Đóa sen bên hồ Tả Vọng - Cập nhật - Dưa Hấu

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Linhduahau, 31/5/14.

  1. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Đóa sen bên hồ Tả Vọng ( Tên cũ: Không cách nào buông tay)​
    Tên tác giả: Dưa Hấu
    Trình trạng truyện: Đang viết
    Thể loại: Xuyên không, tình cảm, sử Việt

    bia sach.jpg
    (Bìa: Nhật Hy )

    Giới thiệu truyện:

    Chàng mang trong mình dòng máu vương tử cao quý, vì một giấc mộng rồng mà được sinh ra, được người người khom lưng cúi đầu. Từ đó vận mệnh của chàng gắn với vận mệnh của gia tộc, gắn với tranh bá quyền hành.

    Nàng là một cô gái hiện đại, chỉ vì một tai nạn bất ngờ, linh hồn nàng quay ngược thời gian nhập vào thể xác của một cô gái đang hấp hối, sống cách nàng đến hơn 200 năm, nước Đại Việt thế kỷ 18. Từ đây, nàng gặp được chàng và bị cuốn vào thời thế hỗn loạn.

    Vận mệnh liệu có xoay vần? Nàng với những kiến thức hiện đại, liệu có thể thay đổi được số phận của chàng? Có thể thay đổi được lịch sử?

    ***

    Đau thấu tâm can nhưng không cách nào buông tay. Trái tim chỉ có thể rỉ máu cho đến khi khô cằn, cho đến khi mỗi nhịp tim đập đều trở nên vô hồn.


    MỤC LỤC

    * ~ * ~ * Phần 1: Gặp gỡ như mộng * ~ * ~ *

    Chương 1 %%- Chương 2 %%- Chương 3 %%- Chương 4 %%- Chương 5
    Chương 6 %%- Chương 7 (1) * * * Chương 7 (2) %%- Chương 8 %%- Chương 9
    Chương 10 %%- Chương 11 %%- Chương 12 %%- Chương 13 %%- Chương 14
    Chương 15 %%- Chương 16 %%- Chương 17 %%- Chương 18 %%- Chương 19
    Chương 20 (1) * * * Chương 20 (2) %%- Chương 21 (1) * * * Chương 21 (2)
    Chương 22 (1) * * * Chương 22 (2) %%- Chương 23 (1) * * * Chương 23 (2)
    Chương 24 (1) * * * Chương 24 (2)
    Chương 25

    * ~ * ~ * Phần 2: Sóng gió ngai vàng * ~ * ~ *

    Chương 26 %%- Chương 27 %%- Chương 28 %%- Chương 29 %%- Chương 30
    Chương 31 %%- Chương 32 %%- Chương 33 %%- Chương 34 %%- Chương 35
    Chương 36.1 * * * Chương 36.2 %%- Chương 37.1 * * * Chương 37.2
    Chương 38.1 * * * Chương 38.2 %%- Chương 39.1 * * * Chương 39.2
    Chương 40.1 * * * Chương 40.2 %%- Chương 41.1 * * * Chương 41.2
    Chương 42 %%- Chương 43.1 * * * Chương 43.2 %%- Chương 44
    %%- Chương 45 %%- Chương 46 %%-
    Chương 47 %%- Chương 48 %%- Chương 49 %%- Chương 50.1 *** Chương 50.2


     
    Chỉnh sửa cuối: 30/8/16
  2. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 1: LINH HỒN ĐI LẠC


    - Tiểu thư, tiểu thư, người tỉnh lại đi.

    Nhức đầu quá, hình như ai đang lay gọi mình. Tôi nhíu mày lại nhưng vẫn không cách nào mở được mắt. Cứ như là đang bị bóng đè vậy, tôi thử huơ huơ tay vào khoảng không trước mặt thì bị một bàn tay nhỏ chụp lấy, lại bị lay lay.

    - Tiểu thư, người tỉnh lại đi, tiểu thư?

    Mắt khó nhọc mở ra thì thấy một khuôn mặt lạ hoắc phóng lớn ngay trước mặt. Một khuôn mặt lạ hoắc, gầy gầy hơi đen lại có chút hoảng hốt xen vui mừng trên mặt. Là y tá sao? Tôi tự nhủ là tai mình nghe lầm rồi, sao có thể gọi mình là tiểu thư được. Khóe môi khẽ cử động nhưng phát hiện ra có chút đau, môi bị nứt nẻ muốn rỉ máu đỏ.

    Y tá nhanh tay đưa một chén nước kề vào môi, tôi khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Nước mát lạnh làm dịu đi cổ họng, trôi vào ruột xoa dịu cơn đau đang thắt lại.

    Tôi nói không ra tiếng, chỉ nghe như đang thì thào:

    - Tôi đang ở đâu vậy?

    - Tiểu thư, người bị sốt nặng, hôn mê mấy ngày rồi. May quá, cuối cùng người đã tỉnh.

    Cái gì thế? Sốt nặng? Không phải là suýt bị chết đuối sao.

    - Đây là đâu?

    - Tiểu thư, là phòng riêng của người, người không nhớ chút nào ư? Huhu. Em phải đi báo với quận công ngay.

    Cô bé đen nhẻm quay lưng bỏ chạy ra phía cửa. Phòng riêng ư? Tôi cố ngước mắt nhìn quanh, làm gì phải, phòng của tôi làm gì rộng thế này, giường ngủ cũng không phải thế này, cửa phòng càng không phải. Khoan. Tiểu thư? Quận công? Không lẽ nào.

    Tôi cúi nhìn xuống áo quần đang mặc, quả thật quá lạ lẫm. Đừng nói là mình đã trở thành người khác rồi, là xuyên không giống trong mấy cuốn tiểu thuyết hay đọc sao? Không thể nào.

    Ngước thấy có tấm gương đồng nhỏ đang úp trên bàn, tôi gắng bước đến, chân run run vì sức yếu, tay run run vì lo sợ, cầm lấy gương đưa lên trước mặt. Mặc dù không cách nào tin được nhưng khi nhìn thấy gương mặt xa lạ, xanh xao trong gương thì tôi hoàn toàn tin rằng mình đang ở trong thân thể của một người khác.

    - Tiểu thư, người còn đang bệnh sao lại bước xuống giường rồi?

    Giọng nói hốt hoảng của cô bé gầy đen kia lại thốt lên. Cô bé nhanh chóng chạy đến đỡ tôi quay lại giường.

    Ngoài cửa cũng vừa xuất hiện bóng của một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, đầu đội mũ ô sa có hai tai ngang hai bên, râu ria đen bóng, vóc dáng không cao không thấp, mặc áo dài đỏ sẫm, cổ áo tròn lộ phần cổ áo trắng bên trong, ống tay áo rộng, một tay đang xách tà áo, tay kia nắm chặt sau lưng. Người đàn ông đến ngồi bên giường, cầm lấy tay tôi. Giọng người đàn ông trầm ấm vang lên:

    - Con còn thấy đau chỗ nào không?

    Đây chắc là cha của thân thể này rồi. Tôi nhìn qua cô bé đang đứng bên thành giường, giờ này tỉnh táo mới để ý thật kỹ. Một cô nhóc tầm mười hai tuổi, gầy, đem nhẻm, tóc quấn trong một chiếc khăn nâu búi trên đầu, yếm nâu, váy nâu, đi chân đất.

    Đây chẳng phải là hình mẫu của cô gái Bắc Bộ sao? Thế này nghĩa là mình vẫn còn ở Việt Nam. Ôi, đau đầu quá.

    - Ối, tiểu thư, tiểu thư ngất xỉu rồi, tiểu thư tỉnh lại đi.

    ***

    Từ đó, tôi cứ ngơ ngơ ngác ngác cũng qua được hơn 10 ngày. Cơ thể này vốn gầy gò lại bị té từ lưng ngựa xuống khiến thương tổn cơ thể nặng, lại nằm bệnh hơn tháng trời. Mặc cho ăn và uống bao nhiêu chất bổ dưỡng nhưng vẫn chưa thể khỏe mạnh chạy nhảy được. Các thầy thuốc chẩn đoán rằng do bị sốt cao nên đầu óc tôi có chút bị ảnh hưởng, dần dần sẽ tìm lại được trí nhớ. Riêng tôi, tôi biết là không phải vậy. Một hôm tôi kéo tay Gạo hỏi thăm về tình huống hiện tại. Câu đầu tiên tôi mở miệng hỏi là:

    - Tôi đang ở thời vua nào?

    - Dạ. Vua Lê. – Gạo nghe thầy thuốc nói tôi bị mất trí nhớ tạm thời nên thành thật trả lời không chút nghi ngờ.

    - Tiền Lê hay Hậu Lê?

    - Dạ? Tiểu thư đang nói gì vậy? – Gạo hỏi lại.

    À, có lẽ Tiền Lê hay Hậu Lê là do những nhà nghiên cứu lịch sử tự đặt tên như vậy để dễ phân biệt các triều đại thôi. Tôi liền đổi câu hỏi:

    - Vậy vua Lê tên gì? Hiệu gì? Năm nay là năm bao nhiêu?

    - Tiểu thư, em làm sao biết được tên vua, nhưng ai cũng nói là vua Lê trung hưng. Năm nay là năm Đinh Dậu, Cảnh Hưng thứ 38.

    Lê trung hưng? Cảnh Hưng thứ 38? Lần đầu tiên tôi nghe tên này. Nhưng là năm bao nhiêu trong dương lịch? Được rồi, năm bao nhiêu trong dương lịch tôi sẽ tìm hiểu sau, tạm thời đã biết về thời gian thì cũng nên biết về thân thế của bản thân hiện tại. Vì vậy, tôi liên tục đặt câu hỏi với Gạo, và đây là kết quả của một buổi khảo cung:

    Thân thể này tên là Hoàng Thị Đinh Thanh, con gái của quận công Huy tên Hoàng Đình Bảo với người vợ bé. Người mẹ của Đinh Thanh vốn là nàng Thuận, nổi tiếng về hát ả đào của làng Thanh, được quận công yêu thích mang về làm vợ hai. Nàng Thuận vốn cơ thể yếu ớt, mới tám tháng đã sinh non Đinh Thanh rồi qua đời sau đó ít ngày. Quận công Huy vốn thương tiếc nàng Thuận nên cũng sinh lòng yêu thương Đinh Thanh giao cho một bà vú nuôi tên Thiện chăm sóc. Gạo là con thứ năm của bà Thiện, được giữ lại theo hầu hạ Đinh Thanh. Bà Thiện giờ đang sống với chồng ở quê.

    Huy quận công Hoàng Đình Bảo vừa là cháu, lại cũng vừa là con nuôi của vị lão tướng Việp quận công Hoàng Ngũ Phúc. Hoàng Đình Bảo thi đỗ Hương Cống, rồi đỗ tiếp Tạo sỹ, được phong tới tước quận công và được chúa Trịnh Doanh gả con gái là quận chúa Ngọc Mai, ban cho chức trấn thủ trấn Nghệ An.

    Quận công Huy là người đứng đầu trấn Nghệ An, vì thế, tôi hiện nay chính là nhị tiểu thư của nhà quan lớn.

    Nói về quận chúa, từ khi được ban hôn với quận công Hoàng Đình Bảo thì phải nhiều năm sau mới sinh được một con gái là Hoàng Thị Đinh Ngọc. Đinh Ngọc lớn hơn Đinh Thanh 1 tuổi, hiện là 16 tuổi đang chờ gả đi, cũng bởi quận công và quận chúa muốn tìm một chàng trai văn võ song toàn để gả con gái, nhưng vẫn chưa tìm được người ưng ý.

    Quận chúa Ngọc Mai thì tôi đã gặp được ba lần từ khi tỉnh dậy. Thường là bà sẽ ghé qua nhìn một chút, hỏi han vài câu sức khỏe rồi đi ngay nên ấn tượng của tôi không nhiều. Nếu có chính là lần đầu được thấy một quận chúa tuổi qua ba mươi, nét đẹp mặn mà, đôi mắt phượng sắc sảo và giọng nói thanh nhã. Như vậy tình cảm của vợ cả với thân thể này không được tốt lắm nhưng cũng không đến nỗi bị ghẻ lạnh.

    Đinh Ngọc rất giống mẹ, xinh đẹp và sắc sảo. Nàng hầu như ngày nào cũng qua phòng tôi, ngoài hỏi han sức khỏe thì lúc cho bịch ô mai muối rồi đi, có lúc lại ngồi nói cười rất nhiều chuyện trong thành mà nàng nghe được kể cho tôi. Có thể nói tình cảm của hai chị em cùng cha khác mẹ này không tệ chút nào.

    - Chị, sao em nghe ngoài kia có tiếng rất ồn ào?

    Tôi ngồi kéo Đinh Ngọc lại hỏi chuyện. Tôi thấy mình đã khỏe rồi nhưng quận công vẫn không cho ra khỏi phòng. Cho nên chỉ có thể hỏi thăm người khác chuyện đang xảy ra.

    - Ngoài kia dân chúng đang tụ tập hoan hô quận công đó tiểu thư Đinh Thanh. – Cô hầu Hoa đi theo Đinh Ngọc cười tít mắt giành trả lời trước.

    Đinh Ngọc chỉ cười mỉm, cầm lấy tay tôi rồi nói, giọng dịu dàng ngọt ngào:

    - Cha đã ra lệnh các phú hộ, nhà giàu mở kho quyên góp gạo phát cho toàn thể dân nghèo trong trấn Nghệ An. Người dân vui mừng kéo đến cảm ơn cha.

    - A, ra cha của thân thể này là quan tốt. – Tôi thật không ngờ, quan lại cũng có thể lấy của người giàu chia cho người nghèo như vậy.

    - Em nói chi vậy? Cha chúng ta tất nhiên là quan tốt rồi. – Đinh Ngọc trả lời lại.

    - À, hì, thì em nói cha chúng ta đúng là vị quan tốt nhất. – Tôi cười nịnh nọt.

    Tôi lại nhất thời lỡ miệng, về đây được mười ngày rồi mà vẫn chưa quen với gia đình mới này. Chờ khỏe hơn, nhất định phải ra ngoài kia xem tường tận người dân sống như thế nào, họ ăn gì, mặc gì, thị thành có khác với thời hiện đại hay không. Quả thật tôi tò mò muốn chết đi được.

    Tán gẫu vài câu với Đinh Ngọc thì đến bữa cơm tối. Vì sức khỏe yếu nên tôi chỉ được ăn cháo thịt bằm, Gạo mang vào phòng mỗi giờ cơm nên tôi chưa ngồi ăn với cả nhà bữa nào. Vấn đề quan trọng chính là, tôi thực sự rất rất ghét cháo. Thật chẳng ăn nổi nữa nhưng cứ bị ép ăn. “Tôi muốn ăn cơm. Cho tôi cơm. Làm ơn.” Dù gào thét trong lòng nhưng tôi vẫn ráng nuốt từng muỗng cháo. Ai bảo tôi xuyên không về làm con nhà quan nhưng lại không có quyền quyết định gì cả.

    Sau khi ăn tối, tôi nằm ngay ngắn nhìn thẳng lên xà ngang nhà. Vậy là tôi đã về đây được gần nửa tháng, không biết ở hiện đại đang như thế nào, ba mẹ chắc lo lắng lắm. Thật không ngờ được, chuyện tưởng chỉ có trong phim hay tiểu thuyết lại xảy ra với tôi. Lê Hoài An, hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, tôi quyết định làm một chuyến ra Ninh Bình thăm thú thành Tràng An. Khi đang đi xuồng ra chùa thì bất ngờ gió to thổi đến, xuồng mộc chao đảo rồi lật nghiêng. Nháy mắt cả người rơi xuống sông, dù tôi cố chới với kêu cứu nhưng vẫn vô vọng khi bị dòng nước xoáy cuốn vào. Mọi thứ tối dần và đến khi tỉnh lại thì đã nằm ở đây.

    Là vận mệnh có phải không? Một cô gái hai mươi hai tuổi đang ở trong thân thể của cô gái mười lăm tuổi và sống ở Đại Việt cách xa tôi không biết mấy trăm năm.

    Tôi thực sự nhớ ba mẹ, rất muốn quay về nhưng làm cách nào đây?

    ------------
    Beta: _TA_ , timbuondoncoi
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/11/14
  3. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 2: GẶP GỠ


    Sau nhiều ngày năn nỉ, cuối cùng tôi được cho phép ra ngoài chơi, nói đúng hơn là đi dạo phố cho khuây khỏa. Tôi rất nóng lòng muốn khám phá cuộc sống của thời đại này ở bên ngoài vô cùng. Gạo tuy nhỏ con nhưng hành động rất cẩn thận, tỉ mỉ. Cô bé lấy từng lớp áo mặc giúp tôi. Đầu tiên là áo yếm màu nâu, váy màu nâu sòng, áo khoác màu trắng với vạt áo chéo có dây cột ở giữa, tay áo hơi rộng. Lại thêm một lớp áo khoác bên ngoài màu đỏ sậm, tay áo rộng thênh, vạt áo dài qua hơn đầu gối.

    Lần đầu tiên được mặc trang phục nhiều lớp thế này, thật có chút khó khăn nhưng tôi rất hào hứng. Thì ra trang phục ngày xưa cũng đẹp, không tệ chút nào, tôi đung đưa hai cánh tay để thấy vạt áo bay bay. Thật may vì được xuyên không làm con nhà quan, được mặc đồ đẹp như công chúa trong phim cổ trang.

    Đó là tôi còn chưa biết, trang phục công chúa còn đẹp hơn nhiều. Vấn đề là sau này gặp mới biết.

    Riêng tóc của Đinh Thanh vốn vừa dày vừa dài, rất óng mượt. Gạo tính tết tóc cho tôi rồi cuộn tròn trên đầu nhưng tôi ngăn lại. Tóc đẹp như vậy, cứ thả dài, chạm qua eo, rất đẹp. Lúc đầu Gạo còn không chịu nhưng tôi lại càng kiên quyết.

    hau le 1.jpg


    Chân mang giày thêu, tôi háo hức bước chân ra cửa. Đúng là nhà quan, khuôn viên nhà rất rộng, ngoài các gian phòng ở của chủ nhân, còn có gian bếp, gian nhà ở cho gia nhân, người hầu. Các gian nhà được xây tách rời, giữa các gian nhà có sân rộng và vườn hoa, ở góc sân lại có một chiếc giếng rất to được chạm trổ hoa văn. Gian nhà trước là nơi tiếp khách và có cả phòng nghỉ cho khách ở lại. Gian này đặc biệt rộng, cột nhà to, cao và được chạm trổ rồng phượng từ chân lên đến mái nhà. Sân nhà được lát đá sạch sẽ, cổng ra vào còn có 2 chú sư tử bằng đá trắng trấn giữ hai bên, có một tên hầu ngồi canh cửa. Tên hầu mang áo lính, màu nâu. Có vẻ thời này chuộng màu nâu, hoặc là kỹ thuật nhuộm vải còn kém nên khó nhuộm được các màu khác?

    Tôi chỉ tự suy đoán thế thôi nhưng sau này khi lên thành Thăng Long, tôi biết mình đã sai.

    Ngoài kia đang giờ sáng sớm, đường phố đông người, người mua, kẻ bán ngược xuôi rất náo nhiệt. Lúc này trấn Nghệ An là một trong các thành lớn và sầm uất nhất ở phía Bắc Đại Việt.

    - Tiểu thư, người có sao không? - Gạo dè dặt hỏi tôi.

    Lúc đó tôi đang hai mắt long lanh, miệng hình chữ O rất lớn. Biết mình tỏ thái độ hơi quá nên đành cười qua loa:

    - A, chỉ là lâu ngày không ra ngoài, thật vui quá.

    - Dạ, tiểu thư, mình đi tới quán bánh đúc bà Thái chứ ạ? Tiểu thư lâu rồi không ăn chắc thèm lắm. - Cô bé Gạo lại hỏi, cười lộ ra một núm đồng tiền bên má trái.

    - Ờ, đi thôi.

    Thì ra cô Đinh Thanh này lúc trước thích ăn bánh đúc. Lúc ở hiện đại, tôi cũng từng ăn bánh đúc vài lần, cũng không thích lắm. Dù sao cũng lâu ngày toàn ăn cháo, đi ăn thử cũng không sao. Thế là tôi đi theo Gạo, qua mấy ngõ thì tới một quán nhỏ. Mái lợp tranh, được dựng bằng mấy thân cây gỗ to hơn cổ tay một tí. Trong quán xếp vài ba bộ bàn ghế gỗ nhỏ. Bà Thái bán bánh đúc là một bà tầm năm mươi tuổi, hơi mập, mặc yếm và váy nâu đang đổ mồ hôi cắt từng miếng bánh đúc nóng hổi ra cho khách.

    Tôi ngồi xuống một bàn kê ở góc quán, mắt vẫn nhìn quanh hết sức tò mò và vui vẻ. Gạo nhanh chân đi mua bánh đúc, hai phần bánh được đựng trong lá chuối, bốc từng làn khói nhỏ. Bánh đúc gạo trắng muốt, đậu phộng thơm ngọt lẫn bên trong, ăn vừa béo, vừa bùi lại ngòn ngọt. Chấm với mắm tôm cay cay ngọt ngọt ăn thật tuyệt vời.

    - Tiểu thư, ăn từ từ kẻo nóng.

    Gạo vừa cười vừa nhắc nhở. Kể từ khi bị về thời đại này, đây là món đầu tiên ngon như vậy mà tôi được ăn. Tôi có phần ăn hơi vội, thật không ra dáng tiểu thư quyền quý chút nào.

    Sau khi ăn xong phần bánh đúc, muốn ăn thêm nhưng lại hơi căng bụng, có lẽ do lâu ngày dạ dày chỉ toàn ăn cháo nên hơi khó chịu. Tôi không dám ăn thêm liền đứng dậy ra khỏi quán. Gạo đi chậm sát bên.

    Vừa đi được một đoạn thì gặp một quán trà nhỏ bên đường. Quán trà này y hệt quán bánh đúc ban nãy, cũng mái lợp tranh, kê vài ba bộ bàn ghế nhỏ cho khách nghỉ ngơi.

    Tôi liền kéo Gạo vào một chiếc bàn trống. Chưa kịp đặt mông xuống thì lại có người khác vừa ngồi xuống. Đó là hai chàng thanh niên, cả hai mặt mũi đều sáng sủa nhưng một người lại nổi bật hơn hẳn. Ở hiện đại nhìn qua biết bao hot boy nhưng đẹp trai như thế này thì lần đầu tiên tôi gặp được, lại tận mắt nhìn thấy. Mày đen nhánh, mắt sâu, lông mi cũng dài, mũi, miệng, cằm đều đẹp. Trên đầu, tóc được quấn bằng khăn màu xanh đậm, có một búi tỏi phía trên.

    - Tiểu thư, nàng muốn ngồi bàn này sao? - Giọng nam trầm ấm áp vang lên.

    - À à không..., à đúng... không, tôi ngồi bàn nào cũng được.

    Tôi cố kéo một nụ cười che đậy sự xấu hổ. Gạo bịt miệng cười khúc khích sau lưng tôi. Chàng thanh niên mặc áo nâu sòng, đầu quấn khăn nâu cũng cười mím miệng.

    Riêng anh chàng quấn khăn xanh, áo dài vát chéo màu xanh đen thì mặt lại không một chút biến đổi:

    - Vậy mời tiểu thư qua bàn khác.

    Lần này tôi thực sự há hốc mồm. Con trai thời này thật không biết hai chữ "ga - lăng" sao? À khoan, hình như hai chữ ga – lăng này là từ nước ngoài. Thôi đành qua bàn khác vậy.

    Gạo gọi một bình trà, chậm rãi châm trà vào chén của tôi. Tôi lại ngồi vừa nhâm nhi vừa nhìn ngoài đường phố đông vui, thỉnh thoảng liếc mắt cái bàn bên kia. Hừ, tốt nhất không nên gặp lại anh ta nữa. Gạo ngồi một bên cũng nhìn bâng quơ ra đường.

    - Aaaaa, hello. - Tôi đứng dậy, vỗ bàn, hét lớn.

    Thật không tin vào mắt mình, thời này đã có người nước ngoài vào Việt Nam rồi, à không, nên nói là Đại Việt. Tôi không kìm nổi ngạc nhiên, hét to lên đồng thời giơ bàn tay vẫy vẫy mà không hề hay biết rằng lúc này, ngay lúc này, rất nhiều người trong quán trà và cả ngoài đường đang nhìn chằm chằm vào tôi. Gạo khẽ giật tay áo tôi, tôi biết mình lại vừa làm một hành động không phải của một tiểu thư yểu điệu thục nữ.

    Hai người phương Tây, tóc vàng, mũi to dừng bước. Họ cũng mặt ngạc nhiên không kém, nhìn chằm chằm vào tôi rồi quay qua thì thào với nhau. Sau đó họ bước vào quán, đến bên bàn của tôi. Người đàn ông không râu, dùng tiếng Anh nói với tôi:

    - Xin chào, tôi rất ngạc nhiên, quý cô biết nói tiếng Anh?

    - Vâng, tôi biết tiếng Anh. Mời ngồi. Các vị đến từ đâu? - Tôi nhanh chóng trả lời bằng thứ tiếng Anh được học mười mấy năm trời ở thời hiện đại.

    Hai người khách nước ngoài ngồi xuống, người không râu nói:

    - Chúng tôi tới từ Hà Lan. Lần đầu tiên chúng tôi gặp một cô gái ở đây biết nói tiếng Anh.

    - Thật sao? Các vị làm gì ở đây? - Tôi lại nổi cơn tò mò.

    - Chúng tôi là thương buôn. Chúng tôi mang súng, thuốc nổ đến đổi lại gấm vóc, lụa và vài thứ hay ho đem đi nơi khác bán. - Người râu xoắn trả lời.

    - Các vị đi thuyền sao? - Hỏi xong tôi cũng cảm thấy thừa thãi, nếu thời này mà đi máy bay chắc tôi sẽ chết vì ngạc nhiên mất.

    - Đúng vậy. Chúng tôi cập cảng đã hai tuần. Chúng tôi muốn mua vải dệt và đồ đồng của Thanh Nghệ. - Người râu xoắn trả lời, chòm râu rung rinh theo từng cử động của môi.

    Sau một hồi nói chuyện, đại khái tôi cũng biết được thời này đã có giao thương với bên ngoài. Chủ yếu là giao thương với nhà Thanh và người Pháp, còn người Hà Lan, người Tây Ban Nha và người Anh cũng có nhưng rất ít. Thêm nữa, nhờ nói chuyện với họ, tôi còn biết được năm nay là năm 1777.

    Sau khi hai vị khách phương Tây chào tạm biệt và rời đi thì tôi mới phát hiện cô nhóc Gạo đang há hốc mắt miệng ngồi bên. Không những thế, toàn bộ khách ngồi trong quán cũng nhìn tôi bằng ánh mắt "không thể tin nổi", vài người còn thì thầm gì đó về tôi.

    Không chịu được ánh nhìn của nhiều người, tôi kéo tay Gạo ra khỏi quán.

    - Tiểu thư, sao người lại biết thứ tiếng của mấy người ngoại quốc?

    - À, ta học lỏm, nghe nhiều nên biết thôi. - Tôi trả lời cho qua chuyện, làm sao có thể trả lời được rằng tôi học mười mấy năm mới được vậy đó chứ.

    - Nhưng tiểu thư…

    - Đừng hỏi nữa. Em cứ biết vậy là được rồi. Về ăn cơm trưa thôi.

    Tôi ngắt lời, dẫu sao cũng không thể trả lời được cho nên đừng hỏi nữa có được không. Nếu mà trả lời thành thật rằng tôi là người của tương lai, có khi nào bị cho là người điên không? Vừa đi tôi lại suy nghĩ đến điều này.


    ***
    [​IMG]

    trau canh phuong.JPG

    Vừa bước chân vào nhà, tôi đã gặp Đinh Ngọc và Hoa đang ngồi têm trầu trên sạp nhỏ.

    - Oa, thật đẹp quá. Đinh Ngọc, chị thật khéo tay. - Tôi nhìn từng miếng trầu được têm hình cánh phượng xếp trên đĩa gỗ.

    - Đinh Thanh, em chọc chị rồi. Ai cũng biết em têm trầu cánh phượng đẹp nhất. - Đinh Ngọc dùng một ngón tay gí vào trán tôi, miệng trách yêu.

    - Thật sao? - Tôi thật không ngờ Đinh Thanh cũng có tài lẻ đó. Nhưng giờ tôi chứ không phải Đinh Thanh ngày trước, cho nên có lẽ phải mang tiếng "hữu danh vô thực" rồi.

    - Em làm đi. Cha và mẹ cũng đã lâu không ăn trầu em têm. - Đinh Ngọc đưa lá trầu và con dao nhỏ đến bên tay tôi.

    - Dạ.

    Tôi cười mỉm nhận lấy lá trầu. Không xong rồi, làm thế nào nhỉ? À, đầu tiên quệt vôi, này là vôi đỏ nè. Rồi gấp lại, tôi gấp nè. Xong.

    Tôi nhìn qua thấy ba đôi mắt nhìn sững miếng trầu vừa được gấp trên tay tôi. Gạo lên tiếng phá vỡ không gian im lặng:

    - Tiểu thư, sau khi người tỉnh lại đã không giống người trước kia. Không chỉ không biết têm trầu mà còn bỗng dưng nói được tiếng ngoại quốc.

    - Cái gì? Em nói được tiếng ngoại quốc? - Đinh Ngọc cầm lấy tay tôi, ngạc nhiên hỏi.

    - Em chỉ nói vài ba câu à. - Tôi lấp liếm.

    - Em thấy tiểu thư nói rất nhiều là khác. - Gạo lại chen vào.

    Tôi liếc Gạo một cái, con bé này, bình thường rất ít khi nói linh tinh, sao hôm nay nhiều chuyện vậy.

    - Miếng trầu là đầu câu chuyện. Miếng trầu thế này thì ai dám ăn hả? - Mẹ cả cầm miếng trầu trong khay lên nói giọng trách móc.

    Đó chính là miếng trầu tôi têm, vừa thảy vào. Mẹ cả này người như bóng ma, đi không nghe tiếng bước chân đã xuất hiện ngay sát bên cạnh.

    - Mẹ, Đinh Thanh rất kì lạ. Em ấy quên mất cách têm trầu. - Đinh Ngọc lên tiếng.

    Mẹ cả nhìn qua tôi, thở dài:

    - Có lẽ là bệnh lâu ngày nên không quen tay. Thôi, các con vào nhà trong. Lát cha sẽ tiếp thế tử đến từ kinh thành, các con nhất định không được lộ mặt ra.

    - Dạ.

    Tôi và Đinh Ngọc đồng thanh rồi tụt xuống đi vào trong. Gạo và Hoa thu dọn và sắp đặt lại khay trầu rồi cũng đi theo.

    ***

    - Chị, thế tử là ai? Thái tử và thế tử có giống nhau không? - Tôi tò mò hỏi Đinh Ngọc.

    Đinh Ngọc thở dài, ra vẻ có chút đau lòng, trả lời tôi:

    - Không biết khi nào em mới bình thường lại như trước đây, cứ như một đứa con nít lên ba vậy, không biết gì cả. Thái tử là con hoàng thượng, sẽ nối ngôi vua. Thế tử là con chúa thượng*, sẽ nối ngôi chúa. Em hiểu chưa?

    Tôi gật đầu, lại cười nịnh, bám lấy hỏi thêm vài vấn đề. Ra là thế này. Ở thời vua Lê chúa Trịnh này, chúa Trịnh nắm hết quyền lực trong tay cho nên ngôi vua kia căn bản là bù nhìn. Thế tử sẽ nối nghiệp chúa, sau này lại nắm quyền hành tối cao. Mà vị thế tử kia xét theo vai vế trong dòng họ, sẽ gọi quận chúa – tức mẹ cả của tôi lúc này – là cô. Nhưng thế tử cao quý, mẹ cả vẫn phải quỳ xuống chào, gọi một tiếng "thế tử". Quên, thế tử tên là Trịnh Tông.

    Còn nữa, mặc dầu tôi rất muốn ra nhìn trộm xem mặt mũi thế tử kia thế nào, nhưng Đinh Ngọc và Gạo một mực nhắc nhở tôi, một tiểu thư không nên lộ mặt khi nhà có khách, và khi chưa được người lớn cho phép. Nhất quyết kéo tôi vào phòng, đóng cửa, canh giữ. Tôi chỉ còn cách nằm dài, nhìn mấy người kia thêu thêu thùa thùa. Những cô gái thời này rất thích thêu thùa, may vá và đàn hát. Như Đinh Ngọc, nàng ấy có thể đàn nguyệt, đọc thơ, rất thanh tao.

    Đến bữa cơm, tôi và Đinh Ngọc vẫn phải ăn riêng trong phòng. Gạo và Hoa đi mang cơm và thức ăn vào phòng để lên bàn. Bốn người không phân biệt chủ tớ, ngồi quanh bàn ăn cơm. Ăn xong, hai mắt tôi trĩu nặng. Tôi liền bò lên giường, kéo mền, nhắm mắt. Còn chưa kịp vào mộng đẹp đã bị Đinh Ngọc kéo tay:

    - Đinh Thanh, mới ăn no, không được ngủ liền.

    - Em buồn ngủ lắm rồi, kệ em đi. - Tôi quay người hướng vào trong.

    Vừa mới nhắm mắt, tôi lại nghe âm thanh con trai loáng thoáng bên ngoài cửa:

    - Hết răng thì choa chịu.**

    - Thôi, mi đi đi. Chiều răng tui cũng xin được tiểu thư cho đi.

    Tôi nghe Hoa trả lời nhỏ nhẹ, rồi tiếng bước chân. Phải rồi, tôi đang ở trấn Nghệ An, nghe tiếng địa phương là bình thường. Cả nhà quận công đều từ nơi khác chuyển đến nên mới không nói tiếng địa phương. Nhớ thời học Đại học, bạn cùng phòng trọ với tôi quê ở Hà Tĩnh, nên tôi có thể nghe hiểu được. Nghĩ đến đây, tôi bất giác nhớ lại anh chàng khó chịu gặp ban sáng, rõ ràng anh ta không hề nói tiếng địa phương, vậy là anh ta cũng là từ nơi khác đến.

    Tôi tỉnh cả ngủ, quay qua nhìn Đinh Ngọc đang ngồi tựa bên giường:

    - Chị, ai đang nói chuyện với Hoa vậy?

    - Hắn là Tèo, làm việc vặt trong nhà. Hắn để ý con Hoa lâu rồi. - Đinh Ngọc trả lời nhẹ nhàng. Nàng dường như không quan tâm đến mẩu đối thoại đó.

    Tôi ngồi hẳn dậy, chớp chớp mắt cười, nhìn Đinh Ngọc:

    - Vậy chị đã để ý ai chưa?

    Đinh Ngọc cười hiền nhìn ra bên ngoài:

    - Cái này em cũng biết mà. Chị không biết sẽ được gả cho ai. Chỉ hi vọng đó là người tốt, che chở chị rồi sống bình yên là được rồi.

    Nghe Đinh Ngọc nói, tôi dâng lên sự xúc động mạnh, đó là ước muốn của rất nhiều cô gái, không ngờ Đinh Ngọc mới 16 tuổi nhưng đã có suy nghĩ chín chắn như vậy. Tôi nắm lấy tay nàng ta:

    - Chị xinh đẹp, dịu dàng lại hiền thục như vậy chắc chắn sẽ phải gả cho một người vừa giỏi vừa tốt rồi.

    - Chị cũng mong vậy. - Đinh Ngọc lại cười nhìn ra sân.

    Ở thời này, chính là con nhà càng quyền quý lại càng không thể tự tìm lấy tình yêu. Lấy ai, gả cho ai sẽ được cha mẹ quyết định. Có câu: “Cha mẹ đặt đâu con nằm đấy” là hoàn toàn đúng ở thời này. Tôi biết Đinh Ngọc chính là viên ngọc quý trong tay quận công và quận chúa, hai người ấy nhất định sẽ lựa chọn kỹ càng một chàng rể tốt để gả con gái đi. Còn tôi? Nếu tôi vẫn ở lại đây, rồi cũng sẽ như Đinh Ngọc? Thật sự không dám nghĩ đến.

    -------------------------------
    Beta: timbuondoncoi , _TA_
    ---> Chương 3

    *Chúa thượng là danh xưng khi bậc bề tôi gọi chúa, như gọi vua là hoàng thượng. Chúa thượng đang ngồi trên ngôi chúa lúc này là Trịnh Sâm. Trịnh Sâm là thế hệ thứ 8 lên ngôi chúa, nắm mọi quyền chuyên chế trong tay. Trịnh Kiểm là người đầu tiên xưng chúa. Thật ra ngay từ đầu Trịnh Kiểm đã muốn lên ngôi vua nhưng ngại mang tiếng cướp ngôi, sợ không được sự ủng hộ của dân chúng, lại đang phải cầm binh đánh nhà Mạc phía Bắc và giặc xâm lăng lăm le bên ngoài nên phải dùng khẩu hiệu ‘Diệt Mạc phù Lê’ để được dân chúng tin tưởng. Từ đó, chúa có dinh thự riêng, cũng có các cung, tẩm này nọ như vua, có Đông cung dành cho thế tử như Đông cung của thái tử, cha truyền con nối lên nắm quyền. Chúa có quyền thay vua như thay áo, thường chọn vua trẻ con hoặc nhu nhược lên ngôi để dễ bề sai khiến.

    ** Hết răng thì choa chịu: Có sao thì tụi tao/tao chịu. (Thực ra mình không rành tiếng địa phương ở Nghệ An lắm, bạn nào thấy mình viết sai thì nhắc mình nhé ^^)
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/9/14
  4. JuBy Wind

    JuBy Wind Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    511
    Được thích:
    1.062
    Đã thích:
    987
    GSP:
    Ap
    Bạn làm mục lục đi cho các bạn đọc dễ theo dõi nha.
     
    Kem Dâu, Starlight, Linhduahau1 người khác thích bài này.
  5. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Chào tác giả! Truyện của bạn là truyện xuyên không đầu tiên mình đọc. Mình học cực dốt lịch sử nên cũng không dám nhận xét gì về các yếu tố đó khi bạn sử dụng. Mình có thói là phải thích ngay từ đầu mới tiếp tục theo dõi được, nên thích mở của bạn, chương một cũng khá ổn, mình quyết theo tiếp. Tuy nhiên, mình muốn góp ý chút thôi. Đối với mình viết bằng ngôi thứ nhất cực kỳ khó, vì không phải cứ tả những gì "tôi" nhìn thấy là hết, cái khó là sao truyền được cảm xúc của tác giả vào nhân vật cho bật ra cảm xúc chân thật nhất vào thời điểm nhân vật trải qua. Nhân vật "tôi" trong truyện của bạn, mình thấy hơi vô tư vì cô ấy chấn động tâm lý ít quá. Nếu là mình, khi mở mắt ra biết mình lạc về 200 năm trước như vậy, chắc mình phát điên mất chứ không thể thoải mái hưởng thụ như cô ấy đâu! ^^. Có lẽ sẽ hay hơn khi bạn để chương 2 thành chương 4 hoặc 5, và dành những chương trước đào sâu hơn về tâm lý của cô ấy khi sống ở một nơi hoàn toàn xa lạ, sẽ nhớ gia đình như thế nào, đã vấp phải khó khăn gì khi cố quen với gia đình mới.

    Hơi dài, ^^, mong bạn không thấy phiền vì bình luận của mình nhé. Mình sẽ tiếp tục theo dõi. Chúc bạn thành công!
     
  6. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Hì, mình sẽ làm liền ^^
     
    JuBy Wind thích bài này.
  7. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Cám ơn góp ý của bạn nha :). Thực ra ngay từ đầu mình cũng rất băn khoăn trong việc chọn ngôi kể cho câu truyện. Sau nhiều lần sửa đổi thì mình quyết định viết bằng ngôi thứ nhất, mình muốn đưa các hình ảnh, thông tin qua con mắt nhìn và cảm nhận của nhân vật nữ chính.
    Còn về nhân vật nữ chính, bạn nói đúng là cô ấy chấn động tâm lý quá ít. Hi. Tính cách của nữ chính mình sẽ dần hoàn thiện và rõ nét hơn qua các chương sau.
    Mình cũng đã viết các chương sau rồi, nhưng đang chỉnh sửa khá nhiều. Mong bạn tiếp tục theo dõi.
    Cám ơn bạn một lần nữa ^^
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/6/14
    Chim Cụt thích bài này.
  8. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 3: TÁI NGỘ


    Lúc tôi mở mắt ra đã là đầu giờ chiều. Tôi vẫn đang nằm trên giường của Đinh Ngọc, xung quanh không có ai. Có lẽ thấy tôi bệnh lâu ngày nên mới dễ dàng để một tiểu thư lười biếng ngủ ngày như vậy. Tôi tụt xuống giường, mang giày rồi đi ra cửa. Mặc dù buổi trưa ăn khá no nhưng ngủ dậy, tôi lại thấy hơi thèm ăn. Tôi liền đi về phía nhà bếp.

    Kéttttt...

    Cánh cửa bằng gỗ được mở ra, một người hầu đang xách giỏ rau đi vào. Người hầu nhìn thấy tôi chỉ cúi đầu chào rồi đi thẳng vào bếp. Tôi nhìn cánh cửa vừa khép lại kia, lòng mừng không nguôi. Thì ra trong phủ có lối cửa sau, chắc chắn đây là lối đi dành cho gia nhân trong nhà.

    Tôi nhìn quanh, không có ai, liền đi nhanh đến bên cửa.

    Kéttttt...

    Cánh cửa mở ra, tôi luồn người ra ngoài và đóng nó lại ngay lập tức. Tôi khẽ thở phào, cười thầm, đây cũng được tính là trốn đi chơi.

    Cánh cửa sau thông ra một con đường nhỏ, rất ít người qua lại. Tôi đi dọc theo bờ tường, rồi theo lối mòn thì ra đến một con đường lớn đông đúc. Lần này tôi đi chậm rãi ngắm nhìn cảnh vật và con người của thời này.

    Người người đi qua đi về, đàn bà có người cắp rổ bên nách, đàn ông có người ở trần vác cuốc trên vai, người kéo xe hàng, người đội khay bánh trên đầu… rất đông đúc nhưng lại rất nhịp nhàng, không quá ồn ào lại không khói bụi. Quả thật môi trường thời này chưa bị ô nhiễm, rất trong lành.

    Tôi thong thả vừa đi vừa ngắm, dọc theo con đường dẫn ra cổng thành. Vừa bước ra cổng thành tôi đã bị một bức tranh đồng quê ập thẳng vào mắt. Trên kia là bầu trời xanh thẳm, vài đám mây trắng bồng bềnh. Bên dưới là đồng ruộng vàng ươm, rộng mênh mông bát ngát, ở giữa cánh đồng là con đường đất kéo ra đến vô tận, hàng cây bạch đàn hai bên đường xanh tỏa bóng mát. Trên con đường đất giữa ruộng, xe kéo, ngựa, người đi lại khá đông vui. Tôi rẽ vào con đường nhỏ ít người, có hàng tre xanh phủ bóng. Đi được một đoạn thì thấy một cái ao lớn giữa đồng, trong ao có hoa sen đang nở, bên bờ ao lại có một cây đa lớn, xung quanh không có một bóng người. Tôi chậm rãi đến, ngồi xuống một rễ cây lớn trồi trên mặt đất, bên tai chỉ nghe tiếng lá cây đung đưa theo gió.

    Thời này thật tốt, cuộc sống yên ả, chỉ tiếc là thiếu điện và internet. Nghĩ đến đây, tôi lại thấy xon xót trong lòng. Không biết lúc này ở hiện đại thân thể tôi đang như thế nào, còn sống hay không? Ba mẹ đã biết tin tôi gặp nạn chưa? Đã hơn mười ngày rồi, không biết đã tìm thấy xác của tôi chưa hay là… Những ngày qua, tôi vẫn chỉ dám nghĩ đến đây, lại không dám nghĩ thêm nữa.

    Nhờ tai nạn hi hữu này, tôi cũng đã nghĩ thông một số chuyện. Bí mật kia tôi không nên biết. Dẫu sao ba mẹ đã cho tôi một nơi nương tựa, đã nuôi tôi trưởng thành. Đáng lẽ lúc này tôi nên ở bên cạnh để báo đáp công ơn nuôi dưỡng nhưng tôi lại đang bị mắc kẹt ở đây. Ba mẹ chỉ có mình tôi, mất mát này liệu họ sẽ sống tiếp như thế nào. Chỉ nghĩ đến cũng thấy đau lòng.

    Khoan, một ý nghĩ nhất thời nảy ra trong đầu. Tôi vì suýt chết đuối mà quay về thời này, nếu như muốn quay trở lại, không lẽ phải giống như lúc đến?

    Nghĩ vậy, tôi cởi giày, xách váy đứng dậy, từ từ đi chân trần đến bên bờ ao. Trước tiên, tôi nhúng thử một chân xuống nước, liền bị nước ngập đến đầu gối. Nếu đi thêm mấy bước nữa, chắc chắn tôi sẽ bị rơi tõm vào vùng nước sâu. Nước ao mát lạnh làm đầu óc của tôi thanh tĩnh. Càng tỉnh táo, tôi lại thêm phần sợ hãi. Phải nói với một người không biết bơi, lại có tiền sử suýt chết đuối thì việc đi từ từ xuống nước để chìm dần là một việc đáng sợ thế nào. Tôi không đủ dũng khí.

    Tôi kéo váy lui lại lên bờ, đến bên gốc cây, thở dốc. Tuy rằng đang sợ hãi nhưng trong đầu lại đang có một giọng nói vang đến. “Mày định ở đây luôn sao? Mày không muốn trở về nhà à?” Tôi cắn môi, do dự. Tôi không đủ can đảm để từ từ chìm xuống nước, nhưng nếu tôi đột nhiên rớt ngay xuống vùng nước sâu thì sao?

    Nghĩ là làm, tôi bám cành cây thấp leo lên, lại leo lên cành cây to đang chĩa ra ngoài ao. Cây cổ thụ, cành lá chằng chịt nên tôi rất dễ leo, một tay tôi giữ cành cây trên đầu, tay kia bám vào cành cây khác, chân trần đi trên cành to. Tôi đi từ từ cẩn thận ra phía đầu cành, khi nhìn xuống dưới chân thấy nước thì tôi lại bắt đầu chảy mồ hôi lạnh.

    Có nên nhảy hay không? Lỡ như tôi không quay về được mà chết đuối ở đây luôn thì phải làm sao? Giờ này xung quanh không có một ai, nếu tôi nhảy xuống, chắc chắn sẽ chết, không ai cứu. Tôi lại nhớ đến cảm giác vùng vẫy bất lực trong nước. Tôi không tự giác cứ đi lùi dần về phía sau.

    Đang suy nghĩ thì tôi bị một lực kéo rất mạnh về phía sau rồi ngã người xuống phía dưới. Miệng chỉ kịp la một tiếng “Áaaa”.

    Kì lạ là tôi chỉ thấy hơi chóng mặt nhưng ngã không hề đau một chút nào. Một người nào đó đang một tay ôm lấy eo của tôi, cả người tôi đều dựa vào ngực của người đó. Tôi liền cảnh giác cao độ, nhảy tới trước hai bước, quay lại nhìn thẳng vào mặt người đó:

    - Anh muốn làm gì?

    Người đó sau khi có chút bất ngờ vì hành động của tôi, cũng bình tĩnh nhìn lại tôi. Là anh chàng áo xanh đen ban sáng. Sao lại trùng hợp như vậy.

    - Tiểu thư, tôi mới là người phải hỏi nàng câu đó. Nàng muốn quyên sinh sao?

    Quyên sinh? Tôi nhanh chóng hiểu ra, anh ta nhìn thấy tôi muốn tự tử. Cái cảm giác bị phát hiện làm việc xấu chính là đây, tôi xấu hổ nhưng vẫn cố vớt vát:

    - Không có. Tôi trèo lên đó ngắm sen cho rõ. Anh chỉ cần gọi tôi là được rồi, có cần kéo mạnh thế không? Làm tôi sợ muốn chết.

    Anh ta có vẻ bất ngờ với câu trả lời của tôi:

    - Ta đã gọi nàng mấy lần. Nàng không nghe thấy sao?

    - Không. Tôi đang tập trung ngắm sen sao nghe thấy được. – Tôi thực sự không nghe thấy gì cả.

    Tôi bước đến nhặt giày mang vào chân, tay phủi phủi tà áo trước cho thẳng. Anh ta đứng nhìn một loạt hành động của tôi, rồi hừ một tiếng trong miệng. Anh ta giũ mạnh tay áo, quay người bước đi. Tôi thực sự ngạc nhiên, con trai thời này thật hết thuốc chữa, có cần ra vẻ thế kia không. Tôi liền chạy đến kéo tay áo anh ta lại:

    - Này anh kia, anh đi đâu vậy? Anh hù tôi sợ muốn chết rồi bỏ mặc sao?

    Nói xong câu này, tôi thấy mặt tôi có vẻ dày thêm một phân. Anh ta nhìn tôi rồi lại nhìn xuống cái tay tôi đang nắm áo anh tôi. Nhìn lên nhìn xuống rồi thả một câu:

    - Tiểu thư, nam nữ thọ thọ bất tương thân. Nàng đã không muốn quyên sinh, vậy ta tránh đi để nàng tự do ngắm sen.

    Nghe anh ta nói thản nhiên làm tôi xấu hổ thêm, nhưng càng xấu hổ, con người ta lại càng muốn dày mặt. Tôi càng cầm chặt tay áo anh ta, nói mạnh miệng:

    - Được, công tử nói rất đúng. Nam nữ phân biệt. Vậy lúc nãy công tử ôm lấy eo tôi thì sao?

    Anh ta lại tỏ vẻ mặt ngạc nhiên, rồi hơi nhíu mày, day day trán, nói:

    - Tiểu thư, đó là hiểu lầm nên mới chạm người nàng. Dù sao đó cũng là cứu nàng.

    Tôi mặt dày thêm nữa:

    - Tôi không biết, công tử đụng vào người tôi, phải đền bù, không đền bù, tôi la lên để người khác biết có người ăn hiếp phụ nữ giữa ban ngày.

    Anh ta chắc chắn lần đầu tiên bị ăn vạ thế này, đỏ mặt, tức giận:

    - Được, nàng nói đi. Nàng muốn gì?

    Tôi đổi bộ dáng, thả tay áo đang nắm ra, cười hì hì:

    - Công tử mời tôi ăn gì ngon là được.

    Anh ta làm bộ nghe không rõ, hỏi lại:

    - Ăn?

    - Phải, tôi đang thấy hơi đói.

    Vừa nói, tôi vừa làm bộ dáng tội nghiệp, tay sờ sờ bụng. Anh ta nhìn thấy, tỏ vẻ bất lực:

    - Được.

    Tôi nghe vậy, mắt sáng, cười nịnh nọt đi theo bên cạnh. Vừa đi vừa huyên thuyên:

    - Công tử không phải người ở đây đúng không? Vậy anh có biết quán ăn nào ngon không?

    Anh ta liếc mắt tôi một cái, lại im lặng đi tiếp. Tôi bĩu môi, có cần lạnh lùng thế kia không? Tỏ vẻ cao ngạo à, tính tuổi thật có khi tôi còn hơn tuổi anh đấy, nhóc con. Tôi mặc kệ anh ta, vừa đi vừa lấy tay áo che nắng trên đầu.

    - Trời nắng thế này uống nước đá là tuyệt nhất. Mà lại quên, thời này làm gì có tủ lạnh. Mà có tủ lạnh cũng không có điện chạy. Không biết khi nào Việt Nam mới có điện nhỉ? – Tôi lầm bầm trong miệng mà quên mất anh ta có thể nghe thấy.

    Quả nhiên, anh ta nghe được. Anh ta đứng khựng lại, nhìn tôi rồi nói:

    - Nàng nãy giờ là đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu gì cả.

    Tôi cào cào tóc, thật ngượng, tôi lại nói linh tinh, nhiều từ lạ như vậy, anh ta nghe không hiểu cũng phải thôi. Tôi tìm cách đổi đề tài:

    - Anh, à không, công tử tên gì?

    Anh ta mím môi, suy nghĩ khoảng năm giây, rồi trả lời nhẹ bẫng:

    - Trịnh Khải. Còn nàng?

    - Hoài An. - Tôi trả lời theo phản xạ mà quên mất rằng tôi lúc này không còn là Hoài An nữa. Tôi đang là Đinh Thanh. Mà thôi, cũng chỉ là cái tên. Vốn dĩ cái tên Hoài An kia cũng không thuộc về tôi.

    - Nàng là tiểu thư nhà ai? Người hầu của nàng ban sáng đâu? – Trịnh Khải vừa đi vừa hỏi.

    Nếu là Đinh Thanh thì là con nhà quận công Huy rồi, nhưng Hoài An thì không phải. Tôi đành trả lời qua loa:

    - Tôi không phải người ở đây. Người hầu của tôi đang bận.

    Tôi trả lời xong lại thấy mình thật thông minh. Cả nhà quận công không phải người trấn Nghệ An, vì vậy Đinh Thanh tất nhiên không phải người ở đây rồi. Tôi lại càng không phải người ở đây. Nghĩ kiểu gì cũng thấy hợp lý.

    Anh ta nghe xong câu trả lời mập mờ của tôi cũng không hỏi thêm gì nữa. Sau đó tôi và anh ta im lặng đi bộ ra đường lớn. Đến một quán nhỏ, trên treo một tấm bảng viết chữ Hán. Tôi là người hiện đại, không biết chữ Hán cũng đương nhiên, do đó quay qua hỏi anh ta:

    - Trên đó viết gì vậy?

    Anh ta nhìn tôi một cái rồi đi vào, quán lúc này chưa có khách. Trịnh Khải chọn ngồi một bàn gần cửa sổ, tôi lại ngồi đối diện. Anh ta lại nhìn tôi:

    - Tiểu thư không biết chữ?

    Tôi lấp liếm:

    - Không phải chỉ có mấy chữ ngoằn ngoèo thôi sao. Tôi không học thì tất nhiên không biết rồi. Rốt cuộc công tử cũng không biết chữ sao? Nếu biết thì trả lời là được rồi.

    Anh ta cười nhạt:

    - Tiểu thư nàng nói nhiều thật. Tấm bảng kia viết “Thanh Phong Quán”.

    Tôi gật gù:

    - Không ngờ thời này đã có người biết xây dựng thương hiệu rồi. Quán ăn nhỏ mà đặt tên hay như vậy.

    - Xây dựng thương hiệu? Nàng đang nói gì vậy? - Anh ta lại trưng ra vẻ mặt không hiểu.

    Tôi biết tôi lại nhanh miệng nói linh tinh, tất nhiên những cụm từ của hiện đại không thể nói ở thời này, nếu không có ngày tôi bị tống vào nhà thương điên mất. Tôi liền cười giả lả:

    - À đó chẳng qua là mấy từ địa phương ở nơi tôi sống thôi, nó nghĩa là khen quán tên hay đó mà.

    Một anh chàng ở đâu đứng bên bàn nãy giờ nghe được liền cười khì khì, nói:

    - Dạ tên đó là tên do ông chủ, chồng của bà chủ quán đặt ra. Ông chủ ngày trước có lên kinh ứng thí nhưng mãi không đậu. Bà chủ mở quán cơm kiếm tiền nuôi ông chủ học hành. Ông chủ chỉ đặt một cái tên, bà chủ liền cho người làm tấm bảng treo ở cửa vào.

    Tôi lắng tai nghe anh ta nói một lèo, biết anh ta là người phục vụ của quán, chuyện anh ta kể cứ như truyện cổ tích, chỉ cần khách nào thắc mắc có thể nói ra một lượt, không vấp một từ. Tôi cười lại với anh ta, “à” một tiếng thể hiện thích thú. Nhưng ai đó mặt lạnh lên tiếng:

    - Mang những món ngon của quán ra đây. Thêm một bầu rượu.

    - Dạ có ngay. - Anh chàng phục vụ cười trả lời rồi lủi vào trong.

    Sau đó là một hồi im lặng trong khi chờ thức ăn. Tôi lại quan sát kĩ một chút quán ăn nhỏ này. Cả quán có tất thảy chưa tới mười bàn, bàn làm bằng tre, ghế cũng bằng tre nứa. Mái ngói, vách được đắp đất bùn ở dưới, phần trên được che chắn bằng tre đan từng thếp. Cửa sổ lớn ở cả trước và sau nên quán không hề tối chút nào, lại nhìn ra được đường phố bên ngoài nhộn nhịp.

    Tôi nhìn quán, nhìn phố xá lại nhìn vào người ngồi trước mặt. Anh ta ngồi thẳng thớm, hai tay để trên gối, gương mặt tuấn tú kia lạnh nhạt nhìn thẳng vào tôi. Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì trong đầu, sao lại nhìn tôi chằm chằm như đang soi mói tôi vậy. Tôi liền giả vờ nhìn xuống bàn, rồi lại nhìn ra phố.

    Khi tôi đang suy nghĩ nên nói gì để anh ta thôi nhìn tôi thì thức ăn được mang đến. Một dĩa rau xào lòng gà, nửa con gà nướng và một bầu rượu. Chủ quán này tay nghề rất khá, thức ăn mang lên thơm ngào ngạt khiến bụng tôi sôi ùng ục. Tôi tay cầm đũa, tay cầm chén, nhìn anh ta, cười ngọt:

    - Ăn thôi.

    Anh ta liếc tôi một cái rồi cầm bầu rượu rót vào ly, mang lên miệng nhấp một cái. Tôi bĩu môi, còn trẻ mà tướng đã như ông cụ. Mặc kệ, tôi cứ ăn trước đã. Tôi tập trung toàn bộ tinh lực lên các món ăn, không cần để ý xung quanh. Gắp, lại gắp, đến khi giữa chừng ngẩng mặt lên thì mới phát hiện ra người đối diện tôi chưa ăn miếng nào. Anh ta ngoài nhấp ngụm rượu ban đầu thì không hề đụng đũa. Tôi nghĩ nghĩ, dù sao bữa ăn này cũng là bắt anh ta trả tiền, không thể một mình ăn hết, liền cầm đũa, gắp một miếng thịt gà bỏ vào chén anh ta, cười:

    - Công tử không ăn thử sao? Rất là ngon nha.

    Anh ta có vẻ hơi bất ngờ, nhìn miếng thịt trong chén rồi lại nhìn tôi:

    - Tiểu thư, ta không đói. Nàng cứ ăn một mình đi.

    Tôi hừ một tiếng, đoán chắc anh ta chê đũa tôi dơ nên không dám động đũa vào miếng ăn tôi vừa gắp. Nghĩ sao làm vậy, tôi gắp lại miếng thịt từ chén anh ta bỏ vào chén của mình, rồi ăn trước gương mặt ngạc nhiên của anh ta.

    Ăn xong miếng thịt, tôi cũng buông đũa. Tôi lại tò mò, không biết rượu ở đây có ngon không, tôi đem bầu rượu rót một ít vào ly, đưa lên miệng nhấp thử. Cay xè, không ngon tí nào. Tôi nhăn mặt, dẫu sao cũng không bằng rượu nho mà lúc ở hiện đại tôi hay uống trộm của ba.

    - Hoài An, nàng không giống một tiểu thư khuê các, không có một điểm nào hiền thục.

    ----------
    Beta: timbuondoncoi
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/9/14
  9. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 4: GẶP CƯỚP

    Anh ta nói như thế rốt cuộc chính là đang chê tôi không phải con gái sao? Tôi nổi máu nóng lên mặt, tức giận:

    - Công tử, tôi thấy anh mới không có ra dáng nam tử hán đầu đội trời, chân đạp đất một tí nào cả. – Anh ta không coi tôi là nữ nhi, tôi không cần coi anh ta là nam nhi.

    Con người là vậy, tuy biết bản thân mình có khuyết điểm nhưng không chịu được bị người khác nói huỵch toẹt nó ra. Hơn nữa, tôi vốn tính cách thoải mái đã quen, về đây tất nhiên không phù hợp với cái mà gọi là “khuê các, hiền thục” ở thời này rồi. Ban đầu cũng không phải tôi muốn trêu chọc anh ta, chỉ tại đúng lúc tâm trạng không tốt, anh ta lại xuất hiện làm gì.

    Nhìn thấy mặt anh ta biến đổi, tôi nghĩ nghĩ, chỉ ăn vạ anh ta một bữa ăn mà bị chê này nọ, tôi lại giận hơn, tức giận làm mụ mị đầu óc:

    - Bữa này tôi ăn, tôi trả tiền. Rượu đó, tôi có uống, cũng trả luôn. Coi như anh uống rượu thừa của tôi đi, tôi không thèm tính toán.

    Mặt anh ta chuyển sang đỏ rồi đen. Tôi đoán anh ta tức giận lắm rồi, phải nhanh móc tiền ra trả rồi chạy về nhà thôi. Nhưng tôi lại chợt nhớ ra, tôi trốn đi chơi không mang theo tiền. Lần này khuôn mặt của tôi chính là từ đỏ chuyển sang trắng.

    Anh ta kiên nhẫn nhìn tôi rồi quay qua gọi người đến trả tiền. Xong anh ta đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới rất đáng sợ:

    - Tiểu thư, nàng nên cẩn thận cái miệng của mình. Lần này, ta tha cho nàng.

    Người tôi hơi run lên một cái rồi nhanh chóng đi theo anh ta ra đường. Tôi quyết không để mất mặt như vậy, tôi đứng chặn trước mặt anh ta, hùng hổ:

    - Coi như tôi nợ anh. Tôi sẽ trả lại. Có cần hung dữ vậy không?

    Anh ta liếc tôi một cái, lách người qua một bên, tiếp tục đi về phía trước. Tôi chạy theo, nói:

    - Anh nói đi, nhà anh ở đâu, tôi sẽ mang đến trả.

    Đúng vậy, đã chửi anh ta nhiều như vậy, tôi nhất quyết phải trả tiền cho anh ta để giữ hình tượng mới được. Trả tiền xong, tôi mới có thể vênh mặt chửi anh ta tiếp được. Nếu không, tôi sẽ thấy hổ thẹn trong lòng.

    - Tránh ra. - Anh ta gằn từng tiếng một.

    - Tôi không tránh, anh nói đi, nhà ở đâu tôi biết mới mang tiền trả lại được. - Tôi cứ quyết bám lấy không buông.

    Anh ta bị tôi bám một đoạn, cuối cùng kiềm chế mà nói:

    - Được. Hoặc là nàng trả ngay lúc này. Hoặc là quên chuyện này đi. Ta không tiếc mấy xu lẻ kia.

    Tôi có chút bối rối, anh ta hẳn tức giận lắm rồi. Dù tôi chưa rành về đồng tiền và chi tiêu ở đây, nhưng tôi biết, bữa ăn hết hai đồng không phải là xu lẻ. Anh ta thì vẫn đang đứng im nhìn tôi. Tôi nhanh mắt nhìn thấy hai người đàn ông ngoại quốc buổi sáng đang đứng ở phía trước, hình như đang cố gắng nói chuyện với một người địa phương. Tôi liền nảy ra một ý, cười với anh ta:

    - Được, tôi trả ngay bây giờ. Anh đứng đợi tôi. Nhất định không được đi đâu.

    Nói xong, tôi đi nhanh đến trước mặt hai người Hà Lan kia, mở miệng hỏi thăm. Hai người đó thấy tôi như vớ được pháo cứu sinh, nhanh chóng kể lể. Ra là họ muốn mua những bộ ly chén bằng đồng thau được khắc họa tiết kia nhưng họ chỉ biết một ít tiếng Việt, nói tiếng Hoa thì người bán không hiểu. Người bán lại nói tiếng địa phương Nghệ An, hai người Hà Lan kia căn bản không thể nghe ra được từ nào. Thế là tôi đứng ra phiên dịch. Người bán bán được nên vui mừng, người mua lại càng vui mừng hơn.

    Người đàn ông râu xoăn liên tục cám ơn tôi, lại hỏi có thể làm gì để báo đáp. Tôi vui mừng nói, tôi đang mắc nợ hai đồng, có thể cho tôi mượn được không. Họ cười lớn, đưa tiền, lại nói, không cần trả. Tôi cười cám ơn.

    Vẫy vẫy tay tạm biệt hai người ngoại quốc, tôi nhìn qua anh chàng áo xanh đen đang đứng một bên. Tôi miệng cười, ngửa tay xòe ra hai đồng ở trong đó, đưa lên trước mặt anh ta:

    - Trả cho công tử. Vậy là hết nợ nhé.

    Trịnh Khải vẫn đứng im, nhìn sững tôi. Tôi đoán chắc anh ta đang không ngờ tôi lại tài giỏi như vậy. Tôi cười tít mắt.

    Tình huống lúc này là thế này. Tôi và Trịnh Khải đang đứng bên đường, một tay tôi đang xòe tiền, anh ta thì đứng bất động. Mặt tôi thì cười xán lạn, mặt anh ta thì đơ ra, không biết đang suy nghĩ gì.

    “Á”

    Tôi theo phản xạ mà la lên khi bả vai của mình bị ai đó đụng mạnh vào. Người tôi không phòng bị ngã ra sau thì Trịnh Khải đã nhanh tay kéo tôi lại. Tôi vừa đứng vững đã thấy anh ta nhanh chân đuổi theo ai đó sau lưng tôi.

    Lúc này tôi mới hoàn hồn lại. Tôi vừa bị giật tiền. Tôi vừa bị giật tiền ở thời này. Ra là ở đâu cũng giống nhau. Tôi thở dài, nhìn lòng bàn tay có ba vết dấu đỏ do bị cào, may mà không bị trầy xước.

    A, Trịnh Khải, anh ta đi đâu? Không phải là đuổi theo tên giật tiền đó chứ?

    Tôi chạy về hướng Trịnh Khải đuổi chạy ban nãy. Vừa tới góc đường đã thấy Trịnh Khải và một người áo đen đang đánh nhau. Người dân đứng xem xung quanh nhưng không ai dám tới gần.

    Khi tôi chạy đến gần thì Trịnh Khải đã áp chế được tên áo đen. Tuy ngắn ngủi nhưng tôi biết Trịnh Khải võ công rất giỏi, nhanh như vậy đã bắt được tên cướp. Lúc này những người xung quanh bắt đầu ồn ào trở lại. Người vỗ tay khen Trịnh Khải, người chỉ trỏ mắng chửi tên giật tiền.

    Tên áo đen thấy tôi xòe tiền không phòng bị, lại thấy Trịnh Khải khăn áo lượt là, tưởng công tử bột nên mới ra tay. Thật không ngờ, hắn ta gặp xui.

    Trịnh Khải lấy lại hai đồng tiền, giao tên áo đen cho những người đàn ông xung quanh, giải lên quan phủ.

    Còn tôi, tôi đang đứng sững, bất động. Trong đầu tôi lúc này hiện lên câu nói ban nãy của anh ta: “Lần này, ta tha cho nàng.” Nếu anh ta không tha cho tôi, vậy anh ta sẽ làm gì? Cái miệng hại cái thân, lần sau tôi phải cẩn thận hơn mới được.

    Trịnh Khải phủi tà áo, đến gần tôi, chìa hai đồng tiền ra:

    - Tiểu thư, ta không muốn làm người keo kiệt. Nàng cầm đi.

    Anh ta rõ ràng đang nói móc tôi đây mà, tôi hơi ngượng, nhưng cũng không nên kì kèo, liền cầm lấy, đầu cúi xuống đất, nói nhỏ:

    - Tôi xin lỗi vì ban nãy hơi nóng tính đã nói nhiều lời không hay.

    Nói lời xin lỗi chính là vì tôi cảm thấy mình đã làm quá lên, lại còn mắng anh ta, thật mất hình tượng. Anh ta hơi sững người rồi cười, trả lời:

    - Tiểu thư thật không giống những cô gái khác. Tuy rằng nàng nói nhiều thứ ta không thể hiểu được nhưng…

    - Nhưng gì? - Tôi ngước mặt chờ anh ta nói tiếp.

    - Nhưng ta cảm thấy nàng rất đặc biệt. Không ngốc tí nào.

    Trịnh Khải nói xong thì quay mặt đi thẳng bỏ tôi đang đứng ngỡ ngàng. Anh ta vừa nói tôi đặc biệt, tôi không ngốc? Ý là của anh ta là gì? Tôi nhìn bóng anh ta rẽ sang con đường khác rồi nhìn hai đồng tiền trong tay. Trời đang chiều tà. Tôi cũng nên về thôi. Nhưng, tôi không biết đường về nhà.

    A, không phải mẹ tôi hay nói đường nằm ngay dưới mũi sao. Tôi hỏi thăm một ông chú đang kéo mấy con nghé trên đường, hỏi đường đến nhà của quận công Huy. Ông chú chỉ đường: đi tới trước gặp quán nước, rẽ trái đi tới miếu nhỏ lại rẽ phải, đi thẳng tới cây đa thì nhìn đối diện là nhà quận công Huy.

    Tôi nói cám ơn rồi nhẩm nhẩm lại, sợ quên mất. Nhưng tôi chỉ mới tới trước cái miếu nhỏ đã gặp Gạo đang hớt hải chạy tới, nói là đang đi tìm tôi.

    -----------------
    Beta: timbuondoncoi
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/9/14
    meodinhdang, The Zest, tatami11 người khác thích bài này.
  10. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Đọc hai chương mới này của bạn có hứng hơn nhiều rồi. ^^. Duy chỉ cái tính vô tư của cô An là mình phải bái phục. Nhưng mà đó cũng là điểm mạnh của cô ấy. ^^. Mình không có tí khái niệm nào về trai cổ đại, nhưng nghe tính anh Trịnh Khải này cũng hay đó nha. Mình đợi chương tiếp.

    P.s: Mình muốn hỏi chút, mình nghĩ thôi nhé, là con vua / chúa đi ra ngoài thành chơi, thường sẽ tự giấu tên thật. Vì họ của vua chúa, trong dân thường không được đặt. Trịnh Khải cũng không biết cô ấy là người của tương lai đáp về, xưng tên ngay như thế có phải hơi nguy hiểm không? :-ss
     
    Linhduahau thích bài này.
  11. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Hi, cám ơn bạn đã đọc và comment. Nói thật, mình rất thích đọc comment của bạn, nhờ đó mình phát hiện ra được nhiều thứ hay ho. :x
    Nói về nam chính, như chương trước có nhắc đến tên của thế tử là Trịnh Tông. Còn tại sao nam chính lại "sau 5s suy nghĩ" liền xưng tên Trịnh Khải thì sau này sẽ có đoạn nhắc đến chi tiết này. :|
    P/s: Bật mí là nam thứ vẫn chưa lên sàn :D
     
    Lê LaMộc miêu thích bài này.
  12. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 5: ĐỒNG CẢM

    Hôm đó tôi trở về liền bị Đinh Ngọc kéo thẳng vào phòng tra khảo. Buổi chiều lúc tôi đang nằm ngủ, Đinh Ngọc và Gạo ra gian phòng khách phụ mẹ cả chuẩn bị cho ngày giỗ đầu của Việp quận công – cha nuôi của quận công Huy. Sau khi Đinh Ngọc quay lại phòng đã không thấy tôi đâu, sai Gạo tìm trong phủ cũng không thấy, hỏi quanh thì một người hầu nói có nhìn thấy tôi. Đinh Ngọc đoán tôi chạy ra ngoài chơi, một mặt sai Gạo ra phố tìm, một mặt che giấu giúp tôi.

    Đinh Ngọc ngồi trên ghế tựa, từ tốn nói:

    - Đinh Thanh, nói xem em trốn đi đâu chơi giờ mới về?

    Tôi đứng giả bộ hối lỗi, một tay kéo kéo tay áo của nàng ta:

    - Chị.

    - Nếu cha mẹ biết em trốn đi chơi một mình, sẽ tức giận thế nào? Lần trước em trốn đi chơi, học đòi cưỡi ngựa, ngã bệnh thập tử nhất sinh, em vẫn chưa sợ sao? – Đinh Ngọc càng chất vấn, càng lên giọng.

    Tôi chỉ biết Đinh Thanh ngã từ lưng ngựa nhưng không biết nguyên nhân sâu xa cũng là trốn đi chơi. Xem ra tôi và Đinh Thanh trước kia cũng có điểm chung. Nhìn gương mặt vì tức giận mà đỏ cả hai gò má của Đinh Ngọc, tôi bỗng muốn ôm lấy chị. Có người chị như Đinh Ngọc, tôi thấy may mắn cho Đinh Thanh, giờ may mắn ấy là của tôi.

    Tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh Đinh Ngọc, tay ôm lấy cánh tay của nàng ta. Tôi thì thầm:

    - Chị, lần sau em đi chơi sẽ nói cho chị biết trước.

    Đinh Ngọc nghe tôi nói xong, bật cười, đẩy mặt tôi ra, gí ngón tay vào trán tôi:

    - Thật nghịch ngợm. Lần sau chị sẽ mách cha, xem cha xử lý em thế nào.

    Tôi cười hì hì rót nước uống. Đinh Ngọc hỏi tôi đã đi đâu, tôi nói tôi dạo phố chơi, ra ao ngắm sen. Tôi còn rủ Đinh Ngọc lần sau đi ngắm sen. Nhưng tôi không kể một chữ về chuyện tôi gặp Trịnh Khải. Một phần là sợ việc tôi gặp con trai bên ngoài sẽ càng khiến Đinh Ngọc lo lắng, một phần là tôi không muốn kể.

    Đến tối ăn cơm, mẹ cả nhìn thấy tóc tôi vẫn chưa chịu búi lên gọn gàng, liền nhẹ giọng nhắc nhở. Tôi định bịa chuyện đầu của tôi vẫn còn đau, nếu búi lên sẽ khó chịu, nhưng nghĩ lại không dám nói, đành dạ qua loa. Quận công thì chỉ cười, ông nói cứ để tùy ý tôi đi. Tôi mừng rỡ gật đầu tán thành. Ông thấy thế lại càng cười lớn. Mẹ cả vì vậy sau này không bao giờ nhắc nhở vụ tóc tai của tôi nữa.

    Nhưng tôi vẫn thể hiện là một đứa con gái ngoan. Sáng hôm sau tôi để Gạo tết tóc, quấn khăn tròn quanh đầu, cài thêm một trâm bạc, lại thả đuôi tóc một bên. Còn về trang phục, hôm qua tôi thấy nó thú vị, còn hôm nay tôi thấy nó rắc rối, nhưng vẫn nhẫn nại để Gạo mặc từng lớp cho tôi.

    Dùng xong bữa sáng, quận công giống mọi ngày đi xử lý việc của trấn. Mẹ cả và Đinh Ngọc tiếp tục chuẩn bị cho ngày giỗ, lên danh sách cần mua, vật phẩm cúng tế, món ăn tiếp khách. Gạo, Hoa và các người hầu khác trong phủ lăng xăng lau dọn, kê bàn, căng màn... Chỉ có tôi là rảnh rỗi không việc làm. Tôi nói muốn về phòng nằm nghỉ.

    Chưa về đến phòng tôi lại bị cánh cửa gỗ cuốn hút.

    Kéttt...

    Tôi lại lẻn ra ngoài đi chơi, đến gốc đa bên cạnh hồ sen hôm qua. Xung quanh yên tĩnh, bóng cây phủ xuống một nửa trên bờ, một nửa xuống ao sen. Leo lên một cành cây lớn, tôi ngồi tựa vào thân cây, thả chân đung đưa, mắt nhìn ra xa. Tôi thực sự thích phong cảnh yên bình ở đây. Trong gió mát thổi đến vừa có hương sen thoang thoảng dưới ao, vừa có mùi lúa chín từ cánh đồng bên kia và cả mùi nắng thanh khiết.

    Đang thả hồn ngắm cảnh, tôi chợt nghe tiếng bước chân chạy đến. Chỗ tôi đang ngồi khá cao, có vài cành lá che chắn nhưng chỉ cần có người ở dưới ngước mắt nhìn lên là sẽ thấy tôi. Tôi có chút hoảng hốt, liền ngồi im lặng, đến thở cũng không dám thở mạnh. Hôm qua là gặp Trịnh Khải, hôm nay gặp ai đây?

    Tôi nghiêng đầu nhìn xuống. Người ở dưới mang một bộ đồ xám tro, đầu quấn khăn xanh đen, không nhìn rõ mặt. Anh ta hét một tiếng “A” rồi vung tay đấm một cái rất mạnh vào thân cây khiến cành lá lắc lư. Tôi sợ hãi một tay ôm thân cây thật chặt, một tay bịt miệng.

    Anh ta sau khi giải tỏa cơn tức giận bằng nắm đấm thì đứng thẳng người, mắt nhìn ra xa về phía ao sen. Tôi không biết anh ta đang nhìn gì, đang suy nghĩ gì nhưng anh ta đứng mãi, đứng mãi rất lâu. Hai tay anh ta buông thõng xuống hai chân, bàn tay vẫn như cũ nắm chặt. Tôi cũng vì thế ngồi ôm cây rất lâu, người không dám động đậy nên có chút mỏi. Nhưng tôi lại không dám lên tiếng.

    Tôi lại nhìn xuống người ở bên dưới, bỗng có cảm giác, người đứng dưới đó trông rất cô đơn.

    Mặc dù có chút đồng cảm nhưng chân tôi hơi tê, người nào đó ơi, mau mau trở về đi. Tôi nhúc nhích hai chân để máu lưu thông, không ngờ một chiếc giày tuột xuống đất.

    Bịch.

    Chiếc giày vải đáp xuống đất. Đồng thời, người kia quay người lại, nhìn chiếc giày rồi ngước mặt nhìn lên cây. Tôi đang ngồi trên cây, chân buông thõng cũng lập tức vịn cành đứng dậy. Nhưng do ngồi lâu, chân đã tê cứng nên tôi bị tuột xuống khỏi cành cây.

    “Aaa...”

    Tôi chỉ kịp hét một tiếng thất thanh. Tiêu rồi, xương gãy là chắc. Nhưng tôi lại cảm nhận được đôi tay rắn chắt bắt lấy cả người tôi. Anh ta đã đỡ được tôi, tôi không rớt xuống đất. Tôi sợ hãi từ từ mở mắt nhìn người vừa cứu mình.

    Là Trịnh Khải.

    Sao có thể trùng hợp đến như vậy?

    Là Trịnh Khải ngạo mạn, lạnh nhạt hôm qua, vừa nãy tức giận và cô đơn như vậy?

    Là Trịnh Khải đang ôm cả người tôi.

    Tôi liền tuột xuống khỏi hai tay của anh ta, phủi phủi áo cho thẳng, ngượng ngùng:

    - Cám ơn.

    Anh ta nhìn về phía chiếc giày bị rơi cách tôi khoảng một bước chân, tôi hiểu ý nhích chân qua, mang giày vào. Giọng anh ta rất trầm:

    - Sao nàng lại ở đây? Nàng tính quyên sinh lần nữa sao?

    Nghe thì có vẻ anh ta đang giễu cợt tôi, nhưng giọng nói lại buồn bã như vậy. Tôi không biết nói thế nào, đành im lặng.

    Trịnh Khải lại hỏi:

    - Tại sao nàng không lên tiếng từ đầu?

    Tôi vò vò tóc, nói dối không nháy mắt:

    - Tôi muốn thử xem công tử có phát hiện ra tôi hay không. Không ngờ anh lại kém như vậy. Làm tôi ngồi muốn tê liệt cả người.

    Trịnh Khải cười nhẹ, tuy tôi thấy miệng anh ta được kéo giãn ra nhưng sao trong đôi mắt kia vẫn mờ mịt và lạnh lẽo đến vậy.

    - Ta thua rồi, không phải nàng lại muốn bắt đền ta chứ? - Trịnh Khải lên tiếng.

    Tôi cảm thấy lúc Trịnh Khải buồn, anh ta rất có khiếu hài hước. Tôi cười, nói:

    - Lần này thì bổn cô nương không đòi hỏi. Dù sao công tử cũng vừa cứu tôi một mạng. Tôi phải đa tạ ơn cứu mạng của công tử.

    Tôi nửa đùa nửa thật, nói toàn những từ không khác nào trong phim truyền hình. Anh ta nghe thấy cũng cười một tiếng, mắt lại phóng ra hồ sen trước mặt. Im lặng.

    Trịnh Khải đã không muốn nói, tôi sẽ không hỏi nguyên nhân tại sao anh ta buồn. Nhưng tôi lại muốn an ủi anh ta một chút. Tôi lại không thể nói “đừng buồn". Nghe thật vô nghĩa. Nói đừng buồn là có thể đừng buồn được sao. Vì thế cách tốt nhất là đánh lạc hướng nỗi buồn. Tôi nghĩ nghĩ, liền nói:

    - Để tôi kể cho công tử nghe một câu chuyện.

    Anh ta im lặng. Tôi liền bắt đầu kể.

    “Có một cô gái từ nhỏ đã sống rất vui vẻ. Ba mẹ hết lòng thương yêu cô gái, cho cô gái mọi thứ tốt nhất. Cô gái gắng học hành, lại hoạt bát, ngoan hiền, vì vậy ba mẹ luôn vui vẻ, lại càng cưng chiều cô hơn. Cô gái luôn nghĩ rằng mình là người may mắn nhất.

    Thế nhưng một ngày cô gái phát hiện ra một bí mật, cô không phải con của ba mẹ. Cô là con nuôi. Ba mẹ cô trước lúc nhận cô cũng có một cô con gái vì tai nạn mà qua đời. Sau đó họ quá đau lòng nên mới nhận một bé gái bằng tuổi, lại có vẻ ngoài gần giống con gái mình về nuôi. Không những vậy, ba mẹ nuôi còn đặt tên cô giống tên đứa con gái đã mất. Anh nói xem cô gái khi biết được bí mật ấy sẽ hành động như thế nào?”

    Trịnh Khải quay qua nhìn tôi, không trả lời.

    Nhớ lại ngay lúc biết được bí mật đó, tôi đã cảm giác thế nào? Đau đớn, mất mát, bị lừa dối, uất ức, tức giận, căm ghét… một loạt các cảm giác chồng chéo đan vào trái tim tôi. Nhưng hơn hết chính là cảm thấy cô độc. Gia đình tôi yêu thương thì ra ngay từ đầu vốn không thuộc về tôi.

    Trong lúc bấn loạn, một người bạn đã rủ tôi đi du lịch. Tôi lúc này chỉ muốn ra khỏi nhà nên liền đồng ý. Chỉ là bất ngờ gặp tai nạn. Nếu tôi không bị trở về thời này, có lẽ sau đó tôi sẽ làm loạn lên hoặc gây ra chuyện điên khùng nào đó.

    Nhưng lúc này, tôi chỉ thấy đau lòng mỗi khi nghĩ rằng ba mẹ sẽ đau buồn như thế nào khi nhận được tin tôi gặp nạn, khi thêm một lần nữa mất đi một đứa con gái.

    Còn nữa, tại sao tôi lại đi kể cho anh ta nghe chuyện của mình? Chính tôi cũng không hiểu. Có lẽ là vì sự đồng cảm dâng lên khi nhìn thấy bóng lưng cô đơn của anh ta chăng?

    Lúc tôi ngước mặt nhìn Trịnh Khải, gương mặt anh ta có chút hoảng hốt.

    Trịnh Khải đưa ngón tay cầm lấy mặt tôi, khẽ gạt đi giọt nước mắt đang chảy dài trên má tôi. Ra là tôi đã khóc. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt cô đơn đã không còn, chỉ còn lại đôi mắt đen trầm tư. Tôi kéo tay anh ta xuống:

    - Đừng thương hại.

    Tôi vừa nói xong thì có cảm giác tay anh ta hơi run lên. Hai chúng tôi đứng đối mặt, im lặng.

    Trịnh Khải thở ra một tiếng rất nhẹ, nói:

    - Nàng sẽ không cô đơn.

    Lần này chính là người tôi run lên, “nàng sẽ không cô đơn”, là tôi thật sự sẽ không cô đơn sao? Tôi nhìn thẳng vào mắt Trịnh Khải, ở đó có sự kiên định và ấm áp.

    Đến gần trưa, chúng tôi chia tay nhau, tôi lại vào nhà bằng đường cửa sau. Cả nhà bận rộn không ai phát hiện ra sự biến mất của tôi, tôi thầm vui mừng.

    Bữa cơm trưa hôm đó, lần đầu tiên, quận công Huy trở về nhà ăn cơm. Thường ngày sẽ có người hầu mang cơm đến trấn phủ. Hôm nay ông trở về giữa ngày chắc hẳn là có chuyện.

    Ra là Tuyên phi vừa hạ sinh vương tử. Chúa thượng quá vui mừng, lấy tên ngày nhỏ của mình đặt cho con trai, gọi là Trịnh Cán. Một chữ “Cán” đó cũng đủ để biết chúa thượng yêu quý con út thế nào. Quận công trở về bàn với mẹ cả gởi quà chúc mừng, càng sớm càng tốt.

    -----------------------------------------
    Beta: timbuondoncoi
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/9/14
  13. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 6: ĐÁM GIỖ

    Buổi chiều, tôi và Đinh Ngọc cùng mẹ cả ra phố mua đồ. Mẹ cả, Đinh Ngọc và tôi đi trước, dẫn theo hai gã người hầu theo sau để phụ việc xách đồ. Hoa và Gạo ở phủ cùng người hầu tiếp tục dọn dẹp, xếp đặt.

    Đến cửa hàng vải, chúng tôi lựa một hồi rồi lấy ba xấp vải tốt, màu sắc nhã nhặn. Lại qua cửa hàng đồ trang sức, mẹ cả rất thích chiếc kiềng cổ bằng vàng có đính hình con gà trống đang vươn cổ gáy, rất tinh xảo. Năm nay là năm Đinh Dậu, chiếc kiềng này càng phù hợp. Trả tiền, mẹ cả bắt ông chủ để vào hộp gỗ cẩn thận.

    Lúc ra khỏi cửa hàng, tôi nhìn thấy bên góc đường đang có hai người đàn ông dắt theo hai con ngựa, từ từ rẽ ra đường lớn. Một người mặc áo dài xám tro, một người mặc áo đen. Tôi đứng nhìn chằm chằm vào bóng lưng người áo xám tro. Rất quen. Tôi không dám chắc, bởi tầm nhìn khá xa, người qua lại cũng đông đúc.

    Đang đứng thẫn thờ, tôi bị Đinh Ngọc kéo tay đi, người áo xám tro cũng biến mất khỏi tầm mắt của tôi.

    Về đến nhà, mẹ cả viết một thiệp chúc mừng, để một phong bì đỏ chúc may mắn và chiếc hộp trang sức ban sáng vào một túi vải lớn, cột cẩn thận. Đây là phần quà chúc mừng quý tử mới sinh ra của chúa thượng và Tuyên phi. Hoàng Lộc – người hầu thân tín của quận công và một gã gia nhân khác sẽ lập tức lên đường, đưa quà đến tận phủ chúa.

    Ngày hôm sau là giỗ đầu của ông nội nuôi – Quận công Việp.

    Sáng sớm, mọi người đã tất bật, bận rộn. Tôi để ý thấy rất nhiều khách đến, mang theo phần lễ vật cúng, rồi sẽ ra bàn ngồi nói chuyện với quận công. Mẹ cả sẽ chỉ huy người hầu đặt lễ vật ở đâu. Bàn thờ vốn không hề nhỏ nhưng nhanh chóng đầy kín vật lễ cúng bái. Mẹ cả sai người kê thêm một chiếc bàn trước bàn thờ, chiếc bàn lại nhanh chóng kín lễ vật.

    Những người khách hầu hết là quan lại của trấn Nghệ An. Một số khác đến từ nơi khác. Một nửa trong đó là vì quận công mời mà đến, một nửa lại là nhớ ngày mà đến.

    Tôi thực sự tò mò, Việp quận công là người như thế nào? Thông thường, một người khi chết đi, có thể có nhiều người chỉ vì một lần gặp mặt mà đến thắp một nén nhang tiễn đưa. Nhưng ngày giỗ đầu thường chỉ có người trong nhà nhớ đến. Còn giỗ đầu của Việp quận công lại có nhiều người nhớ mà đến thắp nhang?

    Tôi tranh thủ lúc Đinh Ngọc rảnh rỗi, kéo nàng vào phòng hỏi chuyện.

    - Chị, ông nội là người rất nổi tiếng phải không?

    - Em thật không nhớ tí nào sao? Mới năm kia em còn nói, sau này sẽ lấy người oai hùng như ông nội còn gì. – Đinh Ngọc rót trà, vừa uống vừa nói.

    Nghe vậy, tôi càng tò mò hơn, càng gặng hỏi cho được. Đinh Ngọc nhìn tôi, nghĩ nghĩ rồi nói:

    - Ngày giỗ đầu của ông, kể chuyện của ông cũng rất hay.

    Tôi gật gật. Đinh Ngọc uống một ngụm nước, bắt đầu kể.

    Việp quận công xuất thân từ một hoạn quan, tên là Hoàng Ngũ Phúc. Tuy là một hoạn quan nhưng ông là người văn võ song toàn, nổi tiếng mưu trí. Ông giữ chức Tả thiếu giám sau lên chức Nội sai trong Hình phiên. Khi khởi nghĩa nông dân nổi lên khắp nơi, Hoàng Ngũ Phúc đã dâng 12 điều binh pháp lên chúa Trịnh Doanh. Chúa đọc, biết được tài năng của ông, ban cho ông thống lĩnh kỳ binh, mang quân dẹp loạn.

    Sau khi dẹp loạn quân Nguyễn Hữu Cầu, Hoàng Ngũ Phúc còn dẹp yên quân cướp bóc, dẫn quân dẹp loạn các phiến quân khác. Từ đó, chúa Trịnh Doanh càng thêm phần tin tưởng, phong làm Việp quận công, trở thành vị tướng quan trọng nhất triều đình.

    Việp quận công tuy giữ chức lớn nhưng thái độ ôn hòa, không vì được chúa yêu mến mà kiêu ngạo, vẫn đối xử tốt với các quan lại khác và người dân trong thành. Vì vậy ông rất được yêu mến, tôn kính và cũng bị không ít đố kỵ. Ông vẫn còn giữ chức cho đến khi chúa Trịnh Sâm lên ngôi. Sau vì nhiều lời gièm pha, ông cáo lão về quê, được phong làm Quốc lão.

    Mấy năm trước, anh em nhà Tây Sơn nổi dậy khởi nghĩa, nhà chúa Nguyễn ở Đàng Trong lục đục, chúa Trịnh quyết định mang quân tiêu diệt họ Nguyễn. Chúa Trịnh Sâm gọi Hoàng Ngũ Phúc, lúc đó đã 62 tuổi ra cầm quân, gọi là Bình nam thượng tướng quân. Ông mang theo các con trai nuôi và tướng quân khác ra trận.

    Chỉ mới hai năm trước thôi, năm Ất Mùi, Cảnh Hưng thứ 36 (tức năm 1775), Việp quận công cùng các tướng tá của mình đã chiếm được Phú Xuân, đẩy lùi họ Nguyễn về phía Nam, phá trận của quân Tây Sơn khiến Nguyễn Nhạc phải quy phục.

    Thừa thắng xông lên, Việp quận công tiếp tục đánh đuổi quân Nguyễn. Nhưng cuối năm Ất Mùi, quân Trịnh gặp bệnh dịch. Việp quận công lúc này đã 63 tuổi, tuổi già, sức yếu. Tháng giêng năm ngoái, ông qua đời trên đường quay trở lại Thăng Long, thọ 64 tuổi.

    Quả thật là lịch sử hùng tráng của một đời người. Tuy rằng ông mang quân đánh dẹp cuộc khởi nghĩa nông dân, nhưng nếu nhìn ở khía cạnh khác, thì ông là người mang đến cuộc sống yên ổn cho Đại Việt. Nghe xong tôi thật sự rất muốn gặp Việp quận công một lần.

    - Sao chị biết rõ đến vậy? – Tôi hỏi.

    - Em ngốc sao. Là ông nội của chúng ta đấy. Năm ngoái hai chị em còn ra ngõ đứng chờ cha về, rốt cuộc cha về còn mang theo cả quan tài của ông nội. – Đinh Ngọc buồn bã.

    - Vậy hôm nay chúng ta có ra lăng mộ của ông nội không? – Tôi lại hỏi.

    - Lăng mộ của ông nằm ở Thăng Long, cha đã cho người đến cúng bái. Giỗ bốn chín ngày của ông, chúng ta vẫn còn ở kinh thành. Năm nay giỗ đầu ông lại cúng ở đây. – Đinh Ngọc nhìn ra cửa sổ.

    Gạo ở đâu hớt hải chạy vào:

    - Tiểu thư, công tử Đình Duệ đến rồi.

    Đinh Ngọc nghe thấy, vui mừng kéo tay tôi đi ra ngoài. Lúc này ở gian nhà giữa, Quận Công và mẹ cả đang ngồi trên ghế hỏi chuyện người ngồi đối diện. Đó là một anh chàng mặc áo dài nâu sẫm, vạt chéo màu đen, không quấn khăn quanh đầu mà chỉ cột một dây đen quanh búi tỏi, lộ ra cái trán cao. Người thanh niên đang ngồi, nhìn thấy tôi và Đinh Ngọc đi tới liền đứng dậy, cười:

    - Đã lâu không gặp các em.

    - Anh Đình Duệ. – Đinh Ngọc cười mỉm, gọi một tiếng thay lời chào.

    Tôi vẫn đứng im bên cạnh Đinh Ngọc, mẹ cả nhắc nhở:

    - Đinh Thanh, mau chào anh con đi. Đình Duệ đi vất vả mấy ngày đường mới đến được, sao con lại đứng im ở đó.

    - Dạ, chào anh. – Tôi đáp lời.

    Là ai đây? Xem ra rất thân thiết, không phải là anh trai chứ? Nhưng nếu là anh trai thì ngay từ đầu Gạo nói về thân phận của tôi sao không nhắc đến. Quận công và mẹ cả nói phải ra gian ngoài tiếp khách, để Đình Duệ ngồi ở đây nghỉ ngơi.

    Đinh Ngọc kéo tôi ngồi xuống ghế, mỉm cười:

    - Anh Đình Duệ là con của chú Hoàng Đình Thể, cùng là con nuôi của ông nội. Anh Đình Duệ cũng không nên trách Đinh Thanh, nó vừa rồi bị sốt mê man đến hỏng cả đầu óc rồi. Từ từ trí nhớ mới hồi phục được.

    A, ra là anh họ. Đình Duệ nghe thế, có chút bất ngờ, quay qua nhìn chằm chằm vào tôi:

    - Đinh Thanh, em thực sự không nhớ gì hả?

    - Em chỉ quên một số chuyện và một số người thôi. Không phải nhiều người lâu không gặp thì sẽ bị quên đó sao. – Tôi cười trả lời.

    - A, thì ra em đang trách anh lâu ngày không đến thăm các em phải không? – Đình Duệ cười lớn. Tiếng cười của anh ta rất sảng khoái, làm người nghe cảm giác rất thoải mái.

    Tôi nghĩ nghĩ, lại hỏi:

    - Anh chỉ đi một mình thôi sao?

    Đình Duệ gật đầu, nói:

    - Thành Phú Xuân cách trấn Nghệ An xa, cha anh phải ở trấn giữ thành, đi vài ngày là không được, Đình Khuê và Đình Vị cũng đều không thể đi được.

    Tôi đoán hai cái tên Đình Khuê, Đình Vị kia là anh em của anh ta. Sau đó chúng tôi ngồi nói chuyện rất vui vẻ. Tính tình Đình Duệ phóng khoáng, khi vui sẽ cười lớn, do đó tôi rất thích nói chuyện với vị anh họ này.

    Chưa đến một giờ, Hoa đến gọi chúng tôi ra gian nhà trước làm lễ. Lễ cúng rất nhiều nghi thức, có cả thầy cúng. Đốt giấy tiền âm phủ và áo giấy xong thì khách quan được mời ở lại dùng bữa.

    Bàn ghế từ hôm qua đã được kê ra giữa sân, che lọng. Mọi người ngồi vào bàn, nâng chén rượu, kể lại những thành tích ngày trước của Việp quận công. Tôi ngồi cùng bàn với Đinh Ngọc và những người phụ nữ khác ở trong góc nhà.

    Món ăn vừa mang ra, một gã sai vặt chạy vào báo nhỏ vào tai quận công. Ông liền đứng dậy, đi về phía cổng. Tôi đoán là có khách quý đến.

    -----------
    Beta: timbuondoncoi :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/10/14
  14. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 7(1): GẶP GỠ TỐ NHƯ

    Tôi cứ ngỡ vị khách quý kia là ông quan lớn nào đó. Ra lại là một người phụ nữ ngoài ba mươi và một cậu bé tầm mười tuổi. Người phụ nữ có gương mặt gầy và xanh, bước đi cũng rất yếu. Còn cậu bé có gương mặt sáng sủa, trông rất thông minh nhưng trong bộ áo dài nâu, vạt chéo nâu, đầu quấn khăn cũng màu nâu lại có vẻ già dặn. Cậu bé đang đi bên cạnh người phụ nữ, một tay thỉnh thoảng đỡ lấy cánh tay của mẹ mình.

    Quận công đi một bên, hai người kia đi theo, đến bên bàn thờ, cúi đầu thắp nén nhang. Mẹ cả lúc này cũng đi đến bên cạnh, cầm lấy tay người phụ nữ kia về bàn của mình ngồi. Còn cậu bé thì đến ngồi bên cạnh Đình Duệ.

    Tôi ghé tai hỏi Đinh Ngọc người kia là ai, chị đáp:

    - Bà Tần là vợ thứ ba của ông Nguyễn Nghiễm, từng giữ chức Tả tướng, là quân sư và là bạn của ông nội.

    - Vậy sao ông Nguyễn Nghiễm đó không đến mà để vợ và con đến. – Tôi lại nhiều chuyện.

    - Ông ấy mất trước ông nội hai tháng. – Đinh Ngọc nói nhỏ, chỉ đủ để tôi nghe thấy.

    Nghe xong tôi im lặng nhìn người phụ nữ và đứa bé kia. Họ còn quá trẻ. Đinh Ngọc nhìn theo ánh mắt của tôi, nói tiếp:

    - Bà Tần thì chị có gặp hai lần ở kinh thành rồi. Nhưng người con thì lần đầu tiên gặp.

    Đến đầu giờ chiều, mọi người lần lượt đứng dậy nói lời cáo từ. Quan phủ đi trước, quan huyện đi sau, những người còn lại cũng đi theo. Cứ thế người vơi dần, chỉ còn hai mẹ con bà Tần, Đình Duệ và vài người ở phương xa đến. Quận công có lính đến báo cũng đã đi trấn phủ.

    Tôi ngồi ăn bánh đậu xanh, nghe mẹ cả ngồi ở bàn bên nói với bà Tần:

    - Bà ở chơi tạm nhà chúng tôi mấy ngày rồi hãy quay về. Ở trong trấn có vài thầy thuốc giỏi, nhân tiện để họ đến coi bệnh luôn.

    - Cám ơn quận chúa. Tôi không dám phiền người, cứ để tôi cùng con trai quay về. – Bà Tần nói giọng nhỏ có chút khàn khàn.

    - Không được. Bà đi bộ từ Nghi Xuân đến, đường sá xa xôi, sức khỏe lại yếu. Nhất định phải ở lại đây nghỉ ngơi. – Mẹ cả cương quyết nói. Xong bà quay qua gọi một người hầu đi dọn sẵn hai phòng ngủ ở phía Tây.

    - Đội ơn quận chúa. – Cậu bé đứng kế bên mẹ lên tiếng. Rõ ràng cậu rất lo lắng cho mẹ mình nên hoàn toàn đồng ý với sự sắp đặt của mẹ cả.

    Mẹ cả nhìn cậu bé có gương mặt khôi ngô, hỏi:

    - Con tên gì? Bao tuổi? Học hành như thế nào?

    Cậu bé đứng chắp tay, trả lời cẩn thận, giọng nói rõ ràng:

    - Con tên Nguyễn Du, năm nay mười hai tuổi. Con ở nhà tự đọc sách.

    - Quả thật nhìn rất sáng dạ, sau này sẽ nối tiếp cha anh trong nhà, làm việc lớn cho đất nước. – Mẹ cả cười nói với bà Tần.

    Bà Tần cũng mỉm cười, nói:

    - Không dám thưa quận chúa.

    Tôi nãy giờ ngồi ở bàn bên nghe không sót một chữ. Nguyễn Du? Có khi nào trùng tên không?

    Cậu bé thấy sắc mặt mẹ mình tốt hơn, có thể nói được nhiều chuyện với quận chúa, liền không đứng chầu bên cạnh nữa. Tôi canh lúc cậu bé đến bàn khác ngồi, tôi cũng đi đến, ngồi xuống bên cạnh. Cậu bé nhìn thấy tôi, hờ hững cắn một miếng bánh đậu xanh. Tôi hỏi:

    - Này, cậu tên Nguyễn Du?

    - Phải. – Câu trả lời rất ngắn gọn.

    - Làm sao tôi biết cậu đúng là Nguyễn Du? – Tôi lại hỏi một câu hỏi nhức đầu. Hỏi xong tôi tự thấy mình thật ngu ngốc.

    Cậu bé nhìn qua tôi, sau đó nói rành mạch:

    - Tên chữ của tôi là Tố Như.

    Tên chữ Tố Như. A, không phải đại thi hào Nguyễn Du, danh nhân văn hóa thế giới Nguyễn Du có tên chữ là Tố Như sao? Không thể nào. Cậu bé gầy có khuôn mặt sáng sủa đang ngồi trước mặt tôi đây chính là một bậc vĩ nhân sau này. Là người mà tôi đã từng phải học thuộc tiểu sử, học thuộc cả mấy khổ thơ trong "Truyện Kiều". Nói đến "Truyện Kiều", tôi đã từng đọc không sót một chữ nào, trong phòng của tôi trước đây có đến hai cuốn của hai nhà xuất bản khác nhau.

    Nguyễn Du nổi tiếng tài hoa sau này hiện giờ là một cậu bé mười hai tuổi và đang ngồi trước mặt tôi đây. Tôi thực sự không dám tin vào tai mình, vào mắt mình. Tôi đưa tay bẹo một bên má của cậu. Mắt tôi sáng hơn sao, miệng cười toe toét. Tôi thực sự gặp Nguyễn Du rồi.

    Cậu bé bất ngờ bị tôi bẹo má, sắc mặt liền biến đổi. Rất nhanh, cậu đưa tay gạt cái tay của tôi ra. Hỏi:

    - Chị làm gì vậy?

    Tôi cười híp mắt:

    - Nhóc à, để chị sờ em một chút. – Tôi lại đưa tay sờ đầu vị danh nhân đang còn con nít trước mặt.

    Nhưng rất nhanh tay tôi lại bị gạt xuống. Cậu ta tức giận:

    - Tôi không phải con nít.

    Nói xong cậu ta đứng dậy, đến bên bà Tần, vòng tay trước ngực:

    - Mẹ, con ra thành thăm thú một lát.

    Bà Tần gật đầu. Cậu liền vòng tay chào quận chúa rồi đi thẳng ra cửa.

    Tôi cầm lấy tách trà, uống nhanh ngụm nước rồi đi theo. Gạo bận rộn dọn dẹp, mẹ cả bận nói chuyện bà Tần, Đinh Ngọc đang ngồi ôn chuyện xưa với Đình Duệ. Căn bản không ai để ý tôi đang đi về phía cổng.

    Tôi đi sau cậu ta một khoảng cách, thấy cậu ta chăm chú nhìn hoạt động của người dân trên phố. Nguyễn Du là tượng đài, là danh nhân lớn, tôi không dám mở miệng gọi thẳng tên "Nguyễn Du”. Tôi thấy có phần bất kính. Cho nên tôi gọi cậu ta là “Tố Như”.

    Khi thấy cậu ta ngồi xuống một gốc cây to bên đường vắng, lôi một quyển sách giấu trong ngực ra đọc, tôi liền đi đến, ngồi xuống bên cạnh. Cậu ta nhìn thấy tôi, nhíu mày một cái rồi ngồi dịch ra xa một chút. Tôi không hề phật ý, hỏi:

    - Tố Như có nghĩa là gì?

    Cậu ta đáp nhẹ bẫng:

    - “Tố” là tơ trắng, “Như” là như cũ.

    Tôi thuỗn mặt ra. Cậu ta nhìn thấy thì lắc đầu, nói tiếp:

    - Tơ trắng ý chỉ người phẩm hạnh cao khiết.

    Tôi như được khai sáng, gật gật đầu, cười:

    - Ra là vậy. Cái tên rất hay. Ban đầu tôi cứ nghĩ sao tên chữ của cậu lại nghe có vẻ nữ tính vậy. Ra là không phải. – Tôi cười ha ha.

    Cậu ta đỏ mặt, chắc là nổi giận rồi. Tôi đưa tay bịt miệng chính mình, lại ăn nói lung tung.

    Cậu ta đứng dậy, phủi tà áo, nói:

    - Điêu trùng tiểu kỹ.

    Xong nhìn tôi một cái, đi mất. Tôi đứng dậy, mặt lại thuỗn ra. Cậu ta vừa nói gì vậy? Tôi nhẩm nhẩm đi về nhà tìm người hỏi.

    Tất nhiên lại là Đinh Ngọc. Lần này Đinh Ngọc nghe tôi hỏi liền ôm bụng cười:

    - Đinh Thanh ơi Đinh Thanh, câu đó đơn giản thế mà em cũng không hiểu. Nghĩa là: tài chỉ vẽ được con giun.

    Tôi đen mặt. Tố Như nói xéo tôi chỉ vẽ được con giun, chê tôi hiểu biết ít ỏi, tài cán nhỏ mọn. Ấy thế nhưng tôi không hề tức giận mà còn cười to, nhảy cẫng chân lên vui mừng đi về phòng trước con mắt ngạc nhiên của Đinh Ngọc.

    Tôi không tức giận một tí nào trước lời chê bai của một đứa con nít mười hai tuổi, ngược lại, tôi đang rất vui sướng. Tôi vừa được một vị vĩ nhân tương lai dạy dỗ, tôi thật có diễm phúc.

    Tôi về phòng, leo lên giường ngủ một giấc ngon lành.

    ***

    Sáng hôm sau, Đình Duệ sau bữa ăn sáng cáo trở về Phú Xuân. Quận công căn dặn vài điều, lại đưa một bức thư gởi em trai là Hoàng Đình Thể. Mẹ cả đã dặn người làm mấy món ăn khô, đưa cho người hầu của Đình Duệ cầm. Tôi và Đinh Ngọc tiễn Đình Duệ ở cổng. Đinh Ngọc có vẻ rất quyến luyến Đình Duệ, chỉ thiếu nước cầm tay cầm chân thôi.

    Nhìn bóng dáng hai người chủ tớ Đình Duệ đi ngựa ra xa, Đinh Ngọc mới quay vào nhà. Tôi đi theo, vào gian phòng khách đã thấy Tố Như đang ngồi bàn luận sách với quận công. Tố Như hôm nay chỉ mặc áo dài trắng bạc, đầu tóc ngăn ngắn, không quấn khăn như hôm qua, không còn cái dáng vẻ ông cụ non nữa, chỉ là một đứa trẻ ham đọc sách thôi.

    Quận công tuy đỗ Tạo sỹ, là quan võ nhưng sách cũng đọc qua không ít. Hai người hình như đang bàn luận rất sôi nổi. Tôi là con gái không tiện ra đứng nghe nhưng thỉnh thoảng nghe tiếng quận công hô “hay” rất lớn. Tôi cười mỉm.

    Đinh Ngọc thấy tôi cứ đứng ngẩn ra ở cửa, liền kéo tôi vào gian nhà giữa, đứng nghe chuyện của mẹ cả và bà Tần.

    Hai người mới nói được vài câu nhắc lại ngày còn ở Thăng Long thì người hầu vào báo có thầy thuốc đến. Mẹ cả cho gọi vào, nói thầy thuốc bắt mạch cho bà Tần.

    Thần thuốc bắt mạch lui tới, hỏi vài điều rồi im lặng, lắc đầu. Bà Tần nhìn thấy chỉ mỉm cười nhẹ, nhưng Tố Như đã đến đứng bên cạnh bà từ lúc nào thì sắc mặt khẽ xanh.

    Thầy thuốc nói:

    - Bệnh nhân đã suy nhược cơ thể quá nặng, có lẽ một phần do ăn ngủ không được, suy nghĩ quá nhiều. Bồi bổ cơ thể cũng chỉ ráng thêm được vài năm.

    Người của Tố Như run lên, mi rũ xuống che mắt. Mẹ cả nghe thấy đánh rơi ly trà:

    - Sao có thể, bà ấy chỉ mới ba mươi bảy tuổi.

    - Bẩm quận chúa, nếu có thể mời được danh y Hải Thượng Lãn Ông, có thể sẽ khả quan hơn.

    Tôi nghe mà chấn động. Chỉ suýt chút nữa, tôi sẽ nhảy ra, túm lấy áo ông thầy thuốc mà gào lên rằng: Ông vừa nói gì, Hải Thượng Lãn Ông, là danh y Lê Hữu Trác nổi tiếng đó, ông ấy đang sống thời này sao? Nhưng tôi đã kìm lại được, đứng im bên cạnh Đinh Ngọc.

    Tôi để ý thấy mắt của Tố Như sáng lên, quận công ngồi ở ghế bên hỏi:

    - Ta từng nghe danh Hải Thượng Lãn Ông, không biết ngài ấy giờ đang ở đâu?

    - Bẩm quận công, Hải Thượng Lãn Ông đang ở ngay trong trấn Nghệ An. Ngài ấy ở thôn Bầu Thượng, xã Tĩnh Diệm, huyện Hương Sơn, phủ Đức Quang. – Vị thầy thuốc cẩn thận nói rõ.

    Quận công để vị thầy thuốc này kê thuốc bổ, lại ban tiền thưởng rồi mới quay qua nói với bà Tần:

    - Bà cứ ở đây nghỉ ngơi, ta sẽ cho người đi mời Hải Thượng Lãn Ông. Chắc chỉ trong ngày là đến rồi.

    - Thưa quận công, thật cảm ơn ý tốt của ngài. Thật ra bệnh tôi, tôi hiểu rất rõ. Hải Thượng Lãn Ông là vị danh y nổi tiếng, sao có thể vì một người như tôi, đi một ngày đường để khám. – Bà Tần cười nhẹ.

    - Sao có thể, đã là người bệnh thì không phân biệt nặng nhẹ, không phân biệt cao thấp, thầy thuốc đều phải đến chữa trị. – Tố Như lên tiếng.

    Tôi gật đầu tán đồng quan điểm của Tố Như. Quận công cũng gật đầu, sai người đi Bầu Thượng mời Hải Thượng Lãn Ông. Bà Tần lại can ngăn:

    - Đừng đi. Từ Nghi Xuân qua Hương Sơn không tính là quá xa xôi, người bệnh thì nên tìm đến thầy thuốc, để tôi cùng Nguyễn Du trở về rồi sẽ qua tìm Hải Thượng Lãn Ông.

    Bà Tần nói rất có lý, cả nhà cũng không ai có ý kiến thêm. Mẹ cả nói hãy nghỉ ngơi hôm nay, sáng mai hãy trở về. Bà Tần cũng vui vẻ đồng ý.

    -------------------------
    Beta: timbuondoncoi :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/10/14
    meodinhdang, The Zest, tatami9 người khác thích bài này.
  15. Ngọc Diệp

    Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    331
    Được thích:
    540
    Đã thích:
    986
    GSP:
    Ap
    Đọc một mạch đến đây luôn ^^. He he, mình thích truyện xuyên không, mà lịch còn xuyên về Việt cổ nữa thật sự rất tuyệt. Hóng chương mới nhé
     
    Linhduahau thích bài này.
  16. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Cứ có comment là khiến mình vui sướng :D . Ban đầu mình tính 1-2 ngày sẽ post 1 chương. Nhưng hôm nay vì bạn, mình sẽ phá lệ :)):))
     
    Ngọc Diệp thích bài này.
  17. Ngọc Diệp

    Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    331
    Được thích:
    540
    Đã thích:
    986
    GSP:
    Ap
    He được thế thì còn gì bằng ^^
     
    Linhduahau thích bài này.
  18. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 7(2)

    Cả ngày hôm đó, Tố Như chỉ ngồi đọc sách ở gian phòng khách, đọc chăm chú đến mức tôi chẳng dám đến làm phiền. Sau bữa tối, tôi đang ngồi xem Đinh Ngọc thêu hoa dưới ánh đèn dầu. Đang thêu giữa chừng, Đinh Ngọc ngẩng mặt nhìn tôi:

    - Đinh Thanh, sao cả ngày em toàn lén lút nhìn Nguyễn Du?

    Tôi nghe Đinh Ngọc hỏi mà giật bắn người. Tôi đúng là cả ngày mắt toàn nhìn Tố Như, thế nên đã bị Đinh Ngọc nhìn thấy rồi. Tôi là đang nhìn vị vĩ nhân tương lai kia cho kỹ thôi, không hề có ý tứ khác. Tôi đành cười:

    - Làm gì có, em chỉ tò mò sao cậu ta có thể đọc sách cả ngày thế thôi.

    - Nếu em để ý Nguyễn Du cũng không có gì lạ, tuy còn ít tuổi nhưng tư chất thông minh, đỗ tiến sỹ hay trạng nguyên cũng là việc nhỏ, lại còn khôi ngô. – Đinh Ngọc vừa nói vừa cười, thật ám muội.

    Tôi nghe thấy mà sởn cả da gà lên. Chưa kể đến việc lúc này cậu ấy chỉ mới mười hai tuổi, Đinh Thanh thì đang mười lăm, tôi không thể tưởng tượng được việc tôi yêu một tượng đài danh nhân, người mà tôi chỉ dám tôn thờ. Chỉ nghĩ cũng đủ chảy mồ hôi hột. Tôi xùy xùy tay, nói:

    - Chị nói ghê quá, em về phòng đây. – Tôi đứng dậy, chạy nhanh ra cửa, bỏ lại đằng sau tiếng cười của Đinh Ngọc.

    Ra khỏi phòng Đinh Ngọc, tôi không vội về phòng mình ngay. Tôi đi dạo ra góc sân nhà, vừa đi vừa suy nghĩ một chút. Từ hôm qua đến nay tôi đã bị các bậc vĩ nhân làm cho choáng váng. Tôi đã gặp Nguyễn Du, lại còn nghe đến Hải Thượng Lãn Ông.

    A, có giọt nước rơi trúng trán tôi. Không phải mưa. Tôi ngẩng mặt nhìn lên cành cây cao trên đầu. Một bóng người đang ngồi trên cây.

    Tôi có chút sợ hãi, trong phủ quận công có trộm sao? Nhưng nương theo ánh trăng, tôi nhận ra người đang ngồi trên cây kia là Tố Như.

    Tố Như – bậc vĩ nhân của tôi đang ngồi khóc trên cây.

    Nhưng không vì vậy mà hình tượng của Tố Như trong tôi bị phá vỡ, chỉ là tôi tỉnh mộng, Tố Như lúc này chỉ mười hai tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.

    Một đứa trẻ dù cứng rắn, già dặn hay ngây thơ, non nớt đến đâu cũng sẽ đau lòng khi biết bệnh tình của mẹ mình.

    Cha đã qua đời, mẹ bệnh nặng. Đứa trẻ cô đơn biết bao. Tôi chạnh lòng. Nửa muốn leo lên an ủi, nửa lại không dám.

    Tôi chầm chậm, nhẹ nhàng đi lui về sau. Đến bên cái giếng cách đó một đoạn, tôi ngồi xuống thành giếng, ngẩng đầu nhìn mặt trăng chưa kịp tròn đang sáng bàng bạc trên kia.

    Mãi về sau tôi vẫn nhớ đến buổi tối hôm nay và hối hận vô cùng. Bởi không ai ngờ được, chỉ một năm sau, bà Tần qua đời, bỏ lại Tố Như mồ côi cha mẹ. Vị thầy thuốc đó nói kéo dài được vài năm, rốt cuộc chỉ được một năm.

    Giá như buổi tối hôm ấy, tôi có thể ngồi bên cạnh Tố Như, vỗ về nỗi buồn của cậu ấy, để cậu ấy không phải cô đơn, để “Đoạn trường tân thanh” của Nguyễn Du không quá bi thương như vậy.

    ------------------------
    ---> Chương 8

    Lúc đầu vì chương 7 dài quá nên mình để đoạn này sang chương 8. Nhưng nghĩ lại thấy nên để nó kết thúc ở chương 7. :|
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/10/14
    The Zest, tatami, Unlucky Evil7 người khác thích bài này.
  19. DuSa43

    DuSa43 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    203
    Được thích:
    263
    Đã thích:
    276
    GSP:
    Ap
    Đọc chương này của bạn, đột nhiên nhớ tới câu thơ:
    "Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như".
    Cảm thấy đau lòng ghê.
     
  20. Linhduahau

    Linhduahau Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    2.363
    Đã thích:
    3.006
    GSP:
    Ap
    Mình cũng rất đau lòng :(
     
    phongdu93, Hạnh Phúc Màu XanhDuSa43 thích bài này.

Chia sẻ trang này