Kinh Dị Duyên Số Gặp Ma - Cập nhật - Bounthanh Sirimoungkhoune

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi vomongtho, 29/6/19.

  1. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 58: Ai mướn xe tôi
    Lào, Luang pra bang trước năm 1980.

    Lại thêm một đêm ngồi xuống kể chuyện cũ đã lâu năm trên tờ giấy trắng với dòng mực đen. Đêm mưa ẩm ướt thơ thẩn một mình trên đất Úc:

    Nhiều lúc rảnh hay cuối tuần, tôi ra đầu ngõ hẻm bến xe ngồi nghe chuyện kể lang thang của người chờ đón xe về quê, nhiều chuyện cười tíu đau cả bụng, có chuyện lưu luyến với tâm linh ma quái, tôi cũng lại thích nghe nữa. Chợ là nơi xum họp người từ xa hay gần, bến xe ở đầu ngõ hẻm xuống nhà tôi, cùng bao nhiêu chuyện kể hàng ngày, rồi một hôm tài xế xe ngồi chờ khách cho đủ chuyến, mới ngồi kể chuyện vui. Đã hơn 15 năm trong đời sống tài xế chở khách từ quê về thành, chuyến xe đầu từ sớm 4 giờ sáng cho kịp chợ búa. Hôm nay, một anh tài xế xe kể chuyện về bóng ma mà anh gặp khi lái xe:

    Từ làng cuối cùng cũng 25 km dọc theo đường núi rừng, cách xa nhau từng làng một. Khi chuyến xe thứ 2 từ quê về cũng đã 9 giờ sáng, bỗng nhiên có mấy người chạy tới xin giúp đỡ. Trong làng có một cô bệnh nặng đưa vào bệnh viện trong thành phố gấp nên xe chưa đầy khách cũng phải đi, chuyện chẳng may đến giữa đường đi thì cô đã chết trên xe rồi, thân nhân vừa gọi vừa khóc lóc đằng sau xe, vào tới bệnh cũng quá muộn nên tôi phải chở xác cô ngược về làng, tôi cũng đưa về tới làng giúp người ta, chỉ xin tiền xăng thôi.

    Đêm nay anh ngủ ở nhà quê để sáng còn chở khách về thành phố sớm, tối nay cũng được viếng chia buồn với đám ma nữa. Sáng sớm xe rời bến từ quê vào thành phố với đầy là hành khách, rau hoa trái đầy trên nóc xe. Chập choạng sáng, xe còn mở đèn qua từng làng, người lên người xuống trước khi tới thành phố. Khi đi tới nửa đường thì một cô em gái đón xe nhưng không có mang theo đồ gì cả, xe đậu, cô lên chật chọi đằng sau xe. Khi xe cặp bến ở ngõ hẻm xuống nhà tôi, người xuống xe trả tiền.

    Anh về nhà tắm rửa, ăn cơm sáng với vợ con rồi quay lại chở đồ và khách về nhà quê. Khi đi tới nửa đường lại thêm một cô em gái đứng đón chờ xe bên đường, anh đậu xe cho cô lên, đầy người trên xe về quê. Cỡ hơn một tiếng đồng hồ sau thì anh quay xe ngược về thành nữa cho kịp một ngày hai chuyến đi và hai chuyến về. Một cô đứng đón xe, như đi qua làng nào cũng có người lên xuống, khi tới bến thì anh xuống nhặt tiền hết mọi người là xong. Khi buổi chiều, chuyến về quê hơi chậm vì chờ khách quen cho đủ, vì quen mặt nhau hết, làng cũng không mấy gì lớn. Trên con đường đó cũng chỉ có một hay hai chiếc xe chạy, khi thấy người đứng bên đường giơ tay thì anh đậu xe cho khách lên và cũng chẳng để ý gì cả.

    Một trạm thời gian trôi qua, khi anh ngồi ở đầu ngõ hẻm nhà tôi chờ khách về quê cho đủ chuyến cuối cùng, khách quen hàng ngày ngồi trước mui xe. Khi về giữa đường anh thấy một cô đang đón xe nơi cô hay đón, anh đậu xe đón cô lên đằng sau xe rồi lái đi tiếp, hai cô người quen ngồi ở bên cạnh hỏi:

    - Anh đậu xe làm gì vậy?

    Anh tài xế trả lời:

    - Tôi đón một cô đang chờ xe khi nãy bên đường đó, vừa nói vừa lái xe, cô đón xe tôi luôn luôn ở đây mà.

    Hai người ngó mặt nhau rồi nói vừa ngạc nhiên:

    - Có ai đâu anh, chúng tôi đâu có thấy ai, cũng đâu có làng nào, đây là rừng núi mà, mấy hôm nay các em để ý cũng hỏi nhau, tại sao xe đến quãng đường này và nơi này, anh lại tạt xe vào lề ngừng một lát rồi mới lái đi tiếp?

    Anh nói:

    - Rõ ràng cô lên đằng sau xe, rồi khi xe đến bến làng hai em sẽ thấy mà.

    Cỡ 20 phút sau xe đến bến làng, anh và hai cô em ngồi ở mui xe xuống cùng nhau chờ coi và chờ hỏi anh:

    - Anh kiếm và chỉ cho hai em coi, đằng sau xe anh chuyến này có 7 người, 5 đàn ông với 2 bà già, có cô nào đâu mà anh đậu xe cho cô lên khi nẫy!

    Anh đứng ngơ ngác nói:

    - Rõ ràng anh ngó cái gương về đằng sau thấy cô lên ngồi rồi mới lái đi tiếp mà.

    Hai cô em nói tiếp:

    - Sáng này cũng đậu xe đón cô, hôm qua hôm kia các em ngồi đằng trước xe chẳng thấy bóng ai, đến quãng đường đó anh cũng đón cô nữa sao? Anh nhớ mặt cô không? Anh lái xe đường này hơn 10 năm, anh nhắm mắt cũng nhớ hết mặt người cả làng rồi, anh đi vào chùa đi! Anh chắc chắn bị ma dọa rồi đó! Cả hai tuần như vậy mà khi xe cặp bến, anh xuống nhặt tiền mà không nghĩ một lần sao, anh biết hơn các em chứ, nghề của anh mà. Từ trước đến giờ em đâu thấy anh đón người ở quãng đường vắng vẻ, toàn là rừng núi cây cối um tùm như vậy đâu anh, ma đó anh!

    Anh trả lời:

    - Hai mái tóc cô phủ lên hai má, anh cũng thấy quen quen mà, là người trong làng các em đó, ở lúc nhặt tiền xe.

    Anh hỏi lại hai cô em gái:

    - Thử nói anh nghe thật coi, đừng đùa nghe! Hai em không thấy ai đứng ở vệ đường đón xe anh thật không? Vừa hỏi vừa nét mặt ngơ ngác, anh quen mặt cô mà, anh nhớ cô cũng từng ngồi xe anh vào thành phố, mà hình như một thời gian không thấy cô.

    Hai cô em gái trả lời:

    - Anh đi vào chùa được rồi, các em đi về, chào!

    Sáng sớm từ quê vào thành phố không ai đón đường nữa, hai cô em gái nói:

    - Hôm nay không có ma, rồi chiều nay các em về, cầu cho thấy nghe! Anh mỉm cười, nói:

    - Nếu lần này mà thấy, anh sẽ coi cho rõ mặt người!

    Một tiếng đồng hồ sau, anh quay xe chuyến đầu tiên ngược về quê, có 4 người sau xe thôi. Trên đường đi đến quãng đường đó, lại thấy một cô đang đón xe, lần này anh xuống mời cô lên đằng sau tử tế rồi mới lái xe đi tiếp. Xe không đậu nơi nào hết cho tới bến quê, anh xuống nhặt tiền xe thì chỉ có 4 người thôi.

    Anh mới hỏi:

    - Một cô tôi đón giữa đường lên ngồi đây đi đâu rồi?

    Cả 4 người trả lời:

    - Đâu có ai mà lên ngồi đây anh, chỉ có 4 người chúng tôi thôi mà, anh đậu xe rồi chỉ tay lên ghế rồi anh lái xe đi tiếp đến đây mà.

    Anh mua chai nước ngọt lang thang bước vừa đi vừa lắc đầu, miệng lẩm bẩm: "Quen mà, quen mà?" Bến xe ở sát chùa, anh bước vào sân chùa đi vòng quanh vừa nghĩ: "Sao có chuyện như vầy với mình?" Vừa nói câu mình xong, thì chai nước ngọt tuột tay tại chỗ rớt xuống đất, khi đó hai con mắt anh bị một tấm hình ở nơi để cốt người chết đã kéo vào đó, tóc tai không có sợi nào nằm xuống luôn, nào da gà da ngỗng gì không biết giữa ban ngày như vậy. 3 tuần trước anh giúp đưa người vào bệnh viện mà chết giữa đường là cô, và nơi đứng đón xe là nơi mà hơi thở cuối cùng. Bây giờ rõ và rõ thật thật, đúng và đúng thật thật, đúng là ma thật! Anh bàng hoàng chạy lên xe, chẳng cần có khách hay không, về thẳng thành phố với gia đình. Khi lái xe là không dám ngó bên đường, nhắm mắt một bên lái xe, rồi đem xe vào chùa tụng niệm gấp trong ngày đó luôn. Về đến nhà nói ú ớ không nên lời, tóc anh cầm chỗ nào rụng chỗ đó, vợ anh thấy vậy mới nhờ người quen lái xe thay cho anh, vì có một chiếc xe chạy trên con đường đó, bất thình lình nghỉ thì khách không có xe trở về quê nhà.

    Chuyện kể đến đây đã ngừng vì xe phải rời bến về quê, mong chuyện sau được gặp anh và được nghe chuyện ma tiếp và cũng được viết xuống cho các bạn yêu ma được đọc thêm kỳ tới.
     
  2. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 59: Chết trước ngày
    Chùa là nơi lang thang với chuyện kể về tâm linh lâu dài theo thời gian. Luang prabang, Lào là một nơi nhiều chùa và cũ kỹ mấy trăm năm trôi qua. Tôi hay ra chùa nghỉ mát và nghe mấy chuyện kể lang thang, tôi thích nhất là chuyện ma. Gần rằm tháng 11 Lào thì chùa nào cũng quá bận rộn làm đèn thắp quanh chùa, chú tiểu và người rảnh rỗi từ già trẻ cũng đến giúp chùa vừa làm đèn vừa nghe chuyện kể.

    Một hôm có một chuyện kể mà tôi thấy mê luôn như quên cả một cơn mát mẻ ngủ buổi trưa, rồi tất cả ngồi gần đó chìm vào trong một chuyện ma mà một ông già đang bắt đầu kể về người bạn hàng xóm của ông lúc còn trẻ trai:

    Miền bắc Lào toàn là rừng núi sông suối, nên mùa mưa thì muỗi cũng nhiều và người bị bệnh sốt rét rừng thì con số cũng đáng kể. Lúc đó, ông bạn bị bệnh sốt rét trong một thời gian dài lúc lạnh lúc nóng hay mê man. Một hôm, ông bạn hàng xóm ngồi trước nhà quấn cái mền trong cơn bệnh thì có một người già đi qua mặt ông và nói:

    - Năm nay ở chùa đang bận rộn ngày thả đèn sắp tới, sao ông không đi giúp chùa như hàng năm? Đèn lồng tròn, ông là người làm lẹ nhất mà, sao sắp đến ngày thả đèn mà ông vẫn ngồi ở nhà?

    Bà già lạ đó nói xong rồi đi vào ngõ hẻm mất dạng. Ông ngồi thơ thẩn một lát thì cơn lạnh sốt rét đã qua, ông đứng lên nghĩ gì không biết, rồi lần này vào nhà thay quần áo đàng hoàng và đi tới chùa.

    Khi ông tới sân chùa rộng rãi, ông đi thẳng vào nơi đám người ở lan can chùa, thì ông ngạc nhiên vì không có ai làm đèn gì cả, và bao nhiêu người cũng gần 20 người mà ông chẳng quen mặt ai. Ông đứng sững một lát, miệng lẩm bẩm: "Mới có tháng 7-8, đâu phải là tháng 11 Lào mà làm đèn." Khi ông bước lên bậc cầu thang lan can chùa thì thấy một cái hòm, ông chắp tay lễ và ngó vòng quanh, gần 20 người đang ngồi lặng lặng không nghe một tiếng nói gì cả, chỉ giúp nhau nhặt bông hoa, ông nghĩ: "Thôi mình đã tới rồi thì giúp đám ma một chút chia buồn chiều hẵng về." Ông ngồi vẽ hoa trên tờ giấy vàng bạc cho các cô cắt và dán lên cái hòm cho đẹp theo phong tục. Hôm nay, ông thấy hơi lạnh lùng vì không có một tiếng ai chuyện trò gì cả, rồi tất cả mọi người như không ai ngẩng mặt lên luôn. Ông nghĩ rằng đám ma ai cũng buồn trong lòng của người thân thiết ra đi.

    Cũng hơn 2 tiếng đồng hồ mà ông ngồi giúp cho đám ma đó, ông nghĩ là mình cũng nên về nghỉ ngơi vì mình đang có bệnh sốt rét rừng, vừa nghĩ tới đó thì ông trời bất thình lình đổ một cơn mưa lớn ào ạt không ngừng cả nửa tiếng đồng hồ. Song, bầu trời tối đen như mực lạ lùng với cơn gió mạnh bắt đầu kéo dài, ông ngồi ngó ra ngoài sân chùa, miệng lẩm bẩm: "Chúc cho linh hồn xác chết đi chốn bình an", và ông quay mặt vào nơi để hòm và nói:

    - Xác chết này linh thiêng thật, hay là muốn cho tôi ngồi đây chia buồn thêm một lát nữa.

    Lời nói của ông nói ra mà mọi người từ già đến trẻ cũng không ai ngẩng lên đáp trả với tiếng cười hay câu trả lời gì cả, tất cả im lặng. Ông ngồi xuống chờ cơn gió tàn để ông đi về, nhưng cơn gió không giúp mà kéo dài cả tiếng đồng hồ luôn. Bầu trời bắt đầu tối mịt lại thêm một lần nữa, ông ngồi thở dài quấn điếu thuốc lá bằng lá chuối và ngó về đằng cái hòm được bao bọc những nét bông hoa ông vừa vẽ xong. Bất thình lình trong lòng ông nghĩ ra một chuyện là muốn thấy mặt người chết trong hòm và chào tạm biệt với thi thể người chết. Ông cũng không để ý gì, chỉ biết lòng mình lương thiện chia buồn với đám ma thôi. Ngoài trời trở nên sấm sét ầm ầm, ông lê tới gần đầu hòm, miệng lẩm bẩm chúc và hai tay bắt đầu đẩy miếng ván trên hòm mà chưa được đóng đinh. Nửa mờ theo bóng chiều, nửa tối nửa sáng theo ánh sét chớp nhoáng ngoài trời. Hai tay ông bắt đầu đụng vào miếng ván trên của hòm và nhè nhẹ đẩy ra. Ông đưa một tay vào trong hòm như muốn vuốt mặt xác chết chúc người ta, thì bất thình lình tia sét chớp nhoáng, bàn tay ông ngừng giữa chừng và tất cả tối đen như mực, như trái đất và thời gian đã dừng lại theo ông. Ông đã bất tỉnh ở lan can chùa một mình. Chú tiểu, thầy sư và người làng gọi giúp nhau đem ông về, khi ông tỉnh một lát ông kể:

    - Chuyện làm đèn tháng 11 giúp chùa với hình bóng của một người già lạ đó, rồi đến đám ma ở chùa ngày hôm nay, người xung quanh ai cũng mất hồn mất vía, vì ở chùa hôm nay không có đám ma, cũng chẳng có sấm sét trời mưa gì cả, rồi ông gượng kể tiếp:

    - Khi ông ngồi gần bên cái hòm và đẩy miếng ván hòm trên đó, khi ông ngó xuống theo ánh sét trên trời thì ông thấy xác chết ở trong hòm đó chính là ông với bộ quần áo mà ông đang mặc bây giờ.

    Ông kể tới đây thì tất cả đã dừng lại vì ông cấm khẩu không nói được một lời nữa, rồi hai ngày sau thì ông đã chết, cả chục người đứng nghe không ai mà không mất hết hồn vía giữa ban ngày luôn. Người làng và thân nhân để xác ông ở nhà chứ không đem vào chùa nữa, với một chuyện rùng rợn đã xảy ra.

    Nỗi sợ sệt lạ lùng của chuyện này đã làm cho người làng không dám đi qua chùa sau chiều buông và trong làng vắng lặng lạnh lùng trong một thời gian dài từ sau khi đám ma ông xong.

    Chuyện đến đây cũng đã hết và những đêm mà tôi chợt nhớ lại chuyện này, làm như cái rùng rợn vẫn còn theo tôi chẳng nguôi luôn.
     
  3. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 60: Duyên tình kiếp nợ
    Đêm nay thơ thẩn một mình bên đất Úc, ngồi xuống viết một câu chuyện xảy ra trước năm 1980. Một câu chuyện đồn đãi ở cuối làng của thành phố Luang Prabang với một cô gái 16 tuổi. Cuộc sống thiên nhiên trồng trọt ruộng nương, cô là người rất đẹp gái và hiền lành, tên là Kéo, ba mẹ gia đình cũng khá giả hay đi cúng bái chùa theo văn hóa. Trong ngày lễ lớn trong chùa làng, tôi đến chơi từ chiều, người làng bán bánh trái, rượu chè đầy sân chùa, tôi dạo bước quanh chùa chật chọi với cả ngàn người trong ngày lễ. Nhiều bạn học chung lớp khi thấy bóng tôi thì chạy tới dẫn tôi ghé thăm nhà các bạn và dạo bước trong làng, xong đến nhà một người bạn học cùng trường mà khác lớp.

    Tôi cúi đầu chào ba mẹ của bạn và ngồi xuống uống ly nước dừa non thì tôi ngó thấy một đứa em gái đang ngồi trong nhà quay lưng ra cửa, mặc đồ trắng và cạo đầu, tôi ngạc nhiên mới hỏi bạn:

    - Cô đó là ai vậy? Cô làm sao và có chuyện gì đó?

    - Em gái mình mà, cô hay tươi cười trò chuyện với bạn luôn luôn khi nào mà bạn ghé thăm đó.

    - Em nó mặc vải trắng và cạo đầu sao mình nhớ?

    Tôi gọi:

    - Kéo! Anh đến làng này và thăm nhà em nè, em khỏe không?

    Cô chậm chậm quay mặt lại với đôi mắt hung dữ ngó tôi giật cả mình như chưa từng thấy tôi bao giờ, khi cô trả lời tôi bằng một giọng của người đàn ông. Cô nói:

    - Không cần hỏi thăm đến tôi, rồi quay mặt đi nơi khác, đừng ngó vợ tôi!

    Anh của cô mới kéo tay tôi xuống cầu thang nhà, ngồi chơi ở dưới nhà trò chuyện.

    Bạn kể:

    - Em nó mới cạo đầu và mặc bộ vải trắng ngày hôm qua, gần hai tháng rồi không biết có thoát khỏi cái nạn này không? Thời gian khi em nó 15 tuổi, hơn một năm rồi nó mới nói trước khi chuyện xẩy ra trong năm nay. Khi nó ngủ cứ thấy chiếc bóng đen đen thành hình người rồi gọi nó là vợ. Chiếc bóng đen nói với nó: “Là đã đi kiếm nó lâu rồi mới gặp nhau ở đây và đã từng thề hẹn nhau là đúng 16 tuổi sẽ đến lấy nó đi làm vợ, mà kiếm mãi mới được gặp”, rồi mỗi đêm đến sờ và bóp nó thành vết ngón tay in trên bắp chân, bắp đùi hay ở phần trên cổ, vai hay sườn, cứ 2-3 tuần có một lần, và vết tím đó in cả tuần mới hết. Nó nghĩ là giấc mơ và thân phận con gái nên không muốn nói cho ai nghe để khỏi ầm ĩ cả làng. Đầu năm nay nó 16 tuổi đúng, sau tan học em nó tưới nước rau bên bờ sông hàng ngày. Một hôm em nó bận mới tưới nước rau muộn hơi tối, xong cơm chiều đã dọn lên sẵn chờ mà còn chưa thấy nó về, ba mẹ và tôi đi kiếm hỏi trong làng thì người ta nói: "Thấy cô xuống tưới rau mà gần 8 giờ tối rồi con chưa lên sao?" Ba mẹ và anh cô nghĩ là cô tưới nước rồi ghé chơi với người quen trong làng, nào ngờ cô nằm bất tỉnh ở vườn rau bờ sông một mình. Khi đem cô về đến nhà thì cô nửa mơ nửa tỉnh, khi nhớ khi không nhớ, lúc nào mà cô không nhớ cô là ai thì sẽ không nhớ cả người trong gia đình, là lúc đó giọng nói cô thành tiếng đàn ông: "Nó là vợ tôi, tôi đến lấy vợ tôi, chúng tôi đã là vợ chồng nhau đã mấy kiếp rồi và chúng tôi đã thề ước với nhau ở chùa, dù kiếp nào nơi nào cũng là vợ chồng nhau, bây giờ nó đi sanh đẻ trước tôi thì tôi phải tìm đến lấy nhau, nó là vợ tôi".

    Theo văn hóa phong tục thì ba mẹ cũng đã tìm thầy bùa, thầy ngải khắp nơi cũng chẳng giúp gì được. Trong 2 tháng này quá mệt mỏi về đứa em gái, đêm ngày lúc nào cũng phải có người canh gác, không dám để cho nó ở một mình sợ nguy hiểm và người khác nữa. Coi tình trạng thì càng ngày càng thêm nặng lên chứ không có gì giảm bớt cả, bây giờ muốn cạo đầu, mặc đồ trắng nữa, lâu lâu mới thấy em nó nói ra, mà khi nói hình như em nó biết những gì mọi cảnh sắp xảy ra: “Trời sắp đổ mưa, cất đồ đi!", khi nhặt đồ phơi vừa xong thì trời đổ mưa đúng lúc. Bạn kể tiếp:

    - Hôm kia mình kiếm chìa khóa xe, kiếm khắp nơi cả tiếng đồng hồ mà không thấy, em nó ngồi quay mặt vào vách rồi nói: "Ở thẳng cửa sổ phòng ngủ của anh, dưới đất ngoài nhà". Mình chạy ra cửa sổ ngó xuống thì thấy chìa khóa nằm ở đó thật.

    Tôi nói vài lời an ủi bạn khi thấy em nó trong hoàn cảnh đáng tội nghiệp đó:

    - Mình chúc cho em khỏi ngày khỏe đêm, cầu cho gặp thầy bùa, thầy ngải hay thầy sư mà chữa bệnh cho em nó khỏi được, mình phải đi rồi, khi đi học cho mình biết tin với.

    Tuần tới khi đến trường học, giờ nghỉ nửa tiếng, bạn đi tới nói với tôi:

    - Ba mẹ tôi đi lấy ông thầy bùa từ đâu tới, khi mình tan học về thì thấy bệnh em mình thêm nặng, bây giờ chỉ ở trong chỗ tối hay ngồi ở trong cái mùng thôi đó, bạn có ý kiến gì không?

    Tôi im một lát mới nói:

    - Để tôi hỏi giúp cho thêm, ông chủ trì chùa làng mình giỏi đó, theo mình thấy người gần xa từ ở nhà quê vẫn đến ông mà cúng bái.

    Thứ bảy tôi đến chùa hỏi xin ý kiến ông thầy sư, tôi kể hết câu chuyện cho ông nghe, hình như ông đã biết trước là mình sẽ hỏi ông chuyện gì. Khi ông nghe xong ông mỉm cười và nói:

    - Duyên tình kiếp nợ mà hai đứa tụi nó đã dìu dắt nhau đi uống nước thề là kiếp nào cũng ở bên nhau, thì nó thành chuyện như vậy.

    Ông nói tiếp:

    - Đừng lấy thầy bùa, thầy ngải gì hết, cũng đừng có xua đuổi tụi nó, chỉ có tách duyên kiếp đường đời kiếp người và kiếp ma cho tụi nó hiểu thôi là xong có gì đâu. Vậy ngày mai là chủ nhật, chuẩn bị mâm cúng cho đầy đủ đến chùa rồi ông sẽ giúp cho.

    Tôi quá mừng, chắp tay lễ ông thầy sư, về lái xe thẳng tới nhà bạn kể hết câu chuyện cho bạn nghe và mình đã hẹn hứa vào sáng ngày mai là chủ nhật, cả ba mẹ và bạn rất vui mừng, vì người ta quên nghĩ, chỉ nghĩ là ma là phải đuổi thôi. Ngày chủ nhật tôi rất là bận, cũng không được theo dõi cốt chuyện em nó ra sao. Thứ hai tuần sau, buổi trưa bạn bước đến tôi và nói:

    - Ngày cuối tuần là thứ bảy, ba mẹ mình muốn gặp bạn buổi chiều.

    - Buổi trưa được nhưng buổi chiều không được, mình làm ở rạp cinêma, ờ quên hỏi bạn:

    - Rồi em nó ra sao?

    - Cũng về chuyện này nên ba mẹ mới muốn gặp, mai bạn đến thì biết.

    Nói xong cả hai chia nhau về lớp học. Ngày thứ bảy cỡ gần 1 giờ trưa tôi đến đó thì thấy hai cha con của bạn ở đầu ngõ chờ khi thấy tôi đến. Khi ngó về nhà bạn thì thấy người nhiều, tôi thoát tiếng hỏi:

    -Em nó ra sao? Đám ma à?

    Bạn tôi lên tiếng nói:

    - Không phải đám ma mà là đám tốt vì em nó khỏi rồi, có biết không tất cả người làng chờ bạn ăn cơm đó. Ông thầy sư đến ăn và đã về gần hai tiếng rồi mà, mình và ba mẹ quá mừng em nó khỏi nên không chịu nói cho bạn nghe ở trường học.

    Tôi ngẩng đầu lên nhà trên đầy người thì thấy Kéo chắp tay lễ chào tôi và tươi cười nói:

    - Em khỏi rồi, cám ơn anh, lên ăn cơm tất cả mọi người chờ anh.

    Trong lòng tôi rất vui mừng, ngồi xuống ăn bữa cơm chung với gia đình bạn và hàng xóm.

    Câu chuyện này dù đã lâu năm trôi qua, nhưng trong lòng tôi như chẳng thấy lâu gì cả, như mới xẩy ra vài hôm trước. Tôi ghi đến đây cũng hết chuyện và chúc bạn đọc vui vẻ.

    viết xong 11.00 đêm 17.07 2017
     
  4. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 61: Chia buồn chia sợ
    Chiều với cơn gió heo may trước năm 1980, giữa sân chùa người hay đến chơi đá cầu, còn người già trong làng hay dẫn con cháu đến chơi sân chùa rộng rãi. Tôi vừa đúng lúc tới chùa, chắp tay chào một ông già rồi ngồi xuống gần đó ngó bạn đá cầu. Hôm nay muốn cảm bệnh không được chơi với bạn bè, ngồi chơi vui với người già cả nghe chuyện kể, có một ông già ngồi chơi với hai cháu và kể chuyện xưa cho nghe:

    - Từ hồi tôi còn trẻ 16 -17 tuổi, sân chùa này cũng là nơi tôi đá cầu cho tới bây giờ tôi đã hơn 65 tuổi, ngồi chơi với cháu nội rồi. Bây giờ sân chùa vẫn còn đá cầu như xưa, còn một câu chuyện xẩy ra khi tôi đá cầu đó, tôi còn nhỏ tuổi mà vẫn còn nhớ tới ngày hôm nay, ông kể:

    - Giữa sân chùa trong một chiều mùa hè gió mát, đông đủ bạn bè chơi đá cầu ở sân chùa, tôi vừa đến chưa được chào bạn bè một tiếng nào cả, bỗng nhiên ở cổng chùa có một chiếc xe từ bệnh viện tới, 4 người khiêng lên một cái xác chết từ bệnh viện để ở lan can chùa, để lên trên một cái chiếu nhỏ và phủ bằng cái mền rồi đi lên xe về, tôi đang đứng ngó ở đó rồi lên tiếng hỏi:

    - Xác chết này là người ở đâu? Làng nào? Rồi thân nhân người ta đâu?

    Một người quay lại trả lời:

    - Xác chết là người bên kia sông Mêkông, miền bắc của thành phố Luang Prabang, chắc thân nhân với người làng sẽ đến sau, chúng tôi làm theo lệnh chở đến đây thôi, xin nhờ các em, các bạn đá cầu ở đây báo cho ông thầy sư giúp chúng tôi với.

    Nói xong 3-4 người cấp tốc bỏ đi, như là đem xác này đến vất ở chùa rồi ráo bước lẹ lên xe đi luôn. Tôi với các bạn đá cầu ngừng đá ngó mặt nhau rồi chạy đi báo cho ông thầy sư hay, ông thoát tiếng:

    - Nó đến rồi sao?

    Như ông đã biết có gì xẩy ra chiều hôm nay, rồi ông chậm chậm nói tiếp:

    - Trong chùa nơi tụng niệm đang sửa chữa còn chưa xong, đêm nay không có điện đó các con, người nào không bận thì đến đây làm phúc chia buồn một chút nghe.

    Chúng tôi nghỉ đá cầu về nhà tắm rửa, ăn cơm chiều sớm, xong lững thững cất bước ra chùa cũng hơi chập choạng tối rồi. Có hai người, tôi với một người bạn tên Mì, ngoài ra chẳng có ai cả, hai người ngồi ở bậc cầu thang chùa rồi quay lưng thẳng vào hai bàn chân của xác chết trắng bạch. Sau khi trong chùa tụng kinh chiều xong, ông chủ trì bước ra đằng trước chùa thì chỉ thấy hai đứa chúng tôi ngồi đó thôi. Ông bước vào trong chùa, tay cầm đèn cầy đốt lên cái bàn nhỏ ở nơi đầu người chết, ánh đèn phập phồng theo chiều gió, ông ngồi chơi với hai đứa tôi một lát. Ông nói tiếp:

    - Để mấy ông chú tiểu con đi báo ông trưởng làng, xin người trong làng đến đây chia buồn giúp hai con nghe, xác chết này ngó lạ đó, mà còn chưa thấy thân nhân là ai nữa.

    Nói xong rồi ông đi về nghỉ ngơi, bỗng nhiên trong lúc đó ở cổng chùa đằng trước xa xa có một bóng người bước lẹ với tiếng khóc nhè nhẹ thẳng về đằng xác chết, tôi lên tiếng hỏi:

    - Anh là thân nhân của cô này sao?

    - Tôi là chồng cô, tôi đi làm ruộng xa nhà nên tôi không biết có gì xảy ra, khi về thì tôi mới nghe nên tôi mới chèo ghe một mình về thành phố và đến đây.

    Tôi hỏi tiếp:

    - Cả làng anh không có ai tới, chỉ có một mình anh thôi sao? Ông thầy sư cho chúng tôi hai đứa canh chừng xác và có gì thì báo cho ông hay, ông cho mấy chú tiểu thay bộ đồ mặc tụng kinh xong rồi ra ngồi chơi chia buồn, ông vừa mới đi về nơi nghỉ.

    Chồng cô trả lời:

    - Không người làng nào đến đâu, chỉ có tôi một mình thôi.

    Một vài phút sau, nghe tiếng người già cả trong làng đưa từ cổng chùa tới 4 người, tiếng bước chân, trên tay cầm một nắm đèn cầy đến giúp, vì không có đèn điện. Tôi và Mì thấy dễ thở một chút khi thấy có đến thêm 4 người già ngồi chắp tay lễ với lời an ủi cho xác chết đi đến chốn bình an. Một người thay cây đèn cầy sắp hết, còn 3 ông thì lấy cái mền đậy mặt xác chết xuống coi, rồi kéo tay nhau xuống bậc cầu thang chùa thì thầm thì thào gì không biết, tôi và Mì ngó thấy 4 ông đó không bình an như có gì lạ xảy ra, 4 ông quay lại nói:

    - Chúng tôi về nghỉ ngơi.

    Với giọng nói như sợ sệt cái gì không biết, xong rồi ráo bước gấp vào bóng đêm thẳng về đằng cổng chùa. Mì nói nhè nhẹ với tôi:

    - Thử để ý coi có phải là vợ chồng nhau không? Mình thấy anh ngồi quá xa cái xác vợ mà cũng chẳng để ý thay cây đèn cầy sắp hết trên đầu cái xác đó, mấy người già khi nãy là người thay mà, để ý coi anh không ngó về đằng xác mà ngó ra đằng sân chùa kia.

    Thì vừa đúng 4 ông chú tiểu con đến ngồi chơi, khi trò chuyện được một lát vào cỡ 10.30 giờ đêm. Tôi gọi anh chồng cô và nói:

    - Anh ơi, đèn cầy sắp hết kìa, anh thắp cây khác đi.

    Anh quay mặt ngó tôi, rồi ngó về cây đèn cầy trên đầu của vợ anh với vẻ như hoảng sợ, anh chậm chậm ngừng ngừng thì mấy ông chú tiểu nói:

    - Để tôi thắp cây mới cho.

    Một ông chú tiểu lớn nhất cỡ 15 tuổi đi thắp đèn cầy, chúng tôi cũng không để ý, đang quay mặt trò chuyện chọc ghẹo vui với 3 ông chú tiểu nhỏ đó. Ánh sáng bao quẹt bật lên thì đột ngột nghe tiếng chân người nhảy xuống 3 bậc cầu thang chùa, tiếng chạy rầm rầm, thế là ông chú tiểu đi thắp đèn đó chạy thẳng ra sau chùa, gai ốc, da gà nổi lên hết mà chưa rõ chuyện gì xảy ra. Mì nói:

    - Bạn nhớ không? Đầu tối, 4 ông già thắp đèn cầy rồi chạy về nhà luôn, ngó lại kiếm ông chồng cô đó thì đang đứng ở giữa sân chùa.

    3 ông chú tiểu với 2 đứa chúng tôi là 5 người không được hẹn hò nhau mà đứng cùng nhau một lúc, nhờ ánh đèn đường rọi vào, ngó về đằng ông chồng như có gì sợ hãi. Tôi nói:

    - Thôi, 5 người mình đi thắp đèn cầy cùng nhau.

    3 ông chú tiểu với 2 người chúng tôi sát nhau lê từng bước tới cái xác đó, tối mịt mù khi đèn cầy đã hết. Một ông chú tiểu mò mò kiếm cây đèn cầy lên để tôi bật quẹt, tôi hút thuốc lá thì tôi có bao quẹt. Khi tôi bật quẹt lên, ánh sáng rọi thì cả 5 người ngó thấy: "Cái mền đắp trên mặt cô tụt xuống, hai đôi mắt trắng bách trợn to", cây đèn cầy cũng còn chưa được thắp nữa, một tiếng: "Ồ!" thoát ra khỏi miệng cả 5 người cùng một lúc, tiếp theo là tiếng chân rầm rầm rầm theo nhau xuống cầu thang chùa và ra nơi ông chồng cô đang đứng ngó đó. Cả 5 người hồn vía lên mây, nếu 3 ông chú tiểu có tóc chắc cũng thấy rõ luôn là từng sợi tóc đứng sững lên trời như tóc tôi và Mì lúc này luôn. Tôi nói:

    - Thôi, chúng tôi về ngủ.

    3 ông chú tiểu cũng xin về ngủ.

    Ông chồng xác chết mới nói với mấy chú tiểu:

    - Cho tôi xin ngủ với, mai sáng rồi hẵng nói nhau, không cần ai canh gì hết đó, tôi rất cám ơn tấm lòng các em.

    Tôi với Mì chào rồi đi về ngủ, lạnh cột sống, nổi da gà cả đêm, tí nữa ngủ không được luôn đến sáng.

    Sáng mai tới là thứ bảy, xong việc nhà thì cỡ 2 giờ trưa, tôi lững thững ra chùa, ban ngày người làng của cô đông đủ, 2.30 giờ trưa là đem xác đi thiêu táng. Tôi vừa đến chùa thì thấy Mì đang ngồi cho người già với thầy sư cột sợi chỉ vào tay gọi hồn vía lại, một ông già chạy đến kéo tay tôi ngồi xuống lấy chỉ trắng cột tay rồi gọi hồn vía cho tôi, tôi chắp tay lễ cám ơn. Ông chồng của xác đó chạy tới chắp tay lễ tôi và cám ơn đêm hôm qua và nói:

    - Bà vợ tôi đã chết từ hôm kia, chứ không phải hôm qua mà người đưa xác tới đây nói, cô chết thì cả làng đông đủ, thầy bùa, thầy ngải đã đến mổ bụng cô và đem đứa con 3 tháng ra ngoài gói lại rồi để bên cạnh xác cô. Khi chiều về đêm trời bỗng đổ cơn mưa vừa gió lớn thì ai cũng về nhà người đó, để lại 2-3 người chia buồn, miền quê không có điện, rồi còn ẩm ướt bùn lầy vừa gió vừa mưa nữa, thì ở lan can không có ai chia buồn qua đêm được, thì tôi gọi tất cả vào trong nhà để khỏi mưa gió rồi hẵng ra ngoài ngồi khi ngớt gió mưa, để lại hai mẹ con ở lan can. Hơn một tiếng đồng hồ, sau cỡ 12 giờ đêm im cơn gió và mưa thì 3-4 người ra ngoài ngồi rồi thắp đèn cầy lại. Khi mở cửa ra ngoài, cả 4 người đứng hình và chạy về nửa đêm luôn, vì xác chết vợ tôi đã biến mất, chỉ còn xác đứa con quấn bằng chiếc khăn mặt thì nằm ở đó thôi, vừa chạy vừa la làng khi xuống cầu thang nhà tôi, bà vợ tôi đang đứng sừng sững ở gầm nhà. Tôi quá khủng hoảng vào trong nhà đóng cửa, đắp chăn cầu mai sáng. Khi sáng dậy người đông đủ đã đầy ở trước nhà muốn biết là chuyện đêm qua ra sao. Sáng ra thì tất cả đi lùng kiếm khắp nơi vòng quanh làng mà không có tin may gì cả, mãi 3 giờ chiều hôm qua, người trong làng ngồi ghe vào thành phố mua bán rau. Khi người ta trở về làng thì mới được tin là chợ ở sát nhau với bệnh viện, người làng có hai người vào coi thì mới biết là vợ tôi ở đó và xin cho đem vào chùa trước rồi chúng tôi về báo cho thân nhân, trong nhà để xác, người ta cũng sợ khi nghe người làng kể. Đêm qua tôi rủ người trong làng đi theo đến chùa mà chẳng có ai đi, nên tôi chèo ghe một mình đến tối hôm qua như các em thấy, trong bệnh viện không ai biết gì cả và nhà xác cũng không ai biết gì hết, bỗng dưng sáng dậy có xác vợ tôi nằm ở đó từ đêm qua. Người ta cũng chỉ hỏi thăm tìm kiếm đến thân nhân để trao xác lại làm chuyện thiêu táng thôi.

    Nói xong, anh chắp tay lễ cúi đầu cám ơn chúng tôi hai người rồi bắt đầu cùng người làng đem xác lên xe đi thiêu táng.

    Tôi nghe xong câu chuyện ông già kể thấy mê luôn, dù có nổi da gà hay da ngỗng mặc kệ.

    Và khi nào mà tôi nghĩ lại tôi chỉ lắc đầu mỉm cười như chuyện đó mới phảng phất qua tai tôi ngày hôm qua. Chuyện đến đây cũng đã hết, chúc bạn đọc vui vẻ.

    viết xong 12.00 đêm 07.05.2016
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/9/19
  5. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 62: Giấc mơ là thật
    Một mùa hè nóng hổi, trường học thì lim dim ngủ say mấy tháng trời, còn người có điều kiện thì đi chơi đường xa hay thành phố khác vài tuần, nhiều người ở quê thì về quê quán với ba mẹ làm ruộng nương trong mùa mưa, còn thì vẫn lang thang chơi thăm nhau thôi. Trong một thành phố nhỏ bé đầy với thiên nhiên chùa chiền văn hóa cả ngàn năm, chùa là nơi nghỉ mát hay ngủ trưa của người trong làng khi thảnh thơi không có gì làm.

    Tôi cũng là một người mà hay đến lan can chùa ngủ khi rảnh rỗi buổi trưa, trong tuổi còn đi học bên Lào trước năm 1979. Trong đó có một buổi trưa, tôi đang lim dim ngủ với mấy người già cả trong làng mà nằm nghỉ ngơi mỗi người một góc ở lan can im lặng đó. Buổi trưa nay tôi nửa ngủ nửa tỉnh khi hai cái tai của tôi nghe đầy là tiếng người vòng quanh chỗ tôi nằm, tôi cố hé mở mắt ra để coi nhưng lại mở không được và tiếng người trò chuyện đã như kéo dài rồi nghe rõ dần dần:

    - Như một đám ma ở vòng quanh chỗ mình đang nằm ngủ đó, hai con mắt như quá nặng không mở được, cứ mãi mãi chìm vào trong cơn ngủ trưa rồi bắt đầu như hiện bóng người trong lòng. Như mơ thấy người đang đông đủ làm đám ma, thấy rõ cả hòm, hình và rõ cả người đến đám ma đang ngồi chơi trò chuyện hay đang nấu ăn. Tôi cố gượng để mở mắt mãi mà không được, trong lòng tỉnh táo như mình đang ngồi chia buồn với một đám ma nào đó, mà ngó mặt người trong đó thì lại chẳng quen ai hết. Tôi ngồi trên một cái ghế, ngó thẳng vào tấm hình ở đầu cái hòm là hình một cô em gái, trong lúc đang tìm kiếm có ai quen mình trong đám ma này không thì bỗng chợt giật mình tỉnh giấc khi tấm hình trao cho một nụ cười thẳng vào tôi. Tôi chợt choàng bật đứng dậy tại chỗ, ngó vòng quanh chỉ thấy mấy người nằm ngủ nghỉ ngơi im lặng vào trong giấc ngủ trưa mùa hè mát mẻ thôi. Tôi không biết nói với ai, hỏi ai, trong lúc này thân thể nổi da gà, da ngỗng không biết sao mà kể cho bạn nghe và hiểu trong hoàn cảnh đó được. Tôi ráo bước về nhà gấp tắm rửa, dù biết là giấc mơ nhưng trong lòng vẫn áy náy, nổi gai ốc giữa buổi trưa chứ không phải ban đêm gì cả. Thôi mình nghĩ là giấc mơ đi cho xong.

    Đêm về trong khi đang chìm vào trong giấc ngủ an lành, thì lại bắt đầu nghe tiếng người xôn xao y hệt giống buổi trưa mà mình ngủ ở lan can chùa, tiếng chia buồn, tiếng người trao hỏi nhau, tiếng chuyện trò như cả mấy chục người ngồi vào một chỗ. Xong từ từ trong lòng sáng ra như thấy rõ thêm từng phút từng phút là có một đám ma, giấc mơ y hệt như cuốn phim buổi trưa đã hiện lên đó, rồi trôi đi cho tới tấm hình đó cười thì tôi lại chợt choàng tỉnh giấc trong nửa đêm, lạnh cột sống, rợn cả tóc gáy, không biết làm thế nào nữa, tại sao giấc mơ này lại nửa tỉnh nửa mơ, ngồi một chút rồi nằm xuống ngủ tiếp cho tới sáng.

    Thêm một ngày bận rộn trong mùa hè cho đến chiều không được đi ra ngủ trưa hóng mát ở lan can chùa cho đến tối, miệng lẩm bẩm nói: "Nếu đêm nay mà mơ thấy nữa, chắc là một giấc mơ quá lạ trong 3 đêm mà mơ cùng một chuyện y hệt vậy." Rồi đêm đã gọi, thêm một giấc ngủ hồi hộp trong đêm, được một lát thì lại như mơ như tỉnh nữa, tiếng người xôn xao nữa rồi, từ từ sáng ngó thấy là đám ma trong mơ. Tôi cố hết sức mở mắt ra để ngừng giấc mơ lại nhưng làm thế nào cũng không được. Thôi đành cho chìm sâu vào trong cơn mơ, giấc mơ đêm nay cũng y hệt cuốn phim đầu tiên mà ở lan can chùa buổi trưa đó. Lần này thì tấm hình cười rồi nói với tôi là cám ơn đến đám ma chia buồn thì tôi choàng tỉnh giấc. Trong lúc đang mê man với da gà da ngỗng đó, trong lòng chợt choàng ra một chuyện là “ngày mai tôi sẽ đến chùa coi có gì không hay là có đám ma như trong mơ vậy đã xảy ra 2 đêm liền nhau cùng một chuyện".

    Lại thêm một ngày dài đằng đẳng bận rộn với công việc nhà trong mùa hè nghỉ học cho tới chiều buông xuôi về đêm mới được rảnh rỗi tắm rửa xong cơm chiều. Tôi dạo bước hóng mát lang thang ra chùa, trong lòng cũng không được nghĩ gì cả với giấc mơ đã hiện 2 đêm liền nhau chung một chuyện đó. Khi tôi dạo bước tới sau chùa, ngó ra đằng trước chùa thì cũng cả 100 thước, tôi thấy đầy là bóng người ở đó, tôi thấy chú tiểu thì tôi mới hỏi:

    - Ở đằng trước chùa có gì vậy hay đám ma và bắt đầu từ hôm nào?

    Chú tiểu trả lời:

    - Cô chết sáng nay ở bệnh viện, cô ở bệnh viện cả tuần rồi, cô là người ở quê, dọc theo sông Mêkông lên cỡ 20 km, đám ma bắt đầu hôm nay, chờ bà con đông đủ mới đi thiêu táng, chắc cũng 2-3 ngày nữa.

    Tôi nghe rồi một lát đứng sững, vì trong lòng như nhắc nhủ tôi tới giấc mơ mấy ngày nay. Tôi chậm chậm bước đi ra phía đằng trước chùa nơi đông người đó, trong lòng tôi vừa đi vừa cầu khấn: "Đừng cho tấm hình trên đầu cái hòm đó đúng là cô trong giấc mơ hai đêm nay là được rồi." Vừa bước vừa đi, vừa lạnh cột sống, vừa ngó rồi đứng hình, từ đầu ngón chân đến đầu luôn gai quả sầu riêng mọc lên cùng nhau một lúc, tóc trên đầu bắt đầu đứng lên như bị sét đánh tại chỗ. Tôi mới tới bên hông chùa, muốn bước đi tiếp ra đằng trước để thấy cái hòm với tấm hình người mà đi không được, vì đã đứng hình. Khi tôi thấy tất cả bàn ghế sắp soạn, nơi người ngồi, nơi nấu ăn cho khách đến chia buồn đó, rồi đến cả nét mặt người trong đám ma dù có hơi chập choạng tối nhưng tôi cũng thấy rõ luôn “là tôi đã thấy ở trong giấc mơ 2 đêm nay”. Ông bà ông vải ơi, làm thế nào đây, tôi cố gượng cái bình tĩnh lại thì trong lúc đó có một cô tiếp khách đến hỏi, trời giúp tôi tỉnh lại được, nghe tiếng cô gọi 2-3 lần tôi mới tỉnh được.

    Cô mời:

    - Mời anh đến bàn ngồi, và cám ơn anh đến chia buồn với đám tang.

    Nói xong cô đi rót nước trà cho khách tiếp. Lúc đó, tôi tỉnh rồi nhưng chưa bước đi được một bước nào cả, không biết là đi tiếp ra đằng trước chùa hay là quay về. Trong lúc đang bâng khuâng đó, hình như hai cái chân tôi nó bắt đầu cất bước ra đằng trước chùa chậm chậm, vừa đi vừa ngó lan can nơi người ngồi đó, bắt đầu ngó thấy cái hòm, rồi vài bước chân nữa thì thấy rõ tấm hình người chết đó. Được một câu: “Úi chà! Mình đang ở địa ngục với ma sao đây?" Thế là tôi biến mất luôn. Khi tỉnh lại, tôi chỉ biết đang thở hộc hộc hơn con chó chạy mệt, tiếp theo là tiếng chân hai bạn hàng xóm chạy theo sau, gọi hỏi tôi:

    - Có gì mà tóc tai đứng sừng sững như bị ma dọa? Sao mà chạy qua hai đứa đang đứng mà không thấy không biết gì vậy?
    Tôi trả lời:

    - Ma ma m m m ma!!! hin hình hình!!! nó cười vào mình o ơ ở chùa kìa!!!

    Hai đứa bạn vừa cười vừa đạp tôi vài cái nói:

    - Cái mặt bạn khi sợ ma nó còn đáng sợ hơn ma nữa, chạy làm chi, tóc tai đứng sững như vậy ma nào mà không sợ, bạn tôi nó ghẹo.

    Khi tụi nó sợ ma tôi cười, lần này là phiên tụi nó cười tôi. Lúc tôi đứng ở trước lan can chùa đó, trong tai đã vọng tiếng người gọi và cám ơn đến chia buồn, và khi thấy tấm hình trên đầu hòm đó thì tôi mất hết hồn vía, vì tấm hình đó là đúng với tấm hình trong giấc mơ 2 đêm qua và cũng không biết tôi làm thế nào, như bạn nói tôi chạy qua bạn đang đứng còn không thấy, tôi tí nữa tè ra quần luôn.

    Một câu chuyện đã trôi qua lâu rồi, nhưng khi nào trằn trọc khó ngủ thì tôi hay ngồi nghĩ tới giấc mơ và tủm tỉm cười. Đêm nay tôi ngồi ghi xuống chia vui với bạn yêu ma được đọc vui.
    viết xong 12.40 đêm 21.11.2017
     
  6. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 63: Cái khăn mặt
    Rồi đêm nay lại gọi dài cả năm canh khuya, thêm một chuyện tâm linh ngồi ghi lại cho các bạn được đọc vui:

    - Một ngày ở dưới cây đề mát mẻ trong cái an tĩnh của chùa, im lặng trong mùa hè, 4 tháng nghỉ hè cũng bao nhiêu chuyện kể xa gần khi trở về trường, nhiều người đi học nơi xa cũng đầy là chuyện kể vui nhau. Khi mùa hè đến, chuyện vui buồn, rùng rợn với tuổi học trò. Hôm nay dưới bóng mát cây đề cổ thụ cả ngàn năm, người ngủ, người nghe, người nói chuyện. Hai lỗ tai tôi nó chỉ chờ một câu thôi là ma thì nó đứng thẳng lên như lỗ tai mèo tại chỗ ngay, rồi không lâu cũng tới chuyện ma thật. Anh kể một chuyện khi anh đi học ở Vạn Tượng mà mướn nhà sát vách với hai vợ chồng người miền Tây lên làm việc ở đó. Tôi có thêm một người bạn cùng thành phố xuống học và ở chia phòng với nhau. Hai vợ chồng sát vách thì rất tốt bụng khi thấy anh sống độc thân là học trò nữa, nhiều khi có cơm canh hai vợ chồng cũng đem qua cho và chiều tối không bận rộn cuộc học cũng ra trước nhà ngồi vui chuyện kể với nhau:

    - Một người từ miền bắc Lào xuống và thêm một đôi vợ chồng ở miền Tây lên làm việc ở Vạn Tượng, rồi cái lòng tốt đẹp cả hai bên như người chung một nhà có gì cũng trò chuyện hay bàn vẽ với nhau. Một buổi chiều ngày cuối tuần khi đang ngồi chơi trước nhà cho mát thì có một đứa bé cỡ 12 tuổi, tay cầm một cái khăn mặt mới vẫn còn ở trong bao chưa được dùng đến bán, cô bé nói:

    - Cô cần tiền mua cơm ăn, cô không được ăn cơm hai ngày rồi.

    Cô hàng xóm cầm cái khăn mặt ra khỏi bao, thấy còn vương mùi thơm mới của khăn, cô nói:

    - Vừa đúng khăn mặt tôi cũ và rách rồi, thôi cô mua cho con được tiền mua cơm nghe.

    Cô đứng lên vào nhà lấy tiền đưa cho cô bé rồi ngồi nói chuyện vui tiếp. Vạn Tượng là thành phố đồng bằng nóng hơn miền bắc Lào, sau cơm chiều ngồi trò chuyện vui trước cửa nhà hóng mát. Một hôm cô hàng xóm với ông xã đang ngồi chơi chiều, rồi đang trò chuyện cô hỏi:

    - Các anh ở miền Bắc có tin là chuyện ma quái có thật không? Dạo này phảng phất như tôi thấy ma 1-2 lần đó.

    Ông xã trả lời:

    - Tôi nghĩ là cô hoa mắt, mệt mỏi, xa nhà miền Tây lâu rồi, nghĩ nhiều cũng có.

    Tôi trả lời cô tiếp:

    - Ở miền Bắc thì ai cũng tin là có ma chứ, có tên gọi thì cũng có hình chứ, chỉ thân mình có duyên gặp hay không thôi. Tôi cũng từng bị ma dọa 1-2 lần mà.

    Nói xong, chiều hôm đã cạn về đêm, tôi về nhà học hành rồi đi ngủ. Trôi vào cuối tuần, tôi cũng không thích đi chơi đâu, không quen đời sống ầm ĩ nữa, không có xe nữa, thôi chiều ngồi chơi hay dạo gót trong làng mình ở thôi. Tuần này bận rộn về học hành, hôm này đã cuối tuần mới được ngồi chơi với hàng xóm láng giềng. Hôm nay thấy mặt hai vợ chồng không có vui mấy, thấy cô có chút thơ thẩn như có chuyện gì hay là bệnh tật, tôi mới hỏi:

    - Anh chị có gì không? Coi giống như chị bệnh có phải không? Có gì thì cứ nói ra với các em cho vui lòng, chúng mình cũng từ xa tới đây ở giống nhau, các em muốn thấy anh chị vui như hàng ngày, tuần này chúng em bận, hôm nay cuối tuần mới rảnh.

    Anh trả lời:

    - Chị các em nó gặp ma trong phòng tắm hơn 2 tháng nay, cũng nhiều lần rồi, giờ chị đang khủng hoảng, mỗi một lần vào tắm là run run sợ hãi, anh vào coi thì không thấy gì cả. Khi chị hò hét chỉ tay vào cái gương trong phòng tắm, anh chạy lẹ vào cũng không thấy gì cả. Mỗi lần chị đi qua cái gương là chị khủng hoảng lên tại chỗ, bây giờ khi chị tắm thì tắm ở cái lu sau nhà thì đỡ thấy ma hơn. Anh lo sợ chị bệnh nặng, lại ở xa quê nhà nữa. Các em thử cho anh chị ý kiến coi làm thế nào mới hay? Chuyện này mới hiện ra hơn hai tháng nay, gian nhà này anh chị mướn ở đây cũng hơn hai năm rồi mà không có gì cả.

    Tôi nói:

    - Anh dẫn chị vào chùa chưa? Hay lấy nước bông hoa vào chùa cho thầy sư tụng kinh rồi đem về cho chị rửa mặt chưa? Anh thử làm coi? Các em cầu may cho chị được tai qua nạn khỏi, các em cũng coi anh chị như người nhà, không muốn thấy cái xui xẻo xảy ra nhiều hơn đây nữa, đi học về thấy anh chị vui vẻ các em mừng lắm, chứ các em muốn thấy anh chị như vầy đâu?

    Anh cám ơn, vừa cười vừa nói:

    - Anh quên hết cả chuyện này, may mà có các em nhắc nhủ đến văn hóa của chúng mình. Sáng mai chủ nhật, hai anh chị đi chợ sớm rồi ghé chùa luôn, nếu có gì xảy ra thêm, anh chị sẽ bàn với các em.

    Nói xong cũng gần tối, ai cũng vào nhà nghỉ ngơi đón đêm sang.

    Một ngày mệt mỏi chờ mong cho cái xui xẻo trôi đi cho gia đình anh chị được bình an, trước khi ngủ tôi cũng chắp tay khấn vái chúc cho chị hàng xóm. Mai chiều chủ nhật, trước nhà vui vẻ trò chuyện, hai anh chị đi chùa xong, về kể là:

    - Ông thầy sư hỏi: "Trong 3-4 tháng nay, có ai đem gì là lạ đến tặng cho không? Hay là hai người đi lấy một cái mà lưu luyến đến đường cúng bái hẹn hò gì với ai không? Thử nghĩ coi? Nếu chuyện này mà không giảm xuống thì trở về gặp ông thêm một lần nữa". Hai vợ chồng anh kiếm mãi cũng không có gì cả mà xin hay tặng nhau hết. Hai anh chị ngồi nghĩ rồi hỏi nhau: “Từ khi ở chùa ra về đến bây giờ còn không hiểu là tại cái gì nữa”. Hai anh chị mừng rồi cám ơn ý kiến đó. Tôi cũng quá mừng, chờ coi thời gian sau xin đừng xảy ra với chị nữa.

    Rồi tất cả chuyện cũng chẳng có gì mà tốt đẹp hơn trước, chị vẫn còn thấy ma như cũ, giờ còn thấy nặng hơn nữa, biết làm sao bây giờ. Mỗi lần tắm rửa xong mà chị soi lên cái gương đó thì lại hiện lên thêm một bóng người đàn bà trong gương mặt đáng ghê tởm, nhiều khi sừng sộ vào chị và nhiều lần cũng cười lên khít, khít, khít.

    Mỗi một lần chị thấy mà chồng chị chạy lẹ vào cũng chẳng thấy gì cả. Hai người đứng sát nhau soi cùng một cái gương, một người vẫn thấy la hét om xòm, còn một người thì không. Chồng cô đập cái gương đó vất đi rồi đi mua cái khác cho vợ mình, cũng không giúp được gì cả, mỗi lần chị tắm là cả nhà ầm ĩ la hét quanh nhà.

    Một chiều chị đi vào tắm, người chồng qua gọi hai người chúng tôi đang ngồi ở ngoài nhà để chờ coi cái gương mới này cũng vẫn không thấy gì cả, quả thật khi chị tắm xong nhìn vào cái gương thì chị la hét. 3 người đàn ông đứng ở trước cái gương đó mà chẳng thấy gì cả, chỉ có một mình chị thấy thôi. Cũng là ngày cuối tuần, ngồi chơi trước nhà 4 người, không tìm ra được là cái gì, nếu chị mà không soi gương sau khi tắm thì không có gì xảy ra hết, chồng chị nói: “Từ giờ đi em tắm đừng soi gương nữa một thời gian coi". Chúng tôi cũng đồng ý trên đường đó, nếu không soi gương mà không có chuyện thì đừng soi nữa.

    Một trạm thời gian mà chị không được soi gương đó thì hàng xóm chiều vui vẻ như thường và chị cũng như tỉnh táo lại, không ai giải đáp được, vẫn còn thắc mắc trong lòng tất cả mọi người. Hai tháng nay an tĩnh vì chị không được soi gương như chị cũng không muốn thử thách gì cả. Trong tuần này trời đất âm u mưa dầm cho tới cuối tuần mới thấy ánh mặt trời, mới được ra ngoài ngồi chơi với hàng xóm láng giềng, quần áo phơi ở nhà trước phía sau cánh cửa nơi ngồi chơi, còn chị thì đang nấu cơm ở bếp. 3 người ngồi nói chuyện, nói đi nói lại cũng không có thế nào mà trả lời ông thầy sư chuyện đã mang cái gì là lạ về nhà. Ông chồng chị đang ngồi chơi với chúng tôi, tay đưa về đằng sau lấy cái khăn mặt của chị đang phơi đó, cầm đi cầm lại rồi lau lên trên mặt. Hai người chúng tôi đang ngồi cũng giật cả mình đứng lên chạy vào nhà không biết chuyện gì đã xảy ra khi thấy chồng chị bật đứng sững như cái lò xo, quăng cả cái khăn mặt, cả cái ghế ngồi cũng lăn quay xuống cái nền nhà, mặt mày tái mét không còn một chút máu nào, tóc tai đứng sững lên trời. Hai người tôi đứng ở cửa nhà, tôi vừa la lên vừa gọi. Chị đang nấu cơm ở bếp, nghe tiếng chạy tiếng gọi nhau.

    Chị chạy lên hỏi:

    - Có chuyện gì mà mấy anh em hoảng sợ như vậy? Hay là gặp ma giống tôi rồi?

    Tôi cũng muốn cho anh thấy ma một lần, khỏi anh cứ la chị bảo là giả vờ hò hét, còn nói là đâu có ma nào trên đời. Hai đứa chúng tôi bước ra nơi chị đứng, khi ngó vào trong nhà thấy anh đang đứng ngó ra ngoài đường với một nét mặt sợ hãi, anh chỉ tay lên cái khăn mặt đang ở dưới đất mà nói không ra lời nào. Tôi chạy vào gọi anh cho tỉnh, một lát anh nói:

    - Anh biết rồi, là chuyện nó xảy ra ở nhà anh với chị đó, các em thử lấy cái khăn lên lau mặt coi.

    Hai đứa tôi với chị ngó mặt nhau, khi nãy anh lau mặt, vừa mờ mắt thì bất thình lình có thêm một cái mặt gớm ghê, tóc tai bù xù sát vào mặt anh làm gì không kịp luôn, tí nữa anh đứng tim chết, chân tay anh vẫn còn run lẩm cẩm, da gà mọc rõ luôn, cái khăn mặt còn nằm ở dưới đất, anh chỉ tay lên cái khăn mặt rồi nói:

    - Các em thử lau coi, có thấy giống anh chị không?

    Hai đứa tôi với chị xích lẹ ra xa cái khăn đó ngay tại chỗ, đứng ngó mặt nhau.

    Chị nói:

    - Chiều nay chị lau cái khăn của anh coi, trên cái gương còn hiện gì hay không nữa, chiều tối chị cho các em biết, nếu không có gì xẩy ra thì là cái khăn mặt đó, đúng là lời ông thầy sư nói “3-4 tháng nay mang cái gì về”, nào ngờ là cái khăn mặt này.

    Nói xong chị vào nhà tắm, một lát sau chị đi ra với tiếng cười vui vẻ, là không phải cái gương mà làm cho anh chị tốn tiền đổi cả 4-5 lần. Chồng chị với chúng tôi giờ mới vui vẻ trong lòng, nhưng cái khăn vẫn nằm ở đất đó, anh cố gượng nhặt gấp bỏ vào bịt nilông rồi liệng vào thùng rác ngay trước nhà. Hôm nay là ngày mà hai đứa tôi vui vẻ nhất, được thấy anh chị tìm ra cái lý do mà không ổn định trong nhà. Trong mấy ngày cuối tuần, anh chị gọi hai người chúng tôi ăn cơm chiều ở trước nhà cho vui với nhau khi tai qua nạn khỏi. Chị lăng nhăng chạy lên chạy xuống bếp rồi lần này chị cầm lên một bịt nilông, xong hỏi anh:

    - Anh mua cái gì về mà để ở đầu cầu thang lên nhà trên vậy?

    Anh ngó túi nilông ngơ ngác rồi đưa tay ra cầm túi nilông đó mở, lại nữa, thêm một lần nữa bật đứng như cái lò xo, quăng luôn cả túi nilông ra trước nhà, miệng lẩm bẩm:

    - Đã vất đi rồi mà sao lại ở đây? Hai em cũng thấy anh liệng vào thùng rác cùng các em ngồi đây mà.

    Rồi cả 4 người vất vào thùng rác. Sáng mai, xe rác đến lấy là xong anh.

    Tất cả ngồi xuống ăn tiếp cho tới đêm rồi chia nhau về ngủ nghỉ ngơi. Sáng sớm ngày chủ nhật, hai anh chị đã gõ cửa gọi, hai người vừa dậy rửa mặt xong chạy ra hỏi:

    - Có chuyện gì không anh chị? Sao mà khủng hoảng dữ vậy? Rồi hai em sang nhà anh chị ngay bây giờ.

    Khi hai người qua tới nhà anh chị thì cũng bàng hoàng vì cái bịt nilông đó nằm ở trong nhà anh chị từ lúc nào. Xe đã đến lấy rác từ sớm, hai đứa tôi không muốn ngó hay lại gần bịt nilông đó luôn, ngó thấy cũng nổi gai ốc rồi, làm thế nào đây? Nếu bịt nilông nó trở về nhà lấy một mình. Tôi chợt nghĩ tới lời ông thầy sư nói với anh chị, tôi có ý kiến rồi tôi nói:

    - Anh chị ơi, có nhớ lời ông thầy sư nói không? Hôm nay là chủ nhật, anh chị đem nó vào chùa đi, chúng em cũng đi theo.

    Cả 4 người đóng cửa rầm rầm đi ra chùa, ông thầy sư già đứng ở sân chùa ngó rồi ông mỉm cười nói:

    - Bây giờ các con mới tìm được sao? Là các con mang nó về ở chung với các con mà, chiếc khăn mặt này là chủ nó đi mua về dùng, nhưng chưa tới nhà thì tai nạn chết, hai tay nó ôm cái khăn này khi chết đó, nó còn chưa được sài, mà sao lại có người đem đi bán cho các con dùng nó? Lần trước các con tới đây thì ông đã biết là ở cái khăn này, khi các con đến nó cũng nói nó ở trong cái khăn này, thôi duyên kiếp đường đời.

    Tất cả vào chùa rồi quỳ lễ, ông tụng kinh một lát, cái khăn mặt như nó đụng đậy và di chuyển, khi tụng kinh xong, ông thầy sư già nói:

    - Các con hãy đốt nó đi ngay, chủ nó chờ nhận đó, cho xong, khỏi quấn tíu với gia đình các con nữa.

    Từ đó, cái bình an trong nhà đã trở lại như xưa, không còn ma trong gương gì cả và cũng không ai gợi chuyện ma gì lên nói nữa.

    Tôi nằm nghe anh kể mê luôn rồi tôi hỏi:

    - Chuyện này đã hết rồi, anh còn chuyện ma nào nữa không kể cho em nghe thêm?

    Anh nói:

    - Khi nào gặp anh rồi anh sẽ kể cho em nghe.

    Thôi chuyện này đã ngừng bút ghi và tôi xin hẹn lại chuyện sau với bạn đọc.

    viết xong 11.30 đêm 20.10.2017
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/10/19
  7. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 64: Ai đếm trái cây đêm
    Chuyện lang thang trong làng Luang prabang Lào năm 1980.

    Theo văn hóa của người Lào, xác chết là phần nhiều để ở nhà tụng niệm, chờ thân nhân bà con đến đông đủ mới đem đi thiêu táng, nhiều khi để cả tuần đưa mùi hôi còn chưa đem đi thiêu táng. Những buổi chiều tối thì người trong làng, thân nhân bạn bè quen biết đến viếng thăm chia buồn.

    Một đám tang người già cả đã chết ở cuối làng hôm nay là chiều thứ 6. Ngày mai nghỉ học, khi tan rạp cinêma 10 giờ đêm, tôi rủ bạn mình đi chia buồn đám tang vì con cháu người ta cũng quen mặt và học cùng trường. Ánh trăng vàng đẹp trước rằm, khi chúng tôi đi tới ngõ hẻm vào nhà, dưới gốc cây xoài có một bà già đang ngẩng mặt lên cây xoài, tay bà chỉ lên đó gì không biết, tôi nói với bạn:

    - Chắc bà kiếm con sóc hay con dơi?

    Khi đến đám tang rồi vào cúng bái, xong ra ngồi xuống cái bàn ở cuối sân vì người quá đông, ngồi nghe mấy người trò chuyện cổ tích, khi đó thì có một người bạn cùng học đến ngồi xuống hỏi tôi:

    - Đến lâu chưa? Trên ngõ hẻm vào đây có một bà già làm giật cả mình, thấy bà đứng ở chỗ tối tối chỉ tay lên cây dừa, tôi trả lời:

    - Khi mình đến thấy bà đang kiếm con sóc hay con dơi ở gốc cây xoài, bên này đường ngõ hẻm mình cũng mới tới mà.

    Một lát sau nghe tiếng hò lên và chạy tới, 3 cô em gái vừa nói:

    - Chúng tôi giật mình với bà già đang đứng ở chỗ tối tối gốc cây ổi kia kìa, làm cho chúng tôi chạy toán loạn.

    Rồi 3 cô vào bếp giúp nhau làm thức ăn. Người già cả hay nhiều tuổi thì ngồi trong nhà gần nơi để cái hòm. Tôi với bạn còn trẻ hay con nít thì ngồi ở ngoài cái bàn xa trò chuyện vui vẻ. Một lát thì giờ giấc trôi mau cũng gần 12 giờ đêm, tôi với bạn rủ nhau đi về, theo ngõ hẻm quành co mới ra tới đường ngoài, tối mờ mờ ánh đèn đường đằng xa thêm ánh trăng rọi thôi. Khi về thì vẫn thấy bà già đang ngẩng mặt lên cây xoài, bà quay lưng vào đường đi thì chúng tôi chỉ thấy đằng sau bà thôi. Hai đứa chúng tôi chào bà:

    - Chúng con đi đám về chào bà.

    Bà không trả lời gì cả mà chỉ gật đầu nhè nhẹ.

    Đêm mai tôi với bạn đến đó, khi đi xuống ngõ hẻm thì chúng tôi cũng chào bà rồi mới đi tiếp đến đám tang cũng hơn 10 giờ đêm. Tôi với bạn ngồi ngoài nhà nghe chuyện vui, mùi hôi thì đã có rồi, người đến viếng cũng không nhiều mấy vì đám tang được cả tuần. Thứ bảy đêm này lưa thưa bóng người, còn có thân nhân hàng xóm gần gánh thì ở nhà trên, bạn bè con cháu thì ở nhà dưới hay ngoài nhà.

    Chủ nhà gọi:

    - Đêm rồi, hôm nay người không nhiều tất cả vào trong nhà đi, gió đêm không tốt đâu.

    Chúng tôi 2 cái bàn bên ngoài cũng hơn 10 người đi vào trong nhà dưới ngồi nghe người này người kia kể chuyện vui nhau, bỗng nhiên 2 cô đang bưng mâm cháo bước vào nói:

    - Bà già kia là ai mà đêm nào cũng thấy như bà đang đếm trái cây đêm vậy? Bà cứ ngó cây này đến cây kia?

    Cháu của chủ nhà quen biết với tôi bước từ lầu trên xuống, tôi hỏi:

    - Ngõ hẻm này có một bà già, khuya quá nửa đêm mà bà vẫn đứng ở ngõ hẻm ngó lên cây này cây kia, ai đi qua đi lại cũng giật mình sợ sệt, không biết bà làm gì đó?

    Cháu bà trả lời:

    - Bà nào, ở đâu? Người trong ngõ hẻm này đâu có ai thấy bà đó cũng gần một tuần rồi và cũng chẳng nghe ai nói tới một bóng bà già nào cả.

    Hai cô bưng mâm cháo lên cho người ăn đêm, vừa nghe mới nói tiếp chuyện:

    - Kia kìa! Tôi còn thấy bà vừa đi qua đó, bà đang đứng kìa! Anh đi mời bà vào ăn bát cháo nóng cho ấm bụng.

    Nghe xong, thân nhân cháu bà từ trong nhà bước ra ngoài. Một lát sau anh quay trở về nói:

    - Tôi đâu thấy ai lang thang đứng ở đó, hay là bà già đi ngủ rồi, nếu thấy bà thì mời bà vào nghỉ ngơi ăn bát cháo nóng trong đêm.

    Mấy cô nấu ăn gật đầu, nếu thấy bà sẽ mời vào ăn bát cháo nóng. Rồi chúng tôi kể chuyện vui đùa tiếp, lúc đó cũng gần 12 giờ đêm, bên ngoài nhà hay ngõ hẻm cũng vắng tiếng chân người. Trôi vào miền im lặng của đêm khuya, chỉ có nhà táng thôi mới có tiếng người. Tất cả ở nhà dưới đang phủ ngập tiếng vui cười, đột ngột có tiếng như người bưng cái rổ bát đĩa và đổ xuống đất đánh rầm, rầm, rầm rồi im lặng, và im cả tiếng người đang cười vui, ngồi ngó mặt nhau và quay về phía cái bếp. Ở ngoài nhà chứ không có ở trong, tất cả đang đứng tim thì bắt đầu tiếng chân người kéo: sệt, sệt, sệt, chậm chậm từng bước ở sát vách vòng quanh về phía cửa sổ nhà. Mấy chục con mắt, đâu ai hẹn hò gì nhau mà ngó cùng một hướng, tiếng sệt, sệt, sệt gần tới cửa sổ. Hơn 20 người đang chờ coi thì là bà già đứng ở ngõ hẻm đó, bà ngó về hướng cây cối, bà quay mặt ngó vào cửa sổ mờ mờ ánh đèn ngoài, bà chậm chậm từng bước qua cửa sổ này rồi đến cửa sổ khác. Xong tất cả thở dài thoải mái và nói:

    - Tưởng là ma?

    Một cô em gái nói tiếp:

    - Đi mời bà vào bên trong ăn bát cháo, ngoài lạnh và cháo cũng vẫn còn.

    Tôi đứng lên với một người bạn chạy ra ngoài gọi bà vào trong nhà. Cả 2 người đi vòng quanh nhà và ngó ra ngõ hẻm cũng chẳng thấy ai cả. Một lát 2 đứa tôi trở về, miệng lẩm bẩm nói:

    - Không có ai, bà đi đâu lẹ thật.

    Tôi với bạn vừa để cái đít ngồi xuống, bỗng có một cơn gió từ đâu thổi tới và mang theo cái mùi hôi xác người tàn bạo chưa từng thấy. Tất cả ở nhà dưới sặc mùi hôi, vừa lấy tay bịt mũi thì bóng đèn tuýp dài 40 wát ở trần nhà bỗng nửa chớp nửa sáng như điện bị chập giây, xong tiếp theo là tiếng cửa sổ đánh rầm, rầm, rầm, 5 cái cửa sổ không có đóng một lúc mà đóng theo sau nhau từ 1 cho đến hết 5 cái. Tất cả mọi người ở nhà dưới, không được hẹn nhau mà đứng lên chạy chen nhau ra ngoài sân cùng một lúc, không có một ai ở trong nhà dưới luôn. Mấy chục cái mặt: nào trắng, nào đen, nào tím, nào xanh với cơn hoảng sợ. Thân nhân bà con nghe tiếng mới từ nhà trên xuống nhà dưới hỏi coi có gì mà thấy tiếng ầm ầm và hỏi:

    - Có chuyện gì nhau?

    Mấy cô nấu cháo trả lời:

    - Có một bà cô già đi qua cửa sổ, rồi cửa sổ nó đóng theo nhau như vậy.

    Thêm một lần nữa mà bà con thân nhân đi kiếm vòng quanh nhà cũng không thấy ai hết, và cũng không thấy hình dáng bà cô nào cả, rồi nói:

    - Không có gì đâu, chắc là gió thổi thôi, ở ngoài nửa đêm gió lạnh cảm đó, tất cả mọi người vào trong nhà đi đừng ở ngoài nữa.

    Khi tất cả trở vào trong nhà nối tiếp với tiếng cười vui, chợt trong lòng tôi nghĩ ra một chuyện mới lên tiếng hỏi tất cả mọi người:

    - Tôi thắc mắc một chút và cũng vừa nghĩ ra một chuyện, có ai biết nét mặt bà già mà chết này không?

    Lúc đó cả tôi và tất cả mọi người nổi gai ốc, da gà tại chỗ. Một cô trả lời:

    - Vậy chúng mình lên coi hình ở đầu cái hòm trên nhà thì biết ngay.

    Thêm một cô tiếp lời nói:

    - Cầu trời đừng có phải là bà già mà nằm trong hòm nghe, biết là đám ma nhà bạn, cùng lớp, cùng trường hay cùng làng mà ai biết mặt bà nội người ta thế nào, xin đừng phải là bà mà đứng ở cửa sổ hay đứng ở ngõ hẻm mà gặp từng đêm khi đến đây chia buồn.

    Một người bạn tôi chạy lên cầu thang coi hình trước rồi chạy xuống im lìm như người mất hồn không nói gì hết. Thêm hai cô bước lên cầu thang lên coi hình và khi trở xuống cũng như mất hồn im lìm, ai hỏi cũng chẳng trả lời. Tôi bực bội không có ai nói năng gì cả, ai lên xuống rồi cũng như mất hồn vậy, lại thêm hai cô lên cầu thang khi trở xuống thì như tất cả mọi người ngồi đứng hình. Tôi đứng lên kéo tay một người bạn lên cầu thang, và khi tôi với bạn đến gần tấm hình thì “đúng là bà ở cửa sổ với ngõ hẻm đó đang nằm trong cái hòm”.

    Ba ơi, ông tổ ông tiên ơi, tề thiên đại thánh ơi, khi tôi xuống cầu thang nhà, mặt tôi nửa đen nửa tím, còn tóc tai như con nhím xùi lông vậy và tôi cũng không biết là diễn tả thế nào trong lúc đó. Người ngồi và người đứng gì không biết, hơn 20 người không được hẹn nhau đứng lên cùng một lúc rồi thoát một tiếng cùng nhau: Ma, ma, ma! rồi 5 cái cửa sổ và 2 cái cửa cái bật tung ra cùng một lúc, mạnh người nào đường ai đó chạy 3 chân 8 cẳng ra ngoài ngõ hẻm về luôn.

    Lúc đi có bạn đi chung hai người, lúc về ai có cánh thì bay trước, về đến nhà tôi vẫn còn run lẩm cẩm cả tiếng đồng hồ mới vào nhà.

    Chiều mai tôi mới nghe là: Ai mà không quen mặt bà, là bà đón đường ở ngõ hẻm xuống nhà chào hỏi người ta. Khi bà còn sống thì cây xoài có bao nhiêu trái là bà đếm sáng đếm chiều sợ người ăn trộm. Khi mình thấy bà ở ngõ hẻm, bà đang đứng đếm trái cây của bà, chứ không phải bà kiếm con sóc hay con dơi gì cả. Ông thầy sư cao tăng hay nói “khi còn sống ích kỷ từng quả trái cây như thế nào thì làm ma cũng như vậy”.

    Chuyện ghi xuống đêm nay đã hết rồi, khi nào mà tôi nghĩ tới thì tôi vẫn cười lên khà khà, và chúc bạn đọc được vui vẻ, tạm biệt.

    viết xong 11.30 đêm 20.07 2017
     
  8. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 65: Ai coi cinema
    Đã mấy chục năm trôi qua xa cách khi nhiều đêm vơi sầu. Nước Lào vẫn còn như ở trong lòng, những văn hóa phong tục, tiếng chào, ngày giỗ ngày rằm vẫn còn rõ rệt, phảng phất khi đêm trằn trọc khó ngủ. Nơi đó vẫn còn tiếng nói tiếng cười, sợ sệt về ma quái của tôi khi còn nhỏ để lại. Đêm nay ngồi xuống viết một câu chuyện tâm linh về ma quái và nó đã làm cho tôi nổi da gà như xưa.

    - Một rạp cinêma mà xui xẻo nhất trong thành phố nhỏ Luang Prabang đã 2 lần xảy ra chuyện không may mắn, ghen nhau về tình cảm trai gái, xong rồi lấy trái lựu đạn ra ném vào nhau trong rạp. Tên rạp là Siengsavanh, tôi vẫn còn nhớ rõ. Lần đầu trong thập niên 60 là đang chiếu phim Thái Lan, và lần thứ 2 là thập niên 70 vào 1975 trong rạp đang chiếu phim Ấn Độ.

    Đến năm 1976, nhà tôi ở sau rạp cinêma, tan học rồi buổi tối thì tôi bắt đầu đến học làm việc chiếu phim ở lầu 3. Rạp cinêma không có đường nào lên lầu 3 bằng đằng trước được, phải đi vào trong rồi lên cầu thang tối mịt mù từ lầu 1 cho đến lầu 3. Khi tan rạp thì tắt đèn hết rồi mò xuống từng bước từng bước cho đến cửa ngoài. Bây giờ đã mấy chục năm trôi qua, khi ngồi nghĩ lại thì thấy gợn hồn mà tại sao thời điểm đó người ta không nối một hay hai bóng đèn nhỏ để thấy đường lên xuống trong đêm khuya như vậy. Mỗi lần tan rạp, người về hết là phải mò xuống cầu thang tối đen.
    Rạp cinêma đã để lại bao nhiêu chuyện kể tới bóng ma rất rùng rợn khi tôi mới vào học làm việc.

    Một người bạn làm ở đó lâu, nhiều tuổi hơn tôi kể lại:

    - Sau khi tan rạp, nhiều người quên cả con nhỏ đang ngủ cũng có, bím khoác với áo ngoài thì thấy luôn luôn. Sau phim tan thì mình phải khám lại từng hàng ghế rồi mới cho phòng chiếu phim tắt đèn trong rạp.

    - Lần thứ 1:

    Tôi thấy một người đàn ông ngồi giữa rạp, người coi phim thì ra về hết rồi. Tôi hơi lo và cầu cho người đó ngủ quên, đừng cho là coi phim ma rồi ngồi đứng tim chết ở đó. Tôi rọi đèn pin đi theo từng hàng từng hàng và gầm ghế coi ai quên gì không. Khi đến nơi người đàn ông ngồi thì tôi đứng sững, bóng người đó đã đi đâu rồi. Tôi ngó hết hơn 26 dòng ghế, mỗi dòng có 31 ghế không thấy ai mà đèn sáng như ban ngày, không thấy bóng ai đi ngược chiều tôi ra đằng cửa vào.

    - Lần thứ 2:

    Khi rạp cinêma còn sớm, chưa mở cửa xé vé vào, chỉ mở đèn sáng và mở nhạc bên ngoài, thì tôi thấy hai người ngồi xa nhau 2-3 ghế nơi bóng ma lần trước ngồi, một hình bóng đàn ông và thêm một bóng là đàn bà ngó từ xa thấy đằng sau. Tôi đi ra cửa thì vẫn đóng còn sớm, khi đi tới đầu hàng ghế dừng bước rồi ngó vào cũng xa cỡ 7-8 thước, tay cầm đèn pin rọi thấp chứ không có quyền rọi cao vào mặt người, thì trời ơi, ông bà ông vải ơi, cái chân tôi nó cai quản tôi lúc nào mà chạy ra khỏi rạp rồi bay về nhà luôn. Khi tôi rọi đèn pin đó thì cả hai người không có chân, bên má của người đàn bà toàn là máu me và bên má của người đàn ông cũng vậy và con mắt không có, toàn la máu mủ. Hôm đó tôi nghỉ làm luôn.

    Người bạn cũng nhiều tuổi rồi kể tiếp:

    - Lần thứ 3:

    Một hôm là ngày rằm vì tôi còn nhớ là sáng đó tôi đi chùa với vợ con tôi, về rồi trời mưa cả ngày cho đến khuya. Rạp cinêma lưa thưa người, bên ngoài gió ẩm ướt, rạp mở cửa sớm cho người vào ngồi chờ giờ chiếu phim. Tôi chỉ chỗ cho người theo vé và số ghế ngồi, người vào trong ngồi chưa tới 5 người. Tôi ra đứng gần cửa người vào để chờ chỉ chỗ, bỗng dưng có một bà cô đứng bên cạnh tôi lúc nào đưa vé cho tôi, xong tôi dẫn cô đi theo hàng ghế và số trên vé đó, thì tôi thấy ngạc nhiên và lạ vì hôm nay trời mưa từ chiều, người coi phim chưa chắc đã tới 200 người, cỡ 8 hàng ghế thôi, mà một vé này sao ở mãi hàng 17 -18 vậy, cách xa nhau cả gần 300 người ngồi, mải đi mải soi đèn pin đến nơi. Ghế số 14 kia chị, im lặng, mời chị, im lặng. Tôi quay mặt lại không có bóng ai hết, một mình tôi đứng ở giữa đám ghế không người và rõ ràng nghe tiếng chân người đi từng bước theo đến đây mà. Khi rọi đèn xuống tờ giấy trên tay thì là tờ giấy bao thuốc lá, từ đầu đến chân không có nơi nào mà không nổi gai ốc. Tôi muốn bước về nơi người ngồi cũng bước không được như cứng hết và lạnh cột sống. Một lát, tôi gọi lại cái bình tĩnh ráo bước lẹ tới nơi người ngồi, tôi kể lại cho mấy người bạn làm ở đó nghe. Người ta nói cũng thấy luôn luôn vì chỗ đó là nơi lựu đạn nổ lần đầu tiên mà chết bao la.

    Tôi mới vào làm khi nghe bạn kể, hai lỗ tai tôi đứng lên như tai mèo và hỏi:

    - Rồi lầu 2 có gặp không? Lựu đạn mới nổ năm ngoái?

    Mấy người làm đó thấy tôi còn nhỏ tuổi hơn hết thì càng chọc ghẹo cho tôi sợ thêm. Rạp cinêma mà không có người nào bên trong, dù đèn có sáng bằng nào khi ngó thì cũng rợn hồn, lạnh tóc gáy thôi, cả ngàn cái ghế xếp thành hàng dài đằng đẳng, ngó thấy lạnh lùng luôn.

    Một thời gian mấy năm làm ở đó cũng không thoát khỏi bị ma dọa nhớ đời tới ngày hôm nay luôn.

    - Lần thứ 1 mà tôi gặp ma:

    Là đúng vào âm lịch ngày cuối tháng 9 Lào là ngày đua ghe, cũng là một ngày nhộn nhịp của thành phố nhỏ, người từ quê đổ vào thành phố. Rạp cinêma, đêm phải chiếu thêm một xuất nữa từ 10 giờ đến 12.30 giờ. Những ngày lễ lớn, trong rạp nơi chiếu phim đứng từ trên ngó xuống thấy rất là vui khi thấy người chật chọi, bạn bè mình quen hay trai gái cặp đôi. 12 giờ 10 phút đêm khuya tan rạp, người tấp nập ra về đầy đường. Một lát quay về im lặng, khi người làm việc kiểm tra xong ra về, còn tôi một mình ở lầu 3 ngó xuống bên dưới và đằng trước rạp, hết người rồi thì bắt đầu tắt đèn, lò mò xuống qua lầu 2 rồi tới lầu 1, bậc cầu thang từ lầu 1 lên lầu 2 và 3, người ta làm bậc nhỏ vì con nít lên xuống dễ dàng khi đến coi phim, còn một chút nữa mới tới cửa ra ngoài, thì tôi thấy hai bóng người từ giữa rạp mờ mờ trong bóng tối đi về phía tôi ra cửa. Lúc đó trong lòng tôi không có được nghĩ chút nào là ma gì cả, chỉ nghĩ là hôm nay phim chiếu tới khuya thì có người ngủ gật trong đó thôi. Tôi đứng chờ ở cửa, ngó ra trước rạp với ngoài đường tối đen như mực, chờ cho người ta ra về đã, tôi chờ mãi rồi chờ mãi, tay không có cái đèn pin nữa, thấy lâu quá thì tôi vén màn che chắn cửa ra ngoài và ngó vào trong rạp. Trong lúc đó lòng tôi đột ngột sực nhớ là mấy người làm ở đây đã từng gặp ma trong rạp, cái thoải mái thở dài nhẹ nhõm khi làm việc xong của đêm nay nó biến đâu mất rồi, chỉ để lại một cái gì không hiểu, lạnh lùng, rợn tóc gáy, toát mồ hôi tại chỗ. Tôi cố đếm từ 1 đến 10 và ngó vào trong thấy rõ luôn 2 bóng hình người trắng như đám mây trắng mờ mờ, không có đi ra đằng cửa gì hết mà nó bay chậm chậm chơi trong rạp nơi đó. Eo ơi, ma a a, tóc tai nó chỉ đi tứ hướng đứng sững như quả chôm chôm vậy, gai ốc hay gai quả mít gì không biết. Rầm tiếng đóng cửa và thêm một tiếng rầm cửa song sắt bên ngoài, rồi hơi thở như chó chạy mệt he he he và đứng ở trước nhà từ lúc nào không biết luôn. Cả đêm giấc ngủ chẳng im, giật mình từng trạm từng trạm cho tới sáng. Ngày sau chỉ biết ngồi lắc đầu và nhớ tới lời kể của những người đã làm ở đó lâu năm.

    - Lần thứ 2 mà xẩy ra với tôi:

    Một đêm nay khá đông người coi phim, cũng là một đêm mà thấy rõ những hình bóng ma khi có ánh đèn sáng sủa. Tôi nhớ là ngày năm mới té nước, ngày lễ hội, rạp phim đông đủ người coi và nhộn nhịp. Người làm việc trong rạp dù mệt mỏi nhưng cũng vui khi có cơ hội được chọc ghẹo và ngắm em gái đến coi phim. Khi rạp tan rồi, đêm nay không phải phiên tôi xuống cuối cùng và tắt đèn, tôi xuống và cùng ra về với người coi phim, chờ người ở lầu 1 ra trước thì lầu 2 mới di chuyển xuống, đôi mắt tôi nó thẳng vào nơi nào mà có em gái xinh xinh đẹp đẹp xếp hàng xuống cầu thang từ từ khuất bóng xuống lầu 1 rồi đi ra cửa về. Mấy cô em gái mặc đồ khôi phục năm mới ngó rất là dễ thương lắm, tôi bắt đầu mỉm cười vào mấy cô thì nào ngờ mỉm cười rồi ngừng không được và cười tiếp cũng không được, đứng hình như vậy luôn, sát sau lưng của mấy cô em gái có một người đàn ông còn nửa cái đầu xếp hàng vậy, cứ 4-5 người rồi lại có một bóng hình ma lại không có cánh tay, đèn sáng thấy vết máu còn dính đầy người. Úi chà, ông bà ông vải ơi, ma coi phim cũng có, thân thể từ đầu ngón chân tới đầu nó xần xùi như da cóc chứ không phải da gà. Tôi cố hết sức để lấy cái bình tĩnh lại, bước chân thẳng ngược lên phòng chiếu phim, ngồi run đánh bọ cạp từ đầu đến chân luôn không nói được một câu. Bạn chung làm ngó tôi và ghẹo nữa: “Chắc chắn nó bị ma dọa hay ma gọi nó xuống ngồi coi phim chung, đêm nay mới bị mát nặng như vậy”, ai cũng cười. Tôi chỉ mong là xuống cùng bạn và về nhà ngủ lè lẹ thôi.

    - Lần thứ 3:

    Một ngày trong mùa mưa ẩm ướt cả ngày, rạp cinêma rất là hoang vắng, người đến coi lưa thưa, bạn làm trong đó nói than thở: “Hôm nay chẳng gì vui, cũng chẳng có em gái nào đẹp đẹp, cả người đến coi phim lưa thưa như là chiếu phim cho ma coi vậy”. Khi phim chiếu lưa thưa cỡ 200 người ở lầu 1, lầu 2 không có ai luôn vì vé cũng mắc tiền hơn lầu 1. Khi phim chiếu gần một tiếng, trời mưa lạnh tôi muốn đi vệ sinh, trời ơi, ông vải ơi, phòng vệ sinh ở đằng trước sát với màn hình, phải xuống đến lầu 1 rồi đi cho hết hàng ghế người ngồi coi phim mới tới. Khi vệ sinh xong tôi trở về tới lầu 2, ánh sáng khi phim đang chiếu cũng đủ cho biết là lầu 2 đó không có một người nào, mấy hàng ghế vắng tanh. Tối nay lại là phiên tôi xuống cuối cùng tắt đèn nữa.

    Rồi giây phút cuối cũng đã tới, tôi tắt đèn chậm chậm xuống lầu 2, miệng thì lẩm bẩm bài hát Lào nhè nhẹ, vừa ngó bước đi vì tối mịt. Khi tới gần bậc thang xuống lầu 1, bỗng nhiên như người đạp thắng xe bất thình lình, bản nhạc cũng ngừng tại chỗ luôn, cơn lạnh với cơn rùng rợn từ đâu đến thăm như cơn bão tố vậy. Tôi dừng bước như muốn ngừng cả hơi thở luôn khi nghe tiếng người thì thầm thì thào nhè nhẹ ở phiá hàng ghế nơi lựu đạn nổ. Tôi muốn bước tiếp cũng bước không được, chậm chậm quay đầu ngó về nơi có tiếng đó thì thân thể, tóc tai tôi nó xùi như con nhím ra trận vậy, cái mặt như tê rát luôn, không biết tím hay đen như bao công hay là tái xanh nữa vì đêm tối. Eo ơi, ba ơi mẹ ơi, ông bà ông vải ơi, trắng như đám mây đan thành hình 5 người ngồi đó thấy rõ luôn vì khắp nơi tối mịt, cái thì có đầu, cái thì không có đầu đang thì thầm thì thào nhau vọng vào tai tôi, cơn khủng hoảng từ đâu không biết, thoát ra một tiếng: Ma a a a! Tôi trượt chân, lấy cái mông xuống thay chân mười mấy bậc thang lầu 1, tiếp theo là tiếng đóng cửa rạp cinêma rầm rầm, hai tiếng đó là tôi còn nhớ rõ luôn.

    Eo ơi, hai ngày sau cái mông vẫn còn tím đen, ngồi thẳng cũng không được, ngồi nghiêng cũng không vui, còn hơn là người bị cơn bệnh trĩ nữa.

    Mẹ tôi cho thêm một câu:

    - Con trai út tôi, cái mông thì bị ma đạp, còn cái mặt thì gẫy đôi lũm xuống thành vết bàn chân con chó, nằm ở đâu mà chó đạp lên vậy?

    Tôi hỏi mẹ:

    - Cãi lộn với người còn la lại được, nếu với ma con la vào cái nồi cơm được không? Mẹ cười.

    Chuyện đến đây cũng đã hết, cũng là một chuyện mà tôi nhớ không bao giờ quên, và xin chúc bạn đọc vui vẻ rồi xin hẹn lại với chuyện khác. Nếu ai được đi du lịch nơi đó, muốn biết cái xui xẻo hai lần ở rạp cinêma thì tìm hiểu với người bản xứ cao tuổi sẽ rõ thêm.


    viết xong 12.00 đêm 10.07.2017
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/10/19
  9. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 66: Bóng ai đứng bên
    Mùa hè nóng, mình đi đâu ngày chủ nhật hôm nay? Ngồi đâu cũng mồ hôi chảy như vậy khó chịu ghê luôn, thôi lững thững ra chùa ngồi cho mát mẻ. Mấy người già cả nằm ngủ, ngồi chơi, chuyện trò đầy ở lan can chùa, chuyện vui tranh nhau kể cái gì mà đã qua trên đời sống người ta. Tôi chắp tay lễ chào rồi ngồi xuống nghỉ ngơi vừa nghe chuyện kể:


    - Trong thập niên năm 1970, tháng 3 âm lịch bên Lào, những chùa chiền hay làm lễ tới 3 ngày 3 đêm. Trước khi tới ngày lễ thì cả làng chia việc nhau, thanh niên trai gái chuẩn bị đi lấy tre, hoa lá trong rừng, cũng là cơ hội đi ăn cơm chung xa nhà, còn người già cả thì giúp nhau dựng lều cho ban nhạc. Nơi bán nước, nơi bán thức ăn, nơi bán rượu chè, nơi nghỉ ông thầy sư từ chùa khác đến tụng niệm giúp nhau. Một lần đã xảy ra tai nạn, ai cũng nhớ những chuyện không may mắn về chuyến xe tải chở cả 20 người gồm trai gái đứng đầy đằng sau xe vào rừng xa thành phố hơn 20 km đã bị trượt đường lật xuống chân núi, làm cho bao nhiêu người bị thương và mất mạng. Một ngày buồn sầu và khó khăn nhất trong cuộc đi đã lấy mạng người và xe từ chân núi cả 100 mét trên đường.


    Một ông già kể tiếp:


    - Đứng coi các con cháu đi làm việc giúp chùa trong làng mà lại gặp tai họa, tiếng khóc tiếng gọi ầm ĩ cả rừng sâu, làm thế nào mà giúp người trọng thương đi về bệnh viện trước, xe cộ thì không đủ, thời đó còn chưa có điện thoại di động nữa. Trong khi ông đang đứng ngó xuống chân núi để tìm đường xuống giúp nhau lấy xác chết lên. Ông chợt thấy hai đứa trẻ trai đứng đó từ bao giờ, họ ngó xuống chân núi với hai dòng nước mắt, không nói gì cả, cũng xa ông chừng hơn 1 thước thôi.


    Ông nói:


    - Các con ơi, người chết thì đã chết rồi, đi xa thì đã đi rồi, hãm lòng đi các con ơi, đừng quá buồn bã, đã xẩy thì đã xẩy rồi.


    Hai người trẻ đó đứng im lìm không nói gì cả rồi từ từ đi về phía sau, chừng 3-4 hơi thở thì ông quay mặt lại, phía sau không thấy ai hết, con đường cỡ 6 thước và lề núi. Ông quay mặt và dạo bước vòng quanh hai chiếc xe đang đậu ở đó để gọi hai đứa trẻ đó giúp kéo dây khi cột vào xác người chết ở dưới chân núi, nhưng chẳng thấy đâu cả, hai đứa này đi đâu lẹ quá vậy?


    Trời cũng đã bắt đầu xế chiều, mọi người cũng mệt nhoài, ngồi hút điếu thuốc lá nghỉ ngơi một chút, còn hai xác nữa là xong, tranh thủ cho trước tối. Một ngày quá sầu vắng với cái mất mát của con cháu. Một tiếng đồng hồ sau thì đem lên được hết, xe quay đầu về thành phố với thân nhân đang chờ ngóng ở bệnh viện. Người bị thương và hồi hộp chờ ở với chùa, nhiều xác chết cũng đem về chùa luôn. Khi đem tới chùa thì bà con thân nhân tắm rửa cho xác rồi mặc quần áo mới cho. Tôi về nhà tắm rửa ăn cơm rồi ra chia buồn với xóm làng. Sân chùa đông đủ người làng, người quen, bạn bè, tôi ngồi chơi ở bàn sân chùa. Một lát nghĩ là về nhà nghỉ ngơi vì mệt mỏi cả ngày, tôi đi lên lan can chùa nơi để xác người chết cúng bái một chút. Tôi đứng ở chân xác chết còn chưa được bỏ vào hòm, khi thấy mấy tấm hình ở trên cái bàn đầu xác chết đó. Tôi đứng hình như hai cái đầu gối nó mỏi đi không được luôn, chưa tới đêm mới có chiều hôm chập choạng tối thôi, da gà nổi lên đầy người, tóc tai bật đứng sững cùng lúc, chỉ biết lắc đầu nhè nhẹ, tại sao mà khi giúp nhau đem xác lên đường mà không để ý là: “Hai đứa mà đứng ngó chằm chằm về chân núi xe lật đó xa tôi không tới một thước lại là hai cái xác đang nằm ở đây”. Tôi cố cái bình tĩnh, chỉ biết lẩm bẩm: “Chúc các cháu đến nơi bình an”. Tôi cúng bái một chút, chắp tay lễ rồi đi về, khi đi ra khỏi chùa như có tiếng vang vọng vào tai tôi: “Rất cám ơn chú”. Thân thể như đi không muốn nổi, nào mệt mỏi, nào là buồn, nào là rùng rợn. Tôi tắm rửa cho tỉnh, ăn cơm tối và nhờ giấc ngủ gọi qua đêm.


    Khi sáng ra thấy người giúp nhau làm hòm để bỏ thi thể người trước khi đi thiêu táng. Hôm nay, tôi nghe bao nhiêu câu chuyện mà đêm qua đã xảy ra khi về khuya:


    -Mấy cậu đón đường cám ơn người đến chia buồn với đám tang. Mấy người bạn trai gái trong làng đêm xuống không ai dám đi vệ sinh một mình luôn, vì có bạn không mời đến gõ của chào thăm. Một cô thân thiết với mấy anh chết đó kể:


    - Đêm qua anh đến gõ cửa nhà, nghĩ là ba mẹ đi chùa về mới chạy xuống mở cửa rồi đứng hình tè ra váy luôn, khi mở cửa thì thấy anh đang đứng, ngó thấy rõ hình bóng người, vẫn còn vết máu me trên mặt mà chẳng nói năng gì hết, làm cô tí nữa bất tỉnh luôn.


    Sáng nay tôi cũng ngồi kể chuyện mà tôi đã gặp ở nơi lấy xác từ hôm qua. Hôm nay ở chùa tôi ngồi quay mặt đi nơi khác, không dám ngó về phiá hai tấm hình đó nữa, người nghe ai nấy đều rợn hồn cả.


    Trên đời của tôi đó là lần đầu tiên mà tôi thấy ma rõ nhất và lại được trò chuyện mà đứng bên cạnh nhau, trong ban ngày nữa chứ không phải ban đêm gì cả. Khi nào mà ngồi chơi kể chuyện về ma quái thì lúc nào nó cũng như hiện lên ở trong lòng mình, dù tôi đã dọn qua làng này đã nhiều năm mà cũng chẳng quên được, trong lòng vẫn thấy tội nghiệp hai đứa đứng khóc đó.


    Tôi ngồi nghe câu chuyện quá vui từ đầu đến cuối, nghe ông kể xong tôi mới đi về tắm rửa để đón chiều sang.


    Đêm nay ngồi nhớ lại mấy chuyện xưa từ hồi còn nhỏ bên Lào, ghi xuống đến đây cũng đã hết chuyện, chúc bạn đọc vui vẻ.

    viết xong 11.50 đêm 02.11.2017
     
  10. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 67: Hai giỏ cần xé
    Chuyện kể Luang prabang trước năm 1979.

    - Một ngôi làng dọc theo bờ sông, chiều tối cô xuống gánh nước sông lên tưới rau theo đời sống trồng trọt thiên nhiên của làng quê, xong cô ngồi chơi một chút trước khi tắm rửa rồi lên nhà. Cô chợt thấy cái gì bồng bềnh trôi dạt bờ sông, cô bước xuống nước bờ sông, tay cầm lấy lên là một đôi giỏ cần xé trôi chắc từ làng trên đến. Cô nghĩ người ta đi nhặt rau bờ sông rồi nó lăn xuống nước hay bị gió thổi. Một đôi giỏ cần xé cũng không quá to mà lại mới toanh, cô mừng tủm tỉm đem về xài.


    Sáng dậy cũng vừa đúng 2 giỏ cần xé để gánh rau ra chợ, sáng hôm nay tôi đang đưa rau cho khách hàng, chợt quay mặt lại thì tôi thấy một cô tóc buông xõa đang đứng ngó tôi đưa rau. Khi thêm một lần ngó lại thì tôi thấy hình như cô không được ngó rau, mà ngó vào cái giỏ cần xé rau rồi cô quay đi vào nơi chợ đông người. Xong chợ búa thì tôi ngồi chờ xe về làng vẫn như hàng ngày.


    Mấy ngày sau, sáng sớm ở bến xe làng ra chợ đang nhộn nhịp người, tôi lại thấy một cô đang đứng ngó 2 cái giỏ cần xé rau tôi, đúng là cô mà tôi thấy ngày hôm trước đó và cũng bộ quần áo đó. Tôi mỉm cười tặng cho cô mà cô không có để ý tôi, chỉ ngó chằm chằm vào 2 cái giỏ đó thôi. Xe đến chợ thì tôi đưa rau, rồi khi về thì chờ xe cho đầy chuyến. Trời nóng nảy, tôi mới chạy đi mua ly nước ngọt uống, trong khi tôi đứng mua ly nước ngọt, tôi quay mặt lại nơi 2 cái giỏ cần xé thì thấy một cô đứng bên kia đường ngó chằm chằm vào 2 cái giỏ đó, cũng không thấy cô làm gì, một lát rồi đi. 2-3 ngày sau cũng như vậy, nhiều lần tôi thấy cô lang thang ở làng tôi, đã quá nhiều lần làm cho tôi như hơi hơi quen mặt cô. Ngày hôm sau tôi thử cố để ý coi, khi xong chợ búa tôi mua đồ một chút bỏ vào 2 cái giỏ đó rồi về bến xe chờ. Khi còn sớm tôi dạo bước nơi bến xe, quả thật thấy một cô tóc buông xõa lên 2 cái má, cô ngó về đằng 2 cái giỏ cần xé của mình. Tôi cố bình tĩnh bước nhè nhẹ chân và mỉm cười vào cô, cũng xa 2 cái giỏ cả 10 thước, tôi chào và hỏi nhè nhẹ:


    - Cô ngó gì vậy?


    Cô không quay mặt lại, tóc phủ nửa mặt, cô nói khe khẽ:


    - Cho tôi xin lấy đồ tôi bỏ quên được không?


    Tôi mới nói:


    - Đồ của cô nếu quên thì đi lấy chốc mất đó.


    Tôi đứng coi cô quên gì và quên ở đâu, tôi giật mình khi thấy cô đi thẳng vào 2 cái giỏ cần xé tôi, cô cúi xuống lục và cầm lên một đôi giày cao gót với một chai nước hoa, rồi cô tiếp tục đi về phía đằng kia luôn. Tôi chạy tới 2 cái giỏ đó coi, bến xe còn sớm, tôi đứng ngơ ngác một lúc không biết nói sao: "Cô bỏ vào đó lúc nào? Cô gửi mình lúc nào?" Tôi chỉ biết ngồi lắc đầu, chờ xe về làng thôi.


    Hai hôm sau chập choạng sáng ở bến xe, tôi đang ngồi sau 2 cái giỏ đầy là rau tươi mà đi nhặt từ sáng sớm, hai con mắt tôi nó trợn to tại chỗ, khi thấy cô bước tới nơi tôi ngồi và nói tiếng nhạt nhạt:


    -Cho tôi xin lấy đồ thêm, không có làm cho rau cô hư hỏng đâu.


    Nói xong, cô lấy hai tay vén rau lên rồi đưa một tay xuống lấy lên: 1 cái bàn chải đánh răng, kem đánh răng với một bộ áo quần trong đàn bà, rồi đứng lên từ từ đi hòa vào nơi vẫn còn tối. Tôi đứng lên lục hết trong 2 cái giỏ cần xé coi còn cái gì không và cũng không có cái gì mất mát cả. Tôi ngồi sững luôn: "Cô này là ai? Mình cũng quên hỏi tên và làng cô đang ở và đồ của cô đã bỏ vào đây lúc nào? Một mình là người cắt rau và bỏ vào giỏ cần xé mà?’’.


    Tài xế xe quát lên vào tôi:


    - Đêm qua tán ông nào mất ngủ phải không? Sáng ngày rồi còn ngồi mơ ngồi màng nữa?


    Tôi mới giật mình, đưa đồ lên xe. Khi xong chuyện rau ở chợ búa đó, tôi trở về bến xe ngồi thơ thẩn, hai tay chống cằm ngó 2 cái giỏ đang chồng lên nhau trước mặt, đôi mắt tôi tìm kiếm coi có thấy cô đó nữa không để nhớ rõ mặt cô, hôm nay lại không thấy. Khi về tôi nói cho ba mẹ nghe thì ba mẹ tôi cười:


    - Chắc là người ta chọc con, sao lại có đồ người ta trong cái giỏ của con đang gánh vậy được? Con để ý coi có ai chọc ghẹo con đó thôi.


    Ngày sau lại không có gì xảy ra nữa cho tới khi về đến nhà, tôi để 2 cái giỏ ở gầm nhà rồi lên cầu thang nhà đi uống nước. Khi ngó xuống thì thấy cô chỉ tay vào gầm nhà nơi cái giỏ ở đó, khi cô bước ra khỏi gầm nhà thì tay cô cầm cái váy bằng tơ lụa với cái áo khôi phục truyền thống của người Lào và cô đi xuống đằng phía bờ sông. Lần này tôi gọi mẹ, hai mẹ con chạy xuống, mẹ tôi cũng kịp thấy đằng sau một chút rồi biến mất luôn, tìm kiếm hết bờ sông cũng chẳng có ai hết. Từ đó buổi sáng, mẹ tôi đi theo hai ngày không có gì xảy ra, đến ngày thứ 3 khi xong chợ sớm một chút, bến xe còn chưa có ai về, hai mẹ con để hai cái giỏ cần xé không có đồ gì cả chồng lên nhau rồi đi mua nước ngọt đứng uống chờ xe, cũng xa cỡ 20 thước thì tôi bỗng thấy bóng cô nữa. Mẹ tôi nói:


    - Trong giỏ cần xé không có gì cả, coi cô làm gì?


    Tay cô cầm một cái khăn trắng, cô đi nhè nhẹ đến cái giỏ cúi xuống nhấc cái giỏ ở trên lên, xong rồi cô cúi xuống ẵm một đứa bé như sanh đẻ được vài tuần trong giỏ cần xé thứ hai lên rồi lấy cái khăn quấn thân đứa bé và nghe cả tiếng khóc èo ẹt, èo ẹt nữa, xong một tay cô để cái giỏ chồng lên nhau như trước, rồi cô đi quành vào ngõ hẻm gần đó. Mẹ tôi chạy đi theo, xa nhau cỡ hơn 10 thước, rồi ngó xuống ngõ hẻm dài đằng đẳng mà không thấy ai, lần này hai mẹ con biết rõ, ban ngày mà gai ốc, lạnh cột sống, rợn tóc gáy tại chỗ. Khi về đến nhà kể cho ba nghe, tất cả chị em, ba mẹ đứng ngó:


    - Cái giỏ này chắc có vấn đề rồi?


    Ba mẹ tôi mới đi vào chùa xin ý kiến ông cao tăng ra sao. Ông nói:


    - Người ta đến nhờ vả chứ không có ý đồ đến hại ai và ông nói tiếp:


    - Đem 2 cái giỏ cần xé đến cho tôi coi.


    Khi đem đến xong ông thầy sư nói:


    - Hai cái giỏ này không có gì hết, chỉ có nó từng đựng đồ đạc mà cô kia cần thôi, nếu mà giỏ cần xé trôi sông tới, ngày nào rảnh thì đi lên chơi hỏi thăm chuyện trò với làng trên kia, hay là đem vào chùa luôn không có xài nữa.


    Ba mẹ tôi quyết định là để cho chùa xài hay cúng vào chùa luôn, để khỏi có chuyện sợ hãi gì xẩy ra thêm nữa.


    Rồi thêm 3 tuần nữa là ngày đám cưới em gái tôi, trước vài ngày thì phải chuẩn bị mâm chén đĩa ly để người làng đến vui trong đêm trước ngày cưới, em trai với em gái đến chùa mượn bát đĩa ly chén và đem về nhà. Chúng tôi quét dọn dưới nhà cho sạch sẽ, chờ một hai đêm nữa người làng đến chung vui theo phong tục đám cưới người Lào.


    Trong đêm đó cỡ 11.30 giờ, ánh đèn ngoài nhà người rọi qua lại có thể thấy gầm nhà nhau, vì bên dưới không vách nhà, gió hiu hiu từ sông lên. Tôi bỗng chợt choàng tỉnh khi nghe tiếng chân người ở dưới nhà, tôi nghĩ sợ người đến ăn trộm bát đĩa để đó, tôi nhè nhẹ bước từng bước từng bước không muốn cho ai tỉnh giấc, và khi tôi gần đến cửa mở ra ngoài thì thêm một tiếng khóc của đứa bé như mới sanh đẻ. Lúc đó, tôi đứng hình luôn, gợn lòng tôi nhớ lại chuyện đã trôi qua gần một tháng trước đây, chân tóc trên đầu như mọc thành mụn thành mụn đầy đầu, và cũng bắt đầu như đứng thẳng lên trời, mồ hôi tay chân toát rã, làm thế nào tôi mới gượng cho tới chỗ ngủ được, miệng tôi muốn hét lên mà cũng hét không được. Cỡ gần 10 phút đồng hồ, tôi mới bò bò vào nơi ngủ, đắp chăn lên mình, hai tay bịt hai lỗ tai lại, mà tại sao vẫn nghe tiếng bé nhi khóc và tiếng ru con nhè nhẹ, tôi nằm cứng luôn, còn xíu nữa thì tè ra váy luôn, cũng không biết là thiếp ngủ đi lúc nào. Khi sáng dậy thì tôi dậy không nổi, mẹ tôi thấy tôi như có gì nghĩ trong lòng mới hỏi tôi:


    - Con bệnh à?


    Tôi trả lời:


    - Không bệnh đâu mẹ, và tôi kể lại cho mẹ nghe.


    Mẹ nói tiếp:


    - Có khi con nghĩ nhiều hay là mơ ngủ, chuyện trôi qua đã lâu mấy tuần rồi.


    Còn 3 đêm nữa mới tới ngày tiệc đêm. Trong tuần bận rộn vào ngày tiệc cả mấy trăm người trong làng và từ đường xa đến nữa, lu bu cả ngày đi mượn bàn ghế để sắp soạn. Đêm đến nữa rồi, vừa giấc ngủ vừa như trong tâm hồn như đang chờ một chuyện gì sắp tới viếng thăm, từng phút trôi qua và cái hồi hộp với giấc ngủ trằn trọc nằm ngửa rồi nằm nghiêng theo với tiếng thở dài trong đêm. 11.30 giờ đêm tới rồi, cơn gió phe phẩy lá cây bên ngoài nhà, lần này đưa tới một tiếng lạnh lùng khóc của bé nhi èo ẹt từng khúc từng khúc, tôi mở sáng con mắt và cố ý nghe thì tiếng đó lại im lặng như biến mất, như người ẵm bé nhi đi qua nhà thôi. Tôi trở về giấc ngủ được một lát thì lại thêm nữa rồi tiếng èo ẹt vọng vào tai tôi và tiếng đó kéo dài cả 10 phút đêm, như một bé nhi không có người mẹ ở gần. Tôi bật dậy coi có nghe không, lần này vẫn còn nghe, tôi nghĩ có nên đánh thức ba mẹ dậy không, đang lúc bâng khuâng rối loạn trong đầu đó, chợt bỗng nghe tiếng chân người xèn xẹt nhè nhẹ tới gần tiếng bé nhi đó kèm theo tiếng ừ ư, ừ ư, ừ ư, khẽ khẽ lọt vào trong tai tôi, rồi tiếng khóc bé nhi từ từ im lặng vào đêm mờ, tôi tiếp tục đuổi theo giấc ngủ cho đến sáng.


    Hôm nay, tôi không có được nói cho mẹ tôi nghe, trong nhà gần đám cưới thì quá bận rộn. Tôi đưa rau ở chợ, khi về phải mua sắm đồ nhiều nên mới lấy em gái tôi đi theo, hai chị em vui vẻ lên xe về làng. Thời đó Luang prabang không có xe buýt, chỉ có xe nhỏ, ngồi đằng sau có hai hàng ghế ngồi quay mặt vào nhau thôi. Khi ngồi trên xe như có gì nhắc nhủ hai con mắt tôi cho ngó về hàng ghế trước mặt về đằng cuối xe. Một cô ngồi với tiếng ừ ư, ừ ư mà trong đêm qua tôi ngồi bật dậy nghe tiếng y hệt như vậy cả hơn 10 phút đêm. Cô ngồi tóc buông xõa, hai tay ẵm một đứa bé nhi, cúi mặt chọc ghẹo với con. Hình dáng cô trong lòng tôi thì quá là quen thuộc, vừa đúng xe đậu ở làng trên trước làng tôi 2 làng cho người xuống. Cô không xuống xe, như cô không phải là người làng đó, cô vẫn ngồi cúi chơi với con nhỏ của cô, không có ngẩng đầu lên ngó ai hay người bên cạnh gì cả. Khi xe đậu ở làng trên 1 làng nữa mới tới làng tôi, cô ngẩng đầu lên ngó tôi một mình, cô mỉm cười và cúi đầu chào tôi trước khi xuống xe. Người đứng người ngồi đem đồ xuống, còn người thì chờ trả tiền xe, cũng vẫn chưa có ai đi ra khỏi xe. Chưa tới 5 thước, bóng cô ẵm đứa bé đã biến mất đâu rồi. Tôi đứng sững lên, bước xuống đi vòng quanh xe, bến xe rộng thênh thang cả 100 thước, khách xuống xe đem đồ trên nóc xe xuống còn chưa xong và tiền xe còn chưa được trả. Cô đâu rồi? trong lòng tôi: "Đúng rồi, phải rồi, không sai rồi: Ma!". 1-2-3 nhảy lên xe rầm, thêm một trạm nữa mới tới làng.


    Em gái tôi hỏi:


    - Chị làm gì như bị ma dọa vậy?


    Tôi im lặng một lát. Xe về tới làng, hai chị em chờ tài xế đem đồ từ nóc xe xuống cho đủ rồi trả tiền xe, hai người vừa xách vừa gánh cũng hơn 200 thước mới tới nhà. Khi ra khỏi bến xe chừng 20 thước.


    Em gái tôi nói:


    - Nếu em lập gia đình một thời gian thì chắc em cũng có em bé để bồng giống như cô đang đi bên kia đường.


    Tôi lướt mắt ngó sang bên kia đường, cái gì mà làm cho tôi dừng bước mà đôi mắt tôi nó trợn to hơn con ốc nhồi luôn, tóc buông trên hai cái má, ngó tôi mỉm cười nhè nhẹ rồi gật đầu chào. Nữa, thêm nữa, lại nữa, làm thế nào nữa, hai con mắt ngó xuống thẳng đầu ngón chân, một hơi về tới nhà luôn, đứng thở hè hè hè, mặt mày tái mét, tóc vẫn còn đứng lên trời.


    Em gái tôi nó cười:


    - Chị làm như người bị ma dọa đó mẹ.


    Tôi lên nhà uống chắc hết 3 ly nước, lúc đó mới nói ra được một câu là: “Ma thật!” Tôi cũng không có nói cho em nó biết, vì đám cưới em nó đã kề cận rồi. Tôi ngồi dựa vào cái vách lan can nhà gần một tiếng đồng hồ mới dậy dọn dẹp đồ đi mua từ chợ về, xong cũng đã xế chiều rồi thì tôi tiếp tục xuống làm vườn và tưới nước rau từ sớm để tránh khỏi chuyện ma quái. Sau bữa cơm chiều, ánh đêm đã mời với cái an tĩnh của làng men sông đang ru người vào trong giấc ngủ đêm. Tôi đứng ở lan can thở dài, trong lòng không biết đêm nay ra sao, thôi mình cứ nằm ngủ là đủ rồi, vất bỏ cái quan tâm đó đi, nghĩ xong tôi đi vào ngủ và cầu xin ngủ một giấc cho tới sáng, đừng có trằn trọc như vài đêm trước, ban ngày thấy mệt mỏi, đêm mai đã là tiệc rồi. Tôi đi ngủ thì thấy giấc ngủ đêm nay đến sớm, nhưng cũng không qua khỏi một người khách mà không mời không ước gặp lại đến nữa. Đã quá nửa đêm gần 2 giờ sáng, tôi chợt tỉnh khi nghe tiếng bát tiếng chén và tiếng bàn ghế ở dưới gầm nhà. Lúc đó, tôi không nghĩ là ma quái gì cả, chỉ nghĩ là có người đến ăn trộm đồ, tôi ngồi dậy nhè nhẹ bước, sợ quấy phá giấc ngủ ba mẹ chị em, rồi ban ngày cả nhà đã quá mệt mỏi rồi. Lần này, tiếng kéo dài ở gầm nhà, tôi khe khẽ mở cửa ra lan can, tiếng vẫn còn nghe như người kéo ghế bàn gì không biết, tôi tới đầu cầu thang, trong lòng quá hồi hộp “ma hay người nữa đây?”. Bậc cầu thang thứ 1, rồi tới bậc thứ 2 rồi thứ 3, tôi cong mình ngó xuống thì còn chưa ngó thấy gầm nhà, bậc cầu thang thứ 4, tôi ngồi xuống, chậm chậm cúi đầu ngó. Lần này thấy thật, rõ thật, đúng thật thật, không có gì sai thật, rồi tôi cũng sợ thật và tôi cũng đứng hình thật. Con ma nó đứng ở gầm cầu thang và ngẩng mặt lên chờ tôi cúi xuống thật, nếu không có bậc thang thì hai cái trán đụng vào nhau thật. Ông Việt ông Lào ơi, ông ma ông quỷ ơi, ông bà ông vải ơi, ông sông ông núi ơi. Tôi muốn bò lên cầu thang nhà, muốn đứng dậy đi mà dậy không nổi thật, như người che dù trời mưa luôn, người Lào mặc váy khi tè ra váy như che dù, tôi không biết là tè ra lúc nào luôn. Cỡ 15 phút tôi mới tỉnh, tôi mới bò lên hết bậc cầu thang được. Mẹ tôi nghe thấy tiếng cửa nhà mở, bà bước ra mở đèn thì thấy tôi đang ngồi run và nói:


    - Mẹ ơi, ma ở dưới nhà.


    Mẹ tôi mở đèn dưới nhà và đi xuống chẳng thấy ai, mẹ gọi tôi đi tắm rồi ngủ, tôi tắm lẹ thay váy rồi đi ngủ tiếp.


    Khi sáng dậy, nào ngờ đêm qua tôi cúi ngó qua cái háng, người Lào nhiều nơi cũng có một niềm tin là: "Ban đêm cúi ngó qua cái háng có thể thấy hình bóng ma". Tôi gặp rồi, gặp thật thật luôn, đến tè ra váy tại chỗ.


    Thêm một ngày mệt mỏi về tiệc tùng đám cưới em gái mình, thanh niên người làng bạn bè đến giúp nhau che dù lớn, đi mua một con bò lớn, người đi kiếm mua hoa làm mâm cưới ngày mai sáng, nhộn nhịp cả ngày. Đêm xuống, người già cả ở trên nhà trang trí mâm cưới bằng bông hoa, trẻ trai gái bạn bè ở bên dưới rượu chè ăn uống ca hát ầm ĩ cả làng. Tối nay, người cả làng đông đủ với ánh đèn sáng rực, tiếng ca hát chọc ghẹo. Trong lòng tôi nghĩ là chắc đêm nay không có ma nào nữa đâu. Bạn bè đằng em rể ở thành phố cũng bao la đến giúp và chia vui. Tôi tiếp khách rồi đón khách, người già cả thì đưa lên trên, còn trẻ thì tự nhiên ở gầm nhà với sân nhà rộng rãi, đủ cả gần 20 người nấu ăn và chuẩn bị cho bữa cơm trưa. Ngày mai khi xong phong tục cưới cả hơn 200 người ăn, khi đằng bếp người ta cần gì thì tôi chạy đi lấy cho, cỡ hơn 9 giờ đêm thì đằng bếp nói:


    - Hoa chuối với rau không đủ cho món bún ngày mai đâu, đi lấy thêm đi, đêm nay người nhiều giúp nhau làm, để ngày mai khỏi bận rộn.


    Tôi đi hỏi mẹ thì mẹ nói:


    - Hết rồi, đi mua với hàng xóm.


    Khi tôi hỏi hàng xóm:


    - Có vườn chuối đang ở trong đám tiệc nhà mình? thì người ta nói:


    - Cô gọi bạn đi theo, lấy đèn pin đi kiếm hái ở vườn.


    Tôi gọi hai người bạn trai, một cô em gái đang ngồi trong tiệc đi theo. 4 người hai trai hai gái với cái giỏ cần xé đi xuống theo men sông, ngược lên cỡ 50 thước qua vườn của tôi, đến vườn chuối lùng kiếm hoa chuối, con trai là người hái, khi đang mải kiếm trong bụi chuối. Cô bạn đi theo mới nói lên:


    -Có tiếng bé nhi đâu đây, ai có nghe không?


    4 người dừng bước, quay đi quay lại kiếm thì không có gì cả, một lát lại nghe nữa, lần này cả 4 người đều nghe, một người con trai nói lên:


    - Đêm khuya hơn 9 giờ, ai mà còn ẵm bé nhi xuống sông làm gì?


    Một cô chỉ tay nói:


    - Kia kìa! Ở đằng vườn rau của cô đó có một cô đang ẵm bé nhi đứng ngó xuống sông một mình.


    Tôi thấy nhưng không dám nói gì, không muốn cho bạn đến giúp sợ hãi. Tôi rọi đèn pin lia lịa kiếm hoa chuối cho quên bóng hình đó, một lát nữa đầy giỏ cỡ hơn 20 hoa chuối.


    Tôi nói:


    - Thôi, mình về cắt rau đi, kẻo khuya sợ người giúp việc say rượu hết, sáng mai là mệt lắm đó.


    Khi tất cả mọi người đi về vườn của tôi, thì bóng người đàn bà ẵm con đó đã biến đâu mất. Khi tôi ngó về đằng sau nơi vườn chuối với ánh trăng đêm thì thấy cô đang đứng ngó xuống sông, trong lòng tôi đêm nay mà không có bạn đi theo thì tôi cũng không biết làm sao nữa, còn bây giờ chỉ biết là chen vào giữa bạn thôi. Khi nhặt rau xong thì tôi cố đi trước, tôi cũng không dám mở miệng một câu là ma, tôi lẩm bẩm trong miệng: "Đêm nay là ngày tiệc tùng người đông như vậy mà vẫn tránh không được".


    Xong đêm mệt mỏi, còn ngày mai là ngày mệt mỏi nặng nhất, tôi xin: "Cầu mai đừng gặp ma nữa". Từ sáng đến chiều là ngày mệt mỏi nhất trong đám cưới người Lào, cho đến khách chào về thì cũng 1-2 giờ trưa, xong rồi dẹp dọn cho đến chiều, tắm rửa, ăn cơm rồi nghỉ ngơi, còn đồ đạc thì ngày mai hay ngày mốt dọn dẹp tiếp. Trong nhà cũng mệt nhoài, tôi cũng đi ngủ sớm, đêm nay trong giấc ngủ kèm theo một giấc mơ: "Thấy cái giỏ cần xé đầy là đồ đạc với một đứa bé mới sanh đẻ ở trong đó". Tôi choàng tỉnh giấc như mơ như tỉnh vì quá mệt mỏi cả ngày, như tiếng bé nhi khóc và tiếng ru ừ ư, ừ ư vọng vào tai tôi, nhưng cái mệt mỏi đã tặng cho tôi một giấc ngủ đến sáng ngày luôn.


    Thêm một ngày mệt mỏi dẹp dọn đồ đạc và chia nhau đi trả đồ mượn về làm đám cưới, các em thì đi theo xe trả bàn ghế, gầm nhà đầy là bát, đĩa, chén, tôi quét rác bên ngoài, xong đi vào gầm nhà soạn và đếm bát đi trả chùa. Khi tôi đang ngồi soạn đó một mình, bỗng tóc tôi đứng sững lên trời giữa ban ngày luôn, hai con mắt tôi nó to hơn hai con ốc nhồi, tôi đứng sững lúc nào không biết, rồi chạy ra giữa sân luôn. Tôi ở xa cỡ 10 thước, ngó cái giỏ cần xé như có gì dẫy ở trong đó và kèm theo tiếng khóc bé nhi èo ẹt, giờ tôi mới hiểu là: "2 cái giỏ cần xé mà mình trao cúng vào chùa đó, em trai với em gái mình khi mượn bát đĩa chùa thì lại rinh nó về thêm". Tôi đứng ngó với gai ốc gai mít giữa ban ngày, toát mồ hôi lạnh, tôi chạy đi nói với mẹ:


    - Con không dám ở gầm nhà một mình và cho các em nó đếm bát đĩa trả lại chùa giúp con cho lẹ.


    Mẹ tôi thấy 2 cái giỏ cần xé đứng sững luôn, mải bận rộn với đám cưới nên cũng quên để ý, mẹ nói tiếp:


    - Thôi, hai mẹ con mình dọn cho xong chờ xe về rồi đưa vào chùa luôn.


    Và từ đó, tôi cũng không có thấy cô nữa. Mấy tháng sau, tôi mới biết là ở cái làng mà cô xuống xe, đó là một cô gái lỡ mang thai giấu diếm người làng, bạn trai không có nhận, khi sanh con rồi cô đưa bé nhi cho chàng rồi tự tử, chàng lấy bé nhi với quần áo cột bỏ vào cái giỏ cần xé rồi vất xuống sông, là chuyện nó như vậy. Từ khi tôi lấy 2 cái giỏ đó lên cũng đã xảy ra chuyện lạ bao la, tôi không bao giờ quên khi nghĩ đến chuyện này, lúc nào nhớ đến là hôm sau tôi đi cúng chùa cho có cái êm ấm lòng. Một trạm thời gian xảy ra trên đời tôi dù nó đã trôi qua cả mấy chục năm, từ lúc tôi độc thân, bây giờ con tôi đã 3 đứa rồi, mà khi tôi nghĩ lại hay nghe ai nói đến ma thì nhớ chuyện 2 cái giỏ cần xé này, câu chuyện đó vẫn còn ám ảnh tôi. Xe sắp rời bến rồi, tôi phải về làng.


    Câu chuyện của một bà cô ngồi chờ xe về làng kể, tôi há miệng như ngồi mơ, nổi da gà từng trạm, tôi cũng cầu ngày gặp cô lại để nghe những chuyện ma nữa. Mà tại sao không biết, tôi sợ nhất là ma, nhưng lại thích nghe nhất là chuyện ma. Đến đây thì tôi xin chào các bạn.

    viết xong 11.45 đêm 22.07.2017
    bounthanh Sirimoungkhoune
     
  11. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 68: Gặp bạn soi ếch
    Một mình thơ thẩn ngó hạt mưa, trong lòng như chợt nhớ tới một trạm thời gian trong tuổi còn đi học ở Lào trước năm 1980. Một ngày cuối mệt mỏi nhất trên đời cuộc sống học trò là ngày thi cử, xong ngày đó là mùa hè 4 tháng, hết ngày thi cử thì như là nhấc quả núi ra khỏi lòng. Sáng dậy thở dài với tháng hè mà cả năm chờ đợi, nào là người về quê, và dù có ở trong thành phố cũng không có mấy mà được gặp nhau, hay là ngồi chơi với nhau, lâu lâu mới gặp nơi xum họp như chợ búa thôi. Trong thành phố nhỏ, mùa mưa 3 tháng cũng buồn bã không vừa.


    Hôm nay thấy buồn buồn, tôi mới xách xe honda đi thăm bạn ngoài thành. Tối trời mưa được đi soi ếch nữa, lâu lâu ẩm ướt với cơn mưa đêm cũng vui đối với người ở trong thành phố. Khi tôi lái xe đến làng của bạn, cũng 15 km xa nhau, đến nơi tôi chưa được quành xe vào ngõ hẻm nhà bạn. Tôi thấy người đông đủ như làm tiệc hay đám gì không biết, ở dưới gầm nhà 2 gian sát nhau đó. Tôi vừa lái xe vào ngõ hẻm chậm chậm vừa ngó, rồi tới nhà bạn tôi dừng xe ở gầm nhà, ngồi trên yên xe hút điếu thuốc lá, có một cô em gái ở nhà đang làm tiệc đó chạy đến rồi đưa vào tay tôi mời một ly nước ngọt, tôi cầm ly và cám ơn. Ngồi một lát uống nước xong rồi mới lên cầu thang nhà, khi lên hỏi thì bạn còn chưa về nhà, đang cầy ruộng với mấy cơn mưa đầu mùa. Tôi ngồi chơi với các em bạn chờ bạn về. Chiều chập choạng tối mới thấy bóng bạn ở đầu ngõ. Bạn ngó thấy tôi đưa tay lên chào.


    Khi tới bạn hỏi:


    - Hôm nay không bận à, mà lại tới thăm mình? Ngủ nhà mình một đêm nghe, muốn gì, chài cá hay đi soi bắt ếch?


    Tôi trả lời:


    - Cơn mưa đầu mùa thì đi bắt ếch vui hơn, tối nay cơn mưa lớn nữa đó.


    Nói xong, bạn đi tắm thay đồ ướt rồi kéo tay mình ngồi xuống ăn cơm chiều với gia đình bạn. Hơn 7 giờ tối, bắt đầu cơn mưa như đổ đình đổ làng, tiếng ếch tiếng nhái ầm ĩ cả làng quê như kêu gọi hay thử thách chờ ở ngoài đồng ruộng vòng quanh làng. Trong lòng hào hứng như đang bước vào một cuộc thi cử đêm nay. Hai người chuẩn bị đèn (bằng bình điện xe honda) trên đầu, rổ ếch, áo mưa, xong xuôi chờ uống mỗi người một ly càphê cho tỉnh rồi mới cất bước. Trời ơi, đêm nóng nực lại có cơn mưa, óng ánh hạt mưa với bóng đèn mà mình đeo trên đầu sao lòng thấy vui ghê luôn. Đồng ruộng rộng thênh thang từ làng này nối ruộng làng khác. Hai người vừa đi vừa trò chuyện vừa bắt, đi tới gần hai ngôi làng đằng trước xa nhau cả hơn 2 km, ánh đèn người đi bắt ếch rọi lia lịa từng nơi xa xa mà ngó thấy nhau trong đêm. Khi đến đầu làng, đồng ruộng nối vào bụi cây cối um tùm, khi tôi rọi đèn vào thì đầy là ánh mắt ếch trong bụi cây. Tôi rẽ đường với bạn xa chừng 100 thước đó, cũng là xa quá trong đêm mà hai chân đầy là bùn mới cấy xong. Tôi bắt đầu bước ra khỏi ruộng, bước vào rừng cây thì ếch quá nhiều, mải bắt, miệng thì ù ơ nhè nhẹ theo bản nhạc trong lòng, chừng 20 thước vào trong đó, đứng lên cúi xuống bắt, rồi đứng lên cúi xuống. Rồi không đứng lên được, eo ơi!!! cái gì đó gượng mãi mới đứng lên được. Ánh đèn xuyên qua bụi cây vào nơi rộng rãi cỡ 40 thước vuông như thấy một cái gì mà đưa tay lên vậy, tiếp theo là cái mùi gì, khét khét rồi thơm thơm như người nướng thịt gì mà để cho cháy. Tôi bước tới thêm mấy bước chân nữa, đang cúi xuống bắt một con ếch to, khi ngẩng lên rọi đèn qua lại, kiếm tiếp thì tôi đang lạc vào địa ngục hay thiên đàng đây. Úi chà!!! tôi đang đứng trong giữa cái nghĩa địa ở đầu làng người ta, một xác chết hình như thiêu táng buổi chiều nay, cháy hết một nửa còn đang nằm ngửa đưa hai tay cháy đen ngòm lên trời, tưởng là mùi gà quay, vịt quay hay là heo chứ, nào ngờ là người quay. Ông trời ơi, tay cầm con ếch mà bỏ vào cái rỏ không được luôn, nó đứng cả hình, còn sợi tóc thì nó thắc mắc gì không biết nó đứng lên hỏi trời hết luôn, từ đỉnh đầu đến đầu ngón chân, gai ốc hay gai quả mít chăng đây, sao mà hẹn nhau mọc cùng một lúc vậy. Ngó về phía cuối nghĩa địa thì thấy một bóng ánh sáng màu xanh xanh sáng lên rồi rỏ xuống rồi tắt, rồi sáng lại. Úi chà, ma phồng nữa rồi!


    Ma phồng là: ( Ở nước Lào, ma phồng cũng là người, là phụ nữ, khi thành ma phồng nửa đêm đi kiếm ăn đồ dơ bẩn hay đồ tanh thì hai lỗ mũi sẽ có ánh sáng màu xanh xanh to lên to lên và rỏ xuống rồi tắt rồi sáng lại. Ma phồng không có hại ai cả, chỉ có tránh người không cho biết mặt mình thôi, để khỏi mắc cở khi ban ngày sống chung làng với nhau).


    Hồn vía tôi đi đâu hết, tề thiên đại thánh ơi cứu mạng, 5 chân 8 cẳng ơi còn không? Con ếch to cầm trên tay quăng luôn chạy đi kiếm bạn, vừa chạy vừa gọi tên bạn, nghe tiếng chân tủm, tủm, tủm. Tôi nghe tiếng cười của bạn trước khi tới nhau cũng không xa mấy, như bạn đã biết là tôi lạc vào nghĩa địa nơi thiêu táng người của làng bên kia.

    Bạn mới cất tiếng hỏi:


    - Đó là nghĩa địa, gặp ma à? Nơi bụi cây rậm rạp đó là nghĩa địa của làng dưới.


    Tôi đứng thở he, he, he, một lát mới nói:


    - Đằng phía kia có ma Phồng đang đi kiếm ăn đêm. Mình biết ma Phồng là người nên trong lòng không có sợ mấy, còn trong đó có xác người thiêu mà cháy chưa hết vì trời mưa, nổi da gà vì cái mùi nó dính mãi vào hai cái lỗ mũi.


    Hai người vừa đi vừa trò chuyện rất là vui đêm, ếch cũng to và nhiều.


    Bạn nói:


    - Thôi trời ẩm lạnh quá, ngừng chút ngồi uống ly cà phê hút điếu thuốc đã, đầu ngón tay mình cứng hết rồi, phơi mưa từ đầu tối.


    Hai người ngồi lên bờ ruộng nghỉ ngơi một lát.


    Tôi chỉ tay về phiá 2 ánh sáng xanh xanh đó, hỏi bạn:


    - Bạn thử ngó coi ánh sáng đó có phải ma Phồng không?

    - Đó có 2 con ma Phồng, kệ người ta, người ta cũng biết đói rồi, bạn sợ không đêm nay ?

    - Cái sợ thì sợ ít thôi, rồi còn cái bất thình lình sợ thì nhiều hơn nữa.


    Nói xong, hai người cười.


    Bạn hỏi:


    - Đủ chưa, mệt chưa hay là đi về?

    - Mình chỉ có sợ là bạn mệt thôi, vì bạn cầy ruộng cả ngày không được nghỉ, còn mình thì chưa tới 12 giờ đêm nữa, muốn bắt ếch cho đầy 2 cái rổ đã, mới đầy có một cái thôi.


    - Mình mệt cái gì, nó quen rồi, đâu làm ngày đầu tiên mà lo.


    Gần 1 giờ sáng, hai người bắt đầy 4 cái rổ ếch luôn, đi về nhà bạn. Chỗ ngủ đã bị chuẩn bị chờ, hai người vừa đi về vừa trò chuyện vui trong mùa hè nghỉ học.


    Khi gần tới nhà, tôi hỏi:


    - Ủa, vậy người ta làm lễ cúng gì đầy là người khi mình đến nhà bạn buổi chiều hôm, sát nhà bạn đó đầy là người luôn?


    Bạn ngạc nhiên hỏi tôi lại:


    - Lễ gì, ở đâu? Có ai làm lễ gì đâu, bạn nói thật hay là đùa vậy?


    Tôi mới kể lại:


    - Khi mình lái xe tới nhà bạn, thấy người đông đầy ở đây, tiếng cười tiếng nói nhộn nhịp vui, có một cô em gái đưa cho mình ly nước ngọt , mình ngồi trên yên xe cả hơn nửa tiếng mới lên nhà bạn mà.


    Bạn tôi nói:


    - Không có đâu mà, ngày hôm qua hay là hôm kia cũng đâu nghe hay là mời gọi gì nhau, trong nhà chẳng ai nói gì tới lễ hội của hàng xóm láng giềng gì cả. Hôm qua đi cầy ruộng về, khi thấy bạn đưa tay vào mình ở lan can nhà, đường ngõ về vắng tanh mà, vậy về nhà rồi hỏi ba mẹ với em mình coi là có hay không có.

    Da gà, da ngỗng vừa mới chìm xuống rồi tới đây nó lại bật đứng lên lại, vừa đi về vừa đầu óc linh tinh. Khi đến nhà bạn thì hai người hỏi cả ba mẹ và mấy đứa em bạn đang ngồi soạn ếch.


    Em gái của bạn nói:


    - Hôm chiều qua khi anh đến, đường ngõ trong làng ẩm ướt vắng tanh, đâu có lễ hội gì anh.

    Tôi đứng sững và ngó ra đường ngõ chiều hôm qua mà mình lái xe tới, chỉ biết đứng lắc đầu, nổi gai ốc thôi. Ông bà ông vải ơi, thì ra mình đã gặp ma từ chiều hôm qua khi lái xe đến làng này rồi sao ta.


    Mẹ của bạn nói tiếp lời:


    - Các con ơi, giờ đã khuya, tắm rửa rồi đi ngủ.


    Tôi nói:


    - Bạn tắm trước đi, tôi hút điếu thuốc lá đã.


    Đôi mắt ngó vòng quanh rồi khi ngó vào chỗ ngủ. Úi chà, nếu nằm ở đây ngủ mà ngó thẳng vào nơi làm lễ đó thì cho 10 đêm cũng ngủ không được chứ không phải một đêm nay thôi. Bước ra bước vào, thở ngắn thở dài, thôi quyết định là về thôi, để khỏi linh tinh với chuyện ma quái đêm nay. Tóc tai cứ đứng lên từng trạm rồi nằm xuống như vầy sao ngủ được.


    Khi bạn tắm xong, hỏi tôi:


    - Có đói gì không? Tôi trả lời:


    - Thôi, mình về luôn, chiều nó đã xẩy ra bao nhiêu chuyện lạ như vậy. Bóng người lễ hội hôm qua như ám ảnh cho mình thấy không ngừng luôn.


    Tôi chào ba mẹ bạn với các em, xin về trong đêm luôn.


    Mẹ của bạn nói:


    - Ngày mai, đừng quên vào chùa nghe con, đừng lái xe lẹ nghe, con coi chừng đường núi đường rừng.


    Tôi cúi đầu cám ơn rồi ra về, vừa lái xe vừa lắc đầu, vừa da ngỗng da gà cả bầy đi theo sau lưng tôi.


    Lâu lâu nghĩ lại vẫn chỉ biết ngồi lắc đầu thôi, rồi chuyện viết đêm nay đã hết nơi đây, chúc bạn đọc vui vẻ.

    viết xong 12.40 đêm 05.09.2017
     
  12. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 69: Bóng người theo
    Lào, Luang prabang trước năm 1979.


    Một ngày ngồi xuống với chuyện đã trôi qua, có phải mình ngoan hay nghịch khi còn tuổi đi học, cũng như trao lại cho mình tiếng cười khà khà khà, lại thêm một đoạn xa xưa:


    - Một đám ma trong làng, một cô bạn chung trường học hay chọc ghẹo nhau bị bệnh chết trong lúc mùa hè nóng nực, trường học nghỉ hè. Đám ma đông đủ đến khuya từng ngày, đám ma để cả tuần mới thiêu táng, là một đám ma mà tôi cũng thường xuyên nhớ lại và chỉ ngồi lắc đầu với tiếng cười khà khà, với sự gặp gỡ mà nhớ mãi đến giờ.


    Một hôm chiều nóng nực, đá cầu ở sân chùa vui vẻ với bạn trong làng hàng xóm, đang ngồi trò chuyện vui nhau trước khi chập choạng tối để về đi tắm với bữa cơm chiều, bỗng nhiên có một ông già trong làng đi qua sân chùa nói với chúng tôi:


    - Bạn gây chiến tranh với cháu luôn luôn đó vừa chết ở nhà rồi, cháu không đi giúp đám ma sao?


    Tôi giật mình hỏi:


    - Ai đó chết ông? Trai hay gái? Bạn gây chiến tranh luôn luôn sao? Hay là cô Vone? Làm đám ma ở nhà luôn phải không?


    - Ông già gật đầu rồi đi tiếp qua sân chùa.


    Tôi đứng hình, lạnh cột sống, nổi da gà tại chỗ, vì sáng nay còn gặp nhau khi cô đi chợ về và cô còn nói chọc mình.

    Cô nói:

    - Chán mặt anh quá đi đâu cũng thấy, sao lâu chết vậy anh? Mùa hè này không đi chơi xa nơi nào sao?


    Tôi trả lời:


    - Năm nay buồn quá chẳng biết đi đâu, lâu lâu đi thăm bạn chài cá hay soi ếch thôi, còn em sao sống lâu hơn anh vậy?


    Cô trả lời:


    - Nếu em chết trước anh, đừng có nghĩ là anh sẽ an tĩnh được với em, và em sẽ dọa anh là người đầu tiên.


    Nói xong, cô xách đồ đi chợ về nhà.


    Tôi nói với bạn ở sân chùa sau thể thao chiều:


    - Thôi chúng mình về tắm rửa, ăn cơm chiều sớm rồi đến giúp đám ma. Các bạn quen không quen dù không học cùng trường thì cũng cùng làng nên đến một chút.


    Rồi chia nhau ra về nhà. Xong bữa cơm chiều từ sớm, tôi dạo bước lẹ đến đám ma thì thấy người còn chưa có nhiều, chỉ có người thân trong gia đình thôi, còn hàng xóm thì cũng phải xong cơm chiều thảnh thơi rồi người ta mới tới. Tôi chắp tay lễ ba mẹ, bà con với người lớn tuổi ở đó. Khi bước vào trong nhà cô, tôi cảm thấy lạnh lùng xương sống, nổi gai ốc đầy người luôn. Tôi bước vào ngó mặt cô lần cuối, trong lúc đó như có tiếng vọng vào tai tôi những lời nói mà cô vừa mới nói với tôi khi gặp cô đi chợ búa lúc sáng nay. Tôi ngồi xuống chắp tay lễ chào cô và lễ tấm hình rồi cúng theo chút ít tiền, ngó cô như đang nằm ngủ im, thân nhân cô đang lúng túng không biết làm gì nữa, lòng tôi thấy sầu sầu như không nói được gì, xong một lát tôi nói:


    - Có gì cho cháu giúp được thì cứ nói, tối rồi bất thình lình như vậy sao cho kịp được?


    Vòng quanh nhà và sân tối mịt mù. Ba của cô nói với tôi:


    - Con đi mua dây điện với bóng đèn có kịp không? Tiệm chắc đóng cửa hết rồi, hay phải mua đèn cầy?


    Tôi trả lời:


    - Con làm việc ở rạp cinêma, con mượn ở đó về rồi nối điện ra ngoài nhà cho, chuyện này giao cho con.


    Nói xong, tôi cất bước lẹ đến rạp cinêma, đi cùng với em cô chết để giúp nhau mang về. Khi đến rạp cinêma, tôi nói với người quản lý, rồi đi vào kho lấy 10 bóng đèn dài với cuộn dây điện 100 thước, khi lấy xong ra ngoài, anh quản lý nói:


    - Hai người vác mỗi người 5 bóng, sao cuộn dây điện không cho cô đi theo đó mang nặng chứ? Sao thương bạn gái dữ vậy? Cho nó giúp chút đi, nếu không thì mình vác nặng?


    Hai người đứng ngó mặt nhau bỡ ngỡ như cậu em, cũng hiểu là bà chị đi theo, rồi hai người mang đồ về gấp, nhưng trong lòng tôi lẩm bẩm: “Đừng dọa nghe, đừng dọa nghe”. Hai người giúp nhau nối bóng đèn quanh nhà và sân xong. Tôi đi bộ về nhà lấy xe honđa để giúp việc linh tinh, trong đêm đầu quá khó khăn với đám ma làm ở nhà mà người quen hàng xóm cả mấy trăm người một lúc tới.


    Khi tôi vừa mở cửa nhà lấy xe thì ba tôi hỏi:


    - Con về lấy xe một mình à? Khi nãy ba ngó ra ngõ hẻm đường xuống nhà thấy con đi với một cô mà. Khi con đến gần nhà, ba nghe rõ tiếng trò chuyện con với cô nào đó.


    Lại thêm một đoạn mà làm cho tôi thấy lạnh cột sống với một loạt gai ốc hay gai quả mít nổi theo sau. Lúc này, tôi có cái cảm giác ớn lạnh như cô đã ở sát bên mình từng phút một


    Xong tôi nói:


    - Con về một mình đâu có ai theo.


    Ba đứng sững ngó tôi, xong lắc đầu rồi đi vào trong nhà.


    Tôi lấy xe chạy lẹ đi mua càphê rồi trở về đám tang, vừa đậu xe mang càphê vào thì mẹ cô nói:


    - Cháu với em nó đi gõ cửa chùa đêm mượn chiếu 10 cuộn rải ngồi được không? Người tới nhiều ngồi trên nền xi măng.


    Bốn người cất bước lẹ ra chùa, thì thấy ông sư thầy ngồi ở ngoài lan can nói:


    - Các con đến rồi sao? Khi nãy người ở đám ma cũng đến mượn bát đĩa, cửa kho để đồ mở đó, các con vào lấy đi 10 cuộn chiếu mỗi người 2 cuộn, nặng đó đối với cô kia là con gái.


    Một người đi theo nói:


    - Chúng con có 4 người là con trai hết, đâu có cô nào đến cùng nhau.


    Tôi ngó vòng quanh, đứng rợn tóc gáy, xùi lông nhím lên tại chỗ, rồi một lát ông sư thầy mới ngó tôi rồi thoát ra vài lời:


    - Kiếp người thì ở với người, kiếp ma thì ở với ma nghe.


    Ông vừa nói vừa ngó tôi rồi tủm tỉm cười đi vào trong phòng nghỉ ngơi.


    Sân chùa rộng thênh thang, tối mịt mù, nhờ ánh đèn đường xa xa. Tôi vừa vác chiếu vừa đi vừa lẩm bẩm: ‘’Chết rồi về nơi an bình, đừng theo dọa tôi nghe, đừng cho tôi thấy ma nghe, tôi không có giúp đám ma nữa, tôi về ngủ quay luôn đó, bà diêm vương này chết rồi còn theo dọa người ta, trong khi người ta đến giúp đám ma mình’’. Ông nội ơi, bà vải ơi, lời nói ghẹo vừa dứt lời thì một cơn gió từ đâu y hệt là người đứng ở trước mặt mình xong thổi thật mạnh vào mặt mình một cái, tóc tai tôi như nó đã bật đứng sững lên trời tại chỗ, rồi một hơi chạy tới cổng chùa chỗ có ánh đèn sáng, làm cho cả 3 người đang vác chiếu cũng chạy lấy mạng đến cổng chùa rồi đứng thở he, he, he, hỏi nhau:


    - Nó bất thình lình như có người đứng ở trước mặt và thổi mạnh một hơi thẳng vào mặt tôi, cũng chẳng biết là chạy lúc nào luôn.


    Một lát thì cả 4 người mang chiếu về đến đám ma. Tôi ngồi xuống chơi, ba cô bước ra nói:


    - Xin các con giúp ngày mai sáng đi mang ghế bàn từ trường tiểu học đó về, ba nói với quản lý trường học rồi, mai người ta mở khóa cho. Đêm nay ai cũng ngồi xuống nền xuống đất hết.


    Tôi trả lời:


    - Dạ, sáng mai con đến mang từ trong lớp học ra ngoài rồi hẵng giúp nhau mang về.


    Từ trường tiểu học về nhà đám tang cũng hơn 300 thước. Đêm đầu tiên trong đám ma thì ngầu xì dầu, không biết nấu cháo đêm ở đâu, nấu nước làm món ăn ở đâu, người đến thăm cũng chẳng có chỗ mà ngồi chơi nữa. Khi đi mượn đồ thì lòng tôi như an tĩnh một chút, khi nào mà ngồi chơi ở đám ma thì cứ lạnh cột sống và linh tính như cô ngồi bên cạnh hay theo sát với mình, đến cả đi vệ sinh tôi còn dựng tóc gáy lên luôn.


    Sáng ra cỡ 9 giờ, tôi đến đám ma để coi có mấy người đi lấy bàn ghế, thì có em trai cô là 3 người, nói nhau là đem bàn ghế ra ngoài sân trường để người ta khóa cửa, buổi trưa người đến nhiều rồi hẵng giúp nhau mang về nhà táng. Khi đến trường học thì mỗi người một lớp cho xong, vì mượn bàn ghế thì 3 lớp học cũng đủ đám ma rồi. Trường học mùa hè hoang vắng, tôi vào một lớp, ghế ngồi dài 2 thước, bàn dài 2 thước, học trò ngồi 3 người một bàn.


    Tôi mải mang ghế ra ngoài lớp cỡ 6-7 cái, rồi chưa được quay mặt vào lấy thêm thì như tôi đã nghe tiếng gì đó trong lớp học. Tôi cũng chẳng để ý gì, vì sáng ngày chứ không phải ban đêm, và cũng muốn việc xong lè lẹ để được nghỉ ngơi. Tôi bước vào với cái ghế tiếp, miệng thì ù ư bài hát. Khi cúi xuống cầm một đầu ghế nâng lên rồi kéo: ‘’úi chà, sao nặng vậy?’’ kéo thật mạnh cũng không nhúc nhích. Tôi bỏ đầu ghế này xuống đất rồi bước tới giữa cái ghế để nâng lên hết hai đầu ghế luôn, nhưng sao nó lại chỉ lên có một đầu thôi. Miệng đang ù ư tiếng hát chợt im lặng, bỏ cái ghế xuống đem chân qua cái ghế ngồi xuống hút điếu thuốc lá quay đằng sau vào đầu ghế bên kia, hút thuốc lá đâu được vài miếng, lòng chợt nghĩ : ‘’hay là bên đầu ghế kia nó mắc vào cái gì mà nâng không lên và kéo cũng không đi ‘’. Tôi mới cúi xuống ngó qua cái háng thẳng về đầu ghế bên kia:


    - Úi chà! Ba ơi mẹ ơi, mặt tôi nó đen một bên, xanh một bên tại chỗ, từ đầu ngón chân tới đỉnh đầu tóc tai đứng sững còn hơn người bị sét đánh nữa, bỗng dưng bật đứng tại chỗ hơn cái lò xo luôn, thấy 2 cái chân nó đang ngồi lên đầu ghế bên kia, thân thể tôi nó như quả chôm chôm vậy. Hai cái bàn trước mắt quá thấp luôn, một bước bay ra ngoài cửa lớp được thế nào không cần biết, chỉ biết là đang đứng gãi gãi đầu, đánh bò cạp, toát mồ hôi lạnh ở ngoài sân trường học.


    Tôi cũng không biết làm thế nào nữa, miệng lẩm bẩm: “Bà diêm vương, bà nứng, chết rồi còn không im, còn gây chiến tranh đến cả sáng ngày như vậy sao?”


    Lời vừa dứt thì có tiếng từ trong lớp bay ra ngoài với tiếng cười híc, híc, híc, tiếp theo với tiếng xô bàn ghế mạnh đánh rầm, rầm, rầm. Trời nóng mùa hè nắng chang chang mà lạnh lùng nổi gai quả sầu riêng đầy người, tôi nói tiếp: “Rồi bà ở trong lớp một mình đi, tôi không có vào nữa, nếu em cô không vào cùng tôi thì tôi cũng chẳng vào nữa”.


    Rồi tôi nằm dài trên cái ghế phơi nắng ngoài lớp, chờ hai cậu kia xong rồi hẵng vào đem bàn ghế ra cho. Khi xong bàn ghế thì đám ma đã gọn đồ rồi. Hai đêm mà tôi nghỉ làm ở rạp cinêma thì tôi trở về làm, còn ban ngày thì tôi vẫn ghé đám ma chia buồn cho đến ngày thiêu táng. Cũng là một chuyện buồn trong lòng những người thương mến chọc ghẹo nhau mà lại bỏ đi.


    Chuyện bóng người theo đã hết, xin hẹn hò với bạn thương ma trong chuyện sắp tới.

    viết xong 10.00 đêm 19.12.2017
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/12/19
  13. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 70: Đi mời bạn ma
    Thêm một trạm tuổi thơ nghịch ngợm, chọc ghẹo với tâm linh ma quái, rồi cũng gặp kết quả bất ngờ, mà làm cho nhớ tới ngày hôm nay dù đã trôi đi lâu rồi:


    Trong một chiều của mùa hè xa trường học, ngồi chơi với bạn bè, hàng xóm trong làng. Sau khi thể thao xong, 4 người ngồi nghỉ trò chuyện nhau vui cho mát mẻ rồi mới về tắm rửa.


    Một người bạn nói:


    - Tối nay là đêm rằm lớn, có muốn thấy ma không? Mình đang học được một cách gọi ma, dễ lắm. Mấy hôm trước mình đấm bóp cho ông sư thầy, rồi ông dạy cho mình một cách gọi ma lên chơi.


    Hai lỗ tai tôi nó đứng thẳng lên trời, quay mặt lại ngay lập tức. Cả 3 người ngó, một người bạn hỏi:


    - Làm thế nào?


    Ông phù thủy con trả lời:


    - Dễ lắm, không có gì khó cả.


    Người bạn nói tiếp:


    - Nếu mà gọi rồi ma không hiện lên là coi chừng bị phạt nặng đó, phải bao mỗi người một tô phở nghe.


    Ông phù thủy con trả lời:


    - Dễ lắm, ông sư thầy dạy mình thuộc lòng lâu rồi, bảo đảm khi gọi là nó phải hiện lên ngồi chơi với mình luôn, nếu nó không nghe lời thì cho nó một trận được mà.


    Nói xong, 4 ông vua quậy bắt đầu đi kiếm bông hoa trái, nến nhang cho đủ, về tắm rửa ăn cơm chiều rồi chờ nhau đi ra nghĩa địa đêm. Nghĩa địa người Lào đa số thì thiêu táng rồi đem cốt vào chùa, còn chôn thì phần nhiều là con nít chết nửa đêm. Xác chết có mang thai, người ta thường chôn cất lung tung, cỏ cây ngập ngụa không có bia mộ, cũng không có tên tuổi hay hình ảnh gì cả, nếu chôn xong mấy tháng khi cỏ cây mọc lên là hết nhớ luôn, dù có đến cũng không biết là đâu. Phần nhiều người chỉ viếng thăm hài cốt ở chùa vì có hình ảnh hay tên tuổi.


    Rồi 7.30 giờ chiều chập choạng tối, 4 người gặp lại nhau ngồi chơi chờ đêm xuống cho tới 9.30 giờ đêm mới bắt đầu đi ra nghĩa địa. Đúng đêm rằm lớn cuối tháng, trời tối đen như mực, đường sá vắng tanh vì không có làng người, chỉ có trường học thôi. Khi tới ngã ba chia vào nghĩa địa ngó thấy lạnh lùng sương gió, bụi cây bụi cỏ ngập đầu người, hai cái đèn pin rọi đường quành queo trong bụi cây chừng 20 thước vào trong thì có một nơi thoáng cây. Cả 4 người ngồi xuống để đồ cúng bái, xong đằng trước mặt đó tôi thấy hai ngôi mộ đất lồi lên, một cái mộ thì bắt đầu cỏ mọc lên chắc cũng được mấy tháng rồi, còn một cái thì đất lấp lên mộ còn mới, như chôn cất được vài ngày thôi, cũng không biết là ai, trai hay gái hay là con nít. Người Lào mà con nít 1-2 tuổi bệnh chết thì người ta mang đi trong đêm chôn cất luôn chứ không làm đám ma qua ngày gì cả. 4 người giăng sợi chỉ trắng cỡ 3 thước vuông rồi vào trong ngồi, chờ ông phù thủy con tụng niệm, phía đằng trước là ngôi mộ cũ mà có cỏ bắt đầu mọc lên.


    Ông phù thủy con nổ:


    - Ngôi mộ mới kia vài tháng sau chúng mình sẽ đến thăm gọi lên chơi.


    Tôi nghĩ:


    - Cũng lạ, trong đêm nay hình như trong lòng chẳng có sợ sệt gì cả, dù có lạnh tóc gáy, cột sống, như còn bình tĩnh hơn mỗi lần bị ma dọa.


    10.30 giờ đêm đã tới, mâm cúng được trang trải đầy đủ, hai ngọn đèn cầy đốt sáng rực nơi tối đen trong đêm thanh. Tất cả mọi người ngồi chắp tay cũng gần nửa tiếng không thấy gì cả, chỉ nghe tiếng lẩm bẩm của ông phù thủy con tụng kinh hay tụng gì không biết, ngồi đằng trước.


    Tôi nói:


    - Có phải đến nghĩa trang đêm rồi mất hồn đọc lộn ngược câu thần chú không? Sao không thấy con ma gì cả, chỉ thấy 4 ông vua với 8 con mắt lợn luộc ngồi ở đây thôi?


    Câu nói vừa dứt lời, ông vải ơi, một cơn gió cụt từ đâu tới như là bão luôn, tất cả ngồi trong giữa rừng cây ngó không thấy đường đi bên ngoài, mà cơn gió thổi bao nhiêu cây cành phủ đầy vào đầu người ngồi, hai ngọn đèn cầy đó xanh lè mà không tắt. Tôi ngẩng đầu lên ngó mấy cây cao thì vẫn thấy đứng lặng im, không có một cơn gió nào đụng chạm hết, trong lòng tôi cố giữ cái bình tĩnh cho được, biết là giây phút nổi gai ốc sắp tới rồi. Xong hai cây đèn cầy bắt đầu sáng lại và nghe tiếng ông phù thủy nói, ông chỉ tay lên ngôi mộ đằng trước gọi:


    - Lên đây chơi với ta, hôm nay ta đến chơi!


    Vừa nói được bằng đó thì lần này cơn gió từ trên cao như bão tố mà ở dưới nơi người ngồi thì lại im lặng như không có gì xảy ra hết, đèn cầy không có gió mà xanh lè, rồi tiếp theo với tiếng như người ru con nhỏ thầm thầm: ù ư, ù ư, ù ư, nhè nhẹ vọng vào tai mấy người, rồi ngó mặt hỏi nhau:


    - Có nghe không? Có nghe gì không?


    Tất cả đều nghe hết, xong nghe xoạc, xoạc ở trên cành cây phía đằng sau. Tôi không biết là làm thế nào vì da gà nổi đầy cái đầu như quả chôm chôm rồi. Tôi không dám ngó lên cây ở phía đằng sau mình. Ông phù thủy con thì ngó trước ngó sau, mặt ai cũng xanh lè, cộng với ánh đèn cầy ngó thấy tím luôn, càng ngó thì càng như 4 cái mặt ma với nhau. Bất thình lình trong lòng có ý kiến: “Ngồi nhắm mắt là tốt hơn hết, chẳng tha thiết ai thấy gì mà kệ, hai lỗ tai đứng lên nghe thôi, ngồi lì luôn để khỏi sợ”. Tôi cũng ngồi sau lưng của 3 người, trong lúc đó thì nghe tiếng một người bạn thoát ra kiểu bất ngờ:


    - Coi kìa! Nó đang ngồi xõa tóc trên cành cây đằng sau chúng mình đó, thấy không?


    Tôi ngồi nhắm mắt cho chặt thêm, muốn tè ra quần luôn, chẳng biết là diễn tả thế nào vì nó đã đứng cả hình rồi, chỉ biết miệng lẩm bẩm: “Nam mô a di đà phật” bằng tiếng Lào thôi. Nghe thêm một tiếng hét lên:


    - Kìa! Ở ngôi mộ mới chôn cất đó, ma nó ngồi duỗi chân đang cho con bú kìa! Đó là mộ của ma mang thai chết!


    Tiếng ù ư, ù ư, ù ư ru con vẫn kéo dài vọng vào trong tai người từng trạm từng trạm, lạnh lùng sương gió từ đầu ngón chân cho tới đỉnh đầu. Tôi nhắm mắt không thấy hình bóng trên mộ đó, chỉ nghe vào tai tôi thôi.


    Nghe tiếng một người bạn nói:


    - Trên ngôi mộ nó biến mất rồi!


    - Vậy à?


    Hình như nghe tiếng bước chân người đi vòng quanh nơi chúng tôi ngồi, rồi tiếp theo với một tiếng la lên:


    - Là đằng sau mình kìa!


    Với tiếng bước chân người chạy rầm, rầm, rầm, xoạc, xoạc, xoạc theo bụi cây thẳng ra phía đường về, cũng may trong đêm không có trâu hay là bò đứng đó, nghe tiếng chạy sợ hãi đó nếu đụng vào trâu, bò hay là voi thì cũng phải chết cho cuộc chạy này thôi, hình như không có gì mà cản trở cuộc chạy như bay đó được.


    Tôi kể theo tiếng nghe vì tôi ngồi lì nhắm mắt lâu rồi, tôi cũng chẳng biết là mọi người chạy hết rồi, bỏ tôi một mình ngồi, hay còn ai ngồi trước mặt tôi nữa. Rồi làm thế nào đây, ngồi nhắm mắt thở dài, nào là đếm từ 1 đến 10 cố lấy cái bình tĩnh lại, nào là tiếng ù ư, ù ư, ù ư, ở đằng sau đang đu ở trên cành cây mà bạn mình thấy. Tôi cố hé mở một mắt bên trái rồi bắt đầu ngó ngó liếc liếc, thì ông bà ông vải ơi, ông nội, ông trời, ông phật ơi, làm thế nào chỉ có mình tôi thôi, 3 ông vua đã biến mất rồi. Thêm con mắt bên phải bắt đầu hé mở liếc liếc coi coi cũng không thấy ai, đang lúc tôi liếc trước liếc ngang coi đó. Đột ngột có một tiếng thở dài đánh phì, phì, phì ở đằng sau tôi, lúc đó tim, gan, phổi, ruột tôi nó rối tung lộn ngầu xì dầu luôn, với ánh đèn cầy xanh lè đó nữa. Khi tôi lướt mắt theo về đằng tiếng phì, phì, phì đó thì ma nó đã vào trong sợi chỉ trắng giăng đó, nó ngồi sát sau lưng tôi chứ không ở trên cành cây gì cả, thảo nào 3 ông vua ngó về đằng sau thì mất hồn mất vía la lên rồi bay cùng một lúc luôn. Tôi thấy hai con mắt trắng tinh sáng ra, tóc tai bù xù, bộ hàm răng trắng, thêm tiếng cười híc, híc, híc, nét mặt xanh lè theo ánh đèn cầy ở sát sau lưng tôi, rồi đưa tay thẳng vào tôi. Lại thêm một trạm học bay như máy bay nữa, tóc tai nó đánh phập một nhát đứng thẳng lên trời cùng một lúc luôn, thân tôi không có chỗ nào hở được, toàn là gai ốc, da gà luôn. Miệng thoát ra một tiếng: “Ma!!!”


    Rồi một cây số xa nhà như thấy ở trước mắt, tôi cũng không biết là về tới đó thế nào và ra khỏi nghĩa địa đêm kiểu nào. Cái ghế ở bờ ao thì đã thấy 3 ông vua ngồi đó. Tôi thở hộc, hộc, hộc hơn chó chạy mệt về. 3 ông vua mặt mày còn tái mét, tóc tai còn đứng từng sợi hỏi trời, thấy tôi chạy về tới 3 ông vua còn cười tôi nữa. Tôi chẳng nói chẳng rằng, cho vào đít ông phù thủy con một cái « tủm xuống ao cho xong », còn cái áo thun của tôi bị rách tơi bời, trên người chầy chọi do vướng bụi cây khi chạy, còn quên cả đôi dép ở nghĩa địa khi đứng lên chạy luôn, đau cả hai bàn chân. 4 ông vua ngó mặt chẳng biết nói thế nào, chỉ biết bò lăn bò quàng ra cười với nhau. Người thì nói nó bay lẹ hơn tôi, người thì nói thằng kia nó sợ ma biến được luôn. 4 ông vua cười đau cả bụng rồi chia đường nhau về nhà ngủ.


    Kết thúc câu chuyện đi mời bạn ma, và tôi xin hẹn vào câu chuyện ma sắp tới cho bạn được đọc vui.

    viết xong 12.40 đêm 12.12.2017
     
  14. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 71: Bà già khó tính
    Sương đêm mùa đông, một đám ma của gia đình bạn bè thân cận chung lớp học. Bà nội của bạn đã chết trong tuổi già, bà là một người mà cả làng ai cũng sợ cái khó tính khó nết và hay lẩm bẩm than thở, chửi mắng con cháu hay người trong làng, có lúc đến cả người qua lại. Cả làng ai cũng biết tánh nết của bà, nên ai cũng không có cái chấp đáp hay giận dỗi gì cả. Có lúc tôi đến chơi với cháu bà cô mà học chung lớp, cũng nghe đầy hai lỗ tai tôi luôn. Khi đám tang bà thì cũng quá đông đủ không ngớt người làng đêm nào hết. Gia đình bà là người gốc rễ trong làng nên ai cũng đến viếng thăm chia buồn. Một đám tang mà để lâu nhất cả tuần mới đem đi thiêu táng, phải chờ con cháu đường xa hay gần đến cho đông đủ. Trong tuần đi học thì tôi vẫn đến đám tang hàng ngày khi đầu tối đến 8.30 giờ thì tôi về. Khi đêm cuối tuần tôi cũng ngồi chơi đến khuya mới về, cũng là nơi đông đủ của người già cả đến ngồi chơi chia buồn và gặp gỡ nhau.


    Khi đến đám tang gì thì mấy người già cả lại hay thích thú nhất là ngồi xuống rồi kể chuyện ma dọa cho con cháu trong làng, là cái thú của người già ở quê tôi. Nhiều khi trong đám tang cũng xảy ra chuyện bất ngờ giống như đám tang này, đã làm bao nhiêu người cả tôi tí nữa phải tè ra quần chạy luôn. Đã mấy đêm trôi qua, tiếng thì thầm xôn xao về ma đó cũng xẩy ra. Đêm thứ 6, còn hai đêm nữa mới đi hỏa táng. Tôi nghĩ là sẽ ngồi đến khuya, mai là cuối tuần nên đám ma đêm nay đông đủ người. Nhiều bàn ở ngoài sân chơi cờ, đánh bài, còn bàn tôi ngồi gần nhau 2-3 bàn thì nghe chuyện kể vui.


    Bà khó tính đến quây quần nơi nấu ăn từng đêm khi về khuya, làm cho mấy em gái trong làng đến giúp đám cũng mất hồn mất viá. Đầu tối đêm nay đông đủ người, xôn xao là ai cũng muốn thấy ma và mời bà cô chết hiện hình cho thấy.


    Tôi ngồi đó không nói được gì cả, chỉ có cái linh tính như sẽ có chuyện lạ trong đêm nay, thân tôi như nổi da gà da vịt lên từng trạm từng trạm. Nhưng trong lòng tôi cũng cầu cho bà cô hiện lên coi tụi nó có can đảm như lời nói không??? Rồi tất cả trôi từng phút vào đêm, tôi đứng lên đi lấy ly cà phê rồi đến ngồi chơi nghe mấy cô kể chuyện xẩy ra mấy đêm trước. Ngày trong tuần, người không có ở đến khuya như đêm nay. Một cô kể:


    - Mấy đêm trước đây, trong tuần người không nhiều đến khuya, chúng em gặp bà chết hết mọi người luôn. 4 cô tranh nhau kể:


    Cô thứ 1 kể:


    - Em đang ở bếp một mình trông coi nồi nấu gà cho mềm để nấu cháo ăn khuya theo phong tục người Lào. Bầu không khí như thay đổi lạnh lùng gì không biết, làm cho da gà nổi khắp thân thể em, rồi cơn lạnh như tiếp tục không ngừng. Bắt đầu vừa ngồi vừa ngó trước ngó sau như có gì sắp sửa viếng thăm, đang nghĩ là chạy vào trong nhà vì cái bếp ở riêng ngoài nhà. Trong lúc đang bâng khuâng đó bỗng nhiên có tiếng nói khàn khàn vào tai em, đến nỗi đứng hình luôn không làm thế nào mà diễn tả câu chuyện, lạnh gáy, tóc tai như có lò xo nó bật đứng thẳng lên trời ngay một lúc cùng nhau. Em muốn gọi bạn ở ngoài bếp cũng không được, tiếng nói đó như sét đánh thẳng vào hai lỗ tai: “Sao mày không trụm củi bếp, mày không biết nấu ăn sao?” Ông bà ông vải ơi, tiếng ma rồi!!! Em gượng thở dài đếm 1 mà không tới 10, khi em cố quay mình lại coi là ai thì chỉ quay mình được một nửa thôi, giống như bả vai với cái đùi mình đụng vào chân người đang đứng ở đằng sau mình, chỗ đụng đó lạnh ngắt như nước đá thấm qua quần áo mà mình đang mặc đó. Em không biết là la lên lúc nào và đứng lên được kiểu nào nữa, chỉ biết là chạy vào trong nhà ngồi dựa vào vách cũng chẳng có để ý ai cả. Một lát, thấy lòng mình tỉnh lại thì em về nhà luôn. Hai đêm em không đến, đêm nay cuối tuần thấy người nhiều em mới đến giúp, còn bạn em đêm trong tuần cũng thấy nữa đó anh.


    Cô thứ 2 kể:


    - Mới có 10 giờ đêm, em ngồi rửa rau một mình. Trong tuần người đến viếng thăm cũng bắt đầu trở về nhà, ngoài ra thân nhân thôi không mấy ai ở quá 12 giờ đêm đâu, vì quanh nhà là sân với cây cối ngó rất là rợn hồn luôn.


    Cô kể tiếp:


    - Khi em đang mải rửa rau thì em nghe tiếng chân người sền sệt qua qua lại lại, em cũng không để ý gì cả, em làm việc của em tiếp. Một lát lại nghe nữa, vài bước rồi lại im lặng xuống, em cố rửa và thái rau cho xong rồi em mới đi về. Cỡ 11 giờ đêm, im lặng tiếng người bên ngoài nhà, tiếng chân sền sệt như tiếng chân người già cả lại bắt đầu nghe nữa, chậm chậm bước ở đằng sau em. Lúc đó, em nghĩ là người ở trong nhà đi ra ngoài, cũng chẳng có nghĩ là ma quái gì cả, đối diện cái vách nhà sơn trắng trước mặt cách nhau có cái thau nước thôi, giờ đã hiện một bóng người đứng đằng sau in hình trên vách tường nhà đó, rồi theo với tiếng run run, khàn khàn, lành lạnh, nổi da gà: “Rửa rau không kỹ không càng, rửa rồi không xếp nó mà để lung tung như vậy, ngó đã không ngon ai mà ăn của mày rửa, cái con này làm việc không sạch sẽ gọn gàng gì cả”. Em ngẩng đầu lên thì cái bóng và tay đang chỉ chỉ chỏ chỏ xuống chậu rau vẫn còn đó, mà khi quay mặt lại thì không có ai hết đứng đằng sau mình, mà khi em quay mặt lại cái vách nhà trước mặt thì vẫn còn cái bóng đứng sừng sững ở đó. Cơn lạnh lùng từ đâu như nó ập đến thân em một lúc luôn, mùi vị gặp ma không biết là diễn tả thế nào nữa, từ đầu ngón chân đến đầu không có nơi nào mà không xùi gai hết luôn. Eo ơi, ma!!! Giờ trong lòng mới biết thì đã ngồi đứng hình chắp tay và nhắm mắt, mà cũng chẳng khấn vái được câu nào. Một lát, em thấy có cảm giác gì ấm ấm em mới tỉnh, bật đứng dậy, một hơi bay tới trước nhà mình từ lúc nào không biết luôn. Mẹ thấy em ú ớ mới gọi cho em tỉnh lại, khi tỉnh lại được, em không muốn nói là em tè ra váy từ lúc nào, mà nếu em không tè ra váy chắc em ngồi đứng hình chết ở đó luôn, rồi từ đêm đầu tiên đêm nay em mới tới, khi thấy người đông em rất là vui.


    Cô thứ 3 kể:


    - Nếu cho tôi làm giúp việc một mình như mấy đêm trong tuần thì tôi không làm, tôi vào trong nhà hay ra ngoài ngồi chơi với bạn tốt hơn, nếu có 3-4 người như hôm nay thì tôi làm giúp. Đêm hôm kia mà xảy ra với tôi, là chuyện không phải xẩy ra ở ngoài nhà gì cả mà nó xảy ra ở trong nhà. Khi tôi bưng nước trà, cà phê đem lên cho mấy người già ở nhà trên, cũng không khuya mấy, cỡ 11 giờ đêm thôi, tôi nghĩ là xong bưng nước thì tôi về nhà ngủ cũng không bận rộn mấy, vì trong tuần sáng ra còn phải đi học nữa, để cuối tuần rồi mới đến chia buồn giúp đến khuya cũng được. Mâm đầu tiên bưng đến cho khách ngồi đầy nhà dưới, xong bắt đầu bưng lên nhà trên. Người già chơi bài, thân nhân ngồi trò chuyện, khi tôi bưng mâm lớn lên nhà trên, lên bậc cầu thang phải đi qua một cái tủ gương lớn, xong mâm thứ 2 được bưng lên và tôi cũng chào chủ nhà luôn tôi đi về, mai còn đi học nữa, xong khi tôi bắt đầu quay lưng vào đám người, khi xuống cầu thang nhà thì đã có gì lành lạnh đi qua hay sát với thân mình, da gà da vịt nổi đầy người làm cho tôi đứng sững luôn. Tôi đứng quay lại thì lại không có gì cả, tôi tiếp tục xuống cầu thang tiếp, thêm một đoạn ngừng bước thì lại im lặng, như có tiếng ai vang vọng vào tai. Tôi cố bước hết bậc cầu thang thì tôi đứng hình tại chỗ, trong khi nhà dưới đầy là người ngồi chơi bài, chơi cờ, hay ngồi trò chuyện nhau. Khi tôi bước tới trước cái tủ gương lớn đó thì được một câu: “Úi chà!” Tôi không biết là sẽ làm thế nào, chỉ biết đứng như mất hồn mất viá, đứng hình ngó thẳng vào cái gương lớn đó thôi.


    Bà nằm trong hòm đang đứng ở trong cái gương và chỉ tay lên mặt tôi, tôi nghe tiếng bà rõ luôn mà người đầy ở đó không có ai thấy gì cả, bà nói: “Ai dạy dỗ mày bưng nước non cho người mà không biết cúi cái lưng hay ngồi xuống, rồi đứng sừng sững như vậy, mà cũng đến giúp việc chia buồn được sao, con gái gì không biết điều vậy?”


    Lúc đó, tôi căng thẳng bí hơi như quả bong bóng muốn nổi tung lên luôn, mặt mũi tê rát chắc đen hơn Bao Công nữa, rồi một lát tôi mới bất thình lình la lên: “Ma ma a a!!!” rồi quăng cả cái mâm nhỏ đang cầm trên tay chạy luôn hú hồn hú vía. Khi vừa chạy vừa la làng đó như có gì mà nó dính vào hai cái chân với cái đùi tôi, càng làm cho tôi khủng hoảng lên nữa. Khi dừng ở trước nhà mình thì tôi mới biết là cái váy nó ướt vì vừa chạy vừa tè luôn. Người nhà, người ngủ, người không ngủ cũng tỉnh giấc tưởng là chuyện gì, rồi một lát ai cũng cười ôm bụng khi biết là tôi bị ma dọa. Lần đầu tiên mà tôi thấy ma rõ luôn, cái cảm giác tôi không biết nói ra thế nào, tôi chỉ biết người ta nói là nổi gai ốc, da gà, da ngỗng, bây giờ tôi mới gặp thì quả là đáng sợ. Đêm đó không ngủ được và giật mình cả đêm luôn.


    Tôi hỏi mấy cô tiếp:


    - Vậy đêm nay tất cả không sợ sao? Mấy người ngồi ở bàn ngoài sân đang chắp tay xin cho thấy đêm nay đó.


    Em nó trả lời:


    - Giúp việc mà nhiều người như hôm nay, người đến chơi cũng nhiều như đêm nay thì chúng em không sợ, còn xin muốn thấy muốn gặp thì các em không dám.


    Cô thứ 4 kể:


    - Em gặp từ đêm đầu tiên, rồi mãi hôm nay em mới tới. Hôm đầu em cũng chẳng được giúp việc gì cả, em ngồi chơi ở trong nhà dưới, vì đêm đầu còn chưa có bàn ở bên ngoài sân như hôm nay mình thấy. Thân nhân còn quây quần với chuyện đi mua sắm đồ về cho đám ma. Người làng cũng chưa ai biết tin nhiều nên người không nhiều gì hết. Cỡ gần 11 giờ đêm, phòng vệ sinh ở Lào thời đó thì cũng ở ngoài nhà chứ không có ở trong. Lúc đó, trong phòng vệ sinh thì có người, em mót tè mới đi vòng quanh về phía sau nhà kiếm chỗ tối, vì đêm đầu tiên còn chưa ai nối đèn ra ngòai nhà, vẫn còn tối mịt mù, đến gốc cây dừa em ngồi xuống, vừa xắn váy lên bắt đầu, cùng một cây dừa em ngồi phía bên kia cũng có một bà già đang ngồi tè vừa than thở lẩm bẩm: “Nhà tao có một phòng vệ sinh mà cứ tranh nhau vào không nghĩ tới chủ nhà chút nào cả”. Em ngồi im lặng, nếu tè thì sợ bà nghe tiếng, ngồi xa nhau không tới một thước, tiếng nói của bà run run nghe quá quen, như mình mới nghe qua vài hôm trước ở đâu đây. Eo ơi, sao lại nổi da gà da ngỗng lên tại chỗ vậy? lạnh lùng như ngồi với ma vậy? Em còn chưa tè ra nữa, thì bà già tè xong đứng dậy đi vào trong nhà táng. Khi bà đi thì em ngó theo ánh đèn mập mờ của nhà hàng xóm láng giềng rọi qua, bóng bà mờ dần mờ dần khi đến cửa vào nhà. Rồi ba ơi mẹ ơi, ông bà ông vải ơi, đúng, đúng, đúng rồi, là bà già mà đang nằm trong cái hòm đó chứ không phải là ai cả. Giờ giấc như tất cả đứng im lặng, đứng hình luôn, em còn chưa được kéo cái quần trong xuống thì nó đã tè ra rồi. Cái ướt với cái ấm nước tè đó làm như quả bong bóng nổ tung luôn với tiếng: “Ma, ma, ma a, a, a!!!” Bật đứng dậy như cái lò xo tại chỗ, em vừa khóc vừa chạy thẳng về luôn. ..


    5-6 người ngồi cười đau cả bụng luôn. Em không biết kể thế nào nữa, chúng em giúp việc tối nay là giúp cả nhóm chứ không làm một mình như mấy đêm trước. Đêm nay, cầu cho mấy anh thử thách đó được gặp bà cô chết, coi có sợ không?


    Khi xong ly cà phê, tôi đi về bàn ngoài ngồi chơi chờ nghe chuyện ma của mấy người già trong làng. Giờ phút trôi về đêm, khi mấy người già mà không thích cờ bạc thì ra ngoài ngồi chơi với con cháu bên ngoài sân. Tối nay nghe chuyện ma đầu tiên là chuyện của bà chủ nhà chết đó, cả 10 bàn đông đủ người ngoài sân đêm cuối tuần. Có 3 ông già ngồi chung bàn, mấy ông ngồi kể chuyện:


    - Mỗi đêm mà ông đến nhà táng rồi về, đêm nào đêm đó là bà đón đường chào rồi la mắng người: “Tại sao không chia buồn đến sáng, đã đến rồi thì về làm chi, toàn là tụi không có tấm lòng biết điều gì cả?”


    Ông kể tiếp:


    - Người ích kỷ, khó tính thì là ma vẫn còn mang cái thói khó tính đi theo!


    Lời của mấy ông nói tới đây, thì bỗng đột ngột cơn gió lốc từ đâu tới bất thình lình ào ạt gần 5 phút rồi đứng im lại như thường. Một ông già ngồi đó nói:


    - Người ta nói xấu bằng đó mà giận à? Sao không đến ngồi trên bàn với các con cháu đi nếu linh thiêng thật? Hay đến chơi với tôi cũng được mà?


    Mấy bàn khác với trai gái trẻ, người thì đứng, người thì ngồi ngó vòng quanh như mất hồn vì cơn gió quá lạ lùng. Tôi cũng ngó vòng quanh như tất cả mọi người, như ai cũng nổi da gà. Người thì mặt đen như Bao Công, người thì mặt tái xanh, người thì tím như quả cà tím vậy. Một ông già mới nói tiếp:


    - Ngồi xuống các con cháu, có gì mà sợ!


    11 giờ đêm rồi, ngó ra mấy bàn xa kia mà ao ước muốn gặp ma giờ thì im lặng. Bắt đầu thấy ngó trước ngó sau, vì đằng sau là sân rộng tối đen mịt mù, ngó rất lạnh lùng và đáng sợ, rợn tóc gáy. Khi mấy cô xong việc bếp rồi mới lên ngồi chung bàn với tôi. Mấy cô ngồi im lặng, vì mấy đêm trước đã gặp rồi.


    Một cô nói:


    - Anh ra mà coi khi đêm đến ánh đèn sáng chỉ chỗ mình ngồi thôi, vòng quanh tối đen như mực ngó ghê lắm anh!


    Cũng đúng lời mấy cô nói, vừa tới đây lại thêm một cơn gió như trước bất thình lình tới, nhưng lần này gây cái hoảng sợ cho hết mọi người ngồi ở bàn ngoài sân, vì lần này gió rồi còn thêm cái mùi hôi xác người như thổi thẳng vào tất cả mấy cái mũi người. Trai gái ở ngoài chạy vào đứng sát vách nhà, tay bịt lấy cái mũi, còn 2 bàn, bàn mấy ông già không có gì di chuyển, chỉ bịt mũi thôi. Hai cái bóng đèn dài chớp lia lịa, cộng thêm một con mèo đen từ đâu đến chạy ngược chiều gió, nhảy qua cái bàn mấy ông già đang ngồi, đổ cả ly trà, ly càphê với tiếng gào thét của mèo rất rùng rợn cả bên ngoài nhà, rồi chạy về bên hông nhà. Khi cơn gió ngừng thì đèn sáng lại, người lộn xộn bên ngoài nhưng bên trong nhà vẫn im lặng như không có gì xảy ra hết. Người còn lại không tới một nửa, tôi đứng với mấy cô em gái lắc đầu và chỉ có cười thôi, vì mấy ông già mà kể chuyện ma hay gọi ma đó đã biến mất từ lúc nào, hay là về nhà luôn. Tôi nói với mấy cô:


    - Mấy người già chạy trước rồi, còn lại làm thế nào?


    Ai cũng cười đau cả bụng, hơn 10 cái bàn bây giờ còn không đầy 2 cái bàn bên ngoài, để lại mấy người ở ngoài đứng ngơ ngác không biết làm thế nào, nét mặt người không còn chút máu, nào xanh, tím, đen, trắng đủ màu luôn, ngó lia lịa vào nơi bóng tối mà có con mèo chạy vào đó. Tất cả đứng vào một chỗ sát vách nhà chứ không đứng rải rác ở sân như trước. Một vài giây im tiếng nói người, da gà, da vit, gai ốc, gai mít, gai sầu riêng không ai không có, còn tôi hình như trên đầu không có chân tóc nào không có mụn mọc lên, đầu tôi như quả chôm chôm vậy, tôi nói:


    - Mấy ông già từng trải qua mà chạy trước con cháu, cho tôi ở đám ma thêm không được rồi, thôi chào các bạn!


    Một hơi tôi đã đứng trước nhà mình và cũng không có trở về nhà đám nữa. Khi đứng trước nhà, tôi không biết là mình cười cái gì nữa, cả đêm tại sao mình bị ma dọa mà lại cười???


    Câu chuyện đến đây cũng đã hết, xin chia vui với bạn trong chuyện sau.

    Viết xong 10.00 đêm 20.07 2018
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/19
  15. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 72: Mẹ con là cây chuối
    Ngày xưa ở miền bắc Lào thì thiếu tin tức nên chợ búa là nơi đưa tin của người xa gần từ quê về thành phố. Sáng nay một chuyện nóng hổi đang đồn đãi nhau ở chợ búa:


    - Một cốt chuyện về tâm linh, anh đã giấu chuyện xẩy ra sau vợ anh chết đúng 100 ngày thân nhân mới được biết.


    Chuyện xẩy ra ở một ngôi nhà cuối làng xa thành phố, một gia đình với 2 đứa con còn nhỏ, một đứa 4 tuổi và 5 tuổi. Vườn trái vòng quanh nhà cả hơn 100 thước vuông rậm rạp âm u cỏ khi mùa mưa tới. Người mải làm ruộng nương, thiếu thời giờ cho vườn trái.


    Một hôm, anh đang mải mê làm ruộng, vợ thì ở với con nhỏ trên nhà, xế chiều chị mới đi xuống vườn hái đu đủ, cỏ thì ẩm ướt rậm rạp cao hơn nửa người, đang với lấy trái đu đủ thì bỗng nhiên có một con rắn hổ mang mổ vào đùi, chị giật mình té xuống và thấy tê cả người, cố lê tới cây chuối cũng không xa nơi đó, cố vịn để đứng lên về nhà với 2 đứa con đang chờ bữa cơm chiều, rồi số phận cô tới đó đã hết hơi thở cuối cùng với cây chuối.


    Chiều buông chập choạng tối, chào tạm biệt đồng ruộng về nhà, anh vỗ lên đầu vợ đang ngồi ngó con chơi ở sân đầu cầu thang nhà. Trong nhà thì cơm chiều đã gọn trên mâm như thường ngày, anh vừa lên được mấy bậc cầu thang thì anh chạy thẳng đến vợ đang ngồi và cúi xuống hỏi:


    - Em không được khỏe sao, mà đầu em lạnh như thế?


    Vợ lắc đầu nhè nhẹ, cũng không ngẩng đầu lên hay quay mặt lại gì cả. Anh lên nhà tắm rửa xong xuôi, hai đứa con đã ngồi ở mâm cơm chờ ba, còn cô thì ngồi vuốt tóc ở lan can quay lưng vào mâm cơm với tiếng nhè nhẹ:


    - Em cảm bệnh, anh hãy ăn với hai con đi, trong làng người cảm mùa mưa nhiều đó.


    Anh nói:


    - Vậy anh ăn cơm xong và lo cho con ngủ, em uống thuốc cảm nghe, đừng quên!


    Mùa ruộng đầu mùa thật là mệt mỏi, anh nằm chơi với con một lát thì ngủ quay luôn, mặc kệ cho cô dẹp dọn mâm cơm.


    Khi chập choạng sáng miền quê, thức ăn trưa chuẩn bị cho anh đi làm ruộng đã gọn trong cái rổ xách tay, thức ăn sáng gọn trên mâm chờ anh ăn rồi đi làm ruộng. Hai đứa con thì vẫn còn ngủ. Anh dậy rửa mặt, ngồi ăn cơm sáng xong. Cô đang ngồi làm gì ở bếp quay lưng ra ngoài.


    Anh nói:


    - Em đừng quên uống thuốc cảm nghe!


    -Cô gật đầu.


    Ruộng ở xa nhà, đi bộ cũng hơn nửa tiếng đồng hồ mới tới, anh bước xuống cầu thang nhà thì vừa đúng gặp người trong làng cũng làm ruộng kế nhau. Hai người vừa đi vừa trò chuyện cho tới ruộng, thêm một ngày mệt mỏi ẩm ướt cho tới trưa. Hôm nay hai người ở 2 góc ruộng, cầm rổ cơm đến ngồi ăn chung nhau, khi anh mang rổ cơm ra ăn thì anh thấy là lạ vì thức ăn đã có mùi chua và thiu rồi, miệng lẩm bẩm:


    - Thức ăn cô vừa nấu nướng sáng nay mà sao xôi cứng rằn, thức ăn thì thiu ăn không được luôn.


    Bạn người làng thấy vậy mới nói:


    - Thôi vất nó đi, ngó làm gì, thức ăn mình đem đến cũng đủ hai người ăn no mà.


    Lời nói vừa tới đây thì thấy người làng, 3 bà người trong làng vừa chạy tới vừa la hét tên anh gọi từ xa. Hai người còn chưa được ăn một miếng cơm trưa nào cả bật đứng lên, như tiếng la hét gọi đó đã báo cho là có chuyện không may mắn sắp tới nơi. Đầu mùa ruộng nương thì đàn ông bận rộn về ruộng nương hết cả làng quê nên thấy 3 bà chạy tới, vừa đứng vừa thở và nói:


    - Cô vợ anh đã chết ở cuối vườn nơi bụi chuối!


    Vừa tiếng nói xong, không có một lời hỏi han gì cả, anh bật đứng lên và chạy thẳng về nhà. Ông bạn làm ruộng kế đó cũng chạy theo và 3 bà theo sau về. Anh vừa chạy vừa nghĩ là vợ mình bệnh nặng chết, rồi 2 đứa con nhỏ ra sao, trong lòng đầy những nỗi lo lắng. Khi chạy về ngó thấy nóc nhà thì đã nghe tiếng người làng rồi, thêm vài bước nữa thì sân nhà cũng đã đầy người và có cả ông sư thầy và chú tiểu nữa, còn ông trưởng làng đang ngồi lắc đầu lia lịa ngó thẳng ra đường mà anh sẽ về. Khi thấy bóng anh chạy vừa khóc về, ông đứng dậy ôm lấy anh và đi theo anh về cuối vườn nơi trồng chuối. Bà già vợ với em gái vợ đang ngồi bên cạnh xác chết khóc lóc, chuyện hôm nay là:


    - Sáng nay, vợ ông làm ruộng kế bên với thêm 2 người làng cũng thường xuyên đến xin lá chuối để gói bánh cúng chùa, ngày mai là rằm lớn, thì đã thấy xác cô nằm chết cứng và ẩm ướt cơn mưa mùa qua đêm.


    Anh chạy tới khóc lóc ôm lấy xác vợ đã cứng rồi. Trưởng làng với ông sư thầy mới nói là:


    - Mang xác cô vào chùa tắm rửa cho sạch sẽ, cô bị rắn cắn vào đùi từ hôm qua và cô ôm cây chuối khi chết.


    Gia đình em gái cô cũng có một đứa con 4 tuổi, cả 3 đứa bé đang ngồi chơi ở gốc một cây chuối giữa vườn ổi trước nhà. Bà già vợ lấy 2 đứa bé về nuôi.


    Anh vừa khóc vừa nói:


    - Chiều hôm qua anh đi làm ruộng về, cô vẫn còn sống mà, và sáng nay khi tôi đi làm ruộng từ sớm vẫn thấy cô nấu ăn và bếp thấy có lửa mà, cô cảm bệnh thôi mà.


    Bây giờ người trong làng với thân nhân gần gãnh anh, mặc kệ anh nói gì thì người ta cũng không ai tin lời nói đó và chỉ nghĩ là anh quá buồn nhớ tới vợ. Anh bình tĩnh được vì người cả làng an ủi làm cho gượng được nỗi tang thương bất thình lình như vậy. Những người trong làng mà ruộng nương ở gần làng thì gọi về giúp nhau làm hòm cho cô để mai đi thiêu táng. Ngày mai là ngày rằm lớn, cả làng nghỉ động thổ ruộng nương nữa.


    Xế chiều anh thơ thẩn đi về nhà ở đầu làng để dọn dẹp đóng cửa nhà trước khi ngược về chùa và ở đó cho tới sáng mai. Khi anh lên cầu thang nhà, bụng đói từ sáng đến giờ, hết bậc cầu thang anh đứng im lặng ngó mâm cơm canh đang nóng hổi, anh nghĩ là gia đình em vợ lo cho nên anh ngồi xuống ăn cơm với nước mắt. Bữa cơm chiều hôm nay chỉ có mình anh thôi, anh ăn xong dẹp mâm cơm xuống bếp, đóng cửa nhà, tắm rửa và ngược về chùa.


    Từng bước đi uất ức trong lòng, nghẹn lời không nói được một câu nào cả, không có tới một lời cuối cùng nhắn nhủ hay tạm biệt nhau. Khi anh vừa bước tới sân chùa thì em gái vợ nói:


    - Anh ơi, cả ngày không thấy ăn uống, em chuẩn bị mâm cơm ở nhà với 2 cháu đang chờ anh ăn cơm chiều, anh về nhà em ăn cơm cùng 2 cháu đi anh.


    Anh đứng sững một chút, như người mất hết hồn vía, rồi anh ngược về nhà em gái vợ ăn cơm với 2 đứa con thêm một chút với giọt nước mắt mà không nói nên lời nào cả. Hai đứa con rất là ngoan, xong cơm thì đòi đi ngủ luôn ở nhà em gái vợ, còn anh đêm nay thiếp ngủ thiếp dậy không nói năng gì, chỉ ngồi ngó hòm của vợ tới sáng.


    Ngày rằm lớn người nghỉ ruộng nương mà lại là ngày buồn nhất trong các rằm đã qua, lời an ủi, thở than, tiếc nuối mà cô bỏ ra đi ngập phủ sân chùa. Người thì khuyên anh dọn vào trong làng ở với bà con hay bà con đằng vợ.


    Rồi cũng đến một buổi chiều sau thiêu táng, một cuộc sống lạnh lẽo một mình với 2 đứa con nhỏ những đêm buông phủ. Anh vẫn còn chút may mắn vì có bà con vợ với bà con anh trông nom 2 đứa nhỏ và cả những bữa cơm của anh nữa. Mải mê trong mùa ruộng nương, nỗi buồn thì ngóng chờ từng đêm với hai đứa con thơ, xong cơm chiều thì anh vẫn dẫn 2 con về nhà.


    Thời gian và ruộng nương cũng giúp anh giảm bớt cơn sầu. Khi anh đi làm ruộng thì thường xuyên bà con anh dẫn 2 đứa bé về nhà lấy trái cây đầy vườn. Hai đứa lúc nào cũng ngồi chơi ở gốc cây chuối, 1 đứa cháu con của em gái vợ là 3 người, buổi trưa là ngủ lăn quay luôn.


    Rồi thắm thoát đã tới ngày rằm lớn, trong làng nghỉ động thổ. Sáng sớm anh dậy nấu ăn chờ 2 con dậy và đưa cơm canh vào chùa. Khi 3 cha con chuẩn bị xong xuống cầu thang nhà thì 2 đứa con chạy tới cây chuối chào mẹ rồi mới đi chùa cùng anh. Khi xong việc cúng bái ở chùa, 2 đứa con được đầy một rổ bánh trái về nhà.


    Trước khi lên cầu thang nhà thì 2 đứa con chạy đến gốc cây chuối và để một chút bánh dưới gốc cây và gọi mẹ ăn bánh. Hôm nay rằm lớn mới được nghỉ ngơi làm việc vườn trái ở nhà, anh ngồi ở lan can ngó xuống như gợn đầy là cái thắc mắc trong lòng, lúc buồn bã đó giờ anh mới nghĩ ra:


    - Ai là người nấu ăn và dọn mâm cơm chờ mình buổi chiều khi mình ở chùa về nhà??? Trong ngày đem xác vợ vào chùa, ngày cuối cùng mà thức ăn thiu hết, ai là người chuẩn bị vào rổ gọn gàng từ sớm cho mình, rồi 2 đứa con mình chơi hay ở với ai ngày lúc đó???



    Những cảnh lạ đó làm cho anh đầy cái thắc mắc mà không lời giải đáp được, còn 2 đứa con thì đang gọi mẹ, mẹ vòng quanh gốc cây chuối. Anh đứng lên thở dài bước xuống cầu thang nhà, tay cầm con dao đi phát cỏ vườn. Anh làm việc một lát sau thì đã tới trưa, về lo cơm trưa cho con thì thấy 2 con đang ngủ tay ôm cây chuối. Anh ngược về cuối vườn phát cỏ tiếp cũng không lâu thì bỗng nghe tiếng con gọi anh:


    - Ba ơi, ba ơi, trưa rồi ba về ăn cơm đã, mẹ cho con gọi sợ ba đói, mẹ dọn mâm cơm xong và đánh thức 2 con nè!


    Anh đang cúi phát cỏ bật đứng sững quay lại thì ở gốc cây chuối có cái chiếu rải và có mâm cơm, 2 đứa con đang vời tay gọi. Anh ngó vòng quanh cũng chẳng có ai, anh từ từ bước tới thì thấy đúng là mâm cơm anh đã chuẩn bị cơm trưa mà để trên nhà. Ai là người bưng xuống gốc cây chuối??? Thấy 2 con đang cười vui ăn cơm, anh ngập ngừng một chút, vỗ lên đầu con rồi ăn cơm trưa, xong bữa cơm anh dọn lên nhà rồi trở về tranh thủ cho xong vườn trái vì cả tháng mới có một ngày nghỉ ruộng nương.


    Trong khi anh đang dọn dẹp cỏ cho thành đống gọn, tiếng cười của 2 đứa con vang vui vẻ khi anh đang cúi làm việc và ngó qua háng về đằng phía 2 đứa con đó, như có gì khiến anh đứng hình như vậy, một lát mới bật đứng dậy như cái lò xo và quay lại, miệng lẩm bẩm từng tiếng tên vợ của anh, rồi hai con bắt đầu ngủ lăn quay cù mèo ở gốc cây chuối. Giờ anh đã hiểu là từ ngày vợ anh bỏ đi, ban ngày ở nhà em vợ hay bà con mà 2 đứa cứ đòi về nhà, nói là mẹ chờ chơi với con ở nhà, rồi chiều nào dù tắm rửa xong chập choạng tối cũng phải đến cây chuối đó ngồi chơi một lát mới lên ngủ. Như anh đã hiểu là tại sao từ khi vợ chết mà 2 đứa con cứ chỉ tay về đằng cây chuối và miệng luôn luôn gọi mẹ, mẹ, có gì ăn hay có gì chơi cũng đến nơi cây chuối đó. Anh đi chậm chậm từng bước tới nơi, tay anh vuốt ve cây chuối một lát rồi anh nói nhè nhẹ:


    - Trông nom lấy con cho anh làm việc vườn cho xong trước chiều hôm tới.


    Rồi trạm thời gian trôi qua, nỗi buồn vơi cũng chìm vào cái bận rộn của đời sống thiên nhiên miền quê. Thắm thoát cũng đã đến ngày cúng bái 100 ngày của vợ đã bỏ ra đi. Anh cùng 2 đứa nhỏ, bà con đằng vợ với đằng anh đến chùa để hẹn hò ngày lễ cho vợ anh. Khi đi tới chùa làng thì thấy ông sư thầy đang đứng ở cổng chùa, ông nói:


    - Hôm nay các con đến rồi à?


    Ông bước tới 2 đứa bé, vỗ tay lên đầu rồi hỏi:


    - Mẹ các con khoẻ không? Hàng ngày có vui không khi chơi đùa với mẹ con?


    - Hai đứa gật đầu.


    Tất cả vào ngồi, bà con ai cũng thấy làm lạ ngó 2 đứa trẻ, chỉ có anh hơi bình thản một chút, khi bàn về ngày lễ và hẹn hò xong chắp tay lễ ông ra về. Khi tất cả quay lưng đi tới cổng chùa thì có chú tiểu con chạy theo và gọi anh:


    - Là ông sư thầy muốn nói chuyện riêng với anh một chút.


    Anh cho 2 đứa bé về nhà em vợ, anh trở về ngồi xuống chắp tay lễ sư thầy. Ông mỉm cười và nói:


    - Chắc con đã biết là chuyện gì phải không con? Duyên kiếp đã hết thì để cho vợ con đi chốn bình an của kiếp sau, còn kiếp này đã khác thế gian thì đừng níu nhau lại, tội nghiệp cho mấy đứa nhỏ nếu còn lưu luyến với mẹ nó như vậy sẽ là chuyện không tốt cho tương lai học hành của nó đó.


    Anh ngồi im lặng với 2 dòng nước mắt, anh gật đầu chậm chậm.


    Ông sư thầy nói tiếp:


    - Trong ngày cúng lễ 100 ngày thì cắt duyên số kiếp đời cho cô vợ con đi, đừng để kiếp người với kiếp ma chung với nhau, nếu con nhớ tới vợ thì ngày rằm con nhớ cúng bái cho vợ là được rồi.


    Nghe xong anh chỉ biết gật đầu thôi và đứng lên từng bước như mỏi mệt đi về, miệng lẩm bẩm tên vợ suốt đường về tới nhà.


    Về đến trước nhà anh đứng sững, không ngừng được dòng nước mắt khi thấy lá cây chuối như bắt đầu úa vàng. Anh ngồi xuống dựa lưng vào cây chuối, miệng lẩm bẩm tiếc nuối và thiếp ngủ đi lúc nào không biết. Một giấc mơ buồn sầu ngắn ngủi đã hiện, là vợ anh vừa khóc lóc vừa ôm lấy anh đang nằm đó và nói:


    - Còn hai ngày nữa em đi rồi, anh cố trông nom lấy con nghe.


    Lời nói của vợ anh tới đây, như có người đánh thức anh tỉnh bật ngồi dậy tại chỗ, anh ngó vòng quanh ngập nỗi sầu vắng trên nét mặt rồi anh nằm xuống tiếp. Một lát sau nghe tiếng 2 đứa con anh với em gái vợ mang thức ăn đến và nói:


    - Ủa? Coi lá chuối bắt đầu úa vàng kìa anh! Em tưởng là anh nói chuyện với ông sư thầy xong thì về nhà em ăn cơm, nhưng anh lại về nhà luôn, thức ăn này để ăn chiều với cháu.


    Nói xong và chào đi về. Hai đứa con cũng bắt đầu nói:


    - Ba ơi, lá chuối vàng đó ba!


    Và chỉ tay lên mấy tàu lá chuối. Anh ngó con cố mỉm cười, tay vuốt lên đầu con, miệng cố trả lời nhè nhẹ:


    - Trong vườn mình còn có nhiều cây chuối xanh tươi kia kìa, con thấy không? Mẹ con vẫn chờ con mà.


    Hai đứa ôm lấy ba vui cười rồi tất cả lên nhà nghỉ ngơi với bữa cơm chiều. Ngày mai là ngày chuẩn bị bánh trái đồ cúng, vào ngày mốt là 100 ngày của vợ anh. Đêm nay lo cho con ngủ xong, anh cũng thiếp đi lúc nào không biết, với một giấc mơ: thấy vợ anh đang đánh thức anh dậy vì trời sắp đổ cơn mưa. Anh chợt choàng giấc ngủ dậy thì anh thấy mình đang nằm ngủ ở gốc cây chuối.


    Đã gần sáng và tiếng sấm sét trời sắp đổ mưa, anh chạy lên nhà ngủ tiếp nhưng làm thế nào cũng không ngủ đi được. Anh ngồi ở lan can ngó xuống cây chuối thì thầm thì thào cho đến sáng.


    Một ngày bận rộn chuẩn bị bánh quả, hoa trái, người làng cũng lui tới đóng góp cho ngày mai là ngày cúng lớn ở chùa.


    Thêm một đêm anh ngủ ở gốc cây chuối cho tới sáng, khi anh tỉnh giấc thì thấy vòng quanh gốc cây chuối ẩm ướt như cây chuối đã khóc lóc qua đêm.


    Chùa đông đúc người đến cúng bái chia sẻ cho tới chiều buông. Về nhà ngoài bà con, anh em thì người làng cũng đến chia buồn và cho bánh trái 2 đứa nhỏ. Trong lúc ngồi chơi thì bỗng tiếng cô em gái vợ đang chơi với các cháu ở dưới sân nhà vang gọi hỏi anh:



    - Anh ơi, cây chuối ở vườn ổi đó đâu rồi? Mấy cháu mang bánh đến kiếm mẹ tụi nó nè anh!


    Anh đang ngồi chơi với người làng trên nhà, vội bước lẹ ra lan can ngó xuống thì quả thật cây chuối đó đã biến mất, cũng không có vết đào bới gì cả.


    Anh nói:


    - Anh đã rời cây chuối đó về cuối vườn chung với bạn bè nó rồi, em dẫn cháu tới cây chuối nào cũng được, ở cuối vườn.


    Một lát sau thì người làng ra về, chỉ còn lại thân nhân thôi, anh mới gọi tất cả lên nhà ngồi xuống và anh mới kể chuyện cây chuối đơn độc một mình ở vườn ổi đó cho nghe:


    - Như anh đã biết từ lâu là: Trong vườn ổi trước nhà không có cây chuối nào cả, cây chuối đó xuất hiện sau khi vợ anh chết. Anh biết rõ là lúc anh ngó qua cái háng khi anh phát cỏ đó thì anh đã thấy là không phải cây chuối mà là bóng của vợ anh đang ru con ngủ, và anh cũng kể lại những lời ông sư thầy gọi anh lại nói chuyện hôm kia trước ngày cúng bái.


    Thân nhân ai cũng ngó anh với vẻ tội nghiệp và ôm lấy mấy đứa cháu như muốn nói là:


    - Mẹ các con đã bỏ đi rồi….


    Thân nhân và lời an ủi bao la cho tới tối. Và từ giờ đi cây ổi vẫn bạn với cây ổi, cũng không có cây chuối nào đơn độc làm bạn nữa.


    Chuyện mẹ con là cây chuối đến đây cũng đã hết, cám ơn các bạn đọc truyện và chúc vui vẻ.
     
  16. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 73: Ma đi tè
    Như đã có một câu chuyện tâm linh xẩy ra, hình như còn nhớ rõ mấy chục năm qua hồi ở bên Lào, câu chuyện là:


    - Có một chiều, tôi được tin có đám tang của người già trong làng, cũng là ngày cuối tuần. Xong việc cá nhân và cơm chiều ở nhà thì tôi dạo bước đến chia buồn. Người chết thì cũng hơn 80 tuổi, ông là người gốc tích trong làng, con cháu ông cũng quen biết với mình. Ông đã chết được 3 ngày, chỉ chờ con cháu ở xa đến cho đông đủ rồi đi thiêu.


    Chiều mới chập chọang tối, người đến chia buồn còn chưa nhiều. Tôi ngồi xuống cái bàn ở ngoài sân nhà nơi tiếp khách, còn trong nhà tầng dưới thì cũng đông người rồi. Nhà hai tầng nên xác ông thì ở trong hòm tầng trên.


    Tôi vừa ngồi xuống chưa được uống miếng nước, tay cầm cái ly. Hai lỗ tai tôi đứng thẳng lên tại chỗ khi nghe tiếng chửi rủa nhau ở tầng trên. Lúc đầu tôi nghĩ rằng: con cái của ông đã chết đó tranh của cải gì nhau không biết, đang gây lộn nhau. Nhưng nghe đi nghe lại thì: ủa? tiếng chửi rủa nhau như vậy mà sao có tiếng cười ầm ĩ lên từng trạm? Tôi thấy thắc mắc trong lòng: thôi mình lên tầng hai cúng tiền một chút, coi có chuyện gì nhau?


    Vừa bước chân vào trong nhà dưới, ngó thấy ai cũng cười khà khà khà. Tôi đến chân cầu thang lên thì lúc đó lại có thêm một ông già trong làng mặc xà rông theo người già Lào hay mặc ở nhà. Tôi thấy vậy nên nhường cho người già cả lên trước. Miệng ông lẩm bẩm theo bước cầu thang và lớn dần lớn dần. Khi lên đến nửa cầu thang thì nghe rõ là tiếng ông đang chửi rủa ai đó. Bao nhiêu người ở nhà dưới thì cười lên ầm ĩ. Một ông vừa lên và thêm hai ông đang chửi rủa chỉ chỉ chỏ chỏ tay vào chiếc hòm ở đó. Người ở trên thì bò lăn bò quàng ra cười. Tôi cũng không được hỏi ai là chuyện gì, cúng tiền xong rồi tôi xuống và ra ngoài sân ngồi cho thoáng gió.


    Cháu của chủ nhà quen biết nhau ra ngồi với tôi khi người đến còn chưa nhiều, rồi tôi mới hỏi bạn:


    - Có chuyện gì mà mấy ông đại sư phụ hơn 80 tuổi chửi rủa nhau vậy?


    Bạn cười lên khà khà khà và kể câu chuyện cho nghe:


    - 3 ông già với ông nội mình là 4 ông, là bạn nhau trạc tuổi nhau từ nhỏ đến già, quậy cũng quậy nhất làng lừng danh đã lâu, giờ đã già cũng như xưa. Trong lúc ông nội mình bệnh nặng lần này và chết, thì 3 ông đến hứa hẹn là: "Sẽ ở chia buồn bên cạnh xác ông nội mình cho tới thiêu táng xong mới về nhà".


    Đêm đầu tiên khi về khuya thì 3 ông say rượu nằm tè ra xà rông mỗi người một góc nhà trên. Ai nấy cũng đã cười 3 ông đau cả bụng từ đêm đầu rồi. Đến trưa hôm sau mới tỉnh và cả 3 ông lấy xà rông của ông nội mình thay, mới tỉnh rượu đã nổ như pháo luôn, xong ngồi đổ tội cho nhau là ông kia tè ra xà rông chứ không phải là mình.


    Rồi đêm qua là đêm thứ 2, tin đám tang thì người lui tới chia buồn quá đông luôn. 3 ông say rượu nổ cho đến khuya tí nữa hết cả hơi và rủ nhau về, đi cũng không thẳng đường.


    Hai ông thì chung ngõ hẻm về nhà, còn một ông thì về đằng ngõ hẻm khác nhau. Nhờ ánh trăng gần rằm soi đường chứ không có đèn pin gì cả, cũng quá 12 giờ đêm rồi. Hai ông vừa đi miệng lẩm bẩm theo người già say rượu và chửi rủa ông chết: "Tại sao lại chết trước vậy?" và khi đến dưới gốc cây xoài lớn, mới đứng vén xà rông lên tè, cách xa nhau cở 1 thước. Trong lúc vén xà rông lên tè thì có tiếng rên rỉ như người bực bội mà không nói ra tiếng người. Một ông cất tiếng chửi ông kia:


    - Mày rên rỉ làm gì?


    Ông kia trả lời:


    - Mày rên rỉ còn chửi tao à!


    Hai ông như có gì linh tính im lặng và hình như cơn rượu cũng nghỉ ngơi một chút, rồi cả hai ông từ từ quay mặt lại ngó nhau, nhưng tiếng rên rỉ vẫn tiếp tục như thường.


    Hai ông đứng tè, còn ở giữa hai người là ông nằm ở trong hòm cũng đứng tè chung, mặt mũi tím theo ánh trăng mờ mờ đêm, nhăn mấy cái răng còn lại với tiếng rên rỉ, bực bội như bạn đã bỏ mình về nhà vậy. Hai ông bốn con mắt trắng bạch đứng hình. Lúc đó, cũng không biết là 3 cái mặt nào đáng sợ hơn ai nữa, rồi giây phút tập bay hay tập bò cũng đã tới. Một tiếng: "Ma!!!" dù không được hẹn hò nhau mà lại thoát ra cùng nhau một lúc.


    Một ông thì bỏ cái xà rông ở đó, một hơi để truồng chạy luôn như bay tới trước nhà rồi tè tiếp. Còn một ông thì vừa tè vào cái xà rông vừa chạy, xà rông không kịp vén lên còn té nữa, miệng vẫn tiếp tục chửi cho đến vào trong nhà rồi mà còn chưa ngừng.


    Còn một ông về đằng ngõ hẻm phiá kia, miệng thì lẩm bẩm theo cơn rượu. Phiá đằng trước thì có một ông già mang xà rông đi lại ngược chiều. Đang đi đang say, cũng không được để ý là ai đang đi tới mình. Khi hai người đi qua nhau thì nghe tiếng nói dội vào tai:


    - Ai hẹn chia buồn với tao mà nửa đêm bỏ về, tao sẽ bóp cổ cho chết luôn!


    1-2-3 bước qua nhau, như xe đạp thắng dừng tại chỗ, cũng không biết là mùi rượu còn không trong giây phút này. Ông đứng và từ từ quay lại. Ông già vừa đi qua cũng đứng, cũng từ từ quay mặt lại. Cả hai đang sắp thấy mặt nhau dưới ánh trăng đêm. Rồi tên lửa hay máy bay còn chậm hơn, ông chạy vừa la làng la xóm:


    - Thằng chết dọa tao! Thằng chết dọa tao!


    Trên con đường lớn, một người đi đêm về cũng quen biết ông, thấy ông già chạy như bay, như đang khủng hoảng gì không biết. Anh mới hét lên và chạy theo níu ông lại hỏi:


    - Có gì xẩy ra vậy?


    Lúc đó, ông mới tỉnh giấc, mới kể lại câu chuyện:


    - Ông không biết chạy đi đâu, cũng chỉ biết là chạy thôi. Ông đã chạy qua nhà ông ở hơn 300 thước rồi, quên hết nhà cửa, họ hàng, quên cả tên tuổi nữa chứ.


    Mấy ông già này hàng ngày cũng đã tíu không phải vừa, mà lại gặp ma dọa thì có gì bằng nữa. Ai nghe cũng cười bò lăn bò quàng luôn. Người anh mà níu ông lại đó cũng cười đau cả bụng rồi chào ông đi về.


    Tôi ngồi nghe bạn kể mà không ngừng được tiếng cười. Giờ đã tối mịt, người đến chia buồn cũng bắt đầu nhiều, tôi nói với bạn:


    - Hãy đi làm việc nhà, tiếp khách đi, còn tôi thì đêm nay sẽ lên nhà trên ngồi vui với mấy ông sư phụ tíu mới được.


    Khi lắng tai nghe thì đã im lặng tiếng chửi và tiếng cười. Thôi dù sao mình lên coi cái đã. Khi tôi lên nhà trên thì thấy im lặng và thấy 3 ông nằm ngáy khò khò khò mỗi người một góc vì mệt mỏi từ đêm qua, chắc nửa đêm 3 ông mới dậy gây chiến tranh nữa.


    Chuyện “Ma đi tè” đến đây cũng đã hết, xin hẹn gặp lại.


    viết xong 10.00 đêm
    29.01. 2019
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/1/20
  17. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 74: Sao gánh nhau về
    Quãng đường ma với lời kể trước 1980.


    Đối với tuổi đời khi còn đi học, với thành phố Luang prabang an bình không có chỗ chơi chỉ có sân chùa. Mùa đông thì hay ngồi xung quanh đống lửa nghe người già cả kể chuyện vui. Một quãng đường nổi tiếng về ma, chuyện kể từ người này đến người khác, trạm thời gian vẫn còn nghe. Tôi chỉ nghe và chưa từng thấy, cũng không mấy gì tôi được đi qua con đường đó, giành cho người sinh sống ở đầu thành phố mà phải đi chợ từ sáng khuya.


    Đã lâu từ thời trước chưa có xe cộ, có một người đi buôn bằng ngựa xong rồi hãm hại nhau gì không biết rồi chết nơi đó. Đường vắng tanh um tùm với cây cối hai bên đường, ban đêm đứng ngó cũng nổi da gà rồi chứ không cần phải đi qua. Trạm thời gian sau thì nghe mấy người già cả kể lại: “Có một cô gánh hàng đi chợ bán từ khuya, trời mưa nặng rồi trơn té, bụng lại đang có bầu 6 tháng, 3-4 giờ sáng không ai thấy nên cô cũng chết nơi quãng đường đó”. Chuyện con đường ma kéo dài thay nhau kể cả mấy chục năm qua cho tới bây giờ.


    Mà mấy người già cả thời tôi còn nhỏ đó, cũng không phải vừa gì cả, xong kể chuyện ma rồi lúc nào cũng dụ dỗ, hay thử thách con cháu đi bắt ma cho vui. Đêm nay ngồi nghe một ông bạn lừng danh về nghịch ngợm kể:


    - Một hôm mùa đông, chiều về đêm thứ 7, cỡ 8 giờ chiều cũng đã tối rồi, 4-5 cây củi dài cả 10 thước chụm vào nhau, mấy người bạn tôi với 3-4 ông già đang ngồi. Tôi từ đằng xa đã nghe tiếng cười bò lăn bò quàng, với tiếng chọc ghẹo nhau. Tôi nghĩ, có chuyện gì mà vui hơn mọi hôm vậy? Tôi mang một nải chuối sứ để nướng ăn, ngồi xuống có chuyện gì mà từ đằng xa đã nghe tiếng cười rồi.


    Một ông già ngồi đó, sáng nay đi cúng chùa sớm khi thấy 3 ông vua quậy đến mới nói:


    - Đêm qua hôm rằm, 3 ông quỷ kia làm gì không biết mà gánh nhau về trong nửa đêm, cháu hỏi tụi nó coi.


    Một ông vua quậy mới kể:


    - Đêm qua là hôm rằm, tôi với hai ông vua này đi cầu cơ ở con đường ma dữ đó, nó không chịu đi bộ về, nó cho tôi hai đứa phải gánh nó về chứ sao nữa, thôi để nó kể chuyện mới đúng, mình là người gánh nó về thì nó nên là người kể mới hay hơn, là vì nó thấy cái gì cũng rõ hơn hai đứa chúng tôi, nó làm biếng đi bộ về, rồi để chúng tôi gánh nó về, xong rồi tôi muốn đạp nó thêm vài cái nữa mới hả dạ, vừa kể chuyện vừa đạp nhau.


    Rồi ông vua mới bắt đầu kể:


    - 3 ông vua đêm qua đầu tối, chiều thứ 6, mai nghỉ học, mới rủ nhau đi tán gái ở đầu thành phố. Một cô em gái quá đẹp, học cùng lớp với tôi và tôi biết cô đó. Tất cả phải đi ngang qua quãng đường ma theo men sông đó.


    Ông vua kể tiếp:


    - Cỡ 11.30 đêm thì đi về, 3 người chọc nhau và hỏi nhau trên đường về: “Cô đó thương ai, thương tôi, thương tôi, thương tôi”. Cả 3 người tranh nhau vừa cười vừa ai cũng không muốn thua muốn thắng hết, chứ không ai nhường ai, nghe đến đây ai cũng cười. Mấy ông già cũng không nhịn cười được với cái vui tính của 3 ông vua quậy. Người thì nói cô rót nước cho tôi trước thì cô thương tôi chứ, người thì nói cô ngó tôi nhiều hơn ai, người thì nói cô ngồi gần tôi hơn ai.


    Một ông già ngồi đó la lên:


    - Ông vua này mày có kể chuyện ma tiếp đi không? Hay mày ngừng ở chỗ tán gái này vậy? Ông đạp cho một cái cho nó ngồi ở trong đống lửa luôn ngay bây giờ!


    Ở đó cũng chẳng có ai nhịn cười được, nó là một người có khiếu kể chuyện, chưa mở miệng nói thì người nghe đã cười trước rồi.


    3 người vừa đi về thì vừa giằng co nhau là cô em gái đó ưng ai. Ông vua mới nói:


    - Đến nơi quãng đường ma dữ đó, mình gọi ma lên hỏi coi lòng em gái đó ưng ai thì biết ngay mà, là ai đã thắng chuyện tán gái đêm nay.


    Hai đứa bạn hỏi:


    - Gọi ma thế nào, ai biết gọi hay là mày biết gọi?


    Ông vua trả lời:


    - Thì mình cầu cơ, mời hồn ma vào con cơ rồi hỏi chứ sao. Hôm nay ta chuẩn bị giấy cầu cơ và con cơ luôn nè, để tụi mày hai đứa biết rõ là cô đó ưng tao khỏi lo, hai đứa mày thua là cái chắc thôi.


    Khi tới gốc cây me to lớn um tùm đó, nơi mà ai cũng biết là ma ở đó dữ lắm. Cả 3 ông vua bước ra khỏi đường vào sân cỏ 3-4 thước xa đường để tránh người đi qua lại thấy, rồi bẻ mấy ngọn cây thay cho bông hoa, thắp nén nhang và 5 cây đèn cầy được đốt lên, thì cả 3 người khấn gọi linh hồn dữ hay linh thiêng lên nhập vào con cơ, xong rồi cả 3 bỏ ngón tay lên con cơ và chờ nó chạy, nó cũng chẳng chạy, nó nằm im lìm.


    Một ông vua mới thách thức nói:


    - Lừng danh có ma dữ cả mấy chục năm qua ai cũng sợ khi qua lại con đường này ban đêm, sao chúng tôi gọi mà chẳng có ma nào?


    Vừa dứt lời thì đột ngột có cơn gió từ đâu tới như rung cả trời đất, làm cho 5 cái đèn cầy vòng quanh tờ giấy cầu cơ, còn chỉ dính trên bấc một chút rồi xanh lè mà không tắt, theo là tiếng như có con chim lớn bằng cái lu ở trên cây đằng sau tôi, tôi ngẩng đầu lên ngó. Lúc đó hồn tôi lên mây, tôi cố gượng không cho bạn biết là mình đang muốn tè ra quần rồi. Cơn gió ngừng nhưng ánh đèn cầy vẫn xanh lè, tay tôi vẫn còn để trên con cơ đó, tôi ngó 5 cây đèn cầy chỉ còn một chút lửa thôi, mà xanh nên ngó tờ giấy cầu cơ không rõ, chỉ ngó thấy hai cánh tay của bạn đó trắng bách luôn, tôi ngẩng đầu lên ngó hai đứa bạn lúc đó.


    - Thì ba ơi, mẹ ơi, ông bà ơi, ông vải ơi, cái lạnh lùng cảm giác như bị sét đánh cứng luôn, thân thể không khác đầy gai ốc hay gai quả sầu riêng tại chỗ còn tóc tai, cái đầu nó bật đứng thẳng lên tứ phiá như quả chôm chôm vậy. Hai người thò tay lên con cơ đó là ai đây? bạn mình đi đâu rồi? Một bên là hình bóng ông già, thêm một bên là đàn bà bụng to có bầu ngồi để ngón tay lên con cơ, hai cái mặt đó xanh lè theo ánh sáng của cây đèn cầy. Gọi ma nhập vào con cơ để hỏi chuyện chứ đâu phải tôi gọi nó đến ngồi bên nhau chơi cầu cơ với tôi đâu. Ma nó đến vậy rồi làm thế nào? quần tôi nó đổ mồ hôi ướt hết luôn, xong rồi tôi ngồi thiền luôn như vậy không biết gì nữa. Tôi chỉ biết đến đây thôi còn kể tiếp thì cho hai ông vua kia kể.


    Rồi hai ông vua kia tranh nhau kể và nói xấu nhau tiếp:


    - Nó đổ mồ hôi là nó xạo đó, nó tè ra quần thì có. Hai đứa chúng tôi tóc đứng lên trời như con nhím xùi lông, thân thể nổi da gà hay da ngổng hết luôn, một đứa mặt xanh theo cây đèn cầy, một đứa thì mặt đen hơn cả Bao công. Hai đứa chúng tôi chạy bạt mạng ra ngoài đường đứng từ lúc cơn gió và thấy con chim bằng cái lu vỗ cánh đậu ở cành cây trên đầu. Còn nó thì ngồi để tay lên con cơ há miệng hát bài gì không biết cứng như vậy làm thế nào? gọi thế nào cũng không tỉnh không trả lời, bỏ nó ở đó chạy luôn cũng không được, nếu vác cũng không được, cõng cũng không được, xách lên hai bên cũng không được vì nó ngồi cong cứng như vậy. Hai đứa chúng tôi lúc đầu cũng đứng hình và lo lắng khi thấy bạn như vậy, sau rồi quên cả ma luôn, lo cho cái thằng giỏi gọi ma đến, khi ma đến nó đứng hình trước hai đứa tôi chạy nữa.


    Không biết thế nào mà làm cho nó tỉnh lại được, tôi đành phá hàng rào vườn người ta, thấy cái giỏ cần xé lớn đựng rau cỏ, với một cái cây tre dài cỡ 3 thước hơn, rồi hai đứa chúng tôi khiêng nó vất vào cái giỏ cần xé rồi gánh nó về chùa nửa đêm.

    Coi cái mặt nó có muốn đạp nó mỗi người một cái không? Cũng may ông sư thầy ngồi thiền xong, ông thấy hai đứa tôi gánh nó đến ông cũng cười đau cả bụng luôn. Người thì gọi, người thì lấy nước đổ lên mặt, người thì uốn, người thì bẻ cho nó thẳng lại cũng không được. Hai đứa tôi cũng quên đạp cho nó một trận mới đúng. Trong chùa phải gọi nhau dậy thêm mấy ông sư nữa mới bẻ nó thẳng ra được, không có ai nhịn cười được trong lúc đó. Khi nó tỉnh được một lát, nó còn than sao đổ nước lên quần nó trong khi nó là người tè ra quần, nó giả vờ ngồi cứng để hai đứa cháu gánh nó về khỏi đi bộ.


    Đống lửa đêm nay không ngớt tiếng cười với chuyện của 3 ông vua quậy. Tôi với mấy ông già vòng quanh đống lửa, hình dung khi ma dọa cứng như vậy rồi hai người bạn bỏ vào giỏ cần xé gánh về, ngó mặt ai nhịn được cười. Xong chuyện đã đến khuya, tôi tắt củi rồi ra về.


    Đến bây giờ khi nào mà nhớ lại, gọi ma đến ngồi bên cạnh chơi cầu cơ, tôi cũng không ngừng được tiếng khà khà khà. Chuyện đến đây đã hết, chúc bạn vui vẻ.


    viết xong 12.00 đêm 30.05.2016
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/1/20
  18. vomongtho

    vomongtho Gà tích cực

    Bài viết:
    169
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chương 75: Cô lùn đi bên
    Một buổi sáng chủ nhật, vừa bước chân ra trước nhà thì thấy hai ông bạn đi xuống đầu ngõ hẻm mặt mày lém lỉnh, thấy từ xa cũng đã buồn cười rồi. Hai người đến nắm lấy tay tôi và kéo tôi đi theo ra chùa, có một chuyện bí mật chờ ở đó.


    Khi đi đến chùa thì thấy thêm một ông vua quậy đang tẩn tẩn mát mát, mặt bơ phờ, nói không nên lời, không có ai thấy mà nhịn cười được đến cả sư thầy chủ trì và chú tiểu trong chùa. Không cần hỏi cũng biết là đêm qua có con ma nào nó đuổi bóp mũi cho mới nằm xùi lông xùi tóc ở chùa đến giờ. Sáng nay ăn mấy cái đạp của chúng tôi nữa mới tỉnh. Một lát sau tỉnh táo rồi bạn mới kể cốt chuyện xẩy ra đêm qua:


    - Một làng cũng cỡ gần 1 km xa chùa rộng bao la, vòng quanh chùa vẫn còn đường đất đỏ chưa có trải nhựa, cây cối um tùm, đèn đường thì thiếu nên tối mịt mờ, đang làm lễ hội vọng vang tiếng nhạc từ xa đến nơi tôi đứng ở trước rạp cinêma, như có gì cuốn hút hay gọi tôi với bóng em gái xinh đẹp trong bộ truyền thống Lào ngập đầy chùa.


    Dạo bước hóng gió đêm thì cũng 15 phút, rồi tôi cất bước tà tà đi chơi lễ hội một mình. Tiếng nhạc, tiếng người trong lễ hội như đến gần từng bước. Gần nửa tiếng thì tôi đã tới trước chùa lễ hội, ngó vào trong chùa, sập bán bánh thức ăn truyền thống rải rác khắp sân chùa. Tôi bước vào đứng coi nơi ban nhạc trước, ngó rất là đẹp mắt với bộ truyền thống và cách múa dân gian người Lào lâu lâu mới được thấy. Một lát tôi tiếp bước chân đi coi từng nơi trong chùa, tôi thấy hơi mệt vì quá đông đúc người chen chọi nhau đứng coi, hình như người cả nửa thành phố nhỏ đổ về nơi lễ hội đêm nay vì cũng là ngày cuối tuần, nhưng bên ngoài của phiá hàng rào chùa đó thì vẫn im lặng vắng bóng người trên đường đất đỏ hoang thưa chìm trong cảnh đêm.


    Hơn một tiếng trôi qua hình như cái bụng tôi nó đòi hỏi, muốn được bánh trái một chút cho ấm bụng. Tôi tìm kiếm cái sập bán bánh nào xa xa đám đông để ngồi ngó vào cho thấy cảnh trong chùa sáng khắp nơi với ánh đèn lễ hội. Rồi một sập bán bánh ở cuối chùa sát bụi chuối trước hàng rào chùa, nơi đó ánh đèn không sáng sủa gì mấy, 3 cái bàn với mấy cái ghế vòng quanh mà không có ai ngồi cả. Tôi nghĩ: chắc về khuya rồi nên khách ngồi ăn uống cũng giảm xuống, chỉ còn cái đèn dầu nhỏ nhỏ mờ mờ trên mỗi bàn thôi. Khi tôi đi gần đến thì thấy một cô em gái tóc buông xõa đứng trước bụi chuối ngó thẳng vào lễ hội, xa cái bàn ngồi cỡ 5 thước. Trong lòng tôi nghĩ: cô đến một mình sao? không có bạn đến chơi lễ hội chùa chung? sao lại đứng ở nơi tối tối một mình như vậy? ngó cô rất là gọn gàng và đẹp gái với bộ trang phục Lào, thôi chắc hôm nay mình có bạn gái rồi. Trong lòng rất là hào hứng, đi tới nơi cô đứng và nói:


    - Chào cô, đêm nay tôi cũng đến chùa thăm lễ hội một mình, rất vui vẻ khi được gặp cô làm bạn. Giờ đã về khuya, thời tiết thì nóng hổi, tôi hơi đói bụng và khát nước, mời cô lên bàn trước mặt đó ngồi đi, tôi đi mua 2 chai nước ngọt và một chút bánh cho ấm bụng đêm.


    Nói xong thì tôi quay lưng vào cô, đi tới sập bán thức ăn.


    Sập bán thức ăn đó có 2 người thì một lại là cô bạn học chung lớp, với mẹ cô là người ở làng đó, nhà cô ở bên cạnh chùa đang lễ hội.


    Khi tôi mua xong quay lại thì cô đã ngồi ở cái bàn cuối cùng quay lưng vào bụi chuối. Tôi để một chai nước ngọt với gói bánh chuối xuống trước mặt cô và mời cô ăn. Tôi quay mặt lại thì thấy cô bạn bán bánh ngó vào tôi chằm chằm như có gì thắc mắc. Bụng đang đói mặc kệ ai ngó thì ngó thôi, tôi ngồi xuống vừa ăn ngó lễ hội phía đằng trước, vừa làm quen với cô đang ngồi bên cạnh. Tôi nghĩ là thiên nhiên thôi cô ít nói năng chỉ gật đầu nhè nhẹ vì mình mới gặp nhau lần đầu tiên. Cô ngồi ngó về đằng lễ hội, ít khi thấy cô ngó về phía mình. Cô thật là đẹp gái, mới thấy lần đầu sao trong lòng mình thấy quá mến vậy, tôi hỏi:


    - Xin lỗi cô tên gì để lần sau có khi đêm mai vì chùa vẫn còn lễ hội thêm 2 đêm nữa khi gặp còn biết gọi nhau? nếu ngày mai cô đến thì cô đến sớm hơn hôm nay và gặp nhau ở chỗ này thêm?


    Cô ngó thẳng vào trong chùa gật đầu nhè nhẹ, cũng chẳng quay mặt lại với tôi, với tiếng là:


    - Ny.


    - Tôi cám ơn và nói tiếp:


    - Đêm nay đã quá khuya rồi, lễ hội chùa cũng đã thưa thớt người, ban nhạc đã ngừng chơi. Cô có về không? tôi cũng dạo bước đưa cô về luôn?


    - Cô gật đầu, đứng dậy bước ra khỏi cái bàn ngồi.


    Cả 2 người đi ra khỏi cổng chùa, đi về phiá bên phải con đường đất đỏ vắng vẻ nhà người, cây cối đang ngủ im lặng trong đêm. Tôi cao 1.70 m, còn cô thì cũng hơn vai tôi một chút chắc cũng hơn 1.50 m. Trong lòng tôi, Ny thật là ít nói năng hay đùa giỡn, ngó thật là dễ thương. Xa chùa cỡ 100 thước thì tất cả im lặng vì ban nhạc đã nghỉ rồi. Bây giờ đằng trước thì thấy lạ vì tiếng chó sủa và tiếng hú như kéo dài hai bên đường, nhiều con chó còn sủa thẳng vào 2 người đang đi bộ.


    Tôi nói than vui bên cạnh cô:


    - Mấy con chó này nó nghĩ tôi là ma sao đây, mà kéo nhau sủa cả bầy luôn vậy.


    Tôi quay ngó cô thì cô mỉm cười và khi tôi quay mặt lại thì nghe tiếng:


    - Anh có sợ ma không?


    Tiếng thật là nhẹ nhàng, chậm chậm và lạnh lùng. Tôi nghĩ trong lòng và cười nhè nhẹ:


    - Đi đêm với bạn gái lại nói là mình sợ ma thì quá xàm rồi, còn gì mà tán gái. Người Lào hay có câu nói mỉa mai “nếu sợ ma thì chui vào trong váy em mà trốn”. Tôi sợ được câu nói đó thẳng vào cái đầu luôn, nên tôi trả lời hơi nổ một chút trong khi mình là một ông vua sợ ma nhất thế gian luôn.


    Tôi trả lời cô:


    - Ma có gì mà phải sợ! Tôi gặp ma luôn luôn mà chẳng bao giờ tôi sợ hết cả! Tôi cũng muốn sợ ma một lần thử xem mùi vị nó thế nào?


    Vừa nói tới đây thì: Mấy con chó mà mình đã đi qua rồi chúng nó cứ theo sau vừa sủa vừa hú dài cơn luôn trên quãng đường vắng, còn bao nhiêu chó ở đằng trước thì chạy ra đường quay mặt lại sủa như đang đón 2 người chúng tôi đi đến.


    Đêm nay đưa tiễn một cô bạn gái mới quen biết vừa đẹp nữa về nhà. Trong lòng tôi thì lẩm bẩm khấn trời khấn phật lung tung beng vì đêm nay thấy lạnh cột sống, bầu không khí quá lạ, cầu khấn đừng có gặp con ma nào nghe để khỏi mất mặt anh hùng, đến nỗi quên cả chuyện trò hay quay lại ngắm cô đi bên cạnh luôn. Sao như mình đang đứng bơ vơ một mình trong nghĩa địa vậy? những chân lông khắp thân thể như mọc lên từ bao giờ, hai mắt ngó lia lịa, chỉ thấy mấy con chó quay thẳng vào mình mà sủa không ngừng. Bên cạnh phía em gái đi bên đó sao lạnh thế? Rồi tiếp theo là tiếng cười nhè nhẹ híc híc híc, như tiếng đó đang bay lơ lửng trên đầu mình, như có gì mà làm cho tôi bất thình lình đạp thắng xe dừng tại chỗ. Tôi muốn quay mặt lại bên cô hình như rất là khó, rồi tiếng cười thêm một chặng híc híc híc nữa. Tôi cố cái can đảm từ ngày sanh tháng đẻ đến bây giờ, ngẩng đầu lên chậm chậm theo tiếng cười đó thì tiếng đầu tiên thoát ra: Mẹ ơi, tổ tiên, ông bà ông vải ơi, mùi vị đó nói thế nào nó mới đúng đây? Cô đi bên cạnh đó cao bằng nửa cây dừa. Ánh trăng rằm đang sáng, ngó lên tóc tai cô nó tung ra chỉ thẳng khắp nơi, mặt cô với ánh trăng thì tím hơn quả cà tím luôn, theo với tiếng cười rợn hồn nhè nhẹ không ngừng.


    - Eo ơi, quần áo tôi như nó không chạm vào thân luôn, không phải gai ốc đâu chắc chắn là gai quả sầu riêng mới đúng. Đầu tóc nghe tiếng phụp một nhát nó chỉ ra tứ phía như quả chôm chôm. Mặt tôi tê chắc nó trắng như thịt gà luộc vậy, đôi dép lào với quần áo tôi nếu tụt ra khỏi thân tôi chắc nó chạy mỗi người một đường trước tôi rồi. Trời ơi tất cả tối mịt luôn, quên cả họ tên ngày sanh tháng đẻ, quên cả đường về nhà, chỉ man man nghe tiếng chú tiểu và tiếng tụng kinh. Sáng ra vẫn còn đánh bò cạp, đánh tôm, mới biết là đêm qua mình đã chạy vào chùa luôn.


    Nghe kể xong chuyện, cả 3 người chúng tôi mới rủ bạn dạo bước đến chùa lễ hội chơi cho tỉnh vì ban đêm chúng tôi không được đi.


    Ông bạn bị ma dọa trả lời ngay luôn:


    - Trong lòng đang muốn nói câu này vì muốn gặp hai mẹ con bán bánh đêm qua, để hỏi han vài lời thắc mắc trong lòng. Đêm qua lúc mình mua bánh và ngồi với cô lùn đó, người ta ngó mình chằm chằm và nói gì nhau rồi lại ngó tiếp cho đến khi mình đứng lên về.


    Rồi 15 phút sau thì cả 4 người đến cổng chùa đang lễ hội. Ban ngày thì người không có đông đủ mấy, cô bạn thấy chúng tôi trước và cô giơ tay vời gọi lớn tiếng luôn. Cả 4 người lẹ bước tới chưa được chào gì thì cô nói:


    - Coi cái mặt còn bơ phờ có đáng đời chưa? gặp ma đêm qua phải không? Anh mua thức ăn cho 2 người mà em thấy trên bàn lại chỉ có một mình anh ngồi, anh có biết không khi anh đi rồi em dọn bàn thì thấy bánh nó nhẽo như bị ma vầy, rồi chai nước ngọt có mùi hôi luôn, mẹ em nói như vậy là ma ăn đó. Rồi khi về có gì nữa không kể cho em nghe. Chuyện ngồi ở bàn kia đêm qua thì em biết rồi….


    Nghe 2 người vừa kể vừa nói chuyện. 3 người chúng tôi đứng đó nghe cười đau cả bụng. Nghe ông bạn bị ma dọa than thở:


    - Trên đường về tại sao tôi không nghĩ ra chút nào cả là: Cô cao bằng vai tôi thôi mà, trong lúc đi bộ chuyện trò, mỗi lần tôi quay về phiá cô hay ngắm cô hình như cô cao lên dần dần. Lần cuối trước khi lạnh lùng với tiếng chó sủa đó thì mặt cô cao hơn đầu mình một chút, tôi nhớ cả nét cô mỉm cười mà. Sau khi hoang mang với tiếng chó sủa lạnh lùng, quay lại thì cô đã cao bằng nửa cây dừa rồi. Tôi mang theo có hai chân thôi, nếu tôi biết sẽ gặp ma tôi mang theo cả chục cái chân để chạy cho lẹ…


    Cô bạn bán bánh với mẹ cô ngó mặt tôi bơ phờ vẫn còn tái mét dễ thương là cười chết luôn.


    Sau khi trò chuyện với cô bạn thì tôi đã hiểu đêm qua tôi đã gặp ma lùn. Một lát thì chúng tôi chào cô bạn với mẹ cô và cả 4 người đi về, vừa nói vừa đuổi đá đít 3 đứa chúng tôi, vừa đổ thừa:


    - Nếu có 3 đứa chúng tôi đi theo đêm qua thì ông tướng quậy sẽ không gặp ma lùn.


    Chuyện đến đây cũng đã hết. Chào.

    viết xong 10.05.2019
     

Chia sẻ trang này