Đơn phương - Cập nhật - Huyền Nhâm

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Huyền Nhâm, 20/7/15.

  1. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    [​IMG]
    (Ảnh bìa: Hoàng Thị Diễm Châu)

    ĐƠN PHƯƠNG

    Tác giả: Huyền Nhâm

    Thể loại: Tâm lý, đời thường, lãng mạn, HE
    Độ dài: Ba tập (khoảng 100 chương - 300.000 từ)
    Cảnh báo về nội dung: Không


    [​IMG]
    (Ảnh bìa: Hoàng Thị Diễm Châu)

    Giới thiệu truyện:
    Đơn Phương 1 là tập đầu tiên nằm trong bộ tiểu thuyết gồm 3 tập nói về quá trình trưởng thành của các cô cậu học trò được đặt trong bối cảnh Hà Nội và nông thôn đồng bằng Bắc Bộ vào những năm đầu của của thập kỉ trước. Mỗi người một cá tính, một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều mang trong mình những tâm sự riêng, những băn khoăn trăn trở khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời.

    Truyện được kể lại như một sự chiêm nghiệm của nhân vật nữ chính Thanh Mai ở thời điểm năm 2017, khi cô đã bước sang tuổi 30 và đang đứng trước quyết định quan trọng nhất của đời mình. Đan xen vào đó là những câu chuyện cuộc đời của hai nhân vật thứ chính khác là Việt, Minh (được khai thác trong tập 2, 3) cùng các nhân vật "phụ mà không phụ" là Vân Anh, Phương, Quyên. Những mảnh ghép tưởng như riêng biệt nhưng lại móc nối với nhau, cùng vẽ nên bức tranh trưởng thành trọn vẹn của một bộ phận thế hệ 8x.


    [​IMG]
    (Ảnh bìa: Hoàng Thị Diễm Châu)

    Lời tác giả:

    Tôi nảy ra ý tưởng sáng tác "Đơn Phương" khi tham gia thảo luận trên mạng, với chủ đề là những mối tình khi còn đi học. Thời cắp sách của tôi trôi qua cũng đã hơn mười năm. Cái thời không có điện thoại di động hay facebook, internet chỉ sử dụng ở mức hạn chế tại các điểm truy cập công cộng, nhưng những cảm xúc đầu đời ấy thì có lẽ ở bất cứ thế hệ nào cũng đều đã trải qua. Vu vơ mà chân thật.

    Tuổi học trò… Ngây ngô lắm! Đơn thuần lắm! Chỉ tình cờ bắt gặp một hành động nhỏ nhặt của người nào đó thôi cũng đã đủ để ta ngẩn ngơ, để rồi nhung nhớ suốt cả ngày. Chỉ một nụ cười, một ánh mắt, cứ ngỡ là thoáng qua, nhưng lại là thứ âm thầm đi theo ta trong những năm tháng trưởng thành dai dẳng.

    Và biết đâu, "Đơn Phương" sẽ không hiện về như một hồi ức đẹp đẽ, mà lại trở thành niềm nuối tiếc lớn lao khi mà thứ ta có được chỉ là kí ức, còn thứ ta mất đi, lại là cả một đời?

    Dù vậy, tôi không chủ định viết một câu chuyện buồn.

    Bên này nỗi đau là địa ngục.

    Nhưng bên kia, chắc chắn là hạnh phúc…

    ĐƠN PHƯƠNG - Tập 1

    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành
    Tình trạng đăng: Hoàn thành
    Độ tuổi đọc: 13+

    Đề tựa:
    Trước đây, tôi từng đọc được ở đâu đó rằng, một trong vô vàn những điều kì diệu của cuộc sống chính là người mình thích cũng thích lại mình.

    Chỉ tiếc là… điều kì diệu ấy đã không xảy đến với tôi.

    Khi tôi thích anh, thì anh không thích tôi. Đến khi tôi đã thích một người khác rồi, anh lại lặng lẽ đi theo để tìm cho bản thân một điều kì diệu vừa vụt mất.

    Năm tháng đổi thay, tôi dần nhận ra chẳng có gì trên đời là vĩnh cửu. Chung cảm xúc ở thời điểm hiện tại không có nghĩa sẽ chung cảm xúc trên suốt quãng đường dài sau đó. Điều kì diệu vẫn xảy ra hàng ngày, xuất hiện ở khắp mọi nơi, nhưng đồng thời lại chẳng giúp chúng ta được ở bên nhau, mãi mãi.

    Giữa những ngày đen tối ấy, anh vẫn âm thầm bước sau tôi, lên thiên đàng, xuống địa ngục, cùng tôi quanh quẩn trong một thế giới chật chội chẳng chút phép màu.

    Tôi cáu kỉnh: "Tại sao anh cứ luôn đi theo tôi?"

    Anh điềm đạm: "Vì chúng ta có cùng một con đường."

    Tôi bực mình: "Anh yêu tôi? Rất tiếc, người tôi yêu là một người khác".

    Anh mỉm cười: "Tôi cũng không tin vào điều kì diệu".

    Tôi chán chường: "Rốt cuộc, điều anh muốn là gì?"

    Lần này, anh không trả lời nữa, chỉ lẳng lặng nhìn tôi.

    Giữa bầu trời trong vắt vừa được gột rửa bởi những cơn mưa, một dải cầu vồng đang chậm rãi hiện ra.

    Êm đềm.

    Rực rỡ.


    Chương 1: Minh
    Chương 2: Thất tình
    Chương 3: Mảnh giấy hẹn

    Chương 4: Việt
    Chương 5: Tớ sẽ không hỏi
    Chương 6: Ai tổn thương ai?
    Chương 7: Chia tay
    Chương 8: Ảo tưởng
    Chương 9: Cậu có thích tớ không?
    Chương 10: Trong cơn dông
    Chương 11: Quẻ xấu
    Chương 12 - Ngoại truyện 1: Vân Anh (1)
    Chương 13 - Ngoại truyện 1: Vân Anh (2)
    Chương 14 - Ngoại truyện 1: Vân Anh (3)
    Chương 15: Không thể lựa chọn
    Chương 16: Tuyết rơi mùa hè
    Chương 17: Có ai hiểu được nỗi lòng tôi
    Chương 18 - Ngoại truyện 2: Phương (1)
    Chương 19 - Ngoại truyện 2: Phương (2)
    Chương 20: Mơ về bầu trời xanh
    THÔNG BÁO VỀ VIỆC NGỪNG ĐĂNG TRUYỆN CÔNG KHAI TRÊN DIỄN ĐÀN VÀ ĐĂNG KÍ THEO DÕI TRUYỆN
    Chương 21: Những ngày tháng trôi
    Chương 22: Thanh xuân còn mãi (1)
    Chương 23: Thanh xuân còn mãi (2)
    Chương 24 - Ngoại truyện 3: Quyên (1)
    Chương 25 - Ngoại truyện 3: Quyên (2)
    Chương 26 - Ngoại truyện 3: Quyên (3)
    Chương 27 - Ngoại truyện 3: Quyên (4)
    Chương 28 - Ngoại truyện 3: Quyên (5)
    Chương 29 - Ngoại truyện 3: Quyên (6)
    Chương 30: Hai phía chân trời, ta nhìn về nhau

    ----------- Lời bạt Tập 1 ------------

    [​IMG]

    ĐƠN PHƯƠNG - Tập 2


    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác
    Tình trạng đăng: Cập nhật
    Lịch đăng: Không cố định, một tuần một chương
    Độ tuổi đọc: 16+

    Đề tựa:

    Tôi vẫn còn nhớ như in giờ này năm trước, Việt đã chở tôi dạo qua dạo lại những con đường nhỏ ngập lá vàng rơi chạy quanh khuôn viên trường. Hai đứa mặc đồng phục học sinh cấp ba, quần xanh áo trắng ngồi trên thành hồ Tiền, cùng đu đưa chân và nói với nhau đủ thứ chuyện. Trời thu xanh ngắt, nắng vàng rộm. Những cơn gió heo may vội vàng lướt qua chẳng kịp thổi tan mấy chùm mây đang thủng thẳng soi bóng xuống mặt hồ yên ả. Vài sợi tóc dài khẽ mắc vào môi tôi. Và Việt đã đưa tay gỡ nó ra, nhẹ nhàng và dịu dàng.

    Chúng tôi đã hứa với nhau sẽ cùng học chung một trường. Mỗi hoàng hôn sẽ lại đến đây, ngồi tại vị trí này, vai kề vai và tay trong tay, cùng đi hết quãng đời sinh viên tươi đẹp.

    Hôm nay, hoàng hôn trên hồ Tiền vẫn khiến tôi ngây ngất. Ráng chiều đỏ rực khéo nhuộm cả một vùng trời rộng lớn phía trước, để lại trên mặt hồ những vệt sáng sóng sánh mê hồn. Từng cành liễu phơ phất bay, những bước chân rộn ràng, những tiếng gọi nhau í ới, nhưng chẳng gì níu lại được vầng tà dương cứ dần rơi xuống dưới rặng cây.

    Bức tranh đẹp đẽ này, tiếc là chỉ có một mình tôi được trông thấy.

    Giờ nghĩ lại mới hay, dường như tất cả những kỉ niệm đẹp đẽ nhất trong cuộc đời tôi đều có mặt Việt.

    Và sau này, là cả những hồi ức đau thương nhất...

    ***
    THÔNG BÁO VỀ VIỆC LẬP HỘP THƯ MỚI VÀ ĐĂNG KÍ THEO DÕI TRUYỆN ĐƠN PHƯƠNG 2
    Chương 31: Người cũ và bạn mới
    Chương 32: Lời hứa của một người đàn ông
    Chương 33: Vẫn còn thích tôi...?
    Chương 34: Bông hoa đẹp nhất
    Chương 35: Những ngày mùa đông
    Chương 36: Thương hại, và phũ phàng
    Chương 37: Đơn phương là chuyện của một người
    Chương 38: Vì tớ không phải là cậu. Và cậu, cũng không phải là Vân Anh...
    Chương 39: Ai cũng đều có con đường mình muốn đi!
    Chương 40: Hai thế giới
    Chương 41: Khi tình yêu thức giấc
    Chương 42: Love paradise
    Chương 43: Chuyện tình yêu như là những cơn mưa (1)
    Chương 44: Chuyện tình yêu như là những cơn mưa (2)
    Chương 45: Lênh đênh
    Chương 46: Khoảng cách của trái tim
    Chương 47: Đôi mảnh trời riêng
    Chương 48: Hôn cô gái mà cậu thích, dám không?
    Chương 49: Trở về vạch xuất phát
    Chương 50: Vẫn chưa nói chia tay
    Chương 51: Anh xin lỗi...
    Chương 52: Nụ cười của anh là điều đẹp nhất trong kí ức của em
    Chương 53: Bởi vì em quá yêu anh...!
    Chương 54: Nắng vàng, biển xanh, và anh
    Chương 55: Em đồng ý!
    Chương 56: Tương lai của anh dành tặng cả cho em (1)
    Chương 57: Tương lai của anh dành tặng cả cho em (2)
    THÔNG BÁO VỀ VIỆC TẠM NGỪNG ĐĂNG TRUYỆN LIỀN MẠCH TRÊN DIỄN ĐÀN GÁC SÁCH VÀ ĐĂNG KÍ THEO DÕI TRUYỆN
    Chương 58:
    Chương 59:
    Chương 60:
    Chương 61:
    Chương 62 - Ngoại truyện 4: Việt (1)
    Chương 63 - Ngoại truyện 4: Việt (2)
    Chương 64 - Ngoại truyện 4: Việt (3)
    Chương 65 - Ngoại truyện 4: Việt (4)
    Chương 66 - Ngoại truyện 4: Việt (5)
    Chương 67 - Ngoại truyện 4: Việt (6)
    Chương 68 - Ngoại truyện 4: Việt (7)
    Chương 69 - Ngoại truyện 4: Việt (8)
    Chương 70 - Ngoại truyện 4: Việt (9)
    Vĩ Thanh:

    ------------ Lời bạt Tập 2 --------------


    [​IMG]
    (Ảnh bìa: Hoàng Thị Diễm Châu)

    ĐƠN PHƯƠNG - Tập 3

    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác
    Tình trạng đăng: Chưa đăng
    Lịch đăng: Chưa có
    Độ tuổi đọc: 16+


    Đề tựa:

    "Chào cậu, tớ là Lương Thanh Mai, lớp 9E. Tớ có thể làm quen với cậu không?"

    Khoảnh khắc giọng nói trong trẻo đó cất lên bên tai tôi, vạn vật trên thế gian bỗng hóa thành hư ảo.

    Em đứng giữa hành lang, tà áo dài trắng muốt tung bay trong gió. Nắng thu rải mật lên hai lọn tóc óng ả đen nhánh. Và trên môi em, một đóa hồng xinh đang nhẹ nhàng hé nở.

    Nhắm mắt lại, đó chỉ là hồi ức.

    Mở mắt ra, đã gần nửa cuộc đời...

     
    Chỉnh sửa cuối: 5/12/17
  2. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Minh

    Tháng 3 năm 2001, một ngày đầu xuân đầy ẩm ướt.

    - Này! - Vân Anh huơ huơ tay trước mắt tôi, đầu cũng liên tục ngó nghiêng về phía cuối phòng. - Cái bồn rửa ấy xinh đẹp quá à? Sao lần nào đến đây bà cũng nhìn nó say đắm thế?

    Tôi giật nảy người. Đến giờ mới nhận ra mình vẫn còn ngồi trong văn phòng Đội, bèn giả vờ cắm mặt xuống sổ tay, ra vẻ ghi ghi chép chép.

    - Thôi đi bà! Cuộc họp xong từ lâu rồi. Nội dung tôi cũng ghi lại đầy đủ rồi.

    - Thế... thế à?

    Cái bĩu môi dài thượt của cô bạn thân khiến tôi không khỏi quê độ, mặt cũng bất giác nóng lên bừng bừng. Tôi cười trừ chữa thẹn, chẳng biết làm gì ngoài việc luống cuống thu dọn đống sách bút trên bàn. Nhưng còn chưa kịp ôm cặp ra về đã lại bị Vân Anh kéo xuống một lần nữa.

    - Này!

    - Xong rồi thì đi thôi. Bà còn ngồi lại làm gì? - Tôi ngơ ngác.

    Vân Anh nhìn tôi, ngán ngẩm đến cực điểm.

    Mấy bạn cán sự các lớp khác đang ngồi gần đó cũng liếc sang, khúc khích cười.

    - Cô bảo chờ lấy bản phô-tô phong trào kế hoạch nhỏ đem về phổ biến cho lớp.

    Tôi: "..."

    ***

    - Dạo này bà làm sao đấy? Mỗi lần đi họp chi Đội là lại thẩn thơ như người mất hồn.

    Vân Anh mở miệng hỏi khi hai đứa tôi đang băng qua sân trường. Từ lúc ở văn phòng Đội trở ra tôi chỉ biết cắm mặt mà bước, hai tai đỏ lựng.

    - Hay bà thích thằng cán sự lớp nào, hả?

    - Làm gì có!

    Tôi lập tức chối phắt. Nhưng ánh mắt nghi ngờ của Vân Anh lại khiến tôi chột dạ, vội vã cúi đầu. Từ lớp 6, hai đứa đã ngồi cạnh nhau, giờ lại cùng làm chung công tác lớp nên càng trở nên thân thiết. Đi họp cán sự, học thêm, cho tới đi vệ sinh cũng suốt ngày kè kè, có chuyện gì đều kể cho nhau nghe. Vậy nên khi vừa nhìn thấy bộ mặt giấu giếm của tôi, Vân Anh đã tò mò dò hỏi:

    - Có tâm sự gì thì nói ra xem nào. Biết đâu tôi lại giúp được đấy?

    - Không có thật... - Tôi kiên quyết chối, chân cũng bước nhanh hơn, chỉ mong mau mau chóng chóng ra tới nhà để xe ngay lập tức.

    Không thấy Vân Anh nói gì, tôi cứ tưởng nó đã buông tha chủ đề này rồi. Nào đâu, Vân Anh bỗng nhiên đi tụt lại phía sau một đoạn. Tiếng cười của nó bay rợp cả bầu trời tháng ba đầy trong trẻo:

    - Ơ Minh à? Họp xong lâu rồi mà. Sao về trễ thế?

    Tôi giật bắn mình, hốt hoảng quay đầu lại.

    Chẳng có ai hết, ngoài nụ cười đầy khả nghi của Vân Anh.

    - Chậc chậc... Vậy là rõ rồi nha. - Vân Anh chẹp miệng, tiến lên vỗ vỗ vai tôi. - Không uổng công tôi nghi ngờ bấy lâu. Ra là bà thích bạn M...

    - Suỵt! - Tôi hốt hoảng lao tới bịt miệng nó lại. - Xin bà đấy! Đừng nói cho ai biết nhé.

    Vân Anh trề môi nhìn tôi.

    Năm đó, chúng tôi mới học lớp 8.

    ***

    Đúng vậy, là tôi thích Minh, lớp trưởng lớp 8D. Mỗi lần đi họp tôi đều lén nhìn cậu ấy qua tấm gương treo trước bồn rửa tay trong góc phòng.

    Chúng tôi gặp nhau lần đầu ở kì kiểm tra chất lượng đầu vào năm lớp 6. Hai đứa ngồi cùng bàn hôm thi đầu tiên. Vì sơ ý, tôi đã quên không bỏ cả hộp bút vào trong cặp, đến nơi rồi mới biết. Xung quanh toàn bạn mới chẳng quen lấy một ai, lại thêm sự cố bất ngờ này khiến tôi vô cùng hoảng loạn. Còn đang loay hoay tìm cách hỏi mượn bạn nào gần đó thì đã thấy người bên cạnh đẩy qua trước mặt tôi một chiếc bút máy màu đen cùng bút chì, thước kẻ. Đó là một bạn nam trông còn nhỏ hơn cả tôi, mắt to tròn, da trắng mịn, rất xinh. Nếu không vì kiểu đầu cua ngắn ngủn đặc trưng của bọn con trai kia, hẳn tôi đã cho rằng đây đích thực là một bé gái.

    - Cho cậu mượn đấy. - Cậu bé xinh xắn nói với tôi, giọng thánh thót. - Còn tẩy thì tớ chỉ có một cục thôi. Dùng chung nhé?

    Tôi trố mắt ra nhìn, cảm kích không kịp.

    Đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất chúng tôi bắt chuyện cho mãi tận sau này.

    Kì thi kết thúc, tôi làm bài đặc biệt tốt nên được xếp vào lớp E – lớp chọn của khối. Hôm đi nhận lớp, dù đã cố ý tìm kiếm nhưng tôi vẫn không gặp lại cậu bạn xinh xẻo đã cho mình mượn bút kia. Tôi hơi buồn, đành đến trước bảng thông báo, căng mắt ra dò cả buổi. Cậu ấy tên là Minh thì phải. Nhưng có đến cả đống bạn tên Minh trong khắp tám lớp của khối 6. Tôi đành thất vọng quay về.

    Suốt năm lớp 6, tôi dành tất cả giờ nghỉ giải lao để dạo quanh trường với hi vọng sẽ bắt gặp "vị cứu tinh xinh đẹp" của mình ở đâu đó. Nhưng chẳng biết vì chúng tôi không có duyên, hay do cố gắng còn chưa đủ nên đến tận hết năm, tôi vẫn chưa biết chính xác Minh học lớp nào.

    Lên lớp 7, trường tổ chức cuộc thi làm báo tường chào mừng bốn mươi năm ngày Hiến Chương Các Nhà Giáo Việt Nam. Lớp tôi cũng vinh dự đạt được một giải. Hôm các lớp trưởng lên sân khấu nhận phần thưởng, tôi mới ngỡ ngàng khi nhận ra Minh đang ở trên đó. Cậu ấy chính là lớp trưởng lớp 7D, vừa vặn học ngay sát lớp tôi. Năm ngoái trường sửa chữa một dãy nhà nên nhiều lớp phải dùng chung phòng học, tráo đổi lẫn nhau. Có lẽ đó chính là lý do khiến tôi không tài nào tìm ra nổi cậu ấy.

    Minh đã lớn hơn hẳn so với một năm trước, đứng cạnh Vân Anh thậm chí còn cao hơn, cũng không còn quá giống con gái nữa.

    Cả ngày hôm đó, tâm trạng tôi luôn ở trạng thái vui sướng lâng lâng, không sao hiểu nổi...

    ***

    Từ hôm biết Minh học ngay lớp bên cạnh, cứ giờ ra chơi tôi lại chăm chỉ ra hành lang đứng, chỉ mong tình cờ được nhìn thấy cậu ấy một lần. Lớp D rất nhiều con trai, cả tầng bốn ngày nào cũng chen chúc bởi các nhóm đá cầu bên lớp họ. Không có Minh trong đó. Chắc cậu ấy thích xuống sân chơi, hoặc ngồi trong lớp rồi. Tôi buồn thiu, lủi thủi quay về chỗ.

    Nhưng hôm sau tôi lại thấy Minh ở ngoài hành lang, ngay trước cửa sổ lớp. Cậu ấy đang tựa lưng vào lan can, say mê bàn tán gì đó với mấy anh bạn bên cạnh. Nhác thấy Minh, tim tôi đã đập thình thình. Chỉ biết vội vã ngó lơ, giả vờ như tầm mắt mình liếc qua đó chỉ là tình cờ.

    Mấy hôm sau nữa, tôi cứ như kẻ trộm, giờ nghỉ nào cũng lén lút theo dõi hành lang lớp học. Có lần, một nhóm con trai bên lớp D đột nhiên sang lớp tôi chơi, trò chuyện rất sôi nổi. Giữa một đống âm thanh ồn ào bên dưới, tôi vẫn nhận ra giọng Minh, cái ngữ điệu từ tốn ấy, nhưng hơi trầm hơn xưa một chút, và nhẹ nhàng.

    Nhóm đó đến tận hết giờ nghỉ mới giải tán, còn tôi từ đầu đến cuối vẫn cứ ngồi yên tại chỗ mà cắm mặt vào quyển vở. Vân Anh vừa vào chỗ đã liền trêu tôi dạo này chăm học nhỉ, giờ nghỉ cũng ngồi gạo bài cho được. Ôi có ai biết đâu, sách vở la liệt trước mắt, nhưng tôi lại không hề nhìn thấy một chữ.

    Tôi cứ đứng ở xa âm thầm quan sát cậu ấy suốt cả năm như thế. Tôi biết trong lớp D Minh học giỏi nhất, vừa làm lớp trưởng vừa làm chi Đội trưởng. Cậu ấy cũng khá gương mẫu, mặc đồng phục luôn bỏ áo trong quần, luôn đi sớm về muộn, thích mang giày buộc dây hơn là dép có quai sau, và nghe đâu... chơi rất thân với cô bạn lớp phó.

    ***

    - Nguyễn Hoàng Minh, sinh ngày 25 tháng 2, cao một mét bảy mươi, nặng năm mươi lăm cân, học giỏi nhất môn Toán, đi xe cào cào màu đen, thích uống trà chanh, và nghe đồn... đã có bạn gái.

    Vân Anh ra rả đọc "bản điều tra" vừa thu thập được về Minh cho tôi nghe, mặc tôi liên tục ra dấu cho nó be bé cái mồm lại.

    - Tóm lại tưởng bà mê thằng nào, chứ tên này thì tôi chả nhẵn mặt quá đi rồi ấy chứ. Hắn giỏi phết đấy. Nhưng hơi bị kiêu. Bọn con gái bình thường chẳng bao giờ được hắn liếc qua dù chỉ với một nửa con mắt.

    Con gái tầm thường? Bốn từ này nặng tựa ngàn cân, tôi còn chưa kịp trở tay đã lập tức bị nó đè bẹp. Sau một hồi tự cân đo đong đếm mình, tôi mới yếu ớt hỏi:

    - Bạn gái cậu ta là ai vậy?

    - Hầy, biết kĩ quá làm gì? Chẳng phải người ta có câu "mắt không thấy thì tim không đau" sao?

    Tôi chẳng buồn ngó ngàng đến lời trêu ghẹo của Vân Anh, thẫn thờ hỏi tiếp:

    - Là bạn Quyên đúng không?

    - Bà cũng biết sao? - Vân Anh trố mắt. - Nghe bọn lớp D đồn đại từ lâu rồi, nhưng mãi gần đây cái Quyên mới chính miệng thừa nhận.

    - Vậy à? - Tôi cười nhạt, trong đầu cũng hiện ra dáng vẻ lí lắc của cô bạn lớp phó lớp 8D ấy. Quyên là cây văn nghệ của trường, thường xuyên có mặt trong những buổi liên hoan ca hát. Không thể phủ nhận bạn ấy xinh và rất có duyên, đi cạnh Minh đến tôi còn thấy xứng, nữa là...

    Tôi gượng gạo cười:

    - Thôi bỏ đi. Người ta là hoa đã có chủ rồi. Tôi cũng chỉ thích hắn chơi chơi vậy thôi, chứ chẳng có ý định gì đâu mà.

    - Ơ hay... Cái bà này! Thích chơi chơi là sao hả?

    Mặc kệ Vân Anh, tôi nhắm mắt đổ gục xuống bàn, ra sức lờ đi cảm giác khó chịu trong lồng ngực.

    ***

    Những ngày sau đó, tôi vẫn âm thầm dõi theo Minh như thói quen hồi nào. Tự nhủ với lòng rằng, đã lỡ rồi thì cứ thích cậu ấy tiếp đi. Chỉ là đơn phương thôi, đến khi tốt nghiệp đằng nào cũng mỗi người mỗi ngả. Tình cảm này, dù muốn dù không vẫn sẽ bị thời gian vùi lấp. Vậy nên, tôi vẫn lén nhìn cậu ấy qua tấm gương mỗi khi họp Đội. Giờ nghỉ, tôi vẫn chờ đợi Minh lướt ngang qua cửa lớp. Vẫn cứ nhói lòng khi nghe Vân Anh "mật báo" những chuyện liên quan đến Minh. Vẫn cứ hụt hẫng suốt cả đường về khi tình cờ đi qua trước mặt cậu ấy mà không dám ngẩng mặt lên nhìn.

    Tháng tư, cái se lạnh của mùa xuân gần như đã tắt hẳn, sự sống đang trải rộng khắp muôn nơi, đậu lại trên những cành bàng trơ trụi khẳng khiu vô vàn lộc biếc. Giờ giải lao, tôi đứng trên hành lang lớp học, yên lặng cảm nhận hương vị thanh tao của mùa mới đang thấm đẫm trong từng làn gió. Chếch xa xa phía sau kia, Minh đang ngồi đọc sách trong lớp. Cánh tay khỏe mạnh chống lên chiếc cằm sắc nét thanh tú. Dù chỉ liếc qua khóe mắt thôi, dù bị lẫn giữa bao nhiêu cậu con trai khác đang chạy nhảy nô đùa, hình ảnh đó vẫn cứ làm tim tôi tới tấp gõ nhịp.

    Lên lớp 9, tôi vẫn chưa có can đảm để hỏi chuyện Minh một lần nào.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/11/17
  3. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Lừa tềnh thôi bà ạ. Truyện nào của tôi chẳng có cái triết lý ấy. :) Rặt một bọn điên tình đến bất lực. =.=
     
    Tùy Nhã.Ivy_Nguyen thích bài này.
  4. VyTra

    VyTra Gà cận Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    258
    Được thích:
    195
    Đã thích:
    302
    GSP:
    Ap
    Hihi....Mình nhớ hồi mình học cấp hai suốt ngày bọn bạn mình gào bài hát "Tình đơn phương". Mình cũng suốt ngày kì kèo bắt con bạn thân hát cho nghe bài này vì nó hát rất hay. Đọc phần 1 này của bạn mình nhớ đến nhiều kỉ niệm ngày cấp hai quá: họp cán sự lớp, lớp trưởng, chi đội trưởng, liên đội trưởng... Cái mốc lớp 6 và lớp 9 mình cũng có nhiều kỉ niệm lắm. :)
    Chờ tiếp phần 2 & 3 của bạn nhé, phần này mới là mở đầu nên mình chưa có gì để bình loạn cả. :)
     
    Huyền Nhâm thích bài này.
  5. Sunnie Pham

    Sunnie Pham Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    135
    Được thích:
    173
    Đã thích:
    170
    GSP:
    Ap
    Truyện hay, dù rằng chi tiết Mai mất cả một năm học mà không tìm được tung tích của Minh trong khi Minh là lớp trưởng lớp ngay bên cạnh có hơi vô lý. =)) Nhưng mình vẫn sẽ chờ nốt phần còn lại. :D
     
    Thiên_Vu.Huyền Nhâm thích bài này.
  6. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.529
    Được thích:
    11.930
    Đã thích:
    10.186
    GSP:
    Ap
    Tự dưng cái cô Quyên lặn đi đâu mất tiêu, để cậu này nhảy vô với Vân Anh thế?
    Truyện bà vẫn thế, có chi tiết đắt, có những câu đọng, nhưng mà viết vẫn lan man. Đọc một câu bỏ một câu, cứ đọc thế vẫn hiểu được nội dung. Cố gắng khắc phục nhược điểm này thì bà viết hoi bị được đấy.
     
  7. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn! Hì hì. Truyện này mình viết dựa vào thực tế mà, có điều cái thực tế ấy nó xa xưa quá rồi, nên sẽ có nhiều chi tiết hiện đại sẽ không xuất hiện đâu. (Ví dụ: facebook, di động v.v...) :D

    Ha ha, nhưng thực tế đúng là không tìm được đó bạn ơi. :)) Mình cũng không nhớ rõ tại sao lắm, chỉ biết là... không thấy! =)) Có thể vì thời ấy chỉ toàn chơi loanh quanh chỗ mình ngồi, không giao thiệp với lớp khác, lại thêm không có duyên nữa nên... =((

    Cái này POV ngôi thứ nhất mà bà, nên có nhiều thứ sẽ được diễn tả dưới con mắt của người kể thôi. Sẽ bị hạn chế khá nhiều về thông tin đó. :D Cơ mà tôi sẽ cố gắng làm rõ mọi thứ cho tới hết truyện.

    Mà bà rảnh không edit giùm tôi một đoạn đi. :3 Làm mẫu cho tôi xem câu nào nên giữ câu nào nên bỏ thì hợp lý? Chứ tôi viết không suy nghĩ mấy, nhất là viết theo ngôi một thế này, toàn bị cảm xúc lấn át. =.= Nhiều lúc viết xong, đọc lại còn chẳng nhớ mình có ý tứ gì khi viết cái đoạn đấy nữa cơ. Ặc! =))
     
    giovotinh_jiVyTra thích bài này.
  8. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.529
    Được thích:
    11.930
    Đã thích:
    10.186
    GSP:
    Ap
    Giair thích không hợp lý nhá. Dù có kể bằng ngôi nhất thì rõ ràng "tôi" cũng biết sự có mặt của Quyên mà, lí gì lại không tự thắc mắc? Bà có thể dùng vài câu tự suy nghĩ của "tôi" để giải quyết vấn đề mà.
    Sáng nay ngồi đọc lại, xong đơ luôn. Ứ biết phải edit thế nào. :((:((:((
    Đọc lại thì có cảm giác khác lần đọc trước, cảm thấy cmt "đọc 1 câu bỏ một câu vẫn hiểu nội dung" của cmt trước hơi "điêu" nhưng cảm giác bài viết dàn trải, hơi lan man thì vẫn có. Nhưng đó là cảm giác, chẳng biết làm sao để nói rõ cho bà. Có khi đó là vì khác nhau cách viết. Một ý nhưng bà viết thành 2-3 câu, rõ ràng hơn. Tui lại chỉ thích viết 1 câu, 1 câu rưỡi thôi, vừa viết vừa gợi người ta đoán hoặc để tình tiết có chút gấp gáp. Còn bà thì nêu thẳng suy tư của nhân vật rồi, phân tích sâu (chương 1 này thì chưa có phân tích sâu, là tui nhận định mấy truyện trước đó của bà). Tui mà sửa cho bà thì thành viết lại rồi chứ chẳng sửa, lại lợn lành thành lợn què. Nhưng cá nhân tui thấy mỗi cách viết có cái hay riêng của nó.
     
  9. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Thất tình

    - Sao bà? Năm cuối cấp rồi, có định thổ lộ không?

    Vân Anh huých tôi khi hai đứa đang đứng ngoài hành lang trò chuyện trong giờ nghỉ. Trời mới vừa chớm sang đông, khắp không gian đều nhuốm một màu xám nhàn nhạt. Tôi lặng yên nhìn xuống sân trường huyên náo. Cái bóng áo trắng cao dong dỏng nào đó đang lững thững bước đi bên dưới những tán cây. Sát bên là cô gái với khuôn mặt trái xoan xinh đẹp và bừng sáng. Mái tóc dài thẳng mượt khẽ tung bay trong làn gió heo may nhẹ nhàng.

    Không biết đây là lần thứ bao nhiêu họ xuất hiện cùng nhau thân thiết như vậy rồi. Tôi buồn bã quay mặt đi, bần thần trả lời:

    - Không. Tôi cũng hết thích cậu ấy rồi...

    Mặt Vân Anh lập tức nhăn lại:

    - Thôi đi bà! Mồm nói không mà mắt vẫn cứ dán chặt vào người ta kìa.

    Đoạn, nó lại hạ giọng rủ rỉ:

    - Hay viết thư? Rồi tôi gửi giùm cho.

    Tôi không trả lời Vân Anh, chỉ nén xuống một tiếng thở dài chán nản. Minh và Quyên đang dừng lại trao đổi điều gì đó dưới tán cây. Hai mái tóc đen nhánh chụm lại gần nhau, ý hợp tâm đầu.

    - Thôi... - Tôi tựa người vào lan can, cười gượng. - Nói ra rồi, khéo làm người dưng cũng chẳng được nữa.

    - Thế cứ như giờ thì tốt hơn à? Bốn năm rồi đấy bà ạ!

    Vân Anh bỗng quát lên làm tôi giật thót. Trước giờ nó vẫn luôn cứng rắn như thế. Tôi vội vàng đặt một ngón tay lên môi, hạ giọng van vỉ:

    - Suỵt! Khẽ thôi, nhỡ đứa nào nghe được rồi lại đồn ầm lên thì chết!

    - Thế mình hắn ta biết thôi thì được chứ gì? Hay để tôi nói hộ bà nhé?

    - Ấyyyy...!

    Tôi cuống quít xua tay, chưa gì mặt đã nóng lên bừng bừng. Cứ nghĩ đến việc Minh biết được tình cảm này nhưng vẫn dửng dưng là tôi lại cảm thấy đau lòng không chịu nổi. Dường như đến cả trong tiềm thức tôi cũng không sao chấp nhận được việc sẽ bị Minh lạnh nhạt. Dù thực tế, cậu ấy vốn chẳng để tâm tới tôi bao giờ.

    Thế rồi vào đúng lúc ấy, chính cái lúc tôi và Vân Anh đang náo loạn với nhau ngoài hành lang ấy, tôi bỗng vô tình xô phải một người.

    ...

    Một mùi thơm mát dễ chịu nào đó vừa thoảng qua. Tôi vội vàng lùi ngay ra sau, đầu hơi cúi xuống nói lời xin lỗi. Để rồi đến lúc ngẩng lên đã mềm nhũn cả hai chân, có không khí mà chẳng sao thở nổi.

    - Hây, Minh!

    Vân Anh thản nhiên giơ tay chào. Quả đúng bản lĩnh của người đã chín năm làm lớp trưởng, mặt không hề biến sắc.

    Minh gật đầu với Vân Anh. Hai người trao đổi vài câu xã giao ngay tại đó. Sau buổi thi năm lớp 6 thì đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với cậu ấy gần đến mức này. Minh cao lên nhiều quá! Hương thơm trên áo cậu ấy hình như vẫn còn quanh quẩn đậu lại trên tóc tôi. Và dáng vẻ nam tính của cậu lúc này làm tim tôi cứ đập dồn như thể sắp văng khỏi lồng ngực.

    - À mà nhân đây…

    Vân Anh vui vẻ quay sang. Tôi lập tức đoán ra nó đang định làm gì nhưng đã muộn mất rồi.

    - Bạn tớ muốn làm quen với cậu đấy! Thanh Mai, chắc cậu cũng biết?

    Tôi ngượng chín người trước lời giới thiệu ráo hoảnh của Vân Anh. Đến khi bị nó đẩy về phía Minh rồi cũng chẳng biết phải cư xử thế nào. Muốn phân trần nhưng lại sợ Minh phật ý. Muốn bỏ chạy nhưng chẳng tìm đâu ra sức lực.

    Hành lang thưa thớt đã lác đác vài bạn tò mò đảo mắt đến. Nhóm con gái bên 9D cũng đang thập thò ngoài cửa.

    Chỉ riêng Minh, thì vẫn cứ lặng im.

    Vài phút ngắn ngủi trôi đi. Tôi không hề cảm giác được là Minh có nhìn sang tôi. Cậu ấy vốn kiêu. Cậu ấy cũng đã có bạn gái. Cậu ấy sẽ chẳng để ý những đứa con gái bình thường mờ nhạt. Trong lòng tôi lúc đó đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho một lời từ chối phũ phàng rồi.

    ...

    Nhưng có lẽ hai từ “phũ phàng” không đủ để hình dung về phản ứng của cậu ta lúc ấy.

    "Biết làm sao đây… Vì người tớ muốn quen, lại là cậu"

    Minh mỉm cười trả lời Vân Anh, hoàn toàn không liếc đến tôi dù chỉ bằng nửa con mắt.

    Và tình cảm tôi đã nuôi dưỡng gần bốn năm nay chỉ bằng một lời này của cậu ta, liền bị nghiến đến nát vụn.

    Cũng chẳng nhớ sau đó thế nào nữa… Mọi thứ tất thảy đều trở nên mơ mơ hồ hồ. Hình như tôi thấy mình tươi cười vỗ vào vai Vân Anh. Hình như là cô bạn lớp trưởng mạnh mẽ của tôi suốt bấy lâu rốt cuộc cũng đã biết đỏ mặt. Hình như là tôi đã nói một câu trêu ghẹo gì đó thật ngớ ngẩn.

    Và hình như là, tôi đã thức suốt một đêm hôm đó chỉ để khóc.

    ***

    Sau lời tỏ tình không đúng lúc ấy là chuỗi ngày khó khăn thực sự của tôi. Khó hơn xưa gấp trăm lần! Tôi cố ép mình từ bỏ thói quen nhìn ra cửa sổ mỗi giờ nghỉ, rồi liên tục viện cớ này nọ để không phải đi họp cán sự. Nếu như trước kia, tôi bất chấp mọi thứ để được dõi theo Minh thì giờ đây, tôi bất chấp tất cả để tránh mặt cậu ấy. Tôi đã từng vui mừng biết bao khi biết hai đứa học ngay sát nhau. Và giờ, chính nó lại khiến tôi trở nên mệt mỏi hơn mỗi khi bước chân ra khỏi cửa.

    Minh đã công khai trước bao nhiêu người từ chối tôi và muốn quen với Vân Anh. Vậy tôi còn tư cách gì để thích thầm cậu ấy nữa?

    Vân Anh cũng trở nên trầm hẳn. Tôi không hỏi nó chuyện với Minh sau đấy thế nào, nó cũng không kể. Chúng tôi vẫn ngồi cạnh nhau, trò chuyện mỗi ngày. Nhưng tận trong thâm tâm, có lẽ cả tôi và Vân Anh đều nhận ra có một chiếc hàng rào vô hình nào đó đang mọc lên giữa hai đứa, chắn ngang sự vô tư thân thiết trước kia.

    Thế rồi, điều tôi lo sợ nhất cũng đã đến.

    Đó là ngày thi môn cuối cùng của học kì một. Tôi nộp bài xong, lấy cặp bước ra cửa thì đã thấy Vân Anh đang đứng đợi ngoài đó từ lúc nào. Dường như nó đã chờ tôi suốt cả một kíp thi.

    Chúng tôi trân trân đứng nhìn nhau. Gió mùa Đông Bắc cứ tê tái thổi qua sống lưng, buốt lạnh. Đến lúc hai má đã cóng lên và mũi cũng ửng đỏ rồi, Vân Anh mới gượng gạo mở lời:

    - Tôi có chuyện này muốn nói với bà…

    Cái vẻ ngần ngừ cực chẳng đã ấy, vốn không thuộc về cô bạn lớp trưởng thân thiết của tôi!

    - Bà không cần nói nữa đâu. Tôi hiểu.

    - Xin lỗi Mai, nhưng tôi…

    - Không sao thật mà! - Tôi mỉm cười, có lẽ là nụ cười đáng ghét và giả tạo nhất mà tôi từng biết đến. - Nếu không phải bà thì cũng sẽ là bất cứ ai khác thôi. Tôi cũng chẳng còn thích cậu ta chút nào nữa!

    Tôi vừa nói xong đã thấy Minh bước ra từ phòng thi lớp bên. Cái người tôi đã tìm mọi cách để tránh mặt trong suốt hai tháng qua ấy, lần đầu tiên đưa mắt nhìn tôi. Chính là đôi mắt to tròn trên gò má trắng mịn của cậu bé đã đưa bút cho tôi hơn ba năm trước…

    Khoảnh khắc ấy, không hiểu sao tôi lại cảm thấy ghét cay ghét đắng cái vẻ bất đắc dĩ trên khuôn mặt của hai người bọn họ đến vậy. Dù có tự lừa dối bản thân thế nào thì tôi vẫn không thể phủ nhận được rằng mình đã bị tổn thương. Tổn thương sâu sắc!

    Tôi vội vàng chào Vân Anh rồi quay người chạy đi, lẳng lặng nghe sống mũi cay nồng.

    ...

    Cuối cùng thì Minh với Vân Anh cũng trở thành một cặp. Đúng, là Vân Anh chứ không phải Quyên, ngay khi những nhỏ to về chuyện tôi tỏ tình với Minh và bị từ chối còn chưa kịp lắng xuống.

    Vân Anh không còn qua nhà rủ tôi đi học nữa. Và tôi đã phải cố hết sức để không khóc trên suốt quãng đường tới trường trong cái ngày đầu tiên chỉ còn lại một mình. Biết là chuyện này sớm muộn gì rồi cũng sẽ xảy ra, nhưng tôi vẫn không sao ngăn được sự hụt hẫng cứ khoét sâu vào lồng ngực mỗi sáng dắt xe ra cổng. Bốn năm qua, chúng tôi đi đâu làm gì cũng có nhau, chưa từng rời nửa bước. Cùng học, cùng chơi, cùng ăn vặt, cùng làm công tác lớp.

    Nhưng cùng thích một người, thì không thể...!

    Tôi cắn chặt môi, cố xua đi những suy nghĩ linh tinh trong đầu rồi cắm cúi làm nốt đề Toán đang dang dở. Cả tháng nay, ngày nào đến trường tôi cũng ngồi lì trong lớp. Tan học thì ở lại cho đến khi nhà xe đã trống không mới xách cặp ra về. Tôi sợ phải đi lẫn vào đám 9D. Sợ phải trở thành tâm điểm cho những ánh mắt hiếu kì và những lời xì xào chỉ trỏ. Nhưng hơn tất cả, tôi không muốn nhìn thấy Vân Anh và Minh ở bên nhau. Cười đùa, thân thiết...

    Lớp tôi có bao nhiêu con gái, lớp D có bao nhiêu con gái, trường này có bao nhiêu con gái, tại sao cứ phải là Vân Anh? Minh đã từ chối tôi, sao còn cướp mất người bạn thân thiết nhất của tôi đi như thế? Cả Vân Anh nữa, nếu nó cũng thích Minh từ trước sao không nói thẳng với tôi một câu? Sao lại đợi đến khi tôi thảm hại thế này rồi mới xuất hiện? Bao lời cổ vũ khi xưa của nó, phải gọi là gì bây giờ?

    Cán bút trong tay tôi run lên. Một giọt nước bất chợt rơi xuống giữa cuốn vở. Lớp học trống không. Và tôi cố nén chặt sự ganh ghét đang chực nổ tung bằng cách nguệch ngoạc viết tiếp những con số lên dòng kẻ nhòe ướt.

    Thời gian chậm chạp lê đi trong nỗi cô đơn đến tột đỉnh. Một buổi sáng cuối xuân sau đó ít lâu, khi tôi hớt hải chạy lên phòng Hội đồng để lấy sổ ghi đầu bài về cho lớp thì tình cờ trông thấy Vân Anh nơi khúc ngoặt. Nó đã lấy sổ trước rồi, đang sánh bước bên Minh trên hành lang.

    Minh không nhìn thấy tôi. Mà cũng có thể là không thèm nhìn. Chỉ có Vân Anh hơi khựng lại. Để rồi ngay sau đó, bàn tay mũm mĩm của nó đã vội vã đưa lên, níu lấy khuỷu tay Minh thật chặt.

    Hai người đã đi khuất, tôi vẫn còn đứng lặng. Cảm tưởng ngực mình không ai đâm mà vừa nứt toác.

    Và đó cũng là dấu chấm hết cho tình bạn của tôi với Vân Anh. Hết hoàn toàn.

    ...

    Những ngày cuối cấp, tôi lao vào học như điên để quên đi nỗi buồn tình cảm. Mỗi giờ trống trên lớp, thay vì trò chuyện với Vân Anh, tôi chỉ kê tay nằm ngủ. Đến lúc này thì ngay cả những gì vu vơ nhất chúng tôi cũng chẳng còn chia sẻ được với nhau nữa. Hai đứa ngồi cạnh mà như hai người xa lạ. Ngoài chuyện thi cử học hành không thể không trao đổi ra, đến nửa lời thừa thãi cũng không nói.

    Đã rất lâu rồi Vân Anh không còn nhìn thẳng vào mắt tôi.

    Nó ngại.

    Còn tôi, tuyệt nhiên cũng không nhìn thẳng vào mắt nó.

    Vì tôi, đau.

    ***

    Mọi chuyện có lẽ đã trôi qua trong vô vị như thế, và tôi sẽ buộc mình chôn đi tình cảm đơn phương đầu đời của mình như thế, nếu như xóm nhà lá trong lớp không đột nhiên xôn xao bởi tin tức nóng hổi diễn ra trước lễ bế giảng có vài tuần: Vân Anh và Minh chia tay.

    Ngày hôm đó, Vân Anh bước vào lớp với đôi mắt đỏ mọng như hai quả mận, cả buổi cứ thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, đến tiết tự ôn cũng chẳng học hành gì chỉ gục mặt xuống bàn. Tôi quay sang nó, cũng không biết phải nói sao. An ủi ư? Từ một người cách đây ít lâu vẫn còn đang khóc hết nước mắt vì sự thân thiết của bọn họ?

    Thật giả dối!

    Vậy là tôi lựa chọn im lặng, chủ động giúp Vân Anh làm nốt những công tác cuối cùng của lớp. Vào sổ sách, chuẩn bị quà cảm ơn thầy cô, làm áo lớp, lên kế hoạch tổ chức liên hoan chia tay. Ngay cả buổi họp cán sự cuối cùng về buổi diễn tập bế giảng tôi cũng tình nguyện đi thay nó. Bây giờ, hẳn Vân Anh mới là người muốn trốn tránh chuyện này nhất.

    ...

    Tôi gặp Minh tại phòng họp sau giờ học, một điều không thể tránh khỏi, và tôi cũng đã chuẩn bị trước tinh thần cho việc này rồi. Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn bình thường y như những gì tôi đã nghĩ, cho tới khi cậu ta đột nhiên mang sổ tiến đến, thản nhiên ngồi xuống ngay cạnh tôi.

    Mùi hương quen thuộc trên người cậu ấy, rồi thứ cảm giác về một người con trai ở sát bên khiến tôi phải tập trung hết mức mới có thể tiếp tục ngồi lại. Tôi không biết Minh có liếc tôi lần nào không, nhưng tôi đã phải siết cán bút thật mạnh để ngăn bản thân mình nhìn sang phía cậu. Tay áo Minh xắn cao, bàn tay cũng lớn và nổi gân, chẳng còn chút bóng dáng của cậu bé mũm mĩm trắng trẻo năm nào nữa. Chỉ duy nhất chiếc bút máy màu đen là vẫn còn. Cậu ấy đang dùng nó để ghi chép.

    Chút nữa thôi, tôi đã bật khóc khi nhìn thấy món đồ thân thương ấy. Chiếc bút kim tinh với những nét trơn loáng và rất sạch, là thứ tôi đã cầm chặt trong tay và viết kín ba mặt giấy dài. Những kí ức xưa cũ trong lòng đồng loạt trỗi dậy. Từ lần đầu tiên lơ ngơ bước chân vào ngôi trường cấp hai này, gặp Vân Anh, gặp Minh, cho đến những tháng ngày ngây ngô dõi theo cậu, rồi thân thiết, rồi rạn nứt... Tất cả cứ thay phiên nhau đâm vào ngực tôi. Nhức nhối, nghẹn ngào.

    - Thưa cô, em cảm thấy hơi mệt. Em xin phép được về trước ạ! - Tôi đứng lên ngay giữa cuộc họp, mặt cũng méo xệch.

    - Sao vậy em? - Cô tổng phụ trách liền ngừng lại. - Có cần nhờ bạn nào đưa xuống phòng y tế không?

    - Dạ không, em tự đi được. Em xin phép!

    Tôi gấp gáp nói trong khi tay vẫn đang vơ vội sách bút nhét bừa vào cặp. Những ánh nhìn tò mò cứ đổ dồn về phía tôi khiến tôi chỉ biết gằm mặt xuống, luống cuống đến mức gần như đã xô ghế mà chạy ra khỏi phòng. Tận khi nơi đó đã bị bỏ lại phía sau một quãng thật xa rồi tôi mới dám bước chậm lại mà tựa người vào lan can, hổn hển thở. Đầu óc rối bời, và tâm trạng thì bị dồn nén tới đỉnh điểm.

    Vẫn là hành lang tầng hai quen thuộc tôi đã qua lại suốt một năm lớp 9, sao giờ đây nó bỗng trở nên trống trải và heo hút như vậy? Tôi nặng nhọc lê bước qua từng phòng học, dẫm lên từng bóng nắng, dẫm lên cả sự oi nồng đến nghẹt thở của buổi trưa hè. Ve sầu vu vơ kêu vài tiếng rồi im bặt. Phượng vĩ vươn mình đốt cháy cả một khoảng không phía trước.

    Và nước mắt tôi, cũng lẳng lặng mà tuôn rơi.

    Thì ra, vết thương trong lòng tôi chưa bao giờ lành hẳn.

    Thì ra, tôi vẫn còn thích cậu ấy nhiều đến thế…

    ***

    Hôm đó về nhà, tôi mệt mỏi quăng mình xuống giường, ngủ một mạch đến tận tối mịt mới dậy. Khi mở tập xem lại mấy ghi chép trong ngày, một mảnh giấy nhỏ bỗng rơi ra. Không biết ai đã kẹp vào đó từ lúc nào.

    Mảnh giấy có nét bút mực xanh đen, trơn và sạch.

    Mảnh giấy có mùi thơm đặc biệt... trên áo cậu ấy.

    "Sau lễ bế giảng gặp tớ ở sân bóng được không? - Minh"

     
    Chỉnh sửa cuối: 22/7/17
    Tùy Nhã., ái nghĩa, Heavy15 người khác thích bài này.
  10. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Uki, tôi sẽ suy nghĩ lại về vụ cho bạn Quyên kia ló mặt. Căn bản nhân vật này phụ quá, quá của phụ luôn, bạn Mai cũng chỉ toàn là nhác thấy rồi nghe đồn đại chứ chẳng gặp mặt bao giờ, nên chưa biết cho nàng Quyên xuất hiện kiểu gì. Chứ như giờ thì đến tận cuối truyện bạn ấy mới có cơ hội được nhắc đến, rõ khổ. :(

    Hì, bà nói đúng đó. Dạo này tôi đang thử viết theo kiểu câu ngắn này. Chứ truyện đầu tiên, một câu dài ngoằng ngoẵng, dễ sợ luôn. Cũng chưa rút được kinh nghiệm gì hết. :)) Mà cái kiểu viết của tôi thường đọc suy nghĩ luôn, phải cố gắng lắm mới nhịn được để cho cái sự "đọc" đó "chỉ còn qua loa" dư lày thôi đấy. Thành ra tình tiết cứ bị chậm lại, rì rì rì rì. :((

    Thực ra đọc suy nghĩ nhân vật không phải là một cách viết hay, tôi thấy nhiều lời khuyên nên tránh cái vụ đó. Cơ mà... viết theo ngôi một mà không đọc suy nghĩ thì thực tôi cũng chưa biết phải làm gì khác. :( Nhiều lúc cảm thấy viết đối với mình cứ như bản năng. Đến đoạn nào đó, lại tự phun ra câu nào đó. Ặc. =.=
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  11. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Sặc! Viết viết viết. Viết viết viết. Tinh thần tự sướng cao độ quá, rốt cuộc chẳng biết cho ai làm nam chính nữa đây trời! :((
    Chỉ biết rằng, nam phụ truyện này khổ. Chắc chắn sẽ rất khổ!
    Bế tắc! :'(
     
  12. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Chương 3: Mảnh giấy hẹn
    Kì thi tốt nghiệp cấp hai năm đó tôi làm bài không đạt như mong muốn, thiếu mất nửa điểm để vào Thăng Long. Khi nghe tin này, tất cả thầy cô bạn bè trong lớp đều chấn động, còn tôi suy sụp mất cả tuần. Học tài thi phận, đến cả bố mẹ cũng an ủi như vậy, chỉ mình tôi biết chẳng có gì gọi là "số phận" ở đây cả. Chỉ đơn giản là ngày thi đầu tiên kia, tôi đã không thể nào tập trung để làm bài cho tốt.

    Đúng thế, tập trung làm sao được khi mà ngồi cùng bàn với tôi hôm thi đầu tiên lại chính là người đã trở thành nỗi ám ảnh của tôi suốt bốn năm? Mặt mũi cậu ấy phờ phạc, da tái xanh, đôi mắt đen láy đượm sâu một nỗi buồn khó tả. Khi ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau ngoài cửa phòng thi, cả người Minh dường như cũng chết sững.

    Chưa bao giờ tôi được thấy biểu cảm ngỡ ngàng đến mức ấy trên gương mặt cậu. Giữa hành lang ồn ào và chật chội, Minh đứng ngây ra tại chỗ, chằm chằm nhìn tôi như muốn xuyên thủng bức tường người dày đặc. Hai tay cậu buông thõng, và đôi mắt ngơ ngác cứ mở to, trân trối một hồi. Là chất vấn, hoài nghi, trách móc, hay thất vọng? Tôi không hiểu, cũng không dám hiểu, chỉ có thể ôm chặt lấy bút thước mà gằm mặt xuống đất, chờ Minh lặng lẽ quay đi.

    Chúng tôi cứ nặng nề đối mặt nhau mà coi như không thấy như thế, cho đến tận buổi thi cuối cùng.

    Đó là một chiều hè oi bức. Nộp bài xong xuôi, tôi trở về bàn thu dọn đồ dùng của mình. Nhìn sang chỗ trống ở dãy bên mà lòng buồn rười rượi. Minh đã ra sớm khi thời gian vẫn còn rất nhiều, không biết cậu ấy có làm hết bài không. Mấy buổi nay, Minh đều đến và đi như một cái bóng. Lần nào lén liếc sang, tôi cũng thấy Minh chỉ đứng yên hay ngồi yên tại chỗ, không nói chuyện với ai, và mắt thì xa xăm nhìn ra ngoài khoảng sân rợp bóng. Cái ý nghĩ có thể đây chính là lần cuối cùng còn được gặp cậu khiến ngực tôi trào lên cảm giác mất mát khôn tả. Nhưng rồi lại tự an ủi với lòng rằng, cũng đâu phải chuyện bất ngờ gì.

    Mình sẽ quên cậu ấy. Nhanh thôi. Sẽ nhanh thôi!

    Tôi lẳng lặng khoác túi lên vai rồi dứt khoát xoay người bước ra khỏi phòng. Mấy bạn ở phòng thi bên cạnh thấy tôi liền vẫy tay gọi lại, hồ hởi hỏi đáp án. Giữa những gương mặt tươi cười ríu rít ấy, tôi bỗng nhiên lại cảm thấy lạc lõng quá... Mới một năm trước thôi, tôi với Vân Anh vẫn còn hay rủ nhau đi lên phố mua tranh ảnh hình dán của bộ phim yêu thích. Mỗi buổi học thêm về đều lén trốn ra chợ ăn chè, có hôm hết tiền chỉ gọi mỗi một cốc cùng hai cái thìa, xẻ từng miếng sắn, miếng khoai chia nhau. Tiếng cười đùa dập dờn phủ kín cả mảng kí ức ướt nhòe.

    Thuở ấy, Vân Anh là người bạn thân duy nhất của tôi.

    Duy nhất!

    ...

    Trời đột nhiên nổi gió.

    Thoáng một cái, từng tia nắng cuối ngày đã tắt lịm. Gió mang hơi lạnh ào ào thổi từng cơn, báo hiệu một cơn dông lớn sắp sửa ập xuống. Lá khô và cát bụi dưới sân tan tác bay theo những bước chân vội vã của các cô cậu học sinh đang nhốn nháo chạy mưa.

    Tôi ngao ngán nhìn lên những đám mây đen vần vũ trên bầu trời rồi cũng hòa mình vào dòng người ùn ùn đổ ra ngoài cổng. Nhưng vừa tới đường lớn, mắt tôi đã dán vào cái bóng dong dỏng cao đang yên lặng tựa lưng vào bức tường bao bên ngoài cánh cửa sắt.

    Ba lô khoác hờ hững trên vai, tay bỏ túi quần nhàn tản, chỉ có ánh mắt là cứ mãi nhìn về phía đám đông tựa như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì.

    Tim tôi bỗng nhảy lên một cái thật mạnh.

    Cậu ấy đang đợi ai?

    Vân Anh chăng?

    Không thể, nó thi ở một địa điểm khác.

    Hay là một người bạn nào đó?

    Nhưng Minh ra sớm như vậy, nếu muốn tìm bạn chỉ cần đến phòng thi của họ là được rồi, sao phải cất công ra tận ngoài cổng trường đứng đợi?

    Có lẽ nào… cậu ấy đang chờ tôi?

    ***

    Ý nghĩ đó chỉ vừa mới thoáng qua, ánh mắt đẹp đẽ của Minh đã lướt đến.

    Cậu đứng thẳng dậy, tay cũng rút khỏi túi quần. Tôi có cảm giác cậu ấy đang rẽ đám đông mà tiến về phía tôi. Bước chân mạnh mẽ và thái độ kiên định đó khiến tôi bất giác hốt hoảng. Có tật thì giật mình mà. Nữa là thuở ấy, thứ tôi đang mang nặng trên vai không chỉ là chút "tật".

    Một vài người bạn cùng lớp đi qua vừa đưa tay chào.

    Tôi lập tức xách túi chạy theo họ, ngay khi Minh chỉ còn cách tôi có vài bước chân.

    Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc ấy - khoảnh khắc tôi cúi đầu bước nhanh qua trước mặt cậu. Trời tối sầm. Gió thổi tốc những tấm bạt che mái hiên của các căn nhà bên đường nghe phần phật. Vài tán cây gầy yếu cứ rạp xuống, xoắn xuýt vào nhau như sợ hãi trước cơn thịnh nộ của trời đất.

    Những giọt mưa đầu tiên lộp độp rơi. Người đi đường gấp gáp tìm chỗ trú, còn tôi thì nhảy vội lên ô tô.

    Riêng Minh vẫn đứng đó.

    Qua những vệt nước mưa đang tới tấp táp vào cửa kính xe buýt, tôi không sao thấy rõ được khuôn mặt cậu. Giữa đám người đang nháo nhào vì cơn dông bất chợt, cái bóng áo trắng lẻ loi của Minh nhòa dần đi rồi biến mất. Còn tôi như phát điên, cứ lấy ống tay áo của mình chùi đi chùi lại ô cửa trước mặt một cách tuyệt vọng.

    Mọi thứ đã kết thúc rồi.

    Tôi, Vân Anh, Minh, cùng tuổi thiếu niên vô tư đẹp đẽ ấy, tất cả đều như những giọt nước đang lăn dài trên ô kính, chỉ có thể bất lực nhìn nó trôi đi, không sao ngăn lại được.

    Cơn dông ào đến vào ngày cuối cùng của thời cấp hai đã cuốn theo tình bạn lẫn tình cảm đầu đời của tôi đi mất rồi…

    ...

    Tối hôm đó, tôi thu mình trong phòng, mân mê mảnh giấy mình nhận được trong tay cả buổi.

    Mẩu giấy có vẻ như được xé vội từ sổ tay của Minh, vẫn còn thơm. Nhưng các nét mực trên đó đã ướt nhòe, loang lổ đến mức không tài nào nhìn rõ được chữ gì nữa cả. Tựa như nó đã bị đánh rơi, và trôi theo một cơn mưa vô tình nào đó.

    Không phải mưa đâu. Là nước mắt đấy!

    Hôm bế giảng tôi đã không ra gặp Minh, mà chui vào nhà vệ sinh khóc một trận.

    Khóc xong, lại tự cười vào cái sự vui mừng đến ngốc nghếch của mình khi vừa nhận được lời hẹn. Hẹn tôi ra ư? Để nói cái gì? Vừa chia tay Vân Anh xong, ngoài việc tìm tôi để dò hỏi tin tức hay nhờ nối lại ra, thì còn có thể là gì nữa?

    Có khi nào tệ hơn, là Minh vốn định nhờ tôi chuyển mảnh giấy ấy cho Vân Anh không? Thời gian gần đây, các cuộc họp cán bộ lớp này đều do mình Vân Anh đi dự mà. Hôm đó, chỉ là đột xuất mà tôi xuất hiện, và cũng đột xuất mà xin về sớm. Phải rồi, người cậu ấy thích là Vân Anh. Nếu không phải Vân Anh, thì cũng là Quyên. Nếu không phải Quyên, thì cũng là bất kì bạn gái nào khác.

    Là bất cứ ai khác. Chỉ trừ tôi!

    Cái ý nghĩ Minh từ đầu đến cuối đều không một lần để tâm đến tôi, đến tình cảm của tôi, đến cảm nhận của tôi khiến nơi nào đó trong ngực cứ thắt lại. Tôi chỉ biết ôm chặt đau khổ một mình, không hỏi cậu, cũng không ra sân bóng. Điều duy nhất tôi có thể làm được khi ấy là giả vờ. Giả vờ không nhận được mảnh giấy. Giả vờ không biết chuyện gì cả.

    Cũng giống như hôm nay, tôi đã giả vờ không nhìn thấy vẻ đau khổ trong ánh mắt của cậu.

    Sự đố kị khiến tôi hả hê khi thấy hai người ấy không quay lại với nhau.

    Nhưng… tại sao tôi vẫn cảm thấy đau lòng như thế?

    Nếu như ngày đó tôi đã tới gặp cậu, thậm chí đưa thẳng mảnh giấy ấy cho Vân Anh, thì sao? Liệu bọn họ có làm lành với nhau không? Liệu Minh có trở nên ủ rũ đến vậy không?

    Hình ảnh một người con trai đứng chết lặng nhìn theo tôi giữa màn mưa lớn cứ đảo qua đảo lại, hung hăng rạch vào sự ích kỉ trong lòng tôi đến rỉ máu.

    Tại sao tôi lại không thể thêm một lần tự dối lòng để bình thản chúc phúc cho họ được?

    Đó là người bạn thân thiết nhất của tôi.

    Và đó cũng là người con trai tôi thương nhất cơ mà…?

    Mưa vừa tạnh tôi đã lấy xe đạp qua nhà Vân Anh ngay. Chỉ cách nhau một con phố nhỏ thôi, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy quãng đường tới đó lại xa xôi đến như thế. Tôi gò lưng đạp, đạp, đạp. Chỉ với một ước muốn duy nhất, là mình sẽ không nhụt chí mà vòng về giữa chừng.

    Vân Anh mở cửa đón tôi trong bộ đồ ngủ nhàu nhĩ. Từ cái ngày Vân Anh mang đôi mắt sưng húp kia bước vào lớp, có vẻ như nụ cười của nó đã bị đánh rơi ở đâu đó mất rồi…

    - Vân Anh! Minh có chuyện cần nói với bà đấy. Liên lạc với cậu ấy đi!

    - Sao bà biết?

    - Cậu ấy nhờ tôi hẹn bà ra sân bóng hôm bế giảng, nhưng tôi… đã quên mất không chuyển lời. Thật xin lỗi!

    Trong tích tắc, mắt Vân Anh liền sáng lên, tràn đầy kinh ngạc. Còn tôi cũng vì thế mà lại càng cảm thấy mất mát. Và rồi chẳng biết phải làm sao ngoài việc nhảy lên xe, đạp vội đi.

    Cho đến tận cùng, tôi vẫn không có đủ can đảm để thú nhận mình đã đố kị. Càng không đủ can đảm để chứng kiến hai người ấy tiếp tục bên nhau.

    Dù có là một câu chuyện cổ tích đi chăng nữa, cũng chẳng thể có cái kết hạnh phúc chung cho tất cả mọi người…

    Chỉ là nước mắt của ai đã được đem ra để đổi lấy nụ cười cho ai mà thôi…

    Trái tim không lành lặn của tôi dường như đã lại thêm một lần, vỡ nát.

    ***

    Năm đó, mùa hè mưa rất nhiều. Trời đất sụt sùi liên miên trong những cơn bão cuối mùa dai dẳng. Tôi đón tuổi mười sáu bằng việc xách cặp đến Trần Nhân Tông nhận lớp học hè. Nghĩ cũng buồn, chưa bao giờ tôi lại nghĩ là mình sẽ rớt, lại còn là người duy nhất trong lớp rớt nữa. Mọi người đều đỗ cao: Thăng Long, Kim Liên, Việt Đức, Trần Phú… nên hôm tập trung, tôi không gặp một gương mặt thân quen nào trong số mười lớp đang xếp hàng chật kín cả khoảnh sân này cả.

    Chỉ duy nhất một người, đến tận lúc lấy xe ra về tôi mới nhìn thấy.

    Cậu ấy… cũng rớt nguyện vọng một như tôi?

    Minh?

    Sau hôm đó, tôi không còn liên lạc với Vân Anh nữa. Nghe đâu nó đỗ Trần Phú, vậy cũng mừng. Đợt đó, mọi người đều lo nó để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến học hành, nhất là trong tháng nước rút đầy cam go. Nhưng xem ra, người thực sự suy sụp phải là Minh kìa.

    Không biết Vân Anh đã gặp Minh chưa nhỉ? Bọn họ đã làm lành với nhau chưa? Đã nối lại tình cảm chưa?

    Hàng chục từ “chưa” cứ liên tiếp hiện ra, nhưng tôi chỉ im lặng, kiên quyết không mở miệng hỏi ai lấy một lời.

    Ngay từ đầu trong câu chuyện của bọn họ, tôi đã chỉ là một kẻ thứ ba thừa thãi. Lòng tự tôn không cho phép tôi tiếp tục góp mặt vào mối quan hệ của hai người ấy nữa, dù chỉ trong vai một kẻ qua đường. Nhưng hơn tất cả, tôi sợ mình sẽ lại tiếp tục thích Minh. Tôi sợ cảm giác bị từ chối thêm một lần. Cũng như, tổn thương thêm một lần nữa.

    Cứ thế, chúng tôi đi lướt qua nhau như hai người xa lạ. Lần này, mặt Minh lạnh như băng, đến một chút gợn trong đáy mắt hay khóe môi cũng không có.

    Tôi biết mà.

    Minh từng là tất cả đối với tôi.

    Nhưng tôi, hoàn toàn chẳng là gì với cậu ấy!

    Thế rồi trường mới, bạn mới, một núi bài tập và kì kiểm tra chất lượng đầu năm dần khiến tôi nguôi ngoai bớt nỗi buồn thi cử lẫn tình cảm. Chẳng có gì để trông chờ hay kì vọng, tôi lại vùi mình vào học hành, dè dặt gật đầu trước những lời chào hỏi làm quen từ vài người bạn ngồi xung quanh. Xa Vân Anh, tôi không còn ai thân thiết nữa. Và cũng không nghĩ mình có thể thân thiết với một ai như đã từng với Vân Anh nữa.

    Mùa hạ dần trôi qua. Tôi bắt đầu quen với con đường đến trường xa xôi phải đi chậm lại bởi bao nhiêu ngã rẽ. Quen với những dãy hành lang dài tít tắp mà mỗi khi nhìn vào lại vô thức gợi lên chút dáng dấp của ngôi trường cấp hai tôi đã từng học. Quen với bờ hồ Hai Bà lộng gió nằm ngay trước cổng rợp bóng phượng vĩ và bằng lăng đã dần tàn. Và quen cả với chuỗi ngày lên lớp mà không thấy bóng dáng Minh hay Vân Anh.

    Có chút trống trải.

    Mà cũng nhẹ nhõm…

    Nhưng chính vào thời khắc tôi đã nghĩ thông suốt, rằng mình nên quên hết mọi chuyện đi để bắt đầu cuộc sống mới thì một lần nữa, tôi lại bị cuốn vào trong mớ bòng bong kia. Rối đến mức đi hết gần nửa đời người rồi vẫn còn chưa gỡ nổi.

    Trong kì thi xếp lớp vào 10 năm đó, cả tôi và Minh đều đỗ vào lớp chọn ban A, lớp 10C. Không những vậy trong buổi bốc thăm chia tổ và chỗ ngồi, chẳng phải ai khác mà chính bàn tay của hai đứa tôi, tình cờ làm sao, lại bắt được cùng một cặp.

    - Em thưa cô, có thể xếp em lên trên được không ạ? Mắt em hơi kém!

    Tôi đột ngột đứng thẳng dậy, cánh tay giơ lên vẫn còn hơi run run. Cả lớp vừa ổn định chỗ ngồi xong liền trố mắt nhìn xuống. Chỉ có Minh, người đang ngồi cùng bàn với tôi hiện giờ là vẫn thản nhiên, đến một cái liếc cũng không có.

    Tôi không biết là mình nên đau, hay nên mừng bây giờ?

    Đau vì Minh đã chẳng thèm để tâm với tôi.

    Và mừng, cũng bởi vì điều ấy…

    Cô giáo chủ nhiệm ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng chuyển tôi lên bàn trên, ngồi ngay trước mặt Minh.

    Và đó cũng là lý do khiến cho suốt năm học ấy, tôi đã không quay xuống dưới, dù chỉ một lần.

     
    Chỉnh sửa cuối: 22/7/17
  13. Min Harukima

    Min Harukima Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    212
    Được thích:
    273
    Đã thích:
    53
    GSP:
    Ap
    Tớ thích truyện của bạn quá đi. Đọc nhiều lúc mà cười lên sao tụi này nó ngây ngô thế không biết...
     
    Huyền Nhâm thích bài này.
  14. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Ai da... Truyện ngược mà lại khiến bạn cười lên là sao trời?! :))
    Nhưng thời 8x thì như thế thật đấy. (Ít ra thì mình là như thế!) :3
    Hu hu, nếu đã đọc truyện rồi thì bạn làm ơn làm phước cho tớ xin cái vote, xem nên để ai làm nam chính nhé?! T___T Vì mỗi vụ này chưa quyết được mà cứ lấn cấn cái kết mãi thôi... :'(
     
    ái nghĩathichnucuoi thích bài này.
  15. Min Harukima

    Min Harukima Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    212
    Được thích:
    273
    Đã thích:
    53
    GSP:
    Ap
    Vì nó trong sáng nên tớ muốn cười. Tình yêu học trò mà lị.
    Tớ muốn có cái kết OE. Chứ giữa Minh và Việt đúng là không biết nên chọn tên nào. Nhưng thật sự tớ thiên về Minh nhiều hơn, tại ngoài đời không thể thành hiện thực nên khi đọc những truyện về tình yêu đơn phương kiểu này, lại muốn họ về bên nhau, thỏa mãn lòng "hư vinh" của chính mình. =))
     
    Huyền Nhâm thích bài này.
  16. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Yeah! Cảm ơn bạn! :x Vậy là Minh có 2 vote rồi!
    Ban đầu tớ đã định chọn Minh rồi. Lý do thì... chương sau sẽ biết ngay. :D Hơn nữa, cũng như bạn, tớ muốn đem chuyện thực tế đen thui này viết lại thành một cái kết đẹp đẽ hơn. :)) Thỏa mãn bản thân í mà.
    Cơ mà... nếu như thế thì thấy sao mà tội cho Việt quá. TT___TT Với lại hai người đang bồ rồi mà, giờ mà bị Mai đá, rồi cô nàng lại quay qua người kia thì có bị coi là bánh bèo quá không đây... TT___TT
    Chưa bao giờ viết mà cảm thấy... day dứt thế này... :'(
     
  17. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Chương 4: Việt

    - Này Mai ơi! Hình như lớp trưởng thích cậu hay sao ấy?

    Một ngày giữa năm lớp 11, Phương, cô bạn ngồi cạnh tôi cũng là thành viên thường trực của xóm nhà lá bỗng bất ngờ quay sang, nhỏ giọng thì thào.

    Tôi thoáng giật mình. Nhưng sau đó liền cố làm ra vẻ bình thản:

    - Không có đâu.

    - Thật đấy! Hôm rồi cái Hà ngồi cạnh nhìn thấy cậu ấy vẽ hình ai đó trong sổ mà, tóc buộc hai bên. Trong lớp mình không phải cậu thì còn ai nữa?

    Tôi chỉ cười nhạt. Tôi biết một người nữa cũng thích buộc tóc hai bên như thế đấy.

    - Tóm lại chắc chắn không có chuyện đó.

    Phương nhíu mày:

    - Sao tớ cảm giác cậu không có thiện cảm với lớp trưởng thế nào ấy nhỉ? Hồi mới vào, xếp chỗ thì một mực tách ra. Đến khi cô chủ nhiệm chỉ định cán bộ lớp cùng với cậu ấy, cậu cũng từ chối cho bằng được. Hai người có mâu thuẫn gì à?

    Tôi không trả lời, chỉ gập sách lại, dứt khoát chấm dứt chủ đề tầm phào này.

    Nhưng Phương không chịu thua, vẫn cố đưa chuyện tiếp:

    - Thế còn Việt ở tổ bốn thì sao? Cậu có thích hắn không?

    Thật tình, ba cái chuyện thích với thú này sao cứ bám lấy tôi dai thế không biết…

    - Cậu ta thì có liên quan gì đến tớ?

    - Trời! Cậu không biết thật hay giả vờ không biết thế? Việt thích cậu rõ ra mặt như vậy mà?

    - Thế hả? Thì sao?

    - "Thế hả? Thì sao?" - Phương trợn mắt, kéo dài giọng nhại lại. - Thì cậu có thích cậu ấy không?

    Tôi mờ mịt nhìn Phương, trong đầu liền nhớ lại mấy cú điện thoại hồi hôm của Việt. Buổi tối tôi vừa làm bài tập xong, đang định đi ngủ sớm thì cậu ta gọi đến. Trên lớp hầu như chúng tôi chẳng trò chuyện với nhau bao giờ, tự dưng lại gọi điện đến nhà tôi, thật chẳng quen chút nào. Cả buổi chỉ toàn cậu ta nói là chính, mà cứ nói lung tung mấy thứ đẩu đâu. Tôi họa hoằn lắm mới “ừ”, “vậy à” được vài từ. Thật không thể tin được như vậy người ta gọi là thích. Mà tôi thì có cái gì khiến cậu ta thích được nhỉ...

    Tôi thở dài, đang định mở miệng nói “không” thì Phương đã chẹp miệng:

    - Gã Việt đó nhát như cáy ấy. Thích cậu từ năm lớp 10 rồi mà đến cả bắt chuyện cũng không dám. Mấy lần tớ thấy cậu ta từ dưới góc lớp cứ nhìn qua đây chằm chằm à. Cũng chẳng trách Mai lại không biết. Cậu có bao giờ quay xuống đâu.

    Vì câu này của Phương mà lời cự tuyệt của tôi đã ra đến đầu môi rồi lại bị nuốt xuống, ngẩn ngơ mất một hồi. Vẻ trầm ngâm bất thường này không khỏi khiến Phương chú ý, nó tiếp tục lay tôi:

    - Sao thế? Cảm động rồi hả? Tớ thấy Việt cũng được đấy. Không đẹp trai học giỏi bằng Minh, nhưng cũng cao ráo dễ coi đó chứ. Lại còn tốt tính, và thích cậu lâu như vậy.

    - Tớ…

    “Xoạch!”

    Một tiếng động lớn như thể cả chồng sách vừa bị ném xuống bàn vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. Sau đó là tiếng xô ghế đánh sầm. Tôi không quay xuống. Chỉ có Phương là giật mình liếc ngang, rồi lại cúi đầu thậm thụt:

    - Lớp trưởng đến kìa. Không biết có phải đã nghe thấy bọn mình nói gì không. Mặt cau có thấy sợ!

    Tôi cười khổ với Phương. Cau có là phải. Tự dưng lại bị đồn đại là thích cái người mình chẳng thích, rồi còn bị đem ra so sánh cho kẻ ấy lựa chọn, ai chẳng tự ái.

    Tôi cảm thấy một thoáng buồn lướt qua tim mình. Chỉ một thoáng thôi mà cứ day dứt mãi không nguôi…

    ***

    Mùng 8 tháng 3.

    Đây vẫn được coi là “ngày hội phát chẩn thường niên”, con gái trong lớp xếp hàng lên nhận hoa và quà do tụi con trai hùn vào mua tặng. Mấy năm cấp hai thì mỗi đứa được một bông hồng. Năm ngoái trùng vào đợt hội trại không tổ chức. Còn năm nay, lớp đông con trai nên ngoài hoa ra còn được nhận thêm một món quà nhỏ.

    Tôi đứng trước mặt Minh, tất nhiên không hề nhìn cậu ấy.

    - Tặng cậu.

    - Cảm ơn.

    Đó là đoạn đối thoại đầu tiên của hai đứa tôi từ khi bước chân vào cấp ba đến giờ. Nhận “phát chẩn” xong, tôi lập tức xoay người về chỗ. Còn Minh bình thản gọi tên bạn gái tiếp theo.

    - Eo ơi! Cậu lạnh lùng thật đấy! - Phương nhăn mũi nhìn tôi. - Ít nhất cũng phải cười một cái chứ?

    - Như thế này à? - Tôi nhe răng.

    - Thôi!

    Phương làm mặt xấu quay đi, còn tôi nhét món quà vào cặp. Là một cuốn sổ tay mới tinh bọc kín ni-lông, và… có mùi thơm của cậu ấy. Mùi thơm tôi đã ngửi thấy lần đầu khi ngã vào cậu năm lớp 9. Mùi thơm của mẩu giấy hẹn đã ướt nhòe.

    Và mùi thơm của tình cảm đầu đời vụng dại, thứ đã mãi mãi nằm ở một góc nào đó thật sâu trong trái tim tôi…

    Tan học, Phương bảo tôi chờ nó đi vệ sinh một lúc. Đến khi quay lại cũng đã muộn, trên hành lang chỉ còn lác đác vài người. Đi qua khúc ngoặt xuống cầu thang, chợt tôi nghe tiếng gọi tên mình:

    - Mai ơi, đợi một chút!

    Là mấy cậu con trai ở tổ bốn. Có cả Việt.

    - Có chuyện gì vậy?

    Đám con trai không trả lời, chỉ cười cười huých vai nhau. Rồi Việt ngại ngùng tiến lên, đưa ra trước mặt tôi một bó hồng cầm tay nho nhỏ.

    - Tớ… tặng cậu.

    Việt cúi gằm xuống, giọng cậu ấy như lạc đi, mặt cũng đỏ ửng. Những bông hoa đỏ rực, đẹp đến nhói lòng hơi rung rinh theo sự run rẩy của tay cậu. Tôi ngẩn người nhìn Việt.

    Cảnh tượng này, cách đây hai năm tôi đã từng trải qua, nhưng trong vai của Việt.

    Lần đó, tôi cũng lấy hết dũng cảm để đối mặt với người mình thích, hồi hộp đến nghẹt thở khi chờ đợi phản ứng của người ấy.

    Tôi giơ cả hai tay ra nhận lấy đóa hoa, đưa lên mũi hít hà. Ngọt ngào và thơm ngát. Hoàn toàn át đi mùi thơm xưa cũ nào đó trong tiềm thức của tôi.

    - Cảm ơn cậu.

    Tôi mỉm cười, nhìn niềm vui sướng đang bừng lên, liên tục nhảy múa trong mắt Việt.

    Cuối cùng thì, tôi vẫn cứ là một đứa con gái hèn nhát. Tôi sợ bị tổn thương. Và sợ cả việc sẽ làm tổn thương một người nào đó đang nín thở diễn lại vai của mình trước đây nữa.

    Vậy là mùa xuân năm mười bảy tuổi, tôi đã quen bạn trai đầu tiên trong cuộc đời mình.

    ***

    - Mai, từ giờ để tớ sang đón cậu đi học mỗi ngày được không?

    Việt lắp bắp hỏi tôi khi vừa xuống nhà xe. Từ sau vụ 8 tháng 3 nọ, cậu trở nên dạn dĩ hơn hẳn, dù mỗi khi giáp mặt nhau vẫn còn đôi chút bẽn lẽn. Phản ứng của tôi hôm nhận hoa có lẽ đã cổ vũ cậu ấy rất nhiều.

    - Nhà cậu ở Bạch Đằng mà? Ngược đường như vậy, phiền cho cậu lắm! - Tôi vội vã từ chối.

    - Tớ chỉ cần đi sớm hơn nửa tiếng là được thôi. Khi về cũng chỉ muộn hơn nửa tiếng. Không phiền gì đâu.

    Tôi ỉu xìu trước vẻ nhiệt tình trong mắt Việt, bắt đầu cảm thấy hối hận vì sự mềm lòng của mình ngày hôm đó. Chỉ là không muốn cư xử phũ phàng làm tổn thương đến cậu ấy thôi, chứ tôi đâu có thích Việt bằng cái tình cảm như đã từng thích Minh chứ? Sau lần ấy tôi cũng đâu có chủ động tiếp xúc trò chuyện gì với cậu? Chẳng nhẽ Việt không hiểu?

    - Đúng thế! Sướng muốn chết chứ phiền cái gì? - Cái Phương ngồi cạnh từ đâu nhảy ra, xen vào câu chuyện của chúng tôi. - Còn cậu nữa, có vệ sĩ riêng đưa đi đón về tớ đây cầu còn chẳng nổi nữa là…

    - Phải đấy! Mai đồng ý nhé? - Việt hồ hởi.

    Hai cái người này, có cần vừa tấn công vừa gán ghép dữ dội như thế không? Tôi chỉ còn nước giả điếc, cắm mặt bước mau đến chỗ để xe của mình, vứt lại đằng sau một câu nói cùn:

    - Nhưng… Vẫn là bất tiện! Thôi tớ về trước nhé.

    Lúc dắt xe ra cổng, tôi tình cờ chạm mặt Minh. Cậu ấy vẫn như xưa, mặc đồng phục luôn bỏ trong quần nghiêm chỉnh, thích đi giày vải, tay áo luôn xắn cao, và không hề bỏ tôi vào trong mắt.

    Hai chúng tôi lướt qua nhau, rồi cùng đạp xe trên con đường về nhà lặng lẽ. Tôi đi trước. Minh đi sau. Cái khoảng cách ấy cứ thế giữ đều đặn suốt từ trường về tới tận nhà.

    Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy đường về hôm nay vừa gần, mà lại xa đến như vậy.

    Gần vì khoảng cách giữa hai chúng tôi.

    Còn xa, cũng chính là vì khoảng cách ấy, vĩnh viễn không tài nào thu hẹp...

    ***

    Hôm sau, tôi vừa ra tới đầu ngõ đã thấy Việt từ đâu vượt lên.

    - Chào cậu! - Việt vui vẻ.

    Tôi gật đầu chào lại, cảm thấy hơi bất ngờ.

    - Tớ… đi mua mấy thứ, tiện đường qua đây thôi.

    Việt đi song song với tôi, liên tục gãi đầu gãi tai làm bộ tình cờ. Đúng là… có Chúa mới tin được. Tôi cười khổ, nhưng lại chẳng nỡ bóc mẽ cậu ấy, đành yên lặng đi tiếp. Tan học, Việt lại tiếp tục kiếm thêm lý do để về chung đường. Kiểu này thì, làm sao tôi có thể từ chối được nhỉ? Chỉ có thể ậm ừ, lòng thầm mong vụ bám đuôi sẽ sớm kết thúc.

    Nhưng tôi đã nhầm. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác, suốt một tháng rồi.

    - Này Mai, cậu có thể đừng vô tình đến mức ấy được không? - Phương quay sang kéo áo tôi ngay khi trống hết tiết vừa điểm. - Đồng ý luôn đi cho rồi. Thấy tên đó ngày ngày mải miết theo đuổi cậu như vậy, sao mà tội quá!

    Tôi cắm mặt vào tập vở, tiếp tục giả điếc. Sự tấn công dồn dập của cậu ấy thời gian gần đây khiến tôi thực tiến thoái lưỡng nan. Ngoài thở dài và cười khổ ra, thì chẳng biết phải làm gì nữa cả.

    Việt tốt bụng, chu đáo, nhiệt tình, ngoại hình không tệ, học lực tốt, và kiên nhẫn với tôi đến như thế, đúng là chẳng có gì để chê hết. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thích cậu ấy được. Hay nói chính xác hơn, cái “thích” tôi dành cho cậu ấy, hoàn toàn khác với cái “thích” cậu ấy dành cho tôi.

    Lần đầu tiên suốt từ hồi lớp 10 tới giờ, tôi quay xuống. Việt đang ngồi nói chuyện gì đó với mấy cậu bạn cùng bàn. Vừa bắt gặp ánh mắt của tôi, mặt cậu ấy đã đỏ lựng. Mấy gã quỷ kế bên lập tức huýt sáo.

    Tôi quay vội lên, đã nghe phía sau vang lên tiếng xô ghế mạnh bạo. Minh vừa đứng dậy. Cậu lạnh lùng xoay lưng bước ra khỏi cửa lớp, bỏ lại sau bao cái nhìn khó hiểu của bạn bè.

    Tôi nằm gục xuống bàn đầy chán chường. Không hiểu sao mỗi lần đụng phải vấn đề nào đó liên quan đến Minh, tôi đều cảm thấy vô cùng nặng nề, hít thở cũng khó nhọc.

    Giả như người vừa đỏ mặt khi nhìn tôi là Minh, hẳn tôi sẽ hạnh phúc biết mấy.

    Giả như người mỗi ngày đều đi về cùng tôi là Minh, hẳn tôi sẽ hạnh phúc biết mấy.

    Giả như người thích tôi ấy… Là Minh…!

    ***

    Nửa tháng nữa lại qua đi, Việt vẫn kiên trì như vậy. Cuối cùng, người phải bỏ cuộc trước, lại là tôi.

    Một buổi chiều tan học, vừa dừng xe trước cửa nhà, tôi đã quay sang nói với Việt:

    - Việt, tớ có thể nói chuyện với cậu một chút không?

    Vẻ nghiêm túc đột ngột của tôi dường như đã làm Việt hơi hoảng, nhưng rồi cậu ấy vẫn gật đầu. Chúng tôi cất tạm xe rồi thả bộ ra vườn hoa gần đó. Cuối tháng tư, đất trời vẫn còn ngơ ngác trước những cây sấu đang kì rụng lá, cũng như chút se lạnh cuối cùng cũng chẳng níu lại được cả một mùa xuân sắp qua. Tôi dẫm lên mấy chiếc lá vàng giòn rụm dưới chân, rồi lại dùng mũi giày xới tung tấm thảm đó lên, khiến chúng rơi xuống lả tả. Cứ như thế đến vài bận, ngập ngừng mãi tôi mới cất được lời:

    - Việt à, tớ…

    Lời nói của tôi còn chưa kịp cất lên, đã bị người con trai đi cạnh cắt ngang mất:

    - Tớ thích cậu!

    Việt đứng thẳng người dậy, bàn tay hơi thô cứng của cậu rất nhanh đã nắm lấy tay tôi. Lần đầu tiên trong đời chạm vào con trai khiến tôi run bắn, vội vã giật ra nhưng không được. Việt nắm rất chặt, chặt đến mức tôi có cảm giác tay mình cũng trở nên tê liệt, còn tim lại đập dồn lên vì sự cố bất ngờ này.

    Tôi hoảng hốt nhìn Việt. Và cậu ấy, thật hiếm hoi, cũng nhìn thẳng vào mắt tôi:

    - Tớ biết rõ cậu không thích tớ, thậm chí trước khi tớ ra mặt theo đuổi thế này, có khi cậu còn chẳng có khái niệm gì về sự tồn tại của tớ trong lớp mình. Nhưng tớ vẫn muốn nói, là tớ thích cậu. Tớ thích nhìn cậu im lặng ngồi làm bài trong mỗi giờ nghỉ. Thích cái cách cậu đưa cán bút gõ nhẹ lên chóp mũi mỗi lúc đọc sách. Thích cả thói quen xoay thứ gì đó vài lần mỗi khi cầm trong tay của cậu nữa.

    Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng. Sao… cậu ấy lại biết rõ tôi đến thế?

    - Cậu có biết khoảnh khắc tớ mong chờ nhất mỗi giờ giải lao là gì không? Là cậu sẽ quay sang bên và nói vài lời gì đó với bạn cùng bàn. Vì chỉ những lúc ấy, tớ mới có cơ hội được thấy rõ khuôn mặt cậu, dù chỉ là chút ít góc nghiêng thôi, tớ muốn nói là, ừm, một góc mặt nghiêng xinh đẹp nhất tớ từng thấy. Cậu có thể không tin, nhưng tớ yêu cảm giác được dõi theo cậu mỗi ngày. Và nhận ra rằng cậu ít nói, nhưng cũng hay cười. Rằng cậu có vành tai rất tròn trịa. Cậu thường nghiêng đầu về bên phải mỗi khi nói gì đó, và những lúc ấy má trái cậu sẽ ẩn hiện một lúm đồng rất rộng mà lại không quá sâu… Tất cả những điều ấy đều như có ma lực cuốn hút tớ, khiến tớ không thể rời mắt được, cũng không cưỡng lại được.

    Việt nói một hơi dài không ngừng nghỉ bằng một ngữ điệu kiên định và có chút gấp gáp, khác hẳn với ngày thường. Dường như cậu ấy đang dồn mọi can đảm trong lòng mình lại. Bàn tay đang nắm chặt cổ tay tôi cũng khẽ run lên, rịn ướt và nóng hổi.

    - Nhưng… - Tôi yếu ớt nói. - Tại sao…

    Việt lặng yên nhìn tôi một hồi. Một cơn gió khẽ tạt qua tóc mái đen nhánh của cậu ấy, đột ngột xới tung nó lên, lộ ra một cái nhìn tha thiết.

    - Có thể cậu không nhớ, nhưng ngày học cuối trước kì nghỉ Tết năm lớp 10 đó...

    Ngày học cuối trước kì nghỉ Tết năm lớp 10? Đầu óc tôi bỗng trở nên mơ hồ. Nhớ lại năm trước, trường mới, bạn mới, tôi hầu như không hề bắt chuyện hay giao du với bất kì cậu con trai nào trong lớp, ngoài mấy bạn ngồi gần chỗ mình còn hay hỏi về bài vở.

    Duy chỉ có một lần, lúc tôi xoay sở trút mấy chú cá cảnh trong bể nuôi của lớp vào túi bóng để đem về nhà trong tuần nghỉ Tết…

    - A… - Tôi ngỡ ngàng thốt lên một tiếng nho nhỏ.

    - Phải. Là tớ. - Việt bỗng dưng cúi mặt xuống, hai tai thoắt ửng đỏ. - Vậy nên… hãy cho phép tớ được tiếp tục thích cậu như vậy, có được không?

    - Không được. - Tôi lí nhí trả lời, dường như đã bị sự bối rối ép đến cùng cực.

    - Cậu ghét tớ đến thế sao?

    - Tớ không ghét cậu. Nhưng tớ biết cảm giác thích một người không thích mình khó chịu và đau đớn thế nào. Tớ không muốn làm tổn thương cậu. Làm ơn… đừng thích tớ nữa!

    Cuối cùng thì cũng nói ra được rồi. Tôi ngước đôi mắt thê thảm lên nhìn Việt. Những lời này chắc chắn sẽ làm cậu ấy đau. Nhưng tôi không muốn mình trở thành kẻ nói dối.

    Việt nuốt khan một tiếng, yết hầu ở cổ cũng lay động. Cậu ấy không nói gì, cũng không buông tôi ra, cứ câm lặng nhìn tôi một hồi. Có lẽ đây chính là thời khắc khó khăn của Việt. Đến mai rồi cậu ấy cũng sẽ lại tránh mặt tôi, như tôi đã từng tránh mặt Minh thôi.

    Sống mũi tôi bất giác trở nên cay cay…



    - Xin lỗi, nhưng tớ vẫn không thể thôi thích cậu được!

    Việt bỗng nhiên siết chặt lấy tay tôi đầy kiên định:

    - Tớ vẫn sẽ theo đuổi cậu. Và cậu hãy cứ thoải mái cự tuyệt tớ, cho đến khi một trong hai chúng ta cảm thấy mệt mỏi. Lúc ấy, tớ sẽ buông tay để cậu ra đi. Mà cũng có thể…

    “… để ôm cậu vào lòng...”

    Lời nói đầy chân thành này của Việt khiến tôi hoàn toàn chấn động.

    Chẳng hiểu sao nước mắt lại chảy ra. Cứ chảy mãi. Chảy mãi...

    Ngày hôm đó, chúng tôi đã yên lặng đi bên nhau trên suốt quãng đường về nhà. Từ đầu đến cuối, tay tôi vẫn cứ nằm yên trong tay Việt mà không hề biết rằng, mình đã bỏ lại phía sau lưng kia, một trái tim khác đang rỉ máu.

     
    Chỉnh sửa cuối: 2/8/16
  18. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Tình hình là mình bị vỡ kế hoạch, nên truyện dự định là ngắn này đã đau thương trở thành truyện dài mất rồi. :( Xin được nhờ các mod chuyển topic này sang chuyên mục truyện dài giùm mình. Mình đã chia chương và đổi tên lại cho hợp lệ rồi.
    Cảm ơn các bạn! :)
    Xin phép tag các mod của mục truyện ngắn - tản văn: Ivy_Nguyen tennycin Ktmb
     
    ihihi1412, Thiên_Vu.VyTra thích bài này.
  19. VyTra

    VyTra Gà cận Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    258
    Được thích:
    195
    Đã thích:
    302
    GSP:
    Ap
    Ôi trời ơi, ngọt đến bị tiểu đường mất! Hehe... Mình hóng chương tiếp theo của bạn. Minh và Việt cuối cùng ai sẽ là nam chính đây! :)

    À, hình như là "thâm sì" không phải "thâm xì" bạn ạ.
     
    ihihi1412Huyền Nhâm thích bài này.
  20. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.877
    Được thích:
    3.218
    Đã thích:
    1.301
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn! :x Hì hì đúng rồi, "sì" là phó từ, còn "xì" là động từ. :P Ngại quá bị sai mo-rát. Mình đã sửa lại rồi.

    Mà từ giờ truyện này sẽ trở thành truyện dài nên dự là nó sẽ được chuyển vào mục truyện dài bạn nha. :D Gọi là dài nhưng cũng chỉ tầm hơn mười chương thôi.

    Hic hic, bạn cho mình xin cái vote đi. Thích Minh hay Việt trở thành nam chính? Cũng không cần vote ngay, đợi hai em ấy thể hiện thêm một chút rồi vote cũng được. Hiện tại Minh đã có 3 phiếu, Việt chưa có phiếu nào. :( Thương quá...
     
    Cô Quỷ Nhỏ, ihihi1412Hoàiymull thích bài này.

Chia sẻ trang này