Hải Thuyền - Cập nhật - Vĩ Y

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Annin, 26/5/16.

  1. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Hải Thuyền

    [Ảnh bìa chưa có]

    Tên truyện: ở trên
    Tác giả: trên đó luôn
    Thể loại: tâm lý xã hội
    Tình trạng viết: đang viết
    Tiến độ: không chắc chắn


    Giới thiệu và văn án
    Đó là câu chuyện về nàng công chúa xinh đẹp và chàng ngư dân nghèo khổ.
    Đó là câu chuyện về một nàng lọ lem gặp được chàng hoàng tử của đời mình.
    Đó là câu chuyện về bi kịch của một gia đình dẫn đến bi kịch của một gia đình khác.
    Và đó là câu chuyện về cái cách mà sự dã tâm, tham vọng và hận thù ăn mòn đi nhân cách con người.

    Lời tác giả:
    Câu chuyện này kể về Hải Thuyền, một cô gái trẻ lớn lên trong một gia đình nghèo khó, cha mất, mẹ phát điên còn bà nội thì đau ốm liên miên. Vì để có tiền chữa trị cho bà nội, cô đồng ý kết hôn với con trai một gia đình giàu có. Và thế là câu chuyện bắt đầu.
    Đây không phải đơn thuần là một câu chuyện yêu đương nên mong bạn đừng đặt kỳ vọng màu hồng nào vào nó.

    Mục lục
    Chương 1 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Chương 2
    Chương 3 ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Chương 4
    Chương 5 ~~~~~~~~~~~~~~~~ Chương 6
    Chương 7 ~~~~~~~~~~~~~~ Chương 8
    Chương 9 ****************Chương 10
    Chương 11 *********** Chương 12
    Chương 13 ***** Chương 14
    Chương 15 ** Chương 16
    ~ Chươ**ng 17 ~
    Chương 18 ** Chương 19
    Chương 20 ~***~ Chương 21
    Chương 22 ~~~****~~~ Chương 23
    Chương 24 ~~~~*****~~~~ Chương 25
    Chương 26 ~~~************~~~Chương 27
    Chương 28 ~~~***************~~~ Chương 29
    Chương 30***************************Chương 31
    Chương 32 ****************************Chương 33
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/16
    The Zest, DeiziLâm Diệu Anh thích bài này.
  2. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chương 1. THỰC ĐƠN
    Mấy giọt sô cô la trên quả dâu tây chảy dài xuống chiếc bánh tiramisu xinh xắn tạo nên một vòng tròn nhỏ. Món tráng miệng này được trình bày rất tỉ mỉ, nhưng nó không đẹp đến nổi người ta phải đứng ngẩn ra ngắm như Hải Thuyền đang làm. Cô cứ nhìn đăm đăm vòng tròn trên chiếc bánh, trông không có vẻ gì là nhận ra bộ dạng của mình.

    “Nè… nè!” Bảo Anh huơ huơ tay trước mặt bạn mình. “Cậu sao vậy?”

    “Hả? À, ừm, không sao. Mình chỉ hơi lơ đãng thôi!” Hải Thuyền mỉm cười cho qua rồi nhanh chóng mang món tráng miệng ra cho khách.

    Nhà hàng buổi tối rất đông người, trái ngược với sự vui vẻ thư giãn của các vị khách là sự bận rộn và căng thẳng của những người phục vụ. Họ cứ loai hoai đi lại giữa nhà bếp và sảnh liên tục, tuy nhiên trên mặt họ không có bất cứ dấu hiệu nào của sự mệt mỏi, bởi vì ở đây mệt mỏi đồng nghĩa với sai lầm. Laurel là một nhà hàng chuẩn năm sao, và điều này đi kèm với chất lượng phục vụ phoàn hảo đến từng chút một. Hải Thuyền hiểu rất rõ việc này nên sự chểnh mãn vừa rồi cô chưa từng để xảy ra. May là Bảo Anh đã nhắc nhở cô trước khi bị quản lý nhìn thấy. Hải Thuyền vừa nghĩ vừa đi đến một nhóm khách đang ngồi vào chỗ ở góc trái sảnh. Rất ít khi nhà hàng đón nhiều khách trẻ tuổi như vậy cùng lúc, thường thì người ta sẽ đi theo nhóm dưới năm người.

    “Xin chào quý khách, xin hỏi quý khách muốn dùng gì?” Hải Thuyền nhã nhặn nói sau cái nháy mắt của Hùng An. Cậu đồng nghiệp này vừa mới rút gọn khi vừa gửi thực đơn cho nhóm khách.

    Và để đáp lại câu hỏi của cô, cả tám vị khách đồng loạt gọi món bao gồm cả món chính, khai vị, đồ tráng miệng và thức uống, tất cả tạo nên một mớ hỗn độn tiếng ồn. Sau khi vị khách cuối cùng kết thúc thì danh sách đã lên đến hơn hai mươi thứ khác nhau cộng thêm vài yêu cầu đặc biệt. Hải Thuyền chấm một dấu xuống tờ ghi rồi mỉm cười.

    “Dạ vâng! Xin quý khách vui lòng chờ một lát!”

    “Khoan đã!” Một trong số các vị khách lên tiếng. “Cô có chắc là ghi đúng không?”

    “Dạ vâng! Vậy tôi sẽ đọc lại một lượt nữa để các vị xác nhận.” Hải Thuyền lịch sự nói rồi bắt đầu đọc hết lần lượt từng món một cách chính xác. “Có sai sót nào không ạ?”

    “À…” Vị khách kia tỏ vẻ ngần ngại rồi quay về phía người ngồi đối diện. “Nè Trí, cậu muốn đổi món tráng miệng phải không? Đổi lại món lúc nãy cậu gọi ấy?”

    Người tên Trí kia sau một chút bối rối thì gật đầu. Tuy nhiên cả hai đều không nói gì về món phải đổi lại. Hải Thuyền cũng không hỏi, cô chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nói lời chào lần nữa rồi nhanh chóng đi vào nhà bếp giao tờ ghi gọi món cho quản lý bếp. Khi nghe tiếp chuông báo, cô cùng Hùng An đẩy hai chiếc xe phục vụ quay lại để lấy thức ăn. Đến nơi, Hùng An đưa từng món cho Hải Thuyền đặt lên bàn, mọi việc diễn ra một cách rất suôn sẻ.

    “Chúc quý khách ngon miệng!” Cô nói với một nụ cười rồi rời đi mà không có bất cứ âm thanh phàn nàn nào từ phía khách hàng.

    Ở phía sau, người tên Trí lên tiếng với giọng phấn khích: “Đúng từng món và đúng từng người. Món kem chanh rắc đậu phộng của tớ cũng đúng luôn. Hay ghê!”

    Vị khách lúc nãy không trả lời, anh ta chỉ nhìn theo cô phục vụ vừa rồi với nét hứng thú hiện lên trong mắt.

    “Phù! Ơn trời là có cậu.” Hùng An nhẹ nhõm nói với Hải Thuyền khi cả hai đã đến quầy phục vụ cất mấy chiếc xe. “Mà người kia hình như muốn làm khó tụi mình thì phải.”

    “Là làm khó ‘mình’, không phải ‘tụi mình’. Cậu chuồn rồi còn đâu!” Hải Thuyền nhăn mặt nói với vẻ trách móc rồi đi đến chỗ hai vị khách mới bước vào, bỏ qua luôn nụ cười xí xóa đầy răng của vị đồng nghiệp tinh quái.

    ~oOo~​

    Về đến căn phòng trọ nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, Hải Thuyền treo áo khoách và ba lô lên tường rồi ngồi bệt xuống sàn, giờ thì cô chỉ muốn ngủ luôn thôi nhưng được một lúc lại phải vác thân mình đi giặt giũ tắm rửa rồi học bài. Đến hơn hai giờ sáng cô mới lên giường, chợp mắt không được bao lâu thì lại phải thức dậy, chuẩn bị mọi thứ rồi đến tiệm hoa ở cuối đường để nhận hoa đi giao cho khách, tiếp đó là tới trường. Buổi sáng tất bật là vậy nhưng sự bận rộn vẫn tiếp diễn và lặp lại hàng ngày.

    Giờ phút được xem là rảnh rỗi nhất của cô chính là lúc này, Hải Thuyền khẽ mỉm cười nhìn bà nội của cô đang ngủ trên giường. Đặt bình hoa vừa cắm lên chiếc bàn bên cạnh, cô nghiêng người gối đầu lên giường với vẻ mặt rất vui vẻ. Ở đây có bà nên ở đây cô hạnh phúc nhất.

    Hải Thuyền rời khỏi bệnh viện lúc gần một giờ trưa, cô đón xe buýt để tới lớp buổi chiều. Lúc tan học thì lại đón xe đến nhà hàng Laurel. Ở đây họ có chỗ tắm rửa và thay trang phục cho nhân viên nên cũng rất tiện lợi. Để có thể vào đây làm việc, cô đã phải trải qua một cuộc phỏng vấn gắt gao và hai tháng thử việc căng thẳng dưới sự quan sát của chị Xuân Hồng, quản lý nhà hàng. Nhưng sau đó thì mọi thứ có vẻ nhẹ nhàng hơn và rồi cô trở thành nhân viên xuất sắc ở đây dù chỉ làm bán thời gian. Thứ khiến cô nổi bật chính là trí nhớ tốt và sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên trước mọi tình huống. Thật ra cô không phải là người quá thông minh nhưng việc ghi nhớ và sắp xếp thông tin hợp lý đã thay thế cho sự cần thiết của chỉ số IQ cao ngất ngưởng. Nhưng việc đó cũng không hoàn toàn tốt, nhất là khi mọi người ở đây luôn xem cô như vị anh hùng bất đắc dĩ.

    Hải Thuyền vừa nghĩ ngợi vừa nhẹ nhàng đặt thực đơn xuống cho khách. Cô không hề tỏ vẻ ngạc nhiên gì khi nhận ra đó chính là người hôm qua cố ý làm khó mình, nhưng giờ anh ta chẳng đi cùng ai cả. Cô xem đây là niềm an ủi vì không cần phải ghi một danh sách dài như sớ táo quân nữa. Có điều chỉ lát sau là cô hối hận ngay, vị này có lẽ cần vài ba tiếng để nghĩ xem mình nên chọn món gì. Anh ta cứ hỏi đủ thứ trên đời như thể cô là nhân viên trực tổng đài 1080 vậy. Sau hơn hai mươi phút ngẫm nghĩ và tra vấn, vị khách khó tính kia cũng chọn được mấy món và khi quay đi Hải Thuyền bắt đầu lén lút mát xa quai hàm của mình, nó đã đông cứng lại vì cô phải cố giữ nụ cười trên môi.

    “Người hôm qua phải không?” Hùng An hỏi với cái đá mắt về phía sau cô. “Anh ta có kêu cái gì kỳ lạ nữa không?”

    “Có!” Hải Thuyền trả lời. “Lần này anh ta cần sữa tươi rắc đậu phộng!”

    Cô nói nhanh rồi đi vào đặt món.

    --->
    Next​
     
    The Zest, Ki No, Deizi1 người khác thích bài này.
  3. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.696
    Được thích:
    2.625
    Đã thích:
    4.207
    GSP:
    Ap
    Vĩa cái màn giỡi thiệu của nàng!
    Vẫn là lối hành văn đơn giản mà súc tích của nàng. Chương 1 chỉ xoay quanh hai chuyện xảy ra ở nhà hành và sơ lược về cuộc sống của Hải Thuyền nhưng lại gợi mở rất nhiều thứ. Tui lúc nào cũng honhs nhé. Tag tui nha.^^
     
    Annin thích bài này.
  4. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Có bảo viết cách khác chắc cũng không làm được. Chào mừng tham gia hội Thuyền nhé!
     
    Lâm Diệu Anh thích bài này.
  5. Deizi

    Deizi Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    190
    Được thích:
    242
    Đã thích:
    368
    GSP:
    Ap
    Ôi đọc đoạn này thấy đáng yêu thế nào ý. =))
    Mình có cảm giác tên khách khó tính kia bị Hải Thuyền cuốn hút rồi. :v Hai người như này mà "có gì đó" chắc mệt lắm. :))

    Btw lúc mình đọc truyện có mấy chỗ dùng từ mà mình thấy hơi lạ. Đang dùng điện thoại nên hơi bất tiện không quote lại được.
    Có 2 từ bạn dùng là:
    "Loai hoai" ______ mình lại hay dùng "loay hoay".
    "Chểnh mãn" _____ "chểnh mảng".
    Mình cũng không dám chắc chắn từ mình đúng nữa. =))

    À với cả chưa biết tuổi tác nên xưng hô mình/ bạn vậy, mình sinh năm 94 nha. :3
    Có chương mới tag mình với. :3
     
    Annin thích bài này.
  6. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện nhé! Truyện này không phải thể loại mang màu sắc tươi sáng nên mong bạn không thất vọng về phần sau.
     
    Deizi thích bài này.
  7. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chương 2. RỜI RẠC


    Một làn gió nhẹ thổi qua xoa dịu đi cái nóng bức của một ngày nắng chói chang, nhưng không nhiều người có thời gian để cảm nhận nó, họ còn đang bận rộn với những dự định của mình trên con đường tấp nập dòng người ngược xuôi. Cũng có thể chỉ có mỗi Hải Thuyền là thầm cảm ơn làn gió kia, cô đang tận hưởng nó một cách nhàn nhã ở bến đón xe buýt, thường thì người ta hay cảm thấy khó chịu vì phải đợi chờ, nhưng cô thì khác. Xưa nay cô luôn ghét sự xô bồ vội vã, dừng một chút sẽ thấy thanh thản hơn, nhất là khi phải đối mặt với quá nhiều vấn đề cùng lúc. Hải Thuyền thích sự chờ đợi này, vì cô biết nó sẽ có kết quả.

    “Xin chào!” Người vừa bước xuống từ chiếc xe hơi lên tiếng làm xóa tan dòng suy tưởng của Hải Thuyền. Và hoặc là cô nhìn lầm hoặc là mắt người kia bị gì, nếu không thì rõ ràng là anh ta đang nói với cô.

    “À chào!” Đó là tất cả câu chữ cô nghĩ thích hợp với tình huống này sau khi suýt hỏi anh ta muốn dùng món gì.

    “Chắc cô nhận ra tôi phải không? Thật tình cờ nhỉ?” Người kia vui vẻ nói, còn Hải Thuyền thì chẳng hiểu anh ta vui cái gì nữa.

    “Tôi nhận ra, nhưng có việc gì sao?” Cô nói.

    “À thì…” Anh ta ra vẻ đắn đó nhưng cô biết anh ta chắc chắn đã có sẵn lý do. Thật ra mọi người khi gặp tình huống này đều sẽ đoán được thôi, chỉ có điều người ta thường sẽ giả vờ như không, như một phép lịch sự. “Tôi thấy cô đang chờ xe buýt, nếu cô không ngại thì để tôi đưa cô về. Xem như là phần thưởng vì cô đã phục vụ tôi rất tốt.”

    “Phục vụ tôi rất tốt” Hải Thuyền bấm bụng chửi thầm sau khi thấy thím đứng bên cạnh nhìn cô với ánh mắt kỳ thị. Đó là hậu quả của việc dùng từ ‘phục vụ’ một cách mập mờ.

    “Tôi là một phục vụ trong nhà hàng, tiếp đãi khách thật tốt là nhiệm vụ tôi phải làm. Hơn nữa, nhà hàng không có phép nhân viên nhận thưởng riêng.” Cô lịch sự đáp và bà thím kia bắt đầu chuyển sang kỳ thị người đối diện.

    “Nhưng giờ cô đã tan ca rồi mà!” Anh ta giải thích.

    “Nếu vậy thì anh càng không cần phải thưởng. Vả lại…” Cô ra dấu về chiếc xe đằng sau. “Xe anh đang chắn chỗ đỗ xe buýt đấy.”

    Người kia có vẻ như còn muốn nói gì đó nhưng với việc bác tài đang nhấn còi inh ỏi thì anh ta không có đủ thời gian mà phải quay ngay lại rồi lái xe đi. Còn cô thì cùng bước lên xe buýt với thím bên cạnh sau khi thím ấy dứt ánh mắt kỳ thị ra khỏi chiếc xe bóng loáng dưới kia.

    ~oOo~​

    Một ngày thứ tư nắng đẹp, Hải Thuyền cẩn thận đưa bó hoa vị chủ nhà trên đường 19 rồi lại quay ra xe tiếp tục đi thêm hai con đường nữa để đến một khu toàn những ngôi nhà khang trang. Hải Thuyền rất thích chỗ này, cô vẫn mong mình sẽ có thể mua được một ngôi nhà giống thế để bà nội sống những ngày êm ấm và sung túc, không cần phải vất vả mưu sinh, tính từng chén cơm lon gạo nữa.

    “Hoa hôm nay đẹp quá!” Chị Linh nói khi nhận hoa cô đưa.

    “Dạ phải! Mà nhà thầy Hai hôm nay có khách sớm quá há chị?” Hải Thuyền thân thiện nói.

    Chị Linh nhìn sang ngôi nhà gần đó rồi đáp:

    “À bà này hay đến lắm, chắc hôm nay đi đâu xa mới lại xin lộc xuất trình cho bình an ấy mà. Chỉ riêng tiền bà này cúng vườn thôi đã đủ nuôi cả nhà thầy Hai rồi, thấy cái xe thì biết!”

    Hải Thuyền gật đầu ra vẻ đồng tình rồi đưa mắt nhìn chiếc xe màu trắng đỗ gần đó, một chiếc Mercedes sang trọng mà không phải ai cũng đủ tiền đủ mua, với một đứa sinh viên nghèo như cô lại càng không. Vừa lúc đó thì một người phụ nữ có vẻ rất quý phái bước ra từ nhà thầy Hai. Hải Thuyền nhìn bà ấy chăm chú như bị thôi miên vậy, cho đến khi chị Linh gọi cô mới sực tỉnh ra. Nói thêm mấy câu tán gẫu nữa thì cô tạm biệt rồi quay lại trả xe cho chủ tiệm hoa xong thì cô bắt đầu đón xe buýt đi học. Chỉ với một việc rất nhỏ cũng có thể thay đổi cuộc đời một con người.

    ~oOo~​

    Hải Thuyền đang ngồi đếm lóng mấy ngón tay của mình, cô đã đếm chúng không biết bao nhiêu lần rồi nhưng chưa bao giờ có đáp án. Thậm chí ngay lúc này đây cô cũng đến vài chục lần vậy mà vẫn thế. Con số không nhiều nhưng lại rất khó để có kết quả, giống như một vòng tròn tuần hoàn không có điểm kết. Việc này chỉ dừng lại khi phòng cấp cứu được mở và cô tự động đứng bật dậy.

    “Tình hình đã rất xấu rồi!” Vị bác sĩ vừa bước ra nói với vẻ thông cảm. “Cháu hãy chuẩn bị nhanh lên nhé!”

    Cô không trả lời vì không biết phải nói gì. Khi được phép vào thăm bà cô cũng chỉ im lặng. Lần này bà cũng ngủ trên giường, nhưng cô có thể nhìn bà ngủ thêm bao nhiêu lần nữa? Dù bà chỉ ngủ, nhưng bà còn sống. Điều cô cần chỉ là bà còn sống.
    ~oOo~​

    Ánh mặt trời xuyên qua tán cây tạo nên mấy đốm nho nhỏ trên mặt đường, khung cảnh mùa thu này thật sự khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Nhưng người đang đứng ở đây lại không hề có cảm giác ấy. Và những người ở bên kia đường cũng thế, ở đó họ đang khóc, tiếng khóc nghe thật thê lương, nhưng kỳ lạ là chẳng có ai mang vẻ đau thương nhiều như người đang đứng đây, mặc dù cô ấy không hề rơi giọt lệ nào. Bỗng nhiên có một chiếc lá vàng rơi xuống ngay trước mặt cô gái đó, mất một giây thì cô cúi xuống nhặt nó lên, nhìn nó một lát rồi cô thật cẩn thận cất nó vào túi. Mãi đến rất rất lâu sau cô cũng không vứt bỏ nó. Nó ở đó vì một lý do nào đó chỉ có mình cô hiểu.

    ~oOo~​

    Bông hoa cài tóc trông thật lộng lẫy như chính người mang nó, cô dâu xinh đẹp đó đang ngắm lại mình lần cuối trước khi bước ra lễ đường. Người ta bảo rằng trong ngày trọng đại này cô dâu chính là người đẹp nhất, nhưng chỉ là đẹp nhất không phải hạnh phúc nhất. Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ đính kim cương lấp lánh, cả đời cô chưa từng chạm vào thứ gì đắt đỏ và cao quý như vậy. Nhưng cô không thấy vui, vì nó lạnh, rất lạnh. Lạnh như chính trái tim của cô và của cả ai đó nữa.


    -----------------------------------------
    Tag: Lâm Diệu Anh Mee Miaow không hiểu thì cũng không có gì lạ nhé!
     
  8. Deizi

    Deizi Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    190
    Được thích:
    242
    Đã thích:
    368
    GSP:
    Ap
    Cực thích tính cách của Hải Thuyền, cảm giác ngoài bà ra thì cô ấy không có hứng thú đặc biệt với chuyện gì khác. :s
    Nhưng mà kiểu tính cách này cũng có thể khiến bản thân chịu thiệt khá nhiều...

    Có vẻ như quá khứ của Hải Thuyền đã xảy ra rất nhiều chuyện, đọc chương này chỉ có thể hiểu như vậy. T___T
     
  9. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chương 3. NÀNG TIÊN CÁ

    Chiếc váy màu hồng pastel với những bông hoa và ngọc trai được đính tỉ mỉ làm cho Mỹ An cảm thấy mình như một nàng công chúa. Cô vui vẻ chỉnh lại chiếc cặp tóc đính đá lấp lánh lần nữa rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng để đến khoang chính, nơi mà hôm nay cô sẽ thật sự là công chúa.

    Vừa đi vừa nghĩ ngợi, Mỹ An va phải ai đó và giấc mộng cổ tích của cô tan thành mây khói trong phút chốc.

    “Tôi… tôi xin lỗi!” Người kia nói trong khi lúng túng gỡ chiếc cupcake socola ra khỏi chiếc váy của cô, vết tích để lại là một vệt nâu nâu trên phần thắt lưng, hoàn toàn tương phản với màu chiếc váy cô mặc. Mỹ An lúc này sốc đến không biết nói gì, cô chỉ muốn khóc mà thôi. Chẳng còn chiếc váy sơ cua nào hết mà nếu có thì Mỹ An cũng không thèm, chính vì chắc chắn đây là lựa chọn hoàn hảo nhất nên cô mới không đem theo cái nào khác.

    “Phải làm sao đây? Hôm nay là sinh nhật tôi mà. Phải đi rửa hết vết này.” Cô nói với đôi mắt bắt đầu đỏ hoe lên.

    “Nè không được!” Người kia nói, lúc này cô mới để ý anh ta đang mặc đồng phục của nhân viên phục vụ trên tàu. “Nếu đụng nước thì nó sẽ lan rộng ra nữa. Trước hết lấy giấy lau đi!”

    “Lau rồi thì cũng thấy mà!” Mỹ An chực òa khóc.

    “Được rồi! Được rồi! Tôi sẽ nghĩ cách.” Người kia có vẻ hoảng vì việc cô gái trước mặt đang chuẩn bị rơi lệ thay vì vụ chiếc váy dính bẩn. Suy nghĩ mấy giây anh ta cùng Mỹ An quay lại phòng cô để lau vết bẩn đó. Nhưng đúng là có lau thế nào cũng không sạch.

    “Làm sao đây? Phải làm sao bây giờ đây.” Mỹ An thút thít nói, chỉ là câu hỏi chứ chẳng hề có lời trách móc nào cả, vì cô biết người không chịu nhìn đường là mình.

    “Gắn cái này vào đi!” Giọng của người kia vang lên. Anh ta đang đưa cho cô một dãy ruy băng cùng màu với cái váy.

    “Buộc quanh eo ấy.” Anh ta hướng dẫn sau khi thấy vẻ bối rối của Mỹ An. Thêm một lúc rối loạn nữa thì vết bẩn đã được xóa sạch bằng cách giấu nó dưới sợi dây ruy băng được thắt khéo léo. Và Mỹ An chỉnh lại lớp trang điểm lần nữa để đi lại hành trình dang dở vừa rồi.

    Tiếng vỗ tay vang lên lập tức khi Mỹ An bước ra khoang chính, tất cả mọi người đều đang mỉm cười và đồng thanh hát tặng cô bài ca mừng sinh nhật. Mỹ An nhã nhặn chào đáp lại rồi theo lời cha mình ước một điều ước rồi cầm lên con dao được thắt nơ hồng xinh xắn, cắt nhẹ một đường ở tầng thứ hai của chiếc bánh kem cùng lúc với tiếng pháo hoa bắn lên phía sau và một làn hoa giấy dần dần rơi xuống.

    “Sinh nhật hai mươi vui vẻ nha con gái!” Mẹ cô nói với giọng hạnh phúc. Mỹ An vui vẻ ôm lấy bà để cảm ơn. Sau rắc rối vừa rồi thì cuối cùng cô cũng có được một buổi tiệc như mình hằng mơ ước. Bỗng cô sực nhớ là mình quên nói cảm ơn anh chàng “ruy băng”.

    Suốt phần còn lại của buổi tiệc chốc chốc Mỹ An lại đưa mắt tìm kiếm anh chàng ấy nhưng vừa thấy thì cứ y như rằng cô phải chào hỏi ai đó. Đến lúc xong xuôi thì lại không tìm thấy anh ta đâu. Dần đến cuối tiệc thì cô cũng nản chí, có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ gặp anh ta lần nữa cũng nên. Cô đã từng nghĩ như vậy.

    ~oOo~​

    Một cô bé chừng bảy tám tuổi đang chơi đùa một mình trên bãi biển, cô bé cứ chạy theo con sóng khi nó rút xuống rồi lùi lại mỗi khi dâng lên xong thì cười khùng khục trông có vẻ như rất thích thú với trò này. Nước biển ở đây rất trong và xanh, cảnh tượng cứ như một bức ảnh đã qua bàn tay chăm chút tỉ mỉ của các nhiếp ảnh gia tài hoa vậy. Có lẽ cô bé còn quá nhỏ để cảm nhận được vẻ đẹp của nơi này nhưng cô bé lại rất yêu nó, cô yêu biển vì biển là nhà.

    “Con gái!” Giọng một người đàn ông vang lên phía xa xa khi cô bé đang cúi xuống nhặt một chiếc vỏ óc xinh xinh.

    “Ba ơi! Ba về rồi!” Cô bé vui vẻ kêu lớn trong khi chạy nhanh về phía cha mình. Khi được bế lên cô bé xòe bàn tay nhỏ xíu của mình ra để khoe cho cha cái vỏ óc. Cha cô nhẹ nhàng khen ngợi rồi xoa đầu cô bé. Ông bế cô đến ngồi lên một thân cây khô nằm im lìm trên bãi biển.

    “Con gái có nhớ ba không?”

    “Ngày nào con cũng nhớ hết á! Ba nhớ con không ba? Ba ơi ba ra biển vậy ba có nhìn thấy nàng tiên cá không? Hôm bữa mẹ nói ở ngoài đó có nàng tiên cá đó!” Cô bé nói huyên thuyên với cha mình liên tục, có vẻ như họ đã lâu rồi không gặp nhau.

    “Ba dĩ nhiên là nhớ con rồi! Với ba không thấy nàng tiên cá ngoài đó.” Ông lại xoa đầu con gái.

    “Vậy chắc nàng tiên cá giờ đang sống trong cung điện với hoàng tử rồi đó ba. Mẹ kể nàng tiên cá sống với hoàng tử hạnh phúc tới suốt đời luôn.” Cô bé nói với cái gật đầu khẳng định.

    “Ừ! Phải rồi. Mà không phải nàng tiên cá nào cũng ở ngoài biển đâu.” Ông cúi xuống nói nhỏ với con gái mình. “Ba nói con nghe, ở nhà mình cũng có một nàng tiên cá nữa, nàng tiên đó ngày nào con cũng gặp hết.”

    Cô bé nghe vậy thì mở to mắt ngạc nhiên:

    “Ở đâu ba? Sao con không biết vậy?” Vừa hỏi xong thì cô bé bĩu môi. “Ý ba nói con hả? Con thích nàng tiên cá lắm nhưng con muốn làm lọ lem à!”

    “Không phải đâu.” Ông bật cười. “Nhà mình còn người khác mà!”

    Cô bé lúc này trông có vẻ suy nghĩ rất vất vả nhưng cuối cùng cũng có câu trả lời.

    “Là mẹ hả ba? Mẹ là nàng tiên cá. Bộ hồi đó ba đi biển cái bắt mẹ về hả?” Cô bé nói với đôi mắt lấp lánh.

    “Không, là mẹ con đã cứu ba, rồi vì ba mà mẹ bỏ biển, bỏ làm công chúa để đi kết hôn với ba.” Ông nói với một nụ cười, nửa hạnh phúc, nửa buồn bã.

    “Wa…” Cô bé tròn mắt than phục. “Vậy mẹ là nàng tiên cá thật rồi. Mẹ nói nàng tiên cá rất dũng cảm, tại vì dũng cảm nên mới được sống hạnh phúc suốt đời.”

    “Phải! Mẹ con rất dũng cảm.” Ông lại cười. “Cho nên ba phải để cho mẹ hạnh phúc.”

    Phần còn lại của câu chuyện là những câu hỏi ngây ngô của cô bé về chuyến đi của cha mình và những việc mà cô đã làm cùng mẹ trong những ngày vắng ông. Phải rất lâu sau này cô mới nhận ra cái kết của câu chuyện cổ tích về nàng tiên cá không giống như cô đã nghe. Chẳng có cuộc sống hạnh phúc nào cả, chỉ có con dao và bọt biển.

    ------------------------
    Cảm ơn bạn Mee Miaow đã theo dõi nhé! Mong là bạn không thấy quá rắc rối.
     
    The Zest, DeiziKi No thích bài này.
  10. Deizi

    Deizi Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    190
    Được thích:
    242
    Đã thích:
    368
    GSP:
    Ap
    Chà, phía sau câu chuyện này khá nhiều rắc rối nhỉ.

    Nhất định Hải Thuyền và Mỹ An có quan hệ gì đó với nhau, khéo còn có khúc mắc nữa. Cô bé ở dưới kia có phải Hải Thuyền không? :v
     
  11. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Theo dõi để biết câu trả lời nhé! Nhưng óc suy luận của bạn tốt đấy!
     
  12. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chương 4. LỰA CHỌN


    “Nghỉ việc?” Bảo Anh và Hùng An đồng thanh kêu lên. Họ đang dán mắt vào cô bạn đồng nghiệp với nét sững sờ hiện rõ trên mặt.

    “Ừ!” Hải Thuyền gật đầu nhẹ như không. “Mình báo với chị Hồng rồi! Từ mai là nghỉ.”

    “Nhưng tại sao?” Bảo Anh ngạc nhiên hỏi và Hùng An gật đầu đồng tình. Theo như cả hai được biết thì công việc này vô cùng quan trọng với Hải Thuyền, nhất là trong tình cảnh hiện nay.

    “À…” Đưa tay chỉnh lại chiếc nơ trên cổ áo, Hải Thuyền phân vân mấy giây rồi đáp. “Mình sắp kết hôn.”

    Không hề có âm thanh của sự bất ngờ nào hết, cả hai người kia đều bị sốc đến á khẩu. Đây là câu trả lời mà theo họ là có ít khả năng xảy ra nhất. Mới mấy hôm trước họ còn trông thấy Hải Thuyền buồn bã đến không nuốt nổi cơm mà giờ thì cô lại bảo mình sắp làm đám cưới. Đám cưới lúc này nghe mà tin được à?

    “Thôi! Đừng có đùa nữa bà này.” Với cái đẩy nhẹ, Bảo Anh vui vẻ bật cười, rõ ràng đây là một trò đùa mà. Nhưng rồi nụ cười đó héo đi rất nhanh trước vẻ mặt nghiêm túc không thay đổi của Hải Thuyền.

    “Với ai mới được?” Cô hỏi sau khi nhận ra vấn đề.

    “Hai cậu không biết anh ấy đâu.” Hải Thuyền dùng câu nói này thay cho câu trả lời. lý do là vì cô cũng không chắc lắm về đáp án. Thật kỳ lạ nhỉ? Cô chẳng biết gì về người mình sắp kết hôn cả. Cái cô biết chỉ là cô nhất định phải lấy được anh ta, chỉ có thế. Xua tan mấy cái ý nghĩ đó, cô nói rành rọt. “Mà thôi giải tán đi, nếu không chị Hồng mắng cho đó!”

    “Chắc rồi!” Hùng An nói thêm với cái hất đầu ra dấu về phía trước. “Khách hàng thân thiết của cậu đến rồi kìa.”

    Hải Thuyền nhìn theo hướng được chỉ và không khó để nhận ra vị khách đặc biệt kia lại tới nữa. Chỗ này gần như là phòng ăn của nhà anh ta rồi. Cô hắt ra với vẻ chán ngán rồi mang theo thực đơn tiến đến nên cần đến.

    “Xin hỏi…”

    “Chúng ta trò chuyện vài câu được không?” Người kia lên tiếng trước khi Hải Thuyền nói hết câu. “Đừng lo, tôi đã nói trước với quản lý ở đây rồi.”

    “Dạ vâng!” Cô lễ độ nói, kèm theo đó là một sự đề phòng hiện lên trong suy nghĩ.

    “Em có bạn trai chưa?” Anh ta vào ngay vấn đề. Và để đáp lại thì nét mặt của Hải Thuyền lúc này trông như thể ai đó vừa nói với cô năm nay có mười ba tháng.

    “Chuyện đó thì có gì liên quan đến anh?”

    “Vì tôi muốn trở thành người đó. Chúng ta hẹn hò nhé?” Lại một câu nói thẳng thắn nữa. Và gương mặt người kia hiện rõ vẻ hy vọng. Có điều hy vọng thường chỉ dùng để an ủi bản thân mà thôi.

    “Nhưng chúng ta thậm chí còn không biết tên nhau nữa là.” Cô cau mày nói. Vụ này thiệt lố bịch hết sức, mà rõ ràng là anh ta đã biết việc cô có người yêu hay chưa, nếu không cũng chẳng nói ra mấy câu này.

    “Thật ra tôi cũng biết vài điều về em.” Vị khách đặc biệt nghiêm túc nói, trong một giây ánh mắt anh ta nhấn nhá về phía quầy phục vụ. Hải Thuyền tự động quay theo để rồi bắt gặp vẻ mặt lúng túng của hai vị đồng nghiệp. Cũng không quá bất ngờ.

    “Còn nếu em muốn biết gì về tôi thì cứ hỏi.” Người kia tiếp tục với giọng tự tin nhưng sự tự tin đó giảm xuống đáng kể khi anh ta nhận ra Hải Thuyền chẳng có vẻ gì là muốn chơi trò vấn đáp với mình.

    “Nếu không thì tôi sẽ tự giới thiệu nhé. Tôi tên Đào Vũ Nguyên , năm nay hai mươi tám tuổi, hiện đang…”

    “Anh giàu lắm sao?” Cô cắt ngang, hoàn toàn thẳng thắn.

    “Tôi cho là mình cũng thuộc dạng khá giả.” Vũ Nguyên đáp sau vẻ ngạc nhiên.

    “Vậy thì anh nên đề nghị sớm một chút, chúng ta vốn đã có thể bỏ qua luôn giai đoạn hẹn hò. Nhưng giờ thì trễ quá rồi. Quên chuyện này đi nhé!” Hải Thuyền nói chắc chắn, cô kết thúc cuộc trò chuyện với một nụ cười khó hiểu rồi bỏ đi. Anh ta đến sớm nhưng lại hành động quá trễ. Thời điểm luôn luôn quan trọng.

    ~oOo~
    “Mày nói cái gì?” Trong phòng khách của căn biệt thự, một người đàn ông luống tuổi quát lớn. Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm ông lớn tiếng quát nạt con gái mình. Đứa con mà ông quý hơn châu báu, nâng niu như trứng mỏng giờ đây lại đang quỳ trước mặt ông để cầu xin một điều mà ông không thể nào đồng ý được.

    “Ba ơi! Con xin ba mà…” Tiếng cô gái nức nở vang lên cùng với những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. “… ba chấp nhận cho chúng con…”

    “Chấp nhận cái gì?” Người đàn ông càng lớn tiếng hơn. Chưa bao giờ ông tức giận đến thế trong đời. “Tao nuôi dạy mày như vậy hả? Từ nhỏ đến lớn mày muốn cái gì tao cũng cho. Để mày sống giàu có sung sướng, cho mày ra nước ngoài ăn học. Để rồi giờ mày cãi tao. Để mày đi theo cái thằng khố rách áo ôm như nó hả? Tao đúng là…”

    Mấy tiếng sau đó không nghe được vì người đàn ông kia gần như đã không thể nói tiếp nữa. Sự tức giận và đau lòng đã nuốt chửng ông ấy. Cô gái vẫn đang khóc, cô không phải không biết chuyện này sẽ xảy ra, nhưng lại không ngờ sự yêu thương của cha mẹ không đủ để bao dung cho lựa chọn của mình.

    “Nó có cái gì là tốt hả con?” Mẹ cô lên tiếng khuyên nhủ. “Nó vừa nghèo, cha lại bệnh tật. Cái nghề đi biển như nó thì làm sao mà lo nổi cho con. Ba con sợ con khổ nên mới ngăn cấm. Con nghe lời ba mẹ, bỏ nó đi. Ba mẹ sẽ tìm cho con một người xứng đáng hơn mà. Nghe con!”

    “Nhưng con chỉ yêu anh Hải thôi mẹ ơi! Mẹ khuyên ba dùm con đi mẹ!” Cô vẫn tiếp tục nài nỉ, dù chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi thì cô cũng muốn thử.

    “Yêu với đương!” Cha cô lại quát lớn. “Yêu có thay cơm mà ăn được không? Có thay mền mà đắp, thay áo mà mặc được không? Yêu thì no hả? Mày… ”

    Câu nói bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của một người vừa bước qua cửa lớn. Đó là một chàng trai trẻ với phong thái chững chạc, anh lễ độ chào hỏi hai người lớn tuổi rồi từ tốn quỳ xuống bên cạnh người mình yêu. Dù cô không cho nhưng anh không thể để cô chịu đựng việc này một mình, bởi anh biết nó khó khăn đến mức nào. Không có gì ngạc nhiên khi giờ đây anh đang phải nhận lấy ánh mắt căm ghét pha lẫn khinh bỉ của cha mẹ cô.

    “Con xin lỗi hai bác!” Anh nói với âm sắc trầm ấm. “Nhưng con sẽ không từ bỏ Mỹ An lần nào nữa. Con biết mình không xứng, có điều con sẽ làm mọi thứ để cô ấy được hạnh phúc.”

    “Hạnh phúc? Bằng cách nào?” Người đàn ông nạt ngang. “Mày đó, tiền mày kiếm ra còn không đủ nuôi mấy miệng ăn nhà mày. Vậy mà còn đến đây đòi cưới con gái tao sao? Nếu không phải mày ve vãn nó, cho nó ăn bùa mê thuốc lú thì nó cũng không đến nỗi cắt tay tự tử rồi giờ thì lại đòi sống đòi chết.” Ông dừng lại, ánh mắt đảo qua lại cùng cái cắn môi đầy phẫn nộ. Trong căn phòng giờ chỉ còn vang lên tiếng thút thít của Mỹ An. Nhưng rồi nó bị phá vỡ khi ông đưa ra quyết định cuối cùng.

    “Được, được rồi! Tụi bây yêu nhau như vậy thì được… Tao cho!” Câu trả lời có thể xem là lời đồng ý nếu như nó không đi kèm âm điệu gầm gừ. “Từ bây giờ, nó là trách nhiệm của mày. Để tao coi tụi bây sẽ sống hạnh phúc như thế nào. Coi coi yêu thương gì gì đó có nuôi sống được tụi bây không. Cút đi! Dọn đồ rồi cút đi. Theo ai tao cũng mặc hết.”

    “Ông nói gì vậy? Sao…” Người mẹ căn ngăn.

    “Bà đừng có xen vô. Còn mày…” Ông quay sang con gái mình. “Những thứ tao bỏ tiền ra mua cho mày, ngoài quần áo ra thì tao cấm, tao cấm mang theo hết. Để coi không có của cải thì thứ đào mỏ như nó có còn yêu thương gì nữa không. Đi đi, ngay!”

    Không còn sự phản đối hay cầu xin nào nữa. Mỹ An đưa tay lau đi mấy giọt nước mắt rồi một mình lên lầu thu dọn quần áo, cô không chọn lựa gì mà chỉ tiện tay lấy mấy bộ mình trông bình thường nhất. Nhà Minh Hải không giàu có nên cô cũng tránh ăn mặc sang trọng. Mỹ An dừng lại một chút trên chiếc bàn gần giường để lấy theo bức ảnh gia đình. Cô biết mình đi rồi sẽ rất khó có thể quay lại, cũng sợ sẽ không được nhìn thấy cha mẹ nữa, mang theo nó có lẽ cô sẽ được an ủi hơn mỗi lúc nhớ nhà. Rời khỏi đây giống như cô đang bước khỏi tòa lâu đài nguy nga để đến với một căn nhà nhỏ bé vậy, nhưng cô biết mình sẽ không hối hận, đơn giản là vì căn nhà đó có anh.

    Khi Mỹ An xuống nhà thì bầu không khí ngột ngạt và lạnh lùng vẫn không hề thay đổi, Mỹ An dằn lòng để nói câu từ biệt với cha mẹ dù rằng họ không hề muốn nghe. Cô và Minh Hải cùng cúi chào rồi nắm tay nhau bước dần ra khỏi cổng. Cánh cổng khép lại cũng là lúc nàng tiên cá từ bỏ chiếc đuôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/6/16
    Lâm Diệu Anh, The ZestDeizi thích bài này.
  13. Deizi

    Deizi Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    190
    Được thích:
    242
    Đã thích:
    368
    GSP:
    Ap
    Oke câu gây shock nhất từ đầu truyện tới giờ...

    Mỹ An với người kia... là người làm bẩn váy cổ phải không? :O

    Ôi trời ơi đây là kiểu tình yêu mà mình không muốn thấy nhất. =((
     
  14. The Zest

    The Zest Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    39
    Đã thích:
    468
    GSP:
    Ap
    Theo suy đoán của mình, Mỹ An và Minh Hải là cha mẹ của Hải Thuyền, có phải không? Mình suy luận từ mẩu chuyện cô bé hỏi cha về nàng tiên cá ấy.
     
  15. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Bạn đoán đúng rồi đó. Nhưng sao lại không muốn thấy kiểu tình yêu này?

    Right. Chào mừng!
     
    The Zest thích bài này.
  16. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chương 5. GẦN


    Hải Thuyền ngồi khuấy đều tách trà để tay chân có cái để làm. Cô chưa bao giờ thích trà nhưng cũng chưa bao giờ từ chối khi được mời trà, lần này cũng thế. Có điều tách trà hôm nay không hề giống với bất kỳ tách trà nào cô từng uống. Và người trước mặt cũng không giống với bất cứ ai cô từng gặp. Nếu không tính đến bầu không khí kỳ lạ đang tồn tại thì trông hai người họ sẽ giống một đôi tình nhân lắm, nhất là giữa một khung cảnh thơ mộng thế này.

    “Nên nói về chủ đề gì thì hợp nhỉ?” Người kia nhàn nhã lên tiếng sau khi nhấp một ít trà, đây là câu đầu tiên anh ta thốt ra sau gần mười lăm phút. “Nếu nói về thời tiết thì hình như hơi lạc hậu.”

    “Vậy thì chúng ta có thể bàn về nhiệt độ.” Cô mỉm cười đáp sau khi buông tay khỏi chiếc thìa khuấy.

    “Xem ra cô cũng không nhạt nhẽo lắm nhỉ.” Anh ta nhìn cô rồi nở một nụ cười nửa miệng, chẳng rõ là khen thưởng hay khinh miệt. “Về đám cưới… cô cần gì?”

    Phân vân mấy giây, Hải Thuyền gật gù nói ra thứ chính xác cô cần:

    “Giấy đăng ký kết hôn.”

    Anh ta lại cười nhưng nụ cười mang đầy vẻ chế giễu. Như thể đây là thứ cuối cùng anh ta nghĩ đến trong đời. Dĩ nhiên rồi, với một người có địa vị và danh vọng như thế, làm sao anh ta lại tưởng tượng được có ngày lại phải kết hôn với một cô gái, mà theo dân gian thường nói là nghèo rớt mồng tơi như Hải Thuyền. Nhưng sự thật là dù muốn dù không thì cuộc hôn nhân này vẫn sẽ diễn ra. Anh ta biết rõ điều này và cô cũng vậy.

    “Tôi nghe nói anh có người yêu rồi.” Hải Thuyền nói nhẹ như không, cô đã nghe được thông tin này từ cô em chồng tương lai. Và cô cũng biết cô ta làm thế để cô biết đường mà biến khỏi gia đình này.

    “Thì cũng có khác gì đâu. Tôi không hề ảo tưởng rằng cô sẽ vì thế mà từ chối chuyện cưới hỏi.” Giọng anh ta nghe có vẻ rất nhẹ nhàng như đầy sự cay nghiệt.

    “Tôi rất tiếc.” Cô nói bằng tất cả sự chân thật. Đáng ra anh ta không nên bị kéo vào chuyện này, nhưng cô đã không còn trong hoàn cảnh có thể lựa chọn.

    Anh ta vẫn cười, và lần này thì cô chắc chắn đây là sự khinh bỉ. Hẳn anh ta nghĩ rằng cô là kẻ đào mỏ không biết xấu hổ. Hải Thuyền cũng không hề hy vọng người chồng tương lai này sẽ có tý thiện cảm nào với mình. Cô chỉ đang làm cái mình cần làm và cô cũng không nghĩ sẽ sống cuộc sống vợ chồng cả đời với người trước mặt.

    “Cha mẹ tôi đã định ngày rồi. Họ bảo tôi đưa cô đi chọn đồ cưới. Nhưng tôi không rãnh rỗi như vậy. Cho nên…” Anh ta bỏ lửng câu khi đặt một chiếc thẻ tín dụng không giới hạn lên bàn. “Cô tự đi mà chọn lấy cái mình thích đi. Nó có thể mua cả một tiệm áo cưới mà vẫn còn dư đấy. Chắc cô cũng hài lòng nhỉ?”

    Hải Thuyền không đáp vội mà cầm lấy chiếc thẻ rồi xoay tròn nó trong tay. Người giàu có thật khác, họ thường không suy nghĩ nhiều lắm, vung tiền không cần nghĩ và đánh giá người khác cũng thế.

    “Cảm ơn!” Cô nói. “Giờ thì có phải chúng ta nên giả đò cùng nhau ra ngoài không?”

    “Cô nắm bắt tình hình nhanh nhỉ? Đó là ưu điểm duy nhất của cô. Thực dụng!” Anh ta nhấn mạnh hai từ cuối với sự khinh miệt rồi đứng dậy bước đi. Hải Thuyền cũng bắt đầu đi theo. Cô biết, từ giờ mình sẽ phải chịu đựng rất nhiều. Nhưng nhiều đến mấy thì cô cũng sẽ gánh được, bởi so với những thứ cô từng chịu đựng nó chẳng là gì cả.

    ~oOo~
    Hải Thuyền đưa tay chỉnh lại phần vai áo trong khi ngắm mình trong gương. Chiếc váy cưới này thật sự rất đẹp và vừa vặn, trông cứ như nó được thiết kế riêng cho cô vậy. Cô bất giác mỉm cười rồi lại chuyển thành nét suy tư. Nếu bà nội, cha mẹ và An Huy có thể nhìn thấy cô bước vào lễ đường thì tốt biết mấy, nếu họ có thể ở bên cô thì tốt biết mấy. “Nếu…”, cô đã nghĩ về chữ nếu ấy không biết bao nhiêu lần trong đời, nhưng đã là giả định thì không thể thành sự thật. Trước nay vẫn thế.

    “Tôi không nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau ở đây.” Một giọng nói quen thuộc vang lên kéo cô về với thực tại. Đào Vũ Nguyên đang đứng phía sau cô trong một bộ vest lịch lãm.

    “Xem ra đây là lý do em từ chối lời tỏ tình.” Vũ Nguyên tiếp tục khi thấy Hải Thuyền không nói gì.

    “Anh có tỏ tình đâu? Anh chỉ đề nghị hẹn hò thôi.” Cô nói nhẹ nhàng. “Hình như đây không phải trang phục của chú rể?”

    “Không phải. Mà chú rể của em đâu?” Anh nói sau khi đảo mắt xung quanh.

    “Anh ấy không rảnh lắm.” Hải Thuyền khẽ nhún vai.

    “Để đi thử đồ cưới với vợ mình sao?” Nét khó hiểu hiện rõ trên gương mặt của Vũ Nguyên. Cô ấy không có người yêu nhưng giờ thì lại đang thử đồ cưới và chú rể lại biến đâu mất.

    “Đừng hiểu lầm! Tôi không có tự cưới mình đâu.” Hải Thuyền mỉm cười, cô cứ như đọc được suy nghĩ của Vũ Nguyên vậy.

    “Nếu em tự cưới mình thì sẽ hay hơn.” Anh nói. “Vậy thì tôi vẫn còn cơ hội.”

    Hải Thuyền bật cười khi nghe vậy, anh ta thú vị hơn cô nghĩ, nhất là khi đã từ bỏ giọng kẻ trên người trước như lúc trong nhà hàng. Đôi khi sự tự tin lại khiến người ta dễ gây mất thiện cảm.

    “Thôi, giờ tôi phải đi thay nó ra rồi. Tạm biệt!”

    “Nhân tiện…” Vũ Nguyên nói trước khi Hải Thuyền kịp quay đi. “… em mặc váy cô dâu thật sự rất đẹp.”

    “Cảm ơn!” Cô khẽ gật đầu rồi bước đến phòng thay đồ. Ở phía sau, Vũ Nguyên khẽ thở dài.

    ~oOo~​

    Thường thì khoảng hai tuần Hải Thuyền sẽ đến một lần. Cô đã đăng ký tham gia làm thành viên một chương trình tình nguyện để có thể đường hoàng tới đây mà không bị phát hiện. Tuy nhiên hôm nay thì không theo lịch trình nào cả, cô đến để thông báo cho người đó tin tức mà theo cô, người đó có lẽ sẽ quan tâm dù không hiểu rõ.

    “Bà ấy ở ngoài sân.” Cô y tá nói với Hải Thuyền và cô gật đầu cảm ơn rồi đi đến nơi được chỉ. Sân của bệnh viện khá rộng nhưng cô chẳng mất bao nhiêu thời gian để tìm ra người đó, bà ấy đang ngồi trên ghế đá gần mấy luống hoa mười giờ xinh xắn.

    “Con đến rồi!” Hải Thuyền dịu dàng lên tiếng. Người phụ nữ ấy chậm rãi ngước lên nhìn cô với đôi mắt có phần đờ đẫn. Gương mặt của bà đã nhuốm màu thời gian và trở nên rất gầy gò, nhưng trên đó vẫn còn phảng phất vẻ đẹp năm nào bà từng có.

    “Con có mua quà cho mẹ nè.” Hải Thuyền ngồi sụp xuống bên cạnh bà với một nụ cười tươi tắn hiếm hoi. Giọng cô rất ngọt ngào và nhỏ nhẹ khi đưa cho bà chiếu túi mình mang đến, trong đó đầy dây ruy bằng màu hồng. Người phụ nữ có vẻ rất thích món quá, bà liên tục ngắm nghía chúng một cách vui vẻ.

    “Con có mua bánh nữa.” Cô nói tiếp. “Con gửi nó ở chỗ cô ý tá rồi, mẹ thích mùi sô cô la nên con mua toàn loại đó.”

    Không có sự phản hồi, người phụ nữ đó hình như không nghe thấy những gì cô nói còn Hải Thuyền thì có vẻ không hề để tâm gì đến việc đó. Cô nhổm dậy rồi đến ngồi lên ghế cạnh bà.

    “Mẹ ơi! Hai ngày nữa là con kết hôn rồi.” Giọng cô vẫn rất nhẹ nhàng. “Khi nào có thể thì con sẽ đưa anh ấy đến ra mắt mẹ nhé. Anh ấy rất tốt với con. Con sẽ sống hạnh phúc thôi mẹ ạ.”

    Mẹ cô vẫn im lặng.

    “Con rất muốn mẹ đến dự, nhưng chắc là họ không để mẹ đi. Không sao cả! Con biết mẹ sẽ chúc phúc cho con. Cho Hải Thuyền của mẹ, đúng không?”

    Hai chữ “Hải Thuyền” được thốt ra khiến người phụ nữ dường như có phản ứng. Bà đưa mắt nhìn cô gái ngồi bên cạnh như đang suy nghĩ gì đó rồi mấy giây sau lại tiếp tục vuốt ve mấy sợ ruy băng một cách vô hồn. Hải Thuyền không nói gì nữa mà chỉ im lặng ngắm nhìn bà.

    “Mẹ à!” Cô lên tiếng khi chuẩn bị ra về.” Mẹ nhớ phải ăn uống đầy đủ. Mẹ còn phải chờ con đưa mẹ ra khỏi đây nữa, biết không?” Cô khẽ chồm người sang ôm lấy bà. “Con sẽ quay lại sau nhé! Tạm biệt mẹ!”

    Hải Thuyền đứng dậy rồi bước nhanh ra khỏi đó, cô đi đến góc khuất bên dưới cầu thang khu phòng điều trị dài hạn. Ngồi xuống rồi bật khóc. Cô đã khóc ở đây không biết bao nhiêu lần.

    ----
    Tags: Mee Miaow The Zest
    bupbecaumua góp ý hộ chị nhé!
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/6/16
    Lâm Diệu Anh, bupbecaumuaThe Zest thích bài này.
  17. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chương 6. ĐỔI


    Hôm nay là ngày hôn lễ diễn ra, khách mời đến rất đông nhưng tất cả đều là khách của phía chú rể, chẳng ai trong số họ được cô dâu mời. Tuy nhiên, không vì thế mà vị trí chủ hôn đàn gái bị bỏ trống, cha mẹ chồng của Hải Thuyền đã sắp xếp cho cô một người diễn vai chú bác trong nhà. Đơn giản là sĩ diện của họ không thể vì một cô gái như cô làm ảnh hưởng, cho dù đã có không ít lời bàn ra tán vào từ lúc tin tức về cuộc hôn nhân này được tiết lộ. Nhìn từ bên ngoài nó sẽ chẳng khác nào là câu chuyện về nàng Lọ Lem trong đời thật. Một cô gái nghèo đến nỗi không đủ tiền để ăn ba bữa may mắn lấy được con trai nhà tài phiệt. Còn có sự hạnh phúc nào hơn nữa chứ?

    “Cô xong chưa vậy?” Một giọng nói trầm lạnh làm cắt ngang dòng suy tưởng của Hải Thuyền. “Tôi xưa nay không có quen trễ giờ.”

    “Em xong rồi!” Cô mỉm cười đáp lại. Cả tông giọng lẫn cách xưng hô đều đã thay đổi so với mấy ngày trước, nhưng tiếc rằng điều đó không xuất phát từ bất cứ sự chuyển biến tình cảm nào cả. Và cô cũng biết người trước mặt cô cũng vậy.

    Hải Thuyền nhẹ nhàng bước về phía người đang đứng gần cửa. Cô biết rõ sẽ có rất nhiều người ganh tỵ với mình vì có được người chồng như anh ta. Một người có tất cả mọi thứ, tiền, tài năng lẫn vẻ ngoài hấp dẫn ánh nhìn. Thật ra nếu không ở hoàn cảnh như bây giờ thì có thể cô cũng sẽ rung động vì anh ta lắm, nhất là khi anh ta ăn mặc thế này. Chú rể của cô hôm nay thật sự rất đẹp trai, chỉ tiếc gương mặt như điêu khắc đó chỉ tồn tại sự chán ghét mà thôi.

    Hai người họ cùng bước ra ngoài lễ đường và chỉ khoác tay nhau ngay khi cánh cửa mở ra. Lúc này khung cảnh hiện ra trước mắt Hải Thuyền y như trong một câu chuyện cổ tích thần tiên đầy hoa và ánh sáng. Nhưng tiếc rằng đã từ rất lâu về trước, cô ghét truyện cổ tích.

    Từng bước từng bước một họ tay trong tay đi cùng nhau, cũng là từng chút từng chút một cô cảm nhận được sự lạnh lẽo giữa cả hai và sự mơ hồ về cái thực tế cay nghiệt này. Bước cuối cùng đặt chân lên sân khấu cô mới nhận ra tên của họ được kết bằng hoa hồng trên tường, lần đầu tiên cô thật sự để ý đến tên chồng mình, Lâm Vĩnh Quân.

    ~oOo~​

    Hải Thuyền cuộn chặt mình trong chiếc chăn lông trên ghế salon. Tối qua cô đã có một giấc ngủ yên lành hiếm hoi và tâm trạng cũng đã khá hơn nhiều. Không liên quan gì đến hạnh phúc hôn nhân, đơn giản là người chồng kia đã đưa ra một quyết định mà cô hết sức ủng hộ. Anh ta đã bảo cô tránh xa chiếc giường của mình. Điều đó đồng nghĩa rằng cô không cần phải hy sinh nhiều như bản thân vẫn tưởng. Và kế hoạch đầu tiên trong hôm nay của cô chính là mua một tấm nệm lông để ngủ dưới sàn dài hạn.

    Đây đâu phải là chuyện buồn.” Cô mỉm cười với cô gái trong gương, nhưng nụ cười đó héo đi ngay lập tức khi cô nhận ra ánh mắt của người đứng phía sau.

    “Cô có vẻ vui nhỉ?” Anh ta nói, giọng vẫn đầy vẻ khinh bỉ. “À mà phải rồi! Thường thì con người ta rất hả hê khi đạt được mục đích của mình, đúng không?”

    Hải Thuyền không trả lời vội, cô từ tốn xoay người lại rồi cố gắng nói giọng dịu dàng nhất có thể.

    “Em làm bữa sáng cho anh nhé?”

    Đáp lại lời cô, Vĩnh Quân nở một nụ cười nửa miệng rồi bỏ đi thẳng ra ngoài.

    “Cuộc hôn nhân này… điều xấu là nó đã xảy ra. Còn cái tốt… là tôi cũng không yêu anh.” Hải Thuyền nói khi nhìn theo bóng lưng của người vừa bỏ đi. Cô không trách giận gì anh ta, đơn giản vì nếu ở vị trí của anh ta thì cô cũng sẽ căm hận kẻ đã khiến mình không thể ở bên cạnh người yêu, không thể cùng người đó xây dựng một tương lai như mơ ước. Cô biết bản thân rất ích kỷ, nhưng cô không còn cách nào khác. Chỉ có kết hôn với anh ta cô mới có đủ tiền để chi trả cho cuộc phẫu thuật của bà nội, chỉ có kết hôn với anh ta cuộc sống của bà mới được đảm bảo. Cho nên dù là người thứ ba hay kẻ đào mỏ, chỉ cần có bà nội còn sống thì cô đều có thể làm được.

    ~oOo~​

    “Hai đứa không định đi hưởng tuần trăng mật sao?” Bà Hồng Dung, mẹ chồng của Hải Thuyền từ tốn hỏi khi cắm một đóa hoa cẩm chướng vào bình. Cả hai đang ngồi bên nhau ở phòng khách căn nhà to như cung điện của nhà họ Lâm.

    “Anh ấy bận quá nên vẫn chưa sắp xếp được ạ!” Hải Thuyền nhỏ nhẹ đáp.

    Mấy giây sau trôi qua một cách im lặng ngoài trừ tiếng kéo cắt đi mấy chiếc lá không cần thiết, Hải Thuyền ngồi đó tự hỏi người bên cạnh đang nghĩ gì. Dù thời gian tiếp xúc với nhau rất ít ỏi nhưng cô biết bà ấy không phải là người đơn giản như về bề ngoài.

    “Thật ra…” Bỗng nhiên bà ấy lên tiếng. “Mẹ hiểu bảo thằng Quân chia tay con bé kia để lấy con thì đúng là không dễ dàng gì cho nó. Cho nên mẹ mong con thông cảm cho chồng mình. Nếu con tốt với nó thì sớm muôn gì nó cũng sẽ dành tình cảm cho con.”

    Bà Dung kết thúc với một tia sáng lóe lên trong mắt và Hải Thuyền chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu. Suốt quãng thời gian còn lại của buổi cắm hoa này chỉ là mấy câu chuyện phiếm về việc nấu nướng. Khi bà Dung quyết định sẽ đến phòng thờ niệm kinh phật, Hải Thuyền một mình lên sân thượng để hít chút không khí trong lành. Từ nơi này nhìn xuống thì khuôn viên căn nhà càng giống một tòa lâu đài, và bằng cách này hay cách khác cô đã tự biến mình thành công chúa.

    Mọi chuyện bắt đầu vào ngày mà cô nhìn thấy mẹ chồng hiện tại của mình bước ra khỏi căn nhà của thầy Hai. Bà ấy rất mê tín, đó là điều thứ nhất cô thu thập được, còn điều thứ hai là bà ấy đang tìm một cô con dâu có mệnh số tốt. Người mà theo như thầy Hai nói thì đứa con dâu này phải cực kỳ hợp với mệnh của bà ấy. Một phúc tinh. Trong trường hợp này thì không khó để khiến bản thân trở thành một phúc tinh chỉ cần bạn có đủ tiền hay sẽ có đủ tiền. Cô đã đi một nước đi liều lĩnh khi gom hết tất cả tiền bạc dành dụm cho cuộc phẫu thuật tim của bà nội đưa cho thầy Hai, để cầu xin ông ta cùng cô thực hiện một phi vụ làm ăn. Và phi vụ đó đã thành công mỹ mãn, cô đường đường chính chính bước vào nhà họ Lâm cùng với việc nhà chồng cô sẽ đứng ra chi trả mọi chi phí cho cuộc phẫu thuật. Mọi thứ đã thay đổi, không còn những bữa ăn suy trước tính sau, không còn những lo toan về một nơi để sống, không còn những giọt nước mắt đau buồn về túng thiếu… và cũng không còn lựa chọn được sống cuộc sống mình hằng mong ước. Nhưng nếu đã là làm ăn, thì dĩ nhiên phải đánh đổi thứ gì đó, ở đây Hải Thuyền đã đổi bằng nhân cách riêng mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/8/17
    jeochen, Lâm Diệu AnhThe Zest thích bài này.
  18. jeochen

    jeochen Gà con

    Bài viết:
    4
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Bao giờ ra chương mới vậy ??
     
  19. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.696
    Được thích:
    2.625
    Đã thích:
    4.207
    GSP:
    Ap
    Lâu lắm không lên Gác đọc truyện của nàng ta vẫn cực thích a.^^ Gọn, độc, và xúc tích. Tình tiết của nàng lúc nào cũng logic và nhiều nút thắt lẫn gợi mở. Đôi khi mpw hồ đoán. Ke ke, ta quay lại rồi đây. ^^
     
  20. Annin

    Annin Wings... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.121
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    1.037
    GSP:
    Ap
    Chào mừng nha! Thank nàng! Nhưng chắc chờ chương mới hơn lâu đó! Ta dạo này hơi bận nên chưa viết được nhiều.
     
    Lâm Diệu Anh thích bài này.

Chia sẻ trang này