Em là vì sao đang rơi - Cập nhật - Sea

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Sea_Sand, 21/1/16.

?

Bạn thích nhân vật nào trong truyện?

  1. Nhã Thi

    6 vote(s)
    50,0%
  2. Nhật Minh

    10 vote(s)
    83,3%
  3. Đan Huy

    1 vote(s)
    8,3%
  4. Hải Nam

    3 vote(s)
    25,0%
  5. Thư Kỳ

    1 vote(s)
    8,3%
Multiple votes are allowed.
  1. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    [​IMG]
    (Bìa: BongBongTuyet Cảm ơn em :-*)

    [​IMG]

    [​IMG]EM LÀ VÌ SAO ĐANG RƠI[​IMG]
    Tác giả: Sea (tên cũ Hạt Cát)
    Thể loại: Tình cảm, lãng mạn
    Tình trạng truyện: Đang viết
    Độ dài: Chưa xác định
    Lịch đăng: 1 ngày/chương
    Độ tuổi đọc: 15+
    Cảnh báo về nội dung: Không

    [​IMG]
    Sơ lược truyện:

    Câu chuyện xoay quanh một người con gái tên Cao Nhã Thi, vốn là một tiểu thư danh giá, được nuông chiều bao bọc từ khi mới chào đời. Cuộc sống sung sướng của cô kết thúc khi chỉ trong một thời gian ngắn: cha mất, nhà mất, người yêu phản bội và khi một sinh viên năm ba như cô phải bỏ học giữa chừng để đi làm thêm kiếm tiền.

    Vốn đã quen sống trong cảnh giàu sang từ nhỏ nên khi ra đời, đối mặt với bao nhiêu sự cám dỗ, thủ đoạn của con người cô không thể tự mình xoay chuyển tình thế. Nhưng mỗi lần cô vấp ngã, đều có một người đỡ cô đứng dậy từ đằng sau.

    Tình yêu của anh, sự bao dung của anh chân thành đến mức người ngoài cũng có thể cảm nhận được nhưng đối với cô, nó thật vô vị và chán ghét.

    Cô ghét anh, nên luôn tìm cách không cho anh tới gần và không chịu nhận một sự giúp đỡ nào từ anh. Cô cự tuyệt anh một cách lạnh lùng và tàn nhẫn nhất có thể.

    Để rồi đến khi anh buông xuôi, bỏ mặc cô thì cô lại cảm thấy thiếu vắng và nhớ anh cùng cực. Cô đến tìm anh, thổ lộ tình cảm của mình nhưng anh lại phũ phàng một câu: "Cơ hội với tôi chỉ có một lần!"

    Cuộc đời cô được ví như một ngôi sao đang rơi không điểm dừng, càng lúc càng rơi sâu hơn. Bao nhiêu hụt hẫng, thất vọng cô dồn nén bấy lâu, niềm tin vào cuộc sống không còn cô quyết định đi tìm cho mình một lối giải thoát.

    Đứng trên vực thẳm sâu cả ngàn mét, khi cô quay đầu lại tựa như muốn nhìn thế giới này lần cuối cùng thì phát hiện anh đã đứng ở phía sau cô từ bao giờ.

    Anh nói: "Nếu em còn tỉnh táo thì hãy bước về phía tôi. Còn nếu không thì em cứ việc tiến lên phía trước, tôi không cản!"


    Các bạn muốn biết diễn biến câu chuyện hay kết quả thế nào thì hãy cùng theo dõi nhé! [​IMG]

    [​IMG]

    Đôi lời muốn nói của Sea:

    Một motif cũ, nội dung không mới nhưng rất mong mọi người sẽ đón đọc. *cười*

    Có lẽ những ai đã đọc "Biển khóc" chắc hẳn sẽ biết mình thích thể loại tình cảm, bạo lực, hành động, nam hành hạ nữ nhưng nếu cứ chăm chăm viết mãi một thể loại như vậy hẳn các bạn sẽ chán nên mình thử sức với một thể loại mới này. Vì mình không rành về kinh doanh hay những gì liên quan tới kinh tế - chính trị bên ngoài xã hội nên đa phần, mình viết về cuộc sống của nhân vật nhiều hơn công việc của họ. Rất mong được sự ủng hộ cũng như những comment chân thành của mọi người. Đó sẽ là động lực để mình hoàn thiện tác phẩm của mình hơn. Love all! *chụt*

    P/s: Các bạn vui lòng không mang tác phẩm của mình đi nơi khác nếu chưa có sự đồng ý của mình nhé! Vì mình đã từng bị rồi, có nhiều người đọc xong còn copy sang nơi khác mà không hỏi ý mình, đã vậy còn gắn mác "Trung Quốc" vào nữa, mình ức chế lắm. cuteonion56 Với lại bạn nào đi ngang qua, cho mình cái cmt dù khen dù chê mình cũng nhận hết chứ đừng lượn "tàu ngầm" nha. Tâm huyết của mình cả đấy, hí hí!

    [​IMG]

    [​IMG] Mục lục [​IMG]
    Chương 1: Kẻ đáng ghét!
    Chương 2: Niềm vui nho nhỏ
    Chương 3: Khiêu khích
    Chương 4: Cha ơi! Đừng bỏ con...
    Chương 5: Người quen đã lâu không gặp
    Chương 6: Một khởi đầu mới đầy nước mắt
    Chương 7: Câu hỏi không có câu trả lời
    Chương 8: Một ngày xui xẻo
    Chương 9: Anh đừng có làm phiền tôi nữa được không?
    Chương 10: Cái tát
    Chương 11: Chia tay
    Chương 12: Đau...!
    Chương 13: Thay đổi
    Chương 14: Cuộc chiến bắt đầu
    Chương 15: Không đội trời chung
    Chương 16: Kẻ thù từ thời đại học
    Chương 17: Tâm trạng rối bời
    Chương 18: Kỷ niệm ùa về
    Chương 19: Đi bar
    Chương 20: Lần đầu đi chợ
    Chương 21: Một chút cảm động
    Chương 22: Cưỡng hôn
    Chương 23: Si tình đến mức mù quáng
    Chương 24: Cô nghiễm nhiên trở thành trò cười cho thiên hạ
    Chương 25: Sự giận dữ của Nhật Minh
    Chương 26: Gặp phải "yêu râu xanh"
    Chương 27: Cái ôm hiếm có
    Chương 28: Gặp lại người yêu cũ
    Chương 29: Nhớ!
    Chương 30: Nhân vật mới
    Chương 31: Nhã Thi, chúng ta quay lại được chứ?
    Chương 32: Tình cảm chân thành của Hải Nam
    Chương 33: Quá khứ đen tối
    Chương 34: Anh đã trở về!
    Chương 35: Nhã Thi từ nhỏ đã "đáng sợ" như vậy
    Chương 36: Âm mưu
    Chương 37: Thói quen có thể thay đổi?
    Chương 38: Cuộc chạm mặt ngoài ý muốn
    Chương 39: Đâu mới là sự thật?
    Chương 40: Âm mưu của hắn
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/6/18 lúc 20:36
  2. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Chương 1:
    Kẻ đáng ghét!

    Đứng trước một mảnh đất rộng lớn, nước mắt Nhã Thi lặng lẽ rơi xuống. Từ lúc đến đây, cô chỉ đứng im một chỗ để nhìn ngắm mảnh đất này lần cuối cùng. Vì từ nay, nó không còn thuộc quyền sở hữu của cô nữa rồi.

    Trong vòng một năm trở lại đây, do làm ăn thua lỗ nên công ty của gia đình cô hiện đang đứng trên bờ vực phá sản, số tiền mượn của ngân hàng lên đến hàng trăm tỷ. Để trả bớt nợ cho ngân hàng, cô đành phải bán đi mảnh đất mà cha cô đã để dành làm của hồi môn cho cô khi cô lấy chồng. Mặc dù không trả được bao nhiêu nhưng cũng giúp được cha cô nhẹ gánh đi phần nào.

    Từ khi công ty lâm vào khủng hoảng, cha cô đột nhiên lâm bệnh nặng. Cô rất lo cho ông, tuổi tác ông đã cao nay lại phải chịu một cú sốc lớn như vậy, cô sợ rằng ông sẽ không qua khỏi.

    Mẹ cô mất ngay từ khi cô mới lọt lòng nên từ nhỏ, cô đã thiếu đi tình yêu thương của mẹ. Nhưng bù lại, cô lớn lên trong vòng tay ngập tràn yêu thương của cha. Một tay ông nuôi cô khôn lớn, ông là người luôn bảo bọc và che chở cho cô. Với cô, ông không chỉ đơn thuần là một người cha mà còn là một người thầy. Ông luôn dạy cô những điều hay lẽ phải, dạy cô cách làm người lương thiện. Cô chưa bao giờ đi sai lời dạy của ông dù chỉ một bước.

    Mấy ngày qua, bệnh tình của ông vẫn không thuyên giảm. Nhìn cha nằm bất động trên giường bệnh, cô rất đau lòng. Cô cảm thấy bất lực khi không giúp được gì cho ông. Việc duy nhất cô có thể làm giúp ông là bán đi mảnh đất này.

    Hôm nay cô đến đây để gặp trực tiếp người muốn mua đất vì mọi lần cô chỉ nói chuyện với trợ lý của người đó qua điện thoại. Cô nghe nói, đó là một người lắm của nhiều tiền và rất có địa vị.

    - Tiểu thư Nhã Thi cũng có lúc rơi lệ sao?

    Một giọng nói trầm ấm mang theo một chút giễu cợt vang lên bên cạnh cô. Cô lấy tay lau vội đi hai hàng nước mắt, quay mặt nhìn người vừa phát ra câu nói ấy.

    Đôi mắt cô mở to nhìn người trước mặt mình, có chút ngạc nhiên, có chút khó chịu.

    - Liên quan gì đến anh! - Cô ngó sang nơi khác, được một lúc, cô cảm thấy có gì không đúng nên quay lại hỏi. - Tại sao anh lại có mặt ở đây?

    - Tôi đến đây để xem đất. - Anh đút hai tay vào túi quần, nhẹ giọng đáp.

    - Xem đất?

    Cô lại một lần nữa ngạc nhiên, không phải người muốn mua đất của nhà cô là anh ta chứ?

    Cô cố lấy lại bình tĩnh, cao giọng:

    - Nhưng tôi bán với giá khá cao đó.

    Nghe cô nói thế, hàng lông mày anh khẽ chau lại. Anh có cảm giác như cô đang xem thường anh.

    - Em cho rằng tôi không đủ tiền mua đất của em? Nói cho em biết là bao nhiêu tôi cũng có thể mua miễn là tôi muốn.

    Nhã Thi chợt nhận ra mình thật ngu ngốc khi nói ra câu nói ấy. Cô rõ ràng biết anh là một người giàu có tới cỡ nào, mảnh đất của cô đối với một người nghèo có lẽ sẽ vô cùng lớn nhưng đối với anh, e rằng nó chỉ đáng là một hạt bụi.

    Dù vậy, cô vẫn không chịu thua, bướng bỉnh nói:

    - Nhưng tôi sẽ không bán mảnh đất của tôi cho anh.

    Anh nhếch môi, thản nhiên nói:

    - Được thôi, em không bán cho tôi thì cũng đừng mong sẽ bán được cho người khác.

    - Anh đang đe dọa tôi?

    Cô quắc mắt lên nhìn anh, mặc dù bây giờ đã là chiều nhưng hai má cô vẫn đỏ bừng như đứng giữa trời nắng gắt, bởi vì cô đang rất tức giận.

    Đáp lại câu hỏi của cô là vẻ mặt cực kì bình thản của anh. Cô thừa biết, người trước mặt mình xưa nay chưa hề dọa dẫm ai. Anh nói được, nhất định sẽ làm được.

    Về phần anh, vì đã quá quen với thái độ này của cô nên anh không lấy gì làm lạ. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ đứng lặng yên quan sát cô. Cô gầy đi rất nhiều, gương mặt xanh xao cộng đôi môi nhợt nhạt thiếu sức sống, nhìn cô bây giờ thật giống với một cái xác không hồn.

    Trước kia, cô là một người hồn nhiên và luôn tươi cười rạng rỡ, cũng chính vì vẻ hồn nhiên, ngây thơ ấy mà trái tim anh đã biết thế nào là rung động. Nhưng bây giờ, anh không còn được nhìn thấy nụ cười thường trực trên đôi môi xinh xắn kia nữa. Thứ anh thấy, là những giọt nước mắt mặn chát, đáng ghét đã làm cho người con gái anh thương phải đau khổ.

    - Thôi được rồi, ngày mai chín giờ tôi sẽ tới công ty anh để kí hợp đồng.

    Cô biết mình không thể làm gì anh nên đành xuống nước nhượng bộ. Hơn nữa, cô cũng đang rất cần số tiền này.

    Anh khẽ cười hài lòng rồi đi vòng ra sau lưng cô, khẽ thì thầm vào tai cô:

    - Em cũng biết bản tính con người vốn rất tham lam, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi vừa muốn đất của em, đồng thời... tôi cũng muốn có em.

    Cô rùng mình, cảm thấy sống lưng mình lạnh toát khi hơi thở của anh phảng phất bên tai.

    Không để những câu nói của anh làm cho mất bình tĩnh, cô dứt khoát:

    - Rất tiếc, tôi bán đất chứ không bán thân.

    Anh nghe thế liền nhếch môi cười nhạt, chế giễu:

    - Em không bán thân nhưng em lại bán mạng cho một kẻ luôn lợi dụng em?

    Câu hỏi mang hàm ý của anh khiến cô không khỏi hiếu kì.

    - Một kẻ luôn lợi dụng tôi? - Cô nhíu mày lặp lại câu hỏi của anh. - Ý anh là Đan Huy?

    Anh nhún vai, khen đểu cô:

    - Xem ra, não của em vẫn còn một chút chất xám đấy!

    - Anh... - Cô lại tức giận, quả thật những lời nói của anh rất khó nghe. - Trương Nhật Minh, tôi nói cho anh biết, Đan Huy anh ấy không bao giờ lợi dụng tôi, hơn nữa anh ấy cũng rất yêu tôi, anh đừng có ý định chia rẽ tôi với anh ấy. - Cô dừng lại, bước tới gần anh hơn. Đôi mắt kiên định nhìn anh, gằn từng chữ. - Nếu anh làm vậy, tôi sẽ rất xem thường anh!

    Rồi cô bỏ đi.

    Nhưng anh nào buông tha, anh cố nói với theo để cho cô nghe thấy:

    - Cứ xem thường tôi nếu em muốn nhưng tôi chắc chắn một ngày nào đó, em sẽ là của tôi. - Giọng anh dần nhỏ lại đủ để mình anh nghe. - Chỉ của một mình tôi thôi!

    Bước chân cô trở nên nhanh hơn, bởi cô không muốn ở gần con người đáng ghê tởm ấy thêm một giây phút nào nữa.

    Vì đứng yên một chỗ quá lâu nên hai chân cô gần như tê cứng, bước chân hơi xiêu vẹo nhưng cô vẫn cố bước nhanh. Bước ra khỏi nơi có người mà cô cực kì căm ghét.

    Anh vẫn đứng đó, đứng nhìn dáng vẻ gấp gáp của cô đi mà như chạy, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu. Cô luôn xa lánh anh mặc dù anh chẳng làm gì cô. Đến bây giờ, anh vẫn không biết lý do mà cô ghét anh là gì. Vì người yêu cô ghét anh nên cô cũng ghét anh sao? Hứ! Nghe buồn cười quá nhỉ!

    Anh thở dài rồi hướng mắt về phía trước, mảnh đất rộng lớn đang phơi bày trước mắt. Chỉ có trời mới biết anh mua mảnh đất này làm gì, nhưng mỗi một việc anh làm cũng đều có lý do của nó.

     
    Chỉnh sửa cuối: 28/6/16
  3. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    0p
    Theo mình thấy thì cách xưng hô và dùng từ của bạn một số chỗ bị nhiễm văn phong Trung Quốc í. :3 :3
    Mới một chương nên mình cũng chưa biết nói gì, hóng chương mới của tác giả. ^^
     
    Sea_Sand thích bài này.
  4. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Vậy sao? Mình cũng không để ý nữa, để mình suy nghĩ xem từ nào thích hợp thì mình sẽ sửa lại. :) Cơ mà cái cách xưng hô đó muốn đổi cũng không biết nên đổi thành gì nữa. :(( Đổi thành cô chủ Cao không biết được không? ;;)
     
    hi1103 thích bài này.
  5. natalie_northen

    natalie_northen Gà con

    Bài viết:
    19
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    13
    GSP:
    0p
    God ơi 8-> Mới tập đầu mà thấy có sức hút quá đọ :D Một chap thôi à? :(( Lẹ đi tớ hóng. \:D/
    p/s: Lót dép đợi truyện. :))
     
    Sea_Sandhi1103 thích bài này.
  6. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    0p
    Ý mình là cách gọi bằng họ thay vì bằng tên thì có ở Trung Quốc và một số nước, nhưng ở Việt Nam mình thì không phù hợp lắm í. :(( Mình chưa thấy người Việt gọi nhau bằng họ bao giờ. b-)
     
    Sea_Sand thích bài này.
  7. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Hi hi, cảm ơn bạn đã ghé fic và để lại cmt cho mình nha. :-*
    Ồ, mình hiểu rồi nhưng không biết gọi tiểu thư như vậy thì có ổn không nhỉ? Có giống TQ quá không? Tại mình thấy cách gọi đó nó hợp với mấy người có gia cảnh giàu sang. :D
     
  8. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    0p
    Trong trường hợp này thì mình nghĩ là ổn, vì anh ấy đang cố tình tỏ ra xa cách, khách sáo, chọc chành châm biếm. Nhưng bạn có thể đổi thành "Tiểu thư Nhã Thi" thay vì "Nhã Thi tiểu thư" (vì cách sắp xếp từ ngữ của TQ ngược với mình) hay "Cao tiểu thư".
     
    Sea_Sand thích bài này.
  9. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Chương 2:
    Niềm vui nho nhỏ

    Ánh mặt trời dần khuất sau những ngôi nhà cao tầng, đèn cao áp trên đường đã được bật sáng. Xe cộ, người người vẫn qua lại đông đúc. Nhã Thi mang theo một tâm trạng nặng nề lê bước trên đường. Cô đi dọc trên vỉa hè, ngẩn ngẩn ngơ ngơ như người mất hồn.

    Nhã Thi cảm thấy mình bơ vơ, lạc lõng giữa dòng đời nhộn nhịp. Cô như một kẻ lang thang không nhà cửa và không biết mình nên làm gì bây giờ. Đột nhiên lúc này cô cảm thấy nhớ đến Đan Huy hơn bao giờ hết. Cô muốn gặp hắn, muốn tâm sự với hắn.

    Cô dừng lại rồi lấy điện thoại ra gọi, chỉ có tiếng chuông reo liên hồi nhưng không có người bắt máy. Nhã Thi thở dài, vừa định cúp máy thì nghe thấy tiếng "a lô" khó chịu từ đầu dây bên kia.

    - Đan Huy! Anh đang ở đâu vậy? Có thể gặp em một chút được không? - Cô hỏi bằng chất giọng buồn bã.

    - Anh đang bận, không gặp em được! Khi nào xong việc anh sẽ đến tìm em.

    Rồi hắn cúp máy mà không để cô có cơ hội nói thêm lời nào. Nhưng hắn không hề biết, trước khi máy ngắt cô đã kịp nghe thấy tiếng nũng nịu của một cô gái nào đó vang lên từ bên kia.

    Nhã Thi nắm chặt điện thoại trong tay, một màng nước mỏng bao phủ trong mắt cô. Cô đã cố gắng không để mình bật khóc nhưng sao cô vẫn không thể làm được?

    Đan Huy đã phản bội cô sao?

    Không! Cô không tin điều đó! Đan Huy chỉ là đang tiếp khách thôi. Phải! Đan Huy chỉ đang tiếp khách thôi.

    Dạo gần đây, Đan Huy luôn tìm cách tránh mặt cô với lý do bận việc. Vậy mà cô vẫn ngây dại tin hắn mà không hề biết rằng mình đang dần bị phản bội. Mà không, hắn đã phản bội cô từ lâu lắm rồi.

    Đây không phải lần đầu tiên Nhã Thi nghe thấy tiếng con gái trong điện thoại của hắn nhưng cô không tin hắn có người khác, lần nào cô cũng tự tìm giúp hắn một lý do để biện minh và để mình không phải đau lòng. Cô có ngu ngốc quá không?

    Nhã Thi lau nước mắt rồi bước tiếp, việc cô cần làm bây giờ không phải là đứng đây khóc lóc mà cô cần phải đến bệnh viện để chăm sóc cho cha.

    Vì bệnh viện khá xa nên khi đến bệnh viện cũng đã bảy, tám giờ tối. Cô ghé ngang qua căn tin của bệnh viện, mua một hộp cháo rồi đi thẳng lên phòng bệnh.

    Cạch!

    Cánh cửa bật mở, một người đàn ông lớn tuổi, thân hình gầy gò hiện ra trước mắt cô. Ông đang nằm im trên giường, không chút động tĩnh, tựa hồ như đang ngủ một giấc ngủ thiên thu. Nhã Thi nhìn cha, nước mắt lăn dài trên má.

    Cô khép cửa rồi nhẹ nhàng bước đến bên ông, đặt hộp cháo vẫn còn nóng lên bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Nhã Thi im lặng quan sát ông. Dường như căn bệnh của tuổi già đang không ngừng hủy hoại cơ thể cha cô. Ông gầy đi trông thấy, vết chân chim trên mặt cũng xuất hiện ngày một nhiều hơn, tóc muối tiêu ngày nào bây giờ đã gần như bạc phơ. Nhìn ông, cô lại rơi nước mắt.

    - Con gái! Con đến rồi sao?

    Tiếng kêu khe khẽ của ông vang lên, hai tay ông chống xuống giường gắng gượng ngồi dậy.

    Cô thấy thế liền lau vội nước mắt rồi đỡ cha dựa người vào tường, không quên kê thêm gối sau lưng cho ông.

    - Dạ, con đến rồi! Cha thấy trong người thế nào rồi ạ?

    Ông quay mặt sang chỗ khác để ho, sau đó nhìn cô cười hiền, nhẹ giọng:

    - Cha không sao! Bác sĩ nói cha đã khỏe hơn rất nhiều.

    Nghe cha nói thế, cô cười rất tươi, rất vui vẻ. Nhưng Nhã Thi biết, ông nói vậy chỉ để cho mình an lòng chứ cô biết rất rõ bệnh tình của ông như thế nào. Mặc dù vậy nhưng Nhã Thi vẫn cười, cô cười chỉ để cho ông vui thôi.

    - Con có mua cháo, cha ăn cho nóng.

    Nói rồi cô lấy hộp cháo ra đút chỗ ông ăn, ăn được vài muỗng ông lại quay sang chỗ khác để ho, mỗi lần như vậy ông lại nhìn cô cười, ý nói là cha không sao, con gái đừng lo. Nhưng ông biết không, ông càng cố tỏ ra vẻ bình thường thì cô lại càng đau lòng hơn. Phải kiềm lòng lắm Nhã Thi mới không khóc trước mặt ông, bởi cô không muốn để ông nhìn thấy mình yếu đuối. Vì như vậy, ông sẽ buồn.

    Ăn cháo xong, cô rót nước cho cha uống rồi ngồi nói chuyện với ông.

    - Con với Đan Huy dạo này thế nào rồi?

    Nhã Thi lúng túng không biết nên trả lời làm sao, sao khi không cha lại đề cập đến chuyện này?

    - Dạ... con và anh ấy vẫn bình thường.

    - Con đừng qua mặt cha, nhìn nét mặt của con, cha biết hai đứa đang có chuyện gì rồi phải không?

    Cô giật thót, đúng là không gì có thể qua mắt được ông.

    - Đan Huy dạo gần đây hơi bận nên con và anh ấy ít khi gặp mặt nhau.

    Nhã Thi buồn buồn, cô cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng xa hơn.

    Ông xoa đầu cô, nhẹ bảo:

    - Con gái! Dù có xảy ra chuyện gì, hứa với cha, con cũng sẽ cố gắng vượt qua. Được không?

    Nhã Thi ngẩn người, không hiểu ý cha nhưng cũng gật đầu đồng ý.

    - Dạ được, con hứa với cha.

    Trò chuyện với cha được một lúc, thấy ông có vẻ mệt nên Nhã Thi đỡ ông nằm xuống nghỉ ngơi. Xong rồi, cô rời khỏi phòng.

    Ngồi trên một cái ghế đá trong khuôn viên của bệnh viện để hóng mát, cô ngửa mặt lên nhìn trời. Bầu trời đêm đặc biệt yên tĩnh nhưng lại tăm tối và u ám, giống như lòng cô lúc này. Cô đang rối lắm, cô không biết mình có nên nói cho cha biết là mình đã đồng ý bán mảnh đất kia rồi không. Ông đã từng căn dặn cô, dù công ty có sụp đổ cũng không được bán mảnh đất đó cho người khác vì đó là món quà và cũng là của hồi môn ông cho cô. Nhưng Nhã Thi đã không nghe lời cha, cô đã đồng ý bán nó cho Tổng giám đốc của công ty Trương Nhật rồi.

    Cô cúi đầu thở dài một cái, đứng dậy tính trở về phòng ngủ thì đột nhiên một vùng trời trước mặt cô bừng sáng. Từng đợt sáng bắn lên cao rồi bung tỏa, tạo ra những bông hoa lửa khổng lồ đủ màu sắc nổi bật trên nền trời đen. Đôi mắt Nhã Thi sáng rực, thích thú ngắm nhìn pháo hoa. Chợt cô có một thắc mắc, hôm nay chỉ là một ngày bình thường, không phải ngày lễ gì đặc biệt vậy tại sao lại có pháo hoa?

    Không chỉ cô mà những y tá, bác sĩ đang đi lại trên hành lang cũng đứng lại xem "hiện tượng lạ". Tiếng "bụp bụp" giòn tan mỗi khi pháo hoa được bắn lên khiến cô thích thú. Trong mắt cô giờ đây chứa đựng một niềm hạnh phúc nho nhỏ, tuy không lớn nhưng đủ để cô vui vẻ được phần nào.

    Nhã Thi lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng hiếm hoi này, vừa xem vừa mỉm cười.Màn pháo hoa kết thúc trong sự tiếc nuối của bao người có mặt tại đây, trong đó có cả cô. Cô có hơi luyến tiếc nhưng như vậy cũng đủ khiến cho cô vui rồi.

    Nhã Thi vừa bấm lưu cảnh quay vừa rồi thì điện thoại cô chợt có tin nhắn từ số máy lạ gửi tới.

    "Em có thích màn pháo hoa vừa rồi không?"

    Nhã Thi ngẩn người nhìn vào dòng chữ trên điện thoại, màn pháo hoa vừa rồi... là dành cho cô sao?

    Nhưng người làm điều đó cho cô và người đang nhắn tin cho cô là ai?

    Cách nhắn tin có vẻ giống Đan Huy nhưng số điện thoại thì hình như không phải.

    Cô suy nghĩ một lúc mới chợt nhớ ra là điện thoại của Đan Huy có hai số, một là số điện thoại hắn dùng để làm việc nên Nhã Thi không lưu, cô chỉ lưu số kia thôi nên cô nghĩ rằng số đang nhắn tin cho cô cũng là của hắn.

    Nhã Thi xúc động, nếu không kìm nén có lẽ cô đã bật khóc thực sự.

    Hắn làm điều này là để làm cho cô vui sao? Nếu đúng như vậy, thì hắn đã thành công rồi. Bây giờ cô đang cảm thấy rất vui, rất hạnh phúc.

    Nghĩ vậy, cô liền vui vẻ trả lời tin nhắn khi nãy.

    "Em rất thích, cảm ơn anh rất nhiều. Tối rồi, anh nhớ ngủ sớm và nhớ phải đắp chăn cho thật ấm vào vì trời đang trở lạnh đó. Yêu anh!"

    Cách chỗ cô không xa, có một người đang đứng đọc tin nhắn cô vừa gửi tới. Nụ cười hài lòng xuất hiện trên đôi môi người đó nhưng rất nhanh rồi lại biến mất, thay vào đó là nụ cười chua chát đến đau lòng.

    "Nhã Thi, có lẽ em nghĩ tôi là hắn nên mới nói chuyện nhẹ nhàng và đầy tình cảm như vậy."

    Nhưng không sao, chỉ cần cô không nói tên hắn thì Nhật Minh sẽ nghĩ rằng, tin nhắn này là dành cho anh. Anh sẽ nghe lời cô, ngủ sớm và đắp chăn cho thật ấm.

    "Em cũng vậy, yêu em."

    Tin nhắn đầy đủ anh tính gửi cho cô là như vậy nhưng trước khi nhấn gửi đi anh lại xóa mất hai từ cuối.

     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/16
    YGinger, The Zest, Ruby Đặng1 người khác thích bài này.
  10. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Nếu bạn không nói thì mình đã sửa thành "Nhã Thi tiểu thư" luôn rồi. :)) Cảm ơn bạn rất nhiều, nếu như bạn thấy truyện mình có chỗ nào giống TQ nữa thì phiền bạn nói mình để mình sửa liền nha. Mình cũng thích đọc ngôn tình nhưng lại thích viết kiểu nước mình hơn. :">
     
  11. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    0p
    Hì hì mình cũng đọc ngôn tình, và cũng đang cố để không bị lậm văn phong của TQ đây. ^^
    Không có ký hiệu đó đâu bạn, chỗ đó vẫn phải dùng ngoặc kép í. :">
    Ngốc quá ấy chứ. :)) Cô này luỵ tình dữ dội luôn, tội nghiệp anh nam chính. Mong mấy chương sau cô ấy bớt luỵ hơn. :))
    Từ "yêu chiều" ở đây không phù hợp lắm. Nó thường được dùng để diễn tả tình cảm của một người con trai đối với một người con gái hơn. ^^
    Mình nghĩ câu này bị thừa, không cần thiết vì ở phía trên đã có lời nói thầm của anh ấy với cùng nội dung rồi, bạn bỏ đi sẽ hay hơn í. :">:">:">
    Chương 2 ngắn quá à, mình đọc chẳng "đã" tẹo nào. :)) Hóng chương 3 nè. :))
     
    Sea_Sand thích bài này.
  12. natalie_northen

    natalie_northen Gà con

    Bài viết:
    19
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    13
    GSP:
    0p
    Ra chương mới lẹ lẹ nàng ơi :)) Đọc chẳng đã :(( Lót dép nhá. =))
     
    Sea_Sand thích bài này.
  13. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Ban đầu mình cũng để ngoặc kép nhưng có đọc qua vài chuyện thấy mấy âm thanh như vậy thì người ta dùng kí hiệu đó nên hóng hớt ăn theo. :v Vì mình nghĩ ngoặc kép chỉ dùng cho những từ có ý xiên xéo, mỉa mai, một từ hay ngữ do người khác dùng thôi. :D Nói vậy thôi chứ để mình sửa lại. :">
    Mình chủ yếu là muốn hành hạ nam chính mà. =))
    Không biết sửa lại thành gì nên mình quất đại vào hai chữ "tình cảm" rồi, chắc nghe cũng hợp lí mà. :))
    Đã sửa. :-*
    Rất cảm ơn những góp ý chân thành của bạn. Love U! :x
     
    hi1103 thích bài này.
  14. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Ok nàng, nội trong ngày hôm nay sẽ có nha. :-*
     
  15. natalie_northen

    natalie_northen Gà con

    Bài viết:
    19
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    13
    GSP:
    0p
    Dài dài đi má ôi :(( Tui ngồi hóng truyện của má nề :v cứ 3 phút F2 một lần. :v :((
     
    Sea_Sand thích bài này.
  16. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Chồi ôi, cái bà này... tui nghe mấy bà chê ngắn nên tui đang gộp 2 chương lại làm một đây nè. >:)
     
  17. natalie_northen

    natalie_northen Gà con

    Bài viết:
    19
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    13
    GSP:
    0p
    Tăng hiệu suất làm việc đi :)) Ahihi ^^ Một ngày đăng cỡ 4 5 chương gì đó :v Hí hí hí =)) .
     
    Sea_Sand thích bài này.
  18. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Ha ha, cô tham lam quá nha. :)) Đăng hết rồi cho cô làm hươu cao cổ chịu không? Nói trước là tui viết chậm lắm nhé. =))
     
  19. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    734
    Được thích:
    1.351
    Đã thích:
    1.453
    GSP:
    30p
    Chương 3:
    Khiêu khích

    Sáng hôm sau, sau khi mua đồ ăn sáng cho cha, Nhã Thi tranh thủ về nhà tắm rửa thay đồ, soạn thảo bản hợp đồng mua bán đất rồi đi đến công ty Trương Nhật để gặp Nhật Minh như lời hẹn hôm qua.

    Nhã Thi bắt một chiếc taxi đến công ty, vì đây không phải là lần đầu tiên cô đến nên cô không cảm thấy xa lạ hay bỡ ngỡ vì độ xa hoa, tráng lệ của nó.

    Tòa nhà cao ngất, to lớn nằm giữa trung tâm thành phố. Có tổng cộng mười hai tầng. Cổng chính ra vào là một vòng xoay, vì đang trong giờ làm việc nên không có nhân viên nào đi lại ngoài cổng, chỉ có hai anh bảo vệ cao to đang đứng gác.

    Nhân viên của công ty đương nhiên phải là những người thực sự có tài. Để được nhận vào, họ phải trải qua hai cuộc phỏng vấn gắt gao mà chính Tổng giám đốc là người phỏng vấn họ. Đan Huy của cô đã từng là một nhân viên giỏi trong công ty này. Nhưng rất tiếc, hắn đã bị Nhật Minh - một kẻ ỷ quyền thế ép phải nghỉ việc.

    Chần chừ một lúc lâu, Nhã Thi vẫn không có ý định bước vào.

    Người mà cô sắp phải đối diện và kí kết hợp đồng là một tên vô cùng xấu xa mà cô rất ghét. Không cần biết những thiếu nữ ngoài kia yêu mến, say mê anh ta như thế nào nhưng đối với cô, anh ta thật đáng khinh bỉ.

    Cô tự nhủ, chỉ cần một chữ kí là xong xuôi, mình sẽ có tiền và không ai nợ ai.

    Nhã Thi hít một hơi thật sâu, cầm chặt bản hợp đồng rồi bước nhanh vào đó.

    Vừa qua khỏi vòng xoay, có một nam thanh niên trẻ tuổi như chờ sẵn, liền đến bên cô, cất giọng trầm ấm dễ nghe:

    - Xin chào tiểu thư Nhã Thi. Tôi là Nhân Sinh, trợ lý của Tổng giám đốc. Chúng ta đã từng nói chuyện với nhau qua điện thoại, cô vẫn nhớ chứ?

    Anh chàng tên Nhân Sinh mỉm cười, chìa một tay ra trước mặt cô.

    Cô ngay lập tức nhớ ra và "à" lên một tiếng rồi theo phép lịch sự bắt tay anh ta.

    - Tôi nhớ rồi, thì ra là anh. Tôi là Cao Nhã Thi, rất vui được biết anh. - Cô mỉm cười và thầm nghĩ, ít ra thì anh chàng này còn dễ mến hơn cái tên Tổng giám đốc ngạo mạn kia.

    Sau màn chào hỏi, anh chàng không vòng vo, nói luôn vấn đề chính:

    - Tổng giám đốc chờ cô lâu rồi. Mời cô đi theo tôi!

    Chờ cô lâu rồi?

    Nhã Thi liếc nhìn đồng hồ treo tường, khẽ nhíu mày, chẳng phải cô đã hẹn chín giờ sao? Chưa kể cô tới sớm hơn mười lăm phút vậy tại sao chàng trai này lại nói Nhật Minh đợi mình lâu rồi?

    Cô cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi, chỉ lẳng lặng đi theo anh chàng kia.

    Đi hết lầu này đến lầu khác, dãy này đến dãy khác, Nhã Thi hiếu kì nhìn vào phòng làm việc của các nhân viên trong công ty, họ làm việc rất tập trung, rất chăm chỉ. Dường như đối với họ, chỉ có công việc là nhất, còn mọi thứ xung quanh đều như vô hình.

    Trong lòng cô thầm ngưỡng mộ họ, tự hỏi không biết bao giờ mình mới được như vậy?

    Cô mải suy nghĩ vẩn vơ nên khi Nhân Sinh đã dừng lại trước phòng của Tổng giám đốc rồi mà cô vẫn còn đi. Nếu anh ta không gọi cô lại thì không biết cô còn định đi tới bao giờ.

    - Xin lỗi! Tôi vô ý quá! - Cô cười gượng.

    Nhân Sinh lắc đầu bảo không sao, rồi nói cô đứng đợi để anh ta vào thông báo với Tổng giám đốc.

    Một lát sau, anh ta trở ra mời cô vào rồi khép cửa đi ra, để hai người tự do bàn bạc.

    Khi Nhã Thi bước vào đã thấy Nhật Minh đang ngồi ở bàn tiếp khách. Dường như đúng như Nhân Sinh nói, anh đã chờ cô lâu rồi!

    - Em ngồi đi!

    Cô gật đầu rồi đi lại ghế ngồi.

    - Em muốn uống trà hay gì? Để tôi gọi người mang lên cho em?

    Nhật Minh liếc nhìn cô, vừa hỏi vừa nhìn xem thái độ của cô như thế nào. Hừm... cô đối với anh vẫn là thái độ dửng dưng và xa cách đó, thậm chí đến một nụ cười chào hỏi cô cũng tiết kiệm với anh.

    - Không cần đâu! - Nhã Thi lắc đầu rồi đặt hai bản hợp đồng lên bàn, một bản cô giữ lại còn một bản đẩy về phía anh, nói tiếp. - Tôi đã soạn thảo hợp đồng rồi. Anh xem có cần chỉnh hay thêm điều gì vào không?

    Nhật Minh khẽ cười, anh biết cô gấp gáp như vậy là vì không muốn ở lại với mình lâu hơn.

    Nhưng cô biết không? Cô càng muốn trốn tránh anh thì anh càng phải bắt cô đối diện với mình nhiều hơn.

    - Sao em lại phải gấp gáp như vậy? Em sợ tôi sẽ ăn thịt em sao? - Giọng anh đầy vẻ châm biếm.

    Mặc dù cô nói không uống gì nhưng Nhật Minh vẫn lịch sự rót trà cho cô.

    Nhã Thi ngước mắt nhìn anh, đôi mày khẽ chau lại, cố kìm nén cơn tức giận đang cuộn trào trong lòng.

    - Tôi chỉ không muốn làm việc dư thừa!

    Với cô, việc kí hợp đồng là chính, còn những chuyện khác căn bản đều không đáng quan tâm.

    Nghe cô nói vậy, Nhật Minh đột nhiên "ồ" lên một tiếng, rất thoải mái ngả lưng ra ghế, không màng đến bản hợp đồng đang đợi mình kí kia.

    Anh chăm chú nhìn Nhã Thi, còn cô lại đang nhìn bản hợp đồng trên bàn. Cô muốn cuộc trao đổi mua bán này nhanh chóng kết thúc.

    Cô luôn là thế, mỗi lần gặp anh, dù đang tươi cười vui vẻ cũng liền trở nên khó chịu. Anh biết Nhã Thi rất chung tình, ngoài Đan Huy ra cô chẳng hề để ý đến bất kì ai. Anh cũng không là kẻ thứ ba chen chân vào phá hoại hạnh phúc của họ, nhưng vì người cô yêu không phải người tốt nên anh mới năm lần bảy lượt ám chỉ cho cô biết. Bao lâu nay, cô luôn cho rằng Đan Huy yêu mình thật lòng nên mới ngu ngốc tin hắn như vậy. Nhưng thật ra, hắn đến với cô chỉ để mưu cầu lợi ích cho bản thân hắn mà thôi.

    Đan Huy, người ngoài nhìn vào hắn thì sẽ dễ dàng nhìn ra hắn rất đểu cáng nhưng Nhã Thi lại không thấy vậy, bởi cô đang mù quáng. Mù quáng mà yêu thương hắn, mù quáng mà tin tưởng hắn mặc cho bản thân mình trở thành một con rối để hắn sai khiến, lợi dụng.

    Nhật Minh không biết lý do thực sự mà Nhã Thi xa lánh anh, nhưng anh cũng phần nào đoán ra được. Nếu không phải hắn gieo vào đầu cô những ý nghĩ không tốt về mình thì cô làm sao tránh né anh khi trước đó, hai người đã từng rất thân thiết?

    Nhưng... cô càng muốn thoát khỏi anh thì anh lại càng muốn kéo cô đến gần. Anh không muốn cô mù quáng thêm nữa.

    Sau một lúc im lặng, cuối cùng anh cũng cầm bản hợp đồng lên xem.

    - Anh thấy sao? Có điều gì thắc mắc không?

    Cô hồi hộp nhìn Nhật Minh chờ đợi, những lúc anh im lặng thường làm cho người ta có cảm giác bất an.

    Anh không trả lời, lẳng lặng đi đến bên bàn làm việc lấy bút rồi kí nhanh vào đó trước cái nhìn kinh ngạc của cô.

    - Anh không có thắc mắc hay có yêu cầu gì nữa sao?

    Thấy anh lắc đầu, Nhã Thi đưa luôn bản hợp đồng còn lại cho anh kí rồi bản thân mình cũng nhanh chóng kí vào hai bản. Xong việc cần làm, cô lại đẩy một bản về phía anh.

    - Anh giữ một bản, tôi giữ một bản phòng trường hợp anh lật lọng.

    Cô nói rất bình thường không hề mang hàm ý đùa giỡn nào nhưng lại khiến Nhật Minh bật cười. Anh đường đường là một Tổng giám đốc của công ty có danh tiếng mà lại đi lừa gạt cô sao? Chuyện này quả thật rất buồn cười!

    - Xong việc rồi, tôi xin phép đi đây. Chào anh!

    Nhã Thi chẳng hề để ý đến người đang cười cợt mình, cô cầm bản hợp đồng định đứng lên đi thì anh vội lên tiếng, dáng vẻ gấp gáp muốn đứng lên theo cô:

    - Em khoan đi đã! Tôi còn có chuyện muốn nói với em.

    Đôi mày cô hơi cau lại, khó chịu nhìn anh:

    - Còn chuyện gì nữa sao thưa Tổng giám đốc?

    Nhật Minh cảm thấy không hài lòng khi nghe cô gọi ba tiếng "Tổng giám đốc" nhưng anh vẫn nhẹ gật đầu, sau đó từ tốn nói:

    - Tiểu thư Nhã Thi, công ty của cha em đang nằm trên bờ vực phá sản. Hơn nữa, số tiền mà cha em nợ ngân hàng không phải nhỏ. Nếu như tôi nói tôi sẽ giúp em trả hết nợ ngân hàng và vực dậy công ty đó thì em có đồng ý không?

    Cô lại một lần nữa nhìn Nhật Minh bằng cặp mắt kinh ngạc. Trong lòng thầm nghĩ anh đang toan tính điều gì nên cô không chần chừ từ chối một cách thẳng thừng.

    Anh biết trước câu trả lời sẽ như vậy mà, mặc dù vậy nhưng Nhật Minh vẫn kiên nhẫn nói tiếp:

    - Em thừa biết với số tiền em bán được mảnh đất chẳng thấm vào đâu với món nợ ngân hàng. Vậy tại sao em lại cố chấp không nhận sự giúp đỡ của tôi?

    - ...

    Không có câu trả lời.

    Nói cách khác, cô không biết phải trả lời làm sao. Chẳng lẽ nói là vì anh là một người xấu, đã ép Đan Huy - người đã cống hiến hết mình cho công ty anh viết đơn thôi việc sao? Hay phải nói là cô không muốn mắc nợ anh, mắc nợ một người mà mình căm ghét?

    - Tôi sẽ cứu lấy công ty của cha em với một điều kiện.

    Thấy cô im lặng, Nhật Minh cứ tưởng là cô đang suy nghĩ lại và sẽ đồng ý nên anh cố thuyết phục. Nào ngờ nằm ngoài dự đoán của anh, cô nhếch môi tỏ vẻ bất cần, giọng nói dứt khoát:

    - Cảm ơn nhưng tôi không cần. Tôi sẽ không đồng ý với bất cứ điều kiện gì của anh đâu. Cho dù công ty của cha tôi có sụp đổ đi nữa thì tôi cũng sẽ không cần đến sự giúp đỡ của anh, một chút cũng không cần!

    Nói xong, Nhã Thi cầm bản hợp đồng đứng dậy, bước ra khỏi phòng làm việc của anh mà không nói thêm lời nào. Đến lời chào tạm biệt cũng không có.

    Nhật Minh nhìn cánh cửa bị đóng sầm lại, mỉm cười chua chát.

    "Đồ ngốc! Điều kiện của tôi là chỉ cần em vui vẻ như trước đây thôi."

    Mặc dù mới gặp Nhã Thi ngày hôm qua nhưng anh vẫn rất mong ngày hôm nay để được gặp cô một lần nữa. Những tưởng cả hai sẽ cùng nhau bàn bạc vui vẻ nhưng không ngờ lại thành ra thế này.

    Nhật Minh lấy hai tay day day thái dương ra chiều mệt mỏi. Anh không chỉ có mệt mỏi thôi đâu mà còn có cả đau nữa, trái tim anh nó vì cô mà không ngần ngại đau thêm một lần nữa.

    Tại sao? Tại sao cô cứ phải ương bướng và cố chấp như vậy?

    [​IMG]
    Trong một nhà hàng kiểu Tây sang trọng, mọi ánh nhìn của các cô gái có mặt tại đây đều đổ dồn về chiếc bàn bên cạnh cửa kính - nơi có một nam thanh niên khá điển trai mặc sơ mi trắng, quần âu đen đang rất nhàn nhã thưởng thức món bò bít-tết quen thuộc, không hề chú ý đến những ánh nhìn hiếu kì, ngưỡng mộ kia.

    Ăn xong, hắn cầm ly rượu vang lên, lắc nhẹ, sau đó từ từ đưa lên miệng nhấp một ngụm. Cử chỉ của hắn rất nhẹ nhàng, tao nhã khiến cho những ánh nhìn xung quanh không sao dời đi nơi khác.

    - Đó có phải là Đan Huy, Giám đốc của công ty Hoàng Kỳ không? - Một cô gái len lén nhìn hắn, nói với cô bạn ngồi cùng bàn với mình. - Không ngờ ngoài đời, anh ta còn đẹp trai hơn cả trên báo!

    - Chính xác! - Cô gái bên cạnh gật gù, búng tay cái "tách" nhưng một lúc sau ngẫm lại, cô bĩu môi. - Nhưng so với Trương Nhật Minh thì thua xa.

    Lời nói của cô gái đó vô tình lọt vào tai Đan Huy, bàn tay đang thả lỏng của hắn bỗng nắm chặt lại, sắc mặt vì vậy cũng trở nên thật khó coi.

    Dáng vẻ điềm tĩnh, thản nhiên khi bước vào nhà hàng trước đó đã hoàn toàn biến mất. Nếu như không cố gắng kiềm chế, thì rất có thể hắn sẽ chạy đến bóp miệng cô gái vừa nói câu đó và quát lên: "Cô vừa mới nói cái gì? Tôi mà lại thua xa cái tên chết tiệt đó sao?" Cũng may, đó chỉ là suy nghĩ trong lúc hắn tức giận.

    Đan Huy lại nhấp một ngụm rượu để bình tâm lại và cố không để ý đến những lời so sánh ai hơn ai của bọn họ.

    Hắn đưa mắt xuống đường, giữa dòng người qua lại, hắn bắt gặp một hình bóng quen thuộc đang lê bước chân đi ngược chiều nhà hàng.

    Bước chân cô rất chậm rãi, không vội vàng. Trên tay cầm theo một cái gì đó mà hắn không rõ.

    Nhìn Nhã Thi một lúc rồi hắn quay đầu lại, ngước lên nhìn lên tầng cao nhất của công ty ở phía đối diện nhà hàng. Phía sau tấm kính trong suốt, hắn lại thấy một người đứng trầm ngâm, ánh mắt dõi theo người con gái bên dưới.

    Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, bàn tay đang nắm chặt cũng từ từ buông lỏng.

    "Trương Nhật Minh! Tất cả mọi thứ cậu đều có thể hơn Đan Huy này nhưng về chuyện tình yêu, muốn đấu với tôi... cậu không có cửa đâu!"

    Hắn gọi phục vụ đến tính tiền rồi cầm lấy chiếc áo khoác ở sau lưng ghế khoát vào, chạy nhanh xuống chỗ cô.

    - Nhã Thi!

    Đan Huy gọi lớn tên cô khi còn cách cô một đoạn. Khi Nhã Thi quay đầu lại thì hắn đã kịp chạy đến.

    - Đan Huy! - Cô vui mừng ôm chầm lấy hắn, mắt ngấn lệ trách mắng. - Mấy ngày nay anh đi đâu sao không đến thăm em? Anh có biết là em nhớ anh nhiều lắm không?

    Hắn gỡ tay cô ra, mỉm cười lau nước mắt cho cô, dỗ dành:

    - Anh xin lỗi! Dạo này anh bận quá nên không đến thăm em được. Tha lỗi cho anh!

    Người đi đường không ngừng nhòm ngó kẻ khóc người cười trên vỉa hè, khẽ lắc đầu ngao ngán. Chắc là giận nhau rồi đây!

    - Anh xấu lắm! Bỏ rơi em một tuần mà không gọi cho em một cuộc điện thoại nào. Em gọi thì anh bảo là bận hoặc không liên lạc được.

    - Anh biết anh sai rồi! Anh xin lỗi! Lần sau anh sẽ không vậy nữa. Được không? Đừng giận anh nữa nhé!

    Hắn vờ làm bộ ăn năn, vẻ mặt trong đáng thương đến tội. Nhã Thi nhìn hắn không nhịn được bật cười. Cô không giận hắn, chẳng qua là cô lo lắng cho hắn nên mới nói vậy thôi.

    - Tha cho anh! - Cô cười, đánh nhẹ vào người hắn.

    - Vậy có phải đáng yêu hơn không? Mà em đi đâu tới đây vậy?

    - Em đến công ty Trương Nhật để kí hợp đồng mua bán đất.

    Chuyện này Nhã Thi đã từng nói với hắn rồi nên hắn chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Hắn chỉ gật đầu, "ừm" một tiếng chứ không hỏi gì thêm. Về gia sản nhà cô Đan Huy vốn không còn quan tâm nhiều như trước nữa, vì hắn đã sớm câu được một con cá khác lớn hơn, to hơn cô rất nhiều lần.

    Hắn còn qua lại với cô chỉ để khiêu khích và trả thù một người.

    - Để anh đưa em về.

    Hắn nắm tay cô trở lại nhà hàng, mắt hắn ngước lên nhìn người đàn ông đang đứng trên tầng mười hai, đôi môi khẽ nhếch lên đầy đắc ý.

    Nhã Thi đứng đợi Đan Huy đi lấy xe, trên môi không ngớt nụ cười. Gặp được hắn, cô rất vui. Cứ như đã mấy năm cô và hắn không gặp nhau nên khi gặp lại, niềm hạnh phúc không nói thành lời.

    Nhật Minh đứng trên cao nhìn cô đang đứng ở bên ngoài bãi đỗ xe, nhìn mãi nhìn mãi cho đến khi một chiếc xe BMW đỏ rực mang cô hòa lẫn vào dòng xe cộ tấp nập.

    Từ lúc Nhã Thi bước ra khỏi công ty anh, anh đã đứng bên cửa kính nhìn cô. Ánh mắt không hề rời khỏi cô một khắc cho đến khi Đan Huy chạy đến, ánh mắt anh mới chuyển sang hắn.

    Anh thấy, thấy tất cả hành động của hai người và thấy luôn cả dụng ý của hắn trong đó nhưng tiếc là anh không thể nghe được những gì họ nói. Anh cũng thấy hắn ngước lên nhìn mình, dù không thấy cái nhếch môi đắc ý của hắn nhưng Nhật Minh vẫn cảm nhận được hắn đang khiêu khích anh.

    Nhưng có lẽ Đan Huy không thấy, khi khóe môi hắn nhếch lên thì đồng thời, khóe môi anh cũng nhếch lên đầy khinh bỉ. Dùng phụ nữ để đối đầu, trả thù anh là một hành động cực kì hèn hạ. Nhất là đối một cô gái nhẹ dạ, cả tin và không có khả năng phòng vệ như Nhã Thi thì hắn còn hèn hạ hơn cả hèn hạ.


     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/16
    YGinger, The Zest, Ruby Đặng1 người khác thích bài này.
  20. hi1103

    hi1103 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    73
    Được thích:
    105
    Đã thích:
    207
    GSP:
    0p
    Thương ảnh gì đâu. :'(
    Cô này ngây thơ phải biết, bình thường có cái hợp đồng nào mà mỗi bên không giữ một bản đâu. :))
    Tên này đúng chuẩn mấy thằng cha sở khanh xấu tính rồi. :))
    Chừng nào bạn Nhã Thi mới hết mù quáng đây. :3
     
    Sea_Sand thích bài này.

Chia sẻ trang này