Dùng cả đời trả nợ - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 20/12/20.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Chương 35.



    Rầm!

    Cánh cửa bật tung, Phương lao vào giường bế Trúc ra ngoài, chở thẳng vào bệnh viện. Đã hai ngày cô giam mình trong phòng, không ăn không uống. Nếu hắn không phá cửa thì không biết cô sẽ còn ở đó đến bao giờ.

    Sau một ngày nằm viện, truyền đạm, truyền nước thì Phương đưa Trúc tới gặp bác sĩ tâm lý. Vị bác sĩ già có cái nhìn rất dễ chịu, tạo cảm giác người thân gặp gỡ hơn là tư vấn chuyên môn. Ba tiếng đồng hồ trò chuyện và một kết luận rằng cô có dấu hiệu trầm cảm cần dùng thuốc.

    Đơn thuốc của bác sĩ khiến cảm xúc tiêu cực, không, mọi cảm xúc ở Trúc đều trở nên bình lặng, như chìm vào một lớp sương dày. Những cơn cảm xúc bất chợt ngoài kiểm soát thời gian qua cũng giảm hẳn tần suất.

    ………………

    Một ngày Chủ nhật, Phương chủ động mời vợ chồng Đan qua chơi. Trúc và Đan vào bếp còn hai ông chồng ngồi phòng khách tán gẫu.

    - Trông mày dạo này xinh ra đấy chứ đợt trước tiều tuỵ quá. - Đan vui vẻ nói.

    - Chắc do tao hợp thuốc, đỡ hẳn mấy cơn nóng lạnh thất thường.

    - Thế mày với ông Phương…

    - Làm hoà lâu rồi, trẻ con đâu mà giận dỗi mãi… - Trúc thở dài. - Nhưng cứ nghĩ đến là tao vẫn điên máu.

    - Ông í cũng vì thương mày thôi, đừng làm quá. Tao chưa thấy ai thương vợ như thế đâu.

    Trúc chẳng nói chẳng rằng quay ra cửa sổ hướng phòng khách. Một cảnh tượng bỗng khiến tim cô quặn thắt. Phương đang bế con Bống, tay cầm bình sữa dỗ nó ăn, từ ánh mắt đến cử chỉ đều vô cùng dịu dàng và tràn ngập yêu thương. Đó không thể là dáng vẻ của kẻ luôn khăng khăng bài xích chuyện có con.

    - Này, - Đan huých tay cô. - nom ông Phương cũng có vẻ thích trẻ con đấy. Mày cứ kiên nhẫn một chút chắc sẽ thuyết phục được thôi.

    - Tầm này còn thuyết phục con khỉ gì nữa… - Trúc gắt lên.

    - Dốt nát! Thắt rồi không làm tự nhiên được thôi chứ vẫn có thể chích ra mà. - Đan di ngón tay lên trán bạn. - Theo tao, có một phương pháp hoàn hảo giải quyết vấn đề của cả hai vợ chồng mày.

    - Là…?

    - Như mày kể thì ông ấy không phải không muốn có con mà chỉ sợ chuyện mày có bầu, đúng không?

    - Rồi sao? - Trúc lườm bạn cái dài. - Mày định bảo ông ấy đi kiếm con ở ngoài chắc?

    - Ngu quá đi mất!

    ……

    Trúc trằn trọc với gợi ý của Đan suốt cả đêm. Dù không nhiệt tình hưởng ứng thì cô cũng hiểu đây là giải pháp xem ra phù hợp nhất trong hoàn cảnh hiện tại. Không gì có thể khiến cô hạnh phúc hơn việc có con với Phương, nhưng nếu không mang nặng đẻ đau thì đó có thật sự là con cô không? Liệu cô có thể yêu thương con nhiều như hai anh đã mất của nó không? Trúc chưa thể tưởng tượng được đến một ngày phải giải thích thế nào để con hiểu rằng con là con ruột của bố mẹ nhưng lại không phải do mẹ sinh ra.

    Và quan trọng hơn hết thảy, liệu Phương có đồng ý hay không? Tuy đã ở bên hắn rất lâu, chưa bao giờ cô cảm thấy đã hiểu hết hắn. Mọi tính toán, suy nghĩ của Phương chẳng ai có thể nắm bắt, kể cả Nam, Dũng hay chính bản thân cô. Trúc cứ chần chừ mãi vì sợ lỡ hắn tiếp tục quyết liệt từ chối thì lại xôi hỏng bỏng không.

    Vừa lúc đó thì hắn thông báo là phải đi công tác mấy tuần.

    Không có Phương ở nhà, Trúc đâm ra rảnh rỗi chẳng biết làm gì, đặc biệt là vào thứ bảy, chủ nhật.

    - Em nhớ anh… - Cô thỏ thẻ qua điện thoại một tối cuối tuần.

    - Không phải nói cho có đấy chứ? - Hắn cười.

    - Em đặt vé bay qua chỗ anh nhé, visa em có rồi, em qua một ngày thôi rồi về.

    - Giá mà đơn giản vậy. - Phương thở dài. - Nếu có thể đưa em sang cùng thì ngay từ đầu anh đã chẳng phải đi… Xong việc mình mới gặp nhau được, thông cảm cho anh.

    - Không sao, em hiểu mà… Anh giữ gìn sức khoẻ, giải quyết việc nhanh còn về.

    Trong những ngày rảnh rang này, rốt cuộc Trúc chủ yếu dành thời gian với Đan, mà đúng hơn là với con Bống. Chỉ cần ở bên cạnh cô, Đan hầu như không phải đụng vào con, Trúc phụ trách hết cho ăn, dỗ ngủ, thay bỉm.

    - Nom mày cục mịch mà khéo nhỉ? - Có lần Đan đùa.

    - Muốn chê tao vụng thì tỉa một vườn bách thú bằng rau củ đi đã nhé.

    - Vớ vẩn, chuyên môn bếp núc ai so được với mày? - Cô cười rồi bỗng đổi giọng nghiêm túc. - Thế vụ kia thế nào? Nói với ông Phương chưa?

    - Chưa… chẳng hiểu sao tao cứ ngài ngại, xong ông ấy đi công tác nữa nên chưa kịp nói gì.

    - Còn mày?

    - Tao cũng không biết nữa, thấy sao sao á.

    - Chả trăng với sao gì cả. - Đan khẽ gắt. - Thôi thế này đi, mấy hôm nữa tao đưa mày đi viện.

    - Làm gì? Tao ốm đau gì mà phải vào viện?

    - Đi trữ đông trứng! Giờ đang là độ tuổi khoẻ mạnh, tranh thủ trữ đi để sau này muốn còn có cái mà làm. Tuổi trẻ phụ nữ trôi qua nhanh lắm, ngoảnh đi ngoảnh lại cái là già rồi, lúc đó có hối cũng không kịp!

    Cái miệng của Đan không hổ là nhà giáo, câu nào câu nấy nói ra đầy thuyết phục. Kết quả là sáng hôm sau Trúc theo lời hẹn, lò dò bám đuôi bạn vào viện.

    Ngoài vài lần nằm viện hồi còn nhỏ do bị bố đánh, Trúc không bao giờ đi khám, tới khi cưới Phương rồi thì hắn chỉ đưa cô tới viện quốc tế nên cô không quen cảnh chen chúc xếp hàng ở viện công. Trúc ái ngại nhìn phòng chờ đông nghẹt người, đang định bỏ về thì bị Đan giữ chặt tay không cho nhúc nhích. Đan giải thích rằng với ca khó như Trúc thì viện công là lựa chọn tốt hơn viện quốc tế rất nhiều. Và may mắn cho Trúc là bác sĩ Lan, bác sĩ sản khoa đầu ngành, là bạn thân của mẹ Đan chứ bình thường có xếp hàng cả tháng chưa chắc đã đến lượt.

    - Cô ấy là số một về thụ tinh ống nghiệm đấy, - Đan hạ giọng. - sau này mày chỉ cần kiếm người mang thai hộ rồi cô ấy làm cho.

    Viễn cảnh Đan vẽ ra sáng sủa đến mức Trúc vô cùng phấn chấn, hạ quyết tâm thuyết phục Phương bằng được. Rõ ràng hắn chẳng còn lý do gì từ chối cô nữa.

    Lần đầu thăm khám một bác sĩ sản khác ngoài Thu, Trúc đã phải kể lại chi tiết bệnh sử của mình.

    - Sao cháu không mang bệnh án theo?

    - Cháu gửi ở viện ạ, ông xã cháu sợ để nhà vứt linh tinh lại mất.

    - Viện nào mà chiều bệnh nhân thế?

    Trúc cười nhưng không trực tiếp trả lời câu hỏi. Đã từ rất lâu rồi, cô chưa từng thấy Phương không làm được điều gì mà hắn muốn. Gửi bệnh án ở viện chỉ là chuyện quá nhỏ.

    - Cháu không vào viện lấy bệnh án vì nghĩ không cần thiết ạ. Sức khoẻ cháu tốt lắm, đợt đó chỉ cần hơn một tháng là cháu hồi phục rồi, bác sĩ bảo cháu không bị di chứng nào cả.

    Bà Lan gật đầu:

    - Vậy thì tốt.

    - Nhưng mà cô ơi… - Trúc ngập ngừng, cảm thấy hơi ngượng khi phải “khai” ra chuyện này. - Chồng cháu thắt ống dẫn tinh rồi nên…

    - Nếu làm thụ tinh ống nghiệm thì không ảnh hưởng, chỉ cần một thủ thuật nhỏ… - Bà vội trấn an. - Bao giờ thuyết phục chồng xong thì tới cô làm cho, nhanh lắm… Còn giờ thì cứ trữ đông trứng trước như Đan nói nhé? Lát cô sẽ kê thuốc và hẹn cháu ngày tái khám. Cái này làm hơi đau chút đấy.

    - Cháu chịu được, cô đừng lo.

    - Hiện giờ cháu có dùng thuốc gì không?

    - Có ạ. - Trúc thoáng lo lắng. - Cháu uống thuốc trầm cảm mấy tháng nay, liệu có ảnh hưởng gì không cô?

    - Cơ bản thì thuốc trầm cảm đều khá an toàn, cháu đừng lo. - Bà ân cần nói, tay nhận lấy đơn thuốc cô đưa.

    Thế nhưng vừa lướt qua đơn thuốc, bà Lan liền giật mình, đeo kính đọc đi đọc lại thật kỹ rồi mới đặt xuống. Bà nhìn Trúc nghiêm túc khác hẳn trước đó.

    - Cô cần hỏi cháu mấy câu.

    ……

    Đan loanh quanh ngoài phòng chờ, sốt ruột nhìn đồng hồ. Lẽ ra cả khám, cả siêu âm với mấy xét nghiệm chắc chỉ khoảng một tiếng mà giờ đã gần hai tiếng vẫn chưa thấy bóng dáng bạn đâu.

    Đợi thêm ba mươi phút, đang tính vào gõ cửa phòng bà Lan thì Trúc đi ra.

    - Ơ kìa, sao mặt mày trắng bệch ra thế?

    Trúc lắc đầu nhưng không đáp, mãi sau mới nói:

    - Tao có việc gấp, mày tự về nhé.

    Đan cảm thấy có gì đó vô cùng bất bình thường ở bạn nhưng trước khi kịp hỏi gì thì Trúc đã biến mất. Cô định quay lại tìm bà Lan nhưng bà đã bận tiếp bệnh nhân mới, điện thoại thì cô biết chắc bà sẽ không nghe trong lúc khám. Đan đành bỏ về, nhủ bụng đến tối sẽ gọi bà hỏi cho ra ngọn ngành.

    ………………

    Trúc lái xe đi vòng vòng quanh phố, chẳng biết mình định đi đâu, cho tới khi dừng đèn đỏ thì một tấm biển hiệu bắt mắt đã thu hút sự chú ý của cô. Tháng trước Trân có nhắn tin thông báo mới mở quán bar, ngoại trừ Thơ thì tất cả bạn học cũ đều sẽ được giảm giá. Trúc gửi xe rồi lên thẳng tầng thượng.

    - Bạn với chả bè, giờ mới thấy ló mặt đến ủng hộ. - Trân xởi lởi đón Trúc, thái độ như thể bạn thân lâu ngày gặp lại, không còn mảy may dáng vẻ khinh khỉnh tiểu thư ngày trước. Đã bước chân vào thương trường thì nguyên tắc “khách hàng là thượng đế” không loại trừ bất kỳ ai. - Uống gì tao lấy cho?

    Trúc chọn một ly cocktail rồi ra quầy ngồi, tính uống hết sẽ lẳng lặng ra về. Nhưng Trân lại không để cô làm điều đó. Cô nàng ngồi xuống bên cạnh, hàn huyên hết chuyện này đến chuyện khác và đặc biệt quan tâm tới Tastie, chuỗi nhà hàng mới mở một thời gian ngắn mà đã vượt xa doanh nghiệp nhà cô.

    - Ai mà ngờ có ngày mày lại thành công thế này. - Trân xuýt xoa. - Khéo giờ ảnh mày đang treo trong phòng truyền thống của trường không biết chừng.

    - … - Trúc lơ đãng uống cạn cốc nước, không đáp lời.

    - Nhưng mà này, tao hỏi khí không phải… - Cô nàng hơi ngập ngừng. - Mày có hạnh phúc không?

    - Ý mày là sao?

    - Chả có ý gì cả, câu hỏi rất đơn giản: mày có hạnh phúc không?

    Trúc im lặng ngẫm nghĩ một chút.

    - Tao từ một đứa nghèo mạt rệp không xu dính túi đột nhiên lấy được chồng siêu giàu, siêu chiều tao. Tao còn điều hành một công ty lớn rất thành công… - Cô cười khan. - Theo mày, tao có hạnh phúc không?

    - Tao thấy mày khác lắm. - Trân vỗ nhẹ vào tay bạn. - Hồi xưa mày nghèo kiết xác nhưng nhìn lúc nào cũng tràn đầy sức sống, luôn toả ra năng lượng rất tích cực… Thậm chí có lúc tao còn ghen tị với mày…

    - Còn giờ?

    - Giờ nom mày chỉ thấy mệt mỏi, xơ xác. Đừng ngạc nhiên, tao làm quán bar, ‘đọc’ tâm trạng người khác là nghề mà… Có muốn tâm sự gì không?

    - Mày kết hôn chưa?

    - Tao không định lấy chồng. - Trân cười. - Biển có cả triệu con cá, việc gì tao phải trói mình vào một con duy nhất. Tao cũng không thích trẻ con nữa, nên cứ ở vậy cho thoải mái.

    Trúc biết Trân nói thật. Sự viên mãn của cô bạn không chỉ thể hiện qua nội dung câu nói mà từ ánh mắt, cử chỉ, ngữ điệu đều toát lên rõ ràng.

    Liệu cô có thể hài lòng như Trân không? Có thể vui vẻ tận hưởng một hoàn cảnh vốn là mơ ước và mục đích của nhiều người không?

    Thay vì tiếp tục gọi cocktail, Trúc nốc liền mấy ly Beluga nguyên chất không bỏ đá.

    Cô biết quá rõ câu trả lời.

    ……

    Phương đang họp thì điện thoại bỗng rung. Máy chính hắn đã tắt từ trước khi vào họp, đây là điện thoại phụ cài sim chỉ một mình Trúc biết số. Dù ở bất cứ thời điểm hay hoàn cảnh nào cô đều có thể liên lạc với hắn nhưng thông thường cô không bao giờ gọi lúc hắn bận việc.

    Hắn vội đứng dậy xin phép ra khỏi phòng, mặc kệ cái nhíu mày của ông già quắc thước râu tóc bạc trắng đối diện. Nhưng hắn không đi xa, chỉ đứng ngay bên ngoài cửa ra vào.

    - Anh đây.

    Phương bình thản nói như thể đang thảnh thơi một mình trên bãi biển chứ không phải lọt thỏm giữa một tiểu đội mặc áo chống đạn, vũ trang tận răng. Hắn biết cả toà nhà này đều gắn camera, máy nghe trộm tới từng ngóc ngách và thằng đàn em gốc Việt đang rành rọt dịch từng lời hắn nói cho lão già nên lánh xa hơn là không cần thiết. Hơn nữa, câu chuyện tâm tình giữa hai vợ chồng cũng không liên quan gì tới việc làm ăn.

    - Anh… - Chỉ một từ thốt ra rồi tiếng Trúc tắc nghẹn. Thậm chí qua điện thoại Phương vẫn có thể cảm thấy hơi men nồng nặc trong hơi thở cô. - Có bao giờ… có bao giờ anh nghĩ chúng ta gặp nhau là sai lầm không? Nếu không gặp nhau, có lẽ giờ anh vẫn lông bông còn em chắc vẫn phụ việc ở quán cơm… Nhưng như thế biết đâu sẽ tốt hơn…

    - Em sao đấy? Sao tự dưng lại luyên thuyên thế? - Hắn kinh ngạc hỏi.

    - Anh à, sáng nay em mới đi khám sản…

    - … - Hắn im bặt, cơn lo lắng dâng lên thít nghẹt tim, phải cố gắng lắm mới có thể khó nhọc nói tiếp. - Em khám ở đâu?

    - Ở một viện khác với một bác sĩ khác.

    Sự tĩnh lặng bỗng bao trùm như thể đường dây đã bị ngắt.

    - Chờ anh về, chúng ta sẽ nói chuyện được không? - Cuối cùng Phương nhẹ nhàng lên tiếng, không ai có thể biết bên dưới thái độ điềm tĩnh kia là tâm trạng đang sục sôi cỡ nào.

    - Em yêu anh rất nhiều, - Trúc thì thầm. - nhưng nếu được quay lại, ngày hôm đó em sẽ bán nhà trả nợ cho anh để chúng ta mãi mãi chỉ là người xa lạ.

    - Trúc! Anh xin em đấy, đợi anh về rồi mình nói chuyện.

    - Anh bảo ngoài có con ra thì muốn gì anh cũng chiều em, vậy nếu em muốn ly dị, anh có đồng ý không?

    - Không! Hãy hiểu cho anh. Anh yêu em, dù có thế nào anh vẫn luôn yêu em.

    - Chúng ta làm khổ nhau chưa đủ à? - Trúc cười khan, một giọt nước mắt lăn xuống. - Anh chưa mệt sao? Em thì mệt rồi…

    ……

    Nửa ngày trước.

    - Từ ngày sảy thai, hành kinh của cháu thế nào? - Bà bác sĩ hỏi đầy nghiêm túc.

    - Cháu chưa bị lại ạ…

    Trúc nhìn bà Lan, hoang mang đáp. Vốn từ ngày con gái cô đã rất ít có “đèn đỏ”, có khi cả năm chỉ một, hai lần nên không mấy để ý chuyện này. Thu giải thích là do cô tập thể thao cường độ quá cao nên cơ thể bị ảnh hưởng, một điều không có gì đặc biệt hay đáng lo lắng. Cô sẽ chẳng hề nghĩ gì nếu thái độ bà Lan không trở nên càng lúc càng kỳ lạ.

    - Bác sĩ của cháu nói vậy à? - Tới lượt bà hoang mang. - Thế ai kê cho cháu đơn thuốc này?

    - Bác sĩ tâm lý ạ… nhưng cháu có hỏi qua chị Thu, chị ấy nói giống cô là dùng an toàn.

    Hỏi thêm dăm ba câu, nét mặt bà Lan càng lúc càng trở nên nghiêm trọng hơn, cuối cùng yêu cầu Trúc nằm lên giường để bà siêu âm. Vốn nhạy cảm bẩm sinh, cô có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay đang cầm thiết bị chầm chậm miết trên bụng mình hơi run lên.

    Tới khi quay trở lại bàn, bà Lan vẫn lặng thinh hồi lâu, khuôn mặt đăm chiêu. Dường như bà bị giằng xé giữa nhiều vấn đề khó nghĩ.

    - Cô thực sự không hiểu nổi bác sĩ nào có thể chẩn đoán cho cháu như thế. Với cháu bảo chồng cháu đi thắt ống dẫn tinh vì không muốn có con?

    - Vâng… - Trúc ngập ngừng. - cháu có bị làm sao không ạ?

    - Sớm muộn cháu cũng sẽ phải biết. - Bà Lan thở dài. - Nên cô nói luôn…

    ……

    Ngày xảy ra tai nạn.

    - Chị có thể giữ bí mật không?

    Thu hơi sửng sốt trước phản ứng của người đàn ông trước mặt. Thường thì khi nghe tin này, người ta sẽ tuyệt vọng, đau khổ, giận dữ hoặc một phản ứng quá khích nào đó, cô chưa từng thấy ai điềm tĩnh đến như vậy. Câu hỏi của hắn lại càng đặc biệt hơn.

    - Anh nói giữ bí mật là sao? Tất nhiên thông tin bệnh nhân phải được bảo mật rồi…

    - Ý tôi là với Trúc. - Giọng hắn khàn đặc. - Đừng nói với Trúc hay bất cứ ai, cứ bảo với cô ấy là mọi thứ hoàn toàn bình thường.

    - Làm sao có thể? Sớm muộn em ấy cũng sẽ biết.

    - Tôi sẽ lo việc đó. - Phương đặt xuống bàn một chiếc hộp nhỏ, đẩy về phía Thu. - Mong chị giúp tôi.

    Thu sửng sốt, vừa định mở miệng từ chối thì ánh mắt sắc lạnh từ người đối diện đã cản cô lại. Bản năng mách bảo cô đây không phải lựa chọn và người đàn ông này không phải kẻ nên chống lại.

    Hắn đi rồi Thu mới run run mở hộp. Năm mươi ngàn đô chẵn. Một cái giá không hề nhỏ để chôn giấu bí mật.

    ……

    - Cháu nói trước đợt điều trị tâm lý cảm xúc thường bất ổn, dễ khóc, dễ kích động, cơ thể lúc nóng lúc lạnh đúng không? Sức cũng yếu đi nhiều?

    - Vâng ạ, bác sĩ bảo cháu bị trầm cảm nên kê thuốc, từ hồi uống cháu đỡ hẳn.

    - Đơn thuốc này… - Bà Lan đều đều nói, mắt liếc đi chỗ khác tránh cái nhìn của Trúc. - ngoài một loại điều trị trầm cảm mức độ nhẹ ra thì chủ yếu là thuốc thay thế hormone.

    Vốn mù tịt về y khoa, những gì bà bác sĩ nói đối với Trúc chỉ như vịt nghe sấm. Tuy nhiên linh cảm cho cô biết vấn đề này không đơn giản nên vẫn cố căng tai lắng nghe.

    - Vốn việc dùng thuốc thay thế hormone chủ yếu dành cho phụ nữ tiền mãn kinh hoặc những người đã trải qua phẫu thuật cắt tử cung, buồng trứng. Những triệu chứng cháu gặp thời gian trước chỉ một phần rất nhỏ là trầm cảm còn thì nguyên nhân chính là do thiếu hụt hormone nên khi uống thuốc cháu mới khá lên nhiều.

    - Ý cô là…?

    - Cháu đã bị cắt hết buồng trứng rồi! Nhưng lạ cái là hình như bác sĩ của cháu cố tình giấu vì siêu âm cái là thấy ngay, không thể nhầm lẫn.

    Lời nói nhẹ nhàng của bà bác sĩ như sét đánh ngang tai khiến mặt Trúc tái mét, mãi sau mới lắp bắp:

    - Thế… thế có làm thụ tinh ống nghiệm được không ạ? Cô giúp cháu đi, chi phí không quan trọng…

    Bà Lan thở dài, nhìn thấy tia hi vọng dần tắt trong đôi mắt người phụ nữ trẻ làm bà đau lòng.

    - Nếu cháu bị cắt tử cung, vòi trứng hay cổ tử cung thì cô vẫn có thể làm thụ tinh ống nghiệm cho cháu trên người mang thai hộ nhưng cắt buồng trứng thì vô phương… Nói đơn giản thì nếu nồi cơm hỏng hay mất điện thì cháu vẫn có thể dùng nồi khác để nấu nhưng không có gạo thì làm sao nấu được cơm… Cô xin lỗi… Có lẽ cháu nên cân nhắc phương án nhận con nuôi…

    ……

    Vì uống nhiều rượu, Trúc bỏ lại ô tô ở quán bar của Trân, lững thững đi bộ trên đường. Cô lang thang trong vô định, chẳng biết mình sẽ đi đâu về đâu. Cuối cùng Trúc cũng hiểu tại sao Phương lại khăng khăng phản đối chuyện cô muốn có bầu như vậy. Hắn đã sớm biết cô sẽ không bao giờ có thể có con được nữa nhưng lại tìm mọi cách giấu cô, kể cả bằng việc nhận tất cả về mình. Tờ giấy phẫu thuật rồi hình ảnh Phương bế ẵm, nựng nịu con Bống chợt hiện về như lưỡi dao cứa sâu vào tim cô. Thứ tình yêu hi sinh lớn lao tới dường đó cô có gánh nổi không?

    Lúc này đây Trúc cảm thấy mình chỉ như một nhánh tầm gửi, không có gốc rễ, không thể vươn cao. Quá khứ đau thương, tương lai mờ mịt, mọi cánh cửa đã đóng sập, trong tay cô còn lại gì?

    Và tình yêu sâu đậm Phương dành cho cô liệu có vô tình trở thành một thứ gông cùm trói buộc chính hắn?

    __________________

    P.S: Duyên Nguyễn 2101 suongthuytinh Thanhkhe The Zest Vô cùng xin lỗi các nàng thân yêu vì đã chậm trễ up chương mới, nên để đền bù mình sẽ up hai chương liền nhé:x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/7/21
    The Zest, suongthuytinhBlueming22 thích bài này.
  2. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Chương 36.



    Trúc cứ lang thang vô định như vậy, và rồi bản năng sâu thẳm lại đưa đường chỉ lối cô về đây, nơi đã rất lâu rồi cô không ghé qua vì nỗi ám ảnh quá lớn.

    Liệu hồi đó mẹ có tâm trạng giống cô lúc này không?

    Có phải ngày đó mẹ chọn ra đi không chỉ vì những trận đòn roi ác nghiệt mà bởi cảm thấy cuộc sống không còn chút ánh sáng, hi vọng nào? Bất chấp yêu thương con gái đến đâu thì bà vẫn không vượt qua nổi sự kiệt quệ, tuyệt vọng tột cùng ấy.

    Còn đối với Trúc, tình yêu dành cho Phương có đủ để cô vượt qua không? Không chỉ là chồng, hắn đã và luôn là tất cả của cô, là người mà cô yêu thương bằng cả tình yêu dành cho bố mẹ, anh chị. Đổi lại, liệu có mấy người đàn ông trên đời có thể yêu chiều, bảo vệ người phụ nữ của mình như thế?

    Nhưng có một thực tế không thể chối bỏ là mọi đau đớn của Trúc ngày hôm nay đều bắt nguồn từ hắn. Và tương tự, sự tồn tại của cô đến cuối cùng ngoài mang lại rắc rối, đau khổ cho hắn thì cũng chẳng còn gì nữa. Hai con người từ hai thế giới khác biệt cố ở lại bên nhau đã là sai từ đầu. Lẽ ra, Trúc đã kết hôn với một chàng trai hiền lành vị trí xã hội tương đương còn Phương sẽ rộng đường làm ăn và ngự trị trên một đỉnh cao nào đó. Sẽ không có những khoảnh khắc hạnh phúc tột đỉnh nhưng ít nhất không rơi xuống vực sâu khổ đau thế này. Không phải mọi tình yêu chân thành đều là phù hợp và ngược lại.

    Nhưng giờ đã quá muộn để làm lại cho đúng.

    ……

    Phương bỏ về giữa cuộc họp, mặc cho lão già mím môi bực tức. Phi vụ làm ăn hứa hẹn lớn nhất nhì sự nghiệp cả đời hắn chắc chắn sẽ đổ bể nhưng đó không phải là điều hắn quan tâm lúc này. Hắn bắt vội một chiếc taxi chạy thẳng ra sân bay, không buồn quay lại khách sạn dọn đồ hay check-out.

    Hàng chục cuộc gọi tới máy Trúc chỉ có những tiếng tút dài đều đặn đáp lại.

    - Mày huy động tất cả đi tìm Trúc. Lên công ty, về nhà, qua nhà Đan, nhà ông Lê… ngay lập tức. - Phương gần như hét lên với Dũng qua điện thoại. - Khi nào tìm thấy thì không được rời mắt, rõ chưa? Anh sẽ bay chuyến sớm nhất về, lát ra đón anh.

    Hắn đã không tính đến căn tập thể cũ vì cô vẫn né tránh nó suốt thời gian qua.

    Nếu hắn, Nam, ông Lê, Đan hay bất kỳ ai nhớ đến nó sớm hơn. Nếu một người hàng xóm vô tình bắt gặp Trúc buổi tối hôm ấy. Nếu đột nhiên đến phút cuối cô thay đổi quyết định. Nếu một trong những cái nếu đó xảy ra.

    Thì Dũng đã không phải đón Phương ở sân bay với cái đầu cúi gằm, mắt đỏ ngầu, người run lẩy bẩy.

    - Lúc bọn em đến thì muộn mất rồi… em xin lỗi…

    Khi Phương về đến nơi, hiện trường đã được thu dọn sạch sẽ, Trúc đã được đưa đi còn Nam đã xử lý xong mọi giấy tờ cần thiết với bên giám định và công an để không ai làm phiền hắn.

    Bên điều tra kết luận Nguyễn Thanh Trúc tử vong do treo cổ tự tử, hoàn toàn không có tác động ngoại cảnh nào.

    Giống y hệt bản báo cáo pháp y gần hai mươi năm trước của Đinh Thu Quỳnh.

    ………………

    Những ai thân thiết đều kinh ngạc trước sự điềm tĩnh của Phương bởi mọi người đều biết Trúc quan trọng với hắn như thế nào. Hắn thực hiện trọn vẹn mọi nghi thức tiễn đưa người đã khuất, từ một tang lễ đầy đủ thủ tục cho tới lễ ba ngày, bốn chín và một trăm ngày. Giống như bố mẹ, hắn cũng đưa Trúc lên chùa. Ngay sau tang lễ, Phương vẫn tiếp tục điều hành công việc như trước giờ, tỉnh táo, lạnh lùng đến mức đáng kinh ngạc.

    Chỉ có đúng một lần duy nhất đám đàn em được nghe hắn mở lời tâm tình nhân dịp bàn về tương lai ngành nghề.

    - Từng có người bảo anh là cho vay nặng lãi thực chất cũng chính là đi vay, vay của cuộc đời với lãi suất cao không kém. Sớm hay muộn sẽ phải trả sòng phẳng, bằng cách này hay cách khác… Ngẫm ra không sai đâu…

    - Anh định rửa tay gác kiếm à? - Nam rụt rè hỏi.

    - Đấy là anh nói để các cậu cân nhắc cho bản thân với gia đình chứ anh thì trả hết rồi… Trả bằng tất cả những gì quý giá nhất…

    ………………

    - Đây là Khoa, phi công lái cho anh, anh muốn đi thế nào thì cứ bảo cậu ấy. - Quân vỗ vai anh chàng cao ráo, điển trai bên cạnh, vui vẻ nói.

    - Cám ơn anh. - Phương bắt tay hắn.

    - Có gì đâu, của nhà trồng được thôi mà.

    Đứng từ phòng kỹ thuật theo dõi Phương cho chuyển mấy cái hòm lớn lên chất đầy khoang chiếc trực thăng AW139 vốn khá rộng rãi, Khang thắc mắc với em trai:

    - Chú biết mấy cái thùng đó là gì không?

    - Không. - Quân lắc đầu.

    - Mà sao anh bảo để anh lái mà chú không chịu? Anh muốn lái mà, lâu rồi chưa đụng vào con này, đỡ bao tiền thuê phi công…

    - Em biết tính Phương. Em không rõ anh ta định làm gì nhưng chắc chắn là việc rất lớn và chẳng hay ho gì nên tốt nhất anh đừng dây vào, không cẩn thận là phiền phức lắm.

    - Biết thế mà vẫn cho mượn máy bay?

    - Phương đã giúp em nhiều việc, nếu không thật sự cần anh ta sẽ không nhờ em. Em chẳng có lựa chọn, anh ta không phải người dễ chấp nhận lời từ chối đâu.

    Khang im lặng không đáp vì không muốn đụng chạm chủ đề nhạy cảm. Thực lòng hắn cho rằng Quân rộng rãi với Phương vì cảnh ngộ tương đồng. Có điều, khi Eleanor qua đời Quân đã gần như đánh mất tự chủ thì Phương, lạ lùng thay, vẫn bình tĩnh như không. Người ta đồn rằng, ngay cả khoảnh khắc Trúc bị đẩy vào lò điện táng hắn cũng không tỏ ra một mảy xúc động. Nhìn hắn không ai có thể nghĩ đây là kẻ vừa trải qua một biến cố lớn trong đời.

    Vừa lúc đó Phương bước vào chào hai anh em, nhưng trước khi quay đi thì như chợt nhớ ra điều gì liền nói với Quân:

    - Chắc sẽ còn có một việc nữa tôi cần nhờ anh, hi vọng anh không phiền.

    - Anh cứ nói đi, giúp được anh cái gì tôi luôn sẵn sàng.

    - Tôi sẽ nhắn tin sau. Cám ơn anh trước.

    ……

    Phương quan sát cậu phi công bảnh trai từ đầu đến chân. Quần, áo, giày, mũ đều là hàng hiệu, trên cổ tay trái là chiếc đồng hồ Chopard. Hắn liền chủ động gợi chuyện, sau một hồi tán gẫu mới thân mật hỏi:

    - Này, cậu có đang mơ ước cái gì không?

    - Em lúc nào chả mơ cái Geophysic Tourbillon của Jaeger-LeCoultre mà giá đó thì chắc cả đời chỉ mơ thôi anh. - Khoa cười.

    Phương cầm điện thoại bấm mấy cái xong nhìn Khoa mỉm cười;

    - Anh đã chuyển tiền nhờ Quân mua hộ rồi, chắc mấy hôm nữa sẽ có, đây là quà anh tặng cậu.

    - Tại… tại sao ạ? - Anh chàng lắp bắp, không dám tin vào tai mình. Chiếc đồng hồ gần hai trăm ngàn đô mà hắn thản nhiên tặng cho một kẻ không quen không biết như thể một món đồ lưu niệm rẻ tiền.

    - Vì anh là người sòng phẳng.

    Nếu như Khoa biết trước thứ “sòng phẳng” mà Phương nói là gì thì có lẽ mười cái Jaeger-LeCoultre cũng chưa chắc đã lôi được cậu ta lên trực thăng ngày hôm ấy.

    Theo chỉ đạo của Phương, Khoa cho trực thăng bay chầm chậm quanh thành phố ở tầm thấp. Cậu không hề biết người đang ngồi đằng sau tính toán cái gì, và cũng không có ý tò mò. Quân đã dặn là phải tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh của Phương và vị khách kỳ lạ này chỉ yêu cầu rằng khi máy bay đã cất cánh thì bất kể chuyện gì xảy ra, việc của cậu ta là vẫn tiếp tục hoàn tất chặng hành trình như kế hoạch.

    ……

    Phương ngồi lặng thinh, đầu óc miên man trở lại những chuyện đã qua. Câu nói cuối cùng của Trúc vẫn còn văng vẳng bên tai. Nếu không gặp nhau, có lẽ số phận cô và hắn đã không đi đến bước đường hiện tại. Tình yêu này đã dần dần huỷ diệt cả hai.

    Không, không phải do tình yêu mà phải chăng đây là cái giá hắn phải trả cho món nợ vay từ cuộc đời? Còn Trúc chỉ là nạn nhân, giống vô số nạn nhân vô tội khác đã bị đạp dưới gót giày của hắn, chẳng hạn như bà ngoại và em trai Thắng hay gia đình các con nợ. Nhưng Phương không thể lý giải tại sao một con người quật cường như Trúc lại đột ngột buông tay như vậy. Cô có nghĩ đến hắn khi làm thế hay không?

    Hiện giờ thì mọi câu hỏi đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa bởi người duy nhất có thể trả lời đã không còn.

    “Em mất đi có anh khóc còn anh chết thì ai sẽ khóc?” Hắn chua chát nghĩ thầm.

    Nhận thấy máy bay đã đạt tới độ cao ổn định, Phương liền rút xà beng từ trong túi đồ xách theo, chầm chậm nậy nắp chiếc hòm gỗ đầu tiên. Nắp hòm nhanh chóng bật tung, lộ ra thứ bên trong. Tất cả chỗ hòm trên trực thăng đều giống hệt nhau.

    Tất cả đều chứa đầy những tờ một trăm đô mới cứng.

    Sau khi buộc chặt người để đảm bảo không bị cuốn văng khỏi máy bay do chênh lệch áp suất, Phương bấm mở cửa. Toàn bộ số tiền ngay lập tức bị hút ra ngoài, bay tán loạn giữa không trung còn hắn ngồi im, lặng ngắm cảnh tượng bầu trời rợp kín những đồng đô-la mình đã dùng cả máu và lương tri để đánh đổi.

    Cho tới khi tờ tiền cuối cùng bay khỏi cửa máy bay Phương mới rút ra món đồ chuẩn bị sẵn trong túi, nét mặt tuyệt đối thanh thản.

    Ngay khi cửa khoang sau máy bay mở tung, Khoa đã được hệ thống thông báo nhưng cậu ta không xoay xở kịp. Khoa nhìn thấy cơn mưa tiền nghĩa đen bay ra từ cửa máy bay nhưng cảnh tượng có một không hai đó không khiến cậu hốt hoảng bằng khẩu súng lục trên tay Phương.

    - Anh!!!

    Tiếng hét còn chưa dứt, vách trực thăng đã nhuộm đầy máu tươi.

    Hình ảnh người đàn ông phút trước còn vui vẻ trò chuyện cùng mình, phút sau đã nằm đó với hộp sọ vỡ nát, máu và não văng tung toé xung quanh sẽ là thứ ám ảnh Khoa suốt nhiều năm về sau này.

    Còn câu chuyện “cơn mưa đô-la” vô tiền khoáng hậu đã trở thành chủ đề nóng nhất xã hội suốt một tháng sau đó, thậm chí lên cả báo nước ngoài. Không một chuyên gia nào có thể tính toán chính xác tổng số tiền là bao nhiêu bởi ai nhặt được đều vội giấu kỹ nhưng phần lớn đều đồng ý là con số không dưới hai trăm triệu. Thiên hạ lùng sục danh tính kẻ đứng sau vụ việc lẫn chiếc trực thăng nhưng tất cả như tan biến vào thinh không. Mọi hình ảnh ghi lại đều biến mất khỏi internet một cách kỳ lạ. Vô số tin đồn đã được thêu dệt nhưng chẳng ai có thể xác nhận tính chính xác của chúng, thế nên cuối cùng, người ta đành chấp nhận câu chuyện như một huyền thoại bí ẩn thời hiện đại.

    ……

    Ngay sau khi Phương đột ngột biến mất cùng toàn bộ tài sản cá nhân, Nam lập tức tập hợp đám anh em thân cận, thông báo công ty đã giải thể, từ giờ mạnh ai nấy sống. Những khoản nợ chưa đòi thuộc thẩm quyền phụ trách của ai thì người đó sẽ được hưởng trọn vẹn, ngoài ra tuỳ thuộc vị trí cao thấp, mỗi người sẽ nhận một khoản tiền tương xứng xem như quà chia tay của sếp. Cổ phần Tastie thì chia làm ba, năm mươi phần trăm thuộc về Nam kiêm chức tổng giám đốc, năm mươi phần trăm còn lại chia đều cho ông Lê và Đan nhưng chỉ được hưởng lợi tức hàng năm chứ không có quyền tham gia điều hành. Ngoài ra Nam còn có nghĩa vụ hàng tháng chu cấp cho ông bà ngoại Trúc và hỗ trợ trong mức nhất định đối với hội anh em võ đường và những người bạn cũ từng làm chung quán cơm với cô.

    Vậy là Nam trở thành CEO thành đạt.

    Toàn về làm trùm bảo kê chợ đầu mối.

    Mấy thằng cốt cán đứa tách ra làm riêng, đứa giải nghệ chuyển hướng kinh doanh, đứa mở nhà hàng, đám còn lại kéo qua đầu quân cho một ông trùm khác tên Đức.

    Riêng Dũng lại nộp đơn xin làm vệ sĩ riêng cho một tài phiệt trẻ tuổi.

    - Hồ sơ ghi kinh nghiệm là giám đốc bán hàng mà lại xin làm vệ sĩ à? - Hoàng Nhật cười nhìn anh chàng xăm trổ bặm trợn trước mặt.

    - Anh thông cảm, tại em không thể ghi rõ ràng. - Dũng cười trừ. - Chẳng giấu gì anh, trước em làm cho anh Đắc Phương, hẳn anh cũng biết anh ấy…

    - Có nghe loáng thoáng nhưng chưa gặp bao giờ… Từng làm cho anh Phương thì giờ cậu hoàn toàn có thể tách ra riêng hoặc đầu quân qua bên khác, việc gì phải xin làm vệ sĩ?

    - Nhìn anh Phương và Trúc em thấy sợ… Tiền em không thiếu, em chỉ muốn một công việc lương thiện nhưng trước giờ ngoài chém giết và đòi nợ thì em chẳng biết làm gì khác nên vệ sĩ là phù hợp nhất… Em có kỹ năng tốt, có giấy phép sử dụng súng, và quan trọng nhất là kín tiếng, trung thành.

    Nhật hỏi thêm mấy câu, cuối cùng gật đầu:

    - Được, tôi nhận cậu. Từ giờ cậu là lái xe kiêm vệ sĩ riêng cho tôi.

    ………………

    Vào một ngày nắng đẹp, trên lòng sông rộng có một con tàu nhỏ đang chầm chậm chạy xuôi dòng. Mặt nước phản chiếu ánh mặt trời lấp loá khiến vị khách duy nhất trên tàu bất giác nhíu mày. Gã mặc đồ đen từ đầu tới chân, trên tay ôm hai bình sứ nhỏ.

    “Nhờ cậu hoả táng xác anh rồi rải tro cốt của cả anh và Trúc xuống sông.”

    Đây là dòng cuối cùng trong email dài Nam nhận được từ Phương, gần như cùng lúc với cuộc gọi của Quân thông báo vụ việc trên trực thăng. Email được cài đặt thời gian gửi từ trước, trong đó chỉ dẫn rất cụ thể những việc Nam cần làm sau khi hắn chết. Và gã đã thực hiện rất tỉ mỉ, chu toàn từng việc. Lúc sinh thời Phương không tin tưởng bất cứ ai ngoài Trúc nhưng nếu linh thiêng, hẳn hắn sẽ rất hài lòng với gã tay chân thân cận này.

    Nam hoà lẫn hai lọ tro cốt rồi bốc từng nắm nhỏ, chậm rãi rải xuống sông. Một giọt nước mắt hiếm hoi lăn xuống trên gương mặt chai sạn đậm màu sương gió. Nhưng thẳm sâu trong lòng, gã biết không có giải pháp nào tốt hơn bởi chôn cất hay không thì cũng chẳng có ai thờ phụng, hương khói cho họ.

    Ít nhất thì giờ hai người họ đã có thể ở bên nhau.

    Nếu không ở thế giới này thì hẳn sẽ là một thế giới khác.


    HẾT


    Đôi lời tâm sự của tác giả: hơn nửa đầu truyện tôi đã viết khá nhanh, có lẽ bởi bản thân tôi rất yêu thích hình tượng hai nhân vật này. Nhưng khi câu chuyện trôi dần về những chương cuối, tôi đã rất khó khăn mới có thể hoàn thành. Mỗi lần mở truyện ra để viết nốt tôi lại thấy nặng nề, có lẽ do bị ảnh hưởng bởi tâm lý của chính nhân vật. Tôi đã phải “đánh vật” với từng câu chữ, viết và xoá rất nhiều lần. Cái kết có thể không phải đẹp nhưng cá nhân tôi thấy hài lòng bởi trong chừng mực nào đó, nó là phù hợp nhất.

    Thật ra, nếu bạn nào không thích cái kết tàn nhẫn này thì có thể coi như truyện đã kết thúc ở chương 31, khi hai nhân vật chính đang ở tột đỉnh hạnh phúc.

    Lời cuối cùng, như mọi lần, vô cùng cảm ơn những độc giả yêu quý đã kiên nhẫn theo dõi truyện từ đầu tới giờ.

    P.S: Nếu đây là truyện đầu tiên của tôi mà bạn đọc và nếu bạn tò mò muốn biết thêm về mấy nhân vật Quân, Khang, Hoàng Nhật thì trân trọng kính mời bạn qua truyện Vì em là Bình An để biết thêm chi tiết nha :D.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/21
  3. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    71
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Giận
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  4. Blueming22

    Blueming22 Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    38
    GSP:
    Ap
    Ôi cái kết đau lòng thực sự :((
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/7/21
    Ai_Sherry thích bài này.
  5. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Lỗi chính tả hiếm hoi của Sherry.

    Nhận xét có tính spoil kết truyện nên xin phép được rút gọn.

    Like mồ hôi nước mắt hai chương cuối của tác giả, chứ không like cái kết một chút nào.
    Thương Phương bao nhiêu lại giận Trúc bấy nhiêu :(. Đọc mấy chương trước thì oán trách Phương vì việc thắt ống dẫn tinh, nghĩ ông này đúng kiểu làm gì là làm đến nơi đến chốn, lạnh lùng một cách nhẫn tâm, ai ngờ tác giả cho một cú bật ngửa như này.
    Giận Trúc lắm Trúc ơi, cả một đời sống ngang tàng mạnh mẽ, đến cuối cùng lại không thể vượt qua được.
    Đau lòng nhất là đoạn Trúc nói giá như hai người chưa từng gặp nhau, trời ơi ta nghĩ ông Phương ông ý chắc phải đau lắm, mà vẫn có thể tỏ ra điềm nhiên như vậy.
    Nhớ trước đây nàng nói nàng không thích truyện SE nên hầu như truyện của nàng đều là HE... Vậy mà bảo hai đứa này cũng là con cưng của nàng? Cho cuộc đời của hai đứa bầm dập từ đầu truyện, nở một chút hoa khi hai đứa gặp nhau, lấy nhau, sau đó là một cái kết nghiệt ngã và thương tâm... Con ghẻ rõ ràng :((.
    Truyện này là một trong những truyện của nàng mà ta rất thích, cách viết của nàng ngày càng xuất sắc thì không nói, cách miêu tả tâm lý nhân vật cũng ngày càng sâu sắc. Trúc từ một con bé ngổ ngáo thành một cô thiếu nữ biết yêu, trưởng thành hơn khi bị bỏ rơi và cuối cùng là dịu dàng khi ở bên cạnh người đàn ông của đời mình. Phương từ một người đàn ông lạnh lùng tàn nhẫn không vướng bận bất cứ điều gì trên thế gian cũng có lúc ngốc nghếch vì vướng vào lưới tình; tưởng như việc gì cũng có thể làm được cuối cùng vẫn không thoát cái gọi là "nghiệp", là "đời".
    Ôi buồn quá không nói nữa đâu...
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  6. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Hu hu đừng giận mà, tuy có thổn thức nhưng hai người đó vẫn đoàn tụ (theo một cách nào đó) mà :(. Với mình đau khổ nhất là người đi kẻ ở, sống day dứt cả đời nên thế này là đỡ lắm rồi :P.

    :(( mình viết ra mà vẫn còn ám ảnh chưa dứt nè, mấy hôm rồi vẫn bần thần. Mình để ý là bạn đã theo dõi truyện từ đầu tới giờ, cảm ơn nhiều nha :x.

    Giá được like nhiều lần thì ta sẽ like nàng 100 like. Lần nào đọc comment của nàng cũng xúc động hết. Đúng là truyện này ngoài tình yêu còn là sự trưởng thành, thay đổi. Còn cái kết, thôi thì ta xin phép trích lời mọi người hay nói “không ai tránh được nhân quả”, nhưng dù sao cũng chẳng quá SE vì đến kết truyện đâu có ai đau khổ nữa đâu (ngoài người đọc :">).

    Về quyết định của Trúc, theo ta nghĩ, khi con người ta mất hết hi vọng thì không còn động lực sống nữa, và hi vọng của người này khác với người kia. Như Trân chọn cuộc sống tự do không vướng bận thì hi vọng vào thứ khác trong khi Trúc chỉ khao khát một gia đình đầy đủ, đầm ấm thì hoàn toàn tuyệt vọng. Gia đình Trúc không toàn vẹn, từng dồn hết tình yêu, hi vọng lúc cưới Phương xong cuối cùng như vậy, kiểu sốc quá không gượng được nữa. Thêm ký ức về mẹ như giọt nước tràn ly, dẫn đến quyết định dại dột.

    Còn Phương thì quá xứng đáng rồi, một kết cục rất chi hoành tráng :)).

    ngocnungocnu nhờ em chuyển giúp chị truyện này và cả truyện này vào mục truyện dài hoàn nhé. Thank you :x.
     
    suongthuytinhngocnungocnu thích bài này.
  7. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.235
    Được thích:
    8.246
    Đã thích:
    14.110
    GSP:
    Ap
    Em chuyển rồi á chị :)
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  8. bluecat

    bluecat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    80
    Được thích:
    83
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Chào bạn, nghỉ dịch buồn buồn nên mình vào đọc truyện của bạn, xong… càng buồn hơn.

    À đùa thôi, cá nhân mình thích truyện này hơn bộ Tấm Cám kia, kể cả cái kết. Bạn viết ổn, cả về nội dung lẫn kĩ thuật, mang lại một trải nghiệm khá thú vị đối với mình. Mình chỉ có góp ý là nhịp truyện mang lại cảm giác hơi nhanh quá, mặc dù nó phù hợp khi viết về nhân vật giang hồ lẫn không khí trong truyện, nhưng vì nó nhanh nên làm người đọc hơi chưa thấy thỏa mãn, kiểu như cảm xúc chưa lắng xuống mà bị lôi đi tiếp ấy. Với cả, bạn chuyển cảnh nhanh quá, có vài chỗ chuyển cái rẹt chưa thật mượt lắm, mình nghĩ bạn nên lưu ý khoản này để truyện được chỉn chu hơn (mô tả thêm cảnh vật, thời gian lúc chuyển chẳng hạn).

    Chúc bạn ngày càng viết lên tay.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  9. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    408
    Được thích:
    362
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Nhớ đến câu, gia đình là thứ tồn tại duy nhất, những thứ khác còn lại không quan trọng. Đến giây phút này, có lẽ là nhân tính duy nhất hắn còn sót lại.

    Nên viết thành "thứ bên trong".

    Nên đổi thành "hắn".

    Nên thêm vào "cơn mưa tiền theo đúng nghĩa đen".

    Một khẩu súnh lục cho dù được bắn ở cự ly gần như tư thế tự sát khó cách nào khiến não có tình trạng như vậy, thà như để xà beng chọc thủng đầu hắn từ phía sau nhìn mới kinh dị. Não be bét chưa kinh dị bằng việc nhìn gương mặt người chết.

    "thằng cốt cán" hoặc "cộm cán".

    Chỗ này vô lý vì nếu nghe loang thoáng chứng tỏ chưa rõ ràng, vậy tại sao có thể nghĩ ra được cậu này là cánh tay phải của Phương. Không thể nào dựa vào thông tin trong hồ sơ xin việc được vì chính ngay người xin việc cũng nói là không ghi rõ vì thế chứng tỏ hồ sơ này viết để che mắt thiên hạ chứ không thể nào đề cập trực tiếp trước đây làm tay chân cho ai, vị trí nào.

    Cái này chắc bối cảnh ở nước ngoài à
    Nên bỏ chữ linh thiêng này vì nó khiến cho câu tối nghĩa. Thay vào đó nên viết lành "nhưng nếu trên trời có biết được hẳn hắn" hoặc "nhưng nếu hắn biết được hẳn hắn".

    Ủa, đoạn trên thấy viết

    Cho dù không có ai hương khói thì các sư trong chùa vẫn hương khói. Mặt khác, nếu để tro cốt Phuơng Trúc trong chùa thì quả thật bối cảnh mang nhiều ý nghĩa hơn việc thả sông cho cá ăn lại vừa hủy hoại môi trường nước. Nếu để lên chùa, ít nhất, người ta có thể suy diễn rằng, cuối cùng thiện vẫn thắc ác, ác vẫn quay đầu, biết sám hối và để mở ra một tia hi vọng dù kết chuyện có buồn.
     
    Ai_Sherrysuongthuytinh thích bài này.
  10. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đọc và cho nhận xét. Mạch truyện bị quá nhanh và lướt đúng là điểm yếu lâu năm của mình (và thêm cả điểm yếu mô tả nữa), nhiều lúc cứ viết xong lại sửa bét nhè đấy :"> . Lúc nào rảnh mình sẽ đọc lại để sửa nuột hơn.

    Thật ra thì "nghe loáng thoáng" là một cách nói thôi vì Hoàng Nhật không muốn tỏ ra biết nhiều chứ trước khi phỏng vấn một vệ sĩ tiềm năng như Dũng là Nhật đã phải tìm hiểu kỹ rồi. Nhân vật này xuất hiện rất lướt vào cuối truyện nên không rõ ràng, trong một bộ khác của mình thì có khắc hoạ Hoàng Nhật rõ nét hơn.

    Việt Nam đấy bạn :D. Mình xin phép không nói rõ vì nó hơi nhạy cảm, nhưng nói chung là có những thứ giấy tờ cho phép sử dụng súng (dù không trực tiếp), chỉ không phải đơn giản là ai cũng xin được.

    Còn những góp ý khác mình sẽ cân nhắc để sửa. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đọc và cho nhận xét ^^.
     
  11. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.548
    Được thích:
    2.787
    Đã thích:
    5.460
    GSP:
    Ap
    Đọc một lèo từ chiều qua đến giờ, xong bị đơ luôn chị ạ. Nhưng công nhận đợi tác giả viết xong mới đọc nó đã hơn việc chờ từng chương nhiều. :))

    Dạo này em vừa bận vừa không, định đọc truyện để giải khuây mà thành ra tâm trạng lại nặng nề. Từ lúc Trúc có thai là đã thấy bất an rồi, nhưng em cũng không ngờ cái kết lại đến mức này luôn. Như chị nói, nó hợp lý theo diễn biến truyện. Còn thì em không nghĩ Trúc sẽ suy nghĩ tiêu cực như vậy.

    Diễn biến truyện như bạn nào đó nói, em cũng thấy hơi nhanh. Nhiều đoạn miêu tả suy nghĩ nhân vật hơi đi theo lối mòn, cách dùng từ ấy chị, nên sẽ có cảm giác nhàm chán, đặc biệt với những ai đã từng đọc những truyện khác của chị.

    Rất thú vị khi gặp lại những nhân vật cũ.

    Gặp bác Lê có cảm giác mình được làm cameo. :)))
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  12. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Cám ơn em nhé, đợt này cứ thấy comment của em là lại bất ngờ lắm ;)).

    Bệnh mãn tính rồi em, để sửa chắc phải thêm nhiều thời gian và kinh nghiệm nữa.

    Anh chị em cùng một mẹ mà, đấy là lý do lần nào lấp hố chị cũng tự nhủ là phải dừng một thời gian để làm mới bản thân, tránh lối mòn xong cuối cùng lại hứa lèo :((.

    :)) :)), lần sau chị cho cameo nhân vật nữ trẻ trung xinh đẹp thì cảm giác còn gần gũi hơn nữa :)).
     
  13. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.548
    Được thích:
    2.787
    Đã thích:
    5.460
    GSP:
    Ap
    Ha ha, hóng hóng. :))
    Em nổi lều phều chẳng mấy nỗi lại lặn mất tăm thôi. :))
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  14. Giáo Sư Ngốc Nghếch

    Giáo Sư Ngốc Nghếch Gà tích cực

    Bài viết:
    166
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    262
    GSP:
    Ap
    Cô ơi cô cho cháu hỏi một câu hơi ngu ạ: chi tiết mà khu tập thể nơi Trúc sắp phá đi xây lại có vai trò gì ạ. Tại cháu cứ có cảm giác nó thêm vào hơi thừa í ạ.
     
  15. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    À thì đấy đơn giản là một tình tiết thôi mà, lâu lâu đụng vào cái mà Trúc quý nhất cho… hết hồn ;)). Cháu đọc đến chương mấy rồi?
     
    Giáo Sư Ngốc Nghếch thích bài này.
  16. Giáo Sư Ngốc Nghếch

    Giáo Sư Ngốc Nghếch Gà tích cực

    Bài viết:
    166
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    262
    GSP:
    Ap
    Dạ cháu đọc xong rùi ạ. Truyện hay lắm cô ạ.
     
    Ai_Sherry thích bài này.

Chia sẻ trang này