Hoàng Lan Trong Mưa - Cập nhật - Phong Nhi

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi phongnhi2183, 17/10/16.

  1. vivian.nguyen

    vivian.nguyen Iron Maiden Gà về hưu Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    1.139
    Được thích:
    1.659
    Đã thích:
    616
    GSP:
    Ap
    Ví dụ số: X05 thì sẽ đọc là X trăm linh (lẻ) năm em ạ. Chứ không phải là X trăm lẻ lăm.
    Giá trị của X không ảnh hưởng đến cách đọc số 5 ở cuối. Cái này là chuẩn dùng trong quyết toán kiểm toán cũng như hệ thống tài chính (và chị nghĩ nó đúng trong mọi trường hợp luôn ấy :v) tại Việt Nam.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  2. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    291
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Ko chị, ngày xưa cô giáo em dạy 105 đọc là một trăm linh lăm mà nhỉ. Có khi cô giáo em nhầm, vì quả thực đọc 1 số sách thấy nó vẫn viết là một trăm linh năm.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  3. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    766
    GSP:
    Ap
    Đúng chính tả là năm trăm buổi chứ, huynh tra ở đâu vậy? @@
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  4. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Uh hình như là nhầm quy luật như thế này. chữ số 5 nếu nó ở bên trái thì là năm. nếu nó nằm bên phải là lăm.
    Ví dụ: 55= năm mươi lăm. ( để phân biệt với 50 năm" năm mươi năm")
    505: năm trăm lẻ lăm.
    Nghĩa là nếu 5 đứng đầu thì viết là "năm", còn nó đứng sau số đầu thì viết là "lăm".
     
  5. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Ý của bạn này có khi đúng nhất. Để đi tra lại nha. Mơn bạn.
     
  6. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    291
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Chuẩn rồi nàng. Ta bảo chàng ấy lúc chàng ấy viết là "mười năm năm" mà đúng ra là "mười lăm năm", nhưng không phải ở đâu cũng như vậy :)
    phongnhi2183 Chị vivan đúng rồi anh ạ.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  7. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Anh kiểm tra rồi. Công thức của vivian.nguyen là chuẩn nhất. Mơn cái nữa.
    Dù sao cũng dễ sửa lại mờ ^_^.
     
  8. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    291
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    易いですね。
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  9. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Không hiểu! Em dịch sang Tiếng Việt luôn đk không?
     
  10. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    291
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Ôi chết em rồi, em đang làm bài tập tiếng Nhật, thế nào lại viết lộn khung. :( Câu đấy dịch ra là thật đơn giản :)
     
  11. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn! Bạn cho cái góp ý thì tốt quá.
     
  12. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    chöông9hltm.jpg

    Chương 5: Bí mật của Hoàng Nam


    Bánh tôm thơm giòn, vị ngọt bùi. Ánh trăng sương và hương hoàng lan thoang thoảng tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Người tôi lại nóng lên lạ kỳ, ngồi tần ngần hồi lâu tôi mới biết cảm giác đó là do Bảo Nhi đang ôm lấy lưng tôi.

    Hơi thở của cô ấy âm ấm, khe khẽ lùa vào cổ tôi, tim lại đập loạn lên, tôi đứng lặng chân không dẫm xuống đất nữa.

    Trăng trôi ở trên trời, đèn chiếu dài trên phố, sương từ đâu bay về, cứ miên man miên man…

    “Phong về rồi đó hả con?” Mẹ mở cổng hỏi.

    “Cháu chào bác!” Bảo Nhi má đỏ hồng vội thu tay lại, cúi đầu chào mẹ.

    “Vâng ạ! Mẹ chưa ngủ sao?” Tôi đứng lên phía trước che ngang Bảo Nhi.

    “Hai đứa vào nhà đi, trời đêm nhiều sương lắm!” Mẹ nói chữa.

    Tai cô ấy còn hồng hồng, Bảo Nhi khép nép nói:

    “Cũng muộn rồi, cháu xin phép bác cháu về.” Nói xong đã vội nhón chân đi về.

    Mẹ nhìn tôi nghiêm nghị, tôi cười trừ, dắt xe vào nhà, rồi phi thẳng về phòng mình.

    Chuông điện thoại bíp bíp, tin nhắn của Bảo Nhi:

    “Em yêu anh!”

    Tôi ngã nhào xuống đệm, gác chân lên chiếc chăn phao cuối giường nhắn lại:

    “Anh yêu em!”

    Một đêm trăng treo giữa trời, gió không quá lạnh và với tôi thấy thật yên bình.
    ***​
    Sáng sớm hôm sau, mặt trời còn chưa mọc ở bên kia sông Hồng, Hoàng Nam đã mặc bộ quần áo trắng muốt, phóng xe băng ra ngoài khu biệt thự. Ông Hoàng Tuấn vẫn uống cà phê sáng trên ban công tầng hai, ông nhìn về chân trời lấp ló ánh bình minh khẽ cười.

    Cô An giúp việc chạy ra mở cổng vẫn đứng tần ngần ở đó, cô hết cắn môi trên lại môi dưới, trán nhăn vô số những đường ngang chéo, cô lầm bầm:

    “Quái lạ, cậu ta bình thường hàng ngày phải chín giờ rưỡi mới bình minh. Có chuyện đi đâu cũng phải gọi trước nửa tiếng, hôm nay sao lại tự túc như thế?”

    Lạch cạch…

    Cô khóa cửa bước vào nhà lầm rầm nói:

    “Không phải hôm nay mặt trời mọc đằng Tây chứ?”
    ***​
    Nắng sớm màu vàng chanh, lúc gần sáng trời lại đổ mưa nhỏ, vài cánh hoàng lan rụng vàng trên lối đi. Tôi dắt xe ra đến ngoài cổng đã thấy chiếc siêu xe đỗ bên vỉa hè cạnh nhà Bảo Nhi. Tôi có hơi chạnh lòng, Bảo Nhi cũng bước từ trong nhà ra, theo sau là cô Tâm Phương đang hộ tống. Tôi biết Bảo Nhi khó xử, tôi cũng không muốn cô ấy bị mẹ la mắng, chẳng còn cách nào tôi đành dắt xe sang trước nhà cô ấy.

    “Con chào cô!” Tôi lễ phép chào.

    Cô Tâm Phương không trả lời, cô có vẻ không hài lòng. Tôi quay sang Bảo Nhi khẽ ra hiệu, thứ ký hiệu mà chỉ hai chúng tôi mới hiểu.

    “Trời lạnh em đi cùng anh ấy cho đỡ gió.”

    Bảo Nhi khẽ cắn chặt mội, mặt ỉu xìu. Tôi quay sang anh chàng mặc bộ đồ trắng, nhìn anh ta khá chững chạc, hơn tôi khoảng năm tuổi. Tôi chìa tay làm quen:

    “Chào anh, em tên Phong! Rất vui được làm quen!”

    Sắc mặt anh ta không được thoải mái, anh ta còn không thèm bắt tay tôi, nhưng vì tôi đã chào trước nên anh ta đành phải trả lời lại:

    “Nguyễn Hoàng Nam.”

    Thực ra tôi cũng chẳng muốn làm quen anh ta, chẳng qua là vì lo Bảo Nhi buồn nên mới qua đây. Tôi thu tay lại, sắc mặt trong suốt nhìn anh ta rồi quay lên cười với Bảo Nhi, tôi nổ xe đi trước.
    ***​
    Nắng điệu đà soi màu tóc Bảo Nhi, cả đoạn đường đến trường vẻ mặt cô ấy vẫn một sắc đăm chiêu. Hai bàn tay nhỏ xinh của Bảo Nhi đan vào nhau, hai ngón tay cái khẽ cọ lên nhau liên hồi, thường thì những lúc trong lòng bất an Bảo Nhi hay có thói quen đó.

    Hoàng Nam cuối cùng kiên nhẫn không được, quay sang hỏi một câu:

    “Anh chàng đó là gì của cô vậy?”

    “Người tôi yêu!” Bảo Nhi chắc giọng nói. “Từ ngày mai anh đừng đến đón tôi được không?”

    Hoàng Nam nghe câu này gương mặt biến sắc, lập tức quay ngoắt vô lăng tấp xe vào lề đường như một phản xạ vô điều kiện, từ trước tới giờ đây là lần đầu hắn nghe câu nói như thế này.

    Bảo Nhi ngạc nhiên thờ ơ hỏi:

    “Anh bị làm sao vậy? Tôi nói sai gì sao.”

    Hoàng Nam không nói gì, nhìn cái bản mặt hắn lúc này thật nực cười. Bảo Nhi cúi xuống nhìn đồng hồ đã bảy giờ mười phút sáng, còn hai mươi phút nữa cô phải vào lớp. Hoàng Nam vẫn im lặng như người vừa rơi vào ảo giác.

    Bảo Nhi bực mình mở cửa xe ra ngoài, tiếng cửa xe đóng làm Hoàng Nam giật mình, hắn gọi với theo:

    “Này cô… cô kia!”

    Hắn đạp ga đi chầm chậm dưới lề đường.

    “Cô không những bướng bỉnh mà còn xấc xược với người lớn nữa cô biết không!?”

    Bảo Nhi dừng lại bên vỉa hè, định nói gì đó nhưng lại thôi.

    “Xe ôm!”

    Bác xe ôm đã tấp vào vỉa hè, liếc nhìn qua chiếc Jaguar sang trọng còn chưa dám hỏi, Bảo Nhi đã tiếp.

    “Chú cho cháu xuống cổng Học Viện Báo Chí!”

    Nói chưa dứt lời đã với cái mũ bảo hiểm treo trên móc khóa trước của bác xe ôm đội lên đầu. Hoàng Nam mặt tối sầm vì tức giận, chiếc xe máy đã lẫn trong bóng nắng lấp lánh cuối những tán cây.

    “Nếu còn lần sau tôi sẽ không phải là Nguyễn Hoàng Nam!”

    Ba mươi phút sau trên quán cà phê Taboo trên Tây Hồ, lúc này mới là tám giờ hơn, quán này bình thường vào buổi sáng rất ít người. Nằm trong hệ thống các nhà hàng của Taboo Louge &Bar, đây là nơi chỉ dành cho những thượng khách lắm tiền, trái ngược với không khí ồn ào buổi đêm, lúc này trên du thuyền Taboo lại là khoảng không gian tĩnh mịch.

    Bên chiếc bàn nhỏ nhìn ra mặt hồ, Hoàng Nam giấu suy nghĩ của hắn trong cặp kính mát to bự. Ba mươi phút đón gió Tây Hồ thổi vào mặt cũng khiến tâm trạng hắn thư thái hơn.

    Nghĩ lại phản ứng có phần thoái quá của cô nhóc kia hắn cũng có phần thông cảm, xưa nay hắn chưa từng bị cô gái nào phớt lờ như vậy, chỉ có hắn phớt lờ các cô gái. Sự thật thì ngoài mối tình đơn phương ở thời cấp ba với một chị học trên hai lớp thì còn lại hắn toàn bị các cô gái tấn công mình.

    Nghĩ đi nghĩ lại, cái vẻ mặt bướng bỉnh lúc cô ta lúc đón xe ôm hồi sáng lại hiện ra trong đầu hắn khiến hắn không khỏi nhăn nhó:

    “Hềy! Cô ta nghĩ mình thích cô ta sao?” Một chút bực dọc không hề nhẹ, hắn cầm cốc cà phê uống một hơi.

    “Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ!”

    “Nam Công Tử hôm nay có tâm sự gì mà sáng sớm lại ngồi lặng thinh ở đây vậy?” Thiên Hương – Một Disc Jockey thường xuất hiện tại Taboo vén mái tóc bồng bềnh ngồi xuống ghế bên cạnh.

    Hoàng Nam cười lạnh lùng.

    “Chào người đẹp!”

    “Phải không đây! Hôm nay Nam Công Tử lại uống cà phê sao? Phục vụ! Cho một chai Chivas Royal Salute.”

    “Em uống đi! Xin lỗi hôm nay tâm trạng anh không được vui.” Hoàng Nam từ chối.

    Thiên Hương cười khúc khích, thoáng có chút nghi ngờ nhắc lại:

    “Không được vui!”

    Hoàng Nam không trả lời thả mắt ra hồ khẽ thở ra một cái.

    Thiên Hương đưa tay che miệng nói:

    “Là thật sao? Nhưng rốt cuộc là chuyện gì khiến anh muộn phiền cỡ này?”

    Hoàng Nam bỏ cặp kính to bự nghiêm túc nhìn người đẹp trước mặt khiến cô ấy cười cũng không nổi:

    “Có chuyện này tôi muốn hỏi cô.” Hoàng Nam nói khách khí. “Thông thường thì con gái các cô thích mẫu đàn ông như thế nào?”

    Thiên Hương có vẻ bất ngờ về câu hỏi, sau một thoáng bối rối cô ấy cũng hiểu ra nguyên do của tâm tư trong đầu Hoàng Nam. Một người mỗi ngày có thể bỏ ra vài chục triệu cho việc ăn chơi như Hoàng Nam lại hỏi một câu như vậy cũng khiến cô không thể không nghiêm túc.

    “Cái này thì mỗi người một suy nghĩ thôi anh ạ, em không thể trả lời giúp anh câu này được vì với em niềm đam mê duy nhất là tiền.” Thiên Hương nói thản nhiên dù trên nét mặt có một thoáng buồn. “Anh nên tìm người anh tin tưởng nhất, biết đâu sẽ có câu trả lời.”

    “Người tin tưởng nhất!” Hoàng Nam nhắc lại, vô thức lục lọi trong ký ức trống rỗng của mình.

    Hắn sinh ra ở thành phố Miami Tiểu bang Florida Hoa Kỳ. Năm mười lăm tuổi mẹ mất vì bệnh ung thư, hắn theo cha về Việt Nam. Khi đó Tiếng Anh hắn còn biết nhiều hơn Tiếng Việt. Mười năm sống ở Việt Nam những người bạn chơi với hắn đa phần đều là đàn đúm, không thì là lợi dụng. Hắn cũng chẳng để tâm, miễn sao hắn thấy vui là được,

    Người tin tưởng nhất ư? Liệu hắn có không một người thực sự để tin tưởng?

    Trong ánh nắng nhạt nhòa, chiếc Jaguar F bon bon rẽ vào một ngõ vắng trên con đường lá rụng đầy, dừng trước một quán bán tranh treo tường nhỏ. Quán lúc này vắng khách, cô chủ cửa hàng mới khoảng chừng hai mươi bảy tuổi, mái tóc đen tuyền dài đến ngang eo, mặc quần Jean áo len cổ tròn màu hạt dẻ, tay ôm một con mèo tam thể. Thấy xe của Hoàng Nam dừng trước cổng liền ôm theo con mèo nhỏ ra chào:

    “Lâu rồi không thấy Nam ghé qua chỗ chị, em đến sao không báo trước một tiếng!”

    Hoàng Nam xoa đầu con mèo nhỏ, hắn khá ganh tị với nó, không tự nhiên nói:

    “Em muốn… tạo bất ngờ cho chị!”

    Phòng tranh tuy nhỏ nhưng bài trí rất gọn gàng, đa phần tranh ở đây toàn là tranh vẽ mèo, cô chủ quán tên Nhã Tâm, hơn Hoàng Nam hai tuổi. Bên trong phòng tranh là một phòng khách nhỏ chỉ vỏn vẹn kê đủ một cái kệ treo tường, một chiếc bàn và hai chiếc ghế sô pha cỡ vừa.

    Hoàng Nam theo vào trong phòng khách. Nhã Tâm rót một ly nước lọc đặt trước mặt cậu, cười tươi tắn hỏi:

    “Nam uống gì? Cà phê hay sô đa?”

    “Sô đa đi!”

    Nhã Tâm khẽ nhíu mày cười, chị quay vào trong quầy pha hai ly sô đa kiwi. Hoàng Nam liếc quanh căn phòng mà mười năm qua hắn đã đến không biết bao nhiêu lần. Mười năm rồi nơi đây vẫn chỉ có mèo, mười năm trước khi lần đầu tiên đến đây hắn đã muốn mình được làm một con mèo treo trên bức tường kia. Mười năm đã trôi qua hắn không còn là một Hoàng Nam nhút nhát, không có nơi nào giữ được chân hắn nữa, nhưng những con mèo này thực sự vẫn khiến hắn có chút thán phục.

    Nhã Tâm đặt ly sô đa xuống bàn mỉm cười hỏi:

    “Hôm nay Nam đến tìm chị có chuyện gì vậy?”

    Bình thường Nam không thích uống sô đa, là bạn của nam suốt mười năm Nhã Tâm rất hiểu cậu ta, mỗi khi có chuyện buồn Hoàng Nam thường đến đây, thỉnh thoảng có lúc say cũng đến. Tính Nam tuy nông nổi, ham chơi nhưng là người tốt. Mọi chuyện về Hoàng Nam Nhã Tâm đều biết, duy chỉ có chuyện Nam yêu đơn phương mình trong suốt ba năm học cấp ba là Nhã Tâm không hề hay biết.

    “Không lẽ phải có chuyện mới được đến tìm chị sao?” Hoàng Nam có ý trách.

    Nhã Tâm có hai niềm đam mê lớn là hội họa và mèo, tính cô trầm lắng, cô luôn coi Hoàng Nam như em trai mình. Cách đây bảy năm cô gặp mối tình đầu của mình – một họa sỹ vẽ tranh sơn dầu. Tình yêu tưởng chừng như ngập tràn thế giới nhỏ bé của cô, thật không ngờ hai năm sau anh ấy mất vì một tai nạn, Nhã Tâm đóng cửa trái tim mình, cô biến căn nhà nhỏ bé thành một phòng tranh, coi nó như một niềm vui để tiếp tục sống.

    Hai người trò chuyện rất lâu, lúc Hoàng Nam ra về thì mặt trời đã lên đến ngọn cây. Cả dọc đường đi lời nói của Nhã Tâm cứ văng vẳng trong suy nghĩ của hắn: “Con gái thích đàn ông chân thành, biết quan tâm và chia sẻ!”

    Cô An giúp việc ra mở cổng, vẫn là vẻ mặt lạnh của cậu chủ, cậu ta vẫn về nhà với vẻ mặt như thế nên chị cũng thấy là bình thường. Nhìn đồng hồ đã quá mười hai giờ trưa chị hỏi:

    “Ông dùng bữa rồi! Cậu đã ăn gì chưa để tôi đi hâm nóng lại thức ăn?”

    “Tôi ăn với bạn rồi!” Hoàng Nam vừa nói vừa đi lên phòng riêng,

    Ba giờ chiều chị An mới thấy cậu ta ló mặt ra khỏi phòng, trông cậu ta có vẻ lạ hơn mọi ngày, quần Jean áo khoác da. Cậu ta xuống quầy rượu dưới phòng khách tự pha cho mình một cốc cà phê corretto. Cậu ta pha cà phê có vẻ bài bản, một chút rượu mạnh Cognac pha lẫn với cà phê pha ép trong máy Espresso. Chị An tròn mắt đứng nhìn, đã lâu lắm không thấy cậu chủ tự pha cà phê. Lần cuối cậu ta tự pha cà phê có lẽ đã gần một năm rồi, bữa đó vào dịp đầu năm khi cô Nhã Tâm tới nhà chúc Tết.

    Uống vội tách cà phê, Hoàng Nam lấy xe đi ngay.

    Lớp của Bảo Nhi hôm nay tan trước lớp tôi một tiếng. Gió chiều lồng lộng thổi, áo khoác parka dài màu xanh xám nhạt tung bay trong gió, mái tóc óng ánh trong nắng chiều phủ lên cổ áo bông trắng. Chiếc bốt da ngắn đế bệt màu nâu xoay xoay trên vỉa hè, Bảo Nhi đang tìm một quán nước nhỏ chờ tôi tan học. Ánh mắt cô ấy khó chịu dừng lại trên vỉa hè gần nhà chờ xe bus, Hoàng Nam đang đứng ngay cạnh đó, điệu cười của hắn có phần kiêu ngạo.

    Bảo Nhi bước nhanh đến gần, khẽ nhăn mặt hỏi:

    “Tôi nói chiều tôi về với bạn, sao anh còn đến?”

    Hoàng Nam thở vào, tỏ vẻ nghiêm túc nói:

    “Chúng ta nói chuyện một chút nhé!”

    Lần này hắn có vẻ chân thành, Bảo Nhi gật đầu nói:

    “Được thôi, anh nói đi!”

    “Ở đây sao?” Hoàng Nam hỏi, hắn đưa mắt sang quán cà phê bên đường đối diện.

    Quán cà phê chiều khá vắng vẻ chỉ có dăm ba người, Hoàng Nam ngồi bàn cạnh cửa sổ đang nhâm nhi một tách cà phê, ngồi đối diện hắn Bảo Nhi vẫn lặng im, ly sinh tố nằm bất động trên mặt bàn.

    Nắng chiều thưa thưa, dưới đường dòng người và xe cộ vẫn đi lại tấp lập, sau lớp cửa kính, tiếng còi xe chỉ còn nghe bim… bíp…

    Bảo Nhi vẫn lặng im.

    “Để anh gọi cho em ly khác nhé!” Hoàng Nam không chịu nổi, lên tiếng trước.

    “Không cần đâu! Anh muốn nói gì thì nói đi!”

    Bảo Nhi nói nhanh, mặt hơi cúi xuống.

    “Hình như em phản ứng hơi mạnh, thực ra anh đến đón là vì mẹ em nhờ anh! Em không nghĩ là anh thích em đấy chứ?” Hoàng Nam kiêu ngạo nói.

    “Nhưng mà anh đang cản trở chuyện của chúng tôi!” Bảo Nhi nhìn thẳng vào mặt Hoàng Nam.

    Con nhãi này! Cô có nhất thiết phải nói thẳng thế không?

    “Em yêu cậu ta vậy sao?!” Hoàng Nam cũng hỏi thẳng.

    “Từ nhỏ tôi đã là đứa trẻ không cha, tôi và anh ấy cùng lớn lên, cùng đi học. Anh ấy là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình được che chở, cảm thấy hạnh phúc. Nhưng mẹ tôi lại không thích anh ấy, tôi đang cố thuyết phục mẹ, việc anh xuất hiện khiến mọi chuyện càng trở nên phức tạp!”

    Bảo Nhi nhìn ra ngoài phố, lại nhìn về phía cổng trường, cô quay lại thấy Hoàng Nam vẫn im lặng. Hai bàn tay nhỏ bé lại đan ở trong lòng, hai ngón tay cái khẽ cọ xát vào nhau, Bảo Nhi nói khe khẽ.

    “Tôi may mắn có anh ấy ở bên cạnh, tôi không muốn cuộc sống của hai chúng tôi bị xáo trộn. Tôi biết mẹ tôi nhờ anh đến đón tôi, chỉ vì mẹ không muốn tôi đi cùng anh ấy. Tôi không muốn làm mẹ buồn, tôi chỉ có một mình mẹ thôi nhưng tôi tin sau này mẹ sẽ hiểu cho hai chúng tôi. Vì thế, xin anh đừng đến nữa!”

    Bảo Nhi nói bằng nửa giọng khẩn cầu, thực ra ngay từ khi mẹ phản đối chuyện của cô ấy với tôi, Bảo Nhi đã liên tiếp đối mặt với lo lắng. Lần thứ nhất cô ấy đã đấu tranh bằng việc thức trắng đêm để vẽ lại hình ảnh của hai chúng tôi. Trên thế gian này mỗi người chỉ có một người mẹ, một người cha. Nhưng Bảo Nhi còn thiệt thòi hơn, cô ấy không biết mặt cha mình là ai.

    Mười hai tuổi những ký ức bắt đầu in sâu và hình thành nhân cách của một cô gái thì đã ở bên cạnh tôi, mỗi khi cô ấy buồn tôi là bờ vai duy nhất để cô ấy khóc.

    Hoàng Nam nét mặt trở về vẻ điềm đạm.

    “Thực ra cậu ta mới là người may mắn, được lớn lên bên một cô bé như em! Anh thấy mình thật ganh tị với cậu ta!”

    “Ganh tị, người như anh mà cũng biết ganh tị sao? ”

    Bảo Nhi nghĩ loáng thoáng, nhưng nhìn cái vẻ mặt anh ta buồn buồn cũng có chút đáng thương, đành thu cặp mắt tròn xoe lắng nghe.

    “Năm anh mười lăm tuổi mẹ anh mất! Anh theo ba về Việt Nam. Xung quanh anh luôn có một đống người, nhưng đến một người bạn chân thành cũng không có! Họ chơi với anh chỉ vì tiền, vì đàn đúm mà thôi!”

    Ánh mắt Hoàng Nam rơi vào trong nắng, nơi ấy trong tầng không vô định, hình ảnh của Nhã Tâm cười tươi tắn mờ ảo thoáng hiện ra.

    Bảo Nhi nhìn vẻ mặt ấy của hắn, trong lòng cũng sinh ra một phần cảm thông:

    “Xin lỗi anh! Em không cố ý.”

    Hoàng Nam hơi giật mình, thực sự đã nhìn lại vẻ mặt của Bảo Nhi, xem ra phía sau con người bướng bỉnh của cô ta còn một con người khác. Đúng rồi, là con người tươi tắn dịu dàng sau xe của tên đó. Hắn chìa tay ngang qua bàn cười nói:

    “Anh mới là người phải xin lỗi! Chúng ta bắt đầu làm bạn nhé!”

    Bảo Nhi có chút lưỡng lự trả lời:

    “Được thôi nếu sau này anh không phá ngang vào chuyện của chúng tôi nữa!”

    Hoàng Nam vẫn giữ nguyên bàn tay ở giữa bàn, cười yếu ớt.

    “Nếu em sợ bị mẹ mắng anh có thể làm xe ôm miễn phí của em!”

    Bảo Nhi không bắt tay, chỉ thoáng cười:

    “Không cần đâu, nếu mẹ không cho đi cùng, tôi sẽ đi bằng xe buýt!”

    Hoàng Nam nhăn mặt thu tay về nói:

    “Mới em giờ lại tôi rồi!”

    Bảo Nhi che miệng cười:

    “Để lần sau đi! Tôi chưa quen.”

     
    Chỉnh sửa cuối: 4/12/16
    kẻ tự kỉ, chuyencuangansuongthuytinh thích bài này.
  13. Tử Ngọc Lan

    Tử Ngọc Lan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    291
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Thiếu dấu cách.
    khó xử.
    bảy giờ chàng nhé.
    hai mươi phút nữa.
    Anh chú ý không viết tắt nhé.
    Chữ "một" không cần viết hoa đâu anh.
    Thiếu dấu anh ơi. "Tìm" và "vậy".
    Tự pha cà phê chứ.
    Nhiều lỗi chính tả kinh! Còn phần nội dung thì em inbox nhé.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  14. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Anh ta không phải ích kỉ mà cũng không phải tự kỉ. Ích kỉ là một tâm lí chiếm hữu lợi ích cho cá nhân mà không quan tâm tới người khác. Trong chương một, ảnh cũng chẳng hề có muốn chiếm hữu ai hay thứ gì. Còn tự kỉ thì là một hội chứng rối loạn phát triển thần kinh thường xảy ra ở trẻ nhỏ. Rõ ràng, anh ta không đến nỗi bị mắc chứng tự kỉ cho lắm.

    Đối với câu hỏi của anh ta, anh ta là một người hướng nội, thích sự đơn độc và không có hứng thú với tình yêu hoặc chưa gặp được phải người anh ta nảy sinh tình cảm yêu đương. Đại loại là như vậy!
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  15. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Chưa tưởng tượng ra cái màu lam chân trời là như thế nào.

    Mưa nắng là chuyện thất thường và cũng rất bình thường, nó thích thì nó mưa thôi, không nhất thiết phải cố định mùa nào trong năm cả. Cho nên câu này thừa bởi mưa vào mùa thu không có gì mà khó hiểu cả.

    Tái bút: Trên đó là những cái cần ném trong chương hai của bạn. Chút đi ăn cơm về nếu rảnh xem chương ba có gì để ném không.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  16. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Thực ra rất thích bạn nì bình luận a. Phong thấy ví dụ bạn nêu ra cũng đúng là rất có lý, nhưng Phong không hay tuân thủ theo lý lẽ đời thường.
    Màu lam chân trời vào buổi k mây rất đẹp, có thể nó khó tưởng tượng nhưng Phong thích cái khó tưởng tượng của nó. Bạn hôm nay nhìn thấy chân trời màu gì thì bạn cho là cái váy của Bảo Nhi màu đó đi, như vậy chẳng phải rất dễ hiểu sao... ^^.
    Mưa rơi bất ngờ đúng là chuyện của trời thật, nhưng cái quan trọng là nỗi buồn bất ngờ đến trong hoàn cảnh của nam chính. Việc cậu ta tự nhiên phải sống cảnh xa gia đình, và nó kéo dài suốt 7 năm mới chính là cái sau cơn mưa. Mượn cái cơn mưa để thể hiện tâm trạng một xíu à.
     
  17. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Đúng là cái này lý do là do chương 1 còn mông lung. Đạp Nguyệt Lưu Hương nghĩ kết chuyện sẽ ntn?
    Mình thì mình nghĩ là câu hỏi này do nam chính cũng không thể hiểu hết bản thân mình, và sự thật là anh ta vừa ích kỷ vừa tự kỷ mà tự kỷ có vẻ nặng nữa. Không giải thích được nên đành để câu chuyện tự nó giải thích thôi. ^^
     
  18. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Mơn nàng ta bay đi sửa
     
  19. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Môn này đúng là hư cấu.

    Nhưng về cơ bản, sau khi đọc chương 3 của bạn, mình phải thực sự nói khá tuyệt, không tệ chút nào, mặc dù có câu hơi sến sẩm và thiếu tự nhiên song nhìn chung khá ổn. Nếu bạn không chê thì mình có lời mời bạn cộng tác với mình tham gia vào một dự án truyện tình cảm của mình.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  20. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    491
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Kinh Tế Tư Bản Chủ Nghĩa là có nha! Cái này ta đảm bảo. Nó nằm trong hệ thống đại cương.
    Câu này chắc Hương khen! ahihi.
    ^^.
    Tạm thời có 1 số chi tiết ở chương 1 là một kiểu lạc chủ đề theo teen vớ vẩn. Phong để nó vì cuối chuyện muốn có một lá thư đầu đời cho cô bé đó( Tiểu U) nội dung thư cũng là nhân văn thôi k liên quan đến tình yêu. Phong bắt đầu câu chuyện với một ý khác( nhằm giải thích một chuyện mà bí mật k nói được).
    Về dự án của Đạp Nguyệt Lưu Hương nếu được tham gia thì tốt quá, chỉ là ban ngày mình phải đi làm, chỉ có buổi tối mới rảnh, nếu không phiền thì xin một chân dù chưa nắm rõ nội dung. Nhưng mà chuyện bàn luận về tình cảm P hay lắt léo...^^ .Tranh luận thôi chứ đừng hiểu nhầm là cãi nhau hihi.
    Cảm ơn bạn nhiều!
     

Chia sẻ trang này