Đại ca, anh yêu em! - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 26/7/18.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Chương 10. Chuyến cắm trại đầu năm


    Sau khi vụ rắc rối của tuần tập quân sự được giải quyết xong xuôi, Dung cũng dần quên đi. Thay vào đấy, đầu óc cô lại lơ mơ trôi về những chuyện cũ hơn mà cô không sao bỏ được chúng ra khỏi đầu. Câu hỏi của Khôi vào khoảnh khắc giao thừa cùng dáng vẻ hắn lúc đó đã hằn sâu trong tâm trí cô. Dung rất nhiều lần muốn hỏi thẳng Khôi rằng hắn có ý gì nhưng khi đối diện với khuôn mặt luôn thản nhiên của hắn, cô lại thấy thắc mắc đó có phần vô duyên như thể cô đã nghĩ quá nhiều.

    - Trang, tao hỏi cái…

    Rút kinh nghiệm lần trước bị bà chị tinh quái đọc vị tuốt tuột, lần này cô triệt để im lặng với Ngọc. Nhưng Dung là kiểu người nếu có chuyện trong lòng mà không bằng cách này cách khác nói ra được thì sẽ vô cùng bứt rứt khó chịu. Vì thế, nhân dịp Trang rủ cô ăn sáng dưới canteen, cô liền loay hoay tìm cách mở lời.

    - Gì?

    - Nếu như… - Tới đây Dung bỗng hơi ấp úng. - nếu như có người đề nghị hôn mày thì theo mày người ta có ý gì?

    - Hả? Hả? Ai, ai? Khai mau. - Trang lắc vai cô đầy phấn khích.

    - Con điên này, ngồi xuống. - Dung gạt phắt tay bạn, gắt lên. - Tao thắc mắc thôi mà, tại nghe bà Ngọc nhà tao kể chuyện.

    - Hừm… - Trang có vẻ cụt hứng, khoát tay. - tất lẽ dĩ ngẫu là vì người đề nghị thích người kia rồi.

    - … - Tim cô bỗng đập lên thình thịch.

    - À, nhưng cũng tuỳ trường hợp nữa. - Trang bỗng quay phắt qua, nhìn cô từ đầu tới chân. - Đôi khi là chúng nó chỉ muốn đùa cợt thôi.

    Dung như bị bước hụt mấy bậc cầu thang. Trường hợp thứ hai mà Trang nói với cô dễ hiểu hơn nhiều lần. Khôi hẳn chỉ đùa thôi, bởi vốn dĩ hai đứa quá thân thiết nên những câu đùa cợt này thực chất chẳng có gì đặc biệt, do thời gian gần đây cô hay suy nghĩ lung tung, đâm ra… Nhưng đùa như vậy có phải hơi quá rồi không?

    Lúc Trang và Dung lên lớp, nguyên một đám đang túm tụm bàn nhau chuyện gì đó.

    - A, đại ca với “thánh tay vàng" kìa, hỏi ý kiến chúng nó luôn đi.

    - Chuyện gì thế?

    - Vụ đi chơi cuối tháng. - Nguyệt giải thích. - Bọn tôi đang lấy ý kiến là đi cắm trại trên rừng hay resort biển?

    Trang và Dung đều đồng thanh bỏ phiếu đi rừng, tương tự như số đông thành viên lớp. Mới tết ra thời tiết còn lạnh làm ý tưởng đi biển không được hấp dẫn nên chuyến dã ngoại được ấn định là cắm trại trên rừng.

    ………………

    Do quyết tâm muốn thể hiện chúng ta là lũ trẻ thời đại mới không chỉ biết học mà kỹ năng sống cũng đầy mình, 12A3 thống nhất là chúng sẽ chuẩn bị tất tật từ A tới Z gồm dựng trại, nấu nướng mà không cần tới thuê mướn. Nhưng chỉ bắt đầu làm việc được một lúc thì tất cả liền hối hận vì đã quá tự tin như thế. Chúng gặp rắc rối từ việc thắt nút dây thừng cho tới phủ bạt lều. Rốt cuộc chỉ có Khôi và Dung là kỹ năng tương đối tốt do trước đây cả hai thường tham gia những chuyến trại hè, dã ngoại. Thế là hai đứa điều hành hai nhóm con trai phụ trách việc dựng trại cho lớp. Tuy là con gái nhưng có sức khoẻ tốt, bản tính lại hiếu động, Dung chẳng nề hà bất cứ việc gì. Cô bê vác, trèo thang, đóng cọc không thua kém bất kỳ thằng con trai nào.

    - Này, theo mày đại ca có thực sự là con gái không? - Mạnh vừa đóng cọc vừa thì thầm với Linh.

    - Nói nhỏ thôi kẻo nó nghe thấy thì giờ này năm sau là giỗ đầu mày đấy. - Linh suỵt khẽ, mắt đảo như rang lạc. - Nhưng kể ra cũng tội thằng nào sau này vớ phải nó…

    - Chứ còn gì, lệch sóng cái là khéo nó cho lệch hàm luôn.

    - Con Trang nhà mày thì khác gì? - Linh cười khẩy. - Mày chả sợ nó còn hơn sợ mẹ.

    - Vớ vẩn, khác nhiều chứ. - Mạnh phẩy tay. - Đấy là tao tự nguyện, Trang chỉ ngoài mặt thế thôi chứ yếu đuối lắm…

    - Lại thêm một thằng ngu!

    Mạnh giận tím mặt nhưng chưa kịp “bật” lại thì bị Dung réo tên, sai đi lấy dây thừng.

    Bên đám con gái không phải làm việc nặng không có nghĩa là chúng rảnh rỗi.

    Mấy thùng thực phẩm mang từ Hà Nội dự tính làm đồ nướng khiến ai nấy đều ngán ngẩm. May sao trong lớp có một thành viên đặc biệt thạo việc nội trợ, kể cả kỹ năng nhóm bếp bằng than, củi.

    - Không ngờ đấy. - Nguyệt thốt lên. - Không nghĩ Quỳnh lại giỏi bếp núc thế này.

    - Có gì đâu. - Quỳnh vừa nhồi thêm một cành củi vào bếp vừa cười nói. - Nhà mình ở Cần Thơ nhưng quê dưới tuốt miệt vườn Sóc Trăng, dưới đó các dì mình vẫn nhóm bếp bằng rơm, củi. Học theo các dì làm mãi nên mình quen thôi.

    - Con gái miền Tây giỏi quá luôn, vừa xinh vừa đảm đang. - Mấy đứa con gái thật lòng xuýt xoa. - Thấy bảo đồ ăn dưới đó cũng ngon, phải không Quỳnh?

    - Mình có chuẩn bị ít đồ “rặt” miền Tây, lát các bạn nếm thử xem.

    Người duy nhất nhàn rỗi giữa khung cảnh tất bật này là thầy Hải. Do tuổi đã cao, ông “bị” bọn trẻ con ép ngồi nghỉ, không được đụng tay vào bất cứ việc gì. Ông quan sát đám học sinh vừa làm việc, vừa chí choé rồi bất giác mỉm cười. Trong suốt nhiều năm làm chủ nhiệm, lớp 12A3 khoá này nhận được cảm tình đặc biệt từ ông. Như rất nhiều lứa học sinh khác ở độ tuổi “nhất quỷ, nhì ma”, chúng thông minh, nghịch ngợm nhưng mặt khác vẫn đủ ngoan và biết điều. Không nhạt nhẽo tới mức chỉ biết học nhưng cũng không quậy phá gây chuyện thái quá, lại sống tình cảm. Để có một tập thể như vậy, thầy Hải vẫn luôn thầm biết ơn ban cán sự, nhất là Khôi và Nguyệt bởi khả năng điều hành, kết nối các thành viên trong lớp. Năm học này chính là năm cuối của ông trước khi về hưu, và nhờ 12A3, sự nghiệp giảng dạy của ông có thể sẽ được khép lại với những kỷ niệm không thể tốt đẹp hơn.

    - Sếp, vào đây nếm thử mấy món này xem. - Mấy đứa con gái thấy Khôi đi ngang qua thì vẫy lại rối rít.

    - Ngon! Không ngờ mấy bà cũng đảm đang nhỉ?

    - Quỳnh làm đấy, bọn tôi chỉ phụ việc thôi.

    Quỳnh đứng bên bếp nướng, nghe nhắc tới tên mình thì bẽn lẽn cười, đưa tay quẹt ngang trán. Hai gò má cô ửng hồng vì nóng, bên thái dương lấm tấm mồ hôi dù thời tiết ở rừng đầu tháng ba vẫn còn khá lạnh.

    - Mặt cậu dính bẩn này, lau đi. - Khôi chìa cho cô tờ giấy ướt rồi ra hiệu chỗ bẩn trên mặt cô.

    Cách đó vài mét, Dung ngồi trên thang buộc nóc lều đã chứng kiến hết. Không hiểu sao, lòng cô chùng xuống, mọi niềm vui đặt vào chuyến đi hoàn toàn biến mất, tất cả công việc đang làm bỗng trở thành nghĩa vụ.

    ………………

    Ăn uống dọn dẹp xong xuôi, cả lớp tụ lại chơi trò chơi. Nguyệt đề xuất rằng không mấy khi tập hợp đủ các thành viên nên sẽ chơi trò Truth or Dare để “chúng ta hiểu nhau hơn”. Luật chơi rất đơn giản, cả lớp ngồi thành vòng tròn, mỗi người sẽ lần lượt “lên thớt” để những người còn lại đặt ra một câu hỏi. Người được hỏi sẽ phải chọn hoặc Truth: trả lời tuyệt đối trung thực câu hỏi đó hoặc Dare: thực hiện hình phạt. Hình phạt được bốc thăm ngẫu nhiên từ hộp phiếu do Nguyệt chuẩn bị sẵn từ trước. Khi bắt đầu, người chơi sẽ bốc thăm hình phạt, đọc to cho cả lớp trước rồi mọi người sẽ thảo luận để đưa ra câu hỏi.

    Người đầu tiên là Lâm “tiểu thư”. Hắn bốc được hình phạt “chống đẩy hai mươi cái”. Vốn ghét vận động số một, Lâm là thằng con trai duy nhất trong lớp ngoài Khôi không phải đàn em của Dung, đơn giản vì hắn không đá bóng, hay đúng hơn là không động vào bất cứ môn thể thao nào. Vì thế hình phạt kia thực sự nặng nề với Lâm nếu hắn không trả lời được câu hỏi.

    Sau một hồi chí choé thảo luận, câu hỏi được đưa ra cho Lâm là:

    - Thứ cuối cùng ông tìm trên Google?

    Lâm đỏ bừng mặt, ước rằng tối qua mình đã tìm cái gì đó đỡ “kém sang” hơn. Hắn chẳng thể nói dối bởi đám bạn sẽ dễ dàng kiểm tra, chưa kể còn một loạt lịch sử tìm kiếm trước đó. Cân nhắc lợi hại một hồi, Lâm hầm hầm xắn tay áo ra giữa vòng tròn chống đẩy hai mươi cái. Dung nhìn cẳng tay gầy nhẳng trắng xanh của Lâm mà lo lắng việc hắn có thể gãy tay bất cứ lúc nào. May sao tay Lâm không gãy và trò chơi tiếp tục.

    Một số câu đã được hỏi sau đó bao gồm:

    - Người đầu tiên trong “wet dream” của bạn là ai?

    - Người bạn ghét/ quý nhất trong lớp?

    - Hiện tại bạn đang thích ai?

    - Việc xấu hổ nhất bạn từng làm?

    Còn hình phạt thì có: chống đẩy, khiêu vũ, hôn người kế bên, tỏ tình với người mình thích ngay lập tức, hát, đăng công khai một cái status do mọi người yêu cầu lên Facebook…

    Vài tình huống dở khóc dở cười đã xảy ra, như khi Trang bốc được hình phạt là “Hôn người kế bên” và câu hỏi dành cho cô là:

    - Bà đã hôn bao nhiêu người?

    Trang không nói không rằng hôn chụt một cái lên má Mạnh thay cho câu trả lời nhưng Mạnh lại hoàn toàn không hài lòng với việc này:

    - Thế tóm lại em đã hôn bao nhiêu người mà phải giấu?

    Trang bĩu môi không đáp rồi trò chơi tiếp tục với Quỳnh. Hình phạt của cô là nhảy (dance).

    - Mẫu bạn trai lý tưởng của cậu là người thế nào? - Chưa một ai kịp lên gợi ý để bàn thảo, Linh đã hét to.

    Hắn nói xong tiếp tục đưa mắt một vòng quanh lớp vẻ năn nỉ. Thực ra đây cũng là vấn đề nhiều thằng con trai khác quan tâm nên mọi người liền tặc lưỡi nghe theo.

    Quỳnh nhìn hình phạt trên tay mình, mỉm cười.

    - Tớ nhảy dở lắm nên tớ sẽ trả lời câu hỏi không mọi người chạy hết mất… Tớ thích người thông minh, có duyên, biết quan tâm…

    - … - Không chỉ đám con trai mà cả con gái cũng căng tai nghe như nuốt từng lời.

    - Có thể bỏ qua nhiều thứ phù phiếm bên ngoài để thấy được những giá trị thực sự.

    “Thịch”, tim Dung nhói lên trong lồng ngực, hình ảnh ai đó sắc nét hơn bao giờ hết. Đây không phải nói về hắn thì là ai?

    - Quỳnh ơi, cậu đang mô tả tớ phải không? - Linh ôm ngực kêu lên.

    - Xì… - Hơn bốn mươi cái mồm đồng thanh làm hắn tiu nghỉu về chỗ.

    Người tiếp theo Khôi nhưng đây cũng là màn nhạt nhất. Hắn bốc được hình phạt “hai mươi cái chống đẩy”, thế là cả lũ chưa kịp nghĩ ra câu hỏi nào xứng đáng cho lớp trưởng, Khôi đã thực hiện xong hình phạt.

    - Đến Dung đại ca.

    Hình phạt của cô là “hôn người kế bên” mà cô đang ngồi giữa Khôi và Mạnh. Dung vừa dứt lời, bầu không khí vừa bị Khôi làm nguội liền lập tức sôi sục trở lại. Cả lớp xúm vào bàn tán rôm rả.

    - Không đứa nào tò mò đại ca sợ cái gì à? - Khôi bỗng buông một câu.

    - Vớ vẩn, đừng nói là vì mày không muố… - Hiếu nói đến đây thì chợt nhận ra mình quá vô duyên vội đánh trống lảng. - vì... vì... mày sợ đại ca ngại mà cố tình đưa câu hỏi dễ dãi thế nhé.

    Vậy nhưng hoá ra đây lại không phải một ý tưởng dở. Đứa nào đứa nấy đều rất muốn biết cô nàng đại ca này sợ cái gì bởi chúng đều đã ít nhiều chứng kiến cô nhanh tay xử lý tất cả các nỗi sợ thông thường như chuột, gián, thạch thùng. Thế nên cuối cùng, câu hỏi chính thức dành cho Dung là cô sợ gì nhất.

    Dung nhăn mặt, cô không rõ Khôi vô tình hay cố ý đưa ra cái ý tưởng tồi tệ này bởi cách đây hai năm, hắn đã tình cờ phát hiện ra bí mật của cô. Ngược đời ở chỗ, Dung rất thích đồ chơi con trai và các môn thể thao nhưng lại sợ một thứ vốn là niềm yêu thích của mọi đứa con gái: búp bê. Cô ghê sợ cái thứ vô hồn mang hình dạng con người, và nỗi ám ảnh đó giờ đã lớn đến mức cô luôn tránh rất xa mannequin mỗi khi bước vào cửa hàng quần áo.

    Ngoài ra, bên cạnh nỗi sợ này thì cô còn có nỗi sợ thứ nhì: bị người khác biết được, lý do đơn giản chỉ là cô quá xấu hổ với nó. Nhưng Dung cũng chẳng thể nói dối là cô sợ hổ hay rắn hay không sợ gì bởi Khôi biết sự thật. Nghĩ tới đó, cô lườm hắn cháy mặt. Tại sao thời khắc quan trọng nhất hắn lại phản bội cô?

    - Mày cứ nói đại ra đi, toàn bạn bè cả, có gì phải ngại? Tao thấy cái nỗi sợ của mày có gì ghê gớm đâu. - Khôi thản nhiên nhún vai.

    Dung tức tím mặt. Trên đời ai chẳng có điểm yếu riêng, vậy ai cho hắn cái quyền coi thường, khinh bỉ cô như vậy?

    - Sao? Thế đại ca có trả lời không? Quyết định nhanh lên anh em còn chơi tiếp, mất thời gian quá đi mất.

    - Không… - Dung ủ rũ nói. Cô vẫn chưa thể vượt qua nỗi sợ thứ hai.

    - Vậy hôn đứa bên cạnh đi. - Cả lũ nhao nhao. - Thằng Mạnh hoặc thằng Khôi.

    - Ê, tao cấm mày đấy Dung nhé. - Trang nghiêng người nhìn Dung cảnh cáo.

    - Hoá ra em cũng thấy khó chịu phải không? - Mạnh bặm môi. - Vậy anh lúc nãy thì…

    - Nhanh lên Dung, mày làm gì còn lựa chọn nào khác, đừng lằng nhằng mất thời gian nữa. - Trang hét to cắt lời Mạnh.

    Dung vỗ vỗ trán vẻ suy nghĩ rồi liền sau đó cầm lấy tay Khôi, chạm nhẹ môi lên mu bàn tay hắn và thả xuống.

    - Xong nhé, tiếp theo là đứa nào?

    - Này, đừng có ăn gian. - Lũ bạn đồng thanh phản đối. - Ai tính hôn tay.

    - Thế ai cấm hôn tay? - Dung vặc lại. - Trong đây chỉ ghi là hôn người bên cạnh chứ có bắt phải hôn cụ thể vào đâu đâu.

    Cứ thế một bên là Dung, bên còn lại là cả lớp tranh cãi toé lửa về việc “hôn thế nào cho đúng”, không ai chịu ai.

    Giữa khung cảnh huyên náo đó, đột nhiên Khôi đưa cả hai tay ra nắm lấy vai Dung, kéo cô về phía mình. Và trước sự kinh ngạc tột cùng của cả lớp, hắn đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ.

    Dung á khẩu. Khoảnh khắc môi hắn chạm tới, toàn thân cô run lên như có một luồng điện chạy qua. Và sâu trong lòng Dung, một cảm giác dịu dàng chưa từng có chợt xuất hiện. Nó lạ lẫm nhưng lại rất chân thật.

    - Vậy là được rồi chứ gì? Có thế thôi mà cũng cãi nhau ầm ĩ, chúng mày trẻ con vừa thôi. - Khôi tỉnh bơ nói, nét mặt lạnh tanh làm tràng vỗ tay từ lũ bạn im bặt. - Giờ đến lượt đứa nào?

    Dung lập tức bình tĩnh lại nhưng sự hụt hẫng kéo theo nỗi bực tức trào lên. Hắn coi cô là cái gì mà từ đợt Tết đến giờ hết lần này tới lần khác trêu chọc cô? Dung biết Khôi vốn không coi cô là con gái nên những việc đó chỉ đơn giản như bọn cô hay trêu Lâm “tiểu thư” mà thôi. Tuy hiểu vậy mà cô vẫn thấy một nỗi khó chịu thấu tận tâm can nhưng lại không thể diễn giải thành lời. Và điều làm cô bực bội hơn tất thảy, hài hước thay, là cô không rõ cô khó chịu vì hắn lôi cô ra làm trò đùa hay bởi động cơ của hắn quá trong sáng? Dung không biết hay đúng hơn là không dám nhìn thẳng vào câu hỏi rằng cô sẽ vui hơn khi hắn vô tư hay không vô tư trong những trò đùa đó?

    - Giờ đến lượt con Thảo… - Nguyệt gượng gạo lên tiếng.

    Chương tiếp >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/18
  2. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    571
    Được thích:
    598
    Đã thích:
    722
    GSP:
    Ap
    Truyện hay quá chị ơi. Thực ra thì em rất thích đọc những truyện teen kiểu này và rất dễ bị rung động bởi nó. Chị biết vì sao không? Vì thời học sinh của em rất tẻ nhạt, cấp hai còn trẻ trâu nên không nhắc đến làm gì. Lên trung học phổ thông cũng chỉ vùi dập mình vào đống đồ ăn vặt, lên lớp không gục mặt lên bàn ngủ thì cũng làm đủ thứ việc riêng trong giờ. Mấy tình tiết máu chó trong truyện không phải là không xảy ra với em nhưng chưa đủ mặn mà để trở thành cái gọi là kỉ niệm khó quên. Năm lớp 10 có bị anh chàng hottboy (theo như đánh giá của cả trường vì ông ấy từng đạt giải 3 nam sinh thanh lịch quốc gia gì gì đó) chặn đường trêu chọc. Nhưng tại chắc thấy em tẻ nhạt quá nên... chuyện chỉ dừng lại ở đó! Lúc đó em lại có ấn tượng với một anh khóa trên vừa đen, vừa gầy, vừa xấu... nhìn nhiều thì cũng thấy có duyên ngầm. Nhưng em lại không thuộc tuýp người chủ động hoặc đó chưa đủ gọi là thích để mình từ bỏ tự cao của một đứa con gái mới lớn... Thế là mọi chuyện lại chỉ dừng ở đó. Có cậu bạn bí thư cùng lớp tỉ tê lại gần, em lliền bỏ chạy ngay tức thì khi hắn mới vừa giơ móng vuốt ra. Có cậu lớp trưởng ưu ái để ý từ đầu năm nhập học... nhưng đều bị sự lãnh đạm của em làm cho chết tâm. Năm lớp 11 vì cố chấp tranh nhau quyển báo hoa học trò với thằng hottboy cùng lớp mà bị mấy bà chị đanh đá lớp 12 xuống xem mặt vì nghi ngờ em với thằng điên ấy có tình ái gì đó. Tức nhất là người trong cuộc không lên tiếng mà để mặc cho mấy bà đó hiểu lầm rồi đồn này đồn nọ. Nhớ lại ngày đó chỉ thấy mình vừa cứng đầu, vừa ngu ngốc. Thôi chết, sao em lại lan man ở hang ổ của chị thế này! Ngại quá, ngại quá.
    Tại làm tàu ngầm lâu lâu ngoi lên cho chị biết có người vẫn hóng truyện của chị mỗi ngày. Thiệt đó!
    Vậy nên nhanh nhanh ra chương mới nha chị...:x
     
    Ai_SherryLê La thích bài này.
  3. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Cám ơn em nhiều nhiều, đọc comment của em lúc nào cũng thấy xúc động cực kỳ :x.
    Mà nghe em kể thì thời cấp 3 của em máu lửa đấy chứ, thời đi học của chị mới là không có gì đáng nói nè. Chỉ có đi học, đi về, đi học thêm, về nhà đọc truyện, nghe nhạc. Đấy, cứ thế là hết mười hai năm phổ thông, nhạt nhẽo lắm. Có khi đó là lí do chị luôn đau đáu một bộ truyện teen để “trả lời tuổi thanh xuân”, và mãi tới giờ mới thực hiện được :D.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  4. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.057
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Chương mới này vui và dễ thương quá.
    Không hiểu sao mình cứ cảm thấy người Quỳnh thích thực ra là... Dung nàng ạ. :-?:))
     
    Ai_SherryThanhkhe thích bài này.
  5. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    571
    Được thích:
    598
    Đã thích:
    722
    GSP:
    Ap
    Chị Ngân nghĩ nhiều rồi... Ha ha. =))
     
    chuyencuangan thích bài này.
  6. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.057
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    =))=))=)) Ai mà biết được em. Chị đọc chị cứ thấy vậy ấy.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  7. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Nàng nên đổi qua viết thriller, thuyết âm mưu cứ gọi là... =)) =))
     
    chuyencuangan thích bài này.
  8. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.057
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Ơ thế không phải à... =))=))=))
     
  9. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Lẽ nào mình nên làm cú plot twist lịch sử này :(( :((.
     
    chuyencuangan thích bài này.
  10. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.057
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    =))=))=))
     
  11. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Chương 11. Khi gió đổi chiều


    Sau Dung, trò Truth and Dare không còn màn nào đặc sắc nữa, cả lớp cũng bắt đầu chán việc phải vắt óc nghĩ ra những câu hỏi “hại não” nên chúng nhanh chóng đổi sang hoạt động khác. Lần này “spotlight” được chuyển tới thầy Hải.
    Bằng chất giọng trầm ấm điển hình của nhà giáo, thầy Hải ngồi giữa lũ học trò, kể về vô số kỷ niệm trong suốt mấy chục năm đi dạy. Hơn bốn chục đứa trẻ há hốc mồm nghe những câu chuyện nghịch ngợm từ thuở bố mẹ chúng còn ngồi trên ghế nhà trường. Khác với hình ảnh mẫu mực, đạo mạo hiện tại, vô số bậc phụ huynh khả kính ngày ấy đã từng quậy tung cả thành phố, từ chuyện nhỏ chọc chó phá mèo, vặt trộm hoa quả cho tới chuyện tày đình như đánh nhau có tổ chức, hay thậm chí leo tàu điện móc túi. Hiện tại, học trò của ông có người đang làm Tổng Giám đốc Ngân hàng, có người là Chủ tịch tập đoàn top mười Việt Nam nhưng cũng không ít người đã dừng chân ở tuổi mười tám đôi mươi. Tuy nhiên, với một nhà giáo như thầy Hải, dù bao nhiêu đổi thay đã diễn ra, trong lòng ông họ vẫn mãi là những cô bé cậu bé hiếu động, hồn nhiên và đáng yêu năm nào.

    - Có lẽ công việc dạy học làm thầy có cảm giác trẻ trung hơn tuổi thật. - Ông hóm hỉnh nói. - Rồi sau này các con cũng sẽ lớn lên, thành đạt, trở thành bố, mẹ, thậm chí ông, bà nhưng với thầy thì Khôi vẫn mãi là lớp trưởng năng nổ, Nguyệt là bí thư mẫn cán, Dung đại ca lúc nào cũng oai phong…

    Đột nhiên, không ai bảo ai, tất thảy đều cảm thấy sống mũi cay cay. Cuộc sống hiện đại với vô số bận rộn khiến chúng ít khi nghĩ tới những thứ nằm lại bên lề dòng chảy số phận. “Thời thanh xuân”, một khái niệm mĩ miều được tung hô ca tụng, đôi khi lại tồn tại ở những nơi rất nhỏ bé, khiêm tốn, ví dụ như tâm trí một ông giáo già.

    Dung bất giác nhìn Khôi, trong lòng cuộn lên một cảm giác trống trải. Rồi đây khi vào đại học, lớp mới, trường mới, con đường tách đôi liệu hắn có còn bên cô như suốt ba năm qua? Cô chưa từng mường tượng ra viễn cảnh đó bởi việc Khôi có mặt trong cuộc sống của cô hiển nhiên như ăn cơm uống nước. Hơn một người bạn cùng lớp, hắn thân thiết với cô không kém gì Ngọc hay Huyền.

    Chưa kể tới nếu hắn có bạn gái… Sự mất mát rõ nét tới mức Dung rùng mình dù mới chỉ chớm nghĩ trong đầu.

    Nhận thấy không khí có phần hơi quá trầm cho một buổi dã ngoại, Khôi chủ động chuyển sang chủ đề khác và cuối cùng là hoạt động không thể thiếu cho mỗi lần vui chơi tập thể: văn nghệ cây nhà lá vườn. Có người đã từng kết luận rằng trong bất cứ tập thể nào cũng đều phải có ít nhất một nhân vật biết chơi guitar, là người sẽ phụ trách đệm cho mọi giọng ca trong lớp từ diva tới Chaien. Với lớp 12A3 thì người lãnh trách nhiệm đó, không ai khác hơn lớp trưởng mẫn cán - Khôi iot.

    Hắn vác ra cây guitar, phục vụ thầy Hải và đám bạn ca đủ các bài đông tây kim cổ.

    - Ơ mà sao mày không hát hả Khôi? - Thằng Linh bỗng đề xuất.

    - Tao thích đệm đàn hơn.

    - Thôi đừng khiêm tốn, tao học với mày từ cấp hai, lạ gì mày. - Linh khăng khăng làm cả lớp cũng hùa vào yêu cầu hắn biểu diễn.

    Trước sự nhiệt tình của đám bạn, Khôi ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu. Hắn so dây và gảy lên những nốt dạo đầu.

    “Remember when we never needed each other
    The best of friends
    Like sister and brother
    We understood we’d never be alone...” [1]

    Giọng Khôi trầm, ấm và đặc biệt nam tính. Tuy bài hát hơi cũ nhưng vẫn nhiều người biết. Mấy đứa trong lớp đu đưa người, lẩm nhẩm hát theo.

    “I hear your voice and I start to tremble
    Brings back the child that I resemble…”

    Sau đoạn solo guitar giữa bài, một giọng nữ bỗng cất lên làm cả lớp phấn khích vỗ tay rào rào. Quỳnh hơi bẽn lẽn nhưng vẫn chủ động tiến tới bên cạnh Khôi, song ca cùng hắn. Giọng Quỳnh không quá nội lực hay kỹ thuật nhưng trong vắt, ngọt ngào, kết hợp với chất giọng nam tính của Khôi phù hợp đến hoàn hảo. Tiếng hát của hai người quấn quít, nâng đỡ nhau, ăn ý như thể từng tập chung hàng chục lần trước đó.

    “What can I do to make you mine?
    Falling so hard, so fast, this time
    Everything's changed, we never knew
    How did I fall in love with you?”

    Khi bài hát kết thúc, dư âm của nó vẫn còn đọng lại theo từng nốt guitar trầm bổng khiến tất cả lặng đi một lúc trước khi tràng pháo tay nổ ra lớn hơn bao giờ hết. Màn kết hợp ngẫu hứng thành công ngoài sức tưởng tượng của bất cứ ai, kể cả người trong cuộc. Ai nấy đều đề nghị Khôi và Quỳnh cần phải song ca bài này một lần nữa trước toàn trường vào ngày bế giảng.

    - Êu, - Dung huých Trang thì thầm. - bài này là bài gì thế, nghe hay nhở?

    Trang quay ra nhìn cô bạn vẻ mặt không-thể-tin-được.

    - How did I fall in love with you của Backstreet Boys mà mày không biết hả? Mày có phải người trái đất không?

    - Tao ít nghe nhạc lắm…

    - Đã đành bài này khá cũ nhưng mấy ai không biết đâu nhỉ? - Trang ngán ngẩm nhìn bạn. - Đừng nói mày không biết cả Backstreet Boys nữa đi.

    - Biết thế nào được?

    - Trời ơi… thế ngoài bóng đá và đám cầu thủ cục súc ra mày còn biết cái gì khác không?

    - … - Dung im lặng nhưng vẻ mặt ngượng ngập của cô đã nói lên tất cả.

    - Không ngờ mày dốt nát như vậy… Mà mày có hiểu lời bài hát không? - Trang đột nhiên hỏi cô với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

    - Tao thi khối A chứ có thi khối D đâu.

    - Thôi đừng nguỵ biện. - Trang xua tay. - Mày không hiểu lời bài hát nên không hiểu ẩn ý của màn song ca này rồi.

    Lúc này Mạnh ngồi cạnh Trang đã hóng được mấy câu cuối nên quay qua góp chuyện:

    - Ừ, rõ ràng thế còn gì nữa.

    - Rõ ràng cái gì? - Dung vẫn ngơ ngác.

    - Thằng Khôi vừa tỏ tình với Quỳnh bằng bài này và Quỳnh đã ngầm đồng ý. Nhìn cái mặt nhăn như bị rách của mấy thằng trong lớp xem. - Mạnh chép miệng. - Lời bài hát nói lên tất cả còn gì. Mà chúng nó đẹp đôi đấy chứ, em nhỉ?

    Trang liếc nhanh qua Dung rồi lườm Mạnh một cái sắc lẻm làm hắn tuy không hiểu mình đã phát ngôn sai điều gì nhưng vẫn theo phản xạ im bặt. Cô nói mấy chuyện linh tinh khác rồi kéo Mạnh quay lại với màn văn nghệ vẫn đang tiếp tục.

    Riêng Dung, từ sau câu nói của Mạnh, cô không còn nghe được bất cứ câu hát nào của bất kỳ ai. Điều cô từng lờ mờ cảm nhận đã thành hiện thực. Cậu bạn thân giỏi giang của cô cuối cùng đã tìm được cô gái tài sắc vẹn toàn, hai người đẹp đôi đến nỗi không thấy nổi một điểm trừ nào. Khác với vẻ quyến rũ có-luyện-tập của Ngọc, ở Quỳnh luôn tỏa ra sức hấp dẫn tự nhiên như một thứ hào quang vô hình. Cô ngọt ngào, hiểu biết, tế nhị và sâu sắc, gần như một mẫu hình hoàn hảo. Mỗi khi chạm vào ánh mắt tự tin nhưng cũng đầy khiêm tốn và có gì đó bao dung của Quỳnh, Dung đều thấy bản thân thật bé nhỏ, thảm hại. Giá như Quỳnh kênh kiệu, đáng ghét một chút có lẽ cô sẽ thấy dễ chịu hơn việc không thể quý nhưng không tìm được lý do nào để ghét như hiện nay.

    Dung tự hỏi, có đúng cô chỉ đơn giản là quá ích kỷ khi khó chịu vì phải san sẻ thằng bạn thân cho một cô gái khác không?

    ………………

    Buổi tối trong rừng khá lạnh khiến giá trị của đống lửa trại không đơn thuần chỉ là trang trí như hồi mùa hè. Đám thanh niên ngồi sát cạnh nhau, nhanh tay lùi củ khoai, củ sắn vào đống lửa và tán gẫu đủ chủ đề.

    Khung cảnh yên bình đến nỗi không ai buồn để ý xung quanh có chuyện gì xảy ra.

    - Ê ê mọi người ơi… - Lan Anh từ đâu hốt hoảng chạy lại la lên. - Có ai thấy thằng Lâm đâu không?

    Tất cả nhìn quanh mới phát hiện ra Lâm đã biến mất từ lúc nào.

    - Nó… nó… nói với tôi là đi toilet. - Cô lắp bắp. - Tôi đã kêu nó đi ở đây thôi mà nó bảo bẩn không chịu được nên bỏ vào rừng cho sạch sẽ. Chờ lâu quá tôi sốt ruột gọi điện nhưng điện thoại nó thuê bao rồi, không rõ mất sóng hay hết pin.

    Cả lũ lo lắng nhìn nhau. Tuy đêm nay là rằm trăng rất sáng nhưng lạc trong rừng không phải là chuyện đùa, nhất là với một thằng thể trạng yếu như Lâm. Ngồi chờ thêm khoảng mười lăm phút vẫn không thấy hắn quay về, Khôi dứt khoát đứng dậy:

    - Phải đi tìm nó thôi, không thể chờ thêm được nữa.

    - Tao đi cùng mày. - Dung lập tức bật dậy theo.

    Cả lớp nhao nhao đòi đi cùng.

    - Không được, chỉ một tốp nhỏ đi thôi chứ đi đông lạc tiếp nữa thì ai tìm được? - Khôi cương quyết nói. - Bọn còn lại chờ ở đây, liên hệ với ban quản lý nhờ hỗ trợ.

    Hai nhóm cứu hộ nhanh chóng được thành lập, một do thầy Hải dẫn đầu gồm Hiếu, Bình, Quân và Lan Anh. Nhóm còn lại do Khôi phụ trách gồm Dung, Quỳnh, Mạnh và Linh. Nguyệt ở lại làm việc với ban quản lý.

    Khôi lấy từ balo ra mấy chiếc bộ đàm chuyên dụng và một bó cờ cỡ nhỏ, giải thích rằng hắn luôn chuẩn bị dự phòng như vậy nhưng tiếc thay đây là lần đầu phải dùng tới. Mỗi nhóm cầm hai chiếc đèn pin cỡ lớn, dựa vào la bàn trên điện thoại đi hai hướng khác nhau vào rừng, vừa đi vừa cắm cờ dưới đất và khắc lên cây làm dấu. Trong trường hợp mất sóng điện thoại vẫn có thể liên lạc với nhau qua bộ đàm.

    Hai nhóm nai nịt gọn gàng rồi đi vào rừng, may mắn hôm nay trời quang mây tạnh chứ không chắc chỉ còn nước chờ ban quản lý điều đội cứu hộ.

    - Khôi ơi, tao nghe bảo vào rừng cẩn thận kẻo ma rừng dẫn đấy. - Mạnh run run nói.

    - Nhảm nhí. - Dung gắt lên. - Đây là khu du lịch chứ rừng thiêng nước độc gì mà ma với cỏ, thằng điên.

    Nhưng nói thì nói vậy, cô vẫn liên tục quét mắt xung quanh. Sự sợ hãi không che giấu của Mạnh như được cộng hưởng với rừng đêm âm u trùm lên cả bọn. Khôi phải cố gắng kể vài câu chuyện vui vẻ để không khí bớt phần nặng nề.

    Bộ đàm bỗng sột soạt kêu.

    - Alo alo… - Giọng thầy Hải rè rè tiếng được tiếng mất. - tìm thấy Lâm rồi, an toàn.

    - Ôi may quá. - Mấy đứa nhìn nhau thở phào, chẳng gì làm chúng vui hơn được quay lại đống lửa ấm áp cùng đám bạn quỷ sứ.

    - Nhưng Lâm yếu lắm, đi không nổi, thầy đoán là bị tụt đường huyết nên mấy đứa đến đây giúp thầy đưa bạn về nhanh lên.

    Cả nhóm vội quay lại chỗ cắm trại để đến chỗ thầy Hải. Không ngờ Lâm yếu vậy mà đi được rất xa, nhóm Khôi mất một lúc khá lâu vẫn chưa đến nơi.

    - Ối… - Quỳnh bỗng rên lên khe khẽ rồi tựa người vào một gốc cây bên cạnh.

    - Cậu sao thế? - Mấy đứa vội xúm tới.

    - Tớ… tự nhiên chóng mặt, nhức đầu quá. - Cô thều thào nói. - Chắc tớ trúng gió rồi.

    Khôi cau mày, đang nghĩ nên cử ai đưa Quỳnh về thì Dung đã nhanh nhảu lên tiếng:

    - Mày đưa Quỳnh về trại đi. - Cô lo lắng sờ trán cô bạn. - Còn lại cứ để bọn tao lo.

    - Không được.

    - Không có cách nào khác. - Dung lắc đầu. - Một trong mấy đứa tao đưa Quỳnh về lỡ có chuyện gì không xử lý được đâu. Còn Lâm đã có nhiều người lo rồi. Ba bọn tao với nhóm kia dư sức đưa nó về.

    Khôi nhìn Quỳnh, trong phút chốc chưa biết phải quyết định thế nào.

    - Nhanh đi, lề rề cái gì nữa. - Dung gắt lên. - Giờ y sĩ của ban quản lý đến rồi đấy, mày đưa Quỳnh về để người ta khám cho.

    Thế là nhóm tách làm đôi, Khôi đưa Quỳnh ngược về hướng trại còn nhóm Dung đến chỗ Lâm. Hoá ra nơi thầy Hải tìm thấy Lâm cách đó không xa. Do không có cáng hay bất kỳ thiết bị chuyên dụng nào, mọi người nhanh nhẹn phân phó vị trí hai người một dìu Lâm đi. Lúc này hắn đã tỉnh hơn nên cũng có thể cố gắng lết đi được theo cách này. Hoá ra câu chuyện là Lâm vào rừng tìm chỗ “xả nỗi buồn” nhưng trên đường về bỗng bị chóng mặt, ớn lạnh rồi hoàn toàn mất phương hướng nên đi nhầm sâu hơn vào rừng. Càng đi càng lạc, cuối cùng hắn kiệt sức ngất xỉu, may mà thầy Hải tìm được chứ không nằm giữa rừng thêm mấy tiếng, ngấm sương đêm thì không biết chuyện gì có thể xảy ra.

    Về tới chỗ cắm trại, Lâm được y sĩ chăm sóc cẩn thận còn Quỳnh cũng đã khoẻ lại. Cả lớp thở phào, chúng đã lo lắng việc phải khiêng Lâm về bằng “hòm sáu tấm".

    - Rút kinh nghiệm, từ giờ đứa nào đi toilet cũng phải đi hai người một và nhớ cầm theo bộ đàm. - Khôi nghiêm giọng ra lệnh.

    Sau khi y sĩ thông báo tình hình của Lâm không có gì nguy hiểm, cơ thể Dung mới được thả lỏng nhưng điều đó đồng thời lại kéo cô trở lại tâm trạng u uất như trước.

    - Đại ca nè. - Linh chìa cho cô một lon bia.

    - Ở đâu ra thế? - Dung kinh ngạc hỏi.

    - Suỵt. - Mắt hắn láo liên. - Mấy đứa bọn em bí mật mang theo đấy, thầy Hải ngủ rồi mới dám lấy ra uống. Cho riêng đại ca một lon.

    Dung gật đầu thay lời cám ơn rồi bật nắp. Chất lỏng đắng nhẹ, tê tê chảy xuống cổ họng làm cô dễ chịu hơn. Đây không phải lần đầu tiên cô uống bia bởi từ hai năm nay cô đã đóng vai trò “đối ẩm” với bố dù ông Thành mỗi lần cũng chỉ cho cô một ly nhỏ, cốt lấy không khí là chính.

    - Em buồn quá đại ca ạ!

    - Sao thế?

    - Em thích Quỳnh, đại ca biết mà. - Linh thở dài. - Nhưng Quỳnh với Khôi… Đại ca không thấy sao?

    - Có… - Cô yếu ớt trả lời.

    - Em làm gì có cửa cạnh tranh với thằng Khôi. - Hắn ủ rũ cúi đầu.

    Một cảm giác đồng cảm kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng Dung, cô liền cụng lon với Linh rồi ôm vai hắn lắc lắc:

    - Thôi đời còn dài, gái còn nhiều, mày đừng buồn nữa.

    - …

    - Lên đại học tha hồ nhiều đối tượng cho mày chọn.

    - Em thi kiến trúc, đại ca quên rồi sao? - Linh méo xệch miệng.

    - À ờ…

    Dung còn đang chưa biết nói gì tiếp để an ủi thằng bạn thì một giọng nói gay gắt từ sau vọng tới:

    - Chúng mày làm gì đấy?

    Cả Linh và Dung quay ra nhìn Khôi, mỗi người đều mang một ánh mắt chán ghét khác nhau rồi cùng quay lại tiếp tục uống bia và rù rì nói chuyện.

    - Bia hả? - Khôi đến gần, thuận tay giật cả hai lon bia khỏi tay hai đứa, mặt hầm hầm. - Bọn mày ra đây uống bia rồi ngồi bá vai bá cổ xem có ra thể thống gì không.

    Đây là lần đầu trong suốt nhiều năm học cùng nhau Linh mới thấy Khôi lộ vẻ tức giận như vậy, chút hơi men cùng sự thù ghét vừa nhen nhúm vội biến mất tăm. Hắn trở lại là thằng bạn tuy to xác nhưng luôn khép nép bên cạnh Khôi. Linh len lén nhìn Dung xong quay lưng bỏ về lều, không thèm quan tâm thể diện mình đã nát bét thế nào. Dù sao thì hắn vẫn biết thừa đại ca chưa bao giờ coi hắn ra gì hay nói cách khác là trong mắt Dung và Khôi, Linh chẳng có gì để mất.

    Dung cũng đứng dậy đi về phía rừng.

    - Mày đi đâu đấy? - Khôi kéo tay cô, giọng vẫn chưa nguôi bực tức.

    - Toilet! Mày không định đi theo để nhìn trộm đấy chứ? - Sự khó chịu được dịp bộc phát, Dung cộc cằn đáp rồi giằng tay khỏi tay hắn bước đi nhanh như chạy.

    Sau một tích tắc sững người vì shock với câu nói đầy hằn thù của Dung, Khôi đuổi theo, vừa khéo bắt kịp cô ở đầu bìa rừng, cách khu cắm trại khoảng hai chục mét.

    - Tao đã bảo là phải đi hai người một, sao mày không nghe?

    Dung bật cười chiếu thẳng đèn pin vào mặt Khôi làm hắn theo phản xạ giơ tay che mắt vì chói.

    - Tao không phải thằng Lâm Đại Ngọc cũng không phải con Trang bánh bèo. Tao không cần ai hộ tống đi vệ sinh, hiểu không hả?

    - Thôi đi, mày bị làm sao thế? - Khôi nhìn Dung đầy bất ngờ, chưa bao giờ hắn thấy cô thế này. Hắn nắm lấy khuỷu tay cô lắc nhẹ. - Say bia à?

    - Bỏ tay mày ra ngay, đừng có chạm vào người tao. - Dung dùng hết sức bình sinh ẩy hắn, rít lên. - Bỏ cả cái bộ mặt giả tạo của mày nữa.

    - Mày…

    - Mày trêu chọc tao suốt mấy ngày nay chưa đủ hay sao? Tao cũng có tự trọng, tao *** phải cái bung xung cho mày muốn đối xử sao thì đối xử. Chẳng lẽ tao trông không giống con gái thì có nghĩa là tao không có cảm xúc và mày có quyền lôi tao ra làm trò đùa hả?

    - Mày điên à?

    - Im đi. - Dung đẩy Khôi mạnh hơn. - Từ giờ đừng có nói chuyện với tao, tao với mày cóc bạn bè gì nữa, mày tập trung lo cho bạn gái mày đi.

    - Bạn gái nào? Mày càng nói tao càng chẳng hiểu gì cả!

    - Đếch cần mày hiểu, dám làm không dám nhận. - Dù đang tức giận cực độ nhưng Dung vẫn biết mình bắt đầu quá đáng. Khôi đâu có nghĩa vụ thừa nhận mối quan hệ của hắn và Quỳnh với cô. Tuy vậy, cô không sao kiềm chế được cảm xúc và lời nói của mình nữa. - Mày là đồ tồi, cút đi.

    Khôi lùi một bước, sự tức giận và tổn thương hiện rõ trên mặt. Hắn không nói thêm câu nào, lầm lũi đi thẳng về lều.

    Còn Dung, khi Khôi quay lưng đi, dường như hắn cũng mang mọi sự cứng cỏi của cô theo luôn. Cô sụp xuống, cả người run lẩy bẩy như lên cơn sốt. Cô không hiểu sự tức giận điên cuồng vừa xong bắt nguồn từ đâu, do tích tụ từ những lần bị Khôi trêu chọc hay…

    Hay chỉ bởi vì cô đã kịp thấy ánh mắt ngọt ngào Quỳnh nhìn hắn khi nãy?

    ____________________

    [1] How did I fall in love with you - Backstreet Boys

    Chương tiếp >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/18
  12. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Chương 12. Sau cơn mưa trời lại… bão


    Từ sau trận cãi nhau ngoài bìa rừng, Dung và Khôi không nói với nhau câu nào kể cả khi đã về tới Hà Nội. Tuy không một ai trong lớp biết chuyện nhưng thái độ của hai đứa đã phủ lên không khí chung sự ngột ngạt, nặng nề.

    - Mày với thằng Khôi cãi nhau hả? - Trang ghé tai cô hỏi nhỏ.

    - Không. - Dung hờ hững lắc đầu. - Đêm qua tao ngủ chập chờn nên mệt. Chắc thằng Khôi cũng thế.

    Hiển nhiên là Trang không tin nhưng cô biết Dung không muốn nói nên chẳng buồn bắt bẻ.

    ………………
    Dung ở nhà ba ngày sau chuyến thăm quan. Cô nghỉ cả trên lớp lẫn lớp học thêm, chỉ ru rú trong phòng, đến bữa thì thẫn thờ ngồi nhai cơm trệu trạo rồi lại về giường. Ông Thành bà Chi thoạt tiên thấy cô không sốt hay có bất cứ biểu hiện bệnh tật nào cũng định ép cô đi học nhưng không thành.

    - Con đau đầu, chóng mặt, buồn nôn lắm, con không dậy nổi ạ. - Dung liếm cặp môi khô khốc, thều thào nói.

    Bác sĩ tới khám nói rằng cô có dấu hiệu tiền đình và khuyên gia đình để cô nằm nghỉ. Với người trẻ, những triệu chứng này sẽ sớm hết mà không cần thuốc men gì. Cô cứ như vậy nằm co quắp trên giường suốt ba ngày, thậm chí còn không buồn để ý ngày hay đêm. Bài tập chất chồng cũng mặc.

    - Dung… - Tiếng ai đó thì thầm bên tai kéo cô khỏi giấc ngủ lơ mơ.

    Trong ánh đèn đỏ lờ mờ, Dung cố mở mắt xem ai gọi thì thấy Ngọc đang ngồi bên cạnh, mỉm cười nhìn mình.

    - Mấy giờ rồi chị?

    - Gần mười hai giờ. - Ngọc đặt tay lên môi, suỵt khẽ. - Nói nhỏ thôi kẻo bố mẹ dậy.

    - Sao chị chưa ngủ? Vào đây làm gì?

    - Mai tao được nghỉ nên vào hỏi chuyện mày. Nói thật xem mày bị làm sao?

    - Em bị tiền đình, chị biết mà. - Dung hờ hững trả lời.

    Ngọc nhìn cô em, vừa thương vừa buồn cười. Cô hơn Dung có ba tuổi nên làm sao không hiểu em mình? Bố mẹ cô khác thế hệ, gà mờ mấy chuyện tâm lý tuổi mới lớn đã đành chứ con nhóc con ngây thơ này làm sao qua được mắt cô.

    - Cho mày nè. - Ngọc áp lên má cô em hộp kem mát lạnh. - Dậy ăn đi.

    Dung tuy không thích lắm nhưng không nỡ dội nước lạnh lên sự nhiệt tình của bà chị nên uể oải ngồi dậy, mở hộp xúc từng thìa nhỏ cho vào mồm. Mấy ngày nay cô chẳng còn vị giác với bất cứ thứ thức ăn nào nên không nghĩ món kem có thể có tác dụng gì. Thế nhưng Dung đã phải ngạc nhiên. Chất kem mát lạnh dường như đã đánh thức vị giác của cô, khiến cô cảm nhận lại đủ mùi vị thơm, béo, chua, ngọt. Cả đời Dung ăn kem không biết bao nhiêu lần nhưng chưa lần nào thấy ngon thế này.

    - Ngon hả? - Ngọc cười, thủng thẳng buông câu tiếp theo. - Lúc thất tình chỉ có ăn kem là nhất.

    “Phì…” Dung nuốt chửng nguyên một thìa kem to và bị một cơn lạnh buốt xộc lên óc. Lúc đó cô mới biết thế nào là “tiền đình” thực sự.

    - Thôi khỏi phải giấu, chị thất tình cũng hai, ba lần rồi, chẳng lẽ không biết thế nào là bệnh tương tư chắc? - Ngọc huých tay vào người Dung. - Nói nghe coi có chuyện gì?

    Dung im lặng một chút rồi lắc đầu. Không phải cô không tin Ngọc nhưng cô không biết phải diễn giải vấn đề của mình thế nào. Có những chuyện, những cảm xúc cô muốn giữ riêng cho bản thân cho dù nó đang dày vò cô đến phát điên.

    - Hay lại tiếc ông Bình hả? Chị thấy đợt mày đá ông ấy hùng dũng lắm, không lẽ giờ hối hận? Ngẫm ra thì ổng cũng đẹp trai, học giỏi,...

    - Không. - Dung vội cắt lời. - Chị nói gì đó, liên quan gì đến anh Bình đâu?

    Thực ra, lúc Ngọc nhắc tới Bình, Dung đã phải mất nửa giây để nhớ xem là ai. Cô gần như đã hoàn toàn gạt anh ra khỏi tâm trí từ sau hôm tâm sự với Khôi. Thậm chí đến cả cái ấn tượng sâu sắc nhất của cô về anh là kỹ năng đá bóng cô cũng quên sạch không còn một mảy. Mà không chỉ là Bình, từ bao giờ trong lòng cô đã chẳng còn chỗ cho bất kỳ bóng hình nào khác.

    - Hay vậy đi, chị sẽ không hỏi có chuyện gì cụ thể, mày chỉ cần kể ra những cảm xúc tiêu cực trong lòng, coi chị là con thỏ bông thôi, được không?

    Dung khẽ dịch người, gối đầu lên chân Ngọc. Sự có mặt của chị khiến tâm trạng đang chông chênh của cô như tìm được điểm tựa. Ngọc im lặng không hỏi thêm câu nào, chỉ lặng lẽ vuốt tóc em.

    - Chị… - Cuối cùng Dung cũng ngập ngừng lên tiếng. - chị đã bao giờ cảm thấy mình là kẻ thất bại thảm hại chưa?

    - Có chứ, nhiều là đằng khác.

    - Đến làm một người tốt em cũng không làm nổi nữa. Em thấy mình còn thảm hơn cả thảm.

    Tuy lời nói của Dung chẳng có ý nghĩa gì nhưng Ngọc vẫn chỉ im lặng lắng nghe, không hỏi lại.

    - Vừa ích kỷ, vừa xấu tính, nhỏ mọn…

    - …

    - Tại sao em lại không thể vui vẻ khi người khác vui vẻ trong khi chuyện chẳng liên quan gì tới em?

    Ngọc đăm chiêu suy nghĩ một tẹo rồi hắng giọng:

    - Dung này…

    - Dạ?

    - Em còn nhớ Thắng không nhỉ?

    Dung gật đầu, sao cô quên được? Thắng hơn Dung một tuổi, sống ở khu phố bên cạnh nên quen cả ba chị em cô. Không hiểu vì lý do gì mà anh chàng lại rất thích Dung trong khi phần đông con trai thường không nhìn cô như một đứa con gái. Nhưng cô thì hoàn toàn không có chút nào rung động với anh chàng tuy xinh trai nhưng trắng bóc, lẻo khẻo đó.

    - Bình, Thắng đều từng thích em nhưng em không thích họ đúng không?

    - Vâng.

    - Thế nếu hai người đó thích người khác em có khó chịu không?

    - Chị nói gì lạ vậy? - Dung ngạc nhiên đến nỗi nhỏm dậy. - Liên quan gì tới em mà em khó chịu?

    Ngọc phì cười, xoa mạnh mái tóc của Dung rối tung lên:

    - Thấy chưa, như vậy mày đâu có phải người xấu tính, ích kỷ?

    - Nhưng…

    - Nếu mày cảm thấy mình ích kỷ với một ai đó, thì chỉ đơn giản là vì mày thích người ta, chả lẽ mày không biết hả?

    Dung giật mình nhưng là giật mình do bị chọc trúng tim đen chứ không phải ngạc nhiên. Cô đâu vô lý quá quắt đến nỗi tự dưng nổi khùng vô cớ với Khôi. Tuy luôn tự nhủ hắn chỉ là bạn thân nhưng từ bao giờ cô đã không còn vô tư hồn nhiên bên cạnh hắn, từ bao giờ cô đã muốn hắn chỉ nhìn một mình mình và cũng từ bao giờ trong mắt cô chỉ còn mình hắn? Nếu đơn thuần coi Khôi là bạn thân như ngày xưa thì cô có quá chú ý đến Quỳnh như vậy? Cô không muốn trở thành thứ bạn-thân-khác-giới đáng ghét nhất quả đất chuyên đi quấy nhiễu, ganh tị với người yêu của bạn nên đã rất cố gắng kiềm chế. Vậy nhưng khi hai người chính thức thành một đôi thì Dung vẫn sụp đổ, tim cô như bị bóp nghẹt mỗi khi nghĩ tới việc đó. Cô biết rằng nếu vẫn còn bên cạnh Khôi, sớm muộn cô sẽ trở thành loại người cô vẫn căm ghét, khinh bỉ nên hôm cắm trại đã cố tình chuyện bé xé ra to, nhân lúc cãi nhau mà to tiếng với hắn. Thà rằng nghỉ chơi còn hơn phải đứng bên cạnh chứng kiến những chuyện xát muối vào tâm can. Thế nhưng đến khi Khôi thực sự quay lưng cô lại chẳng thể làm gì khác ngoài việc tự nhốt mình trong nhà ba ngày gặm nhấm nỗi mất mát.

    Rốt cuộc thì đại ca cũng chỉ là một cô nàng yếu đuối mà thôi.

    Nước mắt Dung lăn dài. Đây là lần đầu cô khóc kể từ hôm đi dã ngoại về tới giờ. Cô đã cố nén suốt ba ngày nay, cố gắng không đào sâu vào những cảm xúc cố chôn giấu trong lòng nhưng chỉ bằng vài câu phân tích ngắn gọn, Ngọc đã phá tan tất cả những nỗ lực đó.

    Tuy nhiên, nó lại cũng mang tới những chuyển biến tương đối tích cực. Mọi u uất của Dung dường như đều đã trôi theo làn nước mắt. Ít nhất việc dám đối mặt giúp cô hiểu bản thân hơn, gọi chính xác được tên nỗi khốn khổ đang ám ảnh mình.

    - Tin chị đi, buồn gì thì buồn cũng không bằng nỗi buồn thi trượt đâu em. - Ngọc để em khóc chán chê mới thủ thỉ với giọng tâm tình nhiều hơn là khuyên bảo. - Người mạnh mẽ không phải người khoẻ nhất hay sút bóng mạnh nhất mà là người có thể vượt qua trở ngại vì mục đích của mình.

    - …

    - Nghe giáo điều hả? Tại lúc chị Huyền trượt đại học ở nhà một năm mày còn bé quá, không thấy hết được bà ý khổ sở thế nào chứ chị chứng kiến nên sợ lắm, gì thì gì, cứ phải đi học, thi đỗ đã rồi thoải mái mà buồn phiền.

    Sáng sớm hôm sau, bà Chi đang lúi húi dưới bếp thì nghe thấy tiếng cô con gái út bên ngoài, giọng khản đặc:

    - Chào bố mẹ, con đi học ạ.

    - Khoẻ chưa mà đã đi? - Bà vội ngoái ra cửa gọi với theo.

    Nhưng Dung đã dắt xe ra đường.

    ………………

    Khi Dung vào lớp, tất cả liền xúm lại hỏi thăm xem tình hình đại ca ốm đau ra sao. Cô thầm cám ơn túi đá chườm của Ngọc, không thì sáng nay chắc mắt cô chỉ còn là hai đường chỉ.

    - Mày ốm à? Đỡ chưa? - Khôi đến gần cô, lúng túng hỏi. Đây là lời đầu tiên hắn nói với cô kể từ lúc hai đứa cãi nhau.

    Sau trận khóc đã đời đêm qua Dung đã bình tâm trở lại để hiểu rằng cô phải chấp nhận thực tế và cho dù chưa vượt qua được ngay thì ít nhất cô vẫn có thể chung sống hoà bình với nó. Nhưng nghĩ là một chuyện, còn đến khi cái “thực tế” đứng lù lù bên cạnh và hỏi thăm cô thì tim cô lại nhói lên đau buốt.

    - Tao khoẻ rồi, cảm nhẹ thôi. - Dung gượng cười rồi quay đi, tỏ vẻ không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện.

    Khôi cũng im lặng về chỗ.

    Đến giờ ra chơi, Nguyệt đứng lên bục giáo viên và thông báo một tin quan trọng: Lịch prom của trường. Vốn trước kia không ai biết đến cái gọi là prom mà chỉ có ngày bế giảng nhưng với sự lan toả của văn hoá Hollywood, từ một, hai năm gần đây, trường bắt đầu xây dựng truyền thống tổ chức prom. Thực ra, nói chính xác hơn là nhờ các khoá trước đấu tranh để được tổ chức nên Ban Giám hiệu đành đồng ý theo kiểu “nếu thích thì tự đi mà làm”. Vì vậy, prom night chủ yếu là do học sinh tự chuẩn bị, trường chỉ cho mượn địa điểm và một số trang thiết bị tối thiểu. Tuy nhiên, năm ngoái đã có rất nhiều phụ huynh phàn nàn là thời điểm prom night quá sát ngày thi, ảnh hưởng không nhỏ tới việc ôn tập nên năm nay rút kinh nghiệm, trường quyết định đẩy lịch prom lên giữa học kỳ hai. Thời gian có hơi oái oăm một chút nhưng lại hợp với thời tiết còn mát mẻ. Nếu đợi tới tháng sáu, tháng bảy thì những bộ đầm và vest sẽ trở nên quá nặng nề, nóng bức.

    - Ban Giám hiệu ra thông báo hơi gấp nên chúng ta chỉ có khoảng một tháng để chuẩn bị. Ban chấp hành Đoàn trường sẽ phụ trách tổ chức prom, tôi mới đi họp về thì thấy phổ biến là mỗi lớp phải đóng góp ít nhất một tiết mục văn nghệ.

    Khỏi cần nói lũ học sinh háo hức với sự kiện này thế nào. Đám con trai lẫn con gái bàn tán xôn xao về việc sẽ mặc gì, đi cùng ai. Bữa tiệc này chúng là nhân vật chính nên không thể quá xuề xoà, úi xùi. Thậm chí hội “con nhà giàu” như Trang còn tính rủ nhau thuê một chiếc Limousine đi dự cho giống trên phim.

    - Này, bàn đi đâu thế hả, đừng có quên tiết mục biểu diễn… - Nguyệt gầm lên.

    - Ôi dào, song ca Khôi, Quỳnh là nhất rồi. Hai đứa lên biểu diễn xong khéo ẵm luôn vương miện King với Queen ấy chứ. - Ai đó trả lời.

    Chẳng đứa nào phản đối, thế là tiết mục của lớp được ấn định như vậy. Xét cho cùng, dân 12A3 không quá máu me văn nghệ, biểu diễn. Chúng chỉ muốn thoải mái đến chơi, ăn uống, nhảy nhót, nói chuyện, tán tỉnh nhau thay vì sấp ngửa chuẩn bị, luyện tập một tiết mục sân khấu. Hơn nữa, để làm bộ mặt đại diện cho lớp thì còn ai có thể phù hợp hơn lớp trưởng và hoa khôi?

    Giữa không khí ồn ã, chẳng mấy ai để ý tới cô nàng cao kều đang cố chúi mặt vào quyển sách, làm như không nghe thấy gì từ những lời bàn tán sôi nổi xung quanh.

    ………………

    - Êu đại ca, - Trống hết giờ vừa vang lên, Trang hét to với Dung. - đi ăn trưa rồi đi xem đồ cho prom đi. Chiều nay mày không phải học thêm đúng không?

    - Ờ nhưng mấy hôm vừa rồi nghỉ, nợ nhiều bài quá… - Dung nhún vai, giờ cô chỉ muốn về nhà chứ chẳng hứng thú làm bất cứ việc gì khác.

    - Đi đi, có tao, Mạnh, Khôi, con Thảo, con Lan Anh, chẳng thiếu đứa nào đâu. Đi xem sớm để lỡ không tìm được bộ nào ưng ý thì tao còn order luôn bây giờ mới kịp.

    Dung lưỡng lự, nửa muốn về nhưng nửa lại không muốn làm Trang cụt hứng.

    - Khôi chắc không đi được đâu. - Quỳnh từ cửa bước vào, nhìn cả hội mỉm cười.

    - Sao thế?

    Cô tới bên cạnh Khôi, nhẹ nhàng khoác tay hắn:

    - Lát tớ và Khôi phải đi tập hát, tớ có nhờ được một anh bạn giúp dựng chương trình rồi.

    Cô nói rồi nhìn Khôi, hắn liền gật đầu, giọng khô khan:

    - Vậy thôi, chúng mày đi đi, mấy hôm nữa tao tự đi sau.

    Dù đã muốn tránh nhưng mọi cử chỉ tình cảm của hai người đều không lọt khỏi mắt Dung. Đến đây thì cô hết chịu nổi, quẳng balo lên vai:

    - Tao vẫn hơi mệt, không đi đâu. Về đây.

    Dung đi thẳng ra khỏi lớp, mặc kệ đám bạn í ới sau lưng. Nhưng cô không về ngay mà tránh đi chỗ khác, đợi mấy đứa kia về hết mới một mình lững thững xuống sân bóng. Hôm qua đài báo có áp thấp nhiệt đới nên trời âm u, còn lác đác vài hạt mưa. Cô cởi áo khoác, ném chung với balo xuống ghế băng và bắt đầu mấy động tác khởi động.

    “Một… hai… ba…”

    Chạy đường pitch bao quanh sân tới vòng thứ sáu thì Dung không đếm nữa. Tuy mưa phùn chỉ bay bay nhưng vẫn đủ làm cô ướt đẫm, giúp dịu bớt phần nào cái đầu đang muốn bốc hoả. Cô guồng chân hết tốc lực, như thể bằng cách này cô sẽ chạy thoát khỏi những thứ đang khiến mình phát điên.

    Dung cứ thế chạy mãi tới khi kiệt sức nằm vật ra thảm cỏ nhắm mắt thở hổn hển, mặc kệ cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Cô không nhớ nổi mình đã chạy bao nhiêu nhưng chắc chắn nhiều hơn bất cứ lần chạy nào trước giờ. Đầu óc cô trống rỗng, mọi buồn phiền đều tạm thời biến mất. Vận động mạnh luôn là liều thuốc tinh thần rất tốt.

    - Hai mươi bảy vòng! - Tiếng nói quen thuộc vang lên rồi một bóng người nằm xuống sát bên cô, bất chấp trời mưa và sân cỏ đang ướt mèm. - Mày phá kỷ lục rồi đấy. Định chuyển sang đội điền kinh hay sao?

    Dù kinh ngạc tột độ trước sự xuất hiện của Khôi, nhưng Dung quá mệt, kể cả chỉ để nhìn hay nói nên mặc kệ, coi như không nghe thấy hắn. Cô tự hỏi hắn làm gì ở đây trong khi giờ này lẽ ra hắn phải đang tập hát với Quỳnh mới đúng.

    - Là bạn bè lâu nay, tao hỏi mày một câu, trả lời tao thật lòng được không?

    - …

    - Mày thừa biết là tao chưa bao giờ có ý coi thường mày hay gì cả mà tại sao lại chửi rồi giận tao vì mấy cái lý do lãng xẹt đấy?

    - Tao không trả lời thì sao? - Tiếng Dung nhỏ như muỗi, lẫn trong tiếng mưa. Cô không đủ sức để thậm chí quay người chứ đừng nói ngồi dậy, mắt vẫn nhắm nghiền tránh cho mưa rơi vào.

    Không gian chợt trở nên tĩnh lặng sau câu trả lời của Dung, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên bên rìa sân.

    - Từ chối Truth nghĩa là mày chọn Dare phải không?

    Dung chưa kịp hiểu câu hỏi của hắn là có ý gì thì mặt cô bỗng nhẹ bẫng, không còn bị bắn dù chỉ một giọt mưa, như thể cơn mưa đã đột ngột biến mất. Cô mở bừng mắt, ngay sát bên trên là khuôn mặt Khôi đang mỉm cười. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, điều hắn vẫn thường xuyên làm nhưng lần đầu tiên cô thấy trong đó tràn ngập sự dịu dàng. Tim cô đập muốn bắn khỏi lồng ngực, cảm giác như có vô số đợt sóng nóng lạnh đan xen cuốn lấy người.

    - Hình phạt lần trước của mày làm vẫn hời hợt lắm, lần này tao sẽ làm có tâm hơn.

    Nói rồi Khôi cúi xuống, chạm vào môi cô. Đôi môi hắn vẫn còn ướt nước mưa, chạm lên môi cô lành lạnh nhưng hơi thở nóng bỏng phả trên mặt cô khiến mặt cô nóng lên theo.

    - Dừng lại! - Dung vận hết sức ẩy Khôi ra nhưng lực chẳng còn là bao, lắp bắp nói. - Mày làm cái gì vậy?

    Hắn nheo mắt nhìn cô, bên cạnh sự dịu dàng mê hoặc, một tia nhìn tựa như chiếm hữu loé lên.

    - Hôn mày!

    Lần này không còn là cái chạm nhẹ nhàng, hắn chủ động hôn cô, cuốn phăng đi mọi lý trí lẫn chút do dự sót lại. Dung như bước qua đường hầm thời gian, trở lại cái gầm cầu thang chật chội hôm nào để rồi một lần nữa cô lại chìm trong cái cảm giác mạnh mẽ Khôi mang đến, chỉ khác là lần này lớn hơn tới chục lần.

    Dung chẳng nhớ được mình đã giận hắn vì điều gì. Cô cũng quên luôn việc cách đây nửa tiếng hắn vẫn tay trong tay với hoa khôi xinh đẹp ngay trước mắt cô. Cả thế giới như biến mất, chỉ duy nhất mình Khôi còn tồn tại.

    “Đùng!”

    Tiếng sấm nổ lớn như dội cả thùng đá lạnh lên sự cuồng nhiệt của hai người. Dung giật mình, lập tức xô Khôi ra rồi đứng bật dậy.

    - Mày điên à? - Cô hét lên nhưng giọng nghèn nghẹn, những giọt mưa rơi trên mặt bỗng mặn chát. - Biến đi! Tao ghét nhất là loại bắt cá hai tay đấy, biết không?

    Dung quay lưng chạy vào ghế băng dưới mái che lấy đồ rồi định bỏ đi luôn, giờ cô chẳng còn đủ tỉnh táo hay sức lực để làm gì khác, kể cả tức giận.

    Vòng tay Khôi một lần nữa siết chặt lấy cô, mặc cô giãy giụa.

    - Thế nếu cả hai tay tao chỉ bắt một con cá thì mày còn ghét không?

    - Gì cơ? - Dung tưởng mình nghe nhầm, đứng ngẩn ra quên cả phản kháng.

    - Có những điều đã nói từ rất lâu nhưng có người không chịu để ý rồi trách ngược là sao?

    Khôi đi tới băng ghế, lấy ví trong balo của Dung rồi rút ra đồng năm trăm hắn mừng tuổi cô đêm giao thừa.

    - Mày có biết tao vất vả thế nào mới tìm được tờ tiền này không? - Hắn vung vấy trước mặt cô. - Đã bao giờ mày tìm hiểu ý nghĩa thực sự của nó chưa?

    - Có ý gì à? - Cô ngơ ngác hỏi lại.

    Khôi chỉ tay vào dòng series “DK 4353777”, chậm rãi giải thích:

    - Số ba thường được dùng thay thế chữ gì?

    - E. - Dung ngẫm nghĩ một chút rồi đáp.

    - Số năm nếu viết theo kiểu La Mã thì là chữ gì?

    - V.

    - Nếu theo bàn phím điện thoại cục gạch ngày xưa, bấm ba số bảy liên tiếp sẽ ra chữ gì?

    Dung khẽ nhẩm trong đầu. Lần này cô không trả lời Khôi nữa vì cô đã hiểu. 4353777 là 4ever, vậy số series trên tờ tiền là viết tắt của “Dung Khôi Forever” ư?

    - Hiểu chưa? - Khôi đưa tay xoa đầu Dung cười hỏi.

    Dung cúi gằm, mặt đỏ bừng lên, lí nhí:

    - Nhưng còn Quỳnh…?

    - Quỳnh liên quan gì ở đây?

    - Hôm cắm trại mày chẳng hát để tỏ tình với nó còn gì? - Nói đến đây mặt cô lại sầm xuống.

    - Đồ ngốc. - Khôi cười lớn, véo má cô. - Đã tìm đọc lời bài hát đó chưa?

    - Chưa…

    - Bài đó kể về tình yêu đơn phương của một chàng trai dành cho cô bạn gái thân nhất. Vậy anh hát để tỏ tình với ai đây?

    Mây mù như tan đi trên khuôn mặt Dung. Cô cắn môi giấu nụ cười mỉm, đôi mắt long lanh niềm hạnh phúc không che giấu. Bắt gặp ánh mắt nóng rực của Khôi đang xoáy vào mình, mặt cô lại đỏ lên nhưng không tiếp tục trốn tránh. Trái lại, Dung chủ động vòng tay qua người Khôi rồi nhắm mắt lại.

    Bên ngoài, cơn mưa phùn ban nãy đã chuyển thành mưa rào khiến hai bóng hình đang quấn chặt lấy nhau dưới mái che trở nên mờ ảo.

    Ai đó cầm ô đứng quan sát từ xa bất giác thở dài.

    Chương tiếp >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/18
  13. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.036
    Được thích:
    2.285
    Đã thích:
    2.020
    GSP:
    Ap
    Ôi hạnh cả phúc! >-<
    Miu không biết dùng icon nào để diễn tả nữa! ^^
    Đang gặp chuyện buồn, đọc xong chương này của Sherry là hết sạch. Cảm ơn bạn nhiều. ^^
    Mạn phép đoán người đứng cầm ô đằng xa là Quỳnh?
    À, Miu dù chức năng thu gọn để đỡ loãng topic.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  14. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    569
    Được thích:
    1.029
    Đã thích:
    789
    GSP:
    Ap
    Cám ơn Miu nhiều nhé.

    Câu chuyện về người cầm ô thì... từ từ ;)).
     
    Mashiro-miuna thích bài này.
  15. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.036
    Được thích:
    2.285
    Đã thích:
    2.020
    GSP:
    Ap
    Ôi hóng! <3 ><
     
  16. Cơm Khê

    Cơm Khê Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    106
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    185
    GSP:
    Ap
    Mình thì cảm thấy ngược lại, người cầm ô có thể không phải là Quỳnh. Tại theo bạn Sherry “gài bẫy” thì có độc giả ngầm hiểu là Quỳnh cảm nắng Khôi. Đặt vào tình cảnh crush của mình ôm hôn người khác thì bạn í khó mà bình tĩnh thở dài vậy lắm. Kiểu gì cũng phải đứng sững người, mắt đỏ hoe, cảm giác bị sét đánh, rồi quăng ô đau khổ chạy đi mới đúng chứ (loại trừ khả năng bạn í không thực sự thích Khôi).

    Mong bạn thông cảm, lâu lâu máu soi lại nổi lên đó mà :)).
     
    lee kery thích bài này.
  17. lee kery

    lee kery Gà con

    Bài viết:
    29
    Được thích:
    20
    Đã thích:
    72
    GSP:
    Ap
    Riêng em thì lại nghĩ đó là chị Ngọc. Cơ mà Khôi và Dung đang ở trường nên có lẽ không phải, thế nên giờ chỉ biết chờ chị tác giả.
     
    Cơm KhêAi_Sherry thích bài này.
  18. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.534
    Được thích:
    2.777
    Đã thích:
    5.458
    GSP:
    Ap
    Người cầm ô chắc là thầy chủ nhiệm. :))
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  19. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.202
    Được thích:
    1.057
    Đã thích:
    2.114
    GSP:
    Ap
    Chương mới này yêu yêu yêu :x:x:x:x:x:x.
    Nàng miêu tả tâm trạng của bạn trẻ Dung chương này hay lắm. Bạn Khôi thì lãng mạn vô đối.
    Và mình cười không ngậm được mồm với độ hứng thú của độc giả đối với người cầm ô. Hành động thở dài có vẻ dành cho người lớn tuổi hơn thật.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  20. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    571
    Được thích:
    598
    Đã thích:
    722
    GSP:
    Ap
    Em đồng ý với chị Ngân, người cầm ô đó chắc không nghĩ đến mình lại bất ngờ nổi tiếng đâu nhỉ? =))
     
    chuyencuanganAi_Sherry thích bài này.

Chia sẻ trang này