Gặp tôi năm mười chín tuổi (Mười năm) - Cập nhật - Thanh Khê

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Thanhkhe, 1/8/18.

  1. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Gặp tôi năm mười chín tuổi (Mười năm)

    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác
    Tình trạng đăng: Cập nhật
    Lịch đăng: không cố định
    Thể loại: Đời thường, đô thị, xuyên không
    Độ dài: chưa xác định
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn
    Cảnh báo về nội dung: Mọi cá nhân, tổ chức, tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không nhằm ám chỉ bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Mọi sự trùng hợp nếu có chỉ là ngẫu nhiên.

    Văn án:
    Nếu như một kiếp người có thể kéo dài đến trăm tuổi vậy có phải là quá dài rồi không?
    Nếu như không vui vẻ thì sống tiếp cũng có ý nghĩa gì?
    Chẳng lẽ cả một đời người dài đằng đẵng như vậy lại không có nổi điều gì khiến cho người ta vui vẻ?
    Có chứ, nhưng tất thảy đều đã dừng lại từ mười năm trước, năm mười chín tuổi ấy!
    Khi người ta ở tuổi mười chín, không hề hay biết mười năm sau sẽ ra sao? Cô bạn năm mười chín tuổi, chàng trai năm mười chín tuổi... tất cả đều sẽ trôi dạt vào quên lãng khi bạn choàng mình tỉnh giấc vào một buổi chiều muộn mà không hề hay biết bản thân đã trưởng thành từ bao giờ. Cuộc sống cứ thế dừng lại ở năm mười chín tuổi và tiếp diễn từ năm hai chín tuổi. Mười năm u mê, mười năm không một lời hồi đáp, mười năm để con người ta thật sự trưởng thành. Vậy có tiếc nuối mười năm đó không? Có thể không tiếc ư? Nhưng nếu được quay trở lại ngày ấy, hiển nhiên người ta vẫn sẽ phải lựa chọn trưởng thành như ngày hôm nay.
    "Băng qua đồi núi,
    Gặp tôi của năm mười chín tuổi
    Em đeo đôi găng tay trắng, uống rượu mừng của tôi
    Em hỏi tôi có hạnh phúc không?
    Những muộn phiền có chăng hóa giải?
    Sao trong hôn lễ bao người như vậy
    Chẳng có được một người bạn năm xưa?
    Tôi nói với em, tôi đã từng níu giữ, nhưng họ cứ phiêu bạt giữa biển người.
    Người năm xưa ta yêu sâu đậm, đã cưới người hàng xóm lạ xa.
    Tôi hỏi lại em, “Em có hạnh phúc không?”
    Em gật đầu, nhìn tôi bật khóc.
    Mai này gặp gỡ bao người, muốn kể em nghe, nhưng chẳng thốt nên lời.
    Cho tôi đi theo với, cho tôi theo em với
    Trở về năm mười chín tuổi, làm người cô độc hát ca.
    Cho tôi đi theo,
    Em cho tôi đi cùng em với
    Đi ngược dòng người hối hả, đi về nơi hoang vu núi đồi, phất tay áo bay bay"
    (Trích lời bài hát Băng qua đồi núi - Lý Nhã)

    Đôi lời của tác giả:
    Một bà cô hai mươi chín tuổi, nhưng tâm hồn lại ở tuổi mười chín. Điều đó thật khó tin phải không? Vậy mà điều khó tin ấy lại đang xảy ra với cô gái trong câu truyện này của tôi. Chuyện gì đã xảy ra và cuộc sống của bà cô kia sẽ tiếp diễn như thế nào? Hãy cùng tôi khám phá những câu chuyện hấp dẫn sau đó nhé!
    Thật ra chính bản thân tôi cũng không ngờ sẽ có một ngày mình lại viết truyện có yếu tố xuyên không. Vậy nên rất mong nhận được sự ủng hộ và góp ý của tất cả mọi người. Cảm ơn rất nhiều!
    (Vì lí do cá nhân và điều kiện không cho phép nên mỗi chương truyện sẽ rất ngắn)
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/10/18
  2. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Chương 1
    “Reng... reng... reng...”
    “Reng... reng... reng...”
    Tiếng chuông cửa kêu liên hồi khiến Trân không tài nào ngủ nổi. Không biết kẻ chết dẫm nào lại dám đến phá hỏng giấc ngủ ngon lành ngày cuối tuần của cô.
    “Mẹ!!! Mở cửa, nói con không có nhà.”
    Mắt Trân vẫn nhắm tịt nhưng miệng thì đã oang oang gọi mẹ như mọi khi. Không một ai trả lời và tiếng chuông cửa vẫn kiên nhẫn vang lên đều đều.
    “Haiz, mẹ đi đâu thế không biết.”
    Trân lẩm bẩm, không thể nào ngủ tiếp được nữa liền theo thói quen sờ soạng "bảo bối" một chút cho tỉnh hẳn, mặc cho kẻ đang phá rối ngoài kia chờ cửa cho đến chết đi.
    Sờ soạng một hồi Trân vẫn không thấy chiếc điện thoại yêu quý của mình đâu. Quái lạ, rõ ràng mỗi tối trước khi đi ngủ cô đều đặt nó ở ngay đầu giường, cạnh gối nằm để mỗi sáng có thể tiện tay với cái là lấy được.
    Trân uể oải xoay người một cái, không hiểu sao lại cảm thấy trong người mệt mỏi đến vậy. Chẳng lẽ là do ngủ quá nhiều ư? Sau vài lần cố gắng, mí mắt cô cũng ti hí mở ra.
    Lúc này những tia nắng ngoài trời xuyên qua lớp cửa kính chiếu sáng cả một khoảng không gian trong phòng. Khung cảnh hiện ra trước mắt Trân lạ lẫm giống như cô không thuộc về thế giới này.
    Căn phòng, chiếc giường, tất cả đồ đạc đều không phải là những thứ quen thuộc mà Trân nhìn thấy mỗi ngày. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Không phải tối qua cô vẫn yên yên ổn ổn nằm ngủ trên chiếc giường yêu quý của mình ư? Ngỡ đây vẫn đang là một giấc mơ, cô nhấc cánh tay nặng trịch lên tự véo mạnh vào mặt mình một cái, quả nhiên là đau đến chảy cả nước mắt. Vậy thì không phải là mơ rồi!
    Trân choàng mình ngồi dậy, quan sát một lượt căn phòng lạ hoắc trước mặt. Ừm, bừa bộn thật! Sẽ không phải là căn phòng của một đứa con trai nào đó chứ? Cô bị chính suy nghĩ của mình dọa cho chết khiếp!
    Đúng lúc này chuông cửa lại vang lên dồn dập kéo Trân trở về thực tại. Cô lại nhìn một lượt xuống thân thể của mình. May quá, vẫn là cơ thể của một cô gái. Suy nghĩ một hồi, Trân vội rời chiếc giường rộng lớn chạy khắp phòng tìm gương. Không ngoài dự đoán, người trong gương kia vừa xa lạ vừa thân quen. Vừa là cô vừa không phải là cô. Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đã xảy ra thế này?
    "Lạch cạch!"
    Âm thanh mở cửa vang lên trong không gian tĩnh lặng khiến Trân giật mình, vội vàng chạy ra khỏi phòng. Lúc này cô mới để ý hiện tại mình đang ở trong một căn chung cư khá sang trọng. Chỉ không biết chủ nhân của căn nhà này là ai, và tại sao cô lại ở đây với bộ dạng như bây giờ.
    Trong khi Trân vẫn đang rối như tơ vò thì cánh cửa gỗ màu nâu sẫm đã bật mở, tiếp đó là một bóng người lao vào ôm chầm lấy cô.
    "Ôi trời ơi, Jenny. Cậu không sao chứ?"
    Ồ, thì ra là một cô gái! Thành thật mà nói, trong một khoảnh khắc trước đó Trân đã nghĩ giá như phía sau cánh cửa ấy là một bạch mã hoàng tử hoặc một anh chàng đẹp trai thì hay biết mấy. Xem ra là cô đã nghĩ quá nhiều rồi!
    Trong khi Trân vẫn chưa thể tiếp nhận được sự thật này thì người kia đã buông cô ra, cũng tiện tay xoay xoay người cô vài vòng xem xét từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân, thấy cô không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
    "May quá, cậu vẫn chưa chết!"
    Chết ư? Sao cô có thể chết được! Mà không đúng, hiện tại chính cô cũng không biết rõ mình còn sống hay đã chết.
    Trân chẳng biết phải phản ứng như thế nào ngoài việc cứ đơ ra như một khúc gỗ, người kia thấy thế lại càng lo lắng hơn:
    “Jenny, cậu thật sự không sao chứ? Khoảng thời gian tôi không ở đây đã xảy ra chuyện gì? Tối qua lúc cậu gọi cho tôi, thấy cậu khóc rất nhiều, hình như còn say rượu nữa. Vì lo cho cậu mà tôi từ tận phương Bắc xa xôi đi ngày đi đêm trở về, chỉ sợ không kịp nhìn mặt cậu lần cuối.”
    Đợi một lúc cô nàng lại hét lên:
    "Ôi trời ơi, Jenny. Tôi mới đi có vài ngày mà cậu đã biến cái nhà của mình thành ra thế này rồi? Cậu xem đi, nhà cửa như này có còn là cho con gái ở hay không?"
    Trân cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn sự biến đổi trên nét mặt của người bạn kì lạ từ trên trời rơi xuống. Đó là một chị gái xinh xắn, trực khoảng hai bảy hai tám tuổi. Nghe cách nói và cử chỉ có thể thấy chị gái này chắc hẳn phải có mối quan hệ thân thiết với Trân. À không, là với cái người có tên là Jenny ấy.
    “Chị là ai... và tôi đang ở đâu?”
    Cuối cùng Trân cũng lắp bắp nói được một câu trọn vẹn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/8/18
  3. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    492
    Được thích:
    863
    Đã thích:
    710
    GSP:
    Ap
    Chúc mừng em đào hố mới, khá là bất ngờ vì không nghĩ đợt này em lại viết được :x . Cố lên nhé, chị thấy truyện này nhiều hứa hẹn ghê, gây tò mò từ chương đầu.

    Nhưng vẫn phải để ý lỗi chính tả nha :D.

    P.S: Chị cũng thích bài “Vượt qua đồi núi” lắm lắm.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  4. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn chị nha! Phải nói là em cố gắng lắm luôn ý. Tại ngứa tay quá nên dù điều kiện không cho phép vẫn cố gắng viết cho vui,cũng chẳng biết sẽ duy trì được bao lâu nhưng tạm thời cứ viết cho thỏa mãn bản thân trước đã.
    Cảm ơn chị đã nhặt lỗi chính tả giúp em ạ.
    Truyện này em cũng lấy ý tưởng một phần khi nghe bài Băng qua đồi núi đó chị.
     
  5. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Chương 2
    Hạ Ngân Đồng chớp chớp mắt nhìn cô bạn thân của mình, biểu cảm nét mặt càng thêm dữ dội:
    "Ôi, Jenny. Câu hỏi gì lạ vậy? Chúng ta mới xa nhau có mấy ngày mà cậu đã quên tôi rồi ư? Bạn với chả bè, cậu làm tôi tổn thương quá đó."
    Đối diện với ánh mắt long lanh cùng gương mặt vờ như giận dỗi của chị gái xinh đẹp, Trân thật sự cảm thấy buồn cười. Nếu cô đoán không nhầm, với diện mạo như tiên nữ giáng trần, với biểu cảm gương mặt biến hóa khôn lường như vậy thì chắc hẳn bà chị này phải là một diễn viên có tiếng.
    "Tôi... tôi nói thật, tôi không biết chị là ai và tại sao mình lại ở đây, còn bộ dạng này nữa. Tôi..."
    Trân cố gắng bày ra vẻ mặt chân thật nhất có thể. Giờ chắc chỉ có ông trời mới biết chuyện gì đã xảy ra với cô.
    Ngân Đồng cũng bị vẻ mặt chân thành của bạn mình làm cho hoang mang:
    "Thôi nha Jenny, đùa không vui chút nào."
    "Tôi... tôi không phải là Jenny gì đó."
    "Nữa hả?Nào nào, để tôi xem xem đầu cậu có bị đập vào chỗ nào hay không? Ha ha”
    Vừa nói Ngân Đồng vừa vươn tay ra ôm lấy đầu của bạn lắc qua lắc lại.
    Trân bị lắc đến hoa mắt chóng mặt liền có chút bực bội rống lên:
    "Stop, stop...Bà chị xinh đẹp bình tĩnh nghe tôi nói này. Tôi thật sự không phải cái người tên Jenny gì đó, cũng không biết chị là ai, càng không biết đây là chỗ quái quỷ nào. Rõ ràng tối qua tôi chỉ thức khuya có chút xíu để đọc nốt bộ truyện ngôn tình, xem nốt bộ phim hàn xẻng vì nghĩ hôm nay là cuối tuần có thể ngủ nướng thoải mái. Ai ngờ thức dậy lại biến thành bộ dạng người không ra người, ma không ra ma như thế này chứ! Tôi biết điều này thật khó tin, nhưng chị phải nghe tôi nói..."
    "Khoan, khoan." Trông thấy Trân nói liền một mạch không ngừng, Hạ Ngân Đồng tốt bụng cắt ngang lời cô: "Chuyện cô vừa nói, chuyện này... chuyện đó đúng là khó tin thật!
    "Nhưng chị phải..."
    "Nhưng tôi tin cô!"
    "..."
    Vốn Trân đang ôm bụng thở hổn hển, vừa định lấy hơi giải thích tiếp thì lại nghe người kia khẳng định một câu chắc như đinh đóng cột, liền ngẩng đầu lên nhìn chị gái xinh đẹp với ánh mắt lấp lánh ánh sao.
    Nhưng có điều gì đó không đúng ở đây. Bởi vì theo lẽ thường, đối với những chuyện hoang đường kiểu này sao có thể dễ dàng nói tin là tin như thế chứ? Ngay cả đến bản thân Trân vẫn còn đang mơ mơ hồ hồ đây này!
    Lại nói, các nhân vật trong những bộ truyện xuyên không mà Trân từng đọc qua chẳng phải hầu hết đều ngạc nhiên hay phản ứng dữ dội đó sao?
    Đối diện với gương mặt bình thản của chị gái xinh đẹp, Trân ngờ vực hỏi:
    "Chị tin tôi, tại ... tại sao?"
    "Bởi vì Mai Quỳnh Trân mà tôi quen biết không nói nhiều như cô!"
    "..."
    Đây cũng được coi là lí do sao? Nhưng thôi kệ, dù sao... Bỗng nhận ra điểm bất thường, Trân lại rống lên:
    "Sao, sao... Chị lại biết tên tôi?"
    "Tôi làm sao mà biết tên cô được!" Hạ Ngân Đồng vẫn giữ nét mặt bình thản hỏi ngược lại.
    "Nhưng... nhưng chị vừa gọi tên tôi."
    "Tôi gọi tên cô lúc nào?" Hạ Ngân Đồng bày ra bộ mặt khó hiểu.
    "Thì Mai Quỳnh Trân là tên tôi." Trân vội vàng khẳng định.
    "Ồ, thế thì trùng hợp quá! Vừa hay bạn tôi cũng tên là Mai Quỳnh Trân."
    Lúc này Hạ Ngân Đồng mới híp mắt, khóe môi nở một nụ cười tươi tắn, còn giơ bàn tay xinh đẹp lên búng một cái "tách"!
    Trân bắt đầu cảm thấy như vừa bị đưa ra làm trò đùa, máu liền xông lên não, sắp không giữ nổi bình tĩnh:
    "Chị... chị đừng có mà đùa. Tôi như vậy nhưng trí nhớ tốt lắm nhé! Rõ ràng ngay từ lúc đầu bà chị xông vào căn phòng này dã liên mồm gọi tôi... à không gọi bạn chị là Jenny gì đó. Đúng, bạn của chị chính là Jenny. Còn tôi mới là Mai Quỳnh Trân."
    "Được rồi, được rồi! Tôi tin cô." Hạ Ngân Đồng khoát tay thỏa hiệp, ngăn cản cơn sóng thần của Trân lại.
    "Hừ!"
    "Nhưng rõ ràng bạn của tôi cũng tên là Mai Quỳnh Trân."
    "..."
    Trân bất lực nhìn theo bóng dáng bà chị xinh đẹp vừa quay đi dọn dẹp nhà vừa lẩm bẩm, nhất thời chẳng còn thốt lên nổi câu nào nữa. Lại còn nói cái gì mà mai sẽ dẫn cô đi gặp bác sĩ để kiểm tra đầu óc xem thế nào? Tiếc quá, chị gái xinh đẹp này đúng là điên rồi!
    Giờ Trân thật sự không biết phải nói gì. Đúng là, dù ở trong truyện hay ngoài thực tế thì làm gì có ai dễ dàng tin vào cái chuyện hoang đường đang xảy ra với cô cơ chứ?
    Trân biết có giải thích thêm nữa cũng không tác dụng, liền lảo đảo di chuyển đến hàng ghế sô pha ở ngoài phòng khách ngồi bịch xuống để tĩnh dưỡng nội thương. Ai ngờ mông lại đáp xuống vỏ lon bia vốn đang im lìm nằm yên ở đó trước. Ngoại thương trầm trọng khiến Trân chỉ muốn bật khóc. Thế là cô cứ để mặc cho nước mắt lã chã tuôn rơi, khuôn miệng ngoác ra, bắt đầu gào khóc to lên như một đứa trẻ.
    "Oa oa... oa oa...."
    Hạ Ngân Đồng vốn đang dọn dẹp vỏ chai bia liền bị tiếng khóc ai oán của Trân làm cho giật mình, quay lại nhìn lại bị bộ dạng thân tàn ma dại kia dọa cho chết khiếp.
    Trân lúc này đầu tóc rối bời do vừa mới tỉnh dậy, mặt mũi tèm lem nước mắt, ngửa đầu lên trời gào khóc dữ dội.
    Hạ Ngân Đồng lắc lắc đầu, quay lại tiếp tục dọn dẹp, miệng lẩm bẩm:
    "Quá nguy hiểm. Không ổn rồi, không ổn rồi. Mình phải dọn dẹp đống này nhanh nhanh để còn đưa nó đi viện luôn mới được."
    "..."
    Trân càng khóc càng to hơn, khóc như chưa bao giờ được khóc!
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/8/18
  6. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.196
    Được thích:
    1.045
    Đã thích:
    2.102
    GSP:
    Ap
    Chị đang xem phim "Vẫn mãi tuổi mười bảy" này, cô gái 30 tuổi với tâm hồn 17. Thường chị khá thích mấy phim vậy.
    Tò mò về diễn biến câu chuyện của em.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  7. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn chị Ngân. Em cũng đang mong sự trở lại của chị đấy ạ. Quay lại Gác đoàn tụ với tụi em đi nào, rồi chúng ta lại cũng viết truyện, cùng giao lưu với nhau. :x
     
    chuyencuangan thích bài này.
  8. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Chương 3
    Gần hai chục năm sống trên đời chưa bao giờ Trân cảm thấy sợ bước chân ra khỏi cửa như bây giờ. Nguyên do là vì cô giống như một người vừa từ hành tinh khác đáp xuống trái đất này. Một thế giới hoàn toàn xa lạ, mà ở đó họ nói gì cô đều nghe không hiểu. Như vậy có đáng sợ không cơ chứ?
    "Jenny, Jenny... À không, Mai Quỳnh Trân! Cậu lại bị làm sao mà cứ đờ người ra vậy?"
    Hạ Ngân Đồng vẫy vẫy tay trước mặt Trân, cảm thấy cô bạn của mình thật sự không ổn chút nào. Hôm qua sau khi trở về cô phải nai lưng ra dọn cả căn nhà bừa bộn thì cũng mệt chết khiếp rồi.
    Đâu được sung sướng như người nào đó, khóc chán chê hả hê xong lăn quay ra ngủ ngon lành.
    "Jenny,... À không, Trânnnnnnn!" - Hạ Ngân Đồng bực bội rống lên khiến mấy người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn.
    "Hả?" - Lúc này Trân mới chậm rì rì đáp lại. Sau đó liền ngây ngô hỏi một câu:
    "Này, bà chị xinh đẹp. Chúng ta đang ở hành tinh nào thế?"
    "..."
    Hạ Ngân Đồng tự vỗ trán mình vài cái, sau đó không nói không rằng liền cứ thế lôi xềnh xệch Trân một đường đi thẳng đến bệnh viện gần nhất.
    Trân ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ trên băng ghế dài, đợi chị gái xinh đẹp đi làm các thủ tục. Cô thậm chí còn chẳng dám ngó ngang liếc dọc nữa là...
    Cho dù trong lòng Trân đã âm thầm tự nhủ cả trăm lần câu "Đừng ai chú ý đến tôi, đừng ai chú ý đến tôi..." Nhưng vẫn không thể thoát khỏi tầm ngắm của bác gái ngồi kế bên.
    Mặc cho người bên cạnh luyên thuyên cái gì, Trân vẫn cứ giả ngơ không nghe thấy. Nhưng giọng nói của bác gái đó đúng là như tiếng sấm nổ bên tai. Chẳng lẽ người ở hành tinh này khi nói chuyện đều phát ra thanh âm to như vậy sao?
    Trong khi Trân sắp chịu không nổi, mà bác gái ấy vẫn chưa có ý định dừng lại công cuộc nói chuyện với một người điếc.
    Thấy kế sách giả ngơ kiểu này không ổn, Trân bèn bẽn lẽn quay đầu sang nở một nụ cười dịu dàng với đối phương.
    Đúng lúc có vài người ở ghế bên cạnh rời đi, cô vội vàng chộp lấy cơ hội di chuyển ra chỗ ghế trống kia ngồi, cách bác gái càng xa càng tốt.
    Ấy vậy mà người đó lại như âm hồn bất tán bám víu theo Trân sang ngồi bên cạnh, tiếng súng liên thanh vang lên không ngừng bên tai cô.
    Thấp thoáng thấy bóng dáng Hạ Ngân Đồng đang đến gần, Trân mừng như vớ được vàng, vội đứng bật dậy chạy ngay đến cầu cứu chị gái xinh đẹp.
    Hạ Ngân Đồng sau khi làm xong thủ tục vừa mới quay lại còn chưa hiểu chuyện gì, chỉ thấy gương mặt hầm hầm của một bác gái ngồi hàng ghế sau đang chĩa thẳng vào mình rồi cất giọng nói oang oang:
    "Ây za, ta nói người trẻ bây giờ thật là không coi người già ra gì cả. Hỏi còn không thèm trả lời nữa."
    Hạ Ngân Đồng còn chưa kịp mở miệng đáp trả đã bị Trân vội vàng lôi lôi kéo kéo đi ra chỗ khác.
    "Này, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?"
    "Không có, không có gì hết. Chị gái xinh đẹp à, chúng ta đi khám thôi không trễ mất." Trân vừa thân mật khoác tay vừa liên mồm nói lời thật lòng.
    Thật ra thì cô cũng muốn đi khám xem não mình có vấn đề gì không?
    Nếu bác sĩ khám ra được chuyện gì đã xảy ra với cô thì hay biết mấy!
    Rồi sau đó cô sẽ được chữa trị đúng cách và trở lại cuộc sống yên bình trước kia.
    "Mà này," Hạ Ngân Đồng vừa giật giật tay Trân, vừa làu bàu: "Cậu có thể đừng gọi tôi là chị gái xinh đẹp được không? Nghe kì cục chết đi được. Tôi còn kém tuổi cậu nữa đó, bà chị ạ."
    Trân ừ ừ gật gật cho qua chuyện. Thật ra cô đã dành cả một đêm để suy nghĩ nghiêm túc về những điều kì lạ đang diễn ra với mình. Dù sao cô cũng đã ngủ cả ngày rồi nên ban đêm không chợp mắt nổi nữa bèn tìm việc gì đó để làm.
    Muốn biết chuyện gì đang diễn ra với Trân trước hết phải tìm hiểu xem thân xác mà cô đang mang này là ai?
    Nghĩ vậy, Trân lục tung cả nhà, cuối cùng cũng tìm thấy cái ví nằm dưới gầm giường và vài giấy tờ liên quan đến chủ căn hộ này.
    Điều mà Trân không ngờ đến chính là, gương mặt trong bức ảnh ép trên chứng minh thư nhân dân không phải ai khác lại chính là cô.
    Có nhắm mắt Trân cũng nhận ra cái mặt của mình hôm đi làm chứng minh còn được bác thợ chụp ảnh gật gà gật gù khen một câu "Được, được! Mặt bánh bao này nhìn phúc hậu." khiến cô không biết nên vui hay nên buồn.
    Mà không, đây không phải là vấn đề chính. Vấn đề ở đây là tại sao chủ căn nhà này cũng chính là thân xác mà Trân đang mang lại có chứng minh thư nhân dân của cô. Sao lại dám mạo danh cô? Ăn cắp tên của cô? Còn cả ngày tháng năm sinh của cô nữa?
    Trân hoang mang lục xem vài giấy tờ tùy thân khác, ngạc nhiên là tất cả đều là của một người tên Mai Quỳnh Trân. Giới tính vẫn là nữ, nhưng độ tuổi đã bị đổi hết thành con số hai mươi chín rồi!
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/8/18
  9. Cơm Khê

    Cơm Khê Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    106
    Được thích:
    127
    Đã thích:
    185
    GSP:
    Ap
    Bạn ơi, bạn có thể phân ra từng đoạn cho dễ đọc á, tại nhiều đoạn thoại gần nhau làm mình hơi bị rối. Truyện vui lắm bạn, cố gắng đăng thường xuyên nhé.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  10. An Di.

    An Di. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    139
    Được thích:
    139
    Đã thích:
    249
    GSP:
    Ap
    Cũng lâu lắm rồi em mới vào lại gác, không biết chị còn nhớ ra em không. :x Thấy mọi người dạo này cũng tụ họp vui ghê :D
    Em vào gác bấm một truyện để đọc ai ngờ trúng ngay truyện của chị Thanhkhe. Cái này cũng gọi là có duyên nhỉ! ;)
    Câu chuyện này của chị là thể loại xuyên không đầu tiên em đọc, nên em cũng đặt rất nhiều hoa và hi vọng vào nó.
    Em sẽ tiếp tục theo dõi những chương tiếp theo và chờ đợi diễn biến bất ngờ xảy tới.
    Chỉ có một điều em hơi thắc mắc là cái tên Hạ Ngân Đồng nghe hơi hướng Trung Quốc nhỉ!

    Em cảm thấy bỏ một chữ "tuổi" nghe có vẻ xuôi hơn chút.

     
    Thanhkhe thích bài này.
  11. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn Cơm Khê nha! Mình sẽ cố gắng, bạn đọc có gạch đá ... à không có gì góp ý cho tác giả với nhé! >:D<:tho3:
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/8/18
    Cơm Khê thích bài này.
  12. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    An Di, sao chị có thể quên em được... Chị đang muốn mọi người quay lại Gác tụ họp cho xôm này. Em có thời gian thì cũng quay lại viết gì đó đi nào, chị nhớ em và truyện của em lắm lắm. Lúc đó chị em mình lại có thể tặng gạch đá... à không góp ý cho nhau, cùng nhau phát triển.2onion18
    Đây cũng là truyện xuyên không đầu tiên chị viết, đúng là có duyên rồi đó! Trước kia chưa bao giờ chị nghĩ sẽ viết thể loại này, cũng rất ít khi đọc luôn ấy. Đọc có gì em góp ý cho chị với nha! :tho3:
    Cái này những chương sau em sẽ rõ... Thiên cơ không thể tiết lộ!:D
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/8/18
    An Di. thích bài này.
  13. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Ầy. Cô ơi đúng là ngắn quá, chưa đã gì cả, mau lẹ nhá. Hihi
     
    Thanhkhe thích bài này.
  14. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Em biết ngay kiểu gì chị cũng kêu ngắn mà. Hic. Là do điều kiện không cho phép, với lại em cũng ít khi viết được dài. Em cũng muốn nhanh mà hễ cứ viết được tí, quên lưu cái hôm sau lên văn phòng mở máy là bị xoá sạch hết. Khổ tâm lắm ý! :((
     
  15. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Chương 4
    Cuộc sống này ấy vậy mà luôn có những điều kì lạ diễn ra xung quanh chúng ta mỗi ngày. Bạn không tin là có phép màu chỉ bởi vì bạn chưa đủ may mắn để gặp được nó.
    .......
    Và cả những điều hoang đường xảy ra với Trân những ngày hôm nay cũng vậy. Khoa học không chứng minh được, bác sĩ thì bó tay. Còn Trân dù không muốn tin vào sự thật cũng không được!
    Đó là một câu chuyện xuyên không cũ rích mà Trân thường đọc thấy trong các bộ truyện Ngôn Tình Trung Quốc. Chỉ khác ở chỗ, các nhân vật chính trong truyện đều được xuyên không đến một thời đại khác, được làm ông này bà kia, không phải hoàng thượng, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa thì cũng là một nhân vật mang sứ mệnh lịch sử làm thay đổi nhân loại.
    Còn cái tên Mai Quỳnh Trân thì sao đây?
    Chính xác là cô vừa đi xuyên qua "mười năm ánh sáng" một cách nhẹ nhàng và êm ái. Chỉ là thức dậy sau giấc ngủ ngon lành vào một đêm không trăng không sao, không mưa to gió lớn, không sấm chớp đùng đoàng. Băng qua đồi núi trùng trùng điệp điệp, băng qua đại dương bao la sóng vỗ, Trân từ một cô gái trẻ trung năng động với tuổi đời đang mười chín đôi mươi phơi phới xuân xanh bỗng chốc biến thành một bà cô hai mươi chín tuổi lạ lẫm. Cho dù vẫn là thân xác của cô, nhưng lại là cô của những mười năm sau. Bảo cô thích ứng sao nổi cú sốc lớn nhường ấy chứ?
    Điều duy nhất an ủi Trân chính là ít ra Mai Quỳnh Trân cô cũng đã dậy thì thành công. Tuy không phải là đẹp xuất sắc như chị gái xinh đẹp kia, nhưng cô cũng có vòng nào ra vòng nấy, da dẻ hồng hào chứng tỏ được chăm sóc rất cẩn thận và chưa có dấu hiệu bị lão hóa. Thật tốt quá!
    "Jenny, à không... Trân, cậu nói thật đó à?"
    Hạ Ngân Đồng mắt tròn mắt dẹt, vểnh tai lắng nghe bạn mình kể chuyện hoang đường từ nãy đến giờ, không nhịn được lại buột miệng thốt lên. Nhưng đây là lần thứ "e nờ" cô lặp lại câu hỏi đó.
    Trân thật sự muốn đập đầu vào tường chết quách đi cho xong quá!
    Bà chị này đúng là đang thử thách sự kiên nhẫn của cô đây mà.
    Trân hít một hơi thật sâu vào phổi, đổi tư thế khoanh tròn hai chân lên giường, kiên nhẫn khẳng định chắc chắn lại lần nữa:
    "Đúng, đúng... Tôi nhấn mạnh lại là tôi không phải Mai Quỳnh Trân hai mươi chín tuổi bạn của chị, mà tôi là tôi của mười chín tuổi. Chính xác là tôi vừa mới qua sinh nhật tuổi mười chín vài ngày trước chứ không phải tuổi hai mươi chín. Hay nói cách khác là tôi chỉ mới sắp hai mươi tuổi thôi chứ không phải là cái người sắp ba mươi tuổi đến nơi như thế này. Tôi..."
    "Stop, stop."
    Trân càng nói càng hăng, cũng may Hạ Ngân Đồng lại kịp thời ngăn chặn. Cô thật sự bị bạn của mình làm cho rối bời. Mặc dù đã nghe Trân nói một hồi nhưng cô vẫn chưa hiểu chuyện gì. Hôm đó sau khi kiểm tra kĩ càng, chụp cắt lớp các kiểu bác sĩ cũng khẳng định chắc chắn rằng đầu óc Trân hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì. Hạ Ngân Đồng không tin bám lấy vị bác sĩ trẻ tuổi cằn nhằn một thôi một hồi, liền bị người ta nói: "Tôi là bác sĩ hay vị tiểu thư đây là bác sĩ?" mà câm nín.
    Cuối cùng Hạ Ngân Đồng cũng chấp nhận cái sự thật hoang đường này, nhưng trong lòng lại âm thầm tin rằng Trân là đang bị mất trí nhớ.
    "Được rồi, cứ coi là tôi tin đi. Vậy bây giờ phải làm sao?"
    "Chị hỏi tôi sao tôi biết được? Tôi thậm trí còn không biết mình đang ở hành tinh nào nữa là. Phiền bà chị nói cho tôi nghe một chút được không?" - Vẻ mặt Trân tràn đầy hào hứng mong đợi.
    "Cậu thật sự không biết mình đang ở đâu sao?"
    "..."
    Lại nữa rồi, Trân thật sự rất muốn nắm đầu chị gái này lắc lắc cho tỉnh ra quá!
    "Tôi mà biết thì còn cần hỏi bà chị làm cái quái gì?" - Cô nghiến răng nghiến lợi, kiềm chế cơn giận.
    “À, vậy thế này, trước hết cậu đừng cứ luôn gọi tôi là bà chị hay chị gái xinh đẹp được không? Theo giấy tờ mà nói, cậu hơn tôi những một tuổi. Lại nói dù sao chúng ta cũng là bạn bè thân thiết, cứ trực tiếp gọi tôi là Đồng Đồng đi.”
    "Đồng Đồng, nghe hay đó. Nhưng mà chị... à cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi." - Trân không những thích ứng nhanh với hoàn cảnh mà còn cảm thấy kiểu xưng hô này khá thú vị.
    "Câu hỏi nào cơ?"
    "Thì cậu vẫn chưa nói cho tôi biết hiện tại tôi đang ở đâu? Thế giới này lạ lẫm với tôi quá!"
    "Cậu thật sự không..." Hạ Ngân Đồng theo thói quen lại định buột miệng hỏi, bắt gặp ánh mắt như muốn giết người của Trân liền im bặt.
    "Tôi nói cậu còn hỏi lại một lần nữa tôi sẽ...Hừ hừ." - Trân vừa nói vừa giơ nắm đấm lên, xem ra cô đã sắp hết kiên nhẫn với người bạn trời ơi đất hỡi này rồi.
    Mai Quỳnh Trân ơi là Mai Quỳnh Trân, sao cô lại có thể làm bạn được với bà chị xinh đẹp này cơ chứ? Xem ra càng trưởng thành cô càng có nhiều kiên nhẫn nhỉ?
    Đáng sợ quá! Từ khi quen biết nhau đến giờ, Hạ Ngân Đồng chưa từng nhìn thấy một Mai Quỳnh Trân như hiện tại. Mấy ngày nay tiếp xúc với cô bạn quen mà như không quen này, có thể thấy một Mai Quỳnh Trân thích khóc thì khóc, thích cười thì cười, thích tức giận thì tức giận. Hoàn toàn đối lập với một Mai Quỳnh Trân trước kia.
    Dù vậy nhưng không hiểu tại sao Hạ Ngân Đồng lại cảm thấy Mai Quỳnh Trân này rất thú vị.
    Được rồi, quay lại với vấn đề chính, cuối cùng Trân cũng biết mình đang ở hành tinh, à không đang ở đâu rồi. Ở một thành phố "ABCXYZ" thuộc phía Nam Trung Quốc, Trân thật không ngờ nhiều năm về sau cô lại đang sống một mình ở nơi đất khách quê người, vậy còn bố mẹ, anh chị em, bạn bè của cô giờ ra sao rồi?
    Theo lời kể của bạn gái xinh đẹp - Đồng Đồng thì Trân đã sống và làm việc ở đây gần năm năm rồi, cũng bằng với thời gian mà hai người quen biết nhau.
    Vào một đêm trăng thanh gió mát, Hạ Ngân Đồng liền đem hết những chuyện xảy ra trong gần năm năm nay kể cho Trân nghe. Mà phần lớn của câu chuyện đều có bóng dáng người tên Hạ Ngân Đồng trong đó. Nào là hai người đã gặp nhau như thế nào, cô ấy đã giúp đỡ và bảo vệ Trân ra sao, rồi thì cô ấy còn phải vừa làm chị, vừa làm mẹ, vừa làm bạn của Trân... Vân vân và mây mây!
    Lúc đầu Trân còn thấy cảm động vì không ngờ mình lại có được một người bạn thân thiết đến nhường ấy nên rất chăm chú lắng nghe, nhưng cuối cùng cô cũng không thể cưỡng được cơn buồn ngủ đang kéo đến dần.
    Trước khi nhắm mắt chìm sâu vào giấc ngủ ngon lành, Trân chỉ kịp cảm khái một câu: "Mai Quỳnh Trân ơi là Mai Quỳnh Trân, thật không ngờ cuộc sống của cô khi trưởng thành lại tẻ nhạt và vô vị đến vậy!"
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/11/18
  16. Cơm Khê

    Cơm Khê Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    106
    Được thích:
    127
    Đã thích:
    185
    GSP:
    Ap
    Đọc tới câu “Tôi là bác sĩ hay vị tiểu thư đây là bác sĩ” thì mình đã ngờ ngợ rồi, ai ngờ bối cảnh đúng là ở Trung Quốc thật :v.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  17. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Bối cảnh Trung Quốc những nhân vật chính của chúng ta là người Việt 100% nha! Hi hi. :tho5:
     
    Cơm Khê thích bài này.
  18. Cơm Khê

    Cơm Khê Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    106
    Được thích:
    127
    Đã thích:
    185
    GSP:
    Ap
    Mình mở chuyên mục ném đá, à nhầm, chuyên mục góp ý nhé. Có một chi tiết đó là ngay khi tỉnh lại, Trân gặp Ngân Đồng, khi ấy cả hai làm sao giao tiếp được với nhau: bằng tiếng Trung hay tiếng Việt? Nếu giả thiết đưa ra là Trân biết nói tiếng Trung thì cô nàng đã biết mình đang ở đâu, nói thứ tiếng gì chứ. Còn trường hợp Trân không biết nói tiếng Trung (tất là hai người trao đổi bằng tiếng Việt) thì cuộc gặp mặt ở bệnh viện nghe bà cụ độc thoại (mình đoán là người bản địa) và bác sĩ giải thích thì sao? Có vẻ như Trân hiểu họ nói gì và điều đó đi ngược lại các suy đoán ban đầu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/8/18
    Thanhkhe thích bài này.
  19. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    Chủ nhà xin mở rộng cửa tiếp đón gạch đá, à không góp ý của khách quý. Đó là một thắc mắc rất đúng, nhưng trước khi giải thích bất cứ điều gì mình xin tự nhận rằng có lẽ mình viết chưa đủ rõ ràng để người đọc hiểu được tình huống truyện cũng như khi các nhân vật giao tiếp với nhau, nên dễ gây ra những mơ hồ như bạn Cơm Khê đây vừa nói ở trên. Thực ra thì bình thường Ngân Đồng với Trân vẫn giao tiếp với nhau bằng tiếng Việt, còn đoạn kể về việc Bác sĩ giải thích là đang theo cách nghĩ của Hạ Ngân Đồng, cũng có nghĩa là Trân chỉ việc vào phòng khám, lên giường nằm im cho bác sĩ khám, sau đó biết kết quả cũng từ Hạ Ngân Đồng kể lại. Còn việc thân thế Hạ Ngân Đồng như thế nào? Tại sao lại nói được tiếng Việt? thì mình chỉ có thể nói sẽ làm rõ dần dần thôi. Thực ra, một phần là vì mình viết chưa đủ rõ ràng, một phần là vì chương truyện quá ngắn nên nếu đọc không kĩ sẽ rất dễ hiểu lầm như vậy. Cuối cùng, cảm ơn góp ý của Cơm Khê rất nhiều. Mình sẽ tiếp thu và cố gắng hơn. He he
     
    Cơm Khê thích bài này.
  20. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    554
    Được thích:
    575
    Đã thích:
    620
    GSP:
    Ap
    À, còn cái này nữa. Mặc dù không muốn giải thích nhiều, nhưng mình nghĩ nên nói cho bạn hiểu rằng ngày hôm sau khi bước chân ra khỏi cửa Trân hoàn toàn đã biết mình đang ở Trung Quốc, mình cố tình dùng từ "hành tinh khác" hay việc để Trân có thái độ ngơ ngác chỉ để làm cho nhân vật Trân "xàm xàm" một chút. Ngay cả khi nhân vật "Bác gái ở bệnh viện" độc thoại một mình cũng vậy, Trân vẫn hoàn toàn không hiểu bà ấy nói gì, cho đến khi Ngân Đồng ra tớ mới cho bác gái ấy một câu hội thoại duy nhất là "Ây za, bờ la, bờ la..." đấy, mà nếu cậu để ý sẽ thấy cũng là từ cách nhìn của Ngân Đồng mà kể.
    Đó đơn giản chỉ là dụng ý của mình trong cách kể chuyện và xây dựng nhân vật thôi, không biết cậu có hiểu được điều đó hay không?
     
    Cơm Khê thích bài này.

Chia sẻ trang này