Thảo luận FC Văn Học Kinh Điển

Thảo luận trong 'Các vấn đề chung về sách' bắt đầu bởi nguyenhoachidung2704, 23/12/15.

  1. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uh không có gì đâu bạn :), mình tìm hiểu cũng là cho mình nữa mà. Công nhận mới hôm bữa tự hứa với lòng mình sau khi bỏ 200 ra mua bộ Tam quốc thì sẽ thôi nhưng cuối cùng vẫn đang dành tiền mua KHVĐK. Haizzz :|, vòng đời của mọt đã thấm sâu vào mình rồi :v , ra nhà sách mua một cuốn sách => tự hứa lòng không tiêu tiền nữa => tình cờ thấy một cuốn khác gần đó => đọc thử => thấy thích nên dành tiền mua => tự tát chính mình một cái vì thất hứa trong vòng chưa tới 5 phút =)). Bước cuối khó nhất :v.
    ĐGV mấy hôm qua bận quá nên mình chưa đọc nhưng mình cũng đọc hơn nửa rồi. Và hy vọng bạn không để bụng chứ thật sự mình hơi, hơi gì ta, không phải là ghét mà giống kiểu hơi hụt hẫng :). Mình tới tới câu chuyện này kì vọng một cuộc tìm vàng đầy gấy cấn thú vị. Mình đã có phần " gây cấn thú vị " , nhưng mình chưa có phần " tìm vàng " :|. Thực ra mình nghĩ phần tìm vàng nằm đằng sau nhưng sau khi đọc hướng dẫn trên tờ bản đồ thì chắc mình cũng không mong đợi được một cuộc tìm vàng quy mô kiểu như cướp biển vùng Caribe phần 4 nhỉ :(. Nhưng mình nói là mình chỉ hơi hụt hẫng thôi chứ mình vẫn thấy nó hay :), như mình đã nói thì mình không đánh giá cao yếu tố gây bất ngờ của truyện xưa nhưng quả thật sau khúc bọn cướp phản bội mình hoàn toàn không hề biết Jim sẽ làm gì tiếp luôn, theo dõi từng diễn biến gay cấn, tác giả thực sự làm rất tốt cuốn này.
    P.s : hôm qua mình mới lội mưa, ướt mèm luôn, đúng như người ta nói, mưa chỉ tuyệt khi ta đang ở trong nhà :v.
     
  2. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Mọt sách là thế, tự dặt lòng là thôi i nha, dậy là đủ cho tháng này rồi nha, thế nhưng... khó qua ải bạn ạ :)), mình cũng bị giống bạn dậy, hay bị "quyến rũ" khi đi nhà sách lắm :D.
    Thế là bạn đã có KHVĐK còn mình thì chưa :( thấy hơi buồn nè, nhưng để dành cho đợt sau dậy :D, tại mua onl nên cứ phải dồn bạn ui :3.
    Nếu bạn muốn một cuộc tìm vàng gay cấn và 1 một chút liêu trai như Cướp biển vùng Caribe thì ở ĐGV hông có rồi :). Cuốn truyện không hề có một thế lực siêu nhiên nào hết á :D, nó khó đoán nhân vật sẽ đi theo diễn biến nào lắm :). Mình hiểu mà, bạn cố đọc hết câu truyện rồi cho mình cảm nhận tổng quát ha hì hì. Không phí thời gian khi đọc nó đúng hông nè :P.
    Đi mưa cũng có cái thú vị mà có điều sẽ ướt chèm nhẹp luôn hihiiiiii, hôm qua mình cũng bị ướt mưa á, trùng hợp ghê, mưa to và lớn lắm, lội ướt chân luôn, thấy vui lắm, một phần nào đó tuổi thơ được triệu hồi á :D.
     
  3. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uhm mình đọc xong ĐGV rồi bạn :). Cảm nhận chung thì mình thấy cuốn này rất hay, từ cả bối cảnh cho tới nhân vật.
    Bối cảnh thì tuyệt vời nhưng ước gì mình hứng thú với nó hơn do hồi nhỏ coi đi coi lại hai bộ cướp biển caribe với sinbad nên hơi chán thủy thủ rồi. Nhưng so với hai phim kia thì mình thấy bối cảnh trong truyện hay hơn do nó rất thật, cụ thể từng chi tiết từ đi thuyền tới gió biển hướng nào.
    Nói chung mình thấy truyện có nội dung rất hay, nhất là lúc sau. Nhưng vì một số lí do mà mình không thể tận hưởng cuốn này một cách trọn vẹn được.
    Thứ nhất như mình đã nói là chi tiết tìm vàng. Mình không cần các chi tiết liêu trai hay viễn tưởng nhưng thật sự mình đã mong sẽ có chi tiết miêu tả cuộc đi tìm vàng ví dụ như lúc đi tìm vàng gặp thú dữ hay cạm bẫy hoặc mật mã chẳng hạn, cuối cùng thì tới cuối truyện vẫn không có mà thậm chí người tìm ra nó là Ben Gunn nữa :|. Nhưng dù sao chi tiết này không làm phiền mình mấy do cuộc đấu cướp hoàn toàn hấp dẫn đã thu hút mình.
    Nhưng còn một chi tiết nữa mà cái này không thể tha được :D. Chỉ là ý kiến cá nhân thôi nhưng thật sự mình rất ghét Jim x-(, phải nói rất ít truyện làm cho mình ghét nhân vật chính. Jim biết mô tả sao nhỉ, à phải rồi , TRẺ TRÂU x-(. Thực sự quá trình đọc truyện như tra tấn vậy khi cứ phải chứng kiến sửu nhi Jim cứ làm hết chuyện điên rồ này tới chuyện điên rồ khác, mình đồng ý là cuối cùng nó giúp ích nhưng mình vẫn thấy nó trẻ trâu kinh khủng :v. Mà bực bội nhất là mỗi lần Jim chuẩn bị làm chuyện gì đó là y chang ông tác giả sẽ viết mấy câu đại loại như " tôi biết việc này là bồng bột nhưng với con tim tuổi trẻ tôi không thể không nghe theo tiếng gọi ấy " . Ôke , còn trẻ thì không có nghĩa được quyền trẻ trâu nhá >:P.
    Nhưng bù lại truyện có một điểm sáng quá hay đó là nhân vật John cao kều. Phải nói nhân vật này quá cá tính luôn, phải lão là kẻ ác, nhưng không phải cái loại kẻ ác vớ vẫn mà rất lõi đời , thông minh sắc bén, là loại người dù ác nhưng phải làm người ta phải nể. Nói không ngoa chứ John mới là linh hồn của truyện này chứ không phải sửu nhi Jim, có lẽ cũng chính vì thế mà hình của lão được trang trọng đặt lên trang bìa. Thực sự khúc cuối mình đã cầu cho lão đừng chết vì thực sự trên thuyền đó mình thấy lão là thông minh nhất, chết thì uổng mất. Lão thật sự cho ta thấy thông minh không phải cứ học rộng biết nhiều mà phải biết sống sao cho khéo, như dòng nước vậy, gặp đá thì luồn qua đá mà đi.
    Chính vì hai lí do đó nên mình chỉ định cho truyện có 4/5 sao thôi nhưng thật sự John cao kều quá đỉnh nên phải 5 sao luôn mới đủ :).
    P.s : đánh xong rồi mình mới nhớ , tên thật của lão là Silver, quên mất, nãy giờ cứ gọi John hoài :v .
     
    Luna Corn thích bài này.
  4. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Hihiiiiiii, bạn nhận xét tinh tế ghê :) , đúng là John Cao Kều là linh hồn của cả câu truyện ;) , à! mình còn thích nhân vật cướp biển già Jim gặp trong quán trọ của mình nữa :) , đó... chính 2 cướp biển ấy mới là linh hồn, là sức sống của ĐGV , còn cậu bé Jim chỉ là người chứng kiến và gặp may mắn với sự "tốt tính" của mình thôi :) , bạn coi trong phim cũng hay thấy vậy mà, nv chính đôi khi chỉ là người gặp hên thôi :D .Mình cũng thích mê cách tác giả miêu tả biển khơi: những cơn gió biển, rồi những cánh buồm xa khơi i như cho độc giả đứng tận nơi chứng kiến ấy <3. Còn về phần tìm khó báu, đúng là có hơi quá dễ cho cả đoàn :D, chắc do mình là con gái nên hông chú tâm và dễ bằng lòng hơn bạn :D. Truyện này rất khó phân thiện ác, nó là những cái tôi với những lý tưởng và mục đích khác nhau bạn ha ;) . Bìa truyện là John, rất đúng với phẩm chất của một tên cướp biển già, lắm bôn ba và nhiều mưu mẹo, hình tượng đặc trưng cho cướp biển khi nghĩ về họ luôn, lão có tài lãnh đạo và cách ăn nói vô cùng thuyết phục nữa chứ :3.
    Mình đang đọc cuốn HẠ ĐỎ của Nguyễn Nhật Ánh :), dạo này cũng mê truyện của chú ấy, muốn quay về lại tuổi thơ 1 tí hihiiiii, mà mình lại có duyên với truyện buồn nên cứ đọc xong cuốn nào là cứ mang dư âm, thấy tiếc nuối rồi lại nghĩ vu vơ :3, đúng là hơi "sến" hớ :P.
    Bạn đang đọc cuốn gì nè? dạo này có đam mê thể loại truyên nào ngoài mấy tác phẩm kinh điển hông nè ;).
    P.S: Dạo này mưa suốt, nhìn trời lúc nào cũng buồn buồn, ở nhà ôm sách là ấm áp nhất :)).
     
  5. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Khi mình không đọc truyện kinh điển, mình thường đọc truyện fantasty. Mình thích thể loại này vì nó đem ta tới những vùng đất thần tiên phép thuật kì ảo. Có người nói ai đọc văn fantasty là đang muốn tìm một lối thoát khỏi thế giới nhàm chán của chính mình, chắc cũng có vẻ đúng thật :) . Thói quen đọc fantasty của mình xuất phát từ cái ngày kinh khủng đó - cái ngày mà mình đọc xong trang cuối cuốn Harry Potter tập 7 và nhận ra rằng nó hết thật rồi :( , hết luôn rồi , trời ơi tuổi thơ một thời :( . Từ đó mình tìm đủ truyện fantasty để khỏa lấp khoảng trống đó. Kể ra cũng có nhiều tác phẩm hay đấy chứ, nếu bạn có hứng thú với thể loại fantasty thì nên xem qua thử :) : Eragon, Percy Jackson, Narnia...
    Giờ mình đang lười nên không đọc sách nữa mà thay vì đó đang nghe sách nói, đôi khi mình hay làm vậy. Mình đang nghe quyển Giết con chim nhại, chắc bạn cũng biết quyển này rồi quá nổi tiếng luôn. Thực sự mình cũng không hiểu sao tới giờ mình vẫn chưa đọc nó nhỉ :) . Có lần bạn nói bạn muốn thử đọc truyện người lớn hơn chút so với những quyển bạn đang đọc nhưng sợ không thích. Nếu vậy thì cuốn này quá hợp luôn bạn à, nó giống như bước chuyển tiếp từ thể loại thiếu nhi lên thể loại người lớn vậy.
    Truyện kể qua đôi mắt của Scout- một cô bé 6 tuổi khi lần đầu tiên đi học, lần đầu tiên nhìn thấy xã hội, về những quan sát và bài học tự rút ra về định kiến xã hội, phân biệt nam nữ, chế độ phân biệt da màu...
    Mấy cuốn của NNA chắc cũng sắp xếp vào hàng Vhkd quá, cũng từ những năm 80 tới giờ. Ước gì hồi nhỏ mình đã tập trung sưu tầm truyện NNA hơn, để giờ cuốn nào cuốn ấy mấy chục ngàn đắt quá trời. Mà chú NNA dạo này mình không thích nữa do chú viết kiểu " thương mại " quá, không còn ít mà chất như hồi trước nữa.
    Truyện của NNA về mảng vui thì mình thích nhất KVHoa với Hoa hồng xứ khác. Còn về mảng truyện buồn thì là Mắt biếc, công nhận quyển này đọc bao lần vẫn đau đớn, có khi còn day dứt hơn.
    Mà kể tới Mắt biếc mình có một kỉ niệm buồn cười lắm. Lúc nhân vật có tên mình xuất hiện, trời ơi vui sướng tột độ luôn, sau bao nhiêu năm chờ đợi cuối cùng :) , cái tự nhiên hóa ra nhân vật ấy là nhân vật xấu mà còn làm Hà Lan dính bầu nữa :( , trời ơi chú NNA ơi sao chú không tát thẳng vào mặt con luôn đi :| .
    Quên nữa mình cũng muốn hỏi bạn ngoài thể loại Vhkd ra bạn còn đọc thể loại nào nữa không :) ?
     
    Luna Corn thích bài này.
  6. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Bạn cũng đọc nhiều thể loại ghê, hihiiiiiii, đa dạng hơn mình rồi ;).
    Mình thì chưa đọc qua thể loại fantasty rồi, cũng nghe nói nhiều và cũng đã coi phim HP, Chúa tể của những chiếc nhẫn,... nhưng truyện thì mình chưa đọc, cũng coi lâu quá rồi nên HP mình hông nhớ rõ lắm, coi không liền mạch á, chắc bữa nào rãnh mình phải ngồi coi lại liên tiếp luôn mới hiểu rõ. Cách giải thích của bạn cũng rất hay ;), trốn tránh thực tại và mơ mộng phiêu lưu 1 tí thì rất thú vị à nha :).
    Mình cũng nghe nói tới GCCN lâu rồi mà vẫn chưa đọc nè, chắc là chưa có duyên rồi, nhưng mà sau khi nghe bạn thuyết phục thì mình sẽ tìm cách độc nhanh nè :D .Bạn nói chuyện rất thân thiện , mình rất quý :).
    Đúng là bạn với mình có nhiều thứ rất đồng quan điểm với nhau, kể cả khi nói về truyện NNA :), mình tìm mua truyện xưa của chú nhiều hơn , đúng là MB đã gây ấn tượng rất mạnh tới mình, nó buồn mà lại êm ả tới lạ... cái nỗi buồn này thiệt là khó nói, cứ như nv nam chính trong truyện ấy, vừa yêu vừa giận nhưng lại không hận được :). Nhưng mình lại thấy quý "Còn chút gì để nhớ hơn" 1 tẹo, rồi Thiên thần nhỏ của tôi nữa :) .Cuốn mình mua mới nhất là Chú chó mang giỏ hoa hồng, mà vẫn chưa đọc tới, hông biết nó ra sao luôn :3. Dạo này chú viết truyện ra ồ ạt quá, riết mình nghĩ hiện đại nó tốt ở chỗ nào cho văn học đây :(.
    Mình mê cổ tích, truyện ngắn Ô-Henry, Kẻ trộm sách, ... nói chung là văn học gì đó đọc xong vấn vương một chút á, mình không đọc được mấy truyện ngôn tình gì đó được :D. Mình thích gì đó mang dư âm, thích mấy truyện ngắn miêu tả cảnh đặc sắc á hehe, mê lắm cơ <3.
     
  7. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uh hi vọng bạn cũng sẽ nhanh nhanh nghe GCCN, mình nghe được cỡ 1/3 cuốn rồi và thấy rất hay, đọc cuốn này mà cảm giác cứ như đang đọc một cuốn sách đạo đức lớn về cuộc đời vậy. Cái mình thích ở sách nói là nó rất nhanh, độc lạ giúp đỡ chán sách nhưng vẫn đang đọc sách, và cái cuối cùng khoái nhất là miễn phí :v.
    Cuốn con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng mình chưa đọc nhưng thằng bạn thân của mình khen quá trời, nó còn nói truyện này có tới tận 5 con và sốc nhất là nó cam đoan là hay hơn cuốn tôi là bêtô, làm sao mà có cuốn động vật nào hay hơn bêtô được nhỉ. Mình ghét đọc truyện động vật mà còn thích nữa là, cảm giác sau khi nghe thằng bạn khuyên xong cứ hư cấu sao sao ấy :v.
    Kẻ trộm sách là điểm sách tết của mình :) . Mình đọc nó trên tàu lửa. Công nhận đọc tới nửa truyện mình cứ nghĩ tác giả gì mà spoil hết luôn khúc cuối rồi, biết ai chết luôn rồi còn gì hay nữa,vậy mà khi đọc tới khúc cuối rồi vẫn cảm thấy sống mũi cay cay. Quả là một chuyến tàu cảm xúc đầy mãnh liệt.
    Nhắc tới đọc oách chiến của cuốn này thì phải kể tới chuyện mình có đôi mắt của robot, chưa bao giờ khóc nức nở khi đọc sách bao giờ. Nên cay sống mũi có nghĩa là truyện quá đỉnh luôn.
    Mà mình có dịp may là được đọc truyện trên xe lửa ra Bắc dịp tết, khi không khí đang chớm đông. Chắc đối với những đứa con miền Nam thì hiếm ai có dịp được hiểu như thế nào là đọc truyện mùa đông trong mùa đông. Nó phiêu lắm bạn à :) , thật sự cảm thấy như mình đang ở ngay chính trong cuốn sách luôn ấy.
    Mình với bạn lại có một điểm chung nữa rồi :D . Cách đây khoảng hơn một năm tự dưng mình lên cơn " sầu ". Lúc đó tự dưng mình chỉ thích có mỗi truyện gì buồn buồn mà sau khi đọc xong còn đọng lại một chút sầu, sâu lắng trong lòng.
    Cũng chính trong những ngày đó mình đã phát hiện ra Nguyễn Ngọc Tư, không biết bạn có biết cô không. Sách đầu tiên mình đọc của cô là Cánh đồng bất tận-tập truyện ngắn. Xét trên thang điểm độ oách chiến thì cuốn này đã thực sự làm mình nhỏ 1 hay 2 giọt nước mắt, một kỉ lục chưa cuốn nào làm được, điều đó có nghĩa là về độ buồn và sâu thì cuốn này được 11/10 điểm :) .
    Văn của cô thì yêu cầu một sự từng trải rất nhiều nhưng không đến mức khó hiểu nên có thể đọc từ trẻ cho đến già. Truyện nào của cô khi đọc xong cũng để lại một điều gì đó rất sâu trong tâm hồn. Nếu là người thích suy tư lắng đọng thì truyện của cô quả thật rất hợp.
    Đọc cũng lâu rồi nên mình cũng quên nhiều nhưng mình còn nhớ một truyện ngắn kể về một anh chàng vì quá thích một cô đào đã bỏ nhà theo chân phụ việc đoàn hát, nhưng cô đào đó thì lại thích một công tử khác, vì quá mê hát mà cô bỏ bê cả con cái của người chồng trước. Rồi năm tháng qua đi, cô đào giờ đã thành bà già, con bỏ đi, ông công tử cũng vậy, còn mỗi anh chàng năm xưa. Thế rồi ông công tử đi tìm người yêu cũ nhưng tới khi tìm thấy thì chỉ thấy bà đã hết đẹp, liền bỏ bà, bà buồn quá lăn bệnh mất. Phút lâm chung, ông kia biết mình chỉ còn mỗi giây phút này thôi để nói câu anh yêu em đầu tiên cũng như cuối cùng mà ông đã ấp ủ từ lâu. Nhưng cuối cùng khi thấy bà khóc, ông bèn nói " mẹ ơi " , bà tưởng đứa con năm xưa đã tới tha lỗi cho mình, khóc hạnh phúc và qua đời.
    Đọc truyện xong cứ phải ngẩn ngơ cả buổi ra luôn ấy. Tội nghiệp ghê :( , yêu cả đời không dám nói tới phút cuối cùng cũng hi sinh luôn cơ hội tỏ tình cuối cùng để giúp người yêu ra đi thanh thản. Rest in peace, Lord of Friend-zone :( .
     
    Luna Corn thích bài này.
  8. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Bạn thích thật đó, được đi tàu và thả trí tưởng tượng của mình vào mùa đông xứ Bắc luôn kìa <3, mình thì chưa được đi tàu lần nào hết và luôn ước ao được một lần chờ đợi trên ga xe lửa và bắt đầu một chuyến hành trình với một cuốn sách hay trong tay, ôi! nghĩ tới thôi là thấy hạnh phúc rồi đó cơ... Cảm giác chắc là phải thú vị và xao xuyến lắm luôn bạn nhỉ? Nhìn cảnh vật xung quanh chầm chậm trôi cùng với làn khói phía xa xa, tuyệt lắm!!! như một chuyến hành trình của cuộc đời ấy, mình có coi qua một video ví hành trình của con người như là một chuyến tàu, luôn đầy những bất ngờ, đổi thay và luôn phải tiến về phía trước :). Tàu ban đầu thì chầm chậm thôi nhưng rồi sau đó mấy ai đuổi kịp để mà tiễn đưa, mà tiếc nuối và cảnh vật đã trôi qua thì có về lại bao giờ... Ôi! mình lại luyên thuyên mất rồi, bạn đừng cười mình nhé hihiiiiiii ^_^.
    Kẻ trộm sách mình đã coi phim, ấn tượng lắm luôn nên mới mua sách về nè, nhưng lại chưa đọc nó, chắc phải sắp xếp thời gian đọc mới được, thời gian thì có hạn mà cái gì cũng muốn làm hết trơn :). Mình thì chưa bao giờ khóc hay cay sống mũi khi đọc truyện cả, có lẽ con người mình nó "lạnh" như thế từ hồi nhỏ xíu rồi :(, đôi khi thấy sợ mình luôn...KTS là một cốt truyện lạ và viết về đề tài chiến tranh mà vẫn lãng mạn, vẫn hồn nhiên được như thế thì lại càng đáng quý hơn bao giờ!!!
    Mình có đọc mấy câu chuyện của nhà văn NNTư á, cũng ấn tượng với một truyện ngắn của cô nè, truyện của cô là những nốt trầm, là những gì đã qua và khá thực tế với mình :) , đôi khi có gì đó bi thương nữa... CĐBTận mình mới coi phim chứ chưa đọc truyện, coi xong mà ngẫm nghĩ mãi luôn, số phận con người khi ấy sao mà éo le, nhỏ nhoi tới thế :(. Mình thì thích những câu truyện mà tác giả vẽ ra cho nhân vật của mình một lối thoát hơn, dù có đau thương như Nàng Tiên Cá cũng được (chắc mình yêu những gì lãng mạn quá rồi nên có hơi cá nhân xíu :D). Thích những mẫu truyện nói về sự đổi thay từ cảnh vật cho tới con người của NNTư hơn cả, ở đó có những hoài niệm, những tiếc nuối rất thật chứ không hề thoáng qua...Mình là người hay hoài niệm nên cứ hay buồn vu vơ cho những đổi thay như thế, cứ như thể đó là điều mình không bao giờ ngờ tới, cảm giác hụt hẫng bổ vây nên đồng cảm lắm với nhân vật ở những mẫu truyện cô viết về đề tài đó :).
    Truyện của chú Ánh thì không phải truyện nào mình cũng ưng :D, nhưng mình tìm được những ngày thơ của mình ở đó ;), rồi có cả những tưởng tượng cho một tuổi thơ ở miền quê thanh bình ngày nào nữa (Mình sống ở tp từ khi mới sinh ra, nên những góc thanh bình nơi làng quê chỉ tới với mình qua phim ảnh và những câu chuyện mà thôi :) ). Nên mình quý truyện của chú như là nơi lưu trữ những gì không thể tìm lại ấy ;), mê nhất là những câu truyện để lại những dư âm buồn... những luyến thương mà giờ đây chỉ có thể tự mình mỉm cười khi nhớ về với những tiếc nuối mà thôi!!! Bạn cũng thích những câu truyện buồn như mình à! không biết bạn có hay bị những kỷ niệm lôi kéo như mình không nhỉ? hihiiiiiiiiiiiii
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/6/16
    nguyenhoachidung2704 thích bài này.
  9. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uh mình không cười bạn đâu nhưng công nhận bạn cũng ghê thật :v, có mỗi chuyện xe lửa thôi mà bạn cũng thả được trí óc ra rất xa. Tự dưng bạn làm mình liên tưởng tới mấy cái tưởng tượng buồn cười về mấy bậc vĩ nhân nhìn chiếc lá rơi rồi nghiệm ra quy luật nhân sinh và cách cứu nhân đội thế :v. Mình nói thế không phải ý muốn chọc mà mình muốn khen bạn nói chuyện rất có cá tính, cá tính ở đây không có nghĩa là gan dạ mà có nghĩa là dù ở đâu nói gì thì cũng làm người khác thấy rõ được bạn là ai và bạn tới đây làm gì :) . Ngoài ra bạn còn làm mình nhớ tới nhân vật Anne nữa.
    Mà chắc bạn cũng thấy buồn cười lắm nếu biết sự thực về xe lửa :v. Thứ nhất là nhà ga chỉ là nguyên một cái sân xi măng to chảng chứ không phải không gian gỗ trữ tình. Từ năm nay các nhà ga chính thức không cho thăm khi lên tàu, muốn chia tay gì thì nói trước nên khi tàu chạy chả có ai đứng đó mà tiễn. Khi đang trên tàu thì bạn không thể nhìn thấy đầu tàu do tàu chạy thẳng nên không thấy khói gì cả. Cái ghê nhất là tàu rất lắc, nhất là mấy khúc đang leo núi một bên núi đựng thẳng luôn mà tàu vẫn cứ lắc như đúng rồi ý :v.
    Nhưng được cái là nhìn ngắm trọn vẹn đất nước. Nhiều đứa bạn của mình dù cho nhà có giàu tới đâu du lịch bằng máy bay đủ chỗ nhưng lại không được hân hạnh nhìn ngắm toàn bộ đất nước. Nước mình có nhiều loại địa hình rất đẹp từ đồng ruộng cho tới sông, núi , hoang mạc cát trắng, bán hoang mạc... Nói thẳng ra thì khi nhìn kĩ ta thấy được nước ta chả có gì hoành tráng cả, mấy bụi cây, dòng sông nhìn cũng bình thường thôi nhưng khi hòa chung vào một bức tranh tổng thể thì lại mang một nét dung dị tinh tế, nên thơ, và đương nhiên là xanh lè nữa :v. Hèn chi có một bài thơ miêu tả nếu được tô màu VN thì sẽ sơn màu xanh. Nước mình xanh từ đồng ruộng cho tới dòng sông, thậm chí cả thành thị cũng xanh, mẹ mình nói do hồi những năm 90 người ta có xì tai sơn nhà xanh nước biển, thiệt đúng là một đất nước xanh lè :)).
    E hèm lại nói lan man nữa rồi :v. Vậy là bạn chưa đọc cuốn CĐBT sao, lại buồn rồi, bạn chưa đọc lẫn HPotter và CĐBT. Bạn biết cái cảm giác mọt sách luôn luôn có một cuốn sách yêu thích tới nỗi gặp ai cũng dúi vào mặt người ta kêu đọc đi không ? Đối với mình là hai cuốn đó, mình hay thường gọi mấy cuốn đó là sách "dằn mặt" :v. Mỗi lần có ai nói chưa đọc hai cuốn đó là y chang rằng "ôi trời ơi ông chưa đọc thiệt sao, nè hên tui có đó, không nói nữa đọc ngay và luôn, ơ ơ cái gì, lo đọc đi x-(" => sách "dằn mặt" :)).
    Không biết những sách "dằn mặt" của bạn là gì :) ? Chắc một cuốn là Đảo giấu vàng rồi đó.
    À quên bạn còn hỏi mình có hay bị quá khứ lưu luyến không nữa. Mình thì không hay nhìn lại quá khứ mấy, mình thích nhìn về tương lai hơn. Mỗi khi mơ mộng mình cũng hay mơ tưởng tới những dự định tương lai. Những lần nhìn về quá khứ mình hay nhìn kiểu như vậy : hồi nhỏ mình rụt rè , còn giờ mình đã thay đổi, tự tin bạo dạn hơn, tự khen bản thân một cái :) . Nhưng không vì vậy mà mình không quý trọng quá khứ, chỉ có điều đối với mình những giây phút đó ngắn ngủi thôi. Mình lúc nào cũng tự nhủ, ừ hồi đó vui thiệt nhưng đó chỉ là những bước đệm đầu thôi, còn trẻ mà, còn cả hành trình phía trước, phải ưu tiên nghĩ về nó trước đã rồi sau này về già nhìn lại sau vẫn không muộn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/6/16
    Luna Corn thích bài này.
  10. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Cám ơn vì đã không cười mình :)), mình đôi khi hay làm quá vấn đề khi viết đó :P , nhưng cái ước ao của mình là thiệt á nha :3, mình thích bay bổng nhưng vẫn biết thực tế nó "thiệt" ra sao :D, chắc tại mình hay coi phim và ngắm ảnh những sân ga với những đoàn tàu di chuyển mang theo làn khói vấn vương quá đẹp đi thôi nên cũng hơi thần tượng hóa nó một chút đó hihiiiiiii.
    Nhờ bạn mà mình mới biết tàu hỏa sự thật nó là như thế kha kha, nghe cũng ra dáng phiêu lưu lắm chứ :D, một trải nghiệm chắc chắn mình sẽ không quên dù có dữ dội như thế bạn ha :3, mà phải đi ở vùng miền Bắc mới thấy được đẹp như thế bạn nhỉ...Muốn làm một chuyến hành trình mà chỉ di chuyển bằng xe lửa không thôi, hihiiiiiiii, ngắm cảnh trôi qua chầm chậm nó mới thú, để đủ cho ta kịp giữ nó vào trong tâm trí cho lâu lâu ha :3. Không biết tới bao giờ, bao giờ đây :).
    Cám ơn thêm lần nữa vì đã khám phá ra cá tính của mình một cách là lạ như thế :D, chắc do mình thích bày tỏ với những người bạn cùng quang điểm về điều gì đó nên cứ thế mà xả ra hết những nghĩ suy của mình á :D. Và mình cũng nghĩ bạn cũng là một người rất tinh tế và cũng biết chắc chắn mình sẽ đi về đâu mới cảm nhận được sâu sắc những sự việc trong cuộc sống như trên :).
    Đất nước ta nguyên là một màu xanh của rừng và biển bạn nhỉ, thật đáng quý biết bao nhưng dường như có một sồ người không coi trọng nó, tàn phá quá nhiều bạn ơi, mình biết đó cũng chỉ là thiểu số nhưng cái sức tàn phá nó kinh khủng lắm luôn :(. Mình sợ Mẹ thiên nhiên sẽ nổi giận vào một ngày không xa lắm :(.
    Một thời nhà màu xanh bạn nói mình có biết nè hihiiii, nhìn đâu lúc ấy cũng toàn là nhà với màu xanh đậm nhạt có đủ :D. Bạn nhắc tới làm mình lại nhớ ngày xưa rồi, thú vị thiệt đó, Việt Nam ta là hay làm một loạt như thế :3. Nhớ ngày ấy toàn quét vôi cho nhà thôi, rất là bình dị và xưa cũ...lại nhớ tới nhà ngoại mình lúc ấy, là nhà gỗ với mái ngói, dưới nền cũng là gạch ô vuông nhỏ bằng gỗ luôn, nguyên một màu nâu thôi từ trên xuống dưới, tất cả đều là nâu hết mới chịu :D. Thời ấy là thời vui vẻ, thơ ngây nhất của mình, rồi tới lúc bà bán đất, xây nhà vì nhà xuống cấp qua thời gian thì mọi thứ cũng dần thay đổi theo năm tháng, lúc ấy thì chẳng nghĩ nhiều đâu mà giờ thì mình cứ nhớ mãi cái ngày xa xưa đó...bạn bè, khung cảnh, những người xưa cũ cứ thế trôi qua như cảnh trên đoàn tàu ở trên ấy, chầm chậm thôi nhưng quay đầu lại thì đã xa lắm rồi. Mình lại lan man mất rồi, bạn thông cảm nha, tự nhiên bạn nhắc tới nhà màu xanh làm mình nhớ cái thời “dấu yêu” ấy quá đi hihiiiiiiiiii.
    Còn về sách “dằn mặt” thì bạn quá đúng rồi đó, Anne tóc đỏ và Đảo giấu vàng là 2 cuốn mình muốn “dằn” nhất luôn :D. Muốn nói thật to cho những ai chịu đọc sách rằng: Đó là 2 cuốn sách mà nếu bạn không học được hay cảm nhận được gì qua đó thì bạn hãy cứ lấy lại thời gian của tôi để bù qua cho bạn, vì tôi luôn muốn đọc lại nó thật nhiều, thật nhiều lần trong đời :).
    Mình hình như không có duyên với các tác phẩm VN hay sao đó bạn ơi, cứ như là hai đường thẳng song song ấy :(, cũng nghe nói rất nhiều tp VN rất hay nhưng lý trí lại thôi thúc mình toàn mua tp nước ngoài T_T, mà tài chính và thời gian thì không thể dành cho cả hai :(. Mình sẽ phải sắp xếp đọc GIẾT CON CHIM NHẠI và CĐBT thật nhanh để chia sẻ cảm xúc cùng với bạn, vì mình nghĩ 2 cuốn rất đáng để mình bỏ thời gian đúng hông nè ;).
    Mình đã hiểu hơn về con người bạn rồi nhé ;) , một người thiên về cảm xúc nhưng lại thích sự tiến bộ và đổi mới :D. Bạn không muốn bị tụt lại sau cuộc sống nhưng cũng không phải kiểu người theo trào lưu :P. Bạn luôn chắc chắn với gì mình đã chọn (như mình :3). Cách sống của bạn cũng hay lắm, không quá êm đềm như mình đã chọn, bạn chắc sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ cho xã hội này đâu nha:D . Nhưng mình cũng muốn nói xíu xíu, đôi khi thời gian qua đi, ta cứ nghĩ rồi mình sẽ trở về lại nơi bình yên khi đã đứng tuổi, lúc ấy là tốt nhất cho tất cả nhưng liệu khi ấy những cảm xúc khi xưa có còn chăng? Cuốn phim cuộc đời đã qua là không thể trở lại và ký ức thì sẽ nhạt phai theo thời gian...Nên mình vẫn mong bạn sẽ dành cho kỷ niệm nhiều thời gian tí nhé hihiiiiiiiii, hay là dành kỷ niệm cho mình đi, khi nào bạn muốn sống với kỷ niệm thì cứ hãy cứ viết cho mình đọc, để mình chia sẻ cùng bạn nha, mình sẽ rất vui luôn đó <3.
    P/s: Mấy ngày nay bận quá mà cứ muốn viết dài nên tới giờ mới có thời gian trả lời bạn nè, bạn đừng buồn mình nha :(.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/7/16
  11. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uh mình hy vọng vào một ngày không xa bạn sẽ đi được chuyến tàu trong mơ của mình.
    Cuốn sách "dằn" thứ hai là Anne ư :v , thật trùng hợp vì mình đang đọc cuốn đó. Hôm bữa vừa nói bạn làm mình liên tưởng tới Anne thì chợt nhớ ra mình có cuốn đó ngâm giấm từ lâu mà cứ xao nhãng chưa đọc. Mình đang đọc khoảng nửa cuốn.
    Công nhận phải tự đập đầu mình một cái do tội ngu ngốc :) , tại sao lại đi ngâm giấm một cuốn như thế nhỉ. Truyện hay hơn mình tưởng tượng luôn. Mình mua cuốn này với kỳ vọng ít ỏi do thấy nhiều người khen hay nên mua vậy mà bây giờ yêu luôn cô bé Anne luôn :) . Công nhận trong tất cả các truyện thiếu nhi hay nhất mình từng đọc thì chắc chắn cuốn này phải lọt top 3 :3. Yêu tất cả tình tiết truyện cho tới nhân vật, mình cũng rất thích ông bà Matthew nhưng hơi nơm nớp sợ do hai người cũng già rồi, gì chứ đã đọc truyện thiếu nhi thì mình chúa ghét có nhân vật chết luôn :D .
    Cái phàn nàn duy nhất của mình là tình tiết truyện hơi chậm nhưng cũng không sao, cứ xem như nó là một tách trà dễ thương mỗi ngày đem ra nhâm nhi một chương , bữa nào thấy hay quá thì ráng căng mắt thức tới 12h đọc hai chương luôn :v .
    Mà công nhận bạn nói chuyện rất giống Anne luôn :) , không biết do bạn là nhân vật bước ra ngoài đời hay đọc đi đọc lại nhiều quá nên bị nhiễm luôn nhỉ :) .
    Mà mình bực quá bạn à :( , lúc mình đang xem review trên tiki thì mình bị spoil mất tiêu luôn ai là chồng tương lai của Anne luôn :| . Mình thề mỗi lần xem review trên tiki là y chang rằng sẽ có ai đó bay vô spoil hết mấy chi tiết quan trọng luôn. Người ta cưới ai thì kệ đi chứ tại sao cứ phải spoil hết ra thế, bực cả mình.
    Mình nghĩ bạn nên đọc thử Giết con chim nhại trước vì theo mình nó hợp gu với bạn hơn. Bạn có thể nghe audio giống mình luôn cho lẹ, và đây cũng là một trong những audio chất lượng nhất mình từng nghe. Người đọc mà cũng phải là NSUT mới ghê chứ :v , mỗi phần đều có tóm tắt chương trước luôn, quả không hổ danh đài VOV .
    Mình cũng giống bạn về chuyện Vh VN, trước giờ mình toàn đọc truyện nước ngoài luôn, không biết tại sao nữa, ngoài truyện của chú Ánh và cô Tư ra mình chả đọc ai khác nữa.
    Cảm ơn bạn đã nhắc mình biết trân trọng quá khứ, mình sẽ ghi nhớ điều này :) . Nhưng cái mâu thuẫn là dù mình hay mau quên quá khứ nhưng mình lại rất đa cảm khi đụng tới những dịp cuối cùng. Cái gì mà cuối cùng mình cũng luyến tiết cả : lần cuối cùng đi bơi hồ này, lần cuối cùng đi học thêm chỗ đó, lần cuối cùng uống ca-cao với ống hút xanh lá chỗ kia. Cái gì cuối cùng mình cũng buồn cả.
    Còn chia tay lớp học thì thôi rồi, buồn cả ngày trời luôn. Mình lúc nào cũng là đứa rơm rớm nước mắt đầu tiên dù là con trai luôn, nhục nhã dễ sợ :v . Mình hình như hoàn toàn hiểu sai dấu hiệu thì phải. Cứ tưởng khi vỗ tay thì có nghĩa là cứ tự do thút thít đi chứ :v .
    Mình để ý bạn cũng rất hay luyến tiếc quá khứ, bạn nói về nó rất nhiều lần nhưng có điều là trong một giọng rất buồn. Thậm chí đôi khi còn nghe rất ám ảnh nữa làm mình tự hỏi có phải bạn đang trong một tâm trạng nặng nề nào đó hay là do bạn đang đứng trướv ngã rẻ cuộc đời hay chẳng qua bạn đang bối rối trước sự đỗi thay cuộc đời.
    Dù là gì hy vọng bạn cũng đừng buồn nữa, như lần mình nói bạn giống như nhân vật Ashley trong cuốn theo chiều gió vậy, hoài niệm không xấu nhưng đừng để nó làm ta buồn cản đường ta lại.
    Mình nói thật với bạn là mình cũng hay luyến tiếc quá khứ, như mình đã nói đấy là mình hay buồn vu vơ mỗi khi nghe chữ cuối cùng. Nhưng mình không sợ đổi thay, không phải vì mình thích nó, mà là vì mình biết đổi thay bản chất không phải là phá đi ký ức cũ mà là đang tạo ra ký ức mới. Cái cảm giác đổi thay chỉ tồn tại trong chốc lát thôi. Sau khi nó qua rồi thì chỉ còn lại cảm giác sung sướng vì từ giờ mình đã có một ký ức đẹp nữa để nhớ về :) .
    P.s : mình không buồn vì bạn bỗng dưng biến mất cả tuần đâu, mình chỉ tự dưng tưởng tượng có khi nào mình nói chuyện vô duyên quá cái người ta giận không ta :D .
    À mà còn nữa bạn ơi, mình đang phân vân không biết nên dành tiền để mua Anne tập 2 hay Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên nhỉ. Mình thì hơi nghiêng về Nhà nhỏ hơn do mình rất thích bối cảnh rừng rậm khai hoang miền tây nước Mỹ nhưng đồng thời cũng đang bắt đầu thích Anne.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/7/16
  12. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Nghe tin bạn cũng thích và đã đọc Anne làm mình rất vui luôn đó :) , cô bé ấy đã để lại rất nhiều kỷ niệm và suy nghĩ trong mình :), mình biết tới Anne vì cái "bìa sách" của nàng ấy :3, ngại ghê cơ nhưng vẫn cứ phải kể ra nè hihiiiii, lúc đi nhà sách ngang qua quầy sách thiếu nhi mình đã bị hớp hồn bởi một cô bé quá đáng yêu của một thời xa xưa ấy :), đọc thử vài dòng lại càng quý cô bé ấy hơn nữa ;), tinh khôi, mộng mơ và rất nhiều lý thú. Mình biết chắc chắn nó sẽ phải là của mình ngay từ giây phút ấy :), mình rất dễ "sa ngã" với những hình bìa được vẽ theo phong cách hoài cổ ấy lắm :D, đọc mê say luôn...càng đọc lại càng ghiền, cái cô bé ấy sao mà hay ho, sao mà lãng mạn và tự tin như thế dù cho cô có đâu được hưởng một cuộc sống màu hồng kia chứ!!! rồi cách cô bé ấy dùng từ nữa, quá chi là ấn tượng, phải nói là mình đã idol cô nàng ấy mất rồi :)). Rồi cả những chiêm nghiệm rất đời thường được tác giả lồng ghép vào một cách khéo léo không hề cứng nhắc nữa, nên mình nể nữ tác giả ấy lắm luôn. Vào cái thời ấy mà bà đã tạo ra một nhân vật với một cá tính xuất sắc mang cái tôi quá tuyệt vời như thế không phải là chuyện tầm thường tí nào nha!!! Nếu bạn theo được hết trọn bộ (Nhã Nam đã ra tới tập 6/8 tập) thì bạn sẽ ngày càng quý Anne đó ;), mình tin là như thế. Từng bước trưởng thành của Anne cũng như chính chúng ta vậy, trầm mặc hơn, ít nói hơn và suy nghĩ nhiều hơn ^_^ nhưng nàng vẫn không đánh mất đi cái tính "lãng mạn" vốn là "đặc sản" của mình đi tí nào đâu nhé hihiii, có điều nàng sẽ thôi không còn tiếc nuối nhiều như xưa nữa :) , mình thì không biết tới khi nào mới thôi hết nhớ nhung ngày xưa đây...vì Anne dù sao thì nàng vẫn sống trong khung cảnh quen thuộc vốn xưa nay của nàng mà :P , tập mình thích nhất là tập 5: Anne tóc đỏ và ngôi nhà mơ ước, tập ấy nói về biển cả, về hải đăng, về những cánh buồm, những con sóng bên bờ vịnh và người thủy thủ già bên ánh lửa cùng những câu chuyện xưa cũ của mình, một tâm hồn rất thi vị ;), mình nghĩ mình rất giống nhân vật thủy thủ già ấy...hơi bảo thủ và khá cứng đầu với những gì mình đã chọn :D.
    Đọc xong cuốn ấy, mình lại càng tha thiết yêu biển cả, sau đó lại được đọc ĐẢO GIẤU VÀNG...ôi cha, cái tình yêu bao la dành cho biển bây giờ nó lớn lắm lắm luôn á, nó khiến cho mình mang cả ý nghĩ, sau này sẽ phải được ở gần biển dù bất cứ giá nào đi chăng nữa...chẳng dám kể cho ai quanh mình nghe đâu, vì ngại lắm :3, từ trên núi mà về với biển lại phải có một ngôi nhà xinh xinh thì chẳng phải điều dễ dàng gì... họ lại kêu viễn vông xa vời không thực tế thì buồn lắm luôn :(, nhưng ai cũng có quyền mơ ước mà bạn nhỉ :3, như Anne nói "Những ước mơ không bao giờ già đi" :3.Ui, mình lại luyên thuyên mất rồi, bạn thông cảm nha, cái tật riết thành quen :D. À, rồi còn tập 4: Anne tóc đỏ dưới mái nhà Bạch Dương nữa, những hàng dương rì rào suốt những tháng năm khi thu rồi đông sang nó làm mình tê tái luôn, cảm giác như ta đang đi qua những cơn gió lạnh với một chiếc lò sưởi bên mình đầy ấm áp ấy :), nhẹ nhàng nhưng gây nhớ nhung, ở tập này nàng sẽ gặp được một cô bé cũng đầy những xúc cảm trong trẻo như nàng, cô bé ấy sẽ cùng phiêu lưu với nàng trong thế giới với những tán Bạch Dương reo vang như thế :). Thôi, hỏng nói nữa đâu, thôi là mình sẽ làm bạn cụt hết hứng mất :3, mong bạn sẽ đi hết hành trình với Anne trong 8 tập truyện nè hihiiiiiii, con trai thường hông thích kiểu viết nhẹ tênh như trong Anne nhưng mình vẫn hy vọng bạn là ngoại lệ :D, đọc Anne như bạn nói, như ta nhâm nhi một tách trà khi chiều về chứ không đang thưởng thức một tách cà phê trong một sáng tinh mơ với nhiều điều mới mẻ đang đợi chờ :3.
    À, còn về cách viết của mình , heheeeee, ngại quá đi, mình không biết nó hình thành từ khi nào nữa... nhưng cũng phải thừa nhận, Anne đã ảnh hưởng tới mình khá nhiều trong suy nghĩ :D.
    Mình sẽ đọc GCCN và ghi ngay cảm nhận khi đã hoàn thành nó, hihiiiiiiii, để có cái mà bàn luận với bạn chứ ;). Bạn hãy chờ mình nha :).
    Mình rất vui khi thấy bạn đã trải lòng và kể cho mình nghe những kỷ niệm đáng yêu ngày ấy :), thích lắm luôn á, ai nói con trai không có quyền sụt sùi chứ, bạn thấy những tấm bi kịch trên màn ảnh hay trong những ca khúc, tác giả toàn là nam đó thôi :), đó không là sự yếu đuối mà đó là cảm xúc bộc phát, rất tự nhiên :). Khi sự vô cảm lên ngôi mới thật sự đáng sợ >_<. Bất cứ khi nào ta muốn khóc, hãy cứ khóc thật to rồi đứng lên và lau khô mắt, thế thôi!!!
    Những "lần cuối cùng" của bạn làm mình thương quá, những "cuối cùng" của mình đi qua lúc nào mình còn không nhớ rõ nữa luôn đó...nó trôi xa quá rồi, bạn thế là còn "vương vấn" hơn mình rồi nhé, giá gì những lúc cuối cùng ấy mình làm chậm hơn một tí bạn nhỉ, thế thì sẽ nhớ thiệt là lâu luôn!!!mình là người mau quên mà lại hay hoài niệm, nên rất khó nhớ những tiểu tiết , nghịch lý quá phải không nè :( , đôi khi mình giận mình lắm, không hay tí nào cả >_<, đang cố khắc phục mà coi bộ khó ghê gớm hic hic.
    Mình không mang tâm trạng nặng nề hay bối rối đâu, chỉ tại mình luyến tiếc quá khứ nhiều quá nên khi viết ra đã gây cho bạn cảm giác đó :), mình hay tiếc nhớ nên cứ muốn níu nó qua những suy nghĩ cùng những câu văn, để viết ra ngay khi bất chợt nó ùa về ;), như là sợ gió sẽ mang đi mất tiêu nên phải viết ra cho nhanh, cho kịp rồi đóng ngay cửa lại :3, để khi đọc lại sẽ tìm được những xa xưa với một nụ cười ấm áp mãn nguyện đó mà hihiiiiiiiii. Bạn cho mình cơ hội làm điều ấy nha ;) . Bạn cứ dốc hết tâm sự cho mình, mình sẽ là người đồng hành cùng bạn đi trên chuyến xe ngược thời gian bất cứ khi nào bạn là hành khách trên xe ;).
    Mình không bỏ bê hiện tại đâu nhé, hihiiiiii, bạn đừng lo nè, mình chỉ đi chậm hơn mọi người một tí thôi mà ^_^, nhưng mà hông có bỏ cuộc, buông xuôi đâu à nha :P.
    Nếu bạn hỏi mình giữa 2 cuốn ấy, thì mình vẫn muốn bạn đọc Anne hơn, ở Anne có những lặng lẽ bình yên lãng mạn hơn NNNTTN, NNNTTN lời văn theo kiểu đúng chất "thiếu nhi" ấy hihiiii, cứng cứng, dễ hiểu, đáng iu :3, nhưng nói vậy thôi chứ vẫn rất thu hút nhé , mỗi bộ lại theo một lối khác nhau nè : như là lá thu vàng của Canada với sự phóng khoáng tự do của Mỹ ấy, khó nói lắm luôn :D.
    P/s: mình viết cmt này hơn một tiếng rưỡi á, lâu lắm lắm rồi mình không viết nhiều như thế hihiiiiiiiiii, cảm giác rất chi là thú vị và phấn kích :).
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/7/16
  13. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Trời ơi đáng lẽ hôm qua mình đã ghi rồi mà không biết cuối cùng cái điện thoại của mình bị cái gì, đang ghi thì tự nhiên cái điện thoại hiện quảng cáo rồi lúc quay lại thì phần mình ghi bị xóa hết sạch luôn :( bữa nay phải viết lại toàn bộ luôn.
    wow đúng là cmt viết 1h rưỡi có khác, lời văn chau chuốt quá trời luôn :) .
    Không hổ danh là đụng phải cuốn "dằn mặt" thứ hai, bạn nói rất nhiều và rất hay về Anne. Cái này chắc là bệnh kinh niên của mọt sách luôn rồi, mỗi lần mà ai đụng tới cuốn sách yêu thích của mình là thôi rồi, coi như nói hằng giờ luôn :v . Những lúc ấy mình cảm thấy như đang lên đồng ấy :)) .
    Bạn thực sự làm mình muốn bay ngay tới nhà sách mua luôn 5 tập còn lại về đọc cho đã :) , nghe bạn nói bạn thích tập 4,5 nhất mình rất yên tâm vì đối với những seri quá dài như thế này thì mình sợ tác giả sẽ viết xuống tay.
    Cái hôm mình bị spoil mất ai là chồng Anne thì mình cũng biết luôn tên con gái Anne. Công nhận mình cười lăn lộn luôn, bái bà chị Anne này mấy lạy luôn, có mỗi cái tên Cordelia mà từ nhỏ tới giờ luôn :)) . Không biết bạn thì sao, mình thì cũng giống Anne một chút. Hồi nhỏ mình rất thích một cái tên, thích lắm luôn, mình lúc nào cũng ước mình tên đó, nếu tương lai mình mà sinh con trai mình chắc chắn sẽ đặt tên đó. Giờ lớn lên rồi mình cứ nghĩ chắc đó chỉ là viễn vông trẻ con nhưng nhờ Anne mà giờ mình như được thêm tiếp thêm niềm tin vào điều đó. Đó là tên Vinh, không hiểu sao mình cảm thấy cái tên này nghe rất hay, rất nam tính và cũng rất sang nữa :D .
    Nhắc tới chuyện viễn vông thì ước mơ của bạn không hẳn là viễn vông đâu. Nếu bạn chịu hỏi thì thế nào bạn cũng sẽ ngạc nhiên là rất nhiều người có chung ước mơ đó, mẹ mình cũng mơ có một căn nhà ở Nha Trang nè :) . Không hổ danh là Vn , hàng triệu con tim cùng hướng ra biển đảo thân thương :) .
    Nghe bạn nói bạn không buồn phiền về cuộc sống là mình yên tâm rồi, hóa ra bạn viết vậy là để bộc lộ, mình cũng hay như thế. Đôi khi mình đang viết cho bạn nhưng nhiều khi mình cũng đang cảm thấy như đang viết cho chính mình vậy. Mà còn hay hơn nữa là không những được tự trải lòng mà còn được một người bạn tuyệt vời chia sẻ, lắng nghe.
    Ngoài chuyện tâm sự ra thì mình cũng rất thích nói với bạn về chuyện sách nữa, dù chúng ta đọc những sách khác nhau nhưng mình cũng cảm thấy về một số khía cạnh thì mình cũng thấy giống. Nhờ dạo này trò chuyện với bạn mà mình bắt đầu thói quen đọc sách thiếu nhi lại, à phải nói đúng hơn là thói quen giải quyết hết đống truyện thiếu nhi tồn đọng lâu ngày trên giá :v . Cũng qua đó mình tìm lại được lí do vì sao mình thích đọc truyện thiếu nhi. Cái đầu tiên mình thích không phải là sự dễ thương mà là sự giàu tính giáo dục. Một cuốn sách thiếu nhi hay còn nói được nhiều điều hơn cả một cuốn SGK GDCDân nữa mà lại rất tự nhiên trong sáng. Mình còn thích truyện thiếu nhi do mình rất yêu cách nhìn đời của trẻ em. Nhiều người kêu trẻ em chỉ là ngô nghê nhưng mình thấy đôi khi trẻ em còn hơn cả người lớn nhiều. Cùng một vấn đề trẻ em sẽ thấy nhiều cách giải quyết nhưng đối với người lớn thì chỉ có một cách giải quyết duy nhất - tiền.
    Còn về cuốn Anne thì mình nghĩ bạn lo sợ cũng đúng rồi đó :v , dạo này tốc độ đọc Anne của mình đã bị chậm đi một tí. Đúng như bạn nói, mình cảm thấy lối viết trong truyện Anne hơi "hường" quá so với mình :v, cốt truyện cũng rất đời thường nhẹ nhàng nữa. Cũng do vậy nên mình đã mua Nhà nhỏ do mình thích nó phải có cái gì đó gay cấn hơn tí. Nhưng không phải vì thế mà mình ghét Anne, mình vẫn thấy nó hay nhưng chắc mình chưa quen đọc mấy :) .
    Còn một lí do nữa là khi mình đang rớt vào thế tiến thoái lưỡng nan không biết chọn cuốn nào thì mình thường chọn mua hết :v , ví dụ như mình sẽ mua tập 2 nhà nhỏ cùng với tập 2 Anne luôn, dù tốc độ mua sẽ chậm ( mình hay tiết kiệm tiền rồi mua nhiều tập một lần luôn cho đủ seri ) nhưng đành vậy để có hết. Mình không tham vọng nhưng một khi mua sách thì phải chủ trương quất hết :)) . Với lại mình thấy rằng một cuốn sách mà để trong shopping list càng lâu thì mình sẽ giảm ham muốn mua cuốn đó lại, cuối cùng bỏ lỡ mất một tác phẩm hay. Thế nên mình mua Nhà nhỏ tập 1 trữ sẵn trong nhà trước để sau này không quên mua mấy tập còn lại.
    À nhân nói về truyện thiếu nhi thì mình cũng nhớ hồi trước bạn nói bạn rất thích đọc truyện cổ tích, thế nên tới lượt mình trả lời lại.
    Thể loại truyện thiếu nhi ưu thích của mình là truyện ngụ ngôn. Hồi nhỏ mình thích đọc truyện ngụ ngôn vô cùng luôn, thích đọc hơn cả truyện cổ tích luôn ấy. Mình rất thích cái nét gì đó trong truyện mà không thể nói tên được, sau này học mới biết đó gọi là phép ẩn dụ. Qua ẩn dụ mà truyền tải được cách sống, thiệt tình mình rất phục mấy tác giả viết ngụ ngôn luôn, đã thử bao lần nhưng chưa bao giờ mình viết nổi một truyện ngụ ngôn cho ra hồn :v . Mình không giữ được thói quen đọc truyện ngụ ngôn nữa, giờ thì mình thấy nó hơi trẻ con nhưng ít nhất trong tim mình sẽ còn lưu giữ mãi một góc nhỏ cho nó.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/7/16
    Luna Corn thích bài này.
  14. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Hôm nay mới có tinh thần ngồi viết với bạn nè hic hic, mấy nay mình bệnh quá trời, mất hết cả tinh thần :( , buồn gì đâu luôn :(.
    Viết xong mà bị mất hết thì buồn lắm luôn huhuuuuuuuu, cảm xúc lúc ấy đang có, phải viết lại sợ hông được như cũ :(, bạn hông nản mà viết lại là mình vui lắm rồi, bạn nhiệt tình như thế làm mình thấy có lỗi ghê, giờ mới trả lời bạn được, bệnh gì mà làm 1 phát mấy trận luôn huhuuuuuu, mình biết sợ rồi đó >_<, tới lúc đang gõ bài này thì mình vẫn chưa hết hẳn nè :(.
    Anne đã đi được vào tâm hồn bạn rồi, mình vui ghê <3, đúng là cô bé ấy một khi đã quyết định gì là làm cho tới cùng luôn ha , khó mà lay chuyển được, điểm này mình giống Anne nè :v.
    Cái tên bạn nghĩ ra hay á nha, đó là cũng là niềm vui mỗi khi nghĩ tới ha :D, rất là đáng nhớ luôn á chứ ;) , mong mọi việc sẽ theo ý bạn nhé , một cậu nhóc tên Vinh dễ thương trong tương lai sẽ gõ cửa nhà bạn nha ^_^.
    Cám ơn bạn đã nhiệt tình ủng hộ cái ước mơ xa xôi ấy của mình hihiiiiiiii, hy vọng trong tương lai vẫn là bạn của nhau để được chia sẻ với bạn nếu ước mơ ấy của mình biến thành sự thật nhé :).
    Vậy là bạn với mình cùng quan điểm khi viết cho nhau cũng là viết cho những cảm xúc của mình, ôi...thích quá đi, mình vui lắm lắm luôn.
    Thế là mình đã tìm ra được một người cũng thích đọc truyện thiếu nhi như mình rồi aaaaaa, vui ơi là vui nè. Đọc văn học thiếu nhi nó nhẹ nhàng, dễ thương nhưng vẫn sâu sắc bạn ha, đọc để thấy cuộc sống vẫn còn đó những lấp lánh qua cách nhìn ngây ngô hồn nhiên của trẻ thơ...mình mê vh thiếu nhi là do đây nè, đọc nó còn hay hơn nhiều những câu truyện giáo dục khô khan bạn nhỉ :) . Văn học người lớn toàn tình yêu, hận thù, mưu mô đọc mệt lắm luôn, cuộc sống lúc nào cũng mang đầy những toan tính thì còn gì thi vị, đáng sống nữa chứ...nhất là dụ tả cảnh á, mình thích cách những nhà văn thiếu nhi miêu tả phong cảnh lắm, họ làm mình say mê rồi đắm chìm hồi nào hông hay luôn cơ :).
    Mình hiểu mà, con trai khó mà theo Anne một cách say mê được nè hihiiiiiiiiiiii, nhưng bạn vẫn muốn đọc hết trọn bộ là mình thích lắm rồi :), thế bạn đã mua NNNTTN chưa nhỉ? mình đã mua bộ đó lâu rồi mà vẫn chưa đọc hết nè :( , dạo này tốc độ đọc của mình chậm rồi do ít dành thời gian cho nó huhuuuuu :(.
    À, vậy là bạn đã mua tập 1 NNNTTN rồi nhỉ :), đọc xong thì cho mình tí chút cảm nhận nha heheeee :) , bạn nói đúng á, sách mà để lâu là mất dần cái ham muốn sở hữu nó cho coi >_<.
    Mình cũng có mấy cuốn ngụ ngôn nè, mình thì đọc vẫn dô heheeeeee , thấy vui và thoải mái khi đọc nó :D , bạn có ý định viết ngụ ngôn là giỏi hơn mình nhiều luôn rồi, mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết truyện gì cả :3 hihiiiiiiiiiii. Bạn mang một tâm hồn phong phú thật đó, cô nàng nào mà được làm người yêu của bạn chắc sẽ hạnh phúc suốt ngày mất thôi :).
    Mình cũng luôn hy vọng bạn sẽ nhớ mãi những ký ức tuyệt vời của tuổi thơ tươi đẹp như thế, vì nó chẳng trở lại bao giờ bạn nhỉ ;).
     
    nguyenhoachidung2704Winnie-the-Pooh thích bài này.
  15. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Công nhận đời cũng buồn cười nhỉ, lần đầu tiên bạn biến mất dài ngày thì mình tưởng bạn bị bệnh, cuối cùng thì không sao. Còn cái lúc mình tưởng bạn không sao thì bạn lại bệnh nặng :|. Hy vọng bạn nhanh khỏi bệnh sớm nha, hãy vui lên vì trước mắt là cả một cuối tuần vui vẻ cho bạn dưỡng bệnh nhé.
    Mình muốn nói nhiều cái linh tinh lắm nhưng mấy hôm nay mình bận kinh khủng luôn, giờ cuối tuần mới tranh thủ viết cho bạn nè :(, thôi thì mình đi thẳng vào chủ đề luôn :v.
    Nhà nhỏ thì mình mới vừa hoàn thành tập 1 xong. Trời ơi không biết nói thế nào nào ngoài thích cực kì luôn :D . Mình nghĩ có lẽ mình sẽ theo bộ này trước rồi mới tới Anne sau, truyện này có vẻ hợp với mình hơn. Truyện không những tạo được không khí đầm ấm mà còn như một bộ bách khoa toàn thư về đời sống của những con người khai hoang nữa, thực sự mình phải dùng chữ bách khoa toàn thư luôn í vì có rất nhiều điều mà mình không biết được trình bày một cách vô cùng màu sắc, theo cả nghĩa đen luôn vì có rất nhiều hình minh họa. Mình cảm thấy nếu Anne có thật thì cô bé cũng sẽ thích bộ truyện này do đây đúng là một mảnh đất màu mỡ cho trí tưởng tượng, truyện bắt mình phải tưởng tượng rất nhiều do có quá nhiều thứ mà mình chưa biết luôn. Laura dù cá tính không mạnh bằng Anne, đôi khi có phần quá kinh điển và mờ nhạt nhưng dù sao khi hòa vào bức tranh chung thì lại tạo được nét gì đó hòa hợp và giản dị đằm thắm.
    Ngoài lề một tí, mình còn có một thói quen đánh giá độ hấp dẫn của tác phẩm bằng cách xem những người lười đọc sách phản ứng như thế nào ( cái này là độ hấp dẫn thôi nha chứ không nhất thiết là độ hay do có một số truyện hay nhưng khó đọc ) . Hôm bữa mình để cuốn sách trên bàn và khi về nhà mình đã rất bất ngờ khi thấy em họ mình không những đã đọc mà còn đã đọc xong chỉ trong một ngày :-o. Quá bất ngờ :v.
    Mình thật ra chỉ thêm thể loại thiếu nhi vào danh sách cần đọc thôi chứ là người đọc vh thiếu nhi chuyên nghiệp thì chắc chưa phải đâu :). Mình vẫn đọc hết chứ không hẳn ngiêng về một thể loại nào. Đúng là dạo gần đây mình đọc nhiều thiếu nhi nhưng mình vẫn thích đọc truyện người lớn hơn.
    Truyện thiếu nhi thì giống như một lò sưởi ấm áp sưởi ấm tim mình. Nhưng còn truyện người lớn lại giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại đưa ta đến mọi cung bậc cuộc sống, hứa hẹn sẽ đem lại những bài học quý báu cho những ai dám dấn chân khám phá. Truyện thiếu nhi thì có những khoảng khắc ấm lòng nhưng truyện người lớn bao phen làm mình thảnh thốt, lăn qua lăn lại không thể dời mắt và đương nhiên là sự cảm động vô bờ, vốn là những gì thiếu nhi không thể đem lại.
    Vì vậy mình khuyên bạn không nên chỉ đọc 1 thể loại thôi mà hãy thử trải nghiệm thể loại mới, như người ta đã nói rồi đó, yolo , thế nên hãy đọc tất cả thể loại có thể ( hình như mình đã xuyên tạc hoàn toàn ý của câu đó thì phải :v ).
    Mình vẫn giữ lời khuyên là bạn nên bắt đầu với Cuốn theo chiều gió trước nhé :) , thiệt là bạn cần dọn sạch shopping list của bạn và đem nó lên hàng đầu ngay luôn nha bạn, truyện hay không thể tả nổi luôn. Mỗi lần nhắc tới là mình chỉ muốn gào thét thật to vì bấn loạn với độ hay của nó luôn. Từ ngay cả nhân vật, cốt truyện tới ý nghĩa của nó đều hay cả, chắc lời cằn nhằn duy nhất của truyện chỉ là việc đôi khi nó hơi chậm và độ dài của cuốn sách. Không những truyện đã do một thiên tài viết ra mà bà còn mất hơn 10 năm viết đi viết lại để cuối cùng cho ra đời đứa con tinh thần của mình.
     
    Luna Corn thích bài này.
  16. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Hihiiiiiii, mình rất vui khi bạn viết trả lời cho mình nhanh như vậy á :), dù bạn bận mà vẫn dành thời gian cho mình, cảm động quá à :).
    Dậy là bạn nên đi hết bộ Ngôi nhà nhỏ nha, cảm giác của bạn miêu tả về nó làm mình thấy thích thú ghê cơ, truyện đúng như bạn nói, miêu tả chân thực nước Mỹ lúc còn hoang sơ ấy ;), với lại truyện thiên về tình cảm gia đình nên rất ấm áp, còn Anne thì viết theo lối cảm nhận của một cô bé mồ côi nên có phần cá nhân hơn ha ;), khi nào bạn đọc tập 2 lại viết cảm nhận cho mình nhé hihiiiiiii :3, mình đang đọc tập 2 của NNN nè, viết về chồng của Laure trong tương lai ở một trang trại nhỏ khác, đáng yêu và hấp dẫn không kém nè ;), à, mà mình không nói trước chồng Laure nha, nhà biên tập họ ghi thế đó :(. Đọc bộ này chúng ta sẽ đến rất gần với không khí của một gia đình đầm ấm ngày ấy, bố thì chơi violin nè, mẹ thì ngồi đan áo, 3 chị em thì cùng nắm tay nhau nhảy múa xung đống lửa của trời đêm giá lạnh sau buổi cơm tối...ôi, cái không khí ấy không sao mình quên được :).
    Cách đánh giá của bạn rất hay đó, đúng là sức hấp dẫn nó ghê gớm lắm nha...để cho một người lười đọc truyện chữ mà theo hết nguyên một cuốn sách thì quả là không phải tầm thường đâu nha :3, mình ủng hộ cách này nè, cũng có mấy lần chị họ và mẹ mình đọc Emily và Anne đó, nhưng họ không theeo được hết bộ, mỗi người đọc có 1 cuốn à :( , Emily ở trang trại Trăng Non bạn đã nghe qua chưa nhỉ? hồi lâu nó được chiếu trên vtv3 vào lúc 6h tối mỗi ngày đó bạn, mình coi và mê tít, cũng như Ngôi nhà nhỏ vậy, mình tìm mua cả bản phim của Ngôi nhà nhỏ luôn á, ngồi coi mà lòng xao xuyến, Emily thì vẫn chưa được chiếu lại lần nào :(, mình vẫn đang chờ... Emily cũng của tác giả viết Anne đó bạn, cô bé chân thực và trầm tĩnh hơn Anne nhưng khi vướng vào tình cảm thì thật sự mình không đồng tình với cô tí nào...tất cả nhưng lãng mạn yêu kiều, mộng mơ khi xưa nó mất hết bạn ạ, làm mình hụt hẫng vô cùng...Ui, mà sao mình nói về Emily nhiều quá vậy nè, thôi rồi, lại dò trúng đài rồi :D. Emily ít tập hơn Anne, bộ truyện chỉ có 3 tập thôi, nếu bạn hứng thú thì đọc thử nhé ;), đảm bảo bạn sẽ hông thất vọng trừ dụ tình cảm của Emily >_<.
    Mình sẽ đọc Cuốn theo chiều gió ngay khi có thể, mình đang còn một kho sách đọng nè huhuuuuuuuuu, không biết sao cái tính khó bỏ, cứ mua nhiều mà sức đọc thì có hạn òa òa. Nghe bạn nói về nó mà ham quá, nữ tác giả đúng là đã dành khoảng thời gian không nhỏ để cho ra đời đứa con tinh thần rồi, chúng ta chỉ hưởng thụ thôi mà còn không chịu nắm bắt thì quá tiếc luôn đó chứ...
    À, mình chuẩn bị mua bộ NHỮNG NGƯỜI KHỐN KHỔ 5 tập do Đông A mới xuất bản nè, bộ này còn có cả tranh minh họa nhiều bên trong và bìa rất đẹp,mấy lần trước thì hình như chưa có bộ nào có tranh minh họa cả, không biết bạn có hứng thú với bộ này không? hy vọng bộ truyện tên tuổi này sẽ gây được ấn tượng mạnh với mình.
    Đúng là mình đọc rất ít văn học dành cho người lớn như bạn nói, không phải mình hông muốn đọc đâu mà tại khi chọn mua, toàn là văn học thiếu nhi hông à :3 thành thử mảng kia đành chịu thiệt thòi :( , chắc tương lai văn học thiếu nhi kinh điển hết còn quyển gì hợp sẽ chuyển qua dạng kia kha kha...Mình ít đọc văn phiêu lưu nên chưa tìm ra sức hút của nó như bạn nè, mong ngày nào đó mình sẽ tìm ra hihiii.
     
  17. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Wow công nhận lần này bạn hồi âm nhanh thật luôn đó nha, làm mình thấy vui quá trời luôn, mình còn tưởng hệ thống thông báo bị lỗi nữa kia chứ :) .
    Mình rất vui là bạn đang bắt đầu đọc lại Nhà nhỏ, hy vọng bạn sẽ có được niềm vui giống như Anne khi đọc nó.
    Mình có biết Emily ở trang trại trăng non. Lúc đọc tóm tắt thì mình cũng thấy rất hấp dẫn và muốn mua nhưng lại thôi.
    Cái này không phải mình khoe đâu nhưng thật ra dạo này mình đã có rất nhiều sự tiến bộ trong truyện mua sách. Mình không còn mua một cách quá phóng khoáng nữa mà bắt đầu chọn lọc hơn. Nếu mình ngày trước thì chắc sẽ mua ngay cuốn Emily luôn nhưng giờ nghĩ lại mới tthấy nếu chưa lo xong mấy bộ seri khác mà đã rước bộ seri mới về thì chắc chết mất thôi :) .
    Vậy là cả nhà nhỏ, anne lẫn emily đều có phim rồi. Mình đã lên kế hoạch coi từ lâu rồi mà vẫn chưa coi được, buồn ghê :( , gì chứ với quỹ thời gian của mình bây giờ đọc sách còn không xong nữa nói chi là xem phim dài tập :((.
    Mình nói vh người lớn là một cuộc phiêu lưu là ý ẩn dụ thôi chứ không phải ý chỉ thể loại phiêu lưu nhưng bạn hiểu vậy vẫn được :) . Mà mình thắc mắc ý của bạn khi bạn nói là chỉ chọn được vh thiếu nhi thôi ấy, không lẽ nhà sách ở chỗ bận chỉ bán mỗi truyện thiếu nhi thôi sao :-/ .
    Mà dù sao thì bạn đang có ý định mua Những người khốn khổ là hay rồi, vậy chứng tỏ bạn cũng có một tí quan tâm ở thể loại người lớn, mình vui lắm :) .
    Còn việc bạn hỏi mình có biết tác phẩm đó không thì mình biết nha bạn, mình thậm chí còn đọc nó rồi, và còn...bỏ giữa chừng luôn rồi :(.
    Giải thích về việc tại sao mình lại bỏ giữa chừng nó thì đầu tiên là phải kể đến ý kiến chủ quan của mình trước. Như mình đã từng nói thì mình rất không hợp gu với xã hội Pháp, và trong truyện này bạn sẽ gặp rất nhiều điều đó do tác giả viết chủ yếu là để lên án xh pháp.
    Còn về ý kiến khách quan thì phải nói tới nhịp truyện. Đây là một bộ truyện mà có nhịp điệu khá giống tâm điện tim, nghĩa là cứ lên rồi xuống nhịp nhàng. Đọc truyện này sẽ có những khúc, mà cũng mấy chục trang chứ không phải mấy khúc nữa :v , rất chán và dài dòng luôn đó bạn, đã vậy nói rất nhiều về xh và lịch sử vốn là những điều ta không dễ nắm bắt. Nhưng cứ sau mỗi khúc đó là một đoạn hay ơi là hay luôn, không thể buông sách xuống luôn ấy, người mà yếu lòng là dễ khóc như chơi luôn. Và cứ vậy thay phiên một đoạn chán đi chung với một đoạn hay, cứ vậy liên tục làm mình cảm thấy hơi nản :( . Thật sự để theo được hết bộ cần có sự kiên nhẫn rất cao đồng thời là một level đọc cao.
    Với truyện thiếu nhi thì không phân level do đa số đều dễ đọc, nhưng còn truyện người lớn kinh điển thì phân level rất rõ ràng : mức dành cho người mới tập tành đọc với những người hơi quen đọc một tí, mức còn lại là cho những ngươi đọc chuyên nghiệp rồi và đang tìm kiếm những cuốn nâng cao hơn. Những người khốn khổ chắc chắn là ở mức sau luôn vì vậy bạn nên cân nhắc kĩ trước khi mua đấy nha :) .
    Nhưng dù sao nếu bạn vẫn muốn đọc nó thì quá okê luôn, chúc bạn có được một bộ sách để đời nhé :) .
    Còn nếu trường hợp bạn muốn tìm những cuốn ở mức độ 1 thì mình vẫn giữ ý kiến Cuốn theo chiều gió trước nhá, ngoài ra thì còn có Kiêu hãnh và định kiến, Người truyền ký ức, Sherlock,... nói chung sách ở mức này khá dễ kiếm, bạn đi đâu cũng thấy được :) .
    Còn những cuốn ở mức 2 mình chưa dám mò tới nhiều nhưng cũng biết vài sách như Chiến tranh và hòa bình, Lolita, Suối nguồn, Trăm năm cô đơn...
     
  18. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Lại bị trễ hẹn cùng bạn giờ mới trả lời T_T , nghe bạn nói làm mình cũng vui vì bạn đã hiểu tâm tư của người đọc truyện thiếu nhi như mình :D, mình cũng đang cố đọc nhanh Ngôi nhà nhỏ nè, ngâm lâu quá rồi, cũng tại vì xem phim trước mà mình cứ ngâm mãi truyện như thế òa òa, nhưng mà truyện vẫn hay hơn phim đó bạn, mình đọc truyện không gian nó mở hơn và lời văn rất sống động ban nhỉ ;).
    Bạn bận quá thì có thể đọc truyện trước nè, phim thì chắc bạn có hứng mới coi được hihiiiiii, dậy là bạn đã mua NNN tập 2 và bạn đã đọc chưa nè :D, cái cậu bé nông dân ấy cũng đáng iu lắm, đọc truyện mà cứ như ta được bước vào cái không khí và không gian ngày xưa ấy thật gần luôn ha, điều này thì NNN làm tốt hơn Anne rất nhiều <3.
    Mình hay đặt hàng trên tiki nên cũng không thiếu sách đâu :3, với chỗ mình cũng có 2 nhà sách lớn mở chi nhánh là Fahasha với Phương Nam đó bạn :D, tại cái ý chí của mình thôi đó mà :), nó thúc đẩy mình chọn vh thiếu nhi trước nhất á, chọn xong thể loại đó là cũng hết ngân sách cho mấy quyển khác nè :(, nó làm mình bị thu hút bởi vh kinh điển thiếu nhi đầu tiên nên tất cả còn lại cứ bị lu mờ đó...Mình cũng đang cố cân bằng hơn đây, chắc phải cần thêm thời gian rồi :D, biết đâu mua hết vh thiếu nhi rồi lại tới văn học người lớn hơn :3 hihiiiii.
    Dậy là những người khốn khổ nằm ở mức dành cho những người đọc chuyên nghiệp hả bạn...ca này khó nha vì mình cũng không phải là người có thể ôm sách đọc lâu được, đang nằm ở mức thứ 2 thôi...òa òa, thấy bạn nói coi bộ để đọc hết được bộ này phải có tính kiên nhẫn lắm luôn, thấy hồi hộp quá đi...à, mình có thắc mắc xíu nha :D, sao bạn lại không thích xh Pháp vậy? nó nằm trong những nước khá lớn về mặt văn hóa cũng như kiến trúc trên thế giới, bạn làm mình tò mò muốn biết ghê, bạn trả lời mình thật lòng và đừng nói giảm nha, mình sẽ rất vui á :3, mình thì thích lối sống của Hoàng gia Anh lắm :D. Cám ơn bạn đã nhiệt tình cổ vũ với lần đột phá trong lựa chọn lần này của mình heheeeeeeee, mình sẽ cố gắng tìm đọc hết những tp hay bạn đã nêu trên, hy vọng sẽ không lâu :).
    Bạn có lần đã nói với mình, mình nên đọc CTCG vì có 1 nhân vật hay hoài niệm giống như mình đúng hông nè, mình nghĩ mình sẽ tìm đọc nó thật nhanh để coi điểm ưu và khuyết của cái sự hoài niệm này mới được ;). Mình sẽ thông báo bạn ngay khi mình có nó luôn ;).
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/16
  19. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Uh hóa ra đó là lí do bạn hay chọn mua sách thiếu nhi. Mình là mình rất cổ vũ nếu bạn đang ráng đọc truyện người lớn nhưng nếu bạn chỉ thấy thoải mái khi đọc truyện thiếu nhi thì cũng okê luôn :) , nếu mình thấy thích thì mình mới đọc thôi.
    Phản ứng của bạn khi nghe về cuốn Những người khốn khổ cũng vui vui nhỉ, mình thấy mọt sách chúng ta cũng hay có phản xạ đó đó bạn. Khi nghe một tựa sách chỉ dành cho người chuyên nghiệp đọc, trong lòng ta bỗng cũng thấy hơi ngán nhưng đồng thời cũng cảm thấy rất háo hức muốn chinh phục nó cho bằng được. Bỗng dưng ta thấy tựa sách đó như một ngọn núi vĩ đại vậy còn chúng ta chính là người leo núi.
    Còn về việc tại sao mình ghét xh pháp thì có lần mình cũng đã từng nói rồi nhưng bạn khỏi mất công tua lên chi, mình sẽ cập nhập bản đầy đủ luôn :v .
    1. Chính trị rối ren kinh khủng, nước pháp dẫn đầu thế giới về ba hạng mục : nước có nhiều thể chế chính trị nhất, nước có nhiều cuộc đảo chính nhất, và nước có nhiều vua bị chặt đầu nhất không phải bởi địch ... mà bởi chính người dân của mình, cứ đảo chính là chặt đầu vua cũ :v . Riết cái nước hay cái sân chơi vậy trời, loạn hết cả lên :v .
    2. Đi kèm với hệ thống chính trị rối ren đương nhiên là một lịch sử cũng rối ren không kém :) , học sử pháp Sgk VN đã cố gắng tóm lược lắm rồi mà đọc vẫn đau đầu
    3. Cái đó là về nhà nước thôi nha, giờ là xã hội nè. Một xh rối loạn với một đống chức tước, một đống công việc lạ tai, một đống quý tộc hăm he liên kết với nhau ngăm nghe đảo chính
    4. Về con người, con người xem trọng danh dự hơn cả tính mạng. Nước pháp là một trong số ít tồn tại việc cho hai công dân đang tranh chấp về danh dự tham gia đấu súng và họ cảm thấy hoàn toàn okê nếu một trong hai người chết.
    Nãy giờ mình chỉ nói xh pháp xưa thôi nha, ý là mình đang giải thích vì sao mình ghét đọc truyện lấy bối cảnh pháp xưa.
    Bạn giống mình ghê, đọc truyện lịch sử mình cũng mê tơi xh Anh. Nhiều người nói xh Anh lố bịch vì họ chỉ có ăn chơi, con gái thì chỉ ở nhà lo chuyện đám cưới. Mình không đồng ý với việc đó, họ nói cũng có lí đấy nhưng không hiểu sao đọc vẫn thấy hay, thấy ghiền :v .
    Rất rất vui luôn khi bạn đặt quyết tâm tậu bộ CTCG. Chừng nào có thì nhớ cho mình biết ngay nha bạn. Nhân vật mình nói tới là Ashley, dù là nhân vật phụ nhưng cũng không tới mức phụ mấy đâu, cũng đóng vai trò lớn trong truyện đấy bạn :)
    P.s : Câu cuối ghi thiếu chữ "báo" kìa bạn, đọc nghe vui vui :v .
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/8/16
  20. Luna Corn

    Luna Corn Gà con

    Bài viết:
    40
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Bạn nói làm mình đồng cảm ghê, đúng là cái sự tò mò và thích chinh phục hiện giờ đang khá cao trong mình khi nghĩ về NNKK :3. Hy vọng mình sẽ đọc tới cuối câu truyện này, vừa háo hức lại thấy lo lo là đây :D.
    Bạn nói về xh Pháp đúng là đã có sự nghiên cứu ;), họ phô ra những mặt háo thắng của mình quá đúng không bạn :), mà cái gì làm quá cũng gây thiếu thiện cảm bạn nhỉ :).
    Nước Anh vẫn còn dùng chức tước của hoàng gia nên đó cũng là một trong những điểm mình thấy thích thú từ họ, cả lối ăn mặc và phong cách rất chị cổ điển của họ nữa chứ hihiiiiii, mình mê những gì mang màu xưa cũ mà :3.
    A ha, mình ghi thiếu ngay chỗ dễ gây hiểu lầm quá huhuuuuuuu, thôi ồi T_T , mình đã sửa :(. Lâu lâu bị 1 vụ nhớ đời nè hic hic, sẽ thông báo bạn liền và ngay khi mình có trong tay CTCG nhé ;).
    Mình chắc sẽ ấn tượng lắm với nhân vật Ashley bạn đã kể trên, bạn làm mình muốn đọc nó ngay luôn bây giờ quá đi thôi :). Những người sống với dĩ vãng thường có đôi mắt rất buồn, không biết nhân vật này có nằm trong số đó không bạn nhỉ?.
     

Chia sẻ trang này