Em có thể yêu ai đó, được không? - Cập nhật - Nguyệt Ảnh 6789

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Nguyệt_Ảnh_6789, 17/11/17.

  1. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Em có thể yêu ai đó, được không?
    Tác giả: Nguyệt Ảnh 6789
    Tình trạng sáng tác: đang sáng tác
    Tình trạng đăng: cập nhật
    Lịch đăng: 2 chương/ tuần
    Thể loại: nam x nam, nhẹ nhàng.
    Độ dài: chưa xác định
    Giới hạn tuổi: 18+
    Cảnh báo nội dung: không có.

    GIỚI THIỆU:
    Một câu chuyện nhẹ nhàng, về một người đang loay hoay với những kí ức và hiện tại.

    MỤC LỤC:
    chương 1 -- chương 2 -- chương 3 -- chương 4 -- chương 5 -- chương 6
    chương 7 -- chương 8 -- chương 9 -- chương 10 -- chương 11 -- chương 12
    chương 13 -- chương 14 -- chương 15 -- chương 16 -- chương 17 -- chương 18​
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/1/18
    Umiosparkling thích bài này.
  2. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 1​
    TB vô cùng ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn người ngồi đối diện. Làn khói mỏng manh từ tách trà nhẹ nhàng tách mình khỏi làn nước, hờ hững bay lên.

    Người đó nói… cậu dọn đến ở chung?

    Nửa kinh ngạc nửa ngẩn ngơ, ánh nhìn của TB chăm chú đặt trên gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng của BC. Đã mấy năm trôi qua, nhưng vẻ lạnh nhạt ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào.

    Dù là anh đề nghị cậu dọn về ở chung, thì với biểu cảm có cũng như không của anh, thật khó để cậu nghĩ rằng bản thân mình không nghe nhầm.

    - Tôi… có thể dọn đến ở chung với anh?

    BC nhướn mày, vẻ hơi mất kiên nhẫn:

    - Cậu có vấn đề gì à?

    - Không… không có…

    Chỉ là cảm thấy ngạc nhiên quá thôi, tại sao anh lại đề nghị…

    - Nếu không có vấn đề gì thì ngày mai dọn về.

    Ngày mai? Sao phải gấp như vậy?

    - Mai là ngày nghỉ - dường như đoán được TB đang nghĩ gì chỉ bằng một cái liếc mắt, BC nâng tách trà lên, hờ hững đáp – dọn trong ngày mai thuận tiện hơn.

    TB không đưa ra ý kiến gì, chỉ im lặng nhè nhẹ gật đầu. Nhưng cậu vẫn cảm thấy, mọi chuyện xảy ra hoàn toàn giống như một giấc mơ không có thực.

    Nói từ điểm bắt đầu thì rất dài, cũng rất rắc rối. Thời gian TB còn là sinh viên, cậu có cảm tình với anh sau khi bất ngờ gặp một tai nạn trên đường và được anh giúp đỡ, kể từ đó cậu cũng không ngại “theo đuôi” anh khi có thể. Thế nhưng lúc đó BC rất lạnh, lạnh hơn hiện tại rất nhiều. Chuyện giữa hai người chẳng đi vào đâu đến đâu, tới khi TB tốt nghiệp đại học cũng là lúc cậu quyết định buông tay, không cố chấp chờ đợi một chuyện vô vọng nữa.

    Như bao sinh viên bình thường khác, TB sau khi tốt nghiệp cũng bắt đầu tìm việc làm. Được một thời gian làm việc ở công ty mẹ, cậu được chuyển xuống chi nhánh công ty con là chi nhánh A, với lý do là chi nhánh đó mới thành lập, cần một số nhân viên có trình độ cao đến để ổn định ngay lập tức mặt bằng chất lượng chung của công ty con.

    Nhưng chuyện không thể ngờ đến là, BC khi trước chỉ là một trợ lý giám đốc, hiện tại đã trở thành giám đốc chi nhánh này.

    Chuyện càng không thể ngờ hơn, là BC, lại đề nghị cậu đến sống cùng với anh.

    - Tôi… - vừa mở miệng, TB đã nhận được ánh mắt dò xét của BC – tôi có thể hỏi… lí do không…

    - Lí do gì? – BC nhướn mày.

    - Lí do… Tại sao anh muốn tôi chuyển đến sống cùng…

    - Cậu quan tâm chuyện này?

    - Không phải… - TB cúi đầu – chỉ là… trước đây… tôi đã khiến anh có… ấn tượng không tốt…

    BC không đáp lại, anh chỉ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những giọt nước mưa trườn mình trên lớp kính lạnh lẽo, hoà với những cơn gió gào thét ngoài trời, khiến cho khung cảnh qua lớp kính hoàn toàn đối lập với không gian ấm áp bên trong quán trà.

    Khung cảnh này, cũng khiến anh nhớ lại, lần đầu tiên anh và cậu chạm mặt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/11/17
    sparkling thích bài này.
  3. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 2​
    Nhiều năm về trước…

    Vào một ngày mưa nào đó, trời xám xịt. Những hạt mưa nhỏ bé nhưng ào xuống nhiều vô số kể, tạo thành làn bụi nước trắng xoá. Những cơn gió thỉnh thoảng lại đến, đẩy bay những hạt mưa, thổi tốc những tán cây và những chiếc ô của người đi trên đường, khiến không khí lạnh lẽo càng lạnh lẽo hơn.

    Dưới mái che của điểm dừng xe buýt, vô số những người không có ô đứng chen chúc, tạo thành một khung cảnh ồn ào và lộn xộn.

    Trái ngược lại với cảnh tượng đó, là một người đàn ông đứng ngoài phạm vi mái che, với chiếc ô màu đen, tĩnh lặng đứng bên cạnh bến chờ. Nhìn anh ta có vẻ là một nhân viên cấp cao: mặc chiếc áo măng – tô dài màu xám lạnh bên ngoài bộ com lê đen, dáng người cao lớn, một tay cầm theo chiếc cặp cùng màu với bộ com lê. Bộ dạng như vậy khiến những người nhìn vào anh ta đều có chung một câu hỏi: người như anh ta tại sao phải đứng chờ xe buýt? Một chiếc xe riêng đưa đón sẽ hợp với anh ta hơn.

    Thời điểm 7h30 sáng, là lúc mọi người đổ ra đường để đến cơ quan. Dù là trong xe buýt, hay trên đường, đều có chung tình trạng tắc nghẽn. Tiếng còi xe và tiếng động cơ tạo thành một không gian đầy những tạp loạn xô bồ. Người trên đường hay là trong xe buýt, đều chen chúc nhau những vị trí nhỏ nhất.

    Chuyến xe số hiệu 18 lại dừng lại ở một điểm dừng. Dòng người lại chen nhau lên không gian chật hẹp của chiếc xe buýt như nhét thịt nhồi giò. Trong số đó, một cậu sinh viên gầy gò ốm yếu, cổ quấn khăn như vác thêm cả cuộn dây điện của một dãy phố, cũng lên xe. Cậu đeo khẩu trang, gương mặt đỏ gay, thỉnh thoảng lại nhả ra những tiếng ho rời rạc. Mỗi khi ấy, đôi lông mày của cậu lại khẽ nhăn lại.

    Chiếc xe buýt tiếp tục lắc lư trên con đường. Cậu sinh viên đang ốm dường như rất mệt mỏi. Anh vô tình quay sang, bàn tay lạnh giá của anh chạm vào ngón tay của cậu ta – nóng đến bỏng rát. Đôi mắt của cậu trở nên lờ đờ yếu ớt. Anh thoáng nhìn tên trên chiếc thẻ cậu đeo trước ngực --- sinh viên, TB.

    Đang đoạn đường tắc, nên xe buýt cứ đi một đoạn lại dừng một đoạn, chiếc xe cứ giật lên giật xuống. Người ốm như TB rất nhạy cảm, chuyện rung lắc này khiến cậu đã ốm lại càng thêm yếu. Bàn tay cậu cảm giác như đang phải níu cả thân mình khi treo cơ thể lên giàn phơi, thật sự rất nặng… Hay là cứ buông…



    TB bị đánh thức bởi mùi thuốc khử trùng dày đặc trong không khí. Một thứ mùi không mấy dễ chịu với những người chẳng tiếp xúc thường xuyên. Lại lỡ một buổi học, TB nghĩ.

    Mà khoan, ai là người đưa cậu đến đây?

    TB chống khuỷu tay xuống giường, cố nâng người lên, nhìn xung quanh. Balo của cậu để ở chiếc bàn cạnh giường. Bên trên, có một tờ giấy nhỏ.

    “Tôi đã thanh toán, không cần trả lại. Ốm thì nghỉ, đừng trở thành gánh nặng cho người khác”

    Không có tên người viết. Nét chữ vô cùng cứng cáp nhưng đem lại cảm giác quá khuôn mẫu.

    Gánh nặng? Nghĩa là sao? Còn nữa, tiền phòng…?

    Lúc này, TB ngẩng lên, nhìn xung quanh.

    Cậu đang ở trong phòng VIP – một mình một giường bệnh, các thiết bị đều có đủ.

    Trả tiền phòng? Gánh nặng…

    Tiền phòng VIP ít nhất phải ba triệu/ ngày. Đó là chưa kể đến các thứ thuốc men và dịch vụ chăm sóc khác…

    Sao người này lại đưa người không có tiền như mình đến nơi xa xỉ như vậy?

    TB ngao ngán nhìn giọt nước chảy trên ống dịch truyền, dù sao cậu cũng đang ốm, thôi thì tiền đã trả, nằm lại một chút cũng không sao.



    BC ngồi đọc lại quyển sách luật kinh tế bằng tiếng Anh. Chuyện hợp tác với nước ngoài, không thể bất cẩn. Nhìn thoáng qua có vẻ như nguồn vốn được rót vào chi nhánh của anh phụ trách rất lớn, nếu như anh đặt bút kí hợp đồng này. Nhưng công ty đối tác dường như đang trong giai đoạn khủng hoảng, hiện tại rất nhiều sản phẩm quan trọng của họ đều không thể cạnh tranh với các công ty khác trên thị trường về doanh thu, lấy đâu ra khoản tiền lớn như vậy? Bản hợp đồng này còn nhiều đoạn cần làm rõ và xem lại…

    Có điện thoại gọi đến. Anh vẫn dán mắt vào sách, bàn tay nhấc ống nghe rồi sau đó kẹp ống nghe ở một bên vai:

    - Alo.

    Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của vị trợ lý giám đốc này lúc nào cũng khiến nhân viên cấp dưới khác cảm thấy như vừa bị ai đó thả một viên nước đá vào sau lưng áo. Người ở đầu dây bên kia cất giọng hơi run:

    - Thưa anh, có người muốn gặp anh.

    - Cậu không biết tôi rất bận?

    - Người đó nói là muốn trả anh tiền giường bệnh.

    Anh nhíu mày. Giường bệnh… Là cậu thanh niên kia à? Anh đã nói là không cần trả rồi mà.

    - Bảo cậu ta là tôi không cần cậu ta trả lại. Thời gian làm việc của tôi vô cùng quý giá, không có thời gian để tiếp người như cậu ta.

    Người nhân viên lễ tân sau khi nghe được mệnh lệnh của anh, liền nhìn cậu sinh viên đang đứng trước quầy, nói bằng giọng lịch sự:

    - Thưa cậu, trợ lý giám đốc của chúng tôi rất bận, anh ấy không thể tiếp cậu được. Anh ấy nhắn lại rằng anh ấy không cần cậu trả lại, cậu không cần suy nghĩ về chuyện đó.

    TB hơi ngơ người ra, nhưng vẫn gật đầu. Số tiền đó đối với anh ta thật sự không đáng để nhận lại? Nhưng nếu mình không trả, chẳng phải là ăn quỵt tiền của người đó rồi?

    .

    BC đưa tay day day trán. Đọc quá nhiều tài liệu khiến anh có chút mệt mỏi.

    Vừa bước ra khỏi thang máy, anh đã thấy một người đứng ở trước cửa toà nhà công ty như cây cột chỉ đường.

    Cái cậu này… anh đã nói không cần trả lại, cậu ta thật sự dai như thế?

    Hoặc cũng có thể cậu ta là sinh viên, số tiền đó đối với cậu ta hẳn là rất giá trị đi, nên cậu ta muốn trả lại.

    Thôi được, nhận lại cũng chẳng mất gì…

    Nhưng anh không ngờ, cậu ta dông dài còn mời anh đi ăn cơm để cảm ơn.

    Sinh viên thời nay có tiền mời người khác đi ăn một bữa để cảm ơn thật à? Chứ không phải sinh viên luôn sáng sáng bánh mỳ, tối tối mỳ tôm úp đấy sao?
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/11/17
    sparkling thích bài này.
  4. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 3​
    Đứng lại trước cửa căn hộ, TB vẫn lưỡng lự chưa bước vào. Căn nhà bên trong là của một người cậu đã từng yêu thương… Bây giờ người đó lại là sếp tổng của cậu, hơn nữa sẽ là người sáng sáng cậu đều chạm mặt…

    Cảm giác giống như một giấc mơ, quá không chân thực.

    Cũng quá… khó xử…

    BC đứng ở trong nhà, thấy TB vẫn chôn chân tại chỗ, liền nói vọng ra:

    - Cậu còn muốn tôi kéo vali của cậu vào nhà nữa à?

    TB giật mình, vội vàng kéo đồ vào trong nhà, rồi đóng cửa lại.

    Nhìn sàn nhà la liệt sách, TB mới nghĩ lại lí do BC muốn cậu ở chung.

    Thứ nhất, anh ta cần một người có thể dọn dẹp căn nhà cho anh ta, nhưng anh ta không tin tưởng những người phục vụ ở các công ty dịch vụ.

    Thứ hai, TB là người anh ta quen, hơn nữa anh ta cảm thấy người ngốc nghếch như cậu chắc chắn sẽ không ăn cắp vặt.

    Nghĩ nghĩ… tôi dù sao cũng là nhân viên IT của công ty lớn, chứ đâu phải là kẻ lương ba cọc ba đồng, sao lại nghĩ tôi ăn cắp vặt cơ chứ.

    - Trưa rồi, đi ăn. – BC nói như ra lệnh.

    - Nhưng… tôi đâu đã dọn xong đồ?

    - Để chúng ở đấy là được. Lát về rồi dọn sau.

    - Vậy chúng ta đi ăn ở đâu?

    - Tầng 1.

    Tầng 1 của toà nhà này là một nhà hàng khá cao cấp. TB vô thức cúi đầu nhìn quần áo của mình. BC đã đứng ngoài cửa:

    - Chỗ đó là nhà hàng buffet, không cần lo trang phục.



    Nhìn đĩa thịt bò trước mặt, TB có cảm giác nửa tháng lương chưa nhận đã bay đi rất nhanh rồi…

    - Không hợp khẩu vị?

    Giật mình, TB ngẩng đầu lên, là BC đang hỏi. Cậu cầm dao, bắt đầu cắt miếng thịt, lắc đầu.

    - Cậu dọn đồ cho tôi, tiền lương như trả cho nhân viên dịch vụ dọn phòng. Tiền ăn của cậu tính vào tiền lương mỗi tháng.

    TB không nói gì, chỉ gật đầu. Ở miễn phí, không phải trả tiền nhà là may mắn lắm rồi, lương lậu gì cậu không quan tâm.

    - Anh hay ăn ở bên ngoài như thế này à? – TB hỏi, giọng nghe như người hụt hơi.

    - Không có thời gian nấu.

    Nếu bây giờ cậu đề nghị là người nấu để tiết kiệm tiền ăn, như vậy có phải là cậu quá tự mãn về khả năng nấu ăn rồi hay không? Nhưng ngày nào cũng đi ăn hàng với anh ta như thế này, chắc sống không nổi 1 tháng là lại phải dọn đi…

    - Buổi trưa tôi sẽ không về nhà, cậu muốn làm gì thì làm – BC nói mà không ngẩng mặt lên – tôi sẽ ăn tối ở nhà, nếu cậu có thể nấu.

    - Tôi nấu được, nhưng đàn ông nấu sẽ không ngon như phụ nữ…

    Nói xong, TB mới ý thức được, ngay lập tức muốn úp mặt xuống đĩa thịt. Tại sao lại so sánh bản thân với một người phụ nữ, như thế khác nào ám chỉ: tôi có thể làm vai trò như một người phụ nữ trong gia đình anh?

    - Ý tôi là, tôi nấu chỉ ở mức ăn được… - TB vội giải thích.

    - Tôi cũng không yêu cầu cao – BC đáp, anh dường như không quan tâm đến vẻ bối rối của TB.

    Thấy anh không chú ý, TB thở phào. Có lẽ tự bản thân cậu suy nghĩ nhiều quá thôi…
     
    sparkling thích bài này.
  5. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 4​
    Vừa lau lại bụi trên giá sách, TB vừa nhẹ nhàng nghiêng đầu, thân mình chuyển động theo lời bài hát. Âm lượng rất nhỏ, dù là trong headphones cũng phải lắng nghe rất kĩ mới nghe được. Cậu sợ rằng loa quá to, sẽ không nghe thấy tiếng người khác gọi.

    Trong khi đó, ở căn phòng ngay bên cạnh, BC ngồi trên chiếc ghế xoay, nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng mọi thứ bên ngoài cửa sổ. Tiếng hát nho nhỏ của người ở phòng bên cạnh vang lên thấp thoáng, lúc thấy lúc không.

    Từ hôm nay… ngoài anh, còn một người khác nữa sẽ sống trong căn nhà này. Giá để giày có thêm vài đôi nhỏ size hơn. Ở góc nhà có thêm một chiếc ô. Căn nhà im lặng buồn tẻ và thường xuyên bị anh bỏ quên, giờ đây chẳng còn bụi bám đầy, có mùi hương chanh thoang thoảng nhẹ nhàng.

    Anh cảm thấy như thế nào về cậu? Chuyện này thật khó để diễn tả.

    Có tiếng cửa mở. Sau đó là tiếng xoong nồi chạm với bếp ga. Tiếng quạt hút mùi. Tiếng lách cách của đũa…

    Anh mở cửa, khoanh tay, nghiêng người dựa vào tường. Cậu không chú ý đến anh, vẫn đang cúi đầu để tâm đến những miếng thịt bằm trên thớt.

    Anh bị làm sao thế nhỉ? Anh chưa từng nghĩ bản thân sẽ nảy sinh tình cảm với một người cùng giới, nên khi thấy ánh mắt lấp lánh toả sáng của cậu sinh viên ngây ngô nhìn mình, anh nghĩ anh nên dứt khoát cắt đứt hi vọng của cậu.

    Vậy mà những lần cậu muốn gặp anh, anh vẫn đồng ý, để rồi sau đó lại ngay lập tức hối hận vì đã rời xa thế giới tĩnh lặng của mình để ở bên cạnh con người ồn ào thừa năng lượng như cậu.

    Bây giờ, cái người thừa năng lượng lại trở nên trầm lặng và ít lời đến kinh ngạc. Nói cái gì với anh cũng đều ấp úng. Đi đâu cùng anh đều theo sau anh như chú cún, chẳng còn ồn ào ôm kéo tay anh như ngày trước.

    Cậu hát bài gì vậy nhỉ? Giọng của cậu nghe rất êm…

    Mùi thức ăn chín vẫn lan toả trong căn nhà, dù chiếc quạt hút mùi vẫn đang chạy ù ù. Đôi lúc TB đưa tay gạt mồ hôi trên trán…

    BC lắc lắc đầu, anh đang nghĩ lung tung chuyện gì vậy? Lại chui vào phòng thôi…

    Nhưng ngay khi anh quay lưng lại, thì một chuỗi những âm thanh lộn xộn với âm lượng bất thường vang lên. Anh quay người, không hiểu sao lại cảm thấy bất an.



    Ngồi một lúc, BC lại đưa tay lên bóp mũi. Bóp đến khi hết hơi lại thở tiếp. Anh không chịu được mùi bệnh viện, giống như sục luôn nước sát khuẩn vào mũi anh vậy.

    TB vẫn nằm trên chiếc giường bệnh trải ga trắng. Trông cậu ngủ rất ngon, cũng chẳng có vẻ gì là bị bệnh cả.

    “ Cậu ấy bị suy tim. Có lẽ thời gian gần đây làm việc quá nhiều hoặc quên dùng thuốc, nên đột nhiên ngất đi”

    Chuyện bác sĩ nói nghe rất khó tin. Ngày hôm qua anh vẫn thấy cậu có thể hai tay xách 2 chiếc vali nặng chịch từ trên xe xuống mà chẳng có hụt hơi hay thở dốc…

    Cậu doạ anh sợ chết khiếp. Lắc cậu lên xuống mà không thấy phản ứng, vết bỏng ở cánh tay do nồi nước bắn hắt vào đã chuyển màu hồng mà mắt cậu vẫn nhắm nghiền. Nói tim anh muốn nhảy ra ngoài cũng không có gì sai.

    - Xin lỗi…

    Ồ, cậu đang nói mớ? Anh quay sang nhìn, cậu xin lỗi ai thế?

    - Em xin lỗi…

    BC có chút giật mình. Sao cậu lại khóc? Khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hay tránh ánh nhìn của anh, bây giờ nhăn lại như tờ giấy bị vò nát, vẻ đau đớn không giấu diếm.

    - TB. Tỉnh lại đi.

    Anh nắm lấy hai vai cậu, nhẹ nhàng lay cậu. Phải sau mấy lần anh gọi tên, cậu mới mở mắt.

    Sự hối hận như tràn ra theo những giọt nước. Cậu mở lớn mắt, vẫn chưa hết khóc, nhìn anh bằng một ánh nhìn phức tạp…

    - A… BC? Xin lỗi anh, tôi…

    - Ác mộng?

    - À… vâng, đúng…

    TB đưa tay lau mặt. Nhưng trông cậu như thể bị rút cạn sinh khí. Chống tay ngồi dậy, cậu nhìn xung quanh, rồi thở dài:

    - Xin lỗi anh, tôi vốn muốn nói về chuyện của tôi vào bữa tối. Nhưng không ngờ…

    - Không sao.

    - Chắc tôi đã doạ anh rồi… A, ý tôi là, không phải tôi tự cho bản thân là người quan trọng, nhưng, anh biết mà, đột nhiên có một người ngất ngay trong nhà…

    Nhìn vẻ lúng túng khi giải thích của TB, đột ngột BC cảm thấy có điều gì đó lẻn vào lòng anh, khiến anh cảm thấy… ngưa ngứa.

    Thấy BC không có ý kiến, TB mới nói tiếp, giọng điệu vẫn tràn ngập sự dè dặt:

    - Bệnh của tôi… Được 2 năm rồi… Nhưng cũng không nặng lắm, do thời gian gần đây tôi hơi bận nên nghỉ ngơi không hợp lý…

    - Ờ.

    - Nếu… anh cảm thấy phiền…

    - Không sao.

    TB mím môi, lại cúi đầu. Trong lòng tràn ngập sự hối lỗi, bất kể là do cơn ác mộng, hay là do cậu đã làm phiền BC.

    - Xin lỗi anh, tôi sẽ…

    - Đang bệnh thì nghỉ đi. Tôi đi mua đồ ăn cho cậu.

    BC đứng lên, chỉ chỉ. TB gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn lên che kín mặt, chỉ để hở 2 con mắt. BC cảm thấy hơi buồn cười, cậu lớn thế rồi mà vẫn giữ cái bộ dạng như trẻ con sợ truyện ma.
     
    sparkling thích bài này.
  6. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 5​
    - Giám đốc? Giám đốc?

    Thư ký phải lên tiếng mấy lần, mới kéo được BC ra khỏi trạng thái tập trung…. Hay nên nói là mất tập trung? Anh gần đây luôn nhìn chăm chăm vào một vài văn bản cần kí duyệt trước mắt, tay cầm bút, nhưng ngòi bút cứ lửng lơ ở ngay phía trên tờ giấy.

    - Có chuyện gì?

    - Thưa anh, đây là bản báo cáo của phòng Nhân sự.

    - Được, cảm ơn cô, để đó cho tôi.

    Thư ký cúi đầu chào, rồi đi ra ngoài. Trước khi đóng cửa, cô vẫn không quên liếc giám đốc một cái.

    Anh đưa tay vuốt mặt, vẻ chán nản hiện rõ.

    Không biết giám đốc đang phiền phức chuyện gì?

    Bản thân BC thì cảm thấy phát điên. Mấy ngày nay, đầu óc anh cứ tự động tua lại hình ảnh TB vừa nói mơ vừa khóc như đứa trẻ, mỗi khi anh để tâm trí thoải mái. Anh cảm thấy mình bị điên rồi, đâu đến mức chưa nhìn thấy người khác khóc bao giờ, tại sao chuyện đó lại ám ảnh anh đến mức độ này. Thế là anh ra sức làm việc, nhưng sau đó thì thư ký lại gõ cửa và tá hoả đưa cho anh tập văn bản. Đúng là nét chữ ký của anh, nhưng… là tên cậu.



    Khi anh trở về nhà, thì đã nghe thấy tiếng lách cách của dao chạm thớt. TB đứng quay lưng về phía anh, có lẽ cậu nghe tiếng cửa mở, nên ngoái đầu lại nhìn. Thấy anh, cậu mỉm cười:

    - Chào anh.

    - Ừ.

    Đoạn đối thoại cụt ngủn nhanh chóng bay bay đi đâu đó. TB lại quay lại đối diện với khí nóng gian bếp, anh thì đưa tay nới lỏng cà vạt, ngồi xuống ghế sofa, bật tivi.

    Mùi thơm của thịt và rau củ nhẹ nhàng bao trùm căn nhà. Đôi khi BC lại quay ra nhìn về phía cậu.

    TB có lúc sẽ khuấy gì đó trong nồi, có lúc sẽ đứng im nhìn làn hơi nước màu trắng bay theo chiều hút của máy hút mùi. Dáng cậu vẫn nhỏ bé, xương khuỷu tay lồi ra theo những cử động. Hai dải dây buộc của tạp dề vắt ngang lưng. Bàn chân đôi khi lại đưa lên cọ cọ vào chân còn lại, chắc là bị muỗi đốt…

    Chân con trai gì mà trắng như trứng gà bóc…

    Khoan, cái gì thế? Anh lại nghĩ lung tung rồi?!!

    - A, BC, quên mất, anh có muốn uống gì đó mát khô…

    Khi TB quay lại hỏi, cậu thấy BC đang nhắm mắt, đưa tay day day ấn đường vẻ bất lực.

    - Anh đau đầu à?

    - Không…

    - Anh sốt à? Mặt anh hơi đỏ…

    - Mặt tôi đỏ à?

    TB vẫn đứng ở trong bếp, gật gật. Rõ ràng có bật điều hoà, tại sao anh ta lại nóng đến thế nhỉ?

    - Tôi pha cho anh cái gì đó để uống nhé?

    - À… Ờ…

    TB không rõ BC bị làm sao, nhưng chắc là bị sốt? Sốt thì không nên uống đồ lạnh… Thôi cứ lấy nước thường thôi.

    Khi TB đưa cho BC cốc nước, ngón tay cậu vô tình chạm vào tay anh.

    - BC… ừm, tôi nghĩ anh sốt thật rồi.

    BC ngẩng lên nhìn TB, ánh mắt nghi ngờ, như muốn nói “Tôi mà lại bị sốt sao?”

    TB mím môi, hai tay đan vào nhau, xoắn lên vặn xuống. BC hỏi:

    - Cậu muốn nói gì?

    TB đưa tay ra không trung. BC hơi nghiêng đầu về đằng sau như phản xạ tránh né. Thấy vậy, TB dừng lại. Bàn tay cậu đang lơ lửng vô định.

    - Để tôi kiểm tra…nếu anh không thấy bất tiện…

    BC nhìn bàn tay đang đưa ra của TB, ánh mắt như mèo con nhìn vào đồ chơi mới.

    Lần đầu tiên thấy vẻ mặt này của BC, TB không khỏi thầm gào lên: “Oa!!! Anh thật dễ thương!!!”

    5 đầu ngón tay của TB mới chạm vào trán BC, cậu đã lắc đầu:

    - Anh sốt thật rồi.

    - ?

    - Tôi sẽ lấy cho anh nhiệt kế để kiểm tra chính xác nhiệt độ.

    Kết quả là anh sốt 38,5O C. TB vô cùng vất vả để ép anh ăn hết khẩu phần, vừa gắp cho anh miếng này miếng kia, vừa nghĩ thầm, lúc ốm anh chẳng khác nào bị tụt cả EQ lẫn IQ về mức đứa trẻ 5 tuổi. Sau đó, đưa cho anh viên thuốc, và nín cười khi thấy mặt BC nhăn nhó bởi vị đắng.

    - Anh phải uống nước ngay sau khi cho thuốc vào miệng chứ, thuốc sẽ tan ngay khi gặp nước bọt mà.

    BC nhíu mày khó chịu, anh lắc đầu:

    - Uống xong rồi, đi ngủ đây.

    - Được được, anh ngủ đi.

    Đắp chăn cho BC rồi, TB tắt điện, rời khỏi phòng anh. Đúng rồi… mình cũng cần uống thuốc đúng giờ…

    Nhìn những viên thuốc xanh đỏ trong lòng bàn tay, TB tự cười mình. Căn bệnh này có phải là quả báo không? Cho những gì cậu đã gây ra…
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/11/17
    sparkling thích bài này.
  7. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 6​
    Sáng hôm sau, BC tỉnh dậy, đầu vẫn còn nhức, nhưng là một kẻ tham công tiếc việc nên anh vẫn cố gắng xuống giường.

    Mở cửa, mùi bánh mỳ nướng thơm phức đã bao trùm khắp nhà. Anh vô thức đưa mắt về gian bếp, tìm kiếm TB.

    Cậu ta đâu rồi?

    BC ngồi xuống bàn ăn. Bánh mỳ, trứng và sữa đã được dọn ra.

    - Anh còn sốt không?

    Nghe tiếng TB, BC quay lại…

    Khoan, anh có phản xạ này từ bao giờ vậy? Bình thường anh đều chỉ đáp lời thôi mà, đâu có nhìn đâu? Không được, mới sống chung mấy ngày đã thích ứng như vậy, quá nhanh đi…

    - Hết rồi – BC đáp gọn lỏn.

    TB ngồi xuống bàn. Cậu nhìn anh một lúc, rồi nói:

    - Tôi thấy… anh… có vẻ mệt…

    - Không sao. Ở công ty cũng có thuốc.

    - Ừm…

    Vốn định khuyên BC nghỉ ngơi một ngày cũng không bể hợp đồng nào, nhưng TB lại không nói ra. Bởi vì cậu chẳng là gì của anh cả, nói ra thật giống như người nhiều chuyện xen vào đời tư người khác.

    - Từ nay, cậu đi cùng tôi đến công ty.

    TB suýt nghẹn khi nghe BC nói. Anh đang đưa ra khuyến nghị hay mệnh lệnh thế? Dù anh thật sự là cấp trên của tôi, nhưng tôi cũng có quyền đưa ra ý kiến chứ?

    - Tại… tại sao?

    - Cậu suy tim.

    - Chuyện đó… liên quan gì…

    - Cậu lại muốn ngất trên xe buýt?

    - …

    TB không nói gì, chỉ cúi đầu vẻ uỷ khuất, thầm nghĩ tôi suy tim nhẹ, đâu đến mức ngất trên xe buýt, không phải bây giờ anh mới là người ốm sao…

    - Nhưng… mọi người… nếu nhìn thấy tôi đi cùng anh…

    - Không cãi.

    TB bĩu môi, chẳng nói gì, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng của mình. Anh đang bắt nạt tôi đấy à…

    Bệnh tim đã đủ rồi, giờ lại thêm cái con người rắc rối BC này… Ông trời, sao con phải chịu nhiều quả báo như vậy?

    ***

    Ngồi đọc và kí, đọc và kí đến mỏi tay nhức đầu, cuối cùng cũng xong lượng giấy tờ cần phê duyệt, BC thả mình xuống chiếc ghế salon.

    Đầu óc được nghỉ ngơi, tâm trí anh lại trôi về thời điểm TB nói mơ. Cậu nói “Xin lỗi anh”.

    Là ai vậy?

    Trong suốt những năm tháng cậu không còn “bám đuôi” anh, không, ngay cả khi cậu dính anh như kẹo kéo, thì anh cũng chẳng quan tâm chuyện của cậu, bây giờ nghĩ lại, thấy thật tò mò.

    Có chuyện gì đã xảy ra với cậu, khiến cậu ám ảnh đến mức hiện tại vẫn khóc như vậy?

    Người hiền lành… a, đúng hơn là người ngốc nghếch như TB, chẳng hại nổi một con cóc… Ngay cả thấy gián cậu ra còn co rúm lại sau lưng anh…

    Khoan đã, tại sao những chuyện anh nghĩ luôn luôn là về cậu?

    Lắc lắc đầu, có phải vì vẫn còn đau đầu nên tâm trí mới không tỉnh táo đến vậy?
     
    sparkling thích bài này.
  8. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 7​
    Đôi lúc BC sẽ phụ bếp. Anh không phải không biết nấu ăn, nhưng anh ghét đứng ở bếp bởi vì quá nóng, cũng vì anh ghét mùi dầu mỡ ám vào người, cũng vì anh ghét luôn việc phải động chạm vào đủ thứ thực phẩm có dầu mỡ --- cảm giác rất khó chịu. Thế nên anh chỉ phụ trách rửa - cắt rau củ quả.

    Hôm nay là món rau củ hầm măng khô và sườn.

    Đứng gần TB khiến BC nhận ra một điều. Nếu anh không nhầm, thì luôn có nhận xét rằng phụ nữ để tóc dài là yếu đuối, tóc ngắn là mạnh mẽ. Nhưng anh thấy, tóc ngắn đâu có nghĩa là mạnh mẽ.

    Thật ra, để tóc ngắn, đôi khi nhìn từ phía sau, hoặc là từ trên xuống, tóc ngắn sẽ để lộ phần gáy. Đó chẳng phải là nơi yếu ớt nhất hay sao?

    BC vô thức liếc nhìn những giọt mồ hôi chầm chậm trườn qua làn da trắng mỏng manh nơi sau gáy của TB… Những sợi tóc ướt mồ hôi, dính chặt vào gáy…

    Khoan… Tại sao anh nghĩ điều này trong khi anh nhìn vào gáy TB?

    Đúng lúc này có tiếng chuông cửa. TB chỉ chỉ nồi:

    - Bỏ giúp tôi rau củ vào nhé, tôi sẽ đi xem là ai gọi.

    Anh gật đầu, tiếp tục thái cà rốt thành những miếng to tướng…

    Nhưng một lúc lâu rồi, không thấy TB trở vào, hơn nữa còn nghe thấy tiếng cười nói ngoài cửa, BC vặn nhỏ bếp, rồi đi ra ngoài.

    Có người nào đó đang tuôn ra một tràng những xì xồ tiếng nước ngoài. Có lẽ… là tiếng Trung?

    Một người đàn ông cao hơn TB đang đứng ngoài cửa. Anh ta có nụ cười ấm áp, mái tóc bồng bềnh, tuy chỉ mặc sơ mi trắng quần âu đơn giản nhưng nhìn vẫn rất toả sáng.

    Điểm cần chú ý là TB lại đứng bên cạnh anh ta, gương mặt rạng rỡ, nụ cười đầy thoải mái. Cậu nghe nói tiếng Trung rất tốt, đối đáp với anh ta không vấp chút nào.

    Hai người đang đứng ngay ngoài cửa căn hộ của tôi để diễn trò tình nhân đấy à?

    BC nhíu mày, nhưng anh chẳng nói gì, chỉ trở lại vào bếp. Mặc kệ cậu ta muốn làm gì thì làm.

    Nào ngờ cái “mặc kệ” của anh lại dẫn đến một chuyện anh không thể nào thích ứng nổi.

    TB đi vào bếp, hỏi anh bằng giọng trẻ con xin kẹo:

    - BC, người đó là bạn của tôi.

    - Thì?

    - Anh ấy… là giảng viên ngoại ngữ… Anh ấy chưa tìm được nhà trọ…

    Lông mày BC không còn là một đường thẳng mà trở thành đường vặn xoắn như bánh quẩy. Anh cao giọng:

    - Cậu nghĩ nhà tôi là nhà trọ?

    - À… Không… - TB cúi đầu, giọng nói lí nhí như tụt lại vào cổ họng, rồi đi ra ngoài phòng khách – tôi mới đang hỏi ý anh, nếu anh không thoải mái… Dù sao đây cũng là nhà anh, không phải nhà tôi…

    Nghe TB lẩm bẩm, BC còn ngoái đầu lại nhìn theo. Thấy cậu cúi đầu, những sợi tóc mái loà xoà rủ xuống trước trán, phần gáy trắng nõn lộ ra trước mắt anh… Ồ, cảm giác giống như mèo để lộ bụng…

    - Mấy ngày?

    TB đứng khựng lại. Quay về phía đằng sau, thấy BC đang đứng chắp tay nhìn cậu.

    - Anh… thật sự không phiền? Tôi có thể…

    - Mấy ngày?

    - À… đêm nay thôi…

    - Được.

    Người đàn ông đó tên là Chiêu Anh, là một người Trung Quốc. BC không tiện hỏi – mà anh hỏi cũng chẳng để làm gì – vì sao cậu và tên đó có thể quen nhau được, hơn nữa cũng không biết cậu học tiếng Trung từ bao giờ….

    Mà hình như anh hơi quan tâm đến cậu quá mức rồi…


    Đến nửa đêm, BC nằm mãi vẫn không ngủ nổi, nên mở cửa đi ra ngoài gian khách. Anh đang tính kiếm cái gì đó bỏ bụng, tự nhớ lại hình như món rau củ hầm măng sườn ban tối vẫn còn trong tủ lạnh…

    Đúng lúc mở cửa, anh lại nghe thấy tiếng khóc nhỏ thó vụn vặt ở đâu đó. Cùng lúc ấy, cái tên người ngoại quốc đang nằm ngủ trên ghế salon lại đứng dậy, gõ cửa phòng TB, rồi đi vào trong.

    Hắn vào làm cái gì thế?

    Đó chẳng phải chuyện anh nên quan tâm, nhưng… thật là tò mò… Khỉ thật, đầu óc anh có vấn đề rồi sao?

    Mà cái tên kia vào lâu như vậy, hắn định ngủ luôn trong đó đấy à?

    BC rón rén bước thật nhẹ. Cánh cửa phòng TB vẫn chưa đóng hẳn, chỉ có khe hở nho nhỏ nhưng cũng đủ để anh nhìn thấy.

    Hai người họ lại đang xổ một tràng tiếng Trung. Chiêu Anh đang ngồi trên giường, một tay vòng qua lưng cậu, một tay vỗ vai cậu. TB thì đang dựa đầu vào vai Chiêu Anh.

    Cậu vừa nói vừa nấc, đôi mắt ướt và sưng đỏ, giọng nói có chút khó nghe.

    Nhìn TB lại trong tình trạng đó, BC chợt ngẩn người. Lẽ nào cậu lại gặp phải cái giấc mơ kì quái…

    Thấy Chiêu Anh đã đứng lên xoa đầu cậu, TB thì mỉm cười rồi xua tay về phía cửa, BC nhanh chóng quay về phòng.

    Cả đêm hôm đó, BC không ngủ nổi.
     
    sparkling thích bài này.
  9. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    551
    GSP:
    Ap
    Nam x nam không phải thể loại của mình nên chỉ lướt lướt qua truyện bạn. Vẫn chưa hiểu mục đích của bạn khi để tên viết tắt của hai nhân vật chính như thế, còn nhân vật phụ lại có tên đầy đủ rõ ràng :v.
    Thêm nữa là các chương của bạn khá ngắn nên nó bị cụt. Nếu là mình thì sẽ ghép hai chương, thậm chí ba chương lại thành một, có thể chia thành từng đoạn cũng được.
    Mình chỉ góp ý xíu xiu thế thôi. Chúc truyện bạn nhanh hoàn và được nhiều độc giả yêu thích :).
     
    Nguyệt_Ảnh_6789 thích bài này.
  10. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã góp ý, mình sẽ chú ý độ dài chương :)
    Còn về tên nhân vật thì... mình cũng không biết :v đó thật ra là tên các admin trong một page về yaoi, mình lấy tên các bạn ấy để tạo thành một câu chuyện của riêng các bạn ấy thôi :) Tên như nào mình bê nguyên vào truyện :)
    Một lần nữa cảm ơn bạn vì đã quan tâm đến truyện của mình <3 arigatou <3
     
    suongthuytinh thích bài này.
  11. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 8​
    Sáng hôm sau, TB dậy sớm - như thường lệ để chuẩn bị bữa sáng. Nhưng khi mở cửa phòng mình, cậu lại thấy hai người đàn ông đã ngồi yên lặng, nhìn nhau qua bàn ăn từ bao giờ.

    Trông sắc mặt hai người cực kỳ nghiêm túc. TB đột nhiên cảm thấy có chút bất an.

    Thấy cậu, BC vẫn như thường lệ không nói gì, chỉ có Chiêu Anh là mỉm cười.

    Cậu tò mò hỏi, lại dùng tiếng Trung (và điều này khiến BC hơi nhíu mày lại, nhưng dường như anh không biết mình đã làm ra hành động đó trong vô thức):

    - Chiêu Anh, anh vừa nói chuyện với sếp của em à?

    - Nói chuyện tầm phào thôi - Chiêu Anh vẫn cười.

    - Sao sắc mặt anh ấy nghiêm trọng vậy?

    - Không phải sắc mặt cậu ta luôn nghiêm túc như thế à?

    Chiêu Anh trả lời như vậy, TB không chất vấn anh tiếp. Anh còn đứng lên, giúp TB dọn đồ ăn ra bàn.

    Bữa ăn im lặng đến đáng sợ. TB vẫn lờ mờ cảm thấy hai người này đang giấu cậu chuyện gì đó.

    - BC?

    Như mọi lần, BC không đáp, chỉ ngước lên, nhìn cậu và chờ đợi.

    Bị anh nhìn thẳng, TB vô thức nuốt nước bọt.

    - Hai anh vừa nói chuyện gì vậy?

    - Chuyện tầm phào thôi.

    - …

    Câu trả lời còn giống nhau y hệt như vậy, rõ ràng là hai anh đang lên kế hoạch giấu diếm tôi cái gì rồi!!!

    - Thật sao?

    - Tin hay không thì tùy.

    Bị thái độ lạnh lùng của BC làm cho ỉu xìu, TB thôi không hỏi anh nữa, lại quay sang Chiêu Anh.

    - Anh không nói về chuyện của em đấy chứ?

    - Em đang nghĩ lung tung gì thế? Sao anh phải nói chuyện đó với anh ta?

    - Thật chứ?

    - Anh nói ra thì giải quyết được gì đâu, sao anh phải làm việc vô ích đó.

    Nhìn Chiêu Anh mỉm cười xoa đầu TB, BC (lại) vô thức nhíu mày. Hai người này trong nhà của anh, lại dùng thứ ngôn ngữ riêng chỉ hai người hiểu để nói chuyện, cứ như thể anh mới là người đi ở nhờ, lại còn ở trước mặt anh diễn trò tình thân… Khoan, anh lại nghĩ lung tung nữa rồi.

    Cảm giác bánh mỳ hôm nay có vị chua, hay là do để lâu nên hỏng?

    ***

    Không khí im lặng trên xe trở nên đáng sợ. TB ngồi im, hai tay giữ chặt chiếc balo. Nhân viên IT mà được ngồi xe giám đốc, bất cứ ai biết tin này chắc chắn lần đầu nghe thấy sẽ ngoáy tai vì tưởng mình nghe nhầm.

    Mà… không biết Iru sẽ phản ứng ra sao, nếu cậu ấy biết chuyện này…

    Iru và TB là đôi bạn thân từ thời hai người còn là học sinh. Thời đó… dùng từ trẻ trâu cũng không sai…

    Iru là người đầu tiên biết chuyện TB thích BC. Khi đó, Iru đã phán, TB không hợp với BC. Không phải vì địa vị xã hội, cũng không phải do chênh lệch nhận thức kinh nghiệm, chỉ đơn giản là tính cách hai người như hai cực của nam châm, cực này chỉ về phía Bắc thì cực còn lại sẽ quay về phương Nam. Những cặp đôi như vậy để hoà hợp với nhau là rất khó. Mà chưa tính đến có hợp được hay không, BC nhìn cái là biết ngay trai thẳng, anh ta còn chẳng bao giờ nghĩ bản thân sẽ có tình cảm với một người cùng giới. TB yêu đơn phương trai thẳng chắc chắn sẽ chịu nhiều thiệt thòi, mà kết quả đến chín phần mười là chẳng ra làm sao.

    Nếu bây giờ, Iru biết cậu sống chung với BC, chắc chắn cậu ấy sẽ tìm mọi cách để “chia cắt”…

    TB đưa mắt nhìn qua cửa kính, mọi người vẫn đang vụt đi trên đường với những nỗi lo riêng. Người sẽ nghĩ về tháng lương tháng này, người thì đang mắc kẹt với những công việc còn chưa tìm ra cách giải quyết, có người lại chỉ đơn giản là đến cơ quan để điểm danh, người thì uể oải sau một đêm thức trắng vẫn chưa hoàn thành được công việc… Tất cả mọi người đều có nỗi lo riêng của bản thân… Nên nhìn bề ngoài, không thể cứ phán rằng bất cứ ai cứ thoải mái là vui vẻ, sung sướng hơn ai…

    Vậy, có lẽ vấn đề của bản thân mình, cũng chẳng là gì so với những nỗi lo của mọi người ngoài kia…

    - TB.

    Thanh âm trầm thấp của BC cắt ngang dòng suy nghĩ của người ngồi cạnh. TB quay đầu sang, đáp:

    - Anh hỏi tôi chuyện gì à?

    - Tôi nhớ trước đây cậu học ngành quản lý thư viện.

    - À… đúng…

    - Bây giờ thì là ngành IT.

    - Ừm…

    Câu nói của BC không phải là câu hỏi. Câu trả lời của TB cũng chỉ là sự khẳng định.

    TB thở dài, sao anh đột nhiên lại quan tâm đến tôi như thế. Nếu anh cũng đối đãi tôi với thái độ này mấy năm trước, không chừng lúc đó tôi đã tỏ tình ngay lập tức rồi cũng nên… A, cảm ơn trời phật, may mắn con không làm bừa…

    BC vẫn đánh tay lái. Anh cũng chẳng có ý định hỏi thêm. Thứ nhất, anh vốn không phải là người nhiều chuyện, cậu ta đổi ngành nhất định có lí do riêng. Thứ hai, cậu ta đã trả lời cụt ngủn như vậy, chắc chắn là lí do không tiện nói, anh cũng chẳng việc gì phải gặng hỏi.

    Chỉ có điều, trong một thoáng, khi BC liếc mắt qua gương chiếu hậu bên phía cậu, anh thấy được vẻ thất thần như sắp chực ào ra khỏi đôi mắt của TB.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/11/17
  12. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 9​
    Chiêu Anh không nói tốt tiếng Việt, nhưng anh có thể nói tiếng Anh. Dừng lại trước một cửa hàng hoa, anh nở nụ cười, hỏi thăm người coi cửa hàng. Cô gái ở trong cửa hàng mỉm cười, có vẻ cô ấy hiểu được anh nói gì. Sau một hồi đi xung quanh gian hàng đầy những loại hoa, cô ấy gợi ý cho anh một bó hoa ly. Mùi thơm dịu nhẹ này chắc chắn rất thích hợp để an ủi tâm trạng người khác.

    Sau khi cố định bó hoa trên xe máy, Chiêu Anh lặng lẽ hoà vào dòng người tấp nập vội vã. Bầu trời chuyển màu xám nhạt, những cơn gió thảng hoặc mang theo khí lạnh và làn hơi nước ẩm thấp, xen giữa những luồng khí khô nóng phả ra từ những phương tiện giao thông.

    Chiêu Anh ngẩng đầu nhìn lên trời, mỉm cười, thầm nghĩ trời đôi khi cũng thật là thuận theo ý người, nhằm đúng lúc này lại gieo xuống những hạt mưa lạnh buốt.

    Chiếc xe máy lặng lẽ rẽ sang một con đường nhỏ. TB gửi xe ở khu vực bảo vệ, rồi cầm bó hoa, tiến vào nghĩa trang.

    Giữa bạt ngàn những ngôi mộ đá, anh đưa mắt tìm kiếm một tấm bia màu xám nhạt. Dạo quanh qua những ngôi mộ nhang nhác giống nhau, cuối cùng anh cũng tìm được đúng vị trí.

    Trên tấm bia là hình ảnh một chàng trai trẻ, nở nụ cười ấm áp. Ở tấm bia của cậu, cũng như của tất cả những tấm bia khác, đều có một bó hoa cúc nhỏ. Có lẽ là một người già tốt bụng nào đó đã mua hoa và đem đến đây, cũng có lẽ là những người bảo vệ.

    Chiêu Anh ngồi xuống, đối diện với tấm bia. Anh nhả ra một làn khói trắng, một điếu thuốc được anh kẹp trong tay, một điếu được đặt lên tấm bia.

    - Long time no see.
    *
    Nữ thư ký đang ngồi ở bàn làm việc ngay ở sảnh bên ngoài phòng giám đốc, bở hơi tai vì sắp xếp lịch làm việc và tiếp nhận giấy tờ.

    Tuy vậy, bên trong cánh cửa phòng, vị giám đốc nào đó lại đang ngồi rất đăm chiêu, chẳng có vẻ gì là bận rộn.

    Thư ký gõ cửa vào phòng, đưa cho giám đốc một tệp văn thư dày cộp. BC nhíu mày, nhìn tệp giấy.

    - Này, Zhou, tôi muốn hỏi chuyện này.

    - Dạ?

    - Nuôi mèo trong nhà có bất tiện không?

    Thư ký Zhou bất ngờ trong vài giây. Thường ngày, giám đốc mở lời là công việc, nhấc tay động chân cũng là công việc, lúc nào cũng công việc công việc. Vẫn biết một người luôn có đủ mọi mặt, nhưng chỉ là một thư ký nhỏ nhoi mà cũng được thể nghiệm biểu cảm nghiêm túc của sếp tổng khi hỏi về chuyện nuôi mèo thì thật là … thần kỳ.

    Zhou ngay lập tức nở nụ cười, nhẹ nhàng nói:

    - Còn tuỳ vào tính nết của mèo, thưa giám đốc. Nhưng nếu huấn luyện tốt, mèo sẽ biết đi vệ sinh đúng chỗ. Ngoài ra cũng cần tiêm phòng hàng năm, đặc biệt là mùa hè để tránh bệnh dại.

    - Phiền phức như vậy? – BC nhăn mặt.

    - Vâng, nếu yêu cầu cao thì là như vậy.

    - Được, cảm ơn cô. Đúng rồi, nhớ nhắc trưởng phòng IT đến gặp tôi sau giờ nghỉ trưa.

    - Vâng ạ.

    Còn lại một mình BC trong phòng, lúc này anh đang nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại di động.

    TB nói, cậu muốn nuôi mèo trong nhà.

    Nếu là trước đây thì BC sẽ không ngần ngại gì mà đáp lại ngay lập tức rằng không được. Nuôi mèo? Đừng có nói đến thú nuôi, chỉ nội kiếm tiền để nuôi bản thân cũng đủ làm anh nhức đầu, huống hồ anh còn là lãnh đạo, trách nhiệm của anh là đối với cả ngàn người dưới cấp.

    Nhưng hiện tại, người gửi tin nhắn là TB.

    À, thật ra cậu ta không phải là người đặc biệt đối với anh, chỉ là anh có cảm giác, dù sao cậu ta cũng đang sống chung nhà…

    TB lại nhắn đến một tin nhắn, nói cậu ta gửi nhầm người.

    Gửi nhầm?

    Thế cậu ta định gửi đi đâu?

    Trong đầu anh ngay lập tức hiện lên nụ cười đáng ghét của cái tên người nước ngoài lần trước.

    *

    TB ngồi khuấy khuấy li nước. Chiêu Anh ở phía đối diện, yên lặng ngắm cậu.

    Bên ngoài trời hơi mưa. Đã là cuối tháng 8. Những ngọn gió không còn nóng như thổi từ lò hơi nước ra, thay vào đó là giống như khi người ta mở cửa tủ lạnh.

    Từ lúc quen cậu, Chiêu Anh đã biết cậu rất thích thời tiết lạnh, mặc dù cậu thường xuyên bị viêm họng mỗi khi thời tiết thay đổi sang lạnh hơn. Khi còn ở Trung Quốc, cậu thậm chí chỉ mặc độc áo hoodie, chả thèm khoác thêm áo bông, nửa đêm đứng sừng sững như cây cột điện dưới sân toà ký túc để ngắm tuyết rơi, đến mức cậu suýt biến thành cây cột băng.

    Thậm chí cả lúc buồn, cậu cũng tự chôn mình dưới làn tuyết lạnh. Không biết anh đã phải kéo cậu vào nhà bao nhiêu lần, chắc đếm sơ… cũng ngang với số lần cậu ho đến mất giọng.

    - Anh đang nghĩ gì thế?

    TB thấy Chiêu Anh đang ngắm mình, nên dừng khuấy cốc nước cam, hỏi anh. Chiêu Anh mỉm cười, thời gian ở Trung Quốc không phải là hồi ức đẹp, anh không nên nhắc lại, thế là anh đáp:

    - Anh đang đoán em gọi anh ra đây để làm gì.

    - A, em quên mất. Tại em thích bầu không khí này quá. Xin lỗi anh.

    Nhìn TB cười vui vẻ, Chiêu Anh lại cảm thấy trong lòng có chút gì đó nhói đau. Cậu lúc nào cũng vậy, rất dịu dàng. Người tốt như cậu, không đáng phải chịu đau khổ… Nụ cười của cậu, vẫn luôn là thứ áo giáp che đi tâm trạng.

    - Em muốn nhờ anh… À không, em muốn hỏi anh, có phiền không nếu…

    - Em cứ xa cách anh thế nhỉ? – Chiêu Anh mỉm cười – cứ coi anh là anh trai em, đừng có nhắc đến phiền hay không.

    - Ừm… - TB vui vẻ - anh, có thể nuôi mèo được không?

    - Anh không có nhiều kinh nghiệm, vì nhà anh nuôi chó. Nhưng chắc là vẫn được, anh sẽ cố gắng học hỏi.

    - Em cũng sẽ thường xuyên đến thăm mèo nữa, nên… anh không phải lo chuyện…

    - Anh đã nói rồi, em đừng nghĩ anh sẽ lo lắng hay phiền gì cả. Giúp được em là vui rồi, em đừng có đối với anh khách sáo như vậy nữa. Anh giận đấy.

    - Ừm, em xin lỗi.

    Giây phút TB nói rằng, cậu sẽ thường xuyên đến thăm mèo, tim anh lại nhảy lên một nhịp bất thường. Dù rằng chỉ là vì một chú mèo cũng không sao…

    *

    BC đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính xe. Hai chiếc cần gạt nước cứ lượn qua lượn lại trước mắt anh, nhưng anh chẳng để ý.

    Trước mắt anh, qua làn mưa, là hình ảnh TB và Chiêu Anh, đang cười nói vui vẻ.

    Nhớ đến chuyện gửi nhầm tin nhắn sáng nay, BC lại cảm thấy có chút chạnh lòng. Giống như anh bị bỏ qua một bên.

    Tại sao anh lại có cảm giác này? Chuyện này thật là vô lí, TB đâu phải là người quan trọng của anh? BC cảm thấy chán ghét cảm xúc hỗn loạn như vậy, anh đánh tay lái, chiếc xe lặng lẽ rời đi trong màn mưa.

    TB giật mình, nhìn đồng hồ:

    - A, em phải đi rồi.

    - Đi đâu, để anh đưa em đi.

    - Đến bệnh viện thú y ấy, em đặt bé mèo ở đó. Không cần anh…

    - Em muốn anh giận đấy à?

    TB mỉm cười lắc đầu:

    - Vẫn câu nói cũ, em sợ anh sẽ mệt thôi.

    - Sao anh cứ cảm giác như em đang nhầm giới tính nhỉ?

    - Haha…

    TB bật cười, nhưng Chiêu Anh có hơi chút thất thần. Biểu cảm của TB chẳng bao giờ thoát khỏi ánh mắt anh.

    Cậu dù là nở nụ cười, nhưng dường như nụ cười ấy đông cứng lại.

    Chẳng lẽ, cậu trở nên nhạy cảm và quan tâm quá mức mọi thứ, cũng là vì sau chuyện đó?

    Chiêu Anh tự trách bản thân, anh nhẹ nhàng lắc đầu. Muốn cậu vui vẻ còn không nổi, anh lại tự dưng khiến cậu nhớ lại chuyện cũ.

    - Chiêu Anh?

    - Ừ?

    - Sao tự nhiên anh im lặng vậy?

    - À, anh đang nghĩ lung tung thôi. Bệnh viện đó ở đâu?

    - Ừm, đường G…

    *

    BC nhăn mặt nhìn tủ lạnh, trong khi bụng anh đang réo. Chẳng biết từ bao giờ anh lại có thói quen ăn cơm nhà nấu, chứ không phải là ăn hàng…

    A, “cơm nhà nấu”….

    Nghe thật có cảm giác… gia đình…

    BC tự tát vào mặt mình. Gần đây anh đúng là điên rồi, đều ảo tưởng ra những chuyện chẳng đâu vào đâu.

    Hết đồ ăn rồi, có lẽ anh nên ra siêu thị mua đồ về. Tuy anh có thể nhắn TB mua đồ về, nhưng gần đây cậu ta bận xử lý lỗi hệ thống ở mạng lưới máy tính cơ quan nên ăn ngủ rất thất thường, có hôm anh mò đi ăn bữa khuya giữa đêm, vẫn thấy đèn phòng cậu ta sáng. Thường ngày cậu ta lo dọn dẹp nhà cho anh, cũng là cậu ta thường xuyên đi chợ, nhưng bây giờ anh sai cậu ta đi, có phải là hơi quá đáng rồi không?

    BC xách người không đi siêu thị, kết quả đi về kèm theo hai túi nặng chịch toàn rau với thịt.

    Một chiếc xe mô-tô đỗ trước cửa toà chung cư. Anh nhìn thoáng qua thấy rất quen thuộc, liền đưa mắt nhìn xung quanh. Ngay lập tức, anh xác nhận được, anh thấy quen là vì sao.

    Chiêu Anh đang ngồi cùng TB trên ghế đá cách đó không xa. Cậu ta đang cười nói vui vẻ, hoàn toàn bay mất vẻ e dè khi ở cùng anh.

    Đột ngột có chút bực mình, vậy mà anh lại đi lo lắng cậu ta sức khoẻ không tốt, giờ thì ngon rồi, người ta cười nói hớn hở như vậy, anh chẳng phải là đang tốn công vô ích rồi hay sao?

    Xách túi đồ đi thẳng vào cửa chính, anh mặc kệ TB có nhìn thấy hay không.

    *

    - Chắc một tuần em sẽ qua hai lần. Em thường xuyên bận đột xuất, có lúc sẽ không đến được.

    - Ừ, anh biết, không sao đâu. Mặc Mặc cứ giao cho anh.

    Mặc Mặc là tên của nàng mèo mà TB nhặt được. Đó là một nàng mèo đen, nên cậu đặt tên như vậy.

    - Vậy em vào nhà đây, anh đi cẩn thận nhé.

    - Được, anh sẽ cẩn thận.

    Chiêu Anh xoa đầu TB, rồi rời đi. Cậu còn đứng một lúc lâu, nhìn anh đi an toàn rồi, mới dám quay đầu đi lên nhà.

    Mở cửa ra, một mùi thơm ngay lập tức chạm đến mũi. Chết rồi, hôm nay quên mất, lại để sếp tổng nấu bữa tối. TB vội vàng vào phòng thay đồ, rồi phi đến khu vực bếp.

    - Anh để tôi làm cho, món gì vậy?

    - Canh sườn hầm thuốc bắc. Xong rồi, giờ chỉ cần canh thời gian thôi. Cậu đi pha trà đi.

    - Trà? Um… trà chanh bạc hà nhé?

    - Ờ.

    TB lúi húi đi ngâm trà vào nồi nước sôi, rồi xay lá bạc hà. BC tháo tạp dề, đi ra gian phòng khách, ngồi xuống sofa.

    Tuy mở tivi, nhưng ánh mắt anh đôi lúc lại hướng đến bóng lưng của người nào đó đang ngâm trà. Nhìn từ đằng sau, trông cậu ta rất nhỏ. TB thường hay cúi người, khom vai, nhìn thấp hơn chiều cao thật của cậu ta. Dáng đứng đó, nhìn cũng rất cô đơn, buồn bã.

    Bởi một người hay cúi người, nhìn từ phía trước, sẽ có bộ dạng là cúi đầu xuống. Thường ngày, TB đối với anh đều là vẻ kính trọng, kiêng dè, cũng thường đối với anh có chút sợ sệt. Vẻ mặt ấy, kết hợp với cái cúi đầu, khiến cậu nhỏ bé và yếu ớt hơn bao giờ hết.

    TB lại đang đứng thừ người ra, không biết cậu nghĩ gì. Nồi nước trà đang sôi, nắp vung bật lên liên tục nhưng cậu không để ý. Anh đứng lên, đi vào bếp, vặn nhỏ lửa lại. Lúc này, TB mới giật mình, vội vàng đặt nồi xuống.

    - Có chuyện gì vậy?

    BC khoanh tay, xoay người dựa vào bàn bếp, hỏi cậu. TB ngơ ngác nhìn:

    - Hả?

    - Cậu đang không tập trung.

    - À… tôi xin lỗi.

    BC nhăn mặt. Sao cậu ta lại xin lỗi? Tôi đây đâu có trách phạt gì cậu, chỉ là đang muốn hỏi xem cậu làm sao, vậy mà cậu lại trả lời tôi bằng câu trả lời của cấp dưới? Cậu cũng quá khách sáo rồi, không nể mặt tôi đấy à?

    TB thấy BC nhíu mày thì lại càng nghĩ, mình làm cho anh bực bội, liền xua tay:

    - Xin lỗi, tôi sẽ chú ý.

    BC đưa tay vò đầu, rồi trở lại ghế, thả người xuống, vẻ mặt chán nản. TB nghiêng đầu, anh ta hôm nay làm sao thế nhỉ?
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/1/18
  13. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 10​
    Vì hệ thống mạng có vấn đề, nên cả phòng IT ai nấy đều mang bộ mặt gấu trúc mấy ngày nay. TB cũng không ngoại lệ, hai mắt đều thâm quầng, ngủ gật trên xe của BC, đến công ty ngáp ngắn ngáp dài sếp cũng chẳng ý kiến.

    Một mỹ nữ tóc dài chân dài, váy bút chì làm lộ rõ đường cong tuyệt hảo, đem đến trước bàn TB một tách cà phê:

    - Cậu đừng có ngáp nữa, mất hết hình tượng rồi.

    - Cảm ơn chị ạ - TB nở nụ cười, tu một hơi – chị trông chẳng có vẻ gì là mất sức sống như bọn em cả.

    - Hừm, tôi là sếp của các anh chị, đương nhiên phải chỉnh tề rồi – mỹ nhân xoa đầu TB – hôm nay cũng cố gắng làm việc chăm chỉ nhé.

    Trưởng phòng IT – Karma- là một cô nàng cá tính mạnh, mồm miệng nói kháy là bậc thượng thừa. Bất cứ ai động đến nhân viên của cô nàng đều bị đá xoáy cho không còn mặt mũi. BC cũng rất tôn trọng cô nàng, tuy nhiên cả công ty không ai biết vì sao. Có người đoán mò cô là họ hàng của BC, có người lại nghĩ cô và BC đang có quan hệ bí mật. Tất cả chỉ là do mọi người tự suy đoán trong thời khắc rảnh rỗi khi ăn trưa, một chuyện chẳng đâu vào đâu cũng đủ để tốn hết thời gian một buổi nghỉ giữa giờ.

    Dĩ nhiên, mọi người đoán cô nàng đang thân mật với BC không phải là không có lí do. Thời gian gần đây, cô hay được BC triệu tập vào văn phòng riêng của anh. Trai tài gái sắc ở chung một chỗ, xuất hiện những suy đoán kiểu như trên cũng là chuyện bình thường.

    Ngồi dí mắt vào màn hình đến khi bụng réo, TB mới nhớ ra sáng nay cậu chưa ăn gì. Cậu đứng lên, định bụng sẽ xuống cantin mua gì đó, thì lại chạm mặt thư ký Zhou đang tiến đến.

    Zhou nhìn cánh cửa khu IT, rồi mỉm cười rất chuyên nghiệp, hỏi:

    - Có ai là TB ở đây không?

    - Có tôi… Giám đốc tìm tôi? – TB tròn mắt

    - Không phải, giám đốc nhờ tôi chuyển giúp cậu thứ này.

    Vừa nói Zhou vừa đưa cho TB một chiếc camen. Cô nàng rời đi trong ánh nhìn kinh ngạc của tất cả mọi người.

    Sau đó, ai cũng xúm lại gần TB, ồn ào truy vấn. Cậu toát hết cả mồ hôi, đành phải nói dối rằng cậu để quên camen đựng cơm ở nhà giám đốc. Mọi người lại tiếp tục vặn, TB lại tiếp tục căng não nói bừa.

    Trưởng phòng IT không bình luận gì, chỉ nhàn nhạt đưa mắt liếc nhìn vẻ mặt TB với ánh nhìn dò xét trong vài giây, sau đó lại đưa mắt trở về màn hình máy tính trước mặt.

    Cứ thế, TB bị xoay đến hết cả một buổi sáng. Lúc được buông tha thì dạ dày của cậu đã đói đến mức bắt đầu đau. Nhưng mở nó ra trước mặt đồng nghiệp thì không được hay lắm, cậu mới mò lên tầng thượng.

    Mở chiếc camen ra là một mùi thơm phức. Cơm vẫn nóng. Salad trứng tôm và khoai tây được rưới đều sốt. Thịt bò cùng với táo tàu thuốc bắc và nấm từ bữa hôm qua. Còn một khay nữa đầy ắp quả cherry căng mọng tươi ngon.

    TB vừa ăn salad vừa tự hỏi, sao hôm nay thư ký của BC lại đưa cơm cho cậu nhỉ? Không ổn, sốt salad này hơi chua, đói không thể ăn chua được. TB liền đổi đũa sang nấm hương, dai dai mềm mềm, ngon tuyệt. Không ngờ giám đốc nấu ăn ngon đến vậy, hoá ra lâu nay cậu múa rìu qua mắt thợ.

    *

    Vá xong lỗi hệ thống, TB nhàn nhã ngồi xem các lượt truy cập kênh thương mại điện tử của công ty. Hôm nay có khá nhiều người đã đặt hàng trực tuyến, số lượng xêm xêm ngày hôm qua, thật may là không bị lỗi hệ thống làm giảm.

    Hết giờ làm, TB phi ngay đến siêu thị. Để cảm ơn sếp đã đưa cơm, cậu phải làm một thực đơn thật đặc biệt mới được.

    .

    BC vừa về đến nhà đã ngửi thấy mùi thơm của bơ. Mở cửa ra thấy TB đang lúi húi trong bếp.

    TB quay lại, nở nụ cười:

    - Chào anh.

    BC đứng một lúc ở cửa rồi mới bước vào.

    Sao anh lại có cảm giác giống như gia đình nhỏ vậy nhỉ?

    Tháo cà vạt, anh không thay đồ mà trực tiếp đi đến bếp.

    - Cậu làm món gì?

    - Canh đậu hũ nấm, tôm chiên xù kiểu Nhật, sườn lợn cốt lết, còn…

    - Không cần kể ra hết như vậy.

    BC đưa tay lấy đôi đũa TB đang cầm, gắp thử một miếng nấm.

    - Đậy nồi lại, cho mềm thêm chút.

    - A, được.

    Vừa lúc đó thì có tiếng chuông cửa. BC buông đũa:

    - Tôi đi mở cửa.

    - A… vâng…

    TB vẫn chưa hết bất ngờ. Vừa nãy khi lấy đũa, tay BC có chạm vào tay cậu.

    Tiếng ồn ào bên ngoài cắt đứt dòng suy nghĩ của TB. Cậu nghe thấy giọng nữ quen thuộc.

    - Anh đừng có mà khó tính như vậy, không phải chúng ta là người quen sao?

    - Em đến nhà anh làm gì?

    - Ăn nhờ một bữa không chết anh đấy chứ?

    - Phiền phức.

    - Anh không phản đối là tốt rồi.

    BC chưa kịp ngăn lại thì cô nàng đã ào vào nhà, theo mùi hương mà phiêu đến bếp. TB cũng quay ra nhìn, lúc này cậu mở lớn mắt.

    Cô gái cũng đứng lại, đôi mắt long lanh chĩa vào TB.

    - Sếp?

    - TB?

    Karma quay ra nhìn BC với ánh mắt “Chuyện này là sao?”. BC đưa tay bóp trán, cô nàng này sẽ không nhiều chuyện nữa đấy chứ?

    - TB, chú ở đây cùng với sếp tổng à? Không sợ hắn ăn tươi nuốt sống?

    BC không còn gì để nói.

    - Ăn tươi… nuốt sống? – TB nuốt nước bọt, vô thức liếc nhìn anh.

    - Anh ta không giở thói quái thai với cậu? Chị nói cho cậu biết, anh ta từ trước đến nay rất khó hoà hợp với người khác, yêu cầu vừa rắc rối vừa biến thái.

    - Biến… biến thái?

    - Karma, đủ rồi!

    Karma bĩu môi với BC, rồi tiến đến ôm tay TB:

    - Chú nấu gì thế? Cho chị ăn cùng thì hai người có chết đói không?

    - Không… Em luôn nấu dư để cho sáng hôm sau mà.

    - Ngày mai không còn gì để ăn sáng đâu – BC lầm bầm.

    - Đúng vậy, chị sẽ ăn cạn nồi của chú đấy – Karma cười tít mắt, đưa tay véo má TB.

    Karma thật sự ăn rất nhiều. Canh sườn đậu hũ hầm nấm, tôm chiên xù kiểu Nhật, thịt lợn cốt lết, cộng với món thịt hầm thuốc bắc còn từ hôm trước, tất cả đều sạch trơn. TB nhìn cô nàng với đôi mắt thán phục, ăn nhiều như vậy mà dáng vẫn chuẩn như hoa hậu.

    Ngồi chén quả cherry, Karma hỏi trên trời dưới biển. Chỉ TB đáp, BC không nói gì. Anh thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, đến khi kim giờ chỉ số 9, anh mới hỏi:

    - Ăn xong rồi, đi về đi.

    - Anh đuổi em đấy à?

    - Em nói chỉ ăn nhờ.

    - Em muốn ngủ nhờ.

    BC trợn mắt. Karma bám tay anh, dựa cả người vào tay anh, không quên nhét vào miệng anh quả cherry.

    - Anh, em nhờ một ngày mà. Đi mà…

    - Cô lại xích mích gì với bố mẹ rồi?

    - Anh đoán như thần – Karma cười tít.

    - Hai anh chị là họ hàng ạ? – TB dè dặt hỏi.

    - Không, bọn chị là bạn thanh mai trúc mã – Karma mỉm cười – hai nhà thân với nhau từ lâu, cũng giống nhau về gia cảnh nên bọn chị cũng thân nhau.

    - Dạ…

    “Thì ra là đối tượng môn đăng hộ đối” TB thầm nghĩ, không biết cô nàng này có biết được chuyện trước đây cậu từng có ý với BC hay không.

    Karma ồn ào đòi ngủ trong phòng BC. Anh vốn rất không kiên nhẫn với cô gái này, nên ngoài cách đồng ý anh không còn sự lựa chọn nào khác. TB chui vào phòng của mình trước, cũng là để lại cho hai người sự riêng tư.

    Sau khi làm xong việc, TB trèo lên giường. Đã là 12h đêm. Tự nhiên lại có tiếng gõ cửa, khiến cậu giật mình.

    Ngoài cửa là BC, mặc một bộ đồ ngủ màu đen sì, ôm chăn gối với vẻ mặt như bị đá ra khỏi nhà của mình.

    - Anh… tìm tôi?

    - Ờ.

    Anh đáp cụt lủn, rồi lách qua người cậu, tự nhiên như không trèo lên giường nằm. TB nhìn chiếc giường đơn đáng thương đang vặn vẹo dưới sức nặng của anh, mở miệng hỏi:

    - Anh làm gì vậy?

    - Đi ngủ? – BC đáp lại bằng ánh nhìn khó hiểu.

    - Tại sao?

    - Thế tôi ngủ ở đâu? Cô ta đã chiếm phòng của tôi rồi còn gì?

    - Hai người không ngủ chung một phòng?

    BC mất kiên nhẫn, anh nhíu mày:

    - Sao tôi lại ngủ chung phòng với cô ta?

    - Không phải hai người…

    - Đừng có hiểu nhầm mối quan hệ của chúng tôi.

    TB vẫn đứng im ở cửa. BC thở hắt ra.

    - Tôi và cô ấy là bạn từ nhỏ. Ngoài ra không có gì hết.

    - À… vâng… Vậy, tôi xin phép…

    - Cậu đi đâu?

    - Tôi… đi ngủ? – đến lượt TB khó hiểu.

    - Đóng cửa lại, vào đây.

    TB đứng ngơ ngác nhìn anh. Trước bộ dạng ngờ nghệch của TB, BC tung chăn dậy, đóng cửa, rồi kéo cậu vào giường.

    Tình huống hiện tại có hơi ngoài dự đoán. TB nằm im không nhúc nhích, nhưng chính vì thế nên khiến cậu rất mỏi.

    - Giám đốc…

    - Đây không phải cơ quan – BC làu bàu trong chăn.

    - BC…

    - Chuyện gì?

    - Sáng nay, cảm ơn anh đã đưa cơm cho tôi.

    - Lần sau đừng có quên ăn sáng.

    Lại im lặng. TB mân mê sợi tóc của mình. Nghe tiếng BC thở đều đều, chắc anh đã ngủ. TB hỏi khẽ:

    - Anh không sợ tôi à?

    Một lúc lâu sau cũng không có câu trả lời. TB thả lỏng người, chuẩn bị nhắm mắt, thì nghe được tiếng BC đáp:

    - Sao tôi phải sợ cậu?

    - À… Anh không ghê tởm… vì tôi thích đàn ông sao?

    - Không.

    TB nở nụ cười, nói cảm ơn, rồi cũng trùm chăn qua đầu.

    *

    Chiêu Anh vuốt ve nàng mèo. Mặc Mặc nằm im, nhắm mắt, hưởng thụ sự chiều chuộng của anh.

    - Này cô nàng lười, hôm nay chủ của em đến thăm em đấy. Nhờ vậy mà anh cũng được nhìn thấy cậu ấy.

    Mặc Mặc meo một tiếng như đáp lại. Chiêu Anh đưa tay gãi gãi sống mũi cô nàng.

    - Có phải anh là một tên ngốc hay không? Biết rõ cậu ấy không coi anh là đối tượng, nhưng anh vẫn cứ cố chấp thương yêu cậu ấy như vậy.

    Mặc Mặc liếm tay anh. Chiêu Anh cười cười, chạm mũi mình vào mũi cô nàng.

    Có tiếng xe chạy đến. Chiêu Anh nhìn xuống dưới ban công, hình bóng quen thuộc mấy năm nay lại xuất hiện trước mắt anh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/1/18
  14. Nguyệt_Ảnh_6789

    Nguyệt_Ảnh_6789 Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    16
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 11​
    - Chiêu Anh, cùng em đi thăm Decem được không?

    Chiêu Anh giật mình, bàn tay đang ôm Mặc Mặc vô thức siết chặt. Nàng mèo kêu lên một tiếng, nhảy ra khỏi tay anh.

    TB chớp chớp mắt, nhìn Chiêu Anh đang đứng sững. Thở dài, cậu đưa tay ôm lấy Mặc Mặc.

    - Em có lỗi với anh ấy… Bấy lâu nay em vẫn không dám đến thăm anh ấy một lần, thật sự…

    Chiêu Anh lắc lắc đầu, đưa tay day trán.

    - TB, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đó không phải là lỗi của em.

    - Nhưng em đã…

    - Nghe anh nói, TB! – anh mất kiên nhẫn, hai bàn tay nắm chặt lấy vai cậu, lắc mạnh – em đang cố đổ lỗi cho bản thân chỉ vì em từ chối tình cảm của Decem, và ngay sau đó thì cậu ấy gặp tai nạn, vậy thôi! Em không giết cậu ấy, em không có lỗi!

    - Nhưng… em…

    Đôi mắt TB ngập nước. Cậu không thể nói được lời nào, chẳng có ngôn từ gì để diễn tả nỗi đau của cậu… Hay là nỗi ân hận? Cậu cũng chẳng rõ là gì, nhưng cậu luôn cảm thấy cậu là kẻ đã tự tay giết đi một người tốt…

    Chiêu Anh kéo cậu lại gần, đưa tay choàng qua vai cậu. Chuyện đó đã là quá khứ từ nhiều năm trước, TB có thể tự đứng lên vào thời điểm ấy – thời điểm mà cái chết của Decem trùng với thời gian em ấy vừa mới tốt nghiệp – đã là một chuyện khó có thể làm nổi với người bình thường. TB như biến thành một người khác hẳn, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, nhưng đồng thời cũng tự hành hạ bản thân nhiều hơn.

    Khi TB đã cảm thấy khóc đủ rồi, cậu lại năn nỉ Chiêu Anh:

    - Đi cùng em được không?

    Dù chỉ khóc một lần này, nhưng có cảm giác như mọi nỗi buồn trong 4 năm qua đều đã được trút bỏ phần nào. 4 năm, cậu đi ngược lại hướng đi ban đầu. 4 năm, cậu sống vì Decem, thay anh thực hiện điều mà anh vẫn mong muốn, sống như một thế thân, bỏ qua nguyện vọng của bản thân mà chấp nhận thực hiện ước mơ của anh. Đó là điều không dễ, bởi như thế nghĩa là ép bản thân phải thích một điều hoàn toàn xa lạ, nhưng TB vẫn làm được.

    Chiêu Anh ấn cậu ngồi xuống ghế. Anh đi lấy khăn lạnh, nhẹ nhàng lau mắt cho cậu. TB mỉm cười, đưa tay đón lấy khăn, tự mình lau.

    - Chiêu Anh, đi cùng em được không?

    Anh vẫn không đáp lại, chỉ lặng lẽ pha một tách trà. Anh không muốn đi, bởi vì không muốn nhìn thấy cậu phải đối diện với nguồn cơn của sự đau khổ, hay bởi vì anh cũng yêu thương cậu, nên mới không muốn cậu đi gặp Decem?

    Nhưng cậu bé này, dường như kiên trì hơn anh nghĩ. Thấy anh không trả lời, cậu lại đến bên anh, nhẹ nhàng nắm tay anh và lại nhắc lại lời đề nghị, cùng cậu đi thăm người đã khuất.

    - Anh không muốn em đau khổ, TB.

    - Em không đau khổ - TB nhìn vào trong mắt Chiêu Anh, nơi hình ảnh cậu đang được phản chiếu – nếu có đủ dũng khí đối diện với anh ấy, em tin rằng sau này em sẽ nhẹ nhõm hơn.

    - 4 năm nay em đã cố gắng sống thay cho Decem, em còn muốn làm gì nữa? Chẳng phải em đã vất bỏ tương lai của chính mình để thực hiện điều mà Decem muốn? Nếu cậu ấy còn sống, cậu ấy cũng không muốn em tự dày vò bản thân như thế này đâu TB…

    - Em chỉ muốn đi gặp anh ấy thôi.

    TB đưa hai tay ấp lấy khuôn mặt Chiêu Anh. TB là người luôn đau khổ, nhưng Chiêu Anh lại cảm thấy như cậu đang an ủi anh.

    - Anh là người duy nhất có thể đi cùng em để gặp Decem. Ngoài anh ra, chẳng còn ai khác. Nên em sẽ chờ đến khi anh muốn đi cùng em.

    - Không phải là anh ghét cậu ấy, nhưng…

    - Em hiểu. Em hiểu mà.

    Lần này, TB lại là người ôm lấy Chiêu Anh trước. Cậu đưa tay vỗ vỗ lưng anh, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

    Chiêu Anh không biết nên cười hay nên khóc. Anh chôn mặt mình vào vai cậu, tự cho bản thân được mềm yếu.

    Trước đây, bởi vì biết chuyện của cậu, nên anh luôn tỏ ra cứng rắn, luôn là chỗ dựa cho cậu bất cứ lúc nào. Nhưng anh vẫn luôn luôn giấu, sự ghen tỵ của bản thân dành cho Decem. Dù đã không còn tồn tại trên thế gian, nhưng Decem vẫn có được tâm trí của TB. Cậu vẫn ngày ngày sống cho giấc mơ của Decem, vẫn chưa lúc nào quên đi Decem. Chính vì sự ghen tỵ đó, nên anh rất mệt mỏi khi không thể nói ra tình cảm của mình, cũng mệt mỏi khi nhìn cậu luôn dằn vặt vì người khác mà không đáp lại tình cảm của anh. Nhưng anh cũng đồng cảm với Decem, bởi cả anh và Decem đều thật sự không có được trái tim của TB.

    Trái tim của cậu, vốn đã dành cho BC, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy, chỉ là cậu vẫn còn sự tự trách, nên không cho phép bản thân nghĩ đến tình cảm của chính mình.

    *

    Khu nghĩa trang hôm nay, có những đứa trẻ đến thăm. Đi cùng là những bà cô, bà cụ. Có lẽ họ vẫn thường xuyên mua những bó hoa nhỏ, đặt trước những tấm bia lạnh lẽo, để người nằm dưới những tầng tầng đất kia không cảm thấy cô quạnh.

    Bước đến tấm bia của Decem, TB mỉm cười, nói cảm ơn với một em bé đang đặt vòng hoa. Em bé cũng mỉm cười với TB, đưa cho cậu một bó hoa nhỏ, rồi chạy đi nơi khác.

    TB đứng lặng một hồi lâu trước tấm bia. Trong bức ảnh, Decem đang nở nụ cười. Cậu không biết nói gì với anh, xin lỗi ư? Không đủ… Hay là hẹn sẽ sớm gặp lại anh? Không, cậu vẫn cần phải sống vì anh, chưa thể xuống suối vàng sớm như vậy được…

    - Decem, hôm nay, tôi đưa TB đến thăm cậu.

    Chiêu Anh bước lên, đứng trước TB một bước chân. Anh rút ra một điếu thuốc, châm lửa, rồi đặt điếu thuốc xuống bia mộ.

    - Chiêu Anh – TB cười mỉm – anh ấy không hút thuốc đâu.

    Chiêu Anh cũng cười đáp lại.

    - Cậu thật may mắn, Decem. Em ấy vẫn còn nhớ rất rõ, cậu có thói quen gì. Ngay đến cả tôi, cũng không thể có được vinh hạnh ấy. Cậu ở dưới suối vàng, chắc chắn vẫn đang dõi theo TB. Nếu có linh, xin cậu hãy nói với em ấy rằng, em ấy không cần tự làm khổ bản thân đến vậy. Tôi nói không lại với em ấy rồi.

    TB không phản ứng gì với lời nói của Chiêu Anh, chỉ lặng lẽ đặt hoa xuống mộ Decem.

    - Decem, em nhớ anh thích trà táo bạc hà – cậu lấy ra từ trong túi một bình thuỷ tinh, đặt trước bia mộ - mấy năm nay, em đã cố tập pha, em đã làm được rồi, mọi người ai cũng đều khen ngon, chỉ tiếc là em chưa kịp làm cho anh. Hôm nay em mang đến cho anh, nếu anh muốn, hãy cứ nói, em sẽ làm thật nhiều, cho anh uống đến mức chán thì thôi.

    - …

    - Decem, gia đình anh vẫn sống tốt, nhưng ai cũng thương nhớ anh. Xin anh hãy tiếp tục ở bên gia đình. Xin lỗi anh vì em không thể trả lời anh sớm hơn, em thật sự…

    - Được rồi, TB. Được rồi mà…

    Chiêu Anh đưa tay nắm lấy tay cậu, kéo cậu vào lòng. TB cắn chặt môi, vai cậu run lên. Tiếng khóc nhỏ thó bị nén nghẹn lại trong cổ họng.

    Giữa ngày trời thu giá rét, giữa nơi của những người đã khuất, có một người vì quá đau khổ đến mức không đủ dũng khí hướng về nụ cười của người trên tấm bia mà khóc. Những tiếng kêu trầm đục ngắt quãng của cậu chẳng khác gì tiếng kêu đau đớn của người bệnh khi mổ không thuốc tê. Đôi chân cậu chẳng còn đủ sức chống đỡ bản thân, tất cả đều là dựa vào vòng tay nâng đỡ của một người khác đứng bên. Giây phút này, cậu ước cậu có thể chết đi, cậu ước cậu sẽ thay anh nằm dưới lớp đất lạnh lẽo ấy, để anh tiếp tục sống, để anh có thể quên đi cậu mà tìm được người một lòng muốn trao cho anh cả trái tim.

    Không phải là nhắm mắt khi vẫn chưa kịp nhận câu trả lời như thế này…

    *

    Nhìn TB nằm co người trên giường, Chiêu Anh không nỡ đánh thức cậu dậy. Dù hiện tại đã là 6h tối, có lẽ cậu cũng nên về nhà, nhưng ngày hôm nay, chuyện đi thăm Decem đối với cậu - chẳng khác nào tua lại khoảnh khắc, Decem chết ngay trước mắt cậu – khiến cậu rất mệt mỏi, cả về thể xác và tinh thần, để cậu nghỉ ngơi được chút nào tốt hơn chút đó.

    Huống hồ, BC mà nói, là kẻ vừa không biết về chuyện này, lại vừa không có chút tình cảm nào với cậu, hắn ta sẽ chẳng thể nào cho cậu những giây phút nghỉ ngơi thật sự.

    Vừa nghĩ đến Tào Tháo, quả nhiên là Tào Tháo hiện diện. Điện thoại của TB đổ chuông. Chiêu Anh nhanh tay tóm lấy, phi ra ngoài phòng, đóng cửa lại, rồi mới bắt máy.

    - Xin chào.

    BC hơi im lặng. Tiếng Anh?

    - Anh là ai vậy?

    - Tôi Chiêu Anh đây.

    - TB đâu?

    - Em ấy đang rất mệt và đã ngủ rồi. Đêm nay em ấy sẽ ở đây với tôi. Anh không cần lo, tôi sẽ chăm sóc em ấy.

    - Sao tôi có thể chắc chắn là anh sẽ chăm sóc cậu ấy?

    - Còn anh thì sao? Anh nghĩ anh có thể cho em ấy nghỉ ngơi thoải mái? Anh biết được em ấy những năm qua như thế nào hay không? Anh biết được em ấy khổ sở vì điều gì không?

    BC có chút chấn động. Khổ sở? Có liên quan gì đến câu nói mơ “Xin lỗi” của TB lúc cậu nằm viện hay không?

    - Nếu tôi biết được, tôi nhất định sẽ đối xử tốt – BC đáp.

    - Nhưng anh không biết gì hết, phải không? Anh cũng chẳng muốn biết những năm qua, em ấy sống như thế nào. Kì thật, nguyên nhân em ấy luôn dằn vặt chính là vì anh. Anh chính là nguyên nhân cho mọi chuyện. Nhưng anh cũng chẳng để em ấy vào mắt, đối với anh, em ấy chỉ đơn giản là thằng nhóc ầm ĩ phiền phức bệnh hoạn đi thích đàn ông thôi phải không? Đối với một người không để mắt đến em ấy, làm sao tôi an tâm giao em ấy cho người đó đây?

    - …

    - Ngày mai, em ấy ở đâu là tuỳ em ấy quyết định. Nhưng hôm nay TB thật sự rất mệt mỏi, cũng rất buồn phiền, nên tôi sẽ chăm sóc em ấy. Hi vọng anh không làm phiền chúng tôi ngày hôm nay. Chào anh.

    Đây là lần đầu tiên, BC bị người khác dập máy trước.

    Nhưng anh không tức giận vì điều đó.

    Những năm qua, quả thật anh hoàn toàn không coi trọng TB. Những năm qua, ngay từ đầu, người ở bên TB nhiều hơn vẫn cứ là Chiêu Anh. Vẫn luôn biết được mọi chuyện, luôn cùng TB trải qua. Còn BC anh, chỉ là người vô tình rẽ lối, mà có được thời gian sống chung cùng cậu.

    Lần đầu tiên, anh có cảm giác, bản thân trở nên vô dụng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/1/18

Chia sẻ trang này