Tình yêu Drago: Kiêu ngạo yêu thương - Cập nhật - Vô Diện tiên sinh

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Vô Diện tiên sinh, 5/9/14.

  1. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    - Tên tác phẩm: Drago: Kiêu ngạo yêu thương.
    - Tác giả: Vô Diện tiên sinh.
    - Thể loại: tình cảm hiện đại.
    - Tình trạng: đang tiến hành.
    - Văn án:
    Mười ba năm trước, Minh Nguyệt kiên trì theo đuổi anh suốt một ngàn bốn trăm năm mươi chín ngày. Anh dứt khoát ra đi, chẳng quay đầu đáp lại.

    Mười ba năm sau, anh đột ngột trở về. Minh Nguyệt lùi một bước, anh chủ động tiến ba bước. Minh Nguyệt càng muốn vạch rõ ranh giới, anh càng tích cực xoá đi.

    “Con người anh đúng là không có gì ngoài kiêu ngạo. Có thể trích một phần ra làm việc hữu ích nào khác không?”
    “Không, toàn bộ kiêu ngạo của anh đều bận lắm.”
    “Bận làm gì?”
    “Yêu em.”


    Tình cảm đôi khi đơn giản là chỉ cần thời gian để xác nhận. Đến một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra, dù có ra sức phủ định đến mức nào, tiềm thức vẫn không chối bỏ được yêu thương.

    Drago chính là điểm giao của rất-nhiều-chân-lý như vậy.

    Hệ liệt này bắt đầu bằng một câu chuyện nhẹ nhàng thôi.

    Dành cho những ai tìm kiếm ở đời ngọt ngào, dịu dàng từ những câu chuyện tình.
    .
    .
    .
    P/s:
    "Nhưng mãi mãi trong những năm tháng của cuộc đời, tôi sẽ vẫn là một mắt xích giữa những vòng tròn của các mối quan hệ, của những trò đùa, những vở kịch, những thước phim dài hàng chục năm mà tôi vốn chỉ là một vai diễn."
    *Dành tặng bạn tôi, cảm ơn thật nhiều, VTGA.
    - Mục lục:
    Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5.
    Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10.
    Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. (18+)
    Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20.
    Câu chuyện nhỏ thứ nhất.
    Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. (18+)
    Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. (18+) Chương 30.
    Chương 31.
    Chương 32.
    Chương 33.
    Chương 34.
    Chương 35.
    Chương 36.
    Chương 37.
    Chương 38.
    Chương 39.
    Chương 40.
    Câu chuyện nhỏ thứ hai.
    Câu chuyện nhỏ thứ ba.
    Câu chuyện nhỏ thứ tư.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/7/20 lúc 20:02
    Cục Tẩy, SelfChim Cụt thích bài này.
  2. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 1:
    “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ,
    Vô duyên đối diện bất tương phùng.”


    Lập đông rồi, khí trời dịu mát hẳn. Minh Nguyệt chống cằm vẩn vơ nhớ đến những chuyện vừa qua. Chung quy vẫn là cảm giác không tin được. Cơn gió ngoài cửa sổ thốc vào làm bay bay mái tóc dài sau lưng. Nguyệt khẽ kéo suối tóc ra trước, dùng ngón tay chải lại cho vào nếp, trong vô thức buông tiếng thở dài.

    Ngày hôm đó, Thiên ghé chở cô đến trường Đại học như mọi ngày, đường phố thành phố S sáng hôm đó dường như náo nhiệt hơn thường lệ. Xe đổ trước cổng trường, cô bước xuống xe, tháo nón, mỉm cười với anh, định nói “hẹn gặp lại vào trưa nay” nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì…

    “Nguyệt à, chúng ta… chia tay đi!”

    Cô mỉm cười. “Được, chia tay năm giây nhé!”

    “Nguyệt, thực ra, anh đang nghiêm túc.” Anh lặp lại lần nữa. “Chúng ta chia tay đi.”

    Nhận ra đó không phải là lời nói đùa nữa, cô im lặng, không tin vào tai mình. “Vì sao? Em làm gì sai sao?”

    “Không vì sao cả. Em không sai gì hết.”

    “Vậy tại sao? Không thể nào không có lí do được…”

    “Nếu em muốn lí do, được, anh chán em rồi. Vậy, đủ chưa?”

    Không thể nào, rất nhiều câu cảm thán lúc này đang lờn vờn trong não cô, làm quái gì mà có chuyện như vậy được. Họ quen nhau được ba năm và chưa bao giờ có một cuộc cãi vã. Anh tôn trọng cô, chìu chuộng cô. Cho đến cách đây ba phút, cô vẫn còn nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế giới. Nhưng mà, chuyện tình cảm là vậy, cho dù có muốn logic, muốn lý do cũng chưa chắc có được. Đôi khi, ta yêu một người đậm sâu cũng đâu cần có lý do nữa…

    Suy nghĩ cô bị cắt ngang bởi chuông báo giờ học đã vang lên. Cô không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn anh. Thiên khẽ nhìn cô, ánh mắt có đôi chút xúc cảm.

    “Đã trễ rồi, anh cũng phải đến công ty.” Ngừng một chút, anh lại nói. “Có gì, anh và em có thể…”

    “Không cần đâu, em hiểu, nếu anh muốn. Được, chúng ta chia tay.”

    Vậy là không có một lần gặp mặt nào nữa suốt hai tuần vừa qua. Không nhắn tin, không điện thoại, cũng không Facebook. Anh mất hút, mọi thứ về anh dường như đang dần bốc hơi mất. Mỗi ngày, trước khi đi ngủ, cô đều nghĩ liệu đó có phải là sự thật, chắc cô thiếu ngủ nên mới sinh ra ảo tưởng chăng, mai tỉnh dậy, anh sẽ lại xuất hiện. Nhưng, sáng hôm sau, khi mở mắt, cô lại tự hỏi, liệu đó có phải là một giấc mơ? Cứ thế, mười – bốn ngày trôi qua, những hình ảnh về anh cứ luôn day dứt trái tim cô, Thiên không phải là người tùy tiện, đưa ra một quyết định mà không rõ nguyên do. Chẳng lẽ, lí do của anh chỉ đơn giản là chán cô?

    Nguyệt không rơi một giọt nước mắt, không than phiền với bất cứ ai, bởi xưa nay, cô rất mạnh mẽ và càng không thể hiện mình yếu đuối trước mặt ai. Tuy nhiên, mỗi một phút giây trôi qua, dường như lại có thêm một vết dao cứa vào tim cô. Đau đớn, dày vò. Nhưng cô không làm gì. Cô chỉ lặng lẽ sống như mọi ngày. Cô cũng chờ đợi một sáng, khi cô bước ra khỏi cửa và anh lại xuất hiện ở đó.

    -------

    Hai tuần sau…

    “Dạ, mẹ, con nghe đây.”

    “Có phải mày định cuối tuần này về quê không?” Đầu dây bên kia chính là giọng nói đầy uy quyền quen thuộc của “mẫu hậu”.

    “Dạ, nếu không có chuyện đột xuất thì là vậy, có gì không mẹ?”

    “Là thế này, cô chú Mạnh định cuối tuần này lên thành phố S rước Minh Duy, nên mẹ hỏi, coi mày có về thì cô chú ấy cho quá giang về, vì họ lái xe nhà đi mà, mẹ thấy họ cũng có thành ý nên mới điện thoại hỏi mày như thế nào.”

    “Tiện hông đó mẹ?” Dù là hỏi vậy nhưng Minh Nguyệt không hy vọng mẹ nói tiện.

    “Có gì mà không tiện, là xóm giềng bao nhiêu năm rồi, có gì mà mày sợ!”

    “Nhưng mà con say xe, chỉ sợ lỡ dọc đường có chuyện gì thì phiền cô chú…”

    “Thì mày cứ mua mấy viên thuốc chống say xe uống vào là ổn thôi. Mà, cứ vậy đi, hiếm khi được đi miễn phí, mày phải tận dụng chớ con.”

    “Mẹ, nhưng mà còn Minh…”

    “Thôi thôi, không nói nhiều với mày nữa, ba mày lại kêu mẹ rồi. Địa chỉ chỗ mày ở, mẹ đã cho cô chú Mạnh rồi, 8 giờ sáng thứ bảy cô chú sẽ tới. Rồi, mẹ cúp máy đây.”

    Gì vậy chứ, đây rõ ràng là ép buộc chớ hỏi ý cái gì. Rõ ràng là mẹ thấy đi xe miễn phí nên tự ý quyết luôn còn gì. Nhưng mà, Minh Duy? Anh ta về nước sao?

    Chín năm, kể ra cũng chín năm rồi cô không gặp lại anh, kể từ cái ngày cuối cùng cô sang nhà tìm anh và cô chú Mạnh nói anh đã lên máy bay hôm qua thì cô không còn muốn nghe thêm thông tin gì về anh nữa. Mặc dù sau này, chỉ là bất đắc dĩ phải nghe do mẹ nói với ba thì Nguyệt mới biết rằng Minh Duy sang Mĩ du học, định cư ở nhà cô ruột ở bang Massachusets gì gì đó… Sở dĩ, cô không muốn nghe về anh nữa là bởi anh không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của cô, cho dù lúc đó, cô chỉ là một đứa con nít. Anh đi nước ngoài, việc quan trọng như vậy mà cũng không báo với cô một tiếng, nhắn gởi lại thậm chí cũng không. Ngay từ lúc nghe tin đó, cô đã nhất trí không vương vấn anh nữa. Dù cho anh là “mối tình đầu” của cô trong suốt bốn năm tuổi thơ, dù cho anh có “đàn kiến hiệp văn”, “ngọc thụ lâm phong” đi nữa, cô cũng chẳng thiết quan tâm.

    -------

    Sân bay T lúc nào cũng tấp nập. Nguyệt đứng cùng cô chú Mạnh đợi con trai họ ở cửa check-out xem chừng cũng được 15 phút. Vị hành khách đầu tiên của chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam rốt cục cũng bước ra. Nhanh chóng, cô bắt gặp bóng dáng thanh niên cao ráo, khoát áo khoác blazer dài màu xanh dương đậm trên gối một chút, trong là sơ mi cách điệu, quần jean, đeo kính mát trông rất thời trang. Gương mặt thì… hơi quen. Chưa kịp ngộ ra thì cô chú Mạnh đã vẫy vẫy tay gọi tên người đó, Minh Duy.

    Rất hoành tráng, một màn xuất hiện y như phim Hàn Quốc của Lee Min Ho đóng, không chê vào đâu được. Anh ta tay trái cho vào túi áo, tay phải kéo theo đóng hành lý khá là nhiều phía sau, vậy mà phong thái vẫn không mất đi vẻ lịch lãm. Tuy nhiên, giờ đây, nhìn thấy anh ta, trong lòng Minh Nguyệt lại dấy lên chút cảm giác khó chịu, chẳng thể nào ưa nổi. Có lẽ vì chạm tự ái ngay từ thơ bé, nên bây giờ, dù đã chín năm rồi cô vẫn không thể quên hết uất hận.

    Rồi sau màn xuất hiện như tâm điểm vũ trụ là một màn sum họp gia đình đầy cảm động, Minh Nguyệt suýt nữa phát khóc nếu như không có câu nói của chú Mạnh. “Mày đi du học hay là đóng phim vậy con?” Chính nó đã đổi ngược tình thế làm cô suýt nữa là bật cười thành tiếng.

    Cô không biết suốt bao nhiêu năm qua anh ta đã học được những gì, làm được những gì, thay đổi ra sao nhưng cái tính khí cao ngạo đó thì vẫn không thay đổi. Cô đứng ngay đó nhưng con người đó vẫn không biết là có sự hiện diện của cô. Đã vậy, cô cũng không thèm quan tâm đến anh ta.

    “Đây là…” Anh chợt chú ý đến người-vô-hình.

    “Con quên con bé rồi sao, còn ai nữa là Minh Nguyệt đó.” Cô Mạnh góp lời.

    Cô quay sang bắt gặp ánh mắt của anh, có phần khó đoán, rồi nhanh chóng mỉm cười một cái thật nhanh.

    “Chào anh, Minh Duy.”

    Không phải là anh không phát hiện ra cô, mà ngay từ đầu, khi vừa ra khỏi cửa anh đã nhìn thấy cô, anh đã dư sức đoán trước được một fan cuồng nhiệt như cô thì làm thế nào mà thiếu mặt được. Thậm chí còn vô thức mong chờ biểu hiện phấn khích của cô. Vì vậy, để thử thái độ của cô, anh đã vờ như không nhận ra “người xưa”. Tuy nhiên, có một sự thật làm anh không ngờ tới, đó chính là thái độ của cô. Cứ ngỡ cô sẽ nhảy bổ tới ôm chằm lấy mình nhưng ngược lại hoàn toàn với điều anh nghĩ. Cô ấy… bình tĩnh đến lơ là anh, còn nở một nụ cười… khách sáo, chào hỏi lạnh nhạt một cách qua loa. “Chào anh, Minh Duy.” Bốn chữ này, và cái thái độ đó lẽ nào lại được phát ra từ chính cô bé ngày trước lúc nào cũng lẽo đẽo, bám dính lấy anh không rời.

    Nhưng cũng chính giây phút đó, con người điềm đạm ấy của cô khiêu khích anh. Nói chính xác hơn là sự tò mò trong anh.

    “Chào em, Minh Nguyệt.” Anh nở một nụ cười điềm tĩnh đáp lại cô.

    Đống hành lý mà Minh Duy đem từ Mĩ về chiếm hẳn cả băng ghế sau cùng, vốn dĩ cô định chọn băng cuối để ngồi, tránh làm phiền đến gia đình người ta đoàn viên, thật là người tính không bằng trời tính. Chưa hết, cũng vốn dĩ cô định ngồi cạnh cô Mạnh nhưng nhà họ đẩy đưa thế nào cô Mạnh lại lên ngồi ghế cạnh tài là chú Mạnh đang lái xe. Băng giữa, dĩ nhiên còn lại cô và anh ta, Minh Duy mà cô căm ghét. Vừa bước lên xe, cô đã nép vào sát cửa xe, dựa đầu vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Xe chạy được một quãng thì nhà họ bắt đầu trò chuyện, cô chú Mạnh lần lượt hỏi về tình hình sinh hoạt của Minh Duy.

    Thông thường, sinh viên muốn vào Harvard có hai dạng, một là rất giỏi và rất giàu; hai là chỉ cần rất giàu để... duy trì nguồn thu cho trường hoạt động. Nhưng nói thì nói vậy, chứ thật ra muốn vào được trường này đã không dễ mà ra lại càng khó hơn. Xem ra, anh ta cũng không phải chỉ lo ăn chơi, tốt nghiệp MBI ở Harvard vốn là một chuyện không hề đơn giản. Ban đầu Minh Nguyệt còn nghi ngờ người đàn ông cùng băng ghế với mình thuộc loại thứ hai, thì ra không phải. Vì anh ta nằm top 10 sinh viên đứng đầu của khóa. Đang ngồi im lắng nghe mọi người trò chuyện, cô Mạnh đột nhiên chuyển hướng đề tài về phía cô.

    “Nguyệt à, cháu hình như đang học đại học ở thành phố S phải không?”

    “Dạ, cháu đang học năm ba ở ĐH A.”

    “Học hành thế nào, kết quả học tập tốt chứ cháu?”

    “Dạ, kết quả học tập thì vẫn ổn cô ạ… hì hì.”

    “Con bé này, kể từ khi Minh Duy đi khỏi, nó ít sang nhà ta hẳn, thiếu nó chạy tới chạy lui cũng buồn ghê ông ha?!” Cô Mạnh cười nói nghiêng đầu nhìn chú Mạnh tìm sự đồng thuận.

    Nguyệt nghe cô Mạnh nhắc tới vấn đề đặc biệt nhạy cảm này có đôi chút bối rối, liền lén nhìn sang người bên cạnh, xem thái độ anh ta ra sao. Minh Duy nghe thấy vậy khi nói gì chỉ nhếch mép cười.

    Gì chứ, đó là ý gì đây, chỉ đáng để nhếch mép vậy thôi à… Cái con người này, có phải chín năm trước là đầu óc mình có vấn đề nên mới có thể đem lòng thích hắn được không. Bỏ lỡ bốn năm tình đầu vô ích trôi qua, rõ là quá hoang phí mà.

    Đương tự trách móc bản thân thì trong dạ dày cô tự nhiên cuộn thắt một cách khó chịu. Không xong rồi, nãy giờ hình như là quên mất uống thuốc chống ói, phải uống gấp mới được. Loay hoay lục tìm hai túi áo khoác, cô sững sốt khi phát hiện bịch thuốc không cánh mà bay. Kì này phiền cô chú Mạnh thật rồi, con xin lỗi…

    Trong khi việc tìm kiếm không mang lại kết quả, người bên cạnh đột nhiên đưa bịch thuốc “hoàn về khổ chủ”. Cô tròn mắt nhìn bịch thuốc trong tay anh ta, rồi lại nhìn anh ta đang dựa đầu vào ghế nhắm mắt trông rất thoải mái.

    Chết tiệt, thì ra nãy giờ là anh giữ nó. Sao không để tôi nôn hết ra rồi hẳn đưa, không phải sao không để lại tự uống luôn đi… Vốn dĩ định nói những lời này, nhưng nghĩ lại vì có cô chú ở đây, không thể nào thất lễ như vậy được, nên cô đành nuốt vào, nhẹ nhàng.

    “Cám ơn.”

    Anh không nói gì, khóe môi hơi cong lên lộ chút ý cười, như có như không.

    Lát sau, thuốc bắt đầu có tác dụng, mắt cô nặng trĩu rồi thiếp đi lúc nào không hay. Chỉ biết là đã ngủ được một giấc rất thoải mái, về đến nhà vẫn rất tỉnh táo, là lần đi xe khỏe nhất từ trước đến giờ.

    Chỉ tội cho người nào đó ngồi cạnh, khi về đến nhà cánh tay trái muốn lìa luôn ra khỏi khớp vai, tê đến mất cảm giác.

    Những chuyện đã xảy ra, chú Mạnh đều thấy hết, nhưng chỉ mỉm cười, không nói. Vì… chú phải tập trung lái xe mà!



    >>> Chương 2 >>>
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/6/20
  3. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Hai từ thôi: Truyện hay. Đợi nàng ra tiếp đấy. Nhớ tag tên ta nhé.
    Ta không soi lỗi chính tả, chỉ ý thôi nhé. Có hai chỗ:
    Thôi thôi, không nói nhiều với mày nữa, ba mày lại kêu mẹ rồi. Địa chỉ chỗ mày ở, mẹ đã cho cô chú Mạnh rồi, 8 giờ sáng thứ bảy cô chú sẽ tới. Rồi, mẹ cúp máy đây. Tút… tút…
    Ta thấy cái này nên tách ra:
    Thôi thôi, không nói nhiều với mày nữa, ba mày lại kêu mẹ rồi. Địa chỉ chỗ mày ở, mẹ đã cho cô chú Mạnh rồi, 8 giờ sáng thứ bảy cô chú sẽ tới. Rồi, mẹ cúp máy đây." Sau đó là một hồi "Tút... tút..."
    Anh ta lại “khi không” trả lời. --> ý bạn là Anh ta lại khinh không trả lời?
     
    SaphirashineVô Diện tiên sinh thích bài này.
  4. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    Hì hì, thanks nàng nhé!>:D<
    Cái lỗi đầu tiên thì để mình sửa ngay nhé! ;)
    Cái thứ hai thì ý mình là anh chàng này tự trả lời trong khi không có bất cứ câu hỏi nào từ cô gái cả đó mà. :)
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  5. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Ta thấy cái văn án nàng viết không liên quan đến truyện hay sao ấy, hay tại mới chương 1 nên thế. Cái văn án này lại không hấp dẫn, vì ta đọc 1 truyện của nàng rồi nên mới kiên nhẫn đọc tiếp phần sau mới thấy hay. Hay nàng sửa lại cái văn án đi, không mọi người đọc văn án rồi bỏ đi, có phải phí mất truyện hay đằng sau không?
     
    Vô Diện tiên sinh thích bài này.
  6. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    Cái văn án này không phải không liên quan mà là chưa liên quan, ngầm liên quan thôi. ;;) Nhưng mà nếu nàng góp ý như vậy thì mình sẽ xem xét bổ sung thêm cho nó hấp dẫn nàng nhé! :-*
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  7. Kem Dâu

    Kem Dâu ...Cô hàng xóm... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.292
    Được thích:
    2.216
    Đã thích:
    2.267
    GSP:
    Ap
    Đúng là đọc cái văn án mình muốn bỏ đi nhưng đọc đến cái cmt của Ivy_Nguyen mình lại tò mò nên đọc thử. :D
    Mình thích câu cuối, đọc nó cứ... đáng yêu kiểu gì í. :x Chắc tại mới có một chương nên vẫn chưa định hình được nội dung truyện, mình sẽ chờ chương sau nhé!
    À, mình góp ý một chút, có hai cái, một cái nho nhỏ, một cái hơi to to.
    Cái nho nhỏ. :D Mình nghĩ những chỗ có tên địa danh bạn nên thay bằng một địa điểm cụ thể để gần gũi và thực tế hơn. Trước đây đọc truyện ngôn tình mình cũng hay bắt gặp những tên địa danh như Đại học T, thành phố H,... nên cũng bị ảnh hưởng. Nhưng đúng là khi đọc tới những tác phẩm có tên địa danh cụ thể thì có cảm giác dễ chịu hơn nhiều. ^_^
    Cái to to. :)) Mình đào được ít chỗ viết sai chính tả và hình như dùng từ chưa phù hợp lắm, ví dụ nhé:
    Sai chính tả:
    => Các từ này lần lượt phải là: hụt hẫng, đỗ, nhất trí, đống, ưa nổi, chầm. Mà từ nhất trí dùng trong văn cảnh này hình như không hợp lắm thì phải, bởi vì thông thường có từ hai suy nghĩ trở lên đồng nhất người ta mới dùng "nhất trí" á, sao cậu không thay bằng "quyết định" nhỉ?;;);;)

    Cách dùng từ...
    => "Chìu chuộng" là ngôn ngữ nói, khi viết trong tác phẩm cậu nên sử dụng là "chiều chuộng".;;)

    => tớ cũng không chắc về từ này, nó có thể là tiếng địa phương, nhưng trong trường hợp này tớ thấy người ta hay dùng là "đông nghịt". :">

    => Hình như là hơi chẻ chữ :">, nhưng mình thấy trong từ điển tiếng Việt, "xử trí" là từ dùng để chỉ cách giải quyết sự việc theo tình hình, hoàn cảnh cụ thể, nên chỗ này mình thấy dùng "xử lý" có vẻ hợp hơn. ^^
     
    Vô Diện tiên sinhIvy_Nguyen thích bài này.
  8. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    ;;);;);;) Ta nói đúng chưa nào? Nàng viết lại cái văn án đi!
     
    Vô Diện tiên sinhKem Dâu thích bài này.
  9. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    Kem Dâu, Ivy_Nguyen thấy hai nàng góp ý vụ văn án, ta nghĩ cũng nên sửa thật rồi, để ta tìm cách viết lại hay hơn nhé! Thương hai nàng! :-*
     
    Kem DâuIvy_Nguyen thích bài này.
  10. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    Thanks nàng đã sửa mấy cái lỗi, để ta hoàn thiện hơn! :D
     
    Kem DâuIvy_Nguyen thích bài này.
  11. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    A... Nhưng mà Kem Dâu cái từ "xử trí" là mình cố tình dùng đấy, dù sao cũng cám ơn nàng đã góp ý, mong nàng theo dõi những chương kế tiếp nữa nhé! ;) Cứ thẳng thắn góp ý nữa nàng nhé! ;;)
     
    Kem DâuIvy_Nguyen thích bài này.
  12. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
  13. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    1. Minh Nguyệt từng chọn đúng người, nhưng sai thời điểm mà kiên trì theo đuổi Minh Duy.
    Nhưng khi đó, trái tim anh lại không hề hướng về cô! --> câu này không cần, ở trên nàng nói sai thời điểm rồi còn gì, cần gì phải giải thích thêm.
    2. Khi cô đã trưởng thành hơn và dần tìm được lối thoát cho riêng mình thì Minh Duy lại đột ngột xuất hiện, nắm lấy tay cô.
    Đúng người, đúng thời điểm.--> Liệu lần này có đúng người, đúng thời điểm không? --> T
    a thấy nếu nàng cho thành câu hỏi sẽ gợi ý tò mò người đọc hơn. Còn câu hỏi thế nào nàng cân nhắc nhé. Vì đoạn dưới nàng viết 1 loạt câu hỏi, mà trên nàng cho ngay câu khẳng định, đúng người đúng thời điểm --> thế thì ở dưới hỏi làm gì nữa?

     
    Vô Diện tiên sinh thích bài này.
  14. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    Quan trọng là đúng hết rồi, nhưng vẫn là do sự chọn lựa của đương sự. Chính bởi tất cả đều đang trong chế độ sẵn sàng rồi, nên sự phân vân và lựa chọn của con người mới trở nên giá trị! :)
     
  15. Kem Dâu

    Kem Dâu ...Cô hàng xóm... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.292
    Được thích:
    2.216
    Đã thích:
    2.267
    GSP:
    Ap
    Ha ha, ta đọc từ hôm qua rồi nhưng lúc đấy vào bằng điện thoại nên ngại... bình loạn.:D
    Cá nhân ta đồng ý với ý kiến của Ivy_Nguyen hơn, khi ta đọc tới những chỗ nàng in nghiêng, hơi có cảm giác như nó giống một loại nhấn mạnh thông tin trong... sách giáo khoa ấy. :v
     
    Vô Diện tiên sinhIvy_Nguyen thích bài này.
  16. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Ta không bàn luận nó đúng hay sai, chỉ là cách viết, nếu để câu hỏi sẽ thu hút hơn. Ta thấy thế!
     
    Vô Diện tiên sinh thích bài này.
  17. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 2:
    “Without you I am like a ship without it’s sails, calling the wind to save me.
    I’d climb the highest mountain, I’d cross the seven seas just to see your smile again.
    I’m coming home.”

    Coming home - Stratovarius.


    Tỉnh giấc và thấy mình ở nhà quả là không còn gì hạnh phúc bằng. Người ta thường nói no place like home, sure, it’s right. Cô bước xuống giường, mở cửa và bước ra ban công, vươn vai, hít một hơi, không khí trong lành căng tràn lồng ngực.

    “Thật là thoải mái quá đi!”

    “Chào buổi sáng!”

    Nguyệt giật mình vì lời chào hỏi bất ngờ, cô nhìn sang ban công nhà kế bên, là hắn ta. Cô không biết từ bao giờ đã quen với việc nhà kế bên không có sự hiện diện của con người này nữa. Nhưng bây giờ, có lẽ cô cũng quên ngày hôm qua là cô cùng hắn chung một xe, ngồi cạnh nhau về nhà, hắn đang ngồi trên ghế dựa tự bao giờ cùng ly cà phê nóng tỏa khói, trông thật… thư thái. Đột nhiên, trong thời khắc đó cô có cơ hội nhìn rõ lại từng đường nét trên gương mặt hắn. Mũi cao, đôi mắt sáng, và bờ môi nghiêm nghị. Mỗi bộ phận đều hoàn hảo, hợp thành một tác phẩm nghệ thuật, cứ tưởng tượng, nếu chúng có thay đổi tỉ lệ dù một chút thôi thì toàn bộ tác phẩm ấy sẽ bị sụp đổ.

    Làm quái gì mà trên đời này lại có một con người hoàn mỹ cả về ngoại hình lẫn học thức chứ… Không thể… Mà như thế thì nhân cách ắt có vấn đề?! Ha ha…

    “Ờ chào, mới sáng, anh suýt nữa thì khiến tôi lên cơn đau tim đấy!” Nguyệt lấy lại tinh thần, trả lời.

    “Tôi suýt làm em đau tim ư? Không phải là vì tôi quá hoàn hảo chứ?” Duy trả lời, mắt có tia sáng lạ thường.

    “Điên à, hoàn hảo cái đầu anh. Có phải là tối qua anh ngủ không đủ giấc nên sinh hoang tưởng không?!”

    “Không ngờ đến chuyện này mà em cũng biết, không phải là em sang phòng tôi trong lúc tôi đang ngủ đấy chứ?!” Hắn ta nhâm nhi một ngụm cà phê rồi thông thả đáp.

    “Ảo tưởng, không thèm nói chuyện với anh nữa, tôi vào trước đây!” Cái tên đáng ghét này, đột ngột xuất hiện, phá vỡ sự trong lành của một buổi sáng tuyệt vời.

    Tuy nhiên, Minh Nguyệt thì làm sao biết, quả thật đêm qua Minh Duy có thiếu ngủ thật. Cô quay lưng đi, rồi anh hớp thêm một ngụm café nữa trước khi làn hơi nóng của nó tan biến, anh phóng tầm mắt nhìn ra xa, tâm hồn bỗng nhẹ nhõm hẳn.

    -------

    Buổi tối, cô chú Mạnh có chuẩn bị một bữa tiệc gia đình mừng Minh Duy về nước, và đương nhiên, nhà Minh Nguyệt cũng được mời sang dùng bữa.

    Từ chiều, bữa tối đã được hai bà mẹ chuẩn bị rất kĩ càng, hai ông bố thì ngồi ở phòng khách nói đủ thứ đề tài, từ việc nền kinh tế nước ta còn quá nhiều biến động, sang việc Mĩ vẫn nhắm đến các mỏ dầu ở vùng Trung Á rồi tình hình Trường Sa, Hoàng Sa đang ngày một căng thẳng… Minh Nguyệt phụ trách dọn bàn ăn, còn Minh Duy, anh ta chẳng làm gì cả. Vẫn như hồi chín năm trước, lúc nào cũng vậy…

    Khi tất cả các món đã được dọn lên trông thật hấp đẫn, mọi người vào bàn đông đủ. Vì cao hứng, chú Mạnh đem ra một chai rượu ngoại, nghe đâu là từ trăm năm trước, rất quý, để thết đãi mọi người. Còn ba Nguyệt lại chạy về đem chai rượu Minh Mạng sang. Phải nói chứ, thứ rượu này ở nhà cũng được ba cô cưng chiều không ít, có khi còn cưng hơn cả con gái rượu của mình. Mặc dù hai thứ rượu ta, rượu ngoại này chả ăn nhập gì với nhau nhưng không khí bữa ăn vẫn rất vui, vì hai ông bố bảo nhau rằng sẽ ‘xử” chai ngoại trước, rồi mới đến nội, cái đậm đà dân tộc này lúc nào cũng phải để cuối cùng.

    Vì là bữa ăn gia đình nên Minh Nguyệt cũng không từ chối uống rượu, người kia thì không cần phải nói, tửu lượng có lẽ không kém các bậc tiền bối như hai ông bố đâu.

    Chú Mạnh nuốt một ngụm rượu, hà một hơi nghe thiệt đã, đặt ly xuống rồi ngước lên hỏi con trai mình, “Duy, con ở Mĩ mấy năm nay, không sống cạnh ba mẹ, chắc là ăn ở cũng phóng túng lắm có phải không?”

    Minh Nguyệt lơ đễnh vuốt mấy sợi tóc mai, vén mái tóc dài cột gọn ra phía sau rồi bắt đầu sự nghiệp ăn uống.

    “Con biết chừng mực mà ba.” Minh Duy thản nhiên đáp.

    “Ừ.” Chú Mạnh ậm ờ.

    “Dù sao, cháu nó năm nay cũng lớn rồi, với lại sống ở môi trường thoải mái như vậy, khó có thể không bị ảnh hưởng...” ba Nguyệt góp lời.

    “Tôi chỉ lo nhiều càng nhiều mối quan hệ càng phức tạp. Ông biết mà, bên kia nhiều vấn đề xã hội lắm. Còn chuyện khác, tôi nghĩ, nó lớn rồi, cũng tự biết đúng sai, nặng nhẹ mà hành xử.”

    Ba Nguyệt gật gù, thái độ tương đối tán thành.

    “Ba à, bây giờ, nhìn chung cũng tốt hơn xưa nhiều rồi, tình trạng phân biệt chủng tộc cũng giảm hẳn, con cũng có khá nhiều mối quan hệ với những sinh viên khác, và tụi con vẫn hòa đồng, tôn trọng cá nhân và sắc tộc của mỗi người. Cuộc sống và sinh hoạt rất tốt. Vả lại, chẳng phải bây giờ con đã về rồi sao.”

    Chú Mạnh không nói gì nhưng cô thì lại có ý kiến.

    “Được rồi, được rồi, cái chuyện cộng đồng đó bây giờ nó không còn ảnh hưởng đến mày nữa rồi. Nhưng mà mày đừng nói với mẹ là tám năm nay mày không có bạn gái đấy nhé?” Như chờ có cơ hội này, cô Mạnh lập tức đề cập.

    Minh Duy thản nhiên nuốt ngụm rượu đang uống dở. “Vâng, không có.”

    Nhưng bạn tình thì có, Minh Nguyệt thầm nghĩ, ném về phía Minh Duy ánh nhìn đầy trào phúng. Minh Duy như hiểu ý Minh Nguyệt cũng đáp lại bằng một điệu cười thản nhiên.

    “Mày tưởng sẽ lừa được mẹ chắc, không phải mẹ tâng bốc mày, nhưng… nhìn mày cũng đâu đến nỗi tệ, sao lại không có?!”

    “Chị đừng có lo lắng quá, có thể là chuyện cá nhân nên cháu nó ngại nói thôi!” Mẹ Nguyệt góp ý.

    “Tôi làm sao mà không lo cho được, bây giờ nó 24, 25 rồi, mà trả lời là không có. Còn chưa nói đến cái xã hội bây giờ, mấy đứa đồng tính nó cứ loạn cả lên, chị xem, chúng tôi chỉ có một thằng con trai, lỡ mà nó… không chịu lấy vợ, tới chừng này tuổi rồi, làm sao tôi vượt qua được cú sốc đó…”

    Mẹ Nguyệt giật giật khóe môi, không nói được gì. Xem ra, cô Mạnh có nghĩ hơi thái quá, tuy nhiên, chuyện này không phải là không có khả năng. Vẫn rất đáng để xem xét lại.

    Kẻ không màng tới “đại sự” từ nãy giờ như Minh Nguyệt, sau khi nghe xong những lời nói hết sức cảm khái đó của cô Mạnh vẫn không kiềm được trí tượng tượng của mình. Cô nghĩ tới một ngày tham dự đám cưới của Minh Duy, không phải là anh sóng đôi cùng cô dâu mà là một người đàn ông… nhất thời không nhịn được mà bật cười, suýt nữa là phải chết vì sặc rượu rồi.

    Minh Duy với tay đưa cô một tấm khăn giấy, tặng kèm một ánh mắt sắc như lưỡi dao, khiến cô vừa nhìn đã rùng mình một cái.

    Nghe đâu, đàn ông “chân chính” có hai điều khiến họ rất căm phẫn khi nghe. Một là, có người bảo anh ta đồng tính. Hai là, người bảo anh ta đồng tính lại là một cô gái… mà anh ta để mắt tới. Điều thứ hai này tuy không đúng 100% nhưng xét ra thì khá hợp lí trong trường hợp này vì nó đúng 50%, dẫu sao Minh Nguyệt vẫn là con gái.

    “Mẹ đừng thái quá như vậy, con… rất bình thường…” Anh hình như có liếc nhìn Minh Nguyệt một cái. Nói xong anh ta gắp một miếng thịt bò cho vào miệng, thản nhiên ăn uống.

    “Thì mẹ nói trước vậy đó, cũng là chuyện đời mày, à, còn nữa, mẹ không thích có con dâu người nước ngoài đâu, hay chí ít nó cũng phải biết nói tiếng Việt, mẹ không muốn cùng ngồi ăn cơm mà ông nói gà bà nói vịt!”

    “...”

    “Tuýp con dâu mẹ thích, chí ít cũng phải giống Minh Nguyệt!”

    Khụ… khụ… nghe nhắc tới kiểu này, Minh Nguyệt không kiềm nổi “xúc động”, tỏ vẻ bối rối. Cô chỉ cười trừ nhìn sang Minh Duy, biểu hiện của anh ta vẫn là điệu bộ thản nhiên không chút dao động.

    “Minh Nguyệt, cháu có bạn trai chưa?!” Mẹ Duy đã đổi sự công kích, quay sang Minh Nguyệt hào hứng hỏi.

    “Cháu… dạ chưa ạ!” Cô thật sự rất muốn nói “có”, nhưng mà, nếu là câu hỏi này trước đây hai tuần thì được, bây giờ, nó không còn giá trị nào nữa.

    Minh Duy khẽ nhíu mày…

    “Vậy thì tốt rồi, à, khi nào cháu lên thành phố S?”

    Tốt chỗ nào chứ... “Dạ, khoảng ba ngày nữa ạ!”

    “Ba ngày ở đây cháu rảnh chứ?”

    “Dạ, vâng, có việc gì không cô?”

    “À, thì Duy nó mới về, xa quê cũng tám năm rồi, có nhiều thứ đã thay đổi, không bận gì thì cháu “dẫn” nó đi khắp nơi, thăm thú lại nhé! Dạo này cô chú bận quá!”

    “Nhưng…” Anh ta có phải con nít đâu mà cần dẫn…

    “Chị yên tâm, Nguyệt nó cũng rảnh lắm, nhất định sẽ ra sức!”, mẹ Minh Nguyệt ra sức phối hợp. Phụ huynh hai bên kẻ tung người hứng hết sức ăn ý.

    “Nhưng… chẳng phải anh cũng cần đi tìm việc sao?” Minh Nguyệt quay sang Duy tìm sự trợ giúp cuối cùng. Ngẫm thấy chắc hẳn anh ta sẽ không đồng ý.

    “Ô không, tháng tới, à không, hết tuần sau tôi sẽ chính thức đi làm! Nên… hiện tại, tôi cũng rảnh lắm, chắc sẽ phiền em mấy ngày tới ha!” Minh Duy tỏ ra hòa đồng.

    Nhưng mà, câu trả lời của anh ta thật sự làm Minh Nguyệt cô… không thể ngờ được. Vì cớ gì lại đột nhiên như vậy chứ?! Cô tròn mắt nhìn người vừa mới đáp lời mình. Nhưng, những người khác thì lại phản ứng vì lý do khác.

    “Cái gì? Có việc rồi sao?!” Vấn đề này làm hết thảy mọi người đều ngạc nhiên.

    “Con vốn dĩ cũng định thông báo với cả nhà chuyện nhà, công ty đã gửi lời đề nghị và hợp đồng lúc con còn ở Mĩ, ban đầu, do họ đề xuất công việc ở Hong Kong, nên con đã không đồng ý. Về sau, có một sự thay đổi nhỏ trong hợp đồng, con sẽ nhận việc vào đầu tháng sau, trụ sở ở thành phố S.”

    “Công ty nào vậy?” Ba Duy sốt ruột hỏi.

    “Dạ, là tập đoàn thương mại X.”

    “Điều khoản hợp đồng có gây khó khăn gì không cháu?” Ba Nguyệt cũng quan tâm.

    “Cháu thấy… cũng không đến nỗi ạ. Họ là tập đoàn uy tín trong lĩnh vực điện tử - điện gia dụng, có trụ sở ở Việt Nam nên cũng không lo về thương hiệu; về lợi ích thì họ sẽ cung cấp cho cháu một căn hộ để ở và sinh hoạt trong quá trình làm việc, còn có xe riêng, nơi ở theo như thông tin thì cũng khá tốt ạ, đi đến công ty chắc cũng phải mất từ 30 đến 45 phút.”

    Hai ông bố gật gật.

    “Có cả nhà và xe riêng sao? Cháu nhận chức gì vậy?” Mẹ Nguyệt ngạc nhiên.

    “Giám đốc điều hành…”

    Ọc… quả là tốt nghiệp Harvard có khác… Minh Nguyệt nhớ lại lời đồn, mức lương trung bình của sinh viên tốt nghiệp từ Ivy league cũng phải từ khoảng 90 ngàn đô/năm. Cô lặng lẽ cúi đầu thấp hơn, chăm chỉ ăn, không dám tạo bất kì sự chú ý nào.

    “Cháu thật tài giỏi, vừa tốt nghiệp đã được nhận công việc tốt đến thế, còn làm giám đốc đại diện chi nhánh ở nước ta, anh chị sau này được nhờ rồi, tốt quá!” Mẹ Nguyệt cũng vui lây.

    Cô Mạnh cũng gật gù, cười tít mắt.

    “Không ạ.”

    Đột nhiên mọi người sững lại.

    “Không phải là đại diện nước mình ạ, mà là của Đông Nam Á ạ!”

    Mọi người lại ngạc nhiên 5 giây nữa, rồi các vị phụ huynh đều cười mãn nguyện.

    “Vậy chẳng phải càng tốt hơn sao! Chúc mừng cháu!” Ba Nguyệt nâng ly chúc mừng.

    “Dạ, con cảm ơn chú!” Duy cũng cụng ly đáp lễ.

    Chú Mạnh lấy lại vẻ bình thản, hờ hững nói, "để xem có qua được ba tháng đầu không đã..."

    Không khí trở nên khó thở. Cô Mạnh cười cười giải vây, "cái ông này... không tin tưởng con ông vậy sao?"

    "Tui chỉ muốn cảnh tỉnh nó thôi... đừng có mơ mộng sớm quá... vị trí càng cao, áp lực càng lớn, đe dọa càng nhiều... Đừng có thấy vậy mà vui mừng vội... Cũng chỉ là cái danh thôi!"

    Nguyệt khẽ gật gù đồng tình, chú Mạnh nói chí phải. MBI thì MBI dù sao một năm cũng biết bao người có được cái bằng đó... không hiếm hoi gì. Minh Duy cùng lắm cũng chỉ có thể nói là học sinh giỏi, nhưng bước ra làm việc thì khác... Thương trường như chiến trường, đâu phải đơn giản như chuyện học. Cô bất giác tò mò, liếc sang xem thái độ Minh Duy.

    Anh vẫn điềm nhiên, cười nhẹ, "con biết rồi ba."

    Chú Mạnh không nói gì, chỉ gật đầu. Sau đó, bữa ăn lại tiếp tục, sôi nổi, vui vẻ như ban đầu.



    Chương 1 <<< . >>> Chương 3
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/6/20
    Ivy_NguyenSaphirashine thích bài này.
  18. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Nhận xét thế nào nhỉ, văn phong và cách dẫn dắt truyện vẫn rất ư là ổn, nhưng nội dung hình như đang theo lối mòn ngôn tình. Kiểu anh tổng giám đốc 10/10 để ý một cô gái nhỏ. Ta thích mấy anh có chút khiếm khuyết gì đó hơn, trên đời làm gì có anh nào hoàn hảo. Còn bạn Nguyệt hy vọng nàng không xây dựng nàng ý thành một tiểu bạch, ta vốn không thích nữ chính tiểu bạch.
    Ngóng chương tiếp nha!
     
    Vô Diện tiên sinh thích bài này.
  19. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    thanks nàng nhe, ta sẽ cố gắng không làm độc giả thất vọng. :3
     
  20. Vô Diện tiên sinh

    Vô Diện tiên sinh Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    126
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    114
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 3:
    Chỉ có người từng biết đến ngọt mới hiểu thế nào là đắng.
    Chỉ những ai đã từng yêu mới có thể thấu suốt được nỗi đau ấy.


    Suốt hai ngày qua, Minh Nguyệt đã làm tròn trách nhiệm của một người hướng dẫn viên du lịch, dẫn láng giềng phiền phức kia đi khắp mọi nơi trong thành phố, từ những con phố quen thuộc chẳng có gì đổi khác đến những công trình vừa mới được xây dựng. Ngày thứ ba, cũng là ngày cuối cùng, khi cả hai đang ngồi trong một quán cà phê, dùng điểm tâm sáng, thì Nguyệt nhận điện thoại từ một người bạn thân.

    “Mình nghe đây Hoa.”

    “Luna của mình, mình biết cậu đang ở thành phố V, mình cũng vậy, thật sự không muốn làm phiền cậu, nhưng mà bậy giờ… mình thật sự rất là buồn Luna à…”

    “Hoa à, sao vậy, mới 9 giờ sáng thôi mà, sao lại ão não thế?”

    “Luna à, mình cần gặp cậu bây giờ… Luna à…” Cô nàng bắt đầu sụt sùi.

    “Được được, bây giờ cậu đang ở đâu?”

    “Nhà tớ, ba mẹ tớ đều đi làm rồi, mở cửa lên thẳng phòng tớ nhé!”

    “Được rồi.” Nguyệt kết thúc cuộc gọi.

    Cô đặt điện thoại xuống bàn và cố gắng ăn thật ăn bữa sáng.

    “Xin lỗi anh, nhưng bây giờ bạn tôi đang có chuyện, tôi không thể đi cùng anh được…”

    “Ưm, vậy em sẽ đi đâu?”

    “Nhà nó, tâm trạng nó đang không ổn, có lẽ tối phải sáng đó gấp!”

    “Được, tôi đi cùng em!”

    “Được, hả?! Đi cùng tôi làm gì?”

    “Chẳng phải em vừa nói bạn em tâm trạng không ổn định sao, lỡ có xảy ra chuyện gì, một mình em có xoay sở được không… Không sao, em và bạn em cứ thoải mái ở trong phòng, tôi sẽ không làm phiền.”

    “Nhưng mà…”

    “Nhưng nhị gì nữa, chẳng phải em đang rất gấp sao?! Nhanh lên nào!”


    Vậy là 20 phút sau, cả hai có mặt ở nhà Hoa.

    Và chính xác là 4 tiếng đồng hồ kể từ lúc đó, Nguyệt không hề bước ra khỏi phòng Hoa, bởi vì bạn cô không thể ngừng khóc. Và nguyên nhân chỉ có hai chữ: thất tình.

    Chính cô cũng không thể hiểu nỗi, vì sao mà Hoa có thể khóc trong một khoảng thời gian lâu đến vậy. Cô không thất tình sao? Vừa cách đây ba tuần đấy chứ, mối tình bốn năm đã kết thúc, nhưng… nước mắt ư? Không hề có một giọt nước mắt nào cả. Nguyệt không hiểu vì sao mình lại cứng rắn đến vậy. Có lẽ, hai mươi mốt ngày vừa qua là cô luôn trong tâm thế chờ đợi anh sẽ quay về, cho nên, căn bản chưa thấu hiểu được “nỗi sợ” của người bị rơi xuống đáy vực ư? Nhưng dù sao đi nữa, từ đây, nỗi đau mới bắt đầu gặm nhấm trái tim cô, khi mà sự thất tình trùng hợp của Hoa chính là ngòi nổ cho trái boom nặng kí đó.

    Cuối cùng thì Hoa cũng đã ngừng khóc. Cô nàng quyết tâm sẽ không rơi một giọt nước mắt nào vì tên đàn ông khốn kiếp đó nữa. Vì tốn quá nhiều calo cho việc rơi lệ, cả cơ thể không còn chút sức lực nên việc tiếp theo cần bù đắp chính là ăn uống. Thế nào cũng được, nhưng nhất định không đối xử tệ bạc với cái dạ dày của mình. Tình yêu thì mất người này, tìm người khác, vẫn có thể yêu tiếp, yêu mãnh liệt hơn. Nhưng, dạ dày thì không thể rồi. Mất cái này sẽ không còn cái nào nữa để thay thế. Cho dù y khoa có tiến bộ tới đâu đi nữa thì sức khỏe cũng không còn tráng kiện được như xưa. Rốt cục thì bản thân mình, sức khỏe mình vẫn là thứ cốt yếu. Muốn yêu lâu, phải có sức khỏe tốt!

    Nhắc mới nhớ, suốt gần 5 tiếng trôi qua, Nguyệt đã hoàn toàn quên khuấy đi chuyện, ghé nhà Hoa không chỉ có một mình cô. Chắc hẳn bây giờ anh ta sẽ nổi điên lên cho mà xem. Cô rùng mình mường tượng đến lúc mà cô còn nhỏ, khi đó cô chỉ có 11 tuổi. Trong một lần cô Mạnh nhờ cả hai đi mua mấy món đồ trong siêu thị, Minh Duy rất ghét mua sắm nên ngồi trên ghế ở đại sảnh chờ đợi, do vậy Minh Nguyệt bé nhỏ bị bỏ rơi, một mình “lãnh” hết cái trách nhiệm to đùng ấy. Nhưng mà, một cô bé học tiểu học, vừa thấp bé lại vừa mắc bệnh “rùa” mãn tính như cô dù cho danh sách chỉ có năm món hàng, cô cũng phải mất 40 lẻ 2 phút mới có thể lựa chọn và thanh toán xong. Vừa ra khỏi cửa, Minh Duy nhìn thấy cô vừa xách giỏ đồ vừa vui vẻ mỉm cười, anh đã vô cùng tức giận. Hậu quả làm cô vô cùng khổ tâm, vì suốt ngày hôm đó và cả sáng hôm sau, anh chả nói với cô một lời, cô nói gì cũng coi như là không nghe. Những gì liên quan đến Minh Nguyệt cô đều bị anh coi như vô hình. Gương mặt anh ta lúc đó, hai chân mày muốn đâu lại với nhau, vô cùng khó coi! Khi đó, Minh Nguyệt thầm nghĩ, không phải khi người ta không vui hay tức giận thường quát mắng người khác sao? So giữa quát mắng cô và lạnh lùng, cô bé nghĩ, quát mắng vẫn là mình có lãi hơn. Cô không phải nghĩ vì chí ít anh ta cũng coi cô như con người, hay đơn giản là quan tâm đến cô. Mà cái “lãi” chỉ là vì… cô sẽ được nghe giọng anh nhiều hơn, ít ra những câu đó, anh “dành” cho riêng cô thôi. Cho nên mới nói, khi đó cô ra sức tìm trò chọc phá anh. Chỉ tiếc càng chọc, Minh Duy càng im lặng. Kết quả chính là, không đạt được mục đích, mà còn bị phản tác dụng, anh ta càng lơ cô lâu hơn. Hình phạt lạnh lùng và nhẫn tâm như vậy, cô sau khi nếm trải liền tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa!

    “Đồ nhỏ nhen!” Cô thầm cảm thán sau khi những dòng kí ức đặt dấu lặng vào giữa khuôn nhạc… Vì sao lúc đó mình lại mù quáng yêu luôn cả cái tính đó chứ?! Đúng là tự ngược mà. Nhưng mà, hiện giờ, nếu anh ta giận dỗi, rồi nổi cái tính “đàn bà” ấy lên, thì có phải càng tốt hay không?! Thật nhẹ nhõm, một là anh ta sẽ không nói gì nữa suốt quãng đường còn lại, hai là… anh ta sẽ giận đến bỏ về luôn, còn tuyệt hơn nữa ấy chứ!

    Thế nhưng, khi cả hai xuống nhà, cảnh Minh Nguyệt thấy là một Minh Duy đang rất tập trung làm việc trên máy tính bảng của mình. Hoàn toàn không có một chút gì gọi là sẽ nổi giận. Minh Nguyệt liền cảm thấy vô cùng thất vọng. Tại sao lúc nào cũng là người tính không bằng trời tính như vậy chứ?!

    Thấy cô, Duy lập tức thoát khỏi chương trình, tỏ ra đói bụng. Sau đó, Hoa quyết định vào một quán nhậu bình dân để cả ba vừa có thể ăn đồ món, vừa có thể uống rượu giải sầu.


    6 giờ chiều, tại quán ăn…

    Người lẽ ra rất say lại chỉ hơi ngà ngà, người đáng lẽ không nên uống lại rất say, còn kẻ không nên tỉnh nhất thì lại tỉnh. Tình thế thật là trớ trêu. Tiệc tàn. Hoa bước thấp bước cao đi một mạch ra khỏi quán, bắt một chiếc taxi về thẳng nhà. Trên bàn ăn, chỉ còn lại một kẻ say khước gục đầu nửa tỉnh nửa mê và người kia im lặng ngồi nhìn. Nhân viên phục vụ gửi lại tiền thừa, Duy đẩy ghế đứng lên, nhưng loạng choạng… vì phải đỡ một cô gái say bí tỉ.

    Chỉ vừa mới bước chân ra khỏi quán, Nguyệt đã sà vào gốc cây bên đường nôn thốc nôn tháo. Người kia ngồi xuống bên cạnh nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cô, rồi lấy khăn lau mặt cho cô. Nhưng Nguyệt chả quan tâm gì nữa, cô òa khóc, rồi cô nấc lên như một đứa trẻ quấy rối đòi mẹ. Cô khóc như thể… chưa từng được khóc.

    Minh Nguyệt thầm cầu nguyện sẽ có một cơn mưa. Dù là hiếm hoi giữa mùa đông, cô cũng mong mỏi một cơn mưa thật lớn. Bởi vì, người ta thường nói rằng, “muốn trú mưa thì hãy trú mình trong nước”, cô không muốn người ta thấy cô rơi nước mắt, cô đã – đang – và mãi mãi không bao giờ muốn. Nhưng, dù có cố kiềm chế thế nào, cô cũng đã thất bại, cô bất lực thả rong con người yếu đuối trong mình. Cô mệt mỏi nên để nó nắm bắt cơ hội mà hả hê thể hiện cái bản chất yếu đuối, đáng thương hại của chính nó. Cứ thế, bao nhiêu buồn phiền, uất ức, oán giận về cuộc tình với Thiên trào ra từ khóe mắt, lã chã rơi xuống, rồi vỡ tan.

    Một lần thôi, xin một lần, cho mãi mãi về sau!

    Minh Duy không nói một lời nào, anh chỉ lặng im, rồi kéo đầu cô gái dựa vào vai mình. Cô không nói gì về chuyện đó. Ngay lúc này đây, anh biết cô rất đau. Nhưng chắc, Nguyệt không thể ngờ rằng tâm can người đàn ông bên cạnh mình cũng đang dậy sóng…

    Nhiều khi, con người, ngay cả tâm can mình cũng không tài nào nắm bắt nổi! Thật nực cười.

    -------

    Ánh nắng chiếu vào ngay mặt làm Nguyệt tỉnh giấc, cô ngồi dậy nhưng uể oải vì đầu mình đau inh ỏi tưởng như mấy cái nơ tron thần kinh trong đấy đang nổi dậy biểu tình. Cô xoa xoa trán, không hiểu vì sao mình lại về được nhà.

    “Chắc là anh ta đưa mình về…” Nhưng, điều kế tiếp làm cô sực tỉnh chính là thời gian, cô vội liếc nhìn đồng hồ. Đã 10 giờ 35 phút sáng. Có một điều chắc chắn là cô đã trễ xe. Nguyệt nhào xuống giường, chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Lúc này, trong gương, cô hốt hoảng vì một gương mặt thê thảm với đôi mắt sưng mọng. Không thể nào, cô rên rỉ. Nguyệt vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chạy vụt xuống phòng khách tìm điện thoại. Và, điều làm cô hốt hoảng hơn nữa là Minh Duy đang ngồi xem ti vi ở phòng khách nhà mình.

    “Anh làm gì ở đây?”

    “Đọc tờ giấy trên bàn trước đã!” Anh ta hất mặt hướng về tờ giấy nọ.

    “Gì chứ, …Nguyệt à, ba mẹ đều phải đi làm, con tỉnh dậy rồi thì hãy tìm gì ăn đi, có điều, mẹ biết thế nào con cũng không thể tỉnh lại sớm đâu, nên đã hủy vé xe rồi. Minh Duy đã giúp con liên hệ với cán sự lớp để báo vắng trong buổi học chiều nay, con không cần lo. Còn nữa, mẹ đã nhờ nó sang đây canh chừng con, nếu không khỏe, hãy nhờ nó giúp nhé!” Nội dung của tờ giấy là như vậy sao, xem ra, mẹ đã giao con nhầm người rồi, anh ta không hề tốt bụng đến mức đó đâu… Còn chưa nghĩ xong, Duy đã lên tiếng.

    “Đọc xong rồi phải không, vậy được rồi, vào trong ăn chút cháo đi, rồi uống ly nước cam trong tủ lạnh, nếu em muốn ăn gì nữa thì cứ nói tôi.”

    Thấy thái độ đó, Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhưng lại tự bào chữa, đúng rồi, là do mẹ nhờ, ít ra cũng phải làm tròn trách nhiệm chứ, ừm. Lúc đầu cô định hỏi vì sao anh ta liên lạc được với cán sự lớp cô, nhưng khi thấy điện thoại mình trên bàn, câu trả lời cũng đã được giải đáp rồi. Nên thôi. Nguyệt đành không nói gì, đi một mạch vào nhà bếp. Trên bàn, cháo đã để sẵn. Có tiếng nói vọng vào từ phòng khách.

    “Nếu em thấy cháo không đủ nóng, có thể để vào lò hâm lại!”

    “Không cần.” Nguyệt đáp, trước nay, ăn uống chính là điều mà cô làm qua loa nhất, cháo vẫn còn ấm, với Nguyệt, bao nhiêu đó là được.

    Cô kéo ghế ngồi xuống, múc một muỗng cháo ăn thử. Không phải mẹ nấu, cô thầm nghĩ. Cháo hải sản và nấm bào ngư, mẹ chưa từng nấu loại này, mùi vị cũng không phải. Vừa lúc này, Duy đi vào, anh mở tủ lạnh lấy ly nước cam đặt cạnh cô, rồi rót một ly nước cho mình. Tiếp đến, anh kéo ghế ngồi đối diện cô. Nguyệt vờ như không để ý, tiếp tục ăn.

    “Mùi vị rất được, anh mua ở đâu vậy, hay là cô nấu?”

    “Cám ơn lời khen của em, là tôi nấu.”

    “Anh nấu sao? Anh biết nấu loại cháo này sao?” Nguyệt ngạc nhiên trong khi muỗng cháo đầy vung đang trên đường lên gần tới miệng thì bị dừng lại.

    “Phải, em tưởng mấy năm qua tôi sống ở Mĩ thì không cần phải ăn chắc?!”

    “Nhưng anh sống cùng gia đình cô mà!”

    “Họ đều phải đến công ty mỗi ngày.”

    “Tôi tưởng anh ăn fast food.”

    “Fast food chính là kẻ thù của sắc đẹp... và sức khỏe!” Duy mỉm cười nói.

    “Xùy…” Cô liếc mắt nhìn anh, là đàn ông ai lại quan tâm đến nhan sắc như anh chứ?!

    Quả thật, đến giờ cô mới chú ý đến thân hình anh, cũng không đến nỗi tệ, khá rắn chắc… Im lặng vài giây, cô lại “bào chữa”… “Tôi tưởng là do anh tập thể thao từ nhỏ.”

    Duy nhìn cô hồi lâu rồi mới lên tiếng. “Thật ra vừa nhìn, tôi cũng biết em không phải là người hay chú tâm đến những bữa ăn rồi. Nhưng tôi nói cho em biết, thời gian học tập và sống ở nước ngoài, tôi không chỉ tiếp thu được về kiến thức mà còn học được ăn uống cũng ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe. Mặc dù công việc học tập và nghiên cứu dày đặc nhưng tôi chưa bao giờ bỏ bữa. Nếu như em không quan tâm đến chế độ ăn của mình, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

    “Nhưng tôi cũng đâu có bỏ bữa!” Anh nói nhiều như vậy với tôi làm gì chứ!

    “Chỉ là những bữa ăn của em sẽ không đủ dinh dưỡng mà thôi… Thôi được rồi, việc này về sau tôi sẽ có cách giải quyết, bây giờ, em ăn tiếp đi, à, nếu thấy còn đau đầu thì hãy uống viên thuốc trên kia. Nhưng mà, không đau nhiều thì đừng uống, thuốc thần kinh còn có tác dụng phụ đấy!” Nói rồi, không để Nguyệt phản hồi, anh ta đã xoay người bỏ ra phòng khách.

    Nguyệt đơ ra một hồi lâu rồi lẩm bẩm. “Gì chứ, bây giờ lại biến thành chuyên gia dinh dưỡng sao, anh lấy quyền gì mà yêu cầu tôi làm này làm nọ chứ! Ác ma… mục đích ngươi đến trái đất này là gì?! Có phải là để hành hạ ta không?! Có phải là tôi từ tiền kiếp đã mắc nợ anh không?!”

    Chỉ là, hình như cô không để ý đến một chi tiết rất ám mụi trong câu nói vừa rồi, nên cứ tiếp tục ăn cháo… Vì cháo quả thực rất ngon!


    Chương 2 <<< . >>> Chương 4
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/6/20

Chia sẻ trang này