Gặp tôi năm mười chín tuổi (Mười năm) - Cập nhật - Thanh Khê

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Thanhkhe, 1/8/18.

  1. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    566
    Được thích:
    591
    Đã thích:
    681
    GSP:
    Ap
    Chương 5
    Người ta thường hay nói sống hôm nay không biết trước ngày mai sẽ ra sao, nên ai cũng có quyền hi vọng vào một tương lai tươi sáng.
    Cho dù hôm nay bạn vẫn chẳng có gì trong tay thì cũng đừng vì thế mà tuyệt vọng, bởi biết đâu ngày mai khi bạn bước chân ra đường bỗng có ngay một tỷ từ trên trời rơi xuống trước mặt bạn thì sao?
    Thực tế mà nói không có kết quả tốt đẹp nào mà không phải trả giá bằng sự cố gắng của mỗi người.
    Rốt cuộc thì Mai Quỳnh Trân những năm qua đã sống như thế nào, nỗ lực ra sao để trở thành một cô gái "tuyệt vời" như ngày hôm nay?
    Trong khi Trân của mười chín tuổi hiện đang phải nai lưng ra học bài, ôn thi các kiểu con đà điểu thì Trân của hai mươi chín tuổi lại đang tận hưởng cuộc sống một mình tự do tự tại. Muốn nhà có nhà, muốn xe có xe, còn có cả thẻ tín dụng riêng, cuộc sống này còn điều gì tuyệt vời hơn nữa đây?
    "Jenny à, cậu nên bỏ những thứ đó xuống và chăm chỉ học bài đi. Không ai thèm lấy mất nhà, xe và thẻ tín dụng của cậu đâu mà cứ ôm nó khư khư như thế."
    Hạ Ngân Đồng nhìn Trân với ánh mắt khinh bỉ, tay ôm cả đống sách mạnh mẽ đập xuống bàn.
    Khoảnh khắc Trân nhìn thấy đống sách vở đó đã bị chết tâm. Bao nhiêu mộng tưởng tốt đẹp vừa vẽ ra về một cuộc sống tươi sáng trước mắt bỗng chốc vỡ tan tành.
    Lẽ ra Trân của hai mươi chín tuổi vốn không phải học những thứ này, nhưng cô quên mất một điều rằng tâm hồn cô hiện giờ thực chất chỉ là một cô nhóc mười chín tuổi không hơn không kém, lại còn vừa dốt vừa lười.
    Nếu biết trước có ngày hôm nay cô đã chăm chỉ học tập, nhất là môn ngoại ngữ để bây giờ không phải lạc lõng trong một thế giới hoàn toàn lạ lẫm thế này.
    Cuối cùng Trân cũng uể oải đem chìa khóa nhà, chìa khóa xe, và cả chiếc thẻ tín dụng sáng lấp lánh cất cẩn thận lại vào hộp đựng, ngoan ngoãn ngồi học bài.
    Toàn bộ đều là sách tiếng Trung, nào là "Tiếng Trung cho người mới bắt đầu", "Học tiếng Trung cấp tốc", "101 câu đàm thoại tiếng Trung", "Tiếng Trung giao tiếp mỗi ngày"... vân vân, mây mây.
    Chẳng biết Hạ Ngân Đồng kiếm đâu ra đống sách nhàm chán này, Trân nhìn mà chỉ hận không thể đem chúng đốt hết đi.
    Bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng nói, cô bắt buộc phải nghe, nói, đọc, viết "thành thạo" tiếng Trung trong vòng một tháng.
    Đúng vậy, chỉ có một tháng!
    Đây mới chính là điều hoang đường nhất mà Trân từng nghe, hoang đường hơn cả chuyện cô xuyên không vào tương lai của chính mình. Bởi vì việc "thành thạo" tiếng Trung - thứ ngôn ngữ khó thứ hai trên thế giới chỉ trong vòng một tháng là điều hoàn toàn không thể thực hiện được.
    Bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng này đánh giá cô quá cao rồi chăng?
    Dẫu vậy thì Trân không học cũng không được, chẳng còn cách nào khác.
    Thực ra không phải là Trân không biết tiếng Trung, từ khi vào cấp ba cô đã học song song hai ngôn ngữ Anh - Trung.
    Trân học tiếng Trung cũng chỉ đơn giản là vì yêu thích mà học thêm. Lại nói, ai bảo vì cô quá ham mê đọc truyện ngôn tình và xem phim Trung Quốc đi.
    Thật xấu hổ khi nói rằng, Trân cố gắng nỗ lực học hành chỉ vì một tương lai đọc truyện và xem phim không cần "sắp".
    Thích thì thích vậy chứ cô không phải kiểu fans cuồng các "nam thần" hay "ai đồ" như những người khác.
    Mặc dù đã học ba năm phổ thông, nhưng việc giao tiếp tiếng Trung với Trân vẫn rất khó khăn. Căn bản mà nói, học ở trung tâm so với thực tế khác nhau một trời một vực. Vậy nên khi trực tiếp đối thoại với người bản địa, Trân mới thấy lúng túng như thế. Họ nói nhanh đến nỗi cô còn chưa kịp hiểu ra vấn đề, vậy bảo cô suy nghĩ để đáp lại họ kiểu gì đây?
    Ôm đống sách học được mấy ngày thì Trân bắt đầu bị "tẩu hỏa nhập ma". Bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng đúng là nhìn vậy mà không phải vậy, tự nhận mình là giáo viên tiếng Trung của Trân nên bắt cô học mọi lúc mọi nơi, ăn học, ngủ học, đến đi cầu cũng không tha cho cô.
    Còn vì sợ cô ham chơi bỏ bê học hành mà cắt hết internet, giấu hết tất cả sách truyện và những trò giải trí tiêu khiển khác.
    Thật may vì nghề chính của cô Đồng Đồng này không phải là giáo viên!
    "Bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng à, hay là cậu buông tha cho mình đi, mình muốn về nhà với bố mẹ, không học nữa đâu. Huhu"
    Trân cuối cùng cũng chịu không nổi, bèn tìm đến Hạ Ngân Đồng khóc lóc nài nỉ.
    Chẳng ngờ cô gái kia chỉ được cái xinh đẹp thôi chứ thực chất là người "không tim không phổi". Nhìn Trân thân tàn ma dại mà không chút thương tình còn nhẫn tâm nói với cô rằng:
    "Jenny à, được thôi. Vậy chắc cậu cũng không cần nhà, không cần xe, không cần thẻ tín dụng nữa đâu nhỉ?"
    "..."
    Trân nhận thua!
    Bởi dù sao nếu cô từ bỏ tất cả tài sản để trở về với vòng tay yêu thương của ba mẹ thì cũng không phải là cô của mười chín tuổi nữa. Rồi thì cô sẽ phải đối mặt với họ như thế nào? Liệu họ có tin vào những điều hoang đường đang xảy ra với cô hay không?
    Thôi thì lằng nhằng lắm, chọn tài sản luôn cho rồi!
    "Nhưng mà bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng này, tôi thấy cách học này quả thực không ổn đâu. Mấy quyển sách nhàm chán này căn bản không có tác dụng gì cả."
    "Vậy cậu có cách nào tốt hơn không?"
    Trái với vẻ nghiêm túc của Trân, Hạ Ngân Đồng vừa gặm miếng bánh sandwich vào mồm vừa hờ hững hỏi.
    Trân nhìn nhìn miếng bánh ngon lành trên tay kia mà nuốt nước bọt cái ực. Bỗng mắt cô sáng lên, nhẹ nhàng búng tay một cái "tách", sau đó hào hứng nói:
    "Tôi có một cách."
    "Sặc, cách gì?" - Hạ Ngân Đồng suýt bị Trân làm cho nghẹn.
    "Quán cơm!"
    "Cơm, cậu còn có thể ăn thêm được nữa ư?" - Hạ Ngân Đồng trợn tròn mắt nhìn đống vỏ đồ ăn trước mặt Trân.
    "Không, không phải. Ý tôi là có quán cơm nào ngon gần đây không?"
    "Có, nhưng Jenny à, tôi nghĩ cậu không thể ăn thêm được nữa đâu."
    "..."
    Nhìn nét mặt phong phú của Hạ Ngân Đồng đang liếc nhìn xuống bụng mình, Trân chỉ hận không thể nhét hết vỏ đống đồ ăn trên bàn vào họng cô.
    "Ăn, ăn, ăn... Ai nói với cậu là tôi muốn ăn nữa hả? Tôi chỉ muốn học, học, học... thôi!"
    Trân chưa bao giờ thấy mình biểu đạt việc muốn học mà quyết tâm đến thế.
    Bố mẹ, thầy giáo, anh chị em, bạn bè của cô mà ở đây chắc cảm động đến chết mất. Họ nhất định sẽ nói, cuối cùng cũng đã đả thông được tư tưởng của một đứa học trò vừa dốt vừa lười bền vững như cô rồi!
    Cứ nhìn biểu cảm trên mặt của bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng bây giờ thì biết.
    Dẫu vậy thì Hạ Ngân Đồng dường như vẫn chưa hiểu ý của Trân, vừa nuốt miếng bánh cuối cùng xuống bụng vừa thắc mắc:
    "Nhưng mà ăn với học thì có liên quan gì tới nhau?"
    "..."

    ***

    Theo kế hoạch của Trân, Hạ Ngân Đồng dành một ngày nghỉ dẫn cô đi loanh quanh tìm mấy quán cơm ngon gần đó. Nhưng không phải để ăn cơm mà là để xin việc làm!
    Hạ Ngân Đồng lúc đầu nhất định không đồng ý với cách học này của Trân, vì cô cho rằng làm việc ở quán cơm rất vất vả. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào khác tốt hơn. Cô còn phải đi làm, không có nhiều thời gian để kèm Trân học mãi được.
    Sau khi đi hơn chục quán, Hạ Ngân Đồng không biết đã tốn bao nhiêu nước bọt, giở bao nhiêu thủ đoạn, cuối cùng cũng xin được một bà chủ tốt bụng chấp nhận cái đứa tiếng Trung bọp bẹp như Trân vào làm.
    Trước khi giao "học trò cưng" mình cho người khác xử lý hộ, Hạ Ngân Đồng không quên dặn dò cũng như an ủi vài câu:
    "Jenny à, để cậu vất vả rồi! Thôi thì cố gắng ở đây vừa học vừa làm cho thật tốt, đừng để mình thất vọng. Chỉ một tháng thôi mà, cậu nhất định sẽ làm được. Cố lên!"
    Trân chỉ thấy trước mắt mình một bầu trời đen tối... Nhưng thôi, đâm lao phải theo lao chứ biết sao giờ.
     
  2. Cơm Khê

    Cơm Khê Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    106
    Được thích:
    127
    Đã thích:
    185
    GSP:
    Ap
    Đúng vậy nhỉ, tớ vừa đọc kỹ lại thì thấy thế thật, Trân được đặt vào thế bị động còn cô bạn Ngân Đồng mới là đầu mối dẫn dắt câu chuyện. Tại bình thường tớ đọc truyện khá nhanh nên thường bỏ xót những chi tiết nhỏ, đã rút kinh nghiệm :v. Và tớ cũng đang mong chương truyện dài ra đấy :3.

    P.s: Sao tự dưng không thấy nút bình luận tiện lợi đâu nhỉ, nhấn trả lời nhiều sợ làm loãng topic.
     
  3. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    566
    Được thích:
    591
    Đã thích:
    681
    GSP:
    Ap
    Hiểu, hiểu. Bình thường tớ cũng hay đọc truyện kiều nhanh như vậy. Nhưng khi viết truyện tớ hay để ý chi tiết nhỏ lắm, đến cả dấu chấm dấu phẩy... Ha ha.
    Chương truyện chắc có lẽ vẫn không khắc phục được vì điều kiện không cho phép và nhiều lí do khác. Hi.
    Nút bình luận lâu rồi tớ cũng không để ý, chắc bỏ rồi!
     
    Cơm Khê thích bài này.
  4. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    bó tay.com.vn! Còn có vụ quên lưu nữa á nàng. I sợ nàng rồi>
     
    Thanhkhe thích bài này.
  5. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    566
    Được thích:
    591
    Đã thích:
    681
    GSP:
    Ap
    Tóm lại là muốn viết cũng khó khăn nhiều bề lắm chị yêu ạ. Thôi thì có được ngày nào hay ngày đó à. :">
     
    gumiho_lanh_lung thích bài này.
  6. July D Ami

    July D Ami Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    170
    Được thích:
    145
    Đã thích:
    235
    GSP:
    Ap
    Ơ, bạn đánh máy trên word à? Word có lưu tự động ấy, cứ khoảng một thời gian ngắn nó lại lưu 1 lần. Còn khi lỡ bấm tắt nó sẽ hỏi mình có muốn lưu trước khi tắt không mà nhỉ?
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/8/18
    Thanhkhe thích bài này.
  7. Chip Chip Hooray

    Chip Chip Hooray Gà cận

    Bài viết:
    259
    Được thích:
    246
    Đã thích:
    275
    GSP:
    Ap
    Sao cô lại viết tắt?
     
    July D Ami thích bài này.
  8. July D Ami

    July D Ami Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    170
    Được thích:
    145
    Đã thích:
    235
    GSP:
    Ap
    Đã sửa :D.
     
  9. Chip Chip Hooray

    Chip Chip Hooray Gà cận

    Bài viết:
    259
    Được thích:
    246
    Đã thích:
    275
    GSP:
    Ap
    Đã lưu... He he!
     
  10. Chip Chip Hooray

    Chip Chip Hooray Gà cận

    Bài viết:
    259
    Được thích:
    246
    Đã thích:
    275
    GSP:
    Ap
    Cô đọc mấy bài mới của cháu đi?
    Hum nay cháu vít nhiiiiiiiiiiiiiu lắm!
     
  11. Chip Chip Hooray

    Chip Chip Hooray Gà cận

    Bài viết:
    259
    Được thích:
    246
    Đã thích:
    275
    GSP:
    Ap
    Nhóc của cô bi nhiu tuổi?
     
    July D Ami thích bài này.
  12. Chip Chip Hooray

    Chip Chip Hooray Gà cận

    Bài viết:
    259
    Được thích:
    246
    Đã thích:
    275
    GSP:
    Ap
    Cháu đến bây giò vẫn lười ăn nè!
    Mẹ quay đi một lúc là đổ... một nửa số cơm rồi:
    "Con ăn nhanh chưa!"
    Đó là lúc lớp 1 lớp 2 gì đấy còn bây giơ không nói câu ấy nữa vì còm nhom mẹ hổng có tin!:)):)):)))
     
    July D Ami thích bài này.
  13. Chip Chip Hooray

    Chip Chip Hooray Gà cận

    Bài viết:
    259
    Được thích:
    246
    Đã thích:
    275
    GSP:
    Ap
    Ha ha í Hắc hắc thì đúng hơn!
     
    July D Ami thích bài này.
  14. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.056
    Được thích:
    2.294
    Đã thích:
    2.001
    GSP:
    Ap
    Chip Chip Hooray July D Ami đây là góc truyện dài, không phải nơi tám nhảm. Sau khi đọc xong những dòng này, mong hai bạn sẽ xóa những gì làm loãng topic ở trên kia.
     
    July D AmiThanhkhe thích bài này.
  15. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    566
    Được thích:
    591
    Đã thích:
    681
    GSP:
    Ap
    À, thực ra mình dùng máy tính công ty để tranh thủ lúc rảnh không có việc viết ấy mà. Mà máy tính bên này không có vietkey, đánh word mà lưu lại thì ngày mai lên văn phòng mở máy là số chữ Việt ít ỏi viết được bị biến dạng hết. Khổ tâm lắm ý! Dù sao cũng cảm ơn bạn đã quan tâm nha. Hì!
     
    July D Ami thích bài này.
  16. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Vụ quên lưu này lần đầu nghĩ luôn. Vì thói quen của tớ là lưu ngay sau khi viết. Tâm huyết lắm cô ơi. Hị Hị
     
    Thanhkhe thích bài này.
  17. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    566
    Được thích:
    591
    Đã thích:
    681
    GSP:
    Ap
    Chương 6
    Đúng là không có nỗ lực nào lại không được đền đáp xứng đáng. Sau một tháng vừa học vừa làm tại quán cơm dì Trương, tiếng Trung của Trân đã tốt lên trông thấy.
    Đến nỗi Hạ Ngân Đồng còn phải cảm thán thốt lên rằng:
    "Jenny, cậu thật thông minh!"
    Trân âm thầm hưởng thụ vẻ mặt có phần khoa trương của Hạ Ngân Đồng, đối với lời nói thật lòng kia cũng cảm động không kém.
    "Đồng Đồng, cậu đúng là bạn tốt nhất của mình. Tôi biết vì sao mình lại chơi với cậu rồi!"
    "Vì sao?" Hạ Ngân Đồng đang ăn cũng phải dừng lại, nét mặtkhông giấu được vẻ tò mò.
    "Vì cậu biết nói lời thật lòng!"
    "..."
    "Cái này cậu không hiểu được đâu, lũ bạn trước đó của tôi á, đứa nào cũng nói tôi vừa dốt vừa lười, còn nói tôi là đứa ngu lâu khó đào tạo. Trong khi tôi chỉ đơn giản là không thích việc học hành thôi."
    Mà nhắc đến lũ bạn mới nhớ, cũng lâu lắm rồi Trân chưa tụ họp với tụi nó, cô có rất nhiều chuyện muốn kể cho họ nghe đấy!
    Hạ Ngân Đồng nhún nhún vai thờ ơ rồi quay lại với bát cơm, cô chỉ hơi ngạc nhiên khi lần đầu thấy Trân nhắc đến bạn bè của mình một cách vui vẻ đến vậy.
    Ây da, là cô chưa thật sự quen với việc Trân của hiện tại chỉ là một cô nhóc mười chín tuổi chưa thật sự thân thiết với cô.
    Một tháng trôi qua nhanh như vậy, dì Trương thấy Trân làm được việc nên quả thực có chút không nỡ để cô ra đi. Nhiều khi còn bóng gió mai mối cô cho đứa con trai độc tôn gần ba mươi tuổi chưa vợ của mình.
    Thực ra con trai dì Trương rất tốt, ngoan ngoãn, chăm chỉ lại còn nấu ăn ngon nữa, mỗi tội hơi "mũm mĩm" xíu thôi.
    Mà kể từ khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ nướng, trở thành Mai Quỳnh Trân của hai mươi chín tuổi, ở nơi phương Nam xa xôi này, ngoại trừ anh chàng bác sĩ trẻ tuổi cao ráo khám não cho cô hôm đó ra thì những người cô gặp sau này không béo cũng mập. Chẳng hiểu những soái ca ngôn tình cô đọc trong truyện, cô gặp trong phim chạy đâu mất tiêu rồi?
    Nói vậy chứ gần một tháng gắn bó với tiệm cơm của dì Trương, không có tình cũng có nghĩa, Trân quả thực có chút không nỡ ra đi.
    Vài ngày trước, cô còn đi tìm bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng để bày tỏ nỗi lòng:
    "Đồng Đồng, cậu xem tôi làm việc ở quán dì Trương tốt như thế, dì ấy cũng đối xử với tôi như con gái vậy. Hay là tôi cứ ở đó làm luôn được không?"
    Hạ Ngân Đồng nhìn Trân thở dài, nói cô không có tiền đồ. Sau đó lại đem nhà, xe, thẻ ngân hàng ra uy hiếp cô.
    Được lắm Hạ Ngân Đồng, vị tiểu thư này chỉ có một chiêu mà xài hoài nhé!
    "Tôi nói cậu đừng có mà ức hiếp người quá đáng. Tôi trông như vậy thôi nhưng biết hết đấy, giấy tờ đều đứng tên tôi thì ai dám cướp nhà, cướp xe, cướp thẻ của tôi đi chứ?" - Lần này Trân không nhẫn nhịn nữa mà bật lại.
    "Được rồi, vậy cậu nghĩ những thứ đó là miễn phí từ trên trời rơi xuống cho cậu chắc? Cậu nghĩ với mức lương ba cọc ba đồng ở quán cơm dì Trương có thể nuôi sống cậu được à? Lại còn chẳng nhìn xem bản thân mình dạo này tiêu hoang phí như thế nào? Tôi thấy tiền tiết kiệm trong thẻ cũng bị cậu đem ra dùng gần hết rồi đó. Nếu không muốn bị chết đói thì mau lăn ra ngoài đi làm cho tôi."
    Hạ Ngân Đồng tức giận thật sự, đến nỗi nói mà nước bọt văng tung tóe, mất luôn hình tượng mỹ nữ xinh đẹp xây dựng bấy lâu trong lòng Trân.
    Đáng sợ quá, lần đầu tiên Trân được chứng kiến người đẹp nổi giận mà không khỏi rét run.
    Mà ngẫm lại mới thấy Hạ Ngân Đồng nói cũng có lí. Cho dù cô chỉ là một nhóc con mười chín tuổi, trình độ thấp kém, nhưng Mai Quỳnh Trân của năm hai mươi chín tuổi lại không phải như vậy.
    Theo những gì mà bạn gái xinh đẹp Đồng Đồng kể thì Trân có một công việc tốt, ở một công ty tốt.
    Tháng trước, vào đúng thời điểm cô trở thành Mai Quỳnh Trân như bây giờ, nghe nói vì trải qua một cú sốc lớn nên Hạ Ngân Đồng giúp cô xin nghỉ phép một tháng.
    Giờ mọi thứ đã ổn và thời hạn một tháng nghỉ dưỡng cũng đã hết, dù không muốn chút nào nhưng Trân bắt buộc phải trở về là Mai Quỳnh Trân của hai mươi chín tuổi.
    Trước ngày trở lại làm việc đầu tiên, Hạ Ngân Đồng đã dặn dò Trân kĩ càng, thậm chí còn tập hợp lại lai lịch tiểu sử, thói quen sở thích của các đồng nghiệp trong công ty để cô xem qua trước một lượt.
    Trân cứ như thế đường đường chính chính đi đến văn phòng làm việc. Nhìn thẻ nhân viên sáng lấp lánh ở cổ, cô bỗng cảm thấy bản thân đã thật sự trưởng thành rồi!
    Nhưng có lẽ người trưởng thành ở ngày đầu tiên đi làm chắc không bị căng thẳng đến nỗi phải vào nhà vệ sinh như cô đâu nhỉ.
    "Đồng Đồng à, không ổn, không ổn rồi. Chắc mình phải vào nhà vệ sinh một chút, gấp lắm. Cậu cứ vào trong trước đi không muộn giờ mất. Tẹo nữa mình sẽ tự hỏi đường đến phòng thiết kế sau."
    Trân chỉ kịp trân trối vài câu cho người bạn của mình trước khi tìm thấy bình yên thật sự.
    Hạ Ngân Đồng lắc đầu ngao ngán rồi đi thẳng vào trong, mặc kệ cô ngốc kia vậy. Bởi cô còn có một cuộc họp quan trọng đang chờ!
    Ta nói nhà vệ sinh ở chỗ làm việc là nơi phong phú nhất quả không sai.
    Trong khi Trân ngồi bên trong đang ôm bồn cầu kêu gào thì ở ngoài kia dường như cũng có người khổ sở không kém.
    Trân dù không muốn nghe nhưng cuộc nói chuyện giữa họ cứ đập vào tai cô.
    "Tiểu Mỹ, cô còn quay lại đây làm gì nữa?"
    "Chị Hà, chị xem cố gắng giúp em nói với sếp tổng lần nữa được không? Em cầu xin chị, em không thể mất công việc này được." Người tên Tiểu Mỹ kia vừa khóc vừa nói, có vẻ rất tội nghiệp.
    "Biết như thế sao trước đó còn làm ra cái chuyện tày đình kia?"
    "Em cũng là vì bất đắc dĩ. Mà giờ em biết mình sai lắm rồi chị."
    "Tôi cũng muốn giúp cô nhưng chẳng phải là không còn cách nào sao? Lần này người vạch tội cô lại là nhị thái tử, là người vốn không thể động vào, đến sếp tổng còn phải kiêng dè hắn nữa là. Haiz."
    Tiếng thở dài kia vừa dứt, tiếng khóc của cô gái nọ càng thêm khoa trương, nghe mà nao lòng.
    "Mà không hiểu sao vị nhị hoàng tử trước nay không quan tâm cái gì kia tự dưng lại có hứng thú đi giúp một người không thân không thiết như cô ta."
    Trân giải quyết xong đại sự, vừa định xả nước lại nghe nhắc đến nhân vật mới xuất hiện liền vểnh tai lắng nghe.
    Thôi thì đã lỡ rồi...
    "Ai mà biết họ có thân thiết hay không? Bình thường cứ ra vẻ thanh cao lắm, cũng quỳ gối dưới đũng quần đàn ông có tiền thôi."
    Lần này, giọng cô gái tên Tiểu Mỹ vang lên có chút chua ngoa, khác hẳn với dáng vẻ tội nghiệp ban nãy.
    Trân đoán là họ đang nhắc đến nhân vật "hồ ly tinh" trong truyền thuyết.
    Được, mắng hay lắm!
    Khi xem phim, đọc truyện Trân cũng ghét nhất là nhân vật hồ ly tinh đấy!
    "Suỵt, tai vách mạch rừng. Cô đừng có nói lung tung, lỡ có người nghe thấy thì sao? Thôi cô về đi, chuyện này đến đây thôi."
    Nghe vậy, Trân cũng tiện tay ấn nút xả nước, quyết định đi ra ngoài.
    Cả nhà vệ sinh yên ắng bỗng vì tiếng nước chảy mà trở nên ồn ào, hai người bên ngoài khi thấy Trân khoan thai bước ra thì không khỏi giật mình, vẻ mặt có phần hoảng hốt...
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/8/18
  18. July D Ami

    July D Ami Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    170
    Được thích:
    145
    Đã thích:
    235
    GSP:
    Ap
    Bạn thử đánh máy trên wattpad xem. Trước mình cũng đánh máy trên word ở công ty. Xong về nhà muốn viết tiếp lại không có file. :)). Thế nên về sau đổi qua viết luôn trên wattpad, nó lưu tự động cho mình luôn. Tiện cho đứa lười và hay quên như mình. He he.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  19. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Chị thấy thể loại này có thể có nhiều góc cạnh để khai thác, vì nhân vật 19 tuổi đang khám phá dần cuộc sống 29 tuổi. Trong những chương đầu này chị cảm thấy giống như vẫn đang giới thiệu vào câu chuyện, chưa có gì quá nổi bật, nhưng tới cuối chương 6 thì bắt đầu giới thiệu thêm nhân vật và mở ra tình tiết.

    Đọc tới chương này, chị có chú ý một điểm là Trân là người Việt, thức dậy ở tuổi 19, lúc còn chưa sang Trung Quốc. Nhưng lời nói chị thấy đã rất đậm phong cách Trung Quốc. Giống như là cách gọi “chị gái xinh đẹp”, chị thấy nhiều trong truyện Trung, mà hiếm thấy trong ngôn ngữ Việt. Nói chung chị cảm thấy chưa nổi bật đây là một người Việt ở đất Trung Quốc.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  20. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Này có vẻ Trân là hồ ly tinh rồi đấy. Nhanh nhanh đi nàng, giờ mới thấy đoạn gay cấn nè. Hihi
     
    Thanhkhe thích bài này.

Chia sẻ trang này