Góc nhìn khác về nhân vật Thúy Kiều - Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Thảo luận trong 'Cảm nhận' bắt đầu bởi Sâu, 9/4/15.

  1. Sâu

    Sâu Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.965
    Được thích:
    7.986
    Đã thích:
    3.793
    GSP:
    Ap
    Kiều chỉ làm thiếp cho Thúc Sinh. Còn Mã giám sinh là người mua Kiều.
    Lăng loan không có nghĩa là thứ nhất.
    Thứ hai, Hoạn Thư không bị gắn cho cái danh "lăng loan", điêu ngoa mà là người đàn bà có máu ghen kinh hồn.
     
    Ngọc DiệpPhương Hoàng thích bài này.
  2. Haiiro

    Haiiro Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    2.018
    Được thích:
    4.978
    Đã thích:
    2.299
    GSP:
    Ap
    Thật tớ không thể đồng ý với cậu được vì đúng là cậu đang dùng "ánh mắt hiện đại" để đánh giá các hành động của một nhân vật trong bối cảnh khác hiện đại rất nhiều. :D

    Đầu tiên nói việc Kiều bán mình chuộc cha nhé. Thời đó may gặp được ông quan phụ mẫu thương dân như con thật thì tốt rồi, tiếc rằng nhà Kiều không may mắn như thế. Vì vậy nên một thằng bán tơ ất ơ nào đấy mới vu oan dễ dàng được cho một viên ngoại. Chắc là quan kiếc được đấm tiền hết rồi. Sau đó cả cha và em trai Kiều đều bị bắt, nhà cửa bị tham quan vơ vét, đến những đồ nhỏ nhất cũng không được tha. Trong hoàn cảnh đó Kiều làm thế nào để vừa giữ được mạng cho cha vừa giải được oan? Làm thật không hề dễ như nói và Kiều cũng như phần lớn phụ nữ trung đại: không phải nữ trung hào kiệt.

    Tới sự việc Mã Giám Sinh và Sở Khanh "đểu" với Kiều, tớ không nhớ rõ sự việc diễn biến thế nào nhưng trước đó Kiều vẫn là một tiểu thư khuê các chưa biết cuộc đời nhiều kẻ đểu giả thế nào nên khi được hứa hẹn thì rất dễ chết đuối vớ được cọc mà tin lời ngon ngọt. Kiều nhu nhược và đáng thương và có thể gọi là xuẩn ngốc ở thời đại internet này còn ở thời phong kiến thì tớ cũng không biết tớ có làm được gì khác nếu ở trong hoàn cảnh mọi thông tin đều bị phong tỏa đó không nữa.

    Tớ thấy khập khiễng khi so sánh việc đánh ghen của Hoạn Thư thời đó với các bà bây giờ. Thời của Hoạn Thư chế độ đa thê là bình thường thậm chí là phổ biến mà. Tuy vậy tớ cũng thích cách đánh ghen của HT và cũng hơi thích nhân vật này. Kiểu dằn mặt này các bà các cô bây giờ đúng là nên học tập thay vì tạt axit. :))

    Nhân vật Kiều được xây dựng theo kiểu yếu đuối, cả tin nên số mới khổ, nhưng hình tượng Kiều cũng là điển hình của mẫu người phụ nữ phong kiến. Hành động của Kiều đặt trong thời đại đó tớ thấy có thể hiểu và thông cảm. :D Nhưng tớ không phải bắt cậu phải thích Kiều đâu. Tớ không ghét nhưng cũng không phải là thích Kiều. :D
     
  3. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.235
    Được thích:
    1.535
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Yếu đuối chi mà nửa đêm nửa hôm sang nhà người ta kết duyên với Kim Trọng nhỉ? Bạo dan thế cơ mà. ;;);;)
     
    anphadenta, Mộ HànLâm Diệu Anh thích bài này.
  4. Sâu

    Sâu Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.965
    Được thích:
    7.986
    Đã thích:
    3.793
    GSP:
    Ap
    Mấy bạn này đến tên nhân vật còn nhớ không rõ mà cũng bình luận. Nửa đêm qua tìm Kim Trọng. :))
     
  5. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.235
    Được thích:
    1.535
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Mình xin lỗi bạn Sâu, nhưng mình nhớ mỗi "tìm zai" thôi. :(
    P/s: Xin phép sửa cái bài viết cho đỡ xấu hổ. :))
     
  6. Sâu

    Sâu Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.965
    Được thích:
    7.986
    Đã thích:
    3.793
    GSP:
    Ap
    Không ấy xóa hết 3 cái bình luận cho đỡ xấu hổ chị à. :))
     
  7. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.426
    Được thích:
    6.586
    Đã thích:
    6.139
    GSP:
    Ap
    Còn đây là cách nhìn của mình: Truyện Kiều là một tác phẩm khó hiểu. :v
    Kiều là một minh chứng cho câu nói hồng nhan bạc phận.
    Nếu nói thuần phong kiến thì việc Kiều tự ý định tình với anh Kim Lang gì đó có vẻ không thích hợp lắm. Vậy mà sau này lại để mặc cho số phận đẩy đưa. Có vẻ mâu thuẫn. Với mình Kiều là mỹ nữ, không thể gọi là tài nữ.
    Còn Vân thì mình thắc mắc bạn ấy làm gì trong khi Kiều lưu lạc qua tay bao người để trọn chữ hiếu. Sau bao sóng gió thăng trầm, bạn ấy là người được hạnh phúc. Cái này phải chăng đại biểu cho việc không làm mà hưởng?
    Kim Lang là một anh chàng khá dễ lung lay, cưới không được cô chị thì cô em cũng được. Tình chàng cũng chỉ đến vậy thôi, biển hẹn non thề cũng một lời.
    Hoạn Thư, mình không nghĩ nhân vật này xứng với cái danh máu ghen ngất trời. Tuy nói đàn ông ngày ấy tam thê tứ thiếp là chuyện thường, nhưng thử hỏi có người đàn bà nào hoàn toàn không để tâm? Không biết có ai biết Lữ Hậu của Lưu Bang không? Hoạn Thư so ra vẫn chưa là gì nhỉ.
    Mã Giám Sinh, Sở Khanh và Tú Bà gì gì đó làm mình liên tưởng đến Tây Môn Khánh gạ gẫm Phan Kim Liên, hình như có chút gì đó tương đồng.
    Còn một mớ nhân vật không nhớ hết. Tạm thời bấy nhiêu thôi. :3
     
    hlinh_2, nhóc_ ngọcNgọc Diệp thích bài này.
  8. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.235
    Được thích:
    1.535
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Chị đặc biệt thích Hoạn Thư hơn Thúy Kiều rất nhiều. Chắc tại cùng tên, cùng máu ghen :)). Trước cô giáo dạy văn chị đánh giá Thúy Kiều và Hoạn Thư giống như này: "Thúy Kiều chủ yếu lấp lánh vẻ đẹp của tài hoa nhan sắc, của tâm hồn, thì ở Hoạn thư chủ yếu tỏa sáng vẻ đẹp của một trí tuệ khôn khéo, một bản lĩnh phi thường". Nếu Thúy Kiều là phản ánh của người "thân gái dặm trường" bao nhiêu thì chị lại thấy Hoạn Thư cư xử giống kiểu "con nhà quan" bấy nhiêu: Có thủ đoạn, có khôn khéo, cố kìm nén, tránh xung đột vợ chồng thế cơ mà.
    P/s: Quan điểm riêng, miễn gạch đá nhé cả nhà. :))
     
    Be a fool, Du Ca, Ngọc Diệp1 người khác thích bài này.
  9. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.426
    Được thích:
    6.586
    Đã thích:
    6.139
    GSP:
    Ap
    Chứ chẳng nhẽ nghen là phải đánh phải chửi, một khóc hai la ba thắt cổ à. Ở cái thời đó mà làm vậy chắc chết bao nhiêu lần. :))
     
  10. Haiiro

    Haiiro Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    2.018
    Được thích:
    4.978
    Đã thích:
    2.299
    GSP:
    Ap
    Yếu đuối với bạo dạn có trái nghĩa đâu chị. :))
     
  11. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.235
    Được thích:
    1.535
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Ghen bù lu bù loa lên chứ chị. :)) Hoặc theo kiểu về làm vợ lẽ đi, rùi ta trù dập chết ấy. :))
    Không trái nghĩa nhưng để có hành động nửa đêm sang nhà Kim Trọng như thế chị không nghĩ người yếu đuối làm được. :D Nhất là trong thời phong kiến xưa kia. :D
     
  12. Lâm Phương Lam

    Lâm Phương Lam Gà con

    Bài viết:
    51
    Được thích:
    63
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Tỉnh ngủ sau khi đọc bài này.
    Nếu bạn hiểu truyện Kiều bằng con-mắt-hiện-đại, thì giá trị hiện thực và những điều mà tác phẩm lên án thời bấy giờ đều trở thành vô nghĩa; những bất công, định kiến, tàn bạo, thương tâm, sự-thấp-hèn-không-được-coi-trọng-của-người-phụ-nữ... trong xã hội phong kiến trở thành vô giá trị; cái cốt lõi Kiều mà bạn hiểu chỉ còn là câu truyện nhẹ-tênh của những gái ả lầu xanh, thích đánh ghen, và ngồi tụ đàm trong xó nhà.
    Con-mắt-hiện-đại mà bạn hiểu theo mình nghĩ, giống kiểu ví dụ thế này, con gái ăn mặc mát-mẻ thời nay chửi rổng người thời xưa kín bưng: mặc chi cho nóng dữ?
    Kiểu vậy đó!
    Mình ý kiến thế, dĩ nhiên không có ý định muốn bạn suy tưởng và đánh giá lại Kiều, bởi mình hiểu, bạn đang nhìn bằng con-mắt-hiện-đại rồi.
     
  13. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.908
    Được thích:
    3.279
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Xôm tụ quá nhỉ. Cho mình tám với! :D

    Trước hết, phải nói Truyện Kiều là một tuyệt tác của nền Văn học Việt Nam, và cụ Nguyễn Du cũng chính là một bậc kỳ tài. Mình nhớ nhất những câu mở đầu và đoạn kết của truyện Kiều: "Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ tài, chữ mệnh khéo là ghét nhau." - "Ngẫm hay muôn sự tại trời/ Trời kia đã bắt làm người có thân/ Bắt phong trần, phải phong trần/ Cho thanh cao mới được phần thanh cao" - "Có tài mà cậy chi tài/ Chữ tài liền với chữ tai một vần/ Đã mang lấy nghiệp vào thân/ Cũng đừng trách lẫn trời gần, trời xa/ Thiện căn ở tại lòng ta/ Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài/ Lời quê chắp nhặt dông dài/ Mua vui cũng được một vài trống canh." Toàn bộ truyện Kiều đều có thể tóm lược trong những dòng viết ấy.

    Đọc tác phẩm nào, các bạn cũng nên đặt cái nhìn của mình trong tầm thời đại ấy. Không thể lấy cao mà phán thấp, lấy nay mà phán xưa, lấy hiện đại mà phán phong kiến được. Hồi trước, mình cũng... ghét Kiều lắm. Người đâu mà cả tin dễ sợ. Nhưng rồi dần dần, nghĩ lại, thấy nàng ta đáng thương hơn là đáng giận. Truyện Kiều không phải là một truyện ngôn tình cổ đại, hay do một tác giả hiện đại viết ra, nên chắc chắn cá tính, tư tưởng của nhân vật chỉ có thể tiêu biểu cho thực tế thời đại ấy.

    Thứ nhất, bạn nói sẽ giải oan cho cha? Giải bằng cách nào? Dân đen thấp cổ bé họng, nếu đã bị vu oan giá họa, mà trong truyện là bọn sai nha vơ vét, cố ý bắt chẹt gia đình họ Vương để moi tiền, "sạch sành sanh vét cho đầy túi tham" thì biết làm sao được? Không có tiền đút lót thì bị tống vào thiên lao, tra tấn, đày đọa, thậm chí giết chết, nên tất nhiên nếu Kiều muốn cứu cha thì chỉ còn cách kiếm tiền mà đút lót. Mà trong thời gian ngắn, mà kiếm được số tiền lớn, thời đó hẳn chỉ có thể bán mình.

    Thứ hai, Mã Giám Sinh mua Kiều, mình nhớ không nhầm ban đầu là bảo rằng mua về làm thiếp. Ai cũng đều nghĩ thế, nên Kiều mới đồng ý. Ai dè gặp thằng bẩn bựa, nó tống mình vào lầu xanh. Một thân gái liễu yếu đào tơ, bị lừa bán vào tay lũ lang sói, như vậy, đến cả thời hiện đại còn phải chịu nhục chờ công an cứu về, nữa là hồi đó lầu xanh còn được kinh doanh hợp pháp.

    Hồi đầu, Kiều không chịu tiếp khách, (rất logic, vì nàng bán mình làm thiếp cho một người chứ không hề có ý định bán thân làm gái cho muôn người) nhưng rồi bị Sở Khanh lừa nên mới đồng ý tiếp khách. Thực ra đoạn này mình vẫn chưa hiểu lắm, tại sao sau khi bị Sở Khanh lừa nàng lại trở nên cam chịu. Nhưng mình cho rằng, Sở Khanh là con bài của Tú Bà, vừa đẩy Kiều vào tình cảnh chạy trốn bị bắt quả tang, vừa muốn giết chết mọi hy vọng thoát khỏi nơi đây của nàng. Khi bản thân đã không còn niềm tin, không còn hy vọng, thì Kiều chỉ có thể nhắm mắt đưa chân.

    Đến khi gặp Thúc Sinh, thì việc Kiều lại về làm thiếp cho chàng ta, cũng vẫn logic. Sau khi đau đớn ê chề ở nhà thổ, nếu vẫn có người đàng hoàng chuộc ra, thì liệu có ai từ? Nữa là trong truyện, Thúc Sinh được tả là cũng khá ăn ý và đối tốt với Kiều. Mình không nghĩ làm thiếp cho Thúc là nhục. Kiều chỉ đau khổ khi đã ra khỏi chốn nhơ nhớp đó, mà vẫn chẳng thể được sống tiếp những ngày bình yên.

    Hoạn Thư không phải nhân vật phản diện hoàn toàn. Mình nhớ nàng được miêu tả: "Ở ăn thì nết cũng hay/ Nói điều ràng buộc thì tay cũng già". Tức là người đàn bà thông minh, sắc sảo, ăn nói cư xử thấu tình đạt lý chứ không phải người độc ác. Đối với vị thế (vợ cả, dòng họ Hoạn danh giá) thì việc chồng ăn vụng lại còn không chùi mép làm sao chịu cho được? Nên khi Hoạn Thư ghen, bắt cóc Kiều về làm con ở, dằn mặt cả chồng cả lẽ, mình cũng cho là điều phù hợp với tính cách của nàng. (Đọc Hồng Lâu Mộng còn thấy Hy Phượng đánh ghen dã man hơn. Phượng Ớt và Hoạn Thư hình như khá giống nhau). Chính Kiều cũng hiểu điều đó, nên khí báo ân báo oán tới Hoạn Thư, khi Hoạn nói rằng "Rằng tôi chút dạ đàn bà/ Ghen tuông thì cũng người ta thường tình", Kiều liền bỏ qua ngay, không truy xét nữa.

    Lúc gặp Từ Hải, lần này, chỉ có thể nói rằng, là Từ xui, cực kỳ xui, hay là ông trời đã không đứng về phía Từ, nên mới để chàng gặp Kiều. Từ Hải dù đầu đội trời, chân đạp đất, nhưng đứng trong thời thế đó, đã chống triều đình thì vẫn chỉ là quân... ăn cướp, phiến loạn. (Hic, xin lỗi anh Từ). Hơn nữa, nhi nữ sao hiểu việc quân, nàng chỉ ngây thơ cho rằng nếu quy phục triều đình, ăn sung mặc sướng, ngày đêm không lo sợ bão táp mưa sa, không phải nớm nớp lo có ngày bị đao kề kiếm cận, thì còn gì bằng. Dù có anh dũng đến mấy, nhưng cũng chỉ là giặc, đã giết hại quá nhiều người, thì cũng chẳng vinh quang gì. Đã vậy, Hồ Tôn Hiến còn biết đúng chỗ chí mạng của Kiều để đánh vào, đó là nỗi nhớ nhà và mong mỏi gia đình đoàn tụ. Chống sao cho nổi?! Tâm ý của Kiều tốt, nhưng lại không đặt đúng chỗ, vậy nên khi Từ Hải chết, chàng vẫn không trách Kiều. (Từ Hải chết đứng, khi Kiều chạm vào mới mềm ra). Chỉ có thể nói rằng, đây đúng là ý trời!

    Đại khái nói ra thì dài dòng, nhưng từ đầu đến cuối, Kiều mới chính là người đau khổ nhất. Có tài, có sắc, nhưng phận bạc. Phải dứt bỏ tình đầu, phải chịu nhục nhã về tinh thần cũng như thể xác, phải ôm nỗi day dứt muôn đời không thể xóa bỏ, đến khi gặp lại người xưa thì dù còn tình nhưng không dám tiến... Tất cả chính là cái nghiệp mà nàng phải mang, như lời Nguyễn Du nói. Thân cô thế cô, một mình lưu lạc, dù nàng có yếu đuối, có cả tin, có nhu nhược, nhưng đó mới chính là thực tế.

    Đời nàng không phải một cuốn ngôn tình mà đi ra gặp người tốt, đi vào gặp ân nhân. Nên xét theo khía cạnh nào, nàng vẫn là đáng thương hơn đáng trách.
     
  14. Phương Hoàng

    Phương Hoàng Người phủi bụi bị bụi phủ Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    1.976
    Được thích:
    3.571
    Đã thích:
    3.412
    GSP:
    Ap
    Xin lỗi bạn chứ Hoạn Thư là vợ của Thúc Sinh ạ. =)) =))
     
    Tẫn Tuyệt Tình Phi thích bài này.
  15. Tẫn Tuyệt Tình Phi

    Tẫn Tuyệt Tình Phi Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.062
    Được thích:
    1.380
    Đã thích:
    2.125
    GSP:
    Ap
    Đề tài này thú vị. Năm cấp 2 khi học Truyện Kiều mình thấy nàng rất đáng thương. Lên cấp 3 mình học lại thì thấy không thích cách ứng xử của Kiều trước mỗi bi kịch. Từ việc nhờ Vân thay mình lấy người mình yêu đã thấy nực cười. Đến khi Kiều vì muốn trở về cố hương, sống đời thanh bạch mà khuyên Từ Hải đầu hàng triều đình. Mình không nghĩ trãi qua nhiều chuyện, bị gạt nhiều lần Kiều vẫn ngây thơ dễ lừa như vậy. Chỉ trừ khi nàng để sự ham muốn của mình dẫn lối, át lý trí. Muốn thoát khỏi thanh lâu ba bận, muốn thoát khỏi đời sống thảo khấu cùng Từ... v.v. Nhưng mọi sự giảng dạy ở trường và sách đều nói Kiều hoàn mỹ... v.v nên càng cảm thấy Kiều không thật.

    Nói về Hoạn Thư, mình thật sự nể phục sự kiên nhẫn, bình tĩnh, ghen tuôn mà vô cùng lý trí. Trong xã hội phong kiến mà có người phụ nữ dám đấu tranh vì hạnh phúc thật đàng nể ý.

    Đặc biệt mình thích Thúy Vân. Có người nói nàng trước biến cố gia đình vẫn ngủ ngon lành. Con nít không ngủ thì nên làm gì nhỉ? Thời xưa chứ phải thời nay đâu mà trẻ em mười một mười hai tuổi có suy nghĩ chín chắn như mười bảy mười tám. Nhớ từng đọc vài thơ "Tâm sự Thúy Vân" của Trương Nam Hương, thật sự không khóc nhưng có nỗi buồn man mác, kéo dài mãi...

    Kiều kết thúc mười lăm năm đoạn trường, nàng còn nửa đời sau yên bình. Hoạn Thư ghen có thể đánh ghen. Vân chỉ có thể khóc thầm, ngày ngày nhìn chồng mình nhớ thương chị ruột mình. Rốt cuộc người phụ nữ như thế nào sẽ chịu đựng nổi?
     
  16. Hà Thái

    Hà Thái Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    411
    Được thích:
    470
    Đã thích:
    514
    GSP:
    Ap
    Bạn này có vẻ khắt khe với cô Kiều quá nhỉ.
    Ngoài những điểm các bạn phía trên đã nêu về vấn đề hoàn cảnh lịch sử thì tôi thêm một điểm: Kiều hình như mới có mười mấy tuổi khi bán mình ("Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê"), thế nên cũng khó mà mạnh mẽ, khôn ngoan như các anh thư kiệt xuất được. Cô ấy chỉ là một cô gái đẹp và đa tài thôi.
    (Chưa đọc Kiều trừ những gì trong sách giáo khoa, có gì sai mọi người thông cảm.) :)
     
    Ngọc Diệp thích bài này.
  17. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.908
    Được thích:
    3.279
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Thực ra nàng có thể quyết định không lấy Kim Trọng mà. =)) Có phải nàng không biết Kim Kiều từng thề non hẹn biển đâu. Mình thì chả hiểu cái tục "nối dây" thời xưa này lắm, nhưng chung quy lại, Vân sướng hơn Kiều vì nàng được quyền quyết định cuộc đời mình, tự quyết được mình sẽ sướng hay khổ.

    Mà mình thì nghĩ Thúy Vân cũng chẳng yêu Kim Trọng lắm. Nàng là một người vô tư, nên hẳn cũng chẳng lấy điều đó (chồng yêu chị) làm buồn phiền đâu.
     
    cherrytvb thích bài này.
  18. Haiiro

    Haiiro Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    2.018
    Được thích:
    4.978
    Đã thích:
    2.299
    GSP:
    Ap
    Nhưng chị cũng không thể chỉ dựa vào giây phút đó để bác chứ. :D Nếu không yếu đuối Kiều đã vùng lên nhưng phần lớn nàng ấy chỉ cam chịu. Ngay lúc cha và em gặp nạn nàng lập tức quyết định bán mình. Bị Mã Giám Sinh làm nhục nàng cũng không phản kháng được. Bị Hồ Tôn Hiến lừa nàng nhảy sông tự vẫn. Chưa kể yếu đuối ở đây còn là yếu đuối thể chất nữa. Tất nhiên không phải lúc nào cũng yếu đuối, cộng với việc lễ giáo phong kiến nàng vẫn đặt nặng trên đầu nếu không trinh tiết của Kiều đã về tay Kim Trọng rồi nhưng phần lớn em thấy là thế. ;;)
     
  19. Tẫn Tuyệt Tình Phi

    Tẫn Tuyệt Tình Phi Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.062
    Được thích:
    1.380
    Đã thích:
    2.125
    GSP:
    Ap
    Vô tư không có nghĩa không thấy cô đơn, cô độc cô quạnh. Không yêu Kim mới đáng sợ đó, thử nghĩ sẽ thế nào nếu ngày nào cũng ngủ chung người mình không yêu. Lỡ đâu gặp người mình yêu thì sẽ... như thế nào?
     
    Mộ Hàn thích bài này.
  20. Tẫn Tuyệt Tình Phi

    Tẫn Tuyệt Tình Phi Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.062
    Được thích:
    1.380
    Đã thích:
    2.125
    GSP:
    Ap
    Với lại lúc ông Kim ổng hay tin Kiều không còn, ổng khóc ngập lụt, vật vã chết lên chết xuống ấy. Nếu không đem gả Vân thay Kiều sợ là ổng chết từ lâu rồi. Đem lời phó thác để giữ ý chí sống của Kim. Vân thật ra không có quyền lựa chọn bạn à.
     
    Ngọc Diệp thích bài này.

Chia sẻ trang này