau ghé chơi tiếp. Nhóm tụi tớ luôn hoan nghênh cậu. – Nói rồi Cà Chua vỗ mạnh vai của Chuối Chiên khiến cậu bạn xém ngã, Cà Chua vội cười trừ nói:
    - Xin lỗi! Xin lỗi! Thôi. Hẹn gặp cậu khi khác nhé. Chúng tớ trốn nhà ra đây chơi. Về trễ chắc no đòn quá. Tạm biệt!

    Lời tạm biệt thật ra thì Chuối Chiên không nghe rõ, vì lúc đó những gì cậu có thể thấy là bốn cái đầu lúc nhúc chạy nhanh về phía ngôi làng phía Đông. Nhưng điều khiến cậu sững người không phải vì tốc độ phóng đi siêu nhanh của đám bạn mà là câu nói trốn nhà. Phải chăng cả bọn đều trốn ngủ trưa giống như cậu?

    “Hóa ra đâu phải chỉ có mình mình là không thích ngủ trưa cơ chứ. Hi hi.” Hí hửng với phát hiện mới của mình, Chuối Chiên cười toe rồi chạy vù về phía lâu đài, bỏ lại hai chú hộ vệ lắc đầu ngán ngẩm dãi nắng cả ngày chạy theo.

    “Hẹn gặp lại, các cậu!”
    oOo​

    Chuyện là cả Lâu đài Hoa Quả đã có một tình huống giở khóc giở cười. Sau khi bữa tối đã dọn ra đầy đủ, mọi người đã có mặt ở bàn ăn, riêng một nhân vật không có mặt. Các bạn đoán đúng rồi đấy! Cậu chàng Chuối Chiên lúc này vẫn đang mải miết chạy thật nhanh về lâu đài để thỏa mãn cái bụng rỗng đang kéo còi của mình. Hoàng hậu Sầu Riêng thì lo lắng vì mọi bữa, Chuối Chiên luôn là người có mặt đầu tiên ở bàn ăn nhưng hôm nay khi mọi người đã đông đủ lại không thấy cậu đâu cả. Vả lại, lần đầu tiên cậu ra ngoài chơi, tuy rằng có hai vệ sĩ theo cùng nhưng với tính loắt choắt và sự tinh quái của cậu, nàng sợ rằng hai người vệ sĩ sẽ khó lòng mà kè kè bên Chuối Chiên được.

    Trong khi Hoàng hậu Sầu Riêng đang lo sốt vó đi tới đi lui, Đức vua Mít Ngọt phái lính tráng ra ngoài đi tìm Chuối Chiên, thì bỗng có một tiếng khóc quen thuộc vang lên:
    - Ta đói. Ta muốn ăn. Cho ta vào gặp Cha Mẹ và Anh Chị đi. Ta là Hoàng tử Chuối Chiên đây mà. Hu hu. Mẹ ơi! Cứu Tí!
    - Có chuyện gì mà ầm ĩ bên ngoài thế hả? Có biết là Hoàng thất đang dùng bữa hay không hả? – Đức vua Mít Ngọt nổi giận quát.
    - Dạ bẩm Đức vua. Sự là có một thằng nhóc tự nhận là tiểu Hoàng tử, đòi vào lâu đài. Thậm chí cả hai thuộc hạ được cử đi theo tiểu Hoàng tử cũng lầm lẫn. Nhưng mà người này không phải con trai của một kẻ ăn mày thì đích thực là một đứa ăn mày. – Tướng quân Mướp Đắng vội vàng trả lời Đức vua Mít Ngọt.
    - Dẫn ta gặp cậu bé đó.
    - Để thiếp đi cùng chàng. – Hoàng hậu Sầu Riêng sốt ruột muốn cùng đi để xem có thật là Chuối Chiên trở về hay không?

    - Ôi con trai tôi! Sao lại thành ra thế này hả con? – Trong khi Hoàng hậu Sầu Riêng dở khóc dở cười ôm cậu con trai nước mắt nước mũi tèm lem cùng bộ dáng lem luốc thật thê thảm vào lòng, Đức vua Mít Ngọt nổi giận mắng:
    - Các ngươi cho rằng tiểu Hoàng tử là một đứa ăn mày? Con trai của một kẻ ăn mày?
    - Dạ bẩm. Bộ dáng của tiểu Hoàng tử như thế này thì… thần, thần… – Tướng quân Mướp Đắng vội vàng quỳ ráp xuống đất khó xử, sợ hãi đáp.
    - Ngươi sai lính đi khắp Vương quốc tìm xem có một người ăn mày nào không? Nếu tìm được ta sẽ thưởng lớn, còn không được thì mang đầu lại đây cho ta. – Đức vua Mít Ngọt nổi cơn thịnh nộ quát.
    - Thần, thần… - Tướng quân Mướp Đắng hốt hoảng – Tội thần đáng chết. Tội thần đáng chết.

    Hoàng hậu Sầu Riêng nhẹ nhàng kéo mép quần của Đức vua Mít Ngọt vừa khẽ giọng:
    - Đức vua bớt giận. Cũng không nên trách Tướng quân như vậy. Tiểu Hoàng tử cũng đã trở về an toàn rồi. Chàng cũng nên…
    - Hừ. Lui xuống hết cho ta. – Phất tay đuổi lính tráng ra ngoài, Đức vua Mít Ngọt quát lớn.
    - Dạ vâng! – Trong khi Tướng quân Mướp Đắng và lính tráng trong lâu đài lui xuống thì Hoàng hậu Sầu Riêng dẫn Chuối Chiên đi tắm rửa sạch sẽ. Vừa đi, nàng vừa nói:
    - Tí con, sao con lại thành ra như thế này?
    (Ở nhà, Chuối Chiên được gọi là Tí và mỗi khi Tí ở trong Lâu đài, bên cạnh gia đình của cậu ấy, chúng ta sẽ dùng danh xưng này để trò chuyện)
    - Lát Mẹ tắm cho con con kể Mẹ nghe. Vui lắm! – Tí đáp lại Mẫu Hậu với khuôn mặt đầy nét tự hào. Xem ra lem luốc thế này là một thành công của cậu hôm nay.
    - Vậy Mẹ con mình đi tắm thôi. – Hoàng hậu Sầu Riêng buồn cười đáp.
    - Đi thôi! – Tí hí hửng đánh tay về phía trước xông pha vào phòng tắm.

    Đức vua Mít Ngọt nhân lúc hai Mẹ con đang tắm, thì hỏi chuyện và bàn bạc với Trưởng Hoàng tử Dừa Xiêm cùng Công chúa Dâu Tằm.

    Sau khi trút bỏ bộ quần áo dơ bẩn xuống, Chuối Chiên nhảy ùm vào thau nước ấm vừa vỗ bành bạch vừa kể cho Mẫu Hậu nghe:
    - Mẹ! Mẹ biết không? Hôm nay Tí đã ra ngoài chơi và gặp được bốn người bạn mới đó. Họ còn chỉ cho con biết được hai trò chơi rất hay nữa.
    - Thế con đã biết tên của họ chứ?
    - Tất nhiên rồi ạ. Thủ lĩnh Cà Chua này, bom cay Khoai Lang nè, (sở dĩ Chuối Chiên gọi Khoai Lang là bom cay, vì tính đánh rắm không quy tắc của cậu bạn này đã mở rộng tầm mắt cho Chuối Chiên) chàng ngố Bí Luộc và công chúa tóc xù Nấm Rơm. Hi hi.

    Nhìn ngắm nụ cười tươi trên môi con trai, Hoàng hậu Sầu Riêng biết được rằng hôm nay Tí đã rất vui vẻ. Thậm chí cậu còn đặt biệt danh cho những người bạn cậu mới gặp lần đầu nữa. Tí chỉ đặt biệt danh cho những ai cậu thật sự yêu quý thôi. Cười vui vẻ cùng con trai, nàng hỏi:
    - Vậy Tí con, các bạn đã giới thiệu cho con chơi những trò chơi gì?
    - Tụi con chơi tận hai trò lận nhé. Trò Oẳn Tù Tì nè. Mẹ biết trò đó không? Mỗi người phải ra một trong ba loại quả: Chanh, Dâu, Ớt. Chanh thắng Dâu, Dâu thắng Chanh, Chanh thắng Ớt và Ớt thắng Dâu. Con đã thua vì chọn tên của Mẹ đó.
    Nhìn khuôn mặt nũng nịu vì thua cuộc của Tí, Hoàng hậu Sầu Riêng cười khổ, vừa tắm tắp cho Tí vừa nói:
    - Con kể Mẹ nghe chuyện ngày hôm nay đi.
    - Là như thế này… Con ra khỏi thành… gặp được các bạn: Cà Chua, Bí Luộc, Nấm Rơm, và Khoai Lang. Cà Chua chấp nhận con… Con được chỉ hai trò Oẳn Tù… và Trốn Tìm… Chanh, Dâu, Ớt… Dâu thắng Chanh, Ớt thắng Dâu và Chanh thắng Ớt… Con thua trò Oẳn Tù Tì… bắt được Nấm Rơm… năm lần… Về nhà…
    Tí cứ ngắt đoạn mỗi lần Hoàng hậu Sầu Riêng xối nước lên đầu cậu. Điều đó khiến cho câu chuyện của cậu trở nên khó hiểu, tuy nhiên Hoàng hậu Sầu Riêng cũng đã nắm hiểu được câu chuyện của cậu. Nàng quả thật là thông minh!

    Gia đình Hoàng gia lại tề tựu bên bàn ăn với những món ăn bốc lên mùi thơm phức. Tí lại một lần nữa kể lại câu chuyện của chuyến đi ngày hôm nay cho mọi người nghe. Nhìn những nụ cười trên môi mọi người, cậu biết rằng câu chuyện của mình thực sự thú vị, và chắc chắn Vua Cha sẽ cho cậu tiếp tục ra ngoài chơi. Tí cứ hí hửng vừa kể vừa cười rồi lơ đễnh dính cơm lên mặt khiến cả nhà cười òa lên. Không khí hạnh phúc, ấm áp trong lâu đài theo ánh nến lấp lánh vương tỏa ra màn đêm lạnh lẽo bên ngoài.

    Ánh sáng ấm áp từ ngọn nến trong lâu đài vươn xa mãi, vươn tận tới một nơi tối tăm nhỏ bé nơi góc đường để lộ ra một bóng người. Trông kĩ lại thì đó là một lão già quần áo rách nát thật tội nghiệp và dơ bẩn. Tuy nhiên chiếc mũ ông đang đội lại trông cực kì lạ mắt, mang đến cho người đối diện một cảm giác huyền bí và không tầm thường như vẻ ngoài của ông. Bộ râu trắng dài ôm kín khuôn mặt hốc hác của ông đối lập với bóng tối nơi đây. Đôi mắt sáng và sâu làm ông trông cực kì thâm sâu khó dò. Lạ lùng thay, từ khuôn mặt khắc khổ kia, một nụ cười bí ẩn pha chút ấm áp nở ra và hướng về phía ánh sáng phát ra. Rõ ràng đây là một ông lão nghèo đói. Phải chăng Đức vua Mít Ngọt đã sai khi nói trong toàn Vương quốc Trái Cây không thể tìm thấy một người ăn mày nào? Nụ cười bí ẩn kia có ý nghĩa gì và thân phận của ông lão trong bóng đêm là ai? Không ai rõ, chỉ biết rằng, đích đến của nụ cười bí ẩn kia chắc chắn là Lâu đài Hoa Quả, cùng năm bóng người tươi cười không hay biết rằng mọi cử chỉ của họ đều được thu vào trong đôi mắt sáng huyền bí kia.
    wizard_by_adam_brown-d3iiyfb.jpg
    …oOo…​
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/10/16
  13. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Truyện thiếu nhi mà chị. Nhẹ nhàng về ngôn ngữ nên thấy thế. Mà chị có cảm thấy chỗ nào chưa hay lắm, cần sửa chữa cứ góp ý cho em nha. Em chân thành cảm ơn luôn!
    Again, cảm ơn chị đã đọc nhanh như vậy. Mới đăng có xí xi. ^^ :tho6: :D:D
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  14. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    292
    Được thích:
    298
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Chị? What? Mình già thế này rồi sao T_T
    Tạm thời mình chưa góp ý về nội dung vì mới chỉ có 2 chương. Còn về ngôn từ, thì thế này là ổn rồi, từ ngữ trong sáng, có đôi chút trẻ con. Nhưng thế mới là truyện thiếu nhi.
    Bạn viết khá mạch lạc. Cố gắng phát huy nhé.
     
  15. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Tại vào trang thông tin thấy "chị" sinh năm 93. Nếu không thì lại mình - bạn thôi. Dễ mà ^^ :D
    Xin đa tạ. \:D/
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  16. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    292
    Được thích:
    298
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Không có gì đâu e. Bên 360 có mấy em suốt ngày bảo mình nhận xét giùm truyện của nó. Cơ mà truyện mình thì mốc :D
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  17. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Chương này khá mượt đó anh. Truyện thu hút em vì thế giới trẻ con dễ thương và trong sáng, cảnh gia đình sum họp, Hoàng Hậu là hình ảnh mẹ hiền điển hình, trong lời ăn tiếng nói với con không hề toát lên vẻ cao quý như những bà hoàng hậu vẫn làm.
    Và em thích cách Chuối Chiên gọi Hoàng Hậu là "mẹ" thay vì "mẫu hậu", từ mẹ nghe thân thương, giản dị hơn nhiều.
    Ở chương này em chỉ có 1 góp ý nho nhỏ thôi, đó là nhân vật trong hai chương đầu xuất hiện quá nhiều làm độc giả khó nhớ. Anh nên giản lược bớt lại, ví dụ như Dừa Xiêm và Dâu Tằm, chương này họ chưa có lời thoại nên khoan hẵn nói họ là Hard và Wing. Để ra các chương sau khi họ có lời thoại, hoặc hoạt động rồi giới thiệu cũng được anh.
    Có chỗ này nữa nè anh:
    => hốc hác
     
    Cẩu Hoàng Đế, Táo_1007nhatlienhoan thích bài này.
  18. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    Mình nhớ là rà kĩ rồi mà vẫn sót không ơi. Em có nghĩ là nhiều nhân vật sẽ làm người đọc chạy nhảy giữa hai chương không? :>
    Cảm ơn những góp ý chân thành của em, hi1103 . Tí sẽ còn xưng Mẫu Hậu một đôi lần nữa và anh sợ dễ gây rối rắm á. Mà thôi, lúc đó em lại giúp anh rà tiếp là được. :D
     
    Cẩu Hoàng Đếhi1103 thích bài này.
  19. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    347
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap

    CHƯƠNG 3: TRÒ CHƠI CỦA BA ANH EM VÀ SỰ CỐ PHÁT SINH​

    Ngay buổi sáng hôm sau, khi những chú gà chỉ vừa cất tiếng gáy đầu tiên báo hiệu ngày mới đã tới, Tí đã tưng bừng chạy vội sang phòng của anh cả Hard để kéo người anh trai dậy tham gia vào trò Trốn Tìm với cậu như thỏa thuận tối hôm trước.

    Tương tự như Chuối Chiên, Dừa Xiêm và Dâu Tằm cũng có tên riêng ở nhà là Hard và Wing. Chúng ta sẽ sử dụng Hard để gọi Dừa Xiêm và Wing để gọi Dâu Tằm khi cả hai ở cùng với gia đình.

    - Anh Hard. Dậy nhanh đi. Anh đã hứa với em là hôm nay chơi trò Trốn Tìm cùng em cơ mà.

    - Cho anh xin đi Tí. Mới sáng sớm thôi, và những chú gà còn chưa gáy xong cơ mà. Cho anh ngủ xíu đi. Cả đêm qua Anh phải chơi cờ với Vua Cha rồi.

    - Ứ chịu đâu. Anh đã hứa cơ mà. Dậy dậy đi anh.

    Lắc lắc người anh trai không xong, Tí còn trèo cả lên giường nhún nhảy hòng đánh thức người Anh tội nghiệp của mình dậy. Cuối cùng cậu đã thắng.

    - Rồi rồi Anh thua. Anh dậy đây nhưng em phải gọi chị Wing dậy rồi mình mới chơi được chứ.

    - Dạ.

    Chỉ còn nghe thấy một từ, sau đó cả căn phòng yên tĩnh đến lạ thường giống như trước đó chẳng hề có một con quái nhỏ vừa lẻn vào vậy. Hard lắc đầu rồi nhẹ nhàng buông thả cơ thể trở lại chiếc niệm êm ấm thân thương. “Chờ hai chị em chạy qua đây rồi hẵng dậy cũng không muộn. Oaaa.” – cậu đã nghĩ như thế trước khi mí mắt nặng nề nhắm tít lại.

    - Chị Wing! Dậy chơi với Tí nào!

    Chưa thấy người nhưng giọng la của Tí đã vang vọng đến tận phòng của Wing. Số là Tí không dám tự tiện chạy tót vào phòng của chị mình, vì cậu đã được dạy rằng phải biết tôn trọng sự riêng tư của người khác dù là trong gia đình. Điều cậu mới làm với anh Hard thật ra chỉ vì cậu rất thân thiết với anh trai, và anh cũng không cằn nhằn gì về điều đó trong khi nếu là chị Wing, hẳn là cậu sẽ bị đá đít ra ngoài, và cậu sẽ chẳng có cơ hội gì mà rủ rê nữa cả.

    “Trời ơi. Con quỷ nhỏ này lại tới sớm thế sao trời.” – Vừa nghĩ, Wing vừa cuộn tròn người vào chiếc chăn bông ấm áp rồi quên luôn cả Tí bên ngoài.

    - Chị Wing. Chị Wing ơi. Chị Winggggg!!!

    Không thể chịu đựng được với tiếng rống kinh khủng khiếp của Tí, Wing đành phải bật dậy và cáu gắt:

    - Thằng quỷ nhỏ. Chờ chị một chút.

    - Không chịu. Chị cho em vào rồi hai chị em mình qua bên anh Hard rồi mình đi chơi. Chị…

    - Rồi rồi vào đi.

    Sau khi Tí vào phòng thì Wing cũng đi đánh răng rửa mặt chuẩn bị đi chơi.

    Một ánh mắt hoảng sợ lộ ra dưới lớp chăn bông. Hard hoảng hốt! “Trời. không ngờ thằng quỷ nhỏ này lại la dữ dội như vậy. Xem ra mình đành phải sẵn sàng trước khi hai chị em tới rồi.” Vừa thở dài, Hard đành lẳng lặng rồi chiếc giường thân yêu và lê xác đi chuẩn bị.

    oOo​

    Một lát sau, cả Hard, Wing và Tí đều cả có mặt ở vườn bách uyển. Thành thật mà nói, Hard và Wing cũng rất háo hức được chơi trò chơi mà Tí đã giới thiệu. Nói gì thì nói, Hard cũng chỉ là một chàng trai mười bốn tuổi còn Wing thì mới chỉ là một cô bé mười một tuổi. Cả hai đã dành cả tuổi thơ của mình vào những trang sách. Không hề ghen tị với em mình, Hard và Wing đều đặc biệt yêu thương em. Cả hai cũng đã được vui chơi cho tới khi cả hai lên 10, nên chúng biết rằng thời gian này là khoảng thời gian đẹp đẽ và đáng nhớ nhất của tuổi thơ dành cho Tí.

    - Được rồi. Chúng ta chơi thôi. Tí giải thích luật chơi cho tụi anh nào. – Hard cất tiếng.

    - Vâng. Là như thế này. – Tí nhanh nhảu đáp rồi thuật lại toàn bộ luật chơi cho anh chị mình.

    Cậu đã thuộc nằm lòng luật chơi rồi vì đã không biết bao lần trong đêm qua cậu lẩm bẩm lại toàn bộ luật chơi mà.

    - Anh đã hiểu rồi. Bây giờ chúng mình sẽ tìm địa điểm chơi và tìm người thua nhé? – Hard vẫn là người bắt đầu.

    - Dạ. – Cả Wing và Tí đồng thanh.

    - Anh thấy gốc Sồi này rất thích hợp và cả khoảng vườn này nữa. Hai đứa thấy thế nào?

    - Theo ý anh cả. – Hai chị em lại tiếp tục đồng thanh.

    Cả ba lại theo thể lệ chơi trò Oẳn Tù Tì trước và vẫn như thường lệ, Tí lại là người thua. Có vẻ cậu chàng không có duyên với trò chơi đầy may rủi này. Hard và Wing cười mỉm bí ẩn nhìn khuôn mặt bí xị của Tí khi cậu đang lê bước về gốc Sồi.

    - Em đọc thần chú nha. Hai anh chị trốn đi đó. Đừng để em bắt được à. – Tí tỏ ra tự tin.

    - Yên tâm đi nhóc. – Wing đáp.

    - Để coi em tìm anh như thế nào đây. – Hard không chịu thua.

    - Cầu sung vừa đủ xài thơm nho quất chuối cam. – Tí vừa nhắm mắt vừa đọc ba lần câu thần chú. Vì số lượng người chơi khá ít và khu vườn cũng không quá rộng, nên cả ba anh em đã thỏa thuận là sẽ giảm số lượng câu thần chú lại.
    OMGVIS0303-1.jpg
    Khi cậu mở mắt nhìn quanh thì hai Anh Chị cậu đã lặn mất tăm. Cậu thầm nghĩ: “ Wow! Anh chị nhanh thật! Mình đã đọc thần chú nhanh hơn lần trước nhiều rồi mà.” Rồi cậu cũng cất bước lò dò đi tìm. Lần này khó hơn rất nhiều khi chỉ có hai người để tìm, và khoảng vườn cũng không hề nhỏ. Vả lại, chỉ cần một người an toàn thì coi như cậu đã phải làm lại rồi. Tí nhăn mặt khi nhận ra được sự thật oái ăm này. Không biết rằng Tí liệu có thể thoát kiếp đi tìm để một lần được trốn không?

    Bất ngờ, Tí la lên:

    - A ha! Chị Wing!

    La lên rồi cậu nhanh chân chạy về gốc Sồi để báo cáo:

    - Chị Wing ở sau vườn Hồng. Ha ha. Thấy em giỏi hông?

    Trong khi Tí đang nghênh mặt đắc thắng thì Wing chỉ nhẹ nhàng cười:

    - Lo mà tìm anh Hard kìa. Không là lại làm nữa đó.

    “Lại làm?” Các bạn nên biết đây là lần thứ ba liên tiếp Tí phải làm kể từ khi cả ba bắt đầu chơi rồi. Lần đầu thì Hard quá nhanh chạy về gốc sồi khi Tí chỉ vừa rời đi khoảng năm bước. Lần thứ hai thì Wing lại dùng mẹo để dụ Tí đi về giàn Ngọc Lan khi cô bé dùng một hòn đá nhỏ ném về phía đó. Nhưng có một điều Tí không biết là ở lần thứ ba này, Wing và Hard đã thỏa thuận sẽ giảm độ khó lại để Tí tìm ra cả hai. Cả hai sợ rằng cậu em nhỏ bé của mình sẽ nản chí nếu cứ tiếp tục như thế này.

    - Anh Hard này. A ha ha ha! – Tí lao như tên bay về gốc Sồi rồi nhảy nhót ăn mừng.

    - Được rồi. Vậy là chị làm đúng không? Cả hai anh em lo trốn nhé. Mà thần chú là gì ý nhỉ? – Wing vẫn giữ hình ảnh công chúa của cô bé.

    - Cầu sung vừa đủ xài thơm nho quất chuối cam. Ba lần chị nhé. – Tí nhanh nhảu đáp rồi lăm le chạy trốn.

    Đây là lần đầu Tí được trốn khi cậu biết trò này. Lúc tìm anh Hard và chị Wing, cậu đã để ý một góc nhỏ rất thích hợp để trốn. Cậu chàng đang cười hăm hở trong lòng.

    - Được rồi. Cầu sung vừa đủ xài thơm nho quất chuối cam. – Nói là làm, Wing nhắm mắt đọc thần chú liền.

    Hai anh em Hard và Tí nhanh chân chạy trốn thật nhanh. Tí vụt tới góc nhỏ nọ rồi len lỏi cơ thể chui tọt vào trong, thật may là cơ thể cậu vừa vặn lọt vào bên trong. Nhưng oái ăm thay là cậu hoàn thành khít với nơi này, đến nỗi cậu thậm chí đang co tròn và không thể di chuyển tay, chân hay đầu.

    Phía ngoài, Wing đã làm tới lần thứ ba như Tí vì anh Hard không hề nương tay chút nào. “Quá giỏi!” Wing cũng đã rất cay cú rồi, nên khi anh Hard vừa an toàn là cô bé chỉ cảm thán một câu, rồi quay lại vào gốc Sồi niệm thần chú, chẳng hề quan tâm nơi Tí trốn đang ở đâu. Cuộc trốn tìm ba người bây giờ vô tình trờ thành cuộc truy tìm của Hard và Wing. Tí lúc này đang cực kì không thoải mái. Cơ thể cậu đã mỏi rã rời ra từ lâu rồi, nhưng tuyệt nhiên cậu không lên tiếng. Cậu cho rằng đây là cái giá của việc đi trốn và có được chỗ trốn quá tốt. May mắn là cuối cùng Wing cũng đã tìm được Hard và đang trên đường đi tìm Tí. Lúc này thì cả Hard và Wing mới nhận ra rằng, từ lúc nãy tới giờ không hề nhìn thấy bóng dáng cậu em bé bỏng cũng như tiếng nói của cậu nhóc. Wing cười mỉm đầy tự tin rồi lùng sục mọi ngóch ngách. Vậy mà sau gần một giờ đồng hồ, Wing vẫn chưa tìm được Tí. Lúc này thì cả Hard lẫn Wing đều lo sốt vó chia nhau ra đi tìm Tí. Cả hai chạy khắp nơi và không ngừng gọi tên em.

    - Tí ơi! Em đang trốn ở đâu? Ra đi. Chị chịu thua rồi. Tí ơi! – Wing gần như khóc réo gọi Tí.

    - Tí. Không giỡn nữa. Tới giờ ăn sáng rồi em. Chị Wing chịu thua rồi kìa. Em mau ra đi. Tí… ! – Hard không còn giữ được bình tĩnh nữa.

    Lại gần một giờ nữa đã trôi qua mà cả hai vẫn chưa tìm được Tí. Lúc này thì khuôn mặt của Wing đã ướt đẫm nước mắt. Cô bé vừa sụt sùi khóc vừa chạy loạn lên gọi tên em mình. Hard thì ngoài mặt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng thì nóng như lửa đốt. Bỗng, cậu nghe thấy một âm thanh gì đó. Cậu vội ngăn Wing lại:

    - Wing. Suỵt! Em thử lắng nghe xem.

    - Hu hu. Nghe gì chứ. Em phải tìm Tí.

    - Im lặng coi nào. Em cứ ồn ào như vậy thì lỡ em nó lên tiếng cũng chẳng ai nghe được.

    Bị anh Hard la thì Wing cũng dần im lại, thút thít một lúc thì đúng thật cô bé cũng nghe thấy tiếng gì đó. Cả hai anh em lần theo tiếng động này, được một lúc thì cả hai tìm thấy Tí đang co ro trong một góc nhỏ nơi cuối vườn. Hard và Wing lúc này mới thở phào nhẹ nhõm rồi bật cười. Chuyện là lúc này cậu chàng út nhà ta đang co ro trong góc, vừa ngủ vừa ngáy “nhè nhẹ” trông cứ như một chú chuột túi nằm gọn trong chiếc túi của chuột mẹ vậy.

    Cả hai không nhịn nổi nữa bật cười to lên. Một phen hú tim mà cậu nhỏ này lại có thể ngủ ngon lành như vậy. Thật hết biết. Tiếng cười to làm Tí giật mình. Nhận ra giọng cười của anh chị mình, cậu vội hỏi:

    - Ủa. Em bị bắt rồi hả?

    Thật chịu thua với cậu nhóc này! Khiến mọi người lo phát điên lên rồi nằm ngủ ngon lành, đã vậy vừa thức dậy thì liền hỏi đã bị bắt chưa. Hard lên tiếng:

    - Em thắng rồi. Chị Wing chịu thua rồi nên cả hai anh chị mới đi tìm em đây. Không ngờ có ai đó đang ngủ ngon lành nhỉ. Còn không mau ra ngoài rồi đi ăn sáng hả?

    - Anh… Chị… Em không ra được. – Sau một hồi ngơ ngác loay hoay thì Tí mới nhận ra hoàn cảnh của mình.

    - Hả? Em vào được mà không ra được là sao? – Chị Wing lên tiếng hỏi.

    - Em cũng không biết nữa. Em phải nằm như thế này từ lúc đầu rồi đó. Anh chị cứu em ra đi. Hu hu.

    Cậu nhỏ này quá hài rồi. Wing nhịn cười mà chảy cả nước mắt. Hard thì vội quay mặt đi chỗ khác nhưng nhìn kĩ thì rõ ràng hai bên vai đang rung lắc rất dữ dội. Sau khi cười thỏa thích, cả hai mới đem cậu em đang cuộn tròn bên trong kia ra ngoài rồi phủi bùn đất ra cho Tí. Thật là lần nào Tí cũng dính bụi bẩn hết, lần trước cũng một người bụi bặm, lần này cũng không kém gì. Cả hai lắc đầu. Không biết Phụ hoàng khi thấy Tí lúc này liệu có nổi điên không nữa.

    oOo​

    Sau đó ba anh em lén lút lẻn vào trong phòng Hard. Lúc này, cả ba cần đưa ra chiến lược để làm sao thoát được sự tinh mắt và thính mùi của Phụ hoàng và Mẫu hậu trong bữa sáng sắp tới.

    Hard lên tiếng:

    - Như thế này đi, Anh và Tí sẽ tắm trước, trong khi đó thì Wing, em hãy lẻn qua phòng Tí lấy cho em ấy một bộ quần áo mới. Sau đó Anh và Tí sẽ xuống dưới ăn trước rồi lựa lời nói với Phụ thân và Mẫu hậu. Em cứ tắm rửa sạch sẽ rồi xuống dưới sau.

    - Tại sao em phải là người tắm sau cùng chứ? – Wing mè nheo. Cô bé cảm thấy bản thân có khả năng đối mặt với nguy hiểm bị phát hiện, tuy chẳng qua chỉ là việc sắp xếp tắm rửa mà thôi.

    - Vì em là con gái. – Hard phản pháo.

    - Ơ hay. Con gái thì lại phải càng được miễn mấy vụ nguy hiểm như thế này chứ.

    - Em thật khờ. Vì em là con gái nên dễ dàng đột nhập phòng Tí với lí do kêu em nó dậy. Còn tắm sau cùng thì em thỏa thích tắm bao lâu cũng được, vì em là con gái mà. Không phải sao?

    - Ý! Anh nói em mới thấy đúng là như vậy thật. Vậy mình quyết định như thế nhé. Anh lại Tí đi tắm đi. Em qua phóng Tí lấy quần áo rồi quay lại sao.

    Quay qua Tí, Hard sẵn giọng nói:

    - Đi nào! Anh em mình tắm chung.

    - Yeah! – Tí hí hửng reo lên.

    …oOo…​
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/10/16
  20. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Chỗ này vì sao phải viết hoa chữ "ba" vậy anh. :3
    Mà theo em nghĩ cũng không cần thiết viết hoa chữ "anh" và "chị" nữa. :">:">:">
    Một là "Phụ hoàng" và "Mẫu hậu", hai là "Phụ thân" và "Mẫu thân", chứ sao anh lại lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia vậy. :v
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.

Chia sẻ trang này