Dưới Bóng Cây Ước Nguyện - Cập Nhật - Bodhi

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Bodihi, 8/10/19.

  1. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: DƯỚI BÓNG CÂY ƯỚC NGUYỆN
    Tác giả: Bodhi
    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác| Tình trạng đăng: Cập nhật
    Thể loại: Tiểu thuyết tình yêu
    Giới hạn độ tuổi đọc: Trên 13 tuổi | Cảnh báo về nội dung: Không
    Giới thiệu:
    Dưới bóng cây bồ đề già ấy, cô là lần đầu tiên gặp anh ta, người mà cô cho đó là định mệnh, dù lúc đó toàn cơ thể không có sức lực, thần trí mơ hồ, đôi mắt nặng trĩu mơ màng không sao mở ra hẳn được vì vừa thoát chết, cô chỉ lờ mờ nhìn thấy trên ngực anh ta lúc đó do cúc áo bị bật ra có vết sẹo ngay gần tim, cô nghĩ là gần tim thì nó là gần tim. Anh ta nhanh chóng rời đi khi có người tới, thật ra là cô nghe thấy tiếng láo nháo gọi nhau xem lẫn tiếng chó sủa. Sau đó khi tỉnh dậy cô đã thấy mình ở trong bệnh viện…
    ***
    Lê Trần Vân Khánh – Đứa trẻ không biết trời cao đất dày, chẳng có lấy một nửa hạt kinh nghiệm về tình yêu.
    Phạm Hoàng Khánh Anh – “Tên đại vô lại” với vết thương lòng do mối tình đầu để lại đâm ra hận người, hận đời, hận hết đàn bà trên thế giới.
    Sẽ thế nào khi hai kẻ này bị nhốt chung một chuồng?
    Một đứa trẻ khờ dại trong tình yêu với IQ cao ngất ngưởng.
    Một tên vô lại đại lạnh lùng.

    P/s: Dưới bóng cây ước nguyện là phần hai thuộc seri tiểu thuyết "Định Mệnh" của Bodhi, cùng Bodhi đi tìm định mệnh của mình nhé!
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/10/19
  2. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Trai Bao
    Ngày thứ hai đẹp trời, sau bao ngày lười biếng, Vân Khánh lấy quyết tâm đến phòng tập yoga, kể ra thì cũng mới có tháng chưa tập lại chứ mấy.

    Nơi đây vẫn vậy, vẫn là tập cùng mấy bà cô, có cô và một vài bạn trẻ khác, còn đâu là hội phụ lão hết cả rồi, để ý thấy có người mới thì phải, nhìn cô ấy Vân Khánh không đoán được tuổi, thân hình khá đẹp.

    Vân Khánh loáng thoáng nghe mấy bà cô tập cùng buôn với nhau rằng cô ấy hơn năm mươi tuổi rồi. Năm mươi tuổi đấy, Vân Khánh lắc đầu lè lưỡi nhăn mặt, hơn năm mươi mà cơ thể còn săn chắc như kia, khuôn mặt cũng rạng rỡ thế kia, có trách thì trách cô bị lão hóa sớm hơn so với tuổi mà thôi. Thấy cô nàng đang ngẩn ngơ nhìn người ta, cô bạn thân đi tập cùng liền lấy chân khều khều vào chân cô:

    – Này, bị sao đấy, sai tư thế rồi.

    – Ờ. – Bị giật mình, Vân Khánh ngước mắt nhìn cô Paya huấn luyện viên người Ấn Độ có dáng người dong dỏng và nước da khá đen mà chỉnh lại động tác.

    Bài Power (1) hôm nay khá nặng, ít nhất là đối với đứa lâu ngày mới tập lại như Vân Khánh, nó khiến cô đau ê ẩm khắp mình mẩy, đang vặn vẹo người ở thang máy thì cửa thang chợt mở ra, tiếng “ting” một cái khiến cô giật mình, trước mặt cô là một anh chàng cao lớn, khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng khó gần anh ta đang trừng mắt nhìn cô, cô nhanh chóng đứng nghiêm chỉnh lại, khuôn mặt lấm lép, liếc mắt lén nhìn anh ta.

    – Vào hay không vào? – Anh chàng lạnh lùng lên tiếng.

    – Vào, có vào. – Cô vừa cảm thấy quê vừa lật đật đi vào, nhưng vừa bước được một chân vào bên trong liền lùi ra, cô quên mất con bạn thân của mình, Lan Chi trước lúc đi thay đồ đã dặn cô phải đợi rồi cùng xuống, nhưng cô nàng lại bị trai đẹp làm cho bấn loạn mà quên mất.

    – Tôi không đi nữa. – Vân Khánh ái ngại, mặt đỏ bừng lên nói với anh ta.

    – Phiền phức, không đi thì tránh qua một bên đi, đứng trước cửa thang như vậy sao người khác ra được. – Nói đoạn, anh chàng nắm lấy hai cánh tay cô kéo cô sang bên cạnh, toàn thân Vân Khánh cứng đơ lại. Bất động. Đến khi anh ta rời đi rồi mà cô nàng vẫn chưa hoàn hồn.

    – Này, không bấm thang à? Ngẩn người ra đấy làm gì vậy? – Lan Chi đập vào vai cô một cái, hất mặt về phía tháng máy.

    – Đau… – Vân Khánh ngân dài, lúc này mới tỉnh mộng, liền vớt tay bấm nút gọi thang.

    – Bấm rồi bà nội, cái bản tính ngáo ngơ của mày thật không thể sửa đổi được. – Lan Chi mắt nhìn con bạn thân đầy vẻ thương cảm, chẹp chẹp miệng lắc đầu.

    Hầm gửi xe tòa nhà.

    – Nhấc hộ cái đít xe ra coi mày. – Lan Chi khổ sở cố gắng lôi con Lead to đoành tỉ lệ nghịch với cái cơ thể của cô nàng. – Ơ, ớ, cái con này, nhìn nhìn, nhấc nó về phía mày cơ mà. – Lan Chi kêu lên khi cô nàng Vân Khánh thay vì nhấc đuôi chiếc xe về phía mình thì lại đưa nó về phía Lan Chi.

    – Im, mày nhìn đi. – Mím môi lại nhìn Lan Chi một cái rồi hất hàm về phía góc để xe bên kia.

    Vân Khánh nhận ra anh chàng đó, chính là kẻ đã hạ bệ cô lúc ở thang máy, khuôn mặt cực phẩm đến đáng ghét của anh ta, có đốt thành tro cô cũng không thể quên được, đúng hơn là cô bị ám ảnh bởi vẻ đẹp kiểu thô bạo bất cần ấy, anh ta đang đứng cùng bà cô mới đến tập Yoga chỗ cô đang tập, bên cạnh họ là chiếc mô tô phân khối lớn mà cả hai cô gái đều không rõ nó mang nhãn hiệu gì, họ cũng không quan tâm điều đó, cái mà họ quan tâm là cách hai người đó thể hiện tình cảm với nhau, anh ta nhẹ nhàng đội mũ bảo hiểm cho người phụ nữ đó, do bà ấy đang cầm túi xách trên tay nên anh ta cũng cài quai giúp bà ấy, ai nhìn vào chắc chắn nghĩ họ là một đôi.

    – Thật ganh tị quá đi. – Lan Chi chắp tay trước ngực, mắt chớp chớp ngưỡng mộ nhìn họ.

    – Ngưỡng mộ cái gì? Luận về tuổi tác chắc chắn anh ta chỉ tầm tuổi con cô ấy, vậy mà. Hai… Ai… Xã hội bây giờ chuyện quái gì cũng có thể xảy ra. – Vân Khánh khẽ lắc đầu thở dài đầy ngao ngán cho cái sự mà mình vừa được tận mắt nhìn thấy.

    Hình ảnh hai người đó đã găm vào trong trí não của cô, Vân Khánh một mực quả quyết, chắc chắn hai người đó cặp kè với nhau, bà cô kia là người có tiền, còn tên đàn ông đẹp người, tốt mã kia chắc hẳn là trai bao mặc cho Lan Chi đưa ra hàng đống lý luận để phủ nhận điều đó.

    – Cho mày xem film nhiều quá nên đồng hóa hết cả mọi loại người lại với nhau rồi mà, nhìn đâu cũng thấy trai bao với cả ngoại tình là sao nhỉ? – Lan Chi chán nản lắc đầu.

    – Không phải bi quan đâu nhưng mà tao nghĩ là thật đấy, nhìn mặt tên đó đã thấy ghét ghét sao ấy rồi.

    – Ghét? Mày không nhìn thấy cái dáng vẻ cực phẩm ấy sao? Trai đẹp, trai đẹp, nam tính, có chút ngang tàng như vậy mà mày lỡ ghét ư? Ôi Trời. – Lan Chi nhìn Vân Khánh với con mắt đầy kinh dị chẹp miệng lắc đầu.

    – Vậy giờ mày ăn bánh hay ngồi đấy mà tơ tưởng đến thằng cha trai bao đấy? Đối với tao chỉ có duy nhất một người là cực phẩm thôi. – Vân Khánh tay cẩm đĩa bánh mới làm, mắt mơ màng tưởng tượng liền đưa lên mũi ra điều ngửi ngửi để kích thích cái thú ham ăn của con bạn thân.

    – Ăn, tất nhiên là ăn rồi. Mê giai thì chỉ có đầu thai mới hết được, còn không ăn chỉ có mà chết đói thôi. – Lan Chi cười phớ lớ, tay đã cầm sẵn dĩa mà dơ lên, sẵn sàng làm chuột bạch cho món bánh mới mà Vân Khánh mới phát minh ra.

    Lê Trần Vân Khánh, hai mươi hai tuổi rưỡi, vừa mới nghỉ làm công việc part time ở công ty cũ, đang chờ phỏng vấn việc làm mới, vừa tốt nghiệp đại học, gia cảnh bình thường như bao người bình thường khác, có khả năng nấu nướng khá tốt, nếu không muốn nói là rất ngon, các món bánh cô làm đều có thể mang đi bán được. Tính tình tốt bụng đôi khi tốt với cả thế giới, mỗi tội hơi có chút ngáo ngơ là không khắc phục được.

    Lan Chi, bạn thân của Vân Khánh, cũng là chuột bạch của cô mỗi lần có món bánh mới ra đời, với khả năng ăn thùng uống chậu, đặc biệt là ăn cả thế giới cũng không béo được nên rất có số hưởng khi quen thân với cô bạn hay tìm tòi và phát minh ra món mới như Vân Khánh.

    (1) Power: Bài tập sức mạnh trong Yoga
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/10/19
  3. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Lần Đầu Gặp Gỡ
    Quán caffee Heaven.

    – Chào Vân Khánh, nay lại đến giao bánh hả? – Cậu nhân viên phục vụ bốn mắt đang lau bàn tươi cười ngước mắt lên nhìn cô gái đang dùng mông đẩy cửa bước vào, chẳng còn cách nào khác vì tay cô đang cầm cả hai túi bánh to bự rồi.

    – Không dám, chào anh, thấy em xách cả đống đồ mà cũng chả nỡ mở hộ cái cửa. – Cô bĩu môi trêu cậu ta. – Nay em có bánh mới, em để đây nhé, chị Lam đâu rồi anh? Vào nhận cho em cái em còn đi phỏng vấn nào. – Đặt hai túi bánh to đùng lên mặt quầy Vân Khánh ngó nghiêng, thường ngày cô hay thấy chị chủ quán đứng đây nhưng nay lại không thấy nữa nên lấy làm lạ.

    Nhận tiền bánh xong, cô nàng liền nhanh chóng rời đi, Lan Chi đang đứng đợi cô sẵn ngoài cửa.

    – Á… Có sao không bé? – Vân Khánh bị thằng bé con đang nô đùa đâm phải, nó ngã lăn xuống đất, khóc toáng lên như kiểu cô chính là người đẩy nó ngã vậy.

    – Ngoan nào, con đau ở đâu? Đứng lên cô xem nào? – Đỡ nó lên, Vân Khánh phủi quần áo dính bẩn cho nó, nó vẫn thôi không chịu dừng khóc.

    – Này nhóc, con xin lỗi cô ấy đi chứ? – Tiếng nói từ phía sau vang lên, một cô gái trong bộ vest trắng, tóc xoăn sóng nhẹ ngang vai, dáng người dong dỏng đang sải bước tiến lại gần.

    – Được rồi, được rồi mà, nó sẽ sợ đó. – Vân Khánh mỉm cười đầy ái ngại, thằng bé thì lại càng mếu máo hơn.

    – Qua đây, xin lỗi cô ấy đi. Mình lớn rồi, sai phải biết xin lỗi chứ. Cô không cần nói đỡ cho nó, nên để nó tự biết cách chịu trách nhiệm với những gì mình gây ra. – Cô gái kia một mực quả quyết.

    – Nó mới có ba, bốn tuổi chứ mấy? Làm ngang như nói với người ba bốn mươi tuổi vậy? – Vân Khánh liền lẩm bẩm ánh mắt kinh ngạc nhìn sang cô gái kia.

    – Xin… Xin lỗi cô. Con xin lỗi cô. Hức… – Thằng bé vừa nấc vừa nói câu xin lỗi, nhìn đến tội. Vân Khánh khẽ mỉm cười, xoa xoa đầu thằng bé rồi ngước mắt nhìn cô gái tỏ ý khâm phục cô ta, cô gái đó khẽ nhếch mép cười lạnh lùng một cái rồi nhanh chóng mở cửa quán Heaven và đi vào đó. Vân Khánh bị choáng ngợp bởi thần thái của cô gái ấy, thì ra cô ấy không phải mẹ của thằng bé, phải một phút sau mẹ của thằng bé mới ở đâu hớt hải chạy tới đón nó.

    Vân Khánh rời đi, mà vẫn không quên ngoái đầu lại nhìn vào tiệm cà phê nhìn cô gái đó.

    – Quen cô ta hả? – Lan Chi liền hỏi khi thấy Vân Khánh quay trở lại.

    – Không, đi đi. – Đội mũ bảo hiểm lên, rồi nói Lan Chi cho xe rời đi.

    ***

    Phòng giám đốc kinh doanh.

    – Ăn trưa đi anh. – Cô gái gõ gõ tay xuống bàn nói với người đàn ông đang cắm cúi vào máy tính.

    – Ờ, mười hai giờ rồi? Ăn gì? – Chàng trai bỏ kính xuống đưa tay day day hai mống mắt, chắc do làm việc trên máy tính khá lâu nên mắt có đôi phần bị mỏi.

    – Hỏi cái gì hay hơn được không? Lần nào cũng hỏi một câu anh không chán à? – Cô gái nhíu mày nhìn vị hôn phu của mình.

    – Nếu em không chán việc đi ăn cùng anh, thì chẳng việc gì anh phải chán khi hỏi câu đó. Ăn gì nói nhanh, anh còn cả đống công việc phải giải quyết. Không là tự đi ăn một mình đấy.
    Anh ta vẫn bình thản mà nói.

    Tường San lừ lừ nhìn anh ta, cô ghét mỗi lần phải đi ăn cùng Khánh Anh, lần nào cũng là cô phải chọn xem ăn gì, lần nào anh ta cũng chỉ có mỗi câu “hôm nay ăn gì?”, chẳng lẽ cô lại phải làm nguyên cái thực đơn cả tuần cho anh ta? Cái hôn ước chết tiệt bó buộc cô với con người khó ưa, bá đạo này.

    Cái ngày tên thanh mai trúc mã này đồng ý với hôn ước mà hai gia đình đã ước hẹn từ lâu khiến cho cô muốn nổi điên lên, chỉ vì chút sĩ diện hão lúc đó mà cô lại đi đồng thuận, và rồi khổ sở nhận ra mình bị biến thành tấm bình phong, đúng hơn là chả khác cái máy xông tinh dầu được sử dụng để xua đuổi bọn ruồi muỗi vây quanh anh ta.

    Phạm Hoàng Khánh Anh đó, chỉ vì bị một cô gái phụ tình mà đánh đồng tất cả đàn bà trên thế giới đều sống vì tiền sẵn sàng đánh đổi cả linh hồn lẫn tình yêu, anh ta đồng ý hôn ước này với mưu đồ biến con em thanh mai trúc mã trở thành bình phong ngăn cản đám hám của tiếp cận mình. Ác, thật ác quá.

    – Này, làm gì mà mặt cứ hằm hằm như thịt bằm nấu cháo vậy? Ăn đi. – Khánh Anh nheo mắt nhìn Tường San đang cắt đi cắt lại miếng bít tết trước mặt.

    – Này. Khánh Anh, em hỏi anh. – Cô buông dao dĩa xuống, trừng trừng mắt nhìn anh chàng đối diện đang hất hàm ý bảo cứ hỏi tự nhiên.

    – Sau này liệu em có phải kết hôn với anh thật không? – Tường San nhăn nhó nhìn người đàn ông đối diện

    – Sau này còn dài mà, lo gì? – Khánh Anh thản nhiên nói.

    – Em không đùa đâu đấy, anh là đàn ông bảy mươi tuổi mới kết hôn cũng chả sao, nhưng em sắp ba mươi tuổi đến nơi rồi đấy. – Tường San cau mày, cô ghét cái thái độ cợt nhả không nghiên túc của tên hôn phu này.

    – Thật biết nói đùa, bảy mươi tuổi làm ăn được gì nữa mà lúc ấy mới kết hôn. Lúc nào em tìm được người xứng đáng, anh sẽ tự nhả em ra, nếu em ế anh đây có thể miễn cưỡng…

    – Dừng. Bài này của anh em thuộc rồi. – Không để anh nói hết câu, Tường San liền chặn họng ngay cái bản tình ca “nếu em ế anh sẽ miễn cưỡng xây miếu ngay tại Áo cưới thiên đường cho em” này cô đã thuộc làu từ lâu rồi.

    – Mà nói thẳng ra, không phải anh cũng đang giúp em hay sao? Nguyễn Duy Hải Nam đó không phải vẫn còn sống sờ sờ ra hay sao? Giúp em tìm cách cưa đổ lại nó. Ồ ồ, nhắc cái xuất hiện liền. – Khánh Anh cười nửa miệng, hất mắt về phía sau Tường San, cô nhanh chóng bị anh làm cho tò mò mà quay người lại hướng đó như một phản xạ.

    – Anh lừa em. – Tường San phụng phịu nhăn nhó mặt mày vì bị tên khốn này dụ khị.

    – Đã bảo mà, miệng nói không liên quan, không để tâm nhưng chỉ những lúc bất thình lình là sẽ lộ rõ mà. – Khánh Anh bật cười đầy sảng khoái nhìn vị hôn thê của mình mặt đang đỏ bừng bừng, từ bé đến lớn cô luôn bị anh troll như vậy, toàn bị quay mòng mòng rồi đưa vào chòng lúc nào chẳng hay.

    Lần này thì người được nhắc đến xuất hiện thật, Khánh Anh hơi sững người khi thấy Hải Nam, anh bước vào cùng một cô gái, nhìn cũng được, anh nói nhưng vừa bị lừa một lần nên Tường San một mực không tin là anh ta xuất hiện, vẫn đang mím môi mím lợi hành hạ miếng bít tết của mình nhất định không để bị lừa lần hai.

    Đang đi tới chỗ ngồi Hải Nam liền đột ngột dừng lại, khiến cho cô gái lẽo đẽo theo sau không để ý mà đâm sầm vào mình.

    – Không sao chứ? – Hải Nam khẽ quay đầu nhìn cô.

    – Không, không sao. – Vân Khánh cười toe nhìn anh.

    – Gặp người quen, để qua chào hỏi một chút. Đi. – Nói rồi anh chủ động cầm tay cô kéo đi, Vân Khánh còn chưa hết bàng hoàng, lần đầu tiên anh chủ động cầm tay cô, cảm giác thật khác lạ.

    – Hai người đang ăn trưa? – Hải Nam đứng ngay đó, Tường San giật mình khi giọng nói ấy cất lên, cô sững người chuyển ánh mắt từ miếng bít tết ngước lên nhìn anh, rồi ánh mắt nhanh chóng liếc sang cô gái bên cạnh, anh ta đang cầm tay cô ấy, cố giữ bình tĩnh, cô thản nhiên tiếp tục bữa ăn của mình mà không để tâm đến cô gái ấy đang vẫy vẫy tay tỏ ý chào cô.

    “Gì đây, tên này… Gã trai bao? Không lẽ???” – Vân Khánh liếc nhìn Khánh Anh thầm nghĩ, cô nhận ra anh ta, chính là kẻ đã hạ bệ cô ở thang máy hôm đó, chính là tên trai bao đó. Mải mê suy nghĩ cũng không thèm để ý đến anh ta cũng đang tròng trọc nhìn cô, ánh nhìn đầy khó hiểu, chỉ đến khi bị Hải Nam lôi về bàn ngồi cô mới bàng hoàng trở về hiện thực thì cuộc chào hỏi đã trôi qua từ lúc nào chả hay.

    Đúng như Lan Chi nói, cái tội mê trai thì chỉ có đầu thai mới hết, đói thì chỉ cần ăn là xong còn cái bệnh ngơ ngơ của cô nàng Vân Khánh này thì đến nay khoa học cũng chưa tìm ra phương thuốc phù hợp.

    Suốt cả bữa ăn cô nàng thường hay lấm lét nhìn hai người kia, trong lòng thầm ngĩ không biết có nên nói cho Hải Nam biết về chuyện của anh chàng trai bao kia không, cô gái đó, cô nhận ra, chính là sáng nay vừa gặp ở tiệm cafe Heaven, theo như Hải Nam nói họ là hôn phu của nhau, vậy là cô gái đó đang bị cắm sừng? Cô nên nào như thết nào mới phải???

    – Này, nghĩ ngợi gì vậy? – Hải Nam búng ngón tay trước mặt Vân Khánh khiến cô giật mình trở về hiện tại.

    – À không. Không có gì, anh ăn đi kìa. – Vân Khánh cười nham nhở nhìn anh rồi lại cắm cúi vào đĩa mì ý hải sản của mình.

    Hải Nam nhíu mày nhìn cô, thời gian này anh tự hỏi liệu có phải bản thân kiếp trước ăn ở không tốt nên mới bị cô gái ngáo ngáo ngơ ngơ này đeo bám mãi không dứt không nữa.

    Vào một ngày đẹp trời cách đây ba tháng, khi mà anh đang ở trong bar của mình thì cô ấy xuất hiện, một mực nói rằng anh chính là ân nhân cứu mạng của cô ấy, mặc dù anh đã phủ nhận điều đó nhưng cô cứ cố chấp khẳng định vì trên ngực anh có vết sẹo giống người từng cứu cô. Còn nói cho cô cơ hội, dần dần anh sẽ nhớ lại.
     
  4. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 3: Phỏng Vấn
    Sáng tinh mơ khi mà mặt trời còn chưa ló rạng, đã thấy tiếng lục cụ, lạch cạch từ trong nhà bếp phát ra, Lan Chi liền nhanh chóng kéo chăn chùm kín đầu bịt tai lại. Hôm nay Vân Khánh đi phỏng vấn, nghe đâu công ty này cũng lớn lắm, lại còn có quen biết với Hải Nam, anh chàng ân nhân cứu mạng của cô ấy, tối qua trong lúc mơ màng gà gật Lan Chi có nghe Vân Khánh thao thao bất tuyệt kể qua.

    “Xoay xoay xoay, bác Gấu đen xoay xoay làm bánh.
    Lăn lăn lăn, bác Gấu đen lăn viên bột tròn.
    Xoay xoay xoay, bác Gấu đen xoay xoay làm bánh”.

    Vân Khánh tay nhào bột, miệng thì nghêu ngao hát, ôi cái bài hát muôn thuở cô nàng học được của lũ trẻ mầm non gần nhà ở quê, bọn trẻ hát nghe nói mới dễ thương làm sao mà khi vào miệng cô nàng này nhịp điệu nó cứ ở đâu đâu ấy, người sáng tác ra nó mà nghe được không khéo chỉ có nước độn thổ cho đỡ đau lòng.

    “Thơm thơm thơm, bác Gấu đen nướng bánh thơm lừng…” – Mày có ngậm cái mồm mày lại không hả con kia? – Lan Chi mắt lờ đờ thều thào hát tiếp câu cuối rồi gào rú lên đay nghiến. Cô nàng không thể nào ngủ tiếp được vì giọng hát đã ngang phè phè lại còn chả theo cái tông nào của con bạn thân.

    Thả người cái phịch xuống ghế sofa mặt mày nhăn nhó nhìn vào gian bếp với vẻ mặt bất mãn nhất quả đất Chi rít lên:

    – Tại sao mày lại làm bánh vào cái giờ gà chưa gáy này vậy? Động lực nào khiến mày làm cái trò điên rồ này?

    – Gà gáy từ lâu rồi mẹ, không nhìn xem mấy giờ rồi. – Vân Khánh nhoẻn miệng cười hất mặt về phía chiếc đồng hồ treo trên tường. – Giờ cho bánh vào lò, rồi thay đồ, trang điểm các kiểu xong ra bánh chín là vừa, trên đường đi qua Heaven giao bánh rồi đi phỏng vấn là kịp giờ, không bị tắc đường, tính ra sẽ đến sớm tận mười phút. – Vân Khánh tự lẩm bẩm thán phục bản thân thật biết tính toán, trong khi đó con bạn thân đã lại vắt lưỡi gục đầu lên sofa ngủ tiếp từ lúc nào rồi.
    Ba mươi phút sau.

    – Dậy dậy đi, nhìn, nhìn tao đi. – Vân Khánh lay lay Lan Chi đang mơ màng ngủ trên sofa.

    – Gì? Ô oái… Sáng ngày ra mày đã đi viếng đám ma đấy hả? – Lan Chi xém tí nữa là lăn từ trên sofa xuống đất khi nhìn thấy một cái cây đen xì xì từ trên xuống dưới của con bạn thân.

    – Gì mà đi đám ma? Tao đi phỏng vấn mà. Phỏng vấn ấy. Tối qua bảo mày rồi còn gì. – Vân Khánh phụng phịu nhìn con bạn đang trưng cái vẻ mặt khinh bỉ ra nhìn mình.

    – Nhà tang lễ? Mày đi phỏng vấn ở nhà tang lễ hả? Sao chơi nguyên cây đen thùi đen lụi vậy? Áo cưới thiên đường là nơi nào? Mới nghe cái tên thôi nó đã sáng lạn như thiên đường lắm rồi mà mày ăn mặc như này? Người ta không đuổi mày về khỏi phỏng vấn luôn mới là lạ, mày không tôn trọng mày thì thôi đi mày cũng đừng xúc phạm người nhìn vậy chứ? Thay, thay ngay bộ khác cho tao. – Vừa nói vừa nghiến răng đẩy ngay con bạn đang thộn mặt ngu ra quay lại phòng thay đồ.

    Hai con bới tung tủ quẩn áo của Vân Khánh lên, thử hết bộ này bộ kia, cuối cũng cũng có cái gọi là được, nhưng nó có cái gì đó không được ổn, Vân Khánh cứ khúm núm kéo kéo cái chân váy xuống.

    – Ê tao thấy nó có cái gì đó…

    – Có cái gì là cái gì, chiều dài này quá hợp lý, chân mày có dài như chân tao đâu mà phải sợ ngắn. – Một con mét năm lăm chê con mét sáu chân không dài bằng chân mình. – Rồi, rồi để chụp con ảnh up lên facebook cho sang năm nó còn nhắc. – Lan Chi tiện tay lôi luôn con điện thoại hịn trong cạp quần ra chụp vài tầm, liền gật gù tán dương cái gu thẩm mĩ của mình.

    – Không được, nó quá ngắn, tao phải thay. Đừng có ngăn. – Vân Khánh dơ ngón tay trỏ lên chỉ thẳng mặt con bạn đang định lên tiếng can ngăn, Lan Chi đành thở dài trưng ra bộ mặt kinh dị tránh đường.

    Tự ngắm lại mình trong gương, chọn một chiếc chân váy xếp ly dài đến gối thay cho chiếc mini zuýp treo veo ngang đùi, đi thì sợ lộ hàng mà cúi thì sợ hở mông kia.

    – Này, nữ sinh trung học, cởi bớt hai cái cúc áo kia ra, không người ta bảo mày đi đăng kí thi nữ sinh thanh lịch đấy. – Lan Chi thở hắt ra, nói với xuống.

    Nhìn lại thì cũng hơi hợp lý đành làm theo mà chả nhìn lại gương.

    Vân Khánh nhanh chóng dong con xe đạp chiến của mình ra khỏi cửa và rời đi, trong lòng có một sự phấn khởi đến lạ.

    Mặt trời ló rạng, chiếu những tia nắng đầu tiên xuống con đường, soi lên cô gái đang thong dong vừa đạp xe vừa đeo phone nghe nhạc, bản nhạc "Sakura anata yokatta” nhẹ nhàng réo dắt.

    ***

    – Cô đến phỏng vấn? – Một cô gái mặc đồng phục kiểu như lễ tân niềm nở hỏi Vân Khánh khi thấy cô ngáo ngáo ngơ ngơ nhìn nhìn ngó ngó.

    – À, vâng, em đến phỏng vấn vị trí trợ lý giám đốc. – Vân Khánh thoáng chút bối rối, nhoẻn miệng cười cười.

    – Sớm nhỉ? Còn tận mười phút nữa, giám đốc chưa tới đâu, em lên tầng ba ngồi chờ nhé, qua cầu thang rẽ trái phòng đầu tiên là phòng giám đốc nhân sự.

    Được cô nhân viên nhiệt tình hướng dẫn, Vân Khánh cảm ơn rối rít rồi rời đi, đứng trước cửa thang máy, chợt nhớ ra điều gì đó liền quay lại.

    – À, tặng chị cái này ạ, bánh em tự làm đó. – Đặt chiếc bánh nhìn ngon mắt lên mặt bàn, cười thật tươi trước vẻ mặt ngạc nhiên của cô nhân viên rồi chạy biến vào thang máy không kịp để cho cô ấy từ chối.

    – Cảm ơn. – Cô nhân viên nói với theo, lúc này cửa thang đã đóng lại rồi. Cầm chiếc bánh trên tay cô khẽ mỉm cười rồi đặt nó vào ngăn kéo.

    Buổi phỏng vấn hôm nay có vẻ như chỉ có ba người, Vân Khánh cùng hai người nữa.

    Chụp một tấm ảnh rồi liền gửi đi.

    “Em chuẩn bị vào phỏng vấn rồi, nhìn xem nay xinh không? Chúc em may mắn đi.” – Hải Nam đọc tin nhắn của cô nàng lơ ngơ gửi tới, khẽ lắc đầu rồi nhếch mép cười.

    – “May mắn!” – Tin nhắn gửi đến cộc lốc vậy mà cũng khiến cô nàng cười đến độ không thấy giang sơn đâu, và cũng không để ý thấy phòng phỏng vấn mới có thêm người bước vào, tiện cũng không để ý luôn đang có người đứng ngay trước mặt nhìn mình cười như con điên.

    – Á… Chị…

    – Phỏng vấn? – Liếc mắt nhìn tập hồ sơ trên tay Vân Khánh cô gái hỏi.

    – Vâng… – Vân Khánh có chú ngại ngùng vì hành động dở dại của mình vừa rồi mặt thoáng đỏ hơi cúi đầu, lòng thầm nghĩ “không ngờ lại gặp cô ấy ở đây”

    – Nếu muốn qua phỏng vấn thì nên đóng bớt một chiếc cúc áo lại, hoặc cả hai, nếu không đảm bảo không qua được vòng gửi xe. – Tường San lạnh lùng nhìn đi chỗ khác mà nói.

    – Ạ. – Vân Khánh khẽ ậm ự trong miệng rồi nhanh tay cúi xuống đóng tuốt hai chiếc cúc áo vào, đến khi ngẩng được mặt lên thì cô ấy đã rảo bước rời đi vào một căn phòng cuối hành lang rồi.

    Tiếng đóng cửa chợt làm Vân Khánh trở về với hiện tại lòng thầm nghĩ là cô ấy đang giúp mình hay sao? Có lý nào lại thế, mà nhìn thế nào cũng không ra cô gái ấy có ý đồ không tốt.

    – Bên trong đó nói năm phút nữa cô hãy vào. – Cô gái được phỏng vấn thứ hai bước ra thấy Vân Khánh đứng phắt dậy liền nói, thần sắc có vẻ không được tốt cho lắm, chắc là phỏng vấn không xuôi.

    Muốn hỏi nhưng thấy vẻ mặt ấy liền thôi ngay cái ý định ấy, tiu ngỉu ngồi đợi thêm năm phút.

    Trong phòng khi đó.

    – Cậu xem xem, tôi đã làm theo ý cậu rồi còn gì? Người già, người đã có gia đình rồi, không tuyển gái trẻ, không tuyển gái xinh, không tuyển chân dài… còn muốn gì nữa? – Anh chàng đang mặc vest chỉnh tề có vẻ đang nóng máu mà phát tiết ra.

    – Uống nước. – Người ngồi bên cạnh hơi đẩy người về phía trước lấy ngón tay đẩy ly nước về phía anh ta.

    – Cậu không thấy dáng vẻ cô ta dâm đãng hay sao? Người trước đó nửa câu tiếng anh còn không nói được. Nói xem khả năng lọc người của cậu càng ngày càng tệ.

    – Tệ cái đầu cậu. Phạm Hoàng Khánh Anh. Tôi nói cho cậu biết người ta đi ứng tuyển tạp vụ chứ có phải phiên dịch viên cho nhà cậu đâu mà yêu cầu cao thế hả? – Đức Huy không thể chịu được nữa bèn nói như hét lên với anh ta.

    – Nói chung không ưng, ai bảo cậu kêu tôi đến đây cùng phỏng vấn làm gì? Tự vả thôi. – Khánh Anh cười khẩy trước vẻ bất lực của anh chàng giám đốc nhân sự.

    Cốc! cốc! - Tiếng gõ cửa làm cả hai cùng hướng về đó.

    – Việc gì? Vào đi. – Đức Huy cố nén giọng nói.

    – Hì, xin lỗi anh đã năm phút rồi ạ. – Vân Khánh mở cửa lấm lét thò đầu vào, miệng cười cười nhìn người đàn ông đang ngồi trong đó.

    Đức Huy lấy lại phong độ, trưng ra cái vẻ mặt thiện lương dễ mến mà vẫy tay bảo cô vào. Bị thằng bạn thân kiêm sếp áp bức đến phát hỏa mà quên mất còn một cô bé này đến phỏng vấn.

    Nhìn thấy bộ dạng ngơ ngơ cười cười của cô gái, Khánh Anh có chút giật mình, hình như anh từng thấy cô ta ở đâu rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra.

    Khánh Vân và Đức Huy cứ thế người hỏi qua, kẻ nói lại không mảy may để tâm đến người thừa đang ngồi bên cạnh anh chàng giám đốc kia.

    – Cô này cũng khá lắm. Cái gì cũng tốt hết này, lại còn biết làm bánh. – Đức Huy nhìn vào tập hồ sơ của Vân Khánh mà gật gù, có vẻ ưng cái bụng lắm.

    – Thì sao? – Khánh Anh cắm cúi vào điện thoại nãy giờ giờ mới ngóc đầu lên. – Người đâu? – Thật ra thì lúc cô ta nói cái câu “trợ lí coi như người nâng khăn sửa túi cho giám đốc…” thì Khánh Anh cũng có chút để ý, cũng có ngước lên nhìn cái vẻ mặt thật thà đến ngu ngốc của cô ta một cái rồi lại bị công việc lôi xuống cắm mặt vào điện thoại, đến khi ngẩng đầu lên thì còn nhà người ta đã đi từ đời nào rồi.

    – Đi rồi. Chẳng hiểu phỏng vấn hay dự thính nữa. Hưm… Xem nào, cô nàng này có quen biết với Hải Nam .

    – Cái gì? Quen ai? – Câu này của Đức Huy làm anh chàng rời mắt hẳn khỏi điện thoại luôn.

    – Hải Nam. Nguyễn Duy Hải Nam. – Đức Huy nhấn mạnh như sợ anh ta bị điếc vậy.

    – Nhớ rồi, con bé lẽo đẽo theo thằng Nam. – Khánh Anh cười khẩy, bảo sao anh thấy cô ta quen quen.

    – Cậu biết cô ấy à? Họ hàng với Hải Nam hay sao?

    – Bạn gái nó đấy.

    – Hả? – Đức Huy trố mắt. – Vậy để làm trợ lý cho cậu nhé người nhà cả mà. – Liền thản nhiên đáp.

    – Không. – Khánh Anh quả quyết.

    – Vậy làm trợ lý của… – Đức Huy liền liếc mắt nhìn thằng bạn thân miệng ngân nga.

    – Cậu dám mang bạn gái của Hải Nam đến làm trợ lý cho San San? Cậu lại không sợ cô ta bị ăn thịt hay sao? Để xem cậu ăn nói với thằng đó thế nào. Ha ha… – Khánh Anh phá lên cười thích thú rồi đứng lên, một tay để vào túi quần một tay dơ lên vẫy chào thằng bạn thong thả rời đi, để lại thằng bạn thân đang á khẩu vì bị cho vào tròng, tiến thoái lưỡng nan.

    Tên khốn vừa bước ra ngoài kia thì không đồng ý để cô gái ấy làm trợ lý cho mình, lại không thể để cô ấy làm trợ lý cho Tường San, mà cũng chẳng thể đắc tội với Hải Nam, đánh trượt cô ấy thì cũng thật đáng tiếc, kiếm đâu ra một người xuất sắc như vậy? Đức Huy phát rồ với cái tụi này, bạn với chẳng bè, chắc chắn kiếp trước đã nợ họ lắm lắm nên kiếp này mới phải chịu áp bức thế.

    Liếc nhìn mấy vị trí còn lại trong danh sách, trong đầu anh chàng chợt lóe lên một suy nghĩ táo bạo. Tự vỗ đùi một cái để tán thưởng bản thân.
     
  5. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 4: Tạp Vụ
    Ngày đầu tiên làm việc, Vân Khánh chính thức được tuyển vào công ty này, cô nàng từ sáng sớm đã dậy chuẩn bị mọi thử, làm thêm một đống bánh thơm ngon để ra mắt mọi người trong công ty, nhìn cô có vẻ hứng khởi lắm nên Lan Chi cũng không dám nói gì, chỉ biết chúc cô may mắn.

    – Ngơ ngơ kiểu này rồi lại bị bắt nạt cho xem. – Lan Chi thở dài ngao ngán khi Vân Khánh dắt xe rời đi.

    Công ty, phòng cấp phát công cụ dụng cụ.

    – Gì đây??? – Vân Khánh nhăn mặt dơ bộ đồng phục mà người ta vừa đưa cho cô, nhìn thế nào cũng thấy giống mấy bộ đồ kiểu hầu gái mà con mèo Tom trong Tom và Jerry lấy trộm của bà chủ nó vậy.

    – Nào, găng tay mới nhé, khăn lau kính cũng mới luôn này, gạt kính cũng nguyên tem nhé, xô, chổi cũng mới luôn. Máy hút bụi thì ở góc kia, cây lau nhà trong góc phòng vệ sinh. Đồng phục mới chắc hơi nhăn nhỉ? Có thể chạy lên tầng bốn nhờ phòng mẫu, trên ý có bàn là hơi đấy. – Anh chàng quản lý công cụ dụng cụ thao thao bất tuyệt nói còn Vân Khánh cứ há mồn trợn mắt như kiểu người ta đang nói ai mà mình phải nghe vậy.

    – Ngơ ra làm gì đấy, ký vào đây đi em, tôi còn nhiều việc phải làm nữa. – Thấy cô ngơ ngơ anh ta liền dơ quyển sổ và bút ra kêu cô kí vào đó.

    – Sao tôi phải ký? Trợ lý dám đốc sao phải ký nhận cái này? Với cả không có nói trợ lý phải mặc đồng phục mà?

    – Gì mà trợ lý giám đốc. Đưa cái thư giới thiệu đây xem nào. – Miệng nói tay liền giật lấy cái phong bì thư trên tay Vân Khánh trước con mắt sững sờ của cô.

    – Xem nào, còn chưa bóc ra này. Cô phải Lê Trần Vân Khánh, số chứng minh nhân dân 10xxxx226 không? – Vừa đọc vừa ngước mắt nhìn cô.

    Vân Khánh gật gật đầu.

    – Thế thì đúng rồi, tiếp nhận thử việc tạp vụ từ ngày 09/08/2019 đến 09/09/2019 đây còn gì. Thôi cầm nhanh, nhanh tôi còn hướng dẫn cho, phiền quá, rõ xinh mà… – Bỏ lửng câu nói, anh ta liền gom tất đống đồ lại để trước mặt cô.

    Vân Khánh uất hận nắm chặt tờ thư giới thiệu trên tay, suy nghĩ lúc này của cô là muốn táng vào đầu cái thằng tuyển cô làm cái công việc này nhưng sau một hồi tự trấn an bản thân, cô sẽ nhận nhịn, nhẫn nhịn, coi như một trải nghiệm, dù sao cũng là chỗ quen biết với Hải Nam, cô tự nhiên bỏ về sẽ làm anh mất mặt.

    Cũng thật may mắn khi trong cái tòa nhà sáu tầng này thì hai tầng dưới cô sẽ không phải dọn dẹp, dưới đó trưng bày hàng nên nhân viên dưới đó sẽ tự dọn dẹp, nhưng dọn bốn tầng còn lại cũng đủ sấp mặt rồi. Nhìn cái sàn nhà nó rộng mênh mang mà cô đau lòng muốn chết.

    – Cô gái đó… – Nhìn thấy Vân Khánh, Tường San hơi ngạc nhiên nhíu mày nhìn.

    – Đi nhanh lên sắp họp rồi đấy, đừng để thằng khốn đó lại điên lên giờ. Thằng khốn mà anh ta nhắc tới không phải ai khác chính là Khánh Anh.

    – Nay cũng đúng giờ quá đó. – Khánh ngước nhìn hai người lần lượt nối đuôi nhau bước vào. Đức Huy kéo ghế cho Tường San rồi trở về chỗ mình ngồi.

    – Này cho cái bánh. – Hất mắt nhìn thằng sếp ngồi đối diện, tay đẩy chiếc bánh về phía đó.

    – Ồ, giống bánh ở Heaven… Á… – Tường San chợt mím môi lại len lén nhìn Khánh Anh.

    Nghe thấy cái tên đó anh ta liền nhíu mày lại.

    – Không, cô bé tạp vụ mới tới mang đến làm quà ra mắt mọi người, thấy bảo tự làm. Tiện tay lấy một cái, nhưng ăn sáng rồi nên cho cậu đấy.

    Khánh Anh không nói gì, vẫn cái vẻ mặt lạnh lùng khó coi. Tường San khẽ gật gù.

    ***



    Lê được thân xác về nhà cũng gần bảy giờ tối, quăng balo lên bàn, thả người tự do xuống sofa Vân Khánh khẽ hừ lên một tiếng, rồi im bặt nằm thở phì phò, có vẻ như cái công việc chết tiệt này đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô vậy.

    – Sao nào? Làm ăn qué gì mà giờ này mới về? Công ty có phải xa lắm đâu, cách nhà có ba, bốn cây số chứ mấy mà đi gần hai tiếng đồng hồ mới về tới ư? – Tay dọn đồ ăn lên bàn, miệng nói với ra bên ngoài, chẳng biết bà cô đang nằm lè lưỡi thở kia có nghe thấy không nữa.

    – Nhìn như con chết rồi thế này? – Lan Chi trố mắt ra nhìn con bé bơ phờ trên sofa.

    – Chết rồi, tao chết rồi, khốn kiếp mà… – Vân Khánh liền bật dậy như cương thi bật nắp quan tài, miệng không thôi lẩm bẩm.

    – Kể xem, cái công ty ấy nó bóc lột sức lao động của mày như nào.

    Lan Chi nhanh chóng lấy ly nước đặt trươc mặt Vân Khánh rồi ngồi phịch xuống bên cạnh, uống một hơi hết ly nước, Vân Khánh bắt đầu công cuộc tường thuật lại cái công cuộc thử việc ngày hôm nay. Lan Chi thì cứ ngước mắt lên, ngước mắt xuống, nhìn sang trái, nhìn sang phải theo hành động khoa chân múa ta minh họa của Vân Khánh mà hoàn toàn không ngậm được mồm lại.

    – Hết. – Ngồi phịch xuống ghế. Vân Khánh chốt một câu rồi lấy hơi thật mạnh thổi phì cọng tóc đang vương trên trán khiến nó cong lên không trung rồi lại hạ xuống ngay lập tức.

    – Hết rồi à? Ha ha ha. Tạp vụ? Tạp vụ? Cười chết tôi mà. Tại sao người ta lại tuyển mày làm tạp vụ nhỉ? Khi mà đến cái nhà mày lau còn chả sạch, Đồ mày làm bánh xong vứt tóe loe tao là đứa phải đi dọn nhỉ? – Lan Chi cứ thế ôm bụng mà cười ngặt nghẽo.

    – Thôi không đùa nữa. Thế mày có hỏi người ta tại sao lại nhét mày vào cái vị trí này không? Mày ứng tuyển trợ lý giám đốc gì gì đó cơ mà.

    – Không biết. – Vân Khánh liền ỉu xìu còng người xuống.

    – Lừa đảo, lừa đảo, để đấy mai tao đến tao cào mặt nhà chúng nó ra.

    – Thôi ngay, để đó, làm vài bữa rồi tao tìm việc khác, dù sao cũng là chỗ quen biết với anh Nam.

    – Có cơ cấu mà còn như này, chính tỏ người ta không coi anh Nam của mày ra cái khỉ khô gì. Mà ông đấy biết chưa?

    – Chưa, tao không có nói, mày cũng đừng có le te, không anh ấy lại khó xử. Mày để im đấy, thấy Lê Trần Vân Khánh này ngán cái gì bao giờ chưa? Chờ đấy. – Ánh mắt lấp lánh tỏ ra quyết tâm và kiên cường lắm nhưng lại ngay lập tức sụ xuống. – Tao đau lưng quá đi à, bóp giúp tí đi.

    – Hai… Ai… bằng xuất sắc mà làm cái gì? Học cho cố vào làm cái gì rồi mà đi quét nhà cho người ta. Mày sẽ là nhân viên tạp vụ đầu tiên trong lịch sử có bằng tốt nghiệp đại học loại ưu, thông thạo ba thứ tiếng… – Tay bóp bóp vai cho Vân Khánh, miệng thì lảm nhảm bỡn cợt cô nàng.
     
  6. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 5: Hiểu Lầm
    Quán phở bò.

    – Nhìn có vẻ sang chảnh sạch sẽ đấy nhỉ? – Lan Chi liếc ngang liếc dọc nhìn quanh cái quán phở này, nó nằm ngay gần nơi Vân Khánh làm việc.

    – Ờ, ăn cũng được lắm. Anh ơi hai phở bò một đầy đủ một không hành nhiều topping tiền vẫn vậy nhé.

    – Được được… – chủ quán xởi lời tươi cười đáp trả lại cô, mới có gần tháng làm việc ở đây mà có vẻ đã quen thân với mấy quán ăn ở đây lắm rồi.

    Cái người ngồi ở góc trong kia nghe thấy màn đối đáp của cô nàng với chủ quán không nén nổi tò mò phải rời mắt khỏi điện thoại nhìn sang nhưng vướng người bàn bên cạnh nên chỉ nhìn loáng thoáng thấy dáng ngồi chứ mặc nhiên không nhìn thấy mặt.

    Khuôn mặt anh ta có vẻ không được hài lòng cho lắm khi mà có vẻ đồ anh ta gọi hơi lâu, nhìn đồng hồ có vẻ sốt ruột.

    – Ủa, anh đi đâu vậy? Xong rồi, xong rồi. – Thấy anh ta đứng dậy rời bàn tiến lại gần anh chàng chủ quán liền vồn vã bước ra với tô phở thơm phức nghi ngút khói bốc lên.

    – Thanh toán, tôi muộn giờ rồi. À, chuyển hết thịt vào tô cho bàn gọi không hành nhiều topping gì gì ấy. – Đặt tiền xuống bàn, vỗ vai anh chàng chủ quán mặt đang ngắn lại rồi nhanh chóng rời đi.

    Hai bát phở bò được đưa ra, đặt ngay ngắn trước mặt hai cô gái, trước con mắt kinh ngạc của Lan Chi, cô nàng không cầm được lòng phải thốt lên thán phục cái tài làm thân của Vân Khánh, quả không ngờ bát của cô chất ngất thịt à, Vân Khánh cũng có chút giật mình vì chỉ là tiện miệng nói đại vậy thôi mà không ngờ một bát chất đầy topping trước mặt thật. Khuôn mặt rạng rỡ hẳn ra.

    Trong khi đó ở công ty.

    – Giám đốc hôm nay anh đến sớm thật. – Cô nhân viên thấy Khánh Anh thì liền cúi mặt không giám nhìn mà nói.

    – Thường ngày tôi hay đến muộn? – Câu hỏi khiến người đối diện cảm thấy thốn đến tận đầu, cô gái mặt nhăn nhó, cô ấy đâu mong anh trả lời đâu, chỉ là câu chào xã giao thôi mà.

    Khi mà cô gái còn đang lúng túng lắp bắp thì anh đã rời đi. Cô ôm lấy ngực mình nhìn ngó mà thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ đúng là ra đường bước nhầm chân nên mới xui xẻo gặp phải anh ta, lời đồn CEO* của họ rất khó chịu, khó gần, khó tiếp xúc quả là có thật.

    (*) CEO (Chief Executive Officer): Giám đốc điều hành.

    Lúc nào anh ta cũng phải tạo ra hàng rào với người khác như vậy mới chịu được thì phải. Trong cái công ty này thì ngoại trừ Đức Huy – giám đốc nhân sự bạn thân anh ta, trưởng phòng thiết kế là vị hôn thê của anh ta ra thì hầu như chẳng ai dám mon men lại gần nếu không thật sự có việc cần phải cầu cạnh, mà thật ra là hầu như không có. Anh ta về công ty này lâu lắm rồi mà có thấy cười với nhân viên nào bao giờ đâu, chắc gì đã nhớ nổi ai với ai, đừng có nói đến nhớ tên người nào. Mặt mày lúc nào cũng lạnh tanh, đằm đằm sát khí mới nhìn thôi đã khiến người khác lạnh thấu xương rồi.

    – Này này, Vân Khánh.

    – Sao ạ?

    – Dọn dẹp phòng giám đốc điều hành chưa? – Cô nhân viên thấy Vân Khánh đang lúi hút hút bụi thì liền kéo lại hỏi.

    – Chưa, anh ta có trong ấy đâu? Phòng ấy khóa mà.

    – Tới rồi, tới rồi, đi công tác về rồi. Nãy đụng phải mà hết cả hồn. – Cô nhân viên làm ra cái vẻ mặt như gặp phải cương thi mà diễn tả cho Vân Khánh, khiến cô nàng cười không nhặt được miệng lại.

    Thật lòng thì cô cũng khá tò mò về cái tên giám đốc điều hành mới nghe danh chứ chưa bao giờ gặp này, số là từ khi cô vào đây làm thì anh đi công tác nước ngoài, không có mặt tại công ty để mà diện kiến cô cho được.

    Đang mon men lau lau mấy cái bàn ở chỗ ăn trưa của mọi người, do không để ý mà Vân Khánh đụng phải người vừa đi tới, khiến cô bị giật mình mà hét toáng lên.

    – Ố, làm sao mà hét toáng lên thế cô gái? – Người phụ nữ mà cô vừa đụng phải cũng bị tiếng hét làm cho giật mình sững người nhìn cô.

    – Dạ dạ, xin lỗi, xin lỗi, do cháu không để ý, cô có sao không ạ? – Vân Khánh rối rít xin lỗi bà, ngước mắt nhìn bà một cái, người này hình như cô có quen, quen mặt lắm.

    Nói với cô bà không sao rồi rảo bước rời đi. Bỏ lại Vân Khánh cứ ngơ ngác, nhìn theo, lục tìm trong mớ kí ức hỗn độn về người phụ nữ xinh đẹp này.

    Phòng giám đốc điều hành nằm trên tầng năm, trên đó có bốn phòng bao gồm phòng của giám đốc điều hành, phòng tổng giám đốc, phòng họp và phòng của trợ lý giám đốc, thường thì chỉ có phòng họp là cần dọn dẹp còn phòng trợ lý chưa có người tiếp quản và hai phòng còn lại cũng ít khi phải dọn, khi nào được gọi thì Vân Khánh mới cần đến, nhưng từ hồi vào đến giờ còn chưa phải qua đó bao giờ.

    Phòng giám đốc điều hành cửa đều là cửa kính dán mờ từ mặt đất lên tầm cỡ khoảng mét bảy gì đó, Vân Khánh cố nhảy nhảy lên để nhìn vào xem thấy anh ta ở đó không, có vẻ đang ở bên trong.

    – Làm cái gì vậy? – Giọng đàn ông vang lên.

    – Hả? – Bị gọi làm cho giật mình, cô nàng đứng đơ người. Rõ ràng cô thấy anh ta ở trong mà sao mới đó đã ra mở cửa từ lúc nào. Mà đây chẳng phải tên trai bao hay sao? Cái mặt hắc ám của anh ta có đốt thành tro cô cũng vẫn nhận ra.

    – Ngơ ra đấy làm gì? Tôi hỏi cô làm gì lén lén lút lút nhòm nhòm ngó ngó ở đây?

    – Tôi mới phải hỏi anh đấy. Anh làm gì trong phòng giám đốc chúng tôi? Định giở trò mờ ám gì? – Vân Khánh liền dơ chổi lau nhà lên dứ trước mặt anh ta.

    – Hừm. Khánh Anh hơi lùi lại một chút, mặt mày hết sức cau có khó chịu vì con bé không biết trời cao đất dày này. – Cũng biết đây là phòng giám đốc? Vậy cô có được dạy khi nào được gọi mới được phép đến đây không?

    Gật đầu. Lại trưng ra cái vẻ mặt ngu ngơ. Khánh Anh đặc biệt vô cùng ghét cái bản mặt này của cô. Bản mặt anh coi là giả tạo.

    – Cầm lấy, đi đi xuống dưới, đọc cho kỹ. – Đưa tấm card vào tay Vân Khánh, Khánh Anh liền quay đầu định đi vào phòng. – À, gọi Trần Đức Huy lên đây cho tôi. Đi đi, đi ngay.

    Cánh cửa đóng lại, trước con mắt thất thần của Vân Khánh, cô vừa gặp phải cái thứ gì vậy? Anh ta không phải người, làm gì có người nào giống anh ta, hoặc giả có thì anh ta thuộc loại trong sách đỏ, loại này chắc chắn là cá thể duy nhất còn sót lại, mà loại này tuyệt nhiên không thể để nhân giống mà phải diệt trước khi kịp sinh sôi nảy nở. Chỉ có thể gói gọn trong bảy từ "vô liêm sỉ – vô lại – độc tài".

    Đức Huy khẽ lắc đầu làm ra cái vẻ đồng cảm với cô:

    – Nếu được anh nghĩ em đừng nên mon men lại gần thằng đó, nó không giống Hải Nam đâu.

    – Anh cũng thấy thế đúng không ạ? Người gì mà khó ưa, độc tài, bảo sao trong công ty không ai ưa được.

    – Ối, dừng, trước mặt anh em nói thế được, chứ tuyệt nhiên đừng động thủ trước mặt câu ta. Oke, oke. – Đức Huy liền chặn miệng cô nàng lại ngay, dặn dò cô giữ mồm giữ miệng đừng có luyên thuyên trước mặt anh ta nếu không đến mười Hải Nam có ra mặt cũng chẳng cứu nổi cô.

    ***

    – Nay tổng giám đốc tới đó. – Một cô nhân viên nói.

    – Chắc giám đốc điều hành về nên bà ấy đến.

    – Là ai? – Vân Khánh mon men hóng hớt.

    – Đó đó. – Cô gái hất mắt về phía người phụ nữ đang trong phòng Tường San.

    – Là bà ấy. Bà ấy. Tên trai bao? Bà ấy, đúng chính là bà ấy. Vậy, vậy… – Vân Khánh há mồm vì cái điều mình vừa nghĩ ra, thật quá kinh khủng, vô cùng kinh khủng. Bảo sao anh ta có thể leo lên cái vị trí này, bảo sao lại bá đạo độc tài không coi ai ra cái thể gì như vậy.

    – Nhìn gì đấy? – Đứ Huy thấy Vân Khánh lấm lét nhìn nhìn ngó ngó thì liền mon men lại gần.

    – Họ…

    – Sao? Họ chuẩn bị về.

    – Họ về cùng nhau?

    – Họ ở cùng nhau đương nhiên về cùng nhau.

    – Thật á?

    – Ừ. Có gì lạ lắm sao? – Đức Huy nhìn cái vẻ ngạc nhiên đến cùng cực của cô thì tỏ ra khó hiểu. Vân Khánh nhanh chóng bụm miệng lắc đầu, nhưng mặt vẫn làm ra cái vẻ kinh dị.

    Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm, cái ác cảm của Vân Khánh đối với Khánh Anh lại tăng thêm một bậc, không một ai nói cho cô biết họ là mẹ con nhỉ? Thật ra họ đều không biết cái trí tưởng tượng phong phú của cô đã áp đặt họ đang hẹn hò với nhau và anh ta chính là tên đào mỏ lợi dụng bà ấy để leo lên vị trí này.

    Suy đi nghĩ lại Vân Khánh nhất định phải nói cho Tường San biết sự thật về vị hôn phu này của cô ấy, không thể để cô bị hắn ta lừa được, nhưng tự nói tự phản biện liệu Tường San có tin mình hay không? Cô còn không biết có bị cô ấy ghét không nữa là.
     
    vanle123 thích bài này.
  7. vanle123

    vanle123 Gà con

    Bài viết:
    2
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
     
  8. vanle123

    vanle123 Gà con

    Bài viết:
    2
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chào bạn, không biết bạn có nhu cầu muốn hợp tác với app chúng tôi về mảng tiểu thuyết không. Hiện chúng tôi đang tìm những cây bút đã có lượng bài nhất định để đăng tải lên app đọc truyện của mình. Nếu bạn có hứng thú hãy liên hệ qua email lifanqingyun@sinozo.com nhé! Thân ái.
     
  9. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến tiểu thuyết của mình nhé. mình không dùng mail outlook
     
  10. Bodihi

    Bodihi Gà con

    Bài viết:
    28
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Bạn có thể chuyển thông tin về app của bạn qua mail phamthuha.fm@gmail.com giúp mình nhé! Thanks bạn!
     

Chia sẻ trang này