Gặp gỡ một ánh nhìn - Cập nhật - Mộc

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Mộc miêu, 10/9/17.

  1. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Gặp gỡ một ánh nhìn
    Tác giả: Mộc
    Tình trạng truyện: Đang sáng tác
    Thể loại: Tình cảm

    Giới thiệu:

    Chuyện về hai người lớn nói về tình yêu.


    [​IMG]
    Lời tựa:
    Chuyện yêu một ai vốn chẳng phải điều nghĩ ra mà thành. Nhân duyên đến trễ, chẳng cầu lý do, chỉ mong thương đúng người cần thương, gặp đúng thời đúng điểm. Nói bao câu hợp lòng cũng không bằng một người nguyện ý.

    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
    Chương 6
    Chương 7
    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/2/19
  2. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 1


    Mai Hạ. Hoa mai nở vào mùa hè.

    Trước đây khi học cấp III, lúc ấy mọi người có trào lưu giải nghĩa về tên của bản thân, Mai Hạ đã từng thử tìm hiểu, thực ra tên của cô cũng vốn rất đơn giản. Bắt nguồn từ một loài hoa mai quý hiếm có tên là Hạ Mai. Hạ Mai là loại cổ thụ, có hoa rất giống với hoa Mai vàng của mùa Xuân nhưng hoa chỉ nở vào khoảng giữa tháng tư cho đến tháng sáu dương lịch hàng năm. Ở Trung quốc cũng có một loại mai như vậy, tên là Hạ lạp Mai. Là một loại hoa mai màu trắng viền tím nhạt trông rất đẹp, nó thuộc loại cây bụi lá rụng, lá cây có màu vàng lục, hoa nở vào hạ tuần tháng 5, khả năng chịu hạn lại kém và có những yêu cầu nhất định đối với điều kiện sinh trưởng.

    Cũng có thể giống như tên gọi, Mai Hạ là một cô gái khá khác biệt. Có đôi khi cô sẽ trở thành một cô gái tùy hứng, đêm hôm trước cô còn dự tính ăn bánh bao đậu đỏ với cốc sữa đậu nành thì ngay sang sớm hôm sau cô đã vi vu ở một miền đất mới lạ chỉ để thử vị của một loại bia đã ủ rất lâu. Nhưng Mai Hạ hoàn toàn không phải là kiểu người hay tò mò, yêu thích sự dịch chuyển và nói về những điều hay ho nào đó mà cô từng nghe được ở những người xa lạ mà cô gặp. Vừa mới hai tháng trước thôi, Mai Hạ đã ngủ đông trong căn phòng có mái hiên bé xíu của cô ngay giữa mùa hè rực rỡ ấy. Cô tiêu tốn cả một ngày dài vào những việc tưởng chừng như hết sức vô nghĩa. Cô mày mò đan len, trồng những chậu cây xương rồng bé nhỏ rồi ủ cả một bình rượu nếp to. Vào những lúc ấy, cô không bao giờ để ý thời gian, cũng chẳng quan tâm chừng nào thì có thể làm hết số công việc cô đã bày biện ra đó. Không khái niệm, không lý tưởng, không gì hết cả. Một cành mai nở giữa mùa hạ lại lạ lùng đến thế.


    Vào mùa thu, công ty mà Mai Hạ đang làm việc không có nhiều sự gấp gáp bận rộn. Cô nhàn rỗi hơn cả khi ngủ đông. Hoặc, cũng chỉ có cô nghĩ vậy. Nhưng cũng có những hôm khi cô chỉ vừa mới kịp ăn một mẩu bánh mì rồi sẽ thức cả đêm để hoàn thành bản báo cáo cho cuộc họp vào sáng hôm sau. Người ngoài nhìn vào thì quả thật, chẳng có gì đáng để noi theo cả. Mai Hạ thở dài.

    Tuần trước trong lúc dọn dẹp nhà, Mai Hạ tìm thấy cuốn sổ mà cô luôn mang theo bên mình để dong duổi những ngày tháng của tuổi hai mươi đầy dư vị thanh xuân. Cuốn sổ màu bạc hà ấy vỏn vẻn chỉ có tám mươi trang, ghi chi chít là những con chữ nguệch ngoạc mà cô viết vội. Thứ đáng giá nhất là một danh sách mười điều mà cô sẽ làm cho đến khi ba mươi tuổi. Mai Hạ còn nhớ đến khí thế hừng hực của cô khi viết những điều ấy. Cô vui vẻ khoe với bạn bè về cuộc cải tổ bản thân qua những việc mà cô đang làm. Vào năm Mai Hạ hai mươi hai tuổi, cô đã đăng ký một khóa học nhảy dù. Nhưng thành thực thì cô đã rất thất thố vào những buổi học thực hành với đủ mọi hoang mang và lo lắng, cô bỏ dở. Những năm tiếp theo, Mai Hạ gần như không thể hoàn thành được bất cứ điều gì trong mười điều đó. Cô đã thất vọng đến rũ mình ở vài quán trà vào buổi tối mỗi khi tan làm. Cô nhớ đến những chai rượu cô ủ và có vài người đã nhắc khéo cô về cách để quên đi nỗi buồn bằng men rượu. Điều dũng cảm nhất mà một cô gái ở tuổi chớm hai mươi tám làm là gì? Chính là cô ấy rót rượu ra chén và chỉ ngồi nhìn. Mai Hạ không biết uống rượu.

    Hôm nay có hai điều vui và một điều không tệ. Điều không tệ chính là việc sếp rầy la Mai Hạ vì cô đã quên béng chiếc thẻ nhớ đáng quý của sếp ở một tiệm photo in ấn ở ngoại thành. Mà cô thì chẳng thể nhớ nổi con đường để đi ra đó và cái tiệm ấy có cái tên là gì. Vì lý gì cô lại bảo rằng chuyện này không tệ? Lương. Nó vẫn là một con số yên ổn. Còn hai điều vui kia? Thứ nhất, giống như câu ở phía trước nữa, cô được nhận lương. Thứ hai, quán trà mà cô thường hay lui tới đã mở cửa sau một thời gian tạm đóng để sửa chữa.

    Cậu chàng pha chế vừa nhìn thấy Mai Hạ đã ngoảnh đầu với lấy lọ trà màu nâu đất để trên góc kệ, cẩn thận đi đặt nước sôi. Boucha - một loại trà của Nhật Bản mà Mai Hạ thường hay uống. Đó là sự kết hợp từ những đọt cành non, thân cây và được bổ sung thêm hương vị bằng những chiếc lá trà. Nhiệt độ để hãm trà luôn là 80 độ C - một sự tinh tế nhỏ bé mà người thưởng trà được cảm nhận. Mùi vị của Boucha luôn khiến Mai Hạ cảm thấy tươi mới và dịu nhẹ. Cô không phải người sành sỏi trong giới thưởng trà. Nếu có thể cùng lắm cũng chỉ là một người có tìm hiểu và quan tâm đến thức uống của bản thân.

    Buổi tối đầu tuần nhàn nhạt vị, cũng thiếu chút hơi người ở nơi yên tĩnh này. Mai Hạ nhìn đôi chim non nhỏ ở phía đối diện, thầm nghĩ: “Tình yêu đôi khi cũng đáng ngưỡng mộ thật!” Một chàng thanh niên bảnh bao với chiếc đầu bóng bẩy cùng một cô gái diện chiếc đầm màu sữa đủng đỉnh thì thầm vào tai nhau rồi nhìn nhau đắm đuối. Nếu không có mấy bản tình ca buồn bã từ phía radio cất lên, suýt chút nữa Mai Hạ quên cả thế giới ở ngoài kia. Cô cúi xuống tìm bản thân mình. Cũng như bao ngày, cô mặc một chiếc áo phông lạnh dài tay màu trắng xỏ ngoài là váy hai dây màu be xòe dài chạm tới nửa bắp chân. Đây là phong cách của một chị đồng nghiệp đã tặng cô chiếc váy này nhân dịp sinh nhật. Diện một chiếc váy đẹp cùng một bộ tóc xinh và đến một nơi quán quen - một buổi tối thì cần gì hơn thế. Chỉ có điều, tóc cô đang dính chút mưa và nó đã không còn xinh đẹp.

    “Ting. Ting”

    Một lịch hẹn từ cửa tiệm ảnh cưới trên phố gửi đến. Họ nhẹ nhàng và chu đáo đến nỗi Mai Hạ suýt chút nữa cảm động. Nhẩm chút xem nào, đã bao nhiêu lâu rồi cô chưa nhận được một lời hỏi thăm nhỉ? Cũng một thời gian rồi đấy…

    “Chào chị Mai Hạ ạ! Cuối tuần chị có lịch hẹn gì chưa ạ? Tụi em đã xếp được lịch chụp cho chị rồi nên nếu chỉ rảnh rỗi vào cuối tuần, hãy cùng chú rể đến tiệm để thử đồ cưới chị nha!”

    Đây chính là điều ở dòng thứ tám của danh sách khi hai mươi tuổi Mai Hạ đã viết ra. Rằng khi cô hai mươi tám tuổi, cô sẽ chụp một bộ ảnh mặc váy cô dâu, cùng một ai đó, là chú rể. Giờ đây Mai Hạ tha thiết được hoàn thành điều này hơn bất cứ điều gì khác. Cô bỏ cuộc rồi lại bỏ cuộc, cô chẳng thể tự mình làm được điều gì cả. Bởi vậy, cô muốn đấu tranh.

    Hôn nhân là một điều hết sức xa vời với Mai Hạ. Nhìn từ cuộc hôn nhân đầy mệt mỏi của bố mẹ và cả sự thất bại về sau này giữa hai người, Mai Hạ đã không còn mường tượng về cái khái niệm ấy nữa. Cô không có nhiều cảm giác về tình yêu, không biết nên bắt đầu ra sao và phải duy trì điều ấy như thế nào. Cô không cố tìm hiểu ai đó và hoàn toàn chưa để ai tìm hiểu bản thân cô. Cứ vậy, cô trở thành một cái bóng lẻ loi đơn độc trong thế giới mà mọi người đến với nhau vì tình cảm và ra đi vì đã hết cảm tình. Nhưng cũng vào buổi tối này, cô lại tìm thấy hình bóng của mình ở trong một chiếc bóng khác. Chiếc bóng hắt lên từ ánh sáng của laptop trong góc quán trà, chiếu lên hình ảnh một người đàn ông tĩnh lặng đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó. Anh ta vận một chiếc áo khoác kaki bomber màu ghi đậm bên ngoài chiếc áo polo màu trắng cùng với chiếc quần âu màu tối ôm lấy đôi chân dài khẳng khiu và đôi giày Crockett & Jones Dorset nâu sậm.

    Mai Hạ đã tiến đến góc bàn nhỏ ấy, ngồi xuống trước mặt anh ta và đợi chờ.

    “Có thể dành cho tôi một chút thời gian không?”

    Cô nghiêng đầu đợi một ánh nhìn nào đó.

    Như mọi đôi mắt đẹp đẽ sáng rạng mà cô đã từng nhìn thấy, anh ngước nhìn cô…​
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/17
    Thanhkhe thích bài này.
  3. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 2


    Duy Khương. Sống một cuộc đời an bình.

    Giữa ba mức mười tám, hai mươi tám và ba mươi tám, Duy Khương đều ở lưng chừng. Anh vẫn quan tâm đến những cuộc vui và đầy rẫy thứ thú vị ở bên ngoài thế giới thôi thúc anh biết đến. Nhưng đôi khi cũng có những khoảng thời gian anh lại không cố thúc ép bản thân đi theo quy luật nào, anh chỉ cần một tách trà Ceylon ấm nóng và một điệu nhạc R&B êm đềm. Đối với một người đàn ông hai mươi tám tuổi mà nói thì đó là cuộc cách mạng nho nhỏ để thoát khỏi thế giới phức tạp ngoài kia, một sự cộng hưởng từ những điều nền nã ẩn mình ở đâu đó trong con người anh.

    Duy Khương có một cuộc sống ổn định hơn những người cùng trang lứa, về một mặt nào đó. Anh vừa học xong thạc sĩ, cầm hai tấm bằng trong tay chỉ để sở hữu một cửa tiệm chuyên về cravat? Một sự liên quan khập khiễng. Nghề của anh vốn dĩ cũng đâu có liên quan tới mọi thứ thuộc về anh.

    “Bác sĩ: Duy Khương

    Chuyên gia phẫu thuật tạo hình hàm - mặt”

    Mỗi lần hết giờ làm, Duy Khương bước ra khỏi phòng làm việc cũng không quên nhìn lên bảng hiệu đang nhấp nháy ở góc bên phải cánh cửa. Anh cúi nhìn bàn tay của mình, xoa hai đầu ngón tay vào nhau tạo ra chút cảm giác chân thật rồi lại đút hai tay vào túi áo khoác. Về nước được gần một năm, anh mới bắt đầu công việc làm chuyên gia tư vấn. Có đôi lúc Duy Khương cảm thấy mơ hồ về sự lựa chọn trong suốt chín năm của mình và hiện tại. Năm đó vì sao anh lại lựa chọn ngành học này, anh vẫn nhớ rõ. Bởi vì ngày ấy đã có một cô gái nói với anh, cả đời này của cô chỉ muốn theo đuổi sự hoàn mỹ và nếu anh muốn trở thành một ngoại lệ, anh chỉ có thể trở thành một điều hoàn mỹ mà thôi.


    Hoàn mỹ của năm mười tám tuổi là gì? Là được trải qua thời thanh xuân cùng cô ấy. Còn hoàn mỹ của năm hai mươi tám tuổi? Là được quên đi hết thời thanh xuân có cô ấy…


    Cuối tháng có một cuộc hội thảo phẫu thuật tạo hình quy mô quốc tế, các chuyên gia từ nước khác cũng đến tham gia, dĩ nhiên Duy Khương không phải người ngoài cuộc. Mỗi đại diện từ các bệnh viện và trung tâm lớn trong cả nước sẽ thuyết trình một bài nghiên cứu về chuyên ngành. Vì lẽ đó mà Duy Khương đã mệt mỏi suốt mấy ngày. Anh từ chối mọi cuộc hẹn, cai rượu tạm thời và chằng màng đến thế giới ngoài kia có bão bùng hay không.

    “Một tách Ceylon.”

    Tách trà trên bàn đã nguội lạnh. Duy Khương vặn mình lười biếng, đưa mắt nhìn về phía cậu chàng pha chế rồi cất giọng. Có lẽ bởi vì im lặng trong khoảng thời gian lâu nên cổ họng càng trở nên khô rát. Thứ âm thanh từ cổ anh phát ra chẳng hề dễ nghe chút nào.

    Dòng chữ trên laptop thi nhau nhảy múa như những con rối nước, quay mòng mòng trong đầu anh khiến những cái nhíu mày lại thêm phần nặng nhọc.

    “Được.”

    Cho đến tận tối hôm sau, Duy Khương vẫn suy nghĩ về tối hôm ấy. Đó cũng là câu duy nhất anh đáp lại cô gái xa lạ để lại tờ năm trăm nghìn đồng dưới tách Ceylon của anh. Nếu ai đó nghe kể lại chuyện này, hoặc được nghe cô ấy nói về câu chuyện đó thì sẽ không có phản ứng giống như anh, ngay cả cô ấy cũng thừa nhận như thế.

    Đó là một cô gái. Duy Khương miêu tả như vậy có được không? Có cần thêm vào đó tính từ nào hấp dẫn để miêu tả một người không? Quả thật anh không nghĩ ra được điều gì khác. Bởi vì cô gái ấy không có gì nổi bật, giống như mọi cô gái ngoài kia hay cũng không hơn bệnh nhân mà anh gặp mỗi ngày ở bệnh viện. Không biết có phải do ánh đèn ở quán trà hay không nhưng Duy Khương còn cảm nhận sự nhợt nhạt rõ ràng từ khuôn mặt của cô ấy. Tối thứ hai đâu để dành cho những người căng tràn sức sống.

    “Nếu muốn biết về một ngày của một người trải qua như thế nào, hãy nhìn khuôn mặt của họ vào lúc xế chiều.” Duy Khương nghiền ngẫm.

    Cô gái ấy nói rất nhiều, rất nhiều. Cô ấy bắt đầu câu chuyện bằng một câu hỏi mà mãi về những ngày sau, đó nghiễm nhiên là điều duy nhất khiến Duy Khương có thể nhanh chóng nhớ tới cô ấy:

    “Anh có thể trở thành chú rể của tôi không?”

    Một câu hỏi rất chân thành.

    Giọng nói của cô gái ấy rất dễ nghe, du dương hơn cả bản nhạc Duy Khương hay nghe trước lúc đi ngủ. Cả anh và cô ấy không có nhiều sự giao tiếp khi cô ấy vừa nói vừa nhìn xuống mũi giày. Thi thoảng sẽ khẽ khịt mũi vì mùi tinh dầu tràm phảng phất từ ô cửa phía sau chỗ anh đang ngồi phả vào.

    Cô ấy muốn chụp một bộ ảnh cưới. Cô ấy không có bạn trai. Cô ấy muốn anh trở thành chú rể trong những khung hình ấy. Cô ấy sẽ chỉ giữ những bức ảnh ấy cho riêng mình.

    Và…

    Thứ cô ấy để lại cho anh ngoài tờ tiền màu xanh đó là địa chỉ của tiệm ảnh cưới, cùng với ngày giờ. Nhưng, không có một cái tên nào thuộc về cô ấy.

    Cô gái ấy rời đi không lâu thì Duy Khương cũng gấp laptop lại, bỏ dở tách Ceylon thứ hai của buổi tối hôm nay chỉ để giữ lại câu chuyện của một người xa lạ. Nếu đây là một trò cá cược và anh là nạn nhân thì thử nghĩ mà xem, anh sẽ trở nên hài hước biết mấy. Duy Khương kẹp tờ tiền vào cùng danh thiếp tiệm ảnh cưới để vào hộc tủ. Chí ít thì ngày hôm nay anh đã không mệt mỏi như anh tưởng. Đêm nay có lẽ anh sẽ ngủ rất ngon.
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/9/17
    Thanhkhesuongthuytinh thích bài này.
  4. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 3


    Tiệm ảnh cưới nằm gần con đường đi đến công ty của Mai Hạ.

    “Một tiệm bé bé xinh xinh phủ màu thiên thanh nấp mình trong một con ngõ dài hẹp. Cạnh bên cửa là hai lối cầu thang trải gỗ với tay vịn được trạm trổ tinh tế mỏng manh. Để tạo không gian thoáng đãng ngay từ khi bước vào, có vô số những tấm kính trong suốt xếp so le nhau phía dưới cầu thang, cùng với những chiếc dây thừng thả đui đèn từ trên trần xuống kéo ra cả không gian vừa ấm cúng vừa sang trọng. Ở chính diện gian phòng là một chiếc móc treo hình vòm trải rộng sang hai bên treo những bộ váy cưới trắng tinh khôi.”

    Đó là trên tạp chí miêu tả. Còn với Mai Hạ thì, cô không quá hứng thú với vẻ đẹp của một nơi tràn ngập tình yêu như vậy.

    Giờ phút này Mai Hạ đang cảm nhận được sự hối hận từ khắp cơ thể của cô. Cô còn thức dậy sớm hơn cả những ngày phải đi làm, ngồi suốt mấy tiếng ròng rã để trở thành B612 và suýt thì phát hỏa trong bộ váy trễ vai nặng nề. Mai Hạ đang tính toán lý do để bỏ cuộc. Mọi lần sự từ bỏ của cô nhanh đến hơn tất thảy nhưng hôm nay dường như cô vẫn đang cố chấp níu kéo điều gì đó - thứ khiến cô vẫn còn đủ bình tĩnh ngồi đây dặm thêm chút phấn son lên khuôn mặt gượng gạo của mình.

    Nhiếp ảnh gia và chuyên viên make – up cứ hễ vài phút lại hỏi Mai Hạ về “chú rể”. Phải nói về anh ta như thế nào? Về ngón tay mảnh khảnh xương xương thon dài khi gõ bàn phím? Về mái tóc Quiff dài hoàn hảo? Hay về đôi giày hàng hiệu suýt hơn tháng rưỡi lương của cô? Đó là tất cả những gì Mai Hạ nhớ được về người đàn ông khiến cô dũng cảm ngỏ lời “cầu hôn” vào tối hôm ấy. Thậm chí cô cũng không nghĩ anh ta sẽ giữ lời và đến đây. Câu chuyện đó như một giấc mơ kỳ cục của một cô bé mới dậy thì vậy.

    “Xin lỗi tôi đến muộn.”

    Cửa tiệm mở ra cùng với giọng nói trầm ấm. Mai Hạ từng đọc ở đâu đó rằng giọng nói thể hiện kích cỡ của cơ thể họ. Những anh chàng cao lớn thường có giọng trầm hơn bởi họ có dây thanh quản dài hơn. Cấu trúc thanh quản thể hiện lượng Testosterone trong người của họ, đảm bảo sự khập khiễng đúng đắn giữa Oestroge và Testosterone ở mỗi giới. Và có một điều chắc chắn ở đây là thứ âm thanh mà cô vừa được nghe thấy phảng phất đầy mùi vị nam tính.

    Đáng lý Duy Khương sẽ phải ở lại đến buổi chiều để chuẩn bị cho buổi thuyết trình vào ngày mai nhưng anh vẫn cố gắng hoàn thành mọi thứ, sắp xếp ổn thỏa công việc để nhanh chóng lái xe đến để giữ lời hứa với một cô gái xa lạ. Lời hứa với cô gái ấy có quan trọng bằng buổi thuyết trình ngày mai không? Buổi thuyết trình sẽ quyết định thời gian anh có thể vào phòng phẫu thuật? Không, anh không thích suy nghĩ so sánh này. Điều này là không đúng. Duy Khương đưa tay lên nới lỏng cravat, bất chợt mỉm cười.

    Có những ba bốn cô gái mặc váy cưới ngồi trước gương trang điểm và tất cả mọi người thì đều nhìn về phía Duy Khương. Nhưng anh không phải kiểu người dễ ngại ngùng trước cái nhìn tò mò của người khác. Điều anh quan tâm bây giờ chỉ có một. “Cô dâu của anh ở đâu?” Của anh? Có thứ gì từng là của anh rồi sao? Một cô gái lạ vào một tối xa lạ ở một nơi lạ lẫm sẽ là điều duy nhất của anh vào một ngày bận rộn như vậy?

    “Anh tìm ai ạ?”

    “Cô dâu của tôi.”

    Duy Khương vắt chiếc áo vest lên cánh tay, thu hình bóng của cô gái đang ngồi mệt mỏi ở phía sau cùng vào mắt và đi tới.

    Mai Hạ đang cầu nguyện. Cô không theo đạo Thiên Chúa. Đức tin của cô cũng không phải Mẹ Teresa. Nhưng mà như các bộ phim trên HBO chiếu mỗi đêm thì điều cô phải làm chẳng phải là như bây giờ sao? Ngôn tình thì cũng là tập mấy rồi? Không phải mới tập đầu sao?

    Người đàn ông đang bước đến đây không gọn gàng như hôm ấy nhưng đường nét lại trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Chiếc áo sơ mi trắng công sở ôm sát lấy cơ thể săn chắc, cùng chiếc quần âu màu ghi nhạt thẳng thướm chạy dọc theo đôi chân sải bước chậm rãi. Ngày đẹp trời này, anh ta đeo đôi Santoni Millionair màu gỗ. Mai Hạ vội vàng tìm kiếm mác váy cưới để nhìn giá. Nếu đây không phải là váy đi thuê thì suýt nữa giá trị của cô bằng anh ta rồi.

    Bỏ qua sự không tươm tất về trang phục, như nút áo đầu tiên đã được cởi, cravat trễ lỏng, tay áo xắn nhăn nhúm và đám tóc vốn được vuốt gel lại thành lộn xộn, khuôn mặt và vóc dáng của Duy Khương đã thành công khiến Mai Hạ ngây ngất thêm không chỉ vì mùi điều hòa.

    Cô gái ấy mặc một chiếc váy cưới màu be nhạt với phần vai đính hai vạt trễ xuống, mái tóc được búi vào nếp khiến khuôn mặt tròn trở nên kiêu sa hơn bao giờ hết. Một vẻ sang trọng không phù hợp với cô ấy. Nhưng khuôn miệng cười của cô ấy thì lại như đang cố nói với Duy Khương: “Tôi đã là một cô dâu.”

    “Cô dâu của anh” là một hình ảnh như vậy. Rực rỡ hơn lần gặp đầu tiên. Hôm nay, cô gái ấy đã nhìn vào mắt anh và cười.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/17
    ThanhkheNhật Giao thích bài này.
  5. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 4


    Mai Hạ đã bàn bạc về concept với nhiếp ảnh gia từ trước nên khi đã “đủ” chú rể thì bức tranh này coi như là hoàn hảo.

    Duy Khương cũng không nói chuyện gì, ánh mắt anh luôn chăm chú nhìn vào nhiếp ảnh gia để lắng nghe những yêu cầu của anh ta. Anh không muốn khiến cô ấy ngại ngùng. Điều tối kỵ trong một mối quan hệ là tạo ra một không khí khó xử giữa hai người. Những việc anh cần phải làm chỉ là đứng hoặc ngồi quay lưng đi. Bởi ngay từ đầu cô ấy cũng đã nói rằng cô chỉ mượn anh một bóng lưng và sẽ không cần anh phải cư xử thân mật với cô ấy. Mặc kệ nhiếp ảnh gia theo quán tính và tính chất công việc luôn quen miệng nhắc nhở hai người phải gần gũi với nhau, cô ấy lúc nào cũng lắc đầu từ chối làm theo. Duy nhất trong một khung hình, cô ấy đặt một đầu ngón tay lên vai Duy Khương. Cái chạm khẽ khàng chứa biết bao run rẩy của cô ấy, anh đều cảm nhận được.

    Rõ ràng nếu ở đây ít người hơn một chút, Mai Hạ đã đi thẳng ra bên bệ cửa cầm bình chữa cháy mà xịt lấy xịt để. Cô không lấy chồng bỏ cuộc chơi mà lại cảm thấy xúc động như thể tạm biệt thế giới của những thánh nữ. Hồi thi đại học cũng không khiến cô lo lắng như lúc này.

    Một bình giữ ấm màu đen đưa ra trước mắt Duy Khương.

    Cô gái xa lạ một tay nhấc đuôi váy bồng bềnh, khệ nệ vươn người đưa cho anh. Khuôn mặt của cô ấy cùng với những cô dâu khác ở đây không mấy khác biệt, cùng một kiểu tạo khối, cùng một búi tóc, lại có vài góc còn không thanh tú bằng. Nhưng đây là “cô dâu của anh” - là một điều đẹp đẽ anh nhận được.

    Duy Khương uống trà mà cô đưa. Vị thanh mát chảy trong cổ họng làm tâm tình anh phút chốc thoải mái hơn rất nhiều, dạ dày cũng không réo rắt khó chịu. Anh chỉ uống một loại trà duy nhất, Ceylon, nên những vị trà khác anh chưa từng thử qua.

    “Trà ấy tốt cho những cái bụng rỗng.”

    Bỗng nhiên Mai Hạ muốn mở lời. Cô đã lén nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh khi đến đây và tự mình khẳng định anh rất vội vã nên đã không ăn trưa. Cô cũng không khá khẩm hơn là bao nhưng vì mặc chiếc váy này, đến thở cô còn phải nhịn. Thế mới biết lứa tuổi hai mươi thơ mộng thế nào, toàn tưởng tượng ra những điều ngớ ngẩn nhưng lại cho rằng tuyệt vời biết mấy. Mai Hạ ao ước được mặc những chiếc váy cô mặc thường ngày, cầm chiếc máy ảnh đời cũ và hẹn giờ chụp.

    Xế chiều muộn, buổi chụp ảnh kết thúc trong những chuỗi cầu mong của Mai Hạ. Cái cảm giác được khoác lên chiếc áo phông oversize và xỏ chân vào chiếc quần jeans ống rộng làm cô muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng. Còn người đàn ông ấy vẫn y như lúc mới đến, thần thái xa cách một trời một vực với chất giọng đầy quyến rũ mà Mai Hạ bị “yểm bùa”. Vốn định mời anh ta bữa tối để cảm ơn nhưng điện thoại của anh ta liên tục reo lên. Cái cách anh ta trả lời điện thoại điềm đạm đến nỗi khiến cho Mai Hạ nghĩ rằng vừa rồi mấy tiếng chuông thúc giục kia là không có thật, đơn thuần chỉ là anh ta vừa cầm điện thoại lên, từ tốn bấm vài nút số và gọi cho một ai đó chỉ để hỏi xem trời hôm nay có đẹp không thôi.

    “Kết thúc thôi!” – Mai Hạ tạm nghĩ. Cô đẩy cửa đi ra khỏi con ngõ.

    “Để tôi đưa cô về.”

    Duy Khương cất điện thoại vào túi quần, chỉ mấy bước dài đã kịp bước chân cô ấy.

    “Không cần đâu. Đằng kia có bến bus rồi! Cảm ơn anh!”

    Vẫn cách nói liến thoắng ấy như cách cô nói về chuyện nhờ anh làm chú rể. Như thể cô sợ nói chậm một chút thì anh sẽ xen vào làm chuyển hướng câu chuyện vậy.

    Duy Khương nhìn vào chiếc Hublot King Gold Classic Fushion rồi nghiêng đầu nhìn cô ấy.

    “Giờ này tan tầm, sẽ phải đợi rất lâu. Có thể cho tôi một chút gallant không?”

    Mai Hạ nhìn vào ánh đèn đường chiếu lên bộ vest chỉn chu của người đàn ông, cô nghi ngờ anh ta đến từ một nơi nào đó rất kỳ diệu. Bởi những hào quang đang tỏa ra từ người của anh ta làm cô không biết phải nói lời chối từ một cách lịch sự ra sao.

    Mai Hạ nói với anh ta một địa chỉ nào đó. Thật sự cô không nghĩ mình cần phải thành thật quá nhiều trong mối quan hệ kiểu này. Bởi vì có liên quan đến tiền bạc nên cô ngầm hiểu đây chỉ là một vụ giao dịch, cô là bên A và anh ta là bên B. Nếu có điều gì ràng buộc giữa hai người cũng chỉ là những bức ảnh đã chụp chung. Nhưng đó đều đã thuộc về cô.

    Đường phố vào chiều muộn đông đúc, ồn ào và bụi bặm. Đây cũng là một trong những lý do Mai Hạ thích làm việc đến tối muộn rồi thong thả ra về. Cô không thích ganh đua, không thích bị chèn ép, không thích phải cố gắng sức vì điều gì đó làm cô mệt mỏi. Nhưng còn người đàn ông đang ngồi kế bên cô lúc này - với dáng vẻ của công việc: cổ áo đã nhàu, những nếp gấp trên lưng áo chồng chéo vào nhau, và ánh mắt thấm đưỡm ủ rũ. Cuộc sống của anh ta – ngay từ cái nhìn đầu tiên đã rất khác với cô.

    Duy Khương nhìn cô gái bước xuống xe, e dè nói với anh tiếng cảm ơn rồi quay lưng đi. Anh mở cửa đi xuống. Anh không rõ có điều gì thôi thúc anh phải làm nhiều thứ hơn với cô ấy.

    “Ngày mai tôi có một buổi thuyết trình rất quan trọng.”

    Mai Hạ đưa mắt nhìn quanh. “Có thể lắm! Có thể anh ta đang nói chuyện điện thoại.” – Mai Hạ dè dặt nghĩ. Con đường phía trước mặt cô không biết sẽ dẫn đến đâu.

    “Cô có thể chúc tôi may mắn không?”

    Anh ta đang nói với Mai Hạ. Cô sững người trong chốc lát. Hiểu biết của cô về mối quan hệ nam nữ chỉ dừng ở con số 0 tròn trĩnh. Thậm chí tên của anh ta, tuổi tác và địa chỉ, cô còn không biết.


    Đêm nay Duy Khương lại chìm vào trong suy nghĩ, anh không ngủ được. Khi về anh đã uống hết một chai nước khoáng, một bụng nước cứ òng ọc mãi không thôi. Anh đi đến bên bàn làm việc, mở hộc tủ ra rồi lấy thứ đồ vật anh cất giữ cẩn thận mấy ngày trước.

    Chiếc nhẫn bạc trên ngón tay trỏ của Duy Khương dưới ánh sáng bên ngoài chiếu vào lấp lánh. Anh không có thói quen đeo nhẫn. “Mà làm sao lại có thói quen này được chứ?” – khóe miệng anh bất chợt kéo lên. Anh đã nhận được tất cả mọi thứ trong suốt chín năm anh mơ ước chỉ trong một tuần. Anh “được” cầu hôn, chụp ảnh cưới, có một cô dâu của riêng mình và đeo một chiếc nhẫn. Cô ấy bảo đây là chiếc nhẫn may mắn mà cô ấy đeo từ năm cuối trung học, nó đem lại cho cô cảm giác tự tin và có nhiều năng lượng. Cô ấy còn bảo, không cần trả lại. Cô ấy cũng bảo, “May mắn của tôi sẽ dành cả cho anh!”

    “Cả cuộc đời em sẽ dành cả cho anh!” – đây chính là câu nói mà người ta thường nói với nhau khi trao nhẫn cầu hôn phải không? Cô gái ấy không nói với anh câu này nhưng tại sao anh lại có cảm giác như thể vừa nhận được câu nói ấy vậy?

    Duy Khương nhận một chiếc nhẫn sau khi chụp ảnh cưới từ một cô gái. Không phải là nhẫn cưới, lại chẳng phải từ cô gái mà anh đem lòng yêu thương nhất. Nhưng vào một ngày như vậy, anh lại trở thành chú rể của ai kia.​
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/9/17
    Thanhkhe thích bài này.
  6. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    395
    Được thích:
    414
    Đã thích:
    614
    GSP:
    Ap
    Wao! Đó là ấn tượng của mình khi đọc truyện bạn.
    Lúc đầu mình chỉ định lướt qua để xem có hứng thú không thì sẽ tiếp tục đọc. Tên nhân vật và đoạn đầu truyện mang hơi hướng TQ nên mình đang hơi nản, nhưng tình tiết nữ chính "cầu hôn" nam chính một cách đặc biệt đã níu chân mình lại :).
    Đến khi quyết định đọc truyện thì mình không bị hối hận :). Truyện của bạn thật sự rất cuốn hút, tinh tế, có nét đặc trưng không bị lẫn với ai. Phải nói mình càng lúc càng bị hút sâu vào câu chuyện, qua cách miêu tả rất riêng của bạn. Không gian truyện không rõ ràng, nhân vật cũng chỉ xoay quanh hai người đó, truyện thiên về miêu tả kỹ càng hình dáng và khung cảnh, quá hiếm lời thoại qua lại giữa các nhân vật, nhưng tất cả vẫn có cái thu hút riêng biệt.
    Việc bạn bố trí truyện ở khung giữa làm mình có chút không quen mắt và bị rối. Cả việc bạn tách chương rất ngắn cũng làm câu chuyện bị cụt ngủn. Mình biết bạn cố ý tách nó ra để phân biệt rõ ràng suy nghĩ của hai nhân vật Mai Hạ và Duy Khương nhưng mình nghĩ là không cần thiết. Bạn hoàn toàn có thể nhập chương 1 và chương 2, thậm chí là 4 chương lại thành 1 chương, chỉ cần tách ra thành nhiều đoạn nhỏ là được mà :).
    Mong chờ những chương sau của bạn. Nếu có thể thì làm ơn tag mình khi bạn ra chương mới nha :).
     
    Mộc miêu thích bài này.
  7. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn về lời nhận xét chân thành ấy. ^^
    Thường thì mình để khung trái nhưng mà tự nhiên không hiểu cảm giác gì mình viết trên word mình lại thích để khung giữa nên chắc mọi người đọc hẳn rối lắm. ^^ Nên mình sẽ ghi nhận góp ý của bạn để mọi người đọc được dễ dàng hơn. Mình rất biết ơn khi mọi người vào đọc truyện của mình và cho mình ý kiến. Còn chuyện chương hơi ngắn thì mình cũng hơi khó giải thích, chắc do cách viết của mình. Mình không viết được chương dài. Khổ tâm quá! ^^
    Truyện của mình tối giản chỉ xoay quanh hai nhân vật ấy thôi. Mình là kiểu người thiên về suy nghĩ nên đôi khi người đọc không hiểu được cái mình muốn thể hiện ở đây là gì khi mà mình viết có những câu không đủ tinh tế để diễn tả được ấy. Nỗi trăn trở của mình cứ dài ra vậy từ những truyện trước đây của mình. Nhưng mình sẽ cố gắng hoàn thiện cẩn thận hơn. ^^
    Một lần nữa mình cảm ơn bạn nha! ^^
     
    suongthuytinh thích bài này.
  8. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    À mà thực ra thì tên nhân vật của mình ấy. Chỉ bởi vì mình rất thích tên Hạ nhưng sẽ hơi lơ lửng nếu chỉ là Hạ nên mình đã suy nghĩ rất nhiều về tên đệm, rồi lại không ngờ tới tên Mai Hạ có ý nghĩ cổ như thế. Duy Khương thì đơn giản bắt nguồn từ một cậu bạn mà mình quen thôi. ^^
     
  9. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    395
    Được thích:
    414
    Đã thích:
    614
    GSP:
    Ap
    Đúng rồi bạn! Bọn mình viết truyện cũng chỉ mong có ai đó đọc tác phẩm của mình và nhận xét một câu thôi cũng được, khen hay chê cũng được vậy. Mình thấy bạn tham gia Gác cũng lâu rồi, hình như cùng thời gian với mình ấy :). Trên Gác có nhiều bạn độc giả chỉ âm thầm đọc truyện mà không để lại dấu vết gì, làm các tác giả nản lòng thật :-s.
    Cái này cũng giống mình này, nhiều khi cảm giác câu chữ không thể diễn tả hết suy nghĩ của mình mà lực bất tòng tâm quá :)). Cũng chỉ có cách năng viết, năng đọc để hoàn thiện thêm ngòi bút thôi. :)
    Cái lý do dễ thương thế :x!
     
  10. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Mình thì vào Gác lâu rồi nhưng mà bẵng đi một khoảng thời gian bận rộn mới quay trở lại. Thực ra mình cũng ít đọc truyện của ai vì sợ bị ảnh hưởng lối viết nên nhiều bạn cũng không biết mình. ^^
     
  11. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 5


    Bên tiệm ảnh cưới gửi cho Mai Hạ bộ ảnh vào hai tuần sau đó, khi mà mẹ cô vừa ca cẩm đến mười phút về chuyện cô cứ chất đống những bình rượu nếp đầy ú nụ ở góc nhà mà lại không buồn đả động đến. Nhưng Mai Hạ lại không mấy để ý, cô vừa cắt tóc ngắn và nhuộm sang màu hạt dẻ. Cô vui vẻ ôm mấy cuộn len sắc màu để lên váy của mình, hôm nay lại là một ngày ngủ đông khác.

    Mai Hạ đã ngắm nhìn bộ ảnh cả đêm hôm qua rồi chợt nghĩ, cũng đã hai tuần rồi kể từ lần cuối cô gặp chú rể trong bức hình. Bởi vì cao lớn nên bóng lưng của người đàn ông ấy cũng trở nên rộng hơn. Một bờ vai rộng rãi khiến cho người khác cảm thấy vững chắc và ấm áp.

    Mưa ngoài hiên đã ngừng lại. Mấy tối gần đây Mai Hạ hay mở cửa sổ để ngửi mùi mưa âm ẩm len lỏi vào căn phòng bé xíu của mình. Cũng vì điều đó mà mũi cô đã không ở trạng thái tốt. Cô day day hai cánh mũi, ánh mắt vô tình chạm vào ngón tay cái ở bàn tay phải. Nếp hằn màu trắng trở nên rõ ràng trong ánh vàng của đèn ngủ. Cô cẩn thận để tấm hình cô chạm tay lên vai của người đàn ông ấy vào ví. Đó là tấm hình duy nhất anh ta nghiêng đầu nhìn cô, một nửa khuôn mặt cùng với một bóng lưng…


    Hội thảo diễn ra tốt đẹp, ngay cả bài thuyết trình của Duy Khương cũng được đánh giá cao. Các giáo sư đều để lại nhiều khen ngợi về sự chuẩn bị của anh, cùng với đó là một cuộc họp quyết định việc anh được vào phòng phẫu thuật. Không lâu sau, anh trở thành bác sĩ chính của kíp mổ. Tiệc chúc mừng của anh đã kéo dài một tuần và có vẻ như nó chẳng có gì là sẽ kết thúc. Hôm nay cũng là một ngày như thế, Duy Khương miết ngón tay cái đeo nhẫn lên mép cửa kính của taxi. Bầu trời đêm thật dễ khiêu khích lòng người ngủ vùi, anh tựa đầu vào thành xe, vô thức nhìn con đường vừa lướt qua.

    “Anh vẫn đang chở khách. Em đừng đợi cơm anh, ăn trước đi nhé!”

    Anh tài xế taxi nói chuyện điện thoại với giọng khẽ khàng, lo lắng. Câu chuyện giữa anh ta và vợ kéo Duy Khương về hiện tại, đã gần mười một giờ đêm.

    “Vợ.” - một đại từ lớn lao. Duy Khương không có vợ, anh chỉ từng có một “cô dâu”.

    ““Cô dâu của anh” đã ăn chưa? Hay cô đang ngủ rồi?” – Duy Khương bỗng nghĩ. Chỉ hai lần gặp gỡ mà đã khiến anh bận tâm suy nghĩ nhiều đến vậy, lại có cả một thế giới xa lạ đi vào thế giới của anh.


    Duy Khương quyết định tan làm vào lúc bốn giờ và đi thẳng đến tiệm ảnh cưới. Không một ai trong số người ở tiệm ngạc nhiên khi nhìn thấy anh, họ chỉ thể hiện ra biểu hiện đó khi anh bắt đầu mở lời.

    “Có thể cho tôi tên và địa chỉ của cô dâu không?”

    “Tôi là chú rể.”

    Và đừng hỏi anh vì sao. Trong cuộc đời mỗi người đều phải làm ít nhất hai mươi ba điều kỳ quặc, anh mới thử làm một, vậy cớ gì họ lại phản ứng?

    Trong tưởng tượng của Duy Khương về một cô gái làm nhân viên văn phòng trông như thế nào? Áo sơ mi trắng cùng chân váy bút chì ôm lấy thân dưới bước đi uyển chuyển trên những đôi cao gót mũi nhọn đầy sắc bén? Nghĩ đến hình ảnh đó làm anh bật cười. “Cô dâu của anh” luôn làm người đối diện bất ngờ trong những lần xuất hiện, như cái cách cô đang đi lướt qua anh bây giờ, với chiếc áo kẻ ngang và quần yếm màu beige ống rộng. Cô gái ấy đeo một đôi dép cao su hình gấu brown. Còn nữa, cô ấy đã cắt tóc rồi.

    Anh bắt đầu cuộc gặp gỡ thứ ba với cái tên của mình.

    “Duy Khương.”

    Mai Hạ đang co ro trong cơn mưa lất phất giữa mùa thu. Cô vừa chạy ra tiệm thuốc mua thuốc cảm để dự trù cho một đêm mất ngủ có thể đến ngay trong hôm nay. Ngay khi vừa bước lên bậc thềm vào cửa tòa nhà công ty, một giọng nói chẳng - hề - quen - thuộc vang lên bên cạnh, và đó hoàn toàn là một cái tên cũng không - hề - gần - gũi.

    Mai Hạ bận rộn trong những cái rùng mình, chỉ khẽ nghiêng người lách ra khỏi người đang đứng cạnh cửa. Đoán là người không quen, cô chỉ lịch sự gật đầu rồi tính đi thẳng.

    “Đã lâu không gặp.”

    Tiếng mưa cùng tiếng xe cộ ngoài phố đã không còn ồn ã trong giây phút này. Số lượng câu từ của người đàn ông ngày đó không nhiều nhưng đủ để cô nhớ lại chất giọng ấy. Không phải kiểu đặc biệt, chỉ là cô vẫn cố nhớ vậy thôi.

    Người đàn ông ấy xuất hiện trong màn mưa bụi nhẹ nhàng như một bức tranh theo trường phái siêu thực - một sự tồn tại trong mơ lại có chút tươi mới, giản dị. Anh ta vẫn mặc áo sơ mi đóng thùng trong chiếc quần âu màu tối đơn giản, cũng vẫn đôi giày buổi tối nọ. Hôm nay, anh ta đeo kính gọng tròn.

    Một phút chốc nào đó, Mai Hạ cảm thấy sợ sệt và mông lung. Cô phải đáp rằng rất vui khi gặp lại anh ta sao? “Cô có vui không, khi gặp lại chú rể của mình ấy?” – Mai Hạ nắm chặt chiếc ví trong lòng bàn tay. Lần đầu tiên trong cuộc đời cô biết đến cảm giác mồ hôi ướt nhẹp trong lòng bàn tay mình, chỉ một tích tắc nữa thôi cô đã không kìm lòng buông túi thuốc xuống rồi xoa vội bàn tay mình lên quần áo. Cô ghét cảm giác không điều khiển được bản thân mình. Anh ta cứ hoàn hảo đẹp đẽ tự tin như vậy, còn cô thì lại dung túng cho cái cảm giác tự ti hèn mọn này.

    Thế giới yên lặng trôi qua rất nhiều giây phút với một vở kịch câm của hai người lớn. Mai Hạ không đáp, người đàn ông cũng chẳng vội. Anh ta cho hai tay vào túi quần, cứ vậy mà đứng lặng im nhìn ngoài phố. Bất chợt, ánh mắt hai người giao nhau giữa phút chốc mưa kia ngừng lại.

    “Sau này chúng ta có gặp nhau nữa không?”

    Duy Khương thì thầm với cô gái, cũng nói với chính mình. Giống như một đôi vợ chồng đứng trước cửa tòa án, cố gắng hỏi thăm nhau vài ba câu trong chuyến hành trình đơn độc phía trước, rồi lại như cố níu kéo chuyện xưa cũ.

    Anh chưa bao giờ có nhiều câu hỏi cho câu chuyện về một ai đó. Người anh cần gặp đều đã gặp, người không cần gặp cũng đã không gặp. Ở đâu ra nhiều lý do để tìm hiểu đến như thế? Nhưng, anh lại đang như vậy, mở toàn bộ thế giới của mình để hỏi đối phương có chịu bước vào không.

    “Có duyên sẽ gặp lại.”

    Câu nói nhẹ bẫng của cô ấy lại như một cái then cố gắng cài chặt vào ổ khóa của anh dù nó không vừa vặn. Cô mỉm cười rồi rũ mái tóc đang dính lại, phủi xuống mấy hạt mưa nhỏ, bước lên một bậc cầu thang. Cô ấy muốn tạm biệt.


    “Tại sao phải đợi duyên phận? Từ trước đến nay tôi làm bất cứ điều gì không phải do duyên phận. Tôi chỉ vô tình đi ngang qua nơi em làm việc sao? Không đâu, tôi đã đến đây.”

    Mai Hạ nhìn hình ảnh của cô và người đàn ông trên tấm cửa kính đối diện. Hai ánh nhìn mải miết ấy vẫn không chung một điểm. Nhưng anh ta lại đặt xuống hình ảnh của hai lần gặp gỡ trước xuống một bậc thềm, chỉ để nói với cô về lần gặp gỡ thứ ba này. Lần đầu là thuộc về cô. Lần thứ hai là do hai người tạo ra. Và lần này là thuộc về anh ta. Không phải duyên phận mà cô đã nói đến bởi chính cô cũng nào có tin điều ấy.

    “Vậy ...?”

    “Tôi muốn hỏi em: "Em đã tan làm chưa? Có thể sử dụng chút duyên phận mà em nói tới để ngồi uống cafe với tôi không?"”

    “Tôi có thể uống trà được không?” – Mai Hạ thầm nghĩ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/9/17
    Thanhkhesuongthuytinh thích bài này.
  12. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
  13. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    395
    Được thích:
    414
    Đã thích:
    614
    GSP:
    Ap
    Chương 5 này vẫn nhẹ nhàng, sâu lắng mà đầy tinh tế như vậy :x. Chỉ có điều, chắc phải đợi bạn ra mấy chương rồi đọc cùng một lúc, chứ đọc từng chương thấy ngắn ơi là ngắn :-ss.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  14. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 6


    Cơn mưa rấm rứt tạnh dần sau những cơn gió nhẹ.

    Mai Hạ tựa mình vào cánh cửa sổ bên cạnh chỗ ngồi, nâng tách cà phê đặt lên môi rồi nhìn về phía người đàn ông đang bận bịu với chiếc máy tính và điện thoại. Kể từ lúc cùng đi tới quán cà phê nhỏ này, cuộc sống của anh ta lại thêm phần bận rộn, cô nhẩm tính đã ba mươi phút trôi qua, đôi tai của anh ta gần như đã đỏ lựng lên vì áp điện thoại vào liên tục.

    Tách cà phê của anh ta dần nguội lạnh giống như bầu trời bên ngoài. Chiều muộn, những đám mây xanh nho nhỏ trên kia cũng đã rủ nhau đi trốn hết, bỏ lại những mảng màu tối xậm chơi vơi.

    Người đàn ông ấy nói về những điều chẳng bao giờ mà Mai Hạ hiểu được, mà cô cũng không cố hiểu về điều đó khi mà cô chỉ ngồi ở đây như một phép lịch sự đáp lại lời mời của anh ta. Thường thì, Mai Hạ sẽ chẳng hề giữ phép như thế.

    “Em muốn ăn một chút bánh không?”

    Một tờ giấy ghi chú màu xanh dương được đính lên đĩa để tách của Mai Hạ. Dòng chữ gọn gàng ấy gần như đã nói lên vẻ ngoài của anh ta, lúc nào cũng tươm tất, ngay cả một nét chữ thừa cũng không dư.

    Mai Hạ ngẩn người. Cô gập tờ giấy lại làm đôi, kín đáo kẹp vào giữa quyển sách cô đang đọc dở để trong túi xách.


    Đèn chuyển sang màu đỏ. Năm mươi giây.

    Duy Khương gác một cánh tay lên thành cửa, không cố ý điều khiển ánh nhìn của mình về bên người đang ngồi cạnh ghế lái. Dáng vẻ trầm mặc nhưng đôi lúc lại như suy nghĩ gì đó mặc mọi thứ xung quanh của cô gái ấy bất cứ khi nào cũng thu hút anh ngắm nhìn. Vài sợi tóc của cô ấy bay lên che đi một nửa gương mặt nghiêng, giấu đi những tâm tư của cô. Anh bận rộn công việc, cô bận bịu suy tư. Lúc nào cũng giống như vậy, hai người cùng nhau nghĩ về hai thế giới khác nhau.

    Vì tan làm sớm nên công việc của Duy Khương không dừng lại ở bệnh viện, anh đã vô tình quên đi điều đó. Ngay cả khi anh đã vội vã xin cô một cái hẹn, anh chỉ kịp nhớ đến trong thế giới này, ngoài anh ra chỉ còn lại cô tồn tại. Và, anh chỉ muốn nghĩ vậy. Nhưng…

    “Anh có uống rượu nếp không?”

    Dòng suy nghĩ của Duy Khương vẫn đang mải miết chạy vội trong đầu anh. Cô bất ngờ quay đầu lại. Mái tóc ngắn màu hạt dẻ của cô trong cái quay đầu như chiếc chuông gió treo bên ngoài đung đưa mỗi khi có ai đó bước vào. Anh thích những lần xuất hiện của cô, thích mái tóc đầy ngẫu hứng kia, thích cả khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng này và thích cả cách cô chẳng đầu chẳng cuối, nghiêm túc hỏi anh một câu hỏi.

    “Nếu nói có thì em sẽ tặng tôi sao?”

    Duy Khương mỉm cười, đánh lái đi tiếp.

    Cô gật đầu rồi không chờ đợi gì thêm, nhìn về phía trước. Cô gái này lúc nào cũng nói về những điều mà anh chẳng bao giờ tưởng tượng đến. Ví thử cô hỏi anh về chuyện thời sự thì có lẽ sẽ bớt đi cái cảm giác buồn cười này.


    Mai Hạ đã nói về địa chỉ thật sự của cô, nhưng là cách nhà một dãy phố. Cô nghĩ về chuyện mẹ cô đã đúng khi mà yêu cầu cô xử lý những bình rượu nếp đó. Cô xuống xe và hy vọng người đàn ông ấy đợi cô.

    “Để lần sau tôi sẽ lấy.”

    Anh ta đóng cửa xe.

    “Tại sao vậy?”

    Mai Hạ dừng bước chân. Lại một lần nữa như thế. Đáng lẽ ra cô nên suy nghĩ một chút về những lần anh ta cùng xuống xe với cô. Có rất nhiều câu chuyện có thể được diễn ra sau khi mọi người quyết định chào tạm biệt nhau, như những nụ hôn quyến luyến trong bộ phim tình cảm cô hay xem lúc nửa đêm. Ồ, chuyện không phải như thế. Chỉ là có một vài lời nói mong mỏi được thoát ra từ đối phương sau bầu không khi yên lặng ấy.

    Thay xong bộ váy ngủ cotton màu xám, Mai Hạ bắc lên bếp một nồi nước rồi bấm nút bật. Cô xoay người tựa vào bệ bếp, nhìn vào chiếc túi xách trên bàn.

    Người ta từng nói về cách giữ gìn ký ức và việc giữ lại những món đồ liên quan đến một người nào đó là cách để chúng ta liên hệ mọi thứ với nhau. Như một tấm ghi chú nhỏ, Mai Hạ có thể mượn nó để nhớ về dáng vẻ người đàn ông bận rộn khi ấy - một người lạ thuộc về cô trong giây phút yên bình của một buổi chiều mưa bay ngoài phố.

    “Vì tôi muốn gặp em lần nữa.”

    Có thể một vài cô gái nghĩ cách người đàn ông tán tỉnh mình có quá rõ ràng và đường đột không khi luôn thể hiện ý muốn bản thân như vậy. Thường thì họ thích một chút e dè, một chút kín đáo và những lời mời đầy ẩn ý hơn. Mai Hạ thì không rõ, cô hiểu bản thân mình, còn anh ta thì không.

    “Phì. Phì. Ì ì ì.”

    Tiếng nước sôi réo lên làm Mai Hạ cuống cuồng. Cô xé gói mỳ trên bàn rồi nhanh chóng bỏ vào nồi nước, chuẩn bị bắt đầu công cuộc ăn đêm như mọi ngày.


    Mấy hôm trước Mai Hạ có nghĩ đến chuyện sẽ vô tình gặp gỡ lại người đàn ông ấy ở đâu đó. Thành phố này nói bé thì không bé nhưng nói to thì lại là đang làm quá lên, dù sao cũng đã từng ngẫu nhiên ngồi chung một quán trà thì việc có vô tình hữu ý gặp lại ở bất cứ đâu cũng chẳng phải điều gì đáng ngạc nhiên. Nên khi Mai Hạ đã luộc làu các tình tiết bộ phim mới chiếu rạp thì cô cũng dễ hiểu việc cô chạm mặt anh ta ở một nơi chẳng bao giờ mường tượng đến giống như hiện tại.

    Trong hành lang đông đúc người với người chen lấn tìm lối đi, người đàn ông ấy mặc chiếc áo blue trắng là phẳng bước chân chậm rãi bên cạnh vài cô y tá lúi cúi ghi chép. Lúc Mai Hạ ngẩng lên nhìn thấy anh ta ở khoảng cách gần nhất thì cũng là khi anh ta đang nói chuyện cùng với một người cũng mặc áo blue trắng giống như anh ta, trên ngực cài một bảng tên nhỏ.

    “Số 43.”

    Chiếc loa thông báo số thự tự vang lên không báo trước.

    Mai Hạ chớp mắt tìm kiếm một hình ảnh khác. Cô vốn cùng đi với chị đồng nghiệp đến bệnh viện này nhưng chị ấy đi vệ sinh được một lúc rồi chưa thấy trở ra.

    Một cô y tá lại gần Mai Hạ khi nhìn thấy số thứ tự trên tay cô, giục giã cô bước vào phòng khám. Đối với việc bị hiểu nhầm như vậy Mai Hạ có chút lúng túng. Cô không phải người cần thăm bệnh nhưng đợi cũng đã rất lâu rồi giờ bỏ qua lượt thì không biết đến bao giờ có thể được chị đồng nghiệp cho về nhà nữa. Nghĩ đến đây, cô đánh bạo đi vào, khẽ thở dài một tiếng thật sâu.

    “Gương mặt này của cô tỉ lệ không cân đối…

    Cô muốn gọt bớt hàm hay thu gọn cánh mũi?”

    Vị bác sĩ đáng kính ấy đã nói hết nội dung treo trên tấm áp phích trên tường, cũng đã nói đủ thứ về gương mặt Mai Hạ mà chị đồng nghiệp vẫn không xuất hiện. Cho tới khi ông bác sĩ già dặn cầm bút lên định đánh dấu những điểm trên mặt cô thì cánh cửa mà cô mong chờ cũng mở ra.

    “Xin lỗi thầy. Em có thể xin về…”

    Duy Khương khững lại, nửa câu dang dở cũng dứt hẳn. Bởi lý do mà anh định tan tầm sớm thì cũng đang ngồi ở đây rồi nên có lẽ anh chẳng cần phải làm vậy nữa.

    “Về trước hả? Cũng không còn bệnh nhân nữa, cậu về được rồi đấy!”

    Bác sĩ Điền đáp qua loa, chú tâm nhìn cô gái trước mặt. Duy Khương thì, cũng vậy. Anh nhìn theo tay của bác sĩ Điền đang vén tóc của cô sang hai bên. Cô không trang điểm, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại.

    Anh mím môi cười, bước ra ngoài.

    Phải đến ba mươi phút sau cô gái ấy mới bước ra khỏi phòng khám, tâm trạng dường như không tốt, đến cả chiếc túi xách cũng bị cô ấy kéo lê khổ sở.

    Cô ấy lắc đầu rũ lại mái tóc, liếc lên nhìn anh đang đứng ở bên cửa rồi lại chẳng nói gì cứ thế quay đầu bỏ đi. Chiếc váy liền thân dài màu xám lông chuột mà cô ấy đang mặc bỗng dưng hợp một cách kỳ lạ trong không gian này. Duy Khương lững thững bước theo cô, yên lặng theo những bước chân nhỏ ấy.

    “Đợi ở đây đi.”

    Ra đến ngoài cửa bệnh viện, Duy Khương mới chợt nhớ đến chuyện phải giữ chân cô ấy lại. Anh vẫn đang mặc áo blue, trên tay cũng vẫn cầm quyển sổ ghi chép tình trạng bệnh nhân, và anh thì muốn đưa cô về.

    “Nếu tôi đợi anh thì trời có mưa không?”

    Việc tìm chìa khóa xe bỗng trở nên vô nghĩa. Duy Khương nhìn theo khuôn mặt nghiêng đang ngẩng lên cao của cô gái ấy. Giọng nói chầm chậm, nhỏ nhẹ như chỉ vừa vu vơ nói bâng quơ điều gì đó không thật. Cô đưa tay ra trước gió để đón đợi một cơn mưa như mong muốn - một cơn mưa trong lòng, chẳng hạn như vậy.

    Năm giờ chiều. Không có dấu hiệu cho một điều gì đó buồn bã. Giống cơn mưa.

    Khoảng cách gần gũi nhất của hai người là lúc nào? Có phải là lần cô chạm vào vai anh? Hay là lúc này? Khi anh vừa nắm lấy tay cô kéo về phía mình?

    “Bởi vì tôi muốn ông trời để tôi đưa em về. Nên, mưa đi.”

    Một cơn mưa, nếu có thể ước một điều giản dị như thế.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/2/18
    Thanhkhe thích bài này.
  15. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 7


    Những bình rượu nếp. Những cơn mưa.

    Những lý do nhỏ bé ấy chẳng bao giờ được lặp lại lần nữa. Bởi bất cứ khi nào cả hai gặp nhau, đó cũng là “tự nhiên” mà xảy đến như thế.

    “Doner kebab hay Hamburger ngon hơn?”

    Duy Khương gặp cô gái ấy vào giờ nghỉ trưa ở bên ngoài cổng bệnh viện. Rất có thể anh sẽ không gặp cô nếu như anh không có việc đột xuất nên cần rời đi một lúc. Cô ấy đã hỏi anh một câu giống như mọi lần, không chút liên quan, chẳng hề logic với bất cứ mọi thứ trên đời. Nhưng có một điều anh biết chắc, cô đã đến gặp anh.

    “Em có muốn tôi trả lời là bánh mỳ pate không?”

    Duy Khương nhún vai, khóe miệng vài phần nhếch lên.

    Cứ mỗi lần gặp cô gái này, thế giới bận rộn của anh cứ như vậy mà chững lại, nó chuyển động rất chậm chỉ để đợi chờ thế giới của cô ấy hòa nhịp cùng.

    Trời hôm nay nắng gắt. Và cô ấy thì đã đợi anh rất lâu. Chẳng cần hỏi Duy Khương cũng có thể biết cô ấy đã nhẫn nại ra sao khi một mực đứng ở ngoài này mà không chắc rằng có thể gặp anh. Cô không đi vào trong bệnh viện, không hỏi tên anh mà chỉ yên lặng đứng ở đây. Cô ấy có thể tò mò về mọi thứ, ngoại trừ anh. Còn anh thì không bao giờ tò mò về điều gì, ngoại trừ cô.

    Cô ấy đi cùng Duy Khương đến cửa hàng cravat để anh xử lý chút công việc. Cô nhận cốc nước lọc từ anh và cùng nó ngồi một góc, không nói một câu gì. Thực ra anh cũng không quá để ý đến phản ứng của cô khi cùng anh đến đây, cô luôn như vậy.


    Một ngày thảnh thơi của Mai Hạ dành cả để lang thang bên ngoài. Không phải đan len, cũng chẳng là trồng cây mà là ở bên ngoài bệnh viện đợi một người đàn ông. Kể từ lúc cô đứng ở đây, cô đếm dược ba mươi sáu chiếc lá rụng xuống và khoảng bảy người đã hỏi cô có muốn đi xe ôm không. Và rốt cuộc cũng có một người mà cô mong đợi đến gần. Thứ níu kéo ánh nhìn của cô là chiếc áo sơ mi kẻ đỏ đen của anh ta, sự khác biệt nhỏ bé đầy thú vị.

    Cửa hàng cravat này nấp sau không gian cổ kính của một tòa nhà mang kiến trúc Pháp ở ngay trung tâm thành phố. Giống như cách nó an phận trú ngụ ở nơi này, không gian ấm cúng với sàn nhà lát bằng gỗ giáng hương.

    Gỗ giáng hương có vân gỗ đẹp, thớ gỗ nhỏ và có mùi thơm trong quá trình sử dụng. Gỗ giáng hương có màu nâu hồng khi đã được đưa vào sử dụng theo thời gian, khi ngâm vào nước, nước sẽ có màu xanh. Lúc chọn loại sàn để lát nhà, Mai Hạ từng rất thích loại gỗ này nhưng vì nó quá đắt đỏ nên cô tạm thời quên đi có một loại gỗ đặc biệt này. Cô thích sự biến đổi của nó, có chút kiêu kỳ và cũng bí ẩn. Có phải cũng như người đàn ông kia không?

    Khi anh ta ngồi xuống bên cạnh Mai Hạ, cô đã đưa tay ra xắn cánh tay áo đang buông hờ của anh ta lên. Cô đã từng thấy sự lộn xộn ấy không hợp với con người anh ta, cô muốn thay đổi để nó ở đúng vị trí. Gọn gàng hơn.

    Duy Khương dành dụm những phút giây ngắn ngủi để ngắm nhìn khuôn mặt chăm chú của cô gái đang nghiêm túc xắn tay áo cho anh. Cử chỉ của cô ấy tự nhiên đến mức anh đang tự hỏi có phải mình đang cường điệu hóa mọi việc lên không. Cô ấy không còn giữ lại vẻ e dè như những ngày trước – là hình ảnh mà anh từng hy vọng.

    “Em có muốn tôi xin lỗi về việc tôi sắp làm không?”

    Duy Khương chợt hỏi.

    Cô dừng lại động tác, không ngẩng lên nhìn anh. Thay vào đó, cô lại nhìn qua cửa kính hướng ra đường, giọng cô rất bé.

    “Anh có mặc áo len vào thời tiết này không?”

    Lần này, anh cũng vẫn nói có, nếu như cô muốn tặng cho anh.

    Cái hôn khẽ khàng chạm lên đôi môi mềm vẩn lại chút nước lọc còn sót lại. Thanh mát dịu dàng như gió trời mùa thu.

    Những tưởng có gì đó sẽ dừng lại sau khoảnh khắc ấy, nhưng không. Tiếng xe cộ còi phanh ngoài phố vẫn vội vàng chèn lên nhau, tiếng gió va vào những sợi tóc bay bay của cô, tiếng lông mi anh chớp lại. À, tiếng trái tim của ai đó cũng vội hơn một nhịp.


    Mai Hạ lục tung giá để tạp chí sau góc tủ. Tìm kiếm một hồi cuối cùng cô cũng tìm ra quyển tạp chí mà cô đã nghĩ trong đầu hai tiếng trước. Cô vẫn đang đeo cái túi vải trên người, thậm chí cũng không đeo dép trong nhà, ngồi khoanh chân cạnh chiếc bàn con, giở đi giở lại những trang hướng dẫn đan len. Đã lâu lắm rồi cô mới thực sự nghĩ đến chuyện nghiêm túc làm một điều gì đó và chuyện đan áo len cũng đáng để cô thử một lần.

    Lần gặp lại sau đó của hai người cũng là một tháng sau. Mai Hạ quay quanh núi công việc chất ngất cùng với những chuyện về gia đình, anh trai cô ly hôn và mẹ cô thì lại muốn tái giá. Đây chính xác là kiểu gia đình mà ai ai cũng muốn tìm hiểu để viết thành bộ phim truyền hình dài tập có thể phát sóng từ đầu năm tới cuối năm. Cô không mong được làm nhân vật chính.

    Tóc bết vì trời mưa, hoặc cũng có thể là vì đã ba ngày rồi Mai Hạ không gội đầu. Cô mệt rũ mình nằm ườn trên ghế sô pha rất lâu trước khi quyết định đi ra siêu thị mua đồ ăn để tiếp tục lười nhác ở nhà.

    Cô nhìn thấy người đàn ông ấy ở bên vệ đường. Anh ta đứng trước một vũng nước mưa, nghiền ngẫm nhìn xuống. Đoán chừng, cô nghĩ anh ta đến lấy rượu nếp.

    Cô xách túi đồ lướt qua anh ta và quay trở lại khệ nệ với bình rượu to.

    “Tôi chưa ăn tối.”

    Anh ta đỡ lấy bình rượu từ tay cô rồi đặt nó xuống dưới đất.

    Mai Hạ cảm thấy hôm nay không thích hợp để trò chuyện với ai đó. Cô thật sự rất mệt mỏi. Cô đặc biệt không thích nhìn những điều quá hoàn hảo khi tâm trạng không ở trạng thái tốt, kiểu như anh ta, lúc nào cũng sáng lấp lánh. Anh ta mặc chiếc áo phông mỏng màu cà phê và quần âu màu sáng.


    Mỗi lần đưa cô gái ấy về, Duy Khương đều biết đó hoàn toàn chẳng phải là nơi cô sống. Nhưng có hay ho gì đâu nếu một người đàn ông lại bóc mẽ một người phụ nữ ngay từ lần đầu đưa đón chứ? Cô ấy muốn giấu, thì cứ để vậy đi. Chỉ là hôm nay anh hơi đói. “Không, anh muốn ăn cùng cô.” – anh đã nghĩ khi bắt taxi đến đây thử đợi chờ cô bước qua nơi anh đứng.

    Duy Khương nhìn tòa nhà cũ kỹ trước mặt, men theo lối chân cô dưới những chiếc bóng đèn hành lang yếu ớt. Bên trong căn phòng của cô là những gam màu nóng lạnh đan xen, mọi đồ đạc đều sắp xếp tùy hứng. Ngay cạnh cửa đi vào là một tủ nhựa đựng quần áo, có một mảnh vải còn giắt vội vào trong.

    “Cạch.”

    Cô gái ấy đặt trước mặt Duy Khương một bát súp gà. Đồ ăn liền.

    Rồi cô đưa tay lên xược hai bên tóc mai búi qua đằng sau, ngồi lên đống quần áo vứt lộn xộn trên ghế, bóc một quả quýt ra ăn. Quai hàm của cô chuyển động theo từng lần nhai. Duy Khương nhớ đến cái vuốt ve khi đó, anh cũng chạm lên quai hàm của cô sau nụ hôn phớt nhẹ ấy dừng lại. Môi cô vẫn ở bên môi anh, quãng chừng bốn giây sau thì chậm rãi rời đi.

    Căn phòng này là nơi diễn ra tất cả mọi thứ, giường ngủ, bếp núc, phòng khách, ngoại trừ cái phòng tắm bé nhỏ ở phía gần ban công. Cô ấy nhấc chiếc túi giấy gần tủ lạnh lên bàn, đẩy đến gần tay Duy Khương.

    Một chiếc áo len màu beige đan kiểu vặn thừng với hai đường hoa văn hạt gạo kép. Cô bảo vậy.

    “Anh đừng mặc nó.”

    “Tại sao?”

    Rất lâu mới thấy cô có hứng thú đối đáp với anh, anh muốn tìm thêm câu chuyện để cùng cô kéo dài buổi đêm này. Với lại, anh muốn được ngắm nhìn cô thêm chút nữa.

    “Vì nó không hợp với anh.”

    Cô thành thật, quơ tay vơ vỏ quýt xuống thùng rác phía dưới bàn ăn. Xong xuôi, cô vỗ hai bàn tay vào nhau, phủi đi bụi bặm. Duy Khương yên lặng nhìn cô làm mọi thứ.

    “Cô đang bắt đầu nói về anh sao?” – Duy Khương không nén được sự vui vẻ trong ánh mắt.

    Cô ấy đan cho anh một chiếc áo len và dặn anh đừng mặc vì không hợp? Đây không phải là lần đầu tiên Duy Khương nhận ra sự trái ngược trong lời nói và hành động của cô mỗi khi hai người gặp gỡ nhưng nó vẫn khiến anh cảm thấy thú vị. Thật ra trong thời đại này việc một ai dốc công sức vì ai làm điều gì đó luôn tồn tại rất nhiều khó khăn, phần nhiều là cuộc sống quá vội vã khiến cho người ta cảm thấy thật mất thời gian để nhận được một thứ gì đó bé nhỏ như tình cảm. Nhưng cô thì lại chọn khác biệt. Hoặc, thảng là, cô đã luôn như vậy.


    Mười hai giờ kém mười phút. Đêm. Trước tòa nhà.

    Chiếc váy hai dây kiểu bà già dài đến mắt cá chân làm cơ thể Mai Hạ như một cây phi lao cuốn theo chiều gió. Sương xuống, độ ẩm trong không khí tăng lên làm mũi của cô như trượt vào mắt xích xập xình co ra vào. Cô gần như đã hắt xì.

    “Tôi đang mong em bị ốm.”

    Người đàn ông ấy giang tay ôm lấy vai Mai Hạ. Bàn tay ấm áp vỗ nhè nhẹ lên đôi vai trần run lạnh của cô như một que diêm chớm lụi tàn trong đêm đông ở câu chuyện cổ tích ngày xưa đó. Cô không thuộc tuýp phụ nữ yếu đuối vì những lời mềm mại mà trong đêm lạnh cô đơn muốn nép vào vòng tay của ai đó để thổn thức. Nhưng cô lại đang vòng tay ra sau lưng anh ta, chạm vào phần lưng to lớn ấy để níu chặt. Hôm nay cho cô mệt một chút nữa, được không?

    “Anh cao quá.”

    Mai Hạ ngẩng đầu nhìn anh ta.

    Hai người vẫn ôm lấy nhau trong thế giới riêng.

    “Cái gì xảy ra lần đầu thì chắc chắn sẽ xảy ra lần thứ hai.” - một quy luật đơn giản mà cả hai đều hiểu.

    Mai Hạ vẫn nhớ đến cái cảm giác môi anh ta khẽ khàng đặt lên môi cô. Lâu hơn lần đầu nhưng giản dị hơn mọi điều khác.

    “Như vậy sẽ không cao nữa.”

    Anh ta nói vậy. Vì, nó cũng đúng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/2/18
    Thanhkhe thích bài này.
  16. Nhật Giao

    Nhật Giao Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    653
    Được thích:
    1.209
    Đã thích:
    334
    GSP:
    Ap
    Thật thì đã lâu không đọc những tác phẩm của các bạn trên Gác, nay một cái tiêu đề làm hứng thú ghê. Đọc mở đầu thì cảm thấy lối hành văn của tác giả ổn, câu từ mạch lạc, dễ hiểu tuy không mấy ấn tượng. Nhưng về sự đầu tư, khá khen ở đây phải nói tác giả đã chịu khó tìm tài liệu để trau chuốt cho tác phẩm của mình, từ cái tên Mai Hạ cho đến trà Boucha. Tôi thích cách diễn giải của bạn, đơn giản nhưng không nhạt.
     
    Mộc miêu thích bài này.
  17. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã lưu ý đến truyện của mình và đọc. ^^
    Mình viết câu chuyện này dựa trên những cảm xúc của bản thân vào những lúc thoải mái nhất, không đặt nặng bất cứ vấn đề gì cũng không quá chú trọng vào câu chữ hay nội dung. Mà thực ra thì mình cũng chưa đủ khả năng để có những con chữ sâu sắc hơn. :"> Thiệt ấy. Bởi kiểu mình cứ hứng thú lên là lại viết vài câu ấy.
    Dù sao mình cũng rất cảm ơn bạn đã đọc và review lại cho mình. >:D< <:-P<:-P
     
  18. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 8


    Cuối tuần Duy Khương nhận ca trực thay một cậu bạn đồng nghiệp. Bệnh nhân không nhiều, chủ yếu là những ca tái khám hoặc đến tư vấn dịch vụ - kiểu công việc trước đây anh từng làm qua. Mấy cô y tá thấy bác sĩ Điền đi ngang qua liền chụm đầu vào trò chuyện rồi cười vui vẻ. Chuyện phụ nữ tán gẫu từ trên trời xuống dưới biển chẳng có gì là giới hạn. Mà điều này thực ra là hiển nhiên, Duy Khương chỉ không biết bao giờ mình sẽ là đề tài trong câu chuyện của họ thôi.

    Duy Khương chợt nhớ đến cô gái ấy. Sau hôm cô đến đây anh đã xem giấy đăng ký khám của cô và đúng như anh nghĩ, cô không phải người đến khám. Nhưng cô cứ ngồi yên chịu trận như vậy làm anh càng thêm phần tò mò về con người cô. Và rồi anh lại nghĩ, nếu cô là bệnh nhân của anh thì thế nào nhỉ? Anh không chắc, nhưng anh thích khuôn mặt của cô - kiểu mặt bình thường, thiếu sắc nét và không nổi bật. Như lần anh đã nghĩ về cô với khuôn mặt của một trong số rất nhiều bệnh nhân của anh. Nghĩ lại mà xem, anh lại trở thành người lúc nào cũng trái ngược như cô rồi.

    Duy Khương mỉm cười.

    “Nghe nói bác sĩ Khương có con rồi đấy.”

    À, đã đến lúc Duy Khương diễn vai nam chính rồi đấy.

    Duy Khương nhíu mày khi nghe thấy câu chuyện liên quan đến anh từ mấy cô y tá. Có một cô y tá còn cố ý nhìn về phía anh rồi tỏ ra buồn rầu tiếc nuối. Từ lâu chuyện tình bác sĩ và y tá đã có rất nhiều, việc một bác sĩ được nhiều y tá theo đuổi cũng không hiếm, Duy Khương cũng không phải ngoại lệ. Anh thừa nhận việc mặc đồ của nhiều thương hiệu nổi tiếng khiến anh nhanh chóng được gán mác Limited line - kiểu sản phẩm giới hạn. Và có rất nhiều điều tiếng đi theo sau cái danh “đắt đỏ” ấy mà Duy Khương không thể nào đếm xuể. Thường thì anh chỉ nghe một bên tai và để tai còn lại trôi đi mọi thứ. Công việc của anh, cuộc sống của anh – đó là những việc anh sẽ tự mình quyết định.

    “Không biết vợ anh ấy là người như thế nào? Tôi đang nghĩ đến một quý cô giàu có mặc bộ cánh mới nhất trong bộ sưu tập của Channel đó.”

    “Vợ” của anh sẽ ăn mặc như một bà hoàng sao? Không, cô ấy chỉ mặc những đồ không liên quan đến anh thôi, mà cũng chẳng liên quan đến ai hết. Với chân váy midi cùng đôi boot cao cổ đế bằng.


    Đúng như ý nguyện của người đàn ông ấy, Mai Hạ đã ốm. Cô bị sốt rét và sổ mũi suốt hai tuần. Một phần bởi vì cô cố gội đầu vào lúc nửa đêm và mở cửa sổ buổi tối, cô ậm ừ, chuyện nên xảy ra mà.

    Một túi thuốc và những bình trà nóng. Mai Hạ chọn uống trà.

    Cứ khoảng hai ba ngày anh ta lại đến đây nấu cho cô trà cam quế mật ong và trà gừng. Hai người gặp nhau thường xuyên đến vậy mà số câu trò chuyện lại suýt chút nữa về số âm. Ai làm việc của người nấy, lẳng lặng, yên tĩnh. Như cô vùi mình trong ba lớp chăn dày cộm lăn lộn đủ mấy vòng vì đau nhức cơ thể, còn anh ta thì nấu trà, ôm máy tính và uống trà.

    “Cộc. Cộc. Cộc.”

    Tiếng gõ cửa không mấy kiên nhẫn ở ngoài vang lên.

    Mai Hạ lồm ngồm ngồi dậy, ra hiệu với người đàn ông đang chuyên tâm làm việc trên bàn bếp. Cô biết ai đang ở ngoài đó. Mẹ cô.

    “Nếu ai đó nói con đã đẻ hai lứa thì mẹ sẽ tin ngay đấy.”

    Mẹ Mai Hạ vứt chiếc ô đẫm nước mưa dưới chỗ để giày, cau có nhìn cô với vẻ mặt không vui vẻ. Cô vừa nhìn thoáng qua chiếc gương treo trên tủ. Đôi mắt trũng sâu, tóc tai bù xù buộc hờ ra phía sau cùng chiếc váy ngủ dài thân kiểu cổ điển gấp nếp.

    “Ồ, ai đây?”

    Mai Hạ nhìn theo mẹ, người đàn ông ấy đang lịch sự cúi chào mẹ cô. Tiếp theo sau đó sẽ là màn giới thiệu ư? Không đâu.

    Mai Hạ xoay người nhặt lại chiếc ô vừa bị mẹ vứt xuống, treo lại trên giá.

    Mẹ cô huých vai cô, đòi hỏi một câu trả lời. Cô nhìn người đàn ông ấy, anh ta vẫn nhìn về phía cô như thể chỉ cần cô đồng ý, anh ta sẽ mở lời ngay lập tức.

    “Mẹ cứ tin vào những điều mẹ tin thôi.”

    Trong một khoảng thời gian nào đó, mối quan hệ giữa Mai Hạ và người nhà không mấy mặn mà. Đôi khi việc trò chuyện hay quan tâm vào cuộc sống của nhau chỉ là một nghĩa vụ tối thiểu và cũng chẳng có nhiều ràng buộc trong thế giới của mỗi người. Bởi vì quá khác biệt nên khi ở cạnh nhau, tự nhiên sẽ trở nên hài hòa. Mai Hạ không biết có phải vì lẽ đó mà cô dễ dàng chấp nhận một mối quan hệ mở với người đàn ông kia không? Là vì khác biệt chăng?


    Khi cô gái ấy đi ngang qua Duy Khương, như vô thức, anh đóng lại chiếc cúc áo sắp bung của Mai Hạ trên cổ chiếc váy. Mọi chuyện giữa anh và cô luôn xảy ra tự nhiên, ngay cả khi có sự xuất hiện của một ai khác trong không gian có anh và cô.

    Anh đưa cho cô cốc trà của mình rồi khẽ gật đầu mỉm cười với ánh mắt mà mẹ cô đang cố gắng tìm về phía này. Lúc mẹ cô đến, anh đã ngạc nhiên với việc bản thân mình đón nhận điều này một cách bình thản như vậy. Không phải kiểu gặp mặt gia đình hai bên, càng không giống gặp mẹ vợ. Mà giống như mẹ của anh vừa về đến nhà sau một chuyến đi du lịch xa cùng bố. Ở đây lâu ngày, anh cảm thấy thân thuộc hơn. Bởi vì nơi này có cô.

    “Khi nào tôi ngủ rồi, hãy đóng cửa sổ lại nhé!”

    Cô để lại cốc trà nóng lên bàn cho anh rồi lại rúc mình vào chăn một lần nữa. Cô không ngủ.

    Duy Khương nhìn chiếc cửa sổ màu đỏ ngoài ban công rồi khẽ cười.

    Thì ra lại có một nơi trú chân êm đềm ấm áp đến thế. Một căn phòng nhỏ và một người “vợ” an yên.

    Mười hai giờ.

    Chúc ngủ ngon, “vợ”.


    Ở phía sau tòa nhà nơi Mai Hạ làm việc có một con đường rất đẹp. Người ta đã trồng hàng dài những cây lim xẹt vàng tươi nở rộ cả một khu phố nhỏ ấy.

    Muồng Kim Phượng – tên gọi có phần thú vị hơn của cây lim xẹt là thứ khiến cho Mai Hạ hứng thú từ những ngày đầu bước đến đây. Bắt nguồn từ một nước thuộc Châu Âu – Australia nhưng cây lim xẹt lại được thấy nhiều hơn ở những nơi có khí hậu ẩm ướt và nắng nóng như ở các nước Đông Nam Á. Lim xẹt là một loại cây nhiệt đới, ưa sáng, tái sinh bằng chồi và hạt. Hoa và lá của nó luôn là một điều gì đó kích thích sự tò mò của mỗi người khi vô tình nhìn thấy. Lá kép lông chim hai lần, thuôn nhỏ và đầu tròn trong khi cành non và lá non lại mang lông màu rỉ sét, trái ngược với những nụ hoa mọc thành chùm tụ tán ở phía đầu cành, có lông màu đỏ hoe tựa như nhung. Vào mùa hè, những cánh hoa xinh đẹp ấy tụ lại cả khoảng trời phía trước con đường một màu vàng rực rỡ.

    Tiết trời sang thu không ngăn nổi những màu sắc đẹp đẽ của tuổi trẻ ở trên những tán cây lim xẹt, xanh mát và có hồn. Đã rất nhiều lần Mai Hạ đứng ngẩn ngơ ngắm nhìn nó rồi suy nghĩ rằng, có phải thanh xuân của cô sẽ còn đến lần nữa không – khi mà những chồi non ấy đang e ấp thay đổi mình.

    “Ngày kia tôi sẽ hai mươi chín tuổi.”

    Mai Hạ nói với người đứng phía sau cô.

    Ford Explorer đen - chiếc xe mà cô từng thấy người đàn ông ấy lái đã đậu bên đường hai mươi phút có lẻ. Thành thực thì cô không mấy quan tâm đến vấn đề xe cộ. Đối với cô cùng lắm chỉ là một phương tiện cao cấp hơn taxi hay xe bus.

    “Tôi cảm thấy tuổi tác của tôi giống như một con số lãng phí. Không nói lên điều gì, cũng chẳng là giới hạn cho bất cứ thứ gì.”

    “Bạn tôi từng nói, nếu đến năm ba mươi tuổi mà cô ấy vẫn là gái trinh thì cuộc đời của cô ấy hẳn thất bại lắm. Đó là một kiểu giới hạn cho tuổi, anh có nghĩ thế không? Với cuộc đời và con số, cứ thế đặt vào nhau để đong đếm ấy?”

    “Ngược đời nhỉ? Tôi không thích cách nghĩ đó.”

    Mai Hạ bứt nhành cỏ dưới chân, nhìn về mũi giày màu nâu của người đàn ông ấy, tự mình trả lời.

    Bóng chiều ngả xuống phố, kéo những dải màu hồng nhạt phủ mình lên tán cây lim xẹt trầm buồn.


    Mối quan hệ của con người có ba loại: biết nhau, hiểu nhau và chẳng hiểu biết gì về nhau. Duy Khương từng phân vân để lựa chọn mối quan hệ giữa anh và cô gái ấy. Mỗi câu chuyện cô ấy nói luôn luôn hoặc nhất định sẽ thuộc về một điều gì đó mà chỉ mình cô ấy biết. Có những khoảnh khắc anh tưởng như mình đã có thể cùng cô ấy đi vào một thế giới nhưng chưa đầy nửa tích tắc sau anh lại thành kẻ ngoài cuộc. Kỳ lạ thay, anh chưa bao giờ thấy buồn rầu vì điều đó.

    Ai ai cũng có một vài câu chuyện để bảo vệ mình trong đời.

    Anh cũng có. Một câu chuyện. Như thế.


    “Sinh nhật hai mươi chín tuổi, tôi muốn được cùng em đón.”

    Duy Khương nhặt chiếc lá lim xẹt vừa rơi xuống trước mặt, đặt nó vào lòng bàn tay cô ấy - bàn tay bé nhỏ với vài vết sứt sẹo còn dính nước mưa và nhựa cây.

    Lá rụng không phải lúc nào cũng là những chiếc lá héo úa và vàng đượm. Một chiếc lá xanh cũng có thể rụng xuống vì đó là thời gian của nó. Và bởi vì đã đến lúc, chỉ vậy thôi. Như tuổi tác có thể là một con số hướng mãi về số dương lớn hơn không, lớn hơn mười, lớn hơn năm mươi và đi dần về một trăm, cũng bởi vì đã đến lúc mà thôi.

    “Tuổi hai mươi chín của em vẫn đẹp như tuổi hai mươi tám tôi đã gặp được vậy.” – Duy Khương thầm nghĩ.

    “Tôi muốn dùng câu chuyện của tôi để bảo vệ cuộc sống của em.”

    Tuổi hai mươi chín – tôi đã không biết mình từng mong đợi nó nhiều đến thế.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/9/17
    Thanhkhe thích bài này.
  19. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 9

    Vào mỗi năm, cứ đến sinh nhật thì Mai Hạ lại làm bánh hạnh nhân Almond Tuiles. Cô đã dành cả một ngày trời để quanh quẩn bên chiếc lò nướng rồi đợi nó nguội để cho vào những chiếc túi nilon trong suốt nhỏ nhắn, buộc gọn gàng bằng mấy dải nơ xinh xắn màu sắc. Đây giống như một thông lệ mà cô bắt buộc phải trải qua vậy. Không có nhiều sự thích thú và cảm giác vui vẻ khi làm ra những cuộn bánh giòn rụm, bùi bùi này. Bởi cô không ăn hạnh nhân. Hay nói đúng hơn là không thể ăn.

    Rõ ràng hôm nay không phải là một ngày đẹp trời.

    Mai Hạ ôm túi vải ngồi co ro trong hiên chờ xe bus. Nửa buổi sáng chân phải cô đã đau nhức đến mức cô không muốn phải xê dịch cơ thể một chút nào - dấu hiệu cho những lần trở trời. Hồi cô mười tuổi, cô đã được đánh dấu cột mốc không - mấy – thú - vị trong đời: ở trọ trong bệnh viện gần hai tuần với bên chân phải bó bột cứng nhắc.

    Phía chân trời ở xa âm u những mảng màu sáng tối hòa với nhau khiến không gian ở đây mất đi vẻ đẹp của buổi chiều tà.

    “Bình minh có thể đẹp hơn hoàng hôn.” – Mai Hạ tự nhủ.

    Cô đã nhìn mặt trời mọc qua ô cửa nhỏ vào lúc sớm, khi cô thức dậy sau những chuỗi trằn trọc suy nghĩ không hồi kết – tàn dư của men bia ngày hôm qua. Cô muốn tự mình chúc mừng thành công của một cô gái sắp bước vào hai mươi chín năm cuộc đời. Vì thế, “Cheer!”

    Con số hai mươi chín, không đẹp, không hấp dẫn, không dấu ấn và chẳng có gì là sẽ đáng nhớ. Chẳng mấy ai đi kỷ niệm cái gì đó chín năm, mười chín năm hay kể cả năm mươi chín năm cả. Lẻ quá! Mà không, bởi vì nó thiếu sự trọn vẹn.

    Tấm áp phích màu xanh quảng cáo dòng xe mới của hãng BMW kiêu ngạo đứng ở ngã tư thành phố, thu hút ánh nhìn của bất cứ ai mỗi khi dừng đợi đèn đỏ, ngoại trừ Duy Khương.

    Thật kỳ lạ cái cảm giác gần gũi một ai đó. Khi người ấy nhạt nhòa đến vậy, ở xa đến thế, đôi mắt vẫn vô thức tìm được dù chỉ là một khoảnh khắc người ấy đã từng tồn tại ở nơi đó. Giống như giữa bao nhiêu người đứng trú chân ở hiên chờ đằng kia, cô gái nhỏ ở yên trong góc ấy lại như một cô đom đóm rực sáng cả bầu trời âm u.

    Đôi giày Oxford màu trắng dừng lại dưới tầm nhìn của Duy Khương.

    Cô nghiêng người che ô cho phần vai ướt mưa của anh rồi để vào lòng bàn tay anh một chiếc túi giữ nhiệt. Cô cười rộ lên, tươi tắn.

    “Thời tiết đúng là có khả năng thay đổi lòng người. Sáng nay tôi còn muốn ra ngoại ô câu cá mà giờ này tôi chỉ thèm ăn lẩu. Thèm, rất thèm. Nhưng tôi không ăn được lẩu. Và…”

    Cô đưa tay ra phía trước đón lấy những giọt mưa tí tách rơi ngay bậc thềm.

    “… cũng không biết câu cá.”

    Cô tựa đầu vào vai anh, thủ thỉ lại những điều cô từng nghĩ tới.

    “Hôm nay có người hỏi tôi đã yêu bao giờ chưa? Một người đã sống hai mươi chín năm sao lại chưa từng yêu cơ chứ? Dĩ nhiên là đã yêu rồi. Chỉ là có một vài kiểu tình yêu không giống như người ta tưởng tượng, nhưng nhất định đó vẫn là tình yêu.”

    Duy Khương nhìn cô gái nhỏ ngồi bên cạnh anh trước hiên nhà trong cơn mưa rả rích chậm rãi.

    Đã rất lâu rồi anh không còn nghĩ tới cô gái ngày trước. Anh không chắc đó là tình yêu, chỉ cho tới khi anh nghe cô gái bên cạnh anh nói về thứ tình ấy. Anh cũng từng yêu rồi đấy chứ - một tình yêu khó lòng có thể diễn dạt trong vài từ, một tình yêu trải qua rất nhiều năm tháng với một bóng hình anh chưa bao giờ có được. Rồi thì sao, cũng là “đã từng”, là thế mà thôi.

    “Anh có muốn nói gì đó với tôi không?”

    Cô gái nhỏ chạm ngón tay ướt lạnh vào những ngón tay đang đan vào nhau của Duy Khương, mang anh quay về với những cảm xúc hiện tại. Hai người ngồi đây đã mấy tiếng, gió lạnh không ngừng thổi những cơn giá rét ùa vào lòng người. Còn mưa, có lẽ vẫn sẽ tiếp tục.

    “Tôi hôn em, được chứ?”

    Duy Khương nhìn thẳng vào đôi mắt của cô gái, nỗi buồn trong vắt cứ thế chiếu sâu vào mọi giác quan của anh. Anh từng là một người rất kiên nhẫn nhưng anh lại không biết rằng, anh còn có thể kiên nhẫn lâu hơn để chờ đợi một cô gái như vậy.

    “Nếu tôi nói không được thì lần sau anh có hỏi tôi câu ấy nữa không?”

    Cô gái duỗi tay, vươn bờ vai mệt mỏi của cô ra rộng hai bên. Nếu hỏi cô lúc này có xinh đẹp không, Duy Khương sẽ chẳng cho một đáp án nào hết. Khoảnh khắc để người ta nhận ra đối phương có đủ hoàn hảo và tuyệt vời không đâu chỉ có những lúc như vậy. Nếu đã đẹp thì luôn đẹp, như cô ấy của tuổi hai mươi tám và như tuổi hai mươi chín anh đang được ngắm nhìn.


    Trang thứ bảy mươi tám, dòng số chín, số thứ tự mười sáu: “Đón sinh nhật cùng với một ai đó đặc biệt.”

    Mai Hạ đã tích một dấu nho nhỏ bên cạnh mấy con chữ xiêu vẹo. Cũng không lâu lắm kể từ khi cô hoàn thành số thứ tự mười lăm, cô nhìn về phía ngưới đàn ông đang khoanh tay ngủ trên sô pha. Tại sao anh ta lại trở thành điều đặc biệt với cô? Là bởi vì anh ta xuất hiện trong cả hai điều trong danh sách của cô ư?

    Không.

    Một người đàn ông đầy chững chạc, ấm áp, công việc ổn định, ngoại hình ừm, à, theo cách thông thường thì là được hay quá được? Giàu – Mai Hạ không định nghĩa từ này. Ở người đàn ông ấy hội tụ đủ mong muốn của những cô gái hai mươi, ba mươi hay thậm chí phụ nữ bốn mươi cũng đều khao khát.

    Mai Hạ không định nghĩa về giàu nhưng lại để tâm đến giá trị của một người. Thứ giá trị có thể định đoạt được xã hội, phân chia được tình cảm của con người. Một thứ đáng giá như thế thì có thờ ơ đến mấy cũng phải để trong lòng. Nhưng thứ nặng hơn trong lòng cô mãi mãi không phải là hình ảnh hào nhoáng của anh ta mỗi khi xuất hiện trước mặt cô mà là hình ảnh cơn mưa ngày hôm qua, ở cạnh bên cô có một người đàn ông đã khẽ nói: “Tuổi hai mươi chín của em, tôi đã rất vui khi được cùng đón chờ.”

    Điều đặc biệt ấy sẽ là duy nhất cho cả những ngày tháng về sau của cô, về một người đàn ông không phải thương cũng chẳng là yêu.


    Khoảng hai tuần sau thì Duy Khương gặp lại người con gái ấy. Nếu không phải là đến nhà cô ấy thì những cuộc gặp gỡ ở nơi khác đều chỉ là tình cờ và hôm nay cũng không phải là một ngoại lệ. Cô ấy đi cùng cô bạn đồng nghiệp đến tái khám.

    Duy khương đã nhận ra cô từ khi cô mới đến nhưng cô lại chẳng có vẻ như sẽ nhìn thấy anh ở đây dù cho anh đứng không xa cô. Tóc của cô đã dài thêm một chút, phía trên đỉnh đầu tóc đen đã mọc lộ ra phần màu được nhuộm nhưng sự khác biệt nhỏ nhoi ấy không làm bộ tóc được cắt tỉa gọn gàng ấy thiếu tự nhiên. Cô, hôm nay còn đi giày cao gót.

    “Chúc mừng sinh nhật em.”

    Duy Khương lấy chiếc kẹo socola trong túi áo chìa ra trước mặt cô. Anh cúi xuống nhấc đôi giày cao gót của cô ra đặt sang bên cạnh rồi đeo vào chân cô một đôi dép bông.

    “Em có muốn thổi nến không?”

    Anh hỏi.

    Có lẽ ngay cả bản thân Duy Khương cũng chẳng bao giờ nhận ra rằng anh sẽ làm điều kỳ quặc thứ hai trong cuộc đời. Anh cùng cô đứng trước một cột đèn giao thông và tự đếm ngược giây.

    “3, 2, 1… Phù ù ù ù.”

    Đó giống như một trò chơi hồi bé, đợi đèn đỏ hết tín hiệu rồi thổi phù một cái như những ngọn nến trên bánh sinh nhật dần lụi tắt. Cũng là một kiểu thỏa mãn bản thân với những điều không thể có được. Một chiếc bánh và những ngọn nến màu sắc quây quần bên gia đình - với một vài đứa trẻ thì như một giấc mơ xa xỉ vậy. Chí ít thì tâm hồn của đứa trẻ trong anh cũng đã được hạnh phúc trong một giây phút nào đó, trong khoảnh khắc đợi chờ kia và nụ cười rực rỡ của cô gái mà anh thương đang nắm lấy tay anh ngay lúc này.

    Cô đã cười. Một nụ cười thật đẹp.

    “Anh có thể hỏi lại tôi câu hỏi đêm đó không?”

    Có thể chứ, nếu như cô định nói là: “Được.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/10/18
    Thanhkhe thích bài này.
  20. Mộc miêu

    Mộc miêu Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    291
    Được thích:
    504
    Đã thích:
    359
    GSP:
    Ap
    Chương 10



    Âm thanh tin nhắn khẽ khàng đánh thức giấc ngủ của Mai Hạ. Cô cựa mình, khuỷu tay bỗng chạm vào một thứ gì đó.

    Đã rất nhiều lần như vậy nhưng chưa bao giờ Mai Hạ nhận ra mình quen với việc có ai đó ngủ bên cạnh mình mỗi đêm. Phải đến khi thức giấc, chạm vào điều gì đó chân thực, nghe thấy tiếng thở bình ổn và mùi bách hương của Dior Sauvage, cô mới thật sự biết được điều gì đó đang tồn tại quanh cô.

    Mai Hạ không chắc về mối quan hệ hiện tại giữa cô và người đàn ông ấy. Anh ta chỉ đơn thuần mỗi đêm tan làm đều ghé chân đến đây và ngủ lại, chưa bao giờ vượt quá một giấc ngủ, chưa từng đòi hỏi những điều hơn thế. Một sự tôn trọng ranh giới đáng ngạc nhiên của những người đàn ông ở lứa tuổi này. Bỗng chốc Mai Hạ nhớ đến lời mẹ cô đã nói mấy ngày trước.

    “Cậu ta nói rằng cậu ta sẽ cưới con sao? Sẽ cưới hay không?”

    Thậm chí, người đàn ông ấy chưa từng nói yêu cô.

    “Và rồi hai đứa quyết định làm bạn cùng giường của nhau đến khi chán à?”

    Nó có giống như cảm giác hai người vì quá cô đơn, vì quá giống nhau nên mới tìm đến nhau, mới trân trọng nhau. Cô tìm cảm giác hiện diện của một ai đó trong đời cô. Còn anh ta đang tìm gì? Tìm một cảm giác nào đó tương tự cô hay là một điều gì khác?


    “Đừng có chờ đợi ông ta nữa.”

    Câu cuối cùng của mẹ đã đâm sâu vào trái tim bình yên của Mai Hạ một mảnh sắc nhọn đầy đau đớn.

    [… Thời tiết của Việt Nam vẫn đẹp như ngày đó, phải không Hạ? …]

    ~~~

    Đó đã từng là một ngày mùa hè đẹp nhất cuộc đời của cô gái mười chín tuổi – Mai Hạ. Cô có một giấc mơ thành hiện thực ngay trên tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của bản thân. Một cái chạm khẽ vào hiện thực đầy rụt rè nhưng gợi lại tất cả những khao khát trong đời Mai Hạ.

    Trong khoang tàu bé nhỏ men theo lưng chừng núi ngày đó, Mai Hạ đã biết yêu. Một thứ tình ngọt ngào, một thứ tình đủ để cô vứt bỏ cả tuổi trẻ chỉ để nói với người đàn ông ấy, rằng:

    “Em vốn không biết rằng chỉ nhìn nhau cũng đau đớn đến vậy.”

    Người đàn ông mang gọng kính lục giác màu ánh kim ấy mãi mãi là một tường thành đầy rêu xanh, bám lấy mọi ký ức trong cuộc đời của Mai Hạ.

    “Tôi không nghĩ rằng có những lúc sự kết thúc lại đem đến điều gì đó tuyệt vời…”

    “…”

    “Khi tôi ngắm hoàng hôn, và bên cạnh tôi là em.”

    Mai Hạ ôm lấy đôi chân trần của cô, co ro trước ban công phủ đầy nắng. Trên khuôn mặt cô lúc này chỉ còn sót lại những tia nắng yếu ớt cố len mình qua kẽ hở của tán lá trước tòa nhà. Bên tay cô là dòng tin nhắn đang nhập, với số chữ ngắn gọn. Mười một con chữ nhấp nháy một cách yên lặng.

    “Mùa hè của tôi”

    “Mùa hè của tôi”

    “Mùa hè của tôi”



    Tiếng kẽo cọt từ thang giường đưa Mai Hạ về căn phòng 20m2 của cô. Người đàn ông đang dụi mắt ở trên chiếc giường bệt màu Teal hướng về phía Mai Hạ ngắm nhìn. Lúc Mai Hạ đến gần là khi anh ta đang chống tay sang hai bên, lặng lẽ nhìn cô chầm chậm ngồi vào lòng anh ta. Cứ vậy, cô ôm lấy cổ người đàn ông ấy, rồi gục đầu xuống vai, thở một tiếng thật dài.


    Đã hai tuần kể từ ngày người đàn ông này đến đây. Chính xác hơn là mỗi đêm. “Chiếc bánh sinh nhật” hai người cùng thổi ngày hôm đó như thể đánh dấu công cuộc trưởng thành cho mối quan hệ kỳ lạ này. Anh ta cứ ghé đến đây như một thói quen, còn cô cũng ung dung tiếp nhận sự xuất hiện của anh ta như một lẽ thường tình.

    “Cộc.”

    Lần nào cũng chỉ là sự xuất hiện đơn giản ấy.

    Chiếc áo sơ mi trắng với cổ áo Contrast. Quần âu màu ghi xám. Mái tóc, ừm, đã gọn gàng như thể bây giờ mới bắt đầu một ngày làm việc.

    Sau khi mở cửa, không phải là những cái ôm nhiêt tình vui vẻ thường thấy của mấy đôi vợ chồng mới cưới, cũng chẳng phải lời càu nhàu của mấy đôi vợ chồng trung niên. Mai Hạ trở về ghế sô pha, tiếp tục với công việc gấp quần áo. Vốn dĩ cô không phải kiểu người thích sự ngăn nắp, biểu hiện rõ ràng nhất là việc quần áo của cô chẳng bao giờ được gập gọn gàng để trong một hốc tủ nhỏ bé nào đó. Nhưng, đây không phải quần áo của cô. Và cả giàn phơi đồ ngoài ban công màu xám trắng lẫn lộn kia cũng chẳng có lấy một bộ nào là của cô.

    Lấy làm lạ là Mai Hạ chưa từng nghĩ theo kiểu: “Mình đang làm cái gì vậy?”

    Chưa từng.

    Cô cứ làm như mọi thứ đều là việc cô vẫn làm. Cứ ngỡ cành mai này đã đến độ héo úa, có thể làm những việc bình thường như mọi người vẫn làm, vẫn không phải là người duy nhất sống như thể mặc áo bông giữa trời mùa hè rồi. Cực chẳng đã, cô lại là kiểu người nằm chiếu mát giữa trời mùa đông.


    Duy Khương ngắm nhìn hình ảnh anh đang ôm lấy cô gái ấy ở trong gương đối diện giường. Khoảng sáu tháng trước đó, với hình ảnh hoàn hảo nhiều nhất có thể, với cái danh xưng cậu ấm con nhà giàu có nào đó, với nghề nghiệp và mức lương kha khá người khao khát, anh như thể một nhân vật nào đó chắc chắn sẽ xuất hiện trong mấy tập phim danh gia vọng tộc của trung quốc. Mà hiện tại, chỉ cần bước chân ra khỏi cánh cửa đằng kia, anh cũng có thể trở lại làm con người như thế. Nhưng chẳng có điều gì khiến anh tha thiết bằng việc ở bên cạnh cô gái này mỗi khi tan làm.

    Không phải thứ tình xúc động đến tan chảy khi anh nhìn thấy cô chuẩn bị bàn chải và khăn tắm cho anh trong nhà vệ sinh. Lại càng không phải hình ảnh cô cặm cụi gấp quần áo cho anh mỗi khi nấu ăn xong. Nếu có thể nói về một điều gì đó, thì chẳng hạn như là mỗi khi cánh cửa màu ghi đó mở ra, anh đã thật vui vẻ khi thấy cô sau cánh cửa đó. Ngay cả khi lúc đó cô đang vận một chiếc váy màu vàng cũ mèm sứt chỉ ở trên quai áo, cô ngáp ngủ. Duy Khương đã nhắc đến chưa nhỉ? Về chuyện xinh đẹp đó. Về một vẻ đẹp đâu cần chỉ hiện diện trong một khoảnh khắc.

    “Em có từng nghĩ đến chuyện đi đâu cùng ai đó bao giờ chưa?”

    Câu hỏi này Duy Khương đã nghĩ suốt một tuần. Trong lúc làm việc, đi trên đường, ăn cơm trưa, thậm chí cả lúc nhìn cô bây giờ, anh đều nghĩ đến. Tất cả những lần anh chủ động nói chuyện với cô, chắc chẳng bao giờ cô có thể nghĩ rằng anh đã phải tốn bao nhiêu thời gian để cân nhắc. Có đôi lúc anh cảm tưởng chỉ cần câu chuyện của anh lệch khỏi câu chuyện của cô một nhịp thôi, anh sẽ vĩnh viễn ở lại trong thứ cảm giác ở ngoài thế giới của cô. Tất nhiên anh đã và luôn ở trong cái thế giới bên ngoài đó, nhưng, chỉ là nhưng, mà thật sự là nhưng, anh còn không muốn thế nữa.

    Duy Khương thấy cô thở dài, thấy cô ngả mình xuống bên cạnh anh, ngước nhìn lên trần nhà.

    Cho tới khi anh có thể chắc chắn một chút gì đó về việc cô sẽ không đời nào trả lời câu hỏi của anh một cách chính xác, thì cô lại đáp lại.

    “Đi rồi.”

    “...”

    Có chăng đây chính là đáp án của những tiếng thở dài đầy tâm tư trong những ngày qua. Đã không biết bao nhiêu lần Duy Khương bắt gặp hình ảnh cô gái này ngồi bần thần suy nghĩ, bất kể không gian và thời gian, cô cứ luôn sống trong một thé giới của riêng cô ấy. Nhưng cái dáng vẻ muốn trả lại cho thế giới cả thế giới khác thì chỉ có cô ấy của năm phút trước - của ban công ngập nắng ngoài kia, và, cô ấy của bây giờ.

    “Tôi nên làm gì trong một năm tới của cuộc đời?”

    “Tôi định nói điều này, nghĩ rằng nên xin lỗi anh trước theo phép lịch sự.”

    “Xin lỗi.”

    “Tôi nghĩ mình sẽ sớm bước vào giai đoạn tiền mãn kinh.”

    Một sự thản nhiên rất thu hút. Hay chăng chỉ mình Duy Khương cảm thấy thế? Khi nghe một cô gái nói về cái việc chỉ có con gái hay nói chuyện với nhau đó? Cái cách cô gái này nói làm anh cảm thấy thực sự như mình đang nghe một vấn đề cực kỳ nghiêm túc và trọng đại. Người dẫn tin thời sự cũng chưa đủ biểu hiện mạch lạc như cô.

    Anh cũng nhìn cô nghiêm túc, chợt bật cười. “Anh thực sự muốn nghiêm túc được chứng kiến cô bước vào giai đoạn đó.” - một suy nghĩ không-lướt-nhẹ-trong-đầu.
     
    Thanhkhe thích bài này.

Chia sẻ trang này