Truyện ngắn Đôi Bờ

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi BelForJingleBells, 13/1/20.

  1. BelForJingleBells

    BelForJingleBells Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    I. Sóng Bạc

    "Bóng con thuyền vượt nghìn trùng lệ trào dâng

    Lời ai kêu tan trong gió reo sóng dâng bao la

    Kể từ đây mãi mãi mất nhau,

    mãi mang thương đau cho mây đen giăng mờ

    Để duyên ngâu chia đôi bờ tình mãi mong chờ." (1)
    ___

    Có câu hát vọng lại từ đằng xa, lời ca nhẹ tênh mà trĩu nặng ưu tư vẳng lại cùng tiếng hải âu kêu rầu xúi bẩy hồn tôi vào cơn lao đao. Tôi thắc mắc rằng ai đang hát, vội vã quay sang nhìn thì nhận ra em gái nhỏ đứng ngay cạnh bên. Em tiễn người thân, còn tôi đi tiễn người thương. Ôi ông nhạc sĩ đã viết lên câu chuyện tình ly tan kia ơi, liệu có phải ông biết tôi sắp tiễn đưa em chăng? Em tôi mười tám xuân xanh ra khơi về miền đất lạ, ôm cả bầu trời mơ ước lên vai. Đôi bờ đại dương xanh thẳm dịu dàng đến thế mà nỡ chia duyên tôi ngăn thành hai mảnh. Buồn lắm mà miệng vẫn phải cười. Bởi sợ em ra đi không yên lòng thì ruột gan tôi cũng đâu có an nhiên.

    Chẳng rõ ở trên boong tàu em có nghe thấy không mà đôi mắt hoe đỏ. Em vẫy tay cười nhưng mắt lại rưng rưng. Chiếc quần ka-ki cái áo sơ mi bạc màu theo gió nhăn nheo gợi lên cái dáng khắc khổ thuở bé thơ em giữ đến tận giờ. Ánh mặt trời ngày tàn luồn tay vào tóc em, dựa lên đôi gò má tô hồng làn da làm tôi thương biết bao nhiêu. Chiều hối hả tàn mau đuổi thời gian tiễn em ôi sao ngắn lại. Con thuyền ngó vầng dương đã lặn, vội dong buồm gấp gáp đuổi theo. Nơi vầng dương và con thuyền kia tới, người thương tôi bắt đầu chuyến đi tha hương cô đơn một mình.

    Tôi tiễn bé nhỏ của tôi đi. Thế là em đi, em đi thật rồi. Con thuyền buôn cũ om rêu rẽ sóng đưa em tôi về miền đất lạ. Sóng bạc, biển xanh, còi tàu kêu mỏi. Chiếc thuyền nhỏ mờ dần giữa lòng đại dương, trở theo bóng hình thân thương nay xa mất hút. Tôi hốt hoảng gọi tên em, sợ rằng bóng em đi mãi rồi đến một ngày thành hóa thành hư vô. Tiếng gọi vang xa theo làn sóng bạc chẳng còn ai đáp lời. Ừ, thế là tôi biết tình mình cách biệt phương trời từ đây.

    Em dặn tôi chờ, thì năm năm thôi chứ có nhiều nhặn đâu mà không đợi được. Nhưng lòng tôi bỗng dấy lên một linh cảm không hay, tôi sợ hãi nên chỉ biết đứng đực ra nhìn làn sóng xô bờ, muốn về mà lại bịn rịn không thôi.

    Nắng mòn rỏ xuống đôi vai, khẽ bấu tay áo tôi nhủ rằng:

    "Chỉ là chút mất mát ngày đưa tiễn em thôi, có gì đâu mà buồn, thôi ai ơi xin hãy về đi." Tôi gật đầu, thế nhưng lòng vẫn không yên mà thở dài với viền cát trắng. Tôi rứt ruột quay đi, bụng dạ lợn cợn trăm mối nhớ nhung tơ vò.

    ***

    Ngày đất nước thống nhất, người ta buông nỗi kham khổ thời chiến tranh để đón về cái khổ kham ngày độc lập. Dân ta không còn phải buồn lo bom đạn mà họ buồn thương kinh tế, ai nấy đều bật dậy lo làm ăn thoát nghèo. Em và tôi cũng chẳng khác chi. Em nghe bao lời khuyên nhủ từ thiên hạ, bằng lòng đi đến một miền đất mới tìm kiếm tương lai. Nơi mà họ vẫn rót vào tai nhau là cơ hội tích cóp làm giàu. Người người đi, nhà nhà đi, biết đi là khổ là cực nhưng ở lại cũng chẳng khá hơn. Chi bằng đi học tập rồi trở lại xây dựng quê hương đất nước, thế còn có chút tương lai.

    Bé nhỏ của tôi cũng đồng tình. Gia đình em lo lót vay mượn người ta đâu dăm chục triệu đồng, cho em sang bên ấy vừa học vừa làm. Mong ước ngày sau tích cóp được chút vốn chút tài về quê kinh doanh. Em tôi có chí, tuổi trẻ ham điều lớn lao, em ra khơi với cả một bầu trời ước mơ vời vợi. Còn lại tôi ở đây, ngóng đợi em từng ngày.

    Bé nhỏ của tôi ngày xưa ốm lắm, em nhỏ xíu gầy nhom như chiếc kẹo dừa 500 con người ta bán ngoài hàng cóc, suốt ngày quấn quít bên chân các anh chờ dẫn đi chơi. Nhưng anh của em còn bận làm giải phóng, thế là bé nhỏ qua chơi với tôi. Tôi may mắn gia đình có chút của để, được cha mẹ nhờ người sang dạy cho kiến thức. Còn nhà em chẳng có nhiều, ba và anh đi kháng chiến để bé nhỏ lại cùng mẹ, hai mẹ con trồng rau chăm gà nuôi nhau. Tôi thương em quá nên năn nỉ xin thầy nhận cả hai, thầy cũng ưng lòng dạy không lấy em một đồng bạc nào.

    Từ dạo ấy có cái nghĩa cái tình với nhau, mẹ con em đã quý còn quý tôi hơn gấp nhiều, coi gia đình tôi như ân nhân, tối ngày có cái gì ngon đều mang sang chia, sáng ngày có cái gì hay đều đem sang kể. Mẹ tôi đùa sau này hai đứa nó thương nhau thì mình cũng thành một nhà, đỡ phải chạy qua chạy lại gì cho mất công. Trời xui khiến sao mà bọn tôi thương nhau thật, nhưng thương nhau chỉ hai đứa biết chứ chẳng dám kể ai nghe, kể chi cho thiên hạ người ta gièm pha. Chao ôi cái thời dân trí còn chưa đủ đầy, táo bạo đập đi từng ấy định kiến chẳng khác nào tự mình hại thân. Bọn tôi chưa có gan làm thế!

    ***

    Em tôi ấy luôn thích mặc quần ka-ki áo sơ mi đóng thùng. Vì chúng cho em cảm giác mình là một người trí thức thoát ly, thoát ly với cái dốt cái khổ của thời đoạn chênh vênh giữa sự đi lên và quá khứ lầm than, tội một mà thương mười. Rồi cái niềm ao ước chất chứa trong lòng mãi, mới đi làm cóp được ít tiền em đã nghe người ta bàn tới chuyện thoát ly. Bé nhỏ quyết tâm tha hương mong gặp bước ngoặt cuộc đời. Sang bên đó, một đất nước xa lắm mà tôi chưa tới bao giờ. Sáng em học trong một ngôi trường nhỏ, tối làm bán thời gian kiếm thêm tiền, vất vả biết bao.

    Nhưng ngày mới sang em vui lắm, em thường viết thư kể bên đó đẹp đẽ giàu sang ra sao, rồi lại xuýt xoa đủ điều, cái gì cũng tốt cũng hay hơn bên ta, em thích ở đây hơn ở nước mình. Thế là tôi cười, tôi biết người sống trong cái khổ lâu năm như bé nhỏ dễ bị sự hào thoáng cuốn hút lắm, tôi cũng chẳng trách em vì chúng ta đều khao khát đến điều tốt hơn. Ấy là lẽ thường. Nhưng tôi chờ, vì tôi biết không có thứ gì tuyệt mỹ đến cao siêu.

    Chẳng bao lâu sau, em lại nhắn thư về. Tôi không biết em khóc hay giọt mực vô tình nhòe đi vì hạt nước rơi nhưng con chữ em run run. Bé nhỏ nói em khổ lắm, ừ thì trước giờ vẫn khổ nhưng có gia đình, có người thương nó vẫn hơn đơn côi. Em than mình không gắng được, sức khỏe em yếu, không làm thêm thì lấy đâu tiền để dành, mà làm thêm thì em vất vả. Rồi lỡ đến ngày về không có gì khoe với bà con thì biết phải nói sao. Người ta lại cười chê em tha hương lâu thế mà chẳng đem được đồng nào về, em nghĩ thấy nhục nhã lắm. Tôi lại đành khuyên em, về tay không cũng đâu có sao, mình đi học là chính, có kiến thức đã mừng rồi. Em không chịu, em sợ người ta chê mình.

    Từ dạo đó bé nhỏ khóc nhiều hơn, con chữ dòng thư cứ nhòe vào nhau rối màu. Em nói bên đó họ khinh em, khinh em ít học, khinh em xuất thân từ dân tộc nghèo hèn có nước da đen bẩn mà thô tục người ta kêu "hạ đẳng". Em buồn, em khổ, em nhớ tình thương của quê hương đồng bào. Em nói rằng muốn về. Em sẽ bỏ tất cả để về. Tôi nơm nớp lo sợ trong phút yếu lòng em suy nghĩ không thông, cuống quít bắt xe lên thành phố ghi thư chuyển nhanh khuyên em hết lời. Ngày đó em đồng ý sẽ kiên nhẫn hơn, tôi cũng mừng.

    Thế rồi năm năm trôi qua, bé nhỏ gửi thư báo rằng:

    "Em không về nữa. Anh đừng chờ."

    Tôi bàng hoàng xót xa!
    ___

    "Đêm qua anh mơ thấy em yêu đến trong mộng buồn

    Dĩ vãng thoáng tới đốt cháy trái tim thương em

    Khóe mắt đẫm ướt, mái tóc xõa

    mới chớm ngang vai cho anh thương em ngàn đời

    Anh kêu tên em qua vùng biển sóng chân trời." (2)
    ___

    Tôi là một họa sĩ vô danh, lớn lên không ôm niềm nghiệp lớn mà chỉ loanh quanh lưu những nét thơ vào trong trang trắng. Bức tranh "khởi nghiệp" của tôi vẽ bé nhỏ bên cành bằng lăng tím tháng năm, em thích bằng lăng lắm, còn tôi ưa sắc vàng sáng tươi, thế mà câu chuyện tình tôi lại chẳng tươi màu, tôi buồn biết bao.

    Em không về nữa, tác phẩm ấy tôi thả vào nhà kho. Định đem vứt bỏ mà chẳng hiểu sao lại nhặt về bên giường, đi ra đi vào đều nâng niu. Bức tranh thứ hai, rồi bức tranh thứ ba, đều là em, tất cả đều là em... Muốn đem bỏ hết nhưng trái tim chẳng vừa lòng. Ngẫm kỹ lại, tôi không vứt bỏ nổi em, thôi thì chung tình lụy tình thế nào cũng được, tôi chẳng vứt bỏ nổi em đâu.

    Nhiều tác phẩm sau đó chỉ là cảnh vật không người vì "nàng thơ" trong tôi đã đi vắng. Mãi tới một đêm hè, tôi mơ thấy em cầm tấm bằng mới tinh về làm giáo viên dạy trẻ, mở một quán cà phê thú nuôi như em vẫn mong chờ. Lúc tỉnh dậy đặt bút vẽ tranh, trí óc thì ngăn nhưng tim lại cứ vẽ, đến lúc xong tôi mới bật ra ngỡ ngàng: "Thế mà em không về nữa. Tôi ơi, tôi phải làm sao?". Em là nguồn cảm hứng trong tôi, nếu em không về, thứ nghệ thuật trong tôi héo hon!

    Chẳng họa sĩ nào muốn nét vẽ trong tim phai màu, nên cố chấp tôi bấu víu vào một dáng hình chiết ra nơi trí óc. Ôi thứ tranh vẽ từ trong tưởng tượng, có hình đây nhưng không có linh hồn.

    Chừng một năm sau, em gửi thư về. Bé nhỏ nói em còn thương tôi nhưng ngại ngần cái khổ nơi đất nước ta. Em chạy trốn kham khổ thân quen để chào đón sự sướng vui xa lạ. Mà cũng đúng, rất rất lâu nữa chúng ta cũng chưa bằng họ, nên em không muốn về. Dù nơi xa ấy có người rẻ rúng khinh thường em nhưng bé nhỏ tin chỉ cần ở đó thật lâu, mọi người sẽ quên em đến từ đâu và chào đón em như một công dân đồng bào. Em sẽ cố làm ăn đón gia đình qua đấy. Rồi rằng tôi cũng sang đi... còn không xin hãy buông tay. Nhưng đi làm sao được, tôi yêu cha mẹ, tôi yêu quê hương, tôi yêu đất nước, tôi không muốn đi! Nghĩ qua nghĩ lại, thì thôi, tôi phải để em đi.

    Có lẽ bốn mươi, năm mươi năm nữa em cũng không về. Khuôn mặt bé nhỏ trong tim tôi sẽ mãi chỉ dừng lại khoảng mười chín đôi mươi trẻ trung đẹp đẽ. Trở lại bến cảng ngày tiễn em đi, tôi nghẹn một nỗi hoài niệm nhớ thương người thiếu niên có nụ cười như nắng, mãi mãi không về nơi đây. Nhìn từng con sóng nối tiếp nhau xô bờ, tôi nghĩ có lẽ đến năm lăm mươi tuổi, nếu có vẽ bé nhỏ, tôi sẽ tô màu bạc đầu lên mái tóc xanh cho em.


    II. Cát Trắng

    Mùa hè này trời nổi nhiều cơn lộng gió, tựa như cao xanh đang ấm ức chuyện chi mà không được trải lòng. Bữa nay có ổ dông lại càng hung tợn rõ hơn, chỉ khổ người trên đường cứ chốc chốc ngẩng đầu lo ông giời giáng xuống mây mưa.

    Từ lớp dạy vẽ anh giáo cọc cạch đạp xe về, nom đằng xa đã thấy người làm đồng mặc sẵn áo tơi chực chờ chạy mưa. Khối dông đen tích đặc một góc trời dọa người còn thản nhiên mấy cũng phải cuống lên trở về. Tầng cao cuồn cuộn mây xoáy thành những dải màu hết đục lại đen, ấy thế mà với tâm hồn nghệ sĩ như anh trông sao thấy nó đẹp lắm. Anh hạ vội chiếc xe đạp cũ tróc sơn từng mảng đứng đực ra nhìn, gì chứ những khoảnh khắc đẹp ngoài thiên nhiên rất quý, thấy được phải cố nhớ như in chừng nào còn vẽ lại thành tranh.

    Đương nhịp tháng bảy mùa gặt, người ta phơi rơm đầy cả con đường, mắc vào nan hoa xe đạp từng cọng phất phơ nhìn thế mà cũng thơ. Gió thổi gốc dạ ngắn ngủn đứng ngơ dưới đồng đua nhau rung rinh, luống rau đằng xa trông thế đã vội liêu xiêu cả rồi. Gió xốc gió tung, lá vàng lìa cây toán loạn bay trong không khí, mỗi đứa một nơi. Anh càng xem lại càng nghĩ thấy nó đẹp, khẽ mỉm cười vu vơ.

    Rồi chợt có thứ gì màu vàng xẹt qua mắt anh, anh giáo vội vã quay mặt trông theo. Ở tít tận khoảng trời chênh vênh, cánh hoa mướp vàng ươm đã theo gió bay cao, chấm vàng nhỏ tựa như nắng lạc giữa màn đen, vừa mỏng manh lại vừa tươi sáng. Anh giáo giật mình, nghĩ bụng dông đã to lắm, về thôi không lại ướt nhem. Anh nhanh chóng dắt xe ra chỗ thoáng rơm hơn mà đạp, nhưng vừa đi được vài vòng, đôi mắt bỗng bắt phải tấm thảm vàng ươm trên hiên nhà nọ, thảm hoa mướp vàng rực dày đặc đến độ những chiếc lá như bị giấu đi, chẳng còn là cánh hoa nhỏ lạc lõng mà cả một khoảng trời vàng tươi sáng ngời. Anh lỡ một nhịp đạp, chiếc xe loạng choạng may mà tấp kịp vào cây. Anh nhìn giàn hoa mướp một lần nữa, mỉm cười mà sống mũi cay cay. Anh yêu màu nắng, còn em mê đắm sắc bằng lăng ven nhà.

    ***​

    Hai chục năm trời, kinh tế bà con đi lên, lớp dạy vẽ ban đầu chỉ để cho vui chẳng mấy chốc cứ đông dần vì phụ huynh cho con đi phát triển năng khiếu. Xưa thầy không lấy tiền. Nay bà con trách thầy cống hiến mãi không chịu nhận lại, rồi nghĩ cho thầy sống bằng lương dạy vẽ ở trường trung học chẳng được bao nhiêu, nên nhất mực khuyên thầy nhận học phí cho phụ huynh họ vui. Thầy bị nói mãi đâm ngại, đành thì đóng góp tiền trang bị cho lớp thì thầy chịu, còn không thì thầy trả về. Từ dạo ấy, lớp học được đầu tư khang trang hơn mấy lần.

    Bờ tường ngày xưa vốn chỉ quệt sơ qua vài lớp ve trắng, lâu ngày mọc rêu sỉn sỉn trông đến là bẩn, bây giờ bỗng hóa thành dải xanh thắm như màu đại dương. Thầy vẽ lên đó con thuyền trở khách ngả bóng xuống lòng đại dương, cánh hải âu trắng dập dờn theo cơn gió tự do ngang trời. Ngoài ô cửa sổ gỗ mới, giàn hoa mướp tỏa hương thơm nhẹ còn vẽ nên cả một khoảng bình yên. Bà con đi qua càng nhìn càng thấy ưng, thỉnh thoảng ngó vào xem đám trẻ tô vẽ, rồi thưởng thức tranh thầy treo trên giá tấm tắc mà khen.

    Nhưng độ một tuần trở về đây, người ta thấy thầy cứ đứng ngồi thẫn thờ. Hỏi thì thầy bảo có chi đâu, vài ba cái nỗi lo vặt người trung niên ưu tư thôi mà. Nhưng bà con quan tâm nên đến hỏi thăm mãi, thế là người ta phát hiện lớp thầy có thêm một cậu học trò mới. Bà con bảo nhau chắc cậu chẳng liên quan đến cái tâm sự của thầy đâu nhưng cậu kỳ lạ quá nên mọi người cứ đem ra bàn tán.

    Cậu thanh niên không biết ở đâu về trông rõ lạ hoắc, chao ôi đến là xinh trai, làn da trắng bóc như trứng gà, mắt nâu to tròn lấp lánh vui tươi, nhìn cái đã biết không phải dân ta. Giữa đám nhi đồng bé tí, cậu chàng to lớn nổi bật, giọng nói còn ngọng nhịu nên ai nấy đều đoán chắc người xứ lạ về đây. Ừ thì họ nói cũng đúng, nhưng lại đoán sai cậu không liên quan đến cái ưu tư của thầy. Mà họ có biết gì đâu mà đúng với chả sai, thầy cũng kệ họ.

    Từ lúc cậu trẻ tới, thầy lơ mơ đoán ra vài điều. Lòng tò mò nhưng tự nghĩ thấy xót xa nên chẳng dám hỏi han, chỉ ân cần dạy học cho phải nghĩa phải tình. Thỉnh thoảng thầy đến gần, cậu trẻ quay ra cười với thầy rất gần gũi, khuôn miệng hình hộp xinh xinh nhanh nhảu hỏi thăm đủ điều, thầy muốn cười đáp lại mà lòng thấy đau nên lại thôi. Thành thử ánh mắt thầy yêu thương lắm mà trông cứ đượm buồn, đành lúng túng né đi. Gần bốn chục tuổi đầu, chính thầy cũng buồn cười mình thế mà đi sợ ánh mắt nụ cười của một thanh niên chưa lớn. Nghĩ tủi thân lại dụi dụi khóe mắt rồi bật cười ngu ngơ.
    ___​

    "Nếu xuân nào ngày trở về liệu rằng em

    Còn yêu anh như khi chúng ta mới yêu thương nhau?

    Ngại đôi khi bão táp đã khiến núi sông cách ngăn cho em thay lòng

    Tình ly tan cho ước thề mộng cũ phai tàn." (3)
    ___

    Hai chục năm trôi đi, thầy giáo vẫn giữ thói quen ra biển ngắm hoàng hôn, cứ như một hành động lặp lại quá nhiều lần đến độ ăn sâu vào máu, trở thành điều hiển nhiên tới mức không làm sẽ bứt dứt chẳng yên. Cũng đã lâu rồi biết người ta không về nhưng vẫn ra đứng nhìn, tựa một loại phản xạ tự nhiên "rèn luyện" suốt một phần ba quãng đời. Bờ biển, bến cảng, con sóng bao năm đổi khác đi rất nhiều, nhưng khác là khác cái lớp áo hào nhoáng, còn thần thái vẫn vẹn nguyên như ngày xưa. Biển vui, biển buồn, biển nhớ nhung. Biển khóc, biển thương, biển ngậm ngùi. Trăm sắc thái của biển anh là người hiểu rõ nhất, nói sai làm sao được.

    Giờ bước chân trần trên bờ cát thuở xưa, vẫn đây sự ấm nóng thiêu đốt từng gam bàn chân, mới chạm chỉ muốn rụt lại ngay nhưng lát sau đã quen dần. Bước đến gần đầu sóng, bàn chân thô dát cũng chịu dịu đi. Vô tình anh trông thấy chiếc vỏ sò bị sóng vỡ tan trôi dạt về gần bèn cúi xuống nhặt, mân mê đường nét thô sơ nguyên thủy bần thần chẳng biết nghĩ chi.

    Lát sau, anh thảy chiếc vỏ đi, định trở về thì bắt gặp hai bóng dáng thân quen dập dìu đằng xa. Anh sững sờ, bàn tay hơi run rẩy bấu vào gấu áo, cố nén xúc động trào lên trong lòng để nhìn người ta bằng khuôn mặt bình thản tự nhiên. Anh không đợi người kia đi đến, cứ tiếp tục con đường mình vẫn đi, chỉ là con đường đó vô tình đã trùng với con đường của họ. Anh cúi mặt nhìn theo dấu chân tự in trên cát, thỉnh thoảng ngẩng đầu lén trông người đang đến gần, thầm đánh giá hết nông lại sâu.

    Bé nhỏ của anh, ừ đúng em rồi, ngay đây trên cùng một bờ biển ngày xưa ra đi. Nói em đổi khác hay không cũng đều chính xác, bé nhỏ vẫn mặc chiếc quần ka-ki áo sơ mi đóng thùng nhưng chất vải đã cao cấp hơn xưa. Trong nét sang giàu thần thái em tựa như vẫn vậy, người ta bảo con người lớn lên trong cái nghèo vùng thôn quê, cơ cực thôn dã đã ngấm vào trong máu trở thành một phần bản chất, dù đến ngày giàu có cao sang thì chất thôn dã vẫn phảng phất trong người. Không phải anh chê em quê mùa mà đó là dấu ấn tuổi thơ quê hương in hằn lên linh hồn con người, nếu phải mất đi, vừa thương lại vừa mừng.

    Bé nhỏ bước đi chân trần, tay xách đôi giày da mới cóng lấm những hột cát con. Gặp anh, em đứng lại. Em không nói gì, môi mấp máy định cất lời nhưng lại ngập ngừng mãi không thôi. Cậu bé xinh xắn bên cạnh thấy thế cố tình lảng ra chỗ khác nghịch nước, để lại hai người xưa cũ đứng trông nhau nghẹn ngào.


    III. Biển Xanh

    Hơn hai chục năm mới có dịp hội ngộ, nếu là người ta đã tay bắt mặt mừng từ lâu, nhưng than ôi lòng họ rối ren nên chỉ biết trông nhau nghẹn ngào. Đôi tình nhân cũ đứng yên như hóa đá trên cát, chẳng ai nói với ai câu gì. Có giọng hải âu trên cao sốt ruột nhắc nhở hai người kể với nhau chuyện chi, hỏi thăm thôi cũng được chứ đừng để không gian lan thêm bối rối, sau này gặp lại may ra có thể nói với nhau vài câu xã giao chứ chẳng thành người dưng nước lã. Anh giáo mãi sau mới chịu nghe lời, khẽ khàng hỏi thăm tình cũ một lời.

    "Em về bao giờ?"

    Bé nhỏ không nhìn vào anh, di di đôi chân trên cát bắp lắp đáp rằng hai tháng. Anh cũng chẳng ngạc nhiên. Chỉ muốn hỏi tại sao em không sang gặp mình, rồi lại nghĩ biết đâu người ta chẳng muốn tương ngộ, thấy tủi thân quá nên đành lảng sang chuyện khác.

    "Em có rảnh không ngồi nói với tôi đôi câu?"

    Bé nhỏ không trả lời chỉ đặt đôi giày xuống cát rồi ngồi xuống ngay đó. Anh giáo thấy thế cũng hạ mình kế bên, cách một khoảng chứ chẳng dám gần gũi như xưa. Hai người đồng loạt nhìn ra biển và chìm vào im lìm như một khung ảnh động khô cứng chất đầy xáo rỗng. Ruột gan bồn chồn, anh giáo muốn nói mà lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, thành thử hai người cứ để một khoảng lặng dài lặng lẽ bước qua. Mãi khi hoàng hôn đã bắt đầu hạ màn, bé nhỏ cuối cũng chịu phá vỡ bầu không khí trầm lắng ngột ngạt ấy, cất lời cùng với tiếng hít sâu tựa như dùng hết tinh thần để nói.

    "Anh...có giận em không?"

    Bé nhỏ ngập ngừng, nghe chút nghẹn lại trong âm điệu của em lòng anh khẽ xao động. Anh cười chất phác, quay sang nhìn mái đầu đã ngót bốn mươi vẫn đen óng của em, nói thật thà.

    "Nào tôi có giận em bao giờ."

    Anh quan sát kỹ, thử xem trước câu trả lời ấy em sẽ phản ứng thế nào. Chẳng dữ dội mà dịu êm, khuôn mặt em khẽ biến sắc nhẹ như nhịp chuồn chuồn đạp nước, đâu cho người ta cơ hội đọc vị. Nhưng trời cuối chiều chẳng may còn vài hột nắng đỏ rớt xuống hai vai, chiếu vào đôi mắt em tố giác hàng mi đã run run mấy hồi. Bé nhỏ sợ anh nhìn thấy nên vội quay đi, chẳng dám đối diện người yêu đã cũ. Anh cũng không vạch trần em làm gì. Liếc thấy hai ngón tay em cấu nhẹ vào nhau, anh biết bé nhỏ đang có điều muốn nói. Anh im lặng chờ xem thế nào, quả nhiên chẳng cần đợi lâu sự nôn nóng đã giục em tiếp lời.

    "Sao anh không lập gia đình? Anh...còn chờ em sao?"

    Anh giáo dịu dàng nhìn đường chân trời đã biến thành dải hồng tươi, tự thốt lên với lòng nhưng không nỡ nói ra: Anh còn chờ, đương nhiên anh còn chờ. Nhưng anh sợ em phiền, anh sợ em bận lòng nên không dám nhận em ơi.

    Anh đâu muốn làm người ta để tâm, chỉ thở hắt ra cố nói điều trái với tâm tư:

    "Anh không gặp được người thích hợp. Thôi thì ở vậy cũng hay".

    Rồi mặc kệ em có tin hay không, anh ngó trông cậu bé đằng xa nghĩ dông nghĩ dài rồi đánh liều hỏi thật: "Mẹ thằng bé cũng về à? Gia đình định về chơi bao lâu?"

    Nhắc tới em, bé nhỏ giật mình, im lặng một hồi như thận trọng cân nhắc câu từ lắm mới dám trả lời anh.

    "Em về ở luôn. Mẹ thằng nhỏ mất từ lúc sinh nó, em ở vậy đến giờ..."

    Em nói tôi đừng chờ, em không về nữa. Giờ lại thay đổi, em bảo tôi làm sao đây?

    Anh giáo không giấu nổi ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mắt người xưa. Và trong một tích tắc chớp nhoáng, anh trông thấy sự mặc cảm tội lỗi dấy lên trong em. Sự xúc động cứ thế trào ra, mắt em bắt đầu hoen đỏ. Bé nhỏ gãi gãi lên gấu quần tựa phản xạ hổ thẹn mỗi khi mắc lỗi những ngày còn thơ. Anh xem đó mà có chút nghi ngờ bản thân, là lầm lẫn, hay thực sự cuộc tương ngộ này tác động mạnh tới em.

    Lồng ngực em dồn dập như thể cố kìm nén mà chẳng thành, cứ ngập ngừng giữa sự vỡ òa và che giấu không yên. Anh thấy thế mủi lòng quá, định vuốt lưng cho em nhưng khựng lại vì nhớ ra khoảng cách giữa đôi bên. Khoảnh khắc tay anh chênh vênh trong không khí, em đã vồn vã tiếp lời thay cho khoảng trống đang bỏ ngỏ.

    "Em về. Em nhớ quê. Em không dám gặp anh, em xấu hổ. Em sợ anh ghét em, sợ anh giận em vì bỏ rơi anh." Chất giọng gấp gáp vang lên như sợ lỡ nói không kịp sẽ hết thời gian và không ai cho em cơ hội nói tiếp.

    Anh thở dài, thấy tội mình mà cũng tội em.

    Sao em phải khổ vậy, cứ quên tôi đi, phải sống cuộc sống thật tốt chứ sao lại về đây khổ sở gặp tôi thế này. Hỏi có giận không thì đương nhiên tôi đâu có giận em, tôi chỉ buồn, ngày em đi tôi buồn chứ tôi không giận.

    Anh chẳng giận vì ngẫm mãi cũng thấy quyết định của em không sai, em có quyền lựa chọn, chỉ là lựa chọn của em tàn nhẫn cho cả hai. Em chọn sự nghiệp thay cho tình yêu, và giờ em có tiền, em có con trai xinh đẹp, em thoát ly được cái nghèo khổ ở quê để trở nên thành đạt, nếu nghĩ cho bé nhỏ thì em không sai.

    Anh giáo từ ngày trẻ đến nay vẫn nghĩ cho bé nhỏ nên đương nhiên thấy em không sai, chỉ buồn vì tương lai em chọn đã không có mình. Có lẽ nếu thời gian vòng lại em vẫn sẽ chọn vậy, bỏ lại tình yêu để theo đuổi công danh. Như bao người trẻ khác, mấy ai vừa có tiền tài lại có tình yêu, đến một lúc họ đều phải chọn. Khi xưa em chọn ở lại thì có lẽ bây giờ vẫn khổ, chuyện hai người cũng chẳng đến đâu mà chỉ là một mẩu tình không tương lai.

    Lúc này bọn anh đã già, bốn chục tuổi đầu ai giàu cũng đã giàu, ai nghèo cũng đã nghèo, người ta chỉ trông ngóng vào tình cảm. Tuổi này không có tình cảm mới thực sự nghèo nàn, cả cuộc đời dài lăn lộn đủ đường đến lúc già vẫn không có ai thật tâm yêu thương thì quả là đắng cay. Vậy nên anh bảo em không sai, nhưng cũng chẳng nói em đúng đắn, lựa chọn nào chẳng có hệ quả kéo theo. Và bây giờ đến lúc em phải gánh chịu nó. Anh biết bên đó em sung sướng, nhưng ở ngưỡng này chúng chẳng còn giá trị bằng tình quê, tình thân ở nơi chôn rau cắt rốn. Nên em trở lại để ngã vào lòng quê hương nghe vỗ về. Nghĩ đến đây anh chợt thấy tội em biết bao, nên ra sức ủi an.

    "Em có quyền lựa chọn tương lai cho mình. Đừng áy náy gì với tôi hết."

    "Sao anh cứ tốt với em như vậy. Em không xứng đáng với tấm lòng của anh!"

    Bé nhỏ bắt đầu rơm rớm khóe mi, ngày nhỏ em mau nước mắt, bây giờ vẫn vậy. Em đưa tay áo lên quệt nước mắt nước mũi tèm nhem trên mặt, mặc kệ chiếc áo đắt tiền chỉn chu đã bị vấy hầy. Anh như được nhìn lại người trẻ hai chục năm trước vẫn còn ngây ngô ngốc nghếch.

    Đúng rồi, bóng hình tôi nhớ mong đây rồi, ngót bốn chục tuổi đầu, em thế mà vẫn còn trẻ con với tôi.

    Anh giáo bật cười, xích qua vuốt mấy sợi tóc bị quệt ngang mà rối bung của em.

    "Cái gì mà xứng với không xứng. Em nói mấy câu vừa rồi chứng tỏ em còn nghĩ cho tôi, phải người ta thì ngoảnh mặt làm ngơ rồi chứ không tự đi xưng tội mình đâu, em dại quá. Về là tốt rồi, có khó khăn qua nói tôi một câu, tôi giúp được gì thì sẽ giúp. Người ta không còn tình nhưng còn nghĩa vẫn quan tâm nhau được, huống chi em với tôi còn cả tình cả nghĩa. Chuyện cũ thì thôi để nó qua đi. Có gì đâu!"

    "Có gì đâu!", nhẹ bẫng như đang nhắc về chuyện gì nhỏ nhoi chẳng hề to tát, chỉ cần phẩy tay tặc lưỡi cho nó qua là xong. Người ta phản bội, chỉ đi nói một câu nhẹ nhàng "có gì đâu" rồi bỏ qua. Nếu nghe kể khéo người lạ còn thấy thương dùm mà nhân vật chính đã bỏ qua ngay. Tấm lòng này, nói bao la chẳng dám là bao la, nói dại khờ chẳng ngỡ là dại khờ.

    Bé nhỏ nhìn anh thật lâu, hổ thẹn quá mức mà nước mắt lưng tròng, chẳng buồn kiềm chế nữa em để cả tâm tình ùa ra như con sóng ngày bão lên.

    "Em muốn gặp anh nhưng xấu hổ, em lo anh không chịu gặp em nên phải rình lúc ra đây nhìn anh một lần. Nếu anh ghét em thì giả vờ vô tình gặp cũng được, không nhỡ anh biết em cố tình lại ghét em thêm."

    Bé nhỏ được khoan hồng càng thấy tội lỗi, thấy anh tốt quá nên khai thẳng một hơi. Anh buồn cười mà không dám cười to, vờ như bĩnh tĩnh mới đáp lời em.

    "Đấy, chính ra là em gài tôi ấy chứ. Tôi nào có tính gì với em đâu. Tôi còn sợ anh việt kiều mới về nước chê bọn tôi quê mùa đây này."

    Bé nhỏ lắc đầu nguầy nguậy, giải thích gì nhưng giọng nói xúc động nên vấp váp không nghe nổi thành câu. Con trai em nghịch cát đằng xa, nghe lỏm chuyện hai người già rồi cười tủm tỉm. Thấy cha mình được mở đường liền chạy ngay đến giúp, ra sức hỗ trợ hàn gắn quan hệ hai bên.

    "Thầy ạ, thầy đừng giận cha con. Cha con vẫn giữ tất cả thư thầy gửi, thỉnh thoảng lại mang ra đọc. Bao nhiêu năm rồi vẫn còn giữ nguyên. Lúc nào buồn cha con cũng ôm ấp hít hà mùi giấy cũ. Thầy đừng giận mà tội ba con. Ngày xưa ba con sai, nhưng từ đó tới giờ cha con hối lỗi lắm, chỉ mong được thầy tha lỗi thôi, thầy đừng giận ba con nữa nha thầy!"

    Nói một tràng xong cậu trẻ đuối hơi quá dừng lại hít một ngụm sâu, rồi tiếp tục ngay như sợ ai cướp mất lời:

    "Từ nay cha con con về ở hẳn, lúc nào rảnh thầy sang ăn với nhà con bữa cơm cho vui. Con nghe nói thầy thích canh mướp hầm xương, cha con có trồng giàn mướp ngay trước nhà, chỉ đợi thầy gật đầu thôi là xông vào bếp làm ngay."

    Nhóc con lém lỉnh lựa đường nói giúp cha, trưng nụ cười hình hộp dễ thương lấy lòng anh giáo. Anh nghe kể qua giọng nói ngọng của nó may cũng hiểu được hết chuyện. Càng nghĩ càng thấy buồn cười, gớm chết anh chả nhìn thấy giàn mướp nhà nó từ ba đời tám hoánh rồi, về nước đã vội trồng ngay giàn mướp vàng hoe trước nhà. Cha mẹ bé nhỏ mất lâu rồi, anh trai sống ở vùng khác, ngoài em trồng mướp ra chẳng chẳng còn ai, em biết anh thích màu hoa mướp, thích ăn canh mướp nên trồng cho anh. Anh lơ mơ đoán được nhưng sợ ý tứ em khác nên không dám mở lời.

    Cái trò thể hiện tình cảm ngố tàu cha con nhà này giống nhau thế không biết.

    Anh nhoẻn miệng cười, xách mông đứng dậy đi thẳng một mạch. Trước lúc đi còn cố tình nói vọng ra sau: "Liệu mà về nấu canh mướp đi, giờ tôi còn phải vẽ nốt tranh, tối mới sang được".

    Ngó lại thấy cha con nhà kia nhìn nhau mừng mừng, anh bật cười. Đi một quãng rồi vẫn nghe tiếng hai người kia rối rít giục nhau về nấu cơm. Anh giáo vì thế cũng tươi rói suốt cả đường về.

    Tới nhà, anh lục từ trong tủ ra một bức tranh cũ, vẽ hồi anh ba mươi. Trong tranh là bé nhỏ lúc tuổi năm mươi, mái tóc đen lấm tấm ánh bạc. Tự nhìn vào tranh anh giáo trầm ngâm rồi lẩm bẩm nói chuyện một mình.

    "Sớm biết thế tôi không vội tưởng tượng em lúc năm mươi, để đến khi đó nhìn người thật vẽ còn hơn. Lụy tình hay chung tình thì thực ra tôi vẫn may phước có hậu. Lẽ ra tôi không nên vội vàng, cuộc đời có nhiều bất ngờ đến thế cơ mà. Hồi trẻ mình không có nhau, nhưng về già mình sẽ viết tiếp câu truyện dang dở. Cũng nên đốt bỏ bức tranh này thôi, đến năm lăm mươi tuổi, tôi sẽ tận mắt nhìn em tôi vẽ."

    Mấy đứa học trò ngày hôm sau đến lớp, thấy trên bức tường không chỉ là biển xanh cát trắng mà đã có thêm ba người đứng tựa đầu vào vai nhau trong ánh hoàng hôn dịu dàng.

    __Hết__
    Chú thích: (1), (2), (3): Trích lời bài hát Đôi Bờ (Bản gốc: Che sarà (nhạc Ý), lời Việt: Lữ Liên)

    Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện, chúc bạn một ngày tốt lành!
    Thân,
    Khánh (Bel)
     
    mayomnui, Y_Nhi_xxCửu Ngọc Lạc Khả thích bài này.
  2. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    352
    Được thích:
    229
    Đã thích:
    522
    GSP:
    Ap
    Cảm thấy phong cách bút viết hơi cũ đó bạn!! Còn đâu thì thấy cốt truyện ổn cả nè!!!
     
  3. BelForJingleBells

    BelForJingleBells Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Vâng bạn, bối cảnh chuyện này giai đoạn trước nên mình muốn viết kiểu cổ cổ một chút ạ.
     
  4. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    352
    Được thích:
    229
    Đã thích:
    522
    GSP:
    Ap
    Yeah, chính nó đó, vì viết phong cách cổ nên mình thấy nó khá quen thuộc vì nhiều tác phẩm đã như vầy rồi. Mong là sẽ khai thác được một màu bút hay ho hơn nữa ạ hihi :))))))
     
  5. BelForJingleBells

    BelForJingleBells Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Vâng ạ, cảm ơn nhận xét của bạn.
     
    Chanh30 thích bài này.

Chia sẻ trang này