Dùng cả đời trả nợ - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 20/12/20.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Chưa nàng ơi, chưa kết đâu, ai lại kết cụt lủn vậy. Khi nào kết sẽ có chữ HẾT to đùng bên dưới ;)).
     
    suongthuytinh thích bài này.
  2. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    71
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Quen quen hì
     
  3. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Ơ hay, cho người ta cưới nhau rồi lại có sóng gió gì nữa đây. Lo lắng quá thể. :-ss
     
  4. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Thương nhớ quá nên nhét vào chung vũ trụ, đưa anh quay trở lại một chút để ngắm cho đỡ nhớ :)).

    Sắp hết rồi nàng ơi, kiên trì xíu nữa thôi :"> .
     
  5. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    71
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Ủng hộ luôn. Nhưng mà bi kịch đừng bắt đầu từ đây nha
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  6. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Yên tâmmm, anh chỉ là cameo thôi mà, ló mặt vào xíu rồi hô biến luôn ;)).
     
  7. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Chương 32.



    Sau đám cưới, mọi thứ không quá thay đổi so với trước kia ngoại trừ việc Trúc dọn hẳn về nhà Phương. Cặp đôi thoải mái cùng nhau tận hưởng cuộc sống tân hôn không vướng bận, đồng thời vẫn tất bật với dự án riêng. Phương đeo đuổi những hợp đồng lớn và táo bạo hơn bao giờ hết còn Trúc quay cuồng với các hoạt động phát triển Tastie, không mảy may cảm thấy kết quả kinh doanh vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người là đáng thoả mãn.

    Tình yêu và sự nghiệp song hành, còn gì đáng mơ ước hơn?

    Nhưng đúng vào lúc Trúc cảm thấy cuộc đời mình rực rỡ nhất thì một đám mây xám kéo ngang qua với cái tên: lệnh ân xá.

    Một ngày rằm như mọi ngày rằm khác, Trúc về nhà thắp hương cho mẹ thì đụng phải người cô không bao giờ muốn gặp lại.

    - Biết ngay là hôm nay mày sẽ về mà. - Lão Tân tựa cửa cười khẩy. - Nom mày khá quá nhỉ. Trả nhà cho bố mày đi, còn mày biến đâu thì biến.

    - Nhà nào của ông? - Cô siết chặt tay. - Cút, nhà này giờ hoàn toàn là của tôi, ông đừng có bén mảng về đây.

    Lão Tân xông tới nhưng vì mất một tay cộng thêm những năm tháng kham khổ trong tù, lão không thể là đối thủ của cô con gái. Trúc nhanh chóng quật ngã, ghì chặt lão xuống đất. Nhưng khá bất ngờ là lão vùng vẫy, la ó chửi bới để tất cả hàng xóm chạy ra. Lão liên mồm chửi cô là loại con bất hiếu mất dạy, cướp nhà của bố.

    - Mang giấy tờ ra thì tôi trả cho. - Trúc dúi mạnh đầu lão Tân để lão im lặng. Cô quay qua xung quanh, nói to. - Mọi người mà thấy thằng già này lảng vảng ở đây thì gọi con, con đến xử lý ngay. Coi chừng lão ăn trộm đồ đấy ạ.

    Gần như toàn bộ hàng xóm ở đây đều biết tiếng lão Tân và những trận đòn thừa sống thiếu chết lão trút lên người mẹ con Trúc ngày trước nên chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đồng tình pha lẫn thương hại.

    Trúc buông bố ra, đứng dậy phủi quần áo rồi lặng lẽ bỏ đi.

    Phương hơi ngạc nhiên khi thấy vợ xuất hiện ở công ty bởi hầu như chưa bao giờ cô đến mà không gọi điện hay nhắn tin trước. Vừa vào phòng Trúc liền bước nhanh tới ôm lấy hắn.

    - Lão già ra tù rồi… - Cô thuật lại câu chuyện, giọng run run.

    Phương khẽ hôn lên tóc vợ.

    - Em muốn lão quay lại tù không? Chỉ cần…

    - Không, kệ đi… em chẳng muốn dây vào lão. - Cô nói cả quyết. - Không bao giờ em tha thứ cho lão nhưng em không căm ghét lão nữa. Hận thù rất mệt mỏi mà em lại đang hạnh phúc, lão không đáng để em bận tâm.

    Trúc hoàn toàn thành thật. Hiện tại cô hài lòng về cuộc sống đến mức không muốn để nỗi căm hận làm vấy bẩn nó. Hơn nữa cô cho rằng bỏ mặc lão Tân ở ngoài có lẽ còn là đòn trừng phạt lớn hơn so với đẩy vào tù, nơi lão được ăn ở miễn phí. Dù đã mất một cánh tay, sức khoẻ sa sút nhưng lão vẫn thừa khả năng áp chế đám bạn tù là mấy thằng nít ranh cướp giật vặt vãnh nên đời sống trong tù đối với lão tương đối thoải mái. Ngược lại, ở ngoài không công ăn việc làm, không người giúp đỡ thì miếng ăn hàng ngày cũng là cả vấn đề. Đó là lý do cô ngăn Phương xử lý lão, chấp nhận nguy cơ tương lai còn phải đụng mặt ông bố đẻ khốn nạn.

    Nhưng mọi chuyện lại không quá khó chịu như Trúc đã tưởng tượng. Ngoài đôi ba lần tới lèm bèm chửi bới và bị cô đánh đuổi đi thì lão Tân không làm gì phiền phức hơn. Cô nghe người ta kể thỉnh thoảng lão vẫn xuất hiện ở trung tâm, chợ đêm hay bờ đê để móc túi, cướp giật người ta. Trúc chỉ nhún vai, biết rằng chẳng chóng thì chầy cái nghề vẻ vang đó cũng sẽ giết chết lão.

    Và rồi một tin vui đặc biệt kéo đến như cơn lốc, thổi bay nỗi khó chịu về lão Tân ra khỏi cuộc sống của hai vợ chồng.

    ……

    Trúc run run cầm chiếc que nhỏ xíu, cắn môi ngăn mình hét lên. Vạch đỏ thứ hai lờ mờ nhưng vẫn nhìn rõ làm tim cô đập thình thịch.

    Phương đang chuẩn bị họp, đúng hơn là gọi riêng Toàn tới chấn chỉnh. Gần đây Toàn làm việc rất kém hiệu quả. Số tiền vay ra đã ít mà hầu hết lại chây ì, quá hạn. Mấy khu vực bắn cá, cá độ gã quản lý doanh thu cũng không như mong đợi. Phương cau mày, trong bụng đã soạn sẵn những gì cần nói. Hắn không bao giờ nuôi báo cô đám vô dụng.

    Vừa lúc đó điện thoại báo có tin nhắn. Phương tròn mắt, tay zoom hết cỡ bức ảnh để xác nhận cái vạch mờ mờ kia là thật.

    Toàn rụt rè bước vào phòng, trong bụng đã xác định sẽ hứng cơn “cuồng phong”. Gã tự biết mấy vấn đề gần đây của mình.

    - Anh ạ…

    - Đến rồi à? - Trước sự ngạc nhiên tột bậc của gã, Phương nở nụ cười rộng hết cỡ. - Mày xuống gọi mọi người cầm ly lên đây, anh mở rượu.

    Cả đội lên phòng, ngơ ngác nhìn sếp khui chai Chivas 38 xách tay vốn chỉ dùng làm quà biếu, hào phóng rót khắp lượt. Thậm chí Phương cũng rót cho bản thân một ly. Dường như hắn đã quên hẳn kế hoạch “xử lý” Toàn.

    Đến lúc Phương phát cho mỗi thằng một điếu cigar thì Nam hết chịu nổi, bật hỏi:

    - Sếp có tin gì vui gì à?

    - Vợ chồng anh có-tin-vui. - Hắn trả lời, nét mặt không giấu nổi phấn khích.

    ……

    Ngày mới quen, nếu hỏi Trúc có bao giờ cô nghĩ tới một ngày ông sếp khó tính sẽ vào bếp nấu ăn cho mình không thì cô sẽ coi người hỏi là kẻ tâm thần.

    Vậy mà cuối cùng, viễn cảnh viển vông đó lại thành hiện thực.

    - Anh nấu cái gì đấy? - Trúc từ đằng sau ôm lấy Phương. Hắn đang mặc tạp dề, tay cầm muôi khuấy đều cái nồi to trên bếp.

    - Cháo cá chép. Anh nghe vợ Nam bảo tốt cho bà bầu.

    - Nhưng người ta dùng cá chép nhỏ cỡ bàn tay thôi chứ ai lại nấu con ‘khủng long’ mấy cân thế này? - Trúc vươn người nhìn vào trong nồi, cười.

    - Thì anh chọn con to nhất vì nghĩ càng to càng tốt. - Hắn cười ngượng.

    Kết quả là hai vợ chồng phải ăn cháo cá thay cơm mất hai ngày nhưng Trúc không phàn nàn gì. Ngược lại, cô không tiếc lời khen ngợi tài năng bếp núc của Phương.

    Được đà xông tới, tần suất nấu nướng của hắn tỉ lệ thuận với vòng hai ngày càng lớn của Trúc.

    - Mới gần ba tháng mà em đã thấy nặng nề quá. - Cô ôm bụng thở dốc. - Anh có nghĩ bụng em quá to không?

    - Bầu thì phải to chứ? - Phương lắc đầu. - Thắc mắc vớ vẩn.

    Nhưng thực tế băn khoăn của Trúc lại không thừa, bởi ngày đi siêu âm, bác sĩ đã thông báo rằng cô có thai đôi. Đó là lý do bụng cô to bất thường như vậy.

    Trúc há hốc mồm còn Phương thì vui ra mặt, suốt đoạn đường liên tục nói về kế hoạch tương lai.

    - Nếu là hai trai, ba bố con anh sẽ lo cho em, hai gái thì anh sẽ lo cho cả ba mẹ con.

    - Một trai một gái thì sao?

    - Bố và con trai sẽ chăm sóc mẹ và con gái.

    - Không… - Cô lắc đầu. - chúng ta sẽ cùng bảo vệ, chăm sóc con… Em chỉ mong các con không phải lặp lại cuộc đời chúng ta.

    - Sẽ không đâu. - Hắn nắm lấy tay cô. - Con mình sẽ là những đứa trẻ hạnh phúc nhất!

    Ngay sau khi Trúc có bầu, Phương nhanh chóng chuyển từ chung cư xuống căn biệt thự đơn lập ba tầng nằm trong khu đô thị mới có bảo vệ nghiêm ngặt. Hắn thuê về hai giúp việc và một thợ làm vườn để đảm bảo Trúc không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Còn chuyện đi lại của cô thì hoặc hắn đích thân làm tài xế hoặc giao cho Dũng. Phương cẩn thận đến nỗi Trúc thường đùa là từ ngày có bầu, cô đã thành con búp bê bày tủ kính. Nhưng cô không hề thấy gò bó mà ngược lại, luôn vui vẻ đón nhận mọi thứ hắn làm cho như trước giờ.

    Chỉ có điều, dường như khi mang thai, hormone tăng cao làm cô ít nhiều thay đổi. Tuy không nôn oẹ, ốm nghén mệt mỏi nhưng lại trở nên đặc biệt nhạy cảm, một điều tưởng chừng quá xa lạ với cô.

    ……

    Trúc mở mắt, lập tức bị luồng sáng mạnh chiếu chói loà. Cô ngây người, không hiểu mình đang ở đâu và chuyện gì đang diễn ra. Tới khi thị giác lờ mờ trở lại, cô nhận ra một họng súng đen ngòm đang chĩa vào giữa bụng mình. Trúc nhíu mày nhưng không sao nhìn được mặt kẻ cầm súng. Cô không dám nhúc nhích, biết rằng súng đạn không phải trò đùa, đầu óc loay hoay tìm cách đối phó.

    Và rồi trước khi cô kịp làm gì thì người kia bóp cò, tiếng súng nổ đanh giòn vang vọng.

    Trúc thét to, bật dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác sợ hãi chân thật đến nỗi cô vẫn chưa dám tin đó chỉ là giấc mơ. Cô bất giác sờ tay lên bụng, cố cảm nhận những cái đạp khe khẽ để chắc chắn mình vẫn an toàn trong nhà.

    - Em sao thế? - Phương dụi mắt hỏi.

    Cô nép vào người hắn rồi bỗng oà khóc làm hắn hốt hoảng, cơn buồn ngủ bay mất tăm. Chưa bao giờ hắn thấy cô như vậy.

    - Có chuyện gì đấy? Sao lại khóc?

    Trúc thổn thức một hồi, mãi sau mới khẽ nói:

    - Hồi trước khi cưới anh hứa là em muốn gì cũng được đúng không?

    - Ừ.

    - Em chưa từng muốn lâu đài hay penthouse. Giờ em chỉ xin anh một điều duy nhất. - Giọng cô nghèn nghẹt. - Anh… chúng ta… có thể bỏ tất cả… chỉ tập trung vào Tastie không?

    - Ý em là… muốn anh rút khỏi công việc hiện tại à? - Phương hơi ngỡ ngàng trước cái gật đầu của cô. - Sao tự nhiên…?

    Thực chất đây không phải một đề nghị bốc đồng, thiếu suy nghĩ. Từ ngày có bầu, cảm giác bất an ngày càng lớn dần trong Trúc. Cô nhận ra lý do duy nhất để suốt hai mươi mấy năm sống trên đời chưa từng biết đến sợ hãi: cô không có gì để mất. Nhưng giờ mọi thứ đã khác. Hai sinh linh đang lớn lên từng ngày trong bụng luôn khiến Trúc cảm thấy phải sống có trách nhiệm hơn thay vì liều lĩnh, bốc đồng như xưa. Cô không tiếc mạng mình nhưng sẽ bằng mọi giá bảo vệ con. Và cơn ác mộng chính là giọt nước tràn ly cho những suy nghĩ tích tụ bấy lâu nay.

    - Em sợ… em muốn gia đình mình được an toàn, đêm ngủ ngon, không cần đi xe chống đạn, anh không cần mang súng theo người nữa…

    - …

    - Quan trọng nhất là em muốn sau này con thoải mái ra đường mà không phải thấp thỏm lo lắng. - Trúc tiếp tục khóc, tay siết chặt vạt áo hắn. - Được không anh? Vì con?

    Phương khẽ thở dài, chưa trả lời ngay. Trong vài giây ngắn ngủi, những ký ức xưa cũ bỗng ùa về một lượt. Gã công tử, thủ phạm đâm chết bố mẹ hắn, nằm lăn lộn trong vũng máu, trường giáo dưỡng, những trận huyết chiến thời mới bước chân vào giang hồ, ngày hắn chính thức trở thành ông chủ, Trúc hồi mới quen, họng súng Thắng chĩa vào mình. Rồi gương mặt đầm đìa nước mắt của Trúc kéo hắn trở lại hiện tại. Phương vòng tay ôm lấy cô.

    - Anh sẽ thu xếp. Cho anh hai năm.

    Trúc vùi mặt vào ngực hắn, lòng như trút được gánh nặng. Cô tin tưởng Phương vô điều kiện nên khi hắn đã nói vậy, việc của cô chỉ là chờ đợi.

    ………………

    - Em thấy thế nào? Anh chọn mãi mới được mẫu này đấy.

    Trúc nhìn chiếc xe đẩy hai chỗ hoành tráng, lắc đầu cười bất lực. Kể từ sau khi nghe bác sĩ phán song thai “giống bố” hồi ba tháng, Phương đã bất chấp kiêng cữ sắm đủ đồ cho con, từ trang trí phòng ốc, giường, tủ cho tới quần áo, xe đẩy, đồ chơi. Nếu Trúc không cản, có lẽ hắn đã khuân hết cả siêu thị về nhà.

    - Không chỉ sắm sửa đâu, sau này lại một tay anh dạy con cho xem. Dù sao anh cũng có kinh nghiệm làm bố. - Phương tỉnh bơ đáp khi nghe cô càm ràm.

    - Cái gì? - Trúc túm cổ áo hắn, rít lên. - Anh còn con rơi con vãi ở đâu? Khai mau.

    - Sugar daddy từng đi họp phụ huynh cho mà quên à? - Hắn cười lớn, tay véo má cô như trước kia thường làm.

    Cô bật cười, cảm thấy câu chuyện ngày xưa đã xa như một kiếp khác. Đôi lúc cô còn quên hẳn người chồng đầu ấp tay gối từng là chủ nợ, là sếp của mình. Nhìn cách Phương chiều chuộng vợ hiện nay chẳng ai tưởng tượng nổi cô từng có lúc phải đi chợ, nấu cơm, làm vệ sĩ, tay sai cho hắn. Và trần đời, mấy ai có chồng dạy dỗ rồi đi họp phụ huynh cho đâu?

    - Nói mới nhớ, hoá ra anh ‘chăn’ em từ nhỏ luôn, khôn thật.

    - Chuyện, anh đầu tư hầu như chưa bao giờ lỗ, nhắm cái gì là chuẩn cái đó. - Hắn ôm lấy Trúc từ đằng sau, tay xoa nhẹ cái bụng tròn xoe. - Nhưng vụ đầu tư này anh vất vả nhất.

    - Cho anh nghĩ lại đấy. - Cô vênh mặt.

    - Quá muộn rồi. Lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi chứ biết sao. - Hắn cúi đầu hôn lên trán cô.

    Thời gian cứ như vậy êm đềm trôi, chẳng mấy chốc Trúc đã bầu đến tháng thứ bảy. Cô tăng gần ba chục cân và chưa có dấu hiệu dừng lại. Bụng to vượt mặt, tay chân bắt đầu phù nề khiến cô trở nên chậm chạp ì ạch, không còn linh hoạt như xưa. Đôi lúc nhớ quá Trúc vẫn đến võ đường xem mọi người luyện tập, có phần cay đắng nhận ra sự khác biệt giữa thể chất đàn ông và đàn bà. Đám anh em từng là bại tướng dưới tay cô giờ chỉ cần hẩy nhẹ là cô đủ lăn lông lốc. Hơn nữa, theo lời bà Hồng thì phụ nữ sau sinh sức khoẻ rất sa sút, có tập luyện cỡ nào cô cũng không bao giờ có thể trở lại phong độ đỉnh cao như xưa.

    Và không chỉ võ đường mà công việc ở Tastie cũng bị ảnh hưởng không ít. Bấy lâu nay, mặc cho bận mấy thì bận, Trúc vẫn cố thu xếp định kỳ đi khắp hệ thống cửa hàng trong nam ngoài bắc để giám sát, đào tạo. Nhưng từ ngày có bầu, cô đã phải hạn chế hơn nhiều, chưa kể những sự cố ngoài ý muốn khác.

    - Chiều nay em xuống nhà hàng mới mở, - Một buổi tối sau bữa cơm, Trúc than thở. - định thị phạm cho cậu bếp mới kỹ thuật xóc chảo mà nhấc cái chảo không nổi, còn bị trượt tay bắn tung toé hết cả.

    - Hả? Em có sao không? - Phương vội vàng vén tay áo vợ lên kiểm tra.

    - Em không sao. - Cô giật tay lại, lắc đầu. - Em chỉ không hiểu sao em xuống sức đến mức này trong khi em vẫn cố thể dục đều đặn.

    - Chứ em muốn có bầu mà còn ra đường đánh nhau như trước hả? - Hắn véo mũi cô.

    - …

    - Từ giờ bớt việc đi. - Phương nói dứt khoát. - Anh sẽ qua hỗ trợ em điều hành Tastie để em tranh thủ nghỉ ngơi. Công việc làm cả đời, bầu bì sinh nở thì chỉ đôi lần thôi.

    Trúc toan phản đối thì hắn cúi người xuống áp tai lên bụng cô, như cách hắn hay nói là “để nghe tiếng con”, rồi ôm lấy vợ dù hiện tại vòng tay hắn đã chẳng còn bao trọn được quanh người cô. Đây là hành động Phương làm hàng ngày nhưng cử chỉ dịu dàng đầy yêu thương đó vẫn dễ dàng khiến cô buông vũ khí đầu hàng, vui vẻ nghe theo mọi sự sắp đặt của hắn.

    Và bất chấp tất cả những thay đổi không mong muốn trên, Trúc của hiện tại hạnh phúc hơn bao giờ hết. Nếu được lựa chọn lại một hay cả trăm lần nữa, cô sẽ vẫn chọn con đường đã đi.

    Ít nhất đó là suy nghĩ của cô lúc này.

    _________________

    P.S: suongthuytinh Duyên Nguyễn 2101 Thanhkhe The Zest chap mới nha :x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/6/21
  8. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Chương 33.



    Tuy chuyển nhà đi xa hơn trước nhưng Trúc không quên ít nhất hai lần mỗi tháng về thắp hương cho mẹ vào rằm, mùng một. Hôm nay không phải ngoại lệ. Chỉ có duy nhất một điểm khác biệt so với nhiều tháng nay là cô về một mình. Bình thường nếu không phải Phương đi cùng thì cũng có Dũng chờ đưa đón nhưng hôm nay Phương cần huy động hết lực lượng để xử lý một con nợ lớn. Hắn cố tình chọn ngày mùng một tới quậy vì đối tượng đã chây ì quá lâu, số tiền nợ thì lên tới cả trăm tỷ. Tuy có chút ngập ngừng nhưng Trúc quả quyết rằng cô không bánh bèo vô dụng đến mức cần vệ sĩ hai tư trên bảy.

    - Giờ ai đụng vào em, em sẽ lăn nó bẹp dí, anh đừng lo. - Cô cười.

    Trúc vui vẻ thay nước, cắm hoa, sắp xếp hoa quả rồi cung kính thắp hương, lẩm nhẩm kể lại cho mẹ mọi việc gần đây, không quên xin mẹ phù hộ cho hai đứa con trong bụng. Từ ngày có bầu, tình mẫu tử bản năng trỗi dậy khiến Trúc càng thương mẹ nhiều hơn. Bà đã đi xa quá lâu nhưng những ký ức về bà chỉ mới như ngày hôm qua. Đôi lúc cô vẫn tự trách mình đã không trưởng thành sớm hơn thì chưa chắc mẹ đã phải chết. Mặc cho lý trí có phân tích chặt chẽ cỡ nào thì cái cảm giác vô lý đó vẫn cứ bướng bỉnh đeo bám.

    - Cám ơn mẹ đã phù hộ cho con gặp anh Phương và có cuộc sống như bây giờ.

    Cô cố không nghĩ đến “cuộc sống như bây giờ” được xây dựng trên cái gì.

    Xong xuôi mọi việc, Trúc khoác túi xách, chậm rãi ra về, tính bắt taxi quay lại văn phòng Tastie. Chiều nay cô có lịch họp với phòng xây dựng cơ bản và nhà thầu về phương án sửa chữa mấy nhà hàng sắp mở. Trúc cần sắp xếp mọi thứ thật tốt trước khi nghỉ sinh. Đầu óc cô dần chìm vào công việc, không bận tâm gì xung quanh.

    Vì vậy, cô đã không hề để ý chiếc Tesla ở góc phố lừ lừ tiến đến từ lúc cô ra đầu ngõ chờ taxi. Chiếc xe điện di chuyển không một tiếng động, tới cách Trúc ba mươi mét thì đột ngột tăng tốc lao về phía cô. Khi cô phát hiện ra sự xuất hiện của nó thì đã là quá muộn. Nếu là bình thường Trúc đã dễ dàng nhảy tránh nhưng với tình trạng nặng nề hiện tại thì cô không phải đối thủ của chiếc xe có khả năng đạt tới vận tốc trên 90km/h trong vòng hai giây.

    Bằng cách nào cô tới được bệnh viện, cô không hề biết.

    Chuyện gì xảy ra tiếp theo cô không hề hay.

    Tất cả những gì Trúc có thể cảm nhận trước khi ngất đi là cơn đau kinh hoàng dưới bụng và một cái gì đó như vỡ toang ra. Và cả màu máu đỏ thẫm.

    ……

    Trúc chập chờn giữa cơn mê. Trong vài giây ngắn ngủi ý thức trở lại, mọi giác quan của cô chìm trong mùi cồn sát trùng, mùi tanh máu cùng những tiếng ồn ào xung quanh. Rồi tiếp tục chìm vào mê mệt. Và trong khoảnh khắc không báo trước, cô lại loáng thoáng tỉnh, tuy chỉ tích tắc nhưng có thể nghe rõ mồn một tiếng nói sát bên.

    - … chỉ có thể cứu một…

    - … cứu mẹ, bằng mọi giá phải cứu cô ấy…

    Trúc rất muốn gào lên là hãy cứu lấy con cô. Hai đứa trẻ đã gần tám tháng, có thể ra đời được rồi. Kể cả phải chết để con sống, cô cũng cam lòng. Thế nhưng Trúc không làm sao mở miệng, toàn thân cứng đơ. Và cô lại mê man không biết gì nữa.

    ……

    Không biết sau bao nhiêu lâu cô mới tỉnh lại. Phòng bệnh năm sao sạch đẹp, không mùi cồn cũng chẳng có màu trắng toát ám ảnh nhưng điều đó không làm cho cô dễ chịu hơn chút nào. Trúc đặt tay lên cái bụng giờ đã xẹp phân nửa, một cảm giác tê dại lan ra chặn đứng mọi giác quan khiến cô không thể phản ứng, kể cả khóc.

    - Em…

    Lúc này Trúc mới nhận ra tay kia của mình đang nằm trong đôi bàn tay khác. Phương áp mặt vào tay cô, giọng nghẹn lại. Con người luôn chỉn chu trong mọi hoàn cảnh giờ quần áo xộc xệch, râu ria lún phún, đôi mắt đỏ ngầu, má hóp lại, thậm chí hai bên tóc mai đã bạc trắng.

    - Em vào đây từ bao giờ? Con đâu?

    - Hôm qua… - Hai vai hắn run lên, cô có thể cảm thấy giọt nước âm ấm rơi trên tay mình. - Anh xin lỗi, là lỗi tại anh.

    - Tại sao không cứu lấy con? Tại sao lại chọn em? - Trúc thét lên nhưng sức yếu đến nỗi thoát ra chỉ còn là tiếng thì thào. Tay cô nắm lại, toàn thân co quắp run rẩy.

    - Vì anh không thể mất em. - Phương ôm chặt lấy cô như thể làm vậy nỗi đau của cô sẽ đổ sang cho mình. - Bất kể là chuyện gì, anh sẽ luôn chọn em.

    Trúc nhắm mắt nằm xuống, quá mệt mỏi để nói hay nghĩ gì. Đây chỉ là cơn ác mộng như mọi cơn ác mộng cô thường gặp thời gian này. Ngủ một giấc, đến khi tỉnh lại mọi chuyện sẽ về như bình thường.

    Lần tiếp theo Trúc tỉnh dậy, Phương vẫn ngồi bên, tư thế y nguyên như trước khi cô chìm vào giấc ngủ.

    - Anh xin em, giận anh, ghét anh cũng được nhưng em ăn một chút nhé, hai ngày rồi em chưa ăn gì cả.

    Cô không nói gì, mặc hắn đỡ mình ngồi dậy rồi xúc cháo cho. Miệng cô mở ra khép vào như cái máy, chẳng mảy may quan tâm hắn cho mình ăn gì. Mắt Trúc đờ đẫn, không tiêu cự cứ thế hướng ra ngoài, kể cả lúc bác sĩ đi kiểm tra hay người thân quen qua thăm. Bà Hồng ngày nào cũng mang đồ ăn vào, kiên nhẫn dành hàng tiếng ở bên chăm sóc cô. Phương thì khỏi bàn, gần như ở cạnh cô mọi lúc, trừ khi vào nhà tắm. Nhưng Trúc không nhìn hay nói lời nào với bất kỳ ai. Cô có một cảm giác không thực, như thể đang lạc vào cõi mộng nào đó và sợ hãi nếu cảm giác này tan đi, biến tất cả những chuyện cô đang trải qua thành hiện thực.

    Thế nhưng sức sống bản năng mãnh liệt của Trúc đã không cho phép cô trốn tránh lâu. Nó cứ thúc đẩy từng chút bắt cô thấm dần nỗi đau để màn sương trước mắt từ từ tan ra.

    - Đấy là ai? - Cuối cùng đến ngày thứ năm, cô bỗng lên tiếng, giọng khản đặc. Dù câu nói không có chủ ngữ, thì cả cô lẫn Phương đều biết cô đang muốn hỏi gì.

    - Chính là thằng mà anh đến đòi nợ, không ngờ nó mặc cho anh đến quậy ở nhà còn nó thì tìm em…

    - Giờ nó đang ở đâu? - Trúc siết chặt tay.

    - … - Phương im lặng một chút. - Ngay sau khi đâm em thì đã tự tử… Nó có ý tự tử lâu rồi nhưng vì hận anh nên quyết lôi em chết cùng.

    - Nó đã theo dõi mình à? Từ bao giờ, sao anh không…

    - Anh không biết. - Hắn nắm tay cô, thở dài. - Vì nó không theo dõi mình mà có người chỉ điểm.

    - Ai?

    - Người biết rõ thói quen về thắp hương cho mẹ ngày rằm, mùng một của em.

    Choang. Cốc nước trong tay Trúc rơi xuống đất vỡ toang. Nước mắt vô thức trào ra, khuôn mặt cô méo mó vì sốc và đau đớn.

    - Lão… lão thật sự muốn giết con gái và cháu ngoại? - Người cô run bắn từng cơn, đến mức Phương phải ngồi hẳn lên giường, ôm cô vào lòng. - Tại sao lão lại ghét em đến thế? Hay lão nghĩ em không phải con đẻ lão?

    - Không, chuyện em là con đẻ không có gì phải nghi ngờ. Chẳng qua lão cay cú vụ thừa kế nên căm thù em. Lão chỉ nghĩ nếu em chết, cái nhà sẽ về tay lão.

    Trúc ngồi tựa vào ngực hắn, lặng thinh hồi lâu. Nước mắt đã khô nhưng ánh mắt cô hoàn toàn trống rỗng.

    ……

    - Mình về chung cư ở tạm nhé? - Phương nói lúc xếp đồ ra viện. - Anh lấy lại không cho thuê nữa, sửa sang sắp xếp lại rồi.

    - Vâng, tuỳ anh. - Cô thờ ơ đáp.

    Trúc biết Phương không muốn về căn biệt thự kia vì sợ bị khơi lại buồn đau. Hai căn phòng trẻ con sắm sửa, trang hoàng đầy đủ sẽ là nỗi ám ảnh day dứt mãi mãi trong lòng đôi vợ chồng.

    ……

    - Nhớ xử lý gọn gàng…

    Tiếng thì thào của Phương ngoài phòng khách dù hạ hết âm lượng Trúc vẫn nghe rõ mồn một. Tuy câu lệnh không đầu không cuối nhưng cô hiểu hắn đang nói đến điều gì.

    - Anh định làm gì thế? - Cô lò dò ra phòng khách.

    - Nói chuyện sau… - Hắn nói nhỏ rồi vội dập máy, quay qua cô. - Em còn mệt, ra ngoài làm gì? Chờ anh mang cơm vào cho.

    - Em hỏi anh đang định làm gì? - Trúc nhìn thẳng vào mắt Phương. - Thủ phạm chết rồi nên anh tính trút giận lên người nhà đúng không?

    - …

    Cô hơi nghiêng đầu tránh khi Phương đưa tay về phía mình:

    - Bỏ qua được không? Để con… - Giọng cô nghẹn lại. - để con được yên nghỉ…

    - …

    - Đừng tạo nghiệp nữa!

    Phương cúi người bế Trúc lên đưa vào giường. Hắn đắp chăn cho cô rồi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, hồi lâu mới khẽ nói:

    - Được, nếu em muốn thế… Vậy còn lão già?

    - Thằng già thì phải xử. Đập gãy chân lão rồi tống lão đi đâu thì đi giúp em, em không muốn lão chết nhưng cũng không muốn thấy cái mặt chó đấy lần nào nữa.

    - Để anh lo.

    Trúc nhìn Phương, nhận ra chỉ mới hai tuần mà hắn gầy rộc hẳn đi, mái tóc bạc gần nửa khiến hắn trông già hơn cả chục tuổi. Từ hôm xuất viện về nhà, hai vợ chồng hầu như tránh nói chuyện với nhau, bầu không khí nặng nề, ngột ngạt luôn bao trùm. Một hố sâu vô hình xuất hiện trong mối quan hệ tưởng chừng vô cùng bền chặt.

    Nhưng Trúc không mù để không nhìn thấy sự chu đáo của Phương. Nếu lúc cô bầu hắn chăm sóc cô một thì giờ còn gấp mười, chỉ thiếu mỗi nước cầm bàn chải đánh răng cho cô. Mặc dù chuyện xảy ra là không ai mong muốn, chưa kể kẻ đồng phạm chính là bố ruột nhưng cô lại như thể muốn trút hết lên Phương, người yêu thương cô hơn bất cứ ai.

    Trúc bất giác luồn tay vào tóc chồng, dịu dàng vuốt ve:

    - Em xin lỗi, em biết em không nên đối xử với anh thế này… nhưng… em… em… quá bất lực… không biết phải làm sao… - Những lời cuối của cô chìm trong làn nước mắt.

    Phương không cố ngăn cơn nức nở của Trúc, chỉ nhẹ nhàng nằm xuống, ôm cô vào lòng, để cô thổn thức trên ngực mình.

    - Anh hiểu, em không có lỗi gì hết, tất cả là tại anh…

    - Em sẽ vượt qua nhưng em cần thời gian… giờ em mất phương hướng lắm…

    - Anh sẽ luôn ở cạnh em. - Hắn hôn nhẹ lên tóc cô. - Chúng ta có rất nhiều thời gian…

    Trúc lặng lẽ ngắm bàn tay trái, tuy ngón tay to ra do tăng cân nhưng ngọn lửa nhỏ trên ngón áp út vẫn rất sắc nét. Phải chăng đúng như Phương nói, cô và hắn là phượng hoàng, muôn vàn đắng cay từng trải qua là lửa hun đúc nên sự mạnh mẽ, quật cường ở cả hai. Nhưng nếu chuyện này cũng bao gồm trong đó thì Trúc thà yếu đuối, thất bại, thậm chí bị lão già đánh chết từ cách đây hơn chục năm. Cô nhắm mắt, nước mắt tràn qua mi lăn dài trên má.

    Tại sao không thể là bất cứ thứ gì đó khác?

    ………………

    Ngày đầu quay trở lại văn phòng, Trúc ngồi thẫn thờ cả tiếng đồng hồ nhìn cuốn lịch làm việc. Bốn tháng trống trơn để dành cho ở cữ giờ như mũi kim đâm vào tim cô. Cuối cùng, cô quay người, tự vỗ vào mặt để xua đi những suy nghĩ vẩn vơ.

    - Có việc gì tồn đọng trong lúc chị nghỉ không? - Trúc hỏi trợ lý của mình.

    - Cũng kha khá ạ… - Liên rụt rè đáp. Khuôn mặt nhợt nhạt của sếp khiến cô bé ái ngại và thương cảm.

    - Báo cáo đầy đủ cho chị, chị sẽ giải quyết hết.

    Tối hôm ấy mười giờ hơn Trúc mới về nhà. Từ đó, cô làm việc bán mạng, chẳng mấy khi rời văn phòng trước tám giờ. Và oái oăm ở chỗ, dù bản thân quản lý cả chuỗi nhà hàng lớn, cô lại thường chỉ ăn uống qua quýt, tạm bợ cho xong bữa, trừ những ngày phải đi tiếp khách. Bếp ở nhà đã lâu lắm không đỏ lửa.

    - Em có để ý là dạo này em quá gầy không? - Một buổi tối Phương ôm cô trên giường, khẽ nói.

    - Chắc về lại như trước thôi.

    - Không, gầy hơn rất nhiều. - Hắn nén tiếng thở dài. - Không còn cả cơ nữa… Hay em quay lại võ đường đi. Chắc mọi người nhớ em lắm.

    - Em bận… - Cô lắc đầu. - Anh xem đấy, có ngày nào em về sớm được đâu.

    Thay cho câu trả lời, Phương siết chặt lấy cô.

    - Anh sao thế?

    - Vì công việc thật sao?

    Trúc im lặng, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác có lỗi. Cô đã hứa với hắn sẽ ổn định lại nhưng thực tế, suốt nhiều tháng qua, ngoài vùi đầu vào công việc, cô không hề khá hơn chút nào. Kể cả võ đường cũng đã rất lâu rồi cô không ghé, nói đúng hơn là, những gì thuộc về Trúc-của-ngày-xưa, những gì từng khiến cô hạnh phúc cô đều có xu hướng né tránh. Đặc biệt là Phương. Cả hai gần như rơi vào tình trạng “đồng sàng dị mộng” và Trúc biết nguyên nhân không mảy may liên quan đến hắn.

    - Anh có trách em không? - Sau cùng, cô khẽ hỏi.

    - Anh chỉ lo cho em chứ không bao giờ trách em… - Hắn dịu dàng vuốt tóc cô. - Anh cũng chưa bao giờ hết yêu em.

    Hai hốc mắt Trúc nóng lên. Đã nhiều tháng trôi qua mà cô vẫn chưa thể ‘thân mật’ trở lại với Phương. Có đôi lúc hắn chủ động nhưng cô lại lảng tránh nên hắn không làm khó cô nữa. Trúc chợt nhận ra một điều, tưởng như hiển nhiên mà bấy lâu nay cô quên mất: Con không phải của một mình cô. Nếu cô phải chịu đựng nỗi đau mất con thì Phương cũng như vậy. Hắn đã từng hăm hở khuân hàng tá đồ trẻ em về nhà, đã hàng ngày sờ tay lên bụng cô để cảm nhận những cú đạp như một nghi thức giao tiếp bố-con, đã sẵn sàng vì con từ bỏ sự nghiệp cả đời gây dựng, và trên tất cả, hắn còn phải dọn dẹp những món đồ chính tay mình chuẩn bị. Còn cô chưa một lần đặt được nỗi đau của bản thân xuống để nhìn xem bên dưới sự điềm tĩnh, chu đáo kia là đau đớn, dằn vặt và hối hận thế nào.

    Trúc vùi mặt vào ngực chồng, người run lên. Áo Phương nhanh chóng ướt một mảng lớn. Hắn không nói gì, cũng không hỏi tại sao, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

    - Cám ơn anh… - Cơn nức nở qua đi, cô khẽ nói, giọng nghẹn ngào. Thấy Phương mấp máy môi định nói gì đó, cô vội chặn tay lên miệng hắn. - Đừng xin lỗi em. Em không có tư cách gì tha lỗi cho anh cả. Chúng ta đều có lỗi…

    - …

    - Nhưng em hứa, từ giờ em sẽ không để anh phải chịu đựng một mình nữa.

    Phương luồn tay qua gáy Trúc, ánh đèn phòng ngủ mờ mờ không thể che khuất ánh mắt cháy bỏng hắn nhìn cô. Cô khép hờ mắt đón nhận cơn mưa nụ hôn rơi xuống người, tay chủ động mở khuy áo hắn…

    Lần đầu tiên kể từ ngày xảy ra chuyện, cô mới có một giấc ngủ ngon.

    ………………

    - Oa… oa…

    - À, mẹ đây, mẹ đây…

    Đan phải tạm dừng cuộc nói chuyện với Trúc, quay qua đứa con mới đẻ, ẵm lên vỗ về. So với bạn thì cô xuất phát trước lại về sau. Yêu nhau từ năm nhất nhưng tận tới lúc Đan học xong thạc sĩ, thi đỗ công chức, chính thức trở thành giảng viên đại học thì cô và Long mới tổ chức đám cưới. Sau khi Trúc sảy thai ít lâu thì Đan có bầu, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, cô công chúa nhỏ đã đầy tháng.

    - Hai chị uống nước ạ. - Cậu thanh niên điển trai bước vào, đặt xuống bàn hai ly nước cam.

    - Chị cám ơn. - Trúc gật đầu. - Hôm nay em không phải đi làm à?

    - Không ạ, công việc của em có thể làm ở nhà, không bó buộc giờ hành chính.

    Lân lễ phép đáp. Nhìn anh chàng lúc này không còn một dấu tích gì của thằng nhóc lấc cấc ngày nào. Duy có sự kính trọng đối với Trúc thì chưa bao giờ thay đổi.

    - Thằng Lân là lập trình viên có tiếng lắm. - Đan hạ giọng khi cậu em chồng đã xuống nhà. - Trông lông bông vậy mà nó tích đủ tiền mua nhà rồi đấy, chẳng qua thích ở với bố mẹ, anh chị nên không ra riêng thôi.

    - Thì nó là em Long mà. - Trúc cười. - Con nhà tông không giống lông cũng phải giống cánh chứ.

    Đan lắc đầu thở dài, mặt hơi sầm xuống.

    - Ông ấy mà giống thằng Lân thì tao lại mừng quá. Học gì không học đi học xây dựng… giờ tìm khách như mò kim đáy bể. Kiếm được cái dự án nhỏ nhỏ thì vừa làm vừa run, sợ bị chậm thanh toán, thậm chí bùng tiền. Tao nghỉ đẻ có cày cuốc được gì đâu, muốn quay lại dạy sớm mà trường không cho… Đâm ra giờ tiêu cái gì cũng phải nhìn trước ngó sau…

    - Thôi mày, Long còn trẻ, từ từ mới ổn định được chứ. - Cô vỗ nhẹ vai bạn.

    - Lấy chồng bằng tuổi khổ vậy đấy. Biết trước thì đã…

    - Gớm, lại to mồm. Ngày xưa đứa nào cứ vật vã tìm cách làm quen với chàng thế nhỉ?

    - Lạy mẹ, thời đấy nó xa từ ba kiếp. Lấy nhau về quay cuồng nào con nhỏ, nào tiền bạc, nợ nần, thêm quả mộng chè như bà nội con Bống nữa… - Đan chép miệng. - với tao bây giờ yêu đương lãng mạn thuộc thể loại truyện cổ tích hay khoa học viễn tưởng mất rồi.

    - …

    - Tình yêu không chết vì sóng to gió lớn mà chết vì mấy thứ vụn vặt bình yên đấy thôi mày ạ.

    Trúc chìa tay bế Bống cho Đan buộc lại tóc. Con bé là tập hợp nét đẹp của cả bố lẫn mẹ nên xinh xắn đặc biệt. Khi hơi ấm từ con bé thấm vào người, trong lòng Trúc bỗng dậy lên một cảm giác rất khó gọi tên. Lẽ ra giờ này con cô cũng đã hơn một tuổi, hẳn đã biết chạy và gọi mẹ.

    - Có thế nào thì mày vẫn lãi cả cục vàng to thế này còn gì. - Trúc nựng nịu Bống làm con bé toét miệng cười.

    - Đúng là nhiều khi chỉ chịu đựng nhau vì con. - Đan tặc lưỡi nhưng khuôn mặt xầm xì tươi hẳn lên.

    Cuối cùng Trúc đã hiểu cái cảm giác xuất hiện từ lúc bế Bống, thứ cảm giác lần đầu tiên trong đời cô phải trải nghiệm: ghen tị. Phải, Trúc ghen tị với Đan. Về tất cả. Cô công chúa xinh xắn, gia đình ba thế hệ nhà Long, mục tiêu phấn đấu chung của hai vợ chồng, và cả những lo toan, xung đột nhỏ nhặt thường ngày. Hoàn cảnh bần hàn, khốn cùng ngày xưa chưa từng khiến cô ghen tị với bất cứ ai thì giờ đây, mặc cho đời sống giàu có, tự do thoải mái, sự nghiệp thành công, cô lại ghen tị, thèm khát thứ mà Đan gọi là “chịu đựng”.

    Nếu Trúc chưa từng mang bầu, chưa từng hạnh phúc đến nghẹt thở khi nghe tiếng tim thai, khi cảm nhận những cái đạp đầu tiên của con, nếu chưa từng trải qua mất mát thì chưa chắc cô đã hiểu những điều “vụn vặt bình yên” đó đáng mơ ước đến mức nào.

    Bởi vì đó mới là cuộc sống. Chỉ có ở đó, hy vọng mới tồn tại.

    - Này, mày có nghe tao hỏi không, sao thần người ra thế? - Đan huơ huơ tay trước mặt bạn.

    - À, mày vừa hỏi gì?

    - Mày… - Đan hơi ngập ngừng. - mày định có bầu lại chưa? Thời gian trôi nhanh lắm, nếu mày vẫn muốn có con thì nên tranh thủ độ tuổi này. Ông Phương cũng đâu phải trẻ nữa.

    - Tao muốn chứ nhưng nhưng vấn đề lại không phải ở tao…

    ____________________

    P.S: suongthuytinh Duyên Nguyễn 2101 The Zest Thanhkhe chap mới nha :x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/8/21
  9. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Biết là sẽ đau lòng mà. :((:((:((
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  10. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Hu hu để viết ra những dòng này thì con tim mềm yếu của tác giả cũng đau lắm nàng ơiiiiiii :((.
     
  11. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Thôi đi, ta biết mà, Bình An với Quân mới là con đẻ của nàng :v. Mấy đứa này chỉ là con nuôi, con ghẻ thôi. =((
    Tiếp nào, dự là chỉ còn một vài chương nữa thôi. :x
     
  12. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Nào nào, con cưng của người ta chứ nuôi với ghẻ đâu :)).

    Đúng là còn 1-2 chương nữa thôi mà oải ghê, nặn mãi không ra chữ :(.
     
  13. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Cố lên nào, sắp đến đích rồi.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  14. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    Chương 34.



    Trúc ngồi trên giường bưng tách trà, mơ màng ngắm đại dương bao la ngay bên ngoài cửa sổ. Lý do cô có mặt ở đây khá đơn giản. Số là cưới nhau đã lâu nhưng hai vợ chồng lại chưa từng đi tuần trăng mật nên cuối cùng, mặc cho cô mất cả tiếng đồng hồ trình bày công việc bận rộn không thể bỏ đi chơi, hắn vẫn cương quyết “cưỡng chế” cô ra sân bay. Sau nhiều giờ di chuyển, cuối cùng hai người cũng đến nơi và theo kế hoạch thì sẽ dành hai tuần tại đây.

    Địa điểm “trăng mật” mà Phương lựa là một hòn đảo nhỏ chỉ khoảng một cây số vuông, nằm trơ trọi giữa biển nhưng có đủ rừng, suối, bãi cát trắng mịn, khiến bất cứ ai đặt chân đến đều có cảm giác đang lạc bước vào phim Cô gái đại dương. Nhưng không giống Neri phải ngủ trong lán, căn nhà duy nhất trên đảo có máy phát điện cùng mọi tiện nghi cần thiết. Hòn đảo cách đất liền khoảng hai tiếng di chuyển bằng thuỷ phi cơ nên hoàn toàn biệt lập, không có bất kỳ sự kết nối nào với thế giới ngoài một đường dây liên lạc khẩn cấp và ba ngày một lần nhân viên ghé qua cung cấp các nhu yếu phẩm cần thiết.

    Vì mong muốn giữ gìn hệ sinh thái tự nhiên vốn có, chủ sở hữu khai thác hòn đảo rất hạn chế, chỉ xây duy nhất một ngôi nhà nhỏ, mỗi lần đón tối đa một gia đình thay vì quần thể resort nhận khách vô tội vạ. Chính vì vậy giá thuê ở đây thuộc loại “trên trời”, vượt xa mấy khách sạn, resort năm sao ở Bali hay Maldives. Nhưng nó xứng đáng tới từng đồng. Nếu có một nơi có thể được gọi là thiên đường hạ giới thì chính là nơi này. Trúc mất tới hai ngày để thăm quan hết đảo và đã khám phá ra một thác nước hùng vĩ nằm sâu trong rừng, bên dưới là suối và hồ nước trong vắt. Hòn đảo tuy nhỏ nhưng có thảm thực vật nhiệt đới cực kỳ đa dạng, là nơi cư trú của vô số loài chim tự nhiên quý hiếm, từ chim thiên đường yểu điệu, đám vẹt đủ màu sặc sỡ, hồng hạc quý phái cho tới những giống chim chẳng mấy ai biết tên. Bãi cát trắng mịn chạy liền mạch không ngắt quãng, song song với đường chân trời xanh ngắt ngoài xa. Và điểm thú vị nhất là Trúc có thể thưởng thức cảnh bình minh lẫn hoàng hôn trên biển ngay trong phòng ngủ ở hai ô cửa sổ đối diện nhau.

    - Nghĩ gì đấy? - Phương từ nhà tắm đi ra, leo lên giường ôm lấy cô.

    Trúc đặt tách trà xuống, nghiêng đầu tựa vào hắn. Mùi sữa tắm, vòng tay mạnh mẽ của hắn, đặc biệt là ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ bao quanh Phương như hào quang làm tim cô bỗng đập mạnh. Trong khoảnh khắc, mọi rung động mãnh liệt từ những ngày xưa cũ chợt ùa về, chiếm lấy từng tế bào trên người cô. Trúc khép mi, vươn người tìm môi hắn. Hai người quấn lấy nhau, cùng cảm nhận nỗi khao khát như ngọn lửa đang thiêu đốt mình.

    Thế nhưng vào thời khắc cảm xúc dâng trào nhất, Phương bỗng dừng lại, đứng dậy rời khỏi giường.

    - Sao đấy? - Trúc hoang mang nhìn theo.

    Hắn ra vali, lúi húi tìm. Vừa nhìn thứ hắn mang ra, cô khẽ cười, giật nhẹ lấy, thì thầm:

    - Không cần đâu…

    Nhưng Phương như thể không nghe thấy, cầm xé lớp vỏ, làm “thủ tục” xong xuôi đâu đó mới tiếp tục. Không hiểu sao hành động này lại làm cảm hứng của Trúc tụt quá nửa.

    Sau khi “bão tan”, cô ôm hắn thủ thỉ.

    - Hôm trước em đi khám, chị Thu nói em đã ổn định lâu rồi, có thể “thả” thoải mái.

    - Thu nào nhỉ? - Hắn cau mày.

    - Chị bác sĩ theo em từ đợt trước đó. Chị ấy hiểu rõ tình trạng em nhất nên chị ấy nói vậy là có thể yên tâm.

    - …

    - Anh đừng lo, em sẵn sàng rồi mà.

    Qua nhiều lần gợi ý, chủ động đều thất bại, đây là lần đầu Trúc nói thẳng, những tưởng hắn sẽ vui vẻ hưởng ứng, nhưng trái với mong đợi của cô, Phương không hề đáp lời, cũng không tỏ thái độ gì ngoài vẻ dửng dưng, thậm chí có phần lảng tránh.

    Sự lạnh nhạt ở hắn khiến cô không thể kiềm chế, gắt lên.

    - Anh sao thế? Có gì nói đi, đừng có cái kiểu im im, khó chịu lắm.

    Phương lẳng lặng đi ra quầy bar, trước sự kinh ngạc của Trúc, rót nửa ly Whiskey, dốc cạn rồi chậm rãi nói:

    - Em sẵn sàng nhưng anh thì chưa!

    - Kìa anh…

    Hắn nhắm mắt mấy giây, như thể đang phải đấu tranh ép mình bật ra những lời khó nói. Tay hắn siết chặt bả vai cô.

    - Em có hiểu cảm giác của anh ngày hôm đấy không? Em có biết anh đã sợ đến mức nào không? Anh không thể chịu thêm một lần nào nữa.

    - …

    - Trúc, anh xin lỗi nhưng chắc là anh sẽ không bao giờ sẵn sàng đâu… - Hắn dừng một chút, giọng hơi nghẹn lại. - Nhưng kể cả thế, chúng ta vẫn ổn, đúng không? Có con hay không mình vẫn sẽ hạnh phúc…

    Trúc bàng hoàng, cắn môi cố nuốt ngược nước mắt vào trong. Cô sợ chỉ cần một giọt nước mắt tràn qua mi, cô sẽ không thể kiềm chế mà khóc đến lả đi. Những trông đợi, kế hoạch cho tương lai bỗng chốc vỡ vụn.

    Có điều, cơn xúc động của Phương đã ngăn Trúc thuyết phục thêm, chỉ hi vọng mọi vết thương sẽ dần khép miệng theo thời gian.

    Dù muốn dù không thì câu chuyện đã phủ một màu xám lên những ngày còn lại của chuyến đi. Trúc không còn hào hứng với cảnh sắc tuyệt đẹp xung quanh hay bất cứ hoạt động nào nữa. Hàng ngày cô vẫn cùng Phương vào rừng nhặt quả dại, chèo thuyền đi ngắm san hô, phơi nắng, tắm biển nhưng vẻ lơ đãng, thờ ơ đôi lúc vẫn vô thức lộ ra. Và hai người gần như không chạm vào nhau từ hôm đó.

    Ngày cuối cùng, Phương xung phong thay Trúc nấu cơm nên cô có cả một buổi chiều thảnh thơi. Hắn thì tất bật với dao thớt, không để ý cô làm gì. Tới khi xong xuôi, gọi mấy câu không nghe đáp lời, hắn mới ra ngoài hiên tìm thì thấy Trúc đang ngồi dựa sâu vào ghế, gò má ửng hồng, mắt mơ màng nhìn trời. Bên cạnh cô, chai Whiskey đã vơi quá nửa.

    - Vào ăn cơm thôi em. - Phương cúi xuống, khẽ nói.

    Không biết vô tình hay hữu ý, lúc đứng lên Trúc hơi nghiêng đầu về phía trước, vừa vặn tránh cái hôn lẽ ra đã đặt trên má mình.

    - Ngon không? - Phương gắp miếng cá đặt vào bát vợ.

    - Nếu được đào tạo bài bản thì anh sẽ là một đầu bếp giỏi đấy. - Cô gượng cười.

    - May cho em là anh không theo nghề này nhé, không là em tha hồ cạnh tranh mệt mỏi. - Hắn cười theo.

    Trúc bỗng thở dài, bát cơm còn nguyên chưa đụng tới. Cô tiếp tục rót rượu, mặc kệ quy tắc rượu mạnh không dùng trong bữa ăn. Không biết bao nhiêu lâu cô mới lại uống nhiều thế này. Ánh mắt cô thẫn thờ, không tiêu cự hướng ra ngoài.

    - Em là đầu bếp lành nghề, quản lý một chuỗi nhà hàng lớn nhất nhì… còn anh sở hữu khối tài sản mà vô số đại gia phải mơ ước… - Giọng cô bắt đầu lè nhè. - vậy có phải chúng ta rất thành công không?

    - …

    - Anh Nam là quân của anh, vợ anh ấy làm nội trợ, Đan và Long thì chật vật kiếm hai mươi triệu mỗi tháng, thế họ có thua kém mình không? Có thất bại không?

    - …

    - Nhưng anh Nam có hai đứa con, Đan và Long có con Bống… - Trúc cười khan, vành mắt hoe đỏ. - Em muốn đổi tất cả thành công này để lấy thất bại của họ.

    - …

    - Thời gian gần đây em mới chợt nhận ra một điều… Không có con, mọi thứ đều vô nghĩa.

    - Rất nhiều người lựa chọn không có con và vẫn sống rất tốt. - Phương yếu ớt nói.

    - Không phải em. - Cô úp mặt vào lòng bàn tay, cả người run rẩy trong cơn nức nở. - Không ngày nào em không nhớ con… nhưng em vẫn muốn có bầu lần nữa. Chẳng lẽ mong muốn này là tội lỗi hay sao?

    - Anh không có ý đó. - Hắn lại gần, ghì chặt đầu cô vào ngực.

    - Không con không cái, em sẽ còn hy vọng gì vào tương lai? Tự do thảnh thơi tận hưởng cuộc sống? Cứ vậy đến già, đến chết? - Cô túm áo hắn hét lớn, nước mắt giàn giụa. - Em không muốn như thế, em muốn có con, muốn được nhìn nó lớn lên, muốn đến khi về già mỗi ngày có thể trông đợi gặp con, gặp cháu thay vì chỉ biết chờ ba bữa cơm… Anh hiểu không?

    Những lời này lẽ ra sẽ không bao giờ bay khỏi miệng Trúc nếu cô không uống gần cả chai Whiskey với cái bụng rỗng. Nhưng rượu không làm cô nói những lời trái lòng mà ngược lại, thúc đẩy cô tuôn ra suy nghĩ sâu thẳm nhất mà lúc tỉnh cô không dám. Phương hầu như chưa bao giờ từ chối cô chuyện gì chỉ trừ lần này, thái độ hắn cứng rắn lạ thường đến mức cô e ngại. Và rượu đã giúp cô vượt qua.

    Sáng hôm sau tỉnh giấc, đầu Trúc đau như búa bổ, hai mắt sưng húp cay xè, cổ họng khô cháy. Đêm qua cô đã nôn ra cả mật xanh mật vàng trong toilet, tuy vậy, khác với mọi khi, Trúc nhớ rất rõ mình đã nói gì với Phương. Cô không hề ân hận dù chỉ một từ, một chữ.

    Trúc nhìn quanh, căn phòng thênh thang chỉ có mình cô, ngoài vị trí cô nằm thì chăn, gối phẳng phiu, không có dấu hiệu về sự có mặt của ai khác. Cô vội xỏ dép, lò dò đi ra phòng khách thì thấy Phương ngồi bất động trên sofa như thể hắn đã ngồi đó cả đêm. Tới gần cô mới phát hiện ra viền mắt hắn đỏ hoe, tơ máu hằn lên trong mắt.

    - Anh sao thế?

    Phương ngẩng đầu, chẳng nói chẳng rằng giơ tay kéo Trúc ngồi xuống đùi rồi vòng tay ôm chặt. Cằm hắn tì lên vai cô, sự mệt mỏi toát ra trong từng hơi thở. Chứng kiến Phương thế này khiến cô có một cảm giác kỳ lạ. Quen biết từ năm mười bảy, cho tới tận bây giờ, đối với Trúc, hắn luôn là người mạnh mẽ đến hoàn hảo. Cô chưa từng thấy hắn mất bình tĩnh hay rơi vào thế bị động trong bất kỳ tình huống nào, vậy mà thời gian gần đây, đôi lúc như lúc này, hắn lại không giấu được vẻ chán chường, buông xuôi.

    - Anh muốn ăn gì không em làm? - Trúc dè dặt hỏi. - Xong để em thu dọn đồ cho, lát trưa người ta ra đón mình rồi.

    Phương gật đầu nhưng vẫn im lặng.

    Cứ như vậy cho tới khi về đất liền.

    ………………

    Tối muộn chiếc taxi chở hai vợ chồng mới đỗ trước cổng chung cư. Trúc đang cùng Phương loay hoay lấy vali trong cốp thì qua khoé mắt cô liếc thấy một bóng người đội mũ kín mít từ đằng sau hắn tiến đến. Cơ thể cô liền phản ứng trước cả khi trí óc kịp phân tích tình huống. Trúc đẩy Phương qua một bên, còn bản thân lao vụt lên co chân đá mạnh vào tay kẻ tấn công. Con dao văng ra chưa kịp chạm đất thì chủ nhân của nó đã bị Trúc quật ngã xuống vỉa hè. Cô bẻ quặt tay, ghè chặt gã không thể cựa quậy. Phương cúi người, lột mũ kẻ tấn công để lộ ra khuôn mặt trẻ măng chỉ độ mười tám, đôi mươi.

    - Mày là ai? - Hắn nhếch mép. - Chán sống rồi hả?

    Gã thanh niên mặt đỏ gay, tuy bị Trúc giữ chặt, mặt ép vào mặt đường nhưng ánh mắt vẫn quyết liệt, rực lửa căm thù:

    - Tại mày mà bố mẹ tao tán gia bại sản, tao có chết cũng phải giết mày…

    Phương không thèm đôi co, chỉ lẳng lặng rút điện thoại bấm nút gọi. Khoảng năm phút sau, Dũng cùng hai thằng nữa có mặt, cả lũ nhanh chóng áp tải gã thanh niên rời đi. Toàn bộ sự việc diễn ra trong vòng chưa đầy mười phút, chưa kịp để người dân hiếu kỳ xúm lại ngoài tài xế taxi vẫn ngồi trong xe, mặt xanh mét như tàu lá chuối. Trúc lẳng lặng nhìn theo bóng lưng gã thanh niên, trong lòng nặng trĩu cảm giác khó gọi thành lời.

    - Em có sao không?

    Trúc lắc đầu. Về thể xác thì tất nhiên cô không sao, nhưng trong đầu thì lại suy nghĩ rất lung. Kể cả lúc đã lên nhà, cô vẫn không sao thoát ra.

    Phương ôm lấy vợ từ đằng sau, dịu dàng nói:

    - Anh xin lỗi, sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa.

    - Anh có giết nó không? - Trúc lầm bầm.

    - Anh đâu phải ác thú. - Hắn khẽ cười. - Nhưng dằn mặt thì chắc chắn. Em quá rõ mà, anh không thể không cứng rắn…

    - Em hiểu. - Cô cúi đầu. - Có điều, chúng ta đã có quá nhiều tiền rồi mà tại sao cứ phải sống mãi cảnh này?

    - Ý em là sao?

    - Em biết anh không dễ rút ra nhưng anh có thể bỏ tất cả, mình ra nước ngoài định cư được không? Nước nào cũng được, không bao giờ quay về Việt Nam nữa.

    - Em nỡ bỏ nhà, bỏ mẹ, bỏ bác Lê à?

    - Giờ với em nhà chỉ toàn là đau thương thôi, em còn đang tính bảo anh bán lại dự án đi. Em tin là mẹ sẽ theo em dù em có ở bất kỳ đâu. - Cô quay lại siết chặt lấy hắn. - Chỉ cần có anh, em sẵn sàng bỏ tất cả. Em muốn một cuộc sống bình yên, không cần thấp thỏm nhìn trước ngó sau. Mình sẽ mua một căn nhà thật rộng ở ngoại ô, có vườn đằng trước, đằng sau. Mình sẽ có ba, bốn đứa con và một con chó thật to. Em sẽ là vợ tốt, mẹ hiền, toàn tâm toàn ý chăm sóc mấy bố con… Được không anh?

    Phương lặng thinh hồi lâu, mãi sau mới khẽ nói:

    - Nếu anh đáp ứng, em có chắc chắn em sẽ hạnh phúc không? Anh sợ em sẽ ân hận… Em đâu phải kiểu người chạy trốn như thế?

    - Em không chạy trốn, em đang tìm giải pháp tốt nhất cho chúng ta. Anh từng đồng ý sẽ rửa tay gác kiếm, anh sợ em lại gặp chuyện nếu có bầu lần nữa. Vậy mình ra nước ngoài là thượng sách. Anh sẽ không phải lo lắng, thoải mái chăm sóc lúc em bầu bí.

    Vòng tay đang quấn quanh người Trúc bỗng buông ra. Phương ngồi xuống ghế, lắc đầu, hai vai hơi co lại bất lực.

    - Đây không phải vấn đề hoàn cảnh mà là anh không thể quên ám ảnh hôm đấy. Dù có ra hoang đảo anh cũng không thể vượt qua nỗi sợ này.

    - Hay em đưa anh đi bác sĩ tâm lý nhé? - Cô nhìn hắn, cố vớt vát chút hi vọng cuối cùng.

    - Nếu em yêu anh thì làm ơn đừng ép anh nữa. Anh không thích, vậy thôi!

    Phương quay người bỏ vào phòng, mặc Trúc vẫn ngồi bất động trên ghế, hai tay nắm chặt. Sau câu trả lời của hắn, cô lặng thinh như một pho tượng.

    Vì cô chẳng còn gì để nói.

    ………………

    Một tuần sau, Trúc đang ở văn phòng thì bỗng nhận được tin nhắn của Phương, kêu cô về nhà có chuyện cần bàn. Cảm nhận được sự nghiêm trọng bên dưới câu từ đơn giản, cô vội thu xếp rời khỏi công ty.

    - Có việc gì thế? - Vừa vào nhà, Trúc đã hỏi luôn.

    Phương không trả lời ngay mà rót cho cô một cốc nước, đợi cô yên vị trên ghế mới chậm rãi nói:

    - Em có yêu anh không?

    - Sao tự nhiên anh lại hỏi thế? - Trúc ngơ ngác. - Tất nhiên là em yêu anh rồi.

    - Bất kể chuyện gì xảy ra?

    - Anh sao đấy?

    - Trả lời anh đi…

    - Ừ. - Cô đáp nhanh, phần nhiều chỉ vì muốn biết hắn có chuyện gì.

    Phương khẽ đặt lên bàn một phong bì khổ A4, đẩy về phía trước. Trúc bóc ra xem rồi lập tức mặt tái nhợt, cố đọc đi đọc lại với hi vọng mình đã nhìn nhầm.

    - Phẫu thuật thắt… thắt ống dẫn… - Cô lắp bắp. - Tại sao?

    - Bất kể em muốn gì anh đều có thể chiều, chỉ trừ chuyện có bầu. Chứng kiến cảnh em suýt chết một lần là quá đủ với anh rồi… - Hắn bình thản đáp. - Anh không muốn em cứ mãi đắn đo suy nghĩ nên quyết định đi thắt. Chẳng thà để em buồn một lần còn hơn là cứ ám ảnh ngày này qua tháng nọ. Nếu mấy năm nữa em vẫn dứt khoát muốn có con, chúng ta có thể nhận con nuôi.

    - Em chỉ muốn con của chúng ta! - Cô gào lên, cầm tờ bệnh án của Phương xé vụn. - Em còn không sợ thì sao anh phải sợ?

    - …

    - Anh ích kỷ lắm! Đây là chuyện của cả hai mà anh tự ý làm không hỏi em một câu. Anh coi em là cái gì hả? Tại sao nỡ đối xử với em như thế?

    Thấy Trúc có dấu hiệu kích động, hắn vội tới bên tìm cách xoa dịu nhưng bị cô đẩy mạnh ngã xuống ghế. Cô chạy vào phòng khoá chặt cửa, cứ thế ngồi ôm gối trên giường khóc nức nở. Vốn Trúc vẫn cho rằng chỉ cần kiên nhẫn chờ thêm ít lâu sớm muộn sẽ thuyết phục được Phương. Vậy mà một ngày không báo trước hắn lại về chìa ra tờ giấy khám, chặt đứt hết hi vọng của cô. Nếu đặt Trúc vào trường hợp phải lựa chọn thì cũng như Phương, cô sẽ chọn hắn bất kể hoàn cảnh, có điều, việc hắn tự ý cướp đi lựa chọn của cô thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Sự tuyệt vọng lớn đến nỗi cô không còn đủ sức giận dữ, chỉ biết khóc như muốn vỡ vụn.

    Màn đêm buông xuống, rồi ngày mới cũng đến.

    Nhưng cánh cửa phòng vẫn khoá chặt, mặc cho Phương ở ngoài năn nỉ tới mức nào.

    _______________________

    P.S: suongthuytinh Duyên Nguyễn 2101 Thanhkhe The Zest chap mới nha, sorry vì chap này lên hơi muộn xíu :x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/7/21
    Thanhkhe, Duyên Nguyễn 2101The Zest thích bài này.
  15. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    71
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Haiiiz buồn nhỉ. Có khi nào Trúc sẽ quyết định rời đi k nàng
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  16. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Sao mà phải đến mức này. Không đọc nữa đâu, đau lòng lắm :((:((:((.
     
  17. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    71
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Đừng vậy đau lòng tác giả
     
    Ai_Sherrysuongthuytinh thích bài này.
  18. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    422
    Được thích:
    458
    Đã thích:
    756
    GSP:
    Ap
    Tác giả làm mình đau lòng nên mình cũng phải cho đau lòng lại bạn ạ. >:)
     
  19. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    681
    Được thích:
    1.425
    Đã thích:
    875
    GSP:
    Ap
    :( :( :(

    Thực sự là mình viết mấy chương này bị ì ạch mãi đấy, đụng tới là tâm trạng tuột dốc, bao giờ hoàn được mọi người phải tung hoa mình nhớ :((.
     
    suongthuytinh thích bài này.
  20. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    71
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Đền chương mới đi chứ tui là tui buồn đứt ruột rồi nè nàng
     
    Ai_Sherry thích bài này.

Chia sẻ trang này