Hạ Vũ, ngã rồi thì đứng dậy - Hoàn thành - Vũ Yến Vũ

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Mưa Mùa Hạ, 21/8/14.

  1. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Mời các bạn đón đọc truyện này đã được đăng lên thư viện tại ĐÂY.
    (lời của Ban quản trị)


    image.jpg

    Hạ Vũ, ngã rồi thì đứng dậy
    Tác giả: Mưa Mùa Hạ.

    Thể loại: Tình cảm học trò.
    Trình trạng:
    Đang sáng tác.
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn
    Cảnh báo: Không có cảnh báo.

    Giới thiệu:
    Truyện sẽ có hai tập:
    Tập 1: Hạ Vũ, ngã rồi thì đứng dậy

    Kể về quãng thời học sinh từ cấp hai đến hết cấp ba của Hạ Vũ.
    Tập 2: Hạ Vũ, anh là chàng trai số 14, cưới anh nhé
    Kể về quãng thời gian khi trưởng thành của Hạ Vũ

    Văn án:
    Hạ Vũ – một cô bé mới tròn mười hai tuổi đã bắt đầu biết đến những rung động đầu đời. Cô bé biết mình còn quá nhỏ, chẳng dám gọi tên những rung động đó là “Yêu”, với cô bé, đơn giản chỉ là “Thích”.

    Suốt những năm học cấp hai và cấp ba, liệu bao nhiêu chàng trai gặp Hạ Vũ sẽ phải thốt nên từ “Thích” và ngược lại?

    Một Đức Việt đẹp trai, học giỏi, lạnh lùng và kiêu ngạo.

    Một Nhật Thiên tuấn tú, ga lăng và ấm áp.

    Một Kẻ Sầu Đời ngạo mạn và bất cần.

    Thắng, Trung, Lâm, Chính, những chàng trai chợt đến chợt đi sẽ ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống vốn dĩ còn rất nhiều điều bất ngờ của Hạ Vũ.

    Những năm tháng học sinh tươi đẹp nhất của cuộc đời rồi sẽ đưa Hạ Vũ về đâu?

    Những câu chuyện tình yêu liệu chỉ có dừng lại ở chữ “Thích” mà không hề để lại những vết thương lòng?

    “ Thích là gì? Yêu là gì? Tại sao lại đau như vậy chứ. Toàn thân Hạ Vũ đau rã rời, trái tim nhỏ bé cứ như bị ai đó xẻ ra thành những mảnh nhỏ, đầu óc trống rỗng.”

    Lời tác giả:
    Tập 1 truyện “Hạ Vũ, ngã rồi thì đứng dậy” được Mưa mùa Hạ viết cách đây mười năm sẽ đưa chúng ta về năm tháng học sinh và những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp. Những tình tiết còn giản dị, ngây ngô và không được chau chuốt nhiều nhưng hy vọng sẽ được các bạn ủng hộ.

    MỤC LỤC

    Chương 1. Chương 2. Chương 3.
    Chương 4. Chương 5. Chương 6.
    Chương 7. Chương 8. Chương 9.
    Chương 10. Chương 11. Chương 12.
    Chương 13. Chương 14. Chương 15.
    Chương 16. Chương 17. Chương 18.
    Chương 19. Chương 20. Chương 21.
    Chương 22. Chương 23. Chương 24.
    Chương 25. Chương 26. Chương 27.
    Chương 28. Chương 29. Chương 30 (Hoàn)
    * * *
    (Lời của Ban quản trị Gác Sách: Truyện đã được đăng lên thư viện nên mời các bạn đọc tiếp các chương cuối tại ĐÂY.)
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 21/3/15
  2. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.778
    Được thích:
    5.505
    Đã thích:
    6.353
    GSP:
    Ap
    Không liên quan nhưng mà tên của bạn làm mình nhớ đến anh sĩ quan Hạ trong Mẹ lưu manh con thiên tài. :)
     
  3. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 1

    Một con bé có mái tóc cắt ngắn cũn cỡn ngồi trong lớp học hì hụi viết cái gì đó xuống bàn. Cậu bạn bên cạnh ghé sát tai con bé thì thầm: “Hạ Vũ, bạn viết chữ nhỏ như vậy làm sao mình đọc được mà chép.”

    Con bé cau mày lườm cậu bạn: “Bài học thuộc lòng này dễ ợt mà không thuộc. Vũ viết ra bàn cho Thắng chép là tốt lắm rồi mà còn đòi hỏi hơn à? Đang kiểm tra lỡ cô giáo phát hiện ra thì ai chịu tội. Nhìn được thì chép, không thì thôi, Vũ còn phải làm bài kiểm tra của mình.”

    Nói rồi con bé quay mặt đi không viết ra bàn nữa, thấy con bé giận Thắng cũng không dám ho he thêm câu nào. Hạ Vũ chính là lớp trưởng lớp 5C, mới lớp năm thôi mà đã chơi cái trò gán ghép nhau, tất nhiên người bị gán ghép với Hạ Vũ là Thắng - cậu bàn ngồi cùng bàn, cái cậu đi học chẳng bao giờ chịu thuộc bài, cứ đến giờ kiểm tra lại trưng bộ mặt đáng thương ra “cầu cứu”. Được cái bù lại năm năm học, Thắng là một người bạn tốt luôn bảo vệ Hạ Vũ. Vì có dáng vẻ mập mạp, bạn bè thường hay trêu đùa gọi “Vũ heo” nên Hạ Vũ rất buồn, từ khi có Thắng bên cạnh, không cậu bạn nào dám ho he cười nhạo con bé nữa. Thắng luôn nhường nhịn Hạ Vũ và thích con bé theo cái kiểu rất trẻ con, đi đâu gặp ai cũng toe toét khoe: “Mình thích bạn Hạ Vũ nhất trên đời.” Hạ Vũ chẳng thèm để ý, chỉ thấy buồn cười là trẻ con thì biết cái gì mà thích. Với Hạ Vũ, Thắng luôn là một người bạn tốt, là một đứa trẻ con trong cái xác to lớn. Nếu như lên cấp hai được học cùng nhau, có lẽ tình bạn này sẽ còn tiến triển hơn nữa nhưng Thắng đã không thi đậu vào trường Hạ Vũ học. Dù không còn học với nhau nhưng bạn bè cũ cứ gặp Hạ Vũ ở đâu lại làm bộ khoanh tay lễ phép cúi người: “Em chào chị Thắng ạ.” Mới đầu Hạ Vũ còn bực bội, cáu giận nhưng dần dần thành quen, ai trêu cũng chỉ mỉm cười im lặng.

    Bước chân vào cấp hai, Hạ Vũ đâu có ngờ rằng từ đây sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc sống của mình. Không biết có phải vì ham mê văn thơ, truyện tranh, tiểu thuyết và nghiền phim tình cảm Hàn Quốc hay không mà Hạ Vũ liên tiếp gặp phải những chuyện tình cảm rắc rối. Vì thế sau này Hạnh – cô bạn gái hàng xóm sát vách luôn mồm trêu: “Hạ Vũ, mày đa tình quá đi thôi.”

    Hạnh chơi thân với Hạ Vũ từ nhỏ, có lẽ là từ cái thời còn “mặc quần thủng đít” vì trong nhà Hạ Vũ có rất nhiều bức ảnh chụp hai đứa từ hồi bé xíu. Dù Hạnh học trên Hạ Vũ một lớp và học khác trường nhưng hai người vẫn thân thiết như chị em, không quan trọng tuổi tác. Hạnh luôn cùng Hạ Vũ chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất cho đến những chuyện “đại sự” của tụi con gái.

    Vừa xem xong bảng báo điểm thi học sinh giỏi Văn khối sáu, Hạ Vũ hồ hởi đạp xe về nhà khoe với Hạnh: “Mày biết không? Tao đạt được điểm cao nhất, giải nhất đấy, oách chưa?”

    “Vậy thì tốt quá, phải khao ngay, khao ngay thôi.”

    Hạnh ôm chầm lấy Hạ Vũ và cả hai ôm nhau nhảy cẫng vì lên vui sướng.

    ***********​

    Khi mới được xếp vào lớp 6A2, Hạ Vũ không được bầu làm lớp trưởng như mong muốn nhưng nhờ vào thành tích giải nhất môn Văn toàn khối, cô bé đã chứng tỏ được bản lĩnh ở trong lớp, đồng thời cũng vừa đủ để cô Lan – giáo viên dạy đội tuyển Văn toàn trường, chủ nhiệm lớp 6A1 khen ngợi.

    Sáng chủ nhật, ngày đầu tiên đến nhà cô Lan học đội tuyển, Hạ Vũ đến muộn. Con bé rón rén vòng ra phía sau, vì kê ít bàn nên chỗ ngồi phía trên đã đủ người, Hạ Vũ chỉ còn cách ngồi cạnh hai bạn trai lạ hoắc ở cuối lớp. Đảo mắt nhìn quanh, Hạ Vũ thắc mắc, hôm đi thi tuyển làm gì thấy mặt hai bạn trai này sao tự nhiên giờ lại có mặt trong lớp học. Với thắc mắc đấy trong đầu chưa kịp hỏi thì tiếng cô Lan vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ:

    “Các em sẽ được học thêm với cô đến hết lớp chín, ở đây toàn những bạn có năng khiếu về môn Văn nên cô mong chúng ta sẽ cố gắng giúp đỡ nhau cùng tiến bộ. Mục tiêu bốn năm nữa phải có bạn đạt được giải quốc gia…”

    “Chán phát ngán.” Tiếng cô giáo chưa kịp dứt Hạ Vũ đã nghe thấy một giọng nói chững chạc, ấm áp lướt nhẹ qua tai. Hạ Vũ trợn mắt nhìn người bên cạnh: “Không thích sao bạn còn đi học, đến rồi thì chịu khó nghe bài đi.”

    “Ơ… mình không nói câu nói ấy, cậu ta nói đấy.”

    Cậu bạn bên cạnh tỏ vẻ vô tội chỉ chỉ sang chàng trai kế bên. Như không thấy sự tồn tại của Hạ Vũ, chàng trai ấy vẫn tiếp tục trưng cái bộ mặt lạnh tanh nhìn lên phía cô giáo có vẻ như rất chăm chú nghe giảng. Từ góc độ của Hạ Vũ, con bé chỉ nhìn nghiêng thấy được một nửa khuôn mặt của chàng trai. Cũng chẳng có gì ấn tượng lắm nên Hạ Vũ khẽ cười khẩy: “Đồ giả tạo, miệng vừa mới nói chán mà mặt lại tỏ vẻ quan tâm bài giảng.”

    Cậu bạn ngồi bên cạnh Hạ Vũ khẽ cười khi nghe được câu nói ấy rồi quay mặt sang làm quen rất tự nhiên: “Mình là Huy, còn bạn?”

    “Mình là Hạ Vũ.”

    “À… cái tên nghe rất hay. Một cơn mưa mùa hạ.”

    “Hai bạn học lớp nào? Sao hôm đi thi đội tuyển mình không nhìn thấy.” Hạ Vũ đáp bằng một câu hỏi.

    “Suỵt… nói nhỏ thôi.” Huy tỏ vẻ không muốn cho chàng trai kia nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai người: “Tụi này học ở đội tuyển Toán, nhưng vì điểm môn Văn trên lớp kém quá, lại là học trò cưng của cô Lan nên cô bắt đến đây học thêm cùng các bạn đấy.”

    “Ồ. Thì ra hai bạn đi học vì bị ép chứ không phải vì đam mê. Hèn gì chán là phải.” Hạ Vũ nhún vai, chưa kịp nói thêm câu gì thì cô Lan lên tiếng với ý cười:

    “Vũ và Huy không nói chuyện riêng khi cô giảng bài, muốn làm quen thì tan học hai em ở lại xếp bàn ghế cho cô nhé!”

    Hạ Vũ giật mình, ngượng ngùng cúi mặt xuống, Huy nhe răng cười khì khì. Một vài bạn gái trong lớp quay xuống nhìn ba người ở bàn cuối thì thầm điều gì đó rồi lại quay lên. Giờ học tiếp tục diễn ra trong im lặng. Kết thúc buổi học, Hạ Vũ nghe theo lời cô giáo ở lại xếp bàn ghế. Nhìn quanh chẳng thấy Huy đâu nữa, cậu ấy đã tranh thủ chuồn về trước, một mình Hạ Vũ làm sao mà bê hết bàn ghế vào góc nhà được. Đang không biết nên làm như thế nào thì Hạ Vũ thấy chàng trai ngồi cạnh Huy đi vào. Chẳng nói chẳng rằng, chàng trai cao lớn ấy bê dẹp hết bàn vào một góc rồi phủi tay: “Bàn tôi thay Huy xếp gọn lại rồi, còn ghế thì bạn tự xếp đi nhé!”

    Chẳng kịp để Hạ Vũ trả lời hay nói lời cảm ơn, chàng trai cao lớn ấy bỏ về luôn. Hạ Vũ bĩu môi, mắng thầm: “Kiêu căng.”

    Buổi học tiếp theo Hạ Vũ lại đến muộn, con bé cố tình đi muộn và ngồi xuống cạnh Huy trách móc: “Sao hôm đấy bạn lại bỏ về trước?”

    “Hôm đấy mình có việc gấp phải đi nên nhờ anh bạn họ Lại kia giúp mà.”

    “Họ Lại á?” Hạ Vũ chớp chớp mắt nén cười: “Thì ra cùng họ với Lại Văn Sâm, cái họ này nghe buồn cười chết đi được.” Câu cuối Hạ Vũ nói lớn tiếng một chút cố để chàng trai kia nghe thấy. Ấy vậy mà tên họ Lại vẫn cứ ngồi im lặng, xem mình như người ngoài cuộc. Hạ Vũ hất hàm: “Cậu bạn họ Lại của Huy cứ như người câm điếc ấy nhỉ?”

    Huy phì cười: “Tính nó thế đấy.”

    Thật không ngờ đấy là lần cuối Hạ Vũ gặp Huy. Buổi học tuần sau cô Lan thông báo với đội tuyển: “Hai bạn nam lớp mình nghỉ học, một bạn chuyển trường còn một bạn chuyển sang học lớp Tiếng Anh… Nếu không thích học Văn, có ép cũng không được. Giờ lớp mình chỉ còn lại toàn nữ thôi nhé.”

    Hạ Vũ hơi bất ngờ, rồi con bé nghe thấy Thanh – lớp trưởng lớp 6A1 thì thầm với mấy bạn trong lớp: “Thằng Huy nó chuyển trường khác, bố mẹ nó xin được vào trường tốt hơn nên chuyển.”

    “Thế còn cậu bạn ít nói kia?” Một giọng khác hỏi nhỏ.

    “Bỏ đội tuyển Văn, đi học thêm Tiếng Anh cùng với các bạn trong lớp rồi. Thanh cũng đang tiếc vì việc học đội tuyển Văn lại trùng buổi với học thêm Tiếng Anh đây này. Vậy là không được đi học cùng với các bạn trong lớp.”

    “Ừ, tiếc thật đấy, giá không trùng buổi mình cũng muốn đi học thêm môn Tiếng Anh.” Một cô bạn gái khác cùng lớp Thanh nói chen vào.

    Hạ Vũ cảm thấy hơi hụt hẫng, học đến buổi thứ ba rồi nhưng mới chỉ làm quen được với Huy thì cậu ấy lại nghỉ học. Thế là Hạ Vũ không ngồi bàn cuối nữa, con bé ôm cặp lên luôn bàn đầu ngồi cùng Thanh. Sau vài phút làm quen Hạ Vũ phát hiện ra Thanh chính là đối thủ đáng gờm nhất của mình vì điểm thi của Thanh chỉ đứng sau Hạ Vũ mà thôi.

    Văn án. << >> Chương 2.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
    Lê La, ngocnungocnu, Bút Chì9 người khác thích bài này.
  4. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 2

    Trống trường báo hiệu tiết học cuối cùng đã kết thúc. Hạ Vũ vào nhà xe loay hoay lấy xe đạp Mini đi ra. Phượng – cô bạn gái ngồi cùng bàn nhảy tót lên yên sau ôm eo Hạ Vũ cười cợt: “Hạ Vũ, mày nói xem, mày béo như thế này thì ai mà thích được cơ chứ?”

    Chạm đúng vào nỗi đau của mình, Hạ Vũ cau có: “Béo là việc của tao, liên quan gì đến mày.”

    “Ha ha, tao cũng chỉ lo cho tương lai sau này của mày thôi mà! Cái gì mày cũng ăn nhiệt tình như vậy làm sao mà giảm cân được.”

    “Kệ tao, tao béo nhưng mà tao…” Chưa kịp nói hết câu thì Hạ Vũ giật mình khi một chiếc xe đạp phóng vụt lên phía trước. Nhận ra ngay là dáng điệu của tên họ Lại, Hạ Vũ nhíu mày nhìn. Cậu ấy cao lắm, cao ơi là cao, dáng người gầy mảnh khảnh vậy mà đi chiếc xe đạp nhỏ xíu, nhìn cứ như là xe dành cho học sinh tiểu học. Nhập trường cũng đã gần hết học kỳ một, vậy mà trừ lúc gặp nhau ở lớp học đội tuyển Văn hai lần ra thì đây là lần đầu tiên Hạ Vũ nhìn thấy tên họ Lại gần khuôn viên trường học như vậy. Hạ Vũ nhíu mắt nhìn theo cái dáng điệu đạp xe của cậu ta rồi phá lên cười vui vẻ. Phượng ngạc nhiên:

    “Ơ. Sao đang nói tự nhiên mày dừng lại rồi cười như ma làm thế này. Có phải mày vừa gặp ma không?”

    “Đúng rồi, tao vừa gặp ma, một con ma rất dễ thương.” Hạ Vũ vui vẻ trả lời.

    Hạ Vũ bỗng phát hiện ra, cả trường chỉ có mỗi mình bạn họ Lại đi chiếc xe đạp bé xíu ấy. Ngày nào tan học Hạ Vũ cũng bắt gặp cái dáng ngồi đạp xe lêu khêu của cậu ấy. Cứ như những người không quen biết, lúc thì tên họ Lại đạp xe trước mặt Hạ Vũ cười đùa cùng với lũ bạn, lúc thì Hạ Vũ đèo Phượng nhởn nhơ trước mặt cậu ta nhưng tuyệt nhiên chẳng ai chào hỏi nhau trước. Tên họ Lại ấy, đến liếc mắt nhìn xem Hạ Vũ là ai cũng không thèm liếc.

    Hạnh nằm dài trên giường đọc báo “Hoa học trò”, Hạ Vũ ngồi bên cạnh cứ ấp a ấp úng như gà mắc tóc.

    “Sao? Có chuyện gì nói đi. Tao thấy mày hôm này lạ quá, chả giống ngày thường đanh đá tí nào?” Hạnh buông tờ báo xuống nhếch mắt hỏi.

    “Cái này… cái này…” Thật là khó nói, Hạ Vũ lúng túng: “Sắp đến mùa hè rồi, tao nghĩ tao phải mua ‘quang gánh’ mặc thôi, ngực tao… cũng lớn hơn quả cau rồi.”

    Hạnh ngạc nhiên cười sặc: “Vũ, mày quan tâm đến chuyện này hồi nào thế. Đầu năm lớp sáu tao đã nhắc nhở mày, mày bảo là ‘quả cau’ còn nhỏ mà. Suốt ngày mày để tóc ngắn, chạy theo bọn trai trong xóm hết chơi bắn bi, đá bóng lại trèo cây ăn trộm. Mày xem, mày có giống con gái không? Bây giờ biết mình là con gái rồi à?”

    “Thì giờ tao bảo là lớn hơn quả cau rồi còn gì, hè đến mặc mỗi áo sơ mi trắng không mặc ‘quang gánh’ thì xấu hổ chết.” Rồi lại ngập ngừng, Hạ Vũ tiếp lời: “À, mày nói đi, tao có béo lắm không?”

    Hạnh quăng tờ báo xuống giường, ngồi bật dậy trợn mắt ngồi đối diện với Hạ Vũ, đưa tay lên sờ trán cô bạn: “Mày ốm à, giờ đến béo hay gầy cũng lo lắng rồi ư?”

    Hạ Vũ gạt tay Hạnh xuống, không trả lời Hạnh, lại thở dài tiếp tục: “Còn nữa, mày nhìn đi.” Hạ Vũ nhe răng ra rít lên: “Hai cái răng này của tao mọc sai chỗ thì gọi là ‘răng khểnh’ hay gọi là ‘răng chó’? Còn nữa, bây giờ tao cũng ‘đến tháng’ giống như mày rồi thì có còn là trẻ con nữa không?”

    “Ôi… từ từ, từ từ đã.” Hạnh đưa tay tự vỗ vỗ vào đầu: “Sao tự nhiên mày lại hỏi tao nhiều vấn đề như vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”

    Hạ Vũ uể oải: “Hạnh, hình như, hình như tao thích một người mất rồi.” Lại như đang tự trả lời mình, Hạ Vũ nói tiếp: “Nhưng tao mới mười hai tuổi thôi, biết cái gì là thích cơ chứ.”

    **********​

    “Phượng ơi, mày đi học thêm Tiếng Anh ở nhà cô Hoa cùng với tao không?”

    “Chẳng phải sáng chủ nhật mày đi học đội tuyển Văn sao? Trùng lịch học còn gì. Tao cũng muốn đi học thêm Anh nhưng mà chưa biết rủ ai, có một mình học chung với cả lớp A1 tao hơi ngại. Mày định bỏ đội tuyển Văn đấy à?” Phượng hơi ngạc nhiên.

    “Ừ… hôm qua cô chủ nhiệm hỏi tao có muốn vào đội tuyển Toán không, cô nói kết quả học kỳ một của tao rất tốt, không cần phải có bài thi đầu vào mà muốn tao đợt tới dự thi chọn mười học sinh xuất sắc nhất đội cùng với các bạn khác luôn. Cô bảo tùy tao quyết định, Văn hay Toán là do tao chọn.”

    “Vậy mày chọn Toán nên mới rủ tao đi học thêm Tiếng Anh?”

    Hạ Vũ gật đầu, không biết có nên nói cho Phượng biết sự thật không? Phượng học cùng trường cùng lớp với mình, Hạ Vũ thấy ngại nên thôi. Thực ra Hạ Vũ chọn đội tuyển Toán là vì ở đấy có tên họ Lại kia. Hạ Vũ chọn học thêm Tiếng Anh cùng lớp A1 là ở đó cũng có tên họ Lại kia. Hạ Vũ quyết tâm rồi, bằng mọi cách con bé phải tiếp cận được “mục tiêu”.

    Bước vào nhà cô Hoa, nó đưa mắt phát hiện ra ngay tên họ Lại ngồi ở cuối bàn, lúc nào cũng vậy, cậu ta quá cao nên thường xuyên ngồi bàn cuối. Một vài tên con trai thấy Hạ Vũ và Phượng ở lớp khác đến học cùng thì huýt sáo trêu ghẹo. Hạ Vũ lờ đi không quan tâm, hai đứa chọn một bàn ở phía trên để ngồi học. Hạ Vũ quay người nhìn xuống dưới phía bên phải, tên họ Lại cũng đang nhìn con bé, bị nhìn lại ánh mắt cậu ta quay đi hướng khác, dửng dưng và xa lạ. Một cái gì đó nhói lên giận dữ trong lòng, Hạ Vũ lại lẩm bẩm: “Kiêu căng, ai thèm nhìn cơ chứ.”

    Hạ Vũ quyết định sẽ chọn Toán, mấy hôm nay tối nào cô chủ nhiệm cũng bồi dưỡng thêm cho Hạ Vũ và Thành - bạn học cùng lớp và ở gần nhà với Hạ Vũ nên Hạ Vũ cảm thấy đủ tự tin để dự thi. Việc Hạ Vũ bỏ học một buổi ở lớp đội tuyển Văn để đi học thêm Tiếng Anh và có ý định vào đội tuyển Toán chẳng mấy chốc đến tai cô Lan. Đang ăn cơm trưa thì ngoài cửa có tiếng hỏi: “Đây là nhà học sinh Hạ Vũ phải không ạ?”

    Hạ Vũ vội bỏ bát cơm xuống và chạy ra ngoài. Là cô Lan đang dắt xe máy đi vào cửa. Hạ Vũ bối rối nhìn cô giáo, xấu hổ và lo lắng khi chưa chính thức xin phép cô nghỉ học. Cô Lan vào nhà ngồi, Hạ Vũ định đi rót nước thì cô lên tiếng:

    “Không cần lấy nước đâu Hạ Vũ. Cô không muốn em rời đội tuyển Văn. Suốt quá trình học vừa rồi cô thấy em rất có tố chất và năng lực, cô nghĩ em không nên từ bỏ…”

    Trước những lời thuyết phục ân cần của cô giáo, Hạ Vũ lí nhí trả lời: “Vâng ạ.”

    Vậy là kế hoạch “tiếp cận mục tiêu” của Hạ Vũ hoàn toàn sụp đổ, con bé không thể đến lớp học thêm Tiếng Anh và cũng không có cơ hội để vào đội tuyển Toán. Hạ Vũ xin lỗi cô chủ nhiệm vì lựa chọn của mình, cô giáo không trách cứ gì nhưng cũng tỏ vẻ khá tiếc nuối. Tự nhiên Hạ Vũ cảm thấy ghét cái tên họ Lại ấy, con bé càu nhàu:

    “Tao ghét cậu ta? Tao sẽ chẳng thèm tìm hiểu về cậu ta nữa. Kiêu căng, lạnh lùng.”

    “Có thật không?” Hạnh vừa cười vừa trêu chọc: “Chẳng phải mày bảo mày thích vẻ lạnh lùng ấy mà, thế mày vẫn chưa hỏi Thành tên cậu ta là gì à?”

    “Úi, hỏi làm gì, thằng Thành mà biết thì có mà cả trường biết. Nó cũng học đội tuyển Toán từ đầu năm, tao có định hỏi nó thì hỏi lâu rồi.” Rồi lại như nghĩ ra điều gì đó, Hạ Vũ hớn hở: “Từ giờ tao sẽ nghĩ cách làm cho tên họ Lại kia, dù muốn hay không cũng phải để ý đến tao. Cứ chờ đấy, sẽ biết tay ta, khà khà.”

    Trong mắt Hạ Vũ ánh lên một cái gì đó tràn trề hy vọng. Thật là lạ, hình ảnh của cậu bạn lạnh lùng ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí của Hạ Vũ. Hai lớp học sát nhau, mỗi lần nghĩ đến gương mặt ấy Hạ Vũ lại lén chạy qua lớp A1, liếc mắt nhìn xuống bàn cuối là thấy ngay tên họ Lại đang cười đùa với bạn bè. Với bọn con trai thì cậu ta luôn mỉm cười niềm nở, nụ cười thật đẹp, thật là làm cho trái tim bé bỏng của Hạ Vũ nhảy tưng tưng trong lồng ngực. Cuối năm lớp sáu, sau cuộc thi chọn mười học sinh xuất sắc, Hạ Vũ vẫn đứng tốp đầu trong đội tuyển Văn.

    Nghỉ hè… mùa hè trôi qua thật buồn tẻ. Sinh nhật mình Hạ Vũ không tổ chức, vào dịp nghỉ hè nên gặp các bạn cũng khó mà năm nào sinh nhật Hạ Vũ cũng mưa. Tháng Sáu là thế đấy, không phải là những cơn mưa rào, những trận mưa lớn thì là bão. Chính vì thế mà bố mẹ đặt tên con bé là Hạ Vũ. Đáng lý ra sinh nhật năm nào cũng bị mưa thì phải ghét mưa lắm, thế nhưng Hạ Vũ lại yêu mưa vô cùng. Hạ Vũ rất hay bắc thang trèo lên sân thượng để tắm mưa. Mấy lần bị bố bắt gặp, ông phạt rút thang không cho Hạ Vũ xuống. Tưởng làm khó được Hạ Vũ nhưng con bé đâu có sợ, con bé nhảy lên nóc nhà của Hạnh, đàng hoàng leo cầu thang đi xuống sân rồi nhảy tường rào về nhà. Từ đấy Hạ Vũ đã biết cách để đến nhà Hạnh – hàng xóm “gần nhà xa ngõ”: một là trèo tường rào nhảy sang, hai là bắc thang hẹn nhau trên sân thượng. Thông thường thì Hạ Vũ chọn cách thứ hai, vì việc nhảy tường thường xuyên bị bố bắt gặp và la mắng.

    Chương 1. << >>Chương 3.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
  5. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Hì, cũng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà.
    Rất vui vì bạn là người đầu tiên vào đọc truyện của mình. :x
     
    Starlight, Tẫn Tuyệt Tình PhiKtmb thích bài này.
  6. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.778
    Được thích:
    5.505
    Đã thích:
    6.353
    GSP:
    Ap
    Mình thích cách viết của bạn. :x
     
    StarlightMưa Mùa Hạ thích bài này.
  7. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 3

    Thật oái oăm là năm lớp bảy nhà trường xếp lớp A1 học tách riêng. Phòng học của lớp A1 cách một khu văn phòng của giáo viên và hiệu trưởng rồi mới đến dãy phòng học chung của các lớp. Thế là cơ hội nhìn thấy tên họ Lại kia của Hạ Vũ ngày càng bị nới rộng. Chỉ có khi tan học, Hạ Vũ mới được đứng từ xa nhìn theo cái bóng dáng quen thuộc ấy đi vào nhà xe chung của trường, Hạ Vũ luôn chờ cho cái bóng ấy lên xe, đạp đi khuất hẳn rồi mới đến lượt mình lấy xe ra về. Nhà Phượng ở gần trường nên Hạ Vũ chỉ đèo Phượng có một đoạn ngắn, đoạn đường về nhà còn lại con bé đã rủ thêm được Thành cùng đi vì nhà hai đứa ở gần nhau.

    Hạ Vũ ra sức học và tham gia các phong trào đoàn đội, chẳng mấy chốc đến học kỳ hai của năm lớp bảy cô giáo đã giao lại chức lớp trưởng cho Hạ Vũ. Ngoài ra, cô tổng phụ trách liên chi đội cũng rất thích Hạ Vũ, trong mỗi buổi chào cờ đầu tuần cô thường xuyên gọi tên Hạ Vũ lên đọc các bản tổng kết và phương hướng hoạt động cho tuần tới. Mỗi một lần lên trước bục phát biểu, ánh mắt Hạ Vũ luôn dùng lại ở một người rất đỗi quen thuộc, vậy nhưng ánh mắt người con trai mà Hạ Vũ âm thâm thích ấy chẳng bao giờ dừng lại ở nơi con bé đứng, dửng dưng đến vô cùng. Đôi lúc Hạ Vũ tự nhủ lòng: “Cậu ấy còn quá trẻ con, cả mình cũng trẻ con như vậy, thì làm sao mà có thể tiến xa hơn được chứ.

    Lại một mùa hè nữa trôi qua. Sinh nhật Hạ Vũ năm nay trời vẫn mưa như thường lệ, mọi năm có Thắng và Hạnh tặng quà, năm nay cũng không ngoại lệ. Hạ Vũ thấy Thắng đến, Thắng không cười đùa trêu chọc Hạ Vũ mà vẻ mặt lại trầm ngâm, buồn bã:

    “Thắng đến để chào tạm biệt Hạ Vũ luôn. Mấy tuần nữa nhà Thắng chuyển vào Sài Gòn rồi, chẳng biết đến bao giờ mới được gặp lại Hạ Vũ…”

    Năm đó Thắng tặng Hạ Vũ mười ba bông hồng vàng - loài hoa mà Hạ Vũ yêu thích nhất, Hạ Vũ đã ép khô cả mười ba bông và cất cẩn thận. Ngày Thắng đi, Hạ Vũ không ra ga tàu tiễn, Hạ Vũ không thích chứng kiến cái cảnh tiễn đưa, con bé sợ mình sẽ khóc trước mặt Thắng.

    Lớp tám trường của Hạ Vũ được xây mới, do các phòng học cũ phải đập đi nên các khối phải thay nhau học sáng, chiều. Ba lớp A1, A2, A3 của khối tám được phân học buổi sáng, chung nhau một dãy hành lang nhỏ hẹp, khoảng sân trước mặt thì bị nguyên vật liệu xây dựng vây gần kín. Để đến được lớp học của mình, Hạ Vũ phải đi qua hành lang của lớp A1, ông trời thật tốt khi tạo cơ hội cho con bé ngày nào cũng được nhìn thấy “đối tượng” ngồi ngay bàn cuối cùng, vị trí sát cửa sổ.

    Mỗi lần đến giờ trống đánh vào lớp là các bạn phải đứng dọc hành lang để xếp thành hai hàng dài, một hàng nam, một hàng nữ để đi vào. Hạ Vũ là lớp trưởng nên dĩ nhiên con bé đứng một mình ở giữa hai hàng, quay mặt đối diện với các bạn và có nhiệm vụ hô to: “Nghiêm, xếp hàng, thẳng!” Hai hàng nam, nữ sẽ theo khẩu lệnh của Hạ Vũ mà làm, hàng nào thẳng hơn sẽ được đi vào lớp trước. Khi Hạ Vũ đứng quay mặt lại thì ở phía bên trên hành lang lớp A1 cũng đang xếp hàng, con trai bên lớp A1 nhiều hơn con gái nên bọn chúng cứ lùi mãi, lùi mãi cho đến khi một cái lưng cao lớn đâm sầm vào lưng Hạ Vũ. Hạ Vũ đau điếng người quay mặt lại định mắng cho cái tên va vào mình vài câu thì bắt gặp người va vào mình chính là tên họ Lại đáng ghét ấy. Cậu ta cười nhàn nhạt, không thèm xin lỗi Hạ Vũ một câu mà quay mặt đi, đứng tiến lên phía trước nói với người bạn trai đứng bên cạnh điều gì đấy. Hạ Vũ nóng mặt, bước vội vào trong lớp. Thật không ngờ hành động ấy không biết là vô tình hay cố ý mà suốt một thời gian dài, ngày nào hàng nam của lớp A1 cũng xô đẩy nhau và bạn trai cao lớn nhất lớp - tên họ Lại ấy liên tục bị va chạm lưng với cô bạn Hạ Vũ - lớp trưởng lớp A2 bên cạnh. Mãi cho gần đến học kỳ hai của lớp tám, lớp trưởng Thanh bên A1 quyết định đưa một số bạn nam sang hàng các bạn nữ để tránh tình trạng xô đẩy thì Hạ Vũ lại hụt hẫng, nhớ những cái “va chạm” ấy khủng khiếp.

    Một lần cô giáo dạy Toán lớp A1 nghỉ ốm, tình cờ cô giáo chủ nhiệm lớp Hạ Vũ được xếp lịch dạy thay. Vừa mới trở về lớp A2, trước cả lớp cô cứ trầm trồ khen ngợi: “Hôm nay cô dạy thay bên lớp A1, bên đấy có bạn Đức Việt thực sự học Toán rất tốt. Cùng dạy trong đội tuyển Toán mà giờ cô mới phát hiện ra.”

    Cô cứ khen mãi, khen mãi làm cái máu tò mò trong Hạ Vũ trỗi dậy. Giờ ra chơi Hạ Vũ vẫy tay gọi Thanh lại hỏi: ”Nghe nói lớp Thanh có bạn Đức Việt học Toán giỏi lắm hả? Là ai vậy?”

    Thanh tỏ vẻ thán phục: “À, Việt hả? Hồi lớp sáu, lớp bảy học cũng bình thường thôi, đột nhiên lên lớp tám lại xuất thần trở nên rất giỏi môn Toán… Kia kìa, cậu ta đang ngồi ở góc bàn cuối lớp cạnh cửa sổ đấy. Mà Hạ Vũ gặp rồi còn gì nữa.”

    Hạ Vũ đưa mắt theo cái chỉ tay của Thanh và giật mình ngỡ ngàng lắp bắp: “Là… là cậu ấy sao?”

    Từ một cách tình cờ cuối cùng Hạ Vũ cũng đã biết được tên người mình thầm quý mến. Cố chấp tỏ ra không thèm quan tâm, không thèm tìm hiểu nên mãi cho đến bây giờ sau hơn hai năm Hạ Vũ mới chính thức biết tên đầy đủ của chàng họ Lại kia: “Lại Đức Việt”.

    Chương 2. << >> Chương 4.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
    thuy..., Lê La, Starlight5 người khác thích bài này.
  8. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 4

    Thành rủ Hạ Vũ đi học thêm Tiếng Anh với cô Hoa, vì không xếp được lịch học buổi sáng do bị trùng với môn Văn và Toán nên Hạ Vũ đồng ý cùng Thành theo học thêm lớp buổi tối. Trong lớp chỉ có mười một bạn, tính cả Hạ Vũ thì là ba nam, chín nữ. Ngày đầu tiên vào lớp, người mà Hạ Vũ chú ý là Trung học lớp 8A5, cậu ta lặng lẽ ngồi ở bàn cuối, chăm chú học, chăm chú ghi chép, thường xuyên phát biểu nhưng rất tiết kiệm lời, chẳng giao du nói chuyện với ai trong lúc giải lao. Cái hình ảnh lạnh lùng ấy đột nhiên làm Hạ Vũ liên tưởng đến Việt. Một đứa con gái ngông cuồng, bất trị trong Hạ Vũ trỗi dậy, liệu mình có chinh phục được kẻ lạnh lùng như Trung không? Nếu Hạ Vũ làm được, có nghĩa là với Việt cũng sẽ có cơ hội. Nếu không làm được thì thật là một đứa con gái kém cỏi đi!

    Hạ Vũ đột nhiên quay sang nói chuyện với Trung rất cởi mở: “Bạn là Trung đúng không? Cùng học với nhau sao không thấy bạn nói chuyện với ai vậy?”

    “Mình đang bận làm bài tập cô giao.”

    “Nhưng đang trong giờ giải lao mà! Cô bảo lát nghỉ xong vẫn có thể tiếp tục làm.”

    “Mình phải học, mình không có thời gian chơi.” Trung trả lời rất nhanh và cũng không ngẩng mặt lên nhìn Hạ Vũ.

    “À… ai đến đây cũng để học.” Hạ Vũ trả lời rồi đưa tay giật mạnh lấy quyển vở Trung đang ghi ghi chép chép: “Đưa đây, mình xem bạn làm đến đâu rồi nào! Ồ, điền giới từ xong hết rồi mà sao lại bảo đang phải làm bài!”

    Trung lừ mắt định giật lại quyển vở thì Hạ Vũ đã nhanh tay giơ lên cao: “Không trả, trừ khi bạn phải ra chơi cùng với tụi mình.”

    Cứ như thế tuần ba buổi học, Hạ Vũ lúc nào cũng tìm cớ trêu Trung. Bạn bè trong lớp cũng hùa vào trêu hai người có tình ý gì với nhau. Đến cả cô Hoa thỉnh thoảng lại đưa ra vài đoạn hội thoại tình cảm để Hạ Vũ và Trung cùng dịch. Cô rất vui tính nên buổi học lúc nào cũng diễn ra sôi nổi. Hạ Vũ không biết Chủ nhật cô dạy thêm lớp A1 cô có vui tính như vậy không? Liệu có bạn gái nào theo đuổi Việt được cô giúp đỡ kiểu này không?

    Tối đó cô Hoa mua ngô nướng về cho cả lớp ăn. Hạ Vũ tranh luôn hai bắp: “Em lấy hai bắp, giữ phần cho bạn Trung vì bạn ấy chưa đến.”

    “Chết nhá, Vũ với Trung có vấn đề rồi.” Cả lớp rú ầm lên, Hạ Vũ vênh mặt:

    “Có hay không có thì sao nào? Mình giữ phần cho bạn bè cũng không được à?”

    Trung đến, Hạ Vũ dúi bắp ngô vào tay cậu cười điệu đà: “Phần Trung đấy, ăn đi!”

    “Lần sau không phải giữ phần cho tôi như thế.”

    “Thích giữ đấy, ăn hay không thì tùy!”

    Tỏ ra giận dữ, Hạ Vũ ngúng nguẩy quay lên. Lúc sau nhận được tờ giấy của Trung gửi lên, viết vẻn vẹn một từ: “Sorry”. Hạ Vũ viết lại hai câu: “I want to say: I like you, like you so much!” rồi gửi trả lại. Phía dưới truyền đến tiếng Trung làu bàu: “Vớ vẩn.”

    Hạ Vũ nghe thấy hai từ “vớ vẩn” ấy thì nổi lên lòng tự ái, đã thế phải trêu cho đến cùng. Là liên đội trưởng nên Hạ Vũ dễ dàng lấy được sổ chi đội của lớp A5, tra ra ngày sinh của cậu ấy rồi mua một chú gấu bông, viết một lá thư tỏ tình bằng tiếng Anh rồi gửi cho Trung.

    Hôm sau, mấy đứa bạn cùng lớp học thêm Tiếng Anh biết chuyện. Thành vỗ vai Hạ Vũ: “Này, thằng Trung nó định trả lại quà cho bà đấy, xấu hổ chết đi được!”

    Nổi giận đùng đùng, hôm sau Hạ Vũ cùng với Hạnh tìm đến nhà Trung, chỉ có ông bà Trung ở nhà, Hạ Vũ vào chào ông bà rồi lẳng lặng quan sát góc học tập của Trung. Hạ Vũ vô tình nhìn thấy hộp quà của mình đã được bóc, con gấu bông được đặt ngay ngắn trước bàn học.

    “Trung là người bạn tốt, tao đã bảo rồi mà.” Hạnh thì thầm vào tai Hạ Vũ. Hạ vũ nghe xong khẽ cười thầm trong lòng.

    Ngay hôm sau buổi tối đi học Hạ Vũ nhận được tờ giấy từ Trung, vẫn ngắn gọn như thế: “Hạ Vũ, đừng tin những gì người khác nói, đừng hiểu lầm Trung. Hãy đợi Trung giải thích.” Hạ Vũ đã không trả lời lại tờ giấy đấy.

    Khi mọi chuyện còn mập mờ, vào một buổi học thêm, Trung lại đến muộn. Giọng cô Hoa không phải là giọng điệu hay pha trò như mọi ngày mà trầm xuống, lắng đọng: “Trung tội nghiệp lắm, bố mất sớm, mẹ ở quê làm ruộng, một mình lên thành phố ở với ông bà ngoại học tập, Trung rất chăm chỉ, các em nên giúp đỡ bạn ấy!”

    Lời của cô giáo làm lòng Hạ Vũ khẽ thắt lại, lần đầu tiên trong đời, Hạ Vũ cảm thấy mình đã làm một việc cực kỳ sai trái. Trong lòng thầm nhủ có lẽ nên dừng trò chơi này lại trước khi mọi việc quá muộn. Một Hạ Vũ mềm yếu, mỏng manh xuất hiện: “Không nên đem tình cảm ra làm trò đùa được.”

    Nhưng thật không ngờ, sau buổi học thêm Tiếng Anh cuối cùng để nghỉ Tết Âm lịch, trước mặt bạn bè Trung không hề ngượng ngùng hay ít nói như mọi ngày mà tiến về phía Hạ Vũ, nhét lá thư vào tay con bé: “Những gì cần giải thích, Trung nói hết trong này, Hạ Vũ đọc kỹ nhé! Nếu rảnh thì Tết về quê Trung chơi.”

    Trung trả lời thư Hạ Vũ cũng bằng tiếng Anh, chính điều ấy lý giải việc vì sao Trung phải dành nhiều thời gian cho bức thư này đến vậy. Trong thư Trung viết, ngay từ lúc Hạ Vũ giật quyển vở từ tay Trung thì Trung đã thích Hạ Vũ rồi. Trung không hề ghét Hạ Vũ, càng không xem Hạ Vũ là đứa con gái vô duyên, ngổ ngáo gì cả. Điều Trung thích chính là cá tính mạnh mẽ ấy của Hạ Vũ, hy vọng hai người sẽ thân nhau hơn. Hạ Vũ cảm thấy vô cùng day dứt:

    “Hạnh ơi! Làm thế nào bây giờ? Tao không thật lòng thích bạn ấy. Thế mà tao lại đi viết thư tỏ tình. Người tao thích là Đức Việt mà!”

    “Khó nhỉ? Trung cũng thích mày rồi đấy. Giờ thì phải làm sao? Nói rõ ràng là mày trêu cậu ấy à? Không được. Im lặng trốn tránh à? Cũng khó. Thôi, tao chẳng biết đâu, mày tự làm tự chịu đi.”

    Vì lịch học chính trên trường lớp A2 sáng, lớp A5 chiều nên không có gì đáng ngại, Hạ Vũ chỉ phải tìm cách lánh mặt Trung ở lớp học thêm Tiếng Anh buổi tối. Hạ Vũ không còn trêu ghẹo Trung nữa, cũng không chủ động bắt chuyện trong giờ giải lao, cũng không giơ tay dịch những câu hỏi trêu đùa của cô Hoa. Hạ Vũ im lặng, khó xử thì lại bắt gặp ánh mắt của Trung nhìn mình ngày càng lâu hơn. Đang cặm cụi ghi chép bài thì Trung lại gần, ngập ngừng đưa cho Hạ Vũ một gói quà nhỏ, bên trong là chiếc đĩa CD tự học Tiếng Anh: “Tặng Hạ Vũ nhân ngày 8/3.” Dứt lời, Trung đi luôn xuống chỗ ngồi của mình, im lặng không nói gì mặc cho lũ bạn đang hò hét trêu đùa.

    Mười bốn tuổi, Trung nói với Hạ Vũ là mình thích bạn thì có giống như hồi mười một tuổi Thắng vẫn hay trêu đùa Hạ Vũ không nhỉ? Liệu đó có phải là thích không hay chỉ là thứ tình cảm trẻ con bông đùa mà Hạ Vũ vẫn thường hay nghĩ. Vậy mà ba năm nay, cái đứa trẻ con như Hạ Vũ lại luôn tin rằng mình thích Việt, thích đến như vậy thì làm sao mà trẻ con được cơ chứ! Hạ Vũ ngồi đối diện với Trung, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy:

    “Mình xin lỗi, mình tránh mặt Trung như thế này thật không phải… Từ đầu đến cuối mình chỉ đùa thôi, mình không nghĩ Trung lại thích mình…”

    “Mình biết, người bạn thích là người khác.” Trung thản nhiên đáp.

    Hạ Vũ tròn mắt: “Trung biết? Thế… thế sao lại vẫn trả lời thư của mình, lại còn nói…”

    Không để Hạ Vũ nói hết câu, Trung cắt lời: “Gần đây mình mới phát hiện ra thôi. Ở trên trường, sau mỗi giờ tan học, mình đều đến để đợi Hạ Vũ cùng về, nhưng lúc nào mình cùng bắt gặp bạn đứng ngẩn người nhìn về phía trước. Dần mình biết ánh mắt ấy hướng đến ai, vì thế mình hiểu sự im lặng, lẩn trốn của bạn. Mình đã đi sau bạn không biết bao nhiêu ngày, nhưng bạn không hề nhận ra.”

    “Thật xin lỗi! Đáng lẽ mình không nên viết lá thư đó cho Trung. Biết mọi chuyện rồi, vậy… vậy… Trung có thể tha lỗi cho mình được không?”

    “Được, mình tha lỗi cho bạn, bạn về đi, mình phải ra vườn giúp ông bà tưới rau.”

    Trung trả lời rất nhanh rồi đứng phắt dậy đi vòng ra phía vườn rau sau nhà. Trung đi cũng rất nhanh, cứ như đang chạy trốn điều gì đấy làm Hạ Vũ cảm thấy khóe mắt cay cay. Hạ Vũ nhấc chân ra sân lấy xe rồi đạp thật nhanh trên đường. Hè đã đến rồi đấy, phượng đã bắt đầu nở đỏ rực một góc trời. Ve kêu râm ran như những khúc nhạc lúc trầm lúc bổng. Nghĩ đến Việt, đến Trung, trái tim Hạ Vũ khẽ thắt lại, nước mắt trực chờ dọc đường đi đã có dịp tuôn ra. Một cơn mưa rào ập đến, nhấn chìm cái bóng của Hạ Vũ trong màn mưa trắng xóa. Sao nước mưa lại có vị mặn nhỉ!

    Hạ Vũ về nhà, con bé mở cuốn sổ nhật ký được bắt đầu viết từ năm lớp năm ra và viết về ngày hôm nay: “Thì ra, khi bạn cố tình làm một ai đó tổn thương, người bị đau cũng chính là bạn. Dù thích hay không thích người ấy, chỉ cần nghĩ đến mình là nguyên nhân khiến người ta buồn, trái tim bạn cũng không được yên ổn.”

    Chương 3. << >>Chương 5.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
    tatami, thuy..., Lê La4 người khác thích bài này.
  9. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 5

    Hôm bế giảng năm học lớp tám, trời đột nhiên đổ mưa, vì đi mua nước cho các bạn không kịp chạy vào lớp nên Hạ Vũ và Phượng phải trú mưa ở mái hiên bên dãy nhà mới vừa mới hoàn thiện. Đứng ở bên này nhìn sang, qua làn mưa trắng trời, Hạ Vũ bắt gặp Việt đang đứng dựa lưng vào tường quay mặt về phía mình. Không thể nhìn thấy Việt đang nhìn đi đâu nhưng trong mắt Hạ Vũ, Việt đứng đó, cao ngạo, lạnh lùng và toát lên một vẻ cuốn hút đến khó chịu. Chẳng biết mưa hay bụi bay vào mà mắt Hạ Vũ cứ nhòe đi: “Nghỉ hè rồi ư! Mình chắc sẽ nhớ bạn ấy nhiều lắm đấy!”

    Sau buổi bế giảng hôm ấy, Hạ Vũ không đứng nhìn Việt nữa mà nhờ Thành đèo Phượng về nhà trước còn mình thì lẳng lặng đi theo Việt. Hạ Vũ biết được nhà Việt, vì bố mẹ Việt kinh doanh cửa hàng nên tấm biển trước cửa còn có cả số điện thoại bàn. Không để lỡ cơ hội, Hạ Vũ đọc số điện thoại và ghi nhớ ở trong đầu. Đắn đo mãi cuối cùng Hạ Vũ mới đủ can đảm để nhấc máy lên gọi cho Việt, bố Việt chuyển máy cho con trai.

    “Ai vậy?”

    Là giọng Việt, im lặng một lúc, Hạ Vũ run run: “Bạn đừng hỏi mình là ai? Mình, mình rất để ý đến bạn… chúng ta làm bạn qua điện thoại được không?”

    “…” Im lặng. Một lúc lâu sau Việt lên tiếng:

    “Dù không công bằng nhưng mà… được, bạn muốn nói chuyện gì?”

    “Không có chuyện gì quan trọng, chỉ là, nghỉ hè rồi bạn có định đi học thêm môn nào không?”

    “Có, tôi học Tiếng Anh và Văn.”

    “Vậy bao giờ thì bạn đi học?”

    “Đầu tháng tám... Còn gì hỏi nữa không?” Việt lạnh lùng trả lời.

    Hạ Vũ cảm thấy tủi thân, ấp úng: “Không, vậy không phiền bạn nữa. À, mỗi tuần vào chủ nhật mình gọi cho bạn một lần được không?”

    “Tùy, nếu ở nhà tôi sẽ nghe.”

    “Vậy thống nhất thế nhé, chào bạn, nghỉ hè vui vẻ!”

    Hạ Vũ dập máy rồi nhảy cẫng lên cười sung sướng. Hoàn - cậu em trai kém ba tuổi vừa đi đánh cầu về nhìn chị mình nhảy như con kanguru trong nhà thì lấy làm ngạc nhiên lắm. Năm nay Hoàn vào lớp sáu, đang nộp hồ sơ thi vào cùng trường cấp hai với Hạ Vũ.

    Hạ Vũ lại đến tìm Phượng rủ rê: “Hè này mày có muốn đi học thêm Văn với cô Lan không?”

    “Mày lại định làm chuyện gì? Mày đang học đội tuyển Văn ở nhà cô đấy thôi! Cô có dạy thêm cho các bạn trong lớp đâu!”

    “Có, năm nay cô mở lớp dạy thêm đại trà cho ba lớp 9A1, 9A2, 9A4 mà cô nhận. Ai đăng ký thì đầu tháng tám đi học.”

    “Thật hả? Vậy tốt quá, tao cũng đang định tìm thầy để học thêm Văn, vậy mày đưa tao đến nhà cô đăng ký ngay đi.”

    Chẳng để Phượng đợi lâu, Hạ Vũ đã đưa Phượng đến nhà cô Lan để đăng ký học thêm. Hạ Vũ nhìn cô giáo nhỏ nhẹ: “Đội tuyển Văn học thêm sáng thứ năm với chủ nhật, vậy sáng thứ hai, thứ tư em muốn đi học thêm cùng với các bạn trong lớp đại trà được không ạ?”

    Cô Lan nheo mắt nhìn Hạ Vũ: “Kiến thức ở lớp đại trà cô dạy cho các em đội tuyển trước rồi còn gì? Sao em lại muốn đi học?”

    “Chỉ là em muốn học lại, càng nghe nhiều lần càng nhớ lâu mà cô.”

    Hơi nghi ngờ, cô Lan đáp: “Thôi được, nhưng năm nay lớp chín thi đội tuyển thành phố, rồi thi tỉnh, thi quốc gia, em phải cố gắng đấy!”

    “Dạ, em sẽ cố gắng hết sức ạ!”

    Hạ Vũ trả lời cô giáo rất tự tin, sau khi cùng Phượng trở về nhà thì con bé vô cùng háo hức đợi chờ đến ngày được gặp lại Việt. Thỉnh thoảng nhớ Việt quá không chịu được, Hạ Vũ xách xe đạp hướng về phía nhà Việt mà đi rồi cứ lòng vòng quanh nhà Việt nhìn vào trong xem có thấy được cậu ta không. Rất ít khi Hạ Vũ được toại nguyện, bên ngoài là cửa hàng kinh doanh nên Việt thường ở nhà trong chứ không ngồi ở nhà ngoài để Hạ Vũ có thể nhìn thấy. Hàng ngày Hạ Vũ luôn mong chờ đến chủ nhật, cứ khoảng tám giờ tối là Hạ Vũ lại gọi điện cho Việt, nói những câu chuyện không đầu không cuối, hỏi vu vơ vài câu rồi dập máy. Trong điện thoại Việt cũng không khác gì ngoài đời, lạnh lùng, xa cách, không mang một ý tứ quan tâm đến người cùng mình nói chuyện là ai cả.

    Sinh nhật mười bốn tuổi, giữa tháng sáu trời tiếp tục mưa như trút nước. Năm nay Hạ Vũ quyết định tổ chức một buổi tiệc nhỏ: có Phượng, Hạnh, và Thành đến tham gia. Thắng không gọi điện về, điều này khiến Hạ Vũ hơi băn khoăn và buồn bã. Từ năm lớp một đến năm lớp bảy, Thắng luôn là người đầu tiên tặng quà và chúc mừng sinh nhật Hạ Vũ. Năm nay không có Thắng, nhưng lại có thêm một hai người bạn khác, Hạ Vũ cũng cảm thấy bớt trống vắng.

    Đầu tháng tám, Hạ Vũ đèo Phượng đến lớp học thêm Văn nhà cô Lan. Từ lớp sáu đến giờ, tóc Hạ Vũ đã dài ra rất nhiều, Hạ Vũ cũng chịu khó tập cầu lông cùng bố và em trai để giảm cân nên cái biệt danh “Vũ heo” hồi cấp một cũng đã không còn nữa. Sau hai tháng nghỉ hè, nhìn Hạ Vũ nữ tính hơn hẳn, mái tóc dài được buộc gọn ra phía sau kiểu đuôi ngựa trông khác hẳn mọi ngày. Lớp học thêm Văn đại trà rất đông, thấy Hạ Vũ cũng đi học vài bạn tỏ vẻ ngạc nhiên, Hạ Vũ ngẩn người nhìn quanh thì thấy các bạn lớp A1 đã được xếp ngồi bên dãy bàn trong cùng, các bạn lớp A4 ngồi dãy bàn giữa còn lớp A2 của Hạ Vũ thì ngồi dãy ngoài cùng. Thật là đáng ghét mà! Hạ Vũ đã nhìn thấy Việt ngồi ở tít góc trong cùng cuối lớp, lúc nào cũng chọn chỗ ấy, còn Hạ Vũ thì lại ngồi tít phía cửa ra vào, xa cách nhau một khoảng rộng. Tặc lưỡi, Hạ Vũ nghĩ, miễn là một tuần được nhìn thấy Việt hai lần là được rồi.

    Một tháng trôi qua rất nhanh, trước khi vào năm học mới Hạ Vũ gọi điện cho Việt. Đầu dây bên này Hạ Vũ bật bài hát “Sometimes” của Britney Spears thật to để Việt có thể nghe thấy. Hết bài hát Hạ Vũ hỏi: “Bạn nghe hết bài hát rồi chứ?”

    “Ừ, nghe hết rồi, sao lại cho tôi nghe bài này?”

    “Đấy là tất cả những điều mình muốn nói với Việt…”

    Hạ Vũ liến thoắng một hơi rồi dập máy luôn. Trong lòng không khỏi háo hức nghĩ đến ngày Việt biết được mình là ai, Việt có thích mình hay không?

    Trường mới đã được xây xong, cả khối chín học buổi sáng, lớp A1, A2, A3 giờ đây lại được xếp phòng học nằm sát nhau ở tầng hai với ba lớp khối tám khác. Thật may là các lớp A4, A5, A6, A7, A8, A9 học trên tầng ba nên Hạ Vũ không phải chạm mặt Trung hàng ngày, Hạ Vũ vẫn rất áy náy khi vô tình gặp phải Trung ở đâu đó trong trường học.

    Năm học mới bắt đầu được một tháng thì toàn trường phát động cuộc thi “Tìm hiểu văn hóa và kiến thức xã hội”, khối tám và khối chín sẽ chọn ra những học sinh xuất sắc nhất gồm mười bốn bạn chia ra làm hai đội. Hai đội sẽ thi đấu với nhau vòng trường rồi từ đấy sẽ chọn ra bảy bạn đại diện cho trường tham gia thi đấu với các trường khác. Chẳng phải băn khoăn nhiều vì lớp A2 người được chọn chính là Hạ Vũ.

    Tối đầu tiên trở lại lớp học thêm Tiếng Anh sau kỳ nghỉ hè dài, Hạ Vũ cố tình đến muộn để không phải chạm mặt Trung. Trung vẫn thế, điềm tĩnh, lặng lẽ ngồi cuối lớp, khi Hạ Vũ bước vào cậu ấy không ngẩng mặt lên nhìn mà vẫn chăm chú đọc sách. Hạ Vũ nhận ra một bạn gái mới trong lớp liền bắt chuyện làm quen ngay, bạn mới cười duyên dáng: “Mình là An, học lớp A1. Còn bạn là Hạ Vũ!”

    “Lớp A1?” Hạ Vũ thoáng giật mình: “Sao bạn biết tên mình?”

    “Thứ hai đầu tuần nào cô tổng phụ trách cũng gọi tên bạn lên đọc bản tổng kết còn gì.”

    “Ờ nhỉ, hì hì, xem như cũng là một người nổi tiếng đi!” Hạ Vũ vui vẻ đáp, sực nhớ ra điều cần hỏi, Hạ Vũ chớp thời cơ luôn: “À, lớp bạn ai được cử tham gia cuộc thi trường phát động đấy?”

    “Là Việt và Dũng.”

    “Biết ngay mà!” Hạ Vũ cười tít mắt nhủ thầm: “Ông trời ơi, cuối cùng ông trời cũng cho con cơ hội được ở gần người đấy rồi.”

    Chương 4. << >>Chương 6.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
    Lê La, Starlight, ngocnungocnu2 người khác thích bài này.
  10. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 6

    Đến ngày tập trung đội tuyển tham gia cuộc thi “Tìm hiểu kiến thức Văn hóa Xã hội”, Hạ Vũ suýt nữa thì nhảy lên hét to sung sướng khi Việt và con bé được phân ở cùng một đội. Lần đầu tiên đứng gần Việt như vậy, trái tim Hạ Vũ nhảy loạn cả lên, chân tay luống cuống. Việt cao quá, mấy năm nay cậu ấy cao lên rất nhiều, Hạ Vũ chỉ đứng đến vai của Việt, cái bóng to lớn ấy cứ như nuốt chửng lấy cái bóng nhỏ bé đứng bên cạnh. Hạ Vũ có chút lo lắng, không biết Việt có nhận ra giọng của Hạ Vũ chính là người giấu tên hay gọi điện cho Việt hay không, vì vậy Hạ Vũ rất tiết kiệm lời, chỉ trả lời và hỏi những câu hỏi khi thật sự cần thiết. Cảm giác thích một người là vậy đấy. Chỉ cần im lặng đứng bên cạnh, chỉ cần lặng lẽ nhìn, lặng lẽ nghe thôi cũng đủ làm Hạ Vũ cười suốt cả ngày. Dù không nói ra được mình là ai nhưng với Hạ Vũ, những ngày cả đội bảy người ôn luyện cùng nhau cứ như là những ngày được sống trên thiên đường vậy.

    Hạ Vũ quyết định kể hết mọi chuyện với Phượng, Phượng tròn mắt kinh ngạc:

    “Thì ra là Việt nên mày cứ đòi đi học thêm Văn cùng lớp A1, cậu ta và mày còn ở cùng một đội thi vào ngày mai phải không?”

    “Ừ… Nhưng mà Việt vẫn không biết tao thích cậu ấy đâu, không biết tao là ai đâu. Mày đừng kể với ai khác nữa đấy!”

    “Được, tao hứa, không kể!” Phượng nháy mắt với Hạ Vũ.

    Khi cuộc thi chính thức bắt đầu, hai đội tỏ ra ngang tài ngang sức. Đội bên kia do Dũng - bạn học lớp A1 của Việt làm đội trưởng cũng rất giỏi, ngoài Dũng ra còn có một cô bạn lớp tám tên Hà cũng khá tinh anh. Bên này, đội của Hạ Vũ có Hạ Vũ và Việt làm chủ, những câu hỏi liên quan đến Văn và Tiếng Anh đều do Hạ Vũ nhanh chóng ấn chuông trả lời, những câu hỏi liên quan đến Toán, Lý, Hóa thì Việt trả lời. Cho đến gần câu hỏi cuối cùng, hai đội ngang nhau về điểm số.

    Khi cô giáo dẫn chương trình đọc lên câu hỏi liên quan đến Toán, Hạ Vũ chăm chú nhìn Việt, tay Việt cầm bút viết nháp liên tục lên tờ giấy, cái trán cậu ấy nhăn lại như đang suy nghĩ, ánh mắt rất tập trung rồi sáng lên. Dường như quá vội, Việt quên mất là đang trong cuộc thi nên giơ tay đứng phắt dậy: “Em thư cô…”

    Hạ Vũ vội vàng với tay ấn chuông, tiếng chuông vang lên chỉ sớm hơn tiếng chuông bên đội của Dũng vài giây. Việt giật mình nhìn Hạ Vũ, vẻ mặt hơi ngượng nghịu vì xấu hổ nhưng rất nhanh lấy lại được bình tĩnh đọc câu trả lời. Đáp án đưa ra hoàn toàn đúng, đội của Hạ Vũ dành chiến thắng. Mọi người nhảy lên sung sướng bắt tay nhau, khi tay Hạ Vũ chạm nhẹ vào tay Việt, cứ như có một luồng điện chạy dọc quanh người, toàn thân Hạ Vũ run rẩy và da mặt căng lên, nóng bừng vì thích thú. Việt rụt tay lại rất nhanh, chẳng kịp để Hạ Vũ lưu lại hơi ấm trên bàn tay mình, ánh mắt của Việt dửng dưng không có chút cảm xúc nào trong đấy.

    Đội của Hạ Vũ được chọn năm người, trong đó có Hạ Vũ và Việt. Đội của Dũng được chọn hai: Dũng và Hà. Đại diện cho trường bảy người sẽ tham gia thi đấu loại trực tiếp cùng với các trường khác. Những buổi chiều cùng nhau ôn tập, đôi lúc ánh mắt của Hạ Vũ và Việt dừng lại ở cùng một điểm, chỉ một vài giây thôi rồi tất cả lại trở về bình thường bởi Việt quay đi rất nhanh. Dường như trong đội, Việt tỏ ra thân thiện với mọi người nhưng lại tránh né Hạ Vũ một cách cố ý. Hạ Vũ không hiểu sao lại vậy, chẳng lẽ Việt ghét mình, hay là Việt đã biết Hạ Vũ là ai, cái cảm giác thích mà không thể nói ra, không thể thổ lộ dù ở rất gần người đấy thật là buồn. Dũng cũng tinh ý phát hiện ra điều bất thường, hỏi nhỏ Hạ Vũ:

    “Hạ Vũ với Việt có chuyện gì mâu thuẫn hay sao mà tôi ít khi thấy hai người nói chuyện với nhau lắm?”

    “Cậu ấy cứ kiêu kiêu thế nào ý!” Hạ Vũ nói dối: “Mình không thích nói chuyện với những người con trai như vậy!”

    Hôm đấy Hạ Vũ chuẩn bị một tấm thiếp thật đẹp có viết dòng chữ: “Chúc bạn trả lời được thật nhiều câu hỏi” rồi đưa cho Phượng nhờ vả:

    “Này, tý nữa bác bảo vệ sẽ lên đây thay bình nước, mày đưa cái này cho bác ấy nhờ sang lớp A1 bảo có thư gửi cho Việt nhé!”

    Phượng vui vẻ nhận lời, một lúc sau Hạ Vũ thấy bác bảo vệ đi qua cửa sổ lớp mình, rồi sau đấy vài giây thấy Việt đi theo. Hình như bác ấy gọi Việt ra ngoài để đưa thư vì hiện tại đang trong tiết học nên không tiện đưa qua cửa sổ lớp. Tim Hạ Vũ đập thịch thịch khi thấy Việt quay trở lại trên tay cầm tấm bưu thiếp mà Hạ Vũ đã mất một đêm để làm và nắn nót viết chữ. Bên trong lớp học nhìn ra cửa sổ, Hạ Vũ lại thấy Việt dừng lại ngay trước mắt mình, như chẳng để ý xung quanh, Việt xé luôn tấm thiệp làm hai rồi ném vào thùng rác ngoài hành lang, ung dung lướt qua đi về lớp. Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Hạ Vũ ngỡ ngàng đến nổi nước mắt tự nhiên trào ra, tim nhói lên rất đau, gục mặt xuống bàn cố kìm nén tiếng nấc. Là vô tình hay cố tình, tại sao lại dừng ngay trước cửa sổ chỗ Hạ Vũ ngồi? Tại sao lại để Hạ Vũ nhìn thấy?

    “Độc ác, nhẫn tâm, quá độc ác!” Hạ Vũ lẩm bẩm và quyết định “trả thù”.

    Ngay chiều hôm ấy, Hạ Vũ và Phượng đợi cả trường tan học rồi chạy lên tầng hai phòng học của lớp A1 tiến hành kế hoạch. Phượng dùng giẻ lau sạch bảng còn Hạ Vũ thì ngồi trên bàn học, đối diện với cái bảng trống tỏ vẻ trịnh trọng:

    “Bây giờ tao đọc còn mày viết nhé. Phải cho Việt biết tay, dám tinh vi à? Nào, viết.” Hạ Vũ hắng giọng: “Thông báo khẩn cấp: Việt là con vịt xấu xí nhất lớp 9A1; tính chất vật lý là vịt quay; tính chất hóa học là vịt xiêm; lúc còn nhỏ gọi là vịt cỏ; lớn lên gọi là vịt bầu; trưởng thành gọi là vịt đực… Xong chưa? Xuống dòng viết thơ nhé!

    ‘Vịt ơi vịt chớ kêu to

    Có ngày khan cổ ho không ra lời

    Biết điều vịt hãy ngồi cười

    Nếu không sẽ hóa vịt giời đó nghe.’

    Há há há… Hay, hay quá đi mất.”

    Hạ Vũ đọc xong thì Phượng cũng viết xong, cả hai ôm bụng cười ngặt nghẽo. Phượng giục:

    “Về thôi, để tao giấu cái giẻ lau bảng của lớp này đi cho kỹ đã, mai không tìm được thì không xóa bảng được.”

    Sáng hôm sau Hạ Vũ và Phượng cố tình đi muộn hơn mọi ngày, đi qua lớp A1 cả hai liếc mắt vào trong dò xét. Cả lớp A1 đang nhốn nháo như ong vỡ tổ bàn tán sôi nổi về nội dung trên bảng, Việt và một cậu bạn ngồi nhìn lên bảng thì thầm cười với nhau, cũng chẳng thấy Việt tỏ thái độ tức giận hay vui vẻ gì, tại sao Việt lại có thể dửng dưng đến như vậy? Hạ Vũ thấy hơi hối hận về việc làm ra cái trò trẻ con này, Việt có thèm quan tâm đâu mà Hạ Vũ phải phí công như thế. Buồn bã, Hạ Vũ kéo tay Phượng đi nhanh về lớp.

    Tan học, Hạ Vũ cố ý bảo Thành về trước để đi cùng Phượng trò chuyện. Hạ Vũ vừa đạp xe vừa cảm thấy áy náy:

    “Tao làm như vậy có trẻ con quá không? Tao có nên nói rõ ràng với Việt mọi chuyện?”

    Phượng chưa kịp trả lời thì đột nhiên bên cạnh truyền đến giọng nói: “Sao hai bạn về muộn vậy?”

    Cả hai giật mình quay lại, Hạ Vũ nhận ra ngay đấy là cậu bạn ngồi bên cạnh Việt thì thầm sáng nay nên tỏ vẻ làm ngơ, Phượng thì dường như quen biết với cậu bạn ấy nên trả lời: “Tụi này có chút việc riêng, còn ông sao giờ cũng mới về?”

    “À, chơi bi-a nên về muộn.”

    Đạp xe đi song song bên cạnh, cậu ta trả lời. Rồi cậu ta liếc mắt nhìn Hạ Vũ, Hạ Vũ quay mặt đi:

    “Ai vậy Phượng?”

    “Là Thiên, học cùng tao hồi cấp một.” Phượng đáp.

    Hạ Vũ nghe xong không biểu hiện gì thêm, im lặng không nói gì nữa. Thiên phá tan bầu không khí căng thẳng:

    “Hôm nay lớp tôi có chuyện vui lắm, không biết ai cố tình viết lên bảng những lời trêu chọc bạn thân của tôi. Cậu ta cũng khá bực mình đấy, nhưng tôi thì lại thấy thú vị!”

    Hạ Vũ và Phượng bất ngờ đồng thanh, hoảng hốt: “Ông nói chuyện này với chúng tôi làm gì?”

    Thiên tỏ vẻ khó hiểu: “Tôi chỉ đang định kể một chuyện cười cho vui thôi mà. Phượng và Hạ Vũ, hai bà việc gì phải cáu lên như thế.”

    Hạ Vũ suýt bật miệng hỏi: “Sao lại biết tên tôi?” nhưng sực nhớ đến câu trả lời của An hôm học thêm Tiếng Anh nên không hỏi nữa. Thấy trong giỏ xe Thiên có quả xoài, Hạ Vũ đùa:

    “Này! Xoài ngon quá! Ông cho tôi đi, ăn xong tôi sẽ trả ông lại hạt.”

    Thiên rướn người lên phía trước, với tay lấy quả xoải rồi nhét vào giỏ xe Hạ Vũ: “Cầm lấy đi! Tôi về trước đây.”

    Rồi bỏ mặc hai cô bạn ngơ ngác, Thiên đạp xe rất nhanh, không lâu sau thì mất hút ở ngã tư. Hạ Vũ đưa quả xoài cho Phượng chép miệng:

    “Mày cầm lấy cho vào tủ lạnh, thứ hai tao đến đón đi học rồi ăn chung.”

    Chương 5. << >>Chương 7.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
    Lê La, Starlight, ngocnungocnu2 người khác thích bài này.
  11. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Chương 7

    Chủ nhật, đội tuyển của trường vẫn tập trung ôn luyện để thứ tư tuần sau thi đấu với một trường cấp hai khác trong cùng thành phố. Các thầy cô bận một số việc nên cả bọn rủ nhau chơi trốn tìm trong hội trường họp. Cửa chính được đóng, các rèm cửa bị kéo lại, cả hội trường tối om, có vài tia nắng xuyên qua khe cửa chính chiếu vào bên trong. Người phải nhắm mắt đếm để đi tìm là Dũng, khi cậu ta bịt mắt đếm đến mười thì Hạ Vũ phát hiện ra ở phía trái cuối phòng họp có kê một chiếc bàn để pha nước, bên trên phủ khăn trải bàn dài rủ xuống che kín gầm bàn. Nhanh như cắt, Hạ Vũ lập tức lao về phía ấy, vừa gập người chui xuống phía dưới bàn thì vai bị đập mạnh vào vai người khác. Hạ Vũ ôm vai xoay người lại, dưới gầm bàn tối om Hạ Vũ vẫn nhận ra đôi mắt ấy, hơi thở quen thuộc ấy đang bao vây lấy mình. Thì ra Hạ Vũ và Việt cùng chọn nơi này để trốn và cùng nhau chui xuống gầm bàn cùng một lúc. Chân tay Hạ Vũ luống cuống tự động lùi lại phía sau, cách xa Việt một khoảng. Việt dường như cũng nhận ra Hạ Vũ, cậu ta lập cập định chui ra thì Dũng đã mở mắt và bắt đầu đi tìm mọi người.

    Dưới gầm bàn, hai tay Hạ Vũ nắm chặt, khoảng cách với Việt gần quá, trong tình trạng tối om này Hạ Vũ vẫn cảm thấy hai mắt Việt đang nhìn mình chăm chú. Không thể bình tĩnh được, hô hấp của Hạ Vũ ngắt quãng. Trong đầu Hạ Vũ cứ bùng bùng lên cái ý nghĩ xấu hổ: “Cậu có thích mình không? Hãy hôn mình đi, hôn mình đi nào! Mình muốn cậu là người đầu tiên hôn mình!”

    Thật may lúc ấy các thầy cô bước vào, cửa mở, rèm được kéo ra, ánh sáng tràn ngập khắp căn phòng. Hạ Vũ và Việt bối rối chui ra, mặt của Hạ Vũ đỏ như quả cà chua chín. Một thoáng thôi, Hạ Vũ cảm thấy ánh nhìn của Việt lúc ấy khác với mọi ngày, đó là ánh nhìn ấm áp, nhu mì, giống như ánh sáng vừa tràn vào phòng. Vậy đấy, chỉ cần một cử chỉ ân cần của người mình thích cũng đủ làm Hạ Vũ hạnh phúc. Sự kiện này không thể không ghi lại trong nhật ký của cô bé mười lăm tuổi.

    *********​

    Sau khi ăn xong quả Xoài, Hạ Vũ bảo Phượng rửa sạch hột, bỏ vào một hộp giấy nhỏ gói lại cẩn thận rồi mang đến trường. Hạ Vũ chạy sang lớp A1, thấy Việt và Thiên đứng cùng nhau, con bé đưa tay lên vẫy vẫy:

    “Thiên, qua đây! Tôi có cái này cho ông.”

    Thiên khó hiểu nhận hộp quà, Hạ Vũ liếc trộm Việt rồi co giò chạy thẳng vào lớp. Hạ Vũ hỏi Phượng:

    “Mày có biết số điện thoại nhà Thiên không? Cho tao!”

    “Mày hỏi số điện thoại nhà Thiên làm gì?”

    “Ngốc thế, nhờ giúp đỡ chứ sao. Tao quyết định rồi. Mai là buổi cuối tập trung đội tuyển đi thi. Nếu thắng thì còn tiếp tục được ở gần Việt, nếu thua thì hết cơ hội. Vì vậy chiều nay tao sẽ nói với Việt mọi chuyện. Thư tao cũng đã viết xong rồi.”

    “Vậy à… Chúc mày may mắn nhé! Số điện thoại nhà Thiên đây, chép vào đi.”

    Phượng cười nói rồi đưa quyển sổ lưu số của bạn bè cho Hạ Vũ ghi số của Thiên, chép xong Hạ Vũ nhún vai:

    “Mày chúc tao may mắn cứ như là đang chuẩn bị đi thi ấy nhỉ. Cuộc thi “được ăn cả, ngã về không” đây mà!”

    * * *​

    Cả đội đang say sưa đọc câu hỏi và tìm cách trả lời thì Hạ Vũ xin phép ra ngoài đi vào nhà gửi xe, Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt lá thư đã được gấp thành hình trái tim vào giỏ xe của Việt.

    “Lát nữa bạn ấy lấy xe bác bảo là có thư trong giỏ giúp cháu nhé!” Hạ Vũ nhờ bác bảo vệ và không quên dặn bác không nói ai là người gửi. Vừa dặn xong thì không ngờ Việt đi ra lấy xe luôn, Hạ Vũ cuống quýt trốn vào phòng bảo vệ gần đấy. Giọng bác bảo vệ vang lên:

    “Sao hôm nay cháu về sớm thế?”

    “Cháu có buổi học thêm Toán không bỏ được nên về sớm.” Việt lễ phép.

    “Cháu có thư trong giỏ xe đấy.”

    Hạ Vũ thấy Việt liếc nhìn vào giỏ xe, không vội lấy thư mà cười cười ngồi lên xe phóng đi luôn. Hạ Vũ thẫn thờ nhìn bóng Việt mờ dần. Yêu đơn phương thật là buồn, cười một mình, khóc một mình, vui buồn cũng một mình. Muốn được nắm một bàn tay, được dựa vào một bờ vai mà sao thật khó. Không nói ra được tình cảm của mình cũng khổ mà nói ra rồi thì liệu có được chấp nhận không?

    Chấm dứt lo lắng, chiều hôm ấy lại đợi cả trường về, Hạ Vũ chạy lên lớp A1 viết một dòng thật to lên bảng: “Việt ơi cố lên! WE WILL WON”. Không dừng lại ở đấy, Hạ Vũ lấy bút xóa viết chi chít lên bàn chỗ Việt ngồi ba chữ “I love you”. Không biết sau đêm nay, ngày mai Việt sẽ đối xử với Hạ Vũ như thế nào khi mà biết rõ người con gái thầm thương trộm nhớ cậu ta chính là Hạ Vũ.

    **********​

    Vừa vào đến lớp Hạ Vũ đã nghe tiếng xì xầm bàn tán bên tai.

    “Hình như Hạ Vũ lớp mình viết thư cho Việt lớp A1 đấy, thế nào tao cứ tưởng nó thích Trung bên A5 chứ.”

    “Thật là giấu giỏi ghê, mới quen nhau mà đã thích nhau rồi.”,”Nghe nói Việt kiêu lắm, lại đẹp trai như thế sao thích Hạ Vũ được.”



    Hạ Vũ choáng váng, ở cái trường học này tin tức cũng được cập nhật nhanh thật. Hạ Vũ không thể tin Việt lại đi nói với mọi người những chuyện riêng tư như thế. Hạ Vũ đau lòng hỏi Phượng:

    “Chẳng lẽ Việt xem thường tình cảm của tao đối với cậu ta như thế sao? Tao đã làm sai điều gì?”

    “Tao không rõ nữa. Hay mày thử hỏi Thiên xem.” Phượng gợi ý.

    Đi học về Hạ Vũ đang định bấm máy gọi cho Thiên thì có chuông điện thoại reo, là giọng con trai:

    “Dạ, cho cháu gặp bạn Hạ Vũ.”

    “Hạ Vũ đây. Ai đấy?”

    “Ôi, không nhận ra giọng bà. Tôi là Thiên đây. Chuyện bà trả tôi cái hột xoài làm tôi ấn tượng đấy, chắc tôi phải đem đi trồng xem có mọc lên được cái cây xanh tốt không.”

    Cảm thấy chút bỡn cợt trong giọng điệu của Thiên, Hạ Vũ kích động làm một tràng:

    “Ông đừng có giả bộ nữa, ông là bạn thân của Việt, ông biết hết mọi chuyện, ông gọi cho tôi làm gì. Các người định cười nhạo tôi, kể chuyện tôi thích Việt cho cả trường thì có lợi gì chứ. Đừng tưởng tôi dễ bị bắt nạt!”

    “Hạ Vũ!” Giọng Thiên đột ngột lo lắng: “Không phải như vậy đâu. Chuyện bà gửi thư hôm qua có một bạn nhìn thấy nên mới kể với nhiều người như vậy. Việt, cậu ta không có nói gì cả, tôi hỏi Việt còn chối đấy! Chỉ là tôi quan tâm đôi chút nên biết thôi.”

    “Ông quan tâm tới chuyện của tôi làm gì? Lo mà quan tâm đến bạn ông đi!"

    “Nhưng tôi cũng muốn chúng ta là bạn.” Thiên trả lời.

    **********​

    Chiều hôm ấy tập trung đội tuyển buổi cuối để thầy cô dặn dò, Việt đã lẩn tránh Hạ Vũ mọi nơi, mọi lúc. Thấy Hạ Vũ ở đâu là việt tránh ở đó. Lúc Việt ở tầng hai, Hạ Vũ đi lên thì Việt đã lên tầng ba, Hạ Vũ trèo được lên tầng ba thì Việt đã xuống tầng một. Cứ như một trò chơi trốn tìm, rõ ràng người đi tìm đã tìm thấy người kia nhưng không thể nào bắt giữ được. Hạ Vũ cứ chạy vòng quanh đuổi theo Việt như vậy cho đến khi mệt mỏi, con bé ngồi gục xuống chân cầu thang tầng một ôm mặt thút thít.

    Tối học học Tiếng Anh ở nhà cô Hoa, Hạ Vũ dò hỏi An có biết về những lời đồn và về thái độ của Việt khi nhìn thấy dòng chữ trên bảng và trên bàn như thế nào. An trả lời tự nhiên:

    “Mấy chữ bút xóa viết trên bàn Việt dùng giấy ráp đánh sạch. Cậu ta kiêu lắm, cũng không phải chỉ có Vũ viết thư cho Việt đâu, lớp An đầy người thích Việt. Công khai nhất là Linh, học cùng bọn mình đến năm lớp tám bị chuyển sang A4, năm lớp chín bạn ấy khóc hết nước mắt đòi mẹ xin chuyển về A1 để được học cùng Việt. Cậu ta ghét bị gán ghép, ghét bị đùa cợt. Trong lớp có người trêu Việt là chú rể, Linh là cô dâu, thế là Việt đứng lên hét lớn: ‘Con Linh là một con điên.’ Đấy, Hạ Vũ thấy có đáng sợ không hả?”

    Vừa buồn cười vừa đau lòng, Hạ Vũ lơ mơ hiểu rằng, có lẽ Việt bị nhiều người viết thư, theo đuổi, nói thích mình quá nên cậu ta thường có thái độ lạnh lùng, cao ngạo và khó chịu như thế. Hạ Vũ cũng chỉ một trong số những người thầm mến Việt thôi ư? Lời của An lại vang lên:

    “Việt nói là cậu ta có bạn gái rồi, bạn gái đấy học trường khác, xinh và hiền lắm.”

    Mắt Hạ Vũ đỏ hoe, hèn gì mà Việt không đáp lại Hạ Vũ một dấu hiệu nào cả. Tối hôm đấy Hạ Vũ đã ngồi trên sân thượng với Hạnh rất lâu, sương đêm phủ xuống người lạnh buốt. Tình cảm suốt hơn ba năm, Hạ Vũ cứ nghĩ rằng sẽ được đáp lại, thế mà đến tư cách bị từ chối Hạ Vũ cũng không có. Chắc lúc trưa Thiên không nói sự thật vì sợ Hạ Vũ buồn. Hạ Vũ lại ước giá như cứ để mọi tình cảm trong lòng, đừng thổ lộ, phơi bày ra thì tốt biết mấy. Giá như Hạ Vũ đủ can đảm để chôn chặt mọi chuyện. Khi Hạ Vũ xuống giường đi ngủ, cái lạnh đã ngấm vào da thịt và tối hôm đấy con bé hắt xì hơi liên tục.

    Chương 6. << >>Chương 8.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/14
    Lê La, Starlight, ngocnungocnu4 người khác thích bài này.
  12. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Hình như thể loại tình yêu học trò này có rất nhiều người viết nên khá trùng lặp, ít mới mẻ. Cũng có thể do cách mình viết chưa được hay và hấp dẫn nên không nhận được nhiều lời nhận xét.
    Nhưng dù sao cũng là tập viết, các bạn bớt chút thời gian "soi lỗi" giúp mình qua bảy chương với nhé. Mình tang nick bạn nào cũng đừng giận nha Mèo Lười Mạt Họa Mộc miêu Sea_Sand MotKeVoDanh Smigel Nguyễn hoaithuong_nguyen Ktmb xiaofang
     
  13. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.431
    Được thích:
    6.591
    Đã thích:
    6.140
    GSP:
    Ap
    Ha-Vu , truyện của bạn vừa bắt đầu đăng hôm qua nên chưa có nhiều nhận xét đó mà ;;) . Hiện tại mình chưa có thời gian nhưng khi nào mình rảnh mình sẽ xem nha. ;)
     
    Starlight, ngocnungocnuMưa Mùa Hạ thích bài này.
  14. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Thực ra biết là các bạn cũng rất bận, lại còn đang phải sáng tác truyện của mình nữa.
    Mình thì cũng vậy á, theo dõi truyện "Xem anh chạy đằng nào" của bạn, cả mấy truyện của các bạn khác nữa nhưng mà không biết bình luận nhận xét như thế nào luôn. Cũng chẳng biết viết bình luận gì, khổ thế đấy. Kiểu có người đá bóng được nhưng không làm huấn luyện viên được ý.
    Hi hi, vậy mà lại cứ mong được mấy bạn hay quen bình luận nhận xét chút.
     
    Starlight, ngocnungocnuxiaofang thích bài này.
  15. MotKeVoDanh

    MotKeVoDanh Gà BT

    Bài viết:
    1.536
    Được thích:
    4.571
    Đã thích:
    4.995
    GSP:
    Ap
    :)) Dạo này công việc hơi bận, rảnh mình vào xem... Đọc cái giới thiệu được đó, nghe cái vụ đánh số hơi bị hấp dẫn...b-)
     
    Starlight, ngocnungocnuMưa Mùa Hạ thích bài này.
  16. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    290
    Được thích:
    494
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Tình yêu tuổi mới lớn ngốc xít nhưng rất nhẹ nhàng. Có thể là những rung động thoáng qua, cũng có thể là những lần nhớ đến da diết một bóng hình quen thuộc nào đó. Câu chuyện của bạn làm mình nhớ đến những tình yêu nhỏ bé đó của mình.
    Truyện của bạn rất thuần việt. ^^
    Mình cũng không biết nhận xét gì nhiều vì mình không giỏi đi nhận xét truyện của ai cả. Mình chỉ đọc và cảm nhận từ từ thôi.
     
    Starlight, ngocnungocnuMưa Mùa Hạ thích bài này.
  17. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Ừ, he he, đợi khi nào bạn hết "thất tình" thì vui vẻ vào đọc truyện thất tình của mình.
    Còn vụ "đánh số" kể ra cũng buồn cười lắm, hy vọng sẽ có 1 bạn nam đọc và thông cảm cho.
     
    Starlight, ngocnungocnu, Wonbin1 người khác thích bài này.
  18. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn em nhé, đang bận truyện của mình cũng bớt chút thời gian vào góp ý giúp chị. Chị cũng đọc một loạt truyện ở diễn đàn mà không biết nói gì.
    Em đúng là rất tinh ý khi nhận xét truyện chị viết "thuần Việt". Lý do vì sao thì hết tập 1 chị sẽ chia sẻ. Rất vui vì bình luận của em.
     
    Starlightngocnungocnu thích bài này.
  19. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    290
    Được thích:
    494
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Em nhớ mang máng là chị hơn tuổi em nhưng mà lúc viết lại không nhớ rõ nên xưng bạn và mình. :P Hehe.
     
    Starlightngocnungocnu thích bài này.
  20. Mưa Mùa Hạ

    Mưa Mùa Hạ Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.938
    Được thích:
    10.045
    Đã thích:
    7.771
    GSP:
    Ap
    Không có vấn đề gì, xưng hô thế nào không quan trọng. Chị già hơn các em nhưng kinh nghiệm và khả năng viết chưa chắc đã hơn. Thế nên trên diễn đàn gọi thế nào cũng vô tư. Chị đang cố đánh đủ 10 chương để tham gia nhóm tác giả với tụi em đây.
     

Chia sẻ trang này