Gặp tôi năm mười chín tuổi (Mười năm) - Cập nhật - Thanh Khê

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Thanhkhe, 1/8/18.

  1. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.081
    Được thích:
    2.277
    Đã thích:
    1.959
    GSP:
    Ap
    Đoạn gay cấn đến rồi đấy. TvT Miu hóng chương sau nha!
    Nhặt sạn hộ tác giả chút ít này:
    ==> Phim
    Viết hoa sau dấu chấm. T~T
    Bao giờ có chương mới vậy tác giả?:3
     
    Thanhkhe thích bài này.
  2. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn góp ý của chị Ngân.
    Chỉ có thể nói là chương truyện của em hơi ngắn so với bình thường. Lúc đầu em cũng cảm thấy bất cập, nhưng giờ tự dưng lại thấy thích viết những chương truyện ngắn ngắn kiểu này, thấy hay hay. Thứ hai là em muốn vào truyện từ từ chứ không muốn vội vàng, căn bản là truyện của em ngoài xàm xàm vui vui ra cũng sẽ không có gì "quá nổi bật" đâu ạ.
    Cuối cùng, ở truyện này em không còn muốn nói đến "Thuần việt" hay không "Thuần việt" nữa rồi. Cá nhân em thì thấy câu "chị gái xinh đẹp" rất bình thường, đó là ngôn ngữ hàng ngày em vẫn sử dụng để đùa những người xung quanh mình. Ngoài ra Trân còn là một đứa nghiện truyện ngôn tình với xem phim Trung Quốc. Em chỉ nói vậy thôi ạ. :)
    Suỵt, sao chị lại nghĩ là Trân, mà không phải là Đồng Đồng hay một ai khác nhở. Muốn nhanh cũng phải đợi em có cảm hứng đã. Hi hi.:-w
     
    chuyencuangan thích bài này.
  3. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn Miu đã giúp nhặt sạn nha! Chương mới sẽ cố gắng ra sớm nhất có thể. ;)
     
    Mashiro-miuna thích bài này.
  4. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Thực ra vấn đề không phải thuần Việt hay không thuần Việt. Không thuần Việt cũng được. Có lẽ vì em chỉ ra đây là một người Việt Nam ở Trung Quốc nên chỉ mới muốn nêu ra là chị không cảm thấy cô bé này Việt Nam lắm. Còn nếu em không muốn nhấn mạnh quốc tịch, nguồn gốc xuất thân thì cũng chẳng có vấn đề gì. Tại chị cũng đang suy nghĩ về một câu chuyện khác về người Việt ở Anh, nên cũng có cân nhắc về việc liệu có nên làm nổi bật thể hiện rõ nguồn gốc quốc tịch không, tức là liệu có nên đi sâu về góc cạnh văn hoá, hay chỉ sử dụng nó như một bối cảnh cho mình dễ tưởng tượng thôi.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  5. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    À vâng, với em mà nói nó chỉ là bối cảnh thôi chứ không muốn nhấn mạnh điều gì đao to búa lớn ở đây cả. He he. Em viết truyện này đơn giản vì em thích viết kiểu này. >:D<
     
    chuyencuangan thích bài này.
  6. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Chương 7
    Khi cuộc sống mang cho bạn từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, thì lúc đó bạn sẽ tin rằng trên đời này chuyện quái quỷ gì cũng có thể xảy ra...

    Mười chín năm sống trên đời, Trân vẫn luôn là một đứa ngay thẳng thật thà, ghét sự giả dối, càng ghét cay ghét đắng những kẻ chuyên đi ức hiếp người khác. Nhất là những kẻ ỷ mình có quyền, có tiền mà không coi ai ra gì.
    Nếu như không phải xuyên không vào tương lai, mà là trở về thời đại ngày xửa ngày xưa, Trân cũng muốn được làm một anh hùng cái thế như Thần điêu đại hiệp, như Quách Tĩnh - Hoàng Dung hay những nhân vật khác trong anh hùng xạ điêu hoặc Thiên long bát bộ.
    Quay trở lại câu chuyện ở nhà vệ sinh, trước khi Trân ấn nút xả bồn cầu và khoan thai bước ra, cô quả thực không ngờ đến mình sẽ trở thành nhân vật chính sau đó.
    Nhìn nét mặt ba phần ngạc nhiên, bảy phần hoảng hốt của hai người kia, Trân cảm thấy có chút buồn cười.
    Chỉ là đang nói xấu người khác sau lưng thì bị bắt gặp thôi mà, có cần phải dùng biểu cảm dọa người đáng sợ như vậy không? Đến người nghe lén là Trân đây còn dám đường đường chính chính bình thản đối diện với họ cơ mà.
    "Cô... sao cô lại ở trong này?" Người lên tiếng đầu tiên nghe giọng thì có vẻ là chị Hà. Bên cạnh còn một cô gái trông trẻ hơn chắc tên tiểu Mỹ với đôi mắt đỏ hoe.
    Một loạt hình ảnh xẹt qua trong đầu Trân, nhưng dường như không có ai trong số hai người bọn họ nằm trong danh sách đồng nghiệp của cô.
    Trân yên tâm phần nào, đối với câu hỏi của người kia cũng chỉ trả lời dửng dưng, nhưng vẫn không nhịn được mà an ủi vài câu:
    "Tôi ở trong này tất nhiên là đi vệ sinh rồi. Mà hai người yên tâm, cứ coi như là tôi chưa nghe thấy gì hết đi."
    Kèm theo đó là một nụ cười không thể thân thiện hơn.
    Thật lòng mà nói Trân cũng chẳng có hứng thú với câu chuyện của người khác.
    Rửa tay xong, cô định toan bước đi thì đột nhiên bị chặn lại. Lần này là cô gái Tiểu Mỹ nước mắt nước mũi giàn giụa kia.
    "Đợi đã Jenny, tôi..."
    Jenny? Trân không ngờ là cô gái này lại biết mình.
    Chưa đợi Trân kịp ngạc nhiên, người được gọi là chị Hà bỗng tiến lên kéo Tiểu Mỹ ra, giọng có vẻ gay gắt:
    "Thôi đi Tiểu Mỹ, cô còn định làm cái trò quỷ gì nữa?"
    "Chị buông em ra, chị không hiểu được hoàn cảnh của em bây giờ đâu. Em cũng là đến bước đường cùng rồi. Chị đã không giúp được thì cũng đừng xen vào."
    Trân đứng đơ ở đó mà chẳng hiểu họ đang nói vấn đề gì. Còn cái cô Tiểu Mỹ kia nữa, tự nhiên không đâu đi lôi một người dưng như cô vào cuộc.
    "Tôi mặc kệ cô đấy!" - Nói rồi chị Hà tức giận bỏ đi.
    Tiểu Mỹ tuyệt vọng quay lại nhìn Trân như thể cô là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của đời mình.
    Trân dẫu chẳng hiểu chuyện gì nhưng nhìn bộ dạng cô Tiểu Mỹ như thế cũng thấy tội tội.
    Dù vậy thì hôm nay là ngày đầu tiên Trân đi làm, à không là trở lại làm việc sau một tháng nghỉ phép. Nhưng cô cũng không thể vì lo chuyện bao đồng mà đi làm muộn, để lại ấn tượng không tốt với sếp và đồng nghiệp.
    "Vậy tôi... tôi cũng đi trước..."
    "Không được, cô không thể đi."
    "..."
    Giọng nói kia bỗng nhiên gay gắt khiến Trân giật mình, tim đột nhiên nhảy vọt ra ngoài. Đáng sợ quá, lúc này cô rất muốn bỏ chạy nhưng người đã bị Tiểu Mỹ giữ chặt lấy không nhúc nhích nổi.
    "Jenny à, giờ chỉ có cô mới giúp được tôi thôi. Tôi biết là tôi sai, là tôi không đúng, là tôi có lỗi với cô. Nhưng tôi có nỗi khổ riêng. Cô có thể nghe tôi nói được không? Tôi cầu xin cô đấy!"
    "Được, được. Chị nói đi, tôi nghe đây."
    Nghe vậy, cánh tay Tiểu Mỹ từ từ buông lỏng ra, nước mắt lại được dịp lã chã tuôn rơi trên gương mặt vốn đã trông rất mệt mỏi.
    Chị gái này, lật mặt còn nhanh hơn cả Hạ Ngân Đồng.
    Thế là cả một buổi sáng Trân chỉ ngồi nghe nỗi khổ của người khác.
    Đại khái là chị ấy đã khó khăn như thế nào, vất vả ra sao? Rồi chỉ một chút mất tỉnh táo mà phạm phải sai lầm lớn đối với công ty đang làm việc. Sau khi sự việc bị phát giác thì chị ấy bị công ty cũ sa thải, lại chẳng tìm được công ty mới nào dám nhận một người mang tai tiếng trong ngành này về làm. Rồi thì chị ấy đã thực sự hối cải, muốn có một cơ hội để được quay đầu là bờ, sửa chữa sai lầm đã gây ra. Bờ la, bờ la...
    Sau năm lần bảy lượt ngủ gật thì câu chuyện dài đằng đẵng cũng kết thúc trong tiếng nghẹn ngào nức nở của Tiểu Mỹ và tiếng thở phào nhẹ nhõm của Trân.
    "Jenny à, giờ chỉ có mình cô là có thể giúp được tôi thôi. Tôi biết là tôi sai, là tôi không đúng, là tôi..."
    "Được rồi, được rồi!" - Trân nhanh chóng cắt ngang, ngăn dòng điệp khúc kia lặp lại lần nữa.
    "Vậy cô đồng ý giúp tôi được không?"
    "Giúp chị? Nhưng tôi phải giúp như thế nào?"
    "Chỉ cần cô đi nói với người đó, xin cho tôi một cơ hội để sửa sai. Tôi hứa về sau sẽ thật chăm chỉ làm việc, không phụ lòng cô."
    Tiểu Mỹ thấy Trân dù đã bị câu chuyện cảm động của mình làm cho lung lay nhưng vẫn còn đăm chiêu, bèn nắm lấy tay cô:
    "Cô có biết mấy ngày nay tôi tìm cô vất vả thế nào không? Nghe tin cô vì cú sốc đó mà phải nghỉ phép một tháng tôi đau lòng lắm, càng thấy hối hận vì không thể đến thăm cô được. Cô có trách tôi không? "
    "Không trách, không trách!"
    "Vậy cô đồng ý giúp tôi rồi hả?" - Tiểu Mỹ vui mừng siết chặt tay Trân, ánh mắt long lanh đọng nước kia không giấu nổi sự kích động.
    Ủa, không trách với đồng ý là hai chuyện hoàn toàn khác nhau cơ mà nhỉ!
    "Thực ra, tôi cũng muốn giúp chị lắm nhưng mà..." - Trân tỏ vẻ áy náy.
    "Nhưng cái gì? Chỉ cần cô giúp tôi nói với người đó một tiếng thôi, nhất định sẽ được. Tôi cầu xin cô, Jenny. Hức... Giờ cũng chỉ... Hức... Có mỗi cô là tôi có thể trông cậy được thôi."
    Lại khóc... Ôi, nước mắt của người phụ nữ này đúng là nhiều thật!
    "Được, được rồi. Nhưng người đó mà chị nói là ai cơ? Có chắc chắn rằng chỉ cần tôi nói một tiếng thì họ sẽ nghe không?"
    Nói đến đây Trân bỗng có một dự cảm chẳng lành...
    "Chắc chắn. Jenny, cô biết người đó là ai mà." - Tiểu Mỹ vừa chấm nước mắt, vừa nhìn đối phương dò xét.
    Nhất thời Trân chẳng dám hỏi thêm gì nữa. Sợ càng nói càng lộ ra nhiều sai sót nên chỉ đành ậm ừ, rồi dùng bộ óc thông minh của mình suy nghĩ kĩ lại xem cô có bỏ sót điều gì không?
    Quả nhiên, trân đã quên mất vị nhị thái tử trong câu chuyện bi thương của chị Tiểu Mỹ. Kẻ đã đuổi việc chị ấy khiến chị ấy khổ sở vất vả, kẻ có quyền có tiền câu kết với hồ ly tinh trong truyền thuyết.
    Được! Trân hạ quyết tâm ra tay diệt ác, giúp đỡ người vô tội, à có tội nhưng biết quay đầu là bờ. Cái này người ta gọi là thời thế tạo anh hùng...
    "Nhưng mà chị Tiểu Mỹ, tôi biết đi đâu tìm người đó bây giờ?"
    "..."

    Vài tiếng sau, "bùm" một cái, cánh cửa màu gỗ bật mở bởi sức mạnh của một bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn. Người bên trong tay còn ôm mỹ nữ quả nhiên kinh ngạc đến há hốc mồm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/8/18
  7. An Di.

    An Di. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    139
    Được thích:
    139
    Đã thích:
    249
    GSP:
    Ap
    Hic, dạo này em không hay lên Gác được nên không biết, bỏ lỡ mấy chương của truyện luôn. :(
    Em đã đọc một lèo đến chương mới nhất nên mạn phép có đôi lời cảm nhận của bản thân nhỏ nhoi như sau:
    Có lẽ tình tiết nhanh hay chậm là tùy thuộc cảm nhận của mỗi người, mục đích sáng tác của tác giả là để giải trí hay truyền tải thông điệp... Với cá nhân em thì cảm thấy tình tiết có hơi chút chậm rãi. (như chị nói rằng chị viết truyện này để giải trí, xả stress sau ngày làm việc căng thẳng và không có ý định truyền tải thông điệp đao to búa lớn gì thì em nghĩ rằng chị có thể bỏ qua những cảm nhận phía dưới đây :) )
    5 chương đầu xoay quanh việc: dẫn dắt câu chuyện xuyên không của MQT, học tiếng Trung, tìm việc làm, trở lại công ty, thì em thấy có thể gộp lại thành 2 chương dài hoặc 3 chương ngắn. Vì cảm giác kéo dài ra 5 chương thế này khiến câu chuyện trở nên lê thê, không có điểm nhấn. Như chị nói vì lý do cá nhân nên mỗi chương sẽ rất ngắn. Nhưng em lại nảy ra ý tưởng chị có thể đăng chậm hơn chút và để thời gian viết dài ra, giống như mọi người nói rằng "chậm mà chắc" vậy đó chị. Hoặc chị thích phương châm "ngắn nhưng chất", "nhỏ mà có võ" thì em hoàn toàn đồng ý. Tuy nhiên có điều chị có thể xem qua một, hai chương trước để thử lại cách ngắt mạch, liền mạch và tạo ra điểm nhấn. Vì cách làm này chỉ là góp ý nhỏ nhoi của em thôi nên chị có thể coi như đang ngắm cảnh ven đường, không cần chú ý tới nhiều hihi ;)
    Một góp ý nhỏ nhoi nữa là em cảm thấy những diễn biến trong truyện cũng có gì đó khá quen thuộc và xuất hiện nhiều trên thi đàn ngày nay. Chuyện một cô nhân viên mới không biết gì về công ty và ngay ngày đầu đi làm đã trở thành tâm điểm chú ý khi dám ngang nhiên chống lại sếp lớn, hắt nước, tung chưởng vào người các vị có máu mặt... Tuy chưa ra tiếp chương sau nhưng em có cảm giác QT sẽ là hiện thân của một trong số các cô nữ chính kể trên. Hơn hết cô ấy còn đang lạ nước lạ cái, thật thật giả giả không lường trước được mà lại đi giúp TM đòi lại công bằng thực khiến cho người đọc không khỏi suy nghĩ rằng có phải cô ấy đang lo chuyện bao đồng quá không?
    Đồng ý nếu chị cho rằng: QT đang là cô gái ở tuổi 19 tràn trề sức xuân, "thấy việc bất bình ra tay giúp đỡ" nên lý giải cho hành động đi giúp TM là hợp tình hợp lí. Nhưng nếu đó là khi cô ấy đã biết rõ những người xung quanh mình ai tốt ai xấu, ai thật ai giả... Còn đây lại là một cô gái chân ước chân ráo bước vào môi trường mới thì không nên có những hành động quá khích như vậy. Mặc dù nói rằng QT là nhân viên cũ của công ty nhưng những kí ức về công ty lại là con số 0 nên dù cho những người xung quanh coi cô ấy là đồng nghiệp thì cô ấy cũng phải tự lượng sức mình, giống như các cụ đã nói "có tiếng mà không có miếng" vậy đó chị.
    Người xưa đã nói: "Đường dài mới biết ngựa hay". Đối với cá nhân em con ngựa lúc này có lẽ vẫn còn đang giấu nghề, chưa tung chưởng cuối cùng và để dành sự bứt phá cho những chặng đua quan trọng tiếp theo.
    Như đã nói đây là câu chuyện xuyên không đầu tiên em đọc nên không thể tránh khói những sai xót, hoặc chưa hiểu dụng ý của tác giả. Câu chuyện vẫn còn dài, dụng ý của chị có lẽ vẫn chưa bộc lộ hết nên là những cảm nhận đó chỉ là theo suy nghĩ của em, có gì không vừa ý em mong chỉ có thể bỏ qua.

    Đoạn này chưa biết TM nhắc rõ đến người đó là ai mà QT đã biết giới tính của họ thì kể cũng giỏi thật.
    Bằng chứng cho việc cô ấy không chắc chắn là nam hay nữ được thể hiện ở đoạn văn dưới đây:
    Nói cách khác là đến bây giờ cô ấy mới nhớ ra vị thái tử, và trước đó Tiểu Mỹ cũng không hề nói rằng đây là nam hay nữ nên chuyện QT biết được giới tính ngay từ đầu là nam giới ( gọi "hắn") thì không ổn.


    Em nghĩ QT đang ở TQ nên đoạn này có lẽ là phương Bắc chị nhỉ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/8/18
  8. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Được rồi An Di, trước hết cám ơn những góp ý của em. Giống như em nói chị sẽ không giải thích bất cứ điều gì không có nghĩa là chị không đọc những góp ý đó. Chị đã đọc nó rất kĩ với tư cách là người viết truyện này chứ chị không thể bỏ qua những góp ý hay cảm nhận của người đọc. Chị không giải thích hay không phản biện lại bởi vì trên phương diện là tác giả chị có cách nghĩ của mình. Nhân vật Trân là do chị tạo ra, cô ấy có giống với những nhân vật khác trên các thi đàn hay không chị không biết. Chị chỉ biết viết theo như những gì chị "hiểu" về nhân vật của mình. Và sự thật là em đang cầm đèn chạy trước ô tô đó nha.
    Còn cái vụ chị gọi là "Hắn", thì có thể nói theo cách đọc của người Việt thì đúng là sai lầm lớn của chị. Chắc tại chị nhập tâm quá, cảm giác như mình là Trân đang nói chuyện với người khác và dùng tiếng Trung nên theo thói quen viết thành "hắn", vì trong tiếng Trung khi nói đến người thứ ba sẽ chỉ có một thanh âm giống nhau, chỉ khi viết ra mới có 2 chữ tượng hình khác nhau để phân biệt trai gái. Cái này chị sẽ sửa ngay lập tức.
    Một lần nữa cảm ơn những góp ý và cảm nhận của em, An Di.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/8/18
  9. An Di.

    An Di. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    139
    Được thích:
    139
    Đã thích:
    249
    GSP:
    Ap
    Như đã nói thì đây là nhân vật của chị nên chị là người tạo ra tính cách, nhân sinh quan cho nhân vật của mình. Việc cầm đèn chạy trước ô tô chỉ là những gì mà em - với một địa vị là độc giả suy nghĩ tới. Khi đọc một câu chuyện thì hầu như người đọc sẽ có những suy ngẫm hoặc phán đoán tới dụng ý của tác giả. Hơn hết truyện mới có 7 chương nên gần như mới bắt đầu tới hồi gay cấn, hay nói xa hơn là kết thúc truyện. Những suy nghĩ đó chỉ là dựa trên 7 chương đầu và những suy nghĩ trên cương vị độc ra mà viết nên. Trở ngược lại nếu cảm nhận truyện theo xu hướng cuốn chiếu thì có khi sẽ thành một diễn biến khác. Vì vậy em không thể nhận là mình hiểu nhân vật của chị.
    Tất cả sẽ chờ chị mơt lối và bộc lộ ra nhân vật của mình.
    Em cũng chỉ cảm nhận nhỏ nhoi vậy thôi còn mọi chuyện là cứ để thuận theo tự nhiên hihi.
    Chúc chị thành công với tác phẩm của mình!
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/8/18
    Thanhkhe thích bài này.
  10. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Chương 8
    Trưởng thành là khi bạn trải qua những bài học đắt giá trong đời. Không quan trọng bạn ở độ tuổi nào, mà bạn vẫn sẽ không ngừng lớn khôn...

    Tại sao Trân có thể đi xuyên qua được "mười năm ánh sáng" một cách nhẹ nhàng êm ái mà lại không thể quay ngược trở về chỉ vài phút trước khi sự việc tồi tệ đó xảy ra?
    Cô nhất định sẽ không làm ra cái hành động nghe lén đáng xấu hổ ấy, càng không ngu ngốc đi lo chuyện bao đồng của thiên hạ.
    Giấc mộng anh hùng kia vẫn nên cứ để chôn chặt trong lòng thì hơn...
    Vào giây phút nhận lời giúp Tiểu Mỹ, Trân đã biết mình không thể quay đầu được rồi. Lại nói khí thế của cô lúc ấy hừng hực muốn giúp người như vậy mà!
    Cứ nghĩ vị nhị thái tử kia là sếp lớn của chị Tiểu Mỹ thì giờ này phải đang ở trong văn phòng làm việc chứ, nhưng chị Tiểu Mỹ nói không phải!
    Trân mơ mơ hồ hồ đi theo Tiểu Mỹ đến một khách sạn cao cấp. Dự cảm chẳng lành trong lòng cô càng lớn, cũng bắt đầu hối hận tự trách mình sao dễ tin người quá.
    Nơi đất khách xa xôi, mới ngày đầu tiên đi làm, cô lại chỉ vì vài câu nói của người lạ mà tưởng như bạn bè thân thiết từ lâu rồi theo người ta đến tận khách sạn. Cũng may chị Tiểu Mỹ không phải là đàn ông, nhưng cũng không ngoại trừ trường hợp chị ta là "tú bà" chuyên đi lừa đảo những cô gái xinh đẹp nhẹ dạ cả tin.
    Trân không dám nghĩ đến viễn cảnh đen tối trước mắt, cô cố gắng bình tĩnh, lấy hết can đảm tiến lên siết chặt tay Tiểu Mỹ:
    "Chị Tiểu Mỹ, chị nói xem chúng ta có phải là bạn bè thân thiết không?"
    "Đúng, đúng..." - Tiểu Mỹ có hơi ngơ ra vài giây, rồi ú ớ gật đầu khẳng định.
    Nghe vậy Trân yên tâm phần nào, đầu óc bắt đầu chuyển sự tập trung vào vấn đề khác quan trọng hơn. Đó là việc cô sẽ nói như thế nào với vị nhị thái tử kia đây?
    Trân thậm trí còn không biết tại sao cô của năm hai mươi chín tuổi lại có thể quen được một người có quyền có tiền như vậy? Càng không hiểu tại sao mình lại kết bạn với loại người như hắn?
    Mai Quỳnh Trân à, thật không thể nào nhìn ra cô đúng là lợi hại quá đi, chẳng biết cô còn bao nhiêu bí mật nữa đây?
    "Jenny à, tôi chỉ biết Hoàng Gia Hạo thường hay ở trong này, còn việc ngài ấy ở phòng nào thì điều đó cô phải rõ hơn tôi chứ." - Tiểu Mỹ dừng lại ở cửa, vừa nói vừa nháy mắt mờ ám với Trân.
    "Tôi..."
    "Vậy tôi chỉ tiễn cô đến đây thôi, mọi chuyện tiếp theo đều trông cậy hết vào cô đó. Tôi ngồi ở quán cà phê đối diện chờ tin tốt của cô nha!"
    Nói rồi Tiểu Mỹ nhanh chóng biến mất trong vòng một nốt nhạc, chưa kịp để Trân trình bày nửa lời.
    Được rồi, chỉ đơn giản là đi gặp một người bạn, nhờ vả một vài chuyện thôi mà. Chuyện nhỏ như con thỏ!
    Nhưng không đâu, chuyện nhỏ đó bỗng trở thành chuyện lớn khi Trân bị chặn lại ở quầy tiếp tân.
    "Tiểu thư, cô có hẹn trước không?"
    "À, là thế này. Tôi là bạn của Hoàng Gia Hạo, phiền chị nói giúp một câu có người bạn từ phương xa lâu ngày không gặp đến thăm."
    Trân mặt không đổi sắc, nói một cách liền mạch rõ ràng.
    Chị gái lễ tân ngờ vực nhìn Trân một lượt từ trên xuống dưới. Chiếc váy đỏ cam nổi bật ôm sát cơ thể thiếu nữ trưởng thành của Trân, trông càng thêm quyến rũ với bờ vai lệch một bên để lộ nước da trắng hồng tự nhiên.
    Cũng chẳng phải vì trong tủ đồ của Trân chẳng có bộ nào trẻ trung ngoài bộ này hay sao?
    Lúc sáng cô cũng đã phải hứng chịu ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người của Hạ Ngân Đồng rồi.
    "Tiểu thư, tôi đã giúp cô gọi cho ông Hoàng Gia Hạo phòng 401 nhưng không thấy ai nghe máy. Giờ này có lẽ ngài ấy vẫn còn ngủ chưa dậy." - Cô gái lễ tân nói sau khi gác ống nghe điện thoại.
    "Vậy tôi có thể trực tiếp lên đó được không?"
    "Vậy cũng được, xin mời tiểu thư."
    Trân vừa quay người đi được vài bước thì đột nhiên có người đập bả vai cô một cái đau điếng.
    Ngoại thương đã dành, cô còn bị nội thương trầm trọng khi nhìn thấy gương mặt người vừa vô lễ với mình.
    "Cô gái à, tôi vừa nghe thấy cô nói với vị lễ tân kia rằng mình là bạn của nhị thái tử đúng không?"
    Trân nhìn nhìn ông chú đầu hói, cao hơn mét rưỡi nặng gần nửa tạ với nhan sắc có một không hai, trả lời:
    "Đúng vậy, ông là..."
    "À, giới thiệu với cô tôi là trợ lí của nhị thái tử. Hay là để tôi đưa cô lên gặp ngài ấy nhé!"
    "Vậy cũng được, cảm ơn ông."
    Bước vào thang máy, đợi đến khi ấn nút tầng bốn, Trân lại một lần nữa thấy mình nhẹ dạ cả tin.
    Trần đời có vị trợ lý nào lại không biết phòng ở của ông chủ mình hay không?
    Ngay đến cả một nhân viên nhỏ bé bình thường như Tiểu Mỹ còn biết được chỗ thường xuyên hay đến của hắn nữa là.
    Thấy bộ dạng lấm lét của ông chú, Trân quyết định giả vờ đau bụng rồi ở lì trong nhà vệ sinh cho đến khi cắt đuôi được đối phương.
    Sau nửa tiếng đồng hồ, cô đi ra đã không thấy bóng dáng một ai, bèn thở phào nhẹ nhõm yên tâm rảo bước đi đến phòng 401.
    Nhưng đến giờ này thì cô bắt đầu hối hận thật sự khi nhấn chuông cả chục lần vẫn không có ai ra mở cửa.
    "Haiz, hay là không ở nhà nhỉ?" - Trân lẩm bẩm, ngao ngán lắc đầu, rồi vừa định bỏ cuộc thì...
    "Tiểu thư, sao lại không tiếp tục?"
    Giọng ông chú đầu hói đột nhiên vang lên bên tai khiến cô giật mình.
    Vì tướng tá của Trân khá cao nên ông chủ mét rưỡi này khẳng định phải kiễng chân lên khi nói chuyện với cô.
    "Chú à, ông ở đâu chui ra vậy?"
    "Tôi vẫn luôn ở đây đợi cô mà."
    "..."
    Trân nhịn để không phải hét vào bản mặt ông ta rằng "tôi không cần chú đợi".
    Làm cô mất những nửa tiếng đồng hồ ngồi trong nhà vệ sinh vừa nóng vừa bốc mùi.
    Haiz, người già đúng là có tính nhẫn nại thật!
    "Nhưng mà không đúng, sao hồi nãy đi ra tôi không thấy ông đâu?"
    "À, đợi lâu quá nên tôi đi vòng vòng chơi. Mà sao cô đi vệ sinh lâu thế? Cả tiếng đồng hồ..."
    "Ờ thì là... là bụng tôi không tốt, hồi sáng có ăn phải mấy thứ bậy bạ ấy mà. Hờ hờ."
    Trân cười giả lả, có chút ngượng ngùng với kế sách vừa ngu ngốc vừa không hiệu quả của mình ban nãy.
    "Mà chú này, ông nói mình là trợ lí của Hoàng Gia Hạo, vậy có biết hắn đi đâu không?"
    "Ngài ấy không phải ở trong này sao?"
    "..."
    Trân lại nhịn để không phải hét vào gương mặt xấu xí của ông ta rằng "Chú đùa tôi à, chú làm trợ lí kiểu gì mà đến phòng của sếp mình còn không biết?"
    Nhưng rồi cô chỉ nhẹ nhàng nói:
    "Chú à, tôi đang hỏi ông đó? Chẳng phải chính ông tự mình nói dẫn tôi lên gặp nhị thái tử ư?"
    "Thì... thì đúng là ngài ấy ở trong này mà."
    "Nhưng tôi đã bấm chuông đến sắp gãy tay rồi mà vẫn không có ai ra mở cửa. Ông xem này."
    Trân chìa mười đầu ngón tay đã đỏ lừ ra trước mặt ông chú đầu hói.
    Bộ dạng ông ta khi lúng túng trông càng làm tổn hại đến ánh nhìn của người khác.
    Trân nghĩ, có một trợ lí như vậy chắc vị nhị thái tử kia nhan sắc cũng không đẹp hơn là bao.
    "Không thể thế được, nhị thái tử chắc chắn vẫn đang ở bên trong. Tôi đã canh ngoài cửa từ sáng tới giờ, không sai đâu. Để tôi thử xem."
    Nói xong, Trân còn tưởng rằng ông chú này sẽ lôi ra một chiếc chìa khóa thật thay vì một chiếc "chìa khóa vạn năng" vô dụng.
    Sau hơn chục phút hì hục với miếng kim loại thẳng tuột, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, ông chú đầu hói vẫn không chịu bỏ cuộc.
    Ta nói người già có tính kiên nhẫn quả không sai.
    Mà người trẻ tuổi như Trân đành chịu thôi.
    "Chú à, ông có chắc mở được không đấy?"
    "Được, được. Đợi một chút nữa thôi, sắp mở được rồi."
    Đợi, đợi cái con khỉ! Ông chú này cũng không tự ngẫm lại xem mình đã nói câu đó bao nhiêu lần rồi, chẳng phải cánh cửa vẫn không chịu nhúc nhích hay sao?
    "Cạch!"
    "Bùm!"
    Hai thanh âm vang lên cùng lúc có nghĩa là gì?
    Ông chú đầu hói chưa kịp vui mừng với thành quả của mình sau khi nghe thấy một tiếng "cạch" nhỏ, thì đã bị tiếng "bùm" lớn vang lên bên tai làm cho hoảng sợ.
    Cánh cửa gỗ cố chấp kia cuối cùng cũng không chịu nổi sự đả kích từ "bàn tay đa tài" của ông chú và sức mạnh từ "bàn chân lợi hại" của Trân mà bật mở ra trong sự vui mừng hớn hở của cả hai người.
    Quá vất vả rồi!
    "Tốt quá! Mở được rồi."
    "Mở được rồi!"
    Mặc cho người bên trong tay ôm mỹ nữ đang kinh ngạc đến há hốc mồm, hai kẻ đột nhập cứ thế thản nhiên ở ngoài cửa ôm ôm ấp ấp ăn mừng chiến thắng.
    Cửa vào tuy không nhỏ, mà để người vào sao lại khó khăn thế này?
    "Này cô, việc của tôi gấp, tôi cần vào gặp nhị thái tử trước được không?"
    "Việc của ông gấp chẳng lẽ việc của tôi không gấp sao? Tôi phải vào gặp hắn trước."
    "Việc của cô không gấp bằng việc của tôi, để tôi vào trước đi!"
    "Sao ông biết việc của tôi không gấp bằng việc của ông. Tôi nói ông chú này đúng là...ơ ơ..."
    Đang mải tranh cãi kịch liệt không để ý, Trân bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào trong mà chỉ biết ú ớ.
    Trước khi cánh cửa màu gỗ đóng sầm lại, cô chỉ kịp nghe thấy một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai:
    "Việc của hai người đều không gấp bằng việc của tôi!"
    "..."
    Hoàng Gia Hạo sau khi ném mỹ nữ cho trợ lí Ngô coi như phần thưởng, lại tiện tay kéo một người đẹp khác vào trong, đóng ba lớp cửa. Rồi lạnh lùng gọi điện:
    "Kêu bảo vệ đến trước cửa phòng tôi dọn rác!"
    "..."
    Trân thật sự không hiểu, người bạn này của mình sao lại đối với trợ lí và người yêu của hắn như vậy.
    "Rác ư?" - Trân không nhịn được buột miệng hỏi.
    Nào ngờ người kia chẳng để lời nói của cô vào tai,chỉ lạnh lùng ném cho cô vài từ "Đi tắm đi." rồi leo lên giường nằm gục xuống.
    "Tắm? Tối qua tôi mới tắm mà."
    "Chưa sạch, tắm lại!"
    "..."
    Nhìn Hoàng Gia Hạo lười biếng nằm úp mặt trên giường, Trân nhẹ nhàng tiến lại gần.
    Cô hít một hơi sâu, lấy hết can đảm rồi đánh "bốp" một cái vào mông của hắn.
    "Cô... cô làm cái trò gì vậy?" - Hoàng Gia Hạo không ngờ mình lại bị đánh như một đứa trẻ, liền quay ra nổi quạu.
    "Cậu còn hỏi tôi, bạn từ phương xa đến thăm mà không tiếp đón tử tế. Lại dám chê tôi dơ dáy bẩn thỉu, bảo tôi đi tắm."
    Trân ngoài mặt cố gắng tỏ ra thân thiết để không bị bại lộ, nhưng trong lòng lại âm thầm lo lắng không biết mức độ thân thiết của họ có đến mức này hay không?
    "Cô đang nói cái quái gì vậy?" - Hoàng Gia Hạo vẫn mơ mơ hồ hồ không hiểu chuyện gì.
    "Ô hay, tôi nói mà cậu nghe không hiểu hả? Thôi đừng ngủ nữa, ra đây ngồi tôi có việc cần nhờ cậu giúp đấy!"
    Trân nói rồi tùy tiện nắm lấy cánh tay hắn kéo dậy.
    Hoàng Gia Hạo thật sự điên rồi, Hắn vùng mình ra khỏi nanh vuốt của cô, lôi điện thoại ra gọi cho ai đó:
    "Cậu lại đem cái thứ điên khùng gì đến cho tôi thế này? Tự đến mà dọn dẹp đi, không tôi gọi bảo vệ tống ra ngoài đó."
    "..."
    Trân còn chưa hiểu gì thì hắn lại quay sang cô lạnh lùng ra một chỉ thị tiễn khách:
    "Cô, cút ra ngoài cho tôi!"
    "..."
    Trân nghe xong liền bị máu xông lên não, lập tức nhảy lên kẹp cổ gã cao hơn mình một cái đầu.
    "Cậu còn dám đuổi tôi ra ngoài, tôi nói Mai Quỳnh Trân này làm sao lại có một người bạn như cậu chứ hả? Cái đồ không coi bạn bè ra gì, không coi cấp dưới ra gì, không coi người yêu ra gì. Cái đồ, tưởng có quyền, có tiền mà hay hả?"
    Trân càng nói càng hăng, cô quyết tâm dạy dỗ thằng bạn này một phen ra trò.
    Đang gay cấn thì "bùm" một tiếng, cánh cửa gỗ lại bật mở lần nữa.
    Nhưng lần này ngoài cửa không chỉ có một mình ông chú đầu hói, mà còn có thêm vài vị khách lạ mặt khác.
    Trân chỉ nhận ra duy nhất ra một người đẹp nổi bật trong số đó, miệng lí nhí gọi:
    "Đồng Đồng."
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/8/18
  11. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.081
    Được thích:
    2.277
    Đã thích:
    1.959
    GSP:
    Ap
    Chết mất thôi. Cười vỡ cả bụng với chương này. Hay lắm nha! Miu hóng nè. Miu nhặt hộ Khê chút lỗi type nhé:
     
    Thanhkhe thích bài này.
  12. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn Miu nhé! Có người đọc và cảm thấy vui là tác giả thỏa mãn rồi. Còn giúp mình nhặt sạn nữa, tốt quá! Xin thông báo là tác giả đã sửa xong, quá trời lỗi luôn. Hê hê.
     
    Mashiro-miuna thích bài này.
  13. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.081
    Được thích:
    2.277
    Đã thích:
    1.959
    GSP:
    Ap
    Miu biết mình tốt mà. T~T Thế nên tác giả cũng phải tốt với Miu đi. Bao giờ ra chương mới thế?cuteonion46 Ôi hóng quá thể!
     
    Thanhkhe thích bài này.
  14. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Đúng, đúng... Miu rất tốt. Nhưng chuyện ra chương mới chắc lại phải chờ cảm hứng của tác giả. Nó luôn đến bất chợt như một cơn gió, trong một ngày ngồi ôm bồn cầu xả troét. Miu thấy cô Trân này của Khê thế nào? Có nhàm chán quá không? ;;)
     
  15. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.081
    Được thích:
    2.277
    Đã thích:
    1.959
    GSP:
    Ap
    Trân á? Cô gái ấy... éc... sao mà ngây thơ hơn cả Miu. Thế nhưng Miu thích. Vì cổ ngây thơ quá nên Miu không tài nào đoán trước được cô ấy sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì tiếp theo. T~T
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/8/18
    Thanhkhe thích bài này.
  16. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Miu không biết, tác giả cũng không biết... Ha ha. Một cô gái có tâm hồn ở tuổi mười chín thì đúng là ngây thơ rồi. Khê cũng chẳng biết cô Trân này sẽ làm ra cái chuyện kinh thiên động địa gì nữa, đành đợi hồi sau sẽ rõ vậy. Hề hề
     
  17. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.081
    Được thích:
    2.277
    Đã thích:
    1.959
    GSP:
    Ap
    Khê thả thính Miu đấy hửm??? Khê là tác giả cơ mà!!! *gào thét*:tho128::tho128::tho128::tho128:
     
    Thanhkhe thích bài này.
  18. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Chương này buồn cười quá em ạ. :)) Chị thấy phát triển theo hướng này được đấy.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  19. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    644
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn chị Ngân nha! Em cũng cố gắng viết cho thỏa đam mê... :D
     
    chuyencuangan thích bài này.
  20. Cơm Khê

    Cơm Khê Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    106
    Được thích:
    127
    Đã thích:
    185
    GSP:
    Ap
    Hic, tính để dành vài chương rồi đọc cho liền cảm xúc nhưng cuối cùng vẫn không muốn chờ. Như các độc giả khác, mình thấy hướng đi của truyện mở rộng hơn, và tất nhiên là mức độ gây họa của Trân tỉ lệ thuận với cái hài của truyện :)). Nói thật chứ 19 mà như vậy đầu óc đơn giản thật. Thấy con nít bây giờ mới mười bốn, mười lăm đã khôn thấy sợ. Trân có vẻ là mô típ nữ chính ngây thơ hay cuốn theo drama, có điều bạn viết khá khéo, làm mình mặc dù không quá thích Trân cũng chẳng thể ghét cô nàng vì cái ngô ngố của mình được. Nói chung là khá mâu thuẫn, thôi chờ bạn tác giả vậy.
     
    Thanhkhe thích bài này.

Chia sẻ trang này