Gác Chuyển Ngữ [Đam mỹ, cổ trang] Nhất chỉ đào hoa túy đông phong-Update-Tử Đình Công Tử(Nhược Lam dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Phi Yến Nhược Lam, 8/9/14.

  1. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Chương 4: Đợi xem hiệu quả về sau.
    Dịch giả: Phi Yến Nhược Lam

    Tô Trường Sách đã từng thấy qua một Hạ Chính Chi thường ngày an phận thủ thường, tuyệt đối sẽ không vượt qua Lôi Trì, thế nào hôm nay lại nổi lên hăng hái, muốn thay người khác cầu tình?

    “Ngươi nói đi.” Tô Trường Sách coi như là có hứng thú, không nóng không lạnh chờ Hạ Chính Chi nói xong.

    “Liễu Phiến, người này thần có nghe nói đến. Cũng biết hắn cai quản Tần Châu đã bảy năm, được người Khương man di tin phục, chấp pháp có câu, thưởng phạt phân minh, đây chính là nguyên nhân khiến người Khương man di e ngại.” Vô luận là ở bất cứ lúc nào, tốc độ nói chuyện của Hạ Chính Chi vẫn luôn từ tốn như vậy.

    Có lẽ là bởi tính tình lãnh đạm của y cộng thêm phong thái như lão nhân. Đừng nhìn y tuổi còn trẻ thế nhưng đã có đôi chút dáng vẻ của người già.

    “Liễu Phiến cai quản đã thành luật lệ, nếu là tùy tiện cử người đến thay thế chỉ sợ không thích hợp. Cũng không phải nói trong triều không có người tài ba học thức, ngược lại triều đình rất nhiều người có khả năng cho nên mới khiến người ta khó chọn lựa.” Những lời này của Hạ Chính Chi thật ra là khéo léo đem những lời đại nghịch bất đạo của Tào thị lang đổi thành một cái lý luận khác.

    Tào thị lang mặc dù thường ngày đều nghe triều thần bàn luận về Hạ Chính Chi, biết được y là tân khoa Trạng Nguyên năm nay, lúc trước đối với y chẳng quá để tâm. Nhưng mà hôm nay, nghe được Hạ Chính Chi thay mình giải vây, tránh không khỏi mang lòng cảm kích.

    “Ngươi đã nói như thế, vậy thì nói thêm một chút, trong triều ai có thể tiếp nhận vị trí của Liễu Phiến?” Tô Trường Sách cũng không muốn nghe Hạ Chính Chi quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi.

    Hạ Chính Chi liền nói:

    “Việc này vượt quá chức trách, không nên dựa vào lời nói của thần.”

    “Trẫm cho ngươi nói, ngươi liền nói, đâu cần quan tâm vượt quá hay không vượt quá.” Tô Trường Sách trừng mắt, uy nghiêm khiến người ta e ngại.

    Hạ Chính Chi lúc này không thể tránh được, chậm rãi nói:

    “Thần cho rằng, Lý Kế, Lý đại nhân có thể đảm nhiệm được.”

    “Tốt lắm, vậy thì phái Lý Kế đến thay thế Liễu Phiến.” Tô Trường Sách một chút lo lắng cũng không có, trực tiếp làm theo đề nghị của Hạ Chính Chi.

    Nhưng mà Tào thị lang đứng một bên lại vội vàng nói:

    “Hoàng thượng, vi thần cho rằng Lý Kế không thể đảm nhiệm!”

    “Ngươi mới vừa rồi chẳng phải nói không chọn được ai ư, sao bây giờ lại chọn được rồi, còn nói không thể đảm nhiệm?” Tô Trường Sách hừ lạnh một tiếng, hỏi.

    “Lý Kế mặc dù là người cẩn trọng trung hậu, nhưng để đảm đương việc này vẫn còn thiếu năng lực.” Tào thị lang sớm đã bị hù dọa khiến sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn kiên trì đem lời muốn nói hoàn thành xong.

    “Nếu ngươi đã nói thế, vậy thì hãy đề cử một người tài ba cho trẫm!” Tô Trường Sách hiển nhiên là đối với Tào thị lang không kiên nhẫn, thản nhiên nói.

    Tào thị lang bò lổm ngổm trên mặt đất, một hồi lâu mới nói ra được một câu nghiêm chỉnh:

    “Thần không biết phải đề cử người phương nào.”

    “Ngươi không có người để đề cử, lại nói Lý Kế không thể đảm nhiệm, chẳng lẽ là muốn đem việc này đùn đẩy qua lại sao?” Tô Trường Sách nhướng lên hàng lông mày, thanh âm lạnh thấu xương.

    “Thần tuyệt đối không có ý đó! Thỉnh Hoàng thượng minh xét!” Dứt lời, Tào thị lang dập đầu mấy cái.

    “Lập tức truyền chỉ, nội trong ngày hôm nay Lý Kế phải đi Tần Châu thay thế Liễu Phiến, chuyện này không nhắc lại nữa!” Tô Trường Sách vung lên ống tay áo: “Ngươi lui ra!”

    Tào thị lang dập đầu vài cái, lên tiếng trả lời sau đó sắc mặt trắng bệch mà lui ra.

    Đợi cho Tào thị lang rời đi, Tô Trường Sách mới đứng dậy, tiến tới đỡ lấy bả vai Hạ Chính Chi:

    “Hạ khanh hãy đứng lên đi.” Sau đó lại nghe hắn hỏi: “Hạ khanh vì sao lại đề cử Lý Kế?”

    Hạ Chính Chi cũng cười:

    “Lý do Tào đại nhân đã nói qua, bởi vì Lý Kế là người cẩn trọng trung hậu.”

    “Cho nên?” Tô Trường Sách hoàn toàn không ngờ tới, Hạ Chính Chi cho hắn một câu trả lời phi thường ngắn. Xảo lưỡi như mọi ngày đi đâu mất rồi?

    “Hoàng thượng nếu như đúng như lời thần đã đề nghị, chi bằng đợi xem hiệu quả về sau.” Hạ Chính Chi quả thật to gan, bán cho Tô Trường Sách một cái nút thắt, nếu là thần tử khác nào dám nói ra những lời này? Tất nhiên nguyên nhân chủ yếu vẫn là do Tô Trường Sách.

    Ngay tại lúc Tô Trường Sách đề nghị Hạ Chính Chi, chính là đã nghĩ tới, hắn muốn xem Hạ Chính Chi sẽ đề cử ai, đến tột cùng là người nào có khả năng. Vẫn là không có lường trước, này Hạ Chính Chi lại để cho hắn về sau tự nhìn kết quả, ngược lại cũng hoàn toàn phù hợp với tâm ý của hắn.

    “Được lắm! Vậy thì để xem hiệu quả về sau.” Tô Trường Sách lớn giọng cười.

    Hắn chính là muốn nhìn xem, khả năng của người Hạ Chính Chi đề cử.

    Lúc Lý Kế nhận chỉ, nửa khắc cũng không dám bỏ lỡ, thu dọn xong y phục và đồ dùng liền xuất phát đến Tần Châu.

    Tào thị lang vẫn luôn cho rằng, Lý Kế dĩ nhiên không thể đảm đương nổi vị trí này, không biết ngày sau có hay không bôi xấu thanh danh của Liễu Phiến.

    Nhưng mà không ngờ tới, một tháng sau, ở Tần Châu truyền đến tin tức.

    Trương Phúc lại chạy đến Hàn Lâm Viện mời Hạ Chính Chi vào cung.

    Lần này, Hạ Chính Chi cuối cùng cũng ở trên đường hỏi:

    “Trương công công, tháng trước Hoàng thượng đã sai ta nghĩ chiếu thư, tại sao ngày hôm nay lại gọi ta vào cung? Lúc này mà nghĩ chiếu cũng không hẳn là chuyện tốt.”

    “Lo lắng của Hạ đại nhân... Hiện tại Hoàng thượng và Tào thị lang đang ở trong Ngự Thư Phòng chờ đó. Một kẻ hạ nhân như chúng ta không nên phỏng đoán tâm tư của chủ tử. Hạ đại nhân đi rồi sẽ biết chuyện là như thế nào.” Trương Phúc cười một tiếng rồi trả lời.

    Hạ Chính Chi khẽ vuốt cằm, nghĩ tới Tào thị lang kia, coi như đã sáng tỏ vài phần.

    Sau khi đến Ngự Thư Phòng, Trương Phúc thông báo một tiếng, Hạ Chính Chi liền tiến vào trong.

    Lúc đi vào cũng vừa khéo nhìn thấy Tào thị lang đang quỳ ngồi ở một bên, sắc mặt ôn nhuận, nhìn qua không có cái gì khác thường. So sánh với gương mặt trắng bệch khi lui ra lần trước, lần này lại có vài phần hồng nhuận hơn rồi.

    “Thần tham kiến Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế.” Cái lễ này, mỗi lần tới cơ hồ cũng là điều không thể thiếu.

    Tô Trường Sách nhẹ nhàng đáp một tiếng:

    “Lần này triệu ngươi tới, đúng là có chuyện muốn nói với ngươi.”

    Hạ Chính Chi lúc này mới tiến tới ngồi bên cạnh Tào thị lang, chỉ thấy hắn hướng về phía Hạ Chính Chi gật đầu một cái sau đó lại vuốt cằm, coi như là chào hỏi. So với lần trước thì sắc mặt ôn hòa đi rất nhiều.

    “Tào ái khanh, ngươi nói đi.” Tô Trường Sách nói.

    “Vâng.” Tào thị lang đáp một tiếng, hướng về Tô Trường Sách vái lạy một cái rồi mới cất cao giọng nói: “Ngày hôm trước thần nhận được tin tức từ Tần Châu, báo rằng Lý Kế thay thế Liễu Phiến cai quản Tần Châu, người Khương man di rất tin phục.”

    Tô Trường Sách đợi Tào thị lang nói xong, mới đưa tầm mắt chuyển lên người Hạ Chính Chi, lúc này hắn nhẹ giọng nói:

    “Lần này Hạ khanh có công tiến cử, nếu trẫm một lần nữa có ý đề bạt, Hạ khanh sẽ không từ chối chứ? Sẽ không nói bản thân chẳng có công lao không xứng được đề bạt?”

    Tào thị lang nghe xong liền hiểu, thì ra Hoàng thượng đã sớm có ý muốn thăng chức cho Hạ Chính Chi chỉ là y khéo léo cự tuyệt, nếu không bây giờ đã chẳng còn là một cái lục phẩm Hàn Lâm Viện tu soạn nữa rồi.

    “Thần cho rằng không thể.” Hạ Chính Chi nhu hòa cười nói.

    Bấy giờ, Tô Trường Sách nhíu lại mi tâm, nhìn chằm chằm Hạ Chính Chi:

    “Vì sao lại không thể?”

    Người khác nếu nghe được mình sắp thăng chức gần như hận không thể nhanh chóng tạ chủ long ân như thế nào đến khi rơi vào trên người Hạ Chính Chi, những tình huống này lại chẳng có chút xíu liên quan gì hết?

    “Thần đảm nhiệm chức Hàn Lâm Viện tu soạn, nhiệm kỳ lẽ ra phải là ba năm mới có thể nói đến chuyện thăng chức. Mặc dù thời Tiên hoàng đã có tiền lệ nhưng mà mãi tròn một năm mới được cân nhắc. Thần hiện tại mới đảm nhiệm ba tháng, không thể phá vỡ quy củ.” Hạ Chính Chi nói.

    Nói tới Hạ Chính Chi bình thường đầu óc linh hoạt nhưng cũng không tới mức cố chấp như vậy. Làm sao vừa nhắc tới chuyện thăng chức, y lại cổ hủ không chịu thông suốt? Này chẳng lẽ là đang cố ý chọc tức Tô Trường Sách?

    “Đã có tiền lệ, một năm sau mới được đề bạt cùng với ngay tại đây được đề bạt, có gì khác biệt?” Tô Trường Sách hẳn là cảm nhận được mình đoán không ra tính tình của Hạ Chính Chi: “Huống hồ, theo như lời nói của ngươi, trong triều có người tài hoa lại sống chết tuân theo quy củ vậy thì còn cần đến trẫm cai quản thiên hạ này sao? Chi bằng để cho quy củ thống trị còn tốt hơn.”

    Nếu không phải trong lời nói của Tô Trường Sách mang theo sự tức giận thì những lời này một khi nghe vào sẽ là có chút giống tính tình của tiểu hài tử đang đùa giỡn.

    “Vi thần đồng ý với Hoàng thượng, Hạ đại nhân nên được đề bạt, một tài sĩ như thế không thể để mai một ở Hàn Lâm Viện.” Tào thị lang đối với chuyện ngày trước Hạ Chính Chi thay mình cầu tình thì trong lòng rất biết ơn, hơn nữa Hạ Chính Chi thật sự có tài năng, được cân nhắc dĩ nhiên sẽ có chỗ đứng trong triều.

    Hạ Chính Chi nghe Tào thị lang nói như thế liền biết chuyện này đã được định rồi cho nên mới thản nhiên dập đầu hướng về phía Tô Trường Sách:

    “Thần tạ ơn Hoàng thượng tán thưởng, thần nhất định cúc cung tận tụy.”

    Tô Trường Sách lúc này mới hài lòng mà gật đầu:

    “Ừ, đúng lúc Công bộ đang có chỗ trống, mà Vịnh Xuân Uyển vẫn còn đang xây dựng, Hạ khanh hãy đảm nhiệm chức Công bộ thị lang kiêm Hàn Lâm Viện học sĩ, giám sát Vịnh Xuân Uyển đi.”

    Lúc trước hắn đã có tính toán để Hạ Chính Chi trông coi Vịnh Xuân Uyển, chẳng qua vì Hạ Chính Chi khéo léo từ chối việc thăng quan cho nên đành phải từ bỏ.

    Mà cái loại đề bạt này, gần như ngang hàng quan phẩm với Tào thị lang.

    “Vâng, thần tạ ơn Hoàng thượng.” Hạ Chính Chi lần nữa vái lạy mà nói.

    “Trẫm có một câu hỏi, muốn Hạ khanh ngay tại nơi này giải đáp.” Bỗng dưng, Tô Trường Sách chậm rãi nói.

    “Hoàng thượng cứ nói đừng ngại, thần nếu biết sẽ trả lời.” Hạ Chính Chi khẽ mỉm cười.

    “Hạ khanh làm sao biết được Lý Kế có thể đảm nhiệm?” Tô Trường Sách hỏi.

    “Liễu Phiến cai quản Tần Châu đã thành quy tắc, nếu là tùy tiện phái người tới thay thế chỉ e người này cuồng vọng tự đại, đem trật tự của Tần Châu ra mà sửa đổi ít nhiều, đây chính là làm hỏng hết công trình mà Liễu Phiến cực khổ bao nhiêu năm. Thần lại biết Lý đại nhân cẩn trọng trung hậu, chắc chắn sẽ tuân theo quy củ mà Liễu Phiến đặt ra, người Khương man di thấy tình cảnh như thế, tự nhiên sẽ e sợ Lý Kế.” Hạ Chính Chi nhẹ nhàng nói.

    Tào thị lang ở một bên nghe, không khỏi âm thầm thán phục Hạ Chính Chi như thế hơn người.

    Hắn cùng Lại bộ thượng thư đại nhân cứ như vậy mà bó tay không có biện pháp, vậy mà tại nơi này, Hạ Chính Chi lại có thể tùy ý mà giải quyết một cách dễ dàng, sao có thể không khiến hắn cảm phục được đây?

    Tô Trường Sách cũng tán thưởng, gật đầu rồi vuốt cằm.

    Chẳng qua là, Hạ Chính Chi người này thoạt nhìn bình đạm như nước, có lúc tâm tư vô cùng thông minh, có khi lại cổ hủ chẳng chịu thông suốt, hờ hững không cầu tiến, thật là chẳng thể hiểu vì sao y lại tiến vào con đường làm quan.
     
    nhibe.1201, KtmbStarlight thích bài này.
  2. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Chương 5: Công bộ thị lang.
    Dịch giả: Phi Yến Nhược Lam
    Tô Trường Sách phân phó để Hạ Chính chi làm giám sát, từ xưa tới nay, chuyện thi công quần thể kiến trúc này, đối với quan viên mà nói, là cơ hội tốt để động tay động chân.

    Nhưng mà hết lần này tới lần khác lại đụng phải một người như Hạ Chính Chi, làm sao có thể giống như quá khứ thông qua xây dựng Vinh Xuân Uyển mà vớt được một chút ưu đãi đây?

    Ai mà chẳng biết Hạ Chính Chi, người này chính là tâm phúc trước mặt Hoàng thượng. Cứ coi như Công bộ thượng thư phẩm cấp so với Hạ Chính Chi cao hơn chút ít cũng chẳng dám vênh mặt hất cằm sai khiến y.

    “Chiêu mộ một ngàn tráng đinh, như vậy trong vòng ba tháng liền có thể làm xong.” Hạ Chính Chi vừa nói vừa múa bút: “Mỗi người một tháng được một lượng bạc, ba tháng sẽ là ba ngàn lượng bạc trắng.”

    Sau đó, y trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Bộ hộ thông qua ba vạn lượng bạc trắng, lý ra vẫn còn dư lại một chút mới đúng.”

    Tô Trường Sách cũng không có nhiều lời, hắn muốn mở rộng Vịnh Xuân Uyển ra thêm một chút, đã như vậy thì việc chi tiêu tiền tài đều sẽ không quản nhiều như vậy. Chẳng qua là chuyện ẩn phía bên trong, người sáng suốt tự khắc sẽ hiểu.

    Mỗi tháng một lượng bạc, đối với một vài tráng đinh mà nói, nếu có thể hoàn toàn đặt ở trong tay chính là ân huệ vô cùng lớn.

    Chỉ là trong chuyện này có chút bị cắt xén, cứng rắn đem một lượng bạc trắng giảm xuống chỉ còn mấy trăm văn tiền, còn lại dĩ nhiên là rơi vào túi của những kẻ làm quan.

    Hơn nữa, làm giám sát luôn luôn phải ngẩng cao đầu, giống như một đầy tớ bình thường được phép đi sai bảo những tráng đinh khác, cho nên phần lớn đều là bị bắt buộc mà đến.

    Hạ Chính Chi xuất thân bần hàn, thuở nhỏ cực khổ, dĩ nhiên có thể nhận thức được đắng cay trong chuyện này.

    Y trong lòng hiểu rõ thân là giám sát, mặc dù bên ngoài gương mặt luôn ôn hòa nhưng một khi có thời gian rảnh liền có thể thông qua Vịnh Xuân Uyển mà nhìn thấy bóng dáng của chính mình.

    Thời thời khắc khắc trông coi tiến độ của Vịnh Xuân Uyển, ngược lại khiến người khác không dám gian lận.

    Vừa đến cuối tháng, ngân lượng phát ra cũng là do đích thân y đốc thúc, mãi cho đến khi tận mắt nhìn thấy trong tay mỗi người cầm một lượng bạc mới yên lòng.

    Ai cũng biết y là người tâm phúc đương triều, cho dù trong lòng bất mãn cũng chẳng dám nhiều lời, bên ngoài chỉ có thể đồng tình, sau lưng lại âm thầm chửi rủa.

    Kể từ khi đem Hạ Chính Chi thăng chức thành Công bộ thị lang, Tô Trường Sách cùng Hạ Chính Chi dần dần trở nên ít tiếp xúc.

    Bỗng dưng hôm nay phê tấu chương có chút mệt mỏi, sau khi đặt xuống bút son liền dặn dò Trương Phúc đi đến Công bộ triệu Hạ Chính Chi vào cung. Mà Trương Phúc lại nhớ ra một vấn đề, Hạ Chính Chi làm gì có ở Công bộ?

    “Sao vậy? Hiện tại chẳng phải đang trong thời gian làm nhiệm vụ ư? Hắn không ở Công bộ thì ở đâu?” Tô Trường Sách ngẩn người nghĩ Hạ Chính Chi không phải là kẻ tự ý nghỉ việc.

    “Chủ tử chớ nên hiểu lầm Hạ đại nhân, nghe nói ngài ấy phải tự mình đến Vịnh Xuân Uyển để giám sát, e rằng nhất thời không thể trở về. Chi bằng nô tài đến Vịnh Xuân Uyển gọi Hạ đại nhân đi tới?” Trương Phúc đã đi theo Tô Trường Sách nhiều năm, có đôi khi hiểu rất rõ tâm tư của chủ nhân mình, cho nên mới cười nói như thế.

    Tô Trường Sách nghe xong, cảm thấy chuyện này quả thật phù hợp với cá tính của Hạ Chính Chi. Có đôi khi thật đúng là nghiêm túc quá mức chẳng chịu buông bỏ.

    Một hồi lâu, hắn mới đứng dậy, tay áo kim sắc nhẹ nhàng vung lên:

    “Bãi giá Vịnh Xuân Uyển!”

    Trương Phúc đáp một tiếng rồi vội vàng lui ra chuẩn bị.

    Đến Vịnh Xuân Uyển chưa chắc có thể ngay lập tức nhìn thấy Hạ Chính Chi, y thường ngày ở chỗ này dò xét, muốn tìm được người cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

    Tuy nhiên trong đoạn thời gian này, các tráng đinh ở Vịnh Xuân Uyển cùng Hạ Chính Chi trở nên quen thuộc, vừa mới hỏi qua những tráng đinh này liền biết được y đã đi nơi nào, cho nên hiện tại tiết kiệm không ít công sức.

    Trương Phúc thật vất vả chạy tới, thấy cách đó không xa một bộ quan phục đỏ thẫm, ba bước chân cũng hợp lại thành hai, tiến về phía trước kêu to:

    “Hạ đại nhân! Hạ đại nhân!”

    Chỉ thấy Hạ Chính Chi đầu đội mũ quan, bên hông đeo thẻ bài kim hoàng, như thế nào lại trông giống hệt lúc trước khi còn đảm nhiệm Hàn Lâm Viện tu soạn vậy?

    Hạ Chính Chi nghe được thanh âm của Trương Phúc truyền tới, chậm rãi nâng lên con ngươi. Tuy rằng quan phẩm cao nhưng người này vẫn chẳng thay đổi gì so với dĩ vãng, luôn là một người không nhanh không chậm.

    “Trương công công, sao ngươi lại tới đây?” Hạ Chính Chi vươn tay ra, đỡ lấy bả vai Trương Phúc. Hắn lúc tới đây liền khom người, đang không ngừng thở hổn hển.

    “Hoàng thượng muốn triệu kiến ta sao?” Hạ Chính Chi coi như có chút kinh nghiệm, mỗi lần nhìn thấy Trương Phúc là y như rằng Tô Trường Sách muốn gặp mặt y.

    Mãi một lúc sau, Trương Phúc mới điều hòa lại hơi thở rồi lên tiếng:

    “Hoàng thượng đang ở đây chờ, kính xin Hạ đại nhân dời bước.”

    “Được, làm phiền Trương công công dẫn đường.” Hạ Chính Chi đáp, ôn nhu cười một tiếng.

    Trương Phúc lúc tới đây cứ thẳng một đường mà đi, vậy nên cũng dựa theo đường cũ mà về.

    Trên đường đi, có mấy tráng đinh nhìn thấy Hạ Chính Chi, lập tức lễ phép lên tiếng chào hỏi mà y cũng là ôn hòa đáp lại một tiếng.

    Một vị quan tốt như Hạ Chính Chi thường không có nhiều, lẽ dĩ nhiên là được mọi người kính yêu.

    Tô Trường Sách đã chờ ít nhất là nửa canh giờ, người có thể để cho đương kim Hoàng thượng chờ như vậy xem ra chỉ có một mình Hạ Chính Chi.

    Đợi cho tới khi nhìn thấy Hạ Chính Chi, chỉ thấy y tiến lại gần, thản nhiên thi lễ một cái:

    “Thần tham kiến Hoàng thượng.”

    Trương Phúc biết điều, bèn tránh sang một bên mà chờ.

    “Hàng ngày Hạ khanh đều đích thân đến trông coi Vịnh Xuân Uyển?” Tô Trường Sách hỏi.

    Hạ Chính Chi cười đáp:

    “Vâng, thần sau khi đem chức trách của mình làm xong, lúc rảnh rỗi sẽ đến đây nhìn một chút.” Y nói cứ như bản thân đang nhàn nhã dạo chơi.

    “Trước tiên liền đi đã.” Tô Trường Sách bỗng dưng hạ lệnh, Hạ Chính Chi thần sắc cũng không còn kinh ngạc nữa, chẳng qua là ôn nhuận cười một tiếng.

    Vừa đi, Hạ Chính Chi vừa nói:

    “Vịnh Xuân Uyển xây dựng đã hơn một tháng, thần mặc dù không hiểu bản vẽ thiết kế nhưng mà theo như ước tính của thần, khoảng một tháng nữa sẽ hoàn thành.”

    “Ừm, tiến độ này ở trong dự liệu.” Lúc trước Tô Trường Sách cũng đã xem qua bản vẽ của Vịnh Xuân Uyển, ngày hoàn thành cũng không chênh lệch bao nhiêu.

    “Theo thần biết, Bộ hộ chi ba vạn lượng bạc trắng, thần đối với những địa điểm cần thi công ở Vịnh Xuân Uyển đều có ghi chép lại.” Vừa nói, Hạ Chính Chi vừa lôi trong tay áo rộng rãi của mình một tập giấy Trương Tuyên.

    Phía trên là chi phí những hạng mục cần xây dựng của Vịnh Xuân Uyển mà y ghi lại, sau đó dâng lên cho Tô Trường Sách xem xét. Tô Trường Sách tiếp nhận, nhìn thoáng qua.

    “Dựa theo suy tính của thần, lẽ ra phải còn dư lại một vạn lượng bạc trắng, đợi cho tới khi hoàn thành Vịnh Xuân Uyển thì có thể trả lại cho Bộ hộ, phòng ngừa tình huống phát sinh.” Hạ Chính Chi lại nói.

    Tô Trường Sách lúc này khẽ vuốt cằm, tâm tư của Hạ Chính Chi lại nhẵn nhụi như thế, nếu nói là do thợ thiết kế dựng chuyện, sử dụng bạc trắng vượt quá dự tính hẳn là không có lường trước được hôm nay còn dư lại tới một phần ba.

    Dĩ nhiên trong chuyện này công lao của Hạ Chính Chi chiếm đa số, nếu không phải Hạ Chính Chi tự thân tự lực như thế thì những thứ bạc này sớm đã bị người nuốt đi mất, còn không biết rơi vào túi tiền người nào đâu.

    “Hạ khanh chớ vì tiết kiệm tiền tài mà phải xây dựng lại lần nữa.” Tô Trường Sách thần tình lạnh nhạt, nhìn giấy Tuyên Thành trong tay, mặt trên ghi lại những hạng mục thật tỉ mỉ.

    Hạ Chính Chi mặt mày khẽ biến:

    “Thần mặc dù chưa từng tiếp xúc qua thiết kế bản vẽ nhưng cũng hiểu đối với chuyện xây dựng này, số lượng tiền tài tuyệt đối không thể tiết kiệm. Nếu là cắt xén nguyên vật liệu, như vậy không quá hai năm, Vịnh Xuân Uyển hẳn là phải làm thêm lần nữa.” Y đối với mọi chuyện đều tự thân vận động, ghi chép sử dụng thi công này, dĩ nhiên chính là lựa chọn tốt nhất.

    Mặc dù tiêu tốn nhiều hơn một chút nhưng lại có thể chống lại gió táp mưa sa.

    Chẳng qua là sau khi mua hết toàn bộ vẫn là còn thừa lại nhiều như thế, thử nghĩ lại mà xem, Công bộ từ đó thu hoạch không biết bao nhiêu lợi nhuận rồi.

    Tô Trường Sách nhẹ nhàng vuốt cằm, đem xấp giấy Trương Tuyên gấp lại trả cho Hạ Chính Chi.

    Hạ Chính Chi lúc này mới hoàn hảo thu lại.

    Sau đó hai người vừa đi, Hạ Chính Chi vừa thuật lại tiến độ cho Tô Trường Sách.

    Bọn họ giống như tùy ý nhàn rỗi dạo chơi ở Vịnh Xuân Uyển một chút, tuy nhiên ở phía sau lại vang vọng tiếng người kêu gọi:

    “Hạ đại nhân! Hạ đại nhân!”

    Hạ Chính Chi quay đầu lại nhìn, chính là thấy một tráng đinh chạy về phía y, da thịt ngăm đen thấm mồ hôi, vội vội vàng vàng nói:

    “Tiểu Mưu ngất rồi!”

    Tiểu Mưu là đệ đệ của người tráng đinh trước mặt, Hạ Chính Chi nghe xong liền xoay người sang chỗ khác, chính xác là đem Tô Trường Sách ném ở chỗ này, tự mình đi theo vị tráng đinh kia.

    Trương Phúc hoảng sợ đứng một bên, vị Hạ đại nhân này thường ngày tâm tư tinh tế tỉ mỉ, tại sao trên cái phương diện này lại trì độn như thế? Sao lại có kẻ dám như vậy… đem đương kim Hoàng thượng quẳng sang một bên?

    Còn không biết tới chủ tử nhà mình sẽ tức giận như thế nào, Trương Phúc đành len lén liếc mắt nhìn, xem một chút thần sắc của Tô Trường Sách.

    Hắn hoàn toàn không lường trước chủ tử nhà mình nửa điểm tức giận cũng không có, chẳng qua chỉ nhàn nhạt vung lên tay áo:

    “Đi, cùng đến xem một chút.”

    Đi theo phía sau Hạ Chính Chi, nhìn y cùng gã tráng đinh kia đang nói gì đó, nghe được không quá thân thiết.

    “Hạ đại nhân, ngài tới rồi.” Nhóm tránh đinh đang vây quanh Tiểu Mưu thấy Hạ Chính Chi đi đến liền tự giác tránh ra nhường đường.

    Hạ Chính Chi hướng bọn họ gật đầu sau đó lại vuốt cằm nhìn thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang ngồi dưới đất.

    Thiếu niên mơ mơ màng màng mở ra hai tròng mắt, thấy được Hạ Chính Chi:

    “Hạ đại nhân.”

    “Đừng nói chuyện.” Hạ Chính Chi giơ tay ngăn lại hắn, sau đó mới nâng lên mi mắt, nói: “Trước tiên dẫn hắn tới chỗ bóng râm đi.”

    Mọi người đáp một tiếng, huynh trưởng của Tiểu Mưu cùng một tráng đinh khác mang Tiểu Mưu đến bên dưới một bóng cây, Hạ Chính Chi cũng tiến lại gần.

    Sau đó lại nghe được thanh âm của Hạ Chính Chi:

    “Đừng lo, có lẽ do trời quá nắng, nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi.” Dừng một chút, y lại nói: “Triệu Thừa, để cho mọi người nghỉ một lát đi.”

    “Vâng.” Triệu Thừa trả lời, vội vàng đem tin tức báo cho bọn họ.

    Đợi cho đến khi Triệu Thừa rời đi, Hạ Chính Chi mới chuyển tầm mắt nhìn sang Tiểu Mưu:

    “Thế nào rồi? Khá hơn chút nào chưa?”

    “Vâng, đa tạ Hạ đại nhân.” Tiểu Mưu cố hết sức gật gật đầu mà đáp.

    “Bằng không ngươi quay về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, ngươi còn quá nhỏ, làm loại chuyện này sẽ có khó khăn.” Hạ Chính Chu vừa dứt lời thì Tiểu Mưu liền lắc đầu.

    Hạ Chính Chi chỉ có thể bất đắc dĩ mà cười, sau đó khẽ thở dài một tiếng, đưa tay ra vuốt ve mái tóc của Tiểu Mưu.

    Tô Trường Sách đăm chiêu đứng nhìn, thật ra cũng khó trách Hạ Chính Chi có được lòng người, người này mọi khi vẫn luôn ôn hòa, hôm nay thấy được, quả nhiên không sai.

    Trương Phúc tiến tới đứng bên cạnh, cảm thấy đương kim Hoàng thượng lại cứ thế bị bỏ qua, đây không phải là một chuyện tốt cho nên vội vàng ra vẻ khó chịu mà ho nhẹ vài cái.

    Lúc này mới thu hút sự chú ý của Hạ Chính Chi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/11/14
    nhibe.1201, KtmbStarlight thích bài này.
  3. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Đọc một lần mấy chương thích quá. Lam tỷ dịch mượt ghê nè.
    Cố lên nha tỷ.
    >:D<>:D<>:D<>:D<
     
    xiaofang thích bài này.
  4. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bé, nhận được lời khen thích ghê luôn ý. Mai lại có chương mới nhé. :x
     
    Starlight thích bài này.
  5. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Chương 6: Cưỡi chung một chỗ.
    Dịch giả:
    Phi Yến Nhược Lam

    Cho dù Hạ Chính Chi có chú ý tới Tô Trường Sách thì vẻ mặt cũng không hề bối rối, chỉ chậm rãi đứng lên, dặn dò huynh trưởng của Tiểu Mưu mấy câu rồi mới đi về phía hắn.

    “Khiến Hoàng thượng chê cười rồi.” Y quỳ lạy hướng về Tô Trường Sách, cười nói.

    Sau đó hai người lại cùng đi, vừa đi vừa nói chuyện.

    Kỳ thật cũng khó trách Vịnh Xuân Uyển đại khái có thể làm xong như trong dự tính, Hạ Chính Chi người này nắm được lòng người trong bàn tay, so sánh với người khác mạnh hơn rất nhiều. Chẳng qua cũng bởi vì nguyên nhân đó mà kẻ thù trong triều sẽ ngày càng nhiều.

    Cùng Hạ Chính Chi đi một chút rồi ngừng, trong lòng liền thư sướng, thanh thản.

    Nhất thời tinh thần sảng khoái, cảm giác mệt mỏi tiêu tán không ít.

    “Từ đầu xuân tới nay, trẫm chưa có dịp để đi săn, hôm nay nghĩ lại chắc là phải nên đi giải khuây mới được.” Tô Trường Sách hờ hững nói.

    Hạ Chính Chi cùng hắn sánh vai mà đi, nghe hắn nói như thế, chợt cười một tiếng:

    “Hoàng thượng lòng mang thiên hạ nhưng vẫn nên chú ý đến thân thể của mình, người ta thường nói làm việc đi đôi với nghỉ ngơi chính là ý tứ như vậy.”

    “Làm việc đi đôi với nghỉ ngơi.” Tô Trường Sách đọc một tiếng, sau đó hào phóng cười: “Đúng là nên như thế.” Dừng một chút lại nghe hắn nói: “Vậy thì săn thú sẽ được chuẩn bị vào bảy ngày sau, Hạ khanh theo trẫm cùng nhau xuất hành.”

    “Hoàng thượng chớ để vi thần làm vướng chân, chuyện này không thể, không thể.” Hạ Chính Chi phất ống tay áo, Tô Trường Sách đây là lần đầu tiên thấy y có phản ứng như vậy.

    Bất giác cảm thấy thích thú, Tô Trường Sách nhẹ nhàng nhướng lên hàng lông mày:

    “Như thế nào? Hạ khanh muốn kháng chỉ không tuân phải không?”

    “Thần không dám giấu giếm Hoàng thượng, thật ra thì, thần không biết cưỡi ngựa.” Hạ Chính Chi chậm rãi giải thích, y thật sự không có ý muốn kháng chỉ, chẳng qua săn thú việc trọng yếu nhất chính là cưỡi ngựa, những thứ khác cũng không quan trọng lắm.

    Hạ Chính Chi ngay cả cưỡi ngựa cũng không biết, sao có thể tham gia đợt săn thú?

    Tô Trường Sách không ngờ tới lý do này, không nhịn được cười một tiếng:

    “Nam nhân sao lại không biết cưỡi ngựa, mặc dù là quan văn nhưng cũng phải học chứ.”

    Thế nhưng chợt nhớ ra, Hạ Chính Chi thuở nhỏ gia cảnh nghèo khổ, sao có khả năng học được, cho nên mới nói:

    “Chỉ là cưỡi ngựa, có gì khó khăn đâu? Bảy ngày này, trẫm sẽ dạy cho ngươi!”

    “Hoàng thượng, làm sao có thể…” Hạ Chính Chi người có nụ cười chẳng bao giờ thay đổi, ngay tại lúc này đây bị kinh ngạc làm cho biến sắc, y một đôi con ngươi thanh tĩnh tràn ngập sự ngạc nhiên.

    Chẳng biết tại sao, Tô Trường Sách cảm thấy hiện tại Hạ Chính Chi nhìn qua trông vô cùng sinh động.

    Có lẽ là bởi ngày thường Hạ Chính Chi luôn bày ra một nụ cười thanh thản không màng danh lợi, hệt như một khúc tượng gỗ vậy. Hôm nay nhìn thấy sự kinh ngạc như thế, dĩ nhiên là cảm thấy mới lạ rất nhiều.

    “Chuyện cứ quyết định vậy đi, sáng mai trẫm sẽ để Trương Phúc tới Vịnh Xuân Uyển tìm ngươi, ngươi cũng đừng nên trốn trẫm.” Tô Trường Sách trêu ghẹo, không cho phép Hạ Chính Chi cự tuyệt.

    Kết quả đúng là ngày thứ hai, Trương Phúc thật sự đến Vịnh Xuân Uyển tìm người, hắn vừa tới nhìn thấy người liền vội vã túm lưng quần, đem Hạ Chính Chi lôi đi.

    “Hoàng thượng.” Thấy Tô Trường Sách, Hạ Chính Chi hành lễ một cái, sau đó nói: “Thần sau một đêm mới hiểu ý tứ trong lời nói của Hoàng thượng.”

    Tô Trường Sách nghe thấy câu đầu tiên y mở miệng nói tới lại là chuyện này, liền nhíu mày cười nói:

    “Ồ? Nói thử xem?”

    “Thần bất giác phát hiện ra, bản thân trở thành ngụy trang của Hoàng thượng.” Khóe miệng Hạ Chính Chi cong lên: “Hoàng thượng rõ ràng chỉ muốn giải sầu thôi.”

    Nói đến chuyện này, kỳ thật còn có một tầng nguyên nhân bên trong nhưng mà Tô Trường Sách lại làm bộ tức giận:

    “Trẫm đây là cõi lòng tràn đầy thành ý, thật sự muốn Hạ khanh học được cưỡi ngựa, tại sao khi vào trong miệng Hạ khanh trẫm lại thành người như vậy.” Dứt lời, tránh không khỏi cười một cái.

    Trương Phúc dắt hai con ngựa tính khí ngoan ngoãn tới gần, Tô Trường Sách thân thủ khẽ dắt qua lưng ngựa, hướng về phía Hạ Chính Chi mà nói:

    “Quân vô hí ngôn, nếu nói muốn dạy ngươi thì chính là như thế, lên ngựa.”

    Nhưng mà Tô Trường Sách nói xong đã rất lâu, Hạ Chính Chi chẳng qua nhìn con ngựa một cái, trì hoãn không có động tĩnh gì.

    Tô Trường Sách nghĩ hắn chắc là không biết, cười lớn một tiếng, động tác khéo léo linh hoạt đi tới, đột ngột đem Hạ Chính Chi kéo lên.

    “Hạ khanh nếu không thể thì sao có thể học xong?” Thanh âm của Tô Trường Sách vọng bên tai Hạ Chính Chi, tựa như tiếng động khi vàng ngọc va chạm, thật là dễ nghe.

    “Thần ngu dại, chỉ sợ khiến Hoàng thượng tốn không ít tâm tư cùng sức lực.” Hạ Chính Chi rũ xuống hàng lông mi dài, nhẹ nhàng cười một tiếng.

    “Muốn thuần phục súc sinh này, dĩ nhiên phải cần chút kỹ xảo.” Tô Trường Sách nói. Bởi vì Hạ Chính Chi không biết cưỡi ngựa cho nên hắn đặc biệt căn dặn Trương Phúc mang tới hai con ngựa tính tình ôn hòa.

    Ngựa ôn thuần dễ khống chế hơn một chút, chúng là loài có linh tính, gặp phải con có tính tình không tốt, nếu biết người ngồi trên nó không biết cưỡi thì nó sẽ không tuân lệnh.

    “Đôi khi cưỡi ngựa rong ruổi, cảm thấy tâm tư vạn phần thoải mái tràn trề.” Tô Trường Sách lại nói: “Thôi, ngươi không biết cưỡi, vậy trẫm dẫn ngươi rong ruổi một lần.”

    Dứt lời, liền đem Hạ Chính Chi giam trong lồng ngực của mình, tay nắm chặt dây cương, kẹp lấy bụng của ngựa. Ngựa hí dài một tiếng, tung vó chạy đi.

    “Hoàng thượng, thần có chút khó chịu.” Mặc dù Hạ Chính Chi cố gắng duy trì bình thản ung dung nhưng mà thần sắc của y đã bán đứng chính mình.

    Hơn nữa y cũng coi như là một người thành thật, sau khi đem cảm giác của mình nói ra, môi mỏng liền mím thật chặt.

    Mới vừa cưỡi ngựa, có sản sinh ra loại cảm giác khó chịu này cũng là bình thường.

    Tô Trường Sách thấy thế mới hơi kéo lại dây cương, điều khiển tốc độ chậm lại:

    “Ừm, là trẫm sơ sót, chỉ là không có ngờ tới, Hạ khanh ngươi đúng thật là cùng cưỡi ngựa không có nửa điểm tiếp xúc.”

    Vốn nghĩ rằng cho dù có bất lực cỡ nào cũng có thể cưỡi ngựa, mà nay chỉ e không thể học được rồi.

    Nhìn phản ứng khó chịu của Hạ Chính Chi, rõ ràng có thể thấy được ngay cả ngồi trên lưng ngựa cũng chưa từng thử qua.

    Tâm tình tránh không khỏi có chút vui mừng, thường ngày Hạ Chính Chi không để lộ tâm tư ra ngoài, bộ dáng hôm nay quả thật rất thú vị.

    Tốc độ dần dần chậm lại, cũng chỉ là lững thững dạo chơi, Hạ Chính Chi mới trở lại bình thường, bất đắc dĩ cười một tiếng:

    “Thần ngu dại.”

    “Ngu dại cái gì, có ai mới sinh ra đã biết đâu.” Lời này của Tô Trường Sách coi như là an ủi phần nào, chỉ nghe Hạ Chính Chi cười một tiếng.

    Tô Trường Sách hiếm khi cùng một thần tử tiếp xúc thân mật như vậy, Hạ Chính Chi vẫn đang ở trong lồng ngực của hắn, ở giữa có một cỗ mùi hương thơm ngát, giống như mùi thơm thanh nhã của đóa sen mùa hạ.

    “Nắm.” Hắn đem dây cương trong tay giao lại cho Hạ Chính Chi: “Tính mạng của trẫm rơi vào trong tay ngươi rồi, đừng khiến trẫm phải ngã ngựa.” Hắn thanh âm đầy chế nhạo, nghe rõ ràng là đang trêu chọc Hạ Chính Chi.

    Hạ Chính Chi nghe vậy, cũng chỉ cười một cái:

    “Thần sợ hãi.” Giọng điệu này có chỗ nào mang ý tứ sợ hãi đâu?

    Cũng may ở phía trước Hạ Chính Chi nhanh tay cùng với Tô Trường Sách ở một bên chỉ điểm, rất nhanh liền nắm được một ít kỹ thuật cưỡi ngựa. Tuy không tới mức có thể cưỡi ngựa rong ruổi nhưng chạy những bước nhỏ thì có thể.

    Thời điểm ngày thứ hai chỉ dạy cho Hạ Chính Chi, đã không còn tình huống hai người cùng cưỡi một con ngựa nữa.

    Dĩ nhiên, Hạ Chính Chi mặc dù tính tình thường ngày nhìn qua rất ôn nhuận, nhưng thật ra đầu óc vô cùng thông minh, Tô Trường Sách chỉ cần ở một bên dạy một chút, lập tức có thể thông suốt.

    Tô Trường Sách nói sẽ chỉ dạy Hạ Chính Chi trong vòng bảy ngày nhưng mà chưa tới bảy ngày, Hạ Chính Chi đại khái có thể nắm rõ.

    Ngày cuối cùng, Tô Trường Sách phân phó Trương Phúc mang lên hai con tuấn mã. Nếu chỉ cưỡi ngựa ngoan dịu như vậy kỹ thuật cưỡi sẽ không tiến bộ, chính vì như thế nên Tô Trường Sách mới dặn Trương Phúc mang tới hai con tuấn mã. Trong đó có một con là ngựa mà Tô Trường Sách cưỡi.

    “Hoàng thượng, con ngựa này…” Hạ Chính Chi nhìn Tô Trường Sách vuốt ve lông mao đỏ của con ngựa kia, mặc dù không thông thạo nhưng vẫn có thể nhìn ra đây là một con ngựa tuyệt hảo.

    “Đây là một con thiên lí mã mà ngoại phiên tiến cống, tên là Liệt Phong, tính tình vô cùng mãnh liệt.” Tô Trường Sách nhẹ nhàng vuốt ve bờm của Liệt Phong, lên tiếng giải thích.

    Này thiên lí mã rất khó có được, Tô Trường Sách cũng là phải dùng mọi thủ đoạn mới có thể nắm trong tay.

    “Thì ra đây là thiên lí mã.” Hạ Chính Chi không khỏi cảm thán một tiếng mà nhìn Liệt Phong. Y tiến lại vài bước, có lẽ là muốn tinh tế quan sát, lại không lường trước Liệt Phong lại hí lên.

    Hạ Chính Chi vội vàng lui vài bước, Liệt Phong mới an tĩnh lại.

    Tô Trường Sách thấy thế, hắng giọng cười một tiếng:

    “Hạ khanh, xem ra ngươi là bị gia khỏa này ghét rồi.”

    Mặc dù Liệt Phong tính tình cực bạo nhưng cũng chưa tới mức không cho người khác tới gần. Tô Trường Sách cũng không ngờ, Hạ Chính Chi chỉ mới tiến có mấy bước, Liệt Phong lại có phản ứng lớn như thế.

    Hạ Chính Chi cũng lơ đễnh, nụ cười tựa như phong xuân ôn hòa nói:

    “Thần không rành điều này, nghe nói thiên lí mã từ trước tới giờ đều có linh tính, có lẽ thần bị nó khinh thường rồi.”

    Tô Trường Sách vừa nghe, liền có chút để ý, Liệt Phong vốn là khó khăn lắm mới thuần phục được, người bị nó coi thường cũng không ít. Cho nên hắn cũng không để trong lòng nữa, chẳng qua là nhảy lên lưng ngựa, hướng về Hạ Chính Chi mà nói:

    “Hạ khanh cùng trẫm thư sướng tràn đầy rong ruổi một trận đi!”

    Hạ Chính Chi khẽ mỉm cười, không giống như Tô Trường Sách tiêu sái nhảy lên lưng ngựa, mà là cố hết sức mới có thể leo lên được.

    Tô Trường Sách biết y là quan văn, tay trói gà không chặt, cưỡi ngựa cũng chỉ vừa mới học, cho nên không hề giễu cợt, chẳng qua là ở một bên lẳng lặng ngồi chờ.

    Đợi sau khi Hạ Chính Chi leo lên lưng ngựa, cả hai người mới bất ngờ rong ruổi một phen.

    Không nghĩ tới mấy ngày trước Hạ Chính Chi vốn không am hiểu thuật cưỡi ngựa mà nay lại tiến bộ, có chút thuần thục. Hiện giờ cùng Tô Trường Sách rong ruổi vẫn chưa rơi vào thế hạ phong. Ở trên phương diện này, khiến Tô Trường Sách có chút tán thưởng.

    Kết thúc ngày hôm nay, buổi săn thú đầu tiên kể từ mùa xuân cho tới bây giờ chính thức bắt đầu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/11/14
    KtmbStarlight thích bài này.
  6. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Chú ý tới...
    Ôi hai anh đã đi chung ngựa rồi kìa. Thích quá. :x :x :x
    Tỷ ơi muội hóng quá đi mất. Không biết hai người đi săn có chuyện gì hay không nhỉ...
    Cơ mà bộ này chắc là thanh thủy văn nên chắc sẽ không có 18+ a.~~~
     
  7. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Hổng có 18+ đâu em, chờ trông trong vô vọng đó bé. :))
     
    Starlight thích bài này.
  8. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    :"> :"> :">
    Không sao a.~~~ Em trong sáng lắm không cần thịt đâu, ăn rau vẫn sống được mà. :P
     
  9. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Ta nói nhiều khi ngồi soi gian tình của các anh còn phấn khích hơn xem H. :v
     
    Starlight thích bài này.
  10. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Tỷ nói thật chí lý!
    Ta nói đâu cần thịt thà gì nhiều chị nhỉ. Lâu lâu ngồi đọc đến đoạn hai người ưng ý liếc mắt đưa tình thôi thì lòng cũng sướng rơn. :3 :3
    *mặt hạnh phúc*
     
  11. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Cái hay của thanh thủy văn là đây. Vì biết sẽ chẳng có cảnh H nào thế nên chỉ cần hai anh liếc mắt là đã hạnh phúc trong quằn quại rồi. :v
     
    Starlight thích bài này.
  12. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Chương 7: Sơn hà nhật lạc. (1)
    Dịch giả:
    Phi Yến Nhược Lam

    Hội săn bắn lần này, cùng đi cũng không chỉ có một mình Hạ Chính Chi là quan văn, lại nói quan văn chẳng qua đều làm nền cả thôi, chẳng khác gì so với Hạ Chính Chi cả.

    Cùng với sự mất hứng của quan văn là sự hăng hái vang dội của đại đa số quan võ, bọn họ là đang nóng lòng muốn thông qua cuộc săn này mà tạo nên danh tiếng, bày ra một chút kỳ tài của chính mình, hi vọng giành được sự tán thưởng của Hoàng thượng.

    Tô Trường Khách chỉ là muốn thông qua săn bắn mà thoải mái tiêu khiển cho nên cũng chẳng câu nệ quá nhiều.

    “Trẫm đã sai hạ nhân đem một con bạch lộc (2) thả trong rừng, nếu người nào có đủ bản lĩnh săn được bạch lộc, nhất định sẽ trọng thưởng!” Tô Trường Sách cao giọng nói, chúng võ quan liền hưởng ứng.

    Nói được vài câu sau đó, mọi người mãnh liệt tản ra tứ phía.

    Còn lại lác đác một vài quan văn, dĩ nhiên là sẽ đi theo Tô Trường Sách. Lúc này tác dụng của bọn họ chính là ở một bên mà nịnh nọt, sao sáng vây quanh mặt trăng cứ thế mà thổi phồng Tô Trường Sách mới là đạo lý kiên định.

    Hạ Chính Chi mặc dù được công nhận là tâm phúc của đường triều nhưng mà hiện tại chỉ lẳng lặng đi theo ở phía sau, thủy chung nở một nụ cười, một chữ cũng không nói.

    Sau này mới sáng tỏ, những quan văn ngày đó trong hội săn thú, ngoại trừ Hạ Chính Chi, những người còn lại đều khiến Tô Trường Sách chán ghét. Không vì cái gì khác, đều là những kẻ nịnh hót, nếu không có tài học tự nhiên sẽ khiến người khinh thường.

    Như vậy cũng đủ để người khác biết, Hạ Chính Chi, người này xem như đã nắm rõ tính tình của Hoàng thượng.

    Tuy nhiên, những điều này để sau rồi nói.

    Vẫn là nên nói một chút đến cuộc săn lúc này.

    Tô Trường Sách vốn muốn tiêu khiển, thế nhưng lại chưa từng nghĩ mấy tên quan văn này ngay cả mũi tên hắn bắn chệch mà cũng có thể ba hoa chích chòe, tránh không khỏi cảm thấy có chút phiền não.

    Nhìn thấy Hạ Chính Chi lẳng lặng đi theo một bên, Tô Trường Sách tốc độ chậm lại cho đến khi cùng Hạ Chính Chi song song nhau mới nhẹ giọng nói với y:

    “Hạ khanh, chi bằng quăng những người này đi, thấy thế nào?”

    Sau đó lại liếc mắt ra hiệu, thoạt nhìn trông giống một tiểu hài tử.

    Hạ Chính Chi mím môi nhẹ giọng cười một tiếng, nhỏ giọng trả lời:

    “Hoàng thượng ngay từ đầu đã có ý này rồi sao?”

    Bị Hạ Chính Chi nói trúng tim đen, Tô Trường Sách ngay cả nửa điểm quẫn bách cũng không có, chỉ là cười một cái. Tiếp đó hai người quả nhiên ăn ý, thật sự vỗ ngựa mà phóng đi.

    Kết quả thu được chính là thanh âm gào thét của mọi người theo đuôi ở phía sau, hai người bọn họ cũng chẳng thèm để tâm, nhanh chóng rời đi.

    Đám đông bị bỏ lại khá xa, tốc độ của hai người mới chậm lại.

    “Tuy nói là muốn giải khuây một phen, nhưng mà vẫn như cũ khó tránh chuyện giang sơn.” Tô Trường Sách bỗng dưng cảm thán một tiếng.

    Hạ Chính Chi dĩ nhiên nhận ra ngữ khí này có vấn đề, thế nhưng cũng chỉ cười một tiếng:

    “Hoàng thượng người căn bản luôn hướng về giang sơn, người ta thường nói tọa ủng giang sơn, đã ngồi, lại ôm lấy nó thì lúc nào cũng phải suy nghĩ mọi thứ, đây chính là chuyện của giang sơn.”

    “Hạ Chính Chi, lời này của ngươi xác thực khiến trẫm hiểu ra.” Tô Trường Sách khen ngợi, nói.

    Đoạn thời gian này, đúng là Hạ Chính Chi có điểm hơn người, cũng chưa từng thấy phẩm chất của y có gì không ổn.

    Hạ Chính Chi khiêm nhường trả lời:

    “Hoàng thượng quá khen.”

    Sau đó hai người nhìn nhau cười một tiếng, Tô Trường Sách cũng không có nói mình bị chuyện gì làm quấy nhiễu, mà Hạ Chính Chi cũng không có hỏi nhiều.

    Hai người phi nhanh trong rừng, so với việc rong ruổi tại mã tràng (3) thì diện tích tại khu rừng này càng khiến lòng người thư thái.

    Bọn họ gần như là dạo qua một vòng rồi mới quay trở lại chỗ cũ.

    Văn võ bá quan đi theo gấp gáp tới nỗi rối bời, hiện tại nhìn thấy Tô Trường Sách thì nhất thời mừng rỡ, vội vàng nghênh đón:

    “Hoàng thượng, Hoàng thượng.” Mọi người cũng chỉ kêu lên một tiếng chứ không nói thêm điều gì.

    Có một người can đảm thẳng thắn khuyên ngăn, nhìn Hạ Chính Chi trước mắt, có chút bất mãn, nói:

    “Ngươi thân là thần tử, sao lại dám làm chuyện trái với quy củ? Không biết thân thể Hoàng thượng quý giá, chịu không được một chút sơ sót ư?”

    Lời nói bén nhọn buông xuống, bỗng nhiên quở trách Hạ Chính Chi.

    Mà Hạ Chính Chi cũng chỉ thản nhiên thừa nhận trách nhiệm, quỳ lạy đáp:

    “Lời của đại nhân quả thật không sai, ta ngày sau nhất định ghi nhớ trong lòng.”

    “Được rồi, là trẫm dẫn Hạ khanh chạy đi, chuyện này dừng tại đây thôi.” Tô Trường Sách lạnh nhạt nói một câu, này là vì Hạ Chính Chi mà giải vây.

    Kỳ thật Hạ Chính Chi cũng không vì được sủng ái mà kiêu ngạo, mới vừa rồi thừa nhận sự khiển trách của người khác, thật cũng không khiến người ta quá chán ghét.

    Hội săn thú này vốn Tô Trường Sách chỉ muốn tiêu khiển, buồn phiền cũng đã vơi đi, tinh thần cũng sảng khoái. Mặc dù võ quan không săn được bạch lộc nhưng cũng thu về không ít chiến lợi phẩm.

    Mọi người ở bên trong rừng nhốn nháo bắt lên bếp lửa, đem chim bay cá nhảy nướng chín, sau đó cùng nhau ăn.

    Cũng đã lâu không thưởng thức qua món thôn dã, Tô Trường Sách cảm thấy ngon miệng cho nên ăn nhiều hơn một chút.

    Trương Phúc quanh năm ở bên cạnh hầu hạ Tô Trường Sách, có đôi khi hiểu rõ tâm tình của chủ tử nhà mình như lòng bàn tay. Sau khi nhìn thấy Tô Trường Sách trở lại, bộ dáng không còn mệt mỏi ngược lại tinh thần phấn chấn.

    “Chủ tử hôm nay dường như có chuyện vui, tinh thần so với ngày thường có vẻ tốt hơn nhiều.” Trương Phúc đi theo Tô Trường Sách, cười nói.

    “Thật sao?” Tô Trường Sách cũng chỉ nhướng nhẹ hàng lông mày, hỏi ngược lại một câu.

    Nhưng mà hắn đích xác mặt mày hớn hở, không đợi Trương Phúc trả lời, liền nói:

    “Sáng mai, đợi tới buổi trưa thì truyền Hạ Chính Chi vào cung một chuyến.”

    “Vâng, nô tài tuân chỉ.” Trương Phúc đáp lời.

    Số lần Hạ Chính Chi được mời tiến cung ngày càng nhiều, mọi người cũng không cảm thấy kỳ lạ nữa, Vịnh Xuân Uyển hiện tại do Hạ Chính Chi giám sát, quân thần bên trong, dĩ nhiên là có chuyện cần trao đổi.

    Sau buổi trưa, Hạ Chính Chi tính toán canh giờ, vừa khéo lại tới đúng lúc.

    Trương Phúc nói Hoàng thượng còn đang ở Ngự Thư Phòng, sau đó y liền chuyển hướng đi tới Ngự Thư Phòng. Ngày thường tới rất nhiều cho nên không còn cảm giác xa lạ, thay vào đó là quen thuộc.

    Mùi Long Tiên Hương tràn ngập khắp Ngự Thư Phòng, khiến cho tinh thần của người ta khẽ chấn động.

    “Hoàng thượng.” Tứ phía đã không còn ai, Hạ Chính Chi cũng giảm bớt một chút lễ nghi.

    Tô Trường Sách vui mừng khi thấy một Hạ Chính Chi như vậy, nhìn y, cười nói:

    “Hạ khanh, ngươi đã tới rồi.”

    Hạ Chính Chi đáp lại hắn bằng một nụ cười.

    Tô Trường Sách đứng dậy hỏi một câu:

    “Hạ khanh có biết thi họa?”

    Hạ Chính Chi trầm ngâm một hồi rồi mới nói:

    “Thần không giỏi lắm, chỉ biết sơ sơ thôi.”

    “Đúng lúc, trước đó vài ngày trẫm cho người làm một cái bình phong, đang cần người có tay nghề vẽ lên trên một vài họa tiết, vừa vặn để cho trẫm xem một chút tài năng thi họa của Trạng Nguyên lang.” Tô Trường Sách thanh âm mang theo vài tia trêu chọc.

    Hạ Chính Chi lần này không kịp trả lời, Tô Trường Sách đã cho người đem tấm bình phong mang vào Ngự Thư Phòng. Chỉ thấy tám phiến bình phong mở ra, bên trên là lụa trắng tinh khiết, nửa điểm vết bẩn cũng không có, này là đang đợi màu vẽ nhuộm đẫm.

    Hạ nhân đem bình phong đi vào rồi lại vội vã đi ra.

    Hạ Chính Chi nhìn bình phong mới được làm xong, chỉ cười mà nói:

    “Nếu Hoàng thượng đã có ý muốn hạ chỉ, thần dĩ nhiên là không thể cãi lời. Chẳng qua thần muốn Hoàng thượng thứ cho thần một tội.”

    “Chuyện gì?” Tô Trường Sách hỏi.

    “Thần nếu lỡ tay, kính xin Hoàng thượng chớ nên trách cứ.” Hạ Chính Chi mím môi cười một tiếng, vẽ tranh lên bình phong, làm gì có chuyện đơn giản như thế.

    “Trẫm nếu đã cho ngươi họa thì hãy bắt tay mà làm đi.” Tô Trường Sách lý nào lại đi thương tiếc một cái bình phong: “Nếu mà có khuyết, không chừng còn có một vẻ đẹp khác.”

    Hạ Chính Chi cũng chỉ cười khẽ, đứng một bên thả mực vào nghiên, ung dung họa lên tấm bình phong trắng thuần.

    Muốn vẽ một bức tranh không phải cần một hai canh giờ là có thể làm xong, cho nên Tô Trường Sách ở một bên phê tấu chương, khi mệt mỏi lại liếc mắt nhìn Hạ Chính Chi đang chăm chú họa màu, vui mừng cười một tiếng.

    Tám phiến bình phong mở rộng ra, muốn đem tám phiến này vẽ xong vốn là một công trình to lớn.

    Để có thể đem màu này vẽ tốt, hẳn là nên để Hạ Chính Chi có thời gian rỗi trong bảy ngày. Y dĩ nhiên chẳng thể ngày nào cũng ở trong Ngự Thư Phòng mà họa tranh, đành phải đem toàn bộ chức trách của Công bộ làm xong mới có thể tiến cung hoàn thành tác phẩm.

    Sau khi Hạ Chính Chi vẽ xong, mới khe khẽ thở dài, đem bút lông trên tay đặt xuống, xoay người sang chỗ khác thì lại phát hiện Tô Trường Sách vẫn còn đang cúi đầu phê tấu chương. Y cũng không quấy rầy, chỉ là an tĩnh ngồi quỳ ở một bên.

    Đợi đến khi Tô Trường Sách khẽ động con ngươi nhìn sang phía bên này, mới phát hiện y đã họa xong, hiện tại đang quỳ ngồi ở chỗ đó mà ngủ gật.

    Nhìn gương mặt không màng danh lợi có phần mệt mỏi của y, Tô Trường Sách mới chợt nhớ những ngày qua y giám sát Vịnh Xuân Uyển, nghĩ đến xác thực lao lực.

    Tô Trường Sách biết ngồi quỳ như thế không hay cho nên mới nhẹ nhàng đứng dậy đi tới, lại không ngờ động tĩnh này lay y tỉnh dậy. Y nâng lên con ngươi nhìn Tô Trường Sách một cái, cũng không hề lúng túng, chỉ là cười một cái:

    “Hoàng thượng.”

    “Hạ khanh mệt mỏi, cách giờ Dậu còn có nửa canh giờ, không bằng đi đến Thiên Điện nghỉ ngơi một hồi?” Tô Trường Sách thương cảm y, mới như thế nhẹ giọng mà hỏi.

    Chỉ thấy Hạ Chính Chi khẽ lắc lắc đầu, không có đáp lại. Trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới cười:

    “Hoàng thượng, thần đã đem màu họa tốt, thỉnh Hoàng thượng xem qua.”

    Sau đó y chống đỡ thân thể mà đứng dậy, nhưng bởi vì hai chân quỳ đã lâu, sớm không có bao nhiêu cảm giác, mềm nhũn tới độ phải quỳ xuống lần nữa. May mà Tô Trường Sách nhanh tay lẹ mắt, cấp tốc tiến lên đỡ lấy y.

    “Ngươi quỳ đã lâu, trước ngồi ở một bên nghỉ ngơi đi.” Tô Trường Sách để cho y ngồi xuống, y cũng không từ chối.

    Sau đó, Tô Trường Sách nhìn qua tấm bình phong, chỉ thấy tám phiến bình phong vẽ một non sông thật đẹp, khí thế hào hùng, dãy núi non trùng điệp, muôn hình vạn trạng. Núi phủ sương trắng, tuyết phảng phất ánh bạc, áng mây lững lờ, dãy núi uốn lượn phong cảnh vô hạn.

    Đồng thời, Hạ Chính Chi còn họa được cảnh trời chiều, hào quang chiếu trên nền tuyết trắng, cũng là tăng thêm mấy phần ý nhị .

    Một bộ sơn hà nhật lạc hoàn mĩ!

    Tô Trường Sách cao hứng, chấp bút đề ở tấm bình phong một bài thơ:

    “Hạ lâm Đồ Tô đái vãn hà,

    Chính trị mai tuyết tọa xuân phong.

    Chỉ yến đãi nam nhập bắc mạch,

    Trường hà sơn nhật vi quân khai.”
    (4)

    Nhìn kỹ, sẽ thấy đây là một bài thơ ẩn tên. Vừa khéo lại là Hạ Chính Chi, chẳng qua là chữ Chi bị biến thành Chỉ mà thôi. Thật là khiến lòng người nghi ngờ.

    Hạ Chính Chi nhìn tên trên bài thơ thì hơi ngẩn ra, nụ cười phong xuân chợt ẩn hiện. Loại lưu luyến không ngớt này, hẳn là không khỏi làm lòng người yếu mềm, mở ra một loại ý tứ thế nào, lại không có ai muốn nghĩ tới.

    Chú thích:

    (1) Sơn hà nhật lạc: Mặt trời lặn khuất sau núi sông.

    (2) Bạch lộc: Nai trắng

    (3) Mã tràng: Nơi chăn thả ngựa, có diện tích tương đối lớn.

    (4) Tạm dịch:

    Rượu mừng Đồ Tô ánh nắng chiều

    Tuyết mai chính trực đón gió xuân

    Chim yến phương nam lượn phương bắc

    Sông dài núi cao mở vì quân.
    .......♥♥♥. .....
    Gác Sách, Halloween 31/10/2014, Phi Yến Nhược Lam thân tặng, chúc các độc giả có một mùa ma quỷ bình an.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/11/14
    KtmbStarlight thích bài này.
  13. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Tỷ ơi muội không hiểu câu này.
    Ôi hai anh thật là tình cảm. :x
    Cưỡi ngựa, vẽ tranh, lại còn đỡ nhau nữa. :"> :">
    Chúc tỷ Halloween vui vẻ. >:D<
     
  14. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Ều, nhanh dữ, tỷ đang ngồi sửa, chỉnh xong thì thấy em phản hồi rồi. :))
    P/S Em cũng vậy nha. :-*
     
    Starlight thích bài này.
  15. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Chương 8: Hai người đánh cờ.
    Dịch giả:
    Phi Yến Nhược Lam

    Tấm bình phong được bài trí ở tẩm điện của Tô Trường Sách, mỗi khi ngày mới bắt đầu, hắn cũng sẽ ngắm nghía nhiều hơn một chút.

    Trương Phúc dần phát hiện ra chi tiết nho nhỏ này, thời điểm thay y phục cho Tô Trường Sách, chính là cười nói:

    “Chủ tử hình như rất thích bình phong này?”

    “Bức họa này, thoạt nhìn liền thấy khí thế rất hào hùng, nhưng hôm nay tinh tế xem lại còn thấy cả một ít mềm mại dịu dàng.” Vừa nói, Tô Trường Sách vừa nghĩ tới một Hạ Chính Chi ôn nhuận nhu tình.

    Trương Phúc đang thưởng thức bức họa, chợt nghe Tô Trường Sách nói như vậy, chẳng qua cũng chỉ đáp lại một tiếng chứ không nói gì thêm.

    Lúc lên triều, lại nghe có người dâng tấu nói Vân Châu có quan lại địa phương thù hằn chém giết lẫn nhau, Giám sát ngự sử ở đó viết tấu chương nói đây là phản nghịch, triều đình nhất định phải trưng binh thảo phạt.

    Tô Trường Sách đáp ứng.

    Vịnh Xuân Uyển theo như trong dự liệu thì sẽ hoàn thành trong vòng nửa tháng nữa, tránh không khỏi liếc Hạ Chính Chi một cái, lại phát hiện ra y lúc ở trên triều mặc dù vẫn cười nói như bình thường nhưng lại lộ ra sự mệt mỏi, có một chút hàm súc mạn bất kinh tâm (1).

    Thật chẳng biết trong lúc y đang lâm triều thì tâm hồn lại ở cõi thần tiên nào rồi.

    Tô Trường Sách hắng giọng một cái, nói:

    “Hạ Chính Chi, gần đây Vịnh Xuân Uyển xây dựng thế nào?” Lời này rõ ràng là đang muốn kéo Hạ Chính Chi từ ngoài chín tầng mây trở về.

    Cũng may thường ngày Hạ Chính Chi tính tình ôn hòa cho nên lúc này phản ứng cực nhanh, đem tình trạng của Vịnh Xuân Uyển đại khái nói ra, Tô Trường Sách mới vừa lòng mà gật đầu.

    Cho tới khi bãi triều, Hạ Chính Chi lập tức bị Trương Phúc vội vàng gọi lại.

    “Hạ đại nhân, Hoàng thượng triệu ngài tới Ngự Thư Phòng.” Trương Phúc theo thói quen, đối với Hạ Chính Chi cũng không câu nệ quá nhiều.

    Hạ Chính Chi nhu hòa cười, xoay người đi theo Trương Phúc tới Ngự Thư Phòng.

    Lúc tới nơi, Tô Trường Sách thấy y thì mở miệng hỏi:

    “Hôm nay làm sao vậy? Đối với chuyện quan lại địa phương chém giết lẫn nhau ở Vân Châu ngươi thấy thế nào?”

    Hạ Chính Chi cười nói:

    “Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, chỉ là hôm qua thần ngủ không đủ giấc. Việc này thần vẫn chưa biết rõ chân tướng, không dám xằng bậy đưa ra kết luận.

    “Vịnh Xuân Uyển còn nửa tháng sẽ xong phải không?” Tô Trường Sách chậm rãi nói.

    “Vâng.” Hạ Chính Chi đáp một tiếng rồi nói tiếp: “Không biết Hoàng thượng cho gọi thần tới đây là có điều gì cần phân phó?”

    Câu này vừa hỏi ra quả thật khiến Tô Trường Sách ngẩn người, thật ra thì hôm nay hắn không có chuyện gì quan trọng cần phải bàn luận với Hạ Chính Chi. Bỗng dưng nghe y hỏi như thế, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là kiếm không ra cái lý do để giải thích. Trầm mặc một hồi lâu, mới đáp:

    “Trẫm cảm thấy gần đây ngươi không tập trung, nếu như là có bệnh thì đến Thái Y Viện xem một chút đi, chớ để quá lâu.”

    “Đa tạ Hoàng thượng nhưng mà thần cũng không cảm thấy có gì khó chịu.” Hạ Chính Chi mỉm cười, đáp một câu.

    Sau đó hai người lại hàn huyên một vài chuyện ngoài lề, Hạ Chính Chi nói cáo từ rồi mới từ tốn lui ra.

    Một lúc lâu sau khi Hạ Chính Chi rời đi, Trương Phúc bưng vào một chén trà sâm, thấy thần sắc Tô Trường Sách có chút uể oải, liền hỏi:

    “Chủ tử, có phải vì xem chiết tử (2) nên mới mệt mỏi, chi bằng nghỉ ngơi một chút?”

    Tô Trường Sách cũng chỉ phất ống tay áo, liếc mắt nhìn Trương Phúc đi tới:

    “Ngươi có biết Hạ Chính Chi ở chỗ nào của kinh thành không?”

    Trương Phúc không lường trước chủ tử nhà mình sẽ hỏi một câu như vậy, chỉ có thể cười, đáp:

    “Nô tài sao có thể biết được, hay là để nô tài đi hỏi thăm một chút?”

    Tô Trường Sách nhẹ nhàng đáp một tiếng, Trường Phúc đi đến đem trà sâm trong tay đặt trên bàn rồi thản nhiên lui ra.

    Mắt thấy thời tiết sắp vào thu, khí trời nóng bức đã sớm tiêu tán không ít, tăng thêm vài phần mát mẻ.

    Cửa sổ khép hờ, một chút gió mát lùa vào khiến cho Tô Trường Sách tay đang cầm bút son một lần nữa liếc mắt nhìn sang, lúc này mới phát hiện cửa sổ đang mở, đem phong cảnh bên ngoài loáng thoáng hiện ra.

    Trương Phúc ước chừng đi khoảng một canh giờ mới trở về, Hạ Chính Chi nhà ở một hẻm nhỏ cách xa kinh thành, chỗ ở có chút khó tìm, hơn nữa còn chẳng phù hợp với cái chức Công bộ thị lang chút nào.

    Tô Trường Sách lúc trước cũng đã biết rõ, Hạ Chính Chi tứ cố vô thân, bên cạnh cũng không có người chăm sóc, cho dù là một Thị lang tam phẩm vẫn như cũ không có gì khác nhau.

    Hắn phất tay cho Trương Phúc rời đi, cũng chẳng còn tâm trạng xem chiết tử.

    Nghĩ tới Hạ Chính Chi thuở nhỏ gia cảnh kham khổ, hiện tại đã làm quan nhưng vẫn trôi qua cuộc sống như vậy. Sớm biết y thanh liêm lại không nghĩ tới mức thanh liêm đến nỗi chẳng có gì như thế.

    Đêm xuống, Tô Trường Sách ở sâu bên trong Hoàng Cung, Trương Phúc ở bên cạnh hỏi một câu:

    “Chủ tử, đêm nay lật bài tử của vị nương nương nào đây?”

    “Không lật.” Tô Trường Sách vốn định nói trở về Văn Hoa Điện, trong lòng nghĩ thế nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại bảo: “Trẫm xuất cung một chuyến.”

    Trương Phúc hoảng sợ nói:

    “Chủ tử đêm đã khuya, tiết trời vào thu, sương rất lạnh, nếu để nhiễm phong hàn thì phải làm thế nào?”

    “Ngươi là ăn cơm trắng nhà chủ tử ngươi sao?” Tô Trường Sách thấy hắn có chút kinh ngạc liền chế giễu, cười nói.

    “Chủ tử đêm hôm khuya khoắt, người muốn đi đâu? Nói cho nô tài, cũng là cho nô tài một cái ngọn nguồn, ở chỗ Thái hậu nương nương còn có thể khai báo tốt một chút.” Trương Phúc coi như là biết được năm phần tính tình của chủ tử nhà mình, tự nhiên cũng sẽ không khuyên giải.

    “Ngươi cứ nói trẫm ở Ngự Thư Phòng xem chiết tử còn chưa xong, trẫm ra ngoài một chút.” Dứt lời, liền đem Trương Phúc bỏ qua một bên, thay một thân thường phục, thật sự xuất cung.

    Mùa hạ vào ban ngày quả thật có chút nóng nhưng ban đêm lại dần dần trở lạnh, ăn mặc hơi phong phanh ngược lại có chút cảm thấy lạnh.

    Dựa vào vị trí mà ban ngày Trương Phúc bẩm báo, Tô Trường Sách thật đúng là tìm một hồi mới coi như chân chính tìm được chỗ ở của Hạ Chính Chi.

    Nhưng mà đúng như lời Trương Phúc nói, mảnh đất này thật không giống chỗ ở của một mệnh quan triều đình.

    Liếc nhìn một cái còn tưởng là phòng ở của một người cùng khổ mà thôi.

    Tô Trường Sách cũng không để ý Hạ Chính Chi đã ngủ hay chưa, giơ tay gõ nhẹ vài cái lên cửa, chỉ nghe bên trong truyền tới ôn nhuyễn thanh âm:

    “Tới đây.”

    Tô Trường Sách nhận ra thanh âm này, chẳng phải là của Hạ Chính Chi sao.

    “Đêm khuya thế này, không biết vị nào tới chơi…”

    ‘Chi nha’ một tiếng, cánh cửa bị Hạ Chính Chi mở ra, y nói còn chưa có hết câu, nâng lên con ngươi chính là thấy được Tô Trường Sách.

    “Hoàng thượng?” Thần sắc bình thản thường ngày không đổi nhất thời cũng ngăn không nổi mà kinh ngạc.

    “Đêm đã khuya, Hạ khanh còn chưa ngủ?” Tô Trường Sách hỏi.

    “Hoàng thượng chẳng phải cũng như vậy ư?” Hạ Chính Chi cười đáp: “Thần hàn xá đơn sơ hi vọng không mạo phạm Hoàng thượng.” Y mời Tô Trường Sách vào nhà.

    Tô Trường Sách cũng chỉ cười:

    “Mạo phạm cái gì, cứ coi như là tìm hiểu thêm một chút kiến thức.”

    “Phòng ốc sơ xài của thần mà có thể khiến Hoàng thượng mở mang kiến thức?” Hạ Chính Chi ở đằng sau, hỏi một tiếng.

    “Đương triều Công bộ thị lang, ở một nơi như thế này cho dù là ai cũng không dám tin.” Tô Trường Sách nhìn lướt qua đình viện nho nhỏ này, nhìn thật rõ ràng mấy lần, nơi này không giống Hoàng Cung bận bịu rối rít.

    Sau lại nghe hắn nói tiếp:

    “Trẫm cũng không có khất nợ tháng lương của Hạ khanh, tại sao không đổi phủ đệ?”

    “Thần đã quen rồi, nếu đổi một cái khá hơn liền cảm thấy bản thân không thoải mái.” Hạ Chính Chi thành thật trả lời: “Mà từ trước tới nay phung phí rất dễ dàng còn tiết kiệm lại vô cùng khó khăn, thần cảm thấy như vậy rất tốt.”

    Tô Trường Sách cảm thấy Hạ Chính Chi nói rất có lý, chính là gật đầu rồi vuốt cằm. Sau đó lại nhìn lướt qua, hỏi:

    “Sao lại không có hạ nhân?”

    “Thần cô độc, một mình có thể tự chiếu cố bản thân, cũng không cần đến hạ nhân.” Hạ Chính Chi trả lời.

    Lời vừa nói ra, Hạ Chính Chi mới kịp phản ứng lại, vội vàng mời Tô Trường Sách ngồi vào ghế đá trong đình, rồi pha một ấm trà mang ra đặt ở trên bàn đá, châm một chén trà, đưa cho Tô Trường Sách.

    “Mặc dù là trà thô, không thể nào bằng tế phẩm nhưng cũng có thể giải khát.” Hạ Chính Chi cười nói, tìm một chỗ ngồi xuống.

    Trên bàn đặt một cái khay cờ vây, ván cờ hạ được một nửa, còn chưa phân thắng bại.

    “Hạ khanh đêm khuya hẳn là một mình đánh cờ, chẳng lẽ cảm thấy cô tịch sao?” Tô Trường Sách nói xong chính là nhấp một ngụm trà nóng. Chỉ cảm thấy trà này cùng trà thượng hạng tiến cống trong cung rất bất đồng. Tuy rằng không có vị thanh nhuận nhưng lại khiến người ta cảm giác được một mùi vị thơm ngát chảy qua cổ họng thấm vào tim gan.

    “Thói quen của thần.” Hạ Chính Chi cười đáp.

    “Ngươi hẳn là cái gì cũng quen rồi, vừa khéo đêm nay trẫm không buồn ngủ, liền thử một chút kĩ thuật chơi cờ của Hạ khanh.” Tô Trường Sách đem quân cờ trắng đen giăng khắp nơi trên bàn cờ tách ra, cảm giác nóng lòng muốn thử dâng lên.

    “Được, thần dĩ nhiên sẽ phụng bồi.” Hạ Chính Chi mặt mày loan loan, tựa như vầng trăng tròn trên bầu trời, trông rất đẹp mắt.

    Ánh trăng bàng bạc như lụa trắng, bình đạm mà trong trẻo lạnh lùng, đêm khuya yên tĩnh không tiếng động, cẩn thận nghe thì sẽ nghe ra tiếng quân cờ vừa hạ xuống, nhưng mọi người đều đã ngủ sao còn chú ý tới tiếng động của những quân cờ.

    Hai người đánh cờ, thời gian cứ như thế lặng lẽ trôi qua, đợi đến khi khôi phục lại tinh thần, chân trời đã nổi lên ánh sáng bạc, trời hẳn là hừng đông.

    Ván cờ hạ xuống, Tô Trường Sách thắng ba thua bốn, Hạ Chính Chi hơn một chút.

    Một đêm đánh cờ, Tô Trường Sách muốn để Hạ Chính Chi nghỉ ngơi cho tốt, mà y lại nhã nhặn từ chối, nhưng mà hắn cố chấp không thể lay chuyển, y không thể làm gì khác đành phải đồng ý ở nhà nghỉ một ngày.

    Mà một đêm này của Tô Trường Sách lại khiến hắn không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại tinh thần rất tốt. Tỉ mỉ hồi tưởng lại đêm qua cùng Hạ Chính Chi đánh cờ chỉ cảm thấy thích ý vô cùng.

    Bất tri bất giác lại tiến gần Hạ Chính Chi thêm một bước.

    Chú thích:

    (1) Mạn bất kinh tâm: Một thành ngữ Trung Quốc, ám chỉ sự thờ ơ, lơ đễnh, không có hứng thú.

    (2) Chiết tử: Sổ con, sổ ghi chép hoặc sổ chi tiêu.

    (3) Ăn cơm trắng: Câu này hiểu đơn giản nghĩa là chỉ biết ăn mà không chịu làm việc. Ở đây ý của Tô Trường Sách là Trương Phúc chỉ biết ăn mà không chịu động não.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/11/14
    Starlight thích bài này.
  16. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Hai anh ngồi đánh cờ trong đêm trăng thanh gió mát, thật là một cảnh tượng đẹp.
    *rưng rưng nước mắt*
     
  17. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Sau này Hạ Chính Chi bị ám sát, há há há. :v
     
    Starlight thích bài này.
  18. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    >"< Chị thật ít có ác... Cả tuần mới ra một chương thế này mà còn làm em tò mò chết mất nữa.
    Mau ra chương mới đi chị. Hóng quá thể. :(( :((
     
  19. Thảo Little

    Thảo Little -Incredible- Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.568
    Được thích:
    2.711
    Đã thích:
    2.882
    GSP:
    Ap
    :)) Lam tỷ dịch thanh thủy văn...
    Cao H của em đâu, trời ơi. ;))
     
    Starlight thích bài này.
  20. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Gì đấy, chị Lam trong sáng hiền thục hông có dịch được cao H nha, đọc thì được chứ dịch thì ngại lắm. :))
     
    Lâm Diệu Anh, Thảo LittleStarlight thích bài này.

Chia sẻ trang này